Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 420 : Niết Bàn Thánh Thể Cùng Huyền Thiên Kiếm (c2096-c2100)
❮ sautiếp ❯Chương 2096: Niết Bàn Thánh Thể Cùng Huyền Thiên Kiếm
Bóng kiếm màu xanh thoạt nhìn thập phần bình thường, nhưng tỉ mỉ quan sát kỹ lại thấy kiếm ảnh được tạo bởi một lục sắc tiêu ký lớn tầm một tấc.
Mà tiêu ký này so với các loại khác hoàn toàn bất đồng, mỗi cái đều xanh biếc mênh mông, mặt ngoài được những đạo kim ngân lưỡng sắc tạo thành, hơn nữa còn chớp động liên tục làm cho cả phiến không gian xung quanh như bị vặn vẹo theo.
Cả một vùng thiên địa nguyên khí rộng lớn đều lấy Hàn Lập làm trung tâm rồi xem cái tiêu ký như một chiếc thùng không đáy mà điên cuồng trút vào.
Kiếm ảnh nguyên bản có chút mơ hồ sau đó liền chậm rãi ngưng thành thực thể với tốc độ mắt thường nhìn thấy được.
“Không có khả năng, là Huyền Thiên Chi Bảo!”
Lời nói không phải từ Bảo Hoa xuất ra, mà là tên hắc bào thanh niên đứng bên kia đang kinh hãi thất thổ, vẻ mặt thập phần nghi hoặc.
“Theo như khí tức tỏa ra thì không những là bảo vật cấp Huyền Thiên mà dường như uy lực còn lớn hơn cả Hắc Ma Chủy của ngươi.
Khi mới thức tỉnh ta nghe nói tại Linh giới xuất hiện thệm một kiện Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm bài danh đệ tam nhưng chưa có tộc nào tìm được, nếu như vậy thì hẳn phải là vật này đi.
Xem ra mọi người đều quá coi thường nhân tộc rồi.” Ánh mắt của Bảo Hoa chớp động, lần đầu tiên khuân mặt nàng biểu hiện ra nét ngưng trọng.
“Không đúng.
Nhân Tộc nếu chiếm được bảo vật cấp Huyền Thiên thì sao lại đi giao cho một gã Hợp Thể tu sỹ bảo quản.
Nếu không đạt đến tu vi Đại Thừa thì việc kích phát Huyền Thiên Chi Bảo chỉ là chuyện nằm mơ nói cuồng mà thôi.” Nguyên Yểm Thánh tổ không khỏi lắc đầu nguầy nguậy.
“Không thể kích phát? Dị tượng trên tay hắn kia là cái gì, hắn dựa vào đâu mà có thể ngăn cản Liên Hoa Chỉ của ta?” Bảo Hoa Thánh tổ ban đầu hơi trầm ngâm sau đó lại cười rộ lên lạnh lùng nói một câu.
“Có thể hắn chỉ mượn một chút khí tức của Huyền Thiên Chi Bảo phô trương thanh thế mà thôi.” Nguyên Yểm Thánh tổ hai mắt nhíu lại có chút thắc mắc nói.
“Ta cũng có chút hoài nghi về khả năng này.
Hay bằng Nguyên Yểm đạo hữu có hứng thú thử qua một lần?” Bảo Hoa thánh tổ đột nhiên cười hỏi một câu.
“Hắc hắc, bây giờ Bảo Hoa đạo hữu lại muốn đem phiền toái từ người này đặt lên vai của ta.
Nếu muốn xem là thật hay giả thì đạo hữu cứ việc xuất thủ là được, tại hạ thực không chút hứng thú.” Hắc bào thanh niên cười hắc hắc không khách khí cự tuyệt thẳng thừng.
“Xem ra Nguyên Yểm đạo hữu đã có ý buông tha cho người này.
Nói vậy đạo hữu sẽ không ở sau lưng ta mà động chân động tay gì chứ?” Bảo Hoa hừ nhẹ một tiếng hỏi.
“Yên tâm đi, nếu Bảo Hoa đạo hữu muốn ra tay với người này thì cứ việc, ta tuyệt đối sẽ không nhúng tay mảy may.” Nguyên Yểm Thánh tổ cười lên một tiếng quái dị cực kì kiên quyết trả lời.
“Hảo! Ta cũng tin ngươi sẽ không lật lọng, vậy hãy để thiếp thân thử xem người này có thể thực sự kích phát được Huyền Thiên bảo vật không!” Làn thu ba của nữ tử khẽ lưu chuyển chậm rãi nhìn xuống.
Ngay sau đó hai tay nàng chà xát, đóa hoa hồng nhạt trong tay chợt lóe rồi tan mất nhưng khoảng không giữa hai bàn tay lại trở nên quay cuồng, một cành cây dài nhỏ màu hồng nhạt cũng theo đó từ từ hiện lên.
Bảo Hoa phất nhẹ một trảo, cành cây chợt léo lên rồi hiện ra trên đầu ngón tay, sau đó lại hướng về phía Hàn Lập đang đứng ở xa xa bắn tới.
Chỉ trong phút trốc khắp nơi trong phạm vi vài dặm không gian như biến sắc, vô số đóa hoa màu hồng nhạt từ trong hư không thình lình hiện ra rồi lại không hề báo trước lóe lên mà biến mất.
Hàn lập đang đứng phái xa nét mặt lập tức biến sắc, từ không trung phụ cận lóe lên từng đám quang hà màu hồng nhạt rồi tiếp đó là vô số đoá hoa quỷ dị hiện ra.
Tất cả đều hóa thành từng khẩu tiểu kiếm trong suốt hướng về bên này bay đến.
Nhất thời từng tràng tiếng sé gió vang lên, khắp bầu trời như biến thành vô vàn mũi nhọn màu hồng nhạt.
Hàn Lập đứng tại chính giữa thấy cảnh này hai mắt trở nên ngưng trọng nhưng lại không hề có ý tứ e ngại, ngược lại hít vào một hơi thật sau rồi trong miệng lẩm bẩm ra một tràng chú ngữ tối nghĩa.
Kiếm ảnh màu xanh biếc kia lóe lên phát ra từng trận âm thanh vù vù, rồi nhanh như chớp bay trờ lại trong lòng bàn tay của Hàn Lập.
Tiếp đó một đạo hư ảnh kình thiên cự kiếm màu xanh thẫm dài hơn trăm trượng trên cánh tay Hàn Lập phát ra cao đến tận mây xanh. từng cỗ kiếm khí khổng lồ không tả siết từ thân hình hắn cuồng phát đi bốn phía.
Toàn thân hình của Hàn Lập như bị lục sắc kiếm ảnh bao phủ lấy.
Vô số đạo hồng sắc tiểu kiếm từ trên không đánh tới liền phát ra từng tràng va chạm nặng nề liên miên không ngớt, nhưng tất cả đều như tuyết gặp nắng xuân mà tan biến trong thanh quang căn bản không hề tổn hại đến tấm màn kiếm ảnh màu xanh chút nào.
Nữ tử áo tráng trong thấy một màn này ngược lại không hề tỏ ra ngạc nghiên mà chỉ không chút biểu tình cầm lấy cành cây trong suốt kia nhẹ nhàng phẩy xuống.
Lập tức đám tiểu kiếm màu hồng nhạt trên không trung hồ nước như mưa ngàn gió lốc cuồng trướng lên, rồi ngàn vạn đạo nhất tề hóa thành một cơn lốc kiếm hướng về phía tấm màn màu xanh chém đến.
Cho dù kiếm mạc màu xanh ẩn chứ uy lực vô cùng to lớn, nhưng mỗi đóa hoa biến thành tiểu kiếm trong suốt này cũng không phải loại phi kiếm bình thường có thể sánh được.
Một trận hào quang chói mắt cùng vô số tiếng nổ liên miên không dứt phát ra, ngay cả khi kiếm mạc màu xanh là do Huyền Thiên Chi Bảo tạo nên cũng không khỏi dấy lên từng hồi chấn động nhẹ.
Lúc này khóe miệng Bảo Hoa khẽ nhếch lên mơ hồ đang mỉm cười.
Nàng lúc này thập phần chắc chắn đối phương chỉ có thể sử dụng một chút khí tức của Huyền Thiên Chi Bảo thôi, sẽ tuyệt đối không thể chống đỡ thêm một màn công kích như khi nãy của nàng.
Dù sao với công kích vừa rồi nàng đã sử dụng một tia chân nguyên trong đó, nếu so với một kích chân chính của Huyền Thiên Chi Bảo cũng không kém hơn bao nhiêu.
Đứng trong kiếm mạc màu xanh Hàn Lập đem cảnh này trông thấy hết thảy, lại đảo mắt qua kiếm ảnh màu xanh trên tay trong lòng không khỏi cười khổ.
Nhưng sau đó sắc mặt hắn trầm xuống, bàn tay hướng về thiên linh vỗ nhẹ, một cái kim sắc nguyên anh từ đó nhất thời bay ra.
Nguyên anh có khuân mặt nhỏ nhắn giống hệt Hàn Lập đang ngưng trọng dị thường, một tay cũng bấm niệm pháp quyết.
Bốn phía lại có hơn mười khẩu tiểu kiếm dài độ một tấc xoay quanh che kín toàn thân.
Cùng lúc từ trong thân hình của Hàn Lập phát ra từng tràng tiếng chim hót vượn minh, sau đó là năm đạo kim quang bay ra lóe lên rồi biến ảo thành các loại hư ảnh của cự viên, chân phượng, ngân bằng, khổng tước, kim long.
Mỗi loại con lớn tầm năm trượng nhắm về Hàn Lập mà xoay tròn xung quanh.
Nguyên anh không chút do dự dùng tay đồng thời vẫy ra bốn phía.
Lập tức năm đạo chân linh hư ảnh bay tới nhập vào thân hình của nguyên anh.
Một tiếng nổ vang!
Nguyên Anh nguyên bản đang màu vang nhạt bỗng chốc trở nên chói mắt rực rỡ, nhưng sau khi kim quang tan đi bóng dáng của cả nguyên anh lẫn thân hình Hàn Lập đều quỷ dị biến mất.
Thay vào đó là một thân người cao lớn có ba đầu sáu tay.
Toàn thân bất kể da thịt hay gương mặt đều được tầng vảy màu vàng kim sán lạn bao trùm.
Trên cái đầu ở giữa hiện ra một cái sừng xanh và một cái nhãn châu tối đen quỷ dị.
Thân ảnh của người khổng lồ ngẩng lên liếc nhìn Bảo Hoa, phía sau lớp vảy màu vàng mơ hồ hiện ra chân diện của Hàn Lập.
Nhưng giờ khắc này trong mắt hắn một chút biểu tình cũng không có, lại có một đạo kim quang chớp động đem đến cho người ta thứ cảm giác yêu dị cùng kinh hãi.
Hác bào thanh niên nhìn tới một chặp trong mắt liền như bị kim châm nóng rực trong lòng không khỏi hoảng hốt, lại đánh giá thêm vài lần bỗng giật mình thất thanh:
“Niết Bàn Thánh Thể, đúng là Niết Bàn Thánh Thể! Không phải từ trước cho đến nay chỉ có duy nhất một người tu luyện đại thành hay sao? Hắn có quan hệ thế nào với Niết Bàn Thánh Tổ?
“Đúng là Niết Bàn Thánh Thể, bất quá cũng chưa luyện đến mức đại thành mà chỉ có thể làm ra dáng vẻ bề ngoài thôi.
Nhưng thực cũng khó đoán được hắn còn có thể thực hiện tiếp giai đoạn biến thân sau đó nữa hay không?” Đôi mi xinh đẹp của Bảo Hoa Thánh tổ cũng đang nhìn vào bóng người tỏa ra kim quang rực rỡ kia, trên mặt không khỏi biểu lộ vài phần kinh ngạc.
Hàn Lập sau khi biến hóa đối với sự hoảng sợ của hai vị Thánh tổ làm như không thấy, ngược lại gầm lên một tiếng đưa cánh tay chụp tới.
Một đạo ánh sáng xanh thẫm lóe lên trên cánh tay vàng rực rỡ, một cây tiểu kiếm dài màu xanh từ đó dần hiện ra rồi bay lượn qua lại trên không trung, trên thân kiếm như ẩn như hiện vô số kim ngân lưỡng sắc ký hiệu chớp động liên tục.
“Huyền Thiên Chi Bảo, đúng là Huyền Thiên Chi Bảo! Quả là rắc rối, với Niết Bàn Thánh Thể thực đúng là có khả năng đem vật này kích phát.” Bảo Hoa nhìn đến cảnh này trong lòng trầm xuống nhíu mày thì thào một tiếng.
Mà Hàn Lập cúi đầu nhìn lục sắc tiểu kiếm bay ra trên cánh ta trong mắt lóe lên một tia khó hiểu, sau đó lại hướng về nữ tử đứng ở xa lạnh lùng nói:
“Còn muốn động thủ? Nếu ở bên ngoài cho dù có Huyền Thiên Chi Bảo cũng tuyệt đối không phải đối thủ của ngươi.
Nhưng ngược lại lúc này đây nếu phải ra tay thì kết cục chúng ta khó tránh khỏi lượng bại câu thương mà thôi.
Huống hồ nhìn bộ dáng của tiền bối hẳn là không có lý do cùng Hàn mỗ đồng quy vu tận, vậy ngươi thực sự muốn thế nào đây?”
“Niết Bàn Thánh Thể , Huyền Thiên Chi Bảo! Nếu ngươi cùng lúc có hai thứ này thực cũng có tư cách để cùng ta liều mạng.
Cuối cùng là thiếp thân thật xem nhẹ ngươi rồi.
Được, không động thủ thì không động thủ, nhưng ngươi phải giao cho ta một vật nọ mới được!” Ánh mặt Bảo Hoa Thánh tổ chớp chớp một chút rồi thản nhiên cười nhẹ như trăm hoa đua nở.
“Vật nọ! Tiền bối nói vật nào?” Hàn Lập nghe được liền ngẩn ra, ánh mắt lóe lên đánh giá bạch y nữ tử vài lần liền hỏi.
“Vật đó là gì cụ thể ra sao ta cũng không biết, nhưng đến tám chín phần là một loại linh dược.” Bạch y nữ tử đầu tiên trầm ngâm sau đó khẽ nhích môi truyền âm rõ ràng không có ý cho Nguyên Yểm Thánh tổ nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người.
Hắc bào thanh niên thấy một màn này thần sắc hơi động, nhưng hai tay ôm ngực liền cười lạnh một tiếng không can thiệp vào.
“Lấy thân phận trước kia cùng thần thông của tiền bối thì có cái gì mà không thể lấy được, vì sao ngươi lại cho rằng Hàn mỗ có đồ ngươi muốn?” Hàn Lập thầm lắp bắp kinh hãi nhưng trên mặt vẫn không chút biểu tình đồng dạng truyền âm đến.
“Nguyên nhân do đâu thực cũng không cần nói đến.
Nhưng thiếp thân có thể tự tin bảy tám thành linh dược đó đang ở trong tay ngươi.
Nếu không nắm chắc điểm này ta hẳn sẽ không mạo hiểm cùng ngươi trở về chỗ này trong Thánh giới.” Bảo Hoa lạnh nhạt trả lời.
“Cho dù như thế thì tiền bôi ngay từ đầu đã theo dõi tại hạ sao không sớm ra tay, nghĩ đến cùng đám người chúng ta thực không chịu nổi một kích?” Hàn Lập tâm niệm chuyển động có chút khó hiểu nói.
“Bời vì khi trước chưa thể khẳng định gốc linh dược kia ở trên thân ngươi, nhưng hiện tại đám người kia đã ngã xuống hết thì có thể khẳng định được rồi.” Bảo Hoa Thánh tổ cười khẽ không chút cố kị thản nhiên trả lời.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2097: Thiên Âm Lôi Hạch
“Như vậy là có ý gì? Thôi được, cứ cho là Hàn mỗ có loại linh dược mà tiền bối muốn thì ít nhất cũng phải biết cụ thể là loại nào, dù sao trên người tại hạ linh dược cũng không ít, sao biết chính xác để cấp cho tiền bối?” Hàn Lập khẽ nhíu mày trầm giọng hỏi ngược lại.
“Dược tính hay tên gọi cụ thể thế nào ta cũng không rõ ràng.
Nhưng có một điều chắc chắn là linh dược này ngươi có được từ trước khi tiến vào Thánh giới, hơn nữa nhất định là thứ thế gian khó tìm, nói không chừng Linh giới cũng chưa chắc đã có loại linh dược này.” Lúc này Bảo Hoa cũng không làm ra vẻ huyền bí nữa mà suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói.
“Không phải thứ Linh giới có?” Hàn Lập nghe xong lời này sắc mặt hơi đổi, sực nhớ tới đám linh dược lấy được từ Quảng Hàn giới.
Biểu hiện Hàn Lập như vậy tất nhiên không cách nào giấu diếm được Bảo Hoa, trên mặt nàng tiếu ý càng đậm lên ba phần liền vỗ nhẹ tay cười rộ:
“Xem ra thiếp thân không có đoán sai, đích thực trên người Hàn đạo hữu có thứ linh dược thế gian khó tìm.
Chỉ cần đem linh dược dâng lên thiếp thân có thể làm chủ để đạo hữu ly khai nơi đây, cũng cam đoan bên phía Nguyên Yểm đạo hữu sẽ không làm khó ngươi.
Hơn nữa, ngoại trừ những việc này ta còn tặng kèm một người.
Hắc Ngạc, đem tiểu nha đầu kia ra đi!”
Vừa nói bạch y nữ tử vừa quay đầu sang phân phó cho Hắc Ngạc một tiếng.
“Vâng, đại nhân!”
Hắc giáp đại hán lập tức khom người đáp lời, tiếp đó một tay vỗ vào cái túi da màu vàng bên hông.
Miệng túi từ từ mở rộng liền có một cỗ hắc sắc quang hà từ cuồn cuộn bay ra, sau một cái chớp động rồi hiện lên một mỹ thiếu nữ khoảng hơn mười tuổi đang hôn mê bất tỉnh trong hư không.
Hàn Lập vừa thấy dung nhan thiếu nữ đồng tử chợt co rút lại.
Đúng là Chu Quả Nhi!
“Tiểu nha đầu này cùng ngươi cũng coi như có chút quan hệ, nghĩ chắc ngươi sẽ không bỏ mặc a? Hôm nay chỉ cần đưa ra linh dược thì ta sẽ đem nàng giao cho ngươi.” Bạch y nữ tử thản nhiên nói.
“Đúng là nàng cùng ta có chút liên quan, bất quá nếu đã rơi vào tay các ngươi thì chắc Lâm đạo hữu cũng đã vẫn lạc.” Hàn Lập thờ dài một hơi hỏi.
“Tuy tên tu sĩ Hợp Thể đi cùng nàng có một ít Chân Linh huyết mạch trong cơ thể, nhưng đối với ta mà nói thì không có chỗ hữu dụng thì tất nhiên sẽ không lưu lại.” Bảo Hoa thản nhiên nói.
“Hừ, nếu ta thực sự liều mạng đánh cược một lần thì tin chắc ràng các ngươi cũng không có kết quả tốt đẹp.
Bất quá ta cũng không muốn vì một gốc linh dược mà làm cái chuyện ngư tử võng phá.
Được, ta sẽ lấy ra vài loại linh dược cho ngươi xem trong đó có thứ ngươi muốn hay không!” Hàn Lập hừ lạnh một tiếng sau đó đáp ứng.
“Hàn đạo hữu lựa chọn như thế thực mới hợp tình hợp lý! Hắc Ngạc, trước tiên đem nha đầu kia giao cho hắn, ta cũng tin là Hàn huynh sẽ không làm ra loại hành động thiếu sáng suốt đi.” Bảo Hoa khẽ cười một tiếng rồi quay đầu sang đại hán phân phó.
Hắc Ngạc nghe vậy, một tay lập tức ném Chu Quả Nhi bay thẳng đễn chỗ Hàn Lập.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống tay áo khẽ động một cái, lập tức một vòng bảo vệ màu xanh xuất hiện đem Chu Quả Nhi vô thanh vô tức bị kéo lại phụ cận.
Thần niệm của hắn quét một lượt qua người thiếu nữ chỉ phát hiện trên người nàng có một đạo cấm chế chế đơn giản, ngoài ra không hề bị động tay động chân gì thêm liền gật đầu, tay áo lần nữa lại phất nhẹ.
Lập tức ánh sánh màu xanh lóe lên, sau đó thiếu nữ bị hắn thu vào bên trong một kiện bảo vật phi thường đặc thù.
Tiếp theo, hắn bắt đầu tự định giá những linh dược muốn xuất ra cho Bảo Hoa xem qua.
Từ sau khi lấy được đống linh dược tại Quảng Hàn giới hắn vẫn luôn tra tìm tư liệu để hiểu rõ lai lịch cũng như công dụng của chúng.
Kết quả ngoại trừ một phần nhỏ trong đó ra thì đại bộ phận căn bản không thể nhận biết chính xác công dụng ra sao, chỉ có thể một mực đặt trong thủ trạc trữ vật chờ đợi cơ duyên sau này.
Giá trị những linh dược Tiên giới này to lớn không cần bàn cãi, nhưng nếu thật có thể bằng một loại linh dược hiện tại vô dụng với hắn mà có thể đem đại địch trước mắt này đuổi đi thì tất nhiên hắn cam tâm tình nguyện.
Song, với thân phận Thủy tổ của đối phương chắc chắn không để mắt vào mấy thứ linh thảo bình thường trong bí cảnh Quảng Hàn giới, hơn phân nửa là phải lấy ra vài cây Tiên giới linh dược được đặc biệt gieo trồng mới có thể can qua.
Nhưng mà trước đó, nếu có thể sử dụng linh dược khác để qua mặt tất nhiên vẫn là chuyện tốt nhất.
Nội tâm Hàn Lập đã quyết định rồi khẽ niệm pháp quyết, tiểu kiếm xanh sẫm trên tay chợt lóe lên rồi tiêu tán biến mất.
Tiếp theo năm ngón tay khẽ chuyển, bạch quang lóe lên trong tay liền hiện ra một cái hộp ngọc màu trắng mặt ngoài dán đầy các loại phù lục sặc sỡ, rồi ném về phía đốí diện.
Mắt ngọc của bạch y nữ tử lóe lên, cánh tay thon dài đưa tới chụp một trảo, hộp ngọc liền “vèo” một tiếng lăng không bay qua.
Một đầu ngón tay như búp măng nuột nà lướt nhẹ phía trên hộp ngọc, mấy tấm phù lập tức rơi xuống, nắp hộp cũng được bung ra.
Trong hộp rõ ràng chứa một gốc linh thảo toàn thân xanh biếc, tản mác thanh hương nhàn nhạt, hơn nữa còn chớp động từng đạo bạch quang nhu hòa.
Bảo Hoa Thánh Tổ vừa thấy linh dược này thần sắc khẽ động, nhưng sau một phen suy tính lại không lộ ra vẻ gì chỉ lắc lắc đầu … Hào quang màu phấn hồng lóe lên đem nắp hộp khép lại, những đạo phù cấm chế một lần nữa xuất hiện phía trên hộp ngọc giống như chưa bao giờ bị bóc ra vậy.
Mà hộp ngọc sau khi nhoáng một cái lại bay vụt về phía Hàn Lập.
Hàn Lập không hề cảm thấy ngoài ý muốn tay áo phất lên đem hộp ngọc thu hồi, đồng thời trong tay kia đã sớm xuất hiện một cái bình ngọc màu xanh nhạt, ngón tay hơi duỗi một cái liền bay vụt sang bạch y nữ tử.
Bảo Hoa một trảo đem bình ngọc giữ lại, mở nắp bình hướng thần niệm quét vào bên trong, đại mi nhíu lại một cái rồi lắc đầu, đồng dạng lại ném lại.
Lúc này Nguyên Yểm Thánh Tổ đang đứng một bên, tuy nhiên không biết nội dung cuộc nói chuyện giữa Hàn Lập cùng Bảo Hoa nhưng lại thấy một màn lúc sau trong nội tâm cũng giật mình đôi chút, tuy vậy cũng chỉ bĩu môi dửng dưng tỏ vẻ không quan tâm.
Trong suy nghĩ của hắn, tất nhiên sẽ không cho rằng trên người một gã tu sĩ Hợp Thể có thể xuất ra loại linh dược gì có thể làm cho những Thủy Tổ bọn hắn động tâm.
Cứ như vậy, Hàn Lập liên tiếp xuất ra bảy tám gốc linh dược nhưng Bảo Hoa đều không nhìn trúng.
Trên mặt bạch y nữ tử mơ hồ trầm xuống, lại một lần nữa đem linh dược trả về lạnh lùng mở miệng:
“Những linh dược ngươi vừa lấy ra cũng không thể nói là không chân quý, nhưng chỉ với cấp bậc như vậy sao có thể có hữu dụng với ta? Tiếp theo nếu cứ như vậy thì ngươi cũng không cần phải làm thêm nữa.”
Hàn Lập nghe vậy không khỏi lộ ra một tia do dự rồi khẽ thở dài một hơi, bàn tay khẽ chuyển, trên tay lại hiện ra một cái hộp ngọc trắng ngà.
Hộp ngọc này cùng những cái lúc trước khác nhau rất lớn, chẳng những chất liệu cao hơn một bậc mà vừa mới xuất hiện đã mơ hồ tản mác từng đạo “xuy xuy” hàn khí.
Lúc này đây, Hàn Lập không đem hộp ngọc trực tiếp ném tới mà bàn tay khẽ vỗ đem lá phù trên hộp bóc xuống, sau đó đem nắp ngọc hạp nhẹ nhàng mở ra.
Bảo Hoa gặp tình hình này cũng không nổi giận mà bờ môi khẽ nhếch lộ ra một nét tiếu ý.
Tiếp đó, cổ tay Hàn Lập nắm chặt lấy hộp ngọc khẽ run lên.
Từng đạo hàn khí mênh mông!
Một khối băng năm màu óng ánh từ trong hộp bay ra, bên trong mơ hồ có thể thấy được một đoạn linh cành đỏ thắm, mặt ngoài có hai khỏa linh quả một bạc một vàng bộ dáng có một không hai giống hệt như cây óc chó.
“Thiên Âm lôi hạch…”
Bảo Hoa nhìn rõ vật bên trong khối băng liền thu lại nụ cười trên mặt, lần đầu lộ ra biểu tình giật mình.
Nguyên Yểm Thánh Tổ một bên nghe vậy, nguyên bản vẻ mặt khinh thường cười lạnh đồng dạng biến sắc.
“Thiên Âm lôi hạch? Ngươi không có nhìn lầm đấy chứ, vật ấy không phải chỉ có thượng giới mới có ư, hắn chỉ là một gã tu sĩ nhân tộc sao có thể sở hữu linh vật như thế! Đem thứ đồ ngươi vừa lấy ra qua đây, bổn tọa muốn xem tỉ mỉ một chút!”
“Nguyên Yểm tiền bối đã phân phó nhưng thứ cho vãn bối không tuân theo.
Bảo Hoa tiền bối, vật này có phải là linh dược người muốn?” Thần sắc Hàn Lập không đổi một hơi cự tuyệt thanh niên áo đen, ngược lại ngưng thần hỏi Bảo Hoa Thánh Tổ một câu.
Tên tuổi Thiên Âm lôi hạch này hắn cũng có nghe qua mơ hồ từ trên điển tịch nào đó, nhưng tuyệt đối không ngờ chính là gốc linh dược trong tay lập tức nội tâm có chút hưng phấn.
Xem ra việc đem những linh dược ở Tiên giới mà hắn không kiến thức được cho hai tên Thủy Tổ Ma tộc này phân biệt một phần cũng không hẳn là chuyện tình lỗ lã.
Chỉ cần hắn biết lai lịch của đám Tiên giới linh dược thì về sau tất có chỗ đại dụng.
Thanh niên áo đen nghe Hàn Lập nói vậy sát khí trên mặt chợt lóe nội tâm đại giận, nhưng tâm niệm khẽ chuyển, không biết nghĩ thế nào gì lại đem nộ khí áp chế xuống.
Bất quá lúc này hắn đã bỏ đi bộ dáng không đếm xỉa tới những thứ Hàn Lập xuất ra như trước, sau đó có chút đăm chiêu nhìn gốc linh dược của Hàn Lập không biết trong lòng đang nghĩ gì.
“Vật ấy tuy rằng ta chưa thấy qua bao giờ, nhưng hình thái đặc thù như thế thì tám chín phần là Thiên Âm lôi hạch.
Nó đối với một ít người tu luyện công pháp đặc thù mà nói có giá trị tuyệt đối to lớn, nhưng đáng tiếc lại không phải là thứ linh dược ta muốn.” Bảo Hoa Thánh Tổ nhìn chằm chằm vào linh dược bên trong khối băng sắc mặt liên tục biến hóa một hồi, nhưng cuối cũng cũng chậm rãi lắc đầu.
“Không phải!” Hàn Lập trầm ngâm một chút tay áo phất một cái, linh dược trước người một lần nữa quay lại hộp ngọc, chợt lóe rồi tiêu thất trong hư không.
Sau một khắc, một cái hộp ngọc màu xanh nhạt khác xuất hiện, như cũ lại bị thủ pháp đồng dạng khai mở, bên trong cũng bay ra một khối băng năm màu.
Nhưng lúc này đây bên trong khối băng là một đóa kỳ hoa trắng nõn như ngọc ước chừng lớn tầm miệng chén cơm!
Bạch y nữ tử đang đứng xa xa thấy đóa kỳ hoa bên trong khối băng đôi mi nhíu chặt một chút.
Với lịch duyệt của nàng vậy mà không cách nào phán đoán được lại lịch đóa bạch hoa thì có thể thấy đây tuyệt đối không phải loại chuyện trẻ con nói chơi.
Nguyên Yểm Thánh Tổ đứng một bên cũng nhìn qua đóa linh hoa màu trắng trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc, mơ hồ cảm thấy đã nghe nói qua linh hoa cùng loại nhưng nhất thời không nghĩ ra được, không khỏi nhất thời trầm ngâm.
Hàn Lập gặp bộ dáng Bảo Hoa như vậy, không nói hai lời liền vung tay áo lên thu lại vật kia rồi lấy ra một cái hộp ngọc khác.
Cứ như vậy, hắn một hơi lấy ra năm sáu dạng linh dược khác, nhưng ngoại trừ Thiên Âm lôi hạch đầu tiên thì không có thứ nào Bảo Hoa cùng Nguyên Yểm có thể nhận ra!
Trong lòng hắn khẽ buông lỏng nhưng mơ hồ lại bắt đầu có chút thất vọng.
Sau đó hắn lại xuất ra khối băng năm màu chứa một gốc linh thảo màu nhàn nhạt bạc, hai người Bảo Hoa cùng Nguyên Yểm không khỏi cùng nhau thất thanh hô to:
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2098: Ngân Bồng Tái Hiện
“Là Luyện Ma Thảo!”
“Không thể nào!”
Âm thanh thất kinh từ Bảo Hoa cung Nguyên Yêm nối nhau truyền đến.
Bảo Hoa trong lòng tuy có chút kinh ngạc nhưng vẫn đứng yên bất động.
Còn Nhuyên Yểm bên cạnh chỉ sau một tiếng quát to đã nhoáng lên rồi mơ hồ biến mất.
Trước mặt Hàn Lập hắc quang vừa chợt lóe đã tháy Nguyên Yểm thánh tổ thần không biết quỷ không hay mang theo một cổ ô quang xuất hiện ngay trước mặt hơn nuawrx thủ trảo liền hóa lớn hung hăng hướng về gốc linh thảo màu nhạt bạc chụp tới.
Toàn bộ động tác như mây bay nước chảy, thủ trảo cũng chụp đến nhanh như tia chớp.
Lúc này đây hắc bào thanh niên gương mặt trở nên cổ quái, hai mất đỏ bừng nhìn chằm chằm vào gốc linh dược.
Đối với hắn ngoài gốc linh dược này ra thì dường như trên thế gian không còn tồn tại thêm thứ khác nữa.
Săc mặt Hàn Lập trầm xuống gầm lên một tiếng giận dữ, tay áo phất mạnh một cái làm khối băng màu ngũ sắc lóe lên tiếu thất, tiếp đó lại tung ra một nắm quyền cực lớn được kim sắc lân phiến bao bọc nhắm thẳng phía trước đánh tới.
“Oanh!” một tiếng kêu như sấm dậy vang lên.
Kim quang va chạm với hắc khí làm dấy lên một trận kinh phong, từng đạo lăng khí cuồn cuộn hướng ra bốn phía xung quanh quét đi.
Từng hồi chao đảo như trời long đất lở, hư không ở bốn phía cũng rách ra vô số đạo nhỏ dài màu bạch ngan uốn éo không ngừng, sau một lúc mới lóe lên rồi tiêu thất.
Ở trung tâm bạo liệt có hai bóng người nhoáng lên rồi phân biệt văng ra, lại sau vài cái chớp động rồi mới ở địa phương cách đó hơn mười trượng ổn đinh lại thân hình.
Đúng là Hàn Lập cùng Nguyên Yểm Thánh tổ!
Xem ra một kích vừa rồi hai người vẫn chưa phân được cao thấp.
Sát khí trên người Hàn Lập dấy lên, khuốn mặt đang bị ma hóa từ từ ngẩng lên đem ánh mắt cực kỳ băng hàn nhìn về phía Nguyên Yểm lớn tiếng quát:
“ Như thế nào đây? Các hạ thực sự muốn cứng rắn động thủ sao? Nếu như vậy Hàn Mỗ cũng không ngại phụng bồi một phen!”
Hàn Lập vừa dứt lời thì kim quang một bên chợt lóe, không ngờ trên vai liên hiện ra thêm một chiếc đầu bị ma hóa màu vàng rực rỡ.
Đồng thời dưới sườn cũng dao động lập tức mọc ra hai cánh tay được kim giáp lân phiến bao phủ.
Hàn Lập hiện giờ lại biến thân thành hai đầu bốn tay, cả bốn thủ quyền nắm chặt, trên người liền toát ra một cổ sức mạnh khủng khiếp lớn hơn khi trước không biết bao nhiêu lần.
“ Nhị niết biến thân! Ngươi quả nhiên đã đem Niết Bàn Thánh Thể tu luyện đến đỉnh phong.”
Bảo Hoa phía xa trông thấy cảnh này khóe mắt sẽ rụt lại thì thào một câu.
Về phần Nguyên Yểm thánh tổ bên kia thấy được biến thân yêu hóa của Hàn Lập nét mặt đại biến, đôi mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ thật đậm.
Bất quá đối với hắn gốc Luyện Ma Thảo này thực sự quá mức trọng yếu cho nên Nguyên Yểm thánh tổ hít một hơi thật sâu nhìn Hàn Lập nói:
“ Nhân tộc tiểu tử, đối với ngươi gốc Luyện Ma Thảo này dù có được cũng hoàn toàn vô dụng, nếu ngươi đem vật này dâng lên cho ta thì bổn tọa sẽ lập tức bỏ đi, đối với chuyện của ngươi và Bảo Hoa tuyệt đối không quan tâm thêm nữa.”
“ Luyện Ma Thảo? Đây là lần đầu tiên vãn bối nghe qua cái tên này! Hai vị tiền bối nếu nhận ra thì trước hết hãy giới thiệu lai lịch của linh dược ra một chút sau đó hãy tính chuyện khác.”
Hàn Lập đem lời yêu cầu của hắc bào thanh niên phớt lờ qua một bên lạnh lùng nói.
“ Luyện Ma Thảo cùng Lôi Âm Hạch đều là thiên địa linh dược bình thường chỉ có ở thượng giới.
Công dụng như thế nào thì như Nguyên Yểm đạo hữu đã nói, chỉ hữu ích đối với người của Thánh giới chúng ta.
Bất quá theo sự hiểu biết của thiếp thân mà nói.
Loại linh dược này đối với Nguyên Yểm đạo hữu vô cùng quan trọng, một bước cuối cùng của hắn có thể đi tiếp hay không còn phải trông chờ vào nó.
Mặt khác thiếp thân còn muốn nói thêm một câu, trước đây Nguyên Yểm đạo hữu nảy sinh một ý tưởng muốn đem vài loại tài liệu kỳ quái cùng linh thảo để đào tạo ra một gốc Luyện Ma Thảo chân chính.
Bất quá đến nay thì . . .”
“ Im ngay, Bảo Hoa, ngươi chớ nên nhiều chuyện!”
Không biết Bảo Hoa suy nghĩ gì trong đầu lại đem sự trọng yếu của Luyện Ma Thảo đối với Nguyên Yểm thánh tổ một hơi cười cợt nói ra.
Hắc bào thanh niên nghe vậy sắc mặt liền trở nên giận dữ khó coi cực độ rồi hét lên một tiếng cắt ngang lời của bạch y nữ tử.
Bảo Hoa liếc nhìn Nguyên Yểm một cái khẻ cười cười một chút rồi im lặng cũng không nói thêm gì nữa.
“ Thì ra là vậy!” Hàn Lập dần trở nên đăm chiêu.
“ Tiểu tử họ Hàn kia, nếu Bảo Hoa đã nói vậy thì ta cũng không nhắc thêm gì nữa.
Luyện Ma Thảo đối với ta đã là tình thế bắt buộc.
Nếu ngươi không chịu giao ra thì ta cũng không tiếc cái chủ mạng nguyên thần này mà đem ngươi vĩnh viễn lưu lại.”
Sắc mặt hắc bào thanh niên trở nên dữ tợn tựa như đã hạ quyết tâm nói.
“ Nếu là thứ vô dụng đối với ta thì tự nhiên cũng không cần giữ lại nữa, nhưng tiền bối chỉ một tiếng nói muốn là cầm đi như vậy không phải là trò cười cho thiên hạ hay sao?”
Hàn Lập tâm niệm trong lòng xoay chuyển nhưng vẻ mặt vẫn bất động thanh sắc trả lời.
“ Chỉ cần thành thật đem gốc Luyện Ma Thảo kia cho ta, dù sự tình gì cũng được.
Bổn tọa tuy là Ma giới Thủy tổ nhưng trên người cũng không thiếu bảo vật mà tu sĩ Nhân tộc các ngươi cầu mong cũng không được.” Hắc bào thanh niên thấy vẻ buông lỏng của Hàn Lập trong lòng nhất thời mừng rỡ.
Thấy được Nhị Niết biến thân của Hàn Lập hắn tự hỏi cũng không nắm chắc được mười phần lưu lại được nên dùng giải pháp thương lượng là ổn thỏa nhất.
“ Hắc hắc, chuyện Luyện Ma Thảo hãy để nói sau, giao dịch giữa ta và Bảo Hoa tiền bối còn chưa có hoàn thành đâu.” Hàn Lập cười hắc hắc từ chối.
“ Cũng tốt.
Như vậy bổn tọa sẽ chờ Hàn đạo hữu làm xong chuyện tình khác đã.” Nguyên Yểm thánh tổ do dự đối chút rồi cũng một hơi đồng ý.
“ Bảo Hoa tiền bối, vừa rồi ta đã xuất ra rất nhiều loại linh dược nhưng người không để vào pháp nhãn cái nào.
Nay vãn bối cũng không còn nhiều loại đặc thù để đem ra nữa, nếu người còn tiếp tục không nhìn trúng thì cũng chớ trách vãn bối.” Hàn Lập quay qua bạch y nữ tử trầm giọng nói.
“ Trước tiên ngươi hãy đem linh dược xuất ra nốt đi, nếu thực không có thu hoạch gì thì bàn cái khác cũng chưa muộn.” Bảo Hoa khẽ nhiu mày bâng quơ nói.
Hàn Lập hừ nhẹ một tiếng rồi không nói nhiều lời khẽ phất tay áo, sau khi lam quang chớp động, một cái bình nhỏ màu lam nhạt bất ngờ hiện ra.
Hắn cầm cái bình nhỏ ném lên, rồi mười ngón tay nhanh như chớp bắn ra vô số đạo pháp quyết nhập vào trong bình.
Sau một trận run lên nhè nhẹ, “ Phanh” một tiếng nắp bình cũng khẽ mở ra, tưng trận trận thủy linh khí tản mắt ra bốn phía, tiếp đó từ miệng bình truyền ra một cổ linh tuyền màu trắng ngà.
Linh tuyền này thoạt nhìn bất quá chỉ lơn bằng miệng cái chén, nhưng ở giữa lại có một cái ngân sắc đài sen lớn bằng nắm tay hài tử đang trôi nổi ở trong đó.
Đài sen nằm trên một chiếc cành có vô số sợi rễ nhỏ tủa ra bốn phía, mặt ngoài cổ ngân sắc quang hà chớp động sáng láng dị thường.
Ngân sắc đài sen ở giữa linh tuyền nhẹ nhàng lay động làm cho người ta cảm thấy thanh thoát không chút bụi tục.
Hàn Lập đem linh vật trong bình thả ra rồi nhìn không chớp mắt về phía bạch y nữ tử.
Nét thong dong siêu thoát bụi trần của Bảo Hoa thánh tổ liền biến mất không thấy bóng dáng, hiện giờ nàng đem đôi nhãn mi xinh đẹp như ngọc chăm chú ngắm nhìn ngân sắc đài sen mà vui mừng như điên không chớp động.
Tuy rằng bạch y nữ tử không nói thêm điều gì nhưng Hàn Lập trông thấy một màn này liền trong lòng minh bạch.
Nội tâm hắn vừa động liền nhìn sang Nguyên Yểm thánh tổ.
Vị Nguyên Yểm thánh tổ này chăm chú nhìn ngân sắc đài sen nhưng ánh mắt thập phần mơ hồ nghi hoặc, hiển nhiên là không nhận ra lai lịch của loại linh dược này.
Trong lòng Hàn Lập liên nhanh chóng cân nhắc rồi quay qua Bảo Hoa nói:
“ Xem ra loại linh dược này chính là thứ tiền bối muốn, vậy tiền bối cũng nên giái thích qua một chút danh xưng cũng như công hiệu để giải đáp nghi hoặc trong lòng Hàn Mỗ.”
“ Ngay cả tên tuổi ngươi cũng không kiến thức được thì cần chi ta phải nói nhiều.
Quả nhiên ta đoán không sai, trên người quả thực có thứ mà ta cần.
Bất quá nhìn bộ dáng của ngươi tựa hồ không muốn giao linh dược này cho ta a.
Ánh mắt Bảo Hoa rốt cuộc đã rời khỏi ngân sắc đài sen, cánh tay thon thả khẽ vân vê lọn tóc mềm mại nhìn về phía Hàn Lập thản nhiên nói.
“ Đối với đám linh dược khi nãy còn chưa tính.
Nhưng số linh được sau này mà vãn bối xuất ra đều là loại có nguồn gốc Tiên giới.
Tuy ta chưa biết rõ lai lịch nhưng khẳng định rằng những thứ này ở Linh Ma lưỡng giới đều là độc nhất vô nhị.
Nếu trong tay tiền bối thì có như vậy dể dàng xuất ra sao? Huống hồ Hàn mỗ ngay từ đầu chỉ nói đem cho tiền bối xem qua chứ tuyệt đối không dâng đến tận tay người.” Hàn Lập khinh khỉnh bình tỉnh đáp lại một câu.
“ Nếu nói như vậy thì khác, thiếp thân cũng thực sự rất cần loại linh dược này.
Được rồi, ngươi nếu có điều kiện gì chỉ cần nói ra.
Dù sau năm đó ta cũng từng với vài lão quái ở Linh giới đổi lấy một số khẩu quyết công pháp, thậm chí còn có trong tay một số đan dược hiệu dụng với Hợp thế tu sĩ cùng vài loại chân linh huyết.
Nếu không phải công pháp tu luyện bất đồng thì ta cũng sẽ đem một số kinh nghiệm tiến giai Đại Thừa năm xưa truyền thụ lại cho ngươi.”
Bảo Hoa nghe vậy không hề tỏ ra ngoài ý muốn mà ngược lại khẽ mỉm cười thăm dò ý tứ Hàn Lập.
“ Chân Linh Huyết Mạch.” Đối với những thứ khác Hàn Lập không để vào mắt nhưng vừa nghe đến loại tài liệu trân quý này trong lòng liền chấn động một hồi.
“ Không sai, trước đây ta từng giao thủ với một một vài tên có chân linh huyết mạch nên trong tay cũng có một ít chân huyết.
Nói ra thì Niết Bàn Thánh Thể của ngươi đều dựa vào linh huyết mới có thể vận dụng.
Nếu như vậy hẳn là chúng có tác dụng không nhỏ với ngươi.” Bạch y nữ tử mỉm cười nói.
“ Ta thực sự cần chân linh huyết nhưng không phải loại nào cũng hữu dụng mới được a.
Tiền bối cũng nên nói ra một chút xem là loại linh huyết nào rồi hẳn tính sau.” Hàn Lập sắc mặt biến chuyển một chút rồi nhanh chóng điềm tĩnh nói.
“ Được!”
“ Trong tay ta có chân huyết của Ô Phượng, Lucj Xí Cốt Cưu . . . “ Bạch y nữ tử một hơi nói ra năm sáu loại chân linh huyết quý hiếm.
Hàn Lập sau khi nghe xong không khỏi thất kinh nhưng lập tức cự tuyệt.
“ Nếu là loại này thì e rằng đối với ta thực vô dụng.
Tiền bối có còn loại chân huyết nào khác không?”
“ Thực cũng không phải, ta còn có thêm một ít Thiên Phượng chân huyết nhưng là đạo hữu đã có.
Còn lại năm xưa ta đã đem dùng hết không còn lại chút nào.
Hay là đạo hữu xem qua một ít đan dược trong tay ta có hữu dụng không?” Bảo Hoa thánh tổ rốt cuộc ngưng trọng một chút rồi cười nhẹ lắc đầu.
“ Cũng không cần, lần này ta tiến vào Ma giới cũng chỉ vì hai loại linh vật bên dưới.
Nếu tiền bối giúp ta toại nguyện thì ta sẽ lập tức đem linh dược giao cho người liền.”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2099: Thái Hư Diệu Linh Đan
“Ngươi muốn tiến vào Tẩy Linh Trì và ăn Tịnh Linh Liên!” Thần sắc Bảo Hoa hơi trầm xuống, chậm rãi nói với ánh mắt lạnh lẽo.
“Tại hạ mạo hiểm lớn như thế này chính là vì muốn có được một cơ may tiến lên cảnh giới Đại Thừa.
Sau khi trải qua bao trắc trở cuối cùng cũng đến được đây, đương nhiên sẽ không bỏ đi mục đích đó.” Hàn Lập thản nhiên trả lời, thần sắc không đổi.
“Cứ cho là để ngươi tiến vào Tẩy Linh Trì và lấy được một hai gốc Tịnh Linh Liên đi nữa thì ngươi cho là ngươi có thể được toại nguyện ngay hay sao.
Ta không ngại nói thật cho ngươi biết, không phải các ngươi là đám người duy nhất có thể xâm nhập nơi này.” Bảo Hoa giảng giải đầy thâm ý.
“Điều này đương nhiên Hàn mỗ biết.
Nếu không nhờ có một số tiền bối của Linh giới đã từng tới nơi này thì sao đám người chúng ta lại có thể biết nơi này có Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên được chứ.” Hàn Lập trả lời, không hề cảm thấy ngạc nhiên.
“Linh giới thôi sao? Ngươi cũng hơi quá khinh thường lực hấp dẫn của hai thứ linh vật này đối với một số tồn tại cường đại rồi.
Ma giới của chúng ta đã tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, trong suốt thời gian đó, đã có không biết bao nhiêu cường giả từ giới diện khác, trong đó có Linh giới từng tiến vào Tẩy Linh Trì.
Bọn họ có chỗ dựa vô cùng cường đại đến nỗi ngay cả mấy đại Thủy Tổ chúng ta cũng không dám cự tuyệt, cũng có những người vốn có thần thông không thể tưởng tượng nổi, khiến chúng ta cũng chỉ có thể thu một ít thù lao rồi cũng để mặc họ tiến vào coi như không thấy.
Nhưng trong số những kẻ này, só người có thể tiến vào cảnh giới cao hơn nhờ sự trợ giúp của Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên lại chưa được đến một phần mười.” Bảo Hoa chậm rãi giải thích cho Hàn Lập.
“Các cường giả từ giới diện khác…, tỷ lệ là một phần mười, những điều này cũng đủ để ta đánh cược một phen rồi.” Hàn Lập nghe xong khẽ nhướn mày, nhưng ngay sau đó lại hừ lạnh một tiếng rồi trả lời.
“Nhưng nếu ta cho ngươi biết là những người chưa thành công bước ra khỏi Tẩy Linh Trì kia, kể từ đó cũng đánh mất hy vọng tiến lên một giai tầng cao hơn thì đạo hữu tính sao?” Bảo Hoa thoáng cười khẽ.
“Không còn hy vọng tiến giai sao?” Lần này thì Hàn Lập giật mình thật rồi.
“Không sai.
Theo ta được biết, phàm là người không thể tiến giai nhờ vào Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên thì nhất thời cũng có thể có được một vài chỗ tốt từ hai thứ này, tuy nhiên từ đó trở đi quả thật không có một ai có thể tiến lên cảnh giới Đại Thừa.
Nếu không, ngươi cho rằng nơi trọng yếu như Khổ Linh Đảo chúng ta có thể để canh phòng lỏng lẻo như vậy à.
Nếu không có hạn chế này thì cho dù mấy đại Thủy Tổ chúng ta phải trả một cái giá lớn cũng sẽ phá hủy hoàn toàn hòn đảo này.
Dù sao thì Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên căn bản không có chút tác dụng gì với Ma tộc chúng ta cả, thay vì để cường giả ở giới diện khác chiếm lợi thì đương nhiên là nên giải quyết một lần cho xong mới phải.
Hàn đạo hữu, hiện giờ ngươi có còn muốn tiến vào Tẩy Linh Trì nữa hay không?” Đôi mắt đẹp của Bảo Hoa chuyển động, mơ hồ như đang khẽ cười.
“Lại có chuyện như vậy sao!” Sắc mặt Hàn Lập âm tình bất định, nhưng hắn lập tức nhớ ra điều gì đó, ánh mắt lại đảo sang hướng Nguyên Yểm Thánh Tổ.
Kết quả hắc bào thanh niên cười hắc hắc một cái rồi âm trầm nói:
“Hàn tiểu tử, về điểm này chúng ta cũng không cần đánh lừa ngươi làm gì.
Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên có thể có năng lực nghịch thiên giúp ngươi đột phá bình cảnh Đại Thừa kỳ thì đương nhiên cũng sẽ ẩn chứa một số tai họa ngầm nghiêm trọng.
Thế gian này vốn dĩ không có chuyện gì thập toàn thập mỹ.
Lấy cái gì, bỏ cái gì, ngươi phải tự mình quyết định rồi.”
“Chẳng lẽ thật sự không có cách gì có thể giải quyết hậu hoạn này hay sao?” Ánh mắt Hàn Lập ngưng trọng dị thường, nửa tự nhủ, nửa lẩm bẩm.
“Phương pháp bài trừ đương nhiên là có.
Có điều theo thiếp thân thấy, Hàn đạo hữu nên bỏ ý định này đi thì hơn, bởi những thủ đoạn này vốn dĩ ngươi không thể nào làm được, cho dù là bọn ta cũng không dám hy vọng xa vời.” Bảo Hoa lắc đầu, tỏ vẻ châm chọc nói.
“Cái gì, có phương pháp bài trừ tai họa ngầm của Tẩy Linh Trì sao!” Nguyên Yểm Thánh Tổ ngạc nhiên hoảng sợ.
“Nguyên Yểm, ngươi cần gì phải giật mình như thế.
Ngươi mới ngồi ở ngôi vị Thủy Tổ được bao nhiêu năm, ta và Niết Sào đã ở cảnh giới Đại Thừa biết bao nhiêu vạn năm rồi.
Những bí ẩn mà ngươi chưa biết vẫn còn khá nhiều đấy.” Bạch y nữ tử lạnh lùng nhìn Nguyên Yểm vài lần, nói không nể nang gì.
Hắc bào thanh niên nghe thấy vậy tự nhiên giận dữ trong lòng, sát khí hiện lên trên mặt nhưng ngay sau đó lại bị hắn mạnh mẽ nén xuống.
“Nếu như đã có phương pháp, chắc tiền bối cũng không ngại nói cho vãn bối một chút, không chừng vãn bối vừa hay lại có biện pháp thực hiện được một trong số chúng thì sao.” Hàn Lập nói không cần suy nghĩ.
“Được thôi, nếu như ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định thì ta nói cho ngươi biết những phương pháp này cũng không thành vấn đề, nhưng trước đó ngươi đưa một chút nước suốt đang tẩm bổ linh dược cho ta để ta giám định một chút rồi hẵng nói.” Bảo Hoa mở to hai mắt, bỗng nhiên lại cười một tiếng rồi nói.
“Linh tuyền này sao, nếu như ngươi chỉ cần một chút nước suốt thì không thành vấn đề.” Hàn Lập không hề nghĩ ngợi đáp ứng ngay lập tức.
Tiếp đó chỉ thấy hắn đưa một ngón tay về phía dòng suối trước mắt khẽ điểm một cái.
“Phốc” một tiếng!
Một đoàn dịch thể màu nhũ bạch lớn chừng nắm tay ngay lập tức bắn ra từ trong suối nước, chỉ lóe vài cái đã đến trước mặt Bảo Hoa Thánh Tổ.
Bạch y nữ tử mừng ra mặt, đưa ngọc thủ ra chộp lấy.
Một tiếng “soạt” lớn vang lên, một luồng sức mạnh vô hình lập tức cuốn lấy đoàn chất lỏng này mang tới bên nàng, hiện giờ nó ở phía trên lòng bàn tay chừng một tấc, quay tròn chuyển động không ngừng.
Bảo Hoa ngắm nhìn đoàn nước suối trong lòng bàn tay không chớp mắt, một luồng thần niệm đột nhiên phóng ra, chui vào trong đó không chút tiếng động.
Một hồi lâu sau, nàng hé mở đôi môi anh đào, đoàn nước suối nhỏ khẽ run lên rồi hóa thành một đạo bạch quang chui vào trong miệng nàng.
Tiếp đó một tầng bạch khí bừng lên trên mặt Bảo Hoa rồi biến mất, nàng lại chậm rãi nhắm hai mắt lại, phảng phất như đang chậm rãi thưởng thức vật trong miệng vậy.
Hàn Lập và Nguyên Yểm Thánh Tổ thấy vậy cũng hơi giật mình, nhưng không có ai mở miệng nói gì.
Lại một lúc lâu nữa trôi qua, đôi mắt bạch y nữ tử chậm rãi mở ra, trong mắt nàng tràn ngập sự hoan hỉ:
“Không sai, ban đầu ta chỉ nắm chắc sáu, bảy phần, nhưng hiện giờ thì có thể chắc tới chín phần rồi.
Linh dược này chắc chắn chính là thứ ta muốn.
Còn về phương pháp bài trừ hậu hoạn của Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên ta đã khắc vào một ngọc giản rồi, coi như là tặng phẩm cho ngươi đi.”
Bảo Hoa dường như đã có chuẩn bị mọi thứ từ trước, nói vừa dứt lời cũng đưa bàn tay lên, một đoàn lam quang từ đó bay ra, đó là một ngọc giản màu lam nhạt.
Hàn Lập khẽ vẫy bàn tay, ngọc giản nọ đã bị vững vàng hút vào trong tay, hắn bất động thanh sắc đưa thần niệm vào trong đó lùng sục.
Trong ngọc giản này quả nhiên khắc một số tranh vẽ trông rất sống động cùng với vô số văn tự thuyết minh và giải thích ở bên dưới.
“Ngâm mình trong Đạo Tàng Linh Lung Hỏa bảy bảy bốn mươi chín ngày, tiếp đó ănthêm ba khỏa Hóa Thiên Bổ Huyền Đan…” Hàn Lập chỉ vừa mới nhìn hai loại ghi đầu tiên đã bắt đầu tái mét rồi.
Hai thứ này không phải là linh vật nổi danh khắp nơi ở Tiên giới hay sao! Nghe nói không chỉ ở Linh giới, mà ngay cả ở Chân Tiên giới, hai thứ này cũng là bảo vật được rất nhiều Chân Tiên tha thiết cầu mong.
Thậm chí trong mắt một số Chân Tiên thì giá trị của hai thứ này còn lớn hơn nhiều so với Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên.
Hắn biết đi đâu tìm hai thứ linh vật Tiên giới này chứ.
Cũng may trong ngọc giản còn ghi lại một số thứ khác, Hàn Lập nén lại bực bội trong lòng, lại ngưng thần xem tiếp.
“Nghiền Càn Khôn Hòa Hợp Hoa thành bột phấn… lấy yêu đan của Thất Túc Chân Ô làm chủ dược rồi phối hợp với một số linh dược khác luyện chế thành linh dịch, lau tẩm thân mình trên trăm năm, phương pháp điều chế như sau…” Hàn Lập nhìn những thứ phía dưới, sắc mặt không khỏi đen kịt lại.
Thất Túc Chân Ô cũng là một loài Chân Linh có danh tiếng không nhỏ, mặc dù không thể sảnh bằng những chân linh cường đại như Thiên Long Thải Phượng nhưng cũng tuyệt đối không phải thứ hắn có thể xoay xở ra được.
Mà cái thứ Càn Khôn Hòa Hợp Hoa kia hắn lại càng chưa từng nghe nói tới bao giờ, nhưng không cần nghĩ cũng biết đó tuyệt đối không phải là thứ hắn có thể tìm ra được.
Có điều khi thần niệm Hàn Lập đảo qua một bức tranh phía bên dưới, trong lòng hắn lại khẽ giật mình.
Trong bức họa rõ ràng vẽ một con chim nhỏ lông cánh vàng óng ánh, nhưng ở trung tâm của con chim lại vẽ thêm một viên đan được màu vàng sáng lấp lánh, ở bên ngoài là vô số hoa văn trải rộng, thoạt nhìn thật sự thần bí vô cùng!
Thần niêm Hàn Lập nhìn chằm chằm bức họa này một hồi lâu, cuói cùng mới có thể hơi nhích mình nhìn sang một đám văn tự.
“Thái Hư Diệu Linh đan, người có tu vi Hợp Thể kỳ sau khi uống vào có thể tăng tiến tu vi nhanh chóng, tăng tỷ lệ đột phá bình cảnh Hợp Thể kỳ lên cực đại, cũng có một chút kỳ hiệu huyền diệu.
Nếu uống một viên trước khi ngâm mình vào Tẩy Linh Trì và ăn Tịnh Linh Liên có một nửa tỷ lệ tránh khỏi tai họa ngầm ảnh hưởng đến tu vi về sau.”
“Thái Hư Diệu Linh đan! Hư Linh đan!” Hàn Lập thầm lẩm nhẩm đọc hai cái tên này, mà trong lòng không khỏi mừng như điên.
Linh đan mà bức họa này vẽ quả nhiên đúng là viên đan dược có tên gọi là “Hư Linh đan” mà hắn lấy được từ cấm địa trong Quảng Hàn giới ngày trước.
Với trí nhớ kinh người của hắn, đương nhiên chỉ cần liếc mắt một cái có thể thấy Thái Hư Diệu Linh đan và Hư Linh đan căn bản là cùng một loại đan dược.
Ngày đó vì viên đan dược này, mấy tên Hợp Thể ở Lôi Minh đại lục cũng suýt nữa thì trở mặt.
Ngày đó hắn dùng kế âm thầm lưu lại một viên nhưng vẫn không hiểu rõ hiệu dụng cụ thể của viên đan dược này, nhưng vẫn cẩn thận bảo quản cho đến tận bây giờ.
Hiện giờ vừa thấy một loạt thuyết minh và giải thích ở bên dưới, trong lòng hắn đương nhiên cũng hiểu ra được rồi.
Có thể có hiệu quả ngay cả với tu sĩ Hợp Thể kỳ khi đột phá cảnh giới Đại Thừa, chẳng trách những tên Hợp Thể kỳ dị tộc kia lại điên cuồng đến thế.
Sau khi xem hết những ghi chú của bức họa này xong, Hàn Lập cũng chỉ khẽ liếc qua hai ba bức họa phía sau rồi thu thần niệm ra khỏi ngọc giản, tiếp đó lại trầm ngâm không hề tỏ vẻ gì.
“Có một phần mười cơ hội có thể giúp tiến giai lên Đại Thừa.
Một nửa cơ hội có thể giúp loại trừ đi tai họa ngầm do Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên mang lại.”
Hàn Lập bắt đầu nhanh chóng cân nhắc hơn thiệt trong đó.
Bảo Hoa nhìn thấy vẻ mặt Hàn Lập như vậy, con ngươi lưu chuyển một vòng, trên mặt mơ hồ tỏ ra hơi ngoài ý muốn.
Không biết trải qua bao lâu sau, hai mắt Hàn Lập bỗng mở ra, tỉnh táo nói với bạch y nữ tử:
“Ta vẫn muốn giữ nguyên quyết định ban đầu là muốn tiến vào Tẩy Linh Trì phía dưới một chuyến.
Chỉ cần sau khi ta ra khỏi đó, ta đương nhiên sẽ dâng hai tay cho ngươi món đồ ngươi muốn!”
Tiếp theo, hắn không chờ Bảo Hoa trả lời thêm gì, mà ngay lập tức đổi tay quay về phía Nguyên Yểm nói rành rọt từng chữ:
“Nguyên Yểm tiền bối, chỉ cần ngươi đồng ý không ngăn cản ta tiến vào Tẩy Linh Trì và tìm kiếm Tịnh Linh Liên thì Luyện Ma Thảo mà ngươi muốn ta cũng sẽ mang tặng sau đó.
Nếu hai người các ngươi không muốn đồng ý với điều kiện này thì Hàn mỗ sẽ hủy hai loại linh dược này ngay tại đây, sau đó ba người chúng ta đánh một trận bằng thực lực.
Xem xem hai người các ngươi liên thủ có thể khiến tại hạ vĩnh viễn lưu lại trên đảo này hay không.”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2100: Thánh Giới Đại Kiếp Nạn
Thánh Giới Đại Kiếp NạnThái độ uy hiếp của Hàn Lập khiến cho Nguyên Yểm không khỏi biến sắc.
Nhưng hắn thân là tồn tại cao nhất trong ma tộc như thế nào lại dễ dàng cam chịu hạ phong, lúc này sắc mặt liền trầm xuống lạnh lùng nói:
“Ở trên đảo này ngươi dùng Niết Bàn Thánh Thể có lẽ sẽ quần đầu với bản thánh tổ được một hai, nhưng ngươi có thể vĩnh viễn ở nơi này không bao giờ ly khai sao? Bổn tọa chỉ cần tung lưới chờ đợi bên ngoài lôi hải, lúc ngươi đi ra còn không phải sẽ rơi vào tay ta sao?”
“Nếu ly khai Khổ Linh đảo tại hạ tất nhiên không phải đối thủ của hai vị tiền bối.
Nhưng tại đây linh khí dồi dào, sống rồi tu luyện ở đây vạn năm cũng không phải là chuyện khó tiếp nhận.
Chút thời gian như thế đối với người tu đạo chúng ta cũng không tính là dài.” Hàn Lập tựa hồ như đã có tính toán không chút hoang mang trả lời.
“Thật ngông cuồng! Không sợ bổn tọa tức giận, sau khi rời khỏi đây liền ra lệnh cho thủ hạ bố trí siêu cấp pháp trận bên ngoài đảo, đem nó hoàn toàn xóa sổ khỏi Thánh giới hay sao?” Hắc bào thanh niên nghiêm mặt quát.
“Nếu tiền bối quả thực làm như thế đích xác cực kỳ nguy hiểm, song có nghĩa tiền bối thật sự không muốn Luyện Ma Thảo này rồi.
Hàn mỗ cam đoan, trước khi tiền bối làm như thế vãn bối đã đem tất cả linh dược trên người hủy diệt toàn bộ.” Hàn lập mặt không đổi sắc trả lời.
Trên khuôn mặt Nguyên Yểm Thánh tổ nguyên bản tràn đầy giận dữ, sau lại bị ngôn ngữ của Hàn Lập chọc tức thêm một chút sắc mặt liền trở nên tái nhợt, sau khi hừ lạnh một tiếng lại muốn tiếp tục đưa lời up hiếp.
Nhưng lúc này, Bảo Hoa thánh tổ lại đột nhiên cười, khoát tay chặn lời thanh niên áo đen đang muốn thốt ra, rồi nói:
“Nguyên yểm, ngươi đừng nói nhảm nữa! Thiếp thân bắt buộc phải lấy cho được gốc linh dược trong tay hắn, ngươi cũng không có khả năng cam lòng bỏ qua Luyện Ma Thảo.
Hắn đã quyết tâm đánh một canh bạc sao chúng ta ngại thành toàn cho hắn một phen.
Một phần mười, dù sao cái tỷ lệ này thực sự không cao, ta và ngươi lại sợ Linh giới nhiều hơn một tên Đại Thừa kỳ ư! Linh giới hiện tại, nhiều hơn một người không tính là gì, thiếu một người cũng chả quan hệ gì.”
“Cái này cũng đúng.
Tuy đại kế của Thánh tộc tại Linh giới đang tiến hành đến thời điểm quan trọng, nhưng nhiều ra thêm một gã mới tiến giai Đại Thừa đích xác không tạo thành bao nhiêu ảnh hưởng.
Huống hồ tu vi hắn còn cách cảnh giới Hợp Thể hậu kỳ đại viên mãn khá xa.
Cho dù có tiến vào Tẩy Linh Trì cũng không có khả năng lập tức tiến giai, có thể nói hắn có một cái cơ hội về sau mà thôi.
Tốt, bổn tọa đáp ứng điều kiện của ngươi.’ Nguyên Yểm Thánh tổ nghe được lời nhắc nhở của Bảo Hoa trên mặt âm tình bất định, sau một lúc mới cắn răng gật đầu một cái.
“Tốt, hai vị tiền bối đáp ứng giao dịch này tuyệt đối là cử chỉ sáng suốt.
Linh dược này đối với Hàn mỗ mà nói thực sự không có tác dụng gì, từ Tẩy Linh trì đi ra nhất định sẽ hai tay dâng lên hai vị.
Song trước đó vãn bối còn hi vọng hai vị có thể dùng tâm ma phát thệ, đáp ứng tại hạ sau khi giao dịch được bình yên ly khai Ma giới, sẽ không dùng bất cứ thủ đoạn nào khác để đối phó tại hạ.” Nội tâm Hàn Lập buông lỏng trên mặt lộ ra tiếu ý, nói thêm.
“Ngươi được một tấc lại muốn thêm một thước a.
Chỉ là một gã tu sĩ Hợp Thể lại yêu cầu bổn tọa dùng tâm ma phát thệ!” Nguyên Yểm thánh tổ nghe vậy lửa giận vừa mới tắt lại bùng cháy dữ dội, liền giận dữ nói.
“Phát thệ cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng thiếp thân không thể đơn giản đáp ứng như vậy.
Muốn cho hai người chúng ta làm theo lời ngươi vậy trước tiên giao ra một nửa linh dược, còn một nửa có thể chờ sau khi ngươi đi ra rồi giao nốt.” Bảo Hoa không nóng không lạnh đáp lời.
“Giao ra một nửa! Điều kiện này vãn bối không thể đáp ứng.
Tại hạ sao biết hai vị tiền bối cần nhiều ít bao nhiêu linh dược là đủ.
Nếu chỉ cần một điểm này không phải ta tự tìm chết hay sao.” Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, không chút do dự liền cự tuyệt.
“Đã không muốn phiêu lưu sao lại bảo ta cùng Nguyên Yểm dùng tâm ma phát thệ, nếu không sau đó ngươi động tay động chân chẳng phải hai người chúng ta tự trói tmua dây buộc mình sao.
Song chúng ta có thể hứa sẽ không ra tay với ngươi sau đó.” Bạch y nữ tử thản nhiên trả lời.
Nguyên Yểm thánh tổ nghe được lời Bảo Hoa, vẻ giận dữ cũng tan đi hơn phân nửa, lập tức đồng ý nói:
“Ta cũng có thể cam đoan chỉ cần ngươi giao Luyện Ma Thảo ra, ta tuyệt đối không chủ động ra tay với ngươi.”
“Hai vị đã không muốn dùng tâm ma phát thệ, Hàn mỗ cũng không cách nào cưỡng ép.
Vậy cứ ước định như cũ, trước tiên vãn bối vào Tẩy Linh trì, đợi sau khi đi ra liền đem linh dược làm thù lao giao phó.
Nhưng đến lúc đó, nếu hai vị làm khó không cho tại hạ đơn giản rời đi thì tại hạ chỉ có thể dùng tất cả thần thông …” Hàn Lập không suy nghĩ gì nhiều thản nhiên nói, sau đó kim quang trên người lóe lên, hư ảnh chiếc đầu lâu thứ hai, cùng hai cánh tay màu vàng thần bí dưới xương sườn cùng lúc biến mất.
Hắn tuy giải trừ biến thân nhị niết nhưng sự cảnh giác trong lòng không suy giảm chút nào, tay chân không chút cử động mà thân hình hướng phía sau bay ra vài chục trượng kéo giãn ra một khoảng cách nhất định, sau mới nhìn lướt qua pháp trận cực lớn phía hồ nước.
Bảo Hoa thấy vậy không lộ ra thần sắc gì khác thường, chỉ đơn giản hướng phía đối phương nhìn một cái liền hờ hững nói:
“Tẩy Linh Trì nằm dưới hòn đảo này, bên trong là một cái không gian thần bí, pháp trân này chính là lối vào duy nhất.
Hàn đạo hữu chỉ cần đứng giữa trung tâm pháp trận liền được truyền tống đưa xuống.
Song thiếp thân cũng nói trước cho rõ, chỗ không gian Tẩy Linh trì là địa phương có linh khí tinh thuần nhất, đối với người Linh giới mà nói, tu luyện bên trong một ngày là bằng cả năm khổ tu.
Nhưng không gian này có bài xích với sinh linh tiến vào, hơn nữa tu vi càng cao thì lực bài xích càng mạnh, lấy tu vi Hàn đạo hữu có khả năng ở trong ấy ba ngày đã là cực hạn.
Vượt quá thời hạn, có khả năng vĩnh viễn không ra được.”
“Không gian kia càng bài xích ma tộc chúng ta tới cực điểm, căn bản là tư cách tiến vào nơi ấy cũng không có, trực tiếp bị chắn ở bên ngoài.
Nếu không có hạn chế này Nguyên mỗ cũng muốn tự mình đi vào kiến thức một phen.” Nguyên Yểm cười dữ tợn một hồi lớn tiếng nói, trong lời rõ ràng không chứa bao nhiêu thiện ý.
“Nói như vậy, hai vị tiền bối đều chưa một lần tiến vào nơi đây.” Thần sắc Hàn Lập khẽ động thuận miệng hỏi một câu.
“Tuy chúng ta trông coi nơi này không biết bao nhiêu vạn năm, nhưng phàm là Thánh tộc thì không một ai có năng lực tiến vào.” Chân mày Bảo Hoa hơi nhíu lại thản nhiên trả lời.
“Thì ra là thế!”
Hàn Lập gật gật đầu không nói thêm gì hướng bạch y nữ tử hơi ôm quyền, nháy mắt liền hướng phía hồ nước bay tới.
Đương nhiên lấy tâm tư cẩn thận của hắn chắc chắn sẽ không cho rằng tất cả những điều Bảo Hoa nói là sự thật.
Khi cách pháp trận chừng chục trượng trên cao độn quang liện dừng lại, thân hình hắn hiện ra, một hồi lâu vẫn lơ lửng tại chỗ không nhúc nhích, hiển nhiên đang nghiên cứu các loại phù văn huyền ảo bên trên trận pháp phía dưới.
Bảo Hoa cùng Nguyên Yểm Thánh Tổ đang đứng xa xa tựa hồ mỗi người một suy nghĩ, không ai muốn quấy rầy ai.
Trọn thời gian cạn một chén trà Hàn Lập mới thở dài một hơi, không suy nghĩ nhiều lắc mình một cái liền bay xuống phía dưới.
Ngay thời điểm khi hai chân vừa mới chạm trung tâm pháp trận, cả tòa đại trận bắt đầu chuyển động vù vù.
Khắp nơi trên tòa đại trận, từng cột ánh sáng năm màu xông thẳng lên trời điên cuồng xoay tròn không ngừng, đồng thời trận trận chấn động lan rộng khắp trong pháp trận.
Hàn Lập ở trung tâm được một vòng ánh sáng năm màu bảo vệ xung quanh, thân hình một lúc sau bắt đầu mơ hồ rồi bỗng nhiên vô ảnh vô tung, biến mất ngay tại chỗ.
Còn những cột sáng khi trước có thanh thế kinh người, thì bây giờ hào quang năm màu lập tức ảm đạm, trân pháp cực lớn tựa hồ an tĩnh lại.
Bảo Hoa cùng Nguyên Yểm nhìn thấy cảnh này thần sắc đều không có gì khác thường, hiển nhiên không phải lần đầu thấy cảnh như vậy.
Trên không trung Nguyên Yểm lẳng lặng xem xét tình huống chốc lát bỗng nhiên hỏi nữ tử áo trắng một câu:
“Bảo Hoa, ngươi thực sự để hắn rời đi hay sao? Phải biết rằng, người này chẳng những có huyền thiên chi bảo, lại lấy tu vi Hợp Thể kỳ mà có thể đối kháng ta và ngươi một hồi.
Một khi để hắn trở về, vạn nhất nếu tiến giai thành công tuyệt đối là đại địch của Thánh Giới ta, những Đại Thừa phổ thông kia không thể đánh đồng.”
“A, đây là vấn đề của mấy Thủy tổ các ngươi.
Ta không còn là Thủy tổ đã lâu sao lại còn kéo vào.
Ta tuyệt đối sẽ không xuất thủ.
Một khi đạt được linh dược ta lập tức ly khai Thánh Giới.
Hơn nữa tiểu tử Nhân tộc này có Niết Bàn Thánh Thể cùng Huyền thiên Chi bảo trong tay, tuy chiến thắng ta và ngươi là chuyện không thể nhưng nếu một lòng muốn chạy thì cho dù ở bên ngoài Lôi Hải muốn lưu hắn lại cũng không mấy dễ dàng.
Huống chi xem bộ dáng hắn trấn định như vậy nói không chừng còn có hậu thủ.
Ngươi cũng đừng để ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo!” Bảo Hoa nhìn thanh niên áo đen thản nhiên nói.
“Hừ, ngươi thực sự lại nghĩ như vậy a.
Năm đó bộ dáng ngươi không phải như hôm nay.
Lúc ấy trong ba người chúng ta, ngươi là người quan tâm đến sự tình Thánh giới nhiều nhất.
Chẳng lẽ đại kiếp nạn của Thánh Giới sắp đến lại không đáng để ngươi quan tâm?” Thanh niên áo đen trừng mắt với nữ tử áo trắng một lúc, lời nói bỗng nhiên như có vẻ nhắc nhở.
“Đúng vậy, năm đó ta vì chuyện đại kiếp nạn mà hao phí rất nhiều tinh thần, nếu không Lục Cực nào có dễ dàng thừa dịp như vậy.
Còn hiện tại ta chẳng quan tâm đến cái gì.
Song xem hành động của các ngươi hiển nhiên đang áp dụng kế hoạch năm đó ta đã hủy bỏ, cưỡng ép chiếm cứ một phần địa bàn Linh giới, sau đó chậm rãi ma hóa cải tạo rồi đem tất cả tộc nhân dời vào bên trong Linh giới a?” Ngọc dung Bảo Hoa trầm xuống lời nói cực kỳ lãnh đạm.
“Đúng vậy! Nguyên bản vì muốn ứng phó với đại kiếp nạn của Thánh giới chúng ta đã chuẩn bị mấy bản kế hoạch, vốn muốn chọn một biện pháp ổn thỏa nhất nhưng không nghĩ rằng Lục Cực lại thay thế ngươi.
Về sau tình thế đại biến lại không thể không tìm biện pháp khác, mà biện pháp xâm chiếm Linh giới là thủ đoạn có hiệu quả nhanh nhất rồi.” Nguyên Yểm thánh tổ im lặng trong phút chốc khẽ thờ dài một hơi nói.
“Nhìn vậy hình như các ngươi tiến hành kế hoạch không mấy thuận lợi a, tuy rằng trước mắt chiếm được một ít địa bàn nho nhỏ nhưng thủy chung không cách nào thanh trừ triệt để thế lực các tộc, thậm chí hiện tại còn có xu hướng chuyển cục diện sang giằng co.” Nhãn quang Bảo Hoa chớp động cười lạnh một tiếng rồi trả lời.
“Điểm ấy thì không cần lo lắng.
Sở dĩ có cục diện giằng co là bởi vì đám tồn tại Đại Thừa của mấy tộc liên thủ lại hơn nữa còn mời được một số ngoại tộc giúp đỡ.
Một khi mấy người chúng ta chuẩn bị chu toàn triệt để, có thể đem chân thân hàng lâm LInh giới thì cho dù thực lực bọn chúng có tăng gấp mấy lần cũng không chịu nổi một trận.” Nguyên Yểm Thánh Tổ nói một cách ngạo nghễ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Bất Hủ Đại Hoàng Đế [Dịch] Bất Hủ Đại Hoàng Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/04/Dich-Bat-Hu-Dai-Hoang-De-Audio-Truyen.jpg)







