Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 133 : Thanh tràng (2) (c661-c665)
❮ sautiếp ❯Chương 661: Thanh tràng (2)
Lúc này, đại bộ phận đám tửu khách đã tán đi, chỉ còn bảy tám người tránh ở những nơi khác nhau chờ đợi kết quả.
Klein không có vẻ mặt nhìn quanh một vòng, để cho từng ánh mắt kia cuống quít thu trở về.
Duy nhất dám nhìn thẳng hắn là Os Kent, vị nhân viên liên lạc quân đội này cau mày, nhìn Hermann Sparrow mang theo một cái thi thể chậm rãi lại đây.
Phành!
Thi thể nọ bay tới trước mặt hắn, đập ngã một cái bàn.
Os Kent ngưng thần nhìn, đồng tử hơi có co rút lại.
“Kẻ xảo ngôn” Misol Kim! Misol Kim phó thứ ba “Trung tướng bệnh tật”! Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, lại nhìn về phía Hermann Sparrow.
Klein lộ ra nụ cười từng chút một nói:
“Nhớ cho tôi tiền thưởng.”
Nói xong, anh lại lấy xuống mũ dạ tơ lụa, hơi hơi cúi đầu, xem như chào, rồi xoay người đi về vị trí cửa lớn quán bar Fragrant Leaves.
Cảng Bayam, trên tàu White Agate.
Airland nhìn cửa lớn phòng thuyền trưởng của mình bị thình một tiếng đẩy ra, ngạc nhiên hỏi: “Kent, đã xảy ra chuyện gì?”
Os Kent vẻ mặt có chút vặn vẹo chất vấn:
“Airland, ông giới thiệu cho tôi đến cùng là quái vật gì vậy?”
“… Hermann Sparrow?” Airland không dám xác định hỏi ngược lại.
Os Kent gật gật đầu:
“Hắn cứ như vậy giết chết ‘Kẻ xảo ngôn’, giết chết ‘Cự lực sĩ’, ngay ở quán bar Fragrant Leaves, ngay ở trước mặt tôi! Trước sau không vượt qua năm phút!”
Hắn cảm thấy mình muốn điên rồi.
“Misol Kim?” Airland giống như hỏi lại giống như tự nói ra cái tên kia.
Tiếp theo, ông ta lộ ra vẻ cười khổ nói:
“Xem ra chúng ta phải báo cáo lên trên rồi.”
Ông không đề cập tới “Lửa cháy” Danis, cũng không đề cập tới “Sắt thép” Maivit tử vong.
“Tốt!” Os Kent chờ chính là một câu này.
Ba giờ chiều, trong một gian phòng có hoa viên phụ cận Phủ Tổng Đốc Bayam.
Airland cùng Os Kent ngồi ở phòng khách trang sức thanh lịch, chờ đợi đại nhân vật đáp lại.
Không biết qua bao lâu, một người nam trẻ tuổi tóc vàng chải chỉnh tề dọc theo thang lầu đi xuống, nói với hai người: “Ý tứ Thượng tướng là, nếu hắn tạm thời không có địch ý, thì thực hiện hiệp nghị, tiếp tục hợp tác trước đó, nhưng phải có phòng nhất định bị, cùng điện báo về Backlund, âm thầm điều tra rõ thân phận chân thật cùng ý đồ rời bến của hắn.
“Còn nữa, mang chuyện hắn đánh chết Misol Kim tuyên dương ra ngoài, tuyên dương cho đám hải đạo.”
“Rõ, ngài Lueran.” Airland cùng Os Kent được chỉ thị rõ ràng lúc này nhẹ nhàng thở ra.
Trong khách sạn, Klein làm bói toán, đếm xong tiền mặt, xác nhận lần này thu hoạch 327 bảng 9 saule 5 penny cùng một phần đặc tính phi phàm “Chuyên gia chiến đấu” danh sách 8 con đường “Chiến sĩ”.
“Cái này cũng là vật phẩm giá trị sáu bảy trăm bảng… Cộng thêm tiền thưởng Misol, cho dù trừ đi ‘Phí dịch vụ’, cũng có vài ngàn bảng, a, Os Kent vị tất dám khấu trừ… Một số thu hoạch này không nhỏ, quả thực là tiền từ trên trời rơi xuống!” Klein tâm tình thoải mái nghĩ, sau đó cử hành nghi thức, mang “Mấp máy đói khát” đưa lên phía trên sương mù xám.
Thẳng thắn mà nói, “Long uy”, “Cuồng loạn” cùng “Ám chỉ tâm lý” ba năng lực phi phàm này đều tương đương hữu dụng, anh có chút không nỡ, nhưng nếu đã đáp ứng tiểu thư “Chính Nghĩa”, anh cuối cùng vẫn lựa chọn tuân thủ lời hứa.
Phía trên sương mù xám, Klein dựa ra sau, cầm “Mấp máy đói khát”, lặng lẽ vài giây.
Cuối cùng, anh vẫn dựa theo dự định, thả ra linh hồn vị “Bác sĩ tâm lý” kia.
Bên bàn dài đồng xanh rất nhanh hiện ra một bóng người cao gầy, đây là một cô gái, khuôn mặt tương đối mơ hồ, cảm giác đau đớn cùng vặn vẹo rất khó thể hiện bằng lời.
Klein nhìn cô ta, như nói chuyện phiếm:
“Còn nhớ mình là ai không?”
Ở trong không gian thần bí này, anh có thể trực tiếp thông linh.
Vị “Bác sĩ tâm lý” kia cảm giác oán độc yếu bớt không ít, cay đắng cười nói: “Đương nhiên nhớ rõ.
“Tôi là thành viên một tổ chức bí ẩn, tính đi đảo Tuscany gặp một người bạn, kết quả ở trên đường gặp hải tặc.
“Tuy tôi lợi dụng năng lực bản thân giải quyết lần tai nạn đó, nhưng hải tặc trốn thoát lại mang tình huống tương ứng nói cho Zillingers, hắn vì có được năng lực của tôi, cố ý cải biến kế hoạch di chuyển, ngăn chận thuyền của chúng tôi, chuyện sau đó ngài hẳn có thể tưởng tượng.
“Bởi vì hắn cẩn thận, tôi bị trực tiếp giết tử, không giống hành khách nữ khác gặp phải những chuyện càng đáng sợ hơn so với tử vong.”
Klein im lặng vài giây, nhẹ nhàng gật đầu:
“Cô có biết bộ sách cổ đại “Grossel du ký” không?”
Anh cho rằng nếu “Grossel du ký” xuất từ cự long nhất tộc, vậy nhóm “Bác sĩ tâm lý” có lẽ nghe nói qua tên cùng tình huống cụ thể.
Vị “Bác sĩ tâm lý” nữ kia tập trung hồi tưởng một chút, lắc đầu nói: “Thực có lỗi, tôi chưa bao giờ nghe nói qua cái tên này.”
Klein không lằng nhằng ở đề tài này nữa, chuyển hỏi:
“Cô sắp tiêu tán, thu được an bình, còn nguyện vọng gì không?”
“Bác sĩ tâm lý” kia cúi thấp đầu, khẽ cười một tiếng rồi nói: “Muốn sống lại.
“Được rồi, tôi biết nguyện vọng này không thể được thỏa mãn, cái khác cũng không cần, tôi đã chết nhiều năm, người nhà của tôi bạn bè của tôi hẳn đã sớm thu được tin dữ, có truyền tin lại lần nữa, sẽ chỉ làm cho bọn họ nữa nhớ loại đau đớn này.
“Như vậy đi, cảm ơn, cứ như vậy đi…”
Bóng dáng của cô ta nhanh ảm đạm, biến mất không thấy, chỉ lưu lại một cái đồng tử thật lớn màu vàng, đồng tử màu vàng có thể chiếu rọi ra ý tưởng trong lòng mỗi người.
Đây là đặc tính phi phàm “Bác sĩ tâm lý” lưu lại.
Klein thở dài, cân nhắc một ít chi tiết trong lời nói “Bác sĩ tâm lý” vừa rồi: “Cô ta đến đảo Tuscany gặp một người bạn, đi một mình, không dẫn theo thân thuộc…
“Đảo Tuscany ở phía đông nhất biển Sunia, cùng quần đảo Gargas một nam một bắc.
“Nó là thuộc địa phía đông nhất vương quốc Ruen, mà quần đảo Gargas thuộc về đế quốc Fossack… Người bạn gì đó sẽ ở chỗ đó sao? Bạn bè gì mà đáng giá ngồi tàu lâu như vậy để gặp gỡ?
“Cô ta tuy chỉ nói là tổ chức bí ẩn, nhưng đại khái thuộc về ‘Hội Tâm lý luyện kim’, đây là đang làm nhiệm vụ?”
Klein tôn trọng lời thề, không muốn đào móc bí mật của đối phương, cho nên không có hỏi nhiều, lúc này tự nhiên không có đầu đuôi gì.
Anh rất nhanh đình chỉ suy nghĩ vấn đề phương diện này, suy xét chuyện khác.
Sau khi săn giết “Kẻ xảo ngôn” Misol Kim, mặc kệ căn cứ vào lý do gì, mình phải ở ngắn hạn rời khỏi Bayam… Trong khoảng thời gian này, mình ở trong “Thành Khẳng Khái” thật sự làm không ít chuyện… Ừm, tham dự hai đến ba tụ hội người phi phàm, sau khi xác nhận có tài liệu chủ “Bí Ngẫu Đại Sư” hay không liền rời khỏi… Klein nhanh chóng có quyết đoán, tiếp theo thể hiện ra cảnh tượng “Thế giới” cầu nguyện, đưa nó vào trong sương mù xám, đưa vào ngôi sao đỏ thẩm tượng trưng tiểu thư “Chính Nghĩa”.
Audrey đang ở trên ban công lầu ba nhìn ra thôn trang phụ cận xa xa, nơi đó nóc nhà lấy ngói đỏ làm chủ, miêu tả hoặc tả thực hoặc trừu tượng đồ án cự long.
Bỗng nhiên, trước mắt cô hiện ra một mảng sương mù xám vô ngần quen thuộc.
Bên trong sương mù xám, một bóng người mơ hồ đang khẩn cầu về thần linh ở trên cao: “Ngài Kẻ Khờ vĩ đại, xin báo cho tiểu thư ‘Chính nghĩa’, có thể chuẩn bị giao dịch.”
Có thể chuẩn bị giao dịch? Ông ta đã lấy được đặc tính phi phàm “Bác sĩ tâm lý”? Nhưng ngày hôm qua còn chưa có… Hiệu suất của “Thế giới” làm Audrey kinh sợ, suýt nữa quên cảm tạ ngài “Kẻ Khờ”.
Chương 662: Tự mình dọa mình
Hoàn hảo, cô sớm không phải là cô gái ngây ngô thiên chân như dĩ vãng nữa, đã kiến thức qua không ít đại sự, nhanh chóng bình phục tâm tình, thành kính đưa ra cảm tạ, cùng báo cho ngài “Thế giới” biết, chờ đợi hai đến ba ngày, bởi vì cô chuẩn bị mang số tiền còn thiếu của quyến giả ngài “Kẻ Khờ” trả đủ.
Tiền mặt trên người cô cũng đã gom đủ, nhưng phải bảo trì điểm mấu chốt nhất định, nếu không dễ dàng bị người phát hiện không đúng.
Đợi cho sương mù xám hư ảo tán đi, Audrey nhìn xuống Susie đang lẳng lặng thưởng thức hoa viên ở lầu một, đi qua lại thong thả vài bước, âm thầm líu lưỡi nói:
“Ngài ‘Thế giới’ thật sự đáng sợ nha…”
Vào chạng vạng, trong quán bar Seaweed.
“Mắt lam” Miz mới tiêu hết tiền ở trong sòng bạc xong đi ra ngồi vào quầy bar, gọi ly rượu mạnh Ranzi.
Hắn đang muốn nâng ly uống, đột nhiên nghe thấy người pha chế đè thấp giọng nói:
” ‘Kẻ xảo ngôn’ Misol đã chết.”
“Ác… Ai làm?” “Mắt lam” Miz đầu tiên là cả kinh, chợt có chút hưng phấn hỏi, “Có người đang khiêu chiến ‘Trung tướng bệnh tật’ à?”
“Một nhà mạo hiểm tên là Hermann Sparrow, trước đó một chút danh tiếng cũng không có, ai biết thế mà có khả năng xử lý Misol!” Người pha chế không che dấu chấn động cùng kinh ngạc của bản thân, “Hắn cũng giết Ozl, ông chủ quán chân chính bar Fragrant Leaves, ‘Cự lực sĩ’ Ozl.”
“Mắt lam” Miz đang muốn phát biểu cảm khái, đột nhiên nhíu mày.
Sáng nay người của Ozl đến hỏi hắn chuyện “Lửa cháy” Danis, hắn nói cho đối phương, vị thủy thủ trưởng tàu “Golden Dream” kia ở cùng một chỗ với một nhà mạo hiểm xa lạ, đồng thời mượn dùng nghi thức, cung cấp tranh chân dung tương ứng.
Ozl đã chết, Misol Kim đã chết, một nhà mạo hiểm xa lạ tên là Hermann Sparrow làm… tay “Mắt lam” Miz đột nhiên rung rung một chút, trong đầu nháy mắt hiện ra hình ảnh làm cho hắn ấn tượng khắc sâu tới cực điểm:
Người nam trẻ tuổi nhìn như quý ngài đứng ở lối vào quán bar, tóc đen mắt nâu, khuôn mặt gầy gò, góc cạnh rõ ràng, ánh mắt lạnh như băng quan sát tửu khách lui tới, giống như đang tìm kiếm con mồi.
“Mắt lam” Miz rùng mình một cái, không uống rượu nữa, trực tiếp đứng dậy, nhanh rời khỏi quán bar.
Đáng sợ, tên kia quá đáng sợ! Ngay cả “Kẻ xảo ngôn” cũng chết ở trên tay hắn, tuyệt đối là cường giả cấp tướng quân! Hắn khẳng định đang tìm mình, muốn xử lý luôn cả mình, không được, không thể ở lại Bayam, phải lập tức quay về trên thuyền, rời xa nơi này! “Mắt lam” Miz thẳng đến “Red Theater”, mạnh mẽ lôi mấy đồng bọn đi, trước tới rừng rậm ngoài thành phố, đi đường vòng đến cảng tư nhân do quân phản kháng khống chế.
Trong ngõ nhỏ đối diện “Red Theater” tiệm thảo dược vẫn mở cửa, dược sư béo Darkwell ngồi ở sau quầy, bề ngoài bình tĩnh, trong lòng lo âu.
Hắn đã thông qua các loại phương thức liên lạc với thành viên “Học phái sinh mệnh”, tìm kiếm trợ giúp cần thiết, nhưng hắn không thể biết là ai sẽ đến, khi nào thì đến, chỉ có thể chịu đựng sợ hãi cùng lo lắng tiếp tục mở quán, giả như chưa từng phát sinh chuyện gì.
“Darkwell, ngươi thực bất an.” Con cú mèo mập mạp không biết từ nơi nào bay trở về, dừng ở trên quầy nói.
“Không cần ngươi nhắc nhở, tao rất rõ ràng trạng thái của tao.” Darkwell không kiên nhẫn huy tay.
Hắn đến nay vẫn nhớ rõ khi theo thầy học tập, luôn bị đối phương nhắc nhở phải cẩn thận tổ chức chính phủ cẩn thận Huyết tộc chân chính, vì thế, Roy Kim đưa ra không ít ví dụ, cái gì bị giam giữ vĩnh cửu trong lòng đất, vừa không thấy được ánh mặt trời, cũng không có phụ nữ, cái gì trở thành nhân viên nghiên cứu, dùng thân thể đi kiểm tra nguy hại của vật phong ấn nào đó, cái gì trải qua các loại thực nghiệm, biến dị thành quái vật chỉ còn bản năng, cái gì bị Huyết tộc hút đi, hóa thành con rối.
Những điều này khắc thật sâu ở trong đầu mập mạp, làm cho dũng khí vốn khuyết thiếu của hắn trực tiếp biến mất, sau khi thầy rời khỏi, luôn chỉ ở một thành thị một đoạn thời gian, có phiêu lưu bại lộ là lập tức rời đi.
Darkwell cố gắng thu liễm cảm xúc sợ hãi, mang lực chú ý dời tới vấn đề làm thế nào giải cứu thầy.
“… Ông lão bị bắt đã một đoạn thời gian, vì sao còn nhốt ở trong Phủ Tổng Đốc? Lấy năng lực của quân đội, muốn biết rõ tình báo nào thì nên đã sớm biết rõ rồi, mặc kệ là trực tiếp xử quyết, thu hoạch tài liệu, hay là đưa vào trong nhân viên nghiên cứu, tất nhiên đã đưa ông lão đi… Chẳng lẽ ông lão dùng biện pháp gì đó giấu diếm bí mật, hoặc là bọn họ muốn ông lão trở thành gián điệp? Ài, trực tiếp đáp ứng đi!” Darkwell gãi tóc, suy nghĩ phát tán ra không bờ bến.
Dần dần, hắn nghĩ tới lần thông tin cùng giữa mình với thầy Roy Kim.
“Ông lão luôn thích đưa ra nhắc nhở ở những nơi xem qua thực bình thường, trong lá thư này có thể cũng cất giấu tin tức cùng loại hay không? Lá thư này cũng không nói điều gì, chỉ hẹn gặp mặt ở phụ cận Red Theater, hơn nữa khoe ra kỹ xảo đánh bạc của ông ta, phì, rõ ràng là dựa vào vận may, ông ta còn bảo mình đi tiệm tạp hóa Mapel phố En Mate, mua một viên xúc xắc, làm tốt chuẩn bị nhận giáo dục… Mình vẫn chờ gặp mặt mới đi mua, nên vẫn chưa có đi, có lẽ nơi đó có bí mật?” Darkwell tựa như người chết đuối bắt lấy một cọng cỏ cuối cùng mà bắt lấy ý nghĩ.
Rất nhiều con đường của Bayam vẫn dùng thành thị của vương quốc Ruen để đặt tên.
Darkwell dùng thời gian vài phút cố lấy dũng khí, mang theo con cú mèo, đóng cửa tiệm, đi ra ngõ nhỏ.
Trong quá trình chờ đợi xe ngựa, hắn từ trong tay đứa nhỏ phát báo mua tờ “Báo tin tức” vừa phát hành, nhàm chán lật xem tin tức trong nước quốc tế cùng quần đảo.
Bỗng nhiên, hắn thấy một gương mặt quen thuộc, đó chính là nhà mạo hiểm báo cho hắn biết Roy Kim ở đâu.
“Hermann Sparrow, ở giữa trưa đánh chết ‘Kẻ xảo ngôn’ Misol Kim tiền treo thưởng cao tới 5.400 bảng… Mình thế mà ủy thác một nhà mạo hiểm lợi hại như vậy!” Darkwell chậc chậc thành tiếng.
Hắn rất nhanh mang việc này quẳng ra sau đầu, lên xe ngựa, thẳng đến phố En Mate, tìm được tiệm tạp hoá Mapel.
Chủ quán là một phụ nữ đã có tuổi hòa ái, bà ta sau khi cao thấp đánh giá Darkwell vài lần thì nói:
“Xúc xắc cậu cần trị giá 1 bảng.”
Bà đây là đi cướp sao! Darkwell ở trong lòng rống giận một tiếng, nhưng điều này làm cho hắn càng thêm xác định viên xúc xắc nọ có lẽ cất giấu manh mối.
Thanh toán tiền, hắn tiếp nhận một cái hộp nhẫn rất nhỏ, mở ra nắp đậy, thấy bên trong có một viên xúc xắc sáu mặt màu trắng ngà, hướng lên trên là 4 điểm màu đỏ.
Tuy thực nghi hoặc xúc xắc này quá bình thường, hơn nữa còn lấp đầy hộp nhẫn, hầu như không lưu khe hở, nhưng Darkwell vẫn cẩn thận không nghiên cứu ngay tại chỗ, mà mang nó bỏ vào trong túi, đi vào một con đường khác.
Chờ đi đến chỗ yên tĩnh, hắn nhịn không được lấy ra nhìn thoáng qua, không cảm thấy viên xúc xắc kia có vấn đề gì.
Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa đi nhanh qua, dọa hắn nhảy dựng, cổ tay run lên, làm rơi xúc xắc ở trên đất.
Xúc xắc nọ liên tục lăn lộn, cuối cùng đình chỉ lại, 1 điểm màu đỏ hướng lên trên.
Darkwell mắng đánh xe ngựa vài câu, sải bước chân, chuẩn bị nhặt lên.
Một bước này vừa đi ra, thân thể hắn bỗng nhiên lảo đảo, dưới tình huống không có chướng ngại vật nào, phành một tiếng ngã ở trên đất, ngã đến choáng váng đầu hoa mắt.
Hắn nhất thời có chút mờ mịt, cứ như vậy nằm ở nơi đó, trước mắt đúng là viên xúc xắc màu trắng ngà kia.
Chương 663: Thanh danh lên cao
Darkwell nằm úp sấp ở nơi đó, trong thời gian ngắn quên cả đứng lên, đầu tựa như trống rỗng.
Từ khi hắn phát dục trưởng thành, cơ bản đã không gặp phải loại chuyện tự ngã như thế này, sau khi uống ma dược, các phương diện thân thể đều có tăng cường nhất định, càng là như thế, kết quả hôm nay lại khó hiểu ngã sấp xuống, quả thực không thể lý giải.
Vừa rồi là giẫm phải cái gì sao? Darkwell bỗng nhiên hoàn hồn, bàn tay chống đỡ một cái, xoay người đứng lên, làm bộ vừa rồi té ngã không phải là mình.
Hắn nhìn trái nhìn phải, cũng không phát hiện trên đất có gì cổ quái, mang theo lòng tràn đầy nghi hoặc, gian nan đi tới mấy bước, nhặt nổi lên viên xúc xắc màu trắng ngà kia.
Ngay ở lúc này, một vị cảnh viên tuần tra tựa như đã nhận ra dị thường bên này, cầm theo đoản côn, tay án súng ngắn, chạy chậm tới.
Thấy một màn như vậy, dược sư béo Darkwell đột nhiên có lo lắng, hoài nghi mình có phải giẫm trúng cạm bẫy hay không:
“Bọn họ bắt ông lão, nhưng vẫn không tới tìm mình, thật ra là đang âm thầm theo dõi, chờ mình phát hiện manh mối?
“Hiện tại, mình lấy được xúc xắc kỳ quái này, bọn họ liền bức thiết đi ra?
“Người phi phàm chính phủ tới bắt mình?”
Darkwell phản ứng bản năng là quay đầu bỏ chạy, nhưng vừa rồi ngã cũng có chút nặng, đầu gối hắn đau đớn, nhất thời lại chỉ có thể di chuyển bước nhỏ.
Thấy cảnh viên tuần tra càng ngày càng gần, mình muốn chạy lại chạy không được, Darkwell trong đầu chợt hiện ra nhà giam trong lòng đất, hoàn cảnh vĩnh viễn chỉ có ánh nến, nhốt ở bên cạnh lại là người phi phàm giống như quái vật kịch liệt thở dốc ở trong tối tăm…
“Đã xảy ra chuyện gì?” Cảnh viên tuần tra ấn tay vào báng súng, cách khoảng cách nhất định cẩn thận hỏi.
Darkwell trong lòng đột nhiên trào ra sợ hãi khó có thể ngăn chặn, cổ tay run lên, xúc xắc màu trắng ngà vừa nhặt lên lại rơi xuống đất, quay cuồng vài vòng.
Lúc này đây là màu đỏ 6 điểm hướng lên trên.
Đối mặt cảnh viên quan sát, Darkwell giọng phát run trả lời:
“Giẫm phải vỏ chuối chết tiệt, bị ngã một cú.”
Vừa dứt lời, trong lòng hắn nhất thời lộp bộp một cái, bởi vì mặt đất căn bản không có vỏ chuối.
Đáng chết, quá khẩn trương, còn không bằng nói thẳng tự mình ngã… Darkwell ảo não nghĩ.
Hắn quyết định triệu hồi con cú mèo đậu ở trên nóc nhà đối diện, vì giãy dụa mà làm chuẩn bị.
Cảnh viên tuần tra liếc mắt một cái, khẽ cười nói:
“Đi đường không cần quên nhìn dưới chân, tôi vừa rồi còn tưởng anh bị ai cướp.”
Anh ta buông bàn tay đè lên súng ngắn ra, cầm theo đoản côn, đi trở về.
“…” Darkwell vẻ mặt mờ mịt nhìn bóng lưng cảnh viên càng ngày càng xa, không rõ ràng đối phương đơn giản như vậy đã tin lí do tràn đầy sơ hở của mình.
Hắn thu hồi tầm mắt, nhìn về phía viên xúc xắc màu trắng ngà yên tĩnh nằm trên mặt đất, chân mày dần dần cau lại.
Mình cũng không phải người Ruen thuần khiết, cảnh viên này không cần lấy lòng… Chẳng lẽ nó đang phát huy tác dụng? Vô luận là mình ngã sấp xuống kỳ quái, hay là thuyết phục cảnh viên quỷ dị, đều là nó đang phát huy tác dụng? Nó là vật mà thầy bảo quản, nó là vật phong ấn quan trọng kia? Darkwell nhanh chóng có liên tưởng, cẩn thận đi tới, lại nhặt lên viên xúc xắc kia, mang nó nguyên dạng trở về bên trong hộp nhỏ chứa nhẫn, xúc xắc căn bản không có không gian chuyển động.
Đưa ánh mắt đối với con cú mèo nhà mình, Darkwell nhặt lên tờ “Báo tin tức” trước đó mua, gọi một chiếc xe ngựa, khập khiễng đi lên, địa điểm là “Red Theater”.
Trong quá trình chiếc xe vững vàng chạy, bởi vì đêm đã buông xuống, đèn đường khí gas hai bên hào quang lại cách hơi xa, chỉ có thể chiếu vào một chút, hắn không vội nghiên cứu cái hộp nhẫn cùng xúc xắc bên trong, kiên nhẫn đợi về nhà.
Tiến vào tiệm thảo dược, từ chỗ ở lầu hai, hắn thắp sáng đèn tường khí gas, đuổi chim ngốc ra khỏi phòng, bản thân ngồi ở trước bàn, lặp lại kiểm tra cái hộp nhẫn cùng xúc xắc màu trắng ngà.
Rốt cuộc, hắn từ ngăn kép dưới đáy hộp nhẫn rút ra một tờ giấy gấp lại chỉ bằng nửa lóng tay.
Darkwell không tiếng động hít vào một hơi, nhanh chóng mở tờ giấy ra, phát hiện mặt trên quả nhiên có ba đoạn văn tự dùng tiếng Fossack cổ viết:
“Nếu thầy ba ngày sau thời gian đã hẹn còn chưa có xuất hiện, vậy nhất định là bị người bán đứng, chịu khổ bắt bớ, cho nên, con không cần tùy tiện dốc lòng cầu xin giúp đỡ thành viên khác học phái, bởi vì thầy không thể xác nhận là ai làm, cái này sẽ mang đến cho con nguy hiểm rất lớn.
“Việc con cần làm chỉ có một, đó chính là mang theo viên xúc xắc kia tới đảo Olavi, mang nó giao cho người gõ chuông Kano của thành phố cảng, sư phụ của thầy là Richard ‘Nghị viên’ đang trốn ở nơi đó, chuyện sau đó ông ta sẽ xử lý.
“Không cần lo lắng thầy sẽ tiết lộ bí mật, khi thầy viết xong phong thư này, ký ức có liên quan đều sẽ biến mất hoàn toàn, thậm chí không hề nhớ tới học đồ như con, cho đến khi ta được giải cứu, nhớ kỹ, tận lực không cần sử dụng viên xúc xắc kia, nó có đặc tính còn sống nhất định, con dùng càng nhiều, nó càng dễ dàng thức tỉnh, ở thời điểm con không chú ý nó sẽ tự chuyển động, chẳng sợ không có không gian.
Khi nó cố định ở ‘1’, xin tin tưởng thầy, con sẽ còn đau đớn hơn so với trực tiếp tử vong, bởi vì hầu như những chuyện con làm đều sẽ thất bại, bao gồm vận động trên giường mà con thích nhất.”
Quả nhiên, viên xúc xắc này rất nguy hiểm… Darkwell theo bản năng cảm thán một câu, chợt phát hiện mình hảo tâm lại làm chuyện ngu xuẩn.
Hắn vì giải cứu thầy Roy Kim, chiến thắng nhát gan, lưu lại Bayam, phát ra tin tức xin giúp đỡ đến những các thành viên Học phái sinh mệnh quen biết.
Mà căn cứ nội dung trong thư, cái này ý nghĩa hắn rất có khả năng bị vị bán đứng Roy Kim kia nhằm vào!
“Sao lại không nói sớm? Không, mình sao lại không nghĩ đến việc đi mua xúc xắc này sớm một chút!” Darkwell nâng hai tay lên, cào lên đầu tóc.
Hắn cũng không dám ở lại nơi này nữa, quyết định đêm nay lập tức rời khỏi đây, quyết định đêm nay phải đi mua vé tàu chợ đen, sáng mai tới đảo Olavi, đó là một hòn đảo ở trên tuyến hàng hải “Quần đảo Roth Tuscany”.
“Phù chú của mình, súng của mình, đạn của mình…” Darkwell bận rộn đếm vật phẩm có thể cung cấp cảm giác an toàn, vì bản thân khuyết thiếu sức chiến đấu mà sầu lo.
Hắn rất nhanh có ý tưởng, đi qua đi lại, than thở nói:
“Mình phải mời vệ sĩ, mời vệ sĩ…”
Mời ai đây? Tốn bao nhiêu đây? Darkwell trong khi suy tư, ánh mắt đảo qua tờ “Báo tin tức” mà mình mang về.
Bỗng nhiên, hắn nghĩ tới một đối tượng vệ sĩ tuyệt diệu:
Hermann Sparrow!
Một nhà mạo hiểm cường lực có thể săn giết đại hải tặc 5.400 bảng!
Nếu hắn chịu tiếp nhiệm vụ này, chỉ cần không phải “Nghị viên” ra tay, mình hẳn có thể thuận lợi đến đảo Olavi… Làm sao mới có thể tìm được hắn đây? Đối với! Dán bố cáo ở các quán bar mà nhà mạo hiểm thường xuyên thường lui tới! Darkwell hơi gật đầu không thể nhận ra, mang chút ít vật phẩm nhét trở về vali trước đó đã sắp xếp xong, mang theo con cú mèo mập mạp, lại một lần đau lòng rời khỏi tiệm thảo dược.
Ngoài hải vực quần đảo Roth, trong một cảng nhỏ lệ thuộc Ruen, Cái chết đen không hề cố kỵ đậu ở nơi đó, được chiếc thuyền vây quanh.
“Trung tướng bệnh tật” Tracy vừa tắm nước nóng mặc áo sơ mi nam rộng thùng thình, làm xử lý cuối cùng vết thương đã cơ bản khép lại.
Đối với một vị ma nữ mà nói, loại vết sẹo này là không tồn tại.
Lúc này, thị nữ tóc vàng gõ cửa, sau khi được cho phép đi vào phòng thuyền trưởng.
Cô ta nhìn Tracy, khuôn mặt đỏ lên, dời đi tầm mắt:
“Thuyền trưởng, Bayam bên kia có điện báo phát đến cảng này.
“Misol, ừm, phó thứ ba bị người giết chết.”
Tracy dừng động tác lại, vẻ mặt trầm ngưng xuống, chần chờ hỏi:
“Biết là ai làm không?”
Chương 664: Điều kiện (1)
Cô phái “Kẻ xảo ngôn” Misol đi Bayam điều tra sự kiện tập kích, một là trừng phạt đối phương thất trách, hai là tuyên dương bản thân trọng thương, dụ dỗ những kẻ có ý đồ không tốt lại đến tập kích, hoàn toàn không chờ mong Misol có thể ở trong khoảng thời gian ngắn thu được tiến triển gì mang tính đột phá.
Sau khi chờ Bán Thần được “Bất lão ma nữ” gọi là “Quan chấp chính tử vong” tiến đến “gặp gỡ”, cô cố ý che giấu việc này, không nhanh chóng thông báo Misol, để cho tiếp tục trừng phạt, nghĩ đối phương có thể điều tra ra cái gì dĩ nhiên là tốt, không có cũng không phải là chuyện làm cho người ta thất vọng.
Về phần Misol sẽ gặp phải nguy hiểm hay không, cô cùng không thèm để ý, cái này bản thân nó chính là một bộ phận trừng phạt.
Nhưng làm cho cô không nghĩ tới là, Misol đã bị giết nhanh như vậy!
Thị nữ tóc vàng đưa bức điện qua nói:
“Một nhà mạo hiểm tên là Hermann Sparrow, có thể xác nhận là, năng lực phi phàm hắn dùng cùng loại với ‘Long uy’.”
“Hermann Sparrow… ‘Long uy’… Ha ha, Zillingers cũng biết ‘Long uy’, hắn hẳn là có dùng ‘Mấp máy đói khát’ chăn thả một vị ‘Bác sĩ tâm lý’ hoặc là ‘Thôi miên sư’.” Tracy tiếp nhận điện báo, cười lạnh hai tiếng, lẩm bẩm.
Cô bước đầu có thể khẳng định, Hermann Sparrow chính là kẻ địch ngụy trang thành Elaine tập kích mình kia, hơn nữa dùng là năng lực của “Người không mặt” mà Zillingers chăn thả kia.
” ‘Mấp máy đói khát’ ở trên người hắn, sau lưng hắn có một vị Bán Thần xa xưa được mẫu thân gọi là ‘Quan chấp chính tử vong’… Đây là ý nghĩa, Zillingers đúng là bị vị ‘Quan chấp chính tử vong’ kia giết chết hay không?” Tracy không tiếng động tự nói, phất tay đuổi thị nữ tóc vàng ra ngoài.
Đợi cho cửa phòng thuyền trưởng khép lại, cô khẽ cười một tiếng rồi nói:
“Nếu mình để lộ ra tin tức này, tổ chức sai sử Zillingers ám sát công tước Negan kia khẳng định sẽ cảm thấy rất hứng thú.”
Trong ngắn ngủi, cô thật sự có xúc động như vậy, nhưng lý trí ngăn trở cô.
Bởi vì cái này ý nghĩa trực tiếp đắc tội vị “Quan chấp chính tử vong” kia!
Mà ở dưới tình huống đối phương rõ ràng chỉ bị nhận ra một lần, người hiềm nghi tiết lộ tin tức có thể lập tức tập trung vào cô.
Đến lúc đó, trừ khi mình trốn về bên cạnh mẫu thân, nếu không bất cứ lúc nào cũng sẽ bao phủ bóng ma tử vong… Đối với thánh giả khác, mình cũng không cần sợ hãi như vậy, bọn họ nếu muốn tập kích mình, đầu tiên phải tìm được mình, hơn nữa sẽ có điềm báo trước nhất định, cần tiêu phí thời gian không ngắn để đến đây, mình có đủ cơ hội tránh né nguy hiểm, nhưng, nhưng vị “Quan chấp chính tử vong” này có thể mượn dùng xuyên qua linh giới, chỉ cần có thể xác định vị trí của mình, rất nhanh có thể xuất hiện ở bên cạnh mình… Tracy cắn môi, chán nản nghĩ.
Cô bỏ qua tính toán trước đó, quyết định chỉ lưu ý hành tung của Hermann Sparrow, một khi xuất hiện cơ hội tốt, tuyệt không buông tha!
Mà lúc này, Klein vẫn ở trong khách sạn “Triana”, chờ tiền thưởng phát xuống.
10 giờ tối, quán bar Swordfish.
Chờ đợi qua trưa vẫn chưa lấy được tiền thưởng Klein cố ý ra ngoài, đến trước mắt Os Kent dạo qua một vòng, được đáp án lưu trình đã xong, nhưng sáng ngày mai mới có thể phát tiền.
Anh thuận tiện ngụy trang tham dự nhóm giao dịch riêng của nhà mạo hiểm trong quán bar Swordfish, đáng tiếc không thể phát hiện tài liệu chủ ma dược hoặc vật phẩm thần kỳ “Bí Ngẫu Đại Sư”.
Biến trở về nguyên dạng, Klein đè mũ dạ, ý đồ chen qua đám người, rời khỏi quán bar đang ở giai đoạn náo nhiệt nhất tiếng động rầm rĩ nhất này.
Lúc này, từng ánh mắt đảo qua khuôn mặt hắn, tuyệt đại bộ phận đầu tiên là ngẩn ra, chợt rõ ràng đình trệ hai giây, giống như đang phân biệt cái gì đó.
Bỗng nhiên, bọn họ đồng thời lùi tầm mắt về, thối lui về phía cách xa Klein, tựa như thủy triều bị tách ra.
Hermann Sparrow bộ dáng cùng thực lực, bọn họ đã từ trên báo chí cùng lời đồn có hiểu biết, nhiều chi tiết cũng dần dần truyền lưu ra ở những nơi mà nhà mạo hiểm, hải tặc cùng thành viên xã hội đen tụ tập, làm cho không ít người bước đầu đã biết tình huống lúc đó, biết hành động vừa phát hiện “Kẻ xảo ngôn” Misol Kim đã rút súng bắn điên cuồng trong nháy mắt của Hermann Sparrow, cho nên, mọi người đều tự giác rời xa tên nguy hiểm này.
Thương nhân mậu dịch Relph đang uống rượu ở quầy bar, bỗng nhiên nhận thấy bên kia khác thường, theo bản năng xoay nửa người nhìn qua.
Hắn rất nhanh thấy quý ngài khuôn mặt gầy gò, góc cạnh rõ ràng kia, trong đầu tự nhiên hiện ra tranh chân dung ở trên “Báo tin tức”:
Hermann Sparrow săn giết “Kẻ xảo ngôn”!
Ngay sau đó, Relph nghĩ tới nội dung tán gẫu khi gặp mặt Kairat thủ lĩnh quân phản kháng vào lúc chạng vạng, xác nhận nhà mạo hiểm điên cuồng trước mắt này cũng không bài xích “Hải thần”, thậm chí chứng kiến quân phản kháng lén giao dịch cùng “Trung tướng núi băng”.
Có lẽ có thể mang anh ta phát triển thành tín đồ “Hải thần”… Cho dù hắn không có hứng thú đối với tương lai của quần đảo, ở trên chuyện nào đó nói không chừng cũng sẽ cung cấp trợ giúp… Relph hai tay giao nắm, đặt bên miệng, làm ra động tác giống như đang thổi ốc biển, đây là một trong những thủ thế cầu nguyện về phía “Hải thần” Cavitewa.
Sau đó hắn đứng dậy, cầm ly bia đi về phía Hermann Sparrow.
Lúc này, Klein cũng chú ý Relph tới gần, hơn nữa nhận ra đối phương là ai.
Đó là tín đồ thành kính từng mang hai vạn đồng bảng vàng một phần ba tài sản kính dâng cho “Hải thần”!
Đó là người trước hải tặc nay thương nhân được hắn phái đi làm quỹ từ thiện nhi đồng!
Thông qua tin tức có liên quan đến quỹ từ thiện cùng đối phương luôn cầu nguyện thực chân thành, anh hiểu biết đối với Relph có thể nói bao dung các mặt, cho nên, anh thực nghi hoặc đối phương vì sao lại ý đồ tiếp xúc Hermann Sparrow.
Có ủy thác? Chuyện mà quân phản kháng nhân các loại nguyên do không thể đi việc? Klein nhìn Relph, chậm bước chân lại.
“Ngài Hermann Sparrow?” Relph nâng ly bia trong tay.
Klein gật đầu, tự nhiên duy trì hình tượng nói:
“Tôi cùng không biết anh.”
“Ha ha, quen biết giữa các nhà mạo hiểm luôn rất đơn giản, có lẽ chỉ cần một ly bia.” Relph chỉ chỉ quầy bar, “Có hứng thú làm một ly hay không?”
“Tốt.” Klein ẩn sâu nghi hoặc, đơn giản đáp lại.
Ngồi vào góc quầy bar, anh gọi ly bia Nam xứ Wales, vừa uống vừa nhìn Relph, không chủ động mở miệng.
Bị một cường giả cấp tướng quân hải tặc lẳng lặng nhìn chăm chú cũng không phải thể nghiệm gì tốt, Relph uống ngụm bia, che dấu tinh thần căng thẳng cao độ, cười nói:
“Tôi có nghe nói qua anh, ở trước lần gặp mặt hôm nay, biết anh là một quý ngài chân chính không có kỳ thị đối với dân nguyên bản thuộc địa.”
Klein trong đầu hiện lên từng lời kịch, cuối cùng dừng hình ảnh ở vài từ tương đối phù hợp hình tượng:
“Nói trọng điểm.”
… Relph suýt nữa bị sặc, ho nhẹ hai tiếng nói:
“Tôi có vinh hạnh giới thiệu với anh thần của chúng tôi, người cứu vớt của quần đảo, quyến giả của biển lớn Cavitewa không?
“Anh cũng biết, biển lớn là rộng lớn như thế, gió bão là đáng sợ như vậy, đơn thuần bằng vào bản thân, cho dù đại nhân vật cấp tứ vương, cũng không thể cam đoan nhất định có thể chiến thắng các loại khó khăn mà sinh tồn, lúc này, chúng ta sẽ cần một vị thần linh, một vị thần linh có thể đáp lại anh, chấp chưởng quyền lực biển lớn cùng gió bão.”
Giới thiệu mình với chính bản thân mình, sau đó để cho mình tín ngưỡng chính mình…
Chương 665: Điều kiện (2)
Klein khống chế khóe miệng khẽ nhúc nhích, chuyển nói: “Tôi càng cảm thấy hứng thú các người có vật phẩm thần kỳ, loại tính có công kích rất mạnh hay không.”
Relph lộ ra nụ cười chân thành nói:
“Chúng tôi không có.
“Nhưng chỉ muốn anh thành kính tín ngưỡng ‘Hải thần’, có lẽ có một ngày sẽ thu được ban cho tương ứng.”
Tôi không có… Không cần thay tôi hứa hẹn lung tung! Klein nhất thời vừa bực mình vừa buồn cười.
Anh cảm thấy nói chuyện như vậy là không có cách nào tiếp tục, vì thế một ngụm uống cạn hơn phân nửa ly bia Nam xứ Wales rồi nói: “Tôi sẽ suy xét một chút.”
Anh đang muốn rời khỏi, người pha chế bỗng nhiên đi lại, nghiêm mặt nói: “Ngài Hermann Sparrow, nơi này có một ủy thác tìm ngài.”
“Cái gì?” Klein liếc mắt nhìn Relph một cái.
Người sau thức thời bưng ly bia, rời khỏi chỗ ngồi.
Hắn đối với thành quả hôm nay đã thực hài lòng, bởi vì vốn không nghĩ tới một lần là có thể mang nhà mạo hiểm điên cuồng phát triển thành tín đồ “Hải thần”, mục đích của hắn chỉ là để cho đối phương biết có một loại khả năng như vậy, cùng chủ động suy nghĩ lợi hại.
Đợi cho góc quầy bar khôi phục yên tĩnh, người pha chế vội vàng cười nói: “Hắn tự xưng là dược sư mà ngài biết, có nhiệm vụ muốn ủy thác cho ngài, nếu ngài có hứng thú, có thể ở chỗ này chờ đợi, chúng tôi sẽ dựa theo phương thức ước định liên lạc với hắn.”
Dược sư quen biết? Darkwell mập? Nuôi con cú mèo Darkwell mập? Hắn sẽ có ủy thác gì? Giải cứu Roy Kim thầy của hắn? Loại chuyện này mình là không làm được, phiêu lưu thật sự rất cao… Ý niệm trong đầu thay đổi thật nhanh, Klein quyết định trước nghe đối phương đến cùng là có ủy thác gì: “Tốt.”
Khi tiếp cận 11 giờ, Klein ở bên trong phòng billiards số 3 quán bar Swordfish gặp dược sư béo Darkwell sợ hãi rụt rè.
Đối phương đã đổi áo bào vu y nông thôn tương đối bắt mắt, mặc lên áo Talaba của người địa phương, quần ống rộng thêm jacket dầy màu cà phê, mà con cú mèo mặt tròn kia đang lẳng lặng đứng ở trên vai phải Darkwell, ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào nhà mạo hiểm đối diện.
Cảm giác rất giống tiểu thư “Chính Nghĩa” đánh giá đối với thành viên khác của hội Tarot… Con cú mèo này có lẽ thật sự là sinh vật phi phàm, loại hình “Người quan sát”? Klein lòng có phán đoán, mặt ngoài lại bất động thanh sắc, trầm thấp hỏi: “Anh có ủy thác gì?”
“Là như vậy.” Dược sư béo tay trái đưa vào trong túi, nắm chặt cái hộp nhẫn kia, “Tôi sắp có một đoạn lữ hành, đi đảo khác, ha ha, đại khái cần ba ngày.
Bởi vì sự việc nào đó, tôi khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm, đương nhiên, cũng có khả năng sẽ không, tóm lại, tôi cần một vệ sĩ, mà anh là lựa chọn tốt nhất mà tôi có thể nghĩ đến.”
Anh nói lời này, thật giống như tôi thật ra chẳng có gì lợi hại, chỉ là người mà anh quen biết quá ít… Không cứu thầy, rời khỏi Bayam, đây là đi tìm giúp đỡ? Hoặc là, đã giải cứu, nguy hiểm chính là đến từ quân đội đuổi bắt? Klein vừa phỏng đoán chân tướng sự việc, vừa bình tĩnh hỏi: “Nguy hiểm lớn chừng nào?”
Darkwell môi ngập ngừng vài cái rồi nói:
“Tôi không thể xác định, nếu, nếu nguy hiểm vượt qua phạm vi năng lực của anh, anh có thể trực tiếp giao tôi cho đối phương, cái này là chúng ta hiện tại giao kèo, sẽ không phá hư thanh danh của anh.”
Nếu không phải mình biết người này nói chuyện luôn không dễ nghe, mình sẽ nghĩ người này đang dùng “Phép khích tướng”… Klein ngẫm nghĩ rồi nói: “Anh có thể trả dạng thù lao gì?”
Darkwell vốn định nói thẳng ra đáp án đã sớm suy xét, nhưng nhất thời lại có chút do dự, bởi vì sự việc quả thật rất nguy hiểm, lợi thế nếu không đủ, rất khó đả động Hermann Sparrow.
Hắn sợ hãi “Nghị viên” xuất hiện, trước khi sự việc tuyệt vọng, có vệ sĩ cũng có thể đề kháng.
Cái này cũng là nguyên nhân hắn nhất định phải mời cường giả.
Klein liếc mắt nhìn hắn một cái, lãnh đạm nói:
“Anh có thể trước suy xét một chút.
“Tôi đi nhà vệ sinh, trở về nói cho tôi biết đáp án.”
Nói xong, anh xoay người, đi ra cạnh cửa, xoay nắm tay, bước đi ra ngoài.
Anh ứng đối như vậy nhìn như lão luyện, có loại tiêu sái cùng lạnh lùng thuộc về nhà mạo hiểm thợ săn cùng tiền thưởng, nhưng trên thực tế, anh cũng không phải là thật muốn cho dược sư béo thời gian suy nghĩ, thuần túy là tìm cơ hội đi nhà vệ sinh, đến phía trên sương mù xám bói toán.
Đây mới là mấu chốt anh có tiếp nhiệm vụ hay không!
Ra khòi phòng billiards, đi vào nhà vệ sinh, Klein xếp hàng, rốt cuộc đợi được một cái bồn cầu trống.
Tiến vào bên trong, anh chợt nhíu mày, bị hoàn cảnh dơ bẩn cùng khí vị tanh tưởi làm cho muốn ói, suýt nữa quay đầu bước đi.
Cố nén đóng cửa lại, ghê tởm bấm nút xả nước, anh vừa cảm thán hoàn cảnh bói toán ác liệt, vừa đi nghịch bốn bước biên độ nhỏ, mở ra nghi thức.
Bên trong phòng, Darkwell đợi cho bóng lưng Hermann Sparrow hoàn toàn biến mất, mới nhanh nhẹn đóng cửa lại, hỏi con cú mèo ở trên vai: “Hắn có thể bán đứng tao không?”
“Sẽ không.” Con cú mèo lẩm bẩm nói, “Còn nữa, khi hỏi tôi phải có lễ phép, xin gọi là ngài Harry.”
Darkwell thịt béo trên khuôn mặt giật giật:
“Ngài Harry, ngươi cho rằng hắn sẽ nhận dạng thù lao gì?”
“Tôi rất khó nhìn thấu hắn, hắn am hiểu che dấu vẻ mặt bản thân.” Con cú mèo thản nhiên đáp lại.
Ngài Harry chết tiệt, không, con chim ngốc chết tiệt! Darkwell âm thầm mắng một câu, đi qua đi lại, suy nghĩ về chi trả.
Qua một hồi, Klein quay về phòng billiards số 3, mở miệng hỏi: “Đã nghĩ tốt chưa?”
Anh đã bói toán ở phía trên sương mù xám, nhiệm vụ lần này trình độ nguy hiểm có thể chấp nhận, hơn nữa hắn vừa vặn cũng muốn rời khỏi Bayam trong thời gian ngắn.
“3 ngày 800 bảng, cùng với hữu nghị của chúng tôi, tôi là chỉ hữu nghị của thầy tôi cùng bạn bè của ông ta.” Darkwell không quá tự tin nói.
Klein lặng lẽ vài giây rồi nói:
“3 thiên 1.000 bảng.
“Mặt khác, tổ chức các cậu giúp tôi tìm một vật phẩm thần kỳ công kích cường lực, tôi sẽ dựa theo giá hợp lý mà trả tiền.”
1.000 bảng, tôi nào có nhiều như vậy… Darkwell do dự rồi nói: “Tôi dự chi 300 bảng, còn lại đợi đến địa điểm, tìm được người mà tôi muốn tìm thì sẽ trả.”
Hắn tính để cho thầy của thầy đến trả phần còn lại.
Klein bình tĩnh gật đầu:
“Thành giao.”
Dược sư béo Darkwell nhất thời nhẹ nhàng thở ra, chợt mặt dày cười nói: “Tôi có thể cho rằng, bảo hộ là có hiệu lực từ giờ trở đi hay không?”
Nghe được vấn đề của dược sư béo, Klein trong lòng cười thầm, mặt ngoài lãnh đạm: “Bắt đầu từ khi anh trả khoản tiền đầu tiên.”
Darkwell đầu tiên là không chút do dự lấy ra bó lớn tiền mặt, tiếp theo đau lòng đếm ra: “Đây là 300 bảng.
“Anh có thể thực hiện ước định.”
Klein tiếp nhận tiền mặt, gật gật đầu nói:
“Không thành vấn đề.”
Darkwell nhất thời thả lỏng không ít, tựa như người chết đuối rốt cuộc bắt được phao cấp cứu.
Chừng nửa giờ sau, trong khách sạn “Triana”, Darkwell ngẩn ra nhìn nhà mạo hiểm cường đại Hermann Sparrow nói với nhân viên trông quầy trực đêm: “Đổi một gian phòng xa hoa.”
Nói xong, Klein lui ra phía sau hai bước, tựa như mang vị trí nhường cho dược sư béo.
Darkwell nuốt ngụm nước bọt, chần chờ hỏi:
“Tôi trả?”
“Trong lúc làm nhiệm vụ, toàn bộ chi tiêu đều từ cố chủ gánh vác, đây là quy củ nhà mạo hiểm.” Klein mặt không đổi sắc đáp lại.
Tôi tin mới là lừa ngốc! Chẳng lẽ anh kêu vài cô “Red Theater” đến đây, tôi cũng phải trả tiền thay anh? Darkwell ngẫm nghĩ, gượng ra nụ cười nói: “Chúng ta có thể chỉ dùng một phòng bình thường, như vậy càng dễ dàng bảo hộ.”
“Vậy anh có thể tự ở.” Klein không chút nào cố sức sắm vai Hermann Sparrow.
Darkwell ha ha cười hai tiếng, đi đến trước quầy, không có vẻ mặt gì nói: “Một gian phòng xa hoa.”
Đợi chân chính vào ở, sau khi vào phòng ngủ nhỏ, dược sư béo Darkwell một bên mở ra cửa sổ, để “cửa” cú mèo ngài Harry, một bên lấy ra hộp nhẫn ở trong túi áo, kiểm tra tình huống viên xúc xắc kỳ dị kia.
Sau khi xác nhận xúc xắc vẫn giống như trước đó, 4 điểm hướng lên trên, không có biến hóa, Darkwell lặng yên thở hắt ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










