Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 396 : Uy Bức (c1976-c1980)
❮ sautiếp ❯Chương 1976: Uy Bức
Đâu Nguyên các là một nơi chuyên dùng để cao giai tu sĩ bàn bạc, nơi này chủ yếu là vì thể diện của một vị trưởng lão Hợp Thể kỳ Thiên Uyên thành, cho dù là ai cũng cấp cho nơi này vài phần mặt mũi, tuyệt không dám gây sự, đánh nhau ở đây.
Cho nên danh khí nơi này tại Thiên Uyên thành cũng không tệ.
Bình thường, nếu tu sĩ bình thường nào đó muốn mở giao dịch hội nhỏ hoặc bàn bạc chuyện tình có chút bí ẩn thì đều thuê một tầng trong lầu các để người tham gia yên tâm.
Sau khi phi hành một lúc, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một phiến rừng rậm rộng chừng trăm mẫu.
Trung tâm rừng rậm, bất ngờ có ba bốn lầu các lớn.
Lầu các lớn nhất cao chừng ngàn truợng, độ cao không hề thấp so với một số thạch tháp ở Thiên Uyên thành, ba tòa lầu các còn lại cũng cao đến ba bốn trăm trượng, từ xa nhìn lại có chút hùng vĩ.
Hàn Lập vừa thấy những kiến trúc này thần sắc không đổi nhưng độn quang lại nhanh hơn gấp bội.
Lúc này, mấy tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ mặc hoàng bào đang canh giữ ở lối vào tòa lầu các cao nhất tán gẫu chuyện gì đó.
Đột nhiên, đám người này cảm thấy mắt hoa lên một trận, dường như có thứ gì đó từ giữa chợt lóe bay qua tiến vào trong cánh cửa.
Mấy tên tu sĩ ở đây không ai nhìn rõ thứ đó là gì.
Lần này, mấy tên thủ vệ nhất thời kinh hãi thất sắc.
Có mấy người vội vàng quay đầu lại nhìn vào trong cửa, cũng có người nhấc tay lên, linh quang chớp động, giữa ngón tay xuất hiện phù lục cảnh báo.
Đúng lúc này, từ trong cửa truyền ra một tiếng hừ lạnh, một cỗ linh áp cường đại từ bên trong tuôn ra.
Mấy tên thị vệ chỉ cảm thây không khí gần đó như đông cứng lại, thân hình lập tức bị một cỗ vô hình cự lực đè lên, thân thể theo đó mà không thể nhúc nhích chút nào.
Đám người không khỏi kinh hoảng một trận.
Lúc này, bọn họ mới nhìn rõ trong đại sảnh tâng một không biết từ khi nào xuất hiện một bóng người mặc áo xanh.
Mặc dù thân ảnh này đứng xoay lưng về phía bọn họ nhưng linh áp trên thân người kia phát ra cực mạnh, đối với bọn họ mà nói thì quả thực giống như ma thần, khiến mấy tên vệ sĩ đều đổ mồ hôi.
“Ta đến đây tìm bằng hữu, các ngươi trong khoảng thời gian này không cần làm gì cả, cứ đàng hoàng ở chỗ này là được.
Ta tìm được người, hiển nhiên sẽ rời đi.”
Nhân ảnh không quay đầu lại mà chỉ thản nhiên nói một câu, trong giọng nói tràn đầy vẻ áp bức, không thể không nghe lệnh.
Sau một khắc, thân hình nhân ảnh thoáng mơ hồ một chút liền không coi cấm chế trong lầu các ra gì mà biến mất trên hư không.
Trong nháy mắt, khi nhân ảnh biến mất, mấy tên thủ vệ chỉ cảm thấy cự áp trên người buông lỏng, lần nữa khôi phục hành động.
“Vị tiền bối này là người phương nào sao dám trực tiếp xông vào Đâu Nguyên các? Chẳng lẽ không biết chủ nhân bổn các là ai sao?”
Một gã thủ vệ tuổi còn trẻ trong nháy mắt khi khôi phục tự do, không khỏi kinh sợ hét lớn.
Mấy người khác mặc dù miệng không nói gì, nhưng sắc mặt hiển nhiên cũng cực kỳ khó coi.
“Hừ, ngươi nên ngậm miệng lại thì tốt hơn, coi chừng dẫn đến họa sát thân đó.”
Một lão giả đầu đầy tóc xanh lên tiếng, sắc mặt sau khi âm tình bất định một lát, đột nhiên thấp giọng cắt đứt lời tên đồng bạn trẻ tuổi kia.
“Đạo hữu, ngươi nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ ngươi nhận ra người này?”
Tên thủ vệ trẻ tuổi kia nghe vậy ngẩn ngơ một chút nhưng một vị trung niên nam tử thoạt nhìn có chút già dặn bên cạnh lại giật mình hỏi một câu.
“Không sai, mấy người các ngươi đều gia nhập bổn các không lâu, không nhận ra vị tiền bối này cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng năm đó ta đã từng ở xa gặp qua vị tiền bối này một lần.
Vị tiền bối này là một tu sĩ Hợp Thể trung kỳ, tu vi so với lão nhân gia các chủ thì còn cao hơn một tầng.
Chúng ta đắc tội chẳng phải là tự tìm đường chết sao.”
Lão giả sau khi thở dài một hơi mới ngưng trọng nói.
“Cái gì, tu sĩ Họp Thể trung kỳ?”
Những thủ vệ khác vừa nghe lời ấy đều hít một ngụm lương khí, còn thủ vệ trẻ tuổi mới vừa hét lên sắc mặt thoáng cái liền trắng bệch.
Tu sĩ Hợp Thể kỳ nếu ra tay với bọn họ thì tuyệt đối dễ dàng giống như giết con kiến.
Thủ vệ trẻ tuổi nọ càng nghĩ càng sợ!
“Họ Hàn, lại là tiền bối Hợp Thể trung kỳ.
Chẳng lẽ vị tiền bối này là….”
Nam tử già dặn kia sau khi hết giật mình, dường như nghĩ tới điều gì, thoáng cái liền thất thanh nói.
“Hắc hắc, đạo hữu cũng biết sao?”
“Không sai, chính là vị Hàn tiến bối nghe đồn hai năm trước đã chết.
Hiện tại vị tiền bối này bình yên xuất hiện nơi đây, vậy thì lời đồn hiên nhiên chỉ là lời đồn.”
Lão giả vuốt râu, gật đầu nói.
“Nhưng trên người vị tiền bối này đầy sát khí, dường như có ý định không tốt, sợ rằng không chỉ đơn giản chỉ là đến tìm người.
Vạn nhất xảy ra chuyện gì thì quy tắc bổn các chẳng phải sẽ bị huỷ sao?”
Vừa nghe lời ấy, sắc mặt những người khác lần nữa biến đổi, trong mắt đều hiện một ý sợ hãi.
“Hàn tiền bối đến đây làm gì thì đâu phải chúng ta có thể quản, ngay cả hủy Đâu Nguyẻn các thì các chủ cũng không vì vậy mà trách tội chúng ta.
Quy tắc chỉ áp dụng cho tu sĩ bình thường, há có thể áp dụng đối với tồn tại như vị Hàn tiền bối này.”
Lam phát lão giả khẽ cười một tiếng liền trở lại vị trí trước đó rồi không nói thêm gì nữa.
Nghe lão giả nói thế, những thủ vệ khác cũng liên tục gật đầu nói phải, không hề bàn luận chuyện mới vừa rồi, phảng phất tất cả mọi chuyện từ trước đến giờ đều không phát sinh.
Chỉ có thủ vệ trẻ tuổi là còn có chút thất thần, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn vào trong cửa.
Cơ hồ cùng lúc đó, trong đại sảnh một tầng lầu các bị cấm chế bao phủ nghiêm ngặt đang có bảy, tám nam nữ vây xung quanh một bạch bào nữ tử, bộ dáng dường như đang khuyên giải gì đó.
Bạch bào nữ tử nọ da thịt trong suốt như tuyết, mắt phượng mày ngài nhưng thần sắc lại lạnh như băng.
Đúng là Băng Phượng bị yêu cầu tham gia tụ hội nơi đây.
Nàng vừa đến đây, kết quả không thấy người nào mở hội, hơn nữa nếu cảm thấy không ổn nguyên bổn sẽ lập tức rời đi, nhưng lại không ngờ lại bị người khác phát động cấm chế phong tỏa cả tầng lầu.
Tiếp đó, những người tham gia hội này bắt đầu thay phiên khuyên bảo nàng, bộ dáng như sớm đã bị Thanh Long mua chuộc.
“Phượng đạo hữu, nói đến Băng Phượng chi thân của muội thì xem như cũng có chút sâu xa với Hắc Phượng nhất tộc của chúng ta, nếu không mấy ngày này tỷ tỷ ta cũng không ở đây chu toàn cho muội và Thanh Long tiền bối.
Nhưng muội cứ như thế này thì có thể sẽ khiến Thanh Long tiền bối tức giận.
Lấy thần thông Hợp Thể trung kỳ của Thanh Long tiền bối, nếu muốn áp bức muội thì muội ngay cả chút lực phản kháng cũng không có, không bằng đáp ứng cho rồi.
Lấy thân phận địa vị của Thanh Long tiền bối mà so với Hàn tiểu tử xui xẻo kia cũng không kém hơn chút nào, muội cần gì phải cố giữ mình như thế.”
Người nói là một thiếu phụ xinh đẹp mặc váy đen, trên trán ẩn hiện sát khí.
Đúng là nữ tử Tiểu Hồng của Hắc Phượng tộc, nhiều năm trước bị Hắc Phượng Yêu vương ra lệnh bế quan, hiện tại lại xuất hiện trong Thiên Uyên Thành, bộ dáng xem ra tu vi đã tăng tiến không ít.
Những người khác đều là người của Nhân Yêu lưỡng tộc, hơn nữa hoặc ít hoặc nhiều đều quen biết Băng Phượng, giờ phút này bộ dáng đang cố sức làm bà mối.
Yêu tộc ở nơi này tự nhiên là vì sau khi Ma tộc công thành, trong thành đã hủy ranh giới phân chia hai tộc, hai bên cũng có thể đến khu vực của nhau.
Ngay cả khi như vậy, một số tồn tại bình thường của hai tộc cũng không vô cớ chạy đến khu vực đối phương, chỉ có tồn tại cao giai mới có thể không thèm để ý mà vãng lai.
Mấy tên Yêu tộc trong này trên cơ bản đều là tu sĩ Luyện Hư kỳ, hiển nhiên hoàn toàn có tư cách xuất hiện nơi đây.
Bất quá đề tài của bọn họ không có gì mới, vẫn là không ngừng nói Thanh Long thượng nhân là tu sĩ Hợp Thể kỳ, song tu tự nhiên là chuyện tốt, cực kỳ có lợi cho hai bên, trong thành không biết có bao nhiêu nữ tu đối với chuyện tốt này có mơ cũng không thấy.
Nhưng, vô luận Tiểu Hồng nói gì hay những người khác khuyên bảo ra sao đi chăng nữa, Băng Phượng giống như không hề nghe thấy, cứ ngồi trên ghế không nói một lời nhưng khuôn mặt lại hiện ra một tầng hàn ý, cơ hồ có thể trực tiếp ngưng kết ra băng sương.
“Băng Phượng muội muội, những lời nên nói thì mấy người tỷ tỷ cũng nói hết rồi, hiện tại muội cũng nên quyết định đi.
Cuối cùng muội có nguyện ý song tu với Thanh Long tiền bối hay không?”
Tiểu Hồng thấy cảnh này hiển nhiên thầm nhíu mày, sau một lát liền khoát tay ngăn mấy người khác lại, thanh âm bỗng nhiên trở nên có chút âm trầm.
Mấy người xung quanh hiển nhiên lấy nàng làm chủ.
“Đạo hữu cho dù nói hay đến thế nào đi nữa thì ta cũng không đồng ý.
Ta thật ra có chút kỳ quái, đạo hữu thân là một thành viên Yêu tộc, chẳng lẽ không biết đạo lý Nhân Yêu khác đường là quy tắc của đại tộc, như thế nào ngươi cứ mở miệng ra là nhắc đến Thanh Long thượng nhân uy hiếp ta, không sợ sau khi trở về sẽ bị Hắc Phượng Yêu vương đại nhân trị tội sao?”
Băng Phượng rốt cục thần sắc vừa động, nhưng lời nói lại bén nhọn giống như đao kiếm, đâm thẳng về phía yêu nữ Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng vừa nghe nói thế, sắc mặt hơi đổi nhưng lập tức khôi phục như thường, một tay vuốt tóc, âm điệu trở nên vô cùng lãnh đạm, khẽ cười nói:
“Băng Phượng muội muội còn không biết, trong người Thanh Long tiền bối nguyên bổn có linh huyết của Yêu tộc nhất mạch chúng ta, nguyên bổn xuất thân nửa người nửa yêu.
Bất quá, lúc đầu lão nhân gia chọn ở lại Nhân tộc cho nên mới trở thành đại trướng lão Cửu Tinh tông, cho nên tỷ tỷ ta căn bản không lo lắng việc này.
Huống hồ, cho dù không có chuyện Thanh Long tiền bối là nửa yêu thì hiện tại Nhân Yêu hai tộc đang phải liên thủ kháng địch, mấy vị trưởng lão Hợp Thể kỳ và tộc chủ cho dù biết cũng sẽ xem như không biết.
Bất quá, câu trả lời của muội khiến cho tỷ tỷ ta rất thất vọng, chuyện ở đây chỉ có thể thả tay giao cho người ngoài.”
“Giao cho người ngoài?”
Băng Phượng nghe được lời ấy trên mặt không khỏi trắng bệch, dường như đã biết ý tứ đối phương.
Quả nhiên, Tiểu Hồng lập tức quay người hướng cánh cửa bên cạnh cung kính nói:
“Thanh Long tiền bối, ta đã cố hết sức, nhưng xem ra Băng Phượng đạo hữu vẫn cần tiền bối tự mình khai thông.”
“Nếu tiểu Băng Phượng này vẫn mê muội như vậy thì lão phu cũng chỉ có thể tự mình ra tay, nhưng loại thủ đoạn này lão phu nguyên bổn không muốn sử dụng.”
Một thanh âm lo lắng của nam tử từ sau cánh cửa truyền ra, tiếp theo cánh cửa tự mình mở ra, từ bên trong đi ra một cẩm bảo nam tử.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1977: Tức Giận
Nam tử khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt ngay thẳng uy nghiêm, trong tay cầm một quyển sách trắng, thần sắc thong dong, đúng là Thanh Long thượng nhân lúc đầu cùng Hàn Lập đối kháng đại quân Ma tộc.
“Tiền bối hẳn cũng biết, chỉ dùng sức mạnh mà không phải thiếp thân tự nguyện, thì sẽ không chiếm được thứ ngươi muốn.
Huống hồ, tiền bối không cố kỵ ý tứ của các vị tiền bối khác trong thành sao?”
Băng Phượng nhìn chằm chằm Thanh Long thượng nhân, chậm rãi nói.
“Nếu mấy ngày trước ngươi nói lời này thì lão phu có lẽ thật sụ kiêng ky vài phần, nhưng hiện tại lão phu đã tu luyện xong một loại thần thông mới, có thể khiến ngươi cam tâm tình nguyện phối hợp.
Về phần những đạo hữu khác ở Thiên Uyên thành thì ngươi không cần trông chờ.
Hiện tại ta đã chính thức gia nhập Thiên Uyên thành, trở thành một trong những trưởng lão trong thành.
Đem bổn tọa so sánh với một vị tu sĩ đã chết, bọn họ chăng lẽ không cân nhắc nặng nhẹ sao?”
Tới lúc này, Thanh Long thượng nhân không cần phải giả dối, lạnh lùng nói thẳng.
Băng Phượng nghe vậy biến sắc, sau khi khẽ thở dài đột nhiên phất tay về phía trước.
Bạch quang chớp động, một cái khe hở màu trắng hiện lên.
Thân hình nàng hơi mơ hồ đi, cả người liền như hư ảnh biến mất vào trong.
Băng Phượng hành động nhanh như chớp khiến đám người Tiểu Hồng gần đó không kịp phản ứng.
Chờ khi bọn họ giận dữ muốn ra tay thì cái khe nọ chợt lóe bạch quang, liền quỷ dị thu nhỏ lại.
Thanh Long thượng nhân thấy cảnh này thần sắc vẫn như trước, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng phất ngọc thư trong tay về hư không phía trước.
Ngân quang chợt lóe, một cổ văn màu bạc từ trong ngọc thư bắn ra, cũng chợt hóa to bằng đầu người, chợt lóe liền đánh vào chỗ khe hở không gian đang dần biến mất kia.
“Ầm!” một tiếng, hư không bên kia sau khi bị ngân văn nổ tung ra, phảng phất như mặt hồ gợn sóng mà vặn vẹo một trận, tiếp theo vỡ vụn thành từng mảnh.
Một tiếng rên đau đớn phát ra, thân thể mềm mại của Băng Phượng lảo đảo từ trong hư không hiện ra, sau khi thối lui vài bước mới miễn cưỡng đứng vững thân hình, lần nữa ngẩng đầu lên.
Giờ phút này ánh mắt nàng ngay cả khi vẫn lạnh như băng nhưng sắc mặt thật sự có chút khó coi.
“Hừ, nếu để ngươi chạy thoát trước mặt lão phu thì tên lão phu liền viết ngược lại cho ngươi xem.
Tốt lắm! Ngươi muốn ngoan ngoãn để chư vị đạo hữu phong bế pháp lực hay là để lão phu tự mình ra tay?”
Thanh Long thượng nhân liếc mắt nhìn Băng Phượng một cái, hãnh diện nói.
Lúc này đám người Tiểu Hồng mới ” a” một tiếng, từ bốn phía gắt gao vây nữ tử vào trong.
Băng Phượng đứng tại chỗ không nhúc nhích nhưng trong lòng lại âm trầm như nước.
“Ồ, không biết tên của Thanh Long đạo hữu đảo ngược lại sẽ đọc như thế nào? Không ngại thử đọc cho Hàn mỗ nghe một chút!”
Ngay lúc Tiểu Hồng vừa định tiến lên ra tay, đột nhiên một thanh âm nam tử lạnh lùng vang lên quanh quẩn trong thính đường.
Sắc mặt nữ tử này thoáng cái liền trở nên tái nhợt không còn chút máu, đồng thời một tiếng “ầm” kinh thiên động địa truyền đến.
Nguyên bổn đại môn bị cấm chế rắn chắc bao phủ đang chớp động linh quang, đột nhiên từ bên ngoài nồ tung ra.
Tiếp theo, từng mảnh vỡ bay tung tóe, một cổ cuồng bạo chi khí từ bên ngoài tuôn vào!
Hai gã tu sĩ Luyện Hư kỳ đang cản phía trước bị cổ khí tức đáng sợ này ập tới, phảng phất như bị xe tải tông phải, thân hình giống như bao cát văng lên trời bắn thẳng tới vách tường đối diện.
Mà hết lần này tới lần khác vách tường cũng phóng ra cấm chế, phảng phất cứng như sắt.
Hai tên tu sĩ Nhân tộc này cũng không phải là tu sĩ pháp thể song tu, sau cú va chạm mạnh như vậy không thể tránh khỏi đầu rơi máu chảy một trận, ngay cả kêu một tiếng cũng không phát ra được, trực tiếp chết tại trận.
Một kích mới vừa rồi, ngay cả Nguyên anh trong người bọn họ cũng trực tiếp bị chấn ngất đi.
Mấy người khác thấy cảnh này trong lòng run sợ, chợt lóe tránh xa khỏi đại môn.
Thanh Long thượng nhân trong nháy mắt nghe lời ấy sắc mặt cũng đại biến.
Về phần Băng Phượng thì vừa vui mừng vừa sợ hãi, vội quay người lại đôi mắt đẹp nhìn về phía đại môn.
Chỉ thấy khí tức đáng sợ ngoài cửa thu lại, một thanh niên mặc áo xanh lạnh nhạt đi đến.
Không phải Hàn Lập thì là ai!
“Hàn huynh, cuối cùng huynh cũng trở về!”
Băng Phượng ngay cả khi luôn lạnh như băng, giờ phút này cũng khó nén kích động trong lòng nét mặt hiện lên vẻ ửng đỏ bật thốt lên.
“Ừm, mặc dù gặp chút phiền phức nhưng cuối cùng cũng bình yên vô sự.”
Hàn Lập sau khi nhìn thấy gương mặt Băng Phượng, khẽ mỉm cười nói.
“Không ngờ Hàn hiền đệ có thể chạy thoát từ tay Thánh tổ Ma tộc, thật sự là chuyện đáng mừng.
Tại hạ và những đạo hữu khác nhất định phải mở tiệc rượu tẩy trần cho Hàn đạo hữu mới được.”
Thanh Long thượng nhân dù sao cũng là tu sĩ Hợp Thể trung kỳ, sau khi trong lòng bối rối một chập liền lập tức phản ứng lại, trên mặt lập tức hiện lên vẻ tươi cười.
Thế nhưng Hàn Lập căn bản không để ý tới Thanh Long thượng nhân, hai mắt hơi nhíu, ánh mắt phảng phất sắc bên như đao kiếm quét về phía mấy người Tiểu Hồng, không chú cảm tình nói hai chữ:
“Được lắm!”
Ngoại trừ hai gã tu sĩ đã chết ngất ra, mấy tên Luyện Hư kỳ bao gồm cả Tiểu Hồng bên trong nhất thời vẻ mặt đều cắt không còn chút máu.
Cho dù bọn họ chưa từng gặp qua Hàn Lập nhưng giờ phút này hiển nhiên cũng biết thân phận người phía trước, sự sợ hãi trong lòng lớn thế nào cũng có thể tưởng tượng được.
Bọn họ sỡ dĩ bị Thanh Long thượng nhân mua chuộc, nguyên nhân chính tự nhiên là do Thanh Long thượng nhân vỗ ngực cam đoan rằng Hàn Lập đã chết.
Nếu không, cho dù đám người bọn họ có thêm mấy lá gan, cũng tuyệt không có dũng khí nhúng tay vào chuyện này.
Hiện tại nếu vị tu sĩ Hợp Thể kỳ Hàn Lập này không chết, ngược lại vừa lúc xuất hiện nơi đây, ngay cả chút cơ hội ngụy biện cũng không có, kết quả có thể nghĩ được.
“Hàn tiền bối, chúc mừng lão nhân gia người bình an trở về thành, gia sư là….”
Một gã đại hán tướng mạo thoạt nhìn thô lỗ, hai tay ôm quyền muốn nói gì đó nhưng sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, không nói hai lời đột nhiên phất tay lên.
“Phanh” một tiếng, đại hán chỉ cảm thấy ngực nóng lên, thân hình liền giống như diều đứt dây giống như hai người trước, sau khi bị ném lên vách tường liền một đoàn tinh huyết bắn ra rồi bất tỉnh nhân sự.
Mấy người khác kinh hãi vội nhìn lại, chỉ thấy vạt áo trước ngực đại hán sớm biến mất lộ ra một bộ chiến giáp màu xám trắng bóng loáng.
Bộ giáp này thoạt nhìn không có chút khác thường nhưng sau một khắc liền phát ra tiếng giòn tan! Kiện chiến giáp vỡ vụn thành từng mảnh, hóa thành một từng mảnh nhỏ trực tiếp rơi xuống người đại hán.
Một kích nhìn như hời hợt của Hàn Lập thế nhưng chẳng những đánh đại hán trọng thương mà ngay cả bảo giáp trên người cũng bị phá hủy.
Kết quả này khiến những người còn lại nguyên bổn trong lòng có suy nghĩ thử vận may đều hít một ngụm lương khí, toàn thân phát lạnh không thể nói ra nửa chữ “không” đươc.
Thanh Long thượng nhân thấy cảnh này, cơ mặt tự hành co quắp lại nhưng chợt nhớ tới cảnh ngày đó Hàn Lập một mình độc đấu mấy tên tu sĩ Hợp Thể kỳ, trong lòng đồng dạng cũng không dám nói rằng việc kia tàn nhẫn, chỉ có thể ho một tiếng, ngoài cười nhưng trong không cười nói:
“Hàn huynh cần gì tức giận như thế, mới vừa rồi ngươi đã đánh trọng thương ái đồ của Cố trưởng lão trong thành, ra tay nặng như thế sợ rằng khó có thể cấp cho Cố trưởng lão công đạo!”
“Công đạo? Muốn công đạo gì đây? Cố trưởng lão nếu cảm thấy ta ra tay quá nặng thì cứ việc tìm đến Hàn mỗ.
Nhưng, thật ra các hạ có nên cho ta một cái công đạo hay không?”
Hàn Lập cười lạnh một tiếng, lúc này mời quay đâu lại, không chút khách khí, lạnh lùng nói.
“Khụ, sỡ dĩ xảy ra chuyện này cũng không phải là ý của ta.
Nguyên bổn ta tưởng Hàn đạo hữu đã vẫn lạc cho nên lúc này mới mời Băng Phượng đạo hữu đến đây.
Nếu Hàn huynh đệ không sao thì lão phu ngày khác sẽ tự minh tới nhà bồi tội.”
Thanh Long thượng nhân có vẻ là người cầm được thì cũng có thể thả ra được, không phản biện gì nhiều mà trực tiếp mềm mỏng nói.
“Tới nhà bồi tội? Hàn mỗ không dám! Ngày đó tại hạ mạo hiểm đến Ỷ Thiên thành giúp các hạ một tay, hiện tại chỉ mới mấy ngày không trở về các hạ liền làm ra loại chuyện này.
Hàn mỗ nếu không làm đến cùng thì sau này sao dám xuất hiện trước mặt người khác!”
Hàn Lập nhìn chằm chằm Thanh Long thượng nhân, âm trầm phun ra từng chữ một.
“Việc đã đến nước này? Vậy Hàn đạo hữu rốt cục muốn thế nào, chẳng lẽ muốn đánh nhau với bổn tọa?”
Thanh Long thượng nhân nghe Hàn Lập nói thế không khỏi có chút thẹn quá hóa giận, khẩu khí liền cứng lên vài phần.
“Nếu Thanh Long đạo hữu đã nói thế tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh! Đạo hữu dám tới cửa ức hiếp như thế có lẽ tự phụ thần thông rất lớn.
Hàn mỗ cũng muốn thỉnh giáo một chút!”
Hàn Lập cười ha ha, không chút do dự đồng ý ngay lập tức.
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân hiển nhiên trở nên cực kỳ khó coi, nhưng Hàn Lập không có ý nói nhảm, hai tay phất lên, bên trong truyền ra tiếng ầm ầm.
Tiếp đó, thanh quang chớp động, vô số tiểu kiếm màu xanh tuôn ra.
Đồng thời, ngoài thân chợt lóe kim quang, một cổ linh áp so với lúc trước còn kinh người hơn tuôn ra đè thẳng về phía Thanh Long thượng nhân đối diện.
Thanh Long thượng nhân thấy Hàn Lập từng bước áp bức rốt cục cũng không thể kiềm chế tức giận, sắc mặt thoáng cái chuyển thành xanh mét, một tay nhấc lên, ngọc thư trong tay nhất thời bay lên, bên trong chớp động đủ loại hà quang, mơ hồ có vô số phù văn muốn rục rịch từ đó bay ra.
Đám người Tiểu Hồng thấy hai đại tu sĩ Hợp Thể kỳ sắp đánh nhau tại đây trong lòng hiển nhiên cực kỳ hoảng hốt.
Nhưng đã có ba người trước đó làm ví dụ, cho nên không ai dám nói gì, cũng không dám chuồn đi, chỉ có thể kiên trì đến cùng, chậm rãi thối lui ra bốn phía đại sảnh.
Ngay cả khi biết chút cự lực ấy đối với tu sĩ Hợp Thể kỳ tranh đấu căn bản không tính là gì, nhưng trong lòng cũng có chút an ủi.
Hàn Lập đối với cử động của những người khác, phảng phất giống như không nhìn thấy, ánh mắt phát lạnh nhìn chằm chằm Thanh Long thượng nhân, trong lòng âm thầm thúc dục kiếm quyết.
Nhưng tích tắc ngay lúc này, đột nhiên một đạo bạch hồng từ ngoài cửa chợt lóe bắn vào trong đại sảnh, sau khi xoay quanh một vòng liền vững vàng bắn xuống mặt đất giữa Thanh Long thượng nhân và Hàn Lập.
Trong bạch quang chớp động, một đạo nhân ảnh thoáng hiện ra, lập tức cười ha ha nói:
“Hai vị đạo hữu chẳng lẽ định đánh nhau ở nơi này, hủy đi nơi ở của Bạch trưởng lão sao? Không bằng cấp cho tại hạ chút mặt mũi, tạm dừng mâu thuẫn để lão phu hòa giải một chút!”
Người này mặt đầy nếp nhăn, đỉnh đầu có kim quang phát sáng, trên người khoác một kiện kim sắc cà sa, vẻ mặt vô cùng hòa ái, đúng là vị Kim Việt thiền sư nọ!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1978: Ma Giới Chi Chiến
“Hóa ra là đại sư, mấy năm không gặp đại sư vẫn khỏe chứ?”
Hàn Lập ngay cả khi rất muốn lập tức động thủ nhưng đối mặt với tăng nhân trước mặt cũng chỉ có thể đè nén tức giận trong lòng, thi lễ nói.
Dù sao Kim Việt thiền sư cũng là một trưởng lão trong Thiên Uyên thành, quan hệ với hắn cũng không tệ, không thể không cấp cho hắn chút mặt mũi.
Thanh Long thượng nhân vừa thấy Kim Việt thiền sư chạy tới, trong lòng hiển nhiên buông lỏng rất nhiều.
Hắn biết rõ thần thông Hàn Lập đáng sợ ra sao, hiển nhiên không muốn thật sự đánh nhau.
Mới vừa rồi hắn bị Hàn Lập dùng lời nói chế giễu, làm trò trước mặt hậu bối cho nên không thể không kiên trì làm ra bộ dáng mạnh mẽ.
Lúc này hắn vô cùng khách khí ôm quyền nói với tăng nhân:
“Kim Việt đạo hữu đến khi nào vậy? Thanh mỗ không kịp ra đón, mong rằng đạo hữu không phiền lòng!”
“Bần tăng thu được tin tức rằng Hàn đạo hữu đã về thành liền lập tức chạy tới đây.
May mà tới kịp, không thì thật sự gây ra đại sự.
Bất quá, trên đường tới đây ta cũng thông báo cho hai vị đạo hữu đang ở khác gần đây.
Tính ra thì bọn họ cũng đã đến rồi mới đúng, đến lúc đó ba người chúng ta sẽ cùng hòa giải cho hai vị, thế nào? Dù sao hiện tại đại địch Ma tộc đang ở bên ngoài, hai vị đều là tồn tại đỉnh giai trong thành, bần tăng thật sự không hy vọng xảy ra chuyện gì quá lớn ảnh hưởng đến an ổn trong thành.
Cố đạo hữu, ngươi cảm thấy bần tăng nói thế có đúng không?”
Kim Việt thiền sư mim cười vói hai người, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn ra cửa, thâm ý sâu sắc hỏi một câu.
“Kim Việt đạo hữu, lão phu thật sự cám ơn ngươi! Nếu không, Đâu Nguyên các này của lão phu sợ rằng không thể tồn tại nữa.”
Một tràng cười ha ha vang lên, ngoài cửa ba động, một đạo nhân ảnh màu xám không chút dấu hiện hiện ra.
Đúng là một lão giả mặt đen khoác áo bào xám!
“Cố đạo hữu!”
Hàn Lập nhìn qua lão giả, nhận ra đây đúng là một tu sĩ Họp Thể sơ kỳ đã từng gặp mặt vài lần, các chủ Đâu Nguyên các.
“Hàn đạo hữu, chúc mừng ngươi bình yên trở về, đạo hữu nhất định phải đến chỗ lão phu một chuyến! Hắc hắc, có thể bình yên thoát thân từ trong tay Thánh tổ Ma tộc nhất định phải cùng lão phu trò chuyện thật lâu.”
Hôi bào lão giả mỉm cười nói với Hàn Lập.
Lão giả này chỉ gặp Hàn Lập vài lần nhưng biểu hiện lại vô cùng nhiệt tình, phảng phất Hàn Lập là bạn tốt lâu năm mới gặp lại.
“Cố huynh nói quá rồi, chỉ là hóa thân Thánh tổ mà thôi, nếu thật sự là bản thể Thánh tổ Ma tộc phủ xuống thì tại hạ như thế nào có thể dễ dàng thoát thân được.”
Hàn Lập cười khổ một tiếng, mở miệng giải thích hai câu.
“Cho dù chỉ là hóa thân Thánh tổ, đối với tu sĩ Hợp Thể kỳ bình thường gặp phải mà nói thì đều cửu tử nhất sinh! Hàn huynh có thể xuất hiện tại nơi đây cũng đã nói lên thần thông to lớn nhường nào.”
Hôi bào lão giả cuống quýt lắc đầu, nói.
Nghe đối phương nói thế Hàn Lập không tiện nói gì thêm mà chỉ cười cười, ngược lại hướng Kim Việt thiền sư hỏi một câu:
“Kim Việt đạo hữu nói rằng có hai đạo hữu đến, hiện tại cố huynh đã tới, không biết một đạo hữu khác là ai?”
“Ha ha, Hàn đạo hữu yên tâm, vị đạo hữu kia đạo hữu cũng rất quen.”
Kim Việt thiền sư cười nói.
“Người quen, chẳng lẽ là…”
Hàn Lập nghe vậy híp mắt lại, tâm niệm vừa chuyển, lập tức nghĩ tới điều gì đó.
Trưởng lão trong cả Thiên Uyên thành chỉ có mấy người, người mà hắn quen lại càng ít.
Thanh Long thượng nhân vội ho một tiếng muốn mờ miệng nói gì đó, nhưng đúng lúc này đột nhiên ngoài cửa chợt lóe ngân quang, một đạo ngân hồng bắn tới, sau khi xoay quanh một vòng trên không, liền hiện ra một nữ tử mặc ngân bào.
“Hàn huynh, mấy năm không gặp tu vi huynh lại đại tăng, đúng là chuyện may mắn! Sau trận chỉến nọ ta cũng bị tôn giả Ma tộc truy sát, trên đường gặp một chút phiền toái ngoài ý muốn, cũng vừa mới trở về thành không lâu.”
Nữ tử đúng là Ngân Quang tiên tử lúc trước đi cùng viện trợ Ỷ Thiên thành với hắn, vừa thấy Hàn Lập nàng lập tức mừng rỡ, nói.
“Hóa ra là Ngân Quang đạo hữu cũng vừa trở về, khó trách…”
Hàn Lập nghe vậy liền ngẩn ra một lát, cũng lộ vẻ tươi cười.
“Tốt lắm, nếu hai vị đã tới chúng ta cùng nhau ngồi xuống bàn bạc một chút đi…”
Kim Việt thiền sư sau khi niệm một tiếng phật hiệu liền nói.
“Ngồi xuống? Cùng ngồi với Thanh Long đạo hữu sao? Nếu như vậy thì không cần, Hàn mỗ không có hứng thú mất thời gian vào việc này.”
Hàn Lập nghe Kim Việt thiền sư nói vậy, sắc mặt trầm xuống, lạnh như băng nói.
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân hiển nhiên cực kỳ khó coi, khuôn mặt có chút vặn vẹo.
“Tốt, tốt! Ngươi dám vũ nhục lão phu.
Trước lần độ kiếp kế tiếp, cho dù lão phu tổn thương nguyên khí cũng phải đánh một trận với ngươi!”
Hắn bỗng nhiên lớn tiếng quát.
“Ngươi nguyện ý như thế, Hàn mỗ mong còn không được.”
Hàn Lập nghe vậy, không chút do dự tiếp lời, thanh quang ngoài thân chợt hiện, bộ dáng như sẽ lập tức động thủ.
“Hai vị đạo hữu chậm đã! Trước hết nghe bần tăng nói một lời.
Việc này có lẽ Ngân Quang đạo hữu còn chưa rõ nhưng ta và Cố đạo hữu cũng biết một chút.
Chỉ là lúc này bên Ma tộc đột nhiên gia tăng thế công nên mới không rảnh điều giải việc này.
Nói ra thì cũng khiến Băng Phượng đạo hữu chịu không ít ủy khuất!”
Kim Việt thiền sư vội vàng ngăn giữa hai người, có chút xin lỗi nói với Băng Phượng.
“Việc này chỉ do một mình Thanh Long làm, không liên quan gì đến đại sư.”
Băng Phượng ngay cả khi có chút bất mãn với đám người tăng nhân, nhưng trên mặt hiển nhiên không dám biểu hiện ra ngoài, ngược lại còn cung kính đáp.
“Không thể nói như vậy! Bần tăng thân là một trong những trưởng lão Thiên Uyên thành, chuyện trở thành như vậy há có thể phủi sạch trách nhiệm.
Bất quá, Thanh Long hiện đã là một trong số trưởng lão bổn thành, mong rằng Hàn huynh có thể cấp chút mặt mũi! Thanh Long thí chủ mặc dù trước đó có chút không đúng nhưng dù sao vẫn chưa thật sự tạo thành thương tổn với Băng Phượng đạo hữu.
Không bằng để cho Thanh Long đạo hữu xuất một số linh thạch lớn, coi như là tạ lỗi với Băng Phượng tiên tử.
Về phần số lượng linh thạch, bần tăng cam đoan Băng Phượng đạo hữu sẽ hài lòng.”
Kim Việt thiền sư sau khi lắc đầu, vẻ mặt thành khẩn nói với hai người Hàn Lập.
“Đại sư cảm thấy Hàn mỗ thiếu chút linh thạch đó sao?”
Hàn Lập nghe vậy, nhướng mày nói.
“Hàn đạo hữu hiển nhiên sẽ không thiếu chút linh thạch đó nhưng số lượng linh thạch này đối với Băng Phượng đạo hữu thì không thể nói là ít được.
Đương nhiên, nếu đạo hữu còn điều kiện gì thì cũng có thể nói ra.”
Kim Việt thiền sư thâm ý sâu sắc nói.
“Cố huynh, Ngân Quang đạo hữu, hai người thấy sao?”
Hàn Lập trầm ngâm một lát không trực tiếp trả lời mà ngược lại hỏi hai người khác một câu.
“Nguyên bổn chuyện này Cố mỗ thật sự không muốn nhiều chuyện.
Nhưng Ma tộc đang ở trước mặt, ta cũng không muốn xuất hiện chuyện không hay.
Tại hạ chỉ hy vọng hai vị đạo hữu có thể hóa giải hiềm khích.”
Cố lão giả ngáp một cái, có chút hàm hồ nói.
Hàn Lập thầm mắng một câu: “Lão hồ ly” nhưng thần sắc lại lộ ra một bộ từ chối cho ý kiến, tiếp tục nhìn về phía Ngân Quang tiên tử.
“Thiếp thân mặc dù mới trở về không lâu nhưng đối với việc này cũng có nghe nói một chút, quả thực Thanh Long đạo hữu cũng có chút quá phận.
Nhưng lúc này tu sĩ Hợp Thể kỳ trong thành không nhiều lắm, mỗi một người đều là chiến lực quan trọng chống cự Ma tộc, thật sự không nên xé to chuyện.
Bất quá, chỉ bồi thường chút linh thạch thì đích xác không thỏa.
Thanh Long đạo hữu nếu cảm thấy không ngại thì xuất ra một số tài liệu hoặc bảo vật mà Băng Phượng đạo hữu cần nữa là được.
Ta nghĩ như vậy là ổn thỏa nhất!”
Ngân Quang tiên tử suy nghĩ một chút, có vài phần thiên vị Hàn Lập, đề nghị nói.
“Hừ, xem ra ba vị đều nhận định lỗi thuộc về tại hạ!”
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân trầm xuống, không nhịn được hừ lạnh nói một câu.
“Có phải đạo hữu sai hay không thì ta nghĩ bản thân đạo hữu hiểu rõ nhất! Chẳng lẽ Thanh Long đạo hữu xem ta giống như người thường, muốn đưa ra chứng cứ sao? Bất quá nếu thật sự muốn tìm người làm chứng, nơi này dường như có mấy vị.”
Sắc mặt Kim Việt thiền sư có chút trầm xuống, sau khi nhìn lướt qua mấy người Tiểu Hồng, thần sắc vô cùng bình tĩnh, nói.
Đám người Tiểu Hồng vừa nghe nhắc tới mình, hai mặt nhìn nhau, một câu cũng không dám nói ra.
“Băng Phượng, ý ngươi thế nào!”
Hàn Lập trầm ngâm đứng một hồi lâu mới quay đầu lại ngưng trọng hỏi Băng Phượng một câu.
“Nếu các vị tiền bối đã ra mặt thì thiếp thân cũng không tiện nói thêm gì, tất cả đều do Hàn huynh làm chủ!”
Nữ tử này rất thức thời, nói.
“Nếu như vậy, không nói đến số linh thạch và bảo vật kia, ta còn có một điều kiện.
Nếu hắn đông ý thì việc này tạm thời bỏ qua!”
Hàn Lập híp mắt lại, sau khi tự định giá một hồi mới chậm rãi nói.
“Điều kiện gì, Hàn đạo hữu không ngại nói ra xem!”
Kim Việt thiền sư hiếu kỳ, hỏi một câu.
“Rất đơn giản, không cần linh thạch và bảo vật.
Hàn mỗ ngay cả khi không tính là thân gia xa xỉ nhưng chút đồ ấy cũng không thiếu.
Thanh Long đạo hữu nếu có thể không né tránh đỡ của ta ba chiêu thì mọi việc trước đây coi như chưa xảy ra!”
Trên mặt Hàn Lập chợt lóe sát khí, nói.
“Cái gì, Hàn huynh vẫn muốn động thủ!”
Kim Việt thiền sư hơi kinh hãi, thất thanh nói!
“Chỉ là tiếp ba lần công kích của tại hạ mà thôi, không tính là động thủ.
Đại sư có thể nói là luận bàn thần thông thì cũng không quá.”
Hàn Lập thản nhiên nói một câu.
“Thanh Long đạo hữu, ý ngươi thế nào?”
Kim Việt thiền sư thấp giọng thương lượng với hai người Ngân Quang tiên tử vài câu sau đó quay đầu hỏi Thanh Long thượng nhân.
“Đỡ ba chỉêu của ngươi, được phép dùng bảo vật?”
Thanh Long thượng nhân sau khi hơi do dự, cẩn thận hỏi một câu.
“Tu sĩ chúng ta thần thông hơn phân nửa đều dựa vào bảo vật, tự nhiên là vật dụng không thể thiếu.
Như thế nào, đạo hữu và tại hạ tu vi không chênh lệch nhiêu lắm, chẳng lẽ ngay cả đỡ ba chỉêu của tại hạ cũng không làm được sao?”
Hàn Lập lạnh lùng nói, trong giọng nói rõ ràng mang theo một tia châm chọc.
“Hừ, ngươi không cần khích tướng, bổn tọa đáp ứng điều kiện này.”
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân sau khi âm tình bất định một lát, rốt cục hừ lạnh một tiếng, đồng ý nói.
Theo như lời Hàn Lập nói, bản thân là tu sĩ cùng giai, nếu ngay cả can đảm đỡ ba chiêu mà cũng không có thì chỉ sợ là hắn cũng không có mặt mũi nào đặt chân ở Thiên Uyên thành được nữa.
“Tốt lắm, nếu Thanh Long đạo hữu đã không có ý kiến gì nữa, chúng ta liền tìm một nơi luận bàn, các hạ cũng không muốn trì hoãn việc này chứ?”
Hai mắt Hàn Lập chợt lóe hàn quang, lập tức âm u nói.
“Nếu bổn tọa đã đồng ý, sớm tỷ thí cũng không sao.
Ngươi chọn địa điểm đi!”
Thanh Long thượng nhân sau khi đáp ứng điều kiện của Hàn Lập thần sắc có vẻ cực kỳ lanh lợi, không suy nghĩ thêm liền trả lời ngay lập tức.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1979: Hỗn Thiên Lưỡng Nghi Trận
Phàm Nhân Tu Tiên Truyện – Tác Giả: Vong Ngữ
Quyển 10: MA GIỚI CHI CHIẾN
Biên: Samus
Nguồn : LSB
“Cố đạo hữu, nơi đây hẳn là ngươi có chỗ chuyên dùng để tỷ thí chứ? Sợ rằng phải mượn dùng một lát rồi.”
Hàn Lập quay đầu lại, hỏi hôi bào lão giả một câu.
“Đương nhiên là có, Đâu Nguyên các có một chỗ lợi dụng khe không gian mà mở ra một không gian riêng.
Ở bên trong, cho dù tu sĩ Hợp Thể kỳ tranh đấu cũng không ảnh hưởng đến bên ngoài.
Hai vị đạo hữu nếu muốn luận bàn thì hiển nhiên không thành vấn đề.”
Cố lão giả sau khi ngẩn ra, lập tức trả lời.
Kim Việt thiền sư mắt thấy Hàn Lập chỉ nói vài câu quyết định “ba kích xong chuyện”, khóe miệng không khỏi có chút co quắp.
Mặc dù bọn họ từ miệng Ngân Quang tiên tử biết được thần thông Hàn Lập vượt xa tu sĩ cùng giai, ngay cả tôn giả Ma tộc cũng liên tiếp giết mấy tên, nhưng nếu chỉ công kích ba lần thì Thanh Long thượng nhân hiển nhiên có thể đỡ được.
Nếu không, vị trưởng lão Cửu Tinh tông mới gia nhập Thiên Uyên thành này chỉ có thể nói là hư danh mà thôi, trưởng lão hội cũng không cần phải mạo hiểm đắc tội với Hàn Lập mà tiếp tục che chở hắn.
Kim Việt thiền sư trong nháy mắt đã đem quan hệ lợi hại nghĩ tới thấu triệt, miệng mở khuyên thêm vài câu nhưng sau khi thấy không có hiệu quả, cũng chỉ có thể cười khổ một tiếng rồi không mở miệng nói gì nữa.
Về phần Ngân Quang tiên tử và Cố lão giả, một người thì có chút hướng về Hàn Lập, một người thì giữ ý tứ không muốn đắc tội cả hai, cho nên ý kiến nêu ra cũng rất khác nhau.
Vì vậy những người liên quan, dưới sự dẫn đầu của Cố lão giả đều hướng ngoài cửa đi ra.
Bất quá trong nháy mắt đi ra ngoài cửa Hàn Lập bỗng nhiên quay lại nhìn đám người Tiểu Hồng một cái, thản nhiên nói một câu:
“Ngày mai vào lúc này, nếu ta không thấy mấy người các ngươi thì… Hắc hắc, kết quả có lẽ các ngươi cũng nghĩ ra!”
Nói xong, hắn không quản tới đám người này nữa mà trực tiếp đi ra ngoài, đám người Tiểu Hồng trong lòng run sợ không thôi, không ai dám nói năng gì.
Về phần đám người Kim Việt thiền sư thì giống như không nghe, không nhìn thấy, đều dẫn nhau rời đi.
Thanh Long thượng nhân mặc dù mặt không chút thay đổi quay lại nhìn mấy người bọn họ một cái, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ một mực đi ra ngoài đại sảnh.
“Tiểu tiên tử, mấy người chúng ta phải làm sao bây giờ? Thanh Long tiền bối dường như không định che chở chúng ta! Phải làm sao bây giờ?”
Một tu sĩ Yêu tộc mặt đầy lông, sau khi thấy đám người Hàn Lập biến mất ngoài đại môn lập tức khóc lóc thảm thiết hỏi Tiểu Hồng một câu.
“Không sai, điều này không giống như lúc trước đạo hữu nói.
Lúc ấy tiên tử thay Thanh Long tiền bối xuất hiện khuyên bảo ta, nói rằng Hàn tiền bối đã chết, hơn nữa cho dù có trở lại thì tất cả cũng do Thanh Long tiền bối làm chủ, tuyệt không liên quan đến chúng ta.
Hiện tại phải nói rõ ràng cho chúng ta mới được.”
Một tu sĩ Nhân tộc khác cũng vội vã hỏi.
Mấy người khác mặc dù không nói gì nhưng đồng dạng đều nhìn Tiểu Hồng, dường như đều coi nữ tử này là chủ.
“Hừ, các ngươi tưởng rằng thiếp thân có thể thoát khỏi trách nhiệm sao? Lúc đầu Thanh Long tiền bối cũng dùng những lời như thế này cam đoan với ta, ta bất quá chỉ chuyển lời của hắn mà thôi.
Ta sao biết được đều là tu sĩ Hợp Thể kỳ mà hắn lại kiêng kỵ người này như thế, ngay cả chút can đảm che chở chúng ta cũng không có.
Cũng may, mấy người chúng ta đều là người có chút thân phận, người nọ ngay cả khi thần thông rất cao, nhưng cũng không thể một chưởng đánh chết chúng ta được.
Nhưng ngày mai có lẽ một chút đau khổ khẳng định là không thể tránh được.”
Sắc mặt Tiểu Hồng khôi phục được hai phần, nghe những người khác chất vấn, ngọc dung trầm xuống, tức giận trả lời.
“Ngày mai chúng ta nhất định phải đến động phủ Hàn tiền bối sao?”
Một người sắc mặt âm tình bất định, có chút chần chờ hỏi.
“Hừ, ta khuyên các ngươi tốt nhất là không nên bỏ trốn, nếu thật sự làm như thế, người nọ đã có lý do để giết chúng ta.
Đến lúc đó, cho dù trưởng bối ra mặt thì chỉ sợ cũng không thể bảo vệ được chúng ta.”
Tiểu Hồng sau khi hừ một tiếng, đề tỉnh nói.
“Tiểu đạo hữu nói rất đúng! Hắn yên tâm để chúng ta rời đi như vậy chỉ sợ sớm đã hạ thần niệm ấn ký lên người chúng ta, muốn chạy trốn thì đúng là tự tìm đường chết.
Hơn nữa, Thiên Uyên thành đã sớm bị đại quân Ma tộc bao vây, cho dù muốn rời đi thì có thể đi đâu được đây? Ngày mai phải thành thật đến thỉnh tội! Tại hạ muốn nói việc này cho một vị trưởng bối, trước xin cáo từ.”
Một tu sĩ tương đối già khẽ thở dài một hơi, sau khi ôm quyền liền lo lắng rời đi.
Mấy người còn lại sau khi hai mặt nhìn nhau vài lần, đều cảm thấy không còn con đường thứ hai để chọn, cũng chỉ có thể rời đi trong lo lắng.
Trong nháy mắt, cả đại sảnh chỉ còn lại một mình nữ tử Tiểu Hồng.
Nàng sau khi đứng ngây ngẩn tại chỗ hơn nửa ngày, thần sắc trên mặt trong chốc lát chuyển thành nghiến răng nghiến lợi, trong chốc lát lại chuyển thành tràn đầy sợ hãi, nhưng cuối cùng cũng nhấc chân, bất đắc dĩ rời đi.
Về phần những người khác sau khi trở về, người thì định chuẩn bị lễ vật, người thì đi nhờ vả người khác, quyết định hoàn toàn khác nhau.
Lúc này, đám người Hàn Lập dưới sự dẫn đầu của hôi bào lão giả đã đi tới thính đường trên tầng cao nhất của lầu các.
Nhìn pháp trận nhỏ bố trí giữa thính đường, ánh mắt Hàn Lập có chút chớp động.
Cố lão giả không chút chần chờ đi tới trước pháp trận, hai tay bắt quyết liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết vô cùng huyền diệu.
Pháp quyết biến thành linh quang chợt lóe liền nhập vào trong pháp trận.
Sau một khắc, tiếng “vù vù” xé gió vang lên, cả tòa pháp trận liền được kích hoạt.
Cố lão giả lúc này mới quay người lại cười nói với mọi người:
“Thông qua truyền tống trận này có thể trực tiếp tiến vào nơi tỷ thí.
Mấy vị đạo hữu cũng đi thôi, pháp trận này đủ để một lần truyền tống chúng ta vào trong phiến không gian kia.”
“Nếu như vậy, Hàn mỗ không khách khí.”
Hàn Lập mỉm cười, thân hình chớp một cái liền quỷ dị xuất hiện ở trung tâm pháp trận.
Lấy thần thông hiện tại của hắn, khe không gian loại nhỏ này không thể vây khốn được hắn, cho nên hiển nhiên trong lòng không có bất cứ cố kỵ gì.
Thanh Long thượng nhân phảng phất không muốn yếu thế, mặc dù sắc mặt âm trầm không nói gì nhưng tay áo phất lên, linh quang ngoài thân đại thịnh, cũng hóa thành một đoàn thanh quang bay vào trong pháp trận.
Thấy hành động của hai người Hàn Lập như vậy Kim Việt thiền sư cũng chỉ có thể lắc đầu mà theo sau, Băng Phượng thì nhíu mày cũng đi qua.
Hôi bào lão giả và Ngân Quang tiên tử là người cuối cùng bước vào pháp trận.
Lão giả trong nháy mắt khi tiến vào, lập tức thúc dục pháp quyết.
Pháp trận nhất thời phát ra một tầng ngũ sắc hà quang, nhanh chóng vây mọi người vào trong.
Hàn Lập chỉ cảm thấy cảnh sắc bốn phía hơi mơ hồ đi một lát thì đã tới một nơi xa lạ.
Ánh mắt đảo qua khắp nơi liền đem cảnh vật gần đó thu vào mắt.
Không gian trước mắt cũng không nhỏ, rộng chừng mấy ngàn mẫu, bốn phía cũng không giống như khe không gian bình thường, đồng dạng là vách ngăn không gian mờ ảo nhưng ở trung tâm lại có một đài cao đường kính hon trăm trượng.
Bề mặt đài cao chớp động linh quang mờ nhạt, nhìn qua thì biết đã trải qua cấm chế gia cố đặc thù, xung quanh là mấy chục cột đá cao mấy chục trượng, đứng vững xung quanh.
Những cây cột này bề mặt khắc hoa văn vô cùng tinh xảo, mỗi một cây đều có một viên cực phẩm linh thạch khảm vào, có vẻ cực kỳ tinh xảo.
“Hỗn Thiên Lưỡng Nghi trận! Cổ huynh, ngươi đã tốn không ít công sức a! Có pháp trận này bảo hộ, cho dù tu sĩ cấp bậc như chúng ta đánh nhau thì đúng là rất khó ảnh hưởng đến người bên ngoài.”
Ngân Quang tiên tử liếc mắt một cái liền nhận ra bố trí xung quanh, có chút giật mình nói.
Trên mặt Kim Việt thiền sư cũng lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
“Ha ha, chút thủ đoạn thôi mà, đã làm mấy vị đạo hữu chê cười.
Tại hạ thi thoảng cũng có thí nghiệm một chút thần thông công pháp cho nên mới ở nơi này bố trí chút ít.”
Mặc dù hôi bào lão giả vô cùng khiêm tốn nhưng trong mắt không nhịn được lộ ra một tia đắc ý.
Cấm chế bố trí nơi đây đích xác tốn của hắn không ít tâm tư.
Hàn Lập sau khi híp mắt nhìn một lát, không nói hai lời bắt đầu bắt quyết, thanh quang nổi lên liền hóa thành một đạo thanh hồng chói mắt bay lên đài cao.
Đến giữa không trung linh quang liền thu lại, thân hình Hàn Lập lần nữa hiện ra, không chút hoang mang lạnh nhạt nói với Thanh Long thượng nhân:
“Thanh Long đạo hữu, nếu đã tới sao lại không lên đài? Còn chờ đến bao giờ nữa?”
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, chân nhấc về phía trước, lập tức một cổ thanh khí bao phủ lấy thân hình hắn vào trong phiêu dật hướng đài cao bay lên rồi dừng giữa không trung đối diện với Hàn Lập.
Nếu không phải thần sắc hắn âm trầm như băng thì cũng rất giống tiên nhân phiêu nhiên xuất trần.
Cố lão giả bên cạnh thấy cảnh này, không dám chậm trễ một tay vừa lật, một cái ngân sắc ngọc bàn hiện ra rồi hướng đài cao ném lên.
Nhất thời, ngọc bàn nhoáng lên một cái hóa thành một ngân sắc quang cầu lơ lửng giữa trời.
Lúc này lão giả mới dùng tay chỉ một cái, đồng thời miệng lầm bầm niệm chú.
Theo đó, từng đạo “ầm ầm” bạo liệt phát ra, cột đá xung quanh phát ra quang mang chói mắt, đồng thời đỉnh cột đá chợt lóe linh quang phun ra các loại quang trụ, vừa lúc tập hợp với ngân sắc quang cầu do ngọc bàn biến thành.
Sau một khắc, ngân sắc quang cầu nổ bung ra, trong vô số ngân quang chớp động liền hóa thành một màn hào quang dày đặc, đem cả đài cao bao phủ lại.
Bề mặt quang mạc chẳng những phát ra ngân quang chói mắt mà còn có vô số phù văn màu trắng sữa tuôn ra, đem cả đài cao bao phủ vào trong, có vẻ vạn phần thần bí.
“Tốt lắm, cấm chế đã hoàn thành.
Hiện tại cho dù hai vị đạo hữu đánh tới long trời lỡ đất bên trong thì đối với chúng ta cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng.”
Hôi bào lão giả thở dài một hơi, sau khi thu pháp quyết lại liền quay đầu cười nói với Kim Việt thiền sư.
“Đã làm phiền Cố thí chủ rồi.
Hy vọng hai vị đạo hữu chỉ là luận bàn tới điểm là có thể lập tức dừng tay, nếu không thật sự sẽ tổn thương tới hòa khí đôi bên.”
Kim Việt thiền sư cảm ơn một tiếng, nhưng lại có chút lo lắng nói.
“Đại sư yên tâm, nếu chỉ là ba kích thì Thanh Long đạo hữu vô luận thế nào cũng có thể đỡ được.
Bất quá, hai vị đạo hữu khẳng định sẽ vận dụng thực lực chính thức, chúng ta có thể tận mắt nhìn thấy thì cũng xem như được mở rộng tầm mắt! Đặc biệt là vị Hàn đạo hữu kia, nghe nói có vài tên tôn giả Ma tộc đã chết trong tay hắn, lão phu đối với thần thông của hắn càng thêm hứng thú.”
Cố lão giả cười nói.
“Hy vọng là thế!”
Kim Việt thiền sư sau một tiếng phật hiệu liền thở dài nói.
Về phần Băng Phượng, nàng nhìn Hàn Lập trong quang mạc trong lòng không khỏi có vài phần lo lắng.
“Đạo hữu chuẩn bị chưa, Hàn mỗ ra tay đây!”
Hàn Lập nhìn Thanh Long thượng nhân phía đối diện, trên mặt sau khi hiện lên một tia sát khí, bỗng nhiên lạnh lùng nói.
Cơ hồ cùng lúc đó, hắn nắm chặt hai tay lại, một tiếng sét đánh truyền đến!
Kim sắc điện quang từ hai cánh tay chợt lóe bắn ra, vô số điện hồ thô to tuôn ra sau đó ngưng tụ hóa thành hai kim sắc điện mãng phóng lên cao, giương nanh múa vuốt, thanh thế cực kỳ kinh người!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1980: Lực Áp Thanh Long
“Ích Tà Thần Lôi! Bổn tọa tu luyện cũng không phải tà thuật ma công gì, lấy nó đối phó ta liệu có thể có bao nhiêu uy lực!”
Thanh Long thượng nhân thấy tình hình này, lầm bầm một tiếng, bàn tay giơ lên, ngọc thư trong tay kêu lảnh lót một tiếng rồi ngay sau đó hóa thành một vầng sáng năm màu chắn trước người, hai tay lại lật một lần nữa, hai cây bút lớn một vàng một bạc dài hơn thước bỗng nhiên hiện ra huyền phù trong không trung.
Mặc dù hắn nói có vẻ ung dung như vậy nhưng trên thực tế hắn cũng không dám khinh thường mà lập tức dụng tới bổn mạng pháp bảo của mình.
Hàn Lập nghe thấy đối phương nói như vậy, trên mặt cũng không có biểu hiện gì nhưng hai tay áo lại run lên, tức thì bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ màu xanh uốn lượn bay ra, dưới sự thúc giục của kiếm quyết bỗng nhiên kêu vang một tiếng rồi dung hợp thành một thể, rồi huyễn hóa thành một thanh kiếm lớn dài hơn mười trượng, thanh quang dập dờn, linh quang gai mắt vô cùng.
Lúc này hắn lại khoát tay khẽ điểm về phía hai con điện mãng màu vàng kim đang ở xa xa trong không trung.
Sau một tiếng nổ vang ra, hai con điện mãng đột nhiên lắc đầu vẫy đuôi rồi bổ nhào về phía thanh kiếm khổng lồ màu xanh ở trước mặt, chợt lóe một cái đã chui vào đó biến mất không thấy đâu.
Một tiếng sấm rền vang!
Thanh sắc cự kiếm trong nháy mắt cuồng trướng lên gấp mười lần đạt tới hơn trăm trượng, đồng thời phía ngoài thân kiếm hiện lên kim quang lập lòe, đồng thời có vô số điện hồ điên cuồng tuôn ra!
Nhưng Hàn Lập không những không dừng lại mà sau khi nhìn qua thanh kiếm lớn trong không trung một cái lại há miệng phun ra một quả cầu lửa màu bạc.
Hỏa cầu này vừa mới rời khỏi miệng lập tức từ phát ra một tiếng hót lảnh lót, tiếp đó chợt lóe một cái lại huyễn hóa thành một đầu ngân điểu.
Ngân điểu vừa hiện liền dang rộng hai cánh ra, thân thể phát ra một tiếng “phanh” rồi phóng lớn lên tới hơn một trượng, rồi lại giống như một tên bắn bổ nhào lên thanh kiếm lớn.
Một khắc sau đó, bên ngoài thanh cự kiếm toát ra một tầng ngân diễm, sóng lửa rào rạt trong phút chốc đã bao lấy toàn bộ thanh cự kiếm.
Đuôi lông mày Hàn Lập khẽ nhếch lên, trong miệng đột nhiên phun ra một chữ “trảm!”.
Vừa dứt lời, thanh cự kiếm dài hơn trăm trượng kia lập tức chém xuống Thanh Long thượng nhân một nhát, một âm thanh thật lớn vang lên!
Thế lao xuống của thanh kiếm khổng lồ không tính là nhanh, nhưng nơi nó đi qua, hư không phát ra từng trận “vù vù” không dứt.
Cự kiếm còn chưa thực sự hạ xuống thì một cỗ khí nóng đã phủ xuống bọc lấy thạch thai phía dưới trước.
Không gian phía dưới theo đó trong nháy mắt chuyển thành một màu lửa đỏ cuồng nhiệt, phảng phất như tất cả sắp bị nấu chín đến nơi.
Thanh Long thượng nhân thấy cảnh này sắc mặt đại biến, hai tay khẽ run lên, hai ngọn bút vàng, bạc trong tay tỏa sáng hào quang, vô số cổ văn từ đó chi chít tuôn ra, mỗi một cái đều lấp lánh linh quang huyền diệu vô cùng, sau khi tất cả dung hợp làm một lại biến thành một vầng sáng màu vàng bạc cuộn lên phía trên.
Một tiếng như sấm động giữa trời quang!
Thanh kiếm khổng lồ cùng với vầng sáng màu vàng bạc đâm đầu vào nhau, vầng sáng của hồ quang màu vàng cùng hỏa diễm màu bạc cũng đan vào nhau thành một rồi hóa thành một vầng sáng khổng lồ bao lấy cơ hồ hơn phân nửa thạch thai vào trong.
Những vầng sáng nổ tung vô cùng chói mắt khiến cho người ta gần như không tài nào nhìn thẳng vào đó, từng đợt sóng va chạm lại càng cuồn cuộn tản rộng về bốn phương tám hướng.
Theo đó, thạch thai đung đưa một trận kịch liệt, vầng sáng màu bạc ở trên đỉnh đầu lại càng nhộn nhạo hơn.
Ở đó nổi lên tầng tầng gợn sóng phảng phất như không gian có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào vậy.
Một đám tu sĩ phía ngoài thấy vậy tất cả không hẹn mà đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Chiêu thứ nhất giữa Hàn Lập và Thanh Long thượng nhân không ngờ lại có thanh thế lớn đến như vậy, điều này thật sự nằm ngoài dự liệu của bọn hắn.
Sắc mặt lão giả họ Cố khẽ đổi, hai bàn tay mười ngón liền hướng tới cột đá bốn phía liên tiếp bắn ra từng đạo pháp quyết.
Những pháp quyết này hóa thành các tia sáng đủ màu ồ ạt lao về phía các cây cột rồi lóe lên biến mất không thấy đâu.
Tức thì, luồng sáng phun ra từ đỉnh cột đá lập tức trở nên đậm hơn gấp bội so với lúc trước, mà vầng sáng màu bạc kia thì lóe một cái lại trở nên vững vàng như lúc ban đầu.
Dường như cũng ăn ý với biến đổi này, thạch thai vốn đang bất ổn cũng khôi phục bình ổn trong nháy mắt.
Chỉ sau chốc lát, vầng sáng khổng lồ bao phủ thạch thai rốt cục cũng tan ra, thân ảnh của Hàn Lập cùng với Thanh Long thượng nhân một cao một thấp lại một lần nữa hiện ra.
Hai tay Hàn Lập chắp sau lưng, trên mặt không có biểu hiện gì khác, đồng thời vẫn lơ lửng ở chỗ cũ, bộ dáng giống như chưa từng nhúc nhích chút nào mà Thanh Long thượng nhân không biết tự khi nào đã rớt từ không trung xuống thạch thai, vầng sáng năm màu trên người đã sớm không thấy tăm hơi mà chỉ còn lại một cuốn ngọc thư bề mặt chi chít vết nứt đang lơ lửng ở gần đó, còn linh quang trên hai cây bút vàng và bạc cũng ảm đạm, có vẻ như đã mất đi không ít linh tính.
Ngay cả thần sắc của Thanh Long thượng nhân kia thoạt nhìn thì có vẻ như không tổn hại tới một sợi lông nhưng sắc mặt thì mơ hồ có hơi chút tái nhợt.
Một kích mới vừa rồi của Hàn Lập rõ ràng là chiếm thượng phong rất nhiều.
Kim Việt thiền sư cùng lão giả họ Cố thấy tình cảnh này không khỏi nhìn nhau một cái, từ trong mắt của đối phương đều thấy được nét hoảng sợ.
Mặc dù họ đã sớm nghe nói thực lực Hàn Lập hẳn là cao hơn Thanh Long thượng nhân nhưng nếu chỉ một cú đánh mà đã có thể cứng rắn đánh cho Thanh Long thượng nhân rớt từ trên không trung xuống thì lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn hắn.
Mà cũng không biết là do bản thân Thanh Long thượng nhân quá yếu hay là do thực lực của Hàn Lập quả thật là sâu không lường được nữa.
Hàn Lập nhìn thấy Thanh Long thượng nhân mặc dù có đôi chút chật vật nhưng cũng không có bất kỳ tổn thương thực sự nào thì cười lạnh một tiếng, bàn tay đánh ra một chiêu, không gian gần đó bắt đầu dao động, đồng thời vô số thanh kiếm nhỏ màu xanh liền phá nát hư không mà bắn trở về, lóe một cái đã ồ ạt biến mất vào trong thân thể.
Một đòn mới vừa rồi của hắn mặc dù chiếm thượng phong, nhưng thanh kiếm khổng lồ màu xanh cũng đồng thời bị chấn động mà vỡ ra, đòn thứ hai hắn cũng không có ý lại dùng phi kiếm nữa, lúc này đương nhiên là thu lại toàn bộ hết.
Nhưng, cùng với Hàn Lập một tay bấm niệm pháp quyết, ánh sáng vàng kim bên ngoài thân thể hắn cũng lưu chuyển, thân thể đột nhiên biến thành khổng lồ, đồng thời một tầng lông vàng óng trong nháy mắt bao trùm toàn bộ thân thể.
Hắn lại thi triển ra Kinh Chập quyết, hóa thân thành một con đầu kim mao cự viên.
Hai mắt cự viên lóe lên ánh sáng màu lam, khuôn mặt dữ tợn vô cùng, sau khi giương cao tay hú dài một tiếng xông thẳng trời cao, hai quả đấm đột nhiên giáng vào lồng ngực mình, tức thì thân thể lại một lần nữa phóng lớn, lại càng lúc càng trở lên khổng lồ.
Trong nháy mắt nó liền hóa lớn chừng mười trượng, nhìn lướt về phía Thanh Long thượng nhân, ánh mắt băng hàn thấu xương.
Thanh Long thượng nhân thấy Hàn Lập biến thân, sắc mặt biến đổi, trong miệng tức giận quát khẽ một tiếng:
“Hừ, ngươi cho là chỉ có ngươi mới có phép biến hóa hay sao? Để cho ngươi cũng nếm thử lợi hại của Thanh Long chân thân của bổn tọa!”
Vừa dứt lời, vị Thanh Long thượng nhân này vỗ một tay lên thiên linh cái của chính mình, tức thì một cột sáng màu xanh từ trong đầu hắn bắn ra, thoáng một cái đã biến ảo thành một hư ảnh Ngũ trảo thanh long đang giương nanh múa vuốt.
Mà lúc này tay áo Thanh Long thượng nhân lại run lên, tiếp tục có bảy thanh kiếm nhỏ màu đen từ đó bay ra.
“Phốc phốc” mấy tiếng, bảy lưỡi kiếm nhỏ lại bị hắn nhanh như chớp cắm vào các nơi trên thân thể, hắn lại há miệng một lần nữa, phun ra bảy cỗ tinh huyết nhập vào trong bảo vật.
Sau một khắc, bảy lưỡi kiếm nhỏ vô thanh vô tức biến mất không thấy mà từ các nơi trên thân thể hắn bỗng nhiên có vô số tia máu phun ra, trong chớp mắt đã đem hư ảnh Thanh Long trong không trung quấn lấy gắt gao, đột nhiên kéo xuống phía dưới.
“Phốc xuy” một tiếng, Thanh Long thượng nhân vậy mà lại hợp lại làm một với hư ảnh Thanh Long kia.
Tiếp đó, chỉ thấy hắn gầm nhẹ một tiếng, khắp tứ chi, khuôn mặt liền hiện ra từng mảng vảy xanh, trên đỉnh đầu lóe sáng bạch quang rồi ở đó cũng hiện ra một đôi sừng nhung xanh biếc mượt mà, ở phía sau lại xuất hiện thêm một cái đuôi lớn màu xanh to lớn vô cùng.
Thanh Long thượng nhân này trong nháy mắt đã bán yêu hóa thành một con quái vật nửa rồng nửa người!
“Bản thân ta cũng đã sớm nghe qua Thanh Long đạo hữu có thân thể bán yêu, nên có thể có được biến hóa trước mắt này cũng không có gì kỳ lạ, nhưng cự viên mà Hàn đạo hữu biến hóa ra kia nhìn qua cũng không hề tầm thường, không biết là thuật biến hóa nào đây.”
Kim Việt thiền sư thấp giọng nói một câu, trên mặt lộ ra nét ngưng trọng.
“Không quá giống với thuật biến hóa bình thường, chẳng lẽ bản thân Hàn đạo hữu có được loại Chân linh chi huyết nào đó!”
Lão giả họ Cố sờ sờ cằm, có chút suy đoán thầm nghĩ.
“Cái này không thể nào! Hàn đạo hữu là tu sĩ phi thăng từ hạ giới, Chân linh hạ giới đã sớm diệt tuyệt không biết bao nhiêu năm, không thể nào còn có huyết mạch tồn tại lại.”
Ngân Quang tiên tử lắc đầu nói.
“Có lẽ là Hàn đạo hữu sau khi tới Linh giới mới lấy được Linh huyết.
Nhưng cho dù thế nào đi nữa, một đòn tiếp theo đây khẳng định còn hơn xa mới vừa rồi.
Cố đạo hữu, cấm chế không có vấn đề gì chứ.”
Kim Việt thiền sư lại đoán được bảy, tám phần chân tướng, cũng có chút bận tâm hỏi một câu.
“Đại sư cứ việc yên tâm, có ta tự mình nắm giữ cấm chế nơi này sẽ không thể có vấn đề gì được.”
Lão giả họ Cố cũng trả lời có vẻ rất tự tin.
“Hi vọng là như thế đi!”
Kim Việt thiền sư cũng không có bao nhiêu lòng tin, sau khi cười khổ một tiếng cũng không nói thêm gì nữa.
Lúc này, Hàn Lập biến thành cự viên bắt đầu ra tay.
Chỉ thấy, hai bàn tay lông lá nhọn hoắt của hắn đột nhiên bổ một trảo bào trong hư không.
Hai luồng linh quang một xanh một đen bỗng nhiên lóe lên từ trong lòng bàn tay, sau khi ngưng tụ lại liền hóa thành hai tòa núi nhỏ cao hơn mười trượng, vầng sáng xung quanh quay cuồng, vừa nhìn là biết không phải bảo vật bình thường.
Cự viên sau khi rống to một tiếng như sấm động giữa trời quang, hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn bỗng đem hai tòa núi nhỏ hung hăng quăng xuống phía dưới.
Những tiếng nổ lớn bắt đầu vang lên!
Hai ngọn núi bỗng chốc hóa thành hai luồng sáng hai màu một xanh một đen như đạn bắn ra, nơi chúng đi qua chẳng những không gian vặn vẹo dao động mà lại phát ra từng trận thanh âm chói tai, trong chớp mắt đã xuất hiện gần Thanh Long thượng nhân chỉ trong gang tấc.
Thanh Long thượng nhân chỉ cảm thấy một áp lực lớn như có hai lưỡi dao sắc bén đang dần tiến tới trước mặt hắn, không khí bốn phía căng thẳng, thân thể lại bị một cỗ lực lượng vô hình cầm giữ gắt gao, tứ chi nhất thời không cách nào nhúc nhích dù chỉ một chút.
Hắn vô cùng kinh hãi, không lưỡng lự quát to một tiếng, thân thể bán yêu lập tức bùng lên thanh quang, lân phiến khắp người trong nháy mắt cũng dựng đứng cả lên, một cỗ lực lượng to lớn vô cùng từ trong thân thể bộc phát ra, mà một khắc sau đó cũng mạnh mẽ tránh thoát khỏi trói buộc.
Hai bàn tay đã biến thành trảo lại càng nhanh như tia chớp, hung hăng đảo về phía ngọn núi đang đến ngay trước mặt hắn.
Thanh Long thượng nhân dám làm như thế, tự nhiên là có đạo lý của hắn.
Vốn dĩ Thanh long chi thể được xếp vào hạng đệ tam trong tất cả Chân long chân linh, mặc dù Chân Long chi thể do hắn biến hóa ra không thể nào so được với Thanh long chi thể chân chính nhưng bởi vì có Thanh long chi huyết cho nên độ mạnh của thân thể cũng không phải người thường có thể tưởng tượng được.
Chẳng những cả người hắn cứng rắn tựa như đỉnh giai pháp bảo, mà sau khi kích phát Chân long chi huyết hắn lại có khả năng khu sử một bộ phận Thanh long chi lực, đủ để có thể khai sơn liệt bảo.
Nhưng, ngay khi hai trảo của Thanh Long thượng nhân vừa tiếp xúc với hai ngọn núi, trong nháy mắt, trong lòng hắn lại lập tức hối hận!
Bởi vì hai trảo kia chẳng những không giống như hắn tưởng tượng, có thể một trảo phá nát hai ngọn núi nọ mà ngược lại mười ngón tay hắn nóng ran lên, sau một tiếng “két băng” giòn vang, dưới cự lực mà ngọn núi mang theo đã mạnh mẽ chấn gãy đôi song trảo của hắn!
Thanh Long thượng nhân kinh hãi, hai cánh tay nhanh như chớp rụt về phía sau, lại một lần nữa há lớn miệng phun ra một đoàn thanh quang vừa lúc đánh trúng một ngọn núi trong đó, đồng thời cái đuôi lớn sau lưng bỗng mơ hồ đi, ngay lập tức quét trúng một ngọn núi khác.
“Ùng ùng!”
Sau khi hai tiếng nổ mạnh cùng một tiếng kêu đau đớn truyền ra, Thanh Long thượng nhân loạng choạng ngã dúi dụi, thân thể như bao cát bắn ngược ra ngoài, sau khi liên tiếp giật lùi vài chục bước mới miễn cưỡng ổn định lại thân hình.
Nhưng lúc này, trên mặt Thanh Long thượng nhân đã tràn ngập sự sợ hãi, hắn định nói gì đó, nhưng vừa lên tiếng liền phun ra một ngụm máu đen.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










