Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 182 : Vô danh (c906-c910)
❮ sautiếp ❯Chương 906
Nữ tử có thanh âm ngọt ngào thoáng do dự một chút rồi mới thở dài , nói :
“Mấy năm trước khi đại vương đang ngủ say, Vương Nhi đem phân huyệt của chính mình dời lên trên trên mặt đất, chuẩn bị mượn nguyệt hoa chi lực luyện hóa hoàn toàn bảo vật này, chuẩn bị tiến hành nghi thức nhận chủ .
Nhưng ai ngờ tự nhiên có một đám tu sĩ không biết từ nơi nào xông tới , mà lúc ấy Vương Nhi đang vận công hấp thu nguyệt hoa chi lực cho nên đại bộ phận cấm chế cũng chưa từng mở ra.
Kết quả dĩ nhiên để cho nhóm người này xông vào chủ thất ( phòng chính ) của Vương Nhi.
Vương Nhi trong tình huống bất đắc dĩ đó không thể làm gì khác hơn là tạm thời gián đoạn tu luyện, ra tay đối với đám xuẩn vật không có linh trí này.
Tuy giải quyết xong nhóm người nhưng trong đó lại có một người cơ trí vô cùng, dĩ nhiên nhìn ra thân phận thi vương của Vương Nhi , lập tức quỳ xuống đất xin tha mạng , cũng nguyện ý tiếp nhận cấm chế để cầu giữ lại mạng của mình.
Vương Nhi thấy người này cũng có chút cơ trí bèn hạ cấm chế thu nhận .”
“ Chuyện này cùng kim cương xá lợi có quan hệ gì .” Trung niên nam tử nghe đến đây , thấy không có nội dung mình cần quan tâm nên có chút mất kiên nhẫn .
“Đại Vương bớt giận! Mấu chốt là chủ ý do người này cấp cho Vương nhi , nói có cách không mất công sức cũng tìm được nguyên thần của ngoại giới tu sĩ về đây , không cần phải để cho thủ hạ chúng ta khổ cực tìm tòi.” Nữ tử thong dong giải thích.
“Nga.
Có phương pháp này sao , nói nghe thử xem!” Nam tử tựa hồ có chút tò mò.
“Kỳ thật rất đơn giản.
Vương Nhi giao phó cho người này một kiện cổ quái bảo vật , ở bên trong ẩn dấu một phân thần .
Sau đó hắn sẽ đem vật này bán cho các tán tu đơn độc khác cũng xếp đặt dụ dỗ bọn họ tự đến cổ mộ của Vương Nhi.
Bọn họ nếu tới, tự nhiên là đi tìm chết .
Nhưng nếu không đến, phân thần của Vương Nhi cũng sẽ ở thời cơ thích hợp thúc giục cấm chế ẩn dấu trong bảo vật, đem người nọ tiêu diệt, đồng thời cuốn lấy nguyên thần bay trở về cổ mộ.
Bất quá loại bảo vật như thế cần phải là loại điếm thấy trên thế gian, hơn nữa có thể ẩn dấu phân thần cùng thi hỏa , không để chút thi khí nào lộ ra ngoài.
Nếu không tựu khéo quá hóa vụng .” Nữ tử không nhanh không chậm nói ra.
“Tiếp theo không cần phải nói, khẳng định Vương Nhi đem kiện kim cương tráo chưa luyện hóa hết trao cho người này, cũng chỉ có xá lợi phật trên kiện bảo vật này mới có thể che dấu thi khí trên người Vương nhi.” Nam tử cắt đứt lời nói của nữ tử, lạnh lùng nói.
“Đại khái đúng như đại vương nghĩ.
Bởi vì nếu nhận chủ xong, cho dù là kim cương tráo cũng không có cách nào che giấu đi thi khí.
Mà lúc ấy Vương Nhi luyện công lại cần gấp đại lượng tinh hồn tu sĩ nên đành mạo hiểm đem bảo vật giao cho người này.
Bất quá, ta đã cố ý dặn qua người này, làm cho hắn không trêu chọc tu sĩ có tu vi kết đan kỳ trở lên để phòng ngừa bị người khác nhìn ra sơ hở.
Cách đây mấy năm cũng có không ít người tự động đưa lên tận cửa , cũng không xảy ra sai lầm gì cả.
Nhưng hiện tại xem ra người này không nghe lời làm cho bảo vật này bị đoạt, phân thần của Vương Nhi cũng bị hao tổn .
Giờ thử phát động cấm chế đem nguyên thần của hắn bắt trở về hảo hảo tra hỏi một phen xem.” Thanh âm của nữ tử cũng trở nên lạnh lùng .
“Hừ! Cái loại hoạt động tiểu nháo này có khả năng đem đến bao nhiêu nguyên thần tu sĩ.
Ta đã làm cho Qua tướng quân bày mưu tính kế một chuyện, chỉ cần chuyện này thành công thì sau này sẽ có cuồn cuộn không ngừng nguyên thần tu sĩ cho chúng ta sử dụng.
Nhưng lại không khiến cho những tu tiên giả khác chú ý.” Nam tử hừ một tiếng , lạnh lùng nói.
“Chẳng lẽ là từ mấy năm trước đại vương đem đại quân rời khỏi cổ mộ một đoạn thời gian rồi sau đó độc thân trở về.” Nữ tử hơi có chút kinh ngạc .
“Không sai .
Hiện tại Qua tướng quân đã sớm hóa thân thành một người có thể thao túng một thế gia tu sĩ .
Thậm chí vì che giấu việc này , Qua tướng quân còn thao túng liên hợp các thế gia khác, trước tiên tiêu diệt một cái truyền thừa phật tông gia tộc.
Ai bảo tộc trưởng của bọn họ dĩ nhiên nhìn ra một ít tiểu xảo chứ, còn muốn tìm phụ cận phật tông môn phái mật báo.
Ta liền tự mình ra tay, trước tiêu diệt từ Kết đan tu sĩ trở lên trong gia tộc bọn sau đó để cho Qua tướng quân dẫn đầu nhân loại tu sĩ dễ dàng huyết tẩy cái thế gia kia.” Trong thanh âm của nam tử truyền ra âm trầm tiếng cười , tràn ngập vẻ đắc ý.
“Vậy kế hoạch của đại vương rốt cuộc là……” Nữ tử nghe vậy, thất kinh dò hỏi .
“Hắc hắc! Cái này cũng không có gì phức tạp , sau này tự nhiên các ngươi sẽ biết.
Biện pháp này là do Phương Tiêm sơn Thiên Phong chân quân lần trước tới chơi đề xuất cho ta.
Hắn cũng âm thầm làm .
Hơn nữa đến nay vẫn bình yên vô sự.
Chỉ cần cẩn thận một ít, tối thiểu trong hai ba trăm năm sau, chúng ta sẽ không phải vì nguyên thần của tu sĩ mà rầu rĩ .
Mà cho dù thực sự có chuyện xảy ra , cùng lắm thì chúng ta cũng vỗ mông rời đi, đem mộ thất chuyển qua chỗ khác là được.
Đại Tấn trừ bỏ mấy lão quái vật ra thì còn ai có thể ngăn cản bổn vương.” Nam tử ngạo nghễ nói ra.
“Thiên Phong chân quân! Người này cũng không phải là nhân vật đơn giản, hắn như thế nào lại có lòng tốt đem bí mật của chính mình nói cho đại vương, xem ra hắn cũng có mưu đồ khác đi!” Thanh âm nữ tử khẽ biến , có chút lo lắng .
“Mưu đồ? Hắn đương nhiên là có mưu đồ ! Chỉ bất quá là động động mồm mép, liền từ trong tay bổn lấy đi tam lý huyết tâm hoàn.” Thanh âm nam tử có chút giận dữ .
“Nhưng thiếp thân vẫn có chút không yên tâm, Phương Tiêm sơn song ma danh tiếng không có gì tốt đẹp .
Có khi hắn muốn dụ dỗ đại vương rời khỏi mộ thất .
Phải biết rằng nguyên thần tính mạng của ba người chúng ta cùng cùng mộ thất này hòa hợp thành một thể không thể ly khai, trong thiên hạ có khả năng đả thương chúng ta cũng không có mấy người .” Nữ tử vẫn còn có chút lo lắng.
“Ái phi lời ấy cũng có lý, không thể không phòng ngự .
Ta sẽ đem tất cả cấm chế trong mộ thất toàn bộ khởi động, khi đi ra bên ngoài cũng sẽ cẩn thận hơn, sẽ không để cho song yêu biết ta đi ra lúc nào.” Trung niên nam tử trầm ngâm trong chốc lát, cũng ngưng trọng vài phần.
“Đại vương có tâm đề phòng là được.
Kỳ thật cần gì đại vương tự mình ra tay, có chuyện gì giao cho thiếp thân cùng mấy hóa thân làm là được .
Dù sao chỉ cần đại vương bình an vô sự, ta ra ngoài làm việc vô luận gặp phải loại nào cường địch đều sẽ cấp đại vương vài phần mặt mũi .” Thanh âm nữ tử lại một lần nữa biến chuyển , trở nên quyến rũ lạ thường.
“A a! Ái phi có điều không biết, muốn thực hiện kế hoạch này phải đem tất cả đại thế gia trong Giang Ninh phủ nắm chặt trong tay mới được.
Hơn nữa, vì đối phó Khổng lão quái kia, tuy rằng không thể hư hao thi thể nhưng ta cũng đã chịu vài vết thương nhẹ , không thể liên tục ra tay .
Hai đại thế gia còn lại mặc dù trong gia môn không có nguyên anh tu sĩ nhưng mà hai nhà này truyền thừa bất phàm, có mấy kiện dị bảo có thể khắc chế ngoại tộc chúng ta .
Phỏng chừng tông môn đứng đằng sau hai nhà này biết bổn vương ở đây nên mới cố ý phái đệ tử đến đây thành lập thế gia, hy vọng giám sát bổn vương .
Hiện tại bổn vương hơn nghìn năm cũng chưa từng đi ra hoạt động, chỉ sợ bọn họ đã sớm quên đi việc này.
Bổn vương vừa lúc ra tay, đưa bọn họ một lưới bắt hết, chờ đến khi mấy tông môn kia phát hiện kịp phản ứng lại thì cũng đã không biết trải qua bao nhiêu năm rồi .
Bổn vương đang cần mượn tinh hồn của nhân loại tu sĩ đột phá cảnh giới cuối cùng, luyện thành thiên thi thân thể .” Nam tử tựa hồ đối nữ tử sủng ái dị thường, kiên nhẫn giải thích.
“ Vậy thiếp thân phải chúc mừng đại vương trước mới được .
Luyện thành thiên thi chi thể, đại vương có thể thoát ly mộ thất, không phải bị vây khốn trong này nữa .” Nữ tử nghe vậy có vẻ vui mừng dị thường.
“Ha ha.
Đến lúc đó đâu chỉ có bổn vương, hai người các ngươi bổn vương cũng có biện pháp thi triển cách hồn thuật đem nguyên thần của ngươi cùng Vương nhi thoát ra khỏi mộ thất .” Nam tử hắc hắc nói .
“Bất quá.
Đại vương! Kiện kim cương tráo kia vẫn phải tìm trở về .
Dù sao vật này thật sự không phải bảo vật thông thường.
Luyện hóa xong , trong một thời gian ngắn lập tức trở thành kim cương bất hoại thân .
Ngươi đã quên hạt xá lợi tử của lão hòa thượng kia sao , mặc dù còn chưa hình thành kim cương tráo, chỉ là kim quang hộ thể , nhưng cũng khiến cho đại vương phát động thi hỏa tổn hao ba ngày ba đêm mới đem kim quang trên xá lợi làm cho tiêu tán, tiêu diệt được tên lão tăng đó.
Nếu khối xá lợi này mà luyện hóa thành kim cương tráo , uy lực sẽ không chỉ tăng thêm một tầng đâu .” Nữ tử nhắc nhở .
“Ái phi hồ đồ .
Loại kim cương tráo này cũng chỉ có vạn năm thi vương như chúng ta mượn nguyệt hoa chi lực mới có thể luyện hóa thành bảo tráo .
Nhân loại tu sĩ đừng hòng làm được việc này.
Mà trong thiên hạ là vạn năm thi vương trừ bỏ bổn vương ra cũng chỉ có cốc chủ Vạn Yêu cốc là một con vạn năm thi hùng .
Nhân loại tu sĩ dám đi vào Vạn Yêu cốc sao? Có can vạn yêu phiên dựng thẳng ở trong cốc , chỉ sợ có là thập đại chánh môn cùng thập đại ma tông cũng đều không dám tiến vào cốc này.” Nam tử sử dụng ngôn ngữ cười nhạo , nói.
“Điều này cũng đúng! Nhưng bảo vật bậc này đối chúng ta mà nói cũng là một kiện dị bảo.
Cứ chờ tra rõ xem rơi vào tay người phương nào rồi phái người đi đoạt lại.” Nữ tử có chút không nỡ , nói .
“Ân.
Ái phi không nói ta cũng sẽ phái người đi .
Bất quá nếu có khả năng nhận được phân thần của Vương nhi trong kim cương tráo, người này hẳn cũng không phải là người bình thường.
Chờ xem bảo vật xuất hiện nơi nào, ta khiến cho hai hóa thân đồng thời xuất động .
Hắn chỉ cần không phải nguyên anh trung kì tu sĩ trở lên thì cũng không xảy ra chuyện gì .” Nam tử tự tin dị thường nói ra.
“Ta…… Ta cũng…… Muốn đi!” Bóng người cao lớn trong hắc khí vẫn an tĩnh nãy giờ kể từ khi trung niên nam tử cùng nữ tử nói chuyện , giờ phút này vừa nghe nói thế lại đột ngổ mở miệng .
“Ngươi như thế nào đi ra ngoài.
Ngươi một thân thi khí đều không thể thu liễm, nếu là tu sĩ đều có thể nhìn ra diện mạo vốn có của ngươi .
It nói nhảm, nhanh trở vào trong quan tiếp tục tu luyện đi.” Nam tử thanh âm trầm xuống, không chút khách khí khiển trách.
Bóng người cao lớn kia nghe nói thế nhất thời trở nên uể oải, không thể làm gì khác hơn là vươn một cánh tay mọc đầy lông xanh hướng xa xa vẫy một cái rồi nằm xuống một lần nữa .
Nhưng dường như đột nhiên nhớ ra điều gì , trong đôi mắt màu đỏ tươi như máu lóe lên vẻ hung tàn .
Nắp quan tài bằng đá “Vù” một tiếng, từ trên mặt đất bay vụt đến hợp lại với thân thạch quan .
Cách đó mấy ngàn dặm , Hàn Lập tự nhiên không biết chính mình chỉ vì tiêu diệt một lũ thần niệm nho nhỏ mà gặp phải nhiều chuyện như vậy .
Hiện tại hắn đang quan sát đề hồn thú trong màu vàng bọt khí , sắc mặt âm trầm , không biết đang nghĩ điều gì .
Mà cùng lúc đó, Kim Nguyên vừa đi ra khỏi sân , bước trở về phòng mình.
Bỗng “Phốc” – một tiếng động nhỏ vang lên, cả người hắn bỗng nhiên bị một cỗ hôi sắc hỏa diễm bao phủ , trong nháy mắt biến thành một làn khói xanh biến mất vô ảnh vô tung .
Mà nguyên thần của hắn mang theo vẻ mặt kinh hoàng xuất hiện bên trong hỏa diễm lại không bị thương gì , nhưng dường như bị vật gì đó lôi kéo.
Một quầng sáng cỡ nắm tay chính là nguyên thần bị hỏa diễm bao phủ lao vút qua cửa sổ rồi nhằm hướng trời cao bắn nhanh đi, trong nháy mắt cũng biến mất vô ảnh vô tung.
Cho tới tận cuối cùng cũng không một ai có thể phát hiện lão già biến mất .
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 907: Hỏa Dong Tinh
Trong thiên cơ ốc , Hàn Lập thấy đề hồn thú tựa hồ không phải nhất thời nửa khắc thôn phệ xong , sau khi cân nhắc một phen liền đem cả đề hồn thú lẫn kim cương tráo cùng thu cả vào trong túi linh thú.
Sau đó liền đi ra ngoài , đem cả thạch ốc thu nhỏ lại như cũ .
Quay lại đại điện, đem thiên cơ ốc trả lại cho trung niên nữ tu kia xong, Hàn Lập liền quay lại quảng trường.
Lúc này đã là buổi chiều , số tu sĩ trên quảng cũng đã ít đi non nửa.
Tất cả đều đi vào một căn thạch điện khác ở phía đối diện, tham gia đấu giá hội .
Hàn Lập không chần chừ thêm, trực tiếp nhằm hướng đối diện chậm rãi đi đến .
Cửa gian đại điện có đứng một bạch bào tu sĩ, vừa thấy Hàn Lập bước lại , đã lập tức chắp tay nói : “Vị đạo hữu này, vì phòng ngừa tạp nhân các loại quá nhiều, theo quy định tham gia đấu giá hội phải nộp ba khối linh thạch..”
Hàn Lập nghe vậy cười, không nói hai lời đưa tay hướng trong túi trữ vật mò lấy ba khối đê giai linh thạch đưa ra .
Hai gã tu sĩ lập tức mặt mang vẻ tươi cười, sau khi tiếp nhận linh thạch liền đưa cho Hàn Lập một khối ngọc bàn to cỡ lòng bàn tay , đồng thời cũng bước ra nhường đường .
Hàn Lập nhìn thoáng qua ngọc bàn trong tay , tại chính giữa ngọc bàn có ghi một con số màu bạc – “Hai trăm bốn mươi ba”.
Hắn Lập nét mặt không chút nào kinh ngạc, chậm rãi bước vào .
Sau khi xuyên qua một thông đạo dài hơn hai mươi trượng , từ phía đối diện lại xuất hiện bốn gã tu sĩ.
Tại phía sau bọn họ có một bạch đại môn hiện đầy linh quang.
Vừa thấy Hàn Lập lại gần , mấy người này liền đánh giá Hàn Lập vài lần.
Toàn bộ bọn họ mặt không chút biểu tình, cũng không nói lời nào.
Hàn Lập đồng dạng không để ý đến mấy người này, trực tiếp đi về phía sau, đẩy ra đại môn, tiến vào trong đại sảnh chính .
Mới vừa tiến vào phòng này đã nghe thấy một tiếng rao lớn của một nam tử .
“Năm trăm năm phượng vĩ hoa.
Bảy trăm chín mươi khối linh thạch .
Hảo.
Không có đạo hữu khác tăng giá , chu linh dược này liền thuộc về vị đạo hữu hiện tại .
Thỉnh đạo hữu số một trăm ba mươi trong chốc lát đi ra phía sau để nộp linh thạch, lấy đi linh dược.” Lúc này Hàn Lập mới nhìn rõ trong đại điện đông nghịt người , ngồi đầy hai phần ba cả đại điện .
Trên cái bàn ở trước mặt mỗi người đều đặt một khối ngọc bàn giống nhau, phía trên lóe lên con số màu bạc nhàn nhạt, ai cũng chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn rõ .
Mà ở phía trước thạch điện có một lam bào trung niên nhân mặt đầy vẻ sắc bén đang nâng một chiếc hộp ngọc lớn tiếng nói ra .
Mà trong hộp là một gốc tử sắc linh hoa.
Mua được linh dược này là một lão già dáng người mập mạp ngồi trong đám đông, vừa thấy trung niên nhân xác nhận kết quả đấu giá, vẻ mặt nhất thời trở nên vui mừng , nhanh chóng đứng dậy nhắm thẳng một bên thiên môn đi đến, thể hiện bộ dáng không thể chờ đợi được .
Hàn Lập thần sắc như thường hướng mọi nơi nhìn thoáng qua rồi mới hướng tới một vị trí không người ở phụ cận đi đến.
Ngọc bàn trắng noãn như tuyết cũng không phải là làm từ ngọc, điều này làm cho Hàn Lập nổi lên chút hứng thú, vừa ngồi xuống liền sờ soạn ngọc bàn trước mặt , một lúc lại có cảm giác âm ấm .
“Đây là……” Hàn Lập cân nhắc một hồi giữa các loại ngọc thạch tài liệu trong đầu, dường như chưa bao giờ gặp qua loại tài liệu này , khóe miệng nhếch lên , không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc .
“Vị đạo hữu này lần đầu tiên nhìn thấy ôn thạch sao?” Đột nhiên một bên truyền đến thanh âm của một nữ tử , trong đó mang hàm ý khẽ cười .
“Ôn thạch?” Hàn Lập quay đầu nhìn thoáng qua, lúc này mới phát hiện tu sĩ ngồi bên cạnh là hai tuổi trẻ nữ tu dung mạo có chút giống nhau , hình như là đồng bào tỷ muội ( chị em ruột ) .
Nhị nữ quần áo một hoàng một lục, nhan sắc không thể tính là quốc sắc thiên hương nhưng cũng khiến người đối diện phải chú ý tới .
Trong đó vừa lên tiếng là lục sam nữ tử ngồi gần Hàn Lập hơn , thấy Hàn Lập đưa tay sờ vuốt ngọc bàn , bộ dáng có chút ngơ ngẩn bèn trêu chọc một câu .
“Muội muội đừng nói lung tung.
Đạo hữu ngàn vạn lần xin đừng trách móc.
Đường muội ( em họ ) của tại hạ lần đầu đi ra du lịch, ngôn ngữ có cái gì không ổn, mong rằng đạo hữu thứ lỗi cho.” Một nữ tử khác xem chừng có vẻ lớn hơn vội vàng mở miệng xin lỗi .
Đường muội! Lại không phải đồng bào tỷ muội.
Điều này quả thực ngoài dự đoán của Hàn Lập, nhưng hai người trẻ như thế đã có tu vi trúc cơ kỳ , xem ra tư chất cũng không phải tầm thường .
Thầm nghĩ như thế, Hàn Lập cười cười, lơ đễnh nói:
“Không có gì.
Tại hạ trước kia chỉ nghe nói qua “Ôn ngọc”.
Quả thực là lần đầu tiên nhìn thấy loại ôn thạch này .
Đạo hữu có biết chi tiết lai lịch của vật này không? Hình như đây cũng là một loại tài liệu hiếm thấy! Nếu không tại hạ cho dù một mực tại địa phương hẻo lánh tu luyện mà cũng không biết đến loại này.”
“Ôn thạch tất nhiên không thể cùng ôn ngọc so sánh được.
Đạo hữu trước kia không biết vật này cũng không phải là chuyện đáng ngạc nhiên.
Bởi vì loại đá kì lạ này là đặc sản của Tuyết lĩnh sơn mạch, những địa phương khác đều không thể nhìn thấy .
Nhưng loại tài liệu này trừ bỏ trắng noãn dị thường, trong ấm ngoài lạnh , thì so với các loại đá phổ biến khác cũng không có gì đặc thù.
Nhưng ở trong thế tục tự nhiên so với loại ngọc thạch bình thường vẫn quý hơn vài phần .” Một hoàng bào nữ tử khác mỉm cười hướng Hàn Lập giải thích .
“Thì ra là thế.
Đa tạ đạo hữu giải thích nghi hoặc .” Hàn Lập trong mắt lộ ra vài phần thấu hiểu , gật đầu.
Sau đó lập tức ra vẻ chăm chú nhìn vào một món cao cấp pháp khí được trung niên nhân đưa ra đấu giá.
Cử động này của Hàn khiến cho mỹ mâu ( đôi mắt đẹp ) của lục sam nữ tử thoáng nhìn , khóe miệng hơi nhếch nhếch tựa hồ có chút xem thường, còn muốn nói thêm điều gì đó nhưng bị đường tỷ của nàng dùng một ánh mắt uy nghiêm nhìn.
Không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng không nói .
Hàn Lập đối với hết thảy làm như thấy, chỉ lẳng lặng thấy từng kiện pháp khí , linh dược được đưa ra đấu giá .
Mặc dù loại địa phương thế gia này tiến hành đấu giá hội cũng không phải là loại cao cấp , thậm chí có thể nói tương đối thấp kém.
Nhưng mà Hàn Lập có chủ tâm thông qua lần đấu giá này hiểu rõ giá tiền của linh dược , pháp khí tại Đại Tấn cùng Thiên Nam cách biệt bao nhiêu, cũng coi như là làm chút chuẩn bị cho sau này tìm loại tài liệu quý hiếm .
Thờ ơ lạnh nhạt trong chốc lát , trong lòng Hàn Lập đã hiểu rõ.
Vô luận là linh dược hay pháp khí tại Đại Tấn so với Thiên Nam đều quý trọng hơn rất nhiều , thậm chí những vật hơi quý hiếm một chút giá cả càng thêm cách biệt quá mức .
Hắn lập tức suy nghĩ một chút sau liền hiểu được .
Mặc dù diện tích khu vực của Đại Tấn so với Thiên Nam rộng gấp mười lần nhưng là tu luyện thể hệ cùng số lượng tu tiên giả sợ rằng không chỉ là gấp mười lần thôi , bèn tạo thành sự khuyết thiếu linh khí , linh dược so với ở Thiên Nam càng lớn .
Bất quá tương đối mà nói, Đại Tấn vẫn là đất rộng vật nhiều, cho dù có rất nhiều vật quý hiếm tại Thiên Nam thậm chí Loạn Tinh hải chưa bao giờ thấy qua , đặc biệt là một ít dược thảo , luyện khí tài liệu nhưng tại đây không lâu đã xuất hiện đến ba , bốn loại đồ vật hắn không biết công dụng.
Điều này làm cho Hàn Lập trong lòng lâm vào trạng thái vui vẻ giao hòa.
Nếu như thế này, chỉ cần chạy đến mấy phường thị bậc cao tại Đại Tấn , muốn gom đủ số tài liệu quý hiếm mà chính mình cần, tựa hồ cũng không phải là chuyện không tưởng.
Trong lúc Hàn Lập cân nhắc , phía trên trung niên nhân nhiên gọi người lấy ra một cái khay.
Trên khay hiện ra ba khối thâm hồng sắc tinh thạch.
Trong tinh thạch chớp động hồng quang giống như hỏa diễm đang hừng hực thiêu đốt , phi thường bắt mắt .
“Hỏa dong tinh ba khối.
Tuyệt hảo tài liệu luyện chế bậc cao hỏa thuộc tính pháp khí.
Giá khởi điểm năm trăm linh thạch.
Các đạo hữu có thể tùy ý ra giá .” Lam bào trung niên mỉm cười nói ra danh xưng , công dụng và giá tiền của ba vật trên khay .
Hàn Lập không để ý liếc mắt nhìn một cái, đang định chuẩn bị thu hồi ánh mắt thì đột nhiên ánh mắt ngưng tụ , trong miệng thốt ra tiếng kêu kinh ngạc .
“Như thế nào.
Hàn tiểu tử! Với thân phận của ngươi chẳng lẽ còn nhìn trúng khối tinh thạch này sao?” Thanh âm của Đại Diễn thần quân lười biếng vang lên.
“Tinh thạch? Khó có lúc tiền bối nhìn sai a.” Hàn Lập cười khẽ, dụng thần thức truyền âm nói.
Đồng thời trong miệng lại đột nhiên báo ra giá “Sáu trăm linh thạch” , trực tiếp tham gia đấu giá ba tinh thạch này .
“Như thế nào.
Ba khối tinh thạch này còn có cái gì đặc thù sao? Lão phu mặc dù tu vi mất hết.
Nhưng thần thức vẫn còn , không tin có cái gì có thể nhìn lầm được .” Đại Diễn thần quân có chút không tin nói ra.
“Nếu nói về lịch duyệt kiến thức, cãn bối tự nhiên thúc ngựa đuổi không kịp tiền bối , nhưng mà nếu chỉ nói về yêu đan, tuy vãn bối không dám nói độc bộ thiên hạ, nhưng người trong thiên hạ có thể so sánh với vãn bối cường phỏng chừng cũng không có mấy .” Thanh âm Hàn Lập có chút quỷ dị nói ra .
“Cái đó và yêu đan có quan hệ gì?” Đại Diễn thần quân nghe được lời nói Hàn Lập tự tin như thế , không khỏi ngẩn người , ngạc nhiên hỏi.
Nếu không phải hắn biết rõ Hàn Lập là loại người không bao giờ khoe khoang khoác lác , sợ rằng vừa mới nghe xong lời Hàn Lập nói đã cho rằng hắn bị thần kinh .
“Bất quá.
Ngươi đã nói như thế như vậy hẳn phải có đạo lý của chính mình .
Nhưng nếu không có lý do gì tin phục, lão phu vẫn khó tin nổi ba khối hỏa dong tinh này có gì đặc biệt.
Phải biết rằng không riêng lão phu không nhìn ra những linh thạch này có gì khác thường, cho dù là tu sĩ phụ trách phân biệt tài liệu trong đấu giá hội ai ai cũng có kinh nghiệm phong phú hơn người cũng nhìn lầm loại tài liệu này , cho rằng không phải là loại quý hiếm.” Trầm mặc một chút, Đại Diễn thần quân vẫn thể hiện bộ dáng không hề tin tưởng.
Nghe được ngôn ngữ hoài nghi của Đại Diễn thần quân, khóe miệng Hàn Lập lộ ra vẻ tươi cười.
Trong miệng lại báo ra một cái giá cao, rốt cuộc cũng làm cho những người cạnh tranh khác đình chỉ báo giá , tự động biết đường thối lui .
“Hảo.
Tám trăm linh thạch.
Ba khối hỏa dong tinh liền thuộc về đập hữu số hai trăm bốn mươi ba.
Thỉnh vị đạo hữu này đến hậu đường nộp linh thạch cùng lĩnh lấy tinh thạch” Tên nam tử kia thấy hỏa dong tinh bán ra với giá cao nưh vậy rất là đích cao hứng, liếc mắt nhìn con số trên ngọc bàn của Hàn Lập rồi lớn tiếng nói .
Hàn Lập nghe vậy, ngay lập tức cầm lấy ngọc bàn , hướng một bên thiên môn đi ra .
Nơi đó đã sớm có một bạch bào tu sĩ luyện khí kì chờ sẵn .
Vừa thấy Hàn Lập lại đây, lập tức dẫn Hàn Lập quay vòng vài lượt, đến một căn phòng nhỏ trong hậu.
Lúc sau đã có một nữ tu tựa như là thị nữ dâng một chén linh trà rồi thối lui .
Hàn Lập nhìn một chút nước trà, vẫn không chút cử động, thần sắc bình tĩnh đánh giá một chút bố trí trong phòng.
Chỉ chốc lát sau. đã có một lão già đầu hói tu vi trúc cơ kì đi đến.
“Làm cho đạo hữu chờ lâu như thế, thật sự xấu hổ a.
Đạo hữu nhìn một chút xem đây có phải hay không là vật ngươi định mua!” Lão già vừa tiến đến tựu híp mắt cười., sau đó lấy hộp ngọc từng xuất hiện trên chánh điện đưa ra .
Hàn Lập không chút khách khí tiếp nhận họp ngọc , mở nắp ra.
Bên trong quả nhiên là ba khối hỏa diễm tinh thạch đang tỏa ra hồng quang hừng hực.
Thần sắc hắn cũng không hề thay đổi , dùng hai ngón tay kẹp từng khối lên quan sát , cả nửa ngày cũng không nói năng câu nào .
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 908: Tinh Hóa Yêu Đan Cùng Phi Châm
“Sao, hỏa dong tinh này có vấn đề sao?” Lão giả vừa cười vừa nói, bộ dáng như sắp phát tài.
“Không có.
Đúng là loại tinh thạch này.” Hàn Lập gật đầu, biểu tình không thay đổi nói, tiếp đó đem tinh thạch thu lại, ôm quyền cáo từ rời đi.
Lão giả nhìn theo bóng lưng Hàn Lập biến mất, lại nhìn hộp ngọc rỗng tuếch của lão, khẽ cau mày, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Giờ phút này, Hàn Lập lại một lần nữa trở về chổ ngồi tại phòng đấu giá, trong tay linh quang chợt lóe, một viên hỏa dong tinh xuất hiện trong lòng bàn tay.
Hàn Lập mỉm cười nhìn viên mai tinh thạch, trong mắt hiện lên một tia tiếu ý.
“Tám trăm linh thạch mua ba khỏa hỏa dong tinh.
Đạo hữu thật đúng là ra tay hào phóng!” Một nữ tử áo xanh bên cạnh thấy vẻ mặt Hàn Lập không kìm được nói.
“Đúng vậy.
Tinh thạch này ta đã muốn mua từ lâu.
Có thể dùng tám trăm linh thạch mua được vật này, cuối cùng cũng không trắng tay.” Hàn Lập liếc mắt nhìn nàng một cái, không chút hoang mang nói.
Bàn tay vừa chuyển, tinh thạch đã biến mất vô tung vô ảnh.
Nữ tử chỉ cảm thấy Hàn Lập tinh quang chợt lóe, trong lòng giật mình một cái.
Lời định nói ra cũng đành dừng, không biết phải nói như thế nào.
Nữ tử áo vàng bên cạnh nhìn thấy cảnh này.
Sắc mặt khẽ biến. tựa hồ cảm giác được điều gì đó.
Ánh mắt lưu chuyển, nhưng vẫn không nói gì.
Sau khi thu hoạch được thứ ngoài ý muốn.
Hàn Lập đối với buổi đấu giá bên dưới đã bắt đầu chờ mong.
Nhưng đúng lúc này Đại Diễn Thần Quân rốt cục cũng mở miệng hỏi: “Hàn tiểu tử.
Hỏa dong tinh kia có quan hệ gì với Yêu Đan.
Ngươi không muốn giải thích một chút với lão phu sao.”
“Kỳ thật tiền bối hẳn là cũng đoán được vài phần.
Trong những khỏa hỏa dong tinh đó, kỳ thật có một viên thất cấp yêu thú nội đan.
Chẳng qua trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, nội đan đó cũng đã hoàn toàn tinh hóa, thoạt nhìn thì nó cũng giống với những khỏa hỏa dong tinh khác, cho dù có thần thức cường đại như đại nhân, cũng vô pháp nhìn ra điểm sai biệt trong đó.”
Hàn Lập bình tĩnh nói.
“Thất cấp Yêu Đan? Nếu như cả thần thức và bề ngoài điều không thể phán đoán.
Ngươi tại sao lại nhìn ra?”
Đại Diễn thần quân quả nhiên có chút giật mình, nhưng vẫn còn có chút chưa tin. “Giết qua rất nhiều cao giai yêu thú với hình thành được sát khí nồng đậm nên với yêu đan rất mẫn cảm.
Lúc thất cấp yêu đan được lấy ra, sát khí trên người ta liền tự động cảm ứng.
Trước đây ta cũng đã từng tiếp xúc với yêu đan.
Tự nhiên có phương pháp phân biệt rõ ràng.” Hàn Lập chậm rãi nói.
“Thì ra là thế.
Nếu thật sự đã chém giết quá nhiều yêu thú, sát khí trên người ngươi đã làm cho lão phu cảm thấy hứng thú.
Xem ra ngươi còn có nhiều chuyện xưa chưa bao giờ kể cho lão phu.”Đại diễn thần quân cười hắc hắc, không biết là vui hay giận nói.
“Không có gì.
Chỉ là năm đó có chút cơ duyên thôi.
Nhưng tiền bối người còn không biết diệu dụng của tinh hóa yêu đan này sao.” Chuyện ở Loạn tinh hải năm đó Hàn Lập cũng không muốn nhắc tới với lão quái vật này.
Lời vừa nói ra, đối phương đã cảm thấy hứng thú.
“Nga! Tinh hóa yêu đan, lão phu lần đầu tiên nghe qua.
Có thể dùng như thế nào?” lời nói của Hàn Lập đã gợi lên lòng hiếu kỳ của Đại Diễn thần quân, cũng không hỏi nhiều về chuyện yêu thú nữa.
“Kỳ thật tinh hóa yêu đan cũng không chân chính xem như yêu đan.
Hơn nữa nếu là làm thuốc luyện đan chắc chắn chứa kỳ độc.
Tuy độc tố không bằng thập đại tuyệt độc, nhưng tu chân bình thường khi phục dụng sẽ chết ngay lập tức.
Trên thực tế thì tài liệu loại này dùng để luyện pháp bảo loại phi châm là tốt nhất.
Dựa theo tài liệu này mà luyện chế phi châm, chẳng những tốc độ cực cao, rời tay có thể đả thương địch thủ, hơn nữa điểm đáng sợ nhất chính là loại phi châm này bản thân tài liệu chế tạo có đặc thù , độn quang như có như không, có thể ẩn hình, chính là lợi khí ám sát tốt nhất.
Nhưng vì loại tinh hóa yêu đan này rất khó hình thành, hơn nữa biện phát phân biệt cũng rất ít, tại hạ nếu không nhờ vào sát khí, chỉ sợ cũng không thể phát hiện được bảo vật này” Hàn Lập vuốt cằm, thần sắc như đang nói, nhưng trong lòng lại đang nhớ lại phương pháp dùng tinh hóa yêu đan luyện chế phi châm.
Ngọc giản này cũng là mình ở Loạn tinh hải đoạt được, khi giết tên tu sĩ quỷ quái .
Lúc ấy còn tưởng chỉ là tin đồn thú vị mà thôi, không ngờ mình lại gặp được thật.
Loại tài liệu luyện khí hiếm thấy này, hắn tất nhiên là không dễ dàng bỏ qua.
“Thứ này, lão phu quả thật là chưa bao giờ nghe nói qua.
Xem ra thiên hạ to lớn không việc gì là không có, chỉ sợ không có tu chân nào có thể đi qua một lần tất cả các địa phương một lần, chỉ là theo ta được biết, ngay ở Thiên nam tu tiên giới của chúng ta cũng có hơn năm, sáu địa phương phải chịu mạo hiểm nhất định mới có thể tiến vào.
Lão phu năm đó ngoài trừ Đại tấn cũng chỉ đi qua trong đó hai nơi, sau bởi vì thọ nguyên cho nên cũng không quay lại mà khổ cực nghiên cứu ký thần thuật” Đại diễn thần quân thanh âm có chút buồn bã.
“Tiền bối đã quá mức bi quan về sinh tử luân hồi như vậy.
Cho dù là phi thăng linh giới cũng không mấy người thoát khỏi trói buộc này.
Thật muốn sống cùng trời đất, đại khái chỉ có thể là tiên giới, đối vời phàm nhân phi thăng linh giới là một điều muôn vàn khó khăn, Phi thăng từ tiên cổ đến này cũng không có bao nhiêu người!” Hàn Lập tực hồ bị xúc động, im lặng một lúc, chốc lát sau mới trả lời.
“Hắc hắc! lão phu vẫn không cam lòng, lão phu tự nhận vô luận tư chất tu tiên hay thông minh tài trí, tuyệt đối đứng đầu trong thiên hạ thế nhưng lại rơi vào cảnh phải ký hồn trên khôi lỗi mới lay lắt mạng tàn.
Nếu như cho lão phu một cơ hội, chuyện tiến vào hóa thần kỳ, đối với lão phu mà nói tuyệt đối không phải quá khó khăn.”
Đại Diễn Thần quân thì thào nói, giọng đầy hối hận, lời nói càng ngày càng thấp, những âm thanh cuối cùng như không phát thành tiếng.
Nghe xong những lời này, Hàn Lập trong lòng không hiểu tại sao cũng dâng lên một tia bi thương.
Năm đó tại cực tây chi địa là khai phái tông sư, từng tiếu ngạo Thiên nam hoàn toàn không có đối thủ, lúc ấy so với mình khẳng định càng thêm phong quang, không ai bì nổi, nhưng một khi không thể tiến vào hóa thần kỳ, lại rơi xuống kết cục thê lương như thế này.
Làm cho tâm tình của hắn bỗng nhiên trầm xuống.
Tình hình vị đại diễn thần quân hiện nay, thực tàn khốc này có thể là chính bản thân mình sau này.
Ý nghĩ này quanh quẩn trong đầu, sắc mặt của Hàn Lập trầm xuống, cũng không còn tâm tư nói gì thêm.
Đại hội đấu giá vẫn tiến hành như bình thường, vật phẩm đấu giá sau này đưa ra so với lúc đầu mà nói, trân quý hơn rất nhiều nhưng lại không có thứ nào Hàn Lập nhìn trúng.
Đợi đến khi đấu giá đến những món pháp bảo cùng vài loại linh đan.
Hàn Lập cũng không muốn ở lại, dưới con mắt kinh ngạc của hai nàng, hắn đứng dậy ra khỏi phòng đấu giá, phiêu nhiên rời đi.
Bước ra khỏi hội trường, hắn cũng không buồn nhìn các quầy hàng khác, ra tới quảng trường, chậm rãi đi lại với tâm trạng không yên.
Thỉnh thoảng có gặp một vài tu chân cùng tam gia đệ tử giao dịch hội nhưng cũng không ai chú ý đến hắn.
Chẳng qua.
Hàn Lập dần dần hướng đến một góc ít người, chậm chậm đi đến.
Sau một tuần trà, Hắn dừng cước bộ.
Xoay chuyển ánh mắt, bỗng nhiên phát hiện tại một gian lầu đang có một gã bạch bào Trúc cơ kỳ đứng nhìn quanh, tựa hồ đang đợi một người nào đó.
Hàn Lập biểu tình không đổi, thần thức lại hướng mọi nơi đảo nhanh một chút.
Hơn mười trượng chung quanh cũng không phát hiện ra một tu chân nào, cũng không có cấm chế gì lợi hại.
Tu chân gần nhất cũng cách hơn trăm trượng, căn bản là không chú ý đến nơi này.
Hàn Lập không chút do dự chuyển hướng, hướng tu chân này đi đến. “Đạo hữu có chuyện gì sao?”Một gã đại hán thần tình dữ tợn, vừa thấy Hàn Lập hướng tới, ngẩn ngơ, nói.
“Đạo hữu là Khổng gia tu sĩ?” Hàn Lập đi đến trước mặt, mĩm cười nói.
“Không sai, tại hạ đúng là Khổng gia ngoại đường chấp sự! Đạo hữu muốn..” Tên đại hán cẩn thận đánh giá Hàn Lập vài lần. nhìn thấy túi trữ vật và trang phục của hắn không giống tán tu bình thường. cũng là khách khí trả lời.
“Tại hạ có một số việc, muốn gặp quý gia chủ một chút, không biết đạo hữu có thể vào bẩm báo một chút không?” Hàn Lập vẻ mặt ôn hòa hỏi.
“Gặp gia chủ?chỉ sợ không được rồi, gia chủ chúng ta hiện nay đang có chuyện quan trọng, sẽ không tùy tiện tiếp khách, đạo hữu có chuyện gì cần nói, có thể nói trước cho tại hạ!” Đại hán nhướng mày, khó xử nói.
“Là như vầy, tại hạ mới từ phòng đấu giá ra, phát hiện ta một kiện đồ vật này, hình như có chút vấn đề, muốn cùng quý gia chủ thảo luận một chút.”Hàn Lập cố ý lộ ra vài phần chần chờ, nói.
“Phòng đấu giá? Chẳng lẽ có chuyện gì???có muốn nói gì, đạo hữu hẳn là nên tìm những vị đạo hữu phụ trách Phòng đấu giá.” Vừa nghe Hàn Lập nói.
Đại hán nhất thời thần sắc ngưng trọng nói.
“Ta biết” Hàn Lập thở dài, đưa tay đến thắt lưng.
Đại hán vừa thấy Hàn Lập như vậy, dựa vào nhiều năm kinh nghiệm, nhất thời theo bản năng cũng đưa tay đến trên hông, làm ra vẻ cảnh giác.
Nhưng Hàn Lập vừa lật tay, xuất ra một viên tinh thạch phát ra hồng quang nhè nhẹ, đưa tới.
Đại hán lúc này mới hết nghi ngờ, buông lỏng cơ thể đưa tay nhận lấy, miệng kinh ngạc nói:
‘Đây không phải là hỏa dong tinh sao, vì đồ vật này mà muốn gặp gia chủ.”
Hắn vừa nói, vừa khó hiểu vừa đánh giá viên tinh thạch Trong nháy mắt tại nơi ngón tay vừa tiếp xúc với viên tinh thạch, một luồn lam mang theo tinh thạch bắn ra, với cự ly quá ngắn, đại hán căng bản muốn tránh cũng không được, hắn nhất thời kinh hãi muốn lớn tiếng gọi, nhưng trán chợt lạnh, rồi lan đến toàn thân, toàn bộ cơ thể đều bị một tầng lam sương lạnh lẻo làm đóng băng, trong nháy mắt mất đi năng lực hành động.
Tay áo bào run lên, phát ra một thanh âm, đem đại hán cuốn vào quang điểm, trực tiếp tiến vào trong lầu.
Thân hình nhoáng một cái, Hàn Lập cũng vô thanh vô tức theo sau.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 909: Khách Điếm
Hàn Lập một tay lật lên, một cây châm màu bạc liền hiện ra trên hai ngón tay, không nói hai lời cúi người hướng về phía đại hán, châm nhanh mấy kim lên đầu.
Đại hán thân hình run lên, hai mắt thần quang dần dần mờ đi, si ngốc đứng lên.
Hàn Lập hai tay niệm pháp quyết, trong miệng đọc vài chú ngữ trầm thấp phát ra mấy đạo pháp quyết liên tiếp đánh vào trên người đại hán.
Hàn khí trên người đại hán lập tức bị đánh tan, hai mắt vô thần tự động mở ra, sau đó giống như một khôi lỗi đứng im không nhúc nhích.
Hàn Lập trên mặt bao phủ thanh quang, tay áo bào rung khẽ, mấy cái trận kỳ màu sắc khác nhau lần lượt bay ra, cắm ở bốn xung quanh hai người, hình thành một cái trận pháp ngăn cách khí tức.
Sau khi khởi động trận pháp, thân ảnh nhoáng lên một cái, liền xuất hiện ngay sau lưng đại hán.
Hàn Lập tay khẽ nâng, năm ngón tay tách ra đặt lên đỉnh đầu đại hán, đồng thời hào quang quanh thân đại phóng, thân ảnh hai người dần ẩn vào vầng hào quang.
“Ngươi tên là gì, ở Khổng gia giữ chức vụ gì?” Trong quần sáng truyền đến thanh âm của Hàn Lập , băng lãnh không chút cảm tình.
“Khổng Đấu, ngoại đường chấp sự!” Đại hán đờ đẫn trả lời.
“Khổng gia từ khi nào chiếm cứ Chuẩn Vân trấn, trong trấn có bao nhiêu cư dân rồi?”
“Bắt đầu từ bảy năm trước, cư dân trong trấn điều là phàm nhân.
Bên ngoài trăm dặm có một tiểu thành gọi là “Tuyết Giang”.
“Khổng gia lần này tại Tham Vương đại hội có mục đích gì?”
“…”
Sau đó là một màn vừa hỏi vừa trả lời.
Hàn Lập từ trong miệng đối phương đã biết được đại bộ phận tin tình báo.
Cuối cùng Hàn Lập thu tay, đại hán lập tức ngã xuống không dậy nỗi.
Hắn xuất ra một viên đan dược, nhét vào miệng đại hán, rút tất cả các ngân châm cắm ở các huyệt đạo toàn thân đại hán.
Một lát sau, hắn mới đứng dậy, trầm ngâm lẩm bẩm nói :
“Dùng Vô Ưu châm, hẳn là có thể che dấu một đoạn thời gian nhất định trong ký ức.
Ngay lập tức sẽ không có điều gì xáo trộn, đáng tiếc vì tu vi chưa đủ, Mộng dẫn thuật không thể thi triển toàn lực.
Nếu không trực tiếp thi triển sưu hồn thuật, sẽ không cần phiền toái như vậy.
Xem ra phải đến tiểu thành kia một chuyến.”
Hàn Lập lắc đầu, đem trận kỳ ở bốn phía thu lại, ra khỏi phòng rời lầu các.
Xuống dưới hắn không hề để ý đến cái gì gọi là Tham Vương đại hội, trực tiếp hướng đại môn đi đến.
Ở trên đường các tu chân khác rời đi cũng không ít, cho nên Hàn Lập ra đến đại môn, ngự không mà đi, các tu chân thủ cũng không hoài nghi gì.
Một đạo thanh quang, thẳng hướng tiểu thành bay đến.
Tiểu thành cách Tuyết Lăng sơn mạch một đoạn không xa, thanh quang ở Chuẩn Vân trấn bay đi không bao lâu sau xa xa đã thấy được tòa Tuyết Giang tiểu thành, sau khi hạ thân xuống trước cổng thành, Hàn Lập chậm rãi bước vào.
Tuyết Giang thành này so với Chuẩn Vân trấn mà nói, lớn hơn đến ba bốn lần, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng gọi là tiểu thành mà thôi.
Lúc Hàn Lập đến nơi sắc trời đã tối, bầu trời tối đen một mảnh.
Vì vậy trên đường đi cũng không có mấy ai, tự nhiên cũng không ai chú ý tới Hàn Lập , vị khách không mời mà đến này đã đến.
Hàn Lập đi đến ngã tư đường, thần thức cẩn thận tỏa ra bốn phía, phòng ngừa các cao thủ nguyên anh kỳ khác trong thành phát giác.
Trong tiểu thành quả nhiên có tu chân, chẳng qua phần lớn là tu tiên giả cấp thấp, tu vi cao nhất cũng chỉ là một vị tu chân kết đan kỳ đang ở trong một trạch viên tây nam thành.
Hàn Lập dung thần thức thần bí dị thường này đảo qua đảo lại vài lần, người này cũng không phát giác được.
Chẳng qua, Hàn Lập đến tiểu thành này cũng không phải để tìm một cao thủ tu chân, biết được lúc này trong thành không tồn tại nhân vật nào có thể uy hiếp đến mình, liền thu liễm khí tức, hướng một bên ngã tư đường đi đến, ánh mắt hướng hai bên đường quét qua quét lại không ngừng, tựa hồ đang tìm thứ gì.
Rất nhanh, hắn liền di tới một con ngã tư đường lớn, dường như là trung tâm thành.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua một chiêu bài trên một khách điếm, đồng tử co rút lại, bổng nhiên dừng cước bộ.
Chiêu bài lớn hơn vài thước, mặt trên viết” Duyệt Lai ” Hai chữ màu bạc, thoạt nhìn thì không khác biệt gì với các chiêu bài khác, mà dòng chữ lớn viết “Duyệt Lai’, đối với các khách điếm bình thường, chỉ sợ không đến một ngàn cũng có đến mấy trăm.
Hàn Lập nhìn chằm chằm vào dấu hiệu ấm trà bên dưới chiêu bài, ánh mắt vẫn bất động.
Một lát sau, hắn thở nhẹ một cái, ngẩng đầu nhìn tiểu điếm trước mắt, xem xét phụ cận không thấy có người, thân hình nhoáng lên một cái, hào quang chớp động, nhân ảnh như tành tình, trực tiếp xuyên qua cửa lớn đi vào.
Đại sảnh trong khách điếm vẫn tối đen như vậy, không hề phát ra tiếng động, tất cả mọi người vẫn ngủ yên, không biết là có khách đến.
Một lúc sau, Hàn Lập nhắm mắt, phóng xuất thần thức, toàn bộ khách điếm ngay lập tức hình thành trong đầu Đột nhiên hắn vô thanh vô tức hóa thành một cơn gió nhẹ, vô thanh vô tức hòa vào bóng đêm.
…..
Lão bản của Duyệt Lai khách điếm là một lão giả ngoài năm mươi tuổi, trong tiểu thành cũng được coi như một phú gia bật trung.
Sau một ngày vất vả, thân thể hắn đã quá mệt mỏi, liền ôm lấy tiểu thiếp mới cưới cách đây một năm đang ngủ say.
Nhưng đột nhiên, hắn cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi qua, cực kỳ băng lạnh, làm cho hắn giật mình tỉnh giấc.
Sau khi ngước mắt lên, lão bản nhất thời mồ hôi lạnh toàn thân.
Một bóng đen đang đứng ở đầu giường, ánh mắt lóe sáng lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngươi…” Hắn vừa muốn lớn tiếng gọi, nhưng thanh âm vô pháp phát ra.
“Không cần lớn tiếng.
Tuy rằng trong khách điếm không có một tu chân nào, ta cũng không muốn kinh động đến người khác.
Ngươi trước tiên hãy xem vật này.” Bóng người khoát tay, một chiếc chìa khóa long lánh xuất hiện trước mặt lão bản.
Lão bản vừa thấy chiếc chìa khóa bạc, thân hình chấn động, nhất thờ cả người buông lỏng, trong ánh mắt lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Mà bóng đen kia, chính là Hàn Lập .
Lão bản vội vàng nhảy xuống giường, khoa tay múa chân, ấp úng muốn nói điều gì đó, nhưng trong miệng vẫn không thể phát ra tiếng.
Hàn Lập mỉm cười khoát tay, một đạo ngân ti từ yết hầu quay về, rơi vào trong tay, chính là một cây ngân châm.
“Có thể cho tại hạ kiểm tra chiếc chìa khóa kia không.” Lão bản ho khan vài tiếng, rốt cục khôi phục được giọng nói.
Hàn Lập không nói một lời, trực tiếp đem chiếc chìa khóa ném cho lão bản.
Lão bản tiếp nhận chiếc chìa khóa bạc, cẩn thận kiểm tra trong chốc lát, sau đó tỏ ra cung kính, hai tay đem chiếc chìa khóa hoàn trả cho Hàn Lập , đồng thời thi lễ nói: “Người là đại thiếu gia sao?”
“Ngươi đã kiểm tra chiếc chìa khóa, vẫn còn nghi ngờ sao?” Hàn Lập không trực tiếp trả lời, ngược lại nhàn nhạt nói.
“Không có gì, nếu thiếu gia có thể tìm đến lão nô, chiếc chìa khóa cùng thân phận đương nhiên không giả, chính là…” Lão bản theo bản năng quay đầu lại nhìn tiểu thiếp phía sau.
“Yên tâm, trước khi ngươi tỉnh, ta cũng đã thi pháp để cho nàng hôn mê, cho dù ngươi hô to gọi nhỏ bên tai nàng cũng không nghe thấy gì cả.” Hàn Lập lạnh nhạt nói.
“Vậy cũng tốt, gia chủ liên tiếp mấy năm rồi không liên hệ với lão nô, lão nô là phàm nhân, cũng không biết xẩy ra chuyện gì.
Lại càng không dám tìm hiểu, sợ trêu chọc đến những tu chân khác.
Hiện giờ thiếu gia cùng với chiếc chìa khóa đến đây, lão nô cuối cùng cũng nhẹ được một phần.
Nếu không nghe gia chủ nói, thiếu gia lần sau đến sẽ thay đổi hình dáng, lão nô thật đúng là không dám tùy tiện nhận mặt nhau.” Lão bản thành thật nói.
“Phùng gia đính thực có xẩy ra chút sự tình, cho nên ta đến đây là muốn mở ra mật thất, cần đem một ít đồ vật đi.
Vị trí mật thất ngoại trừ gia chủ biết, hẳn là có để lại bản đồ ở chổ ngươi.
Mau đưa cho ta!” Hàn Lập không khách khí, dung giọng điệu phân phó nói.
“Vâng! Đã có chìa khóa mở mật thất, thiếu gia tự nhiên có tư cách mở ra mật thất.
Thỉnh thiếu gia chờ một chút!” Lão bản không chút hoài nghi, ba chân bốn cẳng, mặc vội quần áo, liền mang Hàn Lập ra khỏi phòng, đến hậu viện khách điếm.
Trong một góc tường phía sau hậu viện, lão bản với tay tìm một cái cuốc, sau một hồi đào bới, lại dùng hai tay sờ soạng một hồi, lộ ra một cái trông như một viên gạch màu xanh, lúc này mới lau mồ hôi, xoay người lại.
“Mật thất được phong ấn tại đây, mặt trên có cấm chế.
Lão nô không thể mở ra được, cũng chưa bao giờ thấy qua, thiếu gia hẳn là có biện pháp để mở.!” Lão giả đưa viên gạch xanh cho Hàn Lập chần chờ nói.
“Chuyện này là đương nhiên, ta tất có biện pháp.
Mặt khác sau khi ta đi rồi, ngươi cũng không cần ở lại nơi này nữa.
Lập tức rời xa nơi này, mai danh ẩn tích!”
Hàn Lập tiếp nhận viên gạch xanh, xem xét vài lần, tựa hồ xác định xem là thật hay giả, vừa lòng gật đầu, sau đó nghiêm sắc mặt phân phó. “Nói như vậy, Phùng gia thật sự xẩy ra chuyện! Thiếu gia yêm tâm, ta mấy ngày sau liền lập tức rời khỏi đây.
Chuyện tình của thiếu gia nhất định sẽ không để lộ ra.”Lão bản thần sắc buồn bã, đáp ứng nói.
“Ngươi biết như vậy là tốt.
Thấy ngươi với Phùng gia một lòng trung thành tận tâm như vậy.
Đây là vài viên đan dược! tuy rằng ngươi là phàm nhân.
Nhưng vẫn có thể phục dụng, giúp ngươi cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ!” Hàn Lập đem viên gạch xanh đó thu hồi, nhìn đôi mắt ảm đạm của lão bản. thần sắc vừa động, đột nhiên lật tay, trong tay liền xuất hiện một bình nhỏ màu xanh, đưa cho lão bản.
“Đa tạ thiếu gia ban cho!” Lão bản đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó vui vẻ nói.
“Tốt lắm.
Ta còn có việc phải đi.
Ngươi ở lại giải quyết cho tốt!” Hàn Lập khoát tay, lạnh lùng nói.
Tiếp đó trước mặt lão bản thanh sắc chợt lóe, thân hình tiêu biết vô tung vô ảnh.
Lão bản hoảng sợ, tìm kiếm một lúc lâu, rốt cục xác nhận Hàn Lập đã rời đi.
Lúc này mới cúi đầu xuống nhìn binh thuốc trong tay.
Sau một lúc lâu, hắn thở dài một hơi.
Hàn Lập vừa ly khai khách điếm, lập tức bay ra khỏi tiểu thành, tìm một hoang sơn vô danh gần đó đáp xuống.
Sau đó lật tay, viên gạch xanh kia liền xuất hiện trong tay.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 910: Sát Khí
Một tay đem nâng lên viên gạch lên.
Tay kia liền điểm nhẹ.
Đầu ngón tay thanh quang chớp động nhẹ nhàng điểm vào mặt viên gạch.Nhất thời một tầng linh quang phát ra, giống như từng đợt sóng gợn.
Hàn Lập tươi cười, gật đầu.
Viên gạch này, theo như Phùng Chẩm nói, cũng không phải là một kiện đồ vật bình thường, mà là một pháp khí trữ vật.
Chẳng qua vật này phải có một bộ pháp quyết mới mở ra được, nếu dùng phương pháp mạnh mẽ mà cưỡng bức hòng khai mở nó thì lập tức sẽ hóa thành tro tàn.
Hàn Lập tất nhiên là làm theo khẩu quyết mà Phùng Chẩm nói trước khi chết.
Một tràn chú ngữ truyền ra, hé miệng, một đoàn ký tự chớp động theo thanh quang bay ra, gắn vào bên trên viên gạch.
Vừa kết thủ ấn, vừa niệm thần chú, hướng về phía bề mặt nó điểm rất nhanh. “Phanh” một tiếng vang nhỏ, trên mặt ngoài viên gạch hiện ra một lỗ thủng hình tròn, tối đen.
Hàn Lập không vội vàng đưa tay vào, mà dùng tay vỗ vào đáy thanh chuyên.
Nhất thời hào quang thoáng động, từ trong lỗ thủng bay ra hai vật.
Một cái ngọc giản nhỏ, một , một tập sổ sách được đóng gói cẩn thận.
Hắn tay vươn tới, dễ dàng chụp lấy hai kiện đồ vật vào tay.
Sau khi cất viên gạch đi, Hàn Lập cũng không xem xét tấm văn thư kia mà dùng thần thức đắm chìm trong ngọc giản.
Không bao lâu sau.
Hàn Lập thần tình cổ quái, khuôn mặt nhất thời trầm xuống.
“Như thế nào, bên trong không có mật quật chỉ của Phùng gia ?” Đại diễn thần quân nhìn thấy bộ dáng Hàn Lập như vậy không nhịn được hỏi.
“Không phải, bên trong đích xác có mật quật chỉ, còn đánh dấu rất rõ.”
Thở phào một cái, đem thần thức trong ngọc giản thu hồi, Hàn Lập chậm rãi nói, nhưng hàng lông mày vẫn nhăn lại.
“ Tại sao bộ dáng của ngươi là khó chịu đến như vậy, chẳng lẽ mật quật chỉ vẫn có nguy hiểm sao”Người này không hổ là lão quái vật sống ngàn năm, chỉ nhìn một chút biểu hiện đã biết rõ chân tướng.
“ Có thể gặp chút phiền toái à ? Thế nào mà mật quật của Phùng gia lại được kiến tạo ở Tuyết Lăng sơn chứ” Hàn Lập than nhẹ một tiếng, mặt lộ vẻ khó nói.
“Phùng gia thế nào lại đem mật quật xây trong đó.
Chẳng lẽ không biết sơn mạch này rất cổ quái thường xuyên có tu chân bị mất tích sao?”Đại diễn thần quân cũng có chút kinh ngạc nói.
“Ai biết được? Có lẽ chỉ có vị Phùng gia tiên tổ là biết được.
Không phải nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất sao.” Hàn Lập nhếch miệng. chỉ có thể phỏng đoán nói.
“Nếu Phùng gia vẫn sử dụng mật quật này, chứng tỏ địa phương này cũng không nguy hiểm.
Cần gì phải lo lắng quá mức.”Đại diễn thần quân từ từ nói.
“Hy vọng là như vậy! Đã tới bước này, cũng không thể bởi vì một chút rủi ro mà không dám đi.
Nếu mọi chuyện thuận lợi thì mộ ngày sao là ta có thể tìm thấy mật quật này. ” Hàn Lập cười khổ, nói vẻ tự giễu.
Hắn liền đem ngọc giản thu hồi, sau đó lại đem tấm văn thư lên xem, lẩm nhẩm một chút, trong miệng liền kinh hô một tiếng.
“Di! Những thứ này là một vài văn bản khế ước tài sản của Phùng gia ! Số lượng này còn không đủ để xưng bá một phương.”Hàn Lập tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Chuyện này có gì kỳ quái.
Đại Tấn thế gia cùng Thiên Nam tu tiên gia tộc có chút bất đồng.
Chính là coi thế tục như việc bình thường, không thấy hổ thẹn khi kết giao với phú hào hay quan lại. thậm chí thường xuyên có tán tu chủ động đầu nhập vào.
Đại Tấn diện tích tuy lớn, phàm nhân thế tục so với tu chân đông đúc hơn, chiếm cứ hơn phân nữa Đại Tấn . cho nên không ít linh dược linh thạch, tài nguyên không nằm trong những nơi hoang vu, mà triều đình trực tiếp nắm giữ trong tay.
Mà Thiên Nam thì bất đồng, phàm nhân chiếm diện tích không lớn, phần nhiều là vùng hoang dã.
Những tu sĩ ở Thiên Nam tự nhiên không cần phải giao thiệp với phàm nhân”Đại diễn thần quân tựa hồ có chút hiểu biết liền chỉ điểm đôi chút cho Hàn Lập.
“Nói như vậy, vương quyền thế tục ở Đại Tấn khống chế nhiều tài nguyên tu tiên, những tông môn vẫn chấp nhận sao?” Hàn Lập có chút không tin tưởng nói.
“Hắc hắc, không cho thì sao.
Đại Tấn cũng không giống với phần đông các quốc gia tại Thiên Nam, mà từ xưa đến nay đều là một triều đình phàm nhân hết sức mạnh mẻ.
Cho dù tu chân có lợi hại, nhưng cũng không thể làm thương tổn đến phàm nhân, nếu không chưa đợi thế lực phàm tục phản ứng thì các tông môn khác đã nhân cơ hội đến nói chuyện rồi.
Kỳ thật hiện giờ triều đình đã thỏa thuận cùng những thế lực lớn trên tu tiên giới.
Nếu ta nhớ không nhầm, các tông môn có thế lực lớn đã ước định, tạo áp lực đối với triều đình, bắt buộc phải làm điều gì đó.
Thậm chí còn cam đoan với thế lực trần tục, bọn họ còn cố ý cho quan phủ mời chào một ít tán tu.Đại hoàng tộc thậm chí có thể bồi dưỡng một số tu chân hoàng tộc.
Đương nhiên số lượng tu chân cũng sẽ được kiểm soát không cho họ bành trướng quá mức.”
“Các đại thế lực cũng vì muốn chiếm cứ nhân lực cùng tài nguyên tu luyện Nói thẳng ra, một số vương gia quý tộc cùng quận thủ các phương lớn nhỏ, cơ hồ điều xuất hiện bóng dáng các tông môn hoạt động sau lưng.
Đặc biệt là quan lớn ở các quận thủ, hầu như đều có các tông môn lớn nhỏ phía sau, để các thế lực nắm nhược điểm.
Việc này cuối cùng là xuất hiện các thế gia tu tiên.
Cứ như vậy, dần dần các tu tiên thế gia ở tục giới nắm được không ít tài sản.
Điều này ở Đại Tấn sớm đã thành chuyện thường.
Chẳng qua những thứ được cất dấu cẩn thận như vậy, chắc có liên quan đến tài nguyên tu luyện, là mấu chốt để một thế gia tồn tại” Đại diễn thần quân đem những gì mình biết nói cho Hàn Lập.
Hàn Lập nghe xong , cảm thấy rất kinh ngạc, sờ sờ cằm.
“Những tài liệu này quan trọng tới vậy, chẳng lẽ Phùng gia chủ trước khi xảy ra chuyện đã biết trước, cố ý lưu lại sao!” Hàn Lập phỏng đoán nói.
“Có thể sao.
Chẳng qua cũng không quan hệ gì đến chúng ta.
Không cần lo lắng trong đó có gì cổ quái, vẫn nên nhanh chân đến Phùng gia mật quật, nhìn xem bên trong có hay không Phật môn công pháp có thể giải trừ sát khí trên người ngươi.!” Đại diễn thần quân nói.
“Tiền bối nói cũng đúng!” Hàn Lập nở nụ cười, đem công văn thuận tay bỏ vào trong một cái hộp, thu vào.
Sau khi phân biệt rõ phương hướng, hắn ngự khí phóng lên cao, trực tiếp hướng Tuyết Lăng sơn mà đi.
Lúc này, tại một ngôi mộ trong Tuyết Lăng sơn mạch, hai nhân ảnh vẫn đang quỳ gối dưới nền đá không nhúc nhích.
Bỗng nhiên từ giữa khối thạch quan bay ra hai đạo lục mang, chợt lóe lên rồi bắn thẳng vào trong đầu hai nhân ảnh.
“Đi thôi! Đem tên kia giết chết, đoạt lấy bảo vật” Trong thạch quan truyền đến một âm thanh lạnh lùng của một nam tử.
Hai đạo nhân ảnh tiếp lời liền biến thành hai đạo lục quang, từ trong mộ bắn ra, không thấy bóng dáng.
“Tốt, ta cướp lấy kim cương chi thân của tên kia, đưa hóa thân vào.
Hơn nữa trong Kim Cương Tráo còn có một tia khí tức của Vương thi.
Chỉ cần người nọ không lập tức độn xuất khỏi Trữ phủ đi, hắn có chạy đằng trời”
“Đa..tạ…phụ vương !” một bên thạch quang phát ra vài tiếng vui mừng, lắp bắp.
“Hừ! Lần này cho qua.
Lần sau không được tự ý hành động nữa!”
Trong thạch quan lại vang lên âm thanh của nam tử.
“Vâng !…lần sau…nhất định không có ! ” Âm nhanh lắp bắp tựa hồ có chút sợ hãi.
Trong thạch quan cũng không truyền ra một âm thanh nào, nhưng một lúc sau vang lên một tiếng “phịch”, thạch quan trực tiếp bay ra xa mấy trượng, một nhân ảnh từ trong thạch quan ngồi dậy.
“Đại vương.
Người đây là?” Một giọng nữ tử mang theo kinh ngạc từ trong một thạch quan khác truyền ra.
“Cũng không sai mấy, hiện đúng là ngày âm khí bạo phát, tạm thời rời khỏi mộ thất tu vi sẽ không bị ảnh hưởng nhiều, vừa đúng lúc phải hỗ trợ tướng quân một chút.
Mặt khác đem các nhân vật phiền toái của các thế gia xử lý sạch.
Sau khi ta rời đi, các người đem mộ thất dựng cấm chế, không cho ngoại nhân tiến vào.” Người này hai mắt đỏ ngầu, thần sắc như một người gỗ nói.
“Vâng! Đại vương! Đại vương phải cẩn thận một chút!” Nữ tử do dự một lúc, dặn dò.
“Ái phi yên tâm, nhiều nhất là hai ngày một đêm ta sẽ trở lại mộ thất.
Sau đó sẽ không dễ dàng ra ngoài nữa.” Nam tử gật đầu, vừa nhấc chân, thân hình quỷ dị chợt lóe lên, đã ở bên ngoài thạch quan.
Thân ảnh nam tử lóe lên vài cái, như hóa thành bụi khí bỗng nhiên tiêu tán, cũng không biết rời khỏi mộ thất như thế nào.
Mà sau đó không lâu trong mộ thất, vang lên một tiếng nữ tử thở dài.
Hàn Lập nhìn Tuyết Lăng sơn mạch, sắc trời đã gần sáng, không nghĩ ngợi nhiều, liền tiến vào bên trong núi, ngự khí phi hành ở tầm thấp nhất.
Sợ lại rước lấy phiền toái, Hàn Lập thu liễm toàn bộ khí tức, còn đem thần thức truyền ra ngoài cơ thể vài dặm, cảnh giác với tất cả các điều dị thường vùng phụ cận.
Vị trí của Phùng gia mật quật, không phải trong sơn mạch, mà tại một nơi bí ẩn.
Một ngày sau, Hàn Lập tập trung tìm kiếm một phen, rốt cục cũng phát hiện bên dưới một ngọn núi có một thác nước cao hơn mấy trăm trượng.. Nhìn thác nước và cảnh sắc xung quanh điều không khác biệt mấy với nội dung ghi trong ngọc giản.Hàn Lập cuối cùng quyết tâm hạ xuống.
Nhìn theo dòng nước đang cuồn cuộn chảy, Hàn Lập ngự khí phiêu phù giữa không trung, đầu tiên là bắt pháp quyết tị thủy, sau đó hai tay giương lên, hai đạo thanh quang chợt lóe sau đó bắn thẳng vào trong thác nước.
Một âm thanh trầm đục truyền ra.
Trên dòng nước xuất hiện một đại động tầm một thước.
Hàn Lập không chút do dự, thân thể trực tiếp xuyên qua lỗ hổng biến mất.
Hàn Lập tự nhiên không biết, ngay sau khi tiến vào lỗ hổng, cách đó ngoài ngàn dặm, có hai đạo nhân ảnh lục sắc bỗng nhiên mất đi mục tiêu, dừng lại ở nơi đó.
Hơn nữa vì nổi giận, trong miệng hai nhân ảnh này vươn ra những chiếc răng nanh đen thùi, thỉnh thoảng phát ra những trận gầm nhẹ, giống như hai đầu mãnh thú hung ác.
Nhưng hai nhân ảnh vẫn không nghĩ tới, ở phía sau hai người vài dặm, còn có hai người đang ẩn nặc, lạnh lùng nhìn bóng dáng bọn hắn chằm chắm, cúi đầu nói với nhau điều gì đó.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










