Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 268 : Đấu Giá (c1336-c1340)
❮ sautiếp ❯Chương 1336: Đấu Giá
Thanh Nguyên Kiếm Quyết thì Hàn Lập đã tu luyện đến cực hạn, vô phương tiến thêm được nữa.
Còn Nguyên Từ Thần Quang có uy lực rất lớn nhưng sau khi tu luyện đại thành thì uy lực của nó lại phụ thuộc vào sự tăng trưởng của tu vi.
Về phần Phệ Linh Thiên Hoả uy năng lại tự thân tiến hoá.
Tất cả đều không có tính trợ giúp cho hắn tăng tiến tu vi.
Mà không có công pháp thích hợp dẫn đường tu luyện, tu sĩ chỉ đơn thuần dùng linh dược, kết quả trong cơ thể tích trữ quá nhiều khí dẫn đến bị nổ cho tan xác.
Hàn Lập hôm nay muốn tăng tiến tu vi lên một tầng mới, có hai con đường để đi.
Thứ nhất, giống như các tu sĩ bình thường khác, đi tìm một bộ cao giai công pháp khác để tiếp tục tu luyện.
Bất quá trên con đường tu luyện đột ngột chuyển qua tu luyện một công pháp xa lạ, phải tốn một phen nghiền ngẫm tìm hiểu.
Hơn nữa nếu không cẩn thận còn có thể dẫn đến xung đột với công pháp hiện có, mọi công sức trở thành dã tràng xe cát.
Thứ hai, do Hàn Lập đã hỏi qua các luyện thể sĩ mới biết được một con đường tu luyện hiếm có dấu chân người bước qua.
Đó là Pháp Thể Song Tu, đi tìm một bộ cao giai luyện thể công pháp của Ma Tông hay Yêu Tộc để tu luyện.
Ma Tông và Yêu Tộc có tương quan công pháp với nhau.
Một khi tu luyện đến cao tầng, thân thể được cường hoá đồng thời pháp lực cũng tinh tiến theo.
Bất quá loại công pháp như vậy rất hiếm có mà tu luyện cũng cực kỳ gian nan.
Nhân Tộc tu sĩ cũng có người chọn con đường này nhưng thành công thì chẳng có mấy ai.
Nguyên nhân là thân thể của Nhân Tộc tiềm lực có hạn không thể so sánh với Yêu Tộc hay Cổ Ma.
Đem thân thể tu luyện đến một trình độ mạnh mẽ nhất định, trừ phi thiên phú hơn người nếu không khó có thể tiến giai được.
Nhưng đặc biệt là Pháp Thể Song Tu khi tu luyện đến cảnh giới cực cao, chẳng những thực lực cực kỳ kinh người mà tỉ lệ đột phá bình cảnh cũng vượt xa so với tu sĩ cùng giai tu luyện công pháp bình thường.
Điều này khiến cho Hàn Lập vô cùng phân vân.
Bởi vì vừa lúc trong tay hắn nắm một bộ công pháp Pháp Thể Song Tu.
Đó là Minh Vương Quyết, tiền hô hậu ủng với Thác Thiên Ma Công, cuối cùng là Phạm Thánh Chân Phiến công pháp.
Hàn Lập đã sớm xác nhận ba bộ công pháp này hỗ trợ lẫn nhau.
Ba bộ công pháp nếu tách ra tu luyện đều tự có thần thông riêng biệt nhưng cũng có thể hợp lại thành một bộ công pháp trọn vẹn tuần tự tiến hành tu luyện.
Nếu tách ra tu luyện do không có công pháp trụ cột, uy lực thi triển chỉ được một hai phần trăm so với uy lực chân chính.
Nhưng nếu hợp lại thành một bộ Pháp Thể Song Tu công pháp, bắt đầu tu luyện từ đầu thì ác cái là tuy đây là một bộ Ma Công cực kỳ lợi hại nhưng đã bị các cao nhân của Phật Tông, Ma Đạo, Yêu Tộc sửa chữa thay đổi nhiều lần, tự nhiên đã khác với bản gốc, quán chú vào pháp thể không phải là Chân Ma Chi Khí mà lại là Thiên Địa Nguyên Khí.
Mặc dù Hàn Lập đã từng nghiên cứu qua cảm giác được ba bộ công pháp này có thể ghép lại nhưng trên thực tế chưa có môt người nào đã từng tu luyện qua bộ công pháp của hắn.
Phật Tông Minh Vương Quyết và Ma Đạo Thách Thiên Ma Công chính là một loại công pháp đã được cải biến.
Mà Phạm Thánh Chân Phiến công pháp là công pháp truyền thừa của Nhân Giới Yêu Vương lại thiếu hụt mất hai phần đầu mà hai phần này không biết có phải là Minh Vương Quyết và Thác Thiên Ma Công hay không.
Cho nên tuần tự tu luyện công pháp tự ghép này, vấn đề sẽ gặp cái gì khi tu luyện chỉ sợ có trời mà biết.
Bất quá điều không thể nghi ngờ là công pháp Phạm Thánh Chân Phiến là một loại Pháp Thể Song Tu Công Pháp tuyệt đối viễn siêu.
Chỉ mới tu luyện Minh Vương Quyết đến tầng thứ tư, chỉ bằng thân thể mạnh mẽ, Hàn Lập đã có khả năng đối kháng với cấp bậc Nguyên Anh thì cứ thử nghĩ nếu tu luyện tiếp hai bộ còn lại thì uy lực khủng khiếp đến cỡ nào.
Hai con đường tu luyện này đều có ưu và khuyết điểm.
Một loại thì lúc đầu tiến triển rất khá , tu luyện tương đối dễ dàng, tạm thời tương đối an ổn.
Loại kia tu luyện gian nan dị thường, tu luyện vô cùng nguy hiểm nhưng sau khi tuy luyện thành công uy lực cực mạnh hơn nữa tỉ lệ tiến giai về sau hơn xa loại kia.
Vì vậy Hàn Lập cứ do dự đến nay chưa thể quyết định được.
Hắn vẫn chú ý đến con đường tu luyện bình thường, nhưng trong phường thị vẫn chưa có bán công pháp phù hợp với hắn.
Vì có Nguyên Từ Thần Quang và Phệ Linh Thiên Hoả nên công pháp bình thường không lọt vào mắt xanh của hắn.
Bây giờ nghe nói có di lưu công pháp của Hợp Thể Kỳ đại thành tu sĩ, hắn lại càng động tâm.
Nếu công pháp này thật sự thích hợp, hắn sẽ buông bỏ con đường tu luyện Pháp Thể Song Tu.
Tâm trí của Hàn Lập không yên âm thầm toan tính.
Xích lão giả trên đấu giá đài đã kêu mười cung trang nữ tử đem tất cả đan dược trong tay mang ra đấu giá hết.
Mỗi một kiện đan dược sau khi được mua, thì có một cung trang nữ tử trực tiếp khinh phiêu mang cẩm hạp chứa đan dược mang vào Phi Thiên Thạch Ốc, thu lấy linh thạch rồi quay lại đấu giá đài.
Các đan dược sau này không sai biệt lắm với Hoán Tâm Đan lúc đầu, rất hữu dụng với Hóa Thần sơ kỳ tu sĩ.
Về phần đan dược dành cho trung kỳ thì có hai kiện.
Còn đối với hậu kỳ thì không có kiện nào.
Điều này cũng không phải là việc kỳ quái.
Dù ở Linh Giới linh khí nồng đậm, linh dược sung túc, nhưng nguyên liệu để luyện đan dược dành cho cấp Hóa Thần hơn phân nửa phải lấy từ Man Hoang thế giới, lại phải tốn công sức bồi xới vun trồng vô cùng lâu năm, mà linh thảo linh dược lại rất khó trồng.
Vì vậy đan dược dành cho Hóa Thần lại hãn hữu huống hồ lại là cao giai đan dược.
Xác xuất luyện chế thành công vô cùng thấp.
Mà đan dược dành cho hậu kỳ có luyện chế thành công thì đều lưu lại cho chính mình dùng, ai lại đem đi đấu giá ngoài chợ.
Cũng may ở đây là phường thị Thiên Uyên Thành, các loại tài liệu đan dược phong phú vô cùng.
Nếu không cả đan dược dành cho sơ kỳ cũng đừng thấy nói chi đến trung kỳ đan dược.
Sau khi các đan dược được đấu giá bán xong, Bạch Bào lão giả lại vung tay ra hiệu.
Các cung trang nữ tử lại lấy tiếp từ trong trữ vật trạc ra các cẩm hạp khác.
Bên trong các cẩm hạp vẫn là là các bình ngọc nhưng đan dược lần này không phải là loại tăng tiến tu vi mà là các loại đan dược linh tinh dùng để giải độc chữa thương… Đợt đấu giá thứ hai lại bắt đầu.
Lượng đan dược lần này không được hoan nghênh như nhóm đầu nên giá tiền đấu giá cũng thấp hơn.
Đối với người tu luyện. đan dược tăng tiến tu vi theo lý thuyết mà nói càng nhiều càng tốt.
Còn linh dược phụ trợ cứu chữa chỉ cần chuẩn bị một chút là đã có để dùng.
Vì vậy đợt đấu giá này diễn ra không quá cạnh tranh kịch liệt.
Sau khi các đan dược này bán xong.
Các cug trang nữ tử lại lấy ra từ trong trữ vật trạc các mộc hạp dán các đạo phù cấm chế.
Không khí đại sảnh đang hạ nhiệt lập tức lại tăng vọt lên.
Các đạo phù cấm chế được tháo xuống, các mộc hạp mở ra, nhiều bảo vật chớp động linh quang nhiều màu sắc khác nhau hiển lộ ra.
Nào là phi kiếm, phi đao, ấn, bài, kính… còn có các đỉnh bậc cổ bảo hiếm thấy.
Bạch Bào lão giả trảo một cái vào hư không hướng về một cái mộc hạp.
Một cái Thanh Đồng sắc Lệnh bài được nhiếp vào trong tay.
Lão giả ném lệnh bài vào trong không trung, lưỡng thủ kháp quyết, một đạo pháp quyết được đánh vào lệnh bài.
Lệnh bài quay tròn chuyển động, đột ngột có ba bóng ảnh lóe lên bắn ra, biến thành ba con cự mãng lớn cỡ năm sáu trượng, phân biệt ba màu thanh hồng bạch, lượn lờ trong không trung nhe nanh múa vuốt.
“Độc Mãng Lệnh! Dùng tinh hồn của ba loại Cổ Mãng luyện chế mà thành, có khả năng khu sử tinh phách hiện hình đối phó với địch.
Tam mãng liên thủ tương đương với sự trợ thủ của ba Nguyên Anh kỳ.
Là một kiện dị bảo hiếm có .
Giá ban đầu hai trăm vạn linh thạch.
Mỗi lần tăng giá tối thiểu 10 vạn” Bạch Bào Lão Giả ngừng chú ngữ trong miệng, giọng sang sảng giới thiệu lai lịch lệnh bài.
“Hai trăm vạn!” Mặc dù sự trợ thủ của ba tên Nguyên Anh không nằm trong mắt của Hóa Thần tu sĩ nhưng nếu biết sử dụng thời điểm mấu chốt sẽ chiếm được phần thắng.
Vì vậy chúng tu sĩ cũng cảm thấy hứng thú bắt đầu ra giá.
“Hai trăm hai mươi vạn!” Một giọng tẻ nhạt vang lên, đã có người nhìn trúng món đồ này nên cuộc tranh đoạt bắt đầu diễn ra.
Kiện bảo vật này rốt cuộc được mua hai trăm ba mươi vạn.
Sau đó một số bảo vật khác cũng được mua bán.
Cuối cùng là một món đồ Linh Bảo.
Giá tiền của món này được đẩy lên tới mức khó tin.
Mặc dù chỉ là Linh Bảo cấp thấp nhất, nhưng ngay cả Luyện Hư Kỳ tu sĩ cũng không nhịn được bắt đầu tham gia đấu giá tranh đoạt.
Càng có nhiều Linh Bảo thì xác xuất vượt qua Đại Thiên Kiếp càng lớn.
Vì lý do này mà các món đồ bảo vật loại này hay để vào cuối của cuộc đấu giá.
Bất quá cũng có Luyện Hư tu sĩ một mực thờ ơ lạnh nhạt , không tham gia đấu giá, rõ ràng đang tập trung cho ba kiện bảo vật lúc tối hậu.
Mặc dù đều gọi là Linh Bảo nhưng Linh Bảo bài danh trong Hỗn Độn Vạn Linh Bảng hơn xa một trời một vực Linh Bảo bình thường.
Phàm là người có tiền có lực đều không dễ dàng buông tha loại Linh Bảo này.
Hàn Lập cũng vậy,hắn không tham gia cái gì , một mực ngồi lẳng lặng trong Phi Thiên Thạch Ốc.
Đến giai đoạn đấu giá các tài liệu quý hiếm và các bí tịch công pháp, tinh thần hắn mới rung lên bắt đầu chú ý.
Một tài liệu quý hiếm và một bí tịch công pháp nhanh chóng được đề xướng.
Từ trong miệng của Bạch Bào Lão Giả phát ra thanh âm “Chân Thiềm Linh Huyết!” , trên mặt Hàn Lập hiện ra vẻ vui mừng.
Nguyên mục đích hắn tham gia đấu giá lần này cũng chính vì cái này.
Bất quá Bạch bào lão giả thét giá 150 vạn linh thạch, khóe miệng Hàn Lập không khỏi co giật liên hồi.
Đây chính là giá cao nhất đối với tài liệu.
Hàn Lập còn đang do dự, đang muốn xuất linh thạch ra mua tài liệu này thì từ một gian Phi Thiên Thạch Ốc cách hắn không xa phát ra thanh âm khiến cho tim hắn không khỏi trầm xuống.
“300 vạn linh thạch!” Thanh âm lười biếng từ một chổ hẻo lánh nhất đại sảnh truyền ra.
Các tu sĩ khác cũng đang muốn ra giá đột nhiên tắt giọng, giật mình nhìn lại.
Đáng tiếc Phi Thiên Thạch Ốc có trang bị cấm chế nên vô phương thấy được cái gì.
Chân Thiềm Linh Huyết là loại tài liệu chính để luyện chế Chân Thiềm Dịch nhưng giá ba trăm vạn đã vượt khỏi mức giới hạn của chúng nhân.
Nhất thời cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.
Hàn Lập chau mày nhìn Bạch Bào lão giả đang cầm Chân Thiềm Linh Huyết đứng trên đấu giá đài, thần sắc âm trầm bất định.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1337: Chân Linh Lân Phiến
Giá 300 vạn linh thạch, Hàn Lập vẫn xuất ra được.
Nhưng tính cho cùng thì dù sao cũng chỉ là Chân Thiềm Linh Huyết, tuyệt không có lời.
Hắn có nhiều linh thảo quý hiếm có thể đổi lấy linh thạch, nhưng với tính cách cẩn thận vốn có của hắn, tuyệt không ở nơi này bán ra quá nhiều linh thảo mấy ngàn năm.
Một khi có người để ý thì có thể sẽ vô cùng nguy hiểm.
Nhìn người ra giá vừa rồi , tựa hồ ở trong tình thế bắt buộc phải có Chân Thiềm Linh Huyết.
Nếu Hàn Lập ra giá cao hơn cũng chưa chắc giành được mà ngược lại còn khiến cho nhiều người chú ý.
Hơn nữa số lượng Chân Thiềm Linh Huyết ở đây cũng chỉ đủ cho Hàn Lập luyện tập cách chế tạo Chân Thiềm Dịch, vô phương đủ để cho hắn luyện thành đan dược.
Hắn cẩn thận toan tính một phen, cuối cùng sắc mặt âm trầm không ra giá.
Nhưng Hàn Lập không đấu giá không có nghĩa là người khác cũng bỏ cuộc.
Kết quả có nhiều người liên tiếp ra giá.
Hiển nhiên những người này đều là Hóa Thần hậu kỳ tu sĩ, nhu cầu cấp bách cần Chân Thiềm Dịch để đột phá bình cảnh.
Các tu sĩ bình thường tuyệt không ra giá cao như vậy.
Sau khi cạnh tranh kịch liệt một hồi, Chân Thiềm Linh Huyết đã lên tới giá bốn trăm vạn, bị người ra giá ba trăm vạn lúc đầu mua mất.
Ra giá tiền khủng khiếp như vậy dẫn tới việc không ít tu sĩ thường xuyên đưa mắt dòm về phía tòa Phi Thiên Thạch Ốc không ngừng đánh giá, âm thầm phỏng đoán thân phận đối phương.
Nhưng tự nhiên không thu hoạch được gì.
Tiếp theo là có thêm một số tài liệu cũng quý hiếm tương tự, đều là vật rất cần thiết cho Luyện Hư Kỳ tu sĩ luyện chế đan dược.
Người giành mua tuy thưa thớt nhưng giá tiền lại càng khiến cho chúng nhân líu lưỡi.
Có một Man Hoang dị quả màu tím được trực tiếp ra giá gần ngàn vạn.
Các tu sĩ lần đầu tham gia loại đấu giá này đều trợn mắt há hốc mồm.
Chỉ mới là tài liệu đã kinh người như vậy, thử hỏi nếu là thành phẩm đan dược dành cho Luyện Hư thì tưởng tượng khủng khiếp như thế nào.
Không bao lâu các tài liệu bí tịch vật phẩm… đều đã được bán xong.
Bạch Bào lão giả bèn phất tay một cái, hơn mười tên cung trang nữ tử đang đứng phía sau lưng liền nhao nhao phi thân phiêu hạ xuống đấu giá đài.
Cùng lúc đó từ dưới đài chậm rãi đi lên ba tu sĩ ăn mặc khác nhau.
Một phụ nhân vận tố trang thanh quần, một lão giả mặt mũi hồng hào và một trung niên nho sinh tướng mạo nho nhã.
Thấy ba người này chúng nhân trong sảnh lại một hồi xôn xao.
Hàn Lập nghe trộm được linh tinh các ngôn từ đại loại là “Giám Định Sư”, rõ ràng ba người này là tam đại giám định sư của phường thị mà Xích lão giả đã nhắc ban đầu.
Tu vi ba người này đều không bằng Xích lão giả, chỉ là Hoá Thần sơ kỳ, nhưng thần thái ai cũng bất phàm, hơn nữa lại có thể khiến chúng tu trong sảnh xôn xao, hiển nhiên không phải là kẻ đầu đường có chợ.
Trong lúc Hàn Lập suy nghĩ như vậy thì Bạch bào lão giả tiến lên nói vài câu khách khí với ba người này, rồi quay mặt hướng về các tu sĩ trong sảnh lớn tiếng nói:
“Cuối cùng là lần đấu giá ba bảo vật trân quý nhất của đại hội kỳ này, được phân biệt chia ra mỗi người giữ một vật”.
“ Bảo vật thứ nhất là ba miếng lân phiến của Man Hoang Chân Linh Mặc Kỳ Lân.
Vật này có khả năng luyện chế Quỳ Thuỷ Chân Linh Đan trong truyền thuyết, cũng là loại tài liệu luyện chế cấp bậc tối cao Linh Bảo thuỷ thuộc tính.
Nếu dùng luyện chế Linh Bảo có tỉ lệ thành công cao gia nhập vào nhóm Linh Bảo trong Hỗn Độn Vạn Linh Bảng.
Nếu luyện chế Quỳ Thuỷ Chân Linh Đan, một khi ăn vào, Hoá Thần sơ kỳ sẽ tiến giai lên trung kỳ.
Đương nhiên việc luyện chế Linh Bảo hay Linh Đan có thành công hay không, dù cho có tông sư chỉ điểm, là chưa biết.
Nhưng nếu có đạo hữu nào mua được các miếng lân phiến này mà tính toán luyện chế Linh Bảo thì lão phu có thể cấp miễn phí phương pháp luyện chế.
Hắc hắc, đó cũng là điểm tư tâm của lão phu”
Bạch Bào lão giả mỉm cười nói liền một hơi rồi thối lui đứng sau lưng tam đại giám định sư.
Các tu sĩ trong sảnh vừa nghe tên “Mặc Kỳ Lân lân phiến”, đại bán phần đều hút một ngụm lương khí, nhìn lên các giám định sư trên đài.
Rồi tất cả không hẹn mà đồng đứng lên.
Còn những tu sĩ giàu có và các tu sĩ mục đích tới đây để truy tìm bảo vật thì lập tức mừng như điên như dại.
Xem ra sự chờ đợi của họ từ nãy đến giờ là không uổng phí.
Mặc kệ hai món bảo vật còn lại là cái gì, chỉ riêng Mặc Kỳ Lân lân phiến đã xứng đáng cho họ phóng tay mặc sức.
Bất quá đại đa phần trong bọn họ đều có chủ ý về Quỳ Thuỷ Chân Linh Đan, các người có chủ ý dùng để luyện khí chắc không được một phần, các người này đều là các tu sĩ tu luyện công pháp thuỷ thuộc tính.
Hàn Lập nghe nói đến Quỳ Thuỷ Chân Linh Đan, trong lòng đồng dạng cũng rung động mạnh.
Loại linh đan có thể giúp một tu sĩ chỉ trong một đêm tiến giai thì thật là nghịch thiên.
Đây đúng là loại mà hắn mơ ước.
Hiện tại có cơ hội này, trong đầu hắn liền chớp nhoáng quyết định bằng mọi giá phải có được ba miếng lân phiến này.
Dù cho có phải mạo hiểm cũng là đánh giá.
Ánh mắt Hàn Lập chớp động, thần sắc lộ vẻ quyết đoán.
Đúng lúc này, vị trung niên phụ nhân liền bước lên trước, giơ tay phất một cái vào trữ vật trạc, hiện ra ngọc hạp trong suốt dài cỡ một thước, trên bề mặt mơ hồ chớp động các loại phù văn, tản ra một cỗ bạch thang thang quang hà.
Thoạt nhìn rõ ràng cũng không phải là một ngọc hạp bình thường.
Phụ nhân không cần Bạch Bào lão giả giới thiệu, ngón tay điểm vào nắp hộp.
Sau một tiếng phanh vang lên, nắp hộp tự động mở lên, vài tiếng vèo vèo phát lên, ba đạo điểu quang bắn ra phóng thẳng lên trời.
Nhưng phụ nhân đã sớm có chuẩn bị, một tay nhẹ nhàng trảo một cái vào hư không, liền có một cỗ lực lượng vô hình lôi kéo ba đạo điểu quang này xuống chui vào trong tay.
Phụ nhân mang hai cái bỏ lại vào trong ngọc hạp rồi dán lên trên nắp hạp một đạo phù cấm chế.
Cái còn lại thì nàng giữ lại trong tay, một mặt hướng chúng tu biễu diễn, trong miệng ung dung nói:
“ Ai cũng biết Mặc Kỳ Lân trời sinh đã có Chân Linh thủy thuộc tính, da và lân phiến là loại tài liệu thủy thuộc tính cao cấp bậc nhất.
Đối với công pháp thủy thuộc tính cũng có tính hữu dụng rất lớn.
Muốn kiểm nghiệm lân phiến này thật hay giả chỉ có hai cách.”
“Cách thứ nhất: lân phiến được lấy ra từ da Kỳ Lân, bên trong ẩn chứa thủy linh lực rất kinh nhân, dù chưa qua luyện chế, bản thân cũng đã có thể so sánh với đỉnh bậc dị bảo thủy thuộc tính”
Trung niên nữ tử vừa nói xong liền lập tức quán chú linh lực cuồn cuộn đổ vào miếng lân phiến trong tay, rồi ném miếng lân phiến này vào không trung.
Nhất thời linh quang màu lam huỳnh phát ra sáng ngời, bề mặt của lân phiến bỗng nhiên hiện ra một đóa lam sắc quang liên, ánh sáng phát ra chói mắt, lộng lẫy rực rỡ như một viên kim cương vậy.
Phụ nhân tiếp tục thôi thúc pháp quyết , Liên Hoa chuyển động quay tròn, hình thể cuồng tăng, trong lam sắc linh quang, liên hoa phát triển lớn lên cỡ bằng đầu người.
Cánh hoa rung động, vô số lam sắc quang điểm bắn ra khắp nơi, thủy linh khí nồng nặc dị thường khuếch tán tràn ngập trong toàn đại sảnh.
Hàn Lập trong Phi Thiên Thạch Ốc, ánh mắt chớp động, một tay nhấc lên, năm ngón tay hợp lại, một lam sắc quang điểm được hắn chộp vào trong tay.
Hai mắt Hàn Lập khép hờ cảm nhận từng tia lạnh lẽo nhanh chóng khuếch tán từ trong bàn tay ra khắp toàn thân.
Sau đó hắn mở mắt ra, trong con ngươi lộ ra vẻ vừa ý.
Đích thật là thủy linh lực tinh thuần dị thường, uy năng có thể phát xuất ra như vậy, xem ra quả thật là Mặc Kỳ Lân Chân Linh lân phiến.
Không riêng gì Hàn Lập, các tu sĩ khác cũng cảm nhận trong lam sắc quang điểm ẩn chứa linh lực tinh thuần, cơ hồ trong lòng cũng đã tin bảy tám phần.
Giờ phút này, cổ tay của phụ nhân lại rung lên, tay miết lên đóa Liên Hoa.
Một tiếng “phù, phù…” vang lên, Liên Hoa tự động biến mất.
Lam sắc quang điểm đang tràn ngập khắp đại sảnh trong nháy mắt tiêu tán hết.
Phụ nhân lạnh nhạt nói tiếp:
“ Cách thứ hai: Chân Linh tồn tại trong thiên địa, Kỳ Lân lân phiến cứng rắn không dưới cấp bậc Chân Linh cường đại nhất là Chân Long.
Mặc dù sau khi lột da, mức độ cứng rắn bị giảm bớt phân nửa nhưng đối với công kích bình thường muốn phá hủy nó chỉ là chuyện si tâm vọng tưởng” Nói xong, phụ nhân lại ném miếng lân phiến này vào không trung.
Lân phiến bay ra dừng lại giữa không trung không nhúc nhích.
Đúng lúc này trên tay phụ nhân bỗng lóe lên kim quang, một cây đại phủ hơn thước hiện ra, kim quang lấp lánh, hàn khí bức người.
Sắc mặt phụ nhân trầm xuống, Kim Phủ hóa thành một đạo kim quang bay lên không , nhắm ngay miếng lân phiến, chém mạnh xuống.
Một tiếng “Chát….” vang lên thật lớn.
Bên ngoài lân phiến chợt lóe lên ô mang, thanh Kim Phủ vô cùng sắc bén bị đánh bật ngược trở lại.
Lân phiến vẫn bình thường không có gì sứt mẻ.
Nhưng trung niên phụ nhân lại không thèm để ý, trong miệng tiếp tục lẩm bẩm.
Một đạo thanh sắc hỏa trụ gào thét phóng lên không cuốn lấy lân phiến vào bên trong.
“Tam sắc Thanh Kiếp Hỏa!”.
Có mấy tiếng kinh hô vang lên trong đại sảnh, không ít tu sĩ trên mặt hiện lên nét hâm mộ.
Phụ nhân tiếp tục kháp quyết xua tan đạo thanh hỏa này.
Trên không trung miếng lân phiến vẫn phát ra thanh quang nhàn nhạt, bộ dáng bình yên vô sự.
Tiếp theo sau phụ nhân dùng mọi hình thức như lôi kích, băng phong,… nhưng đều vô hiệu quả với miếng lân phiến.
Cuối cùng phụ nhân phóng ra một kiện bảo vật ma đạo phát ra một đoàn huyết vụ nhưng cũng không có cách nào xâm thực được lân phiến.
Cuối cùng nàng dừng cuộc kiểm tra lại.
Nàng phất tay vào không trung, thu lại miếng lân phiến bỏ vào ngọc hạp rồi cẩn thận dán đạo phù cấm chế lên trên.
Sau đó một tay nàng nâng ngọc hạp lui ra sau vài bước đứng thảnh nhiên bất động.
Lúc này Bạch Bào lão giả lại đi ra trước đài, nhìn về chúng tu sĩ cười một tiếng, nói vô cùng ngắn gọn:
“Chân Linh Mặc Kỳ Lân lân phiến, ba miếng, giá ban đầu 1500 vạn, mỗi lần tăng giá tối thiểu 100 vạn.
Đấu giá bắt đầu”.
“1700 vạn”…
“1800 vạn”…
“2000 vạn…”
Giá lân phiến ngay từ lúc đầu đã tăng lên chóng mặt.
Một số tu sĩ đạ từng trải qua các cuộc đấu giá các vật chí bảo, giờ phút này sắc mặt đại biến, tâm tư tranh đoạt đã chết hoàn toàn.
Mặt của Hàn Lập không đổi sắc, nhưng ánh mắt của hắn chớp động lộ ra một tia ngoài ý muốn.
Không ngờ tại lúc tối hậu này vẫn còn nhiều tu sĩ giàu khủng khiếp như vậy.
Bất quá hắn cũng không vội ra giá mà lạnh lùng quan sát diễn biến…
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1338: Chộp Được
Bỏ ra ngàn vạn linh thạch để lấy ba miếng lân phiến thật ra đối với một số người chỉ là vài chữ số mà thôi,đâu thể nào so với giá trị chỉ trong một đêm tăng tiến một bậc tu vi.
Mà khi đã tiến giai Hóa Thần, mỗi khi muốn tiến thêm một giai đều là những chặng đường vô cùng gian nan.
Hơn phân nửa Hóa Thần tu sĩ đều bị dừng tại giai đoạn sơ kỳ cảnh giới.
Giờ phút này giấc mộng tiến giai đang sờ sờ trước mắt, khó trách các tu sĩ lại trở nên điên cuồng như vậy.
Nhưng dù điên cuồng đến như thế nào thì cũng có mức giới hạn của nó.
Khi giá tiền đột phá tới 2500 vạn linh thạch, số tu sĩ tham gia đấu giá đã không còn mấy ai.
Chỉ còn có ba người vẫn tham gia tranh đoạt.
Trong đó thanh âm của tên tu sĩ đã đoạt được Chân Thiềm Linh Huyết lúc trước vẫn rổn rảng vang lên.
Hai người còn lại một là giọng già lão, hai là giọng trong trẻo.
Rõ ràng là một lão giả và một nữ tu.
Ba người thi nhau đấu giá, trong nháy mắt giá tiền đã lên tới tận trời, tiếp cận 3000 vạn linh thạch.
Khi thanh âm lười biếng của người ra giá 3000 vạn linh thạch vang lên thì nữ tu và lão giả tắt nghẹn.
Xem ra giá này đã ngoài giới hạn của bọn họ, chỉ còn biết cam lòng chấp nhận.
Chúng tu sĩ thần sắc khác nhau nhìn chăm chú diễn biến trên đấu giá đài.
Trên không trung trong pháp bàn biến ảo các chữ số, đã chuẩn bị biến thành màu kim sắc để xác định chủ nhân chân chính.
“3100 vạn”.
Một thanh âm bình tĩnh dị thường vang lên.
Lời này vừa phát ra, toàn bộ chúng tu sĩ trong sảnh đều ngẩn ra, có chút hả hê.
Xem ra cho dù giá đã ở trên trời, nhưng Chân Linh Lân Phiến vẫn còn chưa xác định được chủ nhân chính thức.
Không ít tu sĩ hướng mắt nhìn về phía một tòa Phi Thiên Thạch Ốc khác.
Trong gian thạch ốc này có Hàn Lập đang ngồi thẳng thản nhiên trong đó.
“3200 vạn”.
Thanh âm lười biếng vang lên có chút kinh ngạc.
“3300 vạn”.
Hàn Lập tăng giá không chút do dự.
“3400 vạn”.
Có chút chần chờ, thanh âm lười biếng lại vang lên.
“3500 vạn”.
Không ít tu sĩ bắt đầu hút vào một ngụm lương khí.
Cho dù là Chân Linh Lân Phiến nhưng giá tiền này thất quá điên khùng.
Linh Bảo bài danh trong Hỗn Độn Vạn Linh Bảng bất quá cũng chỉ có đến giá này mà thôi.
“3500 vạn? Hừ! Xích đạo hữu.
Ta hoài nghi vị đạo hữu này không thể có nhiều linh thạch như vậy, chỉ là thuần túy quấy rối mà thôi.
Đạo hữu nên chăng kiểm tra lại người này có khả năng xuất ra số tiền như vậy? “ Chủ nhân thanh âm lười biếng đột nhiên lạnh lùng nói.
“Sau khi đại hội kết thúc, lão phu sẽ tự mình kiểm tra chuyện này.
Nhưng khi đang đấu giá, thỉnh hai vị đạo hữu mạnh dạn tiếp tục đi” Xích lão giả vẫn bình tĩnh chỉ cười hí hí nói.
Hiển nhiên lão cũng chưa biết thân phận của hai người này nên không thể đắc tội với ai được.
“Nếu Xích huynh đã nói như vậy, tại hạ cũng dừng lại xem thử vị đạo hữu này thật có thể xuất ra 3500 vạn linh thạch để lấy vật được hay không?” Chủ nhân thanh âm lười biếng có chút thẹn quá hóa giận, âm dương quái khí nói ra một câu như vậy, quả thật không hề ra giá nữa.
Kết quả trong pháp bàn các chữ số đã chuyển thành kim sắc.
Bạch bào lão giả tuyên bố ba miếng lân phiến thuộc sở hữu của Hàn Lập.
Tiếp theo lão và phụ nhân mang theo ngọc hạp nhẹ nhàng vén áo bay đến tòa Phi Thiên Thạch Ốc của Hàn Lập.
Cả hai dừng lại trước cửa Phi Thiên Thạch Ốc.
Lão giả không nói hai lời, đan thủ lộn chuyển, một thanh sắc lệnh bài xuất hiện trong tay, các phù văn bao quanh thạch ốc nhoáng lên, thân hình lão chớp động cùng phụ nhân bất động thanh sắc tiến vào trong thạch ốc.
Khi tiến vào bên trong, Xích lão giả nhìn Hàn Lập được bao trong bạch sắc quang hà, sau khi mỉm cười, mới ôm quyền nói:
“Xích mỗ đã đưa vật đến, đạo hữu cũng nên xuất ra linh thạch để thanh toán.
Nếu có vật thế chấp thì ta và Hà đạo hữu sẽ hội lại đánh giá giá trị.
Nếu đạo hữu vẫn chưa vừa lòng thì lão phu sẽ thỉnh hai vị đạo hữu còn lại tới đây cùng định giá” Biểu hiện của Bạch Bào lão giả khách khí vạn phần.
“Tại hạ sao lại không tin ánh mắt của Xích huynh và Hà đạo hữu,hai vị hãy xem vật này một chút”.
Ánh mắt Hàn Lập dừng lại trên ngọc hạp trong tay phụ nhân, một mặt tay áo hắn rung lên, xuất ra một cái cẩm hạp hơn nửa thước, cười hăng hắc nói.
Với thân phận từng trải của mình, dĩ nhiên lão giả đã từng gặp qua không biết bao nhiêu bảo vật.
Lúc này lão chỉ nhẹ gật đầu, mở nắp hạp, nhẹ nhàng nhìn qua.
Một cỗ thanh hương xuất ra tứ tán khắp thạch ốc.
Mà khi ánh mắt lão giả quét qua, thân hình liền rung động mạnh, hai mắt sáng lên.
“Vạn năm linh thảo!”.
Lão giả hít sâu một hơi, rốt cuộc dời ánh mắt khỏi hạp nhìn qua Hàn Lập, thần sắc có chút cổ quái.
Phụ nhân nghe 4 chữ “Vạn năm linh thảo” trong lòng đồng dạng cũng rung động mạnh, đuôi mày chau lại, bước lên nhìn vào cẩm hạp.
Chỉ thấy trong một đoàn nhũ bạch sắc bạch quang, một gốc cây linh thảo toàn thân tuyết bạch cao cỡ một tấc lẳng lặng nằm ở đó.
Các phù văn như loại hóa thần hư ảnh hiện lên chớp động.
“Vạn năm linh văn.
Bộ dáng của vạn năm linh thảo.
Bất quá thật hay giả phải cẩn thận xem xét lại” Phụ nhân ngắm nhìn chốc lát rồi chậm rãi nói.
“Đối với linh thảo lão phu không có kinh nghiệm như Hà đạo hữu.
Làm phiền đạo hữu xem xét vật này một chút” Thần sắc của Bạch Bào lão giả như thường, khách khí nói với phụ nhân.
Phụ nhân gật đầu, cầm lấy gốc linh thảo trong cẩm hạp, đan thủ lộn chuyển, xuất ra một thanh lục sắc ngọc xích dài cỡ một thước, toàn thân xích khảm đầy hơn hai mươi các loại hoa văn chú ngữ cổ quái như xoắn ốc.
Ánh mắt lóe lên, phụ nhân cầm thanh xích này nhẹ nhàng chạm vào gốc linh thảo.
Khi lục xích tiếp xúc với linh thảo, tự nhiên kích phát ra nhũ bạch sắc linh quang, nhất hô nhất ứng, đồng thời Ngọc Xích phát sáng ra nhiều vòng linh văn cổ quái.
Ánh sáng xanh biếc phát ra chói mắt.
Khi vòng linh văn thứ mười xuất hiện, gương mặt bất động của phụ nhân rốt cuộc động dung.
Nàng cẩn thận nhìn kỹ lại linh thảo trong cẩm hạp một lần nữa rồi mới nói:
“Đích thật là Vạn Năm Linh Thảo, lại là một gốc Tuyết Giao Thảo mười vạn một ngàn năm.
Tuyết Giao Thảo nguyên là một loại linh dược quý hiếm so với loại vạn năm linh dược bình thường lại càng giá trị hơn bán phần.
Ta phỏng đoán cái này tương đương với 700 vạn linh thạch”.
“700 vạn.
Ân.
Cũng không sai biệt lắm so với dự tính của lão phu.
Đạo hữu thấy giá qui đổi của bọn ta thế nào, có dị nghị gì thì cứ nói?” Bạch bào lão giả do dự một phen, rồi quay đầu nhìn Hàn Lập nói.
“Giá này tại hạ không có ý kiến.
Đạo hữu xem thêm mấy thứ này để định giá thế chấp cho tại hạ” Thanh quang trên cổ tay Hàn Lập lóe lên, liên tiếp xuất ra thêm 4 cái ngọc hạp ném qua đối phương.
Bạch Bào Lão giả giơ tay lên thu lại toàn bộ các ngọc hạp rồi mở nắp ra xem.
Lần này, dù có trấn định nhưng khóe mắt của lão giả không khỏi co giật run rẩy không ngừng.
“Đều là Vạn Năm Linh Thảo?” Giọng lão giả có chút khàn khàn.
“Phường thị các hạ không thu loại linh dược này?” Hàn Lập cười khẽ.
“Đạo hữu thật sự nói đùa!” Bạch Bào lão giả cười ha ha, nhìn Hàn Lập, trong lòng không khỏi kinh dị.
Phụ nhân cũng bán tín bán nghi bước lại xem.
Kết quả trên mặt nàng biến dạng đủ loại màu sắc.
Một gốc Vạn Năm Linh Thảo tự nhiên không thể bằng Chân Linh Lân Phiến.
Nhưng mức độ sử dụng cần thiết và đa dụng của Vạn Năm Linh Thảo thì khỏi phải nói, tất cả các loại linh đan cấp Hóa Thần trở lên đều phải cần thuốc dẫn hoặc tài liệu phụ trợ mà Vạn Năm Linh Thảo lại đáp ứng được điều này.
Nhưng muốn kiếm được thì lại vô cùng gian nan trắc trở, luôn luôn là món thiếu hụt khi luyện chế thuốc của các cao giai tu sĩ.
Tính trân quý của nó khiến cho mọi phường thị đều muốn thu vào nhưng không phải muốn mua là có được.
“Nếu Hà đạo hữu kiểm qua không có vấn đề.
Ba miếng lân phiến này thuộc về đạo hữu.
Đạo hữu cẩn thận cất đi” Trong mắt bạch bào lão giả chợt lóe lên kỳ quang, cầm cẩm hạp đưa cho Hàn Lập.
“Tại hạ không khách khí.
Ân… không sai.
Đích xác không có vấn đề” Hàn Lập thu lấy cẩm hạp cẩn thận kiểm tra một lúc rồi gật đầu vừa lòng.
Bạch Bào Lão giả thấy Hàn Lập có nhiều gốc Vạn Năm Linh Thảo như vậy cũng có chút tò mò nhưng cũng không nói thêm gì, thu linh dược lại rồi làm phép mang phụ nhân rời khỏi Phi Thiên Thạch Ốc, quay lại đấu giá đài.
Các tu sĩ bên ngoài chờ đợi bất quá chỉ là một bữa cơm công phu mà thôi, họ vẫn nhẫn nại ngồi chờ kết quả,
Khi thấy bọn Xích lão giả đi ra, ánh mắt của tất cả nhìn Xích lão muốn biết giao dịch có thành công hay không.
“Chư vị đạo hữu không cần đa tâm cái gì.
Giao dịch đã thành công.”
“Món thứ hai chính là Linh Bảo trong Hỗn Độn Vạn Linh Bảng, giá trị chỉ có trên Chân Linh Lân Phiến.
Thông thiên linh bảo Bình Hải Qua.
Giá quy định 2000 vạn”.
Bạch bào lão giả không nhiều chuyện về Hàn Lập, trong miệng lập tức tuyên bố đấu giá món thứ hai.
Hồng diện lão giả bước lên lấy từ trong trữ vật trạc một thanh giáo ngắn phát ra lam sắc hà quang.
Nhiệt tình của chúng tu sĩ trong sảnh dĩ nhiên không thấp so với Chân Linh Lân Phiến.
Sau khi lão giả biễu diễn một số thần thông khó tin của Bình Hải Qua.
Cuộc tranh đoạt kịch liệt bắt đầu diễn ra.
Trong lúc này Hàn Lập cầm trong tay một miếng lân phiến màu xanh, tập trung tinh thần quan sát, tựa hồ không có chút hứng thú chút nào với kiện Thông Thiên Linh Bảo kia.
Kết quả cây Bình Hai Qua được định giá 3500 vạn bị một vị tu sĩ xa lạ đoạt lấy.
Rốt cuộc món đồ tối hậu của đại hội cũng sắp diễn ra.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1339: Chân Linh Thế Gia
“Lần đấu giá này là công pháp của cũng một vị tiến bối Hợp Thể hậu Kỳ danh chấn nhân yêu lưỡng tộc năm xưa.
Tên của vị tiền bối này chắc có nhiều vị không biết nhưng nhắc đến thần thông Đại Chu Thiên Diệt Tuyệt Thần Châm, hắc hắc, chỉ sợ quá nửa ở đây đều đã nghe nói qua.
Thần thông này vang dậy trong trong trận đại chiến với dị tộc năm xưa.
Không phải là không có lưu truyền phương pháp tu luyện thần thông này, thậm chí bên Yêu Tộc cũng có yêu tu đã từng tu luyện qua thần thông này.
Nhưng bản công pháp này chính là bản gốc cho chính Ngũ Linh Chân Quân tiền bối tạo ra.
Giá trị như thế nào chắc lão phu không cần nói nhiều.
Giá trị của bản công pháp này trọng yếu không phải lúc này mà lúc tu luyện về sau, công pháp kiêm Ngũ hành thuộc tính, biến hóa khôn lường, uy lực không thể dò nông sâu.
Tuy nhiên tu luyện công pháp này điều kiện có chút quỷ dị.
Người tu luyện phải là Nhân Tộc.
Tu vi không thể quá cao phù hợp với Nguyên anh kỳ và Hóa Thần kỳ.
Người tu luyện thân phải mang Ngũ Hành linh căn nếu không rất khó thành.
Đương nhiên tu luyện công pháp này còn có chút hà khắc khác nhưng không phải là không thể vượt qua, lão phu cũng không tiện nói tỉ mỉ được.
Công pháp này là bản đầy đủ, người đấu giá lấy được có thể tự mình kiểm nghiệm.
Còn có một chuyện cần phải nhắc nhở chư vị, uy lực của công pháp này là rất lớn nhưng chỉ có một mình Ngũ Linh Chân Quân tiền bối là tu luyện đến Hợp Thể Kỳ, còn lại là phần thì tu luyện không nổi phần thì bị đình trệ tại cấp Hóa Thần, ngay cả tiến giai vào Luyện Hư cũng vô cùng ít ỏi không có mấy ai.
Đương nhiên chuyện tu luyện phụ thuộc vào cơ duyên nếu không Ngũ Linh Chân Quân làm sao có thể tiến giai đến Hợp Thể Kỳ.”
“Tốt lắm.
Bộ công pháp này mang tên Âm Dương Hóa Cực Quyết.
Điều hơn lẽ thiệt Xích mỗ đều đã nói rõ ràng.
Chư vị đạo hữu nào thấy hứng thú có thể đấu giá.
Giá quy định 2000 vạn, mổi lần tăng 100 vạn.
Đấu giá bắt đầu!”.
Sau khi Bạch Bào lão giả giới thiệu xong, trung niên nho sinh mỉm cười xuất từ trong trữ vật trạc một cái mộc hạp bên trong có một ngọc giả phát ra kim quang chói mắt.
Hiển nhiên ngọc giản này có ghi chép pháp quyết Âm Dương Hóa Cực Quyết.
Danh tiếng của Đại Chu Thiên Diệt Tuyệt Thần Châm không nhỏ, không ít tu sĩ trong sảnh phát ra kỳ quang trong mắt, gương mặt lộ vẻ hưng phấn.
Cho dù điều kiện tu luyện như thế nào, đa số tu sĩ ở đây tuyệt không thèm để ý.
Dù sao tham gia ở đây đều là cấp Hóa Thần trở lên.
Việc tiến giai Luyện Hư cũng đã yêu cầu phải có Ngũ Hành linh căn, dù cho công pháp này không yêu cầu thì ai cũng phải tìm cách bổ khuyết điều này.
Đương nhiên công thành công hay không thì chỉ có trời biết.
Nhưng khi Xích lão giả nói công pháp này có ít người thành công, đã có một số tu sĩ tắt đi tâm tư tranh đoạt.
Trong đó có Hàn Lập.
Mặc dù công pháp này không phải chuyện đùa nhưng tu luyện chẳng dễ dàng như thế làm cho hắn mất cả hứng thú.
Nếu bàn về uy lực, công pháp Pháp Thể Song Tu của hắn tuyệt cũng không kém.
Huống hồ giá gốc đồng dạng 2000 vạn khiến hắn nhướng mày hoàn toàn đoạn tuyệt tâm tư tranh đoạt.
Bất quá vẫn có một số tu sĩ tự cảm thấy mình thiên phú hơn người nên cảm thấy hứng thú không ít.
Giá 2000 vạn vẫn không ngăn cản được một số hữu tâm nhân ra giá.
Nhưng chỉ qua hai đợt ra giá, hốt nhiên có một thanh âm lạnh lùng truyền đến:
“4000 vạn”.
Tất cả đều một phen trợn mắt há hốc mồm.
Kẻ ra giá chính là kẻ đoạt Chân Thiềm Linh Huyết, chủ nhân có thanh âm lười biếng.
Giá như thế chẳng những làm cho các Hóa Thần tu sĩ há hốc mồm mà còn khiến cho các Luyện Hư tu sĩ đan có hứng thú liền tắt điện.
Tất cả đều âm thầm tự hỏi vị này rốt cuộc là người phương nào mà giàu cũng khiếp như vậy.
Nhiều linh thạch như vậy có thể khiến cho một Luyện Hư tu sĩ táng gia bại sản.
Hàn Lập cũng âm thầm suy nghĩ như vậy nhưng sự việc không liên quan đến mình nên hắn cũng không bận tâm nhiều.
Pháp quyết đã được định giá tự nhiên đại hội phải kết thúc.
Trong lúc Bạch Bào lão giả tuyên bố bế mạc, cấm chế tại Phi Thiên Thạch Ốc phát động, Hàn Lập được truyền tống ra ngoài xuất hiện tại một nơi nào đó trong hành lang bên ngoài đại sảnh.
Linh quang liên tiếp chớp động, nhiều tu sĩ cũng lục tục truyền tống ra.
Nhưng ai cũng có bạch hà bao bọc nên không ai nhận ra ai.
Hàn Lập cũng không thèm nhìn ai sải bước đi về đại môn của Thái Huyền Điện.
Đấu giá đại hội đã kết thúc, hắn cũng không quay lại Thạch Tháp mà tính toán ly khai khỏi Thiên Uyên Thành quay lại động phủ của mình.
Bây giờ vẫn còn cách lần tuần tra kế tiếp khoảng nửa năm.
Hắn muốn nhân cơ hội này vội vàng trở về làm cho thuần thục một số linh dược luyện chế Ngọc Thanh Đan và thật nhiều đan dược khác.
Lần tu luyện sắp tới hắn phải cần rất nhiều đan dược.
Còn ba miếng Chân Linh Lân Phiến hắn sẽ không tùy tiện luyện chế.
Cần phải có thời gian nghiên cứu bảo chứng phương pháp luyện chế Quỳ Thủy Linh Đan có thật thành công hay không đã.
Bậc linh dược nghịch thiên như thế là chỗ dựa cho hắn đột phá bình cảnh sau này, tuyệt không thể vội vã luyện chế.
Hàn Lập ra khỏi Thái Huyền Điện bay xẹt qua một tường thành cao lớn, độn tẩu về hướng hoang dã chi địa.
Lúc này trong mật thất của Thái Huyền Điện có hai ngươi đang thương lượng chuyện gì.
Một người từ mi thiện mục, vận bạch bào, đang thúc thủ đứng, thần thái cung kính, chính là Xích lão giả.
Còn ngồi trước lão giả trên một cái ghế là một thanh niên ngông nghênh vận tử bào mặt mũi anh tuấn.
Nơi khóe miệng của thanh niên có một nốt ruồi đỏ tươi nhìn rất dễ coi.
Xích lão thần sắc cung kính nói:
“Công tử yên tâm, người nọ đã dùng bí thuật che lấp mặt mũi nhưng không thể che dấu Tử Quang Linh Mục của lão phu.
Kẻ lấy Âm Dương Hóa Cực Quyết tuyệt đối là một nữ tu.
Tuổi tác xấp xỉ công tử nhưng dung mạo lại xấu vô cùng”.
Vị Luyện Khí Đại Sư đại danh đỉnh đỉnh ở Thiên Uyên Thành lại vô cùng cung kính trước mặt thanh niên này.
Điều này mà để cho chúng tu sĩ trong thành nhìn thấy chỉ tất cả đều nổ con mắt.
Thanh niên có nốt rồi đỏ nghe lão giả nói như vậy, khóe miệng nhếch lên khẽ cười:
“Xích lão không cần nghi hoặc, nữ tu này đã có thể xuất ra nhiều cực phẩm linh thạch như vậy đổi lấy pháp quyết, không cần phải phỏng đoán thân phận nữa, không ngoài người của Diệp gia hoặc Cốc gia.
Hai nhà này cùng Lũng gia của chúng ta đều là bí ẩn Chân Linh thế gia lưu truyền từ Thượng Cổ đến nay.
Chân Linh huyết mạch cũng chỉ có nữ tử kế thừa mà thôi.
Lũng gia chúng ta thì thao túng đấu giá cả Tam Cảnh nhưng bọn họ lại âm thầm khống chế số lượng kinh người các mỏ quặng cực phẩm linh thạch trong Nhân Tộc.
Chỉ là hai nhà này rất ít khi hoạt động bên ngoài nên kẻ kế thừa Chân Linh Huyết Mạch không chú trọng lắm về quyền thế.
Nhưng lần này xem ra có một nhà mang Thiên Phương Huyết Mạch đã lộ diện cùng Chân Long Huyết Mạch của nhà chúng ta.
Chân Linh Huyết Mạch nào sẽ là cường đại nhất trong Linh Giới.
Lần này chúng ta đã thành công.
Thì ra các Chân Linh thế gia đệ tử đều che giấu tung tích ẩn trốn trong Thiên Uyên Thành” Thanh niên tự tin nói.
“Công tư thần cơ diệu toán.
Âm Dương Hóa Cực Quyết quả là trọng yếu đối với người mang Thiên Phượng Huyết Mạch.
Chỉ có loại công pháp đỉnh bậc này chuyên điều hòa Ngũ Hành chi lực mới có thể kích phát Thiên Phượng Chi Huyết.
Nàng này làm sao biết được đây chính là cái bẫy bố trí từ Thượng Cổ tới ngày nay” Bạch Bào lão giả cười hề hề nói.
“Hắc hắc.
Sự thông minh của tổ tiên tự nhiên bậc hậu bối không thể sánh bằng.
Lần này nếu không nhờ Chân Long chi huyết trong bổn công tử viễn siêu hơn tổ tiên đạt thỏa tất cả các điều kiện thì các lão quái vật trong nhà làm sao cho bổn công tử hành động như vậy.
Trong lần này, để cho mục tiêu không sinh nghi ta thậm chí đã lấy cả Mặc Kỳ Lân Lân Phiến và Bình Hải Qua trong tộc ra để bán đấu giá, rồi âm thầm truyền tin tức này trong các Chân Linh thế gia đệ tử.
Nếu không hành động cũng sẽ không thuận lợi như vậy.
Cũng may giá tiền tu vào cũng không quá thấp hơn nữa còn đổi được năm gốc Vạn Năm Linh Thảo cũng không có hại gì.
Ủa, tên tu sĩ lấy Chân Linh Lân Phiến kia, ngươi có nhìn ra lai lịch hắn?” Thanh niên hốt nhiên hỏi.
“Công tử cũng biết,Tử Quang Linh Mục của lão phu bình sinh chỉ có thể thi triển ba lần trong cuộc đời mà thôi.
Lúc tối hậu mới dám dùng thì làm sao dám sử dụng tùy tiện được.
Lão phu chỉ cảm giác tên này không phải là Luyện Hư mà chỉ là một Hóa Thần tu sĩ mà thôi.
Trên người của hắn chỉ sợ không chỉ có năm gốc Vạn Năm Linh Thảo.
Chẳng lẽ người này am hiểu cách trồng linh dược.
Nhuận gia huyết mạch mặc dù không phải là Chân Linh cường đại nhưng cũng là tộc độc bộ trong Nhân Tộc về mặt đào tạo linh thảo” Lão giả trầm ngâm một chút rồi mới nói.
“Ngươi còn chưa tính đây có thể là người của Thiểm gia.
Thiên Diệu Linh Hoàng của Nhuận gia đã vạch rõ chỉ phụ thuộc vào Chân Linh gia tộc nên hiện tại chúng ta không nên trêu chọc người này” Thanh niên nhướng mày chậm rãi nói.
“Công tử minh giám.
Mặc dù ba nhà Chân Linh thế gia không e ngại Tam Hoàng nhưng chỉ vì một chút linh dược lại vướng vào một đại địch thì không đáng” Lão giả liên tục gật đầu.
“Lần này vận dụng Tử Quang Linh Mục, tu vi ngươi hao tổn không ít.
Chờ xong việc nơi đây, khi quay về ta sẽ chủ trì Huyết Tế Lễ trợ giúp ngươi tăng tiến tu vi thêm một tầng” Thanh niên tựa hồ nhớ ra cái gì, hốt nhiên nhìn lão giả ôn hòa nói.
“Đa tạ công tử thành toàn!” Xích lão giả nghe vậy, vui mừng quá đỗi vội vàng thi lễ.
Thanh niên vừa lòng gật đầu, nhưng lại do dự không biết suy nghĩ chuyện gì.
Mấy ngày sau đó, Hàn Lập một mạch độn quang tiếp cận đến sơn mạch có động phủ của mình.
Thì cách động phủ hơn ngàn dặm có hai người đang đứng bất động thần thái khẩn trương giằng co.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1340: Thiên Bảo Thượng Nhân Và Vạn Lung Châu
“Kim huynh, ngươi một mạch im lặng đi theo ta không biết có ý tứ gì, chẳng lẽ ta có cái gì đắc tội với đạo hữu?”.
Tên đang nói rõ ràng là tên hán tử mày xếch đã từng cùng Hàn Lập tranh giành linh địa.
Mà cái tên đang giằng co với hắn lại là Kim Bàn Tử từng xuất hiện trong Ngọc Khuyết Các.
Nguyên bổn hai tên này nhìn thì có chút giao tình mà giờ phút này bộ dáng lại tới mức chỉ một lời không hợp là sẽ lập tức xuất thủ đánh nhau.
“Ông hiền đệ nói giỡn.
Kim mỗ bất quá chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua thấy hiền đệ ở đây, nên ghé lại muốn chào hỏi một chút mà thôi” Kim Bàn Tử bộ dáng vô tội nói.
“Ngẫu nhiên nhìn thấy? Chào hỏi? Kim huynh thấy tại hạ quá ngu chăng? Ai lại vô duyên vô cớ chạy đến nơi hẻo lánh này, lại thi triển ẩn nấp thuật theo tại hạ một mạch hơn mười vạn lý chỉ để chào hỏi?” Hán tử mày xếch lạnh lùng nói.
“Ha, ha.
Vấn đề này Kim mỗ cũng cảm thấy rất ký quái.
Ông hiền đệ không ở lại tại động phủ tu luyện mà chạy đến đây làm cái gì.
Ta nhớ không lầm nơi này chính là khu vực hiền đệ muốn liều chết để tranh đoạt lúc trước” Kim Bàn Tử nheo đôi mắt nhỏ xíu lại, lộ ra vẻ xảo trá nói.
“Hừ! Ta muốn đi nơi nào có cần phải giải thích với Kim huynh?” Hán tử mày xếch biến sắc, nét mặt lộ vẻ âm trầm.
“Ông hiền đệ hà tất phải tức giận.
Linh địa này đã có chủ nhân.
Vi huynh sợ hiền đệ liều lĩnh quá đáng, nóng lòng muốn thu thập cái gì gây nhiễu loạn mới theo hiền đệ tới chỗ này.
Hiền đệ muốn kiếm cái gì, chi bằng nói cho Vi huynh một tiếng đễ Kim mỗ giúp một tay được chăng?” Kim Bàn Tử người ha ha, rốt cuộc lộ ra ý đồ.
Hán tử mày xếch hừ một tiếng, không nói thêm cái gì, nhưng trong mắt chớp lóe hung quang.
Đột nhiên từ trong hư không sau lưng Kim Bàn Tử chợt lóe lên một đạo lục ti rồi hóa thành một cái lưới lớn màu xanh chụp xuống.
Quá trình này xảy ra vô thanh vô tức, không gây ra một tia phong thanh, giống như quỷ mị vậy.
Tựa hồ Kim Bàn Tử không phát giác ra điều này, gã vẫn mở miệng cười nói với hán tử mày xếch.
Trên mặt hán tử không lộ ra một tia dị sắc nào nhưng trong lòng thầm mừng, bàn tay đang co trong ống tay áo cử động.
Một khẩu lam sắc phi đao trong suốt bỗng hiện ra, chuẩn bị chờ đối phương bị đại võng chế trụ là lập tức tế ra phi đao chém chết liền đối phương.
Mắt thấy ti võng cách đầu Kim Bàn Tử chừng vài thước thì một màn làm cho người ta giật mình xuất hiện.
Một tiếng “Phanh” vang lên, từ trong búi tóc của Kim Bàn Tử chợt đại phóng linh quang, một phiến kim sắc quang hà cuốn ra ngưng tụ biến ảo thành một kim sắc đại thủ chặn lấy lục sắc đại võng.
Kim quang lục mang đan vào nhau phát ra thanh âm “Đùng, đùng…”.
“Kim lão ma, là ngươi?”.
“Minh lão quái, ngươi tự mình xuất thủ sao?”.
Hai thanh âm bất đồng từ trong kim quang lục mang truyền ra, chỉ là một thanh âm lộ vẻ ngoài ý muốn còn thanh âm có vẻ đã trong dự liệu.
Ngay lập tức kim sắc đại thủ và lục sắc ti võng trong không trung phân khai ra.
Quang mang tắt đi phân biệt biến thành một con Phỉ Thúy Tiểu Giao và một người lùn chỉ cao chừng nửa thước.
Người lùn này là hoá thân của sư phụ của hán tử mày xếch tế luyện ra.
Người ngoài nhìn nhìn thấy thân cao nửa thước còn dung mạo thì chỉ thấy mơ hồ không rõ lắm, cảm giác thì tuổi cũng đã cao.
“Phân hồn thuật! Minh lão quái, ngươi dùng dùng thuật này để tránh Thiên Kiếp độ kiếp, bây giờ ngươi lại xuất ra không sợ nếu có gì sơ xuất sẽ vô phương thoát khỏi đại kiếp sao?” Song mục của Phỉ thuý Tiểu Giao nhìn gắt gao người lùn, lạnh lùng nói.
“Hắc, hắc.
Điểm này không cần đạo hữu đa tâm lo lắng.
Năm xưa danh tiếng của Thiên Bảo Thượng Nhân thế nào lại có thêm bảo vật tuỳ thân danh chấn lưỡng tộc mấy vạn năm.
Chỉ cần được vài ba kiện bảo vật của ngài, lần độ kiếp sắp tới không có khả năng lo lắng.
Chẳng phải đạo huynh cũng đã phái một hoá thân đến chỗ này sao?” Người lùn chẳng hề để ý, cười nhạt nói.
“Ngươi làm thế nào biết chuyện Thiên Bảo Thượng Nhân?” Phỉ Thuý Tiểu Giao cả kinh, lớn tiếng quát.
Lúc này Kim Bàn Tử và hán tử mày xếch đứng bất động tại chỗ, vẻ mặt cung kính không dám xen vào.
“Chuyện tại ạh làm thế nào bất tất đạo hữu quan tâm.
Bất quá Minh đạo hữu yên tâm, người biết chuyện này chỉ có ta và ngươi tuyệt không có kẻ thứ ba biết được.
Không bằng người và ta hợp lực cộng sức đoạt bảo, như thế nào?” Người lùn cười hăng hắc, đề nghị.
“Hợp sức đoạt bảo? Nếu ngươi đã biết chính xác cụ thể đầu mối, hà tất còn muốn hợp tác làm cái gì?” Tiểu Giao cười lạnh, nói.
“Đúng vậy, Kim mỗ phải quay lại tiểu đồ mới ra tay được, hơn nữa tin tức nắm được không rõ ràng lắm.
Nhưng chỉ cần Minh huynh nắm được cụ thể là được rồi” Người lùn thản nhiên nói.
“Ngươi dám uy hiếp ta!” Thanh âm của Phỉ Thuý Tiểu Giao chợt trở nên băng hàn.
“Kim mỗ sao dám làm như vậy.
Tại hạ nói ra chuyện hợp tác tự nhiên là có bảo vật hỗ trợ Minh huynh tầm bảo.
Lúc tìm được bảo vật, ta và ngươi chia đôi, không gây tổn thương hoà khí chẳng phải là việc tốt sao” Người lùn rung đùi đắc ý, liên tục khoát tay nói.
“Ngươi…, ủa, có người tới” Phỉ Thuý Tiểu Giao giận dữ tính nói điều gì đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời la lên.
Không riêng gì Tiểu Giao mà hai mắt của Kim sắc tiểu nhân cũng loé lên đồng dạng nhìn về một phương hướng, sắc mặt trầm xuống:
“Xem ra chủ nhân nơi đây đã trở về, thời gian cũng không còn nhiều lắm.
Đạo hữu nhanh quyết định có hợp tác hay không? Nếu không để làm kinh động đến các lão quái vật ở Thiên Uyên Thành, chỉ e ta và ngươi dã tràng xe cát.
Dựa theo quy định của Thiên Uyên Thành, bảo vật thuộc linh địa của chủ nhân nào khi phát hiện sẽ thuộc về chủ nhân đó” Khẩu khí của Kim sắc tiêu nhân trở nên ngưng trọng.
Ánh mắt của Phỉ Thuý Giao Long chớp động mấy cái, rồi mới thở dài, bất đắc dĩ nói:
“Hảo! Tạm thời Minh mỗ đáp ứng chuyện hợp tác nhưng tuyệt đối không chia đều bảo vật.
Điều kiện hợp tác cụ thể ta và ngươi sẽ tìm một chỗ thích hợp để thương lượng.
Nơi này không tiện lưu lại.
Nghe tiều đồ nói tên chủ nhân ở đây mặc dù chỉ là Hoá Thần tu sĩ nhưng thần thức cực cao, đừng để hắn phát hiện ra tung tích của chúng ta”.
“Ha ha, có những lời này của đạo hữu là được.
Bọn ta đi thôi” Kim sắc tiểu nhân gật đầu vừa lòng, đan thủ trảo vào hư không, trong tay bỗng nhiên xuất hiện ra một cái dù nhỏ màu tím.
Cái tiểu tán này nhẹ nhàng nhoáng lên hoá thành một vầng sáng tròn màu tím bao người lùn và Kim Bàn Tử vào bên trong, sau đó loé một cái, cả hai tiêu biến vào hư không.
“Tử Phong Tán! Cả bậc Linh Bảo này mà Kim lão ma cũng đã xuất ra, xem ra bọn chúng đã có chuẩn bị.
Chúng ta cũng đi thôi”.
Phỉ Thuý Tiểu Giao nhìn thấy Tử sắc tiểu tán liền ngẩn ra, trong lòng rất là buồn bực bèn gọi hán tử mày xếch một tiếng, cũng phun ra một cây quạt nhỏ ngũ sắc.
Phiên này quay tròn huyễn hoá ra ngũ sắc thải vân bao hai người lại rồi chui xuống đất không còn bóng dáng.
Nơi này lại trở nên vô cùng yên tĩnh, phảng phất như từ nãy đến giờ không có ai đến vậy.
Sau thời gian ăn xong một bữa cơm, một đạo thanh quang từ phía xa trong bầu trời loé lên lướt bắn nhanh đến.
Trong thanh quang là một thanh niên mặt mũi bình thường, rõ ràng chính là Hàn Lập.
Khi thanh quang bay đến khu đất trũng thì dừng lại, tiếp theo quang mang tắt đi.
Thân hình Hàn Lập trôi nổi trong không trung, ánh mắt hắn quét qua mọi nơi, nét mặt ẩn một nét kinh nghi.
Vừa rồi hắn mơ hồ cảm thấy nơi này có một tia ba động của linh khí do tranh đấu, mặc dù cực kỳ yếu ớt chỉ loé lên rồi biến mất nhưng tuyệt không sai.
Dù sao vừa rồi một cái hồn thân tranh đấu với một cái hoá thân, nhưng do Hàn Lập tu luyện qua Đại Diễn Quyết nên thần thức cường đại trên cấp Hoá Thần tu sĩ, thậm chí có thể so sánh với cấp bậc Luyện Hư sơ kỳ, nên động tác của bọn họ tuy nhanh nhưng đã bị Hàn Lập nhận ra nơi này có điều bất thường, độn tốc của hắn tăngthêm vài phần nhưng xem ra vẫn bị muộn một bước.
Hàn Lập nhanh chóng phóng ra thần niệm đem khu vực mấy trăm dặm xung quanh cẩn thận lục soát nhưng không có chút thu hoạch nào.
Sắc mặt của hắn nhất thời trầm xuống.
Sau khi đứng yên lặng trong không trung đánh giá không biết bao lâu, hốt nhiên Hàn Lập cười lạnh, quanh thân nổi lên thanh quang hoá thành một đạo thanh hồng chạy thẳng đến động phủ của mình.
Lúc này Phỉ Thúy Giao Long và Kim sắc tiểu nhân đã sớm độn ra xa ngoài vạn lý, cũng không biết hành động của mình đã làm bại lộ tung tích, đang tụ lại một toà tiểu sơn thương lượng chuyện đoạt bảo.
Mà bên này Hàn Lập đang ở trong động phủ đang cẩn thận mở rộng cấm chế động phủ, thu thập đồ vật, rồi đi vào trong luyện khí mật thất.
Hắn vào trong này mất ba ngày ba đêm rồi đi ra, trong tay xuất ra một cái pháp bàn cổ quái hình bát giác, ngân quang chói mắt, rồi lại xuất ra thêm từ trong trữ vật trạc vô số các tiểu ngọc châu nhiều màu khác nhau.
Bề mặt các ngọc châu này mang các ngân sắc phù văn chính là phù văn của Tiên giới, Ngân Khoa Văn Tự.
Đây là do Hàn Lập nghiên cứu từ trong Kim Khuyết Ngọc Thư tạo ra một loại pháp khí đặc thù mang tên Vạn Lung Châu.
Pháp khí này luyện chế không khó cũng không thể công kích hay phòng ngự nhưng có khả năng mỗi hạt châu có thể quan sát động tĩnh trong khuôn viên phạm vi mười dặm.
Chỉ cần trong phạm vi quan sát có bất cứ ba động linh khí nào, cho dù cách xa trăm vạn dặm Hàn Lập có thể thông qua pháp bàn xác định được đại khái vị trí.
Đương nhiên để làm được như vậy không phải chỉ tuỳ ý đem hạt châu chôn xuống đất là được.
Để làm được điều này phải đặt hạt châu trong một pháp trận đặc thù để có thể hô ứng với pháp bàn đặt tại trung tâm.
Như vậy phải tạo ra một cái siêu đại pháp trận cực kỳ phức tạp.
Pháp trận này lớn hay nhỏ tuỳ thuộc vào số lượng Vạn Lung Châu của Hàn Lập đặt vào.
Nói như vậy nếu phải không chế mọi thứ trong linh địa thì mức độ tiêu hao linh thạch khỏi nói cũng biết người bình thường không thể chịu nổi tốn kém này.
Đừng nhìn Hàn Lập có vẻ giàu có,nhưng một khi kích phát siêu đại pháp trận như vậy thì có khả năng toàn bộ linh thạch mà hắn dành dụm bao nhiêu năm nay sẽ tiêu hao sạch sẽ.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







