Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 395 : Lão Ảnh (c1971-c1975)
❮ sautiếp ❯Chương 1971: Lão Ảnh
“Vâng tổ phụ.”
Ngân Nguyệt hé miệng định nói gi đó, nhưng cuối cùng vẫn do dự không nói.
Ngao Khiếu lão tổ còn muốn cùng chất nhi của mình nói thêm vài chuyện nữa nhưng thần sắc vừa động, đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía cửa.
Kết quả một lát sau, tiếng bước chân vang lên, một thị nữ trẻ tuổi xuất hiện ngoài cửa, cung kính nói:
“Hồi bẩm đại nhân, bên ngoài có hai vị trưởng lão đến đây cầu kiến.”
“Ồ, bọn họ cũng không chậm, để bọn họ vào đi.”
Thần sắc Ngao Khiếu lão tổ hòa hoãn, gật đầu ra lệnh.
Thị nữ kia hiển nhiên đáp ứng dạ một tiếng rồi nhận lệnh đi ra ngoài.
Một lát sau, nam tử họ Tư và bạch phát lão giả từ bên ngoài đi vào, vừa thấy Ngao Khiếu lão tổ liền tiến lên chào.
“Bái kiến tiền bối, không biết lần này tiền bối gọi vãn bối đến là có chuyện gì muốn vãn bối đi làm?”
Nam tử trắng trẻo nghiêm nghị hỏi một câu.
“Không cần vội, hai người các ngươi trước tiên ngồi xuống rồi nói.”
Ngao Khiếu lão tổ sau khi cười liền chỉ vào ghế bên cạnh.
Hai tồn tại Hợp Thể kỳ một nhân một yêu này hiển nhiên không dám làm trái ý Ngao Khiếu, sau khi cám ơn liền đàng hoàng ngồi xuống hai bên.
“Nói ra, hai người các ngươi cũng có chút quan hệ sâu xa với lão phu, một người là hậu nhân của bằng hữu năm xưa, một người là đệ tử ký danh của Mạc đạo hữu.
Lúc này ta có một đại sự cần người đi làm, cũng chỉ có thể giao cho hai người các ngươi ta mới thật sự yên tâm.”
Ngao Khiếu lão tổ đánh giá hai người, vẻ mặt ôn hòa nói.
“Tiền bối cứ việc phân phó.”
Đối mặt với tồn tại Đại Thừa kỳ trước mắt, hai người nam tử họ Tư hơi có chút khép nép.
“Ta nghe Mạc đạo hữu nói, lúc hắn không có ở đây chủ sự Thánh đảo chính là Lạc đạo hữu vậy thì ta muốn ngươi giúp ta sưu tầm vài món đồ trong này.
Có cả tài liệu lẫn pháp khí nhưng dù là gì đi nữa thì ngươi cũng phải tự mình tìm kiếm, tất cả phải âm thầm tiến hành, hơn nữa càng nhanh càng tốt.”
Ngao Khiếu lão tổ sau khi hơi trầm ngâm liền đi thẳng vào vấn đề.
“Vâng, vãn bối lập tức phái người tin cậy chia nhau đi làm việc này, tuyệt đối không để người ngoài biết.”
Bạch phát lão giả đầu tiên ngẩn ra liền lập tức đáp ứng một câu.
“Tốt lắm, nơi nàỵ ta có danh sách, ngươi nhận lấy rồi đi làm.”
Ngao Khiếu lão tổ gật đầu, phất tay lên, một khối ngọc giản bay qua.
Bạch phát lão giả lập tức đứng dậy ngọc giản vào tay, không thèm nhìn tới liền cất vào tay áo.
Hắn hiểu rằng, bất luận là thứ nào bên trong thì cũng phải cố hết sức mà đi làm.
Ngao Khiếu lão tổ thấy vậy trên mặt lộ ra vẻ hài lòng rồi quay đầu lại ra lệnh cho nam tử họ Tư:
“Tư hiền chất, ta muốn ngươi đi Man Hoang thế giới gặp mấy vị đại năng chi sĩ dị tộc một chuyến.
Về phần thứ muốn họ làm thì ta đều ghi lại trong ngọc giản.
Ngươi cũng đừng để ai khác trên đảo biết việc này.”
“Vãn bối sẽ cẩn thận làm việc.”
Nam tử họ Tư đồng dạng đứng dậy cung kính trả lòi.
“Uh, hai chuyện này có liên quan đến ba đại Thủy tổ Ma tộc.
Mạc đạo hữu sớm đã nói với lão phu rằng nhiều lắm chỉ có thể cho các ngươi thời gian năm năm để hoàn thành, nếu chậm trễ đại sự thì các ngươi cũng biết kết quả rồi đấy…”
Gương mặt Ngao Khiếu lão tổ thoáng cái liền trở nên nghiêm nghị, nói.
“Tiền bối yên tâm, đám người vãn bối cho dù bỏ cái mạng nhỏ cũng chắc chắn hoàn thành.”
Bạch phát lão giả và nam tử họ Tư vừa nghe dùng để đối phó Thủy tổ Ma tộc, sau khi nhìn nhau một cái trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, cơ hồ lập tức thề thốt ra.
“Lão phu tìm các ngươi đến đây tự nhiên là do tin tưởng các ngươi, nếu không có việc gì nữa thì các ngươi lập tức đi làm đi, không nên chậm trễ.”
Ngao Khiếu lão tổ khoát tay, sau khi vứt một khối ngọc giản khác cho nam tử họ Tư liền nói ra lời tiễn khách.
Hai người bạch phát lão giả không dám nói thêm gì, lúc này sau khi thi lễ liền rời khỏi lầu các.
“Tổ phụ, hai người này không có vấn đề gì chứ? Trên Thánh đảo không phải đã có gian tế Ma tộc trà trộn sao?”
Chờ sau khi hai người rời đi Ngân Nguyệt mới nhíu mày hỏi một câu.
“Hắc hắc, nếu hai người này cũng không đáng tin thì những kẻ khác lại càng không thể tin.
Hai người này là do Mạc Giản Ly tự mình đề cử với ta, cả hai đều ở trên Thánh đảo ngàn năm chưa từng rời đi nửa bước.
Vả lại, chất nhi cảm thấy gian tế Ma tộc có thể thoát được hai mắt tổ phụ sao? Ít nhất tại đại điện trước đó, trong đám trưởng lão Thánh đảo không hề có tên nào là gian tế, điều này cũng xem như là tin tốt.”
Trên khuôn mặt tré tuổi của Ngao Khiếu lão tổ hiện lên ý cười thản nhiên.
“Tổ phụ đại nhân nếu hiểu rõ thì Linh Lung đã yên tâm, chất nhi xin phép lên lầu nghi ngơi một lát.”
Thần sắc Linh Lung* buông lỏng, thi lễ nói với Ngao Khiếu lão tổ.
(Chú: *khi còn ở Nhân giới, một phân hồn của Linh Lung vốn được Hàn Lập thu được thông qua khí linh của một phiến ngọc lưu ly, khi ấy phân hồn đó có nói xuất thân của mình là Ngân Nguyệt lang tộc cho nên Hàn Lập lấy tên của tộc ấy mà gọi nàng là Ngân Nguyệt.
Do đó, từ nay về tại sau hạ mạn phép biên nhân vật nữ chính tại Linh giới này sẽ có tên là Ngân Nguyệt, thay thế cho Linh Lung.)
“Chất nhi đã vất vả mấy tháng, đích xác nên nghỉ ngơi cho khỏe, vậy chất nhi lui xuống trước đi.”
Ngao Khiếu lão tổ gật đầu, có chút trìu mến, nói.
“Tổ phụ đại nhân cũng sớm đi nghỉ, dù sao lão nhân gia người vừa mới khôi phục nguyên khí không bao lâu, không nên lo lắng quá nhiều.”
Ngân phát nữ tử cũng lo lắng dặn dò một câu.
“Ha ha, chất nhi cho rằng tổ phụ của ngươi thật sự đã già sao!”
Ngao Khiếu lão tổ nhếch miệng, ra vẻ bất cần nói.
“Lấy bộ dáng tổ phụ đại nhân, chu dù có nói là huynh trưởng của chất nhi thì hơn phân nửa cũng không có người hoài nghi, như thế nào lại nhắc đến chữ “già” chứ.”
Ngân Nguyệt khẽ cười một tiếng, liền thi lễ đi lên lầu.
Cước bộ nhẹ nhàng, phảng phất tâm tình đã tốt hơn rất nhiều.
“Nha đầu này thật là… Hy vọng nó không cần tu luyện Vong Tình quyết.”
Ngao Khiếu lão tổ nhìn theo bóng lưng ngân phát nữ tử dần biến mất trên cầu thang, trên mặt hiện lên vẻ quan tâm, khẽ thở dài một hơi.
Nhưng kỳ quái chính là, sau khi nam tử tóc dài nói xong liền nhắm mắt ngồi ngay ngắn trên ghế không động đậy, bộ dáng như không định đứng dậy đi lên lầu.
Qua thời gian một bữa cơm đột nhiên hắn mở hai mắt thản nhiên nói một câu:
“Nếu đã tới thì sao không hiện thân.”
“Thuộc hạ bái kiến Ngao Khiếu đại nhân.”
Lời còn chưa dứt, hư không phụ cận liền ba động một chút, một đạo hư ảnh trong suốt chợt lóe hiện ra cách Ngao Khiếu lão tổ không quá mấy trượng.
Hư ảnh này vừa hiện thân, thân hình liền dần dần ngưng tụ rõ ràng, cuối cùng hóa thành một nữ tử thướt tha mặc hắc bào.
Nữ tử đeo mặt nạ sói màu xanh, hai tay mang găng đen nhánh, một chút da thịt cũng không lộ ra.
“Lão Ảnh, nhiều năm trôi qua như vậy mà lối trang phục này của ngươi vẫn không thay đổi chút nào a.”
Mí mắt Ngao Khiếu lão tổ vừa động, lộ ra một chút hứng thú nói.
“Phong thái đại nhân cũng vẫn như xưa, lúc trước nghe nói đại nhân độ kiếp mà hao tổn nguyên khí, thuộc hạ quả thực lo lắng rất lâu, hiện tại thấy đại nhân vô sự, thuộc hạ đã yên tâm.”
Nữ tử đeo mặt nạ không dám chậm trễ, sau khi thi lễ liền cung kính trả lời.
“Hắc hắc, chỉ là một lần thiên kiếp thì sao lấy được cái mạng của lão phu.
Được rồi, không nói nhảm nữa, nhiều năm trước ta ra lệnh cho ngươi tới ẩn náu tại Thánh đảo phòng ngừa vạn nhất.
Hiện tại ngươi đem tình hình Thánh đảo kể lại tỷ mỷ cho ta một lượt.
Lão phu muốn trấn thủ ở Thánh đảo một thời gian, nhất định cần phải hiểu rõ tình hình trên đảo mới được.”
Ngao Khiếu lão tổ ngưng trọng nói.
“Vâng, hiện tại tình hình Thánh đảo kỳ thật không được tốt, chủ yếu là vì Ma tộc bên kia….”
Nữ tử đeo mặt nạ nghe vậy không chút do dự kể lại.
Ngao Khiếu lão tổ chăm chú lắng nghe, gặp chỗ nào không rõ thì mở miệng cắt lời nữ tử hỏi lại cho rõ ràng.
Về phía nữ tử thì cũng chỉ có thể trả lời những thứ mình biết, còn những thứ không biết thì chỉ có thể lắc đầu.
Sau khi nữ tử kể xong câu cuối cùng liền lập tức im lặng không nói gì nữa, mà vẻ mặt của Ngao Khiếu lão tổ lại lâm vào trầm ngâm, bắt đầu tự định giá.
“Lão Ảnh, ngươi làm không tệ, xem bộ dáng thì mấy năm này ngươi cũng không nhàn rỗi.
Bất quá, chuyện lần trước lão phu đưa tin cho ngươi điều tra đã có kết quả chưa?”
Ngao Khiếu lão tổ cuối cùng lộ ra vẻ hài lòng, tinh thần phục hồi lại nhưng đột nhiên hỏi đến một việc khác.
“Ngao Khiếu đại nhân có lệnh thì Lão Ảnh sao lại không chuyên tâm đi làm.
Nhưng người mà đại nhân muốn ta điều tra căn bản chưa từng tới Thánh đảo.
Lời đồn đãi có liên quan tới hắn mặc dù không ít, nhưng tin tức cụ thể thì không có bao nhiêu.
Hơn nữa người này dường như là khổ tu chi sĩ, ngoại trừ tu luyện thì dường như rất ít quan hệ với người khác.
Đây chắc cũng là nguyẻn nhân khiến người này chỉ trong khoảng thời gian ngắn liền tiến giai lên mấy cảnh giới.
Thuộc hạ đã sửa sang lại tư liệu về người này một chút, đại nhân xem thì sẽ rõ.
Bên trong phần lớn cũng chỉ là một số lời đồn đãi, không nhất định là thật.”
Lần đầu tiên trong giọng nói nữ tử lộ ra vẻ khó xử, nhưng sau khi suy nghĩ một chút thì vẫn thành thật trả lời.
“Là thật hay giả thì lão phu phải xem mới biết được bản lãnh hắn lớn cỡ nào.
Từ hạ giới phi thăng lên Linh giới bất quá chỉ hơn ngàn năm liền tạo ra danh tiếng lớn như vậy, hơn nữa còn là vướng mắc tâm cảnh chủ yếu của Ngân Nguyệt.”
Sắc mặt Ngao Khiếu lão tổ trầm xuống, có chút âm lệ, nói.
“Vâng, đại nhân.”
Hắc bào nữ tử phất tay, một đoàn thanh quang liền bay qua.
Ngao Khiếu lão tổ giơ tay bắt lấy thanh quang, sau đó năm ngón tay khép lại bắt đầu đem thần niệm dò xét bên trong.
“Tin tức sao lại ít như vậy? Hơn nữa đều là tin tức không hoàn chỉnh.
Dựa theo mấy lời đồn này thì hắn vừa mới tiến giai Hợp Thể sơ kỳ liền có thể liều mạng với tu sĩ hậu kỳ đại thành, ngươi cảm thấy chuyện này có mấy phần là thật?”
Sau một lát, Ngao Khiếu lão tổ xem hết tư liệu trong tay, sau khi lạnh giọng một tiếng liền có chút không hài lòng hỏi một câu.
“Thuộc hạ chỉ làm theo lệnh đại nhân sưu tầm tư liệu có liên quan, còn đúng hay sai thì còn cần đại nhân tự mình phán đoán.
Dù sao lúc trước đại nhân không ra lệnh cho ta tự mình ra ngoài điều tra nội dung liên quan.
Bất quá, hiện tại đại nhân có hạ lệnh thì cũng đã muộn, nghe nói trước đó người này gặp Ma tộc đuổi giết, đã sớm không rõ tung tích.”
Hắc bào nữ tử cực kỳ chăm chú nói.
“Tung tích không rõ? Có thật vậy không? Nếu đúng như thế thì thật ra cũng tốt cho tiểu tử Nhân tộc Hàn Lập này, chỉ là một gã tu sĩ phi thăng mà cũng dám quấy rối tâm cảnh của Ngân Nguyệt, khiến nó thủy chung không thể thuận lợi tiến giai, cho dù chết trăm ngàn lần cũng không hết tội.”
Hai mắt Ngao Khiếu lão tổ chợt lóe hung quang, chậm rãi nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1972: Hoả Ly Tông
“Nếu như Ngao Khiếu đại nhân thật sự muốn tính mạng người này thì khi hắn sống sót trở về ta có thể thay đại nhân ra tay một lần, như vậy sẽ không có ai hoài nghi đại nhân.”
Thanh âm nữ tử đeo mặt nạ bỗng phát lạnh, nói.
“Nếu hắn xuất hiện thì ngươi không thể ra tay.”
Ngao Khiếu lão tổ không chút do dự lắc đầu.
“Sao lại thế, chẳng lẽ sợ Ngân Nguyệt biết chuyện này?”
Nữ tử đeo mặt nạ dường như biết không ít chuyện về Ngân Nguyệt, có chút kinh ngạc hỏi.
“Nguyên bổn tin tức về người này ta vẫn một mực giấu Ngân Nguyệt.
Chất nữ vẫn theo bên cạnh ta không tiếp xúc với ngoại giới, nhưng trước đó vài ngày tiểu nữ đột nhiên nhận được tin từ một bằng hữu cũ, dường như trong lúc vô tình có nhắc tới chuyện tiểu tử phi thăng từ Nhân giới này đã trở thành tu sĩ Hợp Thể kỳ.
Cho nên, lần này rời núi nàng nhất quyết đòi đi cùng.
Nếu Hàn tiểu tử nhanh như vậy đã gặp chuyện không may thì cho dù không có chứng cứ gì thì nàng cũng sẽ hoài nghi ta, khúc mắc sợ rằng càng khó hóa giải.
Đương nhiên, nếu hắn chết trong tay đại quân Ma tộc thì lại là chuyện khác!”
Sắc mặt Ngao Khiếu lão tổ sau khi âm tinh bất định một lát mới chậm rãi nói. )
“Nói như vậy thì có chút phiền phức.
Bất quá, để hắn chết trong tay đại quân Ma tộc đối với ta cũng không phải là chuyện không thể làm được.”
Nữ tử đeo mặt nạ cười khẽ một tiếng, bộ dáng rất muốn dồn Hàn Lập vào chỗ chết.
“Ta nói không được là không được! Hiện tại, đại chiến với Ma tộc sắp bắt đầu, mỗi một tồn tại Hợp Thể kỳ đều là chiến lực quý giá, tuyệt không thể dễ dàng mất đi được.
Nếu không thì ta đã sớm khiến Thiên Khuê từ nay về sau biến mất trên thế gian này, sao có thể lưu tính mạng hắn đến tận bây giờ.”
Sắc mặt Ngao Khiếu lão tổ trầm xuống, dùng khẩu khí ra lệnh nói.
“Nếu đại nhân đã nói như thế thì ta sẽ không nhúng tay vào việc này, nếu không thì ta thật đúng là cảm thấy hứng thú với kẻ được xưng là thiên tài tu luyện mười vạn năm mới xuất hiện của Nhân tộc.”
Nữ tử đeo mặt nạ sau khi cười khẽ một tiếng thì không nói thêm gi nữa.
“Lão Ảnh, ngươi làm Ảnh vệ của ta đã bao nhiêu năm rồi?”
Đột nhiên, Ngao Khiếu lão tổ hỏi một câu.
“Đại khái khoảng năm sáu vạn năm! Sao đại nhân lại đột nhiên hỏi như thế?”
Nữ tử đeo mặt nạ ngẩn ra, có chút kinh ngạc hỏi ngược lại.
“Năm đó ta cứu ngươi từ dòng chảy thời không ra, ngươi thề đã sẽ thuần phục ta mười vạn năm, cũng lập tức cùng ta thiết lập hồn khế mười vạn năm.
Hiện tại ta định đem thời gian mấy vạn năm còn lại chuyển qua cho Ngân Nguyệt, ý của ngươi thế nào?”
Ngao Khiếu lão tổ nghiêm nghị nói.
“Ngao Khiếu đại nhân.
Mặc dù ta cảm tạ đại ân cứu mạng nên mới cùng ngươi thiết hạ hồn khế ước, nhưng nguyên nhân chủ yếu vì ngươi là một tồn tại Đại Thừa kỳ, thực lực đủ khiến ta tâm phục khẩu phục.
Nếu không năm đó ta đã dùng cách khác để báo đáp ân cứu mạng.”
Nữ tử đeo mặt nạ nghe vậy lại nhướng mày một cái, có chút không hờn không giận nói.
“Như thế nào, nguyên nhân chủ yếu khiến ngươi không muốn là vì tu vi Ngân Nguyệt không đủ sao?”
Ngao Khiếu lão tổ thản nhiên nói.
“Không sai! Nha đầu Ngân Nguyệt kia từ nhỏ đến lớn ta luôn quan sát, đối với nàng cũng có chút cảm tình.
Những điều kiện khác không tính, nhưng chỉ một điểm là tu vi nàng thật sự quá yếu, ít nhất cũng phải là Hợp Thể kỳ thì ta mới có thể che chở.
Ngươi hẳn cũng biết quy tắc của lão (cổ) thú nhất tộc chúng ta, cho dù là ta cũng không thể dễ dàng phá vỡ.”
Nữ tử đeo mặt nạ thở dài một hơi, dường như có chút bất đắc dĩ nói.
“Nếu chỉ vì thực lực không đủ thì ngươi yên tâm.
Nha đầu kia không quá trăm năm liền có thể tiến giai Hợp Thể kỳ, thậm chí sau này tiến giai lên Đại Thừa kỳ cũng không phải là không có cơ hội.”
Ngao Khiếu lão tổ bỗng cười rộ lên.
“Ngao Khiếu đại nhân, ngươi nói vậy là có ý gì?”
Trong mắt nữ tử chợt lóe kỳ quang, kinh ngạc hỏi.
“Ngươi còn chưa biết, Ngân Nguyệt đã thức tỉnh được Thất Tinh Nguyệt Thể, có loại thiên phú này trong người, ngươi cảm thấy lời ta vừa nói có quá đáng không? Bất quá, vì phòng ngừa ngoài ý muốn, việc này ngoại trừ ta và Ngân Nguyệt thì chưa có người thứ ba biết được việc này.”
Ngao Khiếu lão tổ trịnh trọng nói.
“Lại có loại chuyện này sao? Nếu đúng như thế thì ta cũng không phải là không làm được.
Bất quá, ta còn phải xác nhận đã rồi mới tính tiếp.”
Nữ tử đeo mặt nạ sau khi trầm ngâm một lát, có chút miễn cưỡng gật đầu.
“Được rồi, có ngươi bảo vệ bên cạnh Ngân Nguyệt trước khi tu vi nàng đại thành thì lão phu cũng không lo lắng.
Việc này không nên chậm trễ, vài ngày sau ta sẽ an bài tất cả cho ngươi, chứng minh Thất Tinh Nguyệt Thể của Ngân Nguyệt xong, ta sẽ đem hồn khế ước chuyển giao qua.”
Thần sắc Ngao Khiếu lão tổ buông lỏng, nói.
“Đại nhân đã nói thế thì ta hiển nhiên sẽ hợp tác.
Bất quá, Ngao Khiếu đại nhân nóng lòng như thế chẳng lẽ là không tự tin về đại chiến sắp tới nên mới an bài đường lui cho Ngân Nguyệt?”
Nữ tử đeo mặt nạ gật đầu, đột nhiên có chút giảo hoạt hỏi một câu.
“Hắc hắc, lão phu nếu không tự tin thì sao lại tự mình chạy đến nơi này.
Mặc dù không biết bên Ma tộc bày mưu tính kế thế nào nhưng lúc này đây ta và Đại Thừa kỳ mấy tộc khác liên thủ, phần thắng kể ra cũng không ít.
Cụ thể ra sao thì ta không tiện tiết lộ, hiện tại cái cần làm là nghĩ ra thủ đoạn phòng ngự.
Huống hồ cho dù không có ma kiếp thì lôi kiếp lần kế tiếp tới ta cũng không thể chống đỡ được cho nên an bài một số chuyện cũng là đương nhiên.”
Ngao Khiếu lão tổ ngạo nghễ nói.
Thấy vẻ mặt nam tử tóc dài như vậy, trong mắt nữ tử chợt lóe quang mang nhưng không nói thêm gì.
Lúc này khẩu khí Ngao Khiếu lão tổ ngưng trọng, bỗng nhiên nói:
“Bây giờ ta không còn chuyện gì để nói, ngươi trước lui đi.
Trên đảo hẳn là bắt đầu bố trí điều tra gian tế Ma tộc, ngươi cũng đừng để bị phát hiện, nếu không vạn nhất bị hiểu lầm thì phiền toái cũng không nhỏ, ít nhất thân phận đang che giấu hiện tại ngươi cũng không thể nào dùng tiếp được.”
“Vâng, đại nhân.
Vậy Lão Ảnh xin cáo lui.”
Nữ tử gật đầu, thân thể mềm mại khẽ chuyển liền hóa thành hư ảnh giống như lúc đến, cũng theo một đạo không gian ba động mà biến mất không thấy tung tích.
Ngao Khiếu lão tổ thấy cảnh này hai mắt híp lại một lát, cuối cùng phát ra một tiếng than nhẹ, lần nữa nhắm hai mắt lại.
Bên kia, trong một dãy núi cách Thiên Uyên thành hơn mười vạn dặm, một đám tu sĩ Nhân tộc mặc quần áo màu đỏ lặng lẽ ẩn núp trên ngọn núi đang nhìn về phía một hạp cốc cực kỳ bí ẩn ở phía xa.
Đám tu sĩ này nam nữ đều có, đa số đều là thanh niên hai ba mươi tuổi, trong đó có mấy người tóc xám trắng, thần quang trong mắt ẩn hiện, bộ dáng tu vi pháp lực cực kỳ tinh thuần.
Nhưng kỳ quái chính là đám tu sĩ này sắc mặt đều lộ vẻ tiều tụy, trên người có vẻ phong trần, dường như đã trải qua một quãng đường rất xa mới đến được nơi này.
“Lý sư đệ, ngươi xác định không sai chứ, trong hạp cốc nọ thật sự có truyền tống pháp trận của Thiên Uyên thành, có thể khiến chúng ta trực tiếp tiến vào trong thành?”
Một bạch phát lão giả sau lưng đeo hai thanh trường kiếm vàng xanh, sau khi thu ánh mắt lại liền xoay người hỏi một lão giả trên mặt có sẹo.
“Chưởng môn sư huynh yên tâm, truyền tống pháp trận này chuyên dùng cho trưởng lão trong Thiên Uyên thành, người biết cực kỳ ít.
Lúc đầu nếu không phải một gã Kim vệ trong thành là người quen của ta, hơn nữa trong một lần say rượu vô ý nói ra thì ta căn bản không biết việc này.”
Lão giả mặt sẹo kia không suy nghĩ thêm lập tức trả lời.
“Điều này cũng khó nói, hiện tại khu vực Ma tộc chiếm giữ không hể nhỏ, nơi bí ẩn cỡ nào thì cũng có khả năng bị phát hiện.”
Lão giả lắc đầu, giọng điệu cực kỳ lo lắng, nói.
“Nhưng hiện tại Thiên Uyên thành đã bị Ma tộc bao vây, chúng ta muốn trực tiếp xông qua căn bản là tự tìm đường chết, cũng chỉ có theo lời Lý sư đệ thử một lần.”
Một lão ấu khuôn mặt cực kỳ xấu xí có chút không nhịn được mở miệng nói.
“Lời sư muội nói không sai! Hiện tại đích xác đã không còn đường lui nữa.
Nếu tiếp tục ẩn núp bên ngoài thì sớm muộn gì Hỏa Ly tông ta cũng bị Ma tộc tiêu diệt, chỉ có tiến vào Thiên Uyên thành mới có thể bảo vệ được truyền thừa bổn tông.
Xem ra chỉ có thể mạo hiểm mà thôi.”
Sắc mặt lão giả đeo song kiếm sau khi âm tình bất định một lát liền cắn răng nói.
“Sư huynh sáng suốt! Nhân tộc chúng ta trước kia đã trải qua không biết bao nhiêu lần ma kiếp, ba đại Hoàng thành cũng không ổn định, chỉ có Thiên Uyên thành mới không bị công phá, nếu có thể tiến vào trong thì hiển nhiên tính mạng được đảm bảo.
Ta sẽ an bài một số đệ tử đi qua xem xét một chút.”
Lão giả mặt sẹo nghe vậy liền mừng rỡ.
“Không cần phái đệ tử bình thường.
Nếu Ma tộc thật sự bố trí cạm bẫy thì đệ tử bình thường sợ rằng không thể phát hiện được, cứ để ta tự mình đi dò xét thì ôn thỏa hơn.
Cho dù vạn nhất mắc bẫy thì ma nhân bình thường cũng không cách nào ngăn cản được ta.”
Lão giả đeo kiếm vuốt râu, bộ dáng vô cùng kiên định, nói.
“Cũng tốt, cứ làm theo lời sư huynh nói, ta và Lý sư đệ sẽ đi theo sư huynh một chuyến.”
Lão ấu sau khi hơi suy nghĩ liền gật đầu đồng ý.
“Không được, tu vi sư muội trong tông chỉ thấp hơn ta, ở lại đây với mấy vị sư đệ khác tọa trấn thì tốt hơn.
Vạn nhất có chuyện gì, không cần chờ chúng ta trở về lập tức dẫn theo đệ tử rút lui ngay.
Lý sư đệ, Dương sư đệ, hai người các đệ theo ta đi một chuyến.
Hai đệ, một người hiểu biết tin tức về truyền tống pháp trận, một người am hiểu cấm chế pháp trận chi đạo, nói không chừng có tác dụng.”
Lão giả đeo kiếm không hề chần chờ, trực tiếp nói.
Lão giả mặt sẹo và một lão nho khuôn mặt nho nhã khác lập tức đứng dậy. đáp ứng một tiếng.
Vì thế, lão giả đeo kiếm sau khi dặn dò mọi người ở lại vài câu liền dẫn theo hai người thôi động độn quang bay đi, bắn thẳng về hạp cốc phía xa.
Đám tu sĩ Nhân tộc còn lại tao động một trận, hiển nhiên đều khẩn trương nhìn phương hướng độn quang xa xa.
Ngay cả lão giả lưng đeo kiếm và đám tu sĩ Nhân tộc liên quan đều không nghĩ ra, trong hư không cách dãy núi này mấy ngàn dặm, một đạo thanh hồng mờ nhạt cũng bắn thẳng đến cùng mục tiêu.
Trong độn quang, một thanh niên hơn hai mươi tuổi đang cầm một ngọn núi nhỏ màu đen chơi đùa trong tay, ánh mắt thi thoảng lại nhìn ra xung quanh, bộ dáng bình thản vô cùng.
Mà trên đầu vai hắn, một nữ đồng khoảng ba bốn tuổi mũm mĩm mặt mày sáng sủa, một tay túm lấy vạt áo đầu vai hắn, một tay cầm lấy một loại linh quả không biết tên vui thích nhấm nháp.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1973: Xuất Thủ
Hàn Lập nghiêng đầu liếc nhìn nữ đồng trên đầu vai, khóe miệng lộ ra một tia cười thản nhiên.
Nữ đồng này không phải ai khác chính là Báo Lân thú tỉnh lại từ trong giấc ngủ sâu.
Tiểu thú này ngay khi hắn chạy về đến Nhân tộc thì rốt cục cũng thức tỉnh, hơn nữa lại khiến cho hắn kinh ngạc ngoài dự đoán.
Con thú này vừa tỉnh lại liền bắt đầu độ kiếp Hợp Thể kỳ!
Lấy huyết mạch Chân linh Kỳ lân của nó, thiên kiếp phủ xuống hiển nhiên kinh thiên động địa cực kỳ, cực kỳ lợi hại.
Mà thiên kiếp là thứ mà không phải người ngoài có thể nhúng tay vào, Hàn Lập cho dù ở gần trong gang tấc thì cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó thiếu chút nữa tan thành tro bụi trong thiên kiếp.
Cũng may nó cắn nuốt yêu đan của Ám Thú vương, cũng bộc lộ ra vài loại thần thông mới thì lúc này mới kiên trì được, cuối cùng miễn cưỡng độ qua kiếp nạn này, biến ảo thành hình người.
Lúc đó Báo Lân thú hiển nhiên trên người đầy thương tích.
Nếu không phải Hàn Lập không tiếc vô số linh dược, mạnh mẽ xuất thủ cứu giúp thì sợ rằng nó khó giữ được mạng nhỏ.
Nhưng, khiến Hàn Lập có chút không biết nói gì đó là sau khi Báo Lân thú độ kiếp lại biến ảo thành một nữ đồng thoạt nhìn so với Khúc Nhi còn muốn nhỏ tuổi hơn.
Nếu đổi lại là người thường, tuổi nhỏ cỡ này sợ rằng ngay cả nói cũng không nói rõ.
Cũng may nữ đồng do nó biến thành mặc dù nhìn như nhỏ tuổi, nhưng hiển nhiên sẽ không thật sự chỉ biết nói bi ba bi bô mà còn có thể trực tiếp dùng thần niệm giao tiếp.
Bởi vì tiểu thú ngoài ý muốn độ kiếp, hành trình trở về Thiên Uyên thành của Hàn Lập hiển nhiên bị chậm trễ một chút.
Ước chừng mất đến mấy tháng, sau khi đem thương tích của Báo Lân thú chữa trị xong hoàn toàn hắn liền dẫn nó bay thẳng về phía Thiên Uyên thành.
Hiện tại nơi hắn muốn đi chính là vài chỗ đặt truyền tống trận bí ẩn dành cho trưởng lão trong Thiên Uyên thành.
Bởi vì đây chỉ là truyền tống trận nhỏ, một lần truyền tống không quá hai người cho nên Thiên Uyên thành cũng không sợ bị Ma tộc phát hiện nhân cơ hội trực tiếp xâm nhập vào trong thành.
Dù sao nơi truyền tống một lần hai người cũng đã có cấm chế và trọng binh trông coi, cho dù Ma tôn Hợp Thể kỳ tiến vào kết quả cũng chỉ có thể bị vây giết mà thôi.
Hàn Lập tính toán cẩn thận, thầm mong nơi này đừng biến thành chỗ mai phục của Ma tộc dẫn dụ tu sĩ Nhân tộc tự đâm đâu vào lưới.
Đương nhiên cho dù có mai phục, lấy tu vi vừa tăng tiến của hắn mà nói thì cũng không cần để tâm.
Hiện tại ngoại trừ hóa thân Thánh tổ Ma tộc ra, đám tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ bình thường đã không còn xứng là đối thủ của hắn.
Cho dù lại bị Thánh tổ Ma tộc đuổi giết chạy trối chết như hai lần trước, hắn cơ hồ xem nhẹ đến mức có thể bỏ qua.
Dù sao hóa thân Thánh tổ phủ xuống giới này chỉ là để thống lĩnh đại quân Ma tộc, đâu có thể nào ngồi ở một chỗ mai phục ai đó.
Thậm chí ngay cả khi nơi này có xuất hiện Ma tôn thì xác xuất cũng không cao.
Đại quân Ma tộc đang tấn công Thiên Uyên thành vào thời điểm mấu chốt, cao tầng Ma tộc sẽ không lãng phí lực lượng vào mấy chuyện nhỏ này.
Hàn Lập một bên tự định giá, một bên thúc dục độn quang.
Theo đó, đạo thanh hồng cứ thản nhiên chớp động, không lâu sau liền tiến gần dãy núi phía trước.
Hàn Lập đang muốn thúc dục độn quang trực tiếp bay vào trong, đột nhiên thần sắc vừa động mà “ồ!” một tiếng, thanh quang ngoài thân thu lại trực tiếp hiện ra thân hình, hai mắt khẽ nhíu nhìn về chỗ sâu trong dãy núi.
Lam mang trong mắt chớp động, hai mắt sau khi mơ hồ một chút, tất cả mọi thứ trong phạm vi ngàn dặm đều hiện rõ trước mắt.
Kết quả, chỉ thấy phía chân trời hiện lên hơn mười đạo độn quang màu sắc khác nhau đang hoảng hốt bối rối bắn về phía này.
Phía sau những độn quang đó là một đám ma vân đen thui đang cuồn cuộn đuổi sát không tha.
Bên trong hắc sắc ma khí mơ hồ có thể thấy một số ma thú dữ tợn và một số giáp sĩ Ma tộc đang huy động binh khí.
Phía sau cùng mười đạo độn quang, một gã bạch phát lão giả đang liều mạng thúc dục hai thanh phi kiếm một xanh một vàng điên cuồng chém về phía ma vân.
Mỗi một đạo kiếm quang sau khi chém ra đều hóa thành cự kiếm hơn mười truợng, mỗi lần đều chém đứt ma vân ra làm hai.
Uy lực hai khẩu phi kiếm quả thực không nhỏ, dường như đã vượt xa khả năng khống chế của lão giả có tu vi Luyện Hư kỳ này.
Bất quá, mỗi khi bạch phát lão giả chém ra một kiếm sắc mặt liền trở nên tái nhợt đi vài phần, đôi khi lại chuyển sang trắng bệch không có chút máu, nhưng hắn vẫn há miệng phun ra hai luồng tinh huyết lên hai thanh phi kiếm.
Theo đó, đạo đạo kiếm quang so với trước càng thêm chói mắt, nơi kiếm quang đi qua, ngay cả một phần ma thú, giáp sĩ bên trong ma vân đều không kịp né tránh, nhất kích tất sát.
Liên tiếp vài kiếm liền có mấy trăm giáp sĩ Ma tộc biến thành tro bụi tại trận.
Nhưng hành động như thế hiển nhiên cũng chọc giận cao giai Ma tộc ẩn sâu trong ma vân.
Một tiếng rống to truyền ra, đột nhiên từ trong ma vân phóng ra phi xoa ba đầu đen như mực, thoáng một cái liền biến dài hơn trăm trượng, sau một trận loạn hưởng đinh tai nhức óc liền chợt lóe bắn thẳng về phía kiếm quang.
Tiếng nổ kinh, thiên động địa truyền đến!
Kiếm quang và hắc mang đan xen vào nhau phảng phất như sấm vang chớp giận.
Kiếm quang thô to sau khi tán đi liền hóa thành phi kiếm phóng về phía sau, quang mang trở nên cực kỳ ảm đạm mà khẩu phi xoa nọ sau khi gào thét một tiếng cũng bắn trở về trong ma vân, dường như cũng bị thương tổn không nhẹ.
“Ngươi dám hủy bảo vật của ta! Lát nữa nếu để ta bắt được, ta sẽ chậm rãi trừu hồn luyện phách ngươi!”
Cao giai Ma tộc trong ma vân vừa thấy bộ dáng phi xoa như vậy nhất thời điên cuồng hét lớn không ngừng.
Tiếp theo, ma vân quay cuồng một cái rồi trực tiếp phóng thẳng về phía lão giả.
Bạch phát lão giả thấy cảnh này sắc mặt đại biến, bất chấp thương tiếc phi kiếm bị hao tổn đột nhiên thu hai phi kiếm lại, nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một đạo kinh hồng xanh vàng bỏ chạy.
Mà lúc này, bởi vì có lão giả toàn lực ngăn cản cho nên đám đệ tử liền bỏ chạy hơn mấy trăm dặm.
Đám Ma tộc trong ma vân phía sau hiển nhiên không dễ dàng từ bỏ ý đồ như vậy, lúc này ma phong nổi lên, khí thế hung hãn lần nữa đuổi theo.
Bạch phát lão giả một bên khống chế kiếm quang bay đi, một bên từ trong người lấy ra mấy khối đan dược, không cần nhìn bỏ vào miệng, lại dùng ánh mắt nhìn về phía ma vân đuổi sát phía sau, trong lòng âm thầm kêu khổ không ngừng.
Lúc trước, hắn dẫn theo hai gã sư đệ tiến vào trong sơn cốc tìm truyền tống trận, ngay cả khi trước đó đã sớm đề phòng nhưng vẫn bị lọt vào mai phục của Ma tộc, bị bảy tám gã Ma tộc cùng giai vây công.
Nếu không phải hai vị sư đệ liều mạng tự bạo Nguyên anh làm bị thương mấy tên cao giai Ma tộc thì sợ rằng ngay cả hắn cũng phải chết tại trận.
Nhưng ngay cả khi như vậy, hắn cũng bị tàn dư Ma tộc truy đuổi, lúc này tình hình càng thêm vạn phần nguy hiểm.
Đừng nhìn mói vừa rồi hắn uy phong lẫm liệt, dễ dàng chặn truy binh Ma tộc như vậy nhưng trên thực tế là do thúc dục chí bảo Thiên Can song kiếm trấn tông chi bảo khiến một thân pháp lực sớm đã tổn thất đến chín phần.
Đó cũng là nguyên nhân vì sao mới vừa rồi hắn không tiếp tục ớ lại ngăn cản ma vân.
Hiện tại, ngay cả khi môn nhân nhìn như có nửa phần cơ hội trốn thoát, nhưng lấy tu vi của môn hạ đệ tử thì bị ma vật đuổi theo cũng là chuyện sớm hay muộn.
Càng huống chi nơi này là khu vực Ma tộc chỉếm lĩnh, muốn chính thức chạy thoát trừ phi có kỳ tích phát sinh, nếu không thì căn bản là chuyện mơ tưởng.
Bạch phát lão giả càng suy nghĩ, trong lòng càng trầm xuống, biết rõ tình thế đã không thể cứu vãn được nữa nhưng cũng chỉ có thể kiên trì chống đỡ đến cùng.
Vì vậy một bên đuổi, một bên chạy, trong nháy mắt hai bên đã chạy gần ra khỏi dãy núi.
Lúc này, trong đám tu sĩ Nhân tộc phía trước, hơn mười tên đệ tử pháp lực thấp kém chưa phát hiện ra đã bị bỏ lại phía sau một khoảng xa, mắt thấy đám ma thú cùng Ma tộc giáp sĩ đang gầm rú trong ma vân đã gần đuổi tới sát người.
Đám đệ tử này nhất thời sắc mặt đại biến!
Bạch phát lão giả thấy cảnh này thầm thở dài một tiếng, dùng thành âm nhỏ đến mức không thể nghe thấy mà tự nói một tiếng:
“Thôi kệ, chống đỡ được tới đâu thì tới!”
Theo đó, hắn liền thúc dục đạo kinh hồng quay đầu lại, lần nữa phóng ra linh mang kinh người bắn thẳng về phía ma vân.
Trong ma vân phát ra tiếng cuồng tiếu, hắc khí quay cuồng một trận, từ trong ma vân đồng thời bay ra bốn cao giai Ma tộc Luyện Hư kỳ, dáng người vô cùng cao lớn.
Trong đó, một tên hai tay cầm hắc sắc ma xoa, đúng là cao giai Ma tộc mới vừa đánh lui phi kiếm của lão giả, ba tên còn lại tu vi cũng không kém chút nào.
Mắt thấy đạo kinh hồng do bạch phát lão giả biến thành sắp đến bầu trời phía trên ma vân, bốn ma đầu đồng loạt cầm bảo vật trong tay ném lên trời.
Một hắc sắc cự xoa, hai khẩu âm sâm cốt kiếm, một lam sắc cự kiếm, một hoàng sắc cự chuyên (chùy) to như ngọn núi đồng thời chớp động một cái, không biết làm thế nào đã vây đạo kinh hồng vào bên trong, khiến lão giả không thể không hiện hình.
Lúc này, bốn ma đầu thúc dục năm kiện bảo vật, khí thế phô thiên cái địa đánh xuống đầu lão giả.
Lão giả thấy cảnh này, cười khổ một tiếng, chỉ có thể đem phạp lực còn sót lại trong người điều động ra rót hết vào trong hai khẩu phi kiếm.
Nhất thời, hai thanh kiếm một xanh một vàng phát ra tiếng “vù vù”, lần nữa hóa thành hai đạo kiếm quang thật lớn, một tầng kiếm mạc dày vô thanh vô tức xuất hiện trên đỉnh đầu lão giả bao phủ toàn thân vào trong.
Ngay cả khi hai khẩu phi kiếm này rất có lai lịch, nhưng uy lực một kích liên thủ của bốn ma đầu cũng vượt xa tưởng tượng của thường nhân.
Năm kiện ma bảo chỉ đánh một kích khiến kiếm mạc liền vỡ vụn thành từng mảnh, tiếp theo vẫn không ngừng lại, khí thế hung hãn đánh xuống lão giả.
Bạch phát lão giả sắc mặt trắng bệch, chỉ có thể miễn cưỡng há miệng phun ra một cổ thanh hà lên trời.
Tới nước này, hắn cũng chỉ có thể liều mạng giãy dụa mà thôi.
Nhưng đúng lúc này, một đạo thanh âm nam tử bỗng thản nhiên vang lên trong hư không gần đó:
“Hừ! Chỉ là mấy tên ma vật Luyện Hư kỳ mà cũng dám ra tay giết người trước mặt ta sao? Nếu đã tới thì để lại mạng cho ta!”
Lời vừa dứt lời, nhất thời một tiếng sét đánh nổi lên.
Một đạo nhân ảnh xuất hiện cách lão giả không đến vài trượng, hơn nữa còn tùy ý khẽ phất tay lên một cái.
Một màn kinh hãi xuất hiện!
Năm kiện ma bảo đang hạ xuống trong phút chốc liền chững lại, đồng thời bị một cổ cự lực đánh bật lên trời cao.
Bốn gã cao giai trong nháy mắt liền mất đi khống chế với bảo vật, nhất thời cả đám thất kinh một trận!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1974: Vào Thành
Lúc này bọn họ mới nhìn rõ nhân ảnh xuất hiện bên cạnh Bạch phát lão giả là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi.
Không phải Hàn Lập thì là ai!
Nhưng không chờ đám cao giai Ma tộc đang kinh sợ lấy lại quyền khống chế bảo vật, hư không trên đầu chúng liền xuất hiện ba động, một đạo kim quang từ đó bắn ra, lấy tốc độ khó tin bay xung quanh bọn chúng một vòng, sau đó một thứ gi đó mơ hồ xuất hiện trên hư không hơn mười trượng.
Độn quang thu lại hiện ra một đầu hoàng sắc dị thú lớn khoảng một trượng.
Con thú này thon dài, hình thể giống như con báo nhưng trên đầu có hai sừng nhỏ màu xanh biếc, thoạt nhìn trông có vẻ vạn phần thần bí.
Nó vừa hiện thân, liền quay đầu về phía bốn gã Ma tộc, hai mắt lộ ra vẻ châm chọc.
Mà quỷ dị chính là, bốn gã Ma tộc vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ vô cùng kỳ quái.
Nhưng sau đó một khắc, thân hình bốn gã Ma tộc đột nhiên hiện ra vô số vết máu nhỏ, trong ánh mắt kinh hoảng của bạch phát lão giả liền biến thành từng đống thịt nát.
Một cỗ huyết vụ từ không trung rơi xuống, thoáng cái liền nhập vào ma vân phía duới.
Đám đê giai ma thú trong ma vân sau khi dính phải đám ma huyết này thoáng cái liền trở nên vô cùng điên cuồng, rồi bắt đầu cuồng hống cắn xé lẫn nhau.
Mà đám giáp sĩ Ma tộc thì trợn mắt há mồm, nhưng không biết là tên nào đột nhiên quát to một tiếng, hơn trăm tên Ma tộc đột nhiên quay đầu chạy về phía sau.
Không tên nào còn để ý đến đám ma thú kia.
Hàn Lập thấy cảnh này, sắc mặt trầm xuống.
Nếu hắn đã ra tay như thế nào lại để đám Ma tộc này chạy mất được, lúc này truyền âm cho Báo Lân thú:
“Đám ma thú đó giao cho ngươi, còn đám Ma tộc này thì để ta tự mình lo liệu!”
Hoàng sắc dị thú vừa nghe Hàn Lập phân phó, cái đầu đầy lông khẽ gật một cái, thân hình thoáng nhoáng lên liền huyễn hóa ra hơn mười đạo kim sắc hư ảnh mờ nhạt, như chớp giật lao thẳng vào đám ma thú đê giai bên dưới.
Về phần Hàn Lập, chỉ thấy hắn đứng yên tại chỗ phất tay lên một cái, năm ngón tay nắm chặt lại một cách hết sức bình thường.
“Ầm ầm!”
Một đoàn kim sắc lôi quang kim quang chói mắt nhất thời hiện ra trong tay.
Nhưng sau khi năm ngón tay mở ra, trong nháy mắt kim quang trong tay cuồng trướng một trận, rồi bắn ra vô số đạo điện hồ to cỡ ngón tay.
Chỉ thấy kim quang cuồng hiện đầy trời, mỗi một đạo điện hồ đều chớp một cái liền như thuấn di mà đến sau lưng đám giáp sĩ Ma tộc xa xa, cũng hung hăng đánh lên.
Lấy công hiệu ích tà (khắc ma vật) của Ích Tà thần lôi, đám Ma tộc đê giai này sao có thể ngăn trở được?
Sau một trận sấm nổ “ầm ầm” bộc phát ra, thân hình đám Ma tộc và cả chiến giáp đều biến thành tro bụi trong kim quang.
Chỗ nào lôi quang đi qua nơi ấy ma vân, ma phong đều bị càn quét không còn một mảnh!
Lúc này, mười hư ảnh do Báo Lân thú biến thành cũng đã xong việc, đám ma thú đê giai trong khoảnh khắc cũng đều nối gót đi theo mấy tên cao giai Ma tộc, đồng dạng hóa thành một đống thịt nát.
Mà tất cả từ khi xảy ra cho đến khi chấm dứt bất quá cũng chỉ diễn ra trong thời gian vài lần hô hấp, thậm chí ngay cả bạch phát lão giả còn chưa kịp phản ứng thì truy binh đã chết sạch.
“Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp, tiền bối chẳng lẽ là trưởng lão Thiên Uyên thành?”
Bạch phát lão giả lúc này mới hồi phục tinh thần lại, vội vàng chắp tay thi lễ với Hàn Lập, trên mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng không ít vẻ mừng rỡ, nói.
“Ừm, cứ xem là thế đi! Các ngươi là tu sĩ nơi nào, không lo ẩn núp cho tốt mà lại chạy đến noi đây làm gì? Chẳng lẽ không biết những nơi gần Thiên Uyên thành sớm đã là thiên hạ của Ma tộc?”
Thần sắc Hàn Lập không đổi nhìn lão giả một cái, lạnh nhạt hỏi.
“Hồi bẩm tiền bối, đám người vãn bối vốn là tu sĩ của Hỏa Ly tông.
Chỗ bổn tông ẩn thân không may bị Ma tộc phát hiện, bất đắc dĩ phải dời tông đến đây, nhưng không nghĩ rằng truyền tống trận phía trước lại bị Ma tộc thiết lập mai phục, thiếu chút nữa đã chết tại trận.”
Bạch phát lão giả không dám chậm trễ, vô cùng cung kính trả lời.
“Truyền tống trận phía trước thật sự đă bị Ma tộc khống chế sao? Ngoại trừ mấy tên ta vừa giết ra thì còn có cao giai Ma tộc nào khác bên kia không?”
Hàn Lập nghe vậy đôi lông mày khẽ nhíu lại, tiếp tục hỏi.
“Truyền tống trận bên kia còn mấy cao giai Ma tộc khác nhưng chúng đều bị thương, nếu không thì cũng không chỉ có chút ma nhân ấy đuổi giết đám người vãn bối.”
Bạch phát lão giả không có chút ý giấu diếm, thành thật trả lời.
“Chì còn lại mấy tên? Nếu như vậy thì giải quyết luôn một lượt đi.
Động tác phải nhanh gọn, nếu không sợ rằng khi bọn chúng biết tin sẽ như chó cùng dứt giậu mà hủy diệt pháp trận.”
Hàn Lập nhướng mày, thì thào tự nói hai câu.
Lão giả nghe vậy thì sắc hơi đổi.
Giờ phút này, đám đệ tử Hỏa Ly tông còn sống dưới sự dẫn đầu của lão phụ xấu xí, thần sắc khác nhau tán loạn bay về bên cạnh lão giả, ánh mắt đều nhìn về phía Hàn Lập hiển nhiên cực kỳ kính sợ.
Mà không chờ đám tu sĩ đó nói gì Hàn Lập đã ngoắc hoàng sắc dị thú một cái, thanh quang ngoài thân chợt lóe liền hóa thành một đạo thanh hồng bắn nhanh về phía sâu trong hạp cốc.
Báo Lân thú sau khi phát ra quang mang chói mắt cũng hóa thành một đạo kim quang bám theo sát.
Trong nháy mắt, hai người chớp động vài cái liền biến mất cuối chân trời.
“Chưởng môn sư huynh, chúng ta nên làm gi đây?”
Lão phụ nhân kia vội vàng bay đến gần Bạch phát lão giả, ngưng trọng hỏi.
“Còn sao nữa, hiển nhiên là đi theo vị tiền bối này.
Có vị tiền bối này mở đường, chúng ta tiến vào Thiên Uyên thành hẳn là không thành vấn đề.
Tất cả mọi người đuổi theo, có thể bình yên vào thành hay không đều phụ thuộc vào lần này.”
Bạch phát lão giả không chút do dự trả lời.
“Được, chúng ta cùng nhau đuổi theo!”
Lão phụ nhân cũng gật đầu nói phải!
Lúc này, bạch phát lão giả bất chấp pháp lực trong người đã khô kiệt, sau khi vội vàng lấy ra một số đan dược ăn vào, tay điểm lên người vài cái, trên mặt liền hiện lên một tia đỏ đậm không bình thường, lần nữa khôi phục chút pháp lực trong đan điền.
Tiếp theo, dưới sự dẫn đầu của hai tu sĩ Luyện Hư kỳ, mười mấy tên đệ tử Hỏa Ly tông đều thôi động độn quang cùng nhau bay về phía hạp cốc.
Khác với sự bất an lo sợ lúc trước, lúc này vẻ mặt cả đám đệ tử Hỏa Ly tông cơ hồ đều lộ ra kích động và tràn đầy hy vọng.
Khoảng cách hơn ngàn dặm đối cấp bậc tu sĩ như chúng mà nói thì hiển nhiên không đáng kể!
Sau một lát, trước mắt những người này liền hiện ra hạp cốc lúc trước, kết quả chưa chờ bọn hắn tới gần, đột nhiên nghe được một tiếng nổ kinh thiên động địa!
Trong hạp cốc phóng lên mấy đạo kiếm khí màu xanh, chợt lóe liền bỗng nhiên biến mất không thấy.
Ngay sau đó, một tiếng kêu thảm thiết truyền ra, một cỗ ma phong bỗng nhiên từ sâu trong hạp cốc phóng ra, bên trong mơ hồ có một ma ảnh đen thui hai sừng, vẻ mặt kinh hoảng nhắm một hướng bỏ chạy thục mạng.
Thấy cảnh này, bạch phát lão giả và lão phụ nhân nhìn nhau một cái, từ trên mặt đối phương có thể nhìn ra vẻ vui mừng.
Xem ra, vị tiền bối nọ dường như vô cùng thuận lợi diệt sát hết đám Ma tộc ở trong hạp cốc.
Một tiếng xé gió từ trên thân hai người phát ra!
Hai thanh kiếm xanh, vàng sau lưng lão giá bay vút ra, lão phụ nhân thì mở miệng phun ra một phi nhận màu bạc.
Hai người hiển nhiên định đánh chó xuống nước, muốn mạnh mẽ ngăn Ma anh kia lại.
Nhưng chưa chờ bọn họ hành động, trong hạp cốc liền truyền ra một tiếng hừ lạnh, một đạo kiếm quang dài hơn mười trượng chợt lóe, lập tức biến ảo thành một phiến kiếm khí màu xanh, đem Ma anh trong ma phong bao phủ vào trong.
Chỉ thấy trong hàn quang chớp động, Ma anh ngay cả kêu lên một tiếng cũng không kịp, lập tức hư không biến mất.
Mà thanh sắc kiếm quang kinh người nọ sau khi thu lại liền biến thành một phi kiếm màu xanh bắn ngược về chỗ sâu trong hạp cốc.
“Đám người các ngươi nếu muốn tiến vào Thiên Uyên thành thì nhanh lên.
Viện binh Ma tộc nói không chừng sẽ lập tức chạy đến.”
Thanh âm lo lắng của Hàn Lập thản nhiên truyền ra từ hạp cốc, tiếp đó liền không nghe thấy bất cứ lời nào nữa.
“Nhanh, nhanh bay qua!”
Bạch phát lão giả nghe vậy thần sắc mừng như điên, lập tức quát một tiếng chói tai về phía môn hạ đệ tử.
Nhất thời những tu sĩ liên quan đều lấy hết khí lực hóa thành hơn mười đạo kinh hồng bắn thẳng vào trong hạp cốc.
Thiên Uyên thành, trong đại điện truyền tống bị cấm chế nào đó vây quanh, hai gã vệ sĩ Nguyên Anh kỳ đang đứng ở cửa tán gẫu chuyện gì đó.
Đột nhiên, một tòa trong số mười mấy truyền tống trận đột nhiên bộc phát bạch quang chói mắt, đồng thời từng trận “ầm ầm” bỗng nhiên từ đó phát ra.
“Không tốt, có người muốn truyền tống vào, lập tức mở tất cả cấm chế ra, đồng thời mau đi bẩm báo Trường đại nhân!”
Một gã vệ sĩ Nguyên Anh kỳ nhất thời vô cùng hoảng sợ, kinh hô một câu.
Một gã thủ vệ khác không nói hai lời, tay thoáng nhoáng lên, linh quang chớp động, một trận bàn màu lam nhất thời hiện lên, tay kia hung hăng vỗ một chưởng.
Một tiếng trầm muộn phát ra!
Trận bàn thoáng cái liền phát ra ngũ sắc quang hà, cả tòa điện phủ lập tức hiện lên các loại ba động, đồng thời từng tầng quang mạc đủ màu và vô số kim ngân phù văn thoáng cái tuôn ra bốn phía, đem cả đại điện phong tỏa ngay cả mưa gió cũng khó lọt.
Trong một lầu các gần đại điện đang có hơn trăm tên vệ sĩ đang ngồi đả tọa, bỗng nhiên cả đám không chút dấu hiệu giật mình đứng lên rồi hóa thành từng đạo kinh hồng bay về phía lầu các.
Từ truyền tống trận đột nhiên phá ra tiếng “vù vù”, không gian ba động, trong bạch quang chớp động, một đạo nhân ảnh màu xanh vô thanh vô tức hiện ra.
Hàn Lập mở hai mắt, trước mắt ập vào là cảnh hơn mười vệ sĩ ở cửa như lâm đại địch, lúc này khóe miệng vừa động, cười khẽ, nói:
“Như thế nào, Hàn mỗ mới đi hai ba năm chưa về các ngươi đã không nhận ra ta nữa sao?”
“A! Là Hàn tiền bối, đúng là lão nhân gia người đã trở về.
Thật là tốt quá, vãn bối sẽ đi bẩm báo mấy vị trưởng lão ngay.
Mấy vị trưởng lão cũng nhắn cho thuộc hạ rằng khi có tin tức về lão nhân gia người phải lập tức phải đi bẩm báo ngay.”
Một gã Kim vệ cầm đầu liếc mắt một cái liền nhận ra Hàn Lập, nhất thời mừng rỡ tiến lên thi lễ, cung kính nói.
“Xem ra mấy vị đạo hữu cũng có chút quan tâm tới ta.
Được rồi, có gì thì chút nữa ta sẽ nói với mấy vị trưởng lão, nhưng thật ra lát nữa trong truyền tống trận sẽ có người đến, các ngươi cũng nên chuẩn bị đi.”
Hàn Lập gật đầu, hời hợt nói.
“Còn có người khác? Vâng, tuân lệnh Hàn tiền bối!”
Tên Kim vệ này nghe vậy, ngay cả khi không hiểu gì nhưng dưới ánh mắt Hàn Lập đảo qua, lập tức rùng mình, khom người đáp.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1975: Phiền Toái Ngoài Ý Muốn
Lúc này, Hàn Lập lập tức đi ra khỏi truyền tống trận, nghênh ngang đi thẳng đến đại môn.
Mà bạch quang trong truyền tống trận lần nữa chớp động, hai đạo nhân ảnh khác hiện lên, rõ ràng là bạch phát lão giả và lão phụ nhân xấu xí.
Lập tức, mấy tên vệ sĩ dưới sự dẫn đầu của tên Kim vệ tiến tới nghênh đón.
Hàn Lập đối với những việc này không hề quan tâm tới, khi vừa ra khỏi điện phủ liền bay về nơi ở của mình.
Trong độn quang, hắn một bên bay về phía trước, một bên thả thần niệm ra không ngừng quét về bốn phía.
Hiện tại, Thiên Uyên thành so với lúc trước khi hắn vừa rời đi thì yên tĩnh hơn nhiều, trong thành ngoại trừ từng đội vệ sĩ đi tuần tra ra thì rất ít nhìn thấy tán tu bình thường đi lại.
Đám vệ sĩ tuần tra này so với lần trước rõ ràng nhiều hơn mấy lần, hơn nữa gặp tu sĩ nào đều tra hỏi một chút thì mới để đi tiếp.
Cả Thiên Uyên thành tràn ngập một loại không khí trầm mặc.
Nhưng lấy linh áp cường đại mà Hàn Lập phát ra hiển nhiên sẽ không có đơn vị tuần tra nào dám tiến lên cản lại, làm hắn thuận lợi vào đến thạch tháp cao lớn của mình.
Độn quang thu lại trực tiếp tiến vào tầng cao nhất, thân ảnh hắn xuất hiện trong thính đường không tính là quá lớn.
Ánh mắt sau khi đảo qua, khóe miệng Hàn Lập lộ ra một tia cười thản nhiên.
Tất cả vẫn không khác gì so với trước khi hắn rời đi, bất quá khắp nơi không có một hạt bụi, hiển nhiên là do thường xuyên có người đến đây quét dọn.
Xem ra hai gã đệ tử của hắn cũng có tâm.
Trong lòng tự định giá như thế, Hàn Lập không khách khí ngồi xuống vị trí trung tâm đại sảnh, đồng thời phất tay lên.
Một đạo phù lục chợt lóe bắn ra, sau khi xoay quanh một vòng liền hóa thành hai luồng hỏa quang biến mất vào hư không.
Tiếp theo, Hàn Lập ngồi yên trên ghế nhắm mắt lại, cứ thế không nhúc nhích.
Một lát sau, ngoài cửa chợt lóe độn quang, hai đạo nhân ảnh thoáng hiện ra trong thính đường.
Một gã mặc lam bào đầu đội quan ngọc (cái mũ ngọc), một gã mặc đạo bào, bộ dáng cả hai đều hi hi cười.
Đúng là hai gã đệ tử Hải Đại Thiếu và Khí Linh Tử của Hàn Lập.
Hai người vừa thấy Hàn Lập trên mặt tràn đầy mừng rỡ, vội vàng tiến lên thi lễ.
“Sư phụ có thể quay về, thật sự tốt quá!”
“Chúc mừng sư phụ bình yên trở về!”
“Sao vậy? Nghe giọng các ngươi thì chẳng lẽ muốn ta xảy ra chuyện gì phải không?”
Hàn Lập khoát tay, tựa cười mà không phải cười, nói một câu.
“Sư phụ, thời gian dài như thế người không thể trở về Thiên Uyên thành, trong thành đúng là có chút tin đồn không tốt lắm.
Nghe nói sư phụ đã chết trong tay Thánh tổ Ma tộc, bất quá hiện tại tận mắt nhìn thấy sư phụ vô sự, hiển nhiên mấy tin đó chỉ là lời đồn đãi mà thôi.”
Khí Linh Tử ở bên cạnh liên tục gật đầu, bộ dáng hết sức đồng ý.
“Cũng không phải hoàn toàn là lời đồn, lúc ta ra ngoài đích xác gặp một số phiền toái, cũng cùng với đám hóa thân Thánh tổ Ma tộc đánh nhau một phen, đích xác vạn phần hung hiểm.”
Hàn Lập vừa nghe nói thế thì khẽ nhíu mày.
Nghe Hàn Lập nói như thế, ý cười trên mặt hai người Khí Linh Tử không khỏi đều thu lại.
“Bất quá đây đều là chuyện đã qua, không phải là ta đã bình yên trở về rồi sao? Hơn nữa, chuyến xuất ngoại lần này, sư phụ các ngươi cũng coi như nhân họa đắc phúc, có được một phen cơ duyên, hiện tại trở về sẽ bắt đầu đánh sâu vào bình cảnh Hợp Thể hậu kỳ.”
Hàn Lập cười cười nói.
“Sư phụ muốn đánh sâu vào Hợp Thể hậu kỳ! Đúng là chuyện đáng mừng, như vậy danh hiệu đệ nhất tu sĩ Thiên Uyên thành sẽ vào tay sư phụ.”
“Đồ nhi chúc mừng sư phụ đạt thành đại đạo, lấy thần thông sư phụ, sau khi tiến giai Hợp Thể hậu kỳ, nghĩ rằng ngay cả hóa thân Thánh tổ cũng có thể nhấc tay tiêu diệt.”
Khí Linh Tử và Hải Đại Thiếu cực kỳ mừng rỡ, luôn miệng chúc mừng, một bộ vỗ mông ngựa Hàn Lập.
Hàn Lập lập tức cười phá lên, sau khi hướng hai người lắc lắc đầu một cái, đột nhiên hỏi một câu:
“Phượng sư cô các ngươi hiện tại vẫn mạnh khỏe chứ? Mới vừa rồi ta dùng thần niệm quét một chút, nhưng nàng dường như không có ở trong tháp.”
“Sư phụ, Phượng sư cô đã được mời đi tham gia một hồi tụ hội rồi.”
Vừa nghe Hàn Lập hỏi như vậy, Hải Đại Thiếu và Khí Linh Tử thần sắc nhất thời có chút khác thường, sau khi nhìn nhau một cái thì có chút chần chờ, đáp.
“Sao? Có gì giấu ta sao?”
Hàn Lập là người như thế nào chứ, ánh mắt chợt lóe lên, thanh âm bỗng trầm xuống, hỏi.
“Đồ nhi nào dám gạt sư phụ.
Chỉ là nhất thời không biết nói như thế nào mới tốt! Lần này Băng Phượng sư cô ra ngoài tham gia tụ hội cũng không phải là tình nguyện.”
Khi Linh Tử rùng mình một cái, vội vàng trả lời.
“Không phải tự nguyện? Chẳng lẽ là bị kẻ nào ép buộc?”
Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, thần sắc có chút kinh ngạc, hỏi.
“Dường như chân thân Phượng sư cô bị người ngoài biết.
Kẻ nọ trong khoảng thời gian sư phụ mất tích đã không ngừng dây dưa với Phượng sư cô.
Bởi vì sư phụ không có ở đây nên sư cô cũng chỉ có thể giả bộ đối phó với người nọ.”
Lúc này đây Hải Đại Thiếu có chút oán hận mở miệng.
“Băng Phượng thân là tu sĩ Luyện Hư kỳ, người thường sao dám làm càn như thế? Đặc biệt hiện tại là lúc Nhân Yêu hai tộc liên thủ đối kháng ma kiếp.
Thân phận Yêu tộc hẳn không trở thành nhược điểm quá lớn.
Như vậy, thân phận kẻ này cũng không tầm thường, trưởng lão trong thành ta đều quen biết, ngay cả khi ta tạm thời không có trong thành thì cũng không nên làm ra chuyện xấu mặt này.
Chẳng lẽ gần đây Thiên Uyên thành có tu sĩ bên ngoài đến gia nhập?”
Hàn Lập híp mắt, một lát lâu sau mới lạnh lùng hỏi.
“Sư phụ sáng suốt! Nghe sư cô nói, kẻ này đúng là một Thái thượng trưởng lão Ỷ Thiên thành vừa đến gia nhập.
Sư phụ ngày đó không tiếc mạo hiểm xuất lực giúp đỡ bọn họ, vậy mà không ngờ bọn họ lại quay mặt gây bất lợi với sư cô, thật sự rất vong ân bội nghĩa.”
Khí Linh Tử lộ ra vẻ giận dữ, nói.
“Ỳ Thiên thành, đúng là có chút ý tứ! Ngày đó ta và Thánh tổ Ma tộc đánh một trận, bọn họ dẫn theo đệ tử tinh nhuệ tông môn chạy trốn tới Thiên Uyên thành.
Bất quá, hai trưởng lão Ỷ Thiên thành ta đã đều gặp qua một lần.
Không biết là ai làm ra loại chuyện này?”
Hàn Lập sờ sờ cằm, có chút ngoài ý muốn, hỏi.
“Chính là Thanh Long thượng nhân của Cửu Tinh tông!”
Hải Đại Thiếu không suy nghĩ, đáp.
“Thanh Long thượng nhân, quả nhiên là hắn!”
“Nguyên nhân hắn dây dua sư cô các ngươi là gì, nếu biết Phượng sư cô các ngươi có quan hệ sâu xa với ta mà vẫn dám làm loại chuyện này thì không có chỗ tốt thật lớn thì hắn tuyệt không dám làm như vậy.”
Hàn Lập nhíu mày, thần sắc âm trầm hỏi một câu.
“Điều này đệ tử chưa từng nghe Phượng sư cô nói qua, nhưng nghe đồn là Thanh Long có ý muốn song tu với sư cô, dường như còn nguyện ý cấp cho danh phận nhất định.”
Hải Đại Thiếu sau khi suy nghĩ một chút, liền trả lời.
“Song tu! Hắc hắc, lão gia hỏa này có ý định hay thật!”
Hàn Lập vừa nghe tới đó tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển, liền đoán ra tám chín phần nguyên nhân bên trong, cười lạnh nói.
Mặc dù hắn không biết vì sao Băng Phượng bị lộ chân thân trước mặt Thanh Long thượng nhân, nhưng vị Thái thượng trưởng lão Cửu Tỉnh tông này dường như biết hiệu dụng nguyên âm chi khi của Băng Phượng, lúc này mới không để ý gì, muốn cùng Băng Phượng song tu.
Về phần đến nay vẫn chưa đắc thủ chắc là do bản thân Băng Phượng không muốn.
Còn về phương diện khác thì phỏng chừng do thời gian Hàn Lập mất tích không dài, hắn vừa mới tiến vào Thiên Uyên thành cho nên không thể không để ý đến ý kiến của những tu sĩ Hợp Thể kỳ khác.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu chính là tên Thanh Long thượng nhân này cho rằng Hàn Lập hắn hơn phân nửa đã chết trong tay Ma tộc, lúc này mới không kiêng nể gì.
“Thái độ Băng Phượng sư cô các ngươi đối với việc này ra sao? Có thật là không muốn đồng ý không?”
Sắc mặt Hàn Lập âm tình bất định một lát sau đó bỗng nhiên hỏi một câu.
“Phượng su cô hiển nhiên không đồng ý nên bắt đầu lẩn tránh trong tháp không muốn gặp tên Thanh Long thượng nhân kia.
Nhưng không biết đối phương dùng quỷ kế gì mà khiến sư cô không thể không ra ngoài gặp đối phương vài lần.
Nhưng sư cô cũng rất cẩn thận, nơi gặp đối phương nhất định phải là chỗ đông người thì mới có thể miễn cưỡng ứng phó.
Nhưng đệ tử nghe nói tên Thanh Long thượng nhân kia dường như đã có chút không kiên nhẫn, nhiều lần sai người truyền lời uy hiếp, muốn dùng sức mạnh bức sư cô vào khuôn khổ.
Hai sư huynh đệ chúng ta vì thế rất lo lắng, không biết nên làm thế nào, những trưởng lão khác trong thành lại không ra mặt khuyên giải.
Đệ tử nghĩ, tên Thanh Long thượng nhân này hơn phân nửa cũng cố kỵ điểm này cho nên mới có thể trì hoãn đến nay.”
Đầu óc Khí Linh Tử rõ ràng tốt hơn Hải Đại Thiếu nhiều, một bên trả lời Hàn Lập một bên nói ra phán đoán bản thân.
“Có thể là thế, bất quá địa điểm tụ hội mà sư cô các ngươi tham gia ở đâu? Các ngươi có biết không?”
Hàn Lập gật đâu từ chối cho ý kiến nhưng trên mặt đột nhiên hiện lên một tia sát khí, hỏi một câu.
“Nghe nói là ở Đâu Nguyên các có một giao dịch hội nhỏ có chút thần bí.
Bất quá, chỉ có tu sĩ ngoài Luyện Hư kỳ mới có thể tham gia.
Nếu không chúng đệ tử khẳng định đã đi cùng sư cô.”
Hải Đại Thiếu có chút bất đắc dĩ, nói.
“Chút tu vi của hai người các ngươi thì cho dù đi cũng chẳng làm được gì.
Ta sẽ tự mình đi một chuyến đem sư cô các ngươi trở về.”
Thần sắc Hàn Lập âm trầm, thản nhiên nói một câu, sau đó đứng lên.
Tiếp đó độn quang nổi lên, hắn trực tiếp hóa thành một đạo thanh hồng thật dài bắn đi.
Khí Linh Tử và Hải Đại Thiếu dường như không ngờ Hàn Lập lại dứt khoát như thế, lúc này mới vội khom người đưa tiễn.
Nhưng chờ khi hai người ngẩng đầu lên ngoài cửa đã trống trơn không còn nhìn thấy độn quang Hàn Lập đâu nữa.
Hai người không khòi hai mặt nhìn nhau!
“Bình thường sư phụ hình như không tiếp xúc nhiều với Phượng sư cô, nhưng không nghĩ tới sư phụ lại quan tâm Phượng sư cô nhiều như vậy.
Ngươi nói lão nhân gia người có phải đã sớm để ý tới sư cô hay không? Sư cô có khi nào sau này lại trở thành sư nương của chúng ta không?”
Hải Đại Thiếu trừng mắt nhìn, đột nhiên nói với Khí Linh Tử, nét cười trên mặt tràn đầy vẻ quỷ dị, nói.
“Hắc hắc, mặc kệ có phải hay không thì đó cũng là chuyện của trưởng bối, chúng ta ít bàn luận thì tốt hơn.
Bất quá, ta nghĩ cũng không phải là không có khả năng a!”
Khí Linh Tử nghiêm nghị nói, nhưng vẻ mặt thì rõ ràng là cũng muốn biết.
Hải Đại Thiếu thấy vậy hiển nhiên trợn mắt không biết nói gì.
Lúc này, Hàn Lập đã sớm ở trên không trung cách đó hơn mười dặm đang nhận thức một phương hướng bay đến.
Hắn ở Thiên Uyên thành cũng lâu, đối với cái tên Đâu Nguyên các danh khí không nhỏ này hiển nhiên cũng biết không ít, thậm chí cũng từng đi đến hai ba lần.
Nơi đó cách chỗ hắn không xa, nhưng thân đang ở trong thành cho nên không thể toàn lực bay đi, đoán chừng phải mất một chút thời gian.
Cho nên hắn vừa khống chế độn quang bay đi, ánh mắt vừa chớp động không ngừng, dường như đang tự định giá chuyện gì đó.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










