1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Phàm Nhân Tu Tiên
  4. Tập 269 : Lôi Bào Hiện Thế (c1341-c1345)

Phàm Nhân Tu Tiên

Tập 269 : Lôi Bào Hiện Thế (c1341-c1345)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1341: Lôi Bào Hiện Thế

Hàn Lập cũng đã từng lưu tâm qua cấm chế có liên quan đến Ngân Khoa Văn Tự ở Thiên Uyên Thành và một số cấm chế do hắn sáng tạo,nhưng tuyệt cũng không thể so với Vạn Lung Châu về mức độ khéo léo trong việc ẩn nấp.

Trừ phi thần niệm của hắn phải cường đại hơn gấp mấy lần đồng thời phải cẩn thận lục soát mặt đất, nếu không cho dù có đi trên mặt đất cũng không thể nào phát giác ra sự tồn tại của Vạn Lung Châu.

Cho nên pháp khí này mặc dù luyện chế đơn giản nhưng đích thật là độc nhất vô nhị.

Đương nhiên chỉ là nói như thế, nếu không tinh thông phần Phù Lê Chi Đạo trong Kim Khuyết Ngọc Thư thì cũng vô phương luyện chế ra Vạn Lung Châu.

Trước kia ở Nhân Giới Hàn Lập cũng đã từng muốn luyện chế một bộ pháp khí này nhưng hữu tâm mà vô lực do tài liệu luyện chế ở Nhân Giới qua hữu hạn.

Lúc hắn ở tại phường thị của Lạc Nhật Thành, trong lúc vô tình phát hiện các tài liệu để luyện chế hơn nữa lại không quá quý giá, động tâm tiện tay mua tất cả tài liệu luyện chế.

Bây giờ nghĩ lại vô cùng may mắn.

Với tính cách của Hàn Lập, đã không biết thì thôi còn nếu biết có người lén lút vụng trộm mưu đồ trong linh địa của mình tự nhiên không thể không bố trí chuẩn bị.

Mặc kệ xử lý ra sao nhưng trước mắt phải theo dõi đối phương cái đã.

Hàn Lập lại hoá thành một đạo thanh hồng rời khỏi động phủ, lấy động phủ là trung tâm, dựa theo qui luật đem các Vạn Lung Châu bố trí chôn dưới sâu trong đất.

Với tốc độ độn của hắn, chỉ trong nửa ngày cơ hồ hai phần ba khu vực linh địa đều được thiết hạ cấm chế.

Sau đó Hàn Lập bất động thanh sắc quay lại động phủ, mở ra một cái cổ quái pháp trận, đem bát giác pháp bàn đặt tại trận nhãn.

Hắn lấy ra hơn mười khối cao giai linh thạch khảm nhập vào bốn phía pháp trận, liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết, đem cả toàn pháp trận khởi động.

Sau một hồi phát ra tiếng vù vù, cả toà pháp trận phát ra trận trận bạch quang, trong sự chớp động của bạch mang, bát giác pháp bàn đột nhiên hiện một tầng ngân sắc quang mạc.

Mặt trên của ngân sắc quang mạc chớp động không ngừng điểm điểm bạch mang rồi phát tán ra toàn bộ quang mạc.

Ánh mắt Hàn Lập quét qua các điểm bạch mang này rồi vừa lòng gật đầu, sau đó hắn đi vào trong mật thất.

Mặc dù không biết xông vào linh địa là kẻ nào nhưng theo hắn phán đoán hơn phân nửa có liên quan đến gã hán tử mày xếch từng tranh đoạt linh địa.

Hiện giờ không nắm vững thông tin đối phương, tốt nhất nhất là bàng quang âm thầm theo dõi một thời gian.

Hiện tại hắn chuẩn bị đem lôi văn thần bí ra tìm hiểu một phen đồng thời luyện chế một vài Ngân Khoa linh phù ghi trong Kim Khuyết Ngọc Thư.

Đương nhiên còn phải làm cho thuần thục một số linh dược để luyện chế ra Ngọc Thanh Đan.

Hàn Lập khép đại môn lại, tiến vào trong mật thất đi tới vị trí giữa, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.

Hắn phất tay vào trữ vật trạc, nhất thời thanh quang chớp động, một ngọc giản, một kim sắc Cẩm Mạt và một viên châu cùng hiện ra.

Trước hết Hàn Lập đem thần thức nhập vào trong ngọc giản, nhìn qua tất cả lôi văn đồ án một lần, sau mới lấy tay vuốt ve Cẩm Mạt.

Sau khi ngẫm nghĩ một phen hắn hốt nhiên ném Cẩm Mạt vào không trung.

Hàn Lập không chút nghĩ ngợi há miệng phun ra một đoàn xích hồng hoả cầu đánh lên phía trên Cẩm Mạt.

Kết quả hào quang loé một cái, “Phốc xuy”, hoả cầu tiêu thất, dĩ nhiên kim sắc cẩm mạt không bị tổn hao gì.

Hàn Lập chau mày, ngón tay điểm về Cẩm Mạt, một đạo băng truỳ trong suốt bắn nhanh ra.

Kết quả đồng dạng, băng truỳ biến thành vô hình.

Trên mặt Hàn Lập hiện lên sự ngạc nhiên.

Chẳng lẽ vật này mạnh mẽ tới mức không sợ cả Ngũ Hành lực.

Ngón tay Hàn Lập lại tiếp tục bắn ra một đạo Kim sắc kiếm khí.

Một tiếng vang nhỏ vang lên, Cẩm Mạt dễ dàng bị trảm thành hai đoạn hoá thành vô số kim ti tinh tế, rồi lại bạo liệt biến thành vô hình.

Hàn Lập nhướng mày, đầu tiên là gật đầu sau lại lắc đầu.

Hắn cúi đầu bắt đầu nghiên cứu hạt kim sắc châu trong tay.

Hạt châu này ẩn chứa lực lôi điện vô cùng cuồng bạo.

Sau nửa canh giờ, trong mật thất truyền ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Tầng tầng cấm chế đang bao phủ quanh mật mật thất đột nhiên tấc tấc vỡ vụn, từng đạo đạo Kim Hồ thô to như cánh tay tuôn ra, kim quang đan vào loé ra giống như vô số Kim xa đang nhảy múa.

Đang lúc này từ trong trung tâm của kim quang truyền ra một tiếng vang thanh thuý, một toà tiểu sơn đen tuyền tuyền hiện lên, linh quang từ nó đại phóng thả ra vô số hôi sắc quang hoàn.

Trong sự cuốn quét của hôi quang, tất cả Kim Hồ đều biến thành hư không, bị Nguyên Từ Thần Quang ngưng tụ thành một con kim sắc điện giao.

Con giao này lắc đầu, vẫy đuôi, giẫy dụa không ngừng, muốn thoát khỏi sự trói buộc.

Ở phía dưới tiểu sơn, Hàn Lập đang ngồi xếp bằng chính là trong phương viên hơn trượng xung quanh hắn đều trống rỗng, xuất hiện một cái hố to cỡ năm sáu trượng.

Thân hình Hàn Lập tại trung tâm cái hố phảng phất như thạch trụ, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

Hàn Lập ngẩng đầu nhìn tiểu sơn trong không trung và kim sắc điện giao, rồi lại nhìn phụ cận chung quanh, trên mặt hiện ra nét vui vẻ.

“Uy lực của Lôi Văn Châu con hơn thập bội so với Tịch Tà Thần Lôi.

Nếu không chuẩn bị dùng Nguyên Từ Thần Quang bảo vệ toàn thân chỉ sợ đã bị cuốn vào uy lực của nó.

Nếu có thể ngưng tụ ra vài khoả như vậy, chẳng cần phải dùng đến pháp bảo, có thể cường hành kích sát đối thủ cùng giai” Tâm niệm của Hàn Lập nghĩ như vậy.

Bất quá xác xuất ngưng tụ thành Lôi Văn Châu quá thấp, cho dù hắn đem toàn bộ Tịch Tà Thần Lôi hiện có ra sử dụng thì cũng không có khả năng ngưng tụ thành châu này.

Tuy vậy nói đến lực Lôi Điện không phải hắn đã có Tịch Tà Thần Lôi rồi đó sao.

Trong lòng Hàn Lập nhất động, há miệng phún ra một đoàn thanh quang.

Trong thanh quang có một cái cổ sắc tiểu đỉnh chính là Hư Thiên Bảo Đỉnh.

Hàn Lập không chậm trễ, một tay quét lên đỉnh đầu, một cỗ hôi sắc quang hà mù mịt phun ra bao bọc cả hắc sắc tiểu sơn và kim sắc điện giao, kéo điện giao xuống.

Dưới tác dụng của lực cấm chế, kim sắc điện giao vô phương kháng cự rơi thẳng xuống.

Hàn Lập lại dùng ngón tay điểm vào tiểu đỉnh trước người.

Nhất thời có tiếng vù vù phát ra, Hư Thiên Đỉnh lại bay lên, hôi sắc hào quang mạnh mẽ cuốn kim sắc điện giao vào trong tiểu đỉnh rồi tự tán loạn tiêu thất.

Hàn Lập lại giơ tay thu hắc sắc tiểu sơn vào trong cơ thể.

Còn Hư Thiên Đỉnh, hắn không vội thu hồi mà để cho nó tự xoay quanh trên đỉnh đầu.

Hàn Lập nhìn tình cảnh bừa bãi xung quanh, nhướng mày thả ra một con khôi lỗi cự viên cao hai trượng, dùng thần niệm phân phó cho nó xong rồi không quay đầu lại hướng đi vào một mật thất khác.

Hư thiên Đỉnh cũng đong đưa phiêu phù trên đỉnh đầu một tấc cũng không rời.

Sau khi vào trong mật thất, Hàn Lập ngồi xuống đưa tay vẫy tiểu đỉnh.

Vèo một tiếng, Hư thiên Đỉnh bay tới trước mặt.

Hắn liền niệm Thông Thiên Bảo Quyết, thanh quang từ tiểu đỉnh đại phóng.

Hàn Lập lại dùng ngón tay bắn vào Hư Thiên Đỉnh,một tiếng nhỏ “Đương…” vang lên.

Trong Đỉnh đột nhiên truyền ra nhiều tiếng sét đánh, một đoàn ngân sắc điện quang kinh người lớn cỡ cái đầu bắn ra.

Trong đỉnh vẫn vang ra thanh âm ầm ầm không ngừng, tựa hồ càng có nhiều lôi đoàn tồn tại bên trong.

Đây cũng chính là một trong kim ngân lưỡng sắc thiên lôi đã đánh vào Hàn Lập khi hắn trải qua Tiểu Thiên Kiếp.

Uy lực của lôi điện này không dưới Tịch Tà Thần Lôi, hơn nữa số lượng lại nhiều đủ cho Hàn Lập thử nghiệm luyện chế lôi văn châu.

Hàn Lập hít sâu một hơi, mười ngón tay nã đạn liên hồi vào lôi đoàn, thần niệm khổng lồ giống như thủy triều trào ra.

Nhất thời thanh âm ầm ầm, ngân sắc lôi đoàn hóa thành vô số ngân sắc điện ti…

Thời gian lặng lẽ trôi qua, thầm thoát Hàn Lập đã bế quan trong mật thất được hơn nửa tháng.

Một ngày nọ, bát giác pháp bàn nằm trong pháp trận trong đại sảnh đột nhiên phát ra tiếng kêu, rồi phún xuất ra ngân sắc quang mạc, sau quang ngân quang đại phóng.

Cửa mật thất đang đóng chặt chợt mở ra, từ trong bắn nhanh ra một đạo thanh hồng, sau vài lần chớp động đã quỷ dị xuất hiện trong đại sảnh.

Quang mang chợt tắt, hiện ra Hàn Lập đang mặc một bộ kim ngân sắc trường bào.

Cái bào này hình dáng thì bình thường nhưng toàn thân ẩn hiện các kim ngân lưỡng sắc phù văn, rực rỡ dị thường.

Mặt Hàn Lập không chút thay đổi, một tay hắn lộn chuyển, trong lòng bàn tay xuất ra một cái thanh sắc trường bào khác phủ trùm vào toàn thân che lại cái kim ngân bào đang mặc.

Sau đó hắn đi vào pháp trận, hai mắt lóe lên ngắm nhìn quang mạc trong không trung.

Chỉ thấy trong quang mạc chợt xuất ra bốn quang điểm màu sắc khác đang từ từ di động vào trung tâm của quang mạc (chúng ta hãy xem quang mạc như một màn hình và trung tâm của quang mạc là động phủ mà Hàn Lập đang đứng).

Hàn Lập chăm chú nhìn diễn biến xảy ra.

Khi bốn quang điểm càng lúc càng gần trung tâm, trên mặt hắn không khỏi hiện lên vẻ trầm ngâm.

Ước chừng một lúc sau, bốn quang điểm còn cách động phủ chừng hai ba ngàn dặm thì đột nhiên dừng lại tiếp theo tản ra, rồi đổi tới đổi lui một hồi, có vẻ như đang bồi hồi bất định.

Thấy cảnh này, Hàn Lập sờ sờ cẳm. rốt cuộc có chút phản ứng.

Hốt nhiên tay áo hắn rung lên, hơn mười nhóm Phệ Kim Trùng bắn ra, xoay quanh gào thét quanh đỉnh đại sảnh một hồi rồi bay ra khỏi đại sảnh không thấy bóng dáng.

Hàn Lập quan sát kỹ quang mạc một vài lần rồi cũng không để ý nữa, rời khỏi đại sảnh, quay lại trong mật thất.

Hàn Lập cởi thanh bào ra, lộ ra kiện kim ngân lưỡng sắc trường bào vô cùng thần bí.

Hắn vuốt ve nhẹ nhàng trê bề mặt bộ trường bào này, nét mặt vô cùng vui vẻ.

Bộ Lôi Bào là do hắn đã hầu như đem tất cả lôi điện trong Hư Thiên Đỉnh ra luyện chế ngưng luyện mới thành công như thế.

Trên Lôi Bào này cô đọng hơn mười loại lôi điện phù văn khác nhau.

Chỉ cần đồng thời kích phát toàn bộ là có thể sử dụng làm đòn sát thủ lúc tối hậu.

Về Lôi Văn Châu, hắn cũng đã ngưng luyện được hơn mười khỏa, nếu xuất ra chỉ sợ Luyện Hư tu sĩ cũng phải kính nhi viễn chi hơn ba thước.

Như vậy cơ hồ trong vòng một đêm, thực lực Hàn Lập đã được tăng lên rất nhiều.

Sau khi lặng yên đánh giá một hồi, Hàn Lập lại mặc vào bộ thanh bào, sau đó phất tay và trữ vật trạc lấy ra một cái ngọc bài màu trắng ngà.

Đó chính là Kim Khuyết Ngọc Thư gồm các tàn trang không trọn vẹn.

Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>

Phàm Nhân Tu Tiên

Vong Ngữ

Quyển 8


Chương 1342: Dò Xét

Trước kia hắn đã từng chế luyện và sử dụng Thái Nhất Hóa Thanh Phù, bây giờ dựa theo kinh nghiệm đồng thời kết hợp tìm hiểu trong các tàn trang đã tìm hiểu thêm cách luyện chế Vạn Lung Châu, Cửu Cung Thiên Càn Phù và một loại khôi lỗi phù là Giáp Nguyên Phù.

Tối hậu là một loại đạo phù duy nhất ghi trong tàn trang có tính công kích gọi là Thiên Qua Phù.

Về mặt Thái Nhất Hóa Thanh Phù, Hàn Lập đã hiểu rõ cách luyện chế đến bảy tám phần, mặc dù xác suất thành công cực thấp, nhưng hắn chưa muốn luyện chế thêm vì tiếc tài liệu và công sức.

Còn Cửu Cung Thiên Càn Phù nguyên là một loại phù dùng để khốn địch của Tiên Gia.

Chỉ mới có hiểu được có nửa phần, Hàn Lập đã tạo ra được Vạn Lung Châu là một loại pháp khí vô cùng xuất sắc.

Còn hai loại phù còn lại là Giáp Nguyên Phù và Thiên Qua Phù, khi xưa một tia đầu mối để hiểu được cũng không có.

Bất quá khi ở phường thị của Thiên Uyên Thành, Hàn Lập đã xem qua các khôi lỗi phù bán ở đó, trong lúc cơ duyên xảo hợp đã lĩnh ngộ được điểm mấu chốt của Giáp Nguyên Phù.

Bằng vào tạo nghệ chế tạo khôi lỗi của hắn, sau này nếu bỏ công sức nghiên cứu chắc chắn sẽ thành công việc chế tạo Giáp Nguyên Phù.

Còn Thiên Qua Phù là một loại Phù có tính công kích thuộc tính Kim.

Khi sử dụng Phù này có thể huyễn hóa ra một cái Thiên Qua Nhận từ Tiên Giới, uy lực đủ để dời non lấp bể.

Nhưng Phù này thâm ảo dị thường, với cấp độ Hóa Thần tu sĩ của Hàn Lập thì chưa đủ tạo nghệ để tìm ra đầu mối chế luyện.

Hàn Lập lặng yên vuốt ve Ngọc Bài, tư lự suy nghĩ.

Cao giai tu sĩ trong Thiên Uyên Thành có vô số, trong đó số có pháp lực thần thông hơn hắn không ít, để bảo vệ cái mạng nhỏ tự nhiên hắn phải chuẩn bị càng nhiều đồ chơi càng tốt.

Nhưng đáng tiếc trong bốn loại phù triện này hiện tại hắn chỉ mới có thể chế được Thái Nhất Hóa Thanh Phù.

Mà Phù này chỉ là bán thành phẩm đã có thể che mắt được cấp độ Luyện Hư tu sĩ.

Như vậy hắn nên cố gắng luyện chế thêm một hai đạo để có thể sử dụng khi cần kíp.

Các loại Phù còn lại thì cũng không cần phải vội, sau này từ từ lĩnh ngộ là được.

Hàn Lập nghĩ thông suốt như vậy, cổ tay rung lên, thanh hà từ trữ vật trạc đại phóng quét về phía mặt đất.

Quang mang tắt đi xuất hiện trên mặt đất các cẩm hạp, ngọc hạp và các chai lọ lớn nhỏ khác nhau.

Hàn Lập trảo vào hư không, nhiếp một cái cẩm hạp vào trong tay.

Khi nắp hộp mở ra, bên trong là một miếng da thú màu hồng không biết tên, bề mặt miếng da chớp lóe linh quang, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường.

Hàn Lập không thèm nhìn, ném miếng da thú này vào không trung, sau đó há miệng phun ra một đoàn linh quang bao miếng da thú lại.

Lưỡng thủ hắn kháp quyết, màu sắc của linh quang biến đổi thành màu xích hồng của hỏa diễm, khí thế trở nên hừng hực.

Một màn quỷ dị xuất hiện.

Tấm da thú trong xích diễm cực nóng lại không bị đốt cháy mà ngược lại phát ra linh quang chói chang, bề mặt càng lúc càng trong suốt.

Lúc này Hàn Lập đưa tay điểm chỉ vào ngọc hạp.

Nắp ngọc hạp mở ra… từ bên trong bay ra các cỗ phấn mạt nhiều màu nhập vào trong hỏa diễm.

Nhất thời thanh âm “Đùng, đùng..” vang lên, các phấn mặt hóa thành nhiều điểm linh quang bám trên bề mặt miếng da.

Bề mặt miếng da lập tức chớp động quang mang trong vô cùng rực rỡ.

Mười ngón tay của Hàn Lập múa lên không ngừng, hai mắt nhắm lại.

Trong mật thất lúc này chỉ vang lên duy nhất thanh âm hỏa hoa bạo liệt.

Cứ như vậy hai tháng đã trôi qua.

Tại mật thất cơ hồ trung bình khoảng vài ngày lại phát ra một tiếng nổ nặng nề.

Quá trình này xảy ra liên tiếp hơn mười lần sau đó trở nên hoàn toàn yên lặng.

Nửa tháng tiếp theo, cửa mật thất đột nhiên mở ra, Hàn Lập từ bên trong đi ra, đôi mày nhíu chặt, đi thẳng đến đại sảnh.

Pháp trận trong đại sảnh vẫn tản ra linh quang nhàn nhạt, bát giác pháp bàn phun ra đạm ngân sắc quang mạc, trên quang mạc các quang điểm lúc trước trở nên mơ hồ không rõ.

Hàn Lập nhìn một chút rồi không chút do dự thay mới vào pháp trận các cao giai linh thạch mới rồi khởi động lại pháp trận.

Bát giác pháp bàn phát ra ngân mang chói mắt, lần này trên ngân sắc quang mạc thể hiện rõ ràng tất cả các điểm ảnh.

Ánh mắt Hàn Lập trở nên sáng như sao nhìn diễn biến, gương mặt trở nên âm tình bất định.

Bốn quang điểm lần trước giờ này đã tụ lại chỉ cách động phủ của hắn chừng bốn năm trăm dặm.

Lần bế quan trong mật thất kỳ này, Hàn Lập đã luyện chế ra được một đạo Thái Nhất Hóa Thanh Phù, nhưng hắn phải xuất quan là do các Phệ Kim Trùng phóng ra lần trước có một số con biến mất, không rõ là bị bắt hay bị giết chết.

Mà đệ nhị Nguyên Anh đang phụ trách trồng linh dược đã từng thông báo cho hắn các tu sĩ xâm nhập này đã dừng ở đây được mấy ngày.

Chẳng lẽ bọn chúng đã tìm được mục tiêu gì rồi?

Hàn Lập lặng yên thầm suy tính một lúc, hốt nhiên hắn khoanh chân ngồi xuống trước quang mạc, lẳng lặng nhìn quang mạc không nói một câu.

Cứ như vậy ba ngày đã trôi qua, các quang điểm vẫn đứng y chỗ cũ không có ý tứ nào tản ra đi chỗ khác.

Đến ngày thứ tư, Hàn Lập khẽ thở dài đứng lên.

Xem ra tự mình phải đi khảo sát một phen.

Mặc kệ bọn này có mục đích gì, nhưng vạn nhất dẫn đến xảy ra chuyện gì tại linh địa của mình, dù hắn có trốn trong động phủ vẫn có khả năng mang họa từ trên trời rơi xuống.

Dù sao với khoảng cách mấy trăm dặm, đối với tu sĩ tu tiên cơ hồ chỉ là trong chớp mắt mà thôi.

Có mấy tên quấy rối này thì làm sao hắn có thể an tâm mà tu luyện cho được, không bằn tự mình đi giám thị hẳn là tốt hơn.

Đương nhiên nếu gặp thuận tiện, Hàn Lập sẽ đục nước béo cò.

Dù sao nếu địch không lại thì hắn bỏ trốn, chỉ thế thôi.

Mà đặc biệt hắn hắn đã ngưng luyện ra Lôi Văn Châu và Lôi Bào, lại có thêm một đạo Thái Nhất Hóa Thanh Phù, nên tự tin nắm chắc thêm vài phần.

Bốn người này không biết hắn dùng Vạn Lung Châu giám thị nên chắc chắn không phải là cấp độ Hợp Thể Kỳ tu sĩ.

Như vậy sự sợ hãi trong lòng Hàn Lập lại giảm thêm vài phần.

Trong lòng tính toán lập kế một hồi, quanh thân Hàn Lập nổi lên thanh quang, hóa thành một đạo thanh hồng độn xuất ra ngoài động phủ.

Vừa ra khỏi động phủ, trong miệng Hàn Lập lẩm bẩm niệm chú, cả thân hình dần dần mờ nhạt rồi trở nên trong suốt.

Loại Độn thuật ẩn nấp này tuy không bằng Thái Nhất Hóa Thanh Phù nhưng nếu không cẩn thận lục soát thì cũng không dễ dàng phát hiện.

Chỉ dùng loại độn thuật này cũng là đủ rồi.

Sau một khắc, Hàn Lập khống chế độn quang, đi thẳng đến vị trí có nhóm tu sĩ xâm nhập.

Cự ly mấy trăm dăm, ứng với độn tốc của Hàn Lập hiện giờ chỉ trong chốc lát công phu đã tới nơi.

Nhưng hắn cố ý hạ thấp tốc độ để giữ bí mật, bất quá sau thời gian uống cạn tuần trà hắn cũng đạ tiếp cận mục tiêu.

Cách vị trí mục tiêu không xa lắm, Hàn Lập lặng lẽ hạ độn quang, linh quang toàn thân lóe lên biến thành sắc thâm trầm, tiếp theo hắn dùng Thổ Độn Thuật chui vào trong đất đi tới phía trước.

Trong quá trình đi tới, lưỡng thủ Hàn Lập kháp quyết, thu liễm hơi thở toàn thân.

Sau khi tiềm hành dưới đất hơn mười dặm, hốt nhiên Hàn Lập dừng độn quang lại, hai mắt nhíu lại, trong miệng lẩm bẩm khẩu quyết.

Mặt đất đen tuyền xung quang đột nhiên chớp động điểm điểm kim quang, tiếp theo các con Phệ Kim Trùng bắn ra, lóe lên chui vào trong tay áo Hàn Lập.

Thu hồi thần niệm bám trên người các con Phệ Kim Trùng, ánh mắt Hàn Lập chớp lóe mấy cái, trên mặt hắn hiện ra một tia cổ quái.

“Những người này đang tìm đồ.

Nhưng mà món đồ muốn tìm đó lại nằm tại địa phương này thật làm cho người ta bất ngờ.

Bất quá bọn này có thể phát hiện ra sự tồn tại của Phệ Kim Trùng lại diệt sát vài con xem ra có sự tồn tại của cấp bậc Luyện Hư” Hàn Lập thì thào, cúi đầu suy nghị đánh giá tình hình một phen.

Hốt nhiên hắn đưa tay phất vào trữ vật trạc, linh quang lóe lên, xuất hiện trong tay một đạo phù màu tím.

Bề mặt đạo phù này lấp lánh giống như bằng kim loại, trên đó có chớp động nhiều ngân văn thật nhỏ.

Chính là đạo Thái Nhất Hóa Thanh Phù do hắn vừa luyện chế ra.

Đạo phù này do hắn đã có kinh nghiệm nên uy lực hơn xa đạo đã dùng tại Chích Quang Đàm.

Hắn cảm thấy không nắm chắc có thể bị cấp Luyện Hư tu sĩ phát hiện ra tung tích hay không nên mặc dù tiếc nuối vẫn phải cắn răng sử dụng đạo phù này để đem thân thể hóa thành hu vô tiến lại gần xác minh lại lịch của bốn tu sĩ này.

Thái Nhất Hóa Thanh Phù tuy quý hiếm nhưng làm sao bằng tính mạng của mình, vì vậy tự nhiên Hàn Lập sẽ không tiếc rẻ.

Hơn nữa đạo Thái Nhất Hóa Thanh Phù này không giống với đạo không trọn vẹn lần trước, bên cạnh vấn đề có uy lực hơn xa mà còn có thể xài đi xài lại nhiều lần.

Tử sắc đạo phù bạo liệt, ngân mang từ Ngân Khoa Văn phát ra chói mắt vây quanh Hàn Lập bay múa một hồi.

Sắc mặt Hàn Lập ngưng trọng, hắn đánh ra mấy đạo pháp quyết.

Vài tiếng vang nhỏ “phù, phù” phát ra, các phù văn hóa thành một đoàn ngân vụ bao Hàn Lập lại trong chớp mắt.

Một lát sau ngân vụ tan hết, tại chỗ trống không.

Trong Kim Khuyết Ngọc Thư, trong chương về đạo phù tuy không thể hiện trọn vẹn tất cả nhưng về phần chế tạo đạo phù ẩn nấp lại đầy đủ bốn loại.

Do vậy khi Hàn Lập vừa sử dụng liền có cảm giác khác biệt lần trước.

Lúc này hắn vẫn có thể điều động pháp bảo và một số lượng lớn linh lực.

Đương nhiên nếu thực sự khu sử bảo vật hoặc thi triển một công pháp quá lợi hại thì dĩ nhiên uy năng của Thái Nhất Hóa Thanh Phù sẽ tự bị phá hủy.

Nhưng như vầy là Hàn Lập đã cảm thấy mỹ mãn.

Tối thiểu trong trạng thái hư vô, hắn vẫn có thể giành tiên cơ phát động công kích.

Hắn liền thúc dục pháp quyết, thân hình bay nhanh rồi mất hút phía trước.

Sau khi phi độn được vài dặm, Hàn Lập bắt đầu dè dặt nhẹ nhàng đi từ từ về phía trước.

Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>

Phàm Nhân Tu Tiên

Vong Ngữ

Quyển 8


Chương 1343: Không Gian Kỳ Bí

Hàn Lập vô thanh vô tức xuất hiện trên mặt đất, ánh mắt hắn dò xét mọi nơi liền phát hiện mình đang ở ngay một sườn núi của một toà thạch sơn trống trải.

Nên biết rằng khu vực này là vùng linh mạch chi địa cây xanh tươi tốt nên việc xuất hiện một toà thạch sơn không một bóng cây ngọn cỏ như vậy thì thật là quái lạ.

Ban đầu khi đến đây, trong quá trình dò xét linh địa Hàn Lập cũng đã phát hiện ra sự quỷ dị này, hắn có chút tò mò liền hạ xuống dưới lục soát xung quanh một phen.

Nhưng lúc ấy hắn không phát hiện ra gì lạ, mà hắn lại đang nóng lòng muốn xây dựng động phủ nên không bận tâm nữa, việc trời sinh ra nơi này có linh khí loãng thì khả năng xuất hiện chuyện này cũng có thể xảy ra, tuy tỉ lệ cực thấp nhưng không phải là chưa từng có tiền lệ.

Do vậy đối với nơi này, Hàn Lập cũng lưu tâm chờ khi có thời gian sẽ đến điều tra cặn kẽ hơn, nhưng bây giờ nhìn thấy bốn tu sĩ đang tụ tập ở đây thì chắc hẳn nơi này đã phát sinh chuyện lạ.

Hàn Lập khẽ cau mày hồi tưởng lại các thông tin, sau đó thân hình hắn khẽ động khinh phiêu bay lên đỉnh núi.

Thân thể hư vô, khi động thân phảng phất nhẹ nhàng như không khí, một lát sau hắn huyền phù trên đỉnh núi, lặng yên không nhúc nhích.

Ánh mắt quét qua, cảnh vật đập vào mắt chỉ là một phiến núi đá mà thôi, tựa hồ cũng không có thay đổi gì so với khi hắn tới đây lần trước.

Nhưng chân mày Hàn Lập khẽ động, thần niệm quét qua mọi nơi cũng không phát hiện ra điều gì khác lạ, hắn hơi trầm ngâm rồi hốt nhiên lưỡng thủ kháp quyết, quán chú pháp lực toàn thân vào hai mắt.

Nhất thời từ chỗ sâu thẳm trong đôi đồng tử bắt đầu chớp động lam mang chói mắt, Minh Thanh Linh Mục thần thông đã phát huy đến cực hạn, các sự vật bình thường không thể nhìn thấy bây giờ hiện ra rõ mồn một trong mắt Hàn Lập.

Lần này, hắn rất nhanh phát hiện ra tại bốn phía đỉnh núi đã được ai đó dựng lên tám cột quang trụ phát ra ánh sáng nhàn nhạt, hợp thành một Tứ Phương Pháp Trận bao phủ cả đỉnh núi vào bên trong.

Những cột quang trụ này không biết là do loại kỳ bảo nào biến thành, nhưng pháp trận được phối hợp hình thành nên chẳng những vô hình vô sắc mà còn không có dao động bất kỳ tia linh khí nào, khó trách với thần niệm cường đại của Hàn Lập vẫn không thể phát hiện ra bọn xâm nhập này.

Xem ra cấm chế pháp trận này là do bọn kia bố trí ra, nếu không nhờ Hàn Lập theo dõi phát hiện hành tung bọn chúng ngay từ đầu thì thật không thể phát hiện ra nơi đây, cũng không thể phát hiện ra cấm chế này.

Bất quá cấm chế này chỉ có khả năng ẩn giấu mà không có khả năng ngăn cản, với tạo nghệ trận pháp của Hàn Lập, sau khi liếc mắt qua hắn đã phát hiện được nông sâu của pháp trận này, hắn không khách khí lưỡng thủ kháp quyết, thân hình không chút run sợ tiến vào.

Một màn bất khả tư nghị xuất hiện.

Hư vô hóa thân của Hàn Lập vừa tiếp xúc với quang mang nhàn nhạt của pháp trận thì không có phản ứng gì xảy ra, hắn dễ dàng xuyên thấu cấm chế đi vào bên trong, Rõ ràng cấm chế bình thường không có tác dụng với thân thể của Hàn Lập hiện giờ.

Hàn Lập tiềm nhập vào trong lòng đất đi về phía trước được hơn hai mươi trượng thì phía dưới này bắt đầu hiện ra một quang đoàn màu lam nhạt, quang đoàn này lớn nhỏ cỡ đầu người từ từ chuyển động quay tròn không ngừng, bên trong mơ hồ có có một cái vực xoáy.

Hàn Lập rùng mình, dừng lại một chút rồi từ từ từng bước tiến tới cẩn thận quan sát một phen, nhưng một chuyện khiến Hàn Lập không ngờ đến xuất hiện ra.

Khi thân hình hắn vừa dừng lại, vòng xoáy trong lam sắc quang đoàn tựa hồ cảm ứng được sự tồn tại của hắn, quang mang bỗng nhiên đại phóng, từ giữa quang đoàn phun ra một cỗ thất sắc hào quang, loé một cái đã cuốn lấy thân thể hư vô của hắn.

“Á…………..!”.

Hàn Lập không kịp phòng bị chợt vô cùng kinh hãi, qua một lúc quằn quại, xuất hiện một cỗ cự lực đè vào bốn phía thân thể hắn, nhất thời không thể tránh thoát được.

Mà cũng không chờ hắn kịp suy nghĩ phương cách né tránh, tứ phía đã cô đặc lại như đúc hồ, dường như hắn đã bị truyền tống đến một địa phương xa lạ.

Lúc này khả năng hư hoá của thân hình đã bị phá vỡ, thân hình không thể tự chủ liền hiển lộ ra, đồng thời từ ngực Hàn Lập chợt loé lên tử quang, một đạo tử sắc phù quỷ dị hiện ra.

Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, hắn không lưỡng lự giơ một tay lên chụp lấy đạo phù này, lưỡng thủ hợp lại, linh quang loé lên, Thái Nhất Hoá Thanh Phù liền biến mất không thấy.

Cạnh phía trước hắn không xa, một tả một hữu có hai người khác đang đứng.

Hai người này thấy Hàn Lập vô thanh vô tức xuất hiện liền bị dọa cho hoảng sợ, cả hai lập tức nhìn kỹ mặt mũi của Hàn Lập, một tên giật mình la lên thất thanh :

“Là ngươi.

Ngươi làm thế nào phát hiện ra nơi này ?”.

Gã này chính là tên hán tử mày xếch còn tên kia có dáng người mập mạp, thần sắc cũng đang kinh nghi bất định, chính là vị Kim Bàn Tử đã gặp qua.

Tự nhiên Hàn Lập cũng không biết lý do, vừa rồi nếu không phải xuất phát từ việc do hắn cẩn thận vận dụng Thái Nhất Hoá Thanh Phù đem thân thể hư hoá, nên mới bị thất sắc hào quang cuốn vào trong nháy mắt, nếu không phải nhờ hắn tu luyện qua Kim Cương Quyết tới đại thành thì đã bị hộc máu hao tổn tinh nguyên rồi.

Thất sắc hào quang này hình như tương tự với Phật tông linh quang nhưng có khác một chút, tu sĩ bình thường nếu bị hà quang này cuốn lấy, chẳng những một thân pháp lực vô phương vận dụng mà càng chống cự càng bị lực đè ép thành một đám thịt vụn.

Để bài trừ cấm chế này tiến vào bên trong, đám sư đồ hán tử mày xếch đã khổ công ba ngày ba đêm dựa vào pháp lực và bảo vật mới có thể tiến vào không gian này.

Hàn Lập gặp hai tên này trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.

Không có cấp Luyện Hư tu sĩ ở đây, cho dù hai tên này liên thủ hắn cũng có thể ứng phó được, vì vậy ẩn thuật bị phá, thần sắc hắn vẫn như thường nhìn hai tên này cười ha hả nói:

“Ta đang lấy làm lạ kẽ nào lại bố trí cấm chế ở bên ngoài, nguyên lai là nhị vị đạo hữu, hai vị xuất hiện ở đây có việc gì phải làm sao ? Nếu Hàn mỗ nhớ không lầm thì một trong các điều luật của Thiên Uyên Thành chính là không cho phép ngoại nhân xông vào linh địa của người khác, khi có chuyện cần phải thông báo cho chủ nhân biết một tiếng nếu được cho phép thì mới được vào, nếu không sẽ bị Thiên Vệ trách cứ hơn nữa sẽ bị hình phát roi độc đấy”.

Khi nói đến mấy câu sau thì khẩu khí Hàn Lập trở nên âm trầm lộ vẻ bất thiện, hán tử mày xếch và Kim Bàn Tử khi nghe nói đến Độc Tiên Hình phạt, cho dù là Hóa Thần tu sĩ cũng không khỏi biến sắc.

Con ngươi của Kim Bàn Tử hơi co rụt lại, hắn nở nụ cười tươi nói:

“Hàn đạo hữu không cần hiểu lầm, ta và Ông hiền đệ chỉ đi ngang qua mà thôi, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút tại đỉnh núi này thì không biết như thế nào lại động chạm đến cấm chế và bị truyền tống đến nơi đây, bọn ta cũng không hiểu tại sao nữa”.

“A, Kim huynh nói đơn giản như vậy có thể khiến tại hạ tin được sao ? nếu Hàn mỗ đoán không sai nơi này còn có hai vị đạo hữu khác” Hàn Lập chắp tay sau lưng, thần tình như cười như không.

Hắn đã xem xét qua tình hình ở phụ cận xung quanh một lần, hiện tại bọn họ đang ở trong một không gian kỳ bí.

Không gian này cũng không quá rộng lớn, cao gần trăm trượng, khuôn viên cỡ một dặm, bốn phía trên không chớp động thất sắc quang hà lòe loẹt.

Điều càng làm cho người ta kinh ngạc là trên bầu trời của phiến không gian này phiêu động bảy vầng Thái Dương giống như quang đoàn thật lớn, phát ra quang mang trắng ngà khiến cho người ta có một cảm giác thanh lương thâm thúy thật khác thường.

Ở trung tâm của thất đại quang đoàn này chớp động một cổng vòm phát ra thất sắc quang mang, bên trong mờ mờ ảo ảo dị thường.

Nghe Hàn Lập nói, bọn Kim Bàn Tử thất kinh, lại liếc thấy Hàn Lập nhìn về quang môn, cả hai bèn liếc mắt trao đổi, sau đó thần sắc trở nên âm trầm nói:

“Làm sao ngươi biết chúng ta có thêm người khác ?”.

Thanh âm của Kim Bàn Tử trở nên băng hàn mà nét mặt của hán tử mày xếch cũng xuất hiện sát khí.

“Ồ, Như thế nào ? Hai vị muốn động thủ à ?”.

“Quên nói cho hai vị đạo hữu biết trước khi tại hạ xuất phát đã lưu lại vài đạo truyền âm phù, thiết hạ cấm chế, chỉ cần tại hạ xảy ra chuyện bất trắc thì truyền âm phù này sẽ lập tức truyền đến vài vị đạo hữu kết giao thân tình với tại hạ và có cả Triệu Vô Quy tiền bối nữa.

Tội vô duyên vô cớ xông vào linh địa người khác lại cố ý công kích đồng liêu ắt hẳn sẽ làm cho Chấp Pháp Đội cảm thấy hứng thú, đây là tội lớn phải chịu hình phạt Băng Ngục Đao Sơn, huống hồ nhị vị liên thủ có thể kích sát được tại hạ sao?” Hàn Lập không giận ngược lại cười ha hả nói.

“Ngươi biết Triệu thiên vệ ?” Hán tử mày xếch rùng mình, mặt lộ vẻ hoài nghi.

Kim Bàn Tử cũng ngẩn người ra.

“Tại hạ do chính Triệu tiền bối tự mình dẫn về Thiên Uyên Thành, nhị vị thấy tại hạ nói có đáng tin không ?” Hàn Lập thản nhiên trả lời, bộ dáng như đã sớm an bài hết thảy.

Thấy thái độ của Hàn Lập, hán tử mày xếch và Kim Bàn Tử nhìn nhau.

“Hừ ! Ngươi đã biết nơi đây cũng chỉ có bọn ta, nói cho ngươi biết cũng không sao.

Ở đây ngoài hai chúng ta còn có sư môn trưởng bối đã tiến sâu vào trong cấm chế, bọn ta phụng mệnh ở lại đây canh giữ. ngươi chỉ là một Hoá Thần tu sĩ tưởng có thể ngăn cản được sao ? Dù Thiên Uyên Thành có những quy định nhưng cũng tùy đối tượng, không lẽ vì một cái mạng nhỏ của một tên Hóa Thần tu sĩ như ngươi lại đi đắc tội với hai người Luyện Hư tu sĩ à, cho dù ngươi được sự đỡ đầu của Triệu Vô Quy tiền bối nhưng cũng chỉ là mối tương giao hời hợt mà thôi” Hán tử mày xếch trầm ngâm một lúc rồi đột nhiên nói.

“Phải hay không Ông đạo hữu có dám đánh cược một lần không.

Bất quá trước khi tại hạ tiến vào đây cũng đã biết có đạo hữu ở đây, trong Truyền Âm Phù cũng đã nhắc tên đạo hữu, chắc hẳn đạo hữu có pháp lực cao cường không lo sợ sưu hồn thuật của Chấp Pháp Đội thì phải ?” Hàn Lập cười hăng hắc, không có bất cứ hành động nào.

“Nếu bọn ngươi không sợ chấp pháp Thiên Vệ của Thiên Uyên Thành thì cứ mặc nhiên tiềm nhập cướp đoạt bên trong linh địa của ta đi”.

Lời này của Hàn Lập vừa ra khỏi miệng khiến khuôn mặt của hán tử mày xếch trở nên vô cùng khó coi mà Kim Bàn Tử cũng run sợ, dù sao chuyện này khiến cho bọn chúng vô phương chạy tội.

Có một số việc nếu làm âm thầm không ai hay biết cũng không sao, nhưng nếu bị người khác biết được sẽ khiến cho Thiên Vệ và Trưởng Lão Hội phải chứng tỏ quyền uy.

“Ha ha, ta nghe nói thần thông của Hàn đạo hữu không bình thường, tiền đồ sẽ tiến xa vô cùng nên chắc chắn sẽ không nghĩ quẩn cùng chúng ta lưỡng bại câu thương.

Bất quá ta nói thật, chuyện ở đây không phải là do chúng ta làm chủ, Hàn huynh có điều kiện gì hãy chờ trưởng bối chúng ta đến cùng trao đổi, huynh thấy thế nào ?” Kim Bàn Tử chà xát hai bàn tay, hai mắt híp lại, nói nhẹ nhàng.

“Như thế nào, hai vị cho rằng tại hạ không dám ở lại sao ? Cũng tốt, Hàn mỗ cũng muốn kiến thức phong thái hai vị tiền bối một phen, sẽ ở chờ tại đây”.

Hàn Lập cười nhạt, thân hình nhoáng lên, xuất hiện tại một góc khác, sau đó trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bộ dáng hắn rõ ràng muốn gặp mặt hai vị Luyện Hư tu sĩ.

Phàm Nhân Tu Tiên

Vong Ngữ

Quyển 8


Chương 1344: Ngọc Cốt Nhân Ma

Bọn Kim Bàn Tử chợt thấy hành động này của Hàn Lập, tự nhiên bọn chúng hơi bất ngờ, hai tên khẽ nhúc nhích môi truyền âm trao đổi với nhau, rồi cũng không nói thêm gì nữa mà cả hai cùng tìm đến một góc khác , đồng dạng khoanh chân ngồi xuống.

Bọn này cũng đã nghĩ thấu đáo rồi, nếu không có nắm chắc phần thắng hạ thủ Hàn Lập mà đối phương lại cũng không có ý xông vào quang môn thì dĩ nhiên bọn chúng sẽ lấy bất biến ứng vạn biến, đem việc đau đầu này giao cho trưởng bối xử lý, tránh rước lấy phiền toái mang họa đến cho bản thân.

Cứ như vậy, cả tòa không gian trở nên yên tĩnh không một tiếng động, trong ba người có kẽ nhắm mắt dưỡng thần lại có người lặng yên ngắm nhìn quang môn.

Bọn hán tử mày xếch tự nhiên không biết lúc này Hàn Lập đang âm thầm khó xử, chuyện hắn nói về Truyền Âm Phù cũng như các loại cấm chế linh tinh khác tự nhiên chỉ là nói nhăng nói cuội.

Nguyên là theo tính toán của Hàn Lập, nếu bọn kia thật sự tranh đoạt bảo vật, bản thân liền dựa vào uy năng của Thái Nhất Hóa Thanh Phù, ẩn nấp ở một bên thần không hay quỷ không biết để thừa cơ hội ra tay tranh đoạt, còn nếu thần thông đối phương quá lợi hại thì chỉ âm thầm giám thị mà thôi.

Nhưng thật không ngờ vừa mới tiến vào đã bị hào quang quái dị truyền tống thẳng đến không gian kỳ bí này, khiến cho thần thông ẩn nấp của linh phù cũng mất đi hiệu nghiệm.

Như vậy thì hắn chỉ còn nước trực tiếp đối mặt với các… tu sĩ này.

Cũng may hắn đã nhanh trí cảnh báo đối phương nếu hắn rơi vào đường cùng sẽ khiến bọn chúng lâm vào tình thế ném chuột sợ vỡ đồ quý, làm cho bọn Kim Bàn Tử e sợ.

Đương nhiên cũng phải do Hàn Lập sợ không địch lại bọn này.

Dù hán tử mày xếch và Kim Bàn Tử, một tên là Hoá Thần trung kỳ, một tên là Hoá Thần hậu kỳ nhưng dựa vào thần thông nghịch thiên của hắn và các thủ đoạn vốn có, nếu toàn lực ứng phó thi triển thủ đoạn sét đánh không kịp bưng tai, tối thiểu có tám phần nắm chắc chém chết cả hai người này tại đương trường.

Động thủ giết người chỉ là việc đơn giản, nhưng nếu tuỳ tiện ra tay chỉ e lại gây ra mối đại cừu với hai Luyện Hư tu sĩ đang ở trong quang môn đó.

Hắn chả có cảm tình gì với bọn tu sĩ tự tiện xông vào linh địa của hắn nhưng tuyệt không muốn tạo thêm đại địch về sau.

Huống hồ coi như hắn dễ dàng kích sát bọn Kim Bàn Tử nhưng thân đang bị hãm trong không gian kỳ bí này, vạn nhất không kịp thời rời khỏi bị hai Luyện Hư tu sĩ đi ra gặp phải, chỉ sợ xác chết thứ ba nằm lại đây là hắn chứ không sai.

Nếu đã như vậy, chi bằng tìm cách âm thầm thoát thân, trốn khỏi nơi đây, sau này tính bước kế tiếp cũng không muộn.

Hàn Lập âm thầm sắp sẵn kế hoạch, mặc dù hai mắt hắn nhắm lại nhưng thần niệm cường đại đã sớm hoá thành vô số đường tơ bắn ra bốn phương tám hướng.

Hành động mà Hàn Lập tùy tiện dùng thần niệm dò xét như vậy tự nhiên đám Kim Bàn Tử khó có khả năng họ không phát hiện ra nhưng cả hai không những không mở miệng ngăn cản mà ngược lại âm thầm cười lạnh trong lòng.

Kết quả khi các tia thần niệm của Hàn Lập tiếp xúc thất sắc thải hà trên mặt vách không gian, giống như trâu đất xuống biển (nước đổ lá môn) biến mất vô tung vô ảnh, thậm chí còn phát sinh một cỗ hấp lực cường đại làm bản thể thần niệm của Hàn Lập rung chuyển hoảng động, thiếu chút nữa thoát thể ra ngoài.

Hàn Lập thất kinh vội vàng lưu chuyển Đại Diễn Quyết, sau một hồi mới có thể cắt đứt được cỗ hấp lực này.

Nhưng cũng bởi vậy nên hắn mở mắt ra ngắm nhìn quang hà trên vách không gian, sắc mặt âm tình bất định.

Tự nhiên hắn cũng thấy bọn hán tử mày xếch nơi khoé miệng lộ ra nét cười hả hê châm chọc.

Xem ra vách không gian này thật là quỷ dị, bọn kia cũng đã biết rõ rồi, còn cố ý để cho hắn làm vậy mà ăn phải quả đắng.

Trong lòng Hàn Lập hơi tức giận nhưng thần sắc bề ngoài như thường, trong đầu xoay chuyển đối sách khác.

Thật đáng tiếc, Linh bảo không gian phỏng chế Xích Hồn Phiên đã hũy hoại trong không gian phong bạo tại không gian tiết điểm lúc trước, nếu không sẽ rất có công hiệu bài trừ không gian chướng bích tại đây.

Đương nhiên ngoài Xích Hồn Phiên, còn có thần thông Phá Diệt Pháp Mục rất hữu hiệu trong việc xé rách không gian, bất quá không gian này quá kỳ bí, một kích toàn lực của Phá Diệt Pháp Mục có thành công hay không chỉ là suy đoán mà thôi.

Tâm niệm của Hàn Lập xoay chuyển tính toán không ngừng, một lát sau hắn đã có chủ ý khác.

Nếu thần niệm đã không thể xâm nhập vào vách không gian vậy hãy sử dụng Minh Thanh Linh Mục xem có lộ ra đều gì hay không.

Lúc này hắn bèn quán chú linh lực vào hai mắt, từ trong chổ sâu trong đồng tử đại phóng lam mang…

Thời gian một ngày một đêm đã trôi qua, tại một góc của không gian, Hàn Lập đã nhắm lại song mục, bộ dáng hoàn toàn nhập định, xem ra trong quá trình dò xét hắn cũng không tìm ra cách ổn thỏa để rời đi.

Mà quang môn trong không trung cũng không xảy ra động tĩnh gì khác lạ, hai người Kim Bàn Tử gắt gao theo dõi diễn biến quang môn trong không trung, sắc mặt cả hai bắt đầu trở nên âm trầm, đương nhiên bọn chúng không quên cảnh giác nhìn Hàn Lập.

“Thời gian trôi qua đã khá lâu nhưng hai vị tiền bối vẫn chưa đi ra, không biết đã gặp chuyện gì phiền toái ở bên trong rồi ?” Hàn Lập vẫn nhắm mắt nhưng hốt nhiên mở miệng nói.

“Cái này… xin Hàn đạo hữu cứ yên tâm, sư tôn nếu gặp chuyện không may thì bọn ta đã nhận được tin tức rồi.

Thế nào, chẳng lẽ Hàn huynh chờ đợi hai ngày đã mất kiên nhẫn rồi à ?” Hán tử mày xếch vừa nghe Hàn Lập bất chợt mở miệng, trong lòng rùng mình, nhưng không cam lòng yếu thế mà đáp trả lại.

“Hai vị tiền bối vô sự là tốt rồi, hiện giờ tại hạ còn…”

Hàn Lập cười một tiếng muốn nói tiếp gì đó thì từ thất sắc đại quang đoàn trong không trung đột nhiên phát ra thanh âm vù vù, linh áp kinh người phát động,các quang đoàn phát sáng rực lên.

Bọn hán tử mày xếch thất kinh mà Hàn Lập cũng mở mắt nhíu mày nhìn diễn biến đang xảy ra.

Dị biến chỉ vừa mới bắt đầu thôi, trong âm thanh vù vù, bảy quang đoàn chuyển động rồi cuồng tăng, trong nháy mắt từ kích thước chỉ bằng đầu người đã trở thành bánh xe thật lớn, mà tình trạng này có vẻ chưa dừng lại.

Xung quanh bảy quang đoàn bỗng nhiên hiện lên tầng tầng sóng gợn không gian bắt đầu từ trung tâm phát tán ra xung quanh.

Trong phút chốc, quang môn phảng phất như bị một cỗ vô hình cự lực đè nén mơ hồ trở nên vặn vẹo kịch liệt.

“Bất hảo!”.

Kim Bàn Tử thấy cảnh này sắc mặt đại biến, quát to, lập tức đứng thẳng dậy.

Vẻ mặt của hán tử mày xếch cũng đầy vẻ ngạc nhiên.

Thần sắc của Hàn Lập cũng trở nên vô cùng âm trầm.

Bởi vì… chẳng những quang đoàn trên không trung phát sinh biến hoá mà vách không gian ở bốn phía giờ đây cũng bắt đầu run rẩy, thậm chí thất sắc hào quang bắt đầu tán loạn có dấu hiệu tan rã.

Rõ ràng đây là dấu hiệu báo trước không gian sắp bị sụp đổ.

Sự tình quan hệ đến tính mạng, Hàn Lập không nói hai lời đứng ngay dậy, giơ tay hướng về phía đầu, tầng tầng hào quang mù mịt bỗng nhiên từ sau đầu hiện lên.

Tiếp theo đan thủ lộn chuyển, kim quang loé lên, trong tay xuất hiện ba khỏa viên châu phát ra ánh vàng rực rỡ.

Đây là ba khỏa Lôi Văn Châu vừa mới ngưng luyện không lâu.

Lúc này bọn Kim Bàn Tử cũng nhao nhao phun ra nhiều bảo vật, nhưng đã chứng kiến qua sự huyền diệu của không gian này nên cũng không nắm chắc là có thể phá vỡ không gian chướng bích để thoát thân, vì vậy sắc mặt cả hai trở nên kinh hoàng.

Tự nhiên Hàn Lập sẽ không quản sinh tử của hai tên này, hắn hít sâu một hơi dự định sẽ tế xuất Phá Diệt Pháp Mục ra giữa trán, rồi sau đó sẽ phối hợp với Nguyên Từ Thần Quang và Lôi Văn Châu phá vỡ không gian mà tẩu thoát.

Nhưng vào lúc này hốt nhiên một tiếng vang “ầm…” thật lớn truyền ra từ quang môn.

Hàn Lập cả kinh không khỏi đình chỉ hành động.

Tiếp theo chỉ thấy quang môn lóe lên thất sắc hào quang, từ đó bay vụt ra hai đạo lục quang và kim quang chói mắt.

Hai đạo độn quang này trông giống như luồng kinh hồng xoay quanh trên không trung, quang mang chợt biến mất, hiện ra một con Phỉ Thuý Tiểu Giao và một kim sắc tiểu đồng tử cao chừng một thước.

Chỉ thấy hai sừng trên đầu Tiểu Giao đã bị chặt đứt một cái, lân phiến trên người loang lổ, còn tiểu đồng tử thì đầu tóc rối bù, kim bào trên người cũng bị rách một mảng lớn.

Bộ dáng hai người này có vẻ chật vật đang điên cuồng chạy trốn.

“Chạy mau, đây không phải là nơi Thiên Bảo Thượng Nhân tọa hoá mà chính là nơi giam cầm một con Ngọc Cốt Nhân Ma, chúng ta đã chấn động cấm chế của Thượng Cổ tu sĩ nên con Ma này đã thoát khỏi giam cầm, không gian cũng sẽ sụp đổ.

Ủa, ngươi là ai ?”.

Kim sắc đồng tử hổn hển nói nhưng lập tức phát hiện ra Hàn Lập đang đứng đó, trên dầu chớp động quầng sáng trắng xám, bèn kinh ngạc hỏi.

“Tổ phụ, hắn là Hàn tiểu tử, hắn…” Kim Bàn Tử thấy hai người đi ra, vui mừng vội vàng nhúc nhích môi truyền âm thông báo lai lịch của Hàn Lập.

“Là chủ nhân của linh địa nơi đây ?!” Phỉ Thuý Giao Long nghe rõ ràng như thế, mặt trở nên nghiêm nghị, trong mắt loé ra sát cơ.

“Minh huynh, ngươi muốn làm cái gì.

Bọn ta chạy trối chết còn không kịp nữa là, lúc này sao còn có thể nhiều chuyện nữa chứ, nếu hoá thân của bọn mình vẫn lạc thì mất nhiều hơn được, huống hồ ngươi cũng đừng quên hắn là một phi thăng tu sĩ, ta không có hứng thú trêu chọc … những kẻ như tên điên này” Kim sắc đồng tử sau khi nghe xong mặc dù cũng ngạc nhiên nhưng lập tức truyền âm trao đổi với Giao Long.

“Cũng tốt, trước hết bọn ta nên hợp lực rời khỏi đây, chỉ cần bọn ta không tự mình động thủ, cho dù bọn Triệu Vô Quy tìm đến cửa cũng chẳng sợ.

Một khi không gian này sụp đổ, hãy để tên này táng thân cùng với Ngọc Cốt Nhân Ma đi, đáng tiếc chỉ là hoá thân của bọn ta đến đây, nếu không hà tất phải sợ hãi con Ma này, chúng ta đi thôi” Phỉ Thúy Giao Long chần chờ giây lát rồi lập tức thu lại sát cơ, sáng suốt nói.

“Vậy được rồi.

Mau ra tay, không gian này không còn chống đỡ được bao lâu nữa đâu” Kim Sắc đồng tử nhẹ nhõm, rõ ràng hắn không muốn mình chết vô ích ở đây.

Lập tức lưỡng thủ hắn kháp quyết, miệng lẩm bẩm, nhất thời sau lưng hiện ra một khẩu Mộc Kiếm bay lên trời hoá thành một cây cự đại kiếm quang to hơn trượng.

Phỉ Thuý Giao Long đồng dạng trong miệng cũng phát ra tiếng long ngâm, thân hình lăn xuống hóa thành một con Lục Giao cao hơn mười trượng trên đầu có một cái sừng lục sắc không ngừng chớp loé tử sắc lôi điện, thoạt nhìn khí thế vô cùng kinh nhân.

Mặc dù không biết bọn kia đang trao đổi với nhau điều gì nhưng khi thấy Cự Kiếm và thần thông của Giao Long kinh sợ như vậy, trong lòng của Hàn Lập cũng rùng mình.

Giờ phút này hào quang tại bốn vách không gian đã tán loạn hầu như biến mất, bề mặt chướng bích đã phát ra tiếng ông ông vặn vẹo lên đến cực điểm.

Phàm Nhân Tu Tiên

Vong Ngữ

Quyển 8


Chương 1345: Không Gian Phong Bạo

Đột nhiên thân hình của Cự Giao rung lên, nó lắc đầu quẫy đuôi rồi há miệng, một cỗ thanh sắc quang trụ cuồng bạo phún ra, cái sừng còn sót lại trên đầu cũng phóng ra một đạo hào quang tử sắc to cỡ cánh tay, cùng quang trụ hợp lại thành một thể hùng hổ cuồng bạo đánh vào chướng bích phía đối diện.

Cùng lúc này Kim sắc đồng tử giơ tay chộp vào thiên linh cái, trong phút chốc một đạo kim huỳnh quang trụ phóng lên cao, nhập vào trong cự kiếm ở trên đỉnh đầu.

Trong kiếm quang truyền ra thanh âm vù vù, kích cỡ kiếm quang cuồng tăng thêm lần nữa phát ra kim mang chói mắt.

Còn Tiểu đồng tử sau khi phóng ra kim quang trụ, thân thể lại thu nhỏ nữa, chỉ chừng nửa thước, nhưng lão bất chấp để ý mà lưỡng thủ tiếp tục kháp quyết.

Cự kiếm hóa thành một đạo kim hồng theo sát thanh sắc quang trụ trảm tới.

Mục tiêu cả hai đều cùng một điểm trên chướng bích.

Một tiếng nổ vang ầm ầm phát ra, thanh quang kim mang bạo liệt mở ra rồi lại đan vào nhau, sau đó huyễn hóa thành một khỏa cự đại quang cầu lớn tới mấy trượng nhìn qua cực kỳ huyền diệu, bề mặt quang cầu chớp lóe ngoằn ngèo vô số tia thiểm điện.

Không biết quang cầu này ẩn chứa loại thần thông nào nhưng nó từ từ tiềm nhập vào bên trong chướng bích, chỉ mới tiến vào hơn phân nửa mà với uy năng dữ dội của nó đã mạnh mẽ xé rách chướng bích ra làm hai.

Giao Long và Tiểu đồng tử cùng vui mừng, Phỉ Thúy Giao Long liền vội gọi hán tử mày xếch một tiếng, nhoáng một cái, hình thể trong nháy mắt đã khôi phục lại như cũ, hóa thành một đạo lục hồng cuốn hán tử mày xếch theo, bắn nhanh về hướng quang cầu.

Trong lúc độn quang, Giao Long lạnh lùng liếc xéo Hàn Lập đứng bên kia.

Lúc này Hàn Lập lại đứng ngơ ngác nhìn sự việc xảy ra nhưng bản thân lại chẳng có chút hành động nào.

Trên mặt Giao Long thoáng hiện ra nét như nhìn một kẻ sắp chết, trong miệng gầm lên một tiếng rồi độn xuất lướt qua quang cầu.

Gã không sợ Hàn Lập nhân cơ hội này chạy trốn.

Do quang cầu này đã dung hợp chân nguyên lực của gã và Tiểu đồng tử, nếu không tự hắn dẫn đi theo thì căn bản vô phương xuyên thấu qua thông đạo này.

Kim sắc đồng tử thấy Giao Long đã đi trước một bước, lúc này cũng lẳng lặng hóa thành một phiến kim hà cuốn theo Kim Bàn Tử, phóng thẳng đến chướng bích trước mặt, đồng dạng muốn độn xuất ra ngoài.

Nhưng vào lúc này ở phụ cận quang cầu bỗng nhiên vang lên một tiếng như sét đánh, tiếp theo không gian trở nên dao động, một đạo nhân ảnh sau lưng có hai cánh chợt lóe hiện ra.

Đầu vai của nhân ảnh này rung lên, nhất thời một mảnh hào quang trắng xám mù mịt chụp về phía Kim sắc đồng tử.

Tiểu đồng tử liền cảm thấy một cỗ hấp lực, trong lúc không phòng bị liền bị nhân ảnh này dán chặt vào kim hà phía sau, từ đó truyền đến một thanh âm lạnh nhạt:

“Tiền bối muốn thoát thân thì nên phải mang vãn bối cùng theo”.

Thanh âm này chính là của Hàn Lập.

Kim sắc đồng tử sửng sốt, ánh mắt hướng về phía vị trí của Hàn Lập lúc nãy thì vẫn thấy có một vị Hàn Lập khác đứng yên đó, nị “Hàn Lập” này thấy Tiểu đồng tử nhìn lại liền há miệng cười, rồi tức thì thân hình kia chợt tán loạn biến mất, trong chớp mắt hóa thành một đạo thúy lục sắc linh phù, nhẹ nhàng nhoáng lên không biến mất.

Đây chính là Hóa Linh Phù của Hàn Lập.

Thì ra Hàn Lập thấy hai tên Luyện Hư tu sĩ muốn động thủ phá bích chướng, trong lòng liền tính toán, dùng Hóa Linh Phù biến ảo thành thế thân, bản thân mình thì âm thầm sử dụng Phong Lôi Sí lặng lẽ độn nhập vào hư không thuấn di đến phụ cận của quang cầu.

Đạo Hóa Linh Phù này đã được Hàn Lập bồi dưỡng hơn mấy trăm năm nên có thần thông tạo ra hóa thân thay thế vô cùng thần diệu, mặt khác trong lúc vội vàng nên Phỉ Thúy Giao Long và Kim sắc đồng tử cũng không phát hiện ra điều gì kỳ hoặc.

Kết quả đã bị Hàn Lập chớp lấy cơ hội, vận dụng Nguyên Từ Thần Quang giống như một loại keo dính, một tấc cũng không rời đính chặt vào độn quang của Kim sắc đồng tử.

Tiểu đồng tử này là nhân vật nào chứ, mặc dù giật mình một chút, nhưng đã rõ ràng trò hí lộng của Hàn Lập, Lão dừng độn quang lại, phát ra thanh âm đe dọa:

“Tiểu bối, ngươi muốn chết ?”.

Lập tức từ trong kim hà phóng ra vạn đạo kim quang cuốn về phía Hàn Lập không chút khách khí.

Nhưng khi kim quang tiếp xúc với quầng sáng trắng xám, chỉ phát ra thanh âm bạo liệt “Đùng, đùng”, sau một hồi run rẩy kịch liệt cũng không thể đẩy quầng hôi hà đi được.

Lần này trong lòng Kim sắc đồng tử rùng mình.

“Hắc, hắc.

Nếu đích thân là bản thể của tiền bối tới đây thì tự nhiên vãn bối không thể ngăn cản pháp lực của tiền bối, nhưng bây giờ chỉ là phân thân của tiền bối, mà muốn dễ dàng hất bay Nguyên Từ Thần Quang của vãn bối thật là điều mơ tưởng, tiền bối có muốn cùng vãn bối bầu bạn ở chỗ này trong một thời gian dài không ?” Trong quầng hôi hà phát ra thanh âm cười khẽ của Hàn Lập.

“Ngươi dám uy hiếp lão phu ?!”.

Kim sắc đồng tử nghe vậy vô cùng giận dữ muốn thi triển thần thông khác, thì đúng lúc này hốt nhiên từ trong không trung truyền đến một tiếng thét chói tai vô cùng thê lương.

Hàn Lập đang ở trong Nguyên Từ Thần Quang nghe được thanh âm này, thân thể liền nóng bừng bừng, huyết dịch toàn thân sôi trào muốn tuôn ra ngoài thân thể.

Nhưng Kim Cương Quyết của hắn đã tu luyện đại thành, da thịt cứng cỏi không thua gì đỉnh bậc pháp khí, mặc dù thoáng kinh hãi nhưng hắn vội vàng kháp quyết liền cảm thấy bình ổn trở lại.

Tiểu đồng tử nghe tiếng thét này sắc mặt đại biến, còn Kim Bàn Tử mặc dù đang được kim quang bảo vệ, nhưng khi nghe tiếng thét này lập tức trào máu mặt, thân hình lung lay muốn gục xuống.

“Khấp huyết đại pháp !”.

Tiểu đồng tử quát to kinh hãi, một tay liền vỗ vào hư không, nhất thời một đạo kim sắc quang trụ từ trong tay phóng ra rót vào trong thân thể của Kim Bàn Tử, thân hình gã này chấn động mạnh nhưng cuối cùng máu huyết trên mặt đã ngừng trào ra.

Từ phía quang môn đang vặn vẹo giữa không trung chợt lộ ra một cái cự đại cốt trảo, bộ dáng muốn mở cửa quang môn một lần nữa.

Trảo này trắng nõn như ngọc tản mát ra linh áp kinh người, mà tiếng thét thê lương vừa rồi truyền ra từ quang môn này.

“Xem ra chỉ chút thời khắc nữa là Ngọc Cốt Nhân Ma sẽ thoát ra ngoài, vạn nhất vị tiền bối rời đi lúc trước vì muốn trừ ma bất chấp tiền bối còn ở lại, mà phá hủy thông đạo khiến cho chúng ta bị khốn ở đây.

Tiền bối không có…chút nào băn khoăn sao ?” Hàn Lập trấn tỉnh lại tinh thần, nói vẻ vô cùng tỉnh táo.

Kim sắc đồng tử khi thấy cự đại cốt trảo xuất hiện, sắc mặt vô cùng khó coi, rồi lại nghe lời này của Hàn Lập, khóe miệng một phen co quắp, trong lúc nhất thời trở nên do dự không quyết.

Hắn hiểu rất rõ Minh lão ma, nếu đi ra muộn chỉ sợ lão này dám làm thế chứ chẳng chơi.

Lúc này từ quang môn lại lộ ra thêm một cái cốt trảo thứ hai.

Hai cốt trảo một tả một hữu nắm hai bên vòm cửa, tiếng thét thê lương dừng lại kế tiếp là tiếng gầm rú ầm ầm.

Xem ra Ma vật sắp xuất hiện rồi.

“Hảo, tiểu tử ! Ngươi khá lắm, Lão phu mang ngươi ra ngoài !” Vị Kim lão quái này cũng là hạng cáo già, tâm niệm chuyển động không chần chờ nữa mà đáp ứng.

Hàn Lập nghe vậy trong lòng vui mừng.

Nguyên Từ Thần Quang đang hút chặt nhất thời buông lỏng ba phần, Kim đồng tử thôi thúc pháp quyết, từ kim hà đại phóng quang mang, bao bọc luôn hôi quang rồi mang theo Hàn Lập chạy tới quang cầu.

Hàn Lập chỉ dùng Nguyên Từ Thần Quang bao bọc xung quanh, tùy ý để Tiểu đồng tử dụng pháp.

Khi tiến vào trong quang cầu, Hàn Lập chỉ cảm thấy quang mang chói mắt khắp tứ phía, sau một hồi thiên toàn địa chuyển thân hình đã xuất hiện trên không trung của thạch sơn.

Phụ cận giữa không trung rõ ràng trôi nổi một khỏa quang cầu thật lớn,

quang cầu này tựa như được khảm vào không trung vậy, chỉ hiển lộ ra một nửa mà thôi.

Phỉ Thúy Giao Long và Hán tử mày xếch đang đứng cạnh đó không xa thấy Hàn Lập cũng đi theo ra liền giật mình.

Hàn Lập không suy nghĩ nhiều, hai cánh sau lưng rung lên, trong nháy mắt hóa thành một đạo thanh bạch sắc hồ quang, ngay tại chỗ lập tức biến mất.

Sau một khắc, hắn xuất hiện tại một vị trí khác cách chổ cũ hơn mười trượng.

Không biết vì nguyên nhân gì mà tuy gần trong gang tấc, Kim sắc đồng tử lại không có ý vây khốn hắn, để hắn dễ dàng thoát thân.

Phỉ Thúy Tiểu Giao lạnh lùng nhìn cảnh này, trong mắt chợt lóe lên sát khí, muốn hành động…

Nhưng vào lúc này, lấy quang cầu làm trung tâm, không gian ở phụ cận xung quanh chợt dao động làm cho người ta sởn cả gai ốc.

Trên bầu trời gầm thét một thanh âm quái dị, không gian giống một tờ giấy bị ai đó làm cho vặn vẹo thành nếp nhăn, sau một lúc các đường nếp này ngày càng dày đặc.

“Bất hảo !”.

“Không gian phong bạo !”.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người bao gồm cả Hàn Lập đều thất thanh la lên.

Cả bọn liền bất chấp mọi chuyện, toàn bộ đều toàn lực tức tốc khu động pháp quyết hóa thành các đạo kinh hồng hướng bốn phương tám hướng bắn nhanh chạy trốn.

Mặc dù thuấn di thuật rất thần hiệu nhưng chả ai dám xài lúc này, không gian phong bạo sắp xảy ra, độn xuất trong hư không chẳng phải là muốn tự tìm chết sao.

Cũng may tu vi của mọi người ở đây ai cũng đều bất phàm, mặc dù dùng độn thuật bình thường nhưng chỉ mấy phen chớp động đều đã chạy xa ra ngoài vài trăm trượng.

Một âm thanh âm vang kéo dài.

Tại khu vục trước đó, không gian đang bị uốn nếp đột nhiên từ trong hư không hiện ra vô số đạo hắc ti tinh tế rồi lập tức kéo dài trải rộng ra hơn trăm trượng.

Tiếng rít nổi lên, hắc ti lập tức vỡ vụn bành trướng, môt cỗ bạch quang tựa như chất lỏng từ bên trong tuôn ra.

Một màn quỷ dị xuất hiện, khi bạch quang vừa xuất hiện, không gian xung quanh lập tức cuồng phong gào thét, hóa thành vô số cơn lốc cuốn mọi vật xung quanh vào bên trong.

Các cơn lốc này thôn phệ tất cả, bất cứ cái gì bị cuốn vào trong chớp mắt đều bị ép nát bấy, rồi “vèo” một cái biến mất vô tung vô ảnh, từ trong cơn lốc truyền ra thanh âm nổ lớn và tiếng rít chói tay giống như yêu ma thét gào.

Hàn Lập đứng trên một đỉnh núi cách đó hơn mười dặm nhìn cảnh tượng cơn lốc trùng thiên vô cùng quỷ dị, trên mặt không chút biểu tình.

Không gian phong bạo này còn yếu hơn mấy lần so với không gian phong bạo mà hắn đã từng gặp trong không gian tiết điểm, nhưng Hàn Lập tuyệt nhiên cũng không muốn bị cuốn vào trong chốn nguy hiểm này.

Phải biết rằng khi đi qua không gian phong bạo trong không gian tiết điểm, mặc dù đã có sự hỗ trợ thần thông không gian thiên phú của Băng Phượng, nhưng các bảo vật của hắn cũng đã bị hủy mất bảy tám phần, thiếu chút nữa đã chết ở bên trong đó.

Mắt thấy không gian phong bạo càng ngày càng mãnh liệt thậm chí có thể sẽ còn kéo dài.

Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, hốt nhiên độn quang nổi lên, không hề để ý đến bọn Phỉ Thúy Giao Long và Kim sắc đồng tử nữa, nhanh nhẹn biến mất, trực tiếp chạy về phía động phủ của mình.

Phàm Nhân Tu Tiên

Vong Ngữ

Quyển 8

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box