Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 45 : Thiên Tinh Tông Dữ Pháp Trận (c221-c225)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Thiên Tinh Tông Dữ Pháp Trận
Linh nhãn chi vật thần kỳ như thế, đương nhiên sẽ làm cho các môn phái tu luyện theo đuổi thiên đạo, hơi bị điên cuồng! Mỗi khi Linh nhãn chi vật xuất hiện, đều sẽ làm cho tu tiên giới một phen gió tanh mưa máu.
Bất quá hôm nay tại tu tiên giới Việt quốc, linh nhãn chi vật này sớm đã rơi vào tay thất đại phái.
Như Hoàng Phong Côc cũng có được hai khối linh nhãn chi thạch, ba khối linh nhãn chi thụ, và bảy linh nhãn chi tuyền, ngoài ra còn hơn mười linh nhãn chi vật đều bị mấy vị tu sĩ Kết đan kỳ phân chia sạch sẽ không chút khách khí, ngay cả Chung đại chưởng môn cũng vô duyên chẳng có được một món.
Đương nhiên là vị lão tổ sư gia Nguyên Anh kỳ kia phải chiếm được nhiều nhất.
Hàn Lập giờ đây vạn lần không nghĩ tới, mình chỉ dẫn theo một con Song Đồng Thử tầm thường trong vòng một ngày đã dễ dàng kiếm được một linh nhãn chi vật ở phụ cận.
Mặc dù Linh nhãn chi vật chỉ là nhất cấp linh tuyền, mà tuyền nhãn này thật sự là nhỏ đến đáng thương, công hiệu phỏng chừng chẳng đáng bao nhiêu.
Nhưng ít ra có được linh nhãn chi vật, tối thiểu so với tu luyện bình thường nhanh hơn nửa thành cũng đã là chuyện tốt rồi.
Nhưng mà Hàn Lập ngoài vài ý vui mừng ra cũng vẫn cảm thấy có chút buồn bực.
Không cần nói đến Linh nhãn chi vật chỉ sản sinh ở nơi có nhiều linh khí! Những ở đỉnh núi phụ cận cũng chẳng thể nào hình thành nhiều linh khí nồng đậm như vậy.
Vậy sao có thể hình thành? Hơn nữa lại có thể hình thành linh tuyền hình dáng mê người thế này, làm cho Hàn Lập vừa mừng vừa sợ, cùng không khỏi có chút tiếc nuối.
Nhưng nếu từ trên trời rớt xuống một miếng thịt to, thì Hàn Lập tự nhiên sẽ không buông tha.
Bởi vì Linh nhãn chi tuyền mặc dù có thể di chuyển.
Bất quá chỉ có tu sĩ Kết đan kỳ mới có thủ đoạn này.
Bản lãnh của Hàn Lập cũng không lớn như vậy.
Cho nên đương nhiên hắn quyết định đến đây kiến tạo động phủ, tức là biến Linh tuyền nham động này thành mật thất luyện công của mình, bí mật che dấu thật cẩn thận.
Hàn Lập lúc này lợi dụng thông đạo kia, tiến hành mở rộng.
Một tay huy động ngân kiếm, một tay điều khiển kim nhận, Hàn Lập hành đại nghiệp mở rộng động phủ.
Con Song Đồng Thử tiến vào bên trong Linh tuyền cũng chưa chịu đi ra, thậm chí còn ngủ hẳn bên trong đó.
Hàn Lập ỷ vào ngân kiếm sắc bén cùng với số lượng của kim nhận, qua nửa ngày lao lực, cũng hình thành sơ bộ một cái động phủ nho nhỏ.
Chia động phủ ra làm mười ba căn lớn nhỏ, cùng với một đại sảnh rộng lớn trên mặt đất.
Mặc dù động phủ vẫn còn rất thô sơ chưa được gia công tinh tế, nhưng tối thiểu cũng có thể an thân rồi! Hàn Lập đã có thể thở dài một hơi mà dừng tay.
Lúc này hắn đột nhiên nhớ ra Song Đồng Thử, vội vàng nhân cơ hội này trở lại linh tuyền, sau khi thấy con thú này đang ngủ say liền ôm đi, sau đó bay ra ngoài mấy trăm dặm mới thả đi, để nó tự động trở về Kỳ Lân các.
Hàn Lập sau khi kiến tạo động phủ, tạm thời chưa làm lối ra vào.
Cho nên sau khi trở lại, lập tức sử dụng năm lá cờ nhỏ cùng mười viên linh thạch cấp thấp, dựa theo phương pháp trên ngọc giải bày ra một tiểu mê tung trận, dùng trận pháp che dấu toàn bộ lối ra vào.
Cứ như vậy, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy vách núi, căn bản không thể nào nhận ra được cái hang động này.
Làm xong phòng hộ cơ bản nhất, Hàn Lập mới dùng ngân kiếm làm thành một cái giường đá giản dị, nằm luôn lên đó làm một giấc thật say.
Hắn thật sự có chút mệt mỏi!
Mấy ngày sau Hàn Lập vẫn làm việc không ngừng.
Hắn trước tiên đi quanh khu vực phụ cận tìm một chỗ bí mật sau đó gieo xuống một ít mầm linh dược.
Nơi này hắn cũng gieo một ít mần dược liệu mang từ thế tục đến, cũng có cả mầm của kỳ hoa dị thảo từ Bách dược viên sưu tập được.
Chỗ này chính thức biến thành dược viên của Hàn Lập, sau này các linh dược cũng từ đây mà ra.
Thời gian còn lại, Hàn Lập từ trên núi tìm được một ít đá cứng rắn làm thành các dụng cụ bằng đá chia ra mỗi phòng một bộ.
Cuối cùng mới tỉ mỉ chỉnh sửa lại các vách tường xung quanh, đem Nguyệt quang thạch gắn lên trên, làm cho bên trong động phủ luôn luôn có ánh sáng.
Kể từ đó động phủ của Hàn Lập cũng bước đầu hình thành.
Nhưng mà có một điều rất hiển nhiên là năng lực phòng hộ của động phủ này căn bản không chịu nổi một kích, thật sự không làm cho Hàn Lập yên tâm tu luyện.
Theo như ý muốn của hắn, tối thiểu cũng phải có được cấm pháp tương tự như của Bách dược viên mới được, nếu không trong lúc tu luyện vạn nhất có ngoại địch xâm lấn, chẳng phải là cái đầui giữ không nổi sao.
Hàn Lập đối với trận pháp đúng là người ngoài cuộc, ngay cả trận pháp cơ bản nhất cũng chẳng ra sao , đừng nói đến các loại cấm pháp cao cấp.
Dĩ nhiên hắn cũng không định học tập cái này! Phải biết đạo trận pháp rộng lớn như biển, nếu như phâm tâm ra mà học căn bản trong hai mươi năm mới có chút thành tựu! Bản thân tu luyện tuyệt đối sẽ chậm trễ đi nhiều, đây chính là tổn thất mà Hàn Lập không chấp nhận được.
Thế gian này có lẽ cũng có vài thiên tài vừa tu luyện trận pháp mà không làm chẫm trễ việc tu luyện của bản thân, thậm chí có thể lấy trận pháp nhập đạo, mang lại lợi ích cho bản thân.
Điều này không phải không có khả năng xuất hiện! Nhưng ít ra đối với Hàn Lập tuyệt đối là không thể.
Nếu hắn chỉ cần thoáng phân tâm ở phương diện khác, khẳng định chẳng còn tí hy vọng nào tiến vào cảnh giới Kết đan kỳ.
Nhưng vẫn còn chút may mắn chính là thế gian này còn có trận kỳ, trận bàn, dựa vào pháp khí mà bố trí ra trận pháp.
Mặc dù phương thức này không thể bố trí ra được loại cấm pháp đại trận, nhưng Hàn Lập bây giờ cũng chỉ cần đến loại trận pháp phòng thủ tầm thường tiêu chuẩn này cho động phủ, là có thể yên tâm quá nửa rồi.
Hơn nữa có thể bố trí nhiều trận pháp lấy số lượng bù chất lượng cũng tạm ổn.
Thật sự ngẫu nhiên chính là Thiên Tinh Tông của Nguyên Vũ Quốc dương danh chính nhờ vào mấy cái trận pháp này ở tu tiên giới.
Các loại pháp khí bố trí ra trận kỳ, trận bàn cũng luyện chế ra không ít, chỉ cần dùng linh thạch là có thể mua được .
Hàn Lập trong lòng đã có chủ ý sẵn, khẳng định nơi nào đó trong Thiên Tinh Tông có thể đáp ứng được nhu cầu của mình về các loại pháp khí cấm chế.
Cho nên mấy ngày kế tiếp, Hàn Lập dùng lục dịch để thôi thúc mấy nhánh dược thảo kia.
Kế hoạch của hắn chính là mang một gốc linh dược ngàn năm đến Thiên Tinh Tông hoán đổi lấy vài thứ.
Lần này cũng chỉ mang theo một gốc linh dược ngàn năm theo.
Nếu mang theo nhiều thì không khỏi làm người khác hoài nghi, tự tạo thành phiền phức không cần thiết.
Sau hai tháng ngắn ngủi, Hàn Lập cũng tạo ra được một gốc linh dược ngàn năm.
Sau đó, hắn mang theo dược thảo cùng các thứ có thể trao đổi được, hướng phương bắc mà bay đi.
Ví dụ các tài liệu như xác của Ngô Công cùng Mặc Giao, nếu giá tiền thích hợp, Hàn Lập cũng không ngại đem trao đổi, dù sao hắn cũng sẽ không phân tâm học luyện khí.
Hàn Lập ngự khí phi hành mang theo áo choàng cũng vì đề phòng vạn nhất!
Hơn một trăm dặm đường đối với pháp lực của Hàn Lập bây giờ chỉ cần nửa ngày là tới.
Tiến vào Nguyên Vũ quốc, từ không trung Hàn Lập nhìn ngó nghiêng xung quanh .
Thứ nhất là vì tìm phường thị của Thiên Tinh Tông, ngoài ra là vì tò mò đối với Nguyên Vũ Quốc.
Bất quá cảnh vật ở đây so với VIệt quốc cũng chẳng có gì khác nhau mấy!
Nguyên Vũ Quốc và Việt quốc đều giống nhau, cũng chỉ là quốc gia có diện tích trung bình.
Hai nước này mặc dù không thể so với một phần ba Thiên La Quốc và Phong Đô quốc, nhưng so với Khương Quốc và Sát Vân Quốc thì lớn hơn nhiều.
Loại quốc gia có diện tích lớn thì chỉ có hai nước, nhưng quốc gia cỡ vừa thì có hơn mười, về phần nước nhỏ thì còn nhiều hơn nữa, các nước xung quanh có đến vài chục quốc gia nhỏ hơn.
Nghe người ta nói ở tại địa phương xa xôi còn có cả loại quốc gia siêu cấp tồn tại, to đến mức người ta khó tin!
Mà hai phái chánh tà của tu chân giới tại Nguyên Vũ Quốc thực lực tương đồng, hai bên duy trì trạng thái cân bằng với nhau.
Còn Thiên Tinh Tông có thể gọi là một trong hạch tâm của chính phái, thực lực không dưới Hoàng Phong Cốc.
Hàn Lập đang suy tư về các việc có liên quan đến Thiên Tinh Tông, pháp khí hình lá ở dưới chân đột nhiên trầm xuống, chậm rãi hạ xuống đất, tựa hồ mất đi khả năng phi hành.
Nhìn thấy tình hình kỳ lạ này, Hàn Lập không giật mình , ngược lại lộ ra sắc mặt vui mừng.
Xem rã đã đến phụ cận Thiên Tinh Tông phường thị, nếu không cũng sẽ không xuất hiện loại cấm pháp không cho phi hành này.
Quả nhiên vừa hạ xuống đất, Hàn Lập nhìn thấy cách bảy tám dặm, một cái phường thị so với phường thị của Hoàng Phong Cốc to hơn ba phần xuất hiện trước mắt.
Phường thị của Thiên Tinh Tông phi thường kỳ lạ, so với Hoàng Phong Cốc hoàn toàn bất đồng! Giữa trung tâm có một tòa nhà cao hai ba mươi trượng, các tòa nhà ở bốn phía chỉ cao bằng một phần mười tòa nhà kia, cả phường thị này bố trí thành hình vòng tròn.
Bởi vì tòa nhà ở giữa thật sự quá to lớn, cho nên Hàn Lập đứng cách mười hai dặm cũng nhìn thấy rõ ràng ba chữ “Tinh Trần Các” màu bạc .
Xem ra không cần hỏi cũng biết đó là cửaa hàng của chính Thiên Tinh Tông.
Mười hai dặm lộ trình chỉ thoáng chốc là Hàn Lập đến nơi.
Dựa theo thói quen, Hàn Lập cũng không lỗ mãng hành động, mà từ từ đi vào trong phường thị, cũng để tìm hiểu kỹ nơi đây.
Không nói tới, chỉ mấy gian hàng nơi đây cũng đủ để Hàn Lập mở rộng tầm mắt, cũng muốn thử vào.
Một gian hàng luyện khí, tùy thời có thể tiếp nhận tài liệu của tu tiên giả, sau đó án chiếu theo yêu cầu của chủ nhân luyện chế các loại pháp khí.
Hơn nữa chiêu bài khẩu khí cũng không nhỏ, tự xưng có thể luyện chế từ pháp khí cấp thấp đến loại đỉnh cấp pháp khí.
Nếu luyện chế thất bại thì án theo giá trị tài liệu mà trả lại bằng linh thạch.
Đương nhiên nếu có người không có tài liệu cũng có thể trực tiếp mua lấy một kiện pháp khí bằng linh thạch.
Lại có một gian hàng chế phù, khẩu khí so với gian hàng luyện khí kia không khác lắm, cũng là tiếp nhận luyện chế linh phù.
Lại còn một chỗ hơi kỳ lạ, chính là một gian Linh thú viện, chuyên môn thuần dưỡng các loại yêu thú, thậm chí có cả thượng cấp yêu thú bên trong.Nếu mua về làm hộ viện linh thú cũng không phải là chủ ý tệ gì.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 222: Luyện Khí Cao Thủ
Ở phường thị này số người không tính là nhiều.
Ở bên ngoài Hàn Lập chỉ thấy có khoảng ba mươi người tu tiên, thật sự có chút tiêu điều!
“Mọi người dường như đều đi đến Tinh Trần Các ở giữa thì phải?” Hàn Lập trong lòng khẽ nói thầm.
Tuy nhiên hắn cũng không vội đi tới cái Tinh Trần Các kia.
Bởi vì gian hàng luyện khí kia thật sự khẩu khí quá lớn! “Cửa hàng nếu luyện khí thất bại sẽ trả lại bằng linh thạch” làm cho hắn có chút hiếu kỳ, cho nên Hàn Lập sau khi đi một vòng, không tự kìm hãm được bước vào bên trong.
Gian hàng này không lớn, chỉ có ba gian phòng và một gian hậu viện mà thôi.
Hàn Lập tiến vào bên trong thính đường thì thấy đã có một trung niên mặc nho phục ở bên trong, đang cùng với một vị đầu tóc bạc trắng nhưng mặt đầy hồng quang thảo luận vấn đề gì đó, bên cạnh còn một tráng hán da ngăm đen đầy vẻ cung kính đứng chờ.
Hai vị kia thảo luận rất sôi nổi, mặc dù nhìn thấy Hàn Lập tiến vào, nhưng vẫn không để ý vẫn tiếp tục đàm đạo.
Còn vị tráng hán kia thì rất nhanh tiến lên vài bước khách khí hỏi:
“Vị khách nhân này hẳn là muốn mua pháp khí hay là muốn luyện chế một kiện?”
“Đầu tiên là muốn xem qua các loại pháp khí trong cửa tiệm của các vị, sau đó mới quyết định!” Hàn Lập bĩnh tĩnh lên tiếng.
“Được, vậy quý khách muốn xem pháp khí bậc trung hay là pháp khí bậc cao?” Tráng hán thấy sinh ý đã đến nhà cho nên sắc mặt có chút vui mừng hỏi.
“Đỉnh cấp pháp khí, hơn nữa phải là tinh phẩm của đỉnh c pháp khí”
Hàn Lập thanh âm không lớn, nhưng câu nói này đủ làm cho tráng hán trước mắt sửng sốt! Ngay cả hai vị đang bàn luận sôi nổi kia cũng im lặng không nói chuyện nữa, dùng ánh mắt kinh ngạc đánh giá Hàn Lập!
“Khách quan muốn xem đính cấp pháp khí, hơn nữa là tinh phẩm?” Tráng hán phục hồi tinh thần không khỏi nhắc lại lần nữa xem mình có nghe lầm không.
Đính cấp pháp khí không phải người thường có thể mua đươc, động đến cũng phải vài trăm linh thạch bậc thấp, một người tu tiên bình thường cho dù gom toàn bộ linh thạch cả đời cũng chưa chắc đã có thể mua được một kiện đỉnh cấp pháp khí.
Mà Hàn Lập đây vừa vào đã muốn xem loại tinh phẩm, khó trách tráng hán này thất thố.
“Tiểu Hắc, trở lại! Không được vô lễ với vị tiền bối này” Lão giả tóc bạc kia rốt cuộc cũng nhìn ra được Hàn lập là thân phận Trúc Cơ kỳ, sắc mặt không khỏi biến đổi, cuống quýt quát tráng hán lui vào.
“Tiểu lão nhi chính là chủ nhân của điếm này.
Tiền bối có gì cứ phân phó là được”.
Vị lão giả này và nho sinh kia cũng chỉ mới là người tu tiên Luyện khí kì, đột nhiên nhìn thấy vị “cao nhân” như Hàn Lập giá lâm, không khỏi có chút bất an.
“Không có gì, ngươi xem có thượng phẩm pháp khí nào tốt không? Nếu là thích hợp thì ta muốn mua một, hai món!” Lão giả nghe xong lời của Hàn Lập, nhất thời có thở ra một hơi dài, nhưng trên mặt có chút xấu hổ nói:
“Chỉ sợ làm tiền bối thất vọng, bổn điếm mặc dù có hai ba kiệm đỉnh cấp pháp khí, nhưng chỉ là loại bình thường, không đáng gọi là tinh phẩm!” Lão già này đối mặt với cao thủ Trúc Cơ kỳ như Hàn Lập không dám dấu diếm chỉ có thể nói thật lòng.
Hàn Lập nghe nói thế không khỏi lấy làm thất vọng, bất quá hắn cũng thầm trách mình hồ đồ! Cái khẩu khí ở chiêu bài phía ngoài kia có lớn hơn nữa cũng chỉ là thủ đoạn quảng cáo cho sinh ý nhà người ta mà thôi, chính mình thế nào lại tin như thế chứ.
Hàn Lập lắc đầu, xoay người muốn rời đi, nhưng khi chưa đến cửa phòng thì không khỏi quay đầu nói một câu bất mãn.
“Nói như vậy, bên ngoài ghi là luyện chế đỉnh cấp pháp khí chỉ là hư ngôn thôi sao!”
“Không! Tiền bối hiểu lầm rồi.
Bổn điếm buôn bán lấy chữ tín làm đầu, chiêu bài bên ngoài đều là thật, tuyệt không giả dối! Chỉ cần có tài liệu thích hợp, lão hủ đích xác có thể luyện chế đỉnh cấp pháp khí!” Lão già tóc bạc thấy danh tiếng cửa hàng có nguy cơ hạ thấp vội vàng nói.
“Ngươi có thể luyện chế đỉnh cấp pháp khí?” Hàn Lập cảm thấy hơi ngoài ý muốn, trong mắt lóe lên điểm nghi vấn.
Hắn còn tưởng rằng người luyện chế pháp khí là người khác, không nghĩ tới là lão giả này.
Khó trách Hàn Lập không tin, luyện chế đỉnh cấp pháp khí không giống như luyện trung cấp hay thượng cấp pháp khí.
Lửa bình thường của thế gian không có khả luyện chế, mà là dùng tiên thiên chân hỏa hay là địa hỏa mà tôi luyện giống như luyện chế Trúc cơ đan vậy mới có thể thành công.
Còn lão giả này đây chỉ là cao thủ luyện khí kỳ, tiên thiên chân hỏa tuyệt đối không có, nơi đây cũng chẳng có chút nào có vẻ là có địa hỏa vậy người này dựa vào cái gì để luyện chế đính cấp pháp khí?
“Tiền bối, đúng là lần đầu tiên đến cửa hàng của Từ lão ca, đương nhiên là không hiểu rồi! Từ lão ca đối với đạo luyện khí thật sự là sở học sâu xa, tuyệt đối không dưới các danh gia luyện khí của danh môn đại phái.
Từ gia mấy trăm năm qua chỉ cần nhị cấp sơ giai là có thể phun ra yêu hỏa so với tiên thiên chân hỏa còn lợi hại hơn vài phần.
Cho nên luyện chế đính cấp pháp khí không cần phải lo lắng” Nho sinh nãy giờ một mực yên lặng đứng một bên đột nhiên mở miệng trả lời thay lão giả kia, làm cho Hàn Lập thấy nghi hoặc.
“Yêu hỏa? Ta trước kia chưa từng nghe qua”.
Địa hỏa có thể luyện khí luyện đan, chưa bao giờ nghe người ta nói đến yêu hỏa cả!” Hàn Lập có chút khó tin nói.
“À ! Tiền bối có điều không biết! Dụng yêu hỏa luyện khí, thậm chí luyện đan đúng ra cần một chút kỹ sảo đặc biệt.
Thật ra là không được các đại phái thừa nhận.
Nó có thể gọi là tiểu thuật bàng môn tả đạo, truyền bá rất nghiêm ngặt.
Gia tộc chúng ta nếu không phải ngẫu nhiên mà được một con hỏa nha, thì cũng không đặc biệt nghiên cứu về vấn đề này” Lão giả tiếp lời nho sinh nói, giải thích rõ cho Hàn Lập.
“Như vậy sao!” Hàn Lập mặc dù nghe xong lời giải thích của đối phương, nhưng rốt cuộc chính mình chưa thấy qua cho nên vẫn nửa tin nửa ngờ.
“Chẳng lẽ tiền bối chính thật muốn luyện chế đỉnh cấp pháp khí?” Lão giả nhìn thấy đối phương cúi đầu trầm ngâm, không nhịn được tò mò hỏi.
“Nếu như ngươi có đủ tài liệu để luyện chế đỉnh cấp pháp khí, thì có bao nhiêu phần nắm chắc?” Hàn Lập ngẩng đầu hơi nghi ngờ hỏi.
“Cái này còn phải xem phẩm chất của tài liệu, cùng với yêu cầu của tiền bối đối với pháp khí, nếu tài liệu bình thường, yêu cầu với pháp khí cũng bình thường thì ta có một phần ba nắm chắc.
Bất quá nếu luyện chế pháp khí thất bại thì cửa hàng sẽ không bồi thường tài liệu, bởi vì khả năng thất bại rất cao! Bồi thường thực ra chỉ là dành cho trung cấp và thượng cấp pháp khí thôi.
Nếu không tiểu lão nhi sớm đã chết vì bồi thường rồi!” Lão già thấy Hàn Lập hỏi vậy, tậm trạng có chút vui mừng vội vàng nghiêm nghị trả lời.
Phải biết rằng luyện khí cao thủ cũng giống như hắn, muốn nâng cao tay nghề thì cần đến nhiều loại nguyên liệu cao cấp.
Càng luyện chế nhiều đỉnh cấp pháp khí thì càng dễ nâng cao được tay nghề của mình lên.
Mà vị cao nhân trước mặt này mặc dù thanh âm có vẻ chưa phải lớn tuổi, nhưng vị này đúng là tu sĩ Trúc cơ kỳ! Vật đưa ra hẳn không tầm thường, điều này làm lão già kia rất chờ mong.
“Ta đúng là có một chút tài liệu để ngươi luyện chế.
Nhưng khi ngươi luyện chế ta phải ở bên cạnh theo dõi mới được.
Bất quá ta cũng sẽ đứng yên tuyệt không quấy nhiễu ngươi.
Hơn nữa chỉ cần luyện chế thành công, ta sẽ để lại một phần nguyên liệu coi như tiền thù lao cho ngươi, không để ngươi phải thiệt thòi!” Hàn Lập trầm mặc một chút rồi hạ quyết tâm nói.
Với Hàn Lập mà nói so với việc đem mấy tài liệu này đổi lấy linh thạch, chi bằng trực tiếp luyện thành pháp khí thích hợp.
Phải biết rằng hắn đỉnh cấp pháp khí của hắn hiện giờ, mặc dù trong hàng đệ tử Luyện khí kỳ xem như là nhiều, nhưng so với các tu sĩ Trúc cơ kỳ khác, thì cũng không là gì! Nhưng phỏng chừng cũng không phải là quá ít.
“Đương nhiên có thể! Tiền bối hẳn sẽ luyện chế luôn bây giờ chứ! Tiểu lão bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng! Lão già thấy Hàn Lập thật sự có thể để hắn luyện chế đỉnh cấp pháp khí, nhất thời cảm thấy kích động, ngay lập tức đồng ý với điều kiện của Hàn Lập, thái độ rất chờ mong.
“Ta còn một ít đồ vật muốn mua, đợi công việc xong xuôi sẽ quay lại đây rồi mới bắt đầu” Hàn Lập nghe xong lắc đầu nói.
“Tốt lắm! Vãn bối cung kính bồi tiếp tiền bối!” Lão già thấy Hàn Lập chưa muốn làm ngay bây giờ không khỏi có chút thất vọng, nhưng lập tức khôi phục thần thái cung kính nói.
Hàn Lập cảm thấy mọi việc tạm ổn cũng không muốn ở đây nữa, cáo từ đi ra khỏi cửa hàng.
Chỉ mới cất bước được vài bước đột nhiên nghe thấy tiếng nói từ sau vọng lại.
“Tiền bối xin tạm dừng bước!”
Hàn Lập dừng lại, hơi do dự một chút sau đó quay người lại đã thấy vị nho sinh vừa rồi đang tươi cười nhìn hắn.
“Có việc gì không?” Hàn Lập chau mày, thanh âm lạnh lùng hỏi.
Hắn không thích cái chuyện vô cớ bị người khác quấy rầy.
“Vãn bối muốn hỏi tiền bối cần mua vật gì ở phường thị này? Tại hạ Vương Tử Lăng thường qua lại nơi đây, có lẽ có thể giúp tiền bối tiết kiệm không ít thời gian”
Nghe xong lời này, Hàn Lập có ngoài ý muốn, thầm đánh giá nho sinh ,đột nhiên khinh khỉnh cười nói:
“Ngươi là kẻ môi giới sao?”
Mặc dù Hàn Lập đầu đội mũ, nho sinh kia không thể nhìn thấy mặt rõ vẻ mặt, nhưng trong lời nói của Hàn Lập có chút vui vẻ, trong lòng không khỏi bồi hồi vội trả lời:
“Tiền bối đoán được rồi, mặc dù vãn bối chỉ là di lại ngẫu nhiên, cũng không có cửa hàng cố định một chỗ, nhưng tiền bối cứ yên tâm!”
Hàn Lập hơi gật đầu, nhưng lại thản nhiên nói:
“Mặc dù ta cũng không ngại, ngươi có hay không có cửa hàng hay không cũng không quan trọng, nhưng lần này ta muốn rất nhiều loại trận kỳ, trận bàn, dường như cũng chỉ có ở Tinh Trần Các mới có loại tốt nhất, tựa hồ cũng không cần ngươi giúp gì!”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 223: Bí Điếm, Cạnh Mại Hội
Nho sinh nghe Hàn Lập nói dứt lời, ban đầu hơi ngẩn ra một chút, nhưng sau đó cười nói:
“Tiền bối, may là người gặp ta, nếu không phải chắc phải mất không ít công sức! Thiên Tinh tông mặc dù về mặt trận pháp thanh danh không nhỏ, nhưng không có nghĩa là Tinh Trần Các có được loại trận kỳ, trận bàn tốt nhất.
Bây giờ Tinh Trần Các có không ít các loại trận kỳ, trận bàn! Nhưng chủ yếu chỉ là của các gia tộc tu tiên hoặc tán tu bình thường mà thôi, dụng cụ tinh phẩm chính thức Thiên Tinh Tông tuyệt sẽ không mang ra ngoài dễ dàng như thế.
Bởi vì môn phái họ căn cơ hoàn toàn dựa vào một đạo trận pháp, nếu dễ dàng truyền bá ra ngoài thì sẽ làm cho người ngoài phát hiện được chỗ sơ hở của họ! Đối với họ mà nói đây không phải là chuyện tốt lành gì”.
Nho sinh giải thích, thỉnh thoảng lại lén nhìn trộm Hàn Lập, nhưng trên Hàn Lập đội mũ che kín mặt, cho nên biểu hiện trên mặt không nhìn ra được.
“Nghe khâu khí của ngươi, có vẻ ngươi có thể tìm được cho ta những gì mà ta muốn” Tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng thanh âm Hàn Lập vẫn bảo trì sự bình tĩnh, căn bản nghe không ra sự ngạc nhiên trong đó.
Nho sinh nghe vậy đầu tiên là nhìn quanh quẩn vài lần, chú ý không có ai rồi mới hạ thấp giọng tỏ vẻ quỷ dị nói:
“Tiền bối, nếu tin tưởng tại hạ, tại hạ đích xác có thể giới thiệu cho người một vài bí điếm, nơi đó bất cứ cái gì cũng có, mặc dù trong đấy không ít vật có chút vấn đề về lai lịch, nhưng hàng hóa này tuyệt đối là tinh phẩm! Tại hạ nghĩ tiền bối chắc sẽ hài lòng với nó!”
“Bí điếm?”
Hàn Lập mặc dù thanh âm rất bĩnh tĩnh, nhưng trogn lòng thật sự bị nho sinh kia làm cho kinh ngạc.
Hàn Lập mặc dù trước đây cũng nghe được không ít về các bí điếm này, nhưng thật sự đúng như nho sinh kia nói thì đây đúng là cơ hội để mở rộng tầm mắt.
“Xem ra tiền bối cũng biết không ít chuyện về bí điếm! Hì hì, như vậy là tốt rồi, không cần vãn bối phải nhiều lời.
Ước chừng còn hai ba canh giờ nữa là đúng vào lúc bí điếm một tháng mở một lần.
Tiền bối nếu muốn đi thì tại hạ sẽ lập tức dẫn đường”
Nho sinh thấy Hàn Lập cũng không tỏ vẻ gì phảm cảm với bí điếm, trong lòng không khỏi mừng thầm, biết rằng tám chín phầm vị khách này sẽ đi theo.
“Không quá xa chứ?” Hàn Lập đột nhiên hỏi.
“Không xa, chỉ cách phường thị một dặm thôi.
Tiền bối đồng ý chứ?” Nho sinh có chút hưng phấn.
Tìm cho một vị khách tiềm năng cũng có nghĩa là được một ít linh thạch rồi.
“Đi thôi” Hàn Lập thở nhẹ ra, thanh âm lạnh lùng nói.
“Tại hạ dẫn đường trước!” Nho sinh mang theo sắc mặt vui mừng rồi đi lên trước.
Nho sinh đi qua bảy căn nhà, rẽ đến tám lần, sau đó mới dẫn Hàn Lập đến một gian hàng nho nhỏ phía trước.
Gian hàng này cửa bên ngoài đóng chặt, trên cửa cũng chẳng có dấu hiệu gì, thoạt nhìn thường rất bình thường.
Nhưng nho sinh lại hướng về phía cửa gỗ, vỗ tay vài cái theo tiết tấu.
Cửa phòng lập tức mở ra, một vị phụ nhân khoảng ba mươi từ trong đi ra.
Vị phụ nhân này mặt mũi tầm thường, công pháp cũng mới đến tầng thứ sáu thứ bảy của luyện khí kỳ, thật sự là chẳng ra gì.
“Trương phu nhân, tại hạ dẫn một khách mới đến, hắn cũng muốn tham gia đợt mua bán này!” Vương Tử Lăng không đợi phụ nhân mở miệng vội vàng chỉ Hàn Lập đứng phía sau nói.
Trương phu nhân nghe Vương Tử Lăng mang một khách mới đến, sắc mặt cũng chẳng tỏ vẻ vui mừng, ngược lại còn chau mày, tựa hồ như không vui.
Nhưng nhìn rõ vị khách nhân đứng phía sau là tu sĩ Trúc cơ kỳ thần sắc mở trở lại vui vẻ.
“Vị khách lần này hẳn là rất được! Vị Trúc cơ kỳ tiền bối này không giống mấy kẻ lần trước , một chút tài vật cũng chẳng có! Vị tiền bối mời đến đây!” Vị phụ nhân kia mặc dù tu luyện kém cỏi nhưng đối với Hàn Lập cũng chẳng tỏ vẻ kinh sợ, dường như coi Hàn Lập cũng chỉ là khách hàng bình thường mà thôi.
“Tiền bối, tại hạ chỉ có thể đưa đến đây thôi.
Phải cáo từ rồi!” Vương Tử Lăng bị phụ nhân kia nói mấy câu, sắc mặt có chút xấu hổ, vội vàng hướng Hàn Lập từ biệt.
Hàn lập thoáng nhìn bóng nho sinh rời đi, trong lúc đó phụ nhân kia dợm bước đi vào phòng.
Bên trong phòng bày bảy tám loại tài liệu luyện đan, luyện khí, trông chẳng khác gì mấy gian hàng bình thường bày bán nguyên liệu.
Hàn Lập đang cẩn thận quan sát, thì cửa phòng đã đóng lại, phụ nhân kia thần sắc nghiệm nghị nói:
“Các hạ, xin theo ta đến đây”.
Nói xong, phụ nhân bước tới hai bước, đi thới góc phòng rồi vươn tay ấn vào mặt đất một cái.
Trên tay hoàng quang chợt lóe lên, trên mặt đất tách ra một cái động lớn, Phu nhân mời Hàn Lập một tiếng, rồi đi trước dẫn đường.
Hàn Lập thần sắc thoáng chút do dự, cuối cùng cũng cẩn thận theo sát sau lưng.
Hàn Lập vốn tính cẩn thận cho nên lúc nào trong lòng cũng rất đề phòng.
Địa đạo rất ngắn, đi mười trượng là đến một cái cửa đá không lớn lắm.
Hai bên cửa có hai gã hắc y nhân, trên mặt đều đeo một chiếc mặt nạ ác quỷ.
Hàn Lập quét mắt nhìn hai hắc y nhân, ánh mắt lập tức ngưng trọng.
Hai kẻ này đúng là cao thủ Trúc cơ kỳ như hắn, hơn nữa một người còn là Trúc Cơ trung kỳ, điều này không khỏi làm Hàn Lập kinh hãi.
Đối thực lực với bí điếm cũng thấy kiêng kị.
Phụ nhân lại giống như không nhìn thấy hắc y nhân, trực tiếp đẩy cửa đá dẫn Hàn Lập đi vào.
Còn hai gã hắc y kia cũng không mở miệng ngăn cản.
Vừa tiến vào cửa đá Hàn Lập ngay lập tức cảm thấy sửng sốt.
Một chiếc thảm màu đỏ tươi, tường làm bằng ngọc bích trắng, đèn lồng đỏ treo trên cao, hết thảy như một nhà đại phú ơ thế tục, nhìn không gian ở đây đủ hiểu chủ nhân là người rất biết thưởng thức.
Đại sảnh hình tròn, đường kính chừng mười trượng.
Bên trong bày bảy tám chiếc ghế dài, đã có mười mấy tu sĩ trang phục khác nhau ngồi ở đó.
Ở đối diện tách biệt ra là một cái bàn trống, bên cạnh cso hai ba cái ghế gỗ.
Nhìn thấy Hàn Lập và phụ nhân tiến vào, mấy người trong đó cũng không thèm liếc nhìn Hàn Lập.
Hàn Lập thoáng nhìn qua đám người bên trogn không khỏi toát mồ hôi lạnh, sắc mặt đại biến.
Những người này một nửa đều từ đẳng cấp Trúc cơ kỳ trở lên.
Lúc này Hàn Lập mới hiểu tại sao phụ nhân vừa rồi không để hắn trong mắt, ở chỗ này hắn cũng chỉ tính là người bình thường mà thôi.
“Các hạ tới thật đúng lúc! Lần giao dịch này sẽ bắt đầu ngay thôi! Tiểu phụ nhân cũng không ở đây phụng bồi được, ta còn phải lên canh chừng!” Phụ nhân nói xong liền dẫn hắn đến chỗ ngồi, rồi bước ra ngoài .
Hàn Lập bất đắc dĩ nhìn đám tu sĩ, rồi cũng yên lặng tìm một chỗ ngồi xuống.
Lúc này hắn mới chú ý, tất cả tu sĩ ở đây đều giống như hắn mang mặt hoặc mũ chụp đầu che dấu khuôn mặt, xem ra chẳng ai ngu ngốc muốn người ta nhận ra thân phận của mình.
Bên trong sảnh đường mặc dù không ít người, nhưng hoàn toàn im lặng, không khí dường như ngưng tụ lại cũng có chút khẩn trương.
Hàn lập thấy vậy, cũng vô cùng thành thật.
Ngoài trừ trong lòng suy đoán, nơi này cũng không có người quen ra, cũng toàn tâm lưu ý cánh cửa gỗ ở trên bức tường đối diện.
Xem ra chủ nhân hẳn là sẽ ở bên trong đó chuẩn bị đi ra!
Hàn Lập ngồi đợi hai ba canh giờ thì cánh cửa gỗ phía sau rốt cuộc cũng mở, từ đó lục tục ba người đi ra.
Ba người này trang phục cũng không khác gì hai gã hắc y nhân ở ngoài cửa, không thể nhìn ra ai là chủ.
Lúc này bọn họ đến bên cạnh cái bàn tách biệt gần tường, người bên phải lên tiếng nói trước:
“Hoan nghênh các vị đồng đạo tu tiên giới quang lâm bổn điếm giao dịch, lần này có cả khách quen của bổn điếm, cũng có người lần đầu đến giao dịch, bất quá cũng không sao cả, bổn điếm sẽ làm cho các vị được hài lòng!”
Người bên phải nói xong, người bên trái lập tức tiếp lời:
“Lần giao dịch này quy củ không thay đổi, bổn điếm sẽ ra giá trước, sau đó các vị khách nhân tùy ý mà đấu giá với nhau.
Nếu linh thạch không đủ, cũng có thể dùng vật phẩm thay thế.
Giá trị cụ thể nhiều ít bao nhiêu đều do ba người chúng tôi bình phẩm! Tóm lại là ai ra giá cao nhất sẽ có được vật phẩm” Thanh âm người bên phải khác hẳn người bên trái rất sắc bén tạo cảm giác cho mọi người không thoải mái thoải mái, rất có thể là cố ý đổi giọng như vậy.
“Cuối cùng khi bổn điếm bán hết hàng hóa xong, chính là lúc mọi người tự ý giao dịch.
Nếu có gì muốn thay trao đổi, có thể tiến lên tự mình trình diễn, tự giao dịch, chúng tôi cũng không nhúng tay vào.
Được rồi bây giờ thì bắt đầu!.
Người ở giữa nói, thanh âm thật hùng hậu vang vọng toàn trường.
Lời nói vừa dứt, ba người này đi thẳng sang bên cạch, sau đó phân biệt ngồi xuống ba chỗ, cũng lúc đó từ trong cửa gỗ đi ra một vị trung niên nam tử cao gầy, vẻ mặt rất khôn khéo.
Người này đi lên ho khan một tiếng rồi mới mởi lời:
“Vật đầu tiên do bản điếm chủ trì, là kiện pháp khí Hỏa Vân Kiếm, vật này…”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 224: Khôi Lỗi Ky Quan Thú
Vật phẩm cần bán chính là một kiện đỉnh cấp pháp khí uy lực không tệ, điều này làm cho Hàn Lập ngoài ý muốn.
Đặc biệt kiện pháp khí này được tên người cao gầy miệng mồm lanh lợi nói là trên trời vô song, dưới đất khó tìm, ngay cả Hàn Lập nghe xong cũng có chút muốn móc linh thạch ra, xúc động muốn mua, huống chi là tu sĩ khác rất thiếu đỉnh cấp pháp khí.
Quả nhiên giá cơ bản hai trăm linh thạch vừa mới nói ra, lập tức có ba, bốn gã tính tình nôn nóng nhanh đưa ra giá.
Trong chớp mắt liền đem kiện Hỏa Vân kiếm này tăng lên hơn ba trăm linh thạch.
Làm cho tu sĩ khác muốn ra giá một chút, lập tức dập tắt ý niệm trong đầu.
Mặc dù kiện Hỏa Vân kiếm này mang theo hỏa vân công kích không tệ, nhưng so với đỉnh cấp pháp khí tinh phẩm rõ ràng vẫn còn kém một đoạn.
Tốn ba trăm linh thạch mua về, cũng có chút không thuyết phục.
Tuy nhiên những người này không muốn mua, tự có những người khác tình nguyện làm người xuẩn ngốc.
Người muốn mua nói rằng, đoạn sau mặc dù bán cái gì đó rất tốt nhưng là bọn hắn không thể lấy tới tay, tốt hơn hết là mua đỉnh cấp pháp khí không tệ ở trước mắt, chính là việc thực tế hơn.
Cho nên cái thanh Hỏa Vân kiếm vẫn đang còn bị tranh đoạt bởi vài tên tu sĩ Luyện Khí kỳ, thuận lợi bán ra với giá bốn trăm linh thạch.
Tên tu sĩ kia mang theo mặt nạ trẻ con sau khi tiến lên giao nộp linh thạch, vui mừng ầm ĩ cầm thanh kiếm về tới chỗ ngồi, bộ dáng như là muốn đem bảo bối này làm bảo vật gia truyền, làm cho một số tu sĩ khác nhìn có chút buồn cười.
Mà nam tử cao gầy sau khi đợi người này ngồi xuống, rõ rõ ràng ràng nói:
“Vật phẩm thứ hai bổn điếm muốn bán chính là một cái Hồng La Thiên lô đỉnh cấp mà luyện khí sư yêu quí nhất, cái lô này từng truyền qua tay rất nhiều luyện khí đại sư, luyện chế ra rất nhiều tinh phẩm đỉnh cấp pháp khí, ví dụ như Huyễn Âm kiếm, Thanh Giao kỳ, Hắc Viêm châu… Nghe nói đối với việc luyện chế pháp khí có thể có tác dụng gia tăng thành công nhất định, tuy nhiên là thật hay giả, bổn điếm cũng không biết.
Cho nên, bây giờ lấy giá cơ bản là bốn trăm linh thạch để bán, tuyệt đối không phải là cao”.
Nam tử này vừa nói, từ trong túi trữ vật móc ra một đan lô màu hỏa hồng, đặt lên bàn biểu diễn cho mọi người nhìn kỹ.
Oành một cái! Các tu sĩ bên trong sảnh mặc dù vẫn không có ai lớn tiếng nói chuyện nhưng không khí lập tức trở nên nóng bỏng, không ít người dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm đan lô không buông tha.
Hiển nhiên là coi trọng vật ấy.
Hàn Lập im lặng ngồi ở trong góc, lạnh lùng quan sát hết thảy.
Tuy nhiên khi hắn nghe nói Thanh Giao kỳ trong tay cũng xuất phát từ đan lô này thì không nhịn được có chút kinh ngạc, nhưng cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi.
Hắn đối với luyện khí một chút cũng không thông, tự nhiên không biết giá trị của đan lô này.
Nhưng nếu chính mình không thể sử dụng thì tuyệt đối không ra tay.
Điểm ấy Hàn Lập vẫn còn có thể làm được.
Huống hồ linh thạch trên người mặc dù không ít nhưng phải dùng tại chỗ mấu chốt.
“Bốn trăm năm mươi”.
“Bốn trăm bảy mươi”.
“Ta xuất ra năm trăm linh thạch”.
Mặc kệ Hàn Lập nghĩ như thế nào thì nghĩ, cái Hồng La Thiên lô này không bao lâu đã được tăng lên một cái giá kinh khủng.
“Bảy trăm tám mươi”.
Đó là một vị vóc người mập mạp, đầu đội mũ màu vàng, nghiến răng nghiến lợi hô giá.
“Tám trăm”.
Một nữ tu sĩ cách không xa tên mập mạp này, không hoảng hốt, không vội vàng đưa ra giá cao hơn một bậc, làm cho hắn tức giận hai tay nắm chặt.
Tình huống trước mắt cơ hồ có thể nói là giá cả trên trời, những người khác sớm đã không còn cạnh tranh, chỉ có thể dùng ánh mắt không cam lòng nhìn kỹ hai vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ tiền nhiều tiếng lớn tiếp tục từng bước từng bước hô giá tăng lên.
“Tám trăm năm mươi.
Nếu vị phu nhân này còn có thể kêu giá cao hơn một khối thì đan lô này sẽ nhường cho các hạ” Tên mập mạp này sau khi nâng giá lên thêm lần nữa, dùng ánh mắt tức giận nhìn chằm chăm nữ tu sĩ, hung hăng nói.
“Tám trăm năm mươi mốt”.
Lời của tên mập mạp vừa mới ra khỏi miệng thì nữ tu sĩ cười lạnh một tiếng, cố ý đưa ra giá hơn đúng một khối, làm cho gương mặt to lớn của hắn ở trong đấu bồng đỏ bừng lên như máu.
Nhưng sau khi hắn dùng ánh mắt ác độc mãnh liệt xem xét đối phương vài lần, thật sự không hề ra giá nữa.
Cứ như vậy vị nữ tu tiên giả Trúc Cơ kỳ này tốn một cái giá trên trời để mua được cái đan lô đại danh đỉnh đỉnh này, cũng không biết có phải là vật tốt hay không?
Có lẽ lần đấu giá này quá kịch liệt nên đã kích thích thần kinh của đông đảo tu sĩ.
Hào khí bên trong sảnh lúc đầu lạnh tanh, sau đó trở nên nóng bỏng, từng kiện đỉnh cấp pháp khí, nguyên liệu trân quí cũng được đông đảo tu sĩ nhiệt tình tham gia, nhanh chóng mua lấy.
Nhưng sau khi đã có hai mươi vật phẩm các loại đem ra đấu giá, Hàn Lập vẫn còn chưa thấy xuất ra trận kỳ cùng trận bàn, điều này làm cho hắn có chút trở nên không kiên nhẫn.
Hàn Lập không nhịn được thầm nghĩ, nếu lần đấu giá này thật sự không xuất hiện đồ vật loại này, hắn thật sự phải đi Tinh Trần các thêm một lần nữa.
Cho dù là pháp khí bố trận cơ bản nhất cũng kiếm vài cái mạnh chút.
Hàn Lập đang nghĩ ngợi tới đây thì hán tử cao gầy phía trước nói ra tên của một kiện vật phẩm cần bán.
“Thượng cấp pháp khí, một cặp khôi lỗi cơ quan thú.
Thực lực có thể so sánh với tu tiên giả Luyện Khí kỳ tầng thứ chín.
Hơn nữa tuyệt đối trung thành, hung dữ không sợ chết.
Nếu mua thì tương đương với dẫn theo bên mình hai thiếp thân hộ vệ.
Giá cơ bản chỉ là một trăm linh thạch.
“Khôi lỗi cơ quan thú? Cái thượng cấp pháp khí kia của mình không phải cũng gọi là khôi lỗi cung thủ sao, chẳng lẽ là như nhau?” Hàn Lập trong lòng rung động, thân thể ngồi thẳng lên, chăm chú nhìn kỹ.
Nam tử cao gầy đã bày ra ở trên bàn hai con khôi lỗi màu đen sáng bóng.
Kích cỡ chỉ bằng nắm tay, ngoại hình hao hao giống sư tử và hổ, nhưng cũng không phải là sư tử mà cũng chẳng phải là hổ, không biết là lấy nguyên hình của quái thú gì để chế tác.
“Có rất nhiều khách nhân có thể chưa từng nghe qua hoặc rất ít khi nghe qua khôi lỗi cơ quan thuật chứ!”
“Đây là một loại đạo pháp luyện chế pháp khí cùng với pháp khí hoàn toàn bất đồng, mặc dù chúng ta nơi này có ít người biết, nhưng tại vùng đất cực tây lưu hành cực kỳ rộng rãi, thậm chí còn có một tông phái gọi là Thiên Trúc giáo, đặc biệt lấy cái này để khai môn lập phái, đã đem đạo thuật này phát huy tới cực điểm.
Nghe nói khôi lỗi cơ quan nhân cao nhất có thể ganh đua cao thấp cùng với tu sĩ Trúc Cơ kỳ hậu kỳ.
Mặt khác đem khôi lỗi cơ quan thú này bình phẩm là thượng giai pháp khí chỉ là hành vi của riêng bổn điếm, thực tế dựa theo sự phân cấp chính thức của cơ quan thuật, hẳn phải xưng hô là khôi lỗi thú cấp hai mới đúng!”
Nam tử này thấy tu sĩ phía dưới tựa hồ đối với khôi lỗi cơ quan thú này không cảm thấy hứng thú, không có ai ra giá muốn mua nên vội vàng đem tư liệu đã được mình chuẩn bị tốt lúc trước nói ra thông suốt, hy vọng có thể gợi lên hứng thú của các tu sĩ.
Sau khi nói xong những lời này, mặc dù tu sĩ phía dưới nổi lên lòng hiếu kỳ nhưng muốn bọn họ xuất ra một trăm linh thạch mua hai con rối gì đó để chơi thì không ai làm cái chuyện nhảm nhí này.
Hơn nữa hộ vệ Luyện Khí kỳ tầng thứ chín đối với các tu sĩ ở đây mà nói có thể có chỗ lợi ích gì đây?
“Một trăm linh thạch!”
Một thanh âm ở trong góc vang lên, thật sự có người muốn mua đồ vật dùng để chơi đùa này.
Nhất thời ánh mắt bọn tu sĩ hướng góc kia nhìn lại.
Bất qua người này không phải là Hàn Lập, mà là một người bịt mặt ngồi ở góc bên kia, dùng một cái bao vải màu xám lớn trùm cả đầu, là một quái nhân cực kỳ buồn cười.
“Một trăm năm mươi khối linh thạch”.
Trong lúc tu sĩ khác nghĩ rằng quái nhân kia là tên phá của, một khẩu âm là lạ, phát âm cực kỳ cứng nhắc kêu giá vang lên bên trong sảnh.
Tu sĩ bên trong sảnh đều kinh ngạc, không nhịn được lại nhìn về phía người mới ra giá.
Một người đầu đội mũ màu xanh biếc, vóc người khôi ngô, hai tay khoanh lại ngồi ở dãy ghế cuối cùng, thanh âm mới ra giá chính là xuất phát từ miệng người này, lúc đông đảo tu sĩ nhìn về phía người này thì ánh mắt lạnh lẽo của hắn cũng nhìn lại không chút khách khí, không toát ra bộ dáng có chút bất an nào.
“Hai trăm linh thạch” Quái nhân mang bao trùm đầu tựa hồ như bị tình thế bắt buộc, lập tức lại lần nữa quát giá.
“Ta xuất ba trăm khối” Người khôi ngô đồng dạng cũng không nhường một bước.
“Bốn trăm!”
“Sáu trăm khối!”
Trong nháy mắt hai người này ta một câu ngươi một câu đem giá của khôi lỗi thú này nâng lên đến mức khó có thể tin.
Lúc này cho dù đông đảo tu sĩ bên trong sảnh có ngu dốt cũng nghe ra chỗ không đúng.
“Chẳng lẽ khôi lỗi thú này có ẩn tàng cái gì bí mật kinh người?” Lúc này trong lòng tất cả tu sĩ cũng không khỏi dâng lên một ý niệm trong đầu như thế.
Tu sĩ trong cả đại sảnh sau khi nhìn nhau vài lần, tim cũng đập thình thịch nhảy dựng lên, thậm chí có vài tên tài lực hùng hậu và mấy người nôn nóng liền trực tiếp gia nhập cuộc cạnh tranh.
Tuy nhiên cũng có một ít tu sĩ lão thành, tâm thì có động nhưng còn chút hoài nghi.
Hai người lạ này là do bí điếm an bài phái ra sao! Chẳng lẽ là cố ý đem vật không đáng tiền này để nâng lên giá trên trời, để cho bọn họ trở thành tên xuẩn ngốc.
Có không ít tu sĩ ôm ý nghĩ này, Hàn Lập chính là một trong những người có thái độ hoài nghi này.
Cho nên hắn vẫn lạnh lùng nhìn, bộ dáng không có một tia động tâm.
“Ta xuất chín trăm linh thạch, thêm đồ vật này nữa!”
Quái nhân vóc người khôi ngô mắt thấy tu sĩ tham dự đấu giá càng ngày càng nhiều, trong lòng quýnh lên, dĩ nhiên từ trong túi trữ vật lôi ra một kiện đồ vật.
Sau đó hắn bước vài bước lớn đi tới trước người nam tử cao gầy, hướng trước bàn phóng tới.
Tiếp theo dùng khẩu khí cương ngạnh nói:
“Đồ vật này trị giá cũng mấy ngàn linh thạch.
Thừa sức hoán đổi lấy khôi lỗi thú này, mau đem chúng nó giao cho ta đi!”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 225: Thiết Tinh, Linh Dược
Gặp tình huống có chút mất đi sự khống chế, nam tử cao gầy đã cơ trí sớm đem hai con khôi lỗi nọ thu vào trong túi trữ vật.
Bây giờ hắn thấy tên khôi ngô này móc ra một khối màu đen mờ mờ, tựa hồ là một tảng đồng thiết gì đó, buộc hắn xuất ra vật phẩm cần bán có giá trị này, ánh mắt không khỏi trở nên xem thường, không chút khách khí nói:
“Các hạ tốt nhất là nên tỉnh táo một chút.
Đồ vật này của ngươi chúng ta sẽ ước lượng giá trị, nhưng là bây giờ trước tiên nên ngồi lại vị trí ban đầu mới đúng.
Nếu không bổn điểm cho rằng các hạ có chủ tâm làm loạn, sẽ không khách khí đâu!”
Tên khôi ngô vừa nghe nam tử cao gầy uy hiếp như vậy, đầu tiên là giận dữ.
Hắn là người có thân phận gì chứ, tại tông phái của mình chính là một nhân vật nhất hô vạn ứng, lúc nào chịu được sự uất ức này.
Lúc này song quyền bóp chặt tựa như muốn phát tác.
Nhưng khi người này đảo mắt qua nhìn tên quái nhân mang bao trùm đầu thì phát hiện đối phương vẫn không nhúc nhích, đang nhìn kỹ mình, ánh mắt còn toát ra vài phần hả hê.
Điều này làm cho hắn giật mình.
Sau khi suy nghĩ liền đè nén nỗi giận ở trong lòng, đột nhiên quay người trở về chỗ ngồi.
Một số tu sĩ vốn tưởng rằng sẽ được xem một tràng náo nhiệt, không nhịn được có chút trở nên thất vọng.
Việc đấu giá khôi lỗi thú vẫn còn muốn tiếp tục nhưng cái khối màu đen gì đó đã giao trong tay ba người ngồi ở trên ghế đàn mộc kia.
Lúc này bọn họ đang nhỏ giọng nghị luận về vật ấy.
Mặc dù mang mặt nạ nhìn không ra vẻ mặt cụ thể nhưng cái loại thái độ cực kỳ thận trọng của bọn họ vẫn làm cho tất cả tu sĩ đều nhìn ra được.
Khối màu đen to bằng lòng bàn tay nhìn như sắt đúc gì đó sau khi bị ba người này lăn qua lộn lại tra xét vài lần, rút cuộc đưa ra ý kiến thống nhất.
Tiếp theo Hắc y nhân ở giữa đứng lên lớn tiếng tuyên bố:
“Một khối thiết tinh thượng phẩm, giá trị hai ngàn linh thạch.”
Sau đó người này một chữ cũng không nói thêm, ngồi trở về.
“Thiết tinh?”
Tu sĩ nghe hai chữ như vậy, trong lòng tất cả đều không khỏi cả kinh.
Những người lúc đầu còn muốn ra giá, lập tức âm miệng không nói gì.
Mỗi người đều kinh ngạc thầm nghĩ, vị này chẳng lẽ là cao nhân Kết Đan kỳ? Nếu không từ đâu mà có thiết tinh!
Chỉ có đan hỏa của Kết Đan kỳ tu sĩ mới có thể luyện ra nguyên liệu pháp bảo.
Dưới tình huống bình thường tu sĩ luyên ra loại nguyên liệu này sẽ lập tức dung nhập vào trong pháp bảo của mình để tăng uy lực của nó.
Bọn họ sẽ không để cho nguyên liệu này dễ dàng lọt ra ngoài.
Mà nguyên liệu pháp bảo thiết tinh này nếu có thể trộn một ít vào bên trong pháp khí bình thường thì uy lực tuyệt đối tăng lên nhiều, việc thăng cấp lên cũng không phải là không có khả năng.
Bởi vậy giá bán của bọn chúng càng thêm tăng vọt.
Mà hán tử khôi ngô vừa rồi, chẳng lẽ chính là tu sĩ Kết Đan kỳ cố ý áp chế hơi thở, giả mạo cảnh giới Trúc Cơ kỳ.
Phải biết rằng tu sĩ cấp thấp cũng nhìn không ra sâu cạn của tu sĩ Kết Đan kỳ.
Trong tâm của tất cả các tu sĩ sinh ra kiêng kỵ, nghi thần nghi quỷ.
Nam tử cao gầy dưới ý tứ ngầm của ba vị ở phía sau, rút cuộc mở miệng hô thêm lần nữa:
“Bây giờ còn có ai xuất ra hơn hai ngàn chín linh thạch? Nếu không có vậy đôi khôi lỗi thú này sẽ thuộc sở hữu của vị huynh đài này”.
Nam tử cao gầy tựa hồ còn muốn đem giá tiền nâng lên một chút, cho nên cố ý nói chầm chậm những lời này, rõ ràng là đang trì hoãn một chút thời gian.
Nhưng là tu sĩ trong đại sảnh, ai còn dám tùy tiện kêu giá.
Những người này nếu có thể tham gia lần đấu giá này đương nhiên cũng không phải là nhân vật tầm thường.
Bọn họ hoặc là nhân vật trọng yếu trong tu tiên gia tộc, hoặc là tu sĩ Trúc Cơ kỳ đại thành, nhưng tại trước mặt của tu sĩ Kết Đan kỳ, người nào dám trêu chọc để gây họa chuốc thân đây chứ?
Cho dù vị này không phải là tu sĩ Kết Đan kỳ thì tối thiểu phía sau người ta khẳng định là có một vị cao nhân Kết Đan kỳ, cho nên dù tham lam bí mật của khôi lỗi thú thì bọn họ cũng không có người nguyện ý làm người dẫn đầu, chỉ có thể trừng mắt nhìn mà thôi.
Mà vị quái nhân ngay từ đầu đã đối lập, lúc này đồng dạng ngồi ở chỗ kia không nói lời nào, không biết là bị khối thiết tinh này hù dọa, hay là vẫn còn ngượng ngùng, căn bản không thể đưa ra nhiều linh thạch như thế.
Lúc Hàn Lập nghe được thiết tinh, cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Vị sư phó không đáng tiền của hắn chính là đánh cuộc đưa cho vị Khung lão quái nọ hai khối thiết tinh.
Lúc ấy nhìn xem bộ dáng với vẻ mặt buồn bực của lão sẽ biết vật ấy trân quý tới cực điểm.
Cứ như vậy, đôi khôi lỗi thú này không hề bị tranh chấp đã rơi vào tay gã khôi ngô.
Khi tiếp nhận lấy khôi lỗi thú hắn kích động, hai tay có chút run rẩy.
Nhưng như vậy lại càng làm tu sĩ ở đây vô cùng nóng lòng muốn có.
Đại bộ phận người trong bọn họ đều hận không thể nắm lấy đồ chơi này, cẩn thận nghiên cứu kỹ một chút ảo diệu ở trong đó.
Nam tử khôi ngô đầu đội đấu bồng sau khi nhận lấy khôi lỗi thú liền lập tức rời chỗ ngồi, hướng cửa đá đi đến.
Nhưng là đi tới trước cửa thì phát hiện cửa đá đã đóng.
Hắn dùng sức đẩy hai cái, cửa đá vẫn không nhúc nhích.
“Đây là có ý tứ gì!”
“Chẳng lẽ mua được rồi, còn không cho người ta đi sao?” Thanh âm nam tử trầm xuống, âm điệu lúc đầu có chút quái dị, càng nghe càng cảm thấy không thoải mái.
“Đương nhiên không phải.
Chỉ cần giao dịch chấm dứt, chúng ta lập tức mở đại môn, để cho các hạ ra ngoài.
Nhưng là bây giờ lại không được” Lúc này nói chuyện không phải là nam tử cao gầy chủ trì giao dịch, mà là Hắc y nhân nói năng bén nhọn ở phía tay trái.
“Cái gì? Sao có đạo lý như vậy, ta lập tức phải rời khỏi nơi này.” Nam tử trở nên nổi giận, thanh âm cũng lớn hơn vài phần.
“Thật đáng tiếc, đây thật là quy củ của bổn điếm.
Vì muốn phòng ngừa phát sinh không hay ngoài ý muốn, phải chấp nhận điều đặt ra này thôi.
Các hạ ngay cả thời gian cũng không thể đợi được sao!” Âm thanh the thé của hắc y nhân bên tay phải vang lên, âm trầm nói.
“Hừ! Ta đương nhiên có thể chờ đợi, chẳng lẽ còn sợ ngươi sao chứ? Ta chính đang muốn nhìn một chút, phía sau còn có thể có đồ vật gì tốt xuất hiện” Nam tử này không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên thái độ biến đổi, nghênh ngang đi trở về.
Điều này làm cho những người khác cảm thấy ngoài ý muốn.
Không biết vị này có chủ ý gì? Chẳng lẽ không biết rằng ở chỗ này nghỉ ngơi một khắc, hắn lại càng nguy hiểm sao chứ.
Lúc này phần lớn tu sĩ ở đây cũng nhìn ra người này đích thực là cảnh giới Trúc Cơ kỳ, nếu không người kia còn có thể an phận như vậy.
Nhưng là người của bí điếm tựa hồ ngay từ đầu đã biết hư thực của hán tử khôi ngô, cũng không có ý tứ nhượng bộ chút nào.
Nếu gã khôi ngộ này không có đi.
Cuộc đấu giá bên trong sảnh sẽ tiếp tục bắt đầu.
Nhưng tâm tư đại đa số người đều không thể trở lại cuộc đấu giá.
Liên tiếp xuất hiện hai kiện vật phẩm cũng không có người nào hô giá, cục diện lạnh lẽo làm cho hán tử cao gầy nọ trở nên rất xấu hổ.
Tuy nhiên trường đấu giá cũng đến lúc cuối.
Đồ vật chân chính tốt rút cuộc cũng bắt đầu lộ diện.
“Linh dược đỉnh cấp, một gốc Hoàng Tinh chi ngàn năm.
Không cần lời thừa khác, tại hạ không nói chư vị cũng rõ ràng về giá trị của dược thảo này hơn ta”.
Nam tử cao gầy vừa mới nói xong như thế, một cái hộp ngọc màu xanh biếc xuất hiện trong tay.
Sau đó hắn nghênh ngang liếc mắt xem xét các tu sĩ, thấy mọi người chú ý, bị hấp dẫn bởi thảo dược ngàn năm trong miệng hắn, mới âm thầm trộm vui nói:
“Gốc linh dược ngàn năm này chính là gần trăm năm qua mới có vài lần hiện thế, mua để luyện chế thành linh đan, tuyệt đối là cơ hội tốt nhất giúp chư vị đột phá cảnh giới, nâng cao pháp lực.
Cho nên giá cơ bản bắt đầu từ năm trăm khối linh thạch”.
Sau khi nói xong những lời trên, nam tử cao gầy đem vỏ bọc hộp ngọc rút ra, tiếp theo dựng đứng hướng về phía các tu sĩ.
Nhất thời một cỗ dược hương nồng đậm tràn ngập cả đải sảnh, làm cho các tu sĩ vừa mừng vừa sợ.
Sợ chính là vạn vạn lần không nghĩ tới lần đấu giá này dĩ nhiên có dị bảo như thế xuất hiện.
Mừng chính là nếu có thể mua về chế thuốc, chẳng phải như đối phương đã nói, so với đỉnh cấp pháp khí nào cũng đều mạnh hơn.
Dù sao tăng lên chính là công pháp tự thân, mà không phải nhờ tới ngoại lực.
Bởi vậy nam tử cao gầy vừa mới nói ra giá cơ bản, lập tức có người không kịp đợi mở miệng nói.
“Một ngàn linh thạch”.
Tu sĩ thứ nhất mở miệng, lập tức khiến cho giá của linh thảo này đột nhiên gấp đôi.
Làm cho nhiều người muốn hô giá sau đó tức giận trong lòng mắng to không thôi.
Nhưng theo sau vẫn còn có người tiếp tục nâng cao giá.
“Một ngàn hai trăm khối linh thạch”.
“Một ngàn…”
Một người tiếp theo một người hô giá, trong chớp mắt đột phá đến hai ngàn.
Mà Hàn Lập lại kinh ngạc nhìn dược thảo ngàn năm trên bàn xuất thần một trận.
Khi hắn nghe được dược thảo ngàn năm thì vẫn không thèm để ý.
Chỉ nghĩ rằng ở địa phương khác cũng phát hiện ra dược tài ngàn năm.
Nhưng khi nam tử cao gầy đem ra Hoàng Tinh chi ngàn năm sáng ngời ở trong hộp, Hàn Lập lập tức khẳng định rằng linh dược đỉnh cấp này chính là một trong hai gốc cây lúc đầu bán cho Vạn Bảo lâu.
Bởi vì linh thảo này dù sao cũng là do hắn nuôi dưỡng ra, hắn có thể nào nhận lầm đây chứ?
Tuy nhiên nếu linh dược đã ở trong tay Vạn Bảo lâu, vậy đối phương xử lý như thế nào, Hàn Lập cũng sẽ không nhàn rỗi quan tâm đến.
Cho nên sau một hồi thoáng ngẩn người, Hàn Lập liền phục hồi lại tinh thần, vẫn bình tĩnh nhìn đông đảo tu sĩ tranh đoạt.
Nghe thanh âm của các tu sĩ dồn dập cạnh tranh, trong lòng Hàn Lập có chút tự đắc.
Dù sao cái này xuất phát từ trong tay mình, có thể làm cho người khác khẩn trương như vậy, điều này cũng là một loại kiêu ngạo chứ!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










