Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 290 : Băng Sát Chi Địa Và Lời Của Vạn Đằng (c1446-c1450)
❮ sautiếp ❯Chương 1446: Băng Sát Chi Địa Và Lời Của Vạn Đằng
Bạch Bích không chút phản đối phân phó của Hàn Lập, Lôi Lan và Dạ Lục bên cạnh sau khi vẻ khiếp sợ trôi qua, thì trên mặt lại lộ ra vẻ kính sợ.
Hàn Lập không hề để ý đến biểu tình của ba người, không nói một lời bay về phía trước.
Ba người cũng hóa thành ba đạo linh quang, bay theo sau.
“Tần đạo hữu, ta nhớ kỹ Dạ Lục Tộc không chỉ được phái đến một người.”
“Còn đạo hữu nào khác nữa không?” Trên đường đi, Lôi Lan tò mò hỏi Tần Hiểu.
“Bổn tộc vốn phái ra ba thánh tử, nhưng sau khi tiến vào tầng hai, trước sau gặp phải mấy phân chi của địch nhân nên mọi người đã chết.”
“Ta vốn định từ cửa gần đó lén lẻn vào tầng ba, xem có thể may mắn tìm được Minh Diễm Quả hay không. »
“Nhưng không nghĩ tới trên đường lại gặp người của Hoàng Phong Tộc, bị đuổi giết đến tận đây.” Vẽ mặt nữ tử đau khổ trả lời.
“Oh, người của Hoàng Phong Tộc nhiều như vậy, tại sao lại đuổi giết một mình đạo hữu?” Quang mang trong mắt Lôi Lan chợt lóe, lộ ra thâm ý sâu sắc.
“Đại khái bởi vì trên người ta có mang theo một kiện bảo vật trong tộc.”
Tần Hiểu do dự một chút, mới cẩn thận nói.
“Thì ra là thế.”
Thấy đối phương nói vậy, đôi mi thanh tú của Lôi Lan nhíu lại, cũng không tiếp tục hỏi nữa.
“Có thể làm cho hưng sư trong Hoàng Phong Tộc đuổi theo không tha, chẳng lẽ Tần đạo hữu mang theo một trong tam đại chí bảo của quý tộc.”
Lúc này Bạch Bích đột nhiên ngắt lời.
“Trên người tiểu muội đích xác mang theo Hỗn Nguyên Hồ.”
Thần sắc Tần Hiểu khẽ biến, sau một lúc lâu mới bất đắc dĩ nói.
“Hỗn Nguyên Hồ, chính là thao túng hỗn nguyên lực để đối địch.”
Bạch Bích và Lôi Lan cùng có chút động dung.
“Không sai, đúng là bảo vật này.”
“Nếu không phải vì vật ấy, ta chỉ là một trung giai Linh Tương, sao lại có thể bị người của Hoàng Phong Tộc đuổi giết mà chạy trốn nhiều ngày như vậy.”
“Đáng tiếc mỗi lần thúc dục Hồ này cũng cực kỳ tốn kém hỗn nguyên tinh thạch, ngay cả tinh thạch trong tộc ta cũng xài hết, ngay cả một khối cũng không còn.”
Nữ tử thở dài nói.
Nghe nữ tử này nói như thế, Lôi Lan và Bạch Bích không khỏi nhìn Hàn Lập một cái.
Nhưng Hàn Lập từ đầu tới cuối cũng không quay đầu lại, phảng phất như chưa nghe nói gì cả.
Tấy bộ dáng Hàn Lập không có chút hứng thú, hai người Lôi Lan lại nhìn nhau một cái.
Lúc này cũng không nói chuyện này nhiều, ngược lại khách khí cùng Tần Hiểu đàm luận chuyện tình ở tầng thứ ba Địa Uyên.
Tần Hiểu thấy vậy, trong lòng thở ra một hơi.
Mặc dù nói Dạ Lục Tộc và Thiên Bằng Tộc đích xác từng có chút minh ước, nhưng bất quá chỉ là ước định bằng miệng mà thôi.
Vạn nhất ba người đối phương nổi lên tâm tư đoạt bảo thì….
Lấy thần thần vừa rồi của Hàn Lập, nàng ngay cả sức phản kháng cũng không có.
Bât quá mặc dù Hàn Lập mới vừa rồi hung hãn, nhưng có viện thủ như vậy, đi theo cũng an toàn.
Ôm loại ý nghĩ này, Tần Hiểu cũng không muốn ly khai, vẻ mặt tươi cười bắt chuyện với Lôi Lan.
Hơn nữa còn tận lực kết giao, nhị nữ trò chuyện với nhau thật vui.
Không lâu sau hai người liền gọi tỷ muội.
Bạch Bích thấy vậy thì nhíu mày.
Hai ngày sau, đoàn người sau khi giết một vài yêu tộc cấp thấp trên đường, thì rốt cục bay ra khỏi vùng núi.
Thế nhưng phía trước lại xuất hiện một mảnh thiên địa băng tuyết quỷ dị.
Độn quang của đoàn người không khỏi chậm lại, cẩn thận đánh giá tất cả.
Băng đen vô tận, từng trận gió lạnh gào thét, giống như vô số lệ quỷ ở tận chốn thâm sâu đang khóc.
Nhưng từ xa nhìn lại, băng xuyên chỉ là một mảnh đen, tựa hồ không hề có chút phát sang, phảng phất như cánh cửa địa ngục đang mở ra.
“Nơi này chính là băng sát chi địa nổi danh ở tầng hai.”
“Nghe nói nơi này tập trung rất đông băng sát yêu vật cấp thấp, thậm chí còn có người ngẫu nhiên nhìn thấy băng sát yêu vương.”
Hàn Lập phảng phất như tự nói với mình.
“Lời của Hàn huynh không sai, nơi này đích xác là băng sát chi địa.”
Bất quá nơi băng sát này, đại đa số đều là yêu vật cấp thấp chưa mở ra linh trí.
Về phần băng sát yêu vương cũng chỉ là nghe đồn, dường như chưa có mấy người tận mắt nhìn thấy.”
Tần Hiểu lập tức nhu thuận tiếp lời.
“Bất quá nơi đây thoạt nhìn hung hiểm, nhưng thực tế lấy thần thông của chúng ta, băng qua nơi này cũng không có vấn đề gì.”
Bạch Bích cười rộ lên.
“Theo lý thuyết, nơi này đích xác không có gì nguy hiểm mới đúng.”
“Nhưng lần này sắp tới lần yêu triều tại Địa Uyên bộc phát, cẩn thận vẫn tốt hơn.”
“Được rồi, chúng ta đi thôi!” Hàn Lập gật đầu, dặn dò vài câu, sau đó vỗ cánh bay đi.
Tốc độ độn quang tăng lên vài lần, sau vài cái chớp động đã tiến vào hắc sắc băng tuyết.
Ba người Lôi Lan nhìn nhau một cái, cũng tiến vào trong.
Từ xa nhìn lại, chỉ thấy linh quang màu sắc khác nhau thiểm động, mơ hồ còn có thể nhìn thấy vài người độn quang.
Một cổ hắc phong mãnh liệt thổi qua, che khuất đoàn người trong bóng tối.
“Phanh”, một yêu vật giống như trâu, thân cao vài chục trượng té rầm xuống đất.
Thân hình nó khổng lồ đến mức làm cho mặt đất gần đó khẽ rung lên.
Hồng quang đại phóng, hơn mười sợi tơ từ trong thân thể tê ngưu bay ra, chợt lóe lên rồi thu về nhân ảnh đang phiêu phù trên không. “Chúc sư huynh, Tinh Viêm Ti của huynh càng lúc càng tinh diệu a.”
“Da yêu thú này cứng không dưới một số yêu vật cấp cao, nhưng sư huynh lại có thể dễ dàng giết nó, ta xem ngay cả Phí Dạ của Nam Lũng Tộc cũng không có thủ đoạn cỡ này.”
Một bóng người bên cạnh được bao phủ trong hồng quang lớn tiếng nói, cùng với hắn còn có mấy người khác, cũng đồng dạng khen ngợi không thôi.
Người ra tay đúng là Chúc Âm Tử của Xích Dung Tộc, mấy người còn lại tất nhiên là thánh tử cùng tộc.
Chỗ bọn họ đứng là một phương viên bằng phẳng rộng ngàn dặm, bốn phía là rừng rậm màu xanh đen, ở giữa là một vùng trống trải hơn trăm dặm, trên mặt đất đầy những loạn thạch.
Mà trung tâm loạn thạch là một động quật tối đen sâu hơn trăm trượng, bộ dáng như nối thẳng vào lòng đất.
Đám người Xích Dung Tộc hiện đang canh giữ lối vào động quật.
Hắc tê yêu kia hiển nhiên là từ trong khu rừng gần đó chạy ra, bị Chúc Âm Tử đánh chết.
“Hừ, mấy người các ngươi đừng thổi phồng ta nữa.
Chúng ta canh giữ nơi đây dã ba bốn ngày, ngoại trừ đem tiểu tộc kia diệt toàn bộ, thì vẫn chưa thấy người của Thiên Bằng Tộc đến.”
“Xem ra bọn họ không phải đi hai thông đạo khác, mà là đang còn ở tầng thứ hai.”
“Những tộc lớn khác phỏng chừng cũng đã có người tiến vào tầng ba, người của Thiên Bằng Tộc tuy nhất định phải giết, nhưng Minh Diễm Quả cũng phải có được.”
“Như vậy đi, Xích Thiên, Hồng Sa, hai người các ngươi theo ta xuống tầng ba, những người còn lại tiếp tục thủ tại đây.”
“Sau khi tìm thấy Minh Diễm Quả, ta sẽ tự mìn tới giúp các ngươi.”
Chúc Âm Tử trầm ngâm tại không trung một lát, sau đó nói.
“Chúc sư huynh, tu vi tên họ Hàn của Thiên Bằng Tộc không hề yếu, chỉ chừa lại mấy vị sư huynh thì có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Xích Thiên lộ ra bộ dáng lo lắng, nói.
“Hắc hắc, điểm ấy thì cứ yên tâm.”
“Tu vi Vưu sư đệ cũng không kém ta bao nhiêu, ta sẽ đem bảo vật trong tộc là Lạc Hồn Chung lưu lại đây.”
“Chung này khi phát động thì vô thanh vô hình, khó lòng phòng bị, ngay cả Linh Suất Kỳ cũng chỉ có thể thúc thủ chịu trói.
Vưu sư đệ âm thầm đánh lén thì tuyệt không có vấn đề gì.”
Chúc Âm Tử tựa hồ đã sớm lo việc này, không suy nghĩ thêm liền nói.
Tiếp theo há miệng phun ra một đoàn lục quang, bên trong là một tiểu chung cao nửa tấc cổ quái.
Tiểu chung phát ra một tiếng trầm thấp, sau đó liền xuất hiện trên đỉnh đầu hán tử tráng kiện Xích Dung Tộc, từ từ hạ xuống.
“Đa tạ sư huynh ban cho bảo vật, Vưu mỗ nhất định cố hết sức!” Hán tử họ Vưu nâng tiểu chung lên, mặt không thay đổi trầm giọng nói, thanh âm the thé như tiếng kim loại cọ xát.
Mặc dù hán tử họ Vưu nói không nhiều, nhưng Chúc Âm Tử lại cực kỳ tin tưởng, sau khi gật đầu liền dẫn theo Xích Thiên và Hồng Sa hóa thành ba đạo hồng quang, bay vào trong động quật.
“Được rồi, từ giờ trở đi tất cả mọi người ẩn nặc thân hình, không nên lộ ra hành tích tại vùng phụ cận.
Ta sẽ bày ra cái pháp trận ẩn nặc tại lối vào.
Một khi mục tiêu thật sự đến, ta sẽ dùng Lạc Hồn Chung đánh lén, sau đó các ngươi hiện thân cũng không muộn.”
Tráng hán sau khi Chúc Âm Tử rời đi thì lập tức phân phó.
Hán tử họ Vưu tựa hồ trong đám thánh tử Xích Dung Tộc này cũng có danh tiếng, không ai có ý kiến, lúc này hắn bắt quyết xuất ra bảo vật.
Trong nháy mắt tất cả bọn họ đều biến mất.
Mà thân hình hán tử họ Vưu vừa động, cũng trốn vào trong động quật.
Trong lúc nhất thời, xung quanh động quật trở nên yên tĩnh.
Tầng thứ hai, trong một khu rừng rậm xanh biếc nhiều cây cối lớn, có một kình thiên cự trụ màu vàng vươn thẳng lên trời.
Lại gần một chút thì phát hiện đường kính cây này đúng là siêu lớn, phảng phất như nối thẳng lên trời.
Mà xung quanh hơn mười dặm lại không có một ngọn cỏ, giống như là một sa mạc.
Nhưng giờ phút này lại có tiếng ầm ầm bạo liệt, đồng thời linh quang các màu sắc khác nhau thiểm động không ngừng.
Lại có người của Phi Linh Tộc, bị ngàn vạn hoàng sắc phi nga vây khốn tại không trung gần đó.
Có khoảng hai mươi người, nam nữ đều có, nhưng trên mặt mỗi người đều có hình xăm, có bốn tên nam tử thân hình cao lớn, sau lưng mang binh khí thật lớn.
Phi nga đang vây khốn bọn họ, toàn thân màu vàng kim chói mắt, đông đúc, lấy khí thế phô thiên cái địa vây khốn bọn họ đến mức nước cũng không lọt.
Phi nga này nhìn như tầm thường, nhưng đám người cũng không dám khinh thường, các loại bí thuật liên tiếp được thi triển, xuất ra bảo vật phòng thủ…bảo vệ bọn họ thật nghiêm ngặt.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1447: Tiểu Thú Và Băng Sát
Trong đám người Phi Linh Tộc, có hai người vẫn đứng giữa không trung không nhúc nhích, thủy chung không có ý ra tay.
Trong đó một người nhỏ nhắn, đúng là Kiều Thanh của Thất Việt Tộc.
Một người khác là một nam tử cao lớn, thần sắc một người lạnh nhạt, một người nhíu mày.
“Ngao đạo hữu, Vạn Đằng nói trước kia chưa bao giờ xuất hiện loại yêu trùng Kim Minh Nga, loại này phải ở tầng bốn Địa Uyên mới có, xem ra tình huống trong Địa Uyên có chút không đúng.” Mắt thấy những người khác bị đủ loại nga phấn bao vây, nhưng công kích của bọn họ lại không thể làm gì được những nga phấn quỷ dị này, hán tử cao lớn liền chậm rãi mở miệng.
“Không cần nói thì ta cũng biết, nếu tầng một có thể gặp được trung giai yêu vật thì tại đây gặp phải Kim Minh Nga cũng không phải là chuyện kinh ngạc.
Việc nà cũng không phải chuyện chúng ta quan tâm, hiển nhiên có lão gia hỏa trong tộc phụ trách.
Sau khi đến tầng ba, ngươi nếu như lại còn đi theo ta thì đừng trách ta bắt ngươi khai đao trước.” Ngao Thanh lạnh lùng trả lời.
“Ngao cô nương cần gì tuyệt tình như thế! Phí mỗ đối với đạo hữu thật lòng si tình, tại hạ đã cầu hôn với quý tộc ba lần, nhưng lần nào cũng bị mẫu thân của nàng cự tuyệt.
Phí mỗ có chút không hiểu, quý tộc luôn chủ trương kết hợp với các tộc mạnh, mà Ngao đạo hữu cũng thả tin phong thanh, rằng sẽ gả cho một vị thánh tử có thực lực cực mạnh.
Chẳng lẽ Phí mỗ không phù hợp với yêu cầu sao?” Nam tử cao lớn nhìn xung quanh rồi trầm giọng nói, hắn đúng là cùng Chúc Âm Tử, Ngao Thanh đứng ngang hàng, tên gọi là Phí Dạ, người của Nam Lũng Tộc!
“Không sai, thánh tử Thất Việt Tộc chúng ta, vô luận là nam hay nữ cũng chỉ lấy thực lực cường đại của các phân chi làm thước đo.
Nhưng bản lĩnh của ngươi như thế nào, người khác không biết nhưng ta thì lại không rõ sao? Chút thực lực ấy, ta còn không đặt vào mắt, thừa dịp này sớm đoạn tuyệt tâm tư của ngươi luôn cho khỏe!” Khóe miệng Ngao Thanh lộ ra một tia châm chọc.
“Ta biết thần thông của Ngao đạo hữu rất lớn, Phí mỗ tự nhận còn xa không bằng.
Nhưng trong các thánh tử các tộc khác, ngoại trừ Phí mỗ thì những người khác lại càng không xứng là song tu bạn nữ của đạo hữu.
Nếu như tại hạ không có cơ hội thì những người khác lại càng không được đạo hữu để vào mắt.
Hay là, Ngao đạo hữu đã nhìn trúng tiểu tử họ Chúc của Xích Dung Tộc.
Nếu là như thế thì ta sẽ tìm hắn, một kiếm giết hắn.” Hai mắt Phí Dạ trừng lớn nhìn Ngao Thanh nói. “Chúc Âm Tử? Hừ, hắn cũng không xứng.
Bất quá lần tụ hội các tộc này, ta thật đúng là phát hiện một cái tên thú vị.”
“Mặc dù chưa từng tự mình thử sức với hắn, nhưng cảm giác cho ta biết, thần thông của hắn không hề dưới ngươi.” Ngao Thanh đột nhiên cười khẽ một tiếng.
“Là thánh tử của tộc nào, nói cho ta biết, ta sẽ đi tìm người này, nếu thần thông thật sự cao hơn ta thì không nói gì, ta tự nhiên sẽ không dây dưa.
Nếu là thua ta thì, hắc hắc….” Phí Dạ nghe vậy, sắc mặt trong nháy mắt âm trầm.
Một nam một nữ này đứng giữa đám người, không hề coi ai ra gì, vẫn nói chuyện với nhau, thậm chí không để ý đến công kích của kim nga.
Mà giờ phút này, dưới sự áp bách của nga phấn bốn phía, phạm vi bảo vệ của đám người dần thu hẹp lại, mắt thấy không thể trụ được lâu.
“Ngươi thật sự nguyện ý thử sức sao? Thần thông người này cũng cao, là thánh tử Thiên Bằng Tộc, hình như họ Hàn, khuôn mặt xa lạ, những cái khác thì ta không hỏi qua.” Thần sắc Ngao Thanh vừa động, gật đầu nói. “Thánh tử Thiên Bằng Tộc? Thánh tử của phân chi yếu nhất, có thể có tồn tại cường đại gì chứ?” Phí Dạ có chút ngạc nhiên.
“Điều này cũng khó nói, Thiên Bằng Tộc tuy yếu nhưng không có nghĩa là trong tộc bọn họ có thánh tử tài cao ngút trời.
Chớ quên ta tu luyện chính là Thất Khiếu Thông Huyền Quyết, linh giác vô cùng chính xác, không loại công pháp nào trong bảy mươi hai phân chi có thể sánh bằng.
Người nọ mặc dù ta chỉ nhìn từ xa, nhưng lại khiến cho ta có cảm giác sâu không lường được.
Nếu ngươi thật sự muốn giao thủ với hắn thì nên chuẩn bị tinh thần chịu chết đi.” Ngao Thanh lạnh lùng nói.
“Nếu như ngươi nói thế thì được, nhưng sau khi thí luyện kết thúc ta sẽ lại hướng Thất Việt Tộc cầu hôn.
Nếu ta nhớ không lầm thì lễ trưởng thành của ngươi chỉ còn vài năm là tới, lúc đó ngươi hẳn là không có cơ hội cự tuyệt ta nữa.” Phí Dạ có chút bức bách nói.
“Hừ, ngươi thật đúng là biết không ít.
Không sai, lễ trưởng thành của ta chính là chuyện ba năm sau, không thể trì hoãn.
Người nọ nếu thật sự không bằng ngươi thì trong lớp đồng bối Phi Linh Tộc cũng không thể tìm ra người mạnh hơn ngươi.
Lúc đó ta sẽ đáp ứng cầu thân của ngươi.” Ngao Thanh ngẩng đầu, hãnh diện nói.
“Ha ha, cứ quyết định như vậy đi.
Nếu có thể đụng tên họ Hàn này ở tầng thứ ba là tốt nhất.
Nếu thật sự không được thì chờ sau khi trở về sẽ hướng hắn khiêu chiến.
Người này có thể bị ngươi nhìn trúng, sẽ không có chuyện ngay cả thí luyện cũng không có cách thông qua.” Phí Dạ cuồng tiếu một tiếng, hai mắt hiện lên một tia sát khí. “Việc này tùy ngươi, nhưng yêu trung kia có chút chướng mắt.
Là ngươi ra tay, hay phải đợi ta ra tay.” Ánh mắt Ngao Thanh đảo qua xung quanh, thản nhiên nói.
“Hắc hắc, loại chuyện nhấc tay này cứ giao cho Phí mỗ.” Đại hán cười, đột nhiên vỗ lên cự kiếm sau lưng, nhất thời kiếm này phát ra tiếng ông ông, trực tiếp phóng lên cao, hóa thành một đạo kim quang thô to, không ngừng xoay tròn.
Mà đồng thời, Phí Dạ cũng hóa thành một cự đại quái điểu.
Hai cánh vỗ một cái, trực tiếp vọt lên trời cao.
Sau mấy lần chớp động, cự đại điểu ảnh nhập làm một với cự kiếm.
Vừa thấy có người từ vòng phòng hộ bẩy, kim nga bốn phía vù vù một tiếng, một đám nhất thời đánh thẳng lên không trung.
Nhưng chúng nó chưa đến gần thì đã có vô số kim quang đánh xuống.
Một tiếng phích lịch phát ra, lập tức kim quang tăng vọt mấy lần, vô số kim mang bắn nhanh xuống bao phủ lấy đám kim nga phía dưới.
Nguyên bản tầng tầng lớp lớp, sau khi bị kim mang đánh trúng, kim nga lập tức phát ra tiếng cháy khét, bị xuyên thủng.
Kể từ đó, rất nhiều kim nga ở phía sau, sau khi kim mang đánh tới thì chết rất nhiều.
Trong nháy mắt đã bị giết gần nửa.
Một con Kim Minh Nga to lớn hơn xa so với đồng loại thấy cảnh này, lập tức phát ra tiếng kêu, những kim nga còn sót lập tức bay tứ tán trốn đi.
Ngao Thanh thấy cảnh này, sắc mặt trầm xuống, trong miệng lẩm bẩm gì đó, đột nhiên sau lưng hiện ra hai hư ảnh cực lớn.
Hư ảnh vô cùng mơ hồ, mơ hồ có bảy hình thái khác nhau, có đầu vượn, có đầu báo….cái nào cũng dữ tợn!
Dưới sự thúc dục pháp quyết của Ngao Thanh, tất cả đầu lâu mở mắt, đồng thời hé miệng phun ra bảy đoàn lục sắc quang hà, cuồng dũng đánh về phía xa.
Một mà khó tin xuất hiện.
Nơi bảy luồng lục hà đi qua, tất cả kim nga lập tức bị hút vào, lập tức bị lục quang thôn phệ thành huyết thủy.
Tất cả kim nga rốt cục chỉ còn sót lại vài con chạy thoát, kim quang trong không trung lúc này mới thu lại, Phí Dạ vai khiên cự kiếm hiện ra.
Hắn nhìn những hư ảnh thật lớn sau lưng Ngao Thanh, trên mặt hiện ra một tia si mê.
Một đạo hắc ảnh lóe lên, mấy hắc sắc yêu vật bị bạch sắc trảo mang xuyên qua, trong nháy mắt bị xé rách thành từng mảnh.
Hư ảnh kia đem chúng nó thu nạp không còn một mảnh, sau đó lập tức xoay quanh trên không trung, bay về đầu vai Hàn Lập, hiện ra một tiểu thú nhỏ như con mèo, đúng là báo lân thú mà Hàn Lập thu phục.
“Hắc hắc, thật không nghĩ ra linh thú của Hàn huynh đối phó với băng sát lại hữu hiệu như vậy.
Ta còn chưa phát hiện ra tồn tại của chúng thì nó đã phát hiện trước một bước, không biết linh thú này gọi là gì, tiểu muội thật đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.” Một mỹ nữ bên cạnh tấm tắc khen, đúng là Tần Hiểu.
Lôi Lan và Bạch Bích nhìn báo lân thú, cũng đều cảm thấy kinh ngạc.
“Tên là gì thì ta cũng không rõ lắm, là trong lúc vô ý thu phục được.
Ta cũng không nghĩ tới nó lại có thể hấp nạp băng sát chi khí.” Hàn Lập sờ đầu tiểu thú, lãnh đạm cười nói.
Vừa tiến vào băng sát chi địa không bao lâu, nguyên bổn vòng trữ vật trên tay dùng để chứa Đề Hồn Thú và tiểu thú này bỗng rung lên.
Hàn Lập dùng thần niệm liên lạc thì biết được nó muốn ra ngoài.
Hàn Lập hiển nhiên có chút ngoài ý muốn, nhưng biết rõ tiểu thú này mặc dù còn nhỏ, nhưng lại có thiên phú, cũng không mặc kệ.
Mà phụ cận cũng không có cường địch nào, cho nên thả nó ra.
Kết quả không bao lâu sau, biểu hiện của báo lân thú khiến đám người Hàn Lập kinh hãi.
Con thú này vừa xuất hiện tại băng sát chi địa, chẳng những vô cùng sung sướng, hơn nữa cảm ứng đối với băng sát yêu vật cực kỳ linh mẫn, thậm chí Hàn Lập còn chưa phát hiện ra yêu vật thì nó đã phóng tới, hai trảo điên cuồng huy vũ, chem. băng sát thành vô số mảnh, lại đem nguyên sát chi khí của yêu vật hấp nạp vào bụng, lộ ra bộ dáng cực kỳ vui mừng.
Mặc dù băng sát yêu vật không thể tạo thành uy hiếp đối với đám người Hàn Lập, nhưng chúng nó am hiểu ẩn nặc, đột nhiên từ dưới đất công kích thì khó lòng phòng bị, cũng có chút phiền toái.
Mà báo lân thú khi phát hiện ra băng sát ẩn sâu dưới băng thì hướng về phía dưới băng rống lên từng tiếng tru quái dị, yêu vật phảng phất như bị tiếng rống làm kinh động, từ dưới băng hốt hoảng chạy ra, kể từ đó liền trở thành mồi trong miệng tiểu thú.
Thấy tình hình này, không riêng gì Hàn Lập cảm thấy ngoài ý muốn, mà đám người Lôi Lan cũng cảm thấy hứng thú đối với tiểu thú.
Bọn họ cứ như vậy mà đi, dọc đường số lượng băng sát yêu vật bị báo lân thú cắn nuốt cũng hơn một ngàn.
Nguyên bổn hoa văn màu vàng bên ngoài thân tiểu thú đã dần nổi lên một tầng bạch sắc oánh quang.
Bộ dáng như tu vi lại tăng thêm.
Hàn Lập thấy hành động của tiểu thú này, không khỏi vuốt cầm trầm ngâm.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1448: Băng Sát Yêu Vương
Nói thật, bởi vì báo lân thú này chỉ có thực lực tương đương với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, cho nên sau khi thu phục, hắn rất ít khi thả ra đối địch.
Bất quá từ khi con thú này theo Hàn Lập thì chưa từng dùng qua các loại đan dược trân quý, nhưng những năm gần đây, tu vi rõ ràng tăng lên rất nhiều, đã là yêu thú cấp mười.
Chỉ cần bước thêm một bước nữa là sẽ phá tan chướng ngại, trở thành tồn tại Hóa Thần Kỳ.
Dựa theo lẽ thường mà nói, đại bộ phận yêu thú khi đạt đến cấp tám sẽ trải qua lôi kiếp, biến thành hình người, mở ra linh trí.
Nhưng cũng có một số biến dị linh thú cùng linh thú có huyết mạch đặc thù, chúng nó đem giai đoạn biến hóa đặt vào cấp cao hơn, cũng có thể cả đời không thể biến ảo hình thái.
Nhưng loại thú này một khi tiến giai, hóa hình thì linh trí và thần thông cũng vượt xa loại thú cùng cấp, thậm chí tiêu diệt đối thủ trên mình một cấp cũng không phải là không có khả năng.
Báo lân thú vốn kế thừa huyết mạch của kỳ thú Kỳ Lân, đây là cơ duyên xảo hợp, sau này có cơ hội hóa hình hay không thì chỉ có trời mới biết.
Bất quá hiện tại xem ra băng sát chi khí trong cơ thể băng sát yêu vật chính là cơ duyên để con thú này đột phá bình cảnh Hóa Thần Kỳ.
Hàn Lập không suy nghĩ nhiều, rất nhanh liền biết được con thú này đang cần gì.
Nhưng trong lòng lại cười khổ không thôi, nếu là con thú này đột phá chướng ngại vào lúc khác thì tất nhiên là chuyện cầu còn không được, nhưng hiện tại ở nơi nguy hiểm mà đột phá thì đúng là…Ai biết khi con thú này tiến giai, có thể làm ra phiền toái gì không cơ chứ.
Mặc dù đám người Lôi Lan không biết tình hình của báo lân thú, nhưng nhìn thân thể bạch quang của nó càng lúc càng sang, khí tức càng lúc càng mạnh thì cũng bắt đầu lưu tâm.
Mà lúc này đám người Hàn Lập đã xâm nhập vào chỗ sâu trong băng sát chi địa, lộ trình tính ra đã đi được gần nửa khu vực.
Báo lân thú cứ sau khi thôn phệ băng sát thì nằm bất động trên đầu vai Hàn Lập, hai mắt nhắm lại, bội dáng lười biếng.
Nhưng bạch quang trên người con thú này lại không hề giảm chút nào, lưu chuyển không ngừng, rất bắt mắt.
Lúc này mọi người bay qua một ngọn núi băng, phía trước xuất hiện một hạp cốc rất dài, còn có từng trận hắc phong, cơ hồ che kín cả bầu trời.
Duy chỉ có trong hạp cốc là cực kỳ an tĩnh.
Đối với loại kỳ cảnh này, đám người Hàn Lập cũng không lộ ra dị sắc.
Loại tình hình này bọn họ đã gặp qua trên đường, cho nên không chút trì hoãn, bay vào hạp cốc.
Hạp cốc không quá rộng, chỉ có ba bốn trăm trượng, sâu hơn ngàn trượng.
Hơn nữa trên đỉnh lại không ngừng có hắc phong gào thét, người bay trong đó hiển nhiên sẽ bị áp lực.
Cũng may đám người Hàn Lập không phải kẻ đầu đường xó chợ, hiển nhiên sẽ không bởi vì thế mà nhiễu loạn tâm thần, độn quang có vẻ rất bình tĩnh.
Đột nhiên có tiếng gầm nhẹ, thần sắc Hàn Lập vừa động, không khỏi ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy nguyên bổn báo lân thú vẫn nằm trên vai, hiện tại đã đứng dậy, hai mắt trợn tròn, lông thú dựng thẳng đứng, phảng phất như lâm đại địch.
Hàn Lập liền ngẩn ra.
Lúc trước khi con thú này gặp phải rất nhiều băng sát chi yêu thì cũng không có loại phản ứng này.
Lúc này sao lại biểu hiện như thế, chẳng lẽ là….
Hàn Lập như nghĩ tới cái gì, độn quang không khỏi ngừng lại.
Thấy Hàn Lập dừng lại, đám người Lôi Lan cũng dừng theo, nhưng đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn lại.
Hàn Lập không nói một lời, chỉ là lam mang trong mắt chợt lóe nhìn về phía trước.
Không chờ những người khác mở miệng hỏi gì, hắn đánh một chưởng về phía hư không trước mặt.
Một đạo kim quang từ tay phát ra, trực tiếp chem.
Về chỗ sâu trong hạp cốc.
Sau nhiều tiếng ầm ầm, trong bóng đêm chợt lóe kim quang, đáy hạp cốc bị trảm thành hai, hiện ra một vết nứt thật dài.
Một tiếng quái khiếu từ dưới lòng đất truyền ra, lập tức vô số hắc khí từ trong băng tuôn ra, trong nháy mắt ngưng tụ thành một hắc sắc vụ cầu đường kính mười trượng. “Băng sát yêu vương, là băng sát yêu vương! Nơi đây dĩ nhiên có loại yêu vật này.” Bạch Bích có chút thất thanh la lên, nhị nữ Lôi Lan và Tần Hiểu nghe vậy thì cũng lập tức cả kinh.
Đúng lúc này, cự đại vụ cầu xoay tròn trong hư không, vô số băng vụn từ dưới đất bay lên, đem phương viên xung quanh vây chặt, hắc quang đại phóng!
Một hắc sắc băng phượng hơn hai mươi trượng hiện ra, toàn thân trong suốt tối đen, hai mắt chớp động hắc mang quỷ dị, gắt gao nhìn chằm chằm Hàn Lập.
Không, chính xác là nhìn tiểu thú ở đầu vai Hàn Lập, bộ dáng như gặp sinh tử đại địch.
Báo lân thú thấy vậy, trong miệng gầm nhẹ không thôi, nhưng trong cặp mắt xanh biếc lại hiện lên lửa nóng, muốn thử sức.
Hàn Lập nhíu mày, trầm ngâm một chút.
Hắn đột nhiên giơ tay ôm lấy tiểu thú, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn dùng sức ném tiểu thú lên cao.
Tiếp theo hai cánh sau lưng Hàn Lập vỗ lên, hóa thành một đạo thanh bạch điện hồ, biến mất không thấy.
Tiếp theo trên đỉnh đầu băng phượng hiện lên tiếng xé gió, Hàn Lập quỷ dị hiện ra.
Nhưng vai khẽ động, liên tiếp tàn ảnh hạ xuống thân hình khổng lồ của băng phượng.
Băng phượng đầu tiên là ngẩn ngơ, nhưng lập tức phát cuồng.
Nó nổi giận kêu to một tiếng, một đôi cự trảo đen thui xuất ra, lập tức đánh vào thân hình Hàn Lập.
Nhưng Hàn Lập coi như không nhìn thấy cự trảo, hai cánh hơi đập, hai hắc bạch quyền ảnh hiện ra, trực tiếp nghênh đón.
Tiếng “phanh phanh” phát ra liên miên không dứt, hắc bạch quang mang chạm vào cự trảo thì hiện ra một màn quỷ dị!
Sau khi hai cự trảo va chạm, liền phát ra tiếng vỡ giòn tan như đồ sứ bị nghiền nát, tiếp theo liền vỡ vụn, biến mất.
Hắc sắc băng phượng phát ra một tiếng kinh thiên động địa, há miệng phun ra một luồng hàn phong cực mạnh, trong nháy mắt đã tới đỉnh đầu Hàn Lập, muốn phá giải quyền của hắn.
Nhưng ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, ngay lúc hắc phong tới liền dựa theo đó chuyển thân, biến mất không thấy.
Băng phượng ngẩn ra, xoay đầu muốn tìm đối thủ.
Nhưng đúng lúc này, không gian sau lưng hắc phượng ba động, một đạo nhân ảnh vô thanh vô tức hiện ra.
Thân hình vừa động, nhân ảnh quỷ mị kia dẫm lên lưng băng phượng, hai nắm tay hắc bạch chợt lóe, mang theo một cổ ác phong đánh lên lưng băng phượng. “Oanh long long”.
Một chút phản ứng cũng không có, thân hình khổng lồ của băng phượng phát ra từng vệt sáng chói mắt, tiếp theo vang lên tiếng răng rắc, sau đó liền vỡ thành băng trong suốt rơi xuống.
Một đoàn hắc sắc vụ khí lớn xuất hiện giữa hư không, chỉ là không có hình dáng cụ thể, hắc mang chớp động quỷ dị. “Vù” một tiếng, một bóng dáng nhỏ nhắn chợt lóe lên, phóng thẳng vào hắc sắc vụ khí, dùng tứ chi ôm lấy thôn phệ, trong mũi còn phát ra tiếng hưng phấn.
Đúng là báo lân thú mà Hàn Lập đã ném lên cao trước đây!
Con thú này vừa hạ xuống, thấy băng phượng bị đánh thành hắc vụ, hiển nhiên sẽ không buông tha cho vật đại bổ này.
Nhất thời mừng rỡ, liều mạng thôn phệ.
Hắc sắc vụ khí hiển nhiên là do băng sát yêu vương biến thành, không dễ cam lòng để tiểu thú thôn phệ, chẳng những từ cơ thể vươn ra hắc sắc xúc tu, mà đồng thời trên mặt đất cũng có rất nhiều khối băng đen bay lên, muốn lần nữa ngưng tụ lại thân thể.
Nhưng xúc tu chưa tiếp xúc được với báo lân thú thì đã bị trảo của nó đánh nát bấy.
Về phần hắc băng, tay áo Hàn Lập phất lên, bị vô số hỏa diễm đánh trúng, hóa thành nước rơi xuống.
Từ khi Hàn Lập rat ay đánh nát hắc sắc băng phượng đến bây giờ, bất quá chỉ là thời gian mấy lần hô hấp.
Ngay cả đám người Lôi Lan không phải lần đầu tiên nhìn thấy Hàn Lập ra tay, nhưng vẫn bị thủ đoạn sét đánh của hắn làm thất kinh, trên mặt không khỏi hiện lên các loại thần tình khác nhau!
Sắc sắc vụ khí bị tiểu thú thôn phệ liền không ngừng quay cuồng, lúc to lúc nhỏ, nhưng căn bản không thể làm được gì.
Bốn trảo tiểu thú ôm cứng, phảng phất như mọc rễ.
Trong nháy mắt, hắc khí to như thế đã bị thôn phệ được gần một nửa.
Sau đó tiểu thú gầm nhẹ một tiếng, bạch quang trên thân thể chợt cuồng hiện, từ trên hắc vụ nhảy xuống, nằm bất động trên mặt đất.
Sắc mặt Hàn Lập khẽ biến, không nói hai lời lấy ra một bình ngọc màu trắng, ném thẳng về phía hắc vụ còn sót lại, miệng lẩm bẩm.
Bình ngọc xoay tròn, từ trong miệng bình phun ra một cổ thanh hà.
Hà quang bay ra, nhất thời hắc khí còn sót kia bị hút vào bình.
Đám người Bạch Bích và Lôi Lan thấy cảnh này thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia hâm mộ.
Băng sát yêu vương này mặc dù được gọi là yêu vương, nhưng trên thực tế thần thông cũng tầm thường, Hóa Thần Kỳ bình thường cũng có thể dễ dàng đối phó.
Nhưng yêu vật này cực kỳ hiếm thấy, ngoài việc băng sát chi khí cực kỳ tinh thuần thì vô luận là luyện đan, luyện khí, thậm chí dùng để tu luyện một số bí thuật, thần thông đều có tác dụng lớn.
Vượt xa những băng sát yêu vật bình thường.
Nhưng yêu vật này đã bị Hàn Lập đánh tan, ngay cả khi bọn họ có biết phương pháp thì cũng không dám nói ra.
Chỉ một lát sau, băng sát chi khí đã bị bình ngọc hấp thu không còn chút nào.
Hàn Lập ngoắc một cái, bình ngọc lập tức hóa thành một đạo bạch quagn bay vào cổ tay áo.
Sau đó ánh mắt Hàn Lập xoay chuyển, hơi lo lắng nhìn tiểu thú trên mặt đất.
Giờ phút này báo lân thú cuộn mình lại, hai mắt nhắm nghiền.
Thông qua liên lạc tâm thần, Hàn Lập rõ ràng cảm nhận được nội tâm tiểu thú đang hưng phấn, rốt cuộc mới ngừng lo lắng.
Nhẹ thờ dài một hơi, hắn từ trên không trung hạ xuống cạnh tiểu thú, ngồi xuống.
Dùng tay vuốt ve đầu tiểu thú, cảm thấy lông thú vô cùng mềm mại, sau đó thần niệm vừa động, nhẹ trấn an nó.
Báo lân thú vươn cái lưỡi màu đỏ, liếm một chút vào tay Hàn Lập, tâm tình bất an rốt cục dần dần bình phục lại.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1449: Tiến Giai
Đúng lúc này, trên trời cao đột nhiên xuất hiện bạch quang, sau đó tán ra, hóa thành quang điểm từ từ hạ xuống.
Cùng lúc đó, quang mang bên ngoài thân tiểu thú bỗng nhiên biến đổi, trở thành màu phấn hồng.
Tiếp theo từ tiểu thú truyền ra một mùi hương thơm mát, làm cho người ta cảm thấy lâng lâng, phảng phất như thân hình báo lân thú biến thành một loại mỹ vị thế gian khó tìm.
Nguyên bổn Hàn Lập và đám người Bạch Bích đang có chút kỳ quái, vừa ngửi thấy mùi thơm này thì cũng không nhịn được, muốn “cắn miếng thịt thơm ngon kia một cái”. “Hàn huynh, linh thú của huynh muốn tiến giai.” Sắc mặt Bạch Bích đột biến. “Không sai, tại hạ sợ rằng phải trì hoãn ở đây một ngày.” Hàn Lập sờ đầu tiểu thú an ủi.
“Linh thú tiến giai tự nhiên là chuyện tốt, nhưng chuyện này không hề nhỏ, một khi hương thơm này truyền ra ngoài thì sợ rằng toàn bộ băng sát yêu vật đều tới.
Nếu không cẩn thận, vạn nhất xuất hiện yêu vật cấp cao thì chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.” Thần sắc Bạch Bích không tốt lắm. “Việc này hiển nhiên ta biết, nhưng Bạch huynh chẳng lẽ muốn ta bỏ mặc linh thú của mình mà đi sao?” Hàn quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, thản nhiên nói.
“Tại hạ không có ý này, chỉ là…”Vừa nghe khẩu khí Hàn Lập có chút bất thiện, Bạch Bích vội phủ nhận nói, cũng muốn giải thích.
Nhưng Hàn Lập đã khoát tay chặn lại.
“Không quản các ngươi có ý nghĩ gì, nếu các ngươi cảm thấy nguy hiểm thì có thể tự rời đi, nhưng ta sẽ không rời đi.” Hàn Lập nói như đinh đóng cột.
Nghe Hàn Lập nói thế, đám người Lôi Lan nhìn nhau, không khỏi cười khổ.
Bọn họ đối với thái độ của Hàn Lập cũng không cảm thấy kỳ quái, nếu đổi lại là bọn họ, chỉ cần linh thú tiến giai đến Linh Tương Kỳ thì cũng sẽ bảo vệ.
Mà lúc này Hàn Lập cũng không để ý tới ba người nữa.
Tiểu thú tiến giai ít nhất phải duy trì liên tục một ngày một đêm, trong lúc này phụ cận cũng có thể có yêu vật bị hấp dẫn mà đến.
Đương nhiên nơi này là băng sát chi địa, băng sát yêu vật là nhiều nhất.
Thân thể Hàn Lập chợt lóe thanh quang, bay lên giữa không trung, tay thò vào túi trữ vật, lấy ra một đống trận kỳ.
Tay phất lên!
Hơn mười đại quang mang bắn ra bốn phương tám hướng, sau đó liền biến mất vào hư không.
“Oanh long long”, tiếng động từ mặt đất gần đó phát ra, mười đạo quang trụ từ dưới băng chui lên, lập tức tạo thành một pháp trận đường kính trăm trượng.
Bên trong pháp trận ngập tràn hoa văn quỷ dị, phù văn màu đỏ tung bay.
Một khổ khí tức nóng bỏng phát ra.
Đây là năm đó Hàn Lập tại Thiên Trắc Thành, tốn không biết bao nhiêu linh thạch để lấy bộ khí cụ bày trận hỏa thuộc tính này, tạo thành một cái Thập Phương Diệt Viêm Trận.
Uy lực của pháp trận này không nhỏ, một khi bày ra, chính là tu sĩ hóa thần tiến vào cũng không có cách nào lập tức phá trận thoát ra.
Nếu là yêu vật thuộc tính băng hàn thì uy lực của nó càng đáng sợ.
Bất quá như thế vẫn chưa đủ, hai tay Hàn Lập bắt quyết, bảy mươi hai thanh kim sắc tiểu kiếm từ thân thể bắn ra, xoay quanh đỉnh đầu, trong tiếng vù vù hóa thành mấy trăm kiếm quang độc nhất vô nhị.
Hàn Lập lẩm bẩm, điểm một chỉ vào kiếm quang ngập trời kia.
Nhất thời mấy trăm kiếm quang bay ra bốn phương tám hướng, sau vài lần chớp động liền biến mất trong hư không.
Hàn Lập lại ở trong đại trận bày ra đại canh kiếm trận.
Lấy tu vi hóa thần hiện giờ của hắn, bay ra kiếm trận này, ngay cả tu sĩ Luyện Hư Hậu Kỳ tiến vào cũng không thể thoát khỏi.
Về phần tu sĩ Hợp Thể Kỳ thì có thể tạo được bao nhiêu kiềm chế cũng khó nói.
Chỉ có thử nghiệm mới biết.
Sauk hi làm xong tất cả, Hàn Lập phiêu phù tại giữa pháp trận, hai mắt nhắm lại suy nghĩ một chút.
Một đoàn ngân diễm từ cổ tay áo bay ra, sau khi phát ra một tiếng thanh minh thì hóa thành ngân sắc hỏa điểu.
Sau khi xoay quanh một cái lại biến mất xuống băng.
Sau đó Hàn Lập mới phất tay lấy ra Tam Giác Linh Xa.
Để cho xe này phiêu phù giữa pháp trận, còn mình thì khoanh chân ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.
Lúc này, tiểu thú phía dưới được từng điểm bạch quang bao phủ, đồng thời mùi hương phát ra càng mê người.
Cho dù đại trận của hắn lợi hại nhưng cũng không thể giấu được mùi thơm này.
Mùi thơm cực kỳ mê người, nhanh chóng lan xa.
Mà ba người Lôi Lan sau khi thấp giọng nói chuyện với nhau thì cũng thành thật bay lại, đứng lên linh xa.
Ba người này dĩ nhiên không nghĩ sẽ bị yêu vật điên cuồng công kích, nhưng lấy hung hiểm những lần trước, nếu không có Hàn Lập che chở thì chưa nói đến việc tìm Minh Diễm Quả, sợ rằng ngay cả tầng ba cũng rất khó tiến vào.
Kể từ đó, ba người cũng chỉ có thể kiên trì ở lại.
Cũng may Hàn Lập đã chuẩn bị rất đầy đủ, hơn nữa trong mắt các nàng, Hàn Lập vẫn cao thâm khó lường, chỉ cần không xuất hiện yêu vật cường đại thì chậm trễ một ngày vẫn có thể chấp nhận.
Thời gian trôi qua, bạch sắc quang điểm trong không trung rơi xuống càng lúc càng nhiều, đem thân hình tiểu thú bao phủ.
Nguyên bổn báo lân thú đang im lặng, bỗng cúi đầu phát ra tiếng gầm gừ, bộ dáng như đang chịu thống khổ. “Linh thú tiến giai khác với chúng ta, mỗi một lần đều làm thân thể cường hóa trên diện rộng, hơn xa Phi Linh Tộc chúng ta.” Tần Hiểu nhìn bạch quang phía dưới, thì thào nói. “Nói như vậy không sai, nhưng lần dịch kinh tẩy tủy này cũng rất thống khổ, không thể so sánh với chúng ta.” Lôi Lan cười tiếp lời, mà ánh mắt Bạch Bích lại nhìn ra hắc ám băng địa phía xa, trên mặt hiện lên vẻ ngưng trọng.
Bốn phía đang rất yên lặng, ngoại trừ tiếng gió gào thét thì không còn tiếng ngào khác, mà mùi thơm từ tiểu thú không biết đã sớm truyền bao xa.
Nhưng yêu vật trong phương viên trăm dặm không có khả năng không ngửi thấy.
Bạch Bích nghĩ như thế, trong lòng có chút bất an, quay đầu lại nhìn Hàn Lập một cái.
Mà Hàn Lập thì nhắm mắt lại, thần sắc cực kỳ bình tĩnh.
Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, đang muốn nói gì thì Hàn Lập mở mắt ra, lam mang trong mắt lưu chuyển.
Cơ hồ cùng lúc đó, truyền đến từng trận chấn động, tựa hồ có vô số thứ gì đó đang phóng tới chỗ này.
Lần này, chẳng những thần sắc Bạch Bích biến đổi, mà ngay cả Lôi Lan đang nói chuyện với Tần Hiểu cũng câm miệng không nói nữa, cùng nhìn qua.
Chỉ thấy xa xa hiện lên vô số cặp mắt đỏ tươi, tiếp theo từng yêu vật cao lớn bước ra từ màn đêm.
Toàn thân chúng nó phát ra ánh sang đen, bước đi sàn sạt, đúng là một đám băng tri chu dữ tợn.
Phóng mắt nhìn đi, chỉ thấy đàn nhện phảng phất như vô biên vô hạn, trong nháy mắt đã phủ kín một tảng băng lớn.
Bất quá đó chỉ là băng sát yêu vật cấp thấp nhất, căn bản không cần Hàn Lập ra tay.
Tần Hiểu quát một tiếng, tay áo rung lên, nhất thời mười mấy đạo lục quang bắn ra, trực tiếp đánh trúng đàn nhện.
Vài tiếng “ầm ầm” trầm muộn phát ra, giữa đàn nhiện nhất thời hiện ra mười mấy mộc khôi lỗi.
Khôi lỗi này phảng phất như thằn lằn thật lớn, cũng không thấy chúng cử động gì, chỉ há miệng phun ra từng đạo lục sắc quang trụ.
Nơi lục quang đi qua, tất cả băng tri chu đều tan ra, không thể ngăn cản một chút nào.
Khôi lỗi đứng song song thành một hàng, ngăn không cho băng tri chu tiến lên, trăm ngàn thi thể tri chu trải rộng trên mặt đất, trong nháy mắt đã chất thành một tầng dày.
Bất quá số lượng băng tri chu thật sự rất nhiều, ngay cả lục quang sắc bén như thế, nhưng lại xông lên không cần quan tâm đến mạng mình.
Mà lục quang của khôi lỗi phun ra tuy lợi hại, nhưng hiển nhiên tiêu hao rất nhiều linh thạch, chỉ sau một lát, lục quang trong miệng đã trở nên ảm đạm, không có cách nào đánh chết tri chu phía sau nữa.
Kể từ đó, vô số tri chu phá vòng vây, tiếp cận khôi lỗi. “Phốc phốc”, vô số tơ nhện phun ra gắn chặt vào khôi lỗi, kín đến mức mưa gió không lọt.
Sau đó dưới sự lôi kéo, mười mấy khôi lỗi đều ngã xuống, không thể nhúc nhích được nữa.
Nhìn thấy cảnh này, Tần Hiểu đứng trong linh xa cảm thấy có chút giật mình, thấp giọng nói một câu:
“Mấy vị đạo hữu không cần ra tay, đây chỉ là chuyện nhỏ, cứ giao cho tiểu muội ứng phó.” Lập tức nữ tử này hóa thành một đoàn lục quang bay lên không, sau vài lần chớp động liền ra khỏi đại trận, tới phía trên đầu băng tri chu.
Đám tri chu hiển nhiên cũng phát hiện mục tiêu trên không, lúc này lại phun ra vô số tơ nhện lên không, hướng về phía nữ tử.
Sắc mặt Tần Hiểu trầm xuống, trên người đột nhiên hiện ra một tầng lục diễm âm u, tơ nhện vừa tiếp xúc thì lập tức hóa thành khói xanh, biến mất vô ảnh vô tung.
Nữ tử lập tức quát khẽ một tiếng, hư không đánh ra một trảo, một lục sắc hỏa kiếm hiện lên trong tay, nhẹ nhàng chém xuống phía dưới.
Nhất thời một đạo lục diễm cực lớn chém xuống, sau một tiếng nổ, phía trước đàn nhện hiện ra một cái hố thật lớn, bên trong cuồn cuộn lục diễm, tất cả băng tri chu rơi vào trong đó, chỉ một lát liền biến thành khói.
Khóe miệng Tần Hiểu lúc này hiện lên vẻ tươi cười, đang muốn chém thêm vài nhát mở rộng cái hố thì từ phía xa, trong bóng tối truyền ra vài tiếng kêu phẫn nộ, đột nhiên hiện ra vài cự vật.
Sắc mặt nữ tử không khỏi đại biến.
Cự vật này là một đám tri chu với thân thể to lớn vượt xa đồng loại, miệng lộ ra răng nanh sắc bén, hướng về phía ngoài hống lên liên tục.
Đôi mi thanh tú của Tần Hiểu nhíu lại, hỏa kiếm trong tay chém về phía chúng nó.
Nhưng nháy mắt, một trận hắc mang lưu chuyển bên ngoài thân tri chu, trên lưng hiện ra một đôi cánh.
Sau khi vỗ một cái, chúng nó liền bay lên trời cao.
Tần Hiểu thấy cảnh này, vẻ mặt nhất thời ngưng trọng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9
Chương 1450: Bích Mộc Yêu
Lôi Lan thấy cảnh này, nhướng mày, quay đầu lại nói với Bạch Bích: “Mấy thứ này tựa hồ có chút khó giải quyết, ta đi giúp Tần tỷ tỷ một tay.” Vừa nói kim quang trên thân nữ tử này cũng chớp động, muốn độn ra bên ngoài xe.
Nhưng Bạch Bích khoát tay ngăn lại, cười khổ chỉ một hướng phía xa. “Lôi sư muội, ta nghĩ không cần ngươi giúp Tần cô nương đâu, chúng ta có cái khác để đối phó rồi.” Lôi Lan nghe vậy ngẩn ra, nhìn hướng mà Bạch Bích chỉ, kết quả là trong bóng tối nơi đó có một đám yêu lang không một tiếng động đi ra.
Từ xa nhìn lại, khắp nơi đều là yêu lang, cũng không thiếu những con to lớn.
Mà cơ hồ cùng lúc đó, một hướng khác lại truyền đến tiếng gào thét.
Lôi Lan nhìn lại, chỉ thấy bóng đen phía bên kia cũng chớp lên, hiện ra một đám băng viên cao lớn, trong tay cầm côn bổng làm từ mộc thạch.
Mỗi con đều nhe răng trợn mắt, khí thế hung hãn.
“Ta đối phó với bầy sói, còn băng viên thì giao cho Bạch sư huynh.” Lôi Lan nói ngắn gọn, sau đó liền hóa thành một đạo ngân hồ bay về phía bầy soi.
Tiếng sét nổ ra, mười mấy đạo điện hồ to lớn từ trên trời đánh xuống bầy sói.
Yêu lang bị ngân hồ đánh lên, cả ngươi run lên ngã xuống đất, biến thành đám tro.
Bạch Bích thấy vậy lắc đầu, chắp tay với Hàn Lập một cái rồi hóa thành một đạo kim quang bắn nhanh ra.
Một lát sau, phương hướng đàn vượn nổi lên một trận tao động, lập tức một đoàn kim quang từ trời cao chớp lên, vô số kim ti đánh xuống phía dưới.
Tiếng kêu thảm thiết nổi lên, một đám lớn yêu viên bị kim ti xuyên qua, ngã xuống trong vũng máu bạc.
Vô luận bầy sói hay là bầy vượn thì chỉ là yêu vật cấp thấp, căn bản không phải là đối thủ của hai người Lôi Lan.
Nhưng trong đám thú cấp thấp này thi thoảng cũng xuất hiện một số yêu vật trung giai, điều này khiến cho bọn họ và Tần Hiểu không thể lập tức tiêu diệt đàn thú, chỉ có thể đề cao tinh thần chậm rãi ứng phó.
Lôi Lan đứng trên linh xa thấy cảnh này, thần sắc vừa động, thầm nghĩ có nên gọi ba người về, mượn uy lực đại trận giết hết cả yêu vật hay không.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên trên trời cao truyền tới tiếng xé gió khác thường, tựa hồ có vật gì đang bay về phía này.
Lam mang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, ngưng thần nhìn lại, nhưng lập tức sắc mặt trầm xuống.
Chỉ thấy trên không trung đang bay đến hơn trăm băng sát yêu vật, hình thể đám này trong suốt, to cỡ mười trượng.
Từ khí tức phát ra thì hiển nhiên cũng thuộc về tầng lớp yêu vật bậc trung.
Đám yêu vật này hai mắt tràn ngập vẻ hưng phấn, bay thẳng đến đại trận, dĩ nhiên là bị mùi thơm của tiểu thú hấp dẫn mà đến.
Hàn Lập cười lạnh một tiếng, đứng tại chỗ bất động, nhìn đám yêu vật đến gần.
Đám yêu vật gào thét, đánh thẳng vào tiểu thú nằm ở trung tâm, mắt thấy gần trăm băng sát yêu vật tiến vào hơn một nửa, Hàn Lập mới hành động.
Hắn lật tay lại, trong lòng bàn tay xuất hiện một trận kỳ dài một tấc, đỏ nhu lửa, chớp động quang mang.
Pháp lực toàn thân cuồn cuộn rót vào trận kỳ, rồi phất vào một chỗ nào đó.
“Phốc xuy”, một đạo hồng quang phun ra, lập tức nhập vào trong pháp trận không thấy bóng dáng.
Một trận oanh long long phát ra, mười quang trụ run lên, phù văn hiện ra, vô số hồng sắc quang hà từ các nơi trong pháp trận bắn ra, đem tất cả băng sát yêu vật vây trong đó.
Đám yêu vật kinh hãi, há miệng phun ra hàn phong, hai cánh cũng vỗ loạn xạ, từ bốn phía thân thể triệu hồi ra tuyết đen và mưa đá.
Nhưng vô luận loại thần thông nào cũng đều tan thành tro bụi dưới hồng quang, mà khi băng sát yêu vật bị hồng quang đảo qua, thân hình liền tan ra thành nước.
Trong nháy mắt, đám yêu vật phá trận kia đều bị tiêu diệt, chỉ còn lưu lại một đoàn băng sát chi khí phiêu phù giữa không trung, điều này khiến đám yêu vật còn lại cả kinh.
Có một số bởi vì mùi thơm hấp dẫn mà không nỡ rời đi, đang đứng ngoài pháp trận tiếc nuối.
Một số khác thì linh trí không cao, lại muốn đâm đầu vào.
Hàn Lập nhíu mày, há miệng phun ra một đoàn thanh mang, bên trong có một vật màu xanh đang không ngừng xoay tròn, quang mang chợt lóe liền hóa thành một cự đỉnh.
“Phanh” một tiếng, Hàn Lập chụp tới cự đỉnh.
Sau một tiếng ong ong, đỉnh kia nhất thời bay lên, từ bên trong bắn ra vô số thanh ti, sau vài lần chớp động liền biến mất.
Sau một khắc, bên ngoài pháp trận, ngay gần băng sát yêu vật, không gian ba động, vô số thanh ti từ trong hư không quỷ dị phun ra.
Nhất thời đem tất cả băng sát yêu vật xuyên thủng, mặc dù còn cách một khoảng xa, nhưng cũng không thể tránh được một kích tất sát của thanh ti.
Sau khi thanh quang nội liễm, tất cả thi thể yêu vật vỡ nát, từ không trung rơi xuống, hiển nhiên tu vi Hàn Lập tăng tiến thì uy lực của Hư Thiên Đỉnh cũng tăng lên.
Đám người Tần Hiểu ở phía xa đều dùng thần thông đánh chết trung giai yêu vật, rốt cục làm cho đàn thú này rút lui. “Không nghĩ tới tại băng sát chi địa lại có nhiều yêu vật như vậy, không biết lúc trước chúng trốn ở chỗ nào.” Lôi Lan và Tần Hiểu sau khi bay trở về linh xa, liền tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
“Hắc hắc, khu vực này to lớn như thế, đương nhiên có nhiều nơi ẩn thân.
Bất quá đây chỉ là yêu vật ở gần, nhưng yêu vật ở xa hơn có lẽ cũng sắp tới, khi đó có thể sẽ gặp phải một số yêu vật cấp cao.” Kim quang chợt lóe, Bạch Bích cũng trở lại linh xa, từ từ nói.
Hàn Lập nghe vậy nhưng thần sắc lại cực kỳ trấn định.
Không bao lâu sau, bốn phía lần nữa truyền đến những tiếng thét gào, các loại yêu vật đều lần lượt hiện thân, phóng thẳng tới pháp trận.
Lúc này đây, Hàn Lập không để cho ba người kia ra ngoài, mà trực tiếp phát động pháp trận, vô luận yêu vật nào xông vào đại trận đều bị hồng hà biến thành tro bụi.
Cứ như vậy, thời gian yêu vật công kích đã qua nửa ngày.
Thậm chí trong lúc đó còn xuất hiện một yêu vật cấp cao, nhưng Hàn Lập không chút do dự khởi động Đại Canh Kiếm Trận, dễ dàng giết chết yêu vật này.
Không biết có phải yêu vật này tại băng sát chi địa cực kỳ nổi danh hay không, mà từ đó về sau cũng không xuất hiện yêu vật cường đại nào khác.
Đám người Hàn Lập hiển nhiên mừng rỡ.
Mấy canh giờ sau, mùi thơm trên người báo lân thú bắt đầu giảm bớt, nguyên bổn yêu thú đang điên cuồng công kích vào pháp trận đột nhiên không chút dấu hiệu giải tán, không còn công kích nữa.
Hàn Lập đang kinh ngạc thì từ phía xa truyền đến tiếng bước chân trầm trọng. “Ầm”, “Ầm”.
Mỗi bước đều làm băng địa ở gần đó rung lên, phảng phất có một cự vật vô cùng khổng lồ đang đi về phía này.
Mấy người Lôi Lan liếc nhìn nhau một cái, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hàn Lập thì híp hai mắt, lam mang trong mắt thiểm động.
Một lát sau, một yêu vật toàn thân màu bích lục, cao vài trăm trượng từ trong bóng tối đi ra. “Bích Mộc Yêu”, thấy rõ hình dáng quái vật, Bạch Bích ngưng trọng nói ra tên của yêu vật này.
Thân hình to lớn kia nửa trên là người, nửa dưới là lộc.
Cái đầu toàn màu xanh biếc, phảng phất như cự mộc, phía trên còn có lá xanh và tiên hoa, nhìn thấy thì có vẻ buồn cười.
Nhưng hai tay của yêu vật này lại cầm đôi cự chùy to như hòn núi nhỏ, cho dù người nào thấy cũng không thể cười nổi.
“Không quan tâm, Bích Mộc Yêu tuy hình thể to lớn, lực lượng mạnh mẽ nhưng cũng chỉ là bị thịt, nếu như không bị binh khí của nó đánh trúng thì không có gì nguy hiểm.” Bạch Bích nhắc nhở, sau đó liếc nhìn Hàn Lập một cái, kết quả là bị dọa giật mình.
Chỉ thấy thần sắc Hàn Lập âm trầm khác thường, đây là lần đầu tiên hắn ngưng trọng đến như vậy. “Hàn huynh, huynh….” Không riêng gì Bạch Bích, đám người Tần Hiểu cũng phát hiện không khỏi kinh ngạc. “Nếu như chỉ có mỗi yêu vật này thì hiển nhiên dễ đối phó, nhưng kẻ đứng trên đầu nó thì lại có chút phiền toái.” Hàn Lập im lặng một lát rồi nói. “Kẻ khác?” Vừa nghe Hàn Lập nói như thế, đám người Bạch Bích kinh hãi, vội vàng nhìn về phía đỉnh đầu Bích Mộc Yêu.
Ngưng thần nhìn kỹ, rốt cục thấy được có một gã yêu vật khác.
Yêu vật này là con người, bất quá thân cao hai thước, mặt xanh biếc, râu dài.
Hắn chống một cây quải trượng, đứng không nhúc nhích trên đầu Bích Mộc Yêu, hơn nữa lại bị hoa lá che phủ cả nửa thân hình, khó trách người ta ngay từ đầu không thể phát hiện tung tích.
“Các ngươi nghe đây, ta biết các ngươi là người của Phi Linh Tộc, cũng có chút thần thông, nhưng chút tu vi ấy không phải là đối thủ của lão phu.
Chỉ cần giao linh thú đang tiến giai ấy ra thì lão phu lập tức đi ngay.
Nếu không, nơi đây sẽ là nơi táng thân của các ngươi.” Thấy đám người Hàn Lập phát hiện ra mình, Chu Nho ngay cả mí mắt cũng không chớp, kiêu ngạo nói.
Lôi Lan thấy khẩu khí đối phương lớn như vậy thì hơi bất ngờ, nhưng khi nàng thấy được tu vi của Hàn Lập hiển lộ ra từ đầu tới giờ thì không khỏi thở dài.
Khó trách Chu Nho khoe khoang như thế, hắn có thể khu sử yêu vật cấp cao như Bích Mộc Yêu thì cũng tương đương với tồn tại Luyện Hư Trung Kỳ.
Bất quá, tu vi bậc này nếu đối mặt với thánh tử Phi Linh Tộc bình thường thì không có gì để nói, nhưng hiện tại đối với Hàn Lập mà nói thì cho dù đối phương có thần thông nghịch thiên cũng không phải là khó đối phó.
Cho nên Hàn Lập chẳng thèm trả lời, chỉ là hay tay khoanh lại, nhìn Chu Nho tựa cười mà không phải cười.
Ba người Bạch Bích mặc dù trong lòng có chút không yên, nhưng tự nhiên lấy Hàn Lập làm chủ, thấy tình hình này cũng thức thời câm miệng không nói gì.
Chu Nho trên Bích Mộc Yêu thấy vậy, trong lòng giận dữ, hai mắt trợn trắng, lạnh lùng nói: “Nếu các ngươi đã chọn con đường chết thì lão phu sẽ tiễn các ngươi lên đường!” Nói xong, Chu Nho gõ quải trượng xuống đầu Bích Mộc Yêu, nhất thời yêu vật này rống to một tiếng, chạy thẳng đến đại trận.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 9








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










