Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 95 : Nội Điện Khai Khải (c471-c475)
❮ sautiếp ❯Chương 471: Nội Điện Khai Khải
“Tiểu muội?” Hai mắt Hàn Lập lóe lên tia nghi hoặc nhìn thiếu phụ trước mặt, lời nói cùng dung nhan đối phương, làm gợi lại những việc chôn dấu trong đáy lòng hắn nhiều năm qua.
“Tứ ca, ta tại sao lại ở chỗ này, không phài nhiều năm trước ta đã phát bệnh nặng mà chết sao? Ta rất sợ!” Bóng trắng khe khẽ run rẩy đứng lên, sắc mặt tái nhợt hướng Hàn Lập, bộ dáng như con chim non đang ngơ ngác sợ hãi.
Trong mắt Hàn Lập thần sắc lộ ra một tia cổ quái.
Mắt thấy vị thiếu phu xưng là tiểu muội này chỉ cần bước thêm hai bước nữa là đã ngã vào người hắn.
Trong mắt Hàn Lập hàn mang chợt lóe, khoát tay một đạo tiểu kiếm màu xanh không một tiếng động, từ trên tay bắn nhanh ra, lóe lên liền đã xuyên qua sau ót của thiếu phụ.
Bóng trắng kêu thảm lên một tiếng, lập tức hóa thành một cổ khói đen, biến mất vô ảnh vô tung.
“Dù cho có biến hình giống như là tiểu muội của ta, nhưng tiểu muội từ nhỏ cùng với ta không ở chung một chỗ, chưa nói đến bộ dáng của ta hiện tại và và khi chia tay lúc trước phỏng chừng cũng khác nhau không ít.
Làm sao có thể vừa nhìn qua đã nhận ra vị Tứ ca này được? Hàn Lập nhìn theo hướng biến mất của đám khói đen đó, trên khuôn mặt lộ ra nét cô tịch lẩm bẩm.
Nói xong hắn giơ cổ tay, nhìn vào bốn khóa Bà La Châu.
Mặc dù tự tin với những lời đã nói, nhưng nếu không phải Bà La châu khi bóng trắng tới gần đột nhiên trở nên nóng rực, làm cho đáy lòng hắn xuất hiện một tia do dự, cũng không suy nghĩ nhiều ra tay quyết đoán dùng phi kiếm đem đối phương hạ thủ trong nháy mắt, trong lòng Hàn Lập cũng không khỏi vẫn còn có chút run rẩy.
Cho dù biết rõ đối phương chỉ là ảo ảnh hay quỷ vật gì đó biến hóa ra, hắn cũng muốn xem qua dung nhan của tiểu muội.
Mang theo một chút thương cảm, Hàn Lập đơn độc trong bóng tối tiếp tục đi tới.
Trước tòa kiến trúc to lớn đang có hơn mười người ngồi xếp bằng không nhúc nhích.
Tòa tháp cao tới tận mây, to lớn vô cùng, toàn bộ đều là do từng khối đá xanh lớn tạo thành.
Từ xa mơ hồ nhìn lại, tòa tháp này được chia làm năm tầng, càng lên cao diện tích nhỏ hơn một chút, nhưng mỗi một tầng khoảng cách tối thiểu cũng kinh người cả trăm trượng.
Cánh cửa của tòa tháp cao tới năm sáu mươi trượng khí thế vô cùng!
Quanh tòa tháp bao phủ một tầng ánh sáng trắng nhè nhẹ, mà mọi người ở trước tòa tháp như những con kiến đang ngồi trước quầng sáng nhắm mắt dưỡng thần.
Ở giữa bọn họ một truYền tống trận lấp lánh ánh sáng trắng.
Trong những người này có Cực âm, Vạn Thiên Minh tu sĩ Nguyên anh kỳ chính ma lưỡng đạo, ngoài Ô Sửu, Huyền Cốt còn có một gã tu sĩ Kết đan hậu kỳ cũng ở nơi này.
Chưa có xuất hiện là Hàn Lập, Nguyên Dao, hai vị Trưởng lão Tinh Cung cùng một gã tu sĩ Kết đan hậu kỳ khác.
Cực Âm lão quái sắc mặt bình tĩnh, tựa hồ không vội, nhưng trong lòng có chút âm thầm lo lắng, dựa theo tốc độ của tu sĩ bình thường, lẽ tất nhiên Hàn Lập hẳn đã cũng như Ô Sửu hiện sớm phải có mặt tại nơi này rồi.
Trong lòng hắn không khỏi có chút bất an.
Nhưng vào lúc này, một đạo bạch quang ở giữa pháp trận lóe lên, một bóng người xuất hiện.
Đám người Man Hồ Tử, Cực Âm đồng thời đưa mắt nhìn lại, nhưng lập tức thất vọng, vài người trên mặt chợt động, bởi vì xuất hiện chính là người áo đen che mặt Nguyên Dao.
Cô gái này bị những tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia đồng thời nhìn như vậy trong lòng cũng không khỏi có chút hồi hộp, nhưng lập tức tỏ vẻ bình thường yên lặng đi ra khỏi pháp trận.
Nói đến cũng khéo, người kia vừa mới đến một chốc, truyền tống trận lần nữa chớp động, thân ảnh Hàn Lập liền xuất hiện.
Cực Âm chân mày hơi giãn ra, trên mặt loáng thoáng hiện ra một tia vui vẻ, mà Man Hồ Tử cùng lão giả nho sam ăn ý liếc mắt liền nhìn ra vẻ mặt hài lòng của đối phương.
Hàn Lập mới vừa hiện thân, thấy Nguyên Dao trước mắt cũng sửng sốt.
Nhưng sau đó mỉm cười liếc mắt nhìn đối phương một cái, người tự động hướng tới Cực Âm tổ sư thi lễ rồi ra phía sau hắn mà đứng.
Cực Âm tổ sư đối với thái độ “tôn sư trọng đạo” của Hàn Lập cực kỳ vui mừng quay đầu lại hướng hắn gật đầu, cũng không có nói gì nữa.
Hắn quả nhiên khồng có ý đòi lại cái vòng Bà La Châu kia.
Không riêng gì hắn, Man Hồ Tử kia cũng không đòi lại bảo giáp.
Tựa hồ tại thời điểm này, mấy người bọn họ như đã quên mất những món bảo vật đã cho Hàn Lập mượn.
Hàn Lập xuất hiện tại nơi này, những tu sĩ nơi đây vẫn thật thà ngồi yên không nhúc nhích.
Hàn Lập lúc này khiếp sợ phát hiện cự tháp trước mặt trong lòng không khỏi thầm giật mình.
“Nội điện so với tưởng tượng của mình thật không giống chút nào” Hàn Lập nói thầm trong lòng.
Sau đó nhân cơ hội liếc mắt nhìn trộm Huyền Cốt một chút.
Đối phương trái lại ngồi ở một chỗ khác, nhắm mắt dưỡng thần, tựa hồ căn bản không phát hiện ánh mắt Hàn Lập đảo qua.
“Tiểu tử đừng nhìn nữa, cẩn thận coi chừng bị nghịch đồ của ta phát hiện.
Yên tâm, làm sao thu thập được Cực Âm ta đã sớm có kế hoạch.
Tuyệt đối là mười phần nắm chắc chín.
Bất quá việc này phải nhờ ngươi sử dụng Huyết ngọc tri thù sau khi lấy được bảo vật mới có cơ hội.
Trước khi ra tay hành động nhớ kỹ, không nên tùy tiện cùng ta truyền âm lại để lộ ra sơ hở!” Thanh âm của Huyền Cốt đột nhiên vang lên bên tai Hàn Lập.
Đầu tiên là an ủi, sau đó là cảnh báo cho Hàn Lập một phen.
Hàn Lập thần sắc không đổi, yên lặng lắng nghe, sắc mặt bình tĩnh, đem ánh mắt trên người kia dời đi.
“Sau khi lấy được bảo vật mới có cơ hội! Điều này có ý gì, chẳng lẽ lão ma đầu này cũng coi trọng bảo vật trong Hư Thiên Đỉnh?”
Hàn Lập trong lòng nghi hoặc cùng bất an!
Mắt thấy bên trong nội điện sắp mở ra, hắn thật sự lo lắng việc đoạt bảo kết quả vô luận có thành công hay không, tình cảnh của mình cũng không có tốt đẹp gì.
Hàn Lập trong lòng khổ sở suy nghĩ, một thanh âm lạnh nhạt phía đối diện truyền đến: “Thời gian Nội điện mở ra sắp đến, mà hai vi Tinh Cung hiện tại vẫn chưa thấy tới, xem ra lần tranh đấu này thật khó.
Man huynh ngươi nghĩ sao?” Vạn Thiên Minh đang ngồi ở giữa hai tu sĩ chính đạo hai mắt trong suốt mở ra, lấp lánh nhìn chằm chằm vào Man Hồ Tử chậm rãi nói, trên người lộ ra một cổ khí thế kinh người.
“Hắc hắc! Thì sao, Van lão nhi ngươi có nóng lòng, thì cũng đợi một chút nữa đi.
Dù sao mấy tên Tinh Cung này rất xảo trá, nói không chừng cố ý kéo dài tới cùng mới xuất hiện, muốn cho người khác tranh đấu rồi ngồi không mà hưởng lợi đây mà?” Man Hồ Tử cười khinh miệt, sờ sờ râu mép dương dương tự đắc nói.
Vạn Thiên Minh vừa nghe nói thế, lộ ra vẻ mặt trầm ngâm, nhưng sau đó gật đầu, một lần nữa hai mắt nhắm lại tựa hồ cũng không nói chuyện tiếp với Man Hồ Tử.
Đợi thêm một lát nữa, từ dưới đất bỗng nhiên chợt truyền lên một trận rung động kịch liệt.
Cánh cửa đá khổng lồ của nội điện chậm rãi mở lộ ra một thông đạo bằng đá xanh.
Xa xa nhìn lại, thông đạo này tựa hồ cực kỳ cao lớn rộng rãi.
Trong khi cửa nội điện mở ra, bạch quang ở giữa Truyền tống trận chợt thu liễm lại, sau đó trở nên ảm đạm.
“Ha ha, Tốt! Tốt lắm! Xem ra đám Tinh Cung này thật sự không giở trò.
Như đã nói, Vạn Thiên Minh.
Ta với ngươi hãy đấu một phen, bên nào thua không được phép tiến vào điện, ngươi thấy thế nào?” Man Hồ Tử giớ phút này không đợi đối phương lân tiếng lần nữa, đột nhiên thả người nhảy lên, mở miệng lộ ra hàm răng trắng ởn cuồng nhiệt nói.
“Không, ta đã thay đổi chủ ý, không muốn cùng Man huynh động thủ”.
Như dự liệu của đa số người, Vạn Thiên Minh nghe xong lời của Man Hồ Tử mặt lộ ra vẻ kiên quyết cự tuyệt.
“Thay đổi chủ ý? chẳng lẻ chính đạo các ngươi định không chiến mà tự động nhận thua sao?” Man Hồ Tử đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó trên mặt hiện lên một tia cưới trào phúng.
“Rời khỏi? Đương nhiên cũng sẽ không, bất quá bảo vật chúng ta còn chưa có lấy ra mà đã đánh nhau sống chết thì thực sự có chút buồn cười.
Chi bằng hai bên chúng ta định ước, hai bên luân phiên lấy bảo vật? Trước đó, hai bên chúng ta tạm thời khắc chế nhau một chút.
Cứ như vậy, chúng ta sẽ tránh được sự tranh đấu.
Dù sao kẻ địch của chúng ta hiện tại là Tinh Cung chứ không phải là đối phương.
Đừng nghĩ có tự tin tràn đầy là có thể lấy được bảo vật từ trong nội điện ra.
Do đó trận đấu này thực sự không nên xảy ra” Vạn Thiên Minh lắc đầu, điềm tỉnh nói.
Đám người Cực Âm Man Hồ Tử có chút sửng sốt, nhịn không được ánh mắt nhìn nhau môi khẽ nhúc nhích truyền âm như trao đổi gì đó.
Đám người Vạn Thiên Minh, Thiên Ngộ Tử sớm đã thương lượng qua, cũng không vội, lẳng lặng chờ mọi người bên ma đạo trả lời.
Một lát sau, Cực Âm sắc mặt âm trầm mở miệng nói:
“Các ngươi nói thật dễ nghe, nhưng rốt cuộc là bên nào đoạt bảo trước? Nếu là chúng ta đoạt bảo thành công, làm sao tin tưởng các người không ra tay cướp đoạt? Chẳng lẽ chỉ dựa vào ba tấc lưỡi của các ngươi sao?
Vạn Thiên Minh nghe xong mặt giãn ra nở nụ cười nói: “Cực Âm những lời ngươi nói đều thừa, nếu bảo vật do bên ngươi lấy được, chúng ta đương nhiên sẽ ra tay cướp đoạt.
Nhưng tương tự nếu như bảo vật rơi vào tay chúng ta, các ngươi cũng có thể ra tay tranh đoạt, lúc đó hai bên sẽ bằng vào bản lãnh mà phân cao thấp là được, còn hơn là bây giờ tranh đấu lãng phí thời gian” Vạn Thiên Minh cười cười không chút do dự nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 472: Đường Lang, Hoàng Tước
Cực Âm tổ sư nghe đối phương nói lời mình nói là thừa, đầu tiên trên mặt lóe lên một tia hắc khí, nhưng khi nghe câu nói tiếp theo làm cho lửa giận trong lòng lập tức nén lại, quay đầu cùng Man Hồ Tử, Thanh Dịch cư sĩ truyền âm thương lượng một phen.
“Chúng ta y theo lời các hạ, tạm thời không tranh đấu.
Tất cả đợi sau khi đoạt bảo rồi hãy nói!” Không bao lâu sau, Cực Âm tổ sư thương lượng xong hướng tới Vạn Thiên Minh lạnh lùng nói.
“Tốt! Quyết định của quý vị tuyệt đối là lựa chọn sáng suốt, chúng ta đồng loạt vào đi thôi” Vạn Thiên Minh cười ha hả nói.
Sau đó đứng lên nhằm hướng cánh cửa đá bước tới.
Thiên Ngộ Tử cùng vị có bộ dáng như lão nông kia đi theo sát sau.
“Hừ!” Man Hồ Tử thấy đám người Vạn Thiên Minh làm dáng như vậy, không khỏi trong mũi hừ lạnh một tiếng, đột nhiên ánh mắt đảo qua rơi vào trên người Nguyên Dao cùng vị tu sĩ Kết đan kỳ mà Hàn Lập không biết kia, trong mắt hung quang chợt hiện.
Cơ hồ cùng lúc đó, hai người cũng đã nhận ra vẻ mặt bất thiện của Man Hồ Tử, sắc mặt trắng nhợt, sau đó không hẹn mà cùng hóa thành một đạo hoàng quang và một đạo hồng quang nhằm vào bên trong thạch tháp kia mà phi nhanh vào.
Man Hồ Tử thấy vậy cười một tiếng đạnh ác:
“Hai người các ngươi muốn chạy đằng nào?”
Dứt lời hai tay chập lại, rồi đồng thời đưa lên, hai đạo kim quang chợt lóe tức thì hướng tới hai đạo độn quang kia mà đánh tới.
Kết quả nam tử trong đạo hoàng quang hét thảm một tiếng, trúng đòn ngã xuống, lập tức bị một vòng kim quang bao lấy giữa không trung, cả người trong nháy mắt bị chém thành bảy tám đoạn, thân thể tan nát đầy máu tươi rơi xuống đất.
Mà bên kia, đạo hồng quang sau khi bị đạo kim quang kia đánh trúng, bạo phát ra những tia lửa màu xanh biếc chói mắt, nhất thời đem kim quang kia đánh tan đi.
Tiếp theo giống như bị kích thích, hồng quang trong nháy mắt biến thành quái điểu màu đỏ sậm, tốc độ so với lúc trước nhanh hơn mấy lần thoát ra khỏi sự ngăn chặn của kim quang mà biến mất vô ảnh vô tung, một khắc sau lại xuất hiện ở thông đạo của thạch tháp, sau vài lần chớp lóe thân ảnh đã biến mất hoàn toàn không thấy tung tích.
“Ồ! Có chút cổ quái”.
Lão giả nho sam cùng Cực Âm lúc đầu không để ý đến cử động của Man Hồ Tử, nhưng thấy hồng quang kia dưới một kích mà vẫn chạy thoát, không nhịn được mặt lộ vẻ kinh ngạc, lão giả nhíu mày nhẹ giọng nói.
“Man Hồ Tử, ngươi có ý gì? Tại sao lại ra tay giết người!” Thiên Ngộ Tử vừa thấy cảnh này, diện mạo mang theo một chút không vui xoay người chất vấn.
“Trong lòng không thoải mái, giết mấy người ngoài kia ngươi có ý kiến gì? Chẳng lẽ đối với bọn chúng còn có thể nói đến công đạo gì chăng, hay là bản thân ngươi muốn thử xem một ít thực lực của Thiên ma công?” Man Hồ Tử không để lão đạo vào mắt lãnh khốc nói.
“Ngươi…”
“Tính làm gì, Thiên Ngộ Tử! Hai người kia không phải là người trong chính đạo chúng ta, chết thì đã chết rồi! hãy lấy đại sự làm trọng!” Vạn Thiên Minh cũng không quay đầu lại nói với lão giả.
Ngô Thiên Tử nghe xong không thể làm gì khác hơn oán hận liếc nhìn Man Hồ Tử một cái rồi bất đắc dĩ xoay ngươi bỏ đi.
Không lâu sau những người chính đạo đi qua cửa đá vào bên trong nội điện.
“Man huynh giết rất tốt! Ta cũng không thích đang làm đại sự lại có một hai con chuột bên ngươi quấy nhiễu! Hai tu sĩ Kết đan kỳ cũng muốn tiến vào nội điện đục nước béo cò, thật sự là khó chịu.
Bất quá tựa hồ còn có một người Man huynh vì sao lại không ra tay giết hắn” Cực Âm tổ sư nhìn bóng của đám người Vạn Thiên Minh dần dần đi xa, đột nhiên vỗ tay âm trầm cười nói, sau đó xoay chuyển ánh mắt chăm chú nhìn trên người Huyền Cốt.
Huyền Cốt đối mặt cảnh này, thần sắc như thường không có bất kỳ biểu hiện gì, phảng phất như cái nhìn của Cực Âm là nhìn người khác.
“Người này cùng ta cũng có chút quan hệ, là hậu nhân của một vị trưởng bối có ơn với ta, đương nhiên ta sẽ không động đến hắn, chính xác cũng không cho phép hai ngươi có chủ ý gì đối với hắn” Man Hồ Tử mặt không chút thay đổi, lới nói ra làm cho những người khác cảm thấy ngoài ý muốn.
“Nếu vị này là hậu bối của Man huynh, ta và Thanh huynh đương nhiên sẽ không ra tay lung tung, nhưng thật ra biết Man huynh cũng chịu ân huệ của người khác, thật đúng là làm cho mỗ có chút ngoài ý muốn” Cực Âm con người khẽ chuyển hai mắt nheo lại, cẩn thận đánh giá Huyền Cốt, hắn xác thực nhận không ra ngươi này, chỉ nói vài câu nước đôi.
“Hắc hắc! Cực Âm ngươi dám vấn hỏi Man mỗ sao?” Man Hồ Tử trên mặt phát lạnh nhìn chằm chằm vào Cực Âm tổ sư nói.
“Làm sao có thể, Ô mỗ chỉ là có chút tò mò hỏi mà thôi! Man huynh không cần nghĩ tới việc này.
Cho dù vậy, nữ tử áo đen bỏ chạy hồi nãy, sợ rằng lai lịch không nhỏ.
Man huynh cần phải cẩn thận!” Cực Âm tổ sư cười ha hả nhường đường, những đến cuối cùng cũng nói một câu khác đầy thâm ý.
“Mắt ta có mù đâu mà không thấy nữ tử kia sử dụng chính là Thanh Hỏa Lôi của Tam Dương lão ma? Trừ đệ tử thân cận của Tam Dương lão ma ra, đệ tử Thanh Dương môn bình thường cũng không có khả năng sở hữu vật đó.
Nếu không ngươi thật tưởng rằng tiểu nữ tử kia có thể né được đòn của ta sao?” Man Hồ Tử trầm mặc một lát, sau đó sắc mặt âm trầm nói.
“Ha ha, là Ô mỗ nhiều chuyện rồi!” Cực Âm tổ sư chứng kiến Man Hồ Tử sắc mặc không được tốt, vội vàng thức thời không nói gì nữa.
“Không quan hệ, cho dù nữ tử kia thật sự là người của Tam dương lão ma, đối với tu vi của Man huynh đương nhiên cũng không có gì phải sợ hãi.
Bất quá hiện tại ma đạo chúng ta cùng chính đạo, Tinh Cung đang là thời kỳ mấu chốt tranh đoạt Loan Tinh Hải.
Lão ma này thần thông cũng không tệ.
Tuy xuất thân từ ma đạo nhưng lại là người không chính không tà, cũng không nên vô cớ kết cừu oán, để cho nử tử kia một con đường sống đi!” Lão giả mho sam ở một bên đánh tiếng nói.
Hiển nhiên Man Hồ Tử đối với Tam dương lão ma trong lòng cũng có chút kiêng kỵ, tự nhiên gật đầu rồi không nói thêm tiếng nào nữa.
Nhiều biến hóa liên tiếp, làm cho Hàn Lập ở phía sau Cực Âm tổ sư trong lòng càng thêm cực kỳ phức tạp, các loại tạp niệm trong đầu lại hiện lên.
Một vị Kết Đan kỳ tu sĩ bị đập chết như một con kiến trước mắt.
Mà Nguyên Dao này lại có biện pháp thoát thân?
Huyền Cốt không biết từ khi nào cùng vị đệ nhất nhân Man Hồ Tử trong ma đạo lại có quan hệ, trách không được lại trấn định như thế.
Nguyên Dao tựa hồ cùng Tam dương lão ma có sự liên hệ nhất định, vị lão ma này ngay cả Man Hồ Tử bá đạo như thế cũng có chút bộ dáng sợ hãi.
Hàn Lập các loại ý nghĩ đan xen vào một chỗ, nhưng nhất thời không có cách nào xắp sếp cho rõ ràng.
Hắn chỉ có thể bất động thanh sắc lắng nghe đám người Man Hồ Tử nói chuyện với nhau, hy vọng có được một chút tư liệu có thể tìm ra đối sách ồn thỏa cho bản thân.
Đáng tiếc là vị nho sam nọ chi nói một câu rồi không nói gì nữa.
“Mau tiến vào nội điện! Những tên chính đạo đã không còn cảm ứng được nữa.
Chúng ta không thể để bọn họ dễ dàng đoạt bảo” Thanh Dịch cư sĩ nhìn thông đạo sau cánh cửa đá, nhướng mày trầm giọng nói.
Lời vừa nói ra, Man Hồ Tử cũng liếc nhìn về hướng cácnh cửa đá, trầm tư một chút, không nói gì liền động chân bước tới.
Cực Âm và lão giả nhìn nhau, thần sắc tự nhiên cũng đi tới.
Hàn Lập cùng Ô Sửu, đám người Huyền Cốt tự nhiên cũng đuổi theo đi vào.
Dần dần thân ảnh của đám người Hàn Lập từ từ đi sâu vào trong thông đạo, cuối cùng biến mất khống thấy bóng dáng.
Hai ba canh giờ sau, Truyền tống trận lúc này đang ảm đạm lần nữa phát ra bạch quang chói mắt, tiếp theo hai bóng người mơ hồ cùng xuất hiện tại nơi đó.
Chính là hai vị trưởng lão áo trắng của Tinh Cung!
Giờ phút này, bọn họ cẩn thận quan sát bốn phía chung quanh vài lần, không thấy có một bóng người mới lộ ra vẻ thoải mái.
Một người trong đó thấp giọng khẽ cười nói: “Xem ra bọn họ đều đã đi vào.
Mấy lão quái vật giảo hoạt đó hẳn tuyệt không nghĩ ra, Tinh Cung chúng ta ngàn năm trước sớm đã phá giải cấm chế của Truyền tống trận tại nơi này, đối với việc tiến vào nơi đây, căn bản lúc nào cũng có thể”.
Người còn lại thanh âm lạnh lùng nói: “Đi thôi, chúng ta ngàn vạn lần cẩn thận một chút, trừ phi bọn họ thật sự lấy được Hư Thiên đỉnh, nếu không tuyệt không cần ra tay tránh bí mật này bị bại lộ”.
Vị tu sĩ kia gật đầu đồng ý: “Điều này là đương nhiên rồi!”
Thanh âm vừa dứt, hai người biến thành hai đạo bạch quang bay vụt vào trong cửa đá.
Hàn Lập đi phía sau Cực Âm tổ sư, sóng vai đi với hắn dĩ nhiên là Ô Sửu, điều này làm cho Hàn Lập trong lòng không được tự nhiên.
Nhưng không biết Cực Âm tổ sư nói cái gì với Ô Sửu.
Hiện tại trên đường đi hắn đối với Hàn Lập cực kỳ nhiệt tình, thỉnh thoảng cùng hắn nói đông nói tây như sợ Hàn Lập thấy lẻ loi.
Phảng phất như ánh mắt đầy hận ý của người này so với bây giờ, thật như hai người khác nhau.
Không rõ đối phương làm vậy để làm gì, Hàn lập trong lòng càng thêm nặng nề.
“Cực Âm lão ma không phải ám chỉ Ô Sửu, sau khi đoạt được bảo vật liền đem mình giết đi chứ? Do vậy mới làm cho thái độ Ô Sửu lúc này thay đổi!” Hàn Lập không khỏi cười khổ thầm nghĩ.
Mặc dù trong lòng cực kỳ rầu rĩ, Hàn Lập diện mạo đối với Ô Sửu vẫn tười cười, mùi dối trá giữa hai người, cho dù cách bảy tám trượng người ta cũng có thể cảm thấy rõ ràng.
Nhưng đám người Cực Âm và Man Hồ Tử cũng không để ý mà chỉ lẳng lặng đi tới, tựa hồ sau khi tiến vào điện ba vị lão quái Nguyên Anh kỳ này trở nên nghiêm nghị, không còn bộ dáng thoải mái như lúc trước nữa.
Nhưng làm cho Hàn Lập kỳ quái chính là, từ khi bọn họ tiến vào đã một thời gian khá dài, cũng chưa phát sinh chuyện gì cả, cũng chưa có gặp qua cấm chế hay nguy hiểm gì.
Chẳng lẻ không phải sau khi tiến vào bên trong cửa đá, mới có thể chạm đến cấm chế sao?
Nghĩ tới đây, Hàn Lập không khỏi hướng ra xung quanh đánh giá lại lần nữa.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 473: Lang Thủ Khôi Lỗi
Lúc này đám người Hàn Lập đang đi trong một nơi tương tự như là một mê cung.
Vách thông đạo làm bằng những tảng đá to lớn xếp ngang dọc, mỗi khi đi qua một ngã tư đều thấy có nhiều phù văn kỳ quái được khắc trên cánh cửa đá.
Kích cỡ của các cửa đá này tương đương với nhau, rộng chừng mười trượng hơn, có khi nằm ở hướng nam có khi là ở hướng bắc, cũng có khi là không theo hướng nào, tựa hồ như không theo quy luật nào cả.
Những mặt trên đều lóe lên bạch quang nhàn nhạt, tựa hồ đã được thi triển một loại cấm chế nào đó.
Tuy những ngã tư này đi một khoảng cách xa mới gặp một cái, nhưng Hàn Lập thầm nhẩm tính, hắn đi nãy giờ cũng đã qua tối thiểu là 7, 8 cái như thế, đó là chưa tính những con đường khác.
Như vậy số lượng cửa đá thật sự là không ít!
Hiện tại mọi người đang ngạc nhiên đứng trước một cánh cửa đá.
Hàn Lập thần sắc giật mình.
Cánh cửa này cùng với những cánh khác có một vài điểm bất đồng, mặc dù phù văn giống nhau, nhưng một chút hào quang cũng không có, tựa như cấm chế đã bị phá đi.
Lúc này hai mắt Hàn Lập mang theo một tia dị sắc.
“Hàn sư đệ, bảo vật bên trong thạch thất này sớm đã bị người ta lấy đi.
Có cái gì để xem nữa? Mỗi người chỉ có thể sử dụng Hư Thiên tàn đồ, mở ra một cửa phòng mà thôi, vô luận có lấy được bảo vật thành công hay không cũng không thể quay trở ra lại mà sẽ bị trực tiếp đưa ra bên ngoài Hư Thiên Điện.
Ta cũng muốn chọn mở một cái ra để xem, dù sao tu sĩ Kết đan kỳ cũng chỉ có thể lấy được bảo vật tại tầng thứ nhất, còn những tầng khác nếu đi đến đó so với việc tự sát thì không sai biết lắm” Ô Sửu ở một bên nhìn thấy sắc mặt Hàn Lập, cực kỳ nhiệt tình giải thích.
“Hàn sư đệ?”
Hàn Lập vừa nghe cách xưng hồ này từ trong miệng Ô Sửu, tuy không chỉ mới nghe qua lần đầu, cũng vẫn có cảm giác không được tự nhiên cho lắm.
Với định lực hơn người của hắn, trên mặt cũng không có đổi sắc chỉ cười cười trả lời:
“Vậy Ô huynh sao không chọn lựa một cánh cửa nào đó vào mà lấy bảo vật.
Nếu không đến lúc lên tầng hai, chẳng lẽ lại lãng phí cơ hội này sao”.
“Khụ! Ta đã nghĩ qua, nhưng gia tổ đã sớm dặn dò, lần này đi tìm bảo vật thủy chung ta phải đi theo bên cạnh, nói không chừng lúc đó vận may lại rơi trên người ta” Ô Sửu nhìn chằm chằm vào cánh cửa, vẻ tham lam chợt lóe lên trên mặt.
Hàn Lập nghe xong lời này mỉm cười, ánh mắt chỉ đảo qua cánh cửa đá.
Tới lúc trở ra, việc sau khi có thể lấy bảo vật sẽ bị truyền tống được hắn ghi nhớ vào trong lòng.
Ai biết được sau này hắn có thể sử dụng biện pháp này để chạy trốn chứ?
Lúc này đoàn người sau khi xuyên qua mấy cái cửa thì tiến vào bên trong một con đường lát đá xanh.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng trầm muộn của vật nặng rơi xuống từ phía đối diện truyền đến, thanh âm này liên tiếp từng tiếng vang lên phảng phất như có cái gì thật lớn đang từ từ tới gần mọi người.
Cực Âm tổ sư cùng Thanh Dịch cư sĩ sắc mặt khẽ biến, dừng bước, nhìn chằm chằm về phía thông đạo đối diện, ánh mắt lộ ra vẻ ngưng trọng.
Mà Man Hồ Tử khi nghe thanh âm này, lại cười hắc hắc lộ ra vẻ hưng phấn, đồng thời trên người kim quang chợt lóe, một tầng lân phiến màu vàng xuất hiện toàn thân, dĩ nhiên đã vận dụng Thiên Ma Công.
Hàn Lập lần đầu tiên nhìn thấy hình tượng kỳ dị của Thiên Ma Công ở khoảng cách gần như vậy, không nhịn được tò mò nhìn Man Hồ Tử một cách hiếu kỳ.
Nhưng Man Hồ Tử, linh cảm nhạy bén, cảm ứng được cái nhìn của Hàn Lập, quay đầu lại hường hắn cười dữ tợn, phối hợp những lân phiến trên mặt trông vẻ cười cực kỳ đáng sợ.
Hàn Lập trong lòng tim đập nhanh lên một chút, không biết đối phương có dụng ý gì, nhưng nét mặt vẫn như cũ miễn cưỡng mỉm cười đáp trả.
May là Man Hồ Tử chỉ cười cười, rồi lập tức quay đầu về hướng vừa rồi.
Thanh âm trầm trọng nọ ngày càng rõ, tựa hồ khoảng cách lúc này chỉ là khoảng ba mươi trượng.
Nhưng ở thông đạo đối diện vẫn là một mảng tối đen, Hàn Lập căn bản không cách nào nhìn rõ được cái gì, hiển nhiên bên trong điện vẫn có cấm chế hạn chế nhất định với thần thức của các tu sĩ.
Nhưng Hàn Lập chú ý tới lão quái Cực Âm tổ sư, trong mắt hàn quang chợt lóe, tựa hồ nhìn thấy gì đó.
Không đợi Cực Âm tổ sư cùng nho sam lão giả ra tay, Man Hồ Tử gầm nhẹ một tiếng hóa thành một đạo kim quang phi độn vào trong thông đạo.
Sau đó tiếng gió “Hô hô” từ một trận quyền cước đấm đá ở xa xa chợt nổi lên, có tiếng kim loại va chạm nhau “keng keng” chói tai cực kỳ!
Cực Âm cùng nho sam lão giả vừa thấy cảnh này, hai người không nhịn được hai mắt nhìn nhau.
Hàn Lập đứng một bên có chút nghi hoặc, chợt “oành đùng” một tiếng nổ vang lên, tiếp theo có có thanh âm rơi vỡ, tựa như có vật gì bị vỡ nát ra.
Hàn Lập trong lòng chợt động, mơ hồ nghĩ tới cái gì đó.
Lúc này ở phía đối diện đã yên ắng lại, sau đó nổi lên tiếng cười cuồng ngạo của Man Hồ Tử, bộ dáng tựa hồ cực kỳ khoái chí.
Cực Âm tổ sư tựa hồ nhớ ra cái gì mỉm cười nói: “Đi thôi! Đã không sao rồi, thiếu chút nữa đã quên mất, tu vi của ta không còn như ba trăm năm trước nữa.
Tầng thủ vệ thứ nhất này đối với chúng ta cũng không có gì uy hiếp nữa”.
Lão giả nho sam thần sắc chợt thả lỏng xuống cười rộ lên nói: “Đúng vậy! Lão hủ cũng đã quên mất điểm này! Lần trước Thanh mỗ tới đây là mới tiến vào Nguyên anh kỳ không lâu, vật ấy đã gây ấn tượng cho chúng ta quá sâu đậm.
Thật ra Man huynh sử dụng Thiên Ma Công đối phó bọn chúng cũng vừa lúc, nếu không chúng ta bây giờ ứng phó cũng phải tốn nhiều công sức”.
Sau đó hai vị đầu lĩnh lại tiếp tục đi tới phía trước, Hàn Lập cùng Ô Sửu tò mò đi theo sát phía sau.
Mà Huyền Cốt nguyên lúc đầu mặt không chút thay đổi lại hơi lộ ra vẻ khinh thường, không hoảng không vội đi ở cuối cùng.
Đi tới khoảng hơn mười trượng, Hàn Lập thấy Man Hồ Tử hai tay để sau lưng đang đứng ở phía trước, dưới chân có vật gì đó lập lóe ngân quang.
Man Hồ Tử vừa thấy đám người Cực Âm đi tới, xoay đầu mở miệng thản nhiên nói: “Cũng không tệ, đồ vật này thật thích hợp để ta làm nóng người.
Hư Thiên Điện này cũng có chút ý tứ, bất quá đồ vật này cũng không lợi hại giống như những gì đồn đãi!”
“Đó là do Thiên Ma Công của huynh sắc bén vô cùng, những những tu sĩ khác ở nơi chật hẹp này cũng khó mà sử dụng pháp bảo, cũng phải gặp chút phiền toái” Lão giả nho sam cười nói.
Man Hồ Tử nghe lời đối phương nói trong đó có phần nịnh hót, cười hắc hắc không có nói gì nữa.
Trên người hắn, những lân phiến màu vàng đang nhanh chóng lặn xuống, tựa hồ trận giao tranh vừa rồi cũng chưa có tận hứng.
Hai người Cực Âm nhìn nhau cười, Man Hồ Tử nguyện ý vì họ mà mở đường, bọn họ tự nhiên cực kỳ vui vẻ, mọi buồn bực đều cho qua.
Khi đi ngang qua vật màu bạc kia, Hàn Lập ngừng lại, cúi đầu nhìn.
“Cơ quan Khôi Lỗi!” Quả nhiên là nó.
Bất quá khôi lỗi này cấp bậc gì mà có thể cùng Nguyên anh trung kỳ tu sĩ so chiêu một hồi mà không bị tiêu diệt, Hàn Lập trong lòng cũng có chút hoảng sợ.
Trên mặt đất, đại bộ phận khôi lỗi đều vỡ thành một khối màu bạc, không biết là kim loại gì, còn có một số kim sắc lang thủ bị tàn phá mất một nửa, một vài lưỡi đao đen thui, cùng một số đồ vật kỳ quái khác.
“Đừng nhìn nữa, những tài liệu này đích thực là cực kỳ hy hữu, nhưng không cách nào luyện chế thành pháp bảo, nếu không thì sớm đã có người đã thử qua rồi” Huyền Cốt xẹt qua bên cảnh thản nhiên nói một câu, cũng không quay đầu lại.
Hàn Lập thoáng nao nao, nhưng vẫn như không nghe thấy, vẫn ngưng thần nhìn xuống đất.
Ánh mắt hắn rơi vào một viên bảo thạch màu xanh biếc, vật đó lập lòe tản ra một cổ hàn khí, làm cho hắn có một loại cảm giác rất quỷ dị.
Sau khi trầm ngâm một lúc, Hàn Lập lập tức động thủ đem vật đó thu vào túi trữ vật.
Lúc này mới đuổi theo đoàn người ở phía trước.
Hàn Lập suy nghĩ rất đơn giản, cho dù đồ vật này thật sự vô dụng, nhưng cách cấu tạo, sắp xếp cùng thủ pháp luyện chế cũng có thể giúp cho hắn hiểu rõ thêm một ít vế thuật chế tạo cũng đặc điểm của Khôi lỗi cổ xưa.
Dù sao bốn khôi lỗi kia địch thực là khôi lỗi cấp A tối cao, nghĩa là tương đương với tu vi Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi.
Ngày đó hắn cũng đã từng thấy qua cự hổ khôi lỗi thú một kích toàn lực liền tiêu hao một khối linh thạch bậc trung.
Mà khôi lỗi kim sắc lang thủ kia, thực lực còn trên cả Kết đan sơ kỳ.
Man Hồ Tử nọ bộ dạng khi ra tay cũng không vận dụng bất kỳ pháp bảo nào.
Nhưng Cực Âm tổ sư cùng lão giả nho sam đối với những khôi lỗi này lại bộ dáng lại tỏ ra rất xem trọng, chứng tỏ chúng là vật bất phàm.
Đồ vật tốt như vậy, Hàn Lập tự nhiên muốn nghiên cứu qua.
Huống hồ chi với hắn hiện tại khẳng định là không có cơ hội tiến vào cửa đá mà thu được bảo vật gì.
Dù sao hắn cảm giác rất rõ ràng, ba lão quái Nguyên anh kỳ kia, mặc dù đi ở phía trước, nhưng nhất cử nhất động đều bị bọn họ giám thị, muốn nửa đường lén trộm rồi bỏ đi hay đột nhiên xông vào thạch môn, thuần túy là si tâm vọng tưởng.
Với tính cách của Hàn Lập, vào đây mà tay không về thì thật sự có chút không cam lòng.
Những kiện khôi lỗi bị phá hủy này, cũng là an ủi đối với việc đi vào trong nội điện này của hắn!
Về phần bảo vật Hư Thiên Đỉnh kia, Hàn Lập tự biết mình căn bản là hy vọng xa vời.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 474: Nhị Tầng
Từ khi gặp con Khôi lỗi Lang thú đầu tiên, đám người bọn họ sau đó cũng đã gặp thêm vài ba lần loại Khôi lỗi này.
Nhưng Man Hồ Tử nọ với lực phòng ngự biến thái của Thiên Ma công, đã đem tất cả các cơ quan khôi lỗi mà hắn gặp trên đường đập nát tại chỗ, căn bản không cần Cực Âm và Lão giả nho sam ra tay tương trợ.
Hàn Lập không chút khách khí, đem các cơ quan Khôi lỗi bị phá hủy này nhất nhất thu lại.
Nhìn cử chỉ này tự nhiên làm cho Ô Sửu cùng Huyền Cốt nghi hoặc hồi lâu.
Mà bọn người Man Hồ Tử đối với hành động của Hàn Lập cũng không để ý tới.
Hiển nhiên đám người Vạn Thiên Minh và đám người Hàn Lập không đi cùng một lộ tuyến, Hàn Lập thấy thần sắc mấy người Cực Âm đã biết lão ma đoan chắc có thể đã biết đại khái hành tung của đối phương, cho nên mới có bộ dáng không chút vội vàng như vậy.
Nhưng sau khi gặp Khôi lỗi thủ vệ, đám người Cực Âm không còn đi một đường thẳng nữa, mà bắt đầu quẹo lòng vòng.
Nhưng Hàn Lập lại cảm thấy có chút kỳ quái.
Cũng không biết bọn người Cực Âm căn cứ vào cái gì, Hàn Lập rõ ràng cảm giác được tất cả con đường đều giống nhau, nhưng cứ theo sự hướng dẫn của ba vị lão quái Nguyên anh kỳ, một hồi thì qua bên trái, một lát thì quẹo bên phải, vẻ mặt không chút do dự, bộ dáng dường như rất chắc chắn.
Nếu nói Cực Âm và lão giả nho sam hai người này có thể làm được như thế, thì Hàn Lập cũng không kỳ quái.
Dù sao hai người này trước kia đã từng tới nội điện này, không chừng bọn họ có trí nhớ siêu quần nhớ được hết đường đi lần trước.
Nhưng Man Hồ Tử này rõ ràng là lần đầu tiên tới đây, lại có thể một mình một ngựa đi trước, Cực Âm và lão giả nho sam đi sau cũng không có ý kiến phản đối gì, làm cho Hàn Lập cũng có chút nghi hoặc!.
Vì vậy Hàn Lập trong lòng vừa động, đi ở phía sau len lén trộm nhìn xem có điểm nào ghi lại hoặc có sự khác nhau ở mặt ngoài của các cửa thông lộ hay không.
Nhưng liên tiếp qua mấy thông lộ, dùng thần thức dó xét cũng không có thu hoạch ra được gì.
Hàn Lập không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ không để ý tới nữa!
Dọc đường đi, Man Hồ Tử đã dùng tay không phá hủy bảy tám cơ quan Khôi lỗi Lang thú, đưa mọi người tới trước một cái Truyền tống trận nhỏ.
Truyền tống trận này nằm ở chính giữa ngã tư đường, tản ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Đây là nơi để lên tầng hai, cũng không biết bọn người chính đạo Vạn Thiên Minh đã dùng thủ đoạn gì, mà vẫn đi trước chúng ta một bước” Lão giả nho sam vừa thấy Truyền tống trận trong miệng cảm thán, nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ mỉm cười nói.
“Hừ! Cho dù bọn chúng đi trước thì sao? Hư Thiên Đỉnh cũng không phải là dể lấy như vậy” Man Hồ Tử hừ lạnh một tiếng, không quan tâm nói.
Sau đó nghênh ngang dẫn đầu bước vào Truyền tống trận.
Thanh Dịch cư sĩ thấy vậy chỉ khẽ mỉm cười.
Sau khi Man Hồ Tử được truyền đi, hắn và Cực Âm tổ sư cũng không lập tức tiến lên, mà là liếc mắt phía sau, ánh mắt đầy thâm ý nhìn về phía Hàn Lập.
Hàn Lập trong lòng cảm thấy phát lạnh.
Cũng không thể làm gì khác hơn là dưới cái nhìn của hai người, cắn răng bước vào Truyền tống trận, hóa thành một đạo bạch quang mà truyền đi.
Khi Hàn Lập đứng vững lại được thân hình, nhìn vùng phụ cận xung quanh một chút, liền ngẩn ra!
Ngã tư đường cùng thông đạo giống y như lúc trước, nếu không phải Man Hồ Tử hai tay chắp sau lưng đứng ở phía trước, Hàn Lập cơ hồ tưởng rằng chính mình đã truyền tống thất bại.
Trong lúc hắn đang kinh ngạc, thì phía sau bạch quang thay nhau nổi lên, đám người Cực Âm cũng liên tiếp được truyền tống tới.
“Đám người chính đạo đã dùng thủ đoạn gì, tại sao lại chạy nhanh như vậy? Hiện tại đã hoàn toàn tìm không được bọn chúng” Cực Âm tổ sư sau khi vừa hiện ra lập tức đánh giá một chút, sắc mặt có chút khó coi lẩm bẩm nói.
“Tính làmm gì! Đám người chính đạo lúc đầu ở bên ngoài tự nhiên đưa ra cái đề nghị kia, ta đã cảm giác thấy hơi kỳ quái! Bọn họ sớm đối với chúng ta đã có tâm toan tính, bất quá để cho bọn họ đoạt bảo vật trước cũng tốt, dù sao bằng vào Kim Ti Tàm của tên Vạn Thiên Minh kia mà cũng muốn lấy Hư Thiên Đỉnh, ta thấy hắn đúng là si tâm vọng tưởng.
Còn nếu thật sự hắn đã lấy được bảo vật, chúng ta sẽ mai phục chỗ tối mà mà đoạt lấy cũng không muộn” Lão giả nho sam ở phía sau Cực Âm tổ sư trong mắt lãnh quang chợt lóe nói.
“Thanh huynh nói có lý! Bất quá chúng ta cũng không thể trì hoãn, phải nhanh lên một chút mới được” Cực Âm tổ sư gật đầu, sắc mặt tốt hơn lên đồng ý nói.
Lão giả thần sắc trịnh trọng hướng Man Hồ Tử nói: “Man huynh phải cẩn thận một chút! Tầng này cơ quan Xà vệ Khôi lỗi có chút khó giải quyết.
Ta và Thanh đạo hữu cũng sẽ đồng loạt ra tay tương trợ, như vậy có thể tiết kiệm chút pháp lực và thời gian, tranh thủ đến được tầng năm để cùng với phe chính đạo tranh đấu một phen”.
Man Hồ Tử cũng không mấy quan tâm mở miệng nói: “Xà vệ Khôi Lỗi? Hình như có chút hứng thú! Cứ theo như ý các vị đi”.
Tiếp theo nhóm ma đạo cũng không trì hoãn tiếp tục đi tới.
Không lâu, Hàn Lập phát hiện tầng thứ hai và tầng thứ nhất có sự khác biệt.
Ngã tư xuất hiện so với tầng thứ nhất ít đi rất nhiều, khoảng cách lại dài hơn, trên đường xuất hiện một số cấm chế cùng bẩy rập lợi hại hơn.
Mặc dù những thứ này đối với Man Hồ Tử và Cực Âm không có khả năng gây ra nguy hiểm.
Nhưng với một số tu sĩ Kết đan kỳ, tuyệt đối là cực kỳ nguy hiểm, làm cho Hàn Lập cùng mấy người đi phía sau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Không thể nghi ngờ, nếu hắn một mình đi vào bên trong nội điện tầng hai này, đối mặt với cấm chế và bẩy rập chỉ sợ là cái mạng nhỏ này quá nửa là không còn.
Hàn Lập theo bọn họ đi qua năm cái ngã tư của tầng hai, cuối cùng cũng đến nơi mà lão giả mở miệng nói: “Xà vệ Khôi lỗi”.
Bộ dáng những Khôi lỗi này thật sự cực kỳ tà ác.
Không chỉ có hai cái đầu rắn màu đỏ, mà còn có bốn cánh tay, trên người bao trùm một phiến lân giáp đen thui.
Hai cánh tay ở phía trước cầm hai ngọn giáo ngắn màu xanh, hai tay phía sau cầm hai cây nhuyễn tiên đen thui bóng loáng, mặt trên đầy những móc câu sắc bén, tản ra khí tức xám trắng.
Khôi Lỗi này vừa thấy đoàn người Man Hồ Tử, nhất thời không tiếng động liền hóa thành một đạo hắc quang vọt tới, động tác cực kỳ linh mẫn nhạy bén.
Man Hồ Tử cười một tiếng, nhất thời phóng xuất Thiên Ma Công tiếp đón.
Một màn xuất hiện làm cho Hàn Lập giật mình, Khôi lỗi Xà yêu nọ động tác nhanh như quỷ mị, hai ngọn giáo và nhuyễn tiên trong tay có nhu có cương, mặc dù Man Hồ Tử không quan tâm đến phòng ngự tấn công một cách điên cuồng, nhưng nó vẫn có thể miễn cưỡng bảo vệ mấy chỗ yếu hại.
Làm cho Man Hồ Tử không vận dụng pháp bảo cũng không cách nào tiêu diệt được.
Ngọn giáo màu xanh không biết bằng vật liệu gì luyện chế thành, đón đỡ bàn tay kim sắc của Man Hồ Tử mà chỉ hơi biến dạng một chút, chứ không bị gãy làm hai đoạn.
Điều này làm cho sắc mặt của Man Hồ Tử không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc!
Lúc này, Cực Âm tổ sư cùng Thanh Dịch cư sĩ ở phía sau rốt cuộc cũng đã ra tay.
Cực Âm tổ sư sử dụng là Thiên đô thi hỏa mà ngày đó Hàn Lập cực kỳ sợ hãi.
Một đoàn hỏa cầu nhỏ màu đen từ trong tay hiện ra, sau đó hóa thành một đạo hắc quang bắn nhanh ra ngoài.
Khôi lỗi Xà yêu nọ đang cực lực đón đỡ Thiên Ma Công của Man Hồ Tử, căn bản không có cách nào tránh né, nhất thời một cánh tay cầm giáo ngắn bị ngọn hỏa cầu màu đen bao lấy hóa thành hư vô.
Mà bên kia, lão giả nho sam miệng khẽ hé mở ra, một luồng quang ti màu xanh từ trong miệng bạo phát ra, như tia chớp bay về hướng đối diện.
Thanh quang ti quỷ dị này sau khi vây xung quanh khôi lỗi, thanh âm rầm rập như tiếng vó ngựa lập tức truyền ra.
Khôi lỗi Xà yêu lúc này bị kích trúng, thân thể liền chao đảo.
Man Hồ Tử vẻ dữ tợn trên mặt chợt lóe, nhân cơ hội này hai tay đột nhiên hiện ra kim quang chói mắt, gầm nhẹ một tiếng bạo phát một quyền xuyên thủng ngực khôi lỗi, trảo móc từ trong đó ra một viên bảo thạch màu xanh lục.
Khôi Lỗi lúc này liền mất năng lực hoạt động, lắc lư rồi ngã xuống trên mặt đất.
Man Hồ Tử nhìn khôi lỗi trên mặt đất đã biến thành vật chết, xem xét viên bảo thạch trên tay, một tia tàn khốc hiện lên trên mặt, lúc này năm ngón tay vận lực đem vật nọ bóp nát vụn ra.
Nhưng sau khi năm ngón tay kim sắc bóp chặt lấy viên bảo thạch, khi mở tay ra viên bảo thạch nọ vẫn lấp lánh ánh sáng xanh lục không chút thay đổi.
Man Hồ Tử cho dù bình thường càn rỡ, trên mặt cũng hơi biến sắc.
Phải biết rằng hắn đã dùng hai tay thúc động Thiên Ma công, đừng nói là viên bảo thạch cứng đến mấy, hay là một pháp bảo linh lực lợi hại đi nữa cũng tuyệt đối bị bóp thành biến hình.
Thậm chí phẩm chất nếu thiếu một chút sẽ bị cú bóp này làm cho nát bấy ra.
Man Hồ Tử hai tròng mắt có chút căng thẳng, lão giả nho sam cười hì hì đi tới nói.
“Man huynh, không cần kinh ngạc.
Những bảo thạch này sớm đã có người mang trở về để nghiên cứu qua, vật ấy mặc dù cứng rắn vô cùng, không cách nào phá hủy, nhưng cũng không thể đem luyện chế hoà tan mà đưa vào bên trong pháp bào hay pháp khí để sử dụng, phỏng chừng trừ khi là thượng cổ tu sĩ sống lại, nếu không vật này chỉ có thể nhìn xem mà thôi.
Một số tông môn chuyên luyện chế Khôi lỗi cũng không biết cách công dụng những bảo thạch này đối với Khôi lỗi”.
“Thượng cổ tu sĩ gì đó, quả có chút tà môn! Tiểu tử, ta thấy ngươi dường như thích mấy thứ bể nát này, cho ngươi đó!” Man Hồ Tử vì che dấu cử chỉ xấu hổ vừa rồi, vẻ mặt không vui tiện tay hướng Hàn Lập mà ném tới.
Hàn Lập sửng sốt một chút liền tiếp nhận vật ấy.
Nhưng lập tức hiểu ra, cũng không nói gì mà đem vật nọ thu vào trong túi trữ vật.
Tiếp theo ánh mắt hắn đảo qua, không một chút khách khí tiến lên vài bước tới bên những mảnh vụn Khôi lỗi Xà yêu mà thu luôn vào túi trữ vật.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 475: Ý Ngoại
Bất quá, khi Hàn Lập đem hai ngọn giáo nhỏ bị biến dạng thu vào, thì mơ hồ cảm thấy Cực Âm cũng đang xem xét vật ấy, nhưng ánh mắt che dấu rất nhanh thu rồi trở về.
Hành động này mặc dù cực kỳ bí ẩn, nhưng cũng làm cho Hàn Lập trong lòng rùng mình.
Biết rằng hai ngọn giáo ngắn này chỉ sợ cũng là đồ tốt.
Chỉ là Cực Âm tổ sư đang muốn đoạt bảo, đương nhiên là không thể cưỡng đoạt lấy ngay bây giờ được!
Nhưng cứ như vậy, lý do để sau này Cực Âm ra tay với hắn sợ rằng lại thêm một cái nữa.
Nghĩ tới đây, Hàn Lập cúi xuống trên mặt lộ ra một tia cười khổ.
Nhưng khi ngẩng đầu lên thần sắc lại trở lại bình thường như lúc đầu.
Cứ như vậy, dưới tình huống ba vị tu sĩ Nguyên anh kỳ đồng loạt ra tay, Khôi lỗi cùng cấm chế ở tầng này mặc dù lợi hại, nhưng mọi người vẫn không chút tổn thương an toàn đi qua.
Cách đó ba tầng, có ba người đang thấp giọng cẩn thận thảo luận cái gì đó.
Chính là nhóm người bên chính đạo Vạn Thiên Minh.
Phía trước cách bọn họ không xa, có một thạch đài to lớn khổng lồ, cực kỳ hùng vĩ.
Cái đài này rộng chừng trăm trượng, cao ước hơn ba mươi trượng.
Phía trước có mấy trăm bậc thềm đá đi lên tới tận đỉnh đài.
Cả tòa đài này như một tòa thành làm bằng đá xám, bên ngoài được bao phủ một màn hào quang màu trắng.
Nhưng kỳ dị chính là, trong màn hào quang có lam quang lập lòe, càng tới gần trung tâm đài cao, quang mang lại càng thịnh, ánh sáng lấp lánh lưu chuyển không ngừng, thậm chí làm cho hai mắt người ta không cách nào nhìn thẳng vào, nên không thể nhìn rõ ở bên trong thật sự có gì không ổn.
Hai bên bờ đài đá ngưng kết thành một tầng băng sương dày trong suốt phản chiếu ánh sáng, làm cho nó trở nên xinh đẹp dị thường.
Vạn Thiên Minh ở trước đài trầm giọng nói: “Thế nào, pháp lực gần như hồi phục chưa? Nếu có thể chúng ta bắt đầu hành động đi! Tuy lần này mượn vật của Thiên Cơn môn tránh né được những Khôi lỗi thủ vệ kia, nhưng thời gian của chúng ta cũng không có nhiều.
Thiên Ma công của Man Hồ Tử đối phó với Khôi lỗi rất lợi hại, tuy bọn họ đi hết tầng bốn cũng phải tốn chút thời gian, nhưng cũng sẽ không trì hoãn được lâu đâu”.
“Ý Vạn huynh nói tức là chúng ta có khả năng đoạt bảo” Thiên Ngô Tử lão đạo ở phía đối diện bộ dáng tán đồng, trong mắt lộ ra một tia hưng phấn.
Còn vị lão giả gầy ốm giống lão nông kia vẫn yên lặng, không mói một tiếng nào.
Vạn Thiên Minh thấy vậy cũng không thèm để ý, hắn biết lão giả này mặc dù trầm mặc ít nói, nhưng lại tu luyện “Ngọc Đan công” thần thông không nhỏ, thực lực chân chính thậm chí còn trên Thiên Ngộ Tử.
Chỉ là người này dù xuất thân chính đạo, nhưng luôn luôn đóng cửa khổ luyện, rất ít cùng người khác nói chuyện, cho nên mới có bộ dáng lạnh lùng như thế.
Vạn Thiên Minh chỉ mỉm cười, dẫn hai người nhắm hướng màn hào quang kia đi tới.
Một đạo tử khí đậm đặc chợt lóe lên rồi biến mất, màn hào quang màu trắng “Xoạt” vang lên một tiếng thanh thúy, liền bị Vạn Thiên Minh tiện tay bổ một cái tạo nên một cánh cửa lớn, mấy người kia thừa dịp nhanh chóng tiến vào.
Không lâu sau, mấy người Vạn Thiên Minh đã biến mất vào trong màn lam quang.
Mà chỗ bị phá vỡ của màn hào quang lập tức trở về nguyên dạng, trả lại vẻ thanh tĩnh ban đầu.
Cũng không biết trải qua bao lâu, đám người Vạn Thiên Minh tiến vào màn hào quang vẫn chưa đi ra, nhưng ở phía dưới đài cao lại xuất hiện thân ảnh của Man Hồ Tử, Cực Âm.
Bọn Hàn Lập, Huyền Cốt cũng đi theo phía sau họ.
Lão giả nho sam nhìn đài cao trước mặt, trong mắt có chút hưng phấn nói: “Cuối cùng cũng đã tới địa phương quỷ quái này, Kim mao Khôi lỗi tầng bốn thật là lợi hại, nếu ba người chúng ta không đồng loạt dốc hết bãn lĩnh thật sự mà ra tay e rằng cũng sẽ tốn thời gian không ít”.
Cực Âm tổ sư sắc mặt âm trầm, bộ dáng dường như có chút buồn bực nói: ” Hừ! Đám Khôi lỗi kia cũng vậy thôi, nhưng cấm chế ở tầng ba thật sự có chút khó phá, đã làm cho chúng ta mất nhiều thời gian như vậy.
Nếu không đã đến sớm hơn rồi”.
Man Hồ Tử nhướng mày, trên mặt tràn đầy vẻ không kiên nhẫn nói: ” Cũng đã đến nơi rồi, còn ở đó nói này nọ làm gi? Trước tiên xem đám người Vạn Thiên Minh đã vào lấy được bảo vật hay chưa”.
Nghe xong lời này.
Cực Âm lộ ra vẻ không vui, cũng không nói thêm lời nào.
Mà lão giả nho sam thần sắc vẫn như thường cười rộ lên:
“Man huynh yên tâm.
Ta cùng Cực Âm huynh dựa vào bí pháp đã dò xét qua, đám người Vạn Thiên Minh đích xác tại mấy canh giờ trước đã đi vào chỗ này, đến nay còn chưa đi ra.
Chúng ta cứ ở nơi đây chờ đợi là được rồi, bởi vì cái chỗ lạnh lẽo quỷ quái này cũng chỉ có một lối ra vào duy nhất mà thôi”.
Man Hồ Tử liếc mắt nhìn lão giả một cái, dường như có chút không tin nói: “Thật sự là chỉ có một lối duy nhất sao? Bọn chính đạo có thể từ chỗ khác mà rời đi trong khi chúng ta vẫn đứng ngốc ra ở nơi này!”
Lảo giã vuốt chòm râu thong thả nói: “Hắc hắc! Điểm ấy tuyệt không có vấn đề! Cái màn hào quang màu trắng này, cũng không phài là vòng bảo hộ bình thường.
Mà chính là Thiên cương tráo cấm chế nổi danh thời thượng cổ.
Ngoại trừ lối ra đặc biệt ở nơi này, những chỗ khác tuyệt đối không có khả năng trong thời gian ngắn mà ra khỏi được.
Chúng ta trước mắt cứ ở chỗ này nghỉ ngơi và hồi phục một chút, sau đó hãy vào xem tình hình”.
“Ừm! Vậy cũng được” Man Hồ Tử nghe xong lời này, nhè nhẹ gật đầu, đến phụ cận của đài cao khoanh chân ngồi xuống.
Cực Âm và lão giả nho sam tập trung lại một chỗ thấp giộng nói chuyện với nhau.
Hàn Lập thấy hết tất cả mọi việc, trong lòng cười lạnh một tiếng, nhưng trên mặt một chút dị sắc cũng không biểu hiện ra ngoài.
Đám lão quái ma đạo này, suy nghĩ cũng không tệ.
Nhưng Vạn Thiên Minh kia vừa nhìn qua cũng là người có tâm cơ thâm sâu.
Bọn họ hiện tại không đi vào, nói không chừng là đúng ý của người bên chính đạo.
Nghĩ tới đây, hắn quay đầu nhìn chung quanh một chút, nhưng lại phát hiện Huyền Cốt đang ở một mình cách đó không xa phía dưới đài cao, nhìn màn hào quang màu trắng, bộ dáng như đang suy nghĩ gì đó.
Hàn Lập thần sắc chợt động, đây là cơ hội tốt để cùng với vị kia thương lượng lại lần nữa.
Bất quá hắn lại đổi ý, ngẫm nghĩ lão ma và Man Hồ Tử kia có quan hệ, mình đối với hắn có giá trị không ít.
Quá nửa là vị này cũng như Cực Âm tổ sư đều có chủ ý với Huyết Ngọc tri thù của mình.
Nếu không, sao lại chọn thời cơ đánh chết Cực Âm là sau khi lấy được bảo vật.
Hiện tại hắn mà chủ động tìm tới cửa, sẽ làm cho đối phương nhìn ra sự sợ hãi của hắn, tình cảnh sẽ càng tệ hơn mà thôi.
Xem ra, chỉ còn có cách là dựa vào mưu mẹo bản thân mới được!
Nghĩ như vậy, Hàn Lập ánh mắt nhìn Huyền Cốt không khỏi phát lạnh.
Mà Huyền Cốt nọ như có phát hiện, quay đầu lại nhìn vừa lúc thấy Hàn Lập.
Hàn Lập trong lòng thầm mắng một tiếng, lập tức thần sắc bình tĩnh, làm như không có chuyện gì mà hướng tới chỗ khác đi đến.
Huyền Cốt nhìn chằm chằm bóng lưng Hàn Lập, trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc.
Lúc này, Hàn Lập đã đi đến bên cạnh cái đài cao, nhìn màn hào quang bao phủ bên ngoài chậm rãi uốn lượn.
Đám người Cực Âm cho rằng ở tầng năm này một vị Kết đan sơ kỳ tuyệt không có khả năng một mình chạy mất, bởi vậy cũng rất yên tâm, tùy ý để cho Hàn Lập tự do hoạt động ở vùng phụ cận.
Một hồi sau, Hàn Lập một mình đi tới phía sau đài cao, mặt sau này màn hào quang cũng không khác so với mặt trước, vẫn là bức tường bằng đá cao lớn.
Trên tường điêu khắc một ít văn tự và họa hình về một loại quái thú thượng cổ, cũng không có cái gì dị thường.
Bức tường như vậy Hàn Lập ở bên trong nội điện đã thấy nhiều rồi, biết ở mặt trên đều được thiết lập cấm chế cao thâm.
Muốn dùng sức phá hủy bức tường, với đẳng cấp tu sĩ Nguyên anh kỳ cũng không có khả năng làm được.
Cho dù Hàn Lập biết rõ là đằng sau vách tường, rất có thể là nội điện thì cũng là vô kế khả thi.
Hàn Lập trong lòng mắng to, đem sự chắc chắn của nội điện tạo bởi các tu sĩ thượn cổ so sánh với cái mai rùa vậy, làm cho hắn tâm phiền ý loạn mà vỗ một chương trên vách đá, sau đó xoay người muốn trở về.
“Phành” một âm thanh trầm muộn vang lên, Hàn Lập vừa quay đi được ba bốn bước, thân thể nhất thời khựng lại.
Hắn chậm rãi xoay người, trên mặt tràn đầy thần sắc khó tin.
Nếu là một tu sĩ bình thường, nghe xong âm thanh vừa rồi, có lẽ căn bản sẽ không để ý sớm mà rời đi, dù sao thanh âm này nghe qua rất bình thường.
Nhưng Hàn Lập chính là người xuất thân từ giang hồ, đối với các loại cơ quan mật thất sớm đã nghiên cứu qua không ít.
Thanh âm vừa rồi lọt vào tai, hắn liền nhận ra tảng đá này có thứ gì đó.
Hàn Lập có chút không dám tin.
Ở nơi đây khắp nơi đều có cấm chế cao thâm của các tu sĩ cổ xưa, dĩ nhiên cũng có thể có mấy thứ đó tồn tại.
Hàn Lập hoài nghi mà phán đoán.
Đương nhiên Hàn Lập cũng sẽ không thật sự bỏ qua.
Hắn chỉ là trầm ngâm chốc lát, lập tức bước trở lại trước vách tường.
Rồi đưa hai ngón tay gõ gõ mấy cái vào mấy khối đá ở phụ cận.
Kết quả, vừa nghe âm thanh vang lên từ khi ngón tay gõ vào tảng đá thứ ba thì trong lòng Hàn Lập chợt động, ánh mắt tập trung vào khối đá này, trên đó có khắc một loại yêu thú có cánh con mắt màu đỏ như máu kỳ dị.
Hình vẽ con thú này mặc dù được khắc họa không được tinh tế lắm, nhưng trông rất sống động, biểu lộ được vẻ cuồng bạo điên cuồng khát máu của nó.
Hàn Lập chỉ là đơn giản nhìn qua họa hình của yêu thú một chút, rồi lại lần nữa gõ nhẹ vài cái lên khối đá.
Hắn rốt cuộc vừa mừng vừa sợ khẳng định khối đá này thật ra là trống rỗng, hơn nữa bên trong dường như cón có dấu vật gì đó.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










