Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 373 : Khách Đến (c1861-c1865)
❮ sautiếp ❯Chương 1861: Khách Đến
Nghe câu trả lời của Thanh Nguyên Tử, ánh mắt Kim Diễm Hậu chớp động, lâm vào trầm tư tựa hồ đã bị thuyết phục phần nào.
Hàn Lập nghe được cái tên “Kim Cương Diệt Ma thần lôi” thì trên mặt cũng hiện vẻ khác lạ.
Cũng không trách được đối với khí tức của ba kiện đồ vật này hắn cảm thấy có chút quen thuộc, hóa ra là do sử dụng tài liệu chính là lá Kim Lôi Trúc mà hắn tặng lần trước.
Lá này có nguồn gốc từ Kim Lôi Trúc, cho nên dù đã qua luyện chế khí tức tự nhiên cũng không khác quá xa.
Mà Kim Cương Diệt Ma Lôi tuy rằng lợi khí đối phó với Vực Ngoại Thiên Ma, nhưng chỉ khi đột phá bình cảnh cùng thiên kiếp của cấp bậc Đại Thừa thì Thiên ma mới xuất hiện.
Về phần phương pháp luyện chế Hàn Lập đã sớm vô tình thu được từ một địa phương nào đó của dị tộc.
Chỉ là khi đó nhận thấy muốn luyện chế thành công vật này phải phối hợp một lượng lớn tài liệu lôi thuộc tính hiếm thấy.
Hắn tự biết với thủ đoạn lúc ấy căn bản không thể thu thập được tất cả chúng, hơn nữa ckhông có năng lực luyện chế nên đã tiếc nuối bỏ quên việc này.
Hiện tại vừa nghe cái tên này, cùng với việc Thanh Nguyên Tử với tu vi Đại Thừa Kỳ chỉ luyện chế bảy tám khối thần lôi đã tốn vài trăm năm, trong lòng chỉ cười khổ không thôi.
Xem ra không tiến giai Hợp Thể hậu kỳ thì Kim cương diệt ma thần lôi này căn bản là mơ mộng.
“Ba viên Kim Cương Diệt Ma Lôi đích xác đủ để đổi Tức Nhưỡng Chi Thổ.
Nhưng có một chuyện bổn hậu có chút khó hiểu. đạo hữu cũng có Minh Hà thần nhũ, vì sao lại tìm đến bổn hậu để trao đổi vật ấy.” Kim Diễm Hậu lại mở miệng, trong giọng nói mơ hồ một tia hoài nghi.
“Minh Hà thần nhũ của tại hạ, vào thời điểm trăm năm trước đã bị một người mượn đi tất cả.
Mà hiện tại Hàn tiểu hữu cần vật ấy để đột phá Hợp Thể bình cảnh, Khương mỗ năm đó bởi vì một sự tình khác, cũng đáp ứng quá việc này.
Cho nên cũng chỉ có thể tới cửa, tìm đạo hữu trao đổi.” Thanh Nguyên Tử chậm rãi nói.
“Có thể khiến Khương đạo hữu ngay cả Minh Hà thần nhũ cũng đồng ý đưa ra? Xem ra giao tình này đúng là không nhỏ a!” Kim Diễm Hậu kinh ngạc, trong miệng phát ra vài tiếng tấm tắc, ánh mắt cũng rơi lên người Hàn Lập.
Hàn Lập khom người biểu hiện sự kính cẩn, trong lòng ghi nhớ lời Thanh Nguyên Tử căn dặn lúc trước, phi thường thành thật không nói một lời nào.
“Ừm, quả thật là một món nhân tình lớn.
Được rồi, những điều cần nói tại hạ đều đã nói xong.
Nếu Kim đạo hữu còn tiếp tục hỏi như vậy nữa thì ta sẽ tìm người khác trao đổi.
Ta nghĩ Ngôn lão quái cũng phải độ lôi kiếp, tuyệt đối sẽ vui mừng khi cùng tại hạ làm vụ giao dịch này.” Thanh Nguyên Tử dùng một ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, thâm ý sâu sắc nói.
“Khương huynh nói đùa.
Bổn Hậu nói cự tuyệt khi nào.
Nếu đạo hữu đã có thành ý như vậy, cộng thêm giao tình năm đó, tại hạ tất nhiên sẽ đáp ứng giao dịch này.” Kim Diễm Hậu trầm ngâm một chút, rốt cuộc cười một tiếng rồi đáp ứng.
“Kim đạo hữu sảng khoái như thế thì tốt rồi.
Trao đổi này đối với hai người chúng ta tuyệt đối cùng có lợi!” Thanh Nguyên Tử nghe vậy, cũng mừng rỡ trả lời.
Kim quan nam tử cười hắc hắc một tiếng, bỗng nhiên mở miệng trực tiếp từ phun ra bốn đoàn linh quang.
Ba trắng một vàng!
Đúng là ba bình ngọc nhỏ màu trắng cùng một cái hộp màu vàng!
Tay áo lại phất một cái, bốn kiện đồ vật nọ lập tức hướng tới Thanh Nguyên Tử bay đến, đồng thời tay kia lại hướng hộp ngọc trên bàn cùng hai quả Kim Cương Diệt Ma Lôi chụp lấy.
Một tiếng xé gió vang lên! Vật trên bàn lập tức run lên, cũng được Kim Diễm Hậu cầm vào trong tay.
Cùng lúc đó, Thanh Nguyên Tử cũng đem bình nhỏ cùng hộp ngọc thu vào trong tay, lập tức thần niệm vừa động, cẩn thận tra xét thật giả.
Sau một chút thì trên mặt lão cũng lộ ra vẻ vừa lòng.
“Đồ vật này không có vấn đề, lão phu lần này xin đa tạ Kim huynh! Hàn tiểu hữu, ba bình Minh Hà thần nhũ này, ngươi thu lấy được rồi.” Thanh Nguyên Tử sau khi kiểm tra xong, vừa lộ ra vừa lòng vừa nói.
Tiếp theo lòng bàn tay chợt chuyển, cổ tay run lên, ba bình chứa Minh Hà thần nhũ liền bay về phía Hàn Lập.
Hàn Lập ngẩn ra rồi lập tức vui vẻ tiếp nhận, đồng thời trong miệng cảm ơn không ngớt.
Lúc trước theo ước định chỉ là hai bình thần nhũ, hiện giờ đối phương thoáng chốc đã đem ba bình giao cho hắn.
Hiển nhiên cũng coi như là đáp tạ hắn khổ công thu thập tài liệu.
Xem ra quyết định đem tất cả tài liệu thu thập được lấy ra là một cử chỉ sáng suốt.
Thần nhũ này tuy rằng quý hiếm cực kỳ nhưng đối với Thanh Nguyên Tử cũng không có quá nhiều tác dụng, cho nên lúc này cũng không mấy tiếc nuối.
Về phần Kim Diễm Hậu hiển nhiên cũng rất vừa lòng với lần trao đổi này, thần tình tươi cười cùng Thanh Nguyên Tử nói chuyện phiếm một hồi.
Hai người có nói đến một vài bí văn dị sự ít người biết đến, và cũng có một vài công pháp tu luyện tương quan khiến Hàn Lập ở một bên cũng nhiệt tình mà nghe ngóng.
Thời gian trong nháy mắt đã qua nửa canh giờ, rốt cục Thanh Nguyên Tử cũng đứng dậy cáo từ.
Kim Diễm Hậu cũng không có ý giữ lại, liền đứng dậy định tiễn Thanh Nguyên Tử đến cửa lớn đại điện.
Đúng lúc này một tiếng nổ ầm ĩ vang lên bỗng nhiên trên không đảo nhỏ, tiếp theo cả tòa cung điện chấn động, dường như bị vật gì đó công kích thật mạnh tạo thành.
Hai người trong đại sảnh vừa mới đứng dậy đều cả kinh, không khỏi hồ nghi nhìn nhau.
Ai đảm lớn gan như vậy, trắng trợn công kích trước cửa.
Lúc trước Thanh Nguyên Tử tuy rằng cũng sử dụng kiếm khí chém lên đảo nhỏ được bao phủ bởi một tầng cấm chế, nhìn như thanh thế rất lớn nhưng trên thực tế vẫn chưa thực sự tạo nhiều uy phong như vậy.
Mà động tĩnh vừa rồi, rõ ràng là tầng cấm chế này bị ngoại lực mạnh mẽ đánh nát.
Sau khi Kim Diễm Hậu phục hồi tinh thần, tự nhiên cũng kinh sợ cực kỳ, một tay bấm quyết niệm chú, tựa hồ lập tức thúc dục thần thông nào đó.
Nhưng ngay sau đó, bỗng nhiên từ trên không chợt phát ra một thanh âm nam tử.
“Kim Diễm, Thanh Nguyên Tử, hai tiểu tử các ngươi ở trong đó làm gì.
Mau mau đi ra gặp ta!”
Thanh âm đàm thoại thô lỗ dị thường khiến hai người Thanh Nguyên tử đều biến sắc, liếc mắt nhìn nhau một cái thì không khỏi cùng cười khổ.
“Như thế nào, còn không ra đón bản đại nhân! Kim diễm, chẳng lẽ ngươi thật muốn ta hủy đi nơi này hay sao?”
Mà nam tử kia tựa hồ có chút không kiên nhẫn, vừa dứt lời bên ngoài cung điện truyền đến từng tiếng gầm rú liên miên không dứt, thậm chí tạo ra từng đợt không gian dao động bao trùm cả hòn đảo.
Lúc này, ở bên trong đại điện kim quang chợt lóe, một đạo độn quang xuất hiện trước mặt Kim Diễm Hậu, tiếp theo hào quang chợt tắt, lập tức hiện ra một gã kim giáp vệ sĩ thần sắc kinh hoảng.
“Hồi bẩm chủ nhân, bên ngoài…”
“Ta đã biết, người tới ở bên ngoài là khách quý! Ngươi xuống trước đi.
Khương huynh, xem ra ngươi nhất thời chưa đi được rồi! Chúng ta cùng ra ngoài gặp lão quái vật này một chút! Nếu không đảo nhỏ này của ta thật đúng có thể bị hắn hủy đi mất.” Kim Diễm Hậu khoát tay chặn lại, sau đó lại quay người hướng về phía Thanh Nguyên Tử cười khổ nói.
“Lão quái vật đã đến đây tự nhiên ta cũng muốn gặp mặt.
Bất quá mỗi lần gặp qua hắn, ta đều phải đau đầu vài ngày.” Khóe miệng Thanh Nguyên Tử run rẩy một chút, có vẻ bất đắc dĩ trả lời.
Kim Diễm Hậu thở dài, nhưng pháp quyết chợt chuyển, ngoài thân chợt lóe kim quang, một tầng hỏa diễm kim sắc quay cuồng xuất hiện đem thân hình hoàn toàn bao phủ.
Một thanh âm muộn hưởng vang lên, hỏa diễm bạo liệt bay tán loạn.
Kim Diễm Hậu biến mất không còn bóng dáng trong đó.
Đúng là hỏa độn thuật cực kỳ hiếm thấy!
Thanh Nguyên Tử thì đơn giản hơn, tay áo bào run lên một cái, hóa thành một đạo kim quang bay ra đại sảnh môn.
Sau một cái chớp động, quỷ dị biến mất ở trên không trung.
Cả gian đại sảnh nhất thời chỉ còn lại Hàn Lập lẻ loi đứng đó.
“Lão quái vật! Có thể khiến hai người này đều xưng hô như vậy, thật sự khó có thể tưởng tượng là dạng tồn tại gì.
Tuy rằng không muốn gặp, nhưng bất quá đi cũng không có vấn đề gì.” Hàn Lập thở dài một hơi, dùng thanh âm trầm thấp không thể nghe thấy thì thào vài câu, tiếp theo sau lưng lôi quang chợt lóe, một đôi cánh trong suốt hiện lên, chợt lóe rồi hóa thành một đạo hồ quang xanh trắng mà biến mất.
Tại đảo nhỏ trên không ngàn trượng, Thanh Nguyên Tử cùng Kim Diễm Hậu hai người đang đối mặt với một quái vật lớn, thân thể dài hơn trăm trượng, thần sắc có chút cung kính!
Mà là một con bọ cánh cứng cả người đen tuyền, trên đỉnh đầu nó hiện ra một thân ảnh của một lão giả dáng người gầy yếu.
Người này nhìn bộ dáng chừng lục tuần, hốc mắt lõm sâu, cái mũi dài thườn thượt, trên thân mặc một bộ trường bào đủ mọi màu sắc, ở cổ lộ ra một chuỗi hạt như hoa sen sáng chói mắt, mỗi viên đều lớn như quả trứng chim, thoạt nhìn cực kỳ màu mè.
Nhưng khiến người ta giật mình chính là, tầng cấm chế bạch sắc bao phủ vốn cả tòa đảo nhỏ hiện đã không còn sót lại chút nào.
Mà ba gã kim giáp vệ sĩ, lại bị tơ trắng từ trong miệng bọ cánh cứng phun ra quấn thành một đống, thân bất do kỷ ở trên không trung quay tròn chuyển động không ngừng như con vụ.
Lúc đó Hàn Lập vốn đã hóa thành một đạo hồ quang xanh trắng cũng vừa xuất hiện ở bên cạnh Thanh Nguyên Tử và Kim Diễm Hậu.
Mà Kim Diễm làm như không thấy quẫn cảnh ba gã vệ sĩ, ngược lại tươi cười hướng tới lão giả đứng trên con bọ cánh cứng nói:
“Hư Linh huynh, ngươi vốn rất ít ghé thăm, hôm nay sao lại có thời gian đến đây.
Bất quá nếu đã đến, chi bằng cùng chúng ta xuống phía dưới một lát!”
“Hắc hắc, Kim Diễm ngươi trong miệng tuy nói như vậy nhưng trong lòng kỳ thật ước gì ta vĩnh viễn không đến đây a.” Lão giả cười hắc hắc một trận, khẩu khí không chút khách khí nói.
“Kim mỗ sao dám nghĩ vậy.
Nhưng đạo hữu làm thế nào lại biết Khương huynh đến làm khách ở chỗ tiểu đệ vậy.” Kim Diễm Hậu cười bồi, vội vàng đem đề tài chuyển sang trên người Thanh Nguyên Tử.
Thanh Nguyên Tử vừa nghe lời này, trong lòng tự nhiên mắng to Kim quan nam tử một trận, nhưng lúc này cũng chỉ có thể miễn cưỡng mỉm cười mở miệng :
“Khương mỗ đích xác cũng có chút nghi hoặc, Hư Linh huynh vì sao lại biết tại hạ cùng Kim huynh ở cùng một chỗ.
Hay là đạo hữu đã đi qua động phủ của tiểu đệ?”
“Việc gì phải qua động phủ của ngươi, vốn là những động phủ ở xung quanh đây ta đều qua một chuyến, nên mới biết hai người các ngươi ở đây.
Trước đó vốn có hai người còn bế quan không ra, chờ ta hủy đi động phủ rồi cũng thành thành thật thật mà xuất hiện.
Đã biết như thế sao lại không sớm xuất hiện!” Lão giả cười to một trận, dương dương tự đắc nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1862: Hỉ Nộ Vô Thường
Nghe câu này, Kim Diễm Hậu và Thanh Nguyên Tử liếc nhau một cái lộ ra nụ cười khổ.
Ngay cả Hàn Lập nghe xong cũng mở to mắt, trong lòng cảm thấy hoảng sợ.
“Ta lần này tìm các ngươi là có việc muốn nói, vào trong ngồi nói cũng được.
Kim Diễm Hậu, Bích Linh tửu mà ngươi ủ rất được, cho lão phu thưởng thức bảy tám hồ đi”.
Lão giả con mắt xoay chuyển, đĩnh đạc nói.
“Bảy tám hồ? Hư linh huynh nói đùa.
Muốn ủ được Bích linh tửu phải mất một số nguyên liệu khó tìm, thêm nữa thời gian ủ là ba trăm năm, trong tay ta cũng chỉ có bốn hồ mà thôi.
Làm sao có thể cấp cho đạo hữu bảy tám hồ để uống đây?”.
Kim Diễm Hậu vừa nghe đối phương nói như vậy, trên mặt lộ ra thần sắc bất đắc dĩ.
“ Ha ha, ba bốn hồ thì ba bốn hồ.
Cũng đủ ta uống được mấy chén.” Lão giả cười ha ha nói.
Sau đó không chờ Kim Diễm Hậu và Thanh Nguyên Tử nói thêm điều gì, lão giả bấm quyết niệm thần chú. “ phụt” một tiếng, con bọ cánh cứng dưới chân hóa thành một cỗ khói đen, biến mất trong hư không.
Đám khói di chuyển tựa như linh xà chui vào trong tay áo của lão giả.
Tiếp theo đó, thân hình lão chớp động, hóa thành một đạo ô quang, bay tới cung điện của Kim Diễm Hậu.
Trên mặt Kim Diễm Hậu một lần nữa lộ vẻ bất đắc dĩ, hai tay hướng lên hư không chộp một trảo, ba gã Kim giáp sĩ đang trôi nổi trong không ngừng chuyển động, bạch tơ quấn trên người gãy đứt từng tấc rơi ra.
Ngay khi vẫn còn choáng váng quay cuồng, ba gã vệ sĩ vẫn miễn cưỡng ổn định thân hình vẻ mặt xấu hổ, thi lễ với Kim Diễm Hậu :
“ Đa tạ chủ nhân cứu giúp! Tiểu nhân vô năng, khiến cho chủ nhân hổ thẹn”
“Người tới thần thông quảng đại, đến ta còn phải tránh hắn ba thước.
Không trách được các ngươi, bây giờ hãy đem cấm chế tu phục lại đi.” Kim Diễm Hậu lắc đầu, bên ngoài thân kim diễm một trận xoay chuyển, cũng hóa thành một đạo kim quang bay về phía cung điện.
“ Hàn tiểu hữu, ngươi cũng vào đi.
Lão gia hỏa vừa đến này thật khó để hầu hạ, ngươi nên chú ý một chút.” Thanh Nguyên Tử thở dài một hơi, dưới chân kim quang chớp động, liền biến mất trong hư không.
Hàn Lập sờ cằm, sau khi suy nghĩ điều gì đó thân hình cũng phi độn đi.
Một lát sau đám người Hàn Lập đã xuất hiện tại đại sảnh ban đầu, phân chủ khách ngồi xuống.
Chỉ có điều chỗ ngồi của Thanh Nguyên Tử lại đối diện với lão giả tên Hư Linh.
Kim Diễm Hậu cũng không nói nhiều, vỗ nhẹ hai tay, lập tức có bốn thị nữ mỹ mạo, thân mặc lụa mỏng kim sắc, tay bưng một số linh quả quý hiếm, đặt lên trên những cái bàn ở trước mặt bốn người.
“ Bích Linh tửu đâu? Kim Diễm, ngươi tính lừa gạt lão phu bằng những thứ linh quả này ư?” Lão giả liếc mắt qua những linh quả trên bàn, rồi lên tiếng.
Kim Diễm Hậu cố nén tức giận trong lòng, nói: “ Hư Linh huynh đừng vội, Bích Linh tử được đặt trong Huyền Băng vạn năm mới có thể càng thêm nồng đậm, tiểu đệ đã cho người đến đó lấy về rồi”.
“Như vậy thì còn được!”.
Lão giả gật đầu, đem một quả đào trong số các linh quả để trước mặt cắn vài miếng rồi nuốt gọn, ngay cả hột cũng không có ý định phun ra.
Hàn Lập gặp cảnh này, nhất thời im lặng.
Nhưng đúng lúc này ánh mắt lão không biết sao lại nhìn sang Hàn Lập, thoáng soi xét vài lần, đột nhiên trong miệng phát ra một tiếng ngạc nhiên.
“ Tiểu tử kia, nhìn cốt linh của ngươi thì mới hai nghìn tuổi, mà đã tiến giai đến Hợp thể trung kỳ, tư chất rất tốt, ngươi chính là hậu bối trong Nhân tộc của Thanh Nguyên Tử sao?” Lão giả hứng thú hỏi.
Hàn Lập nghe trong câu nói của đối phương lộ sự tán thưởng nhưng trong lòng chẳng những không vui mừng mà còn xuất hiện cảm giác lo sợ, vội vàng cung kính thi lễ: “ Vãn bối bái kiến tiền bối, vẫn bối đích thực là Nhân tộc”.
Ngay cả Đại thừa kỳ Thanh Nguyên Tử còn cảm thấy đau đầu vì lão này, hắn đương nhiên là kính nhi viễn chi.
Huống hồ, đối phương chỉ bằng một cái liếc mắt đã nhận ra tuổi thật của hắn, nghe thấy mà rợn người.
Hi vọng đối phương chỉ là tiện mồm hỏi vậy thôi.
Bất quá sự thật lại không phải như vậy.
Lão giả vừa nghe Hàn Lập nói như vậy, hai mắt sáng ngời làm ra vẻ kỳ lạ, hỏi : “ rất tốt, rất tốt, tư chất của ngươi ở Linh giới cũng cực kỳ hiếm thấy.
Thanh Nguyên Tử, theo ta được biết, Nhân tộc của ngươi ở Linh giới chỉ là một tiểu tộc, thế nhưng không chỉ có tồn tại Đại thừa kỳ là ngươi, còn có một tên hậu bối tư chất cực tốt, thực lực cũng không phải là yếu a.
Chẳng lẽ Nhân tộc lại có ý định che dấu thực lực?”
“ Hư Linh huynh nói đùa! Nhân tộc chúng ta chính xác chỉ là một tộc nhỏ ở mà thôi.
Tại hạ tuy rằng xuất thân Nhân tộc nhưng may mắn gặp được cơ duyên, mới có thể tu luyện đến cảnh giới này.
Nhưng cũng chính vì vậy mà tại hạ đã không còn là Nhân tộc thuần túy.
Về phần Hàn tiểu hữu tiến cảnh kinh người cũng không phải việc kỳ quái.
Mỗi tộc đều có thể xuất hiện những kỳ tài ngút trời.
Chẳng qua là vừa may gặp được Hư Linh huynh thôi, làm sao có thể so sánh với quý tộc.” Thần sắc Thanh Nguyên Tử vừa động, vội vàng cười một tiếng nói.
Lão giả hừ lạnh một tiếng, liếc Thanh Nguyên Tử một cái rồi hướng sang Hàn Lập, tựa tiếu phi tiếu nói:
“ Thật ư? Phù Du tộc chúng ta cũng có thể coi là không nhỏ, nhưng niên kỷ chỉ từng ấy đã tiến giai Hợp Thể trung kỳ, lão phu còn chưa có thấy.
Thế nào, Hàn tiểu hữu có hứng thú gia nhập Phù Du tộc chúng ta hay không? Chỉ cần nguyện ý ở lại làm khách khanh trưởng lão, về sau ngươi tu luyện cần đến tài liệu hay linh dược, bản tộc có thể cấp toàn bộ cho ngươi.”
Thanh Nguyên Tử nghe thấy vậy, sắc mặt đại biến, môi động đậy tựa hồ muốn nói gì nhưng cuối cùng lại thôi.
Mà Hàn Lập lại thấy bất ngờ, nhưng tâm niệm vừa chuyển lại không chút do dự từ chối:
“ Đa tạ ý tốt của tiền bối, nhưng bản tộc tới đây sẽ gặp một kiếp nạn, vãn bối dù pháp lực nông cạn cũng muốn về trong tộc cùng gánh kiếp nạn, không thể gia nhập quý tộc của tiền bối.”
“ Đại kiếp nạn? Hừ! Cái gì là đại kiếp nạn, ngươi cố ý tìm cớ chối từ lão phu?” Lão giả vừa nghe lời này sắc mặt trầm xuống, nụ cười trên khuôn mặt biến mất, thay bằng một bộ mặt lạnh lùng, nói.
Đồng thời “ Oanh” một tiếng, một cố áp lực vô hình từ trên người lão già phát tán ra, hùng hổ xông đến Hàn Lập.
“ Vãn bối không có ý này!”
Hàn Lập cũng biết tâm tính đối phương quái dị, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới, người này không chút kiêng kỵ gì ra tay với mình, trong lòng thầm kêu khổ, vội vàng đáp lại một câu, linh quang hộ thể lập tức tản mác ra. “ Oanh” một tiếng nữa, hắn chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng cường đại đè nặng lên vai mình, thân hình hơi chùn xuống, hộ thể kim quang lại hiện lên tựa hộ còn lớn hơn bình thường.
Đồng thời trong cơ thể truyền ra những tiếng bạo vang, khớp xương toàn thân lâm vào tình trạng chống cự với ngoại lực.
Đây cũng là do thân thể Hàn Lập vượt xa người thường.
Nếu thay vào một tồn tại bình thường, dưới sự trấn áp mạnh mẽ bằng khí thế của lão giả, cho dù không mất mạng tại chỗ thì cũng thổ huyết hao tổn nguyên khí.
“ Hử, có chút bản lĩnh”.
Lão giả thấy cảnh này trong miệng phát ra một tiếng kinh ngạc, sự tàn khốc trên mặt biến mắt mà thay vào đó là sự hứng thú, nhưng thân hình đang ngồi bỗng nhiên cao lên một cái đầu, cự lực vô hình tác động lên Hàn Lập lại bành trướng.
“ Phanh” một tiếng.
Hàn Lập đầu vai run lên, sắc mặt có chút trắng bệch nhưng vẫn ngồi tại chỗ, tuy nhiên chiếc ghế dưới chân lại hóa thành bột phấn, hư không tiêu thất.
“ Hư Linh huynh hạ thủ lưu tình”, Thanh Nguyên Tử nhướng mày, rốt cục mở miệng, tay áo hướng sang phía Hàn Lập phất một cái, một vầng kim hà tuôn ra, hai cỗ cự lực va chạm với nhau trước người Hàn Lập, trầm muộn một tiếng, lại cùng nhau biến mất.
Hàn Lập chỉ cảm thấy cự lực ở đầu vai tản ra, nhất thời thân thể trở lên nhẹ nhõm trong lòng thả lỏng nhưng thực sự hoảng sợ đối với thực lực của Hư Linh lão giả.
Chẳng trách Thanh Nguyên Tử và Kim Diễm Hậu lại kính sợ lão như vậy, thì ra thần thông của lão còn trên cả hai người.
“ Thanh Nguyên Tử, ngươi muốn luận bàn với lão phu? Tốt, lần trước động thủ với ngươi đã là sự kiện hơn mấy ngàn năm rồi, nghe nói ngươi gần đây dụng tâm nghiên cứu một loại thần thông phi thường huyền diệu, lão phu vừa lúc có thể thỉnh giáo”.
Lão giả thấy Thanh Nguyên Tử ra tay không tức giận mà hai tay xoa vào nhau như nóng lòng muốn khiêu chiến.
Ngược lại lão như đem Hàn Lập ném đến một bên, không thèm liếc mắt một cái.
Điều này làm cho Hàn Lập trợn mắt, có chút hồ đồ.
Không biết là đối phương hiếu chiến như điên, hay là cố ý giả ngây giả dại?
Thanh Nguyên Tử thấy bộ dáng của lão như thế, mắt chớp động vài cái, miễn cưỡng xua tay nói :
“ Hư Linh đạo hữu nói đùa, chút bổn sự của Khương mỗ làm sao dám sánh với đạo hữu.
Dù sao Hàn tiểu hữu cũng là tộc nhân của tại hạ, mong đạo hữu hạ thủ lưu tình”.
“ Không muốn tỷ thí a, quả thật có chút đáng tiếc.
Thôi, quên đi, nể mặt ngươi ta cũng không làm khó tiểu gia hỏa này, lão phu có chính sự cần bàn”.
Lão giả lộ ra một tia thất vọng uể oải trả lời, tinh thần tựa như chán nản không ít.
“ Tiểu đệ cũng có chút kỳ quái! Nghe nói Hư Linh huynh đã tới cửa quan cuối cũng rồi, từ ngàn năm trước đã bế quan, chuẩn bị Độ kiếp phi thăng.
Sao tự nhiên lại đến Minh Hà Chi Địa tìm mấy người chúng ta vậy, chẳng lẽ có chuyện tình trọng yếu ?” Kim Diễm Hậu kỳ quái hỏi.
“ Đương nhiên là có truyện trong yếu! Nếu không thì lão phu cho dù ăn no rửng mỡ cũng không phá giới chạy đến nơi này của các ngươi.
Không nói những lời vô nghĩa, các ngươi mang Minh Hà Chi Nhũ giao hết ra đây đi.
Lão phu dùng Ngũ nguyên đan, trứng của Vạn khôn trùng, , đổi lấy Minh Nhũ hiện có trong tay các ngươi!” Lão giả không chút suy nghĩ nói.
“ Cái gì! Đạo hữu muốn Minh Hà Chi Nhũ?”
“ Hư Linh huynh muốn lấy Minh Hà Chi Nhũ làm gì?”
Kim Diễm Hậu cùng Thanh Nguyên Tử nghe xong, thất thanh lên tiếng.
Hàn Lập tự nhiên cũng kinh hãi.
“ Lão phu chỉ là đổi lấy linh nhũ, hai người các ngươi ngạc nhiên như vậy sao? Chả nhẽ Ngũ nguyên đan, trứng của Vạn khôn trùng không đáng giá để đổi sao?” Sắc mặt lão giả trầm xuống, khẩu khí lộ vẻ bất thiện.
“ Đương nhiên là không! Chỉ là tất cả Linh nhũ trong tay tại hạ đã mang đi giao dịch cùng Khương đạo hữu rồi” Thần sắc Kim Diễm Hậu có vẻ cổ quái nhếch miệng nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1863: Thực Tiên Đan
“Thanh Nguyên Tử, thật có chuyện này sao?” Lão giả mở trừng mắt, có chút ngoài ý muốn hướng sang Thanh Nguyên Tử hỏi.
“Không sai, Minh Hà chi nhũ của Kim Diễm đạo hữu là do tại hạ dùng vật phẩm khác đổi đi rồi.
Hư Linh huynh, linh nhũ này tựa hồ không có tác dụng đối với ngươi.
Huống hồ không phải quý tộc có một lượng lớn sao! Người khác có lẽ không thể sử dụng chúng nhưng với thân phận ngươi hẳn là chuyện dễ dàng!” Thanh Nguyên Tử cũng kinh ngạc hỏi.
“Đầu tiên, lão phu tìm linh nhũ này không phải để cho bản thân dùng mà là có mục đích khác.
Tiếp theo, số lượng linh nhũ tồn trữ ở Phù Du Tộc chúng ta đã tiêu hao khá nhiều, cũng không còn nhiều như các ngươi tưởng.
Còn một chút đã bị ta lấy ra dùng hết rồi.
Nếu không cũng đừng mong ta đến nơi này tìm các ngươi.
Ta đã từ trong tay mấy người khác đổi lấy một ít nhưng vẫn còn chưa đủ sở dụng.
Cho nên Thanh Nguyên Tử, lão phu mặc kệ ngươi đổi lấy linh nhũ có ích lợi gì, nhưng ta nguyện dùng gấp giá trị gấp hai đến đổi lấy chúng” Lão giả có vài phần nghiêm nghị nói.
Vừa nghe lời của đối phương thì sắc mặt Thanh Nguyên Tử hơi đổi, nhất thời không khỏi trầm ngâm.
Hàn Lập ở một bên thần sắc không thay đổi nhưng trong lòng chợt động vài cái.
Mà Kim Diễm Hậu thì khoanh tay, mỉm cười nhìn hai người Thanh Nguyên Tử cùng lão giả, một bộ sự tình không liên quan đến hắn.
“Hư Linh huynh, ngươi ra giá cao như thế lẽ ra Khương mỗ không thể cự tuyệt.
Chỉ là hiện tại linh nhũ này tại hạ đã tặng cho Hàn tiểu hữu.
Khương mỗ cho dù muốn đáp ứng cũng không thể được.” Cuối cùng Thanh Nguyên Tử lắc lắc đầu.
“Tặng người! Tiểu tử này sao?” Lão giả nhướng mày, lộ ra vài phần mất hứng.
“Không sai.
Trước kia tại hạ thiếu Hàn tiểu hữu một món đại nhân tình, linh nhũ này chính là Khương mỗ dùng tạ ân.
Đạo hữu nếu muốn cưỡng bức, chỉ sợ tại hạ không thể bỏ mặc” Thanh Nguyên Tử thở dài một hơi.
“Ồ, xem ra ngươi thiếu tiểu tử này nhân tình thật không nhỏ, ngay cả lời như vậy cũng nói ra thật đúng là hiếm thấy a! Bất quá tính tình lão phu có chút không tốt nhưng còn chưa đến nỗi làm ra chuyện cường ép với tiểu bối.
Nhưng nếu là hắn nguyện ý cho ta thì ngươi sẽ không ngăn trở chứ!” Trong mắt lão giả chợt lóe hoàng quang, ngáp một cái nói.
“Chỉ cần là Hàn tiểu hữu tự nguyện, Khương mỗ đương nhiên không xen vào việc của người khác” Thanh Nguyên Tử quả quyết mở miệng.
“Vậy là tốt rồi!” Lão giả vừa lòng gật đầu, chuyển đầu sang một lần nữa đánh giá Hàn Lập trên dưới vài lần, lại lộ ra vẻ cười hì hì.
“Tiền bối, linh nhũ này… ” Hàn Lập thấy bộ dáng đối phương như thế, trong lòng bồn chồn vội ôm quyền muốn giải thích vài câu.
“Không cần phải nói cái gì! Lão phu tuy bá đạo nhưng không lấy lớn khi nhỏ.
Cho dù cần linh nhũ trong tay ngươi thì cũng làm cho ngươi hai tay dâng lên.” Lão giả như định liệu trước khẽ phất tay, cắt ngang lời nói.
Tiếp theo chỉ thấy tay áo lão rung lên, trên bàn trước người lập tức chợt lóe hắc hà, hiện ra mấy chục bình ngọc lớn nhỏ khác nhau.
“Đan dược trong bình đều là lão phu sưu tập những năm gần đây.
Là linh đan có thể tịnh tiến tu vi Hợp Thể kì.
Số lượng như vậy giá trị đủ vượt trên một lọ Minh Hà chi nhũ.
Ngươi có mấy bình linh nhũ, ta sẽ cho ngươi xuất ra cho đủ số đan dược.” Lão giả cười hắc hắc nói.
Thanh Nguyên Tử cùng Kim Diễm Hậu về cơ bản dùng không những đan dược này nhưng thấy thế cũng cả kinh.
Những đan dược này bất luận một lọ xuất hiện ngoại giới cũng khiến không biết bao nhiêu Hợp Thể tu sĩ lâm vào tranh đấu.
Nhiều như vậy cùng một chỗ, giá trị thật đúng là phía trên mấy bình Minh Hà linh nhũ.
Hư Linh lão giả vừa ra tay, tùy tiện đưa ra hơn mười bình khiến hai người Thanh Nguyên Tử nhịn không được nhìn về phía Hàn Lập.
Hàn Lập sửng sốt nhưng không lộ vẻ vui mừng, ngược lại bộ dáng có chút cổ quái.
Do dự một chút cánh tay hắn vừa nhấc, bàn tay hướng về đối diện hư không một trảo.
Vù một tiếng! Một cái bình nhỏ trên bàn lập tức bị hút tới trong tay.
Nắp bình vừa mở thì một viên đan dược màu xanh bay ra.
Hàn Lập cầm nó cẩn thận đánh giá một chút.
“Đây là Thanh Ảnh đan, là thánh dược trong Thanh Hải nhất tộc.
Ăn vào một viên liền đủ bằng để ngươi khổ tu trong cả tháng! Mà loại đan dược này trong các loại ta xuất ra bất quá chỉ có giá trị trên trung bình một chút thôi.” Hư Linh lão thấy hành động Hàn Lập thì sờ cằm, rung đùi đắc ý nói.
Hiển nhiên cũng vì sưu tập được nhiều Hợp Thể đan dược như vậy mà lão rất là đắc ý.
“Tiền bối, những đan dược xác thực đều cực kỳ quý hiếm nhưng chỉ sợ vãn bối không thể lấy linh nhũ trao đổi” Hàn Lập nhìn đan dược màu xanh trong tay, sau đó lại nhìn lướt qua các bình trên bàn cười khổ một tiếng nói.
“Cái gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta giả bộ trao đổi với ngươi thôi sao?” Lão giả đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức giận tím mặt.
Thanh Nguyên Tử cùng Kim Diễm Hậu liếc mắt lẫn nhau một cái, lộ ra thần sắc khác nhau.
“Vãn bối tuyệt không có ý niệm này trong đầu.
Không dấu tiền bối, trong tay vãn bối đã có không ít đan dược tịnh tiến tu vi.
Cho nên những linh dược này đối với vãn bối thật sự không có bao nhiêu tác dụng.” Hàn Lập vội vàng giải thích vài câu.
“Đã có đan dược! Ngươi dùng là loại đan dược nào, chẳng lẽ hoàn hảo có thể so sánh với các loại trong tay lão phu?” Lão giả lại ngẩn ra rồi lộ vẻ không tin.
Hàn Lập nghe vậy thầm thở dài một hơi, chỉ có thể còn nói thêm:
“Vãn bối sao dám hư ngôn! Tiền bối không tin có thể xem một chút.”
Vừa nói hết, bàn tay trong tay áo Hàn Lập vừa lật chuyển.
Linh quang chợt lóe, một cái bình bạch ngọc nhỏ xuất hiện trong tay, khẽ rung trực tiếp ném cho đối phương.
Trên mặt lão giả vẫn lộ vẻ không tin, nhưng thấy bộ dáng Hàn Lập thong dong như thế cũng có chút nửa ngờ.
Một tay lão tiếp lấy dược bình, mới vừa đem bình đưa lên, một luồng hương thơm thấm đậm lòng người lập tức xông vào mũi.
Lão giả biến sắc, chưa vội lấy đan dược ra mà đem bình lên hướng mũi ngửi một cái thật dài.
Ngay sau đó thần sắc lão trở nên âm tình bất định!
“Hư Linh huynh, ngươi là luyện đan tông sư.
Chẳng lẽ đan dược của Hàn tiểu hữu có vấn đề?” Kim Diễm Hậu bởi sự không liên quan mình, tò mò nhưng không kiêng kị trực tiếp hỏi.
“Đan dược không có vấn đề nhưng dược hương này tựa hồ có chút kỳ quái” “Lão giả lắc đầu lấy ra một viên đan dược cỡ ngón cái.
Đan này toàn bộ màu lửa hồng, mặt ngoài có một đạo kim văn, mặt ngoài lại không ngừng lưu chuyển linh quang giống như vật còn sống.
“Đây là.. Thực Tiên đan.
Không sai, ngươi sao có thể tìm được rồi Thực Độc tiên thảo sớm tuyệt diệt?” Lão giả không hổ là lão quái vật sắp độ kiếp, đánh giá đan dược hỏa hồng vài lần liền kinh ngạc thốt lên.
“Cái gì, đan dược này là dùng Thực Độc thảo luyện chế thành?” Kim Diễm Hậu đang ngồi vừa nghe lời này thì đứng lên, thần sắc có vẻ kích động.
Ánh mắt Thanh Nguyên Tử chợt lóe ra tia ngạc nhiên.
Lão giả vẫn chưa lập tức nói cái gì, cẩn thận nghiên cứu đan dược trong tay thêm một lần mới ngưng trọng bỏ vào dược bình, không nói hai lời đem dược bình vứt lại cho Hàn Lập.
“Nếu là Thực Tiên đan thì dược lực vượt xa linh dược trong tay lão phu.
Tính ra ngươi không nói sai.
Bất quá ngươi có thể tìm được Thực Độc tiên thảo, lại luyện chế ra đan này coi như là có đại cơ duyên.
Trên phương diện nào đó Thực Độc tiên thảo cũng có tác dụng không nhỏ đối với tồn tại Đại Thừa kỳ” Lão giả gật gật đầu, thâm ý sâu sắc hướng sang Hàn Lập nói.
“Vãn bối chỉ biết loài thảo có thể luyện chế ra đan dược hữu dụng với Hợp Thể tu sĩ.
Thật không biết còn dùng được cho cả tồn tại Đại Thừa kỳ.
Mong rằng tiền bối có thể chỉ điểm một phần ” Trong lòng Hàn Lập vừa động, thi lễ thật sâu hướng sang lão giả nói.
“Đây cũng không có gì phải giữ bí mật.
Nếu đem độc tính của Thực Độc thảo tinh luyện ra, sau đó ở Đại Thừa kỳ trực tiếp dùng vào, dựa vào độc tính mãnh liệt thúc đẩy sẽ tạo được tỷ lệ nhất định đột phá những nguyên bản tạp trụ trong bình cảnh.
Bất quá khi thực hiện điều này vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận một chút sẽ trúng độc mà chết.
Hơn nữa bất luận thành công hay không thì khẳng định nguyên khí đại tổn hao là không thể tránh khỏi.
Xem như một thủ đoạn tự mình hại mình.
Hơn nữa tỷ lệ đột phá quá mức thấp kém, thật sự mất nhiều hơn được! Bất quá, nếu tự nhận bản thân không có một tia hy vọng đột phá bình cảnh, hơn nữa căn bản không thể vượt qua lôi kiếp tiếp theo thì có thể nếm thử số mệnh một lần.
Nhưng tinh luyện một lọ Thực Độc tiên dịch cần thiết dùng một lần như thế cần phải số lượng linh thảo thật quá mức kinh người.
Tức là trước kia hầu như không ai có thể làm được việc này” Ánh mắt lão giả đảo qua trên mặt hai người Thanh Nguyên Tử cùng Kim Diễm Hậu, cười hắc hắc nói.
Thanh Nguyên Tử thấy vậy mỉm cười, thần sắc vẫn như thường.
Ánh mắt Kim Diễm Hậu thì chớp động lộ ra vài phần do dự.
“Được rồi, nếu tiểu hữu ở trên phương diện đan dược không khuyết thiếu, hay là lão phu dùng vài món pháp bảo đổi lấy đi.
Ngươi xem qua một chút, lão phu có thể cho ngươi chọn lựa ba kiện!”
Hư Linh lão giả vừa nói, tay áo bỗng hướng trên không khẽ phất.
Nhất thời linh quang chợt hiện nơi ống tay áo, một chút đã phóng đại mấy lần.
Tiếp theo một trận vù vù, hàng trăm loại bảo vật như sóng tuôn ra từ trong cổ tay áo.
Có bảo vật tỏa ra hào quang chói mắt, có bảo vật kêu lên những tiếng trường minh không ngừng, còn có bảo vật như ẩn như hiện giống một làn khói nhẹ…
Nhưng bất luận bảo vật nào đều phát ra khí tức cực kỳ kinh người, tất cả đều là đỉnh giai linh bảo, thậm chí có vài món linh áp mơ hồ không thua kiện Ngân xích trong tay Hàn Lập.
Nhất thời Hàn Lập cũng xem hoa cả mắt, trong lòng hoảng sợ thật không biết nói gì cho phải.
Kim Diễm Hậu cùng Thanh Nguyên Tử thấy vậy thì nhìn nhau cười.
“Hư Linh huynh, Hàn tiểu hữu cũng là người có thân gia xa xỉ.
Nói không chừng ngay cả bảo vật trên Vạn Linh Bảng cũng có vài món trong người.
Ngươi thực tâm muốn đổi lấy linh nhũ, dựa vào mấy thứ này chỉ sợ không được.
Chi bằng xuất ra vài món chân chính, để cho ta cùng Khương huynh khai hạ nhãn giới một lần!” Tròng mắt Kim Diễm Hậu vừa chuyển, khẽ cười một tiếng nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1864: Lại Thấy Huyền Thiên Chi Bảo Tàn Phiến
– Chân chính bảo vật! khẩu khí của Kim đạo hữu thật không nhỏ, trong tay tại hạ đúng là có vài món bài danh khá cao trên Hỗn Độn Vạn Linh bảng, Thông thiên linh bảo bình thường không thể so sánh với chúng, nhưng ngươi cho rằng lão phu nỡ lấy ra chỉ để đổi Minh Hà chi nhũ sao!
Lão giả cười lạnh một tiếng, không chút do dự cự tuyệt.
– Ha ha, tại hạ cũng là nói vậy thôi, Hư Linh huynh nếu cảm thấy không muốn thì thôi vậy.
Bất quá nghe nói đạo hữu trước lúc bế quan tựa hồ tìm được một kiện cực phẩm bảo vật, nghe nói có quan hệ cùng Huyền Thiên chi bảo, Kim mỗ cũng muốn nhân cơ hội này kiến thức một phần.”
Kim Diễm Hậu lộ ra vẻ tiếc nuối.
– Huyền Thiên chi bảo!
Thanh Nguyên Tử nghe vậy, vẻ mặt cũng có chút động.
– Hừ, kể ra tin tức của ngươi cũng linh thông.
Bất quá chỉ là một miếng tàn phiến chứ không phải là một kiện Huyền Thiên chi bảo đầy đủ.
Nếu Kim diễm đạo hữu đã nói như vậy, lão phu không đem ra thì có chút không phải, để ta lấy ra cho các vị thưởng lãm.
Hư Linh lão giả nhíu hai mắt còn Kim Diễm Hậu cùng Thanh Nguyên Tử chợt động, cùng nhìn nhau cười thâm ý.
– Quả nhiên như thế, hôm nay ta Khương huynh được mở rộng tầm mắt.
Tại hạ tuy rằng khổ tu đến nay, chắc đây là lần đầu tiên được tận mắt thấy Huyền Thiên chi bảo.
Kim Diễm Hậu mừng rỡ nói.
– Lão phu năm đó thật đã từng thấy qua một lần Huyền Thiên chi bảo xuất ra uy lực, nhưng là lúc ấy pháp lực không cao còn kém xa bây giờ.
Đối với Huyền Thiên chi bảo chân chính cũng chưa tận mắt thấy.
Nhưng nghe nói, Phù Du tộc ở Phong Nguyên đại lục đại tộc hẳn là có một kiện Huyền Thiên chi bảo chân chính làm trấn tộc chi bảo!
Trong mắt Thanh Nguyên Tử cũng hiện một tia hưng phấn.
Về phần Hàn Lập nghe nói đến Huyền Thiên chi bảo thì trong lòng chợt động, ánh mắt đang đang nhìn đám bảo vật trên không cũng quay lại nhìn về phía lão giả.
– Bản tộc đích xác có một kiện Huyền Thiên chi bảo.
Nhưng này bảo vật đó từ rất lâu rồi đã cung phụng cho một vị Thánh linh đại nhân trong bản tộc, ngay cả ta cũng chỉ có thể theo hình dáng mà tạo ra một bản họa đồ để nghiên cứu.
Huyền Thiên chi bảo Chân chính cả Linh Giới cũng bất quá chỉ có vài chục kiện mà thôi.
Khả năng sinh ra Huyền Thiên chi vật tại Linh giới cũng chỉ đến thế là cực hạn.
Lão giả thản nhiên nói, bỗng nhiên hai tay chà xát, nhất thời phát ra âm thanh muộn hưởng, một đoàn hồng quang lập tức hiện giữa hai tay.
Ở trong hồng quang, hiện ra một bảo vật hình dáng như một cái lư hương, mặt ngoài gồ ghề, bên ngoài thấy có từng đạo kim sắc phù văn như ẩn như hiện, ngoài ra còn được khảm một hình đồ quái thú chưa bao giờ trông thấy, tựa như đầu Ưng thân Mã mà cũng tựa như đầu Trư mình Giao, tuy thế đồ án trông như thiếu khuyết đôi chỗ, mang vẻ đầy tàn phá.
Hàn Lập ba người không chần chừ, ánh mắt nhìn lên vật vừa xuất hiện, trên mặt thần sắc khác nhau.
– Đây là Huyền Thiên chi bảo tàn phiến!
Kim Diễm Hậu nhìn vật trong ánh hồng quang, ánh mắt mơ hồ có chút hoài nghi.
Thanh Nguyên Tử cũng khẽ cau mày.
– Hắc hắc, nhị vị đạo hữu, tu vi cảnh giới các người cũng như ta, làm thế nào lại có thể bị hình dáng bên ngoài làm cho hồ đồ.
Lão xem thấy hai người có chút bộ dáng không tin, không cảm thấy tức giận mà lại cười ha hả, đột nhiên chìa một ngón tay hướng về lư hương nhẹ nhàng búng một cái.
“Đương” một tiếng thanh thúy vang lên, lư hương rung lên, kim văn mặt ngoài sáng bừng lên, đồng thời mấy đồ án trên lư hương cũng nhấp nháy hồng quang, những phần bị tàn phá không trọn vẹn được hồng quang bù đắp lại hoàn toàn.
Ngón tay lão giả chợt động, bắn ra một chỉ thứ hai.
“Phanh” một tiếng, lúc này kim sắc phù văn ở mặt ngoài lư hương tán loạn mất đi hóa thành vô số điểm màu vàng bao quanh thân bảo vật.
Cùng lúc đó những đồ án hung thú kia chợt vặn vẹo giống như chúng chui ra từ bên trong lư hương.
Một cỗ thiên địa chi lực đáng sợ bỗng tản ra từ trong lư hương, tạo thành một sức ép kinh khủng bao phủ toàn bộ gian đại sảnh.
Hàn Lập vôn đang đứng, dưới áp lực đáng sợ thân hình nhoáng lên một cái, sắc mặt khẽ đổi.
Thanh Nguyên Tử cùng Kim Diễm Hậu hai người tuy rằng vẫn ngồi nguyên tại chỗ nhưng thấy lư hương phát sinh dị tượng cũng cảm thấy hứng thú.
– Đây là kiện Huyền Thiên linh bảo tàn phiến được ta vô tình tìm thấy tại một chiến trường cổ xưa ở sâu trong Man hoang thế giới.
Về sau ta phải hao phí rất nhiều tài lực luyện chế lại một lần nữa mới có thể khu sử nó.
Vừa rồi mới nó mới chỉ hiển lộ ra một thành uy lực, nếu phát ra toàn bộ uy năng thì cũng không dưới mười loại Thông thiên linh bảo bài danh hàng đầu trên Hỗn Độn Vạn linh bảng đâu.
Lão giả thu pháp quyết, một tay vung lên thu lư hương lại đắc ý nói.
– Chỉ là một cái bảo vật đã hỏng mà còn có uy lực như vậy, không biết Huyền thiên chi bảo chân chính sẽ đáng sợ như thế nào.
Tạo hóa của Hư linh huynh thật không nhỏ ả! Có bảo vật này trong người, đến lúc độ kiếp nắm chắc thêm một hai phần nữa.
Thanh Nguyên Tử tán thưởng nói.
– Hắc hắc, hy vọng như thế đi.
Bất quá khi phi thăng độ kiếp không dễ dàng chút nào, tại Linh giới trước kia cũng có người độ kiếp, họn họ đều phải chuẩn bị đầy đủ mới tiến hành độ kiếp nhưng tỷ lệ vượt qua thật là thấp đến đáng thương.
Nếu lão phu cảm thấy không thể vượt qua được đại thiên kiếp sắp tới thì tuyệt đối không bao giờ mạo hiểm mà độ kiếp phi thăng.
Nói như thế, nếu trong tay ta có một kiện Huyền thiên chi bảo chân chính thì thật có vài phần nắm chắc.
Đáng tiếc thánh trùng trong tay vị thánh linh đại nhân kia sớm đã cùng đồng hoá với bản thân nên căn bản không thể mượn được.
Hư linh lão giả trầm mặc một chút, cảm giác rất đáng tiếc nói.
– Bất quá ta tựa hồ nghe nói, mấy trăm năm trước ở Linh Giới chúng ta hình như xuất hiện thêm một kiện Huyền Thiên chi bảo
Thanh Nguyên Tử ánh mắt chợt lóe, bỗng nói lời khiến trong lòng Hàn Lập nhảy dựng lên.
– Thật có chuyện này sao, sao ta chưa bao giờ nghe nói qua! Không có khả năng.
Khương huynh có lầm không!
Kim Diễm Hậu nhướng mày nói, bộ dáng tỏ ra không tin.
– Lời của Khương huynh thật ra không giả, khi ta mới xuất quan có nghe trưởng lão trong tộc nói, mấy năm trước ở Hỗn Độn Vạn Linh bảng đột nhiên xuất hiện thêm một kiện Huyền Thiên chi bảo mới.
Điều này thật là một chuyện kỳ quái.
Nghe nói bảo vật này xuất hiện tại Phong Nguyên đại lục của chúng ta.
Ngay cả Giác Xi tộc cùng với Hải tộc đã phá giới tìm đến đây để tìm kiếm, họ đã dùng đến Huyết tế nhưng vẫn chưa tìm thấy.
Về sau không nghe nói tin tức gì về bảo vật này nữa.
Không biết là nó đã rơi vào một tu sĩ nào hay tự mở ra linh trí ẩn nấp tại Linh giới này.
Thậm chí trong tộc ta có một vài vị trưởng lão tinh thông Thôi Toán thuật, tốn hao rất nhiều tâm lực mà cũng không thể xác định được tung tích, cuối cùng cũng đành phải buông tay.
Hư linh lão giả có chút âm trầm trả lời.
– Còn có chuyện này sao? Nhưng Huyền Thiên chi bảo sao có thể tránh được cả Thôi Toán thật, chẳng lẽ nó đã trực tiếp rơi vào tay vị Chân Linh nào.
Kim Diễm Hậu lắc đầu liên tục, giật mình nói.
– Khả năng này không lớn.
Chân Linh tuy phần lớn sinh ra ở các giới khác nhưng một khi trưởng thành chủ yếu rời đi tiến vào Tiên giới, hoặc du hành qua các không gian khác liền kề với không gian ban đầu.
Hoàn toàn không có khả năng gặp được Huyền thiên chi bảo, nếu không bản tộc chắc chắn sẽ tìm một vị Chân Linh làm hộ tộc.
Ta thấy Huyền Thiên chi bảo nọ có thể không phải do Linh giới sinh ra, khi mở ra linh trí có năng lực đối kháng và ẩn nặc với thiên địa truy đoán lực, điều này cũng là bình thường
Ánh mắt Hư linh lão giả chợt lóe, chậm rãi nói.
– Ồ, Hư linh huynh nói như thế cũng có lý.
Cứ cho là như thế đi, nếu không các tộc cũng không âm thầm hành động như vậy.
Dù sao đi nữa, cái việc mò kim đáy biển này không phải ai cũng hao phí tâm huyết mà làm.
Kiến giải của Hư linh huynh quả thật hơn hẳn người thường!
Kim Diễm Hậu suy nghĩ, có chút bội phục nói.
Thanh Nguyên Tử ở một bên gật gật đầu, trên mặt hiện rõ sự đồng tình.
– Ha ha, chủ ý này cũng là của các trưởng lão trong tộc nói ra, một mình lão phu không thể nghĩ ra được.
Được rồi, Hàn tiểu tử, ngươi cũng nghe từ nãy đến giờ, thời gian dài như vậy đã chọn được vật người muốn chưa.
Hư linh lão giả cười ha ha, đột nhiên quay đầu hướng Hàn Lập hỏi một câu, tưởng đâu như lão đã quên chuyện giao dịch từ nãy rồi.
Hàn Lập trong khi nghe ba người bọn họ nói chuyện thì trong bụng đã có chủ định, khi nghe lão giả quay lại giao dịch thì trên mặt không khỏi hiện ra vẻ quái dị, sau một lúc hắn chỉ có thể kiên trì trả lời:
– Tiền bối, bảo vật này tuy rằng thần diệu bất phàm nhưng không phải là vật vãn bối thực sự cần.
Vãn bối vẫn muốn lưu lại Minh Hà linh nhũ để dùng.
– Không có trúng ý, chẳng lẽ ngươi có bảo vật nằm phía trên của Hỗn độn vạn linh bảng? Tốt, nếu thực sự như vậy, đương nhiên lão phu không cưỡng cầu trao đổi.
Nhưng nếu ngươi không nói ra được thì đừng trách lão phu không khách khí.
Hàn Lập hết sức bất ngờ, lão giả sau khi nghe xong không bộc phát cơn giận mà sắc mặt trầm xuống có chút âm trầm nói.
Hàn Lập nghe vậy cũng không dám nói thêm gì nữa, ngay lập tức một tay lật chuyển, ngân quang chợt lóe thành một chùm ánh bạc chói lọi, hiện ra một cây thước ngắn.
Năm ngón tay phát về phía trước, ngay lập tức phát ra một sức ép không kém, linh quang biến ảo ra vô số thước ảnh màu bạc.
– Ồ, thật đúng là Thông thiên linh bảo bài danh trên Vạn linh bảng.
Tuy rằng thứ tự rất thấp nhưng xem ra Hàn tiểu hữu thật không thiếu những bảo vật bình thường.
Kim Diễm Hậu có chút kinh ngạc, tiếp theo khóe miệng khẽ cười gian xảo, hiển nhiên lão thấy vui mừng khi Hư linh lão giả rơi vào quẫn cảnh.
Thanh Nguyên Tử sờ sờ cằm, lại cười khổ một tiếng.
Hư linh lão giả thấy mình liên tiếp hai lần xuất ra điều kiện mà không có thể trao đổi thành công, sắc mặt cũng có chút khó coi, hai mắt trừng trừng nhìn Hàn Lập một hồi lâu sau đó mới cười lạnh một tiếng nói:
– Không thể tưởng được cảnh giới của ngươi mới chỉ như vậy nhưng thân gia quả thật không nhỏ a.
Nếu đan dược cùng pháp bảo ngươi cũng không thiếu thì lão phu cũng chỉ còn cách dùng một phương pháp khiến ngươi không thể cự tuyệt để đổi lấy linh nhũ!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 1865: Phệ Kim Trùng Cùng “Phệ Kim Trùng”
– Không thể cự tuyệt?
Hàn Lập nghe xong lời này chợt thấy rùng mình, trong lòng không khỏi có chút ớn lạnh.
Thanh Nguyên Tử cùng Kim Diễm Hậu thì liếc mắt nhìn nhau, trên mặt cùng hiện lên một tia kinh ngạc, vẻ như đã mơ hồ đoán được ra cái gì.
– Ngươi mới nghe xong nãy giờ, hẳn là biết ta là Thái thượng trưởng lão của Phù Du Tộc rồi.
Mà Phù du tộc chúng ta có lẽ không cách nào so sánh cùng với hai siêu cấp đại tộc là Giác xi cùng Hải tộc, nhưng trên một phương diện thần thông nào đó có thể nói là ngạo thị được cả Linh giới.
Lão giả vẫn chưa trực tiếp nói cho Hàn Lập vật muốn đưa ra để trao đổi là gì, ngược lại không đầu không đuôi nói một cách cao thâm khó lường.
Tiếp theo lão vung trảo về phía trước, toàn bộ những bảo vật đang trôi nổi trên không hóa thành một đoàn linh quang thu hồi vào trong tay áo.
– Khu trùng thuật!
Hàn Lập vừa nghe xong, trong lòng cả kinh, bật dậy nói.
– Ha ha, không sai.
Luận về phương diện Khu Trùng Thuật của bổn tộc, tuyệt đối có thể độc bộ cả Linh giới.
Dù là các tộc siêu cấp khác trên phương diện này không thể so sánh với bổn tộc.
Cái ta muốn dùng để trao đổi chính là phương pháp nuôi dưỡng và thúc dục sinh trưởng của chín chín tám mươi mốt loại linh trùng.
Có những linh trùng này tương trợ, đủ để cho ngươi ngạo thị với các đối thủ đồng giai rồi.
Lão giả hãnh diện nói, tiếp theo hai cây ngón tay bắn ra “phốc phốc” hai tiếng, hai con linh trùng một tím một lục từ hai cái ngón cái bắn lên trên bàn xoay một vòng.
Hai con linh trùng này, một con ngoài thân ẩn ẩn lôi điện tử sắc lập lòe, một con khác có cái đầu như một con Giao long mỹ lệ được thu nhỏ không biết bao nhiêu lần.
– Đây là sa trùng?
Tức thời Hàn Lập biến sắc, thần sắc có chút quái dị.
– Tử điện trùng cùng Địa giao trùng! Hư Linh huynh, sao ngươi có thể đem hai loại linh trùng bậc này ra để trao đổi.
Kim Diễm Hậu vừa nhìn rõ hai con linh trùng thì có chút kinh ngạc.
Vẻ mặt Thanh Nguyên Tử biến đổi, có chút kinh nghi bất định.
– Hừ, các ngươi thì biết cái gì.
Nếu là trước kia, tất nhiên Minh Hà thần nhũ không đáng giá để lão phu phải hao tài tốn lực nhưng bây giờ nó hết sức quan trọng đối với lão phu, nhất định phải có được trong tay.
Hàn tiểu tử, hai con linh trùng này đều được lão phu tỉ mỉ bồi dưỡng trong mấy vạn năm, có khả năng tranh đấu với một Hợp thể sơ kỳ tu sĩ.
Chỉ cần ngươi đáp ứng giao ra linh nhũ, lão phu lập tức có thể hủy bỏ ấn ký nhận chủ, rồi trợ giúp ngươi thu phục chúng nó.
Hắc hắc, có thể làm được như thế, chỉ sợ cả Phù du tộc cũng chỉ có một mình lão phu.
Hư Linh lão giả hừ một tiếng, cũng có chút đau xót nói.
– Tương đương với Hợp thể sơ kỳ!
Hàn Lập nhìn hai con linh trùng hít một hơi lạnh đứng lên, không khỏi có chút động tâm.
Bất quá trong đầu hắn suy tính, trong linh thú hoàn của mình có đến mấy vạn Phệ kim trùng vẫn chưa có phương pháp khu sử như ý, tâm tư đó lập tức bị dập tắt.
Mặc dù thân thể Phệ Kim Trùng không mạnh mẽ bằng hai con linh trùng trước mắt nhưng nếu thật sự tranh đấu, hàng vạn con Phệ kim trùng tất nhiên sẽ cắn nuốt sạch sẽ hai con này một cách dễ dàng.
– Linh trùng của tiền bối thật là kỳ trùng, nhưng trên người vãn bối đã có linh trùng rồi …
Khóe miệng Hàn Lập có chút co quắp, nhưng dưới ánh mắt sắc lạnh của lão giả, một lần nữa cố gắng trả lời.
– Ngươi nói cái gì! Linh trùng của ngươi có thể so sánh cùng với lão phu! Tiểu tử, khả năng nhẫn nại của lão phu đã đến cực hạn rồi, ngươi đừng có ăn nói bừa bãi chọc giận ta.
Trong mắt Hư Linh lão giả chợt lóe lên ánh tàn khốc, trên mặt chợt hiện ra một tầng sát khí nói.
Hàn Lập thấy thế trong lòng hết sức run sợ, nhưng chưa kịp nói gì thì Thanh Nguyên Tử như nghĩ tới cái gì, đột nhiên mở miệng nói đỡ:
– Hư Linh huynh không cần tức giận, Hàn tiểu hữu mới vừa rồi nói như vậy cũng không phải là sai.
Hắn đúng là có một loại linh trùng khá lai lịch, về danh tính chắc hẳn cũng tương đương các loại linh trùng của đạo hữu.
– Khương huynh, cho dù ngươi ý định bênh vực tên cuồng tiểu tử này cũng không cần tìm ra lý do kém cỏi như vậy.
Hắn chỉ là một tên Hợp thể trung kỳ,làm sao so sánh được với linh trùng của lão phu.
Huống hồ lão phu tự nuôi dưỡng là những loại linh trùng loại lợi hại nhất.
Những kẻ không may gặp qua chúng chắc chắn thế gian không còn nữa rồi.
Khương đạo hữu có thể nói rõ thêm không?
Lão giả liếc mắt nhìn Thanh Nguyên Tử một cái, sắc mặt lạnh lẽo nói.
– Ha ha, có lẽ Hư Linh huynh hẳn còn loại linh trùng khác lợi hại hơn, mời lấy ra để trao đổi nữa đi.
Nếu chỉ hai loại linh trùng này thì đúng là không đủ để so sánh với linh trùng của Hàn tiểu hữu.
Khóe mắt Thanh Nguyên Tử khẽ nhíu nhưng lập tức cười nói.
– Hắc hắc, thật sự như vậy sao? Khương đạo hữu sợ rằng không biết, lão phu nuôi dưỡng đến bảy mươi hai loại linh trùng.
Trừ ra trong đó vài loại hoàn toàn luyện hóa thành bổn mạng linh trùng thì những loại khác có thể lấy ra để trao đổi linh nhũ.
Được rồi, để lão phu cho các ngươi đại khai nhãn giới một lần.
Vừa dứt lời, lão giả bên ngoài thân nhất thời hiện lên một tầng hắc khí đem hơn phân nửa thân hình bao phủ vào trong đó, tiếp theo đơn thủ kết quyết, trong miệng nói lẩm bẩm.
Nhất thời xuất hiện các âm thanh trầm thấp phát ra, tự đó bay ra hàng trăm loại linh trùng khác nhau.
Có loại trông như hạt đậu, có loại trông như cái đầu, mỗi loại để toát ra khí tức dữ tợn đáng sợ.
– Loại mang đốm vàng này chính là Kim cương trùng, cả người cứng rắn vô cùng, cho dù linh bảo tấn công cũng không mảy may tổn thương.
Loại khác có ngũ sắc hào quang bao phủ chính là Sát Tàm, am hiểu cắn nuốt sát khí, lực sinh mệnh nhất tràn đầy, gần như là bất tử chi thân, cho dù có chém thành trăm mảnh cũng có thể trong khoảnh khắc khôi phục như lúc ban đầu.
Con kia chính là Huyết Đường Lang nhưng vẫn thường gọi là Quỷ lang, mặc dù thoạt nhìn khí tức không mạnh nhưng chúng thường sống thành đàn, hơn nữa đây là một trong những loại linh trùng hung tàn nhất, một lần có thể cắn nuốt sạch sẽ một con Giao long trưởng thành…
Lão giả vừa chỉ tay vừa giới thiệu về các loại linh trùng hiếm có của Linh giới.
Hiển nhiên những linh trùng trên đều là loại hiếm gặp trên Linh giới, thậm chí có những loại là lần đầu tiên Hàn Lập nghe nói đến.
Càng ghê gớm hơn, những linh trùng trên đều đã trưởng thành, nếu một lần nữa nhận chủ thì trong tranh đấu hẳn giúp ích rất nhiều.
– Thế nào, những loại linh trùng ở đây, trước kia các ngươi hẳn đã thấy qua ít nhiều.
Hàn tiểu tử, lão phu phá lệ, cho phép ngươi dùng một lọ linh nhũ đổi lấy một loại linh trùng trong đây, như thế là quá hời đối với ngươi rồi.
Nếu vẫn không đáp ứng, hơn nữa không giải thích được lý do thì cũng đừng có trách lão phu không khách khí.
Hư linh lão giả chậm rãi nói trong lúc Hàn lập quan sát những linh trùng kia.
Hàn Lập nghe vậy trên mặt hoảng sợ, không khỏi nhìn Thanh Nguyên Tử một cái.
– Hàn tiểu hữu, đem linh trùng của ngươi thả ra để Hư Linh huynh xem một lần đi, sau khi xem xong hắn sẽ hiểu nguyên nhân.
Thanh Nguyên Tử suy nghĩ một chút, nhìn Hàn Lập nghiêm mặt nói.
– Vâng, tiền bối!
Trong lòng hoàn toàn không tình nguyện nhưng lúc này không thể cự tuyệt được.
Tay áo Hàn Lập rung lên, từ đó phát ra tiếng vù vù, lập tức xuất hiện mười mấy đóa kim hoa từ đó bay ra.
Kim hoa khi bay ra khỏi tay áo, trong nháy mắt chợt lóe linh quang, hình dáng nhanh chóng cuồng trướng lên gấp mấy lần, biến thành một loại giáp trùng kim sắc to bằng nắm tay tỏa ra kim quang chói mắt, dường như dùng vàng ròng chế tạo ra.
– Phệ kim trùng! Còn là thành thục thể!
Kim Diễm Hậu nhìn chằm chằm kim sắc giáp trùng, vẻ mặt thất kinh nói.
Thân hình Hư Linh lão giả chấn động, đưa mắt nhìn mười mấy con Phệ kim trùng thì trên mặt hiện vẻ quái dị.
Thanh Nguyên Tử nhìn thấy vẻ mặt lão giả như vậy chợt nhướng mày.
Phản ứng của đối phương tựa hồ không giống như suy đoán của lão, mặc dù trong lòng âm thầm có chút kỳ quái nhưng Thanh Nguyên Tử mặt vẫn bất động thanh sắc nói:
– Với kiến thức Hư Linh huynh, hẳn không thể không nhận ra Phệ kim trùng.
Hẳn đạo hữu cũng biết, uy danh của chúng chắc chắn hơn so với những linh trùng kia.
Cho nên về phương diện linh trùng, ta nghĩ cũng không cần phải trao đổi.
Điều này không phải ta chủ tâm khiến Hư linh huynh tức giận, đương nhiên nếu có thể xuất ra loại tốt hơn Phệ kim trùng, lão phu cam đoan không nói thêm gì nữa.
– Linh trùng rất tốt! lại còn là Phệ kim trùng trưởng thành, tốt lắm, ha ha. . .
Ngoài ý muốn, Hư linh lão giả sau khi đánh giá đám Phệ kim trùng thì ngửa đầu cười rộ lên, bên trong tiếng cười lại tràn ngập vẻ mừng như điên.
Hàn Lập thấy cảnh này, hai mắt không khỏi nheo lại.
Thanh Nguyên Tử nhìn chằm chằm lão giả tựa hồ nghĩ ra cái gì, lại khẽ cau mày.
Ánh mắt Kim Diễm Hậu thì chớp động nhìn Hàn Lập, thần sắc có chút phức tạp.
– Hư Linh huynh, ngươi. . .
– Khương huynh, không cần phải nói gì cả, lão phu cho các ngươi cùng xem một loại linh trùng khác.
Lời nói vừa dứt, lão giả đột nhiên vung hai tay áo, hơn trăm loại linh trùng bên ngoài lập tức bị hắc khí cuốn đến, cuốn vào bên trong cơ thể không thấy bóng dáng.
Cùng lúc lão há miệng phun ra một cái hồ lô màu bạc sáng chói lọi, nó quay tròn chậm rãi đột nhiên mở nắp, phát ra một tiếng tiêm minh, một đám mây nhỏ từ đó phun ra, linh quang chớp động tán ra thành những điểm kim quang, trôi nổi phía trên đại sảnh.
– Không có khả năng!
– Đây là..?
Kim Diễm Hậu cùng Thanh Nguyên Tử vừa nhìn rõ ràng hình dáng đóa kim vân, cơ hồ cùng phát ra âm thanh ngạc nhiên.
Hàn Lập nhìn thoáng qua kim quang cũng không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Bao phủ trong kim quang, không ngờ cũng là một con kim sắc giáp trùng, hơn nữa toát ra vẻ dữ tợn dị thường hơn hẳn Phệ kim trùng của Hàn Lập.
– Tiền bối dĩ nhiên cũng có Phệ kim trùng, hơn nữa cũng là thành thục thể
Một hồi lâu sau Hàn Lập trong lòng mới bớt kinh hãi, thở dài nói.
– Không sai, đây cũng là Phệ kim trùng lão phu đã bồi dục hết không biết bao nhiêu năm, mấy trăm năm trước cuối cùng mới tiến lên thể trưởng thành, tổn hao bao nhiêu tâm huyết thì ngươi có thể rõ.
Sở dĩ ta muốn có nhiều Minh Hà linh nhũ cũng là muốn dùng cho loại linh trùng này.
– Minh Hà linh nhũ cũng có tác dụng đối với Phệ kim trùng?” Hàn Lập trong lòng vừa động, ngay lập tức hỏi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










