Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 96 : Kim Tằm Thủ Bảo (c476-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 476: Kim Tằm Thủ Bảo
Hàn Lập cũng không có lập tức hành động, mà đem thần thức cẩn thận ra kiểm tra bốn phía, xác định Cực Âm lão quái thật không có giám thị mình, mới không chần chờ đưa tay ra, trên tay thanh quang chợt lóe, một thanh trường kiếm dài chừng vài tấc xuất hiện trên đầu ngón tay.
Hàn Lập bình tĩnh dùng kiếm quang vạch lên trên tảng đá một vòng tròn, sau đó vung tay lên, kiếm quang liền biến mất.
Mà tay kia rất nhanh gõ lên trên vòng tròn một cái, nhất thời xuất hiện một cái lỗ ở trên tảng đá.
Hàn Lập biết thời gian của mình không nhiều lắm, bởi vậy không suy nghĩ nhiều lập tức thò tay vào trong.
Không gian bên trong không lớn, chỉ sờ soạng lung tung một hồi thì đã chạm vào một vật gì đó.
Hàn Lập thần sắc chợt động.
Vật đó vừa dài, vừa tròn lại hơi mềm mêm, phảng phất giống như cây côn vậy.
Nhưng khi hắn rút tay ra, mới thấy thì ra vật nọ là một quyển trục màu vàng cũ kỹ.
Hàn Lập có chút kinh ngạc đang muốn mở ra xem, đột nhiên sắc mặt biến đổi, lập tức đem quyển trục nhét vào trong ngực, thân hình chợt lóe che cái lỗ ở trên vách đá lại, làm bộ như đang nghỉ ngơi
Hàn Lập mới vừa làm xong thì thanh âm âm trầm của Cực Âm tổ sư đã vang lên ở bên tai.
“Hàn Lập, mau trở về, mấy người vi sư sắp đi vào rồi”.
Nghe xong lời này, Hàn Lập trong mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Không phài nói muốn nghỉ ngơi hồi phục hay sao? Nhanh như vậy đã thay đổi chủ ý, chẳng lẽ ba lão ma đã ý thức được có cái gì không ổn?
Trong lòng nghĩ như vậy, đợi khi thần thức của Cực Âm biến mất khỏi vùng phụ cận, hắn lập tức xoay người đem cái lỗ hổng nọ phục hồi về nguyên trạng, sau đó bình tĩnh đi tới trước đài.
Khi tới nơi, thì đã thấy đám lão ma đang thần sắc ngưng trọng đang đứng nhìn gì đó, Ô Sửu, Huyền Cốt ở phía sau cũng đều có cử động tương tự.
Hàn Lập có chút kinh ngạc, hướng phía trước liếc nhìn một cái, sắc mặt cũng hơi đổi.
Chỉ thấy lam quang trên đài cao đang không ngừng lập lòe, ở giữa mơ hồ chớp lên vài tia kim quang phản xạ ra.
Mà xung quanh thạch đài, trong chốc lát hào quang cũng trở nên dày thêm vài tấc, bởi vì bị màn hào quang màu trắng nọ cách ly, Hàn Lập cũng không cảm ứng được có dị trạng gì phát sinh.
Vừa thấy Hàn Lập đến, Cực Âm hướng tới hắn gật đầu, sau đó xoay mặt đối diện với Man Hồ Tử nói:
“Man huynh, tiểu đồ đã đến rồi, chúng ta cũng nên đi thôi.
Không nghĩ tới Kim Ti Tằm của Vạn Thiên Minh có thể làm cho Hư Thiên Đỉnh chớp lên như vậy.
Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đi vào xem qua vẫn là tốt hơn”.
Man Hồ Tử nghe xong, cũng không mở miệng nói gì, nhưng than hình đã hướng lên trên, dùng hành động để hồi đáp.
Đám người Cực Âm theo sát sau đi lên.
“Oành”, một tiếng nổ phát ra.
Man Hồ Tử đi tới trước mà hào quang, không nói nột lời liền sử dụng Thiên Ma công hung hăng đánh cho tan tành, kết quả màn hào quang lúc này lộ ra một lối đi rộng vài trượng, Man Hồ Tử ngẩng cao đầu đi vào.
Cực Âm và lão giả nho sam thân hình nhoáng lên một cái đem Hàn Lập bao bọc ở giữa, làm cho Hàn Lập không có cách nào khác là theo vào.
Huyền Cốt và Ô Sửu tiến vào màn hào quang cuối cùng.
Thật lạnh! Hàn Lập khi ở bên ngoài màn hào quang trong lòng đã sớm chuẩn bị, nhưng khi vừa tiến vào, hắn vẫn bị hàn khí bốn phía đánh tới mà rùng mình, vội vàng đem linh khí hộ thể thi triển ra mới lam cho hơi lạnh giảm đi.
Man Hồ Tử căn bản không quan tâm đến ý tứ của người khác, không thèm nhìn mà trực tiếp hướng tới giữa màn lam quang mà đi nhanh tới.
Lão giả và Cực Âm ở phía sau thoáng nhìn nhau, chỉ có thể cười khổ một tiếng mà đuổi theo sát phía sau.
Nhưng Cực Âm hai mắt vẫn không quên nhìn Hàn Lập ở phía sau, có ý đốc thúc hắn đi nhanh lên một chút.
Hàn Lập trong lòng thầm mắng Cực Âm tổ sư.
Hắn tự biết bản thân không có khả năng chạy trốn, chỉ là định đi tụt ra sau để xem qua quyển trục cất dấu trong lồng ngực rốt cuộc là vật gì.
Dù sao vật ấy xuất hiện tại chỗ này thật sư có chút kỳ hoặc, nói không chừng đối với hắn có thể có trợ giúp!
Nhưng hiện giờ Cực Âm tổ sư cứ một mực thúc giục nhắc nhở, làm cho tên Ô Sửu kia hai mắt bắt đầu cảnh giác nhìn Hàn Lập chằm chằm, không hề dời đi nửa phần, ngay cả Huyền Cốt nọ cũng mang theo một tia nghi hoặc mà đưa mắt nhìn hắn.
Hàn Lập chỉ có thể đi nhanh hơn một chút, nhưng chỉ mới đi được vài bước, tốc độ của hắn lại chậm trở lại.
Lầm này cũng không phải là ý của Hàn Lập.
Mà là lam quang ở nơi đây tỏa ra khí lạnh cực kỳ, mặc dù có màn hộ thể bên ngoài bảo hộ, nhưng mỗi bước đi tới Hàn Lập cảm giác được thân thể lại lạnh thêm một phần, chỉ ngắn ngủn vài bước mà sắc mặt đã tái nhợt.
Hắn vội vàng phong bế hô hấp của mình, sợ khí âm hàn tràn vào làm thương tổn tới phế phủ.
“Bạch Linh Tê mà ta đưa cho ngươi không những phòng được lửa mà còn có thể ngăn ngừa được lạnh, ngươi còn chờ gì nữa mà không dùng!”
Lúc này bên tai Hàn Lập lần nữa lại vang lên thanh âm của Cực Âm tổ sư.
Hàn Lập lúc này mới chợt nhớ ra vội vàng lấy vật ấy ra, một lần nữa mang theo bên hông.
Quả nhiên Linh Tê nọ sau khi phát ra ánh sáng trắng, bốn phía nhất thời trở nên ấm áp hẳn lên.
Lúc này Hàn Lập mới nhanh chóng bước tới, xem mấy ngưới làm thế nào đối phó với khí âm hàn này.
Tu sĩ Nguyên anh kỳ như Man Hồ Tử thì không cần phải nói, ba người chỉ phát xuất ra trên người một tầng hào quang hộ thể là vẫn tiếp tục đi tới phía trước như thường.
Trên cổ Huyền Cốt xuất hiện một chuỗi hạt lấp lánh hồng quang, cũng không có chút lạnh lẽo nào.
Về phần Ô Sửu không biết từ khi nào đã ở phía sau hắn, trên cánh tay có một cái vòng khắc xà văn, mặt trên phóng thích ra màn hào quang màu hồng.
Hàn Lập nhìn đến đây, đem ánh mắt thu hồi trở về.
Bởi vì đã đến trung tâm đài cao, ở nơi này có một cái tế đàn nhỏ.
Trên tế đàn có bảy tám đạo kim quang đang lay động liên tục. mà ở giữa kim quang, có một cái động lớn tỏa ra lam quang chói mắt.
Hàn Lập tình thần chấn động, vội vàng ngưng thần nhìn kỹ.
Ở trung tâm của những đạo kim quang này có mấy con tằm lớn dài chừng vài trượng màu bích lục, miệng đang phun ra một sợi tơ vàng bằng ngón cái trực tiếp hướng vào trong động, thân thế của chúng lắc lư giật lùi về phía sau, mỗi một lần lùi như vậy đều làm cho lam quang trong động lóe lên.
Mà bên cạnh tế đàn có ba người đang đứng thẳng, chính là đám người Van Thiên Minh.
Đám tu sĩ chánh đạo hiển nhiên cũng biết bọn người Man Hồ Tử đến, nhưng ba người này cũng không có biểu hiện gì, chỉ nhìn chằm chằm vào kim quang phía trước, vẻ mặt rất khẩn trương.
Man Hồ Tử thấy tình cảnh này, trong mắt hàn quang chợt lóe, không nói một lời khoát tay một cái, hai luồng sáng vàng hóa thành cầu vồng hướng về phía ba người nọ bắn nhanh tới.
“Hàn Giao”.
“Ly Quy”.
Vạn Thiên Minh và Thiện Ngộ Tử cùng nhìn thấy kim quang rời khỏi tay của Man Hồ Tử, hai người này đều lạnh lùng hô lên một tiếng.
Nhất thời trước mặt một trận di động truyền đến, một đạo thanh quang và một đạo lam quang bay vụt xuống, đồng thời chặn lại đạo kim quang, bắt đầu giằng co kịch liệt.
“Về”.
Man Hồ Tử vừa thấy cảnh này, liền vẫy tay về phía trước, hai đạo kim quang ở phía trước liền quay về, biến thành hai thanh tiểu đao màu vàng rơi vào trong tay.
Mà hai đạo thanh, lam quang nọ cũng không có đuổi theo, chỉ ở tại chỗ sau khi xoay quang một lúc rồi hiện ra nguyên hình.
Đó là một con tiểu giao màu trắng lớn chừng mấy trượng và một con rùa lớn trong suốt kỳ dị.
Man Hồ Tử sau khi nhìn rõ ràng hai vật đó, thần sắc chợt biến đổi.
“Hàn Giao của Phong Bà Tử, Ly Quy của Thiên Duyên Tử!” Lão giả nho sam ở phía sau đi lên, mặt lộ vẻ khiếp sợ, bật thốt lên.
“Trách không được đám người Vạn Thiên Minh lại tự đại như vậy.
Thì ra là đem theo linh thú của hai lão quái vật kia.
Nhưng theo ta biết hai lão quái này đối với linh thú quý trọng dị thường, không biết hai người nọ làm sao mà lại mượn được?” Cực Âm tổ sư chứng kiến màn này cũng có chút hoảng sợ, mặt lộ vẻ tức giận nói.
Man Hồ Tử thần sắc âm trầm nói: “Hừ! Không phải bọn họ có khả năng lấy được mà là Vạn Thiên Minh thân là cháu của Phong Bà Tử, Thiên Ngộ Tử lại là đồng môn sư đệ của Thiên Duyên tử thì việc mượn được hai linh thú này có gì là kỳ quái”.
Thanh Dịch cư sĩ nhìn chằm chằm vào tiểu bạch giao và cự quy có chút lo lắng nói: “Vấn đề này có lẽ có chút khó giải quyết! Hai con súc sanh này thần thông cũng không nhỏ, dù liên hợp lại ba người chúng ta trong nửa khắc nhất thời cũng không có cách nào thoát khỏi được”.
Man Hồ Tử nghiến răng nói: “Thanh Dịch, Huyền Âm! Thanh Cức Điểu cùng Thiên Đô Thi của các ngươi còn lưu lại làm gì nữa.
Mặc dù chúng không phải là đối thủ của hai con súc sanh kia, nhưng giữ chân chúng trong một lát thì vẫn có thể làm được.
Chúng ta không cần đánh bại bọn người Vạn Thiên Minh, mà chỉ cần tùy ỳ giết chết một con Kim Ti Tằm là được”.
Nghe xong Man Hồ Tử nói lời này, lão giả nho sam cùng Cực Âm tổ sư hai người nhìn nhau lộ ra vẻ mặt chần chờ.
Man Hồ Tử liếc mắt nhìn hai người Cực Âm, vẻ mặt lộ ra một tia kinh thường nói: “Yên tâm, ta cũng sẽ cho linh thú của ta xuất chiến hợp tác cùng hai ngươi cho đỡ phiền phức!”
Nghe nói như vậy, hai người lão giả nho sam cùng Cực Âm lúc này thần sắc mới tỏ vẻ đống ý.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 477: Kim Ti Tằm Dữ Thiên Thanh Hoa
Nhưng không đợi lão giả cùng Cực Âm đem Linh thú cùng Yêu thi phóng ra, trên tế đài đột nhiên có dị biến.
Bích lục cự tằm ở trong luồng sáng đột nhiên run rẩy, ngay sau đó kim quang toàn thân nhanh chóng ảm đạm hẳn đi.
Cơ hồ cùng lúc, sợi kim ti trong miệng nó “Băng“ một tiếng, liền đứt đoạn.
“Không ổn!”
Đám người chính đạo Vạn Thiên Minh đang đứng bên cạnh tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đoạt bảo, sắc mặt đại biến hô lên một tiếng.
Nhưng không đợi bọn họ kịp đưa ra bất kỳ hành động nào, mấy con kim tằm khác cũng xuất hiện tình trạng tương tự.
Kim quang cũng giảm hẳn đi, kim ti của hai con cự tằm khác cũng đứt đoạn tại chỗ.
Lúc này, tậm trạng của Vạn Thiên Minh cực kỳ chán nản.
Thân hình vốn dĩ đang định tiến lên nhất thời đứng ngẩn ra tại chỗ.
Nhưng việc vẫn chưa dừng lại ở đó!
Kim ti của ba con cự tằm còn lại mặc dù vẫn còn, nhưng sau khi thiếu đi hẳn sự hỗ trợ của đồng bạn, lập tức nghe “xoẹt“ một tiếng như bị một luồng sức mạnh cực mạnh kéo bay vào trong đại động.
Ngay sau đó truyền lại tiếng của vật nặng đập xuống đất, toàn bộ thạch đài đều rung động.
Còn lam quang ở ngoài cửa động lập tức ảm đảm, khí lạnh vốn đã giảm bớt liền tăng lên.
Nhìn thấy một màn như vậy, sắc mặt của đám người chính đạo đều trở nên khó coi.
Còn mấy lão ma bên Cực Âm vốn đang định ra tay thì lúc này mặt mày quái dị trợn tròn mắt, vẻ mặt đều cực kỳ đặc sắc.
“Ha ha! Ha ha…”
Man Hồ Tử ôm bụng phá lên cười, bộ râu màu vàng dưới cằm không ngừng rung rung, thể hiện một dáng vẻ cực kỳ thống khoái.
Lúc này, Cực Âm và lão giả nho sam đã có phản ứng, cũng lộ ra bộ mặt nhìn có chút hả hê.
Tất cả đều hướng về phía ba người thuộc phe chính đạo mà cười ha hả.
Cứ như vậy, mặt của Vạn Thiên Minh ngày thêm xanh mét.
Vì lần đoạt bảo này, hắn đã hao phí biết bao tâm cơ, giá phải trả cũng rất cao, kết quả lại bị bọn người trong Ma đạo cười nhạo.
Điều này khiến cho tâm hoả của Vạn Thiên Minh không ngừng dâng lên.
Đột nhiên hắn quay người, ánh mắt lộ ra vẻ âm hàn, trừng mắt nhìn về phía ba người Cực Âm.
Vẻ mặt tươi cười của Cực Âm tổ sư và lão giả có chút ngưng trệ.
Đối phương là một vị tu sĩ Nguyên anh trung kỳ.
Cho dù bọn họ đã phân thành Hắc bạch lưỡng đạo, hai người bọn hắn cũng không muốn kết thâm cừu với Vạn Thiên Minh.
Nhưng Man Hồ Tử dưới cái trừng mắt kia tuy có ngừng cười, nhưng cũng không hề khách khí trợn mắt đáp trả.
“Sao, Vạn môn chủ muốn cùng Man mỗ phân cao thấp ở đây hả? Tại hạ cũng đang muốn lĩnh giáo một chút Nho gia tam đại thần công – Thiên La chân công đây” Sắc mặt của Man Hồ Tử tỏ rõ ý khiêu khích.
Vạn Thiên Minh lạnh lùng trừng mắt nhìn Man Hồ Tử một lúc, vẻ mặt cuối cùng cũng khôi phục lại sự lý trí.
“Đi!”
Hắn vung tay một cái, dẫn đầu đi khỏi tế đài, ngay cả mấy sợi Kim Ti Tằm còn sót lại cũng không thèm để ý.
Chỉ gọi con Bạch giao đang giằng co cùng ma đạo quay trở lại.
Thần sắc của Thiên Ngộ Tử cũng rất khó coi.
Hắn thu hồi Cự quy xong cũng nghiêm mặt đi theo sau Vạn Thiên Minh.
Còn lão nông gầy ốm kia, ngoại trừ đôi mắt có chút lạnh lùng ra, biểu hiện vẫn có vẻ thong dong.
Ngay cả khi hai phe chánh ma kề vai tác chiến, hai bên vẫn cực kỳ cảnh giác đề phòng lẫn nhau.
Cũng may, Man Hồ Tử tuy cực kỳ cuồng ngạo, nhưng lúc này cũng không nói câu gì khích bác đối phương, chỉ là trên mặt có nét cười nhạt mà dõi theo đám người Vạn Thiên Minh dần dần rời xa, cho đến tận khi khuất sau màn hào quang.
“Ta để Thanh Cức Điểu ẩn nấp tại lối vào, nếu như đám gia hoả chính đạo lại trở vào, chúng ta cũng có thể biết” Lão giả nho sam dõi theo bóng lưng ở đằng xa, đột nhiên nói một câu.
“Nếu như vậy, ta cũng phái hai con Thiên Đô Thi tiềm phục ở lối vào.
Nếu như bọn chúng đột nhiên đánh lén chúng ta, chúng cũng có thể gây ra chút cản trở” Cực Âm tổ sư cũng lạnh lùng cười nói.
Nghe xong những lời này, Thanh Dịch cư sĩ ngẩn người, nhưng thần sắc lập tức bình thường, không nói năng gì.
Tiếp theo chỉ thấy hắn khẽ phất tay áo, một luồng thanh quang chừng nắm tay bắn ra, bay thẳng lên trời.
Cực Âm tổ sư cũng duỗi tay ném lên trên mặt đất, tựa hồ như vừa vất đi vật nào đó.
Hai luồng khói đen liền xuất hiện, tiếp theo mùi tanh hôi lập tức truyền tới.
Hai con Yêu thi cao lớn liền xuất hiện trước mặt mọi người.
“Đi” Cực Âm tổ sư hướng về phía lối vào, nghiêm nghị chỉ tay.
Trong chớp mắt, thân thể hai con Yêu thi sau khi vặn vẹo uốn éo một hồi, liền vô ảnh vô tung biến mất.
Cảnh tượng này khiến cho Hàn Lập nhớ lại tình huống quỷ dị khi Yêu thi xuất hiện lần trước, sau khi khẽ rùng mình, không khỏi có vài phần kiêng kỵ đối với đám Yêu thi này.
Bất quá, khi ánh mắt của Hàn Lập nhìn tới mấy con Kim tằm vẫn còn run rẩy nằm trên tế đàn, thì không nhịn được tò mò mà bước qua xem xét.
Nhưng không chờ gã bước đến thì đã có một người khác đã bay nhanh tới.
Hàn Lập đưa mắt nhìn thì ra là Huyền Cốt vẫn luôn trầm mặc.Trong lòng gã cũng có chút kinh ngạc.
“Chuyện gì xảy ra? Kim Ti Tằm này cũng tính là kỳ trùng khó được.
Nhìn kim quang của bọn chúng lúc nãy, đạo hạnh hẳn không tệ.
Vạn Thiên Minh lại không chút đau lòng liền từ bỏ, điều này có chút cổ quái!” Man Hồ Tử bước tới, thuận miệng hỏi.
“Bọn chúng đã được phục dùng Thiên Thanh Hoa để mượn vật ấy để cao đạo hạnh lên rất nhiều, mới có thể kéo Hư Thiên Đỉnh lên một chút.
Nhưng hiện tại dược tính đã hết, đám Kim Tằm này xem như đã hoàn toàn bị phế đi rồi” Huyền Cốt chỉ tra xét thoáng qua Cự tằm một lát, thần sắc hồi phục lại sự lạnh nhạt trả lời.
“Ta nói bằng vào Kim Ti Tằm này thì sao có thể kéo được Hư thiên đỉnh! Thì ra là mượn thứ đó.
Hắc hắc! Lần này Vạn Thiên Minh trộm gà không thành lại mất thêm nắm thóc” Man Hồ Tử nghe được lời nói của Huyền Cốt, không khỏi cười ha hả nói.
“Thiên Thanh Hoa! Không ngờ Vạn Thiên Minh tìm được thứ đó.
Ta cũng đă từng nghĩ tới sử dụng phương pháp này, nhưng đáng tiếc là nhiều năm qua một đoá Thiên Thanh Hoa cũng không tìm thấy.
Không ngờ vị vãn bối của Man huynh lại biết, xem ra cũng không phải là hạng vãn bối vô danh! Không biết Ô mỗ đã từng nghe qua tục danh của vị này chưa” Cực Âm tổ sư chắp hai tay ra sau lưng đi tới, bất quá hắn vừa nói đột nhiên nhìn chằm chằm vào mặt Huyền Cốt, chậm rãi hỏi.
“Tại hạ chỉ là đọc qua mấy cuốn Tử thư mà thôi, nào có đại danh gì, Ô tiền bối cứ nói đùa” Huyền Cốt nhoẻn miệng cười, nhẹ giọng đáp.
“Phải không?” Cực Âm tổ sư thần sắc thản nhiên nói, không biết có phải đã hết nghi ngờ hay là kiêng kỵ Man Hồ Tử đang đứng bên cạnh, cũng không tiếp tục truy vấn mà quay người đi tới đại động kia, cúi đầu xem xét.
Lam quang trong động khiến cho khuôn mặt của hắn ánh thành màu lam, nhìn qua trông thật quỷ dị.
Hàn Lập đứng một bên, chăm chú nhìn, trong lòng có chút bội phục công phu ẩn nhẫn của Huyền Cốt.
Hắn có thể đối mặt với Cực Âm thần sắc vẫn như thường, gọi đối phương là tiền bối, xem ra tâm tính của Huyền Cốt lão ma này thật đáng sợ!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Đám người ở đây ngoại trừ Ô Sửu ra, cũng có ai tử tế đâu.
Người nào cũng là lão hồ ly sống hơn mấy trăm năm, ai cũng đều gian trá dị thường.
Hàn Lập đang buồn bực ngẫm nghĩ, thì nghe thấy Lão giả nho sam nói:
“Nếu đám Kim Ti Tằm này đã không sử dụng được, vậy thì diệt hết đi cho xong, để lại làm gì cho chướng mắt” Nói xong, bàn tay của lão giả phất một cái, một đoàn viên cầu màu xanh xuất hiện trên tay, bắn về phía đám Cự tằm đang dở sống dở chết kia.
“Khoan đã ! Đám Kim Ti Tằm này vãn bối cảm thấy rất hứng thú, cứ để cho vãn bối xử lý!” Hàn Lập híp mắt nhìn qua ba con Cự tằm, trong lòng đột nhiên chợt động, xông tới lão giả nói.
“Ngươi muốn thứ này! Toàn bộ đạo hạnh của chúng không những bị phế, hơn nữa cũng không sống được bao lâu” Lão giả nho sam lộ rõ một tia bất ngờ cùng vẻ nghi hoặc nói.
“Tại hạ luôn có hứng thú đối với kỳ trùng, nếu như còn chưa chết, tại hạ muốn trước tiên lưu lại để nghiên cứu rồi mới tính, mong tiền bối có thể thành toàn” Mặt Hàn Lập mang theo vẻ tươi cười, chắp tay nói.
Nghe những lời này của Hàn Lập, lão giả nho sam cũng không lập tức trả lời Hàn Lập, mà cẩn thận đánh giá gã một lần nữa, sau đó trên mặt lộ ra thần sắc do dự.
Điều này khiến cho Hàn Lập có chút nao nao trong lòng, không biết đối phương có dụng ý gì.
“Khụ! Xuất thân của lão phu năm đó cũng là tán tu, tự nhiên biết tán tu Kết đan kỳ không thể bì được với đám tu sĩ đồng cấp của các đại môn đại phái, đích xác bình thường có nhiều điểm quẫn bách, vậy thì cứ thu lấy đi!” Lão giả nho sam lắc lắc đầu xong, có chút cảm thán nói.
Hiển nhiên hắn muốn suy nghĩ có gì sai lầm hay không.
Hàn Lập nghe xong, trong lòng biến thành xem thường.
Nhưng trên mặt vẫn chỉ có thể thuận thế làm ra vẻ xấu hổ, luôn miệng cảm ơn.
Sau đó gã lấy ra một túi đựng linh vật còn trống, đem ba con Kim Ti Tằm thu vào bên trong.
Nhìn bộ dáng của chúng, bị vất đi đồng thời bị Vạn Thiên Minh xoá đi thần thức nhận chủ lúc ban đầu.
Bởi vậy không chút lực dãy dụa bị Hàn Lập thu vào trong túi.
“Hàn Lập, đừng làm loạn mọi việc lên nữa.
Nhanh phóng Huyết Ngọc Tri Thù ra, ta muốn xem nó rốt cuộc là linh thú cấp mấy.
Đến lúc cần thiết Hoả mãng của ta sẽ có sự phối hợp nhất định.
Một lần là thành công ngay!” Cực Âm sau khi nhìn vào đại động một lát, cũng không cần quay nói với Hàn Lập, trong mắt mơ hồ phát ra vẻ cuồng nhiệt.
Nghe xong lời này, Hàn Lập chau mày bước tới.
Còn hai người Thanh Dịch cư sĩ và Man Hồ Tử nghe những lời đó, không hẹn mà cùng liếc nhìn Hàn Lập.
“Yên tâm, chỉ cần ngươi có thể kéo ra được Hư Thiên Đỉnh.
Vi sư tuyệt đối không bạc đãi ngươi” Cực Âm xoay người lại, khuôn mặt đầy vẻ hiền lành nói với Hàn Lập, sợ gã không tận lực làm việc.
Nhưng khi Hàn Lập nghe được những lời này vào tai, lại cảm thấy một trận lạnh lẽo chạy dọc theo sống lưng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 478: Thủ Bảo
Hàn Lập sẽ không đem những cảm thụ này lộ ra trên mặt, mà chỉ bước vài bước tới bên động, đưa mắt dò xét bên trong.
Kết quả sau khi nhìn xuống, trong lòng Hàn Lập tràn ngập sự kinh ngạc.
Độ sâu của động này không sâu như trong tưởng tượng của gã, chỉ khoảng hai ba mươi trượng mà thôi.
Dựa vào tu vi Kết đan kỳ của gã, cũng có thể nhìn thấy rõ dưới đáy động có một luồng lửa màu lam đang thiêu đốt.
Bên trong luồng lửa màu lam đó, mơ hồ có vật gì đó màu đen đang chớp động.
Xem ra đây chính là Hư Thiên đỉnh đại danh đỉnh đỉnh rồi.
Nhưng sâu trong thân thể hắn, có thể cảm nhận được từ trong động có một luồng kỳ hàn lạnh đến thấu xương.
Nếu như không phải có Linh Tê ngăn cản hơn quá nửa cỗ hàn khí kia, sợ rằng chỉ cần cúi nhìn một cái, liền bị cỗ hàn khí kia đóng băng tại chỗ.
Dưới đáy động rõ ràng là ngọn lửa màu lam đang lay động, nhưng tản mát ra lại là một cỗ kỳ hàn.
Trong lòng Hàn Lập cực kỳ ngạc nhiên.
Nhưng gã chỉ nhìn qua luồng lửa màu lam kia một chút, lập tức cđã ảm thấy trong đầu có một trận mê muội. vội vàng hoảng sợ thu ánh mắt lại, đồng thời đứng thẳng lên.
“Thế nào? Đó là Kiền Lam Băng Diễm, chính là chí âm chí hàn chi hoả.
Đừng nói là tu sĩ Kết đan kỳ, ngay cả mấy lão già Nguyên anh kỳ bọn ta cũng không dám chạm vào dù là một chút.
Chỉ cần bị Hàn diễm này đốt một chút, ngay cả Nguyên anh cũng sẽ dễ dàng bị luyện hoá.
Theo truyền thuyết thì lửa này không phải là vật có thể có ở thế giới của chúng ta, cũng không biết đám thượng cổ tu sĩ kia làm sao lại có thể tìm được vật này” Cực Âm tổ sư đứng cạnh Hàn Lập, cũng nhìn chằm chằm vào vật ở trong động, chậm rãi nói.
“Nguyên Anh cùng có thể luyện hoá?” Hàn Lập vừa nghe những lời này, hít sâu vào một hơi lạnh.
Nhưng sau đó, thần sắc của gã đã hồi phục lại sự bình tĩnh.
Nếu không phải như vậy, Hư Thiên đỉnh đã sớm bị người khác lấy mất, sao còn có thể lưu lại nơi này cho đến bây giờ!
“Tuy Kiền Lam Băng Diễm rất nguy hiểm đối với tu sĩ bọn ta.
Nhưng vẫn có vài vật mà nó không thể thiêu đốt được.
Ví như Kim ti của Kim Ti Tằm, Thù ti của Huyết Ngọc Tri Thù cùng với hai con Hoả Mãng đặc biệt của ta”.
“Hiện tại đem Huyết Ngọc Tri Thù của ngươi ra đây! Để bọn ta xem lại một lần” Cực Âm tổ sư dung khẩu khí không cách nào cự tuyệt mà ra lệnh.
Dưới cái nhìn chằm chằm của Cực Âm cũng như của Man Hồ Tử và lão giả đang đứng phía sau, Hàn Lập không dám có chút trì hoãn mà đưa tay vỗ vào túi linh thú đang đeo bên hông, một đạo bạch quang từ miệng túi bay ra ngoài, xoay quanh một vòng rồi rơi xuống phía trước mặt mọi người.
Ánh sáng chớp một cái, thân hình không lớn lắm của Huyết Ngọc Tri Thù hiện ra.
Nhìn thấy trước mặt có nhiều người, hàm răng trong miệng nó nghiến chặt, ánh mắt tràn đầy địch ý nhìn mọi người.
Đám người Man Hồ Tử cũng không để ý đến điều này, mà tập trung chăm chú nhìn linh thú này với ánh mắt như đang nhìn trân bảo.
“Hắc hắc! Con Huyết Ngọc Tri Thù này lớn như vậy, xem ra đã là Yêu thú cấp bốn đỉnh phong, đang chuẩn bị đột phá lên đến cấp năm rồi.
Việc đoạt bảo lần này đã có hy vọng lớn!” Man Hồ Tử vừa nhìn thấy sự xuất hiện của con Huyết Ngọc Tri Thù, thần sắc không khỏi chấn động, có chút kinh ngạc nói.
“Hắc hắc! Luận về thực lực Huyết Ngọc Tri Thù của tiểu đồ so với một số loài Man hoang dị chủng, có lẽ nó không sánh kịp.
Nhưng luận về việc đoạt Hư Thiên đỉnh, yêu thú này là lựa chọn tốt nhất” Cực Âm cũng trợn tròn mắt nhìn Huyết Ngọc Tri Thù, ánh mắt phát ra vẻ hưng phấn nói.
“Ô huynh nói chính xác! Hơn nữa đẳng cấp của Huyết Ngọc Tri Thù này cao hơn nhiều so với yêu thú Kim Ti Tằm vừa rồi.
Cho dù chỉ một con, cũng hơn hẳn một bầy kia” Lão giả nho sam cũng mang theo sắc mặt vui mừng mà nói, cuối cùng thì việc đoạt bảo hiện tại đã không còn là việc vớt trăng dưới hồ nữa rồi.
“Chúng ta bắt đầu hành động thôi! Nếu không, để lâu sẽ sinh biến! Hàn Lập, lệnh cho Huyết Ngọc Tri Thù của ngươi phun ra thù võng, bao bọc lấy Hư thiên đỉnh đi.
Sau đó, đợi một lát rồi lệnh cho nó dùng lực kéo.
Ta cũng lệnh cho hai con Hoả Mãng hiệp lực cùng Huyết Ngọc Tri Thù” Đã nhìn thấy Huyết Ngọc Tri Thù không có bất kỳ vấn đề gì, Cực Âm tổ sư không chút khách khí ra lệnh cho Hàn Lập.
“Vâng!”
Tuy trong lòng không tình nguyện, nhưng ngoài miệng Hàn Lập cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đáp ứng.
“Hai người các ngươi qua bên cạnh tế đàn.
Một lát nữa khi Kiền Lam Băng Diễm mà Hư thiên đỉnh mang theo lên đến gần cửa động, dựa vào tu vi của các ngươi căn bản không thể chịu được nó.
Về phần tiểu đồ Hàn Lập, lát nữa phải phiền Thanh huynh bảo vệ giúp” Cực Âm tổ sư hướng về phía Ô Sửu và Huyền Cốt lạnh lùng phân phối, rồi hướng về Thanh Dịch cư sĩ cười nói.
“Nói hay lắm! Vì Bổ Thiên Đan trong Hư Thiên đỉnh kia.
Thanh mỗ tuyệt đối sẽ không để Hàn tiểu hữu gặp bất kỳ chuyện gì” Lão giả hắc hắc cười đáp ứng.
Ô Sửu và Huyền Cốt ngoan ngoãn bước xuống tế đàn, lui về sau mấy bước mới dừng lại.
Nhìn mấy lão ma như cọp đang rình mồi, Hàn Lập thở dài một tiếng, hướng về phía Huyết Ngọc Tri Thù ra lệnh.
Nhất thời một đạo thù võng màu trắng nhũ phun ra, hoá thành một đạo bạch quang bay vào phía trong động.
Đến lúc này, hắn cũng chỉ có thể đi bước nào hay bước ấy mà thôi.
Hy vọng sau khi đoạt được bảo vật, Cực Âm tổ sư cũng như mấy lão ma khác vì thể diện mà không qua cầu rút ván, tha cho gã một con đường sống.
Như vậy đợi khi Huyền Cốt ra tay đối phó với Huyền Âm, gã mới có thể đục nước béo cò có cơ hội xoay chuyển.
Về phần Hư Thiên đỉnh có thể lấy ra được không, Hàn Lập không chút quan tâm.
Bởi gã rất hiểu, vô luận đoạt bảo thành công hay không, tình cảnh cũng không thay đổi chút nào.
Trong lúc Hàn Lập đang âm thầm tính kế ở trong lòng, Cực Âm tổ sư đã đi đến trước mặt gã, đưa tay vào trong ngực áo, lấy ra một cái túi linh thú màu đen.
Chỉ thấy hắn cầm miệng túi chúc xuống dưới, nhẹ nhàng rung một cái.
Hồng quang chợt loé, trên mặt đất bỗng nhiên xuất hiện hai con cự mãng đỏ như lửa dài chừng bốn, năm trượng.
Hai con quái mãng này toàn thân toàn là lân phiến đỏ như lửa, phần bảy tấc dưới đầu có một vòng hoa văn quái dị hình tròn.
Bốn con mắt loé hồng quang, phảng phất như có ngọn lửa đang thiêu đốt ở bên trong.
Cực Âm đợi hoả mãng duỗi hết thân một cách thoải mái trên mặt đất xong, liền lập tức phất ống tay áo, ngón tay giấu trong liền búng một cái.
Hai viên dược hoàn màu đen bay ra, hai con cự mãng vung đầu cực kỳ linh hoạt đớp lấy dược hoàn, nuốt vào trong bụng.
“Đi” Cực Âm không khách khí chỉ về hướng đại động.
Hai con Hoả mãng nghe vậy, từ từ trườn tới gần cửa động.
Cực Âm thấy vậy, thần sắc trịnh trọng, hai tay bắt ra một pháp quyết cổ quái, miệng phát ra một tràng chú ngữ khó hiểu, phảng phất như đang thúc giục bí thuật nào đó.
Một màn kinh người liền xuất hiện.
Dưới sự thúc giục của chú ngữ, hồng quang của Hoả mãng chợt chuyển, lân phiến biến thành màu hồng đen, hơn nữa tinh thần phấn chấn, lắc đầu và vẫy đuôi.
“ Phành!” “Phành!” Hai tiếng truyền tới.
Hai cái đuôi của Hoả mãng cắm mạnh xuống mặt đất ở gần cửa động, như một lưỡi dao sắc bén, cắm sâu xuống dưới vài trượng.
Tiếp theo nửa người còn lại của bọn chúng hướng về phía trước, thân thể dài ra như không xương, thoáng một cái đã chui vào bên trong động.
Nhưng đuôi của bọn chúng vẫn vững vàng bất động cắm ở bên cạnh cửa động, xem ra hoàn toàn đã biến thành hai sợi dây thừng màu hồng đen.
Trong khi Hàn Lập còn đang trợn mắt há hốc miệng, hai sợi dậy thừng giật giật một cái.
Cực Âm tổ sư trông thấy vậy, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, hai tay nắm chặt vội vàng hướng về Hàn Lập, lớn tiếng hô:
“Tốt rồi ! Bọn chúng đã cắn được Hư Thiên đỉnh.
Nhanh lệnh cho Tri thù của ngươi dùng lực kéo lên.
Hoả mãng tuy đã ăn đan được của ta, cũng chỉ có thể chống đỡ một lát với Kiền lam băng diễm, có thể thành công hay không chính là nhờ vào con Tri thù của ngươi!” Cực Âm tổ sư nói ra một tràng xong, thần sắc mơ hồ lộ ra một vẻ dữ tợn.
Hàn Lập thấy vậy, hừ lạnh một tiếng trong lòng.
“Đoạt bảo thành công, càng có khả năng mất mạng.
Không thể thành công, ta mới còn vui vẻ được một ít” Hàn Lập không can tâm, chửi thầm vài câu.
Nhưng gã vẫn miễn cưỡng thúc dục Huyết Ngọc Tri Thù bắt đầu phát lực lôi kéo về phía sau.
Bởi vì bên cạnh gã, Man Hồ Tử và lão giả nho sam kia như hổ rình mồi, chú ý nhất cử nhất động của gã, nếu như có ý định làm việc một cách qua loa, sợ là không thể nào qua được mắt của hai lão hồ ly này.
Dưới sự thúc giục bất đắc dĩ của Hàn Lập, sợi tơ nhỏ màu trắng nhũ gần như trong suốt lập tức căng ra, Huyết Ngọc Tri Thù bắt đầu từ từ di động lôi kéo về phía sau.
Đồng thời hai sợi dây thừng màu hồng đen ở phía cửa động cũng bắt đầu vặn vẹo co rút lại.
Một trận “Oành đùng đùng” vang lên, tiếp theo cả tế đàn bắt đầu chớp động.
Lam quang trong động loé lên từng trận, làm Hàn Lập hoa cả mắt, khiến gã không khỏi phải nhanh chóng nhắm mắt, tạm thời tránh được ánh sáng.
Nhưng Huyết Ngọc Tri Thù kia lại dường như không bị ảnh hưởng gì, vẫn tiếp tục dùng sức lôi kéo về phía sau.
“Tốt, Hư Thiên đỉnh kia đã lắc lư rồi” Thanh Dịch cư sĩ nhìn thấy một màn này, trên mặt mang theo vẻ khẩn trương, thì thào thấp giọng nói.
Hiển nhiên Hư Thiên đỉnh kia cực kỳ nặng, cho dù Huyết Ngọc Tri Thù và hai con Hoả mãng đồng thời phát lực, chiếc đỉnh vẫn chỉ là lay động không ngừng dưới đáy động mà thôi, qua một lúc lâu cũng không thấy bị kéo lên.
Cực Âm tổ sư lại không hề lộ ra vẻ bối rối, mà sau khi trầm ngâm một lát, mở miệng phun ra hai ngụm tinh khí màu đen thui, bám ngay lên trên thân thể của hai con Hoả mãng.
Sau đó hắn ta xông về phía Man Hồ Tử, dồn dập nói:
“Man huynh, phiền huynh đem Cuồng bạo chi thuật cấp lên trên Huyết Ngọc Tri Thù.
Pháp lực của tiểu đồ không đủ, không cách nào thi triển pháp thuật này”.
“Yên tâm, cứ để ta” Man Hồ Tử tựa hồ sớm đã đoán trước được việc này, lấp tức đáp ứng.
Sau đó hắn nhìn chằm chằm vào Huyết Ngọc Tri Thù, miệng lẩm nhẩm không ngừng, trong chốc lát trong miệng mơ hồ lộ ra hồng quang.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 479: Khứ Nhi Phục Phản
“Phi!” Man Hồ Tử hét lớn một tiếng, huyết hồng trong miệng hoá thành một cột sáng bắn ra, đánh lên trên thân thể Huyết Ngọc Tri Thù.
“Phốc” một tiếng, cột sáng chạm vào thân thể Huyết Ngọc Tri Thù, nhất thời nổ tung ra.
Một mảng lớn huyết vụ bỗng nhiên xuất hiện ở bốn phía, trong nháy mắt bao trùm lên linh thú.
Huyết Ngọc Tri Thù phát ra tiếng “ti ti”, có vẻ nôn nóng bất an, phảng phất như bị kích thích.
Hàn Lập nhìn thấy cảnh đó, âm thầm tức giận.
“Cuồng bạo chi thuật” vừa nghe danh xưng của pháp thuật này, liền biết là ma đạo bí thuật, khẳng định là có mang theo cả hậu hoạn.
Mấy lão ma này căn bản không cần nói qua với hắn, không chút do dự mà làm, không hề suy xét tới hậu quả do thuật này mang lại cho Huyết Ngọc Tri Thù.
Xem ra bọn hắn nguyên vốn không xem một gã tu sĩ Kết đan kỳ ra cái gì cả.
Mặc dù tâm lý đã sớm có dự liệu đến tình cảnh này, nhưng thực bị người ta đối xử như thế, sắc mặt của Hàn Lập cũng trở nên có chút khó coi.
Lúc này, Huyết vụ đã bị Huyết Ngọc Tri Thù hấp thu gần hết.
Thân thể vốn như thuỷ tinh trong suốt của linh thú hoàn toàn biến thành màu máu đỏ, phảng phất như một viên tinh hồng bảo thạch cực đại.
“Đây là…” Hàn Lập vừa trông thấy màn biến hoá của Huyết Ngọc Tri Thù, lập tức nghĩ tới tình huống phát điên của con Huyết Ngọc Tri Thù lần trước trong động quật dưới đất ở Thiên Nam.
Cả người cũng thành màu đỏ hồng như máu tươi, đây đúng là bộ dạng khi bạo nộ của Huyết Ngọc Tri Thù.
Hàn Lập có chút lo lắng, thần thức đảo qua một cái, cảm nhận được ý nghĩ cuồng bạo, tựa hồ có chút giống như mất cả lý trí.
Hàn Lập trong lòng cả kinh, đang muốn mạnh mẽ trấn an Huyết Ngọc Tri Thù thì Man Hồ Tử đứng bên cạnh lại đột nhiên hét lớn một tiếng.
“Lo lắng làm gì? Nhanh kêu Huyết Ngọc Tri Thù của ngươi kéo đi.
Cuồng bạo chi thuật này có hạn chế về mặt thời gian” Man Hồ Tử trừng mắt quát.
Hàn Lập nghe xong những lời ấy, không khỏi âm thầm bực tức.
Nhưng cũng chỉ có thể khiến Huyết Ngọc Tri Thù tiếp tục phát lực.
Cũng may Huyết Ngọc Tri Thù tuy tiến vào trạng thái cuồng bạo, nhưng đối với mệnh lệnh của chủ nhân vẫn là nghe theo.
Lúc này một trận huyết hồng quang trong mắt lóe lên, mấy chiếc chân nhọn đồng thời cào mạnh xuống, thù ti căng thẳng dần dần từng chút một được kéo về phía sau.
Một trận chấn động còn mạnh hơn lần trước ba phần xuất hiện, nương theo đó là vài tiếng sấm từ bên trong động phát ra.
Nhìn thấy cảnh đó.
Trên mặt đám người Man Hồ Tử cơ hồ đồng thời hiện lên vẻ vui mừng.
Tiếp đó, một cỗ lam quang chói mắt đột nhiên từ trong động bắn mạnh ra ngoài, trực tiếp bắn lên cao hơn mười trượng so với tế đài.
Trong nháy mắt Hàn Lập cảm thấy lạnh lẽo cả người, tiếp đó lại là ấm áp.
Một đạo quang tráo màu xanh lập lòe đang bao lấy gã vào bên trong.
Hàn Lập sửng sốt một lúc mới phát hiện là lão giả nho sam kia đem bảo quang trên người phóng đại lên vài lần, khiến gã cũng được bảo hộ vào trong đó.
“Cẩn thận một chút! Khi Hư thiên đỉnh được kéo lên, sẽ bạo phát ra hàn lưu lợi hại gấp mấy lần so với lúc trước.
Ban đầu khi việc bất ngờ này phát sinh, không biết đã khiến cho bao nhiêu tu sĩ không đề phòng ăn phải quả đắng” Lão giả thần sắc trịnh trọng, lẩm bẩm nói.
Theo như nội dung nói thì người nghe ở đây chắc hẳn phải là Hàn Lập, nhưng ánh mắt thì căn bản không hề liếc sang phía Hàn Lập cái nào, mà chỉ nhìn chằm chằm không buông hướng về phía trong động.
Lúc này, Thanh Dịch cư sĩ tựa như dị thường khẩn trương.
Hàn Lập nghe xong những lời ấy, tâm trạng ngẩn ngơ.
Lẽ nào trước đây có rất nhiều người đã thử kéo Hư Thiên đỉnh lên mà không thành? Nói như vậy sao vẫn thất bại?
Mặc dù trong lòng có loại nghi vấn này, nhưng Hàn Lập cũng biết hiện tại không phải là lúc hỏi.
Gã chỉ có thể quay mặt lại, một lần nữa nhìn kỹ tình hình ở giữa tế đàn.
Hiển nhiên Hư Thiên đỉnh rất nặng, hai con Hoả mãng có dùng toàn lực vẫn chỉ là hơi co rút lại một chút mà thôi.
Lam quang trong động càng ngày càng chói mắt.
Lúc này không cần nói đám người Cực Âm, ngay cả hai người Ô Sửu và Huyền Cốt ở dưới tế đàn cũng nhìn chằm chằm không hề nháy mắt.
Chỉ là hai tay Ô Sửu nắm chặt, mặt đầy vẻ hưng phần và tham lam.
Còn ánh mắt của Huyền Cốt lại lộ rõ vẻ phức tạp, vừa có chút mong chờ, cũng có chút chần chừ.
Mắt thấy Hư Thiên đỉnh từng chút từng chút một bị kéo lên.
Ngoại trừ tiếng kèn kẹt phát ra từ trên tế đàn, những người khác đều ngưng thần đến nít thở nhìn vào trong cửa động.
Hàn Lập lại không hề nhìn về phía đó, mà có chút lo lắng nhìn Huyết Ngọc Tri Thù của mình.
Cho dù Hư Thiên đỉnh kia có tốt đến mấy, cũng không có khả năng rơi vào trong tay gã.
Huyết Ngọc Tri Thù thì lại do tự tay gã tận tâm nuôi dưỡng mà thành.
Lần chú ý này của gã lại có phát hiện bất ngờ, thù ti nguyên có màu trắng nhũ không biết từ lúc nào lại xạ ra một tầng lam mang nhàn nhạt.
Mặc dù hết sức yếu ớt, nếu không xem kỹ thì căn bản không cách nào phát hiện ra, nhưng đích xác không phải là màu của thù ti.
Hàn Lập sinh ra nghi hoặc trong lòng, đang muốn quan sát kỹ hơn nữa thì vang lên một tiếng “rắc” từ phía đằng sau mọi người truyền lại.
Thanh âm này mặc dù không lớn, nhưng lúc này đám người trên tế đàn đều yên lặng không nói, tự nhiên khiến cho thanh âm càng to hơn bình thường.
Đầu tiên Hàn Lập cả kinh, sau đó âm thầm vui mừng, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Thanh âm nghe thấy chính là thanh âm do vòng bảo hộ bị người khác xé ra một cách thô bạo, hơn nữa phương hướng truyền đến cũng là chỗ bậc đá đi lên tế đàn.
Đám người Man Hồ Tử đương nhiên cũng nghe thấy thanh âm này.
Lúc này, sắc mặt Man Hồ Tử khẽ biến, quát to một tiếng, sau đó vỗ vào túi linh thú ở bên hông, một đạo hoàng quang bắn ra.
Sau khi hào quang tụ lại, một con linh thú có hình dáng như con báo đốm xuất hiện trước mặt.
Thân thể con báo này không chỉ to gấp mấy lần so với báo bình thường, hơn nữa, ở trên trán còn có con mắt thứ ba, ẩn tàng trong đó có sắc vàng chớp động.
Còn lão giả nho sam thì quay người lại, hàn quang trong mắt chợt loé, lạnh lùng nói:
“Là đám người Vạn Thiên Minh tới, Thanh Cức Điểu của ta cùng Yêu Thi của Ô đạo hữu đã bị diệt rồi.
Bọn chúng quả nhiên lo lắng chúng ta đoạt được bảo, đã quay lại để chém giết”.
“Tận lực trì hoãn thêm một lát thời gian nữa, Hư Thiên đỉnh tuy đã kéo lên được một nửa, nhưng càng đến nửa động thì lực hút lại càng lớn, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể kéo ra khỏi động được” Mặt Cực Âm tổ sư bao phủ hàn ý, nhưng không có lộ ra thần sắc kinh hoàng.
Đám người chính đạo đi rồi lại quay về, tựa hồ đã sớm nằm trong dự liệu của hắn.
“Cứ như lời Ô huynh nói đi!” Lão giả biết đại chiến sắp diễn ra, câu trả lời cũng hết sức dứt khoát gọn gàng, múa hai tay áo một cái, một đám thanh quang dũng mãnh bay ra, là hơn trăm con Thanh Cức Điểu to bằng con chim sẻ.
Đám chim này chỉ to bằng nắm tay, nhưng là linh điểu có mỏ sắc cánh cứng, từng con từng con bay lơ lửng không tiếng động trên đầu lão giả, xem ra thanh thế thật không nhỏ.
Cực Âm tổ sư đứng bên cũng hai tay bắt quyết, trên người tràn đầy hắc khí đen như mực, đợi ma khí lần nữa tan vào không trung, bốn chung quanh xuất hiện mười bốn, mười lăm con Yêu Thi, toàn thân là thiết giáp.
Man Hồ Tử thì lạnh lùng nhìn hai người, không hề nói năng gì.
Ô Sửu ở phía dưới cũng vội vàng bước vài bước tới gần tế đàn hơn, thần sắc lộ ra có chút bất an.
Con ngươi Huyền Cốt chuyển động vài lần, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, không biết là đang suy xét vấn đề gì.
Hàn Lập nhìn thấy hành động này của Huyền Cốt, liền chau mày một cái, nhưng ngay lập tức thần sắc lại trở nên như thường.
Bởi vì mấy đạo cầu vồng đã từ xa đã bay tới, tốc độ vô cùng nhanh, nháy mắt đã đến trước tế đàn.
Hào quang vừa thu lại, đám người chính đạo Vạn Thiên Minh liền xuất hiện trước mặt mọi người.
“Tốt, rất tốt!” Vạn Thiên Minh nhìn nhanh lên Huyết Ngọc Tri Thù đang kéo Hư Thiên đỉnh ở trên tế đàn, và lam quang đến hoa mắt ở trong động, thần sắc bình tĩnh, thốt ra mấy chữ.
Đám người ma đạo nghe xong, ai nấy nhìn nhau, nhất thời không biết lời của đối phương có dụng ý gì.
“Tốt? Ta đương nhiên rất tốt.
Nhưng nếu các hạ không quay lại, ta còn ảm thấy còn tốt hơn” Man Hồ Tử trừng mắt, không khách khí đáp trả.
“Vạn mỗ cũng không muốn quay lại chuyến này, nhưng ta vừa mới đi không được bao lâu, đã phát hiện vị tiểu hữu này sớm có Huyết Ngọc Tri Thù đã biệt tích từ lâu.
Nếu không như thế, Vạn mỗ sao có thể dễ dàng bỏ đi như vậy!” Vạn Thiên Minh thản nhiên nói.
Nhưng vừa mới nói xong, hắn liền chụm môi một cái, phát ra một tiếng huýt cổ quái.
Đám người Man Hồ Tử ngẩn ra, không biết đối phương đang làm trò gì.
Tảng đá mà Vạn Thiên Minh đang đứng, đột nhiên loé bạch quang, tiếp đó thoát ra một bay ra một con khỉ màu lam, như một tia chớp bay đến bám vào cánh tay của Vạn Thiên Minh.
Lúc này, trên mặt vị môn chủ của Vạn Pháp môn mới nở ra nụ cười, nhìn về phía đám người Man Hồ Tử, không nói năng gì.
“Hoá thạch thú!” Thanh Dịch cư sĩ vừa nhìn thấy con thú này, không khỏi thất thanh kêu ra tên của tiểu thú.
“Hắc hắc! Nếu không phải tại hạ sớm lưu lại con thú này để giám thị các vị, Vạn mỗ sao có thể đến kịp thời được.
Mà Hoá thạch thú này, những bổn sự khác không có, nhưng nó chỉ cần ẩn nấp trong đá, cho dù các vị đạo hữu có pháp lực thông huyền, cũng không cách nào phát hiện ra nó ngay.
Xem ra, hậu chiêu này của ta, quả là chính xác”.
“Hiện tại, Vạn mỗ cho các vị hai lựa chọn, một là để ta kích sát chết Huyết Ngọc Tri Thù kia, khiến cho Hư Thiên đỉnh tiếp tục nằm dưới động, hai là hai bên chia đều bảo vật, bản môn chủ không có thể nào để cho ma đạo các người độc chiếm bảo vật ở trong đỉnh” Một tay Vạn Thiên Minh vuốt ve Hoá thạch thú ở trên tay, ánh mắt thì chuyển động nhìn Huyết Ngọc Tri Thù hai lần, mới từ từ nói.
Lúc này, Vạn Thiên Minh tựa hồ đã xoay chuyển được tình thế, bộ dáng không hề sợ đám người Man Hồ Tử không theo.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 480: Đại Chiến Khởi
“Phân chia với các ngươi?” Vừa nghe xong những lời này, khuôn mặt đang âm trầm của Cực Âm khẻ biến một chút, tựa hồ đã có chút động tâm.
Đối với Cực Âm mà nói, chỉ cần chiếm được một phần của vị đồ đệ Hàn Lập trên danh nghĩa, thì khi phân chia bảo vật hắn cũng sẽ chiếm không quá ít.
Nhưng không đợi Cực Âm suy nghĩ những chuyện này có được hay không, thì vị Man Hồ Tử đứng ở một bên lại điên cuồng cười ha hả.
“Phân chia Hư Thiên Đỉnh? Vạn Thiên Minh ngươi nghĩ cũng hay lắm! Muốn lấy vật từ trong miệng của đại gia ra, trước hết để xem nắm tay của ai cứng hơn rồi hãy nói!”
Vừa nói xong, Man Hồ Tử cũng không nói hai lời, cự báo đang nằm trước người bỗng nhiên đứng thẳng lên, gầm nhẹ một tiếng, con mắt thứ ba trên đầu đột nhiên mở to phóng ra một cột sáng màu vàng đất, hướng đến Vạn Thiên Minh ở đối diện mà phóng đến.
“Súc sanh, muốn chết!” Vạn Thiên Minh không khỏi nổi giận quát một tiếng.
Hắn không ngờ tới Man Hồ Tử một chút cũng không để ý đến đề nghị của mình, nói đánh liền đánh.
Bởi vì dù sao đi nữa thì hắn cũng có Hàn Giao và Ly Quy tương trợ, so với đối phương mạnh hơn một bậc.
Điều này khiến cho Vạn THiên Minh có chút luống cuống tay chân phóng ra một đạo tử quang, vừa lúc nghênh đón lấy cột sáng màu vàng kia.
Nhưng tử quang cùng với hoàng quang kia vừa mới tiếp xúc trong phút chốc thì hoàng quang liền bị nổ tung ra.
Tiếp theo một âm thanh “lảng cảng” vang lên, sau khi tử quang biến mất vô ảnh vô tung thì có một vật màu trăng trắng từ trên không trung rơi xuống.
Không đợi cho mọi người nhìn thấy rõ đây là vật gì thì nó bỗng nhiên bị nát bấy ra.
Mọi người lúc này mới cẩn thận nhìn thì đó là một khối đá vụn bình thường, hầu hết mọi người đều ngẩn ra, nhất thời có chút nghi hoặc.
Nhưng Vạn Thiên MInh nhìn thấy như vậy thì sắc mặt trong nháy mắt biến đổi mấy lần.
Tinh quang trong mắt co lại, có chút không thể tin được nói:
“Dị hóa thuật, con báo ba mắt của ngươi là một linh thú biến dị?”
Vừa nghe được mấy chữ “linh thú biến dị” thì tất cả mọi người ở đây lộ ra thần sắc khiếp sợ.
Linh thú biến dị cùng với man hoang dị chủng rất giống nhau, nhưng trên thực tế lại khác xa như trời với đất.
“Man hoang dị chủng” chỉ là thượng cổ linh thú cực kì hiếm thấy.
Theo thời gian trôi qua bởi vì nhiều nguyên nhân mà thay đổi tập tính cùng ngoại hình, từ đó mà hình thành nên một chủng loại dị thú mới có đặt điểm của thượng cổ linh thú nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Chỉ bất quá là loại linh thú này cực kỳ hiếm thấy.
Số lượng cũng không nhiều, bình thường rất khó để tìm thấy.
Mà linh thú biến dị lại không giống nhau, mỗi một con đều tồn tại độc nhất vi nhị.
Chúng nó là do linh thú trong quá trình tiến cấp không biết xảy ra nguyên nhân gì khiến cho nó bị đột biến, năng lực của linh thú theo đó mà thay đổi rất lớn.
Loại biến dị này tốt xấu không giống nhau, nhưng một ít trong số đó sau khi biến dị lại có năng lực cực kỳ độc đáo, vô cùng lợi hại.
Thậm chí có thể làm được một ít pháp thuật mà bình thường không thể thực hiện được.
Như loại năng lực có thể đem đại bộ phận pháp khí cùng pháp bào hóa thành đá, chính là một loại năng lực rất nổi danh.
Năng lực này lợi hại vô cùng, từng có một vị tu sĩ Kết Đan Kỳ sử dụng loại năng lực này của linh thú biến dị một hơi đem ba bốn gã tu sĩ đồng cấp giết sạch không còn một người khiến cho chấn động cả Loạn Tinh Hải.
Từ đó về sau, tu tiên giới đem năng lực cổ quái của linh thú biến dị xưng là Dị hóa thuật, khác với pháp thuật bình thường.
Con báo ba mắt này của Man Hồ Tử lúc đầu chỉ là linh thú có thể phun ra hỏa thuộc tính công kích từ trong con mắt thứ ba mà thôi.
Nhưng hiện tại bắn ra cột sáng trực tiếp đem pháp khí hoặc pháp bảo không rõ tên của Vạn Thiên Minh hóa thành tảng đá.
Khẳng định là linh thú sau khi xảy ra biến dị mới có thể làm được.
Điều này khiến cho những người nơi đây ngẩn cả người ra.
Phải biết rằng linh thú biến dị xuất hiện chính là một phần vạn cũng khó.
Cũng chỉ có thể phát sinh trên linh thú cấp cao đã ngoài bốn cấp.
Từ khi biết đến linh thú biến dị đến nay, Loạn Tinh Hải cũng đã xuất hiện hơn mười con mà thôi.
Mà chỗ hiệu dụng của năng lực sau khi biến dị cũng chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi.
Kể từ đó, linh thú biến dị lại càng thêm trân quý.
Mà lần xuất hiện linh thú biến dị gần đây nhất đã là chuyện hơn ngàn năm.
Điều này khiến cho các tu sĩ bồi dục linh thú căn bản không ai còn hy vọng linh thú mình sẽ xuất hiện biến dị.
Thật đúng là chuyện nằm mơ giữa ban ngày.
Hiện tại, cả hai bên đều nhìn chằm chằm vào con báo ba mắt kia, trên mặt phát sinh ra những thần sắc khác nhau.
Lúc này Vạn Thiên Minh mới hiểu được tại sao Man Hồ Tử lại không chút khách khí cự tuyệt yêu cầu phân chia bảo vật.
Thì ra là do có chổ dựa như vậy.
Chỉ dựa vào con báo ba mắt biến dị này, chỉ sợ cũng đủ để xóa xổ sự tồn tại của Hàn Giao và Ly Quy.
Sau khi hiểu được mọi chuyện, sắc mặt Vạn Thiên Minh bắt đầu trịnh trọng hẳn lên, hướng đến Cực Âm cùng với lão giả nho sam nhìn lại.
Trên mặt hai người này hiện ra thần sắc ngoài ý muốn lẫn vui mừng sợ hải.
Hiển nhiên bọn họ đã bỏ qua ý niệm phân chia Hư Thiên Đỉnh trong đầu.
Suy đoán của Vạn Thiên Minh không sai, sau khi Cực âm tổ sư biết được báo ba mắt của Man Hồ Tử là linh thú biến dị, tự nhiên sẽ bỏ đi ý định đó trong đầu.
Thân là ma đạo tự nhiên hắn cũng không phải là hạng người thiện nam tín nữ gì, có thể độc chiếm bảo vật này mà nói tự nhiên sẽ không phải nguyện ý cùng với chánh đạo phân chia.
Vì vậy hắn cùng với lão giả nho sam nhìn nhau đầy thâm ý, liền không hề do dự xoay tròn thân thể, vô số Huyền Âm hắc khí từ trong thân thể phóng ra, hơn Thiên Đô Thi ở bên cạnh ở trong hắc quang từ từ biến mất vô ảnh vô tung.
Bên tai của Hàn Lập vang lên tiếng truyền âm của lão giả nho sam.
“Lát nữa ngươi chỉ cần có thể bảo trụ được cái mạng nhỏ thôi, trận tranh đấu này không cần ngươi phải ra tay”.
Sau khi nói xong như thế, bầy Thanh Cức Điểu đang bay trên đầu lão giả phảng phất như đã nhận được mệnh lệnh.
Sau khi phát ra một âm thanh thê lương, biến thành một mũi tên màu xanh nhằm về nhóm người phía chính đạo phóng đến.
Mà lão giả cũng vung ống tay áo lên, từ bên trong phóng ra vô số thanh ty, theo sau đàn chim công kích đến.
Nhìn thấy người trong ma đạo động thủ trước, Vạn ThiênMinh cũng không hề khách khí, cho dù là linh thú biến dị của Man Hồ Tử có chút khó giải quyết nhưng hắn cũng không có sợ hãi, dù sao là linh thú biến dị lợi hại như thế nào đi nữa cũng chỉ là một con súc sanh mà thôi.
Trong lòng hắn cũng rất rõ ràng, Dị hóa thuật khiến cho pháp bảo hóa thành đá kia đối với bản thân tu sĩ công kích cũng không có ích lợi gì.
Chỉ cần cẩn thận không để cho pháp bảo bị hoàng quang kia bắn trúng, cũng không phải không thể đối phó với linh thú này.
Nghĩ như vậy, Vạn Thiên Minh hừ lạnh một tiếng, hai tiếng ngắn gọn bật thốt lên.
“Động thủ!”
Nói xong, hắn liền đem Hàn Giao phóng ra, sau đó hai tay chập lại trước ngực, hỏa diễm màu tím bừng cháy lên, cả người hắn trong nháy mắt hóa thành một hỏa nhân, nhằm phía Man Hồ Tử mà bay đến.
Thiên Ngộ Tử ở một bên thấy như vậy, liền bay nhanh trở lại, không hề trì hoãn đánh lên trên cái mai rùa một cái.
Nhất thời đôi mắt nhỏ màu xanh biếc của cự quy lóe ra hung quang, miệng rùa chậm rãi mở ra, một cỗ hàn khí phô thiên cái địa thoát khỏi miệng.
Hóa thành từng cơn sóng lớn bay đến bầy chim màu xanh ở đối diện.
Bầy Thanh Cức Điểu cũng không cam lòng yếu thế, đồng thời mở ra cái mỏ nhọn, từng ngọn lửa màu xanh mảnh khảnh bắn ra, sau đó nhanh chóng dung hợp thành một cột lửa màu xanh, cùng với hàn khí màu trắng kia va chạm lẫn nhau.
Mà lão giả gầy gò giống như lão nông kia lại xuất thủ rất quỷ dị.
Hắn đột nhiên trở bàn tay, giữa hai ngón tay đột nhiên xuất hiện một cành liễu xanh biếc.
Sau đó vung nhánh liễu lên một cái, vô số ảo ảnh màu xanh biếc từ trên người hắn bắn ra ngoài, trong phạm vi hơn mười trượng phảng phất như biến thành hải dương xanh biếc.
Nhưng bên trong hải dương xanh đó chợt lóe lên hai tàn ảnh mày đen, ba con Thiết giáp yêu thi bổng nhiên bị lộ ra ngoài.
Vô số lục ti xung quanh chúng như vật sống, đều bắn nhanh tới, trong chớp mắt có vô số lục ti trói chặt mấy con Thiên đô yêu thi.
Yêu thi này vốn là quái vật mạnh vô cùng, nhưng lại bị lục ti trong yếu ớt kia trói chặt không cách nào thoát ra được.
Hai con quái thú này nhất thời gấp đến nỗi gầm loạn lên.
Cực Âm tổ sư thấy vậy, trên mặt phát lạnh, hóa thành một đám mây đen thật lớn, bay nhanh đến.
Mỗi con Thiên Đô Thi này của hắn luyện chế không dễ chút nào, không có khả năng để cho đối phương dễ dàng hủy diệt như vậy.
Huống hồ công pháp đối phương thi triển có tính chất mộc thuộc tính rất rõ ràng, Thiên Đô Thi Hỏa của hắn đối phó với đối phương có công hiệu gấp bội.
Thấy được mấy lão quái Nguyên Anh Kỳ đại chiến, Hàn Lập không cần phân phó vội vàng lui lại phía sau hơn mười thước.
Mặc dù biết rõ cho dù trốn ra bên ngoài hơn trăm thước, căn bản cũng là chuyện thừa, nhưng Hàn Lập vẫn muốn chạy càng xa càng tốt.
Mấy tên chính đạo này đều muốn đoạt lấy Hư Thiên Đỉnh, cũng muốn giết luôn chủ nhân của Huyết Ngọc Tri Thù.
Như vậy thì hắn chẳng phải là chết chắc sao.
Hắn cũng không dám khẳng định bọn người Man Hồ Tử sẽ đến cứu hắn.
Nhưng dù sao thì đài cao hơn trăm trượng này đối với hắn mà nói chỉ trong nháy mắt là có thể đi đến.
Lúc này Cực Âm cũng bị một gã tu sĩ Nguyên Anh Kỳ dây dưa không thôi.
Nhưng thật ra Huyền Cốt đang chờ đợi thời cơ tốt để ra tay ám toán.
Không biết được vị lão ma này có liều mạng để cho chánh đạo được lợi không đây, đồng thời cũng là muốn báo thù cho bản thân trước kia.
Nghĩ đến đây, Hàn Lập không khỏi nhìn Huyền Cốt ở dưới tế đàn đang quan sát cuộc chiến của.
Lúc này, mặt đối phương không chút thay đổi đang quan sát cuộc chiến đấu trên không trung, trên mặt không hề có chút tâm tình nào, không thể suy đoán được đối phương đang suy nghĩ gì trong lòng.
“Lão hồ ly” Hàn Lập có chút buồn bực âm thầm chửi một câu.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










