Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 270 : Cốt Thủ (c1346-c1350)
❮ sautiếp ❯Chương 1346: Cốt Thủ
Phía Phỉ Thúy Tiểu Giao tự nhiên cảm ứng được hành động của Hàn Lập, bèn nhướng mày mở miệng hỏi Hán tử mày xếch vài câu, sắc mặt của hán tử liền hiện ra vẻ đau khổ, liên thanh giải thích chuyện gì đó, sau khi nghe xong sắc mặt của Giao Long trở nên âm trầm.
Lúc này có một phiến kim quang từ một hướng khác đang tiến lại, sau vài lần chớp động đã lại gần bọn Phỉ Thúy Tiểu Giao, quang mang chợt tắt, hiện ra Kim Bàn Tử, trên đỉnh đầu hắn đang phiêu phù Kim sắc đồng tử.
“Thực sự Minh huynh muốn thả cho tiểu tử kia chạy thoát sao ? Vạn nhất hắn đem chuyện đoạt bảo của chúng ta báo cho Thiên Vệ trong thành biết được thì phiền toái không nhỏ đâu” Tiểu đồng tử nhìn Giao Long rồi nói.
“Đây chỉ là một phiền phức nhỏ mà thôi cần gì phải làm điều thừa thải này.
Chuyện tầm bảo tại linh địa người khác, chỉ cần không bị chấp pháp Thiên Vệ bắt quả tang thì cũng không phải là chuyện lớn.
Lúc trước sở dĩ bí ẩn như vậy là do danh tiếng của Thiên Bảo Thượng Nhân quá lớn, nên tại hạ không muốn lộ phong thanh ra ngoài mà thôi, hiện tại căn bản cũng không có bảo vật gì lại càng không ảnh hưởng tới ai cả.
Khi không bị mất mát quyền lợi, lão phu cũng không có hứng thú động chạm với các … phi thăng tu sĩ, huống hồ sau khi nghe tiểu đồ nói, tên này hình như còn có dính líu đến Triệu Vô Quy.
Bản thân Triệu Thiên Vệ thì không có gì phải lo, nhưng sư phụ hắn là Lôi La Chân Nhân của Trưởng Lão Hội đấy.
Hắc, hắc… nếu Kim huynh có nhã ý tìm tiểu tử này thì lão phu cũng có thể trợ giúp một tay” Phỉ Thúy Giao Long trầm ngâm một lúc rồi lạnh lùng nói.
“Ta và tiều bối này không cừu không oán, tìm hắn phiền phức làm gì chứ, nếu ở đây không có bảo vật thì lão phu xin cáo từ trước, sau này có duyên sẽ cùng đạo hữu đàm đạo một phen” Con ngươi của Kim sắc đồng tử xoay tròn, liền cười ha ha đáp lời.
Tiếp theo lão vung quyền, hóa thành đạo kim hà cuốn theo Kim Bàn Tử phi độn về phía chân trời, cũng không thèm quan tâm đến tình hình không gian phong bạo.
“Hừ ! Rõ ràng lão quái này bị tiểu tử kia ám toán trong kia, nên không thể không mang hắn theo cùng, bây giờ lại muốn xúi bẩy ta để mượn đao giết người à, Lão phu cũng chẳng có sinh tử đại cừu gì với hắn nên làm sao để lão được như ý chứ.
Đồ nhi, chúng ta đi thôi, nơi này xuất hiện không gian phong bạo tất sẽ khiến cho Chấp Pháp Đội của Thiên Uyên Thành chú ý, tuy khả năng chưa thể tới đây ngay lập tức nhưng cũng không loại trừ khả năng Thiên Vệ ở gần đây.
Ai da, thật sự là xúi quẩy mà”.
Phỉ Thúy Giao Long thấy kim hà biến mất về phía chân trời bèn hừ lạnh một tiếng, thì thào vài câu, tiếp theo thân hình hóa thành một đạo lục hồng bắn nhanh về hướng khác, Hán tử mày xếch cũng cuống quýt hóa thành một đạo lam hồng theo sát phía sau.
Cuối cùng hai đạo độn quang này cũng biến mất về cuối chân trời, trong phụ cận trừ tiếng vang ầm ầm từ không gian phong bạo truyền ra cũng không có thêm tiếng động nào khác.
Lúc này Hàn Lập đang trong đại sảnh của động phủ, hai tay ôm vai chăm chú nhìn ngân sắc quang mạc trước mặt.
Qua sự giám thị của Vạn Lung Châu, sau khi phát hiện hai tên Luyện Hư tu sĩ đã thật sự rời khỏi linh địa, hắn âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm, trong vùng ngân sắc quang mạc chỉ còn một điểm sáng thật lớn không ngừng chớp động biểu thị cho không gian đang phong bạo.
Hàn Lập khác bọn Minh lão ma ở chỗ bọn kia xong việc liền phủi mông đi thẳng không chút do dự, nhưng hắn lại phải giám thị không gian phong bạo này phòng ngừa nó phá hủy linh địa ngoài ý muốn.
Nhưng hắn cũng đã từng trải qua không gian phong bạo trong không gian tiết điểm nên cũng biết được không gian phong bạo sẽ duy trì không lâu.
Quả nhiên, trên quang mạc từng điểm hoàng sắc giằng co giật trái rẽ phải khoảng một canh giờ thì bắt đầu ảm đạm, tiếp theo một khắc sau thì hoàn toàn biến mất không thấy nữa, bây giờ Hàn Lập mới thở ra một hơi, tâm trạng buông lỏng nhẹ nhõm.
Cuối cùng, hắn quyết định chuẩn bị tắt đi ngân sắc quang mạc nhằm giảm bớt chi phí tổn hao linh thạch thì hốt nhiên sắc mặt trở nên đại biến, chỉ thấy tại vị trí hoàng sắc quang điểm biến mất đó đột nhiên hiện ra một quang điểm trắng xám.
Quang điểm này ít sáng hơn hoàng sắc quang điểm, thậm chí bộ dáng tùy thời có thể bị dập tắt đi, nhưng chính lúc quang điểm trắng xám xuất hiện, nó bắt đầu di động về hướng động phủ của hắn.
Trong lòng Hàn Lập cực kỳ lo lắng, tâm niệm tính toán cực nhanh, chẳng lẽ không còn cách nào ở lại được nơi này nữa sao.
Không lẽ tàn hồn Ma vật Ngọc Cốt Nhân Ma đã trốn thoát khỏi không gian phong bạo ? Mặc dù hắn không rõ lắm Ngọc Cốt Nhân Ma là loại Ma vật gì nhưng có thể làm cho cấp Luyện Hư tu sĩ phải tránh không kịp thì chắc chắn đáng sợ vô cùng, nếu hắn cứ tiếp tục ở lại thì chắc chắn vĩnh viễn không có ngày nào bình an cả.
Cũng may theo quan sát thì quang điểm này có linh áp cực thấp hẳn là bị tổn thương rất nặng, hiện tại muốn diệt sát nó cũng không khó.
Đã có quyết định, hắn cũng không chần chừ nữa, thân hình nhoáng lên hóa thành một đạo thanh quang rời khỏi động phủ chạy thẳng đến vị trí không gian phong bạo vừa biến mất.
Một lát sau hắn đã đứng trên không trung chỗ cũ, không gian phong bạo đã sớm không còn tồn tại, cùng lúc biến mất với nó còn có cả tòa thạch sơn trống trải, làm để lại trên mặt đất một cái hố to tướng đường kính dài hơn trăm trượng.
Hàn Lập khống chế độn quang đi quanh cái hố này hai vòng nhưng cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Hắn nhướng mày, dừng độn quang rồi trôi nổi trên không trung, đồng thời từ từ nhắm hai mắt lại.
Thần niệm cường đại cùng cấp với Luyện Hư tu sĩ phóng ra bốn phương tám hướng, trong nhất thời từng đợt thần niệm đem một phương viên hơn trăm dặm bao phủ vào bên trong, lục soát cẩn thận đến từng tấc đất.
Sau một lúc không lâu lắm, trong miệng Hàn Lập phát ra một tiếng kinh ngạc “Ủa?”.
Hai mắt hắn mở ra , trên mặt tràn đầy vẻ cổ quái.
Sau một phen tư lự, hắn huýt một tiếng sáo, thanh quang đại phóng, hóa thành một đạo thanh hồng bắn nhanh về một phía rồi biến mất,
luồng thanh hồng phá không đi được hơn ba trăm dặm thì dừng lại trên không trung một khu rừng.
Quang mang tắt đi, Hàn Lập xuất hiện chắp hai tay sau lưng đứng trên không, hai mắt chớp động lam mang ngắm nhìn.
Đột nhiên trong miệng hắn phát ra một tiếng hừ lạnh, giơ tay trảo xuống dưới.
“Phanh….”, một cái quang thủ trong suốt hiện ra chụp xuống một vị trí nào đó trong khu rừng.
Quang trảo phát ra từng trận vù vù, mặc dù chỉ lớn cỡ một trượng nhưng đã bao phủ phạm vi hơn mười trượng ở bên dưới, thanh thế rất kinh người.
“Vèo….”, một đạo ánh sáng xám từ trong rừng phá không bay ra hướng về một phương khác chạy nhanh.
Hàn Lập nhếch mép, tựa hồ đã sớm đề phòng, tay kia nhấc nhanh, năm ngón tay hướng về quầng sáng đó nắm chặt lại.
Vài tiếng “phốc, phốc…” truyền đến, năm đạo hồng ti từ ngón tay lóe lên bắn ra ẩn hiện trong hư không.
Một khắc sau, hồng ti tái hiện, hồng mang chớp động, quỉ dị quấn quít quanh quầng sáng kia.
Kích cỡ quầng sáng xám lập tức do duỗi liên tục, quang mang chớp lóe, muốn thoát ra ngoài.
Nhưng lưỡng thủ Hàn Lập đã kháp quyết, thúc đẩy năm đạo Hỏa Linh Ti.
Những đạo hồng ti này phát ra một tiếng “Đùng”, bốc lên mộ ngọn xích hồng hỏa diễm cao vài thước, hoàn toàn bao bọc quầng trắng xám vào bên trong.
Từ trong đó phát ra tiếng gào thét “ô ô…” có vẻ đang bị suy yếu đi, lại bị xích hồng hỏa diễm luyện hóa một lúc liền hiện ra một vật thể trắng nõn như ngọc.
Hàn Lập chau mày bình thản giơ tay xuất ra một trảo.
Nhất thời hỏa diễm tắt đi, vật thể đó bị kéo nhanh về phía hắn.
Hàn Lập giơ tay chộp lấy nó.
Đây là một Bạch ngọc cốt thủ, trên bề mặt có các kim sắc phù văn lúc ẩn lúc hiện.
Hàn Lập liếc nhìn liền nhận ra đây là ma trảo của Ngọc Cốt Nhân Ma nhưng hiện tại thể tích chỉ bằng bàn tay của thường nhân.
Ánh mắt hắn chớp động, đem cốt trảo này lăn qua lật lại vài lần, đồng thời vận Minh Thanh Linh Mục cùng thần thức kiểm tra cốt trảo, kết quả khiến hắn chấn động.
Thần niệm vừa đảo qua liền thấy cốt trảo này là một kiện pháp bảo, hơn nữa có uy lực không nhỏ, nhưng Minh Thanh Linh Mục quét qua thì rõ ràng đây đúng là cốt trảo thật không phải giả, cuối cùng nó là một kiện bảo vật dùng xương người luyện chế ra.
Vừa rồi có ánh sáng trắng xám là do bảo vật này thông linh có linh tính, nhưng sau khi bị hỏa diễm luyện hóa đã bị mất hết linh tính, bây giờ chỉ là một vật chết mà thôi.
Nhưng chưa hết, điểm quan trọng là tại ngón cái của cốt trảo có dấu một ngọc bài màu trắng ngà, trên mặt chớp động nhiều ngân sắc phù văn rất nhỏ phát ra ngân quang chói mắt, tất cả đều là Ngân Khoa Văn.
Hàn Lập nhìn kỹ một lúc, liền hít một hơi thật sâu, miệng thì thào:
“Kim Khuyết Ngọc Thư !”.
Hiển nhiên đây là một ngọc giản mang Kim Khuyết Ngọc Thư bảy mươi hai trang, trông rất đầy đủ, dường như nói về đạo luyện khí.
Hàn Lập lấy được bảo vật này ngoài ý muốn, mặc dù trên mặt vẫn trấn định nhưng trong lòng thì mừng như điên, dự định sẽ cẩn thận nghiên cứu ngọc thư này về sau.
Trên tay Hàn Lập chớp lóe linh quang liên tục, ra tay một hơi dán mấy đạo phù cấm chế lên cốt trảo, sau đó cẩn thận bỏ vào trong ngọc hạp rồi lập tức khống chế độn quang quay về động phủ.
Hắn cũng không biết nhờ sự quyết đoán đúng lúc này mà hắn đã gặp may.
Sau thời gian Hàn Lập quay về động phủ không bao lâu, trong không trung tại khu vực không gian phong bạo phát, bỗng hiện ra một quang trận, bạch quang đại phóng, từ bên trong bay ra một chiếc Thuyền Kim Đình phát ra kim sắc rực rỡ.
Từ trong Thuyền Kim Đình chậm rãi bay ra hai tên Thiên Vệ trên thân mặc Kim Giáp.
Một người tóc dài mày rậm đầu đội mũ vải, người còn lại vóc dáng thon thả, mày đẹp như tranh vẽ.
Đúng là một trung niên nam tử và một nữ tu dung mạo xinh đẹp.
“Trên Càn Khôn Bàn biểu hiện vị trí chính là nơi này không sai, đích xác ở đây có lưu lại không gian dao động nhưng có phạm vi rất nhỏ, xem ra có thể là tình huống bộc phát ngẫu nhiên” Ánh mắt nữ tử quét qua mọi nơi, từ đôi môi anh đào phát ra thanh âm nhàn nhạt.
“Ân, đích xác không phải là loại không gian phong bạo nguy hiểm cực độ, nếu không sẽ không chỉ san bằng một tòa tiểu thạch sơn như vầy đâu” Nam tử vuốt chòm râu dài, dùng thần niệm kiểm tra toàn bộ khu vực lân cận, cũng đồng tình với nữ tu.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1347: Bách Mạch Luyện Bảo Quyết
“Nhưng trước kia rõ ràng tại đây không gian rất ổn định, không có một chút dấu hiệu bộc phát, làm thế nào đột nhiên xuất hiện không gian phong bạo chứ ? Tu sĩ ở gần đây là người phương nào ?” Nữ tu nhíu mày lại hỏi.
“Cái này có gì là kỳ quái, không gian dao động cỡ nhỏ rất khó dự đoán, ngay cả Càn Khôn Bàn thần diệu vạn phần cũng không có khả năng đoán trước được điều này, loại sự việc này cũng không phải là chuyện hiếm thấy.
Hình như địa phương này mới được cấp cho một Hóa Thần tu sĩ sử dụng, chủ nhân nơi đây hẳn là một Thanh Minh Vệ” Nam tử vân vê chòm râu, bình tĩnh trả lời.
Nữ tu đưa tay tế xuất một khối pháp bàn phát quang rào rạt, sau một lúc động thủ, mới nhướng mày đề nghị:
“Dị Linh Bàn không phát hiện ra hơi thở của dị tộc xem ra không có dị tộc thừa cơ hội lẻn vào đây, có lẽ nên triệu hoán vị Thanh Minh Vệ này đến để thẩm vấn tình hình một chút, xem hắn có biết chuyện tình không gian phong bạo hay không ?”.
“Hà tất phải phiền hà thế, chỉ cần không có dị tộc lẻn vào, thì dù cho có không gian phong bạo hay thứ gì đó kỳ quặc hơn cũng không quan hệ lắm với chúng ta.
Chớ quên là theo kế hoạch còn có một địa phương khác cần kiểm tra, mà nơi đó Càn Khôn Bàn dự đoán có khả năng bộc phát không gian cỡ lớn hơn” Tu sĩ râu dài lắc đầu, ánh mắt ngưng trọng.
“Mã huynh nói có lý, tiểu muội có chút lo lắng hảo.
Chúng ta đi thôi” Nữ tu chần chừ một chút rồi tựa hồ nhớ ra điều gì, cười dài đồng ý.
Tu sĩ râu dài tựa hồ rất vừa lòng với đáp ứng của nữ tu, gật đầu rồi hóa thành một đạo hoàng hồng bay trở về Thuyền Kim Đình, nữ tu quét ánh mắt kiểm tra xung quanh một lần nữa rồi đồng dạng quay trở lại thuyền.
Một lát sau trong quang trận, Thuyền Kim Đình nhoáng lên rồi vụt biến mất, truyền tống quang trận cũng tùy thời tán loạn biến mất.
Hàn Lập đang ở trong động phủ cũng không biết vừa rồi trong một lúc đã có hai tên Thiên Vệ cấp Luyện Hư đã tới thăm dò tra xét, rồi còn dự định triệu hoán hắn ra để điều tra, sau đó lại vội vã bỏ đi.
Nhưng do tính cẩn thận, khi hắn quay lại động phủ đã đóng cửa pháp trận, tạm thời ngừng lại mọi hoạt động của toàn bộ Vạn Lung Châu phòng ngừa có cao nhân nhìn thấu, tiếp theo hắn chui vào mật thất, bắt đầu nghiên cứu cốt thủ mới thu được.
Hàn Lập cảm thấy vô cùng may mắn khi lấy được cốt thủ này, mặc dù hắn chưa từng thấy qua thủ pháp luyện khí bằng cách tế luyện nhưng hắn cũng chẳng để ý lắm, mà không chút khách khí há miệng phun ra một khẩu Kim Sắc Tiểu Kiếm.
Tiểu Kiếm rung lên hóa thành một đạo kim ti quay quanh cốt thủ một vòng, ngón cái của cốt thủ liền bị cắt thành hai mảnh hiển lộ ra bên trong Ngọc bài cao khoảng một tấc, Ngọc bài này có thông linh liền run lên muốn bay vọt lên không.
Hàn Lập đã sớm có đề phòng, trở tay trảo một cái, một cỗ vô hình cấm chế từ bốn phía hiện ra bó buộc Ngọc bài vô phương nhúc nhích.
Đem Ngọc bài màu trắng ngà bắt được vào trong tay, hai mắt của Hàn Lập chớp động lam mang bắt đầu cẩn thận quan sát.
Trên Ngọc bài khắc những ngân văn cực nhỏ, ghi chép một phương thức luyện khí đạo mà lần đầu tiên hắn biết được.
Đạo luyện khí này đảo lộn toàn bộ phương pháp luyện khí mà Hàn Lập đã từng biết, khiến hắn cảm thấy vô cùng hứng thú, loại Ngân Khoa Văn này đọc rất khó hiểu, nếu không nhờ hắn đã từng khổ công nghiên cứu qua Kim Khuyết Ngọc Thư thì chắc hẳn vô phương lĩnh ngộ được điều gì từ Ngọc bài này.
Cứ như vậy suốt ba ngày ba đêm, Hàn Lập ẩn trong mật thất nghiên cứu một hơi cuối cùng mới hiểu đại khái ra được Ngọc bài nói cái gì.
Trong Ngọc bài chỉ nói sơ qua một chút về luyện khí thuật, mà nội dung chủ yếu nói về một loại thần thông chưa từng nghe qua gọi là Bách Mạch Luyện Bảo Quyết.
Thần thông này lấy xương cốt kinh mạch huyết nhục của con người làm cơ sở, luyện hóa các bộ phận thân thể thành pháp bảo, thật là một loại bí thuật khó có thể tin nổi.
Nếu không phải lúc nãy Hàn Lập đã đọc qua phần luyện khí thuật thì khi nhìn qua thần thông này chắc chắn sẽ cho là vô căn cứ, nhưng do hắn đã tìm hiểu trước nên đối với thần thông này không khỏi tin tưởng hơn nữa phần.
Hơn nữa trong tay hắn có một cái cốt thủ, hẳn nhiên là do tu luyện công pháp này tạo ra, nếu không một cái cốt thủ bình thường làm thế nào lại tạo ra không gian phong bạo mà sau đó còn thông linh muốn chạy trốn khi Hàn Lập vây bắt nữa chứ.
Án theo trình bày trên Ngọc bài, người tu luyện thần thông này có thể luyện chế tất cả bộ phận trên thân thể thành bảo vật trong một lần hoặc tách ra từng phần để từ từ tu luyện, nhưng dù cho cách nào đi nữa thì cuối cùng mục đích là đem cơ thể tu luyện thành một dạng như Kim Cương Bất Hoại của Phật Tông.
Sau khi bí thuật đại thành, vô luận pháp lực như thế nào, chỉ bằng vào thân thể, nhấc tay nhấc chân một cái đều có thể rung thiên chuyển địa, thân thể trở nên bất hoại.
Mặc dù trong Ngọc bài mô tả sự đại thành của bí thuật này vô cùng đơn giản, thậm chí chỉ đề cập vài câu thôi nhưng Hàn Lập mơ hồ cảm thấy cường đại đến như vậy, bản thân hắn còn phải hít một ngụm lương khí để trấn tĩnh lại.
Có thể Ngọc bài có chút thổi phồng thái quá, nhưng chắc chắn một điều là thần thông sẽ vô cùng lợi hại.
Đương nhiên để có thể đem thân thể tu luyện thành pháp bảo, thì cũng đòi hỏi người tu luyện thỏa các điều kiện đến mức khó tin.
Để tu tập pháp quyết này, nếu nói đến Hàn Lập đã luyện qua Kim Cương Quyết đại thành thì cũng chỉ tính là miễn cưỡng đạt điều kiện ban đầu để tu luyện mà thôi.
Mà muốn phát huy được thần thông đích thực của pháp quyết này, đòi hỏi tu sĩ phải cường hóa thân thể của mình, nếu không thân thể sẽ không kham nổi hiệu quả của quá trình tế luyện, người tu luyện sẽ tự sụp đổ tiêu vong, dù gì đi nữa đem thân thể tế luyện thành các loại bảo vật rõ ràng là chuyện nghịch thiên mà.
Hàn Lập vuốt ve Ngọc bài, tâm trạng trở nên trầm lặng.
“Xem ra không cần phải tìm kiếm công pháp nữa, phải lựa chọn công pháp Pháp Thể Song Tu thôi” Hàn Lập thở nhẹ một hơi, thì thào thầm nói.
Bách Mạch Luyện Bảo Quyết này xuất hiện đúng lúc cuối cùng, trở thành cái phao cho hắn bám vào giữa dòng công pháp đang lựa chọn.
Vốn dĩ hắn vẫn còn đang do dự chọn loại công pháp thích hợp nào để tiếp tục tu luyện, cuối cùng đã quyết định tu luyện Pháp Thể Song Tu Công Pháp đã được nhân yêu lưỡng tộc cải biến (DG : Công pháp này phối hợp bộ ba Thác Thiên Ma Công, Kim Cương Quyết và Phạm Thánh Chân Phiến).
Hốt nhiên Hàn Lập thu lại Ngọc bài, dán lên đó mấy đạo phù cấm chế, rồi bỏ vào trong trữ vật thủ trạc, sau đó móc ra một khối ngọc giản màu hồng nhạt.
Ngọc giản này chứa khẩu quyết Thác Thiên Ma Công do Hàn Lập lấy từ Man Hồ Tử ở Nhân giới mà phục chế lại, thời gian này do bận quá nên hắn quên bén đi mất, công pháp này chia thành ba phần phân biệt dứt khoát có liên quan đến ma công của Phạm Thánh Chân Phiến.
Ánh mắt của Hàn Lập nhìn qua ngọc giản, tự lẩm bẩm một mình, sau đó áp ngọc giản lên trán, hai mắt nhắm lại bắt đầu tìm hiểu công pháp này.
Lúc trước khi còn trong Thạch Tháp ở Thiên Uyên Thành, Hàn Lập cũng đã từng thử tu luyện qua ma công này nhưng do không có đan dược phụ trợ nên hiệu quả rất kém.
Cho nên trong vòng một tháng tiếp theo, phần lớn thời gian ở trong mật thất, Hàn Lập đã dành thời gian thực tập luyện đan cho thuần thục, phối chế một số linh dược để luyện chế ra Ngọc Thanh Đan.
Đan dược này không hỗ danh là linh đan cấp Hóa Thần, Hàn Lập đã sử dụng tới một khối lượng linh dược kinh người nhưng cuối cùng chỉ luyện chế ra được vài ba bình.
Nhưng Hàn Lập cũng không thèm để ý đến điều này, đối với hắn mà nói luyện chế càng nhiều thì càng quen tay, chỉ cần cho hắn đủ thời gian thì tỉ lệ thành công sẽ càng cao, số linh đan luyện được hiện giờ cũng đủ cho hắn tu luyện một thời gian rồi.
Đương nhiên trong lúc tu luyện Thác Thiên Ma Công, hắn cũng dành chút thời gian tìm hiểu Bách Mạch Luyện Bảo Quyết.
Cứ như vậy… nháy mắt thời gian thấm thoát đã trôi qua.
Từ đó tới nay không có ai đến quấy rầy sự thanh tu của Hàn Lập, xem ra vì chưa bị mất đi quyền lợi, nên đám người Kim lão quái và Minh lão ma cũng không ăn no rửng mỡ mò đến kiếm chuyện, Hàn Lập cũng thấy vô cùng mừng rỡ…
Khoảng mấy hôm trước có một đạo thanh hồng diễm lệ dị thường từ trong chướng khí bắn nhanh ra phi về phía Thiên Uyên Thành.
Nguyên lai là do Hàn Lập muốn tham gia nhiệm vụ tuần tra, để có thời gian rảnh rỗi tiếp tục tu luyện, ba tháng sau Hàn Lập quay trở về động phủ chẳng bị tổn hao chút nào.
Khi về tới, hắn lập tức tiến vào động phủ bế quan, sau đó cứ nửa năm hắn lại rời khỏi đi làm nhiệm vụ… Cứ như vậy trong nháy mắt sáu mươi năm đã trôi qua.
Khoảng thời gian dài đối với tu sĩ tu luyện không đáng nhắc tới, nhưng lúc này tại Linh Giới đang có một phen nổi lên sóng ngầm, cơ hồ cao tầng của các Tộc thường xuyên tụ hội, dường như muốn tìm một vật gì đó.
Những Tộc nào nắm tin tức nhanh nhạy đều cảm ứng được một loại phong ba cực kỳ nguy hiểm sắp sửa bộc phát, ai cũng âm thầm kinh hãi nhao nhao chuẩn bị các phương án dự phòng.
Thiên Uyên Thành nằm tại giao giới giữa Nhân Tộc và các Tộc khác đương nhiên cũng cảm ứng được dị biến, thậm chí các tu sĩ đang tuần tra bên ngoài cũng cảm ứng sắp có biến hóa rất lớn.
Một ngày nọ tại Phù Lê Chiểu Trạch, trong không trung xuất hiện một đội tu sĩ đang chậm rãi phi hành.
Có mười tên tu sĩ vận chiến giáp đen âm u, tại trung tâm là một Lão giả râu ngắn mặc một bộ Thanh sắc chiến giáp mang hơi hướm cổ xưa là một vị Hóa Thần tu sĩ – Thanh Minh Vệ.
Tuy nhiên hiện tại ai cũng mang sắc mặt ngưng trọng, mọi người cầm trong tay Dị Linh Bàn, ánh mắt không ngừng liên tục quét qua mọi nơi, tựa như phía dưới đang sắp xuất hiện chuyện gì vô cùng đáng sợ.
Cả đội không ai nói chuyện với ai, cứ như vậy dè dặt phi hành một lúc lâu, hốt nhiên từ pháp bàn trong tay một Hắc Thiết Vệ truyền ra thanh âm vù vù, mặc dù âm thanh này không lớn nhưng tất cả mọi người đều sắc mặt đại biến.
“Như thế nào lại phát hiện dị tộc chứ, xui thật.
Mấy tên dị tộc này làm quái quỷ gì vậy, không lẽ bọn liều mạng này muốn đột kích đội chúng ta ? lần trước trong đội đã có hai người bỏ mạng vì chuyện này” Một tên đại hán vô cùng hung ác nhìn Dị Linh Bàn trong tay đồng bọn đang chớp động bạch quang cảnh báo, không nhịn được chửi ầm ĩ cả lên.
“Hừ ! Quay lại cũng tốt.
Nghe nói nửa năm trước, Tiểu đội số bốn đã gặp phải Hư Động Tộc Nhân rất hiếm khi thấy qua, kết quả toàn bộ tiểu đội kể cả đội trưởng đều bị chết hơn phân nữa” Một trung niên nữ tu lạnh lùng tiếp lời, sắc mặt trở nên âm trầm dị thường.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1348: Lục Ảnh
“Nếu Dị Linh Bàn đã cảnh báo mà không đi tra xét thì khi trở về sẽ nhận trọng phạt.
Phần lớn Dị Tộc thám tử không mạnh về chiến lực lắm, chỉ cần mọi người cẩn thận một chút là sẽ thuận lợi giải quyết bọn thám tử này” Lão giả mặc thanh giáp nhướng mày căn dặn.
Nghe lão giả cấp Hoá Thần mở miệng, các Hắc Thiết Vệ khác dù trong lòng có không nguyện ý nhưng cũng chỉ có thể ngậm miệng im thin thít.
Sau đó lão giả hạ lệnh, đoàn người vội chỉnh định lại đội ngũ hướng tới phương hướng mà Dị Linh Bàn đang cảnh báo.
Sau khi phi hành được hơn mười dặm, cả đội xuất hiện trên không trung, phía dưới là một đống loạn thạch.
Thoạt nhìn đống loạn thạch này nhìn bình thường không có điểm nào kỳ dị, nhưng ở phụ cận xung quanh tỏa ra các bọt khí màu tím giống như bọt khí trong các đầm lầy.
“Xem ra chính là nơi này” Lão giả nhìn vào Dị Linh Bàn rồi gật đầu khẳng định, sau đó vung tay lên phân phó.
Nhất thời hơn mười tên Hắc Thiết Vệ ở phía sau nhao nhao phun ra các bảo vật bảo vệ toàn thân, sau đó mới thả ra thần niệm quét xuống phía dưới.
Sau thời gian công phu uống cạn một chung trà, kết quả khiến cho cả đội đều biến sắc.
“Cự ly gần như vầy mà thần niệm cũng không thể đi qua được.
Xem ra chỉ còn cách tự thân xuống lục soát.
Tần đạo hữu!” Lão giả hít sâu một hơi, hốt nhiên quay đầu gọi một trung niên nhân có đôi mắt nhỏ.
“Đội trưởng yên tâm, ta biết cách xử lý mà” Tên này cũng nhanh nhạy, lập tức vỗ vào trữ vật trạc , trong tay bỗng nhiên xuất hiện nhiều viên châu đen nhánh cổ quái.
Hắn giơ tay lên, các hắc viên châu này rơi xuống dưới, đồng thời trong miệng lẩm bẩm.
Một hồi đùng, đoàng vang lên, mặt ngoài các viên châu chợt chớp lóe điện quang, hình thể cuồng tăng, mỗi viên hóa thành một con thiết phong trên mình ngoằn ngèo hồ quang.
Con nào con nấy to cỡ nắm tay, đen tuyền, khi hai cánh vỗ liền phát ra tiếng vù vù vô cùng quỷ dị.
Các người còn lại đều trôi nổi trong không trung yên lặng quan sát.
Trung nhiên nhân mắt nhỏ thì khoanh chân ngồi xuống , hai tay kháp quyết, hơn một trăm con thiết phong khi bay đến cách mắt đất khoảng mười trượng liền tỏa ra bốn phương tám hướng.
Xem ra tiểu đội này cũng đã rút kinh nghiệm từ những người đi trước là tuyệt đối không dễ dàng đi xuống mặt đất, đứng tại nơi có địa hình phức tạp để dây dưa với Dị Tộc.
Bằng không,nếu dị tộc dùng các thủ đoạn quỷ dị chống cự thì cho dù bọn họ có thể thành công giết chết đối phương ,cũng sẽ phải chịu thương vong không nhỏ.
Nếu đã tính toán như thế thì biện pháp tốt nhất là sử dụng khôi lỗi đi xuống xem xét.
Khi các con thiết phong tản đi không được bao lâu, đột nhiên Dị Linh Bàn trong tay mọi người rung lên, đồng phát ra tiếng kêu cao vút, thậm chí có Dị Linh Bàn còn bộc phát ra linh quang chói mắt, trông cực kỳ kinh nhân.
“Bất hảo! Dị tộc ở cạnh gần chúng ta, trong phạm vi trăm trượng, khoảng cách đang không ngừng thu ngắn lại…” Tên đại hán mặt hung ác thấy dị biến từ Dị Linh Bàn, thất thanh kêu lên.
Không riêng gì hắn, các người khác thấy sự khác thường của Dị Linh Bàn đều xôn xao, cùng mở to hai mắt nhìn chung quanh.
Nhưng trong phương viên trăm trượng đều trống rỗng chả có gì phát sinh.
“Nó đã làm phép ẩn nấp.
Một khi để nó lại gần là hỏng bét” Lão giả quát to khiến cho cả đám Hắc Thiết Vệ điếc cả tai.
Một tay lão lập tức lộn chuyển, trong tay bỗng nhiên xuất ra một cái đồng kính.
Lão giả ném cái đồng kính về phía trên đỉnh đầu.
Nhất thời đồng kính hóa thành một bánh xe chói lọi như mặt trăng, bên ngoài lóe lên linh quang, bắn ra một đạo thanh sắc quang trụ thô to như cánh tay.
Bánh xe quay tròn điều khiển quang trụ bắn ra bốn phương tám hướng.
Nhưng thanh quang quét qua mọi nơi cũng không phát hiện điều gì bất thường.
Các tu sĩ còn lại cũng nhao nhao tế xuất các bảo vật chuyên phá phép ẩn nấp nhưng đồng dạng cũng không phát hiện ra điều gì.
Nhưng tiếng vù vù từ Dị Linh Bàn trong tay phát ra càng lúc càng lớn, rõ ràng dị tộc đã tiến vào gần trong gang tấc.
Sắc mặt mọi người đều kinh hoảng, lão giả thì mặt trắng bệch.
Thanh âm sấm sét vang lên ầm ầm, hồ quang bạo liệt, hiện ra một cái lục ảnh kêu ô ô, bên ngoài lục ảnh đang bị bao phủ một tầng điện võng đang oanh kích kịch liệt thân thể của nó, tầng tầng sương xám bắt đầu loạn lên.
Lão giả thấy vậy vô cùng vui mừng, xem ra lúc trước lão bỏ ra một số tiền khá lớn để đầu tư nhiều Lôi Phù, bây giờ đã có hiệu quả.
Lúc này tay lão lại lộn chuyển, trong tay xuất hiện một xấp Lôi Phù, dưới sự thôi thúc của pháp quyết…, hơn mười đạo lam sắc hồ quang điên cuồng đánh tới lục ảnh.
Mắt thấy hồ quang sắp sửa tiếp cận thì bỗng nhiên từ bốn phương tám hướng truyền đến một tiếng hừ lạnh.
Cơ hồ cùng lúc, trước người lục ảnh bỗng xuất ra một lục sắc đại thủ, năm ngón tay nhoáng một cái không biết bằng cách nào đã thu tất cả hồ quang vào trong đại thủ.
Nhiều tiếng nổ vang lên, các đạo thiểm điện liền biến mất vô tung vô ảnh.
“Lục ảnh!”.
Thấy lục sắc đại thủ, đồng tử của lão giả co rụt lại, thanh âm trở nên rên rỉ.
“Các ngươi đều phải chết!”.
Một thanh âm lạnh lùng không một chút tình cảm từ đại thủ truyền ra.
Đại thủ trầm xuống vặn vẹo biến hình hóa thành một một lục sắc quang ảnh mờ mờ ảo ảo.
Nhìn kỹ lại thì quang ảnh này có hình người nhưng cái đầu rất lớn cơ hồ gấp hai ba lần đầu của người bình thường, khuôn mặt chớp động lục quang, hai con mắt như hai hạt châu đỏ tươi, trông vạn phần quỷ dị.
Đây là tầng lớp trung giai của Ảnh Tộc.
Khóe miệng của lão giả co quắp, sắc mặt xanh lè.
Về lý thuyết, Lôi Điện Lực có thể khắc chế đại bộ phận Ảnh Tộc nhưng đẳng cấp của Lục Ảnh lại không sai biệt lắm với cấp Hóa Thần, bản thân đã có khả năng chống lại Lôi Điện.
Trong quá khứ, đã từng có Hóa Thần tu sĩ cùng với Lục ảnh một chọi một, kết quả đều là Nhân Tộc tu sĩ đại bại hoặc chết.
Hơn nữa nhìn nội lực của Lục ảnh này có thể điều khiển nhiều ảnh khôi lỗi như vậy chỉ sợ cũng là cấp trung giai đỉnh phong rồi.
Điều này khiến lòng lão giả trầm xuống.
Lúc này ở phía xa truyền đến từng hồi thanh âm va chạm nổ vang vô cùng kịch liệt, hiển nhiên là các Hắc Thiết Vệ đang bị các ảnh khôi lỗi đuổi theo, đang lâm vào tình trạng khổ chiến với bọn chúng.
Lục Ảnh mặc kệ lão giả đứng trước mặt đang kinh hãi, không nói hai lời bỗng nhiên bước tới trước một bước, thân thể quỷ dị trượt đến cách lão giả chừng một trượng, sau đó nó giơ một tay lên, hùng hổ trực tiếp chộp thẳng vào lôi điện hộ thân của lão giả.
Dĩ nhiên nó muốn trực tiếp cứng chọi cứng phá vỡ hộ thân pháp bảo của lão giả.
Lão giả sợ mất mật nhưng động tác của đối phương quá nhanh căn bản mảy may phản xạ.
Lão chỉ còn kịp quát khẽ một tiếng, quán chú pháp lực toàn thân vào trong hộ thân pháp bảo.
Ngân sắc điện hồ phát ra tiếng vù vù liền dày hơn thêm ba phần.
Lục Ảnh thấy vậy, trong con mắt đỏ hiện ra một tia khinh miệt, trảo ảnh không chút dừng lại chộp thẳng vào ngân sắc điện hồ.
Ầm…, hồ quang thô to chợt nuốt chửng thanh sắc đại thủ, nhưng sau một hồi bạo liệt, hồ quang lại hóa thành một thanh tiểu kiếm.
Tiểu kiếm này phát ra quang mang không ngừng co duỗi, có vẻ bất ổn, dãy dụa không ngừng trong lòng thanh sắc đại thủ, căn bản vô phương tránh thoát.
Mặt của thanh giáp lão giả không còn chút huyết sắc.
Mà trong miệng Lục Ảnh phát ra tiếng cười hắc hắc quái dị, thân hình lại chuyển động, tựa hồ sẽ xuất thủ tiếp.
Nhưng vào lúc này, hốt nhiên một tiếng sấm sét vang lên, trong không trung phía trên lão giả lóe hiện ra một đạo thanh bạch sắc hồ quang, rồi hiện ra một bóng người sau lưng có hai cánh.
Khi nhân ảnh này vừa hiện thân, không nói hai lời, hai tay nhất tề vung xuống dưới.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1349: Dị Tộc Nghi Vấn
Năm ngón tay nhẹ nhàng bắn ra năm đạo Kim hồ thô to.
Tay kia lóe lên như chớp giật, hiện ra một khối Tứ Phương Cẩm Mạt, trên mặt hiện lên một phù văn cổ quái, thoạt nhìn thần bí dị thường.
Lục Ảnh thấy thình hình này, mặc dầu cả kinh nhưng cũng không quá kinh hoảng, đầu vai nhoáng một cái, bỗng nhiên từ sau lưng bắn ra hai cái bóng xám khác, lóe một cái chia ra nghênh đón Cẩm Mạt và Kim hồ.
Mà bản thân Lục Ảnh thì ngưng lại tạm thời lui về sau một chút.
Bóng nhân ảnh có hai cánh chợt phát ra một tiếng hừ lạnh nghe lạnh cả xương cốt.
Một màn khó có thể tin nổi xuất hiện, Lục Ảnh vừa nghe thanh âm hừ lạnh, thân hình rung chuyển, đang lui về sau đột nhiên dừng lại, đứng yên ngu ngốc tại chỗ.
Tiếng nổ ầm ầm vang lớn, năm đạo Kim hồ chạm vào ảnh khôi lỗi màu xám.
Khi hai phương vừa tiếp xúc, kim quang đại phóng bao khôi lỗi lại, bắt đầu phân hủy khôi lỗi tạo thành đoàn đoàn hôi sắc vụ khí bay loạn cả lên.
Mà bên kia, phù văn cổ quái trên Cẩm Mạt đột ngột sáng chói, bạo liệt ra, hóa thành hơn vạn sợi ngân ti tinh tế, bao bóng xám lại, rồi co rút lại trở thành hình dáng Cẩm Mạt, đã mạnh mẽ vây khốn con khôi lỗi bên trong.
Bề mặt Cẩm Mạt vang lên mãnh liệt tiếng sấm sét, vô số đạo hồ quang tinh tế chớp động, làm con khôi lỗi này vô phương trốn thoát.
Lúc này song sí nhân ảnh lại chuyển động, hóa thành một đạo ngân tuyến, liền biến mất tại chỗ.
Sau một khắc, ngân tuyến xuất hiện phía trên Lục Ảnh, cũng không thấy vận dụng loại pháp bảo nào, chỉ là từ thân xuất ra một thủ chưởng trong suốt dị thường từ từ áp xuống, năm ngón tay của thủ chưởng lóe lên linh quang hiện lên năm miếng cốt giới năm màu khác nhau.
Các cốt giới này trắng nõn như ngọc, mặt ngoài khắc một đầu lâu tinh xảo nhỏ như hạt đậu mà đầu lâu này rất sống động, con mắt long lanh tựa như còn sống.
Năm loại Hàn diễm năm màu khác nhau phun ra, hòa lại với nhau hóa thành một loại ngũ sắc quang diễm vô cùng diễm lệ chụp xuống.
Lục Ảnh đang bị tiếng hừ lạnh làm cho chấn nhiếp, đang muốn tỉnh táo lại làm phép thì đã thấy trước mắt sáng ngời, rồi bị ngũ sắc quang diễm cuốn vào trong.
Thân thể của nó bị ngừng lại, tất cả động tác liền bị đình trệ vô cùng chậm chạp.
Lần này Lục Ảnh mới thật sự hốt hoảng, nhưng dù sao hắn cũng lả cấp bậc trung giai đỉnh phong trong Ảnh Tộc, không chần chừ trong miệng phát ra một tiếng hú thê lương, thân thể màu xanh đột nhiên bạo liệt hóa thành vô số đạo lục ti bắn nhanh ra bốn phương tám hướng, bộ dáng muốn thoát khỏi ngũ sắc quang diễm.
Song sí nhân ảnh dường như đã sớm dự liệu hành động này của Lục Ảnh, đồng dạng nhấn xuống phía dưới một cái.
Trong thủ chưởng liền chớp động linh quang, ẩn hiện một tòa hắc sắc tiểu sơn, bàn tay lộn chuyển, nhất thời một cỗ hôi sắc quang hà từ trong tay trào ra.
Nơi mà hôi sắc hà quang đi qua, các đạo lục ti như gặp phải khắc tinh, đều bị cuốn quét vào, trong nháy mắt bị xoay cho nát bấy hóa thành nhiều đoàn lục vụ.
Giờ phút này hai con mắt đỏ tươi của Lục Ảnh đã sớm tràn đầy sự kinh sợ.
Bản thân hắn giống như bị một ngọn núi khổng lồ đè xuống, dù thân mang đầy thần thông nhưng rốt cuộc vô phương thi triển được.
“Vèo, vèo…” đạo đạo di quang nhiều màu sắc từ song sí nhân ảnh bắn xuống, chính là các loại đạo phù cấm chế dán liên tiếp lên thân hình của Lục Ảnh.
Thân hình Lục Ảnh nhoáng lên, huyết quang trong mắt trở nên ảm đạm.
Tiếp theo một màn khó tin lại tiếp tục diễn ra.
Lục Ảnh bị các đạo cấm chế phù dán lên, thân thể trở nên thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một khỏa lục sắc viên cầu cỡ nắm tay, linh quang chớp động vô cùng yếu ớt.
Việc này đối với song sí nhân ảnh là chuyện bình thường, hai tay thu lại thần thông, một tay trảo vào hư không.
Lập tức khỏa viên cầu này phá không bay đi bị người này dễ dàng nhiếp vào trong tay.
Sau đó người này quay đầu nhìn Thanh Giáp lão giả đang há mồm trợn mắt, cười rộ lên:
“Nhạc đạo hữu, Hàn mỗ xuất thủ muộn một chút, không sao chứ?”.
“Hàn huynh quá lời.
Nếu không nhờ đạo hữu xuất thủ chỉ sợ lần này lão phu đã gặp phiền toái lớn.
Đã nghe danh từ lâu Hàn huynh có thần thông hơn người, hôm nay gặp được quả là danh bất hư truyền.
Ngay cả cao giai Ảnh Tộc cũng không phải là địch thủ của Hàn huynh” Rốt cuộc thần sắc lão giả khôi phục lại bình thường, thu lại phi kiếm, quay đầu cười ôm quyền với song sí nhân ảnh.
Mà bóng nhân ảnh có hai cánh như vậy còn ai khác hơn, chính là nhân vật chính của chúng ta.
Hiện giờ Hàn Lập đã tiếng giai đến Hóa Thần trung kỳ rồi.
Hàn Lập nghe vậy liền mỉm cười:
“Nhạc huynh nói quá rồi, cũng chỉ là vừa may thần thông tiểu đệ khắc chế được Ảnh Tộc mà thôi.
Nếu là Dị Tộc khác chắc Hàn mỗ vô phương đắc thủ thuận lợi như vậy”.
“Ha, ha.
Hàn đạo hữu quá khiêm nhượng.
Ai mà không biết đạo hữu là người duy nhất đái lĩnh một tiểu đội đi tuần tra suốt mười năm mà không bị tổn thất nhân sự.
Hơn nữa còn nghe nói trong mấy năm gần đây, Hàn huynh còn có khả năng diệt sát bắt sống không ít thám tử Dị Tộc.
Sách, sách,chỉ bàn về khoản này, Nhạc mỗ thúc ngựa còn không kịp a” Lão giả cười khổ, liên tục lắc đầu nói.
“Đạo hữu tán dương quá rồi!”.
Lúc này có hai tên Hắc Thiết Vệ ở gần đó đồng tiến lên dùng đại lễ tham bái Hàn Lập, đa tạ ơn xuất thủ cứu mạng.
Các tu sĩ khác cũng phi độn quay về, tới trước mặt Hàn Lập nói những lời tán dương.
Hàn Lập lãnh đạm nói vài câu xã giao, rồi cáo từ hóa thành một đạo thanh hồng phá không rời đi.
“Nghe nói khi vừa tới Thiên Uyên Thành thì Hàn tiền bối chỉ có tu vi Hóa Thần sơ kỳ nhưng thần thông đã không dưới cấp trung kỳ.
Mười năm trước đã tiến giai trung kỳ, chẳng phải là thần thông lại càng sâu khôn lường sao” Tên đại hán mặt mũi hung ác nhìn theo bóng Hàn Lập mất hút phía chân trời, thì thào nói.
“Há chỉ như thế.
Nghe nói vị tiền bối này lĩnh nhiệm vụ tuần tra chỉ có hơn mười năm, nhưng trước sau đã diệt sát được bảy,tám tên dị tộc.
Thanh Minh Vệ bình thường không thể sánh bằng,chẵng lẽ phi thăng tu sĩ đều đáng sợ như vậy sao?!” Một tên Hắc Thiết Vệ khác cũng đầy hâm mộ nói.
“Hừ! Cố nhiên phi thăng tu sĩ có đấu pháp chiến đấu cao cường hơn một bậc so với tu sĩ tại bổn giới.
Nhưng… vị Hàn tiền bối này chỉ sợ cũng chỉ là một ngoại lệ trong phi thăng tu sĩ mà thôi” Tên trung niên nữ tu lại lạnh lùng nói xen vào.
Lời này khiến chúng tu sĩ đều cảm thấy nao nao.
Thanh Giáp lão giả nhìn Hàn Lập mất hút, vuốt râu do dự một chút.
Sau một lúc lâu, bỗng nhiên lão vung tay đái lĩnh đội ngũ rời khỏi nơi này.
Các đó mấy trăm dặm, trên không trung của một khu đồi núi, đạo thanh hồng phá không bắn nhanh tới, độn quang dừng lại, hiện ra thân hình Hàn Lập phiêu phù trong không trung.
Từ phía dưới hơn mười đạo độn quang bay lên, trong phút chốc hiện ra hơn mười tên nam nữ mặc hắc giáp xuất hiện trước mặt Hàn Lập khoanh tay thi lễ:
“Đội trưởng”.
“Hàn tiền bối”.
Hơn mười năm trôi qua, đám Bích Nhãn đại hán đều bình yên sống sót, nên lúc này khi bọn họ đối mặt với Hàn Lập, trên mặt thể hiện ra sự cung kính tâm phục khẩu phục xuất phát từ nội tâm.
Ngẫm lại thì đó cũng là việc bình thường.
Dù cho tiểu đội nào khi chấp hành nhiệm vụ gì, trong thời gian mười năm này đều xuất hiện thương vong kinh người, thậm chí có tiểu đội mất hơn nửa nhân số.
Trong khi tiểu đội do Hàn Lập thống lĩnh dù có gặp nhiều sự hung hiểm nhưng đều được hắn hóa giải nhẹ nhàng.
Do đó cả bọn đều cực kỳ phục tùng đối với vị đội trưởng này.
Đương nhiên dưới sự thống lĩnh của Hàn Lập, cả bọn cũng thu được không ít lợi lộc, tự nhiên không ai có bất cứ một ý bất mãn nào.
“Đi thôi. Ảnh Tộc Lục Ảnh đã được giải quyết” Hàn Lập gật đầu, nhẹ nhàng nói một câu.
“Lục Ảnh! Ha, ha.
Con này cũng là gặp đại xui xẻo.
Nguyên Từ Thần Quang của đội trưởng vừa lúc khắc chế nó.
Đừng nói là Lục Ảnh.
Chỉ sợ bậc cao giai hơn là Xích Ảnh, đội trưởng cũng dư sức đánh một trận” Một thiếu niên tu sĩ cười hì hì nói.
“Hừm, Xích Ảnh chính là đẳng cấp mà cho dù Luyện Hư tu sĩ cũng không dễ đối phó,Hóa Thần tu sĩ sao có thể đối phó được.
“Tốt lắm.
Cả đội nhanh chóng xuất phát.
Tuần tra xong toàn khu vực, chúng ta có thể nghỉ ngơi nửa năm.
Vừa rồi mới phát hiện sự tồn tại của cao giai Động Hư Tộc, bây giờ lại xuất hiện thêm cao giai của Ảnh Tộc.
Tình hình có điều không đúng rồi” Hàn Lập hừ một tiếng, ánh mắt chớp động, nói.
“Đúng vậy.
Đích xác sau mười năm tình hình có điều bất thường.
Mặc dù tại Phù Lê Chiểu Trạch thường xuyên có thám tử của Dị Tộc tới nhưng cũng không thường xuyên như thế.
Thậm chí cả cấp cao giai cũng tới đây.
Ta nghe nói Yêu Tộc phụ trách Táng Cốt Sa Mạc cũng đã xuất hiện nhiều thám tử.
Nhóm tuần tra khác gặp Hóa Hình Yêu Tộc liền có nhiều người bị giết.
Chẵng lẽ Dị Tộc có chủ ý muốn tấn công Thiên Uyên Thành?” Thần sắc Mã đạo sĩ chợt động, âm trầm nói.
Nghe vậy, các tu sĩ khác đều đại biến sắc mặt, thu liễm lại nụ cười.
“Không thể nào.
Lần công thành trước của Dị Tộc bất quá chỉ vừa mới được ba vạn năm mà thôi, không phải là bảy tám vạn năm mới bộc phát một lần sao?” Hứa tiên tử nhíu chặt mày hỏi lại.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1350: Thiên Nghiễm Điện
“Tuy nhiên sau khi chiến tranh giữa các tộc xong, thì cần phải mất sáu đến mười vạn năm mới có thể tiếp tục phát động lại đại chiến.
Nhưng nếu xuất hiện biến cố trọng đại nào đó, các tộc tình nguyện chịu tổn thương nguyên khí để phát động nhanh đại chiến, cũng không phải không có khả năng.
Nhớ tràng Bách Tộc Đại Chiến vào hồi năm mười vạn năm trước, không phải thời kỳ đó chỉ ngắn ngủi trong vòng mười vạn năm, chúng ta bị các dị tộc liên thủ, thay phiên nhau phát động hơn năm lần đại chiến sao.
Cơ hồ làm cho lưỡng tộc nguyên khí tổn thương không còn, thiếu chút nữa thì bị diệt tộc.
Phải cho tới mười vạn năm sau, mới có thể khôi phục lại.
Đương nhiên những dị tộc này kết quả cũng không tốt hơn, ở trong cuộc đại chiến này đã có hai cái chủng tộc bị xoá tên.” đạo sĩ họ Mã sắc mặt ngưng trọng nói.
“Bách tộc đại chiến? Đạo hữu có hay không nói giỡn! Loại đại chiến này chính là cuốn qua hơn phân nửa linh giới, sao có thể nói bộc phát là bộc phát ngay được, hơn nữa lại trùng hợp xảy ra vào thời bọn ta.” Bích nhãn đại hán cũng hút một ngụm lương khí, song mục trợn tròn nói.
“Mã đạo hữu, nói chuyện này có chút giật mình.
Nếu thật sự mà gặp phải đại chiến có qui mô như Bách tộc đại chiến, với tu vi bọn ta cho dù số lượng có nhiều hơn gấp mười lần đi nữa, thì trong cuộc chiến này, mạng nhỏ của chúng ta cũng không thể may mắn tồn tại được.
Nghe nói tràng đại chiến năm đó chỉ có phàm nhân là còn tốt, còn đối với tu sĩ bọn ta cơ hồ trong mười thành thì có đến chín thành là tử thương.
Hứa tiên tử cũng hút một ngụm lương khí nói.
“Không sai ! Không sai! Chuyện này làm sao có thể xảy ra …”
Những người còn lại sau khi nghe xong từ ‘Bách Tộc Đại Chiến’ , tất cả mặt mũi đều xanh mét đồng loạt nói, tựa hồ như đạo sĩ họ Mã nhắc tới một chuyện vô cùng đáng sợ. làm cho bọn họ khó có thể bảo trì được trấn định.
“Quên đi !!! Chỉ là gần đây Dị tộc thám tử có nhiều hơn một chút mà thôi.
Như thế nào lại nhắc đến Bách Tộc Đại Chiến làm gì.
Đừng nói chuyện này phát sinh cơ hồ là vô cùng nhỏ bé, nếu thật sự phát sinh đi nữa.
Thì với tu vi của ta và các ngươi cũng không có thể quyết định được gì.
Trước mắt chúng ta hãy hoàn thành nhiệm vụ tuần tra đi, điều đó mới là việc chính.
Còn những chuyện khác, tự nhiên đã có Trưởng lão hội đứng ra xử lý.” Hàn Lập sắc mặt thuỷ chung vẫn bình tĩnh như thường, nhàn nhạt phân phó một tiếng. sau đó thân hình chớp động hướng về một phương dẫn đầu bay đi.
Đám người đạo sĩ họ mã thấy vậy, tự nhiên cũng không thương thảo thêm cái gì, cũng nhao nhau khu động độn quang, nối gót theo sau.
Đoàn người nhanh tróng di chuyển biết mất ở cuối chân trời
Mấy ngày sau, đám người Hàn Lập an vị trên Kim Đình Chu một lần nữa quay trở về cự tháp trong Thiên Uyên Thành .
Những người khác thì đều ở lại trong điện nghỉ ngơi, còn hắn thì một mình rời đi khỏi nơi trú đóng của tiểu đội, dọc theo bậc thang, chạy thẳng tới tầng trên của Thạch Tháp.
Kết quả sau khi trải qua mấy cửa kiểm tra nghiêm ngặt Hàn Lập cũng tới được tầng thứ mười và đang đứng trong một cái đại sảnh.
Trong đại sảnh, thấy bốn bức tường xung quanh đều có các loại màu sắc cấm chế, linh quang chớp động không ngừng .
Vừa nhìn thì biết nó được bố trí vô số tầng cấm chế lợi hại.
Ở giữa đại sảnh, trừ có một cái thạch bàn ra thì thấy một trung niên mặc một chiếc áo bào trắng đang ngồi xếp bằng bên cạch cái thạnh bàn, ngoài ra không thấy người nào khác.
Hàn Lập ngay sau khi vừa bước vào trong đại sảnh.
Trung niên nhân hai mắt vốn đang nhắm lại dưỡng thần, liền chậm rãi mở ra.
Khi nhìn thấy Hàn Lập cũng không hề ngạc nhiên, ngược lại nhàn nhạt nói một câu :
“Nguyên lai là Hàn hiền chất, lần này tuần tra chắc lại có thu hoạch, không biết lần này đưa tới là người sống hay là thi thể, không biết là của dị tộc nào?”
Trung niên nhân tựa hồ như đối với Hàn Lập vô cùng quen thuộc.
“Khởi bẩm Văn tiền bối, vãn bối lần này bắt được một tên Ảnh Tộc thám tử.” Hàn Lập đối với trung niên nhân trước mắt không dám chút nào thất lễ, cung kính ôm quyền nói.
Sau đó trong tay liền lật chuyển, lấy ra một cái ngọc hạp, rồi hai tay bỏ lên trên thạch bàn.
“Ảnh Tộc !!! ha ha , đấy chính là Dị Tộc mà rất ít khi bắt sống được, ta nhìn kỹ đã rồi hãy nói.” Bạch bào trung niên vừa nghe Hàn Lập nói như vậy, thần sắc khẽ động, vẻ mặt có chút hứng thú nói.
Tiếp theo trung niên lấy đơn thủ bắt quyết, rồi ngắm ngay thạch bàn trước mắt đột nhiên vỗ một cái.
Thạch bàn nguyên bản nhìn như rất bình thường, bỗng nhiên Bạch quang đại phóng, hiện ra một cái pháp trận loại nhỏ có kích thước hơn một trượng.
Lúc này ngọc hạp kia lại nằm đúng giữa pháp trận.
Ngọc hạp được bao bọc trong một cái ngân sắc cấm chế.
Bạch Bào trung niên tựa hồ hành động không một chút nào bị ảnh hưởng bởi màn hào quang, tay áo bào khẽ vung lên hướng ngọc hạp nhẹ nhàng phất một cái, ngay sau đó ngọc hạp liền tự động mở ra, ở bên trong lộ ra một quả lục sắc viên cầu phát ra linh quang yếu ớt.
“Lục ảnh !!! Đây chính là cao giai ảnh tộc vô cùng khó gặp, lại còn bị bắt sống.
Hiền chất, ngươi lần này lập công không nhỏ a!” Bạch bào trung niên nhân liếc mắt một cái liền nhìn ra lai lịch của viên cầu, rốt cuộc có chút động dung nói.
“Tiền bối quá khen! Nghe nói nửa tháng sau tại Thiên Nghiễm Điện, Hình chưởng lão xuất thân từ Thiên Linh Kính truyền thụ Phù Lê Chi Đạo, không biết có phải là thật hay không.” Hàn Lập khiêm nhường hai câu, bỗng nhiên hỏi một câu như vậy.
“Đúng vậy!!! lần này giảng đạo ở Thiên Nghiễn Điện, đúng là do Hình trưởng lão giảng dạy.
Mặc dù không biết có phải là giảng về Phù Lê Chi Đạo hay không, nhưng đối với danh tiếng của Hình chưởng lão ở trong Tam Cảnh thì hơn phân nửa chính là liên quan tới Phù Lê Chi Thuật này.
Như thế nào, chẳng lẽ Hàn hiền chất đối với thuật này có hứng thú.” Bạch bào trung niên có chút ngạc nhiên nói.
“Vãn bối quả thật gần đây có nghiên cứu qua Phù Lê Chi Thuật, cũng có một chút tâm đắc, đang muốn nhờ người chỉ điểm một chút.” Hàn Lập không hề có ý tứ giấu diếm, thản nhiên nói.
“Nếu mà nghiên cứu thấu triệt Phù Lê Chi Đạo, tại trong quá trình đối địch cũng có diệu dụng vô cùng lớn, nhưng thuật này cho dù mạnh mẽ thì nó cũng chỉ là thuật phụ trợ mà thôi.
Đối với việc tăng tiến tu vi cũng không có nhiều tác dụng.
Hàn hiền chất từ sau khi phi thăng, chỉ trong một thời gian ngắn đã có thể tiến giai tới Hoá Thần Trung Kỳ, tại trong nhóm phi thăng tu sĩ chúng ta cũng là người tiến bộ nhanh hiếm thấy, có thể thấy được tư chất hơn người.
Tuy nhiên hiền chất cũng không nên quá phân tâm vào việc khác là tốt hơn, nếu không chỉ sợ khó ngộ ra đại đạo a.” Trung niên nhân sau khi nhíu mày, thanh âm có chút chậm chạp khuyên.
Nghe khẩu khí này của trung niên, thì ra hắn cũng là một tu sĩ phi thăng từ hạ giới lên.
“Đa tạ ý tốt của Văn tiền bối, vãn bối ghi nhớ trong lòng.
Nhưng lần giảng đạo này của Hình trưởng lão, vãn bối quả thật không muốn bỏ qua.
Không biết với công trạng từ trước đến nay của vãn bối, có đủ tư cách nhập điện nghe giảng hay không .” Hàn Lập thành tâm cảm ơn một câu.
Nhưng vẻ mặt vẫn toát lên ý định không muốn buông tha.
“Nếu hiền chất có ý muốn như vậy, ta cũng không nói nhiều .
Lấy công trạng mà ngươi mấy lần thu được, hơn nữa với cả lần này ngươi bắt được Lục Ảnh, tư cách vào Thiên Nghiễm Điện chắc là dư dả .
Hà hà !!! hình như cứ mười năm một lần các trưởng lão giảng đạo, ngươi cũng không có buông tha một lần nào thì phải.
Việc này quả thật cũng làm khó cho ngươi.
Được rồi !!! ta đây liền liệt kê công trạng của ngươi ra, sau đó truyền tới Luận Công Các, với công trạng này chắc ngươi có thể vào nghe giảng đạo được.” Bạch bào trung niên cũng không có tiếp tục khuyên can thêm, ngược lại một tay đưa vào trong ngực móc ra một chiếc ngọc bài, rồi hướng lên đó viết một cái ấn ký, rồi đem nó giao cho Hàn Lập.
Hàn Lập sau khi tiếp nhận ngọc bài liền vô cùng mừng rõ, hướng trung niên nhân khẽ thi lễ một cái, sau đó cáo lui đi ra.
Mà trung niên nhân sau khi nhìn theo Hàn Lập rời đi, đầu tiên là vê vê cằm, rồi gật gật đầu.
Tiếp theo đem ngọc hạp đậy lại, sau đó hai tay bắt quyết hướng ngọc hạp trên bàn điểm chỉ một cái.
Nhất thời pháp trận trên bàn phát ra một trận bạch quang chói mắt, ngọc hạp ở trong bạch quang chớp động một hồi liền biến mất vô ảnh vô tung.
Ngay sau khi Bạch bào trung niên thi pháp đem lục ảnh đã biến thành lục sắc viên châu truyền tống tới địa phương khác nhốt lại.
Thì Hàn Lập cũng đã bay ra khỏi Thạch tháp, chạy thẳng tới Thiên Trắc Giảm phường thị .
Mấy canh giờ sau, Hàn lập đã dừng độn quang trước cửa Thái Huyền Điện của phường thị
Hắn tiện tay đưa ra một chút linh thạch, sau khi nhận lấy Già Quang Bội, liền ngông nghênh tiến vào trong điện.
Thông qua một cái thông đạo thật dài, liền xuất hiện trong một cái đại sảnh được bao bọc bởi ngân sắc hào quang, ở bên trong có vô số người của nhân yêu hai tộc đang trao đổi đồ vật.
Ngân quang hắc khí chớp động, có chừng khoảng trên dưới ba nghìn người
Xung quanh đại sảnh bố trí khoảng hơn mười cái quầy hàng
Hàn lập sau khi ánh mắt đảo qua mọi nơi, liền tập chung vào một người đáng đứng cạch một cây thạch trụ.
“Ở nơi này” một tên yêu tộc được bao bọc bởi hắc khí đang lẳng lặng đứng bất động ở đó gọi.
Hàn Lập sau khi hít sâu một hơi liền bước tới đó.
“Đạo hữu cuối cùng cũng đến.
Lần trước sau khi giao dich xong, ta tưởng đạo hữu phải mất mấy năm bế quan khổ tu mới có thể gặp lại.” Không chờ Hàn Lập đi tới, bên tai bỗng nhiên truyền tới một tiếng cười khẽ, một âm thanh vô cùng dễ nghe mang theo vài phần mừng rỡ .
“Ta lần này tới đây, cũng chỉ là thử vận khí mà thôi.
Không nghĩ tới có thể gặp được Viêm đạo hữu ở chỗ này.
Xem ra đạo hữu cũng cảm giác được gần đây có gì không đúng, nên muốn giao dịch của hai chúng ta mau chóng hoàn thành.” Hàn lập cười một tiếng, đồng dạng cũng truyền âm trả lời người này.
“Cái gì không đúng?” nữ tử trong hắc khí sau một phen trầm ngâm, thanh âm bỗng trở lên lạnh lùng hỏi.
“Đạo hữu hà tất phải giả vờ không biết, chỉ cần nhìn hiện tại trong sảnh này, số người của hai tộc chúng ta xuất hiện ở đây, so với trước kia nhiều hơn mấy lần, là có thể nhìn ra.” Hàn Lập ung dung trả lời, cũng không thèm để ý sự biến hoá khẩu khí của nàng này chút nào.
“Ngươi nói như vậy, chẳng lẽ đã nghe được tin tức gì rồi?” Nữ tử trong ánh mắt chợt loé hỏi.
“Cái khác ta không nói, nhưng cao giai tu sĩ tần xuất xuất động càng ngày càng nhiều, hơn nữa khu vực chúng ta phụ trách, số lượng thám tử của dị tộc xuất hiện so với trước kia nhiều gấp năm sáu lần.
Các ngươi bên kia thì như thế nào?” Hàn Lập bình tĩnh hỏi ngược lại.
“Cũng không sai biệt lắm!!! Những lão gia hoả cũng đồng dạng thường xuyên xuất hiện, hơn nữa trong thành nhiều khuôn mặt mới cũng xuất hiện, Tu vi cũng không có kém.
Tựa hồ những người này được điều từ Thất Địa tới.” Nữ tử sau một chút do dự, mới thành thật trả lời.
“Quả nhiên là vậy, xem ra không phải cảm giác của chúng ta sai lầm.
Thực sự là có chuyện xảy ra.
Theo ngươi dị tộc có khả năng công thành tỷ lệ là bao nhiêu.” Hàn lập lại tiếp tục hỏi.
“ít nhất là ba thành, nếu không như vậy thì trong thành cũng sẽ không xuất hiện nhiều biến hoá kinh người như thế.” Nữ tử âm trầm trả lời.
“Ba thành, tỷ lệ này cũng rất cao.” Hàn Lập khẽ thở ra một hơi, sau đó lẩm bẩm nói.
“Đúng vậy, cho nên ta nghĩ sau khi cùng ngươi giao dịch xong lần cuối cùng này, cũng sẽ không tiếp tục xuất hiện ở chỗ này nữa.
Đạo hữu hãy nghĩ cách tự bảo vệ tính mạng của mình, tốt nhất là lên nhanh tróng nghĩ cách rời khỏi nơi này là tốt nhất.
Nếu không một khi dị tộc thực sự công thành, với tu vi của ta và ngươi thì có đến tám chín phần là khó thoát khỏi kiếp nạn này.” Nữ tử nhàn nhạt nói.
“Đạo hữu, nói thì đơn giản là như vậy, nhưng ta thân là tu sĩ của thành, không phải dễ dàng rời đi như vậy, huống hồ hàng năm ta còn cần …” Hàn lập cười khổ một tiếng, sau khi nói xong hai câu liền như nhớ ra cái gì, lập tức dừng lại.
“ Ha ha !!! Hiện tại ly khai nơi này quả thật là khó khăn.
Ta và ngươi hai tộc bất đồng vì vậy ta cũng không giúp gì được. cũng may, nếu như đại chiến có bộc phát, cũng tối thiểu phải mất mấy năm thời gian, đạo hữu còn có một chút thời gian để lên kế hoạch cho chuyện này.
Được rồi, tin tức trao đổi cũng không sai biệt lắm, chúng ta bắt đầu giao dịch đồ đi thôi.” nữ tữ sau khi cười khẽ, thanh âm liền nghiêm túc nói.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







