Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 181 : Đại Hội Tham Vương (c901-c905)
❮ sautiếp ❯Chương 901: Đại Hội Tham Vương
Nhìn hai người muốn động thủ, những người khác lập tức lùi lại vài bước đứng xem.
Các tu sĩ luyện khí kỳ đánh nhau đối với bọn họ mà nói là một chuyện khó gặp.
Nhưng với Hàn Lập, đối phó với một tên Luyện khí kỳ thật không có gì hứng thú, chỉ chắp tay sau lưng thản nhiên chờ đối phương xuất thủ.
Tên trung niên Mã Ngọc Lâm kia nhìn thấy bộ dạng xem thường của Hàn Lập thì đại nộ.
Hắn không nói hai lời, thôi động tiểu xa, trong miệng lại lẩm bẩm pháp quyết.
Một lát sau, tiểu xoa có chút rung động, sau đó thì linh quang phóng xuất, đột nhiên hóa thành một đạo hoàng mang phóng đến Hàn Lập.
Hàn Lập thần sắc không đổi, hắn vốn cũng không có ý tứ dùng pháp khí, vung tay lên, mười mấy đạo phù lục đồng thời từ ngón tay bắn ra sau đó hóa thành mười mấy đạo hỏa cầu liên tiếp bắn tới.
Mã Ngọc Lâm thấy cảnh này không khỏi cười lạnh.
Phong xoa này là một trung giai pháp khí hắn được sư môn ban tặng, như thế nào có thể bị đám hỏa cầu này ngăn chặn.
Mặc dù nghĩ thế nhưng hắn vẫn không muốn va chạm trực tiếp tránh tổn thương pháp khí, hai tay lại bắt quyết, hoàng quang đột nhiên chuyển hướng vẽ thành một đường vòng cung quanh đám hỏa cầu, muốn từ một bên công kích đối phương.
Hàn Lập cười nhẹ, tiện tay điểm một chỉ vào không khí.
Đám hỏa cầu lập tức tập trung lại thành một đám hỏa vân, sau đó hóa thành một con hỏa mãng ( rắn lửa), hồng mang lóe lên, trong chớp mắt hỏa mãng đã quấn chặt lấy phi xoa.
Mã Ngọc Lâm kinh hoảng vội vận toàn bộ linh lực điên cuồng đưa vào pháp khí muốn đưa phi xoa thoát ra.
Nhưng hoàng mang chỉ giãy giụa được một lát, sau đó hỏa mãng siết lại ngày càng chặt, linh quang phi xoa trong nháy mắt ảm đạm hẳn, sau đó một vài âm thanh trầm thấp vang lên, pháp khí đã đến cực hạn sắp bị phá hủy.
“Dừng tay! Đạo hữu pháp lực cao cường, Mã mỗ nhận thua!”
Hắn cảm thấy không ổn, không muốn nhìn pháp khí của mình bị hủy nên lập tức nhận thua.
Hàn Lập nghe thế cười nhẹ, điểm một chỉ lên trời, hỏa mãng xoay một vòng bạo liệt thành một đám lửa, sau đó biến mất.
Hàn Lập không phí chút sức mà đánh bại đối thủ, điều này khiến tam nữ vừa mừng vừa lo.
Mà Ngô Hiểu Vũ đối diện, nhìn khuôn mặt sư huynh mình thì thào:
“Mã sư huynh, việc này…”
“Được rồi, Ngô sư đệ, ta ngay cả Liên Hoàng Phượng xoa cũng đã xuất ra nhưng cũng không phải đối thủ của hắn, chỉ có thể trách mệnh thôi.”
Thanh âm Mã Ngọc Lâm vang lên cắt ngang lời nói của đại hán.Hắn thu hồi pháp khí, kiểm tra lại, thấy không hảo tổn gì mới an tâm một ít, nhưng đối với thần thông của Hàn Lập lại sợ hãi vô cùng, đương nhiên không muốn tiếp tục tranh đấu.
Ngô Hiểu Vũ nghe sư huynh nói thế, tuy trong lòng không phục nhưng đến sư huynh đã đạt đến Luyện khí kỳ tầng mười mà cũng không đánh lại, hắn hiển nhiên không làm được gì.
Phía dưới cũng không còn ai lên tiếng.
Hai tên đệ tử Lợi Linh tông hậm hực hạ sơn.
Mà tam nữ Tào Mộng Dung lại vây lấy Hàn Lập, hỏi về màn biểu diễn vừa rồi.
Hàn Lập tùy tiện tìm một lí do khéo léo giải thích, lại giảng giải một chút kỹ thuật tiểu xảo thi triển pháp thuật hàm hồ ứng phó.
Nhưng sau đó lại có hai người xin Hàn Lập chỉ điểm những chỗ khó hiểu trong công pháp của mình, hắn cũng đành chú tâm giảng giải một chút.
Thoáng cái, trời đã đến tối, tam nữ vẫn còn luyến tiếc không muốn rời đi.
Một thời gian sau, tam nữ lại đến đó, nhưng trong gian nhà tranh lúc này đã không còn ai, chỉ còn lại một phong thư.
Tào Mộng Dung nhìn phong thư không khỏi giật mình, Hàn Lập dùng cách này để từ biệt khiến trái tim thiếu nữ trống rỗng, có chút khó chịu.
Hai vị sư tỷ của nàng tựa như nhận ra điều gì, quay sang nhìn nhau.
Tại một địa phương khác, Hàn Lập đang chậm rãi phi hành, thần thức lại đang trò chuyện với Đại Diễn thần quân
“Hàn tiểu từ, phải chăng ngươi muốn đến Giang Lăng phủ khai mở Phùng gia mật quật?” Đại Diễn thần quân hỏi
“Tất nhiên, công hiệu của Ngũ quỷ tỏa thần không hiểu tại sau biến mất, lúc này ta đành phải tìm công pháp phật môn giải trừ sát khí.Việc này như là gai trong mắt ta, nếu không giải quyết thì không cách nào an tâm khôi phục pháp lực.”
Hàn Lập lo lắng trả lời.
“Ta khuyên ngươi đừng nên quá hi vọng, ta thực sự không tin được một tiểu gia tộc Phật tu có thể có công pháp cao giai giải trừ sát khí.” Đại Diễn thần quân ném cho Hàn Lập một gáo nước lạnh.
“Điều này ta tất nhiên hiểu rõ, nhưng mật quật Phùng gia là chuyện dễ dàng xử lý nhất lúc này, còn nếu vẫn không thành công thì đành phải đến Phật gia tông viện một chuyến, lấy tu vi hiện tại của ta tuy có chút khó khăn nhưng không phải chuyện lớn.”
Hàn Lập nhăn mặt chậm rãi nói.
“Hừ! Ngươi sau khi tu vi bị tụt giảm, nhiều chuyện đơn giản cũng trở nên khó khăn, nếu ngươi còn giữ tu vi Nguyên Anh trung kỳ, trực tiếp đi đến Phật tông, mấy tên trọc kia không chừng trực tiếp cấp cho ngươi.”
Đại Diễn thần quân lầm bầm.
Hàn Lập nghe vậy cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ.
Phật tông nghe nói là vô cùng bài ngoại, cho dù là Nguyên Anh trung kỳ tu vi cũng thế, Phật giáo tông môn sao có thể dễ dàng truyện thù công pháp cao cấp của mình cho người ngoài.
Hiện tại nếu thất bại ở Phùng gia, hắn cũng chỉ còn biện pháp lẻn vào Phật môn tìm cơ hội đánh cắp.
Bất quá muốn gia nhập Phật môn thì phải chịu giới quy, điều này khiến Hàn Lập có chút không thoải mái.
Cũng nên đến Nho môn một lần tìm phương pháp hóa giải sát khí, có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút, Hàn Lập buồn bực thầm nghĩ.
Trữ phủ ở tại Liêu châu, cách Ngũ Nguyên phủ phía tây cũng không xa lắm, Hàn Lập ngự khí phi hành đi hơn mười ngày rốt cuộc cũng đến địa giới Trữ phủ.
Suốt đoạn đường Hàn Lập cũng không gặp phải tu tiên cấp cao nào, chỉ ngẫu nhiên cảm ứng được vài tu sĩ Luyện khí kỳ cùng Trúc cơ kỳ phía xa, Hàn Lập cũng không tiến tới, chỉ đổi hướng từ xa.
Sau khi phi hành vài ngày, khung cảnh phía dưới ngày càng hoang vu, phảng phất như Hương Tích Nhưỡng trước kia.
Nhưng hai ngày sau Hàn Lập cũng tìm được một trấn nhỏ “Chuẩn Vân trấn”, rời khỏi pháp khí hạ xuống, chậm rãi vào trấn.
Trấn này so với các thành trấn hắn từng gặp qua đơn sơ hơn nhiều, chẳng những diện tích nhỏ hẹp, khắp trấn cũng chỉ có ba bốn con đường, phòng ốc đều dùng bùn vàng cùng cây gỗ dựng nên, thoạt nhìn có vẻ bẩn loạn khó chịu.
Hàn Lập nhíu mày đi trên đường trấn không ngừng quan sát.
Lúc này trời lạnh vô cùng nhưng Hàn Lập chỉ mang một kiện quần áo nho sinh, người khác nhìn vào chắc chắn sẽ thấy dị thường.
Nhưng những người bình thường trong các gian nhà xung quanh vẫn tự nhiên sinh hoạt, đối với việc này xem như bình thường, không người nào cảm thấy kinh ngạc.
Hàn Lập trầm ngâm, cảm giác được có chút cổ quái, đột nhiên thần sắc thoáng động, từ phía đối diện xuất hiện hai gã bạch bào nhân một cao một thấp.
Hai người này niên kỷ không lớn, chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi nhưng trên người linh khí lưu động, tu vi đã là Luyện khí kỳ bảy tám tầng.
Hai người nhìn thấy Hàn Lập, trên mặt hiện vẻ kinh ngạc, đến cách hắn ba trượng mới dừng lại.
Người cao đột nhiên chắp tay cung kính:
“Không biết tôn tính đại danh của tiền bối, nhưng mừng ngài đã tham gia đại hội Tham Vương.”
“Đại hội Tham Vương? Chưa từng nghe qua, Hàn mỗ chỉ là nghe nói quanh đây có nhiều linh thảo nên đến tìm chút linh dược.” Hàn Lập tuy giật mình nhưng không hề để lộ ra ngoài.
“Ta đã hiểu, đại hội đã bắt đầu hơn một ngày, tiền bối nếu muốn tham gia nên đi Tuyết Lăng sơn từ sớm, nhưng nhìn qua tiền bối quả thật vừa đến đây.” Bạch bào thanh niên lộ ra vẻ đã hiểu.
“Nhưng cũng không quan hệ, hiện tại tiền bối vẫn có thể tham gia.
Đại hội lần này là do chúng ta Giang Trữ tam đại gia liên hợp tổ chức, tại đây không những có nhiều linh dược, còn có hơn mười mấy gốc linh dược trăm năm và một gốc Nhân sâm thiên niên ( nhân sâm ngàn năm?) cũng được đấu giá.
Hiện tại đại hội mới tiến hành hơn nửa, những thứ quý giá hẳn còn chưa bắt đầu, tiền bối tham gia đấu giá có khi còn tốt hơn một mình lên núi tìm linh dược.
Tại đại hội còn có nhiều tán tu, một vài tiểu tông môn còn trao đổi dược liệu, chúng ta cũng không hề thu phí gì cả.”
Nam tử lùn nói, thanh âm có chút dễ nghe.
Không chỉ Hàn Lập để lộ ra tu vi Trúc cơ kỳ, mà túi trữ vật trên thân cùng túi linh thú đều hiện ra bên ngoài, hai người này tất nhiên không dám chậm trễ.
“Tam đại gia, chẳng lẽ là ba nhà Khổng, Triệu, Đổng.” Ánh mắt Hàn Lập thoáng chớp động, có chút bất ngờ.
“Không sai, hai người chúng ta là đệ tử Khổng gia, chuyên tiếp đãi các tiền bối đến dự hội.
Nguyên nghĩ rằng lúc này sẽ không còn ai đến, vừa muốn trở lại tham gia thịnh hội không ngờ lại gặp tiền bối.” Thanh niên cười nói.
“Trấn này do Khổng gia quản lý sao? Ta thấy những người thường đối với việc thấy người tu tiên xem như bình thường.” Hàn Lập không trực tiếp đáp ứng đối phương mà lại nhìn về phía khác, sau đó mở miệng hỏi.
“Tiền bối quả nhiên ánh mắt như thần, trấn này tại năm sáu năm trước đã thuộc về sở hữu của ba nhà chúng ta, cư dân trong trấn cũng có quan hệ với những con cháu ngoại hệ ba nhà, cho nên đối với người tu tiên không cảm thấy sợ hãi.” Thanh niên cao lớn mở miệng giải thích.
“Thì ra là thế, nhưng ta quả thật có chút phiền phức.” Hàn Lập trầm ngâm một chút, khuôn mặt lại lộ vẻ khó xử.
“Có việc gì, tiền bối nếu gặp khó khăn gì có thể nói với hai người vãn bối, biết đâu chúng ta có thể giúp ngài!” Người lùn thần sắc khẽ động, ân cần nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 902: Quan Trung Nhân
“Không sao, chuyện này để nói sau, đã có thịnh hội, tại hạ cũng nên đi xem một chút.” Hàn Lập thoáng trầm ngâm, sau đó bình thản nói.
“Rất tốt, vãn bối sẽ đi trước dẫn đường.” Thoáng nhìn Hàn Lập, thanh niên cười nói.
Sau đó hai người lấy ra một pháp khí hình tròn, vung lên không trung sau đó nhảy lên.
Hàn Lập thấy màn này cũng tiện tay ném ra một phi kiếm, thân hình nhoáng cái cũng đã xuất hiện ở trên.
“Pháp khí của tiền bối đúng là một thượng giai phi kiếm, ngài nhất định là một đệ tử xuất sắc xuất thân từ một tông môn nổi tiếng.
Các đệ tử bình thường khẳng định không thể được tặng pháp khí bậc này.” Nam tử cao nhìn thấy phi kiếm của Hàn Lập, cả kinh lên tiếng.
Mà thanh niên lùn bên cạnh vẻ mặt cũng hiện lên sự hâm mộ.
“Hắc hắc, sư môn tại hạ có quy định, lúc hạ sơn lịch lãm không được phép tùy tiện tiết lộ lai lịch sư môn, hai vị chẳng lẽ thật sự muốn biết.” Hàn Lập cười khẽ, trực tiếp nói lý do.
Hai người kia bị Hàn Lập nói rõ suy nghĩ, trên mặt hiện lên nét xấu hổ nhưng lại càng khẳng định Hàn Lập thật sự là đệ tử của một đại tông phái, thần sắc cũng cung kính hơn.
Ba người ngự khí bay lên, thúc dục pháp khí độn về phía nam. “Tuyết Lăng sơn” này cũng không cách xa tiểu trấn, từ tiểu trấn trông ra cũng có thể mơ hồ trông thấy được đỉnh núi.
Tuyết Lĩnh sơn này kỳ thật nên gọi là tuyết lăng sơn mạch thì đúng hơn, dãy núi kéo dài hơn ngàn dặm, xem như là một trong các sơn mạch lớn nhất Liêu châu.
Hơn nữa nghe đồn sâu bên trong còn có yêu quái thường xuyên lui tới, đừng nói đến con người, ngay cả các tu tiên tu vi không thấp cũng đã từng mất tích tại đó.
Những tu sĩ đó sau khi mất tích, các bằng hữu cùng sư môn đã phái người lùng sục rà soát hơn nửa núi non nhưng cũng không phát hiện được, nhưng từ đó về sau vẫn có nhiều tu sĩ thất tung trong núi.
Nhưng cũng không phải mọi nơi tại núi đều như thế, hơn nữa các tu sĩ mất tích phần lớn đều là tu sĩ bản địa tu vi thấp, còn tại phụ cận bên ngoài thì hoàn toàn vô sự.
Vì nếu nếu không có việc cần thiết các tu sĩ bản địa cũng không đi sâu vào núi, chuyện mất tích sau đó cũng giảm hẳn, dần dần không còn ai truy cứu.
Tam đại thế gia Giang Trữ tổ chức đại hội cũng không phải ở sâu trong núi mà là một địa phương nằm trên một ngọn đại sơn.
Hàn Lập trên cao nhìn xuống toàn bộ đỉnh núi, chỉ thấy một tảng lớn các địa lâu hoa lệ hiện ra trên đỉnh núi, ánh mắt lại chớp động vài cái.
Lớp kiến trúc này rất mới chứng tỏ nơi này mới được dựng nên, trong đầu lại không khỏi nghĩ đến một người.
“Chính là nơi này, tất cả các tu sĩ Trúc cơ kỳ đều được cấp một sương phòng riêng, còn các tiền bối Kết Đan sẽ có một lầu các, đảm bảo cho các tiền bối được thoải mái nghỉ ngơi.” Nam tử cao ráo chỉ xuống phía dưới giới thiệu.
Hàn Lập gật đầu yên lặng, thần thức lại phóng ra xung quanh cẩn thận dò xét, mày khẽ nhíu lại.
Không ngờ bên trong còn có một tu sĩ Nguyên Anh, không biết tham gia đại hội này làm gì, hay chính là người mà Phùng Chẩm trước khi chết từng nói… Khổng lão quái.
Thực lực các thế gia tại Đại Tấn quả thật không thể xem nhẹ, tại Thiên Nam, các gia tộc tu tiên người tu vi cao nhất cũng chỉ là Kết Đan hậu kỳ mà thôi, tu sĩ Nguyên Anh, các gia tộc tu tiên tại Thiên Nam căn bản không thể bồi dưỡng ra.
Nhưng có một điểm khiến hắn bất ngờ… vị tu sĩ Nguyên Anh này không ngờ khí tức lại ẩn hàm một tia thi khí bên trong.
Mặc dù rất nhỏ, che dấu cũng rất kỹ nhưng thần thức Hàn Lập lại hơn hẳn đối phương, hơn nữa do hắn có lưu tâm nên vẫn phát hiện ra.
Người này chẳng lẽ tu luyện công pháp ma đạo? Hắn nhớ không nhầm, Khổng gia xuất phát từ Nho môn nổi danh là Thiên thánh tông môn.
Không cần biết vị tu sĩ Nguyên Anh kia có phải là lão tổ Khổng gia hay không, những nhân vật này tốt nhất là không nên trêu vào.
Hàn Lập tự đánh giá trong lòng, đi theo hai người đến một trang viện, lập tức bên trong xuất hiện bốn gã tam bào tu sĩ đi ra.
Cơ hồ cùng lúc đó, tại một gian mật thất sâu hai mươi trượng dưới mặt đất, một chiếc quan tài đen đột nhiên cử động, sau đó một bàn tay trắng như ngọc từ trong khe hở duỗi ra, sau đó nhẹ nhàng đẩy một cái, sau đó một hoàng bào nam tử từ trong ngồi dậy.
Nam tử này hơn ba mươi tuổi, tướng mạo thanh kỳ, trên mặt lại có vẻ kinh nghi.
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, hình như có người vừa phát hiện ra ta.” Nam tử này thì thào, chần chờ một lúc rồi đem thần thức phóng ra quan sát toàn bộ ngọn núi một lần, đặc biệt trang viện của các tu sĩ càng được dò xét kỹ.
Nhưng một hồi lâu sau hắn vẫn không phát hiện có gì dị thường, cau mày trầm ngâm.
“Có lẽ là một lão bất tử nào đó vô tình đi ngang, ngẫu nhiên đem thần thức tỏa ra mà thôi.
Có hắc ngọc che dấu, đối phương hẳn không thể phát hiện thi khí trên người ta.” Ngọc quan nam tử lầm bầm, sau đó lại nằm xuống đem nắp quan tài đóng lại, mật thất lại trở lại như cũ.
Yên lặng.
Phía trên mặt đất, Hàn Lập được được một lam bào tu sĩ dẫn vào trong trang viện, đến một nơi thật rộng, bên trong xuất hiện rất nhiều tu sĩ, khoảng chừng năm sáu trăm người.
Những tu sĩ đó lại được chia ra, đứng tụ tập thành từng phần trong các khu vực riêng, hoặc đang bàn bạc hoặc giao dịch đồ vật.
Mà tại các quầy bốn phía lại trực tiếp bày ra các loại pháp khí, không khí thật náo nhiệt.
Hàn Lập thầm cười, hắn lại nhớ đến thời gian vừa gia nhập vào tu tiên giới, cũng tham gia vào một tiểu đội đi tham gia giao dịch, hôm nay lại gặp lại cảnh này, thật khiến người ta cảm khái! Bất quá khiến Hàn Lập bất ngờ chính là, tại khoảng sân rộng ở giữa lại có một trướng bồng to lớn, bạch quang không ngừng thiểm động, hiển nhiên là một kiện pháp khí, mà cách đó hơn trăm trượng lại có những người không ngừng ra vào.
Ánh mắt lại lưu chuyển, hai bên đều đồng dạng có hai điện đường linh quang chớp động, mặc dù cũng có tu sĩ ra vào nhưng so với khoảng sân cùng gian trướng bồng bên ngoài lại ít hơn hẳn.
Cũng có một ít tu sĩ đang đứng tại đó nói chuyện trả giá không ngừng hoặc cùng đồng bạn rỉ tai thương lượng.
Có tư cách tại nơi này mua bán ngoại trừ một vài đệ tử cấp thấp của ba nhà, còn lại đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, thậm chí thần thức hắn đảo qua còn phát hiện có hơn mười tên tu sĩ Kết Đan kỳ.
Ngoại trừ Nguyên Anh tu sĩ không có, còn lại số lượng các tu sĩ tại đây đã gần bằng một đại phái tại Thiên Nam, mà nên biết đây chỉ là một đại hội do vài thế gia địa phương tổ chức mà thôi.
Tự đánh giá trong lòng, Hàn Lập có chút cảm thán.
Vào trong hắn mới nhận được thông báo, hiện tại là thời gian giao dịch tự do, đến xế chiều mới bắt đầu đấu giá, nếu có tài liệu trân quý hay pháp khí bảo vật cũng nên để đến đó tham gia đấu giá.
Mà thịnh hội dự định trong ba ngày đã sang ngày thứ hai, ngày thứ ba mới bắt đầu đấu giá các bảo vật thực sự, cổ linh vật ngàn năm kia cũng chỉ sợ sẽ xuất hiện lúc đó, có thể nói rằng các tu sĩ Kết Đan Kỳ đến đây có lẽ cũng vì việc ấy.
Hàn Lập sau khi quan sát vài lần, thản nhiên đi vào trong.
Hắn đang vào vai một tu sĩ Trúc cơ kỳ, mặc dù khuôn mặt có chút xa lạ nhưng khẳng định không bị người khác chú ý.
Sau khi tiến vào trong, Hàn Lập lập tức hóa thành một tu sĩ phổ thông bình thường tham gia giao dịch.
Các đồ vật được rao bán bốn phía xung quanh quả nhiên không có gì đáng giá, có lẽ chúng đối với các tu sĩ Trúc cơ hay Kết đan còn có hứng thú, nhưng đối người người đã từng kinh qua vô số tài liệu trân quý như Hàn Lập hiển nhiên hứng thú không lớn.
Điều duy nhất có thể khiến hắn ngừng cước bộ chỉ có thể là vài bộ pháp khí cổ quái hoặc tài liệu kì lạ.
Nhưng những vậy như thế quả thật không nhiều, sau khi Hàn Lập cẩn thận phân biệt đã nhận biết được lai lịch của đại bộ phận trong đó, còn lại dù chưa gặp qua nhưng lại không có giá trị nghiên cứu.
Sau một thời gian tản bộ, Hàn Lập không còn gì để xem, đang muốn vào trong gian trướng bồng, nhìn các tông môn buôn bán, đột nhiên thần sắc khẽ động, xoay người cảnh giác, chỉ thấy hai trượng phía sau có một nhĩ hầu lão giả ( lão già tai vượn) tu vi Trúc cơ sơ kỳ đang nhìn Hàn Lập.
“Đạo hữu này, ngươi theo ta từ nãy giờ, chẳng lẽ chúng ta biết nhau?” Hàn quan trong mắt Hàn Lập lóe lên, lạnh lùng nói.
“Đạo hữu đừng hiểu lầm, tại hạ Kim Nguyên vốn chỉ có chút hiếu kỳ với đạo hữu thôi, tuyệt không có ý bất lợi.
Tiểu lão nhi trông thấy đạo hữu đối với các đồ vật ở đây biết rõ như lòng bàn tay khiến lão nhi cực kỳ khâm phục!” Lão giả xấu hổ cười giải thích.
“Không ngờ đạo hữu lại là người hữu tâm, bất quá theo sau ta lâu như thế hẳn không chỉ để nói vài lời này với Hàn mỗ.” Hàn Lập thản nhiên nói.
“Ha ha, đạo hữu thật là người thẳng thắn., lão nhi thật sự có việc muốn nhờ.”
“Là chuyện gì?” Hàn Lập khoanh hai tay, khuôn mặt không chút thay đổi.
“Kim mỗ có một kiện dị bảo nhưng lại không thể phán đoán được tác dụng cùng lai lịch của nó, muốn nhờ đạo hữu xem xét qua.
Đương nhiên nếu đạo hữu cảm thấy có hứng thú với nó lão nhi cũng có thể bán lại, đạo hữu đã đến đây khẳng định cũng muốn mua vài thứ quý hiếm chứ!” Lão giả nhìn túi linh thú cùng túi trữ vậy của Hàn Lập, hai mắt híp lại thành một điểm cười hì hì nói.
“Dị bảo!” Hàn Lập nhăn mặt, ánh mắt nhìn kỹ lão giả một chút.
“Được rồi, nếu đạo hữu đã tin tưởng cùng thành ý như thế, tại hạ xem qua một chút cũng không sao, chúng ta hãy tìm một gian mật thất để tiện trò chuyện, tại hạ cũng có chuyện muốn hỏi.” Hàn Lập gật đầu, đột nhiên chỉ về gian thiên điện bên cạnh.
“Mật thất? Giá của nó là một khối linh thạch, quả thật là có chút…” Lão giả nghe thế thì ngẩn người ra, sau đó có chút chần chờ.
“Không sao cả, linh thạch là do tại hạ trả, Hàn mỗ chỉ hi vọng dị bảo của đạo hữu không khiến ta thất vọng.” Hàn Lập cười nhẹ nhìn lão giả.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 903: Thiên Cơ Ốc
“Hắc hắc, đạo hữu cứ việc yên tâm, thứ này tiểu lão nhi phải mạo hiểm mới có được.” Kim Nguyên cười khan.
Hàn Lập gật đầu, không nói nhiều, mang lão giả đến điện đường bên cạnh.
Đi vào cửa điện, hơn mười trượng bên trong là một thính đường to lớn, tại đó chỉ có một nữ tữ trung niên vận thanh sam, tu vi Trúc cơ kỳ đang ngồi nhắm mắt trên một bồ đoàn.
Thấy Hàn Lập cùng lão giả bước vào, nàng lập tức giương mắt lên đánh giá.
“Hai vị đạo hữu muốn đến xem các mật thuật pháp quyết của bổn điện hay thuê một gian mật thất để trao đổi các tâm đắc về tu luyện.”
Nữ tử này sao khi nhìn qua Hàn Lập mỉm cười nói.
“Cấp cho chúng ta một gian mật thất.”
Hàn Lập bình thản nói, đối với các điển tịch không hề hứng thú, dù sao đối với hắn các công pháp này chỉ là vật bình thường. “Một linh thạch, hơn nữa sau khi rời khỏi mật thất bổn điện sẽ thu hồi.” Trung niên nữ tử cười nói.
Sau đó duỗi tay ra, một thạch ốc nhỏ khoảng tấc hiện ra trong tay.
Hàn Lập thấy vật đó thì giật mình nhưng thần sắc vẫn bình thường, giao một linh thạch cho đối phương rồi trực tiếp cầm vật này lên đánh giá.
“Sao vậy, đây là lần đầu đạo hữu thấy Thiên Cơ ốc sao?” Trung niên nữ tử thấy vẻ mặt Hàn Lập, có chút hứng thú hỏi dò.
“Không sai, tại hạ từ trước đến giờ chưa từng thấy qua vật này, đây là pháp khí sao?” Hàn Lập nhẹ nhàng nâng nó lên, phảng phất như một chút sức nặng cũng không có.
“Thiên Cơ ốc cũng có thể xem là pháp khí, rất tiện dụng, chỉ cần rót một ít linh khí vào nó sẽ tự động phóng đại, đương nhiên các Thiên cơ ốc cấp thấp chỉ có thể phóng to hoặc thu nhỏ, không còn công năng gì khác, nói nó là pháp khí cũng hơi miễn cưỡng.
Nhưng các Thiên cơ ốc cấp cao lại còn kèm theo cả trận pháp, có thể gia tăng cấm chế, có thể so với pháp bảo.
Đương nhiên cái mà ta vừa đưa cho đạo hữu chỉ là một loại bình thường, ngoại trừ tính năng chống nhìn lén thì cũng không còn gì.” Nữ tử kể rõ chi tiết rồi giảng giải cho Hàn Lập.
Hàn Lập nghe xong vô cùng kinh ngạc, mặc dù lúc hắn đi vào có nghe nói nơi này cung cấp mật thất nhưng không nghĩ đến lại có loại đồ vật này, thứ này tại Thiên Nam chưa từng thấy qua.
“Đa tạ đạo hữu chỉ điểm.”
Hàn Lập cảm tạ, sau đó theo hướng dẫn của đối phương đi đến một sườn đá gần đó.
Kim Nguyên theo sát phía sau Hàn Lập, nhưng chỉ một lát sau đã không nhịn được phải lên tiếng:
“Đạo hữu lần đầu thấy Thiên Cơ ốc thật khiến tiểu lão nhi có chút bất ngờ.
Nhưng việc này cũng khó trách, Thiên cơ ốc này chuyên được cấp cho các tán tu thường xuyên di chuyển và các tu sĩ cấp cao sử dụng, đạo hữu trẻ tuổi đã có tu vi thế này hẳn là được tông môn bồi dưỡng cẩn thận hẳn sẽ không cần mua vật này.
Hơn nữa thứ này giá cả thật có chút xa xỉ, nếu có nhiều linh thạch một chút tốt hơn là để mua pháp khí cùng linh dược.”
“Vậy sao, giá của một Thiên Cơ ốc bình thường là bao nhiêu, các loại khác giá cao hơn cũng giống thế này sao.”
“Loại cấp thấp cũng cần hơn trăm khối linh thạch, nhưng loại cấp cao lại có thêm pháp trận cấm chế, so với các pháp khí cùng giai thì càng trân quý hơn, còn về phần hình thức thì có đủ loại… nào là loại hình tháp, lâu các, trạch viện tất cả đều có.
Thậm chí nghe nói Thiên Cơ ốc cao cấp nhất là Thiên ky các giống như một động phủ nhỏ, thuận tiện dị thường.”
Lão giả thấy Hàn Lập có hứng thú với vật này, bao nhiêu hiểu biết cũng nói hết ra.
“Tiểu hình động phủ?” Hàn Lập nghe từ này thì hơi kinh ngạc.
“Hắc hắc, Hàn huynh không nên nghĩ đến nó, giá của loại động phủ đó ít nhất cũng hơn mấy vạn linh thạch, các tu sĩ như chúng ta chỉ đành nhìn từ xa thôi.” Lão giả có chút tự giễu.
Hàn Lập khôi phục thần sắc, gật gật đầu.
Lúc này bọn họ đã vào trong Thiên điện, chỉ thấy nơi này đã có năm sáu thạch ốc, trông giống loại của Hàn Lập sau khi được phóng đại ra, hơn nữa phía bên ngoài còn có bạch quan chớp động.
Tâm thần Hàn Lập chợt động, dùng thần thức kiểm tra thử một gian, quả nhiên vừa tiếp xúc thần thức đã bị một tầng cấm chế chặn lại.
Loại cấm chế này cực kỳ đơn giản, thần thức có thể dễ dàng phá vỡ để vượt qua, nhưng sau khi cấm chế bị phá, chủ nhân trong phòng lập tức phát hiện có người, chắc chắn sẽ gia tăng cảnh giác.
Đây quả thật là một thủ đoạn tốt đề phòng người khác dùng thần thức dò xét.
Trong lòng nghĩ thế, Hàn Lập lại nâng căn phòng nhỏ trong tay lên, thanh quang trên tay chợt lóe, rót linh lực vào trong.
Căn phòng bỗng có chút nóng lên, run rẩy không ngừng, Hàn Lập không chút do dự ném nó về phía đất trống.
Bạch quang chợt hiện, “ầm” một tiếng, một căn phòng to vài trượng hiện ra trước mắt họ.
“Kim huynh, mời vào!” Hàn Lập sau khi quan sát thạch ốc, quay lại khách khí mời lão giả
“Vậy tiểu lão nhi không khách khí, đừng nói là đã thấy qua Thiên Cơ ốc nhiều lần, nhưng vào trong thì thật sự chỉ vài lần.” Kim Nguyên sờ cằm, cười hì hì rồi mở cửa đá bước vào.
Hàn Lập cười cười, chậm rãi theo sau, tiện tay khóa cửa lại.
Căn phòng không lớn, trang trí cũng khá tinh xảo.
Trong phòng chẳng những có bàn ghế, còn có một thạch sàng ( giường đá).
Lão giả đã ngồi xuống một ghế đá.
Hàn Lập vươn tay ấn lên vách tường, kích hoạt cấm chế trong phòng, sau đó mới ngồi xuống đối diện lão giả.
“Lúc trước nghe đạo hữu nói cần biết một chuyện, không biết là việc gì?” Lão giả đột nhiên chỉnh sắc hỏi.
“Cũng không có gì, tại hạ chuẩn bị ở lại Quan Trữ phủ một thời gian, nhưng lại không biết nhiều về các thế gia tông môn ở đây.
Ta nghe khẩu âm đạo hữu hẳn là người địa phương, có thể trình bày một chút hay không.” Hàn Lập trả lời.
“Thì ra là chuyện này, không thành vấn đề! Không phải tiểu lão nhi khoe khoang, không chỉ Quan Trữ phủ, cả Liêu Châu gần như không việc gì tiểu lão không biết.
Hàn huynh muốn nghe việc gì trước tiên?” Lão giả cười nói.
“Chủ nhân Quan Trữ phủ là tam đại thế gia, vậy trước hết nói đến ba nhà này đi, tốt nhất nên đem một vài sự kiện liên quan nói rõ một chút để tại hạ được hiểu hơn.” Hàn Lập hứng thú nói.
“Các tu tiên thế gia tại Quan Trữ phủ, cơ bản là thuộc Nho môn, vì thế hầu hết các thế gia ở đây đều có đệ tử Nho môn.
Nhưng tứ đại thế gia ở Quan Trữ phủ lại là ngoại lệ, trừ Khổng gia ở ngoài, ba nhà còn lại đều có truyền thừa.”
“Tứ đại thế gia? Ở Quan Trữ phủ không phải chỉ có tam đại thế gia sao?” Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, kinh ngạc hỏi một câu.
“Hắc hắc! Tam đại thế gia của Quan Trữ chỉ là chuyện từ xưa thôi, mười năm trở lại đây nên đổi là tứ đại thế gia mới đúng.
Nhưng không biết Phùng gia đắc tội gì với ba nhà còn lại, kết quả trong một đêm bị ba nhà liên thủ tấn công, các đệ tử đều bị giết sạch.
Nghe nói trong đêm đó Phùng gia đang thương lượng đại sự gì, tất cả đệ tử đều tập trung cùng một nơi…” Thanh âm lão giả không ngừng, giảng giải cho Hàn Lập.
Hàn Lập lẳng lặng ngồi nghe đối phương kể chuyện phát sinh tại Phùng gia, rồi lại vài thần thông kỳ lạ của ba nhà….
Kể xong sự tình các thế gia, lão lại bắt đầu nói đến các tông môn lớn trong Quan Trữ.
Kim Nguyên lão giả này quả nhiên kinh lịch nhiều nơi, không chỉ trong Quan Trữ phủ, các phủ thành còn lại hầu như việc gì lão cũng biết.
Hàn Lập vô cùng hài lòng, cuối cùng cũng có một ít nhận thức về tu tiên giới tại Liêu châu.
Những tin tức này so với những tin nghe từ Tào Mộng Dung quả nhiên chi tiết hơn nhiều.
Nhưng mà tên này tựa hồ như là một người thích nói, nói đến nước bọt tung tóe, một hồi lâu mà miệng lưỡi vẫn lưu loát, thậm chí đôi lúc còn xen vào nhận xét của bản thân.
Sau một hồi lâu không thấy hắn có dấu hiệu ngừng lại, Hàn Lập đành ngắt lời:
“Cám ơn đạo hữu đã giảng giải, hay là bây giờ Kim huynh mang dị bảo ra cho tại hạ đại khai nhãn giới.”
“Dị bảo? Tất nhiên, tiểu lão nhi còn phải trông chờ Hàn huynh giám định giúp mà.” Lão giả ngừng lại gật đầu đáp ứng.
Sau đó dưới ánh mắt Hàn Lập, lão giả có chút thần bí lấy từ túi trữ vật một cái hộp ngọc đặt lên bàn.
Hàn Lập dùng thần thức thử dò xét hộp ngọc, nhưng lập tức giật mình.Thần thức vừa tiếp xúc vỏ hộp không ngờ đã gặp một lực bài xích quái lạ đẩy ra, vô pháp xâm nhập vào trong.
Điều này khiến Hàn Lập cảm thấy hứng thú.
Kim Nguyên lại cẩn thận mở nắp hộp, nhất thời một đoàn kim quang chói mắt bừng lên, một vật to cỡ nắm tay xuất hiện.
“Đạo hữu xem vật này, có biết nó là gì không?” Kim Nguyên đẩy hộp ngọc đến trước mặt Hàn Lập, có chút tha thiết hỏi.
Hàn Lập nhíu mày, cầm hộp ngọc lên chăm chú quan sát.
Lúc này hắn mới thấy rõ ràng, không ngờ vật này lại giống như một lớp bọt khí, tuy mặt ngoài ẩn hiện kim quang khác thường nhưng ở trong thì trong suốt, một chút linh khí cũng không có tựa như là một phàm vật.
Suy nghĩ nửa ngày, Hàn Lập vươn một ngón tay, linh quang hiện lên, một tầng thanh quang theo ngón tay bắn thẳng vào trong.
Mềm mại, ôn nhu, phảng phất như thật sự có một lớp bọt khí.
Khuôn mặt Hàn Lập lộ vẻ kinh ngạc, tiếp tục suy nghĩ, sau đó đem thần thức phóng ra vây lấy hộp ngọc.
Kết quả lớp bọt khí này nổi sống, đem thần thức hắn đẩy sang một bên.
Nhưng lần này Hàn Lập không hề ngừng lại, gia tăng cường độ, thần thức tiếp tục cường hãn xông vào.
Một màn kì dị xuất hiện.
Chỉ thấy lớp bọt khí trong hộp không ngừng chớp động kim quang, thể tích lúc thì bành trướng, lúc lại co rút nhưng biên độ không lớn, như tim đập vậy.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 904: Thượng Cổ Cự Mộ
“Đây là cái gì, Đại Diễn tiền bối, ngươi đã từng thấy qua chưa?” Hàn Lập chau mày, thần thức hướng Đại Diễn thần quân truyền âm.
“Ngươi tưởng rằng lão phu không việc gì không biết, không việc gì không hiểu sao? Thứ này lão phu chưa bao giờ thấy qua, nhưng nếu có thể kháng cự thần thức của ngươi thẩm thấu, xem ra cũng tạm coi là một kiện dị bảo đi.
Hỏi chi tiết một chút xem đối phương làm như thế nào mà có được vật này.
Sau đó có hay không nhận lấy vật này, sẽ theo ý của chính ngươi.” Đại Diễn thần quân tức giận nói .
Nghe nói thế, trong lòng Hàn Lập chỉ biết cười trừ, cũng không tức giận.
Ánh mắt hắn chớp động vài cái, đem thần thức thu lại, làm cho bọt khí khôi phục bình thường, cũng đem hộp ngọc để lên trên bàn.
“Thế nào, đồ vật như vậy , đạo hữu có nhận biết được không?” Kim Nguyên có chút mong chờ , nôn nóng hỏi.
“Xin lỗi.
Hàn mỗ lịch duyệt có hạn, thật sự không cách nào nhận ra vật này.” Hàn Lập lộ vẻ áy náy nói .
“Hàn huynh cũng không nhận thức được sao.
Không phải là ta vừa mới thấy vật này có dị biến phát sinh sao ? Còn tưởng rằng đạo hữu biết công dụng của vật này chứ!” Lão già vẻ mặt uể oải, cũng mơ hồ có chứa một chút hoài nghi.
Hàn Lập khẽ nở nụ cười, không thèm để ý , chỉ giải thích:
“Mới vừa rồi xuất hiện dị biến chẳng qua là do đem đại lượng thần thức bao vây lại rồi sẽ sinh ra .
Mặc dù không biết đây là vật gì, nhưng có thể miễn cưỡng coi là một kiện dị bảo đi.”
“Nga! Có chuyện như vậy sao.” Lão già phảng phất có chút nửa tin nửa ngờ, ánh mắt tập trung vào bọt khí màu vàng trong hộp, đồng dạng đem thần thức phóng ra.
Hàn Lập thấy vậy thần sắc không chút nào thay đổi, lẳng lặng nhìn động của lão già .
Một lát sau , bọt khí quả nhiên cũng xuất hiện kim quang chớp động , hơn nữa hơi hơi co dãn và bành trướng.
Mà lão già thở dài một hơi, trên mặt lộ ra một chút mệt mỏi, nhắm mắt thả lỏng tâm thần một lúc rồi mới mở mắt ra.
“Kim mỗ kém cỏi , làm cho đạo hữu chê cười.
Nhưng quả thực Hàn huynh thần thức cường đại phi thường thật.” Kim Nguyên vừa nói , trên mặt vừa biểu lộ vẻ hâm mộ.
Trong đầu hắn nghĩ, tu vi của đối phương cùng mình không cách biệt lắm nhưng vừa rồi cử động chính là ‘cử trọng nhược khinh’( nhẹ nhàng mà nâng vật nặng) trong khi chính mình đã cố hết sức.
Xem ra đối phương là hạng người trời sinh thần thức cường đại.
Loại này ở trong bất cứ tông môn nào khẳng định đều là đệ tử được trọng điểm bồi dưỡng , tiền đồ nhất định không thể hạn lượng.
Hàn Lập mỉm cười , không phản bác điều gì.
“Kim huynh, không biết vật này từ nơi nào tìm được vậy ? Thoạt nhìn rất kì lạ, không biết có hay không có lai lịch đặc thù.
Đương nhiên nếu Kim huynh cảm giác không tiện nói . vậy thì thôi.” Hàn Lập thong dong nói , lộ ra bộ dáng biết cũng được , không biết cũng chả sao .
“Lai lịch vật này quả thựt không có gì phải giữ bí mật, nhưng mà chỉ sợ nói ra , đạo hữu sẽ không tin Kim mỗ.
Bởi vì việc này thật sự có chút bất khả tư nghị .” Kim Nguyên nét mặt hơi có chút do dự, nhưng lại lập tức nở nụ cười khổ.
“Đạo hữu không nói, làm sao biết tại hạ không tin chứ.
Huống hồ, biết được lai lịch của nó, nói không chừng tại hạ còn có thể nghĩ đến những thứ khác.
Dù sao chỉ bằng vào đồng dạng vật chết này, quả thực không thể liên tưởng đến lai lịch của nó.” Hàn Lập bật cười lớn, nói .
Nghe khẩu khí của đối phương , vật này đích thực có chút cố sự.
“Kì thật lai lịch vật này cũng không có gì phải giấu diếm .
Mà là vì vật này, mấy vị hảo hữu tương giao của lão phu tất cả đều bỏ mạng mà chết, cho nên có chút không muốn nhắc tới mà thôi.” Kim Nguyên thở dài , nói.
Hàn Lập nghe thế hơi chút ngẩn ngơ, nhưng thấy đối phương mặt lộ vẻ cân nhắc, xem ra đối phương còn muốn nói nữa , liền lẳng lặng không nói lời nào.
“Đạo hữu hẳn đã biết được , lão phu là một tán tu, hơn nữa là một tán tu tu luyện thổ thuộc tính công pháp .
Thần thông khác của tại hạ chỉ bình thường, nhưng lại có trời sinh thổ linh thân thể, ở phương diện độn thổ thuật có chút tiểu tạo nghệ .
Nếu không phải tại hạ linh căn thật sự thấp kém, sợ rằng không ít đại tông môn sẽ tranh giành thu lão phu làm đồ đệ .” Nói tới điều này, lão già trên mặt tràn đầy vẻ tiếc hận.
“Cho nên Kim mỗ tu vi vừa có chút thành tựu đã thường xuyên đi vào một ít hoang sơn tìm kiếm động phủ của thượng cổ tu sĩ, mưu toan tìm được một chút linh địa di chỉ, trong vòng một đêm là có thể thay đổi vận may.
Nhưng những loại như cổ tu động phủ cùng linh vật, nào có dễ tìm kiếm như vậy.
Mặc dù không thể nói không hề thu hoạch được gì, nhưng cũng lãng phí ở đây không ít thời gian, cũng không tính là được gì .
Mãi cho đến ba năm trước ……”
Tiếng nói của Kim Nguyên có chút mất tự nhiên , ngừng lại một chút, rồi mới trầm giọng nói tiếp: “Ba năm trước , lão phu được một vị hảo hữu mời, nói rằng đã phát hiện một tòa nghi là cổ tu cự mộ từ thời thượng cổ, chuẩn bị mượn độn thổ thuật của lão phu để cùng đi vào dò xét tìm tòi, nếu thực sự có thể tìm được bảo vật , tự nhiên sẽ phân cho tại hạ một phần .
Kim mỗ vừa nghe được việc này, tự nhiên vô cùng mừng rỡ.
Ngay lập tức đã đồng ý đi ngay .
Kết quả cùng nhau đi vào còn có mấy vị chí giao khác nữa.
Khi đó ta đã biết cổ mộ này rất không bình thường .
Quả nhiên, đám người lão phu tiến nhập cổ mộ mới phát hiện……” Thanh âm lão già biến đổi , hơi run run.
“Mới phát hiện bên trong cổ mộ dĩ nhiên là di mộ của một đế vương hiển hách nổi danh từ thời thượng cổ.
Người này tại thượng cổ gọi là Huyễn vương , nổi tiếng hung tàn, coi như là một vị đại nhân vật trong truyền thuyết .
Mấy người chúng ta thấy vậy, nhưng lại cảm thấy thất vọng, tưởng rằng đã uổng công chạy đến một chuyến .
Dù sao người này ở trong phàm nhân có giỏi giang như thế nào, nhưng đối với tu tiên giả chúng ta mà nói, có thể tính là gì.
Nhưng ai ngờ xông vào chủ mộ thất rồi mới phát hiện trong đó có chôn số lượng lớn tài liệu quý hiếm cùng pháp khí.
Mấy người chúng ta tự nhiên vui mừng khôn xiết, đang chuẩn bị lấy vật, ai ngờ trong mộ thất đông đảo thây khô chôn cùng đột nhiên sống lại , cũng biến thành hành thi đao thương bất nhập, vô luận loại pháp khí , công pháp nào đánh vào trên người chúng đều không thành công.
Ngay lập tức đại bộ phận đạo hữu do không kịp phòng ngừa , đã bị xé thành mảnh nhỏ.
Mà trong quan tài cũng truyền đến tiếng động lạ, vị Huyễn Diệp vương trong truyền thuyết tựa hồ cũng muốn hồi sinh.
May mắn ta tinh thông độn thổ thuật, vừa thấy không ổn đã lập tức từ lòng đất trốn thoát, nếu không đã lạc điệu ngay tại hung mộ rồi.
Những người khác lại không có vận may như vậy .”
Kim Nguyên nói tới đây , sắc mặt hơi hơi trắng bệch, xem ra tràng cảnh trước đây đối với hắn thật sự gây nên sự khiếp sợ không nhỏ .
“Vật kia là……” Trong lòng Hàn Lập cảm thấy giật mình, nhưng vẫn cứ chỉ vào hộp ngọc hỏi.
“Vật này chính là một vật cung phụng ở trên quan tài , lúc ta rời đi đã thuận tay lấy mang theo .
Lúc đầu nghĩ rằng vật này kì lạ như thế, khẳng định là một kiện kì bảo .
Nhưng ai ngờ, qua các nơi phường thị hỏi qua , mỗi người đều không biết đây là vật gì.
Mặc dù biết nó không tầm thường, nhưng là không người nào nguyện ý ra giá quá cao mua nó cả.
Cứ như vậy ta vẫn giữ nó ở bên mình .”
Kim Nguyên cũng không có ý định giấu diếm, trực tiếp nói ra, chỉ là trên mặt vẻ buồn bực ngày một rõ ràng .
“Nếu là vật chôn theo thượng cổ đế vương, vậy không người nào biết cũng là chuyện không có gì đáng ngạc nhiên.
Dù sao ở thời kì thượng cổ, có rất nhiều vật tại tu tiên giớ bây giờ đã tuyệt tích .
Bất quá một vị phàm nhân đế vương dĩ nhiên có liên quan đến tu tiên giả , lại còn biến thành hành thi, tựa hồ vấn đề có chút nghiêm trọng .
Ngươi không có tìm người quay lại dò xét ngôi mộ kia sao?” Hàn Lập trên mặt lộ vẻ cổ quái, hỏi.
“Lão phu tự nhiên đã quay lại đi tìm ngôi cổ mộ kia, hơn nữa vẫn mang theo một nhóm đông cao giai tu sĩ đi cùng, ai ngờ khi lão phu đi đến địa phương ấy, ngôi cổ mộ đã biến mất không thể giải thích được.
Tại chỗ chỉ có một mảng lớn cỏ hoang mà thôi.
Lão phu thật sự khó có thể tin những gì mình tận mắt nhìn thấy .
Nhưng vị trí của cổ mộ đó lão phu quả thực không nhớ lầm.
Thậm chí những ký hiệu do lão phu cố ý lưu lại trên lối vào cổ mộ đó vẫn còn .”
Kim Nguyên càng nói, sắc mặt càng trở nên âm trầm .
Hàn Lập chân mày cau lại.
Nếu hết thảy đều là sự thật, một đám người chỉ có lão già một người may mắn còn tồn tại , hơn nữa lão già không thể tìm lại được cổ mộ, vậy những chuyện tiếp theo không cần phải nói , cuộc sống của người này chắc chắn không thể khá giả .
“Đạo hữu ở nơi nào nhìn thấy cổ mộ, có thể không nói cho tại hạ nghe một chút!” Hơi cân nhắc một chút, Hàn Lập bình tĩnh hỏi .
“Còn có thể ở nơi nào cơ chứ, tự nhiên chính là ở sâu trong Tuyết Lăng sơn mạch này .” Lão già nghiến răng nghiến lợi nói ra.
“Tuyết Lăng sơn mạch? Ta nhớ không lầm , theo như lời ngươi từng nói, trước kia thường xuyên có tu sĩ ở trong núi mất tích .
Chẳng lẽ cùng việc này có quan hệ?” Hàn Lập trong mắt dị sắc chợt lóe , chậm rãi nói ra.
“Có thể là như vậy.
Lão phu cũng không rõ lắm .
Bất quá nếu đạo hữu đối với việc này cảm thấy hứng thú , tại hạ có thể đem vị trí của cổ mộ đưa cho đạo hữu nhìn một chút.
Có lẽ Hàn huynh có cơ hội đi nơi đó lại có thể phát hiện ra được điều gì thì sao!” Lão già do dự một chút , nói.
Sau đó hắn từ trong người móc ra một khối ngọc giản, nắm trong tay minh ấn một chút, tùy ý đưa cho Hàn Lập.
“Được rồi.
Nếu rảnh rỗi, Hàn mỗ sẽ đi vào nhìn một chút đi!” Im lặng một lúc, Hàn Lập đưa tay đón nhận ngọc giản, bất động thanh sắc nói ra.
“A a! Xem ra lão phu cùng đạo hữu thật đúng là vừa gặp đã thân, nỗi buồn bực trong lòng ta đã lâu lắm không cùng người khác tâm sự rồi .
Như vậy đi, ta xem Hàn huynh đối với vật này cũng cảm thấy hứng thú, lão phu sẽ bán rẻ một chút cho đạo hữu .
Hàn đạo hữu chỉ cần đưa ra một trăm khối linh thạch, vật liền thuộc về ngươi.
Thấy thế nào?” Lão già nhoẻn miệng cười.
“Một trăm linh thạch? Quả thực rất rẻ .
Nhưng tại hạ cũng không thể để cho Kim huynh chịu tổn hại được .
Như vậy đi , ta cấp Kim huynh hai trăm khối linh thạch để đổi lại vật này.” Hàn Lập cười cười, phảng phất như có chút áy náy , tùy ý nói ra.
Linh thạch liền xuất hiện trong tay , đưa cho lãi già đối diện .
Kim Nguyên thấy là trung giai linh thạch, trên mặt không khỏi lộ ra tươi cười, ngay lập tức khách khí hai câu, cũng tiếp nhận.
Mà bọt khí màu vàng trong hộp ngọc, tự nhiên chủ động giao cho Hàn Lập.
Hàn Lập đối với lão già cũng không nói thêm gì, tiện tay đem hộp ngọc cất vào trong túi trữ vật.
Lão già thấy vậy, trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng, nhưng xem bộ dáng tựa hồ như có chút không đành lòng.
Nhưng vào lúc này, một túi linh thú bên hông Hàn Lập liên tục động đậy , bên trong phát ra tiếng kêu rất nhỏ .
“Đây là……” Lão già ngẩn ngơ, nhìn chằm chằm vào túi linh thú bên hông Hàn Lập, có chút tò mò hỏi.
“Không có gì, chỉ là một con linh thú cấp thấp do tại hạ nuôi dưỡng mà thôi.
Đại khái thấy vật này hơi lạ nên có chút cảm thấy hứng thú .” Cúi đầu xem xét túi linh thú, Hàn Lập tùy ý nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6
Chương 905: Tam Thi
Kim Nguyên nghe nói thế , tuy trong lòng còn có chút nghi hoặc , nhưng cũng không tiện hỏi thêm.
Cùng Hàn Lập tán dóc trong chốc lát bèn đứng dậy cáo từ .
Nhìn đối phương đẩy ra đại môn của thạch ốc rời đi , sự tươi cười trên mặt Hàn Lập dần dần thu liễm lên, lộ ra một tia âm trầm.
Một hồi lâu sau, hắn đột nhiên đem hộp ngọc lấy ra lần nữa, cũng trực tiếp mở ra luôn , ngắm nhìn vật trong hộp , không nói lời nào.
“Như thế nào.
Ngươi đích thực muốn đi tìm cổ mộ kia!”Trong thần thức truyền đến tiếng nói của Đại Diễn thần quân .
“Đương nhiên không đi.
Mặc dù không biết trong lời nói của người này có thể tin được bao nhiêu phần, nhưng ta cũng không phải một kẻ mới xuất môn , sao phải nóng vội tham gia vào loại mạo hiểm như thế .
Nhưng quả thực đế vương chi mộ cũng khiến tại hạ có chút tò mò .
Nếu ta khôi phục toàn bộ tu vi có lẽ sẽ đi dò xét nơi đó.
Nhưng người này đối ta rõ ràng cũng chẳng có ý đồ tốt đẹp gì.
Cái gì vừa gặp đã thân, nói thẳng nói thật? Cho rằng ta là hài đồng ba tuổi sao? Một lão già sống nhiều năm như làm sao cso thể dễ dàng đem chuyện bí ẩn kiểu này nói cho người khác.
Càng không nói là một người xa lạ mới vừa gặp mặt , bộ dáng ân cần như thế , khẳng định trong đó có gian trá!”
Hàn Lập khóe miệng hiện ra một tia cười lạnh, lạnh lùng nói .
“Điều này cũng đúng.
Bất quá nếu là loại tiểu tử mới xuất môn sẽ rất dễ dàng nhất bị người như thế lừa gạt .
Tưởng rằng đối phương đối với chính mình bộc lộ tâm tình liền dễ dàng buông tha cảnh giác.
Sau này sợ rằng bị bán đứng còn không biết đấy chứ! Nghĩ đến năm đó, lão phu cũng……”
Đại Diễn thần quân thở dài một tiếng, khi nói đến chính mình thanh âm không khỏi trầm thấp đi xuống , lời mới nói ra một nửa đã dừng lại ..
“Nga.
Tiền bối năm đó cũng bị loại thủ đoạn này lừa gạt ?” Hàn Lập sửng sốt , cười khẽ một tiếng.
“Hừ! Lão phu năm đó cũng còn trẻ quá, bị người lừa gạt có gì đáng ngạc nhiên sao .”
Đại Diễn thần quân lầm bầm vài tiếng, bộ dáng có chút xấu hổ .
“Tốt lắm.
Vãn bối sẽ không hỏi tới chuyện xấu năm xưa của tiền bối.
Nhưng vật này dĩ nhiên làm cho đề hồn thú cảm thấy hứng thú , xem ra thật là có chút cổ quái!”
Hàn Lập nghiêm sắc mặt, tiếp đó nắm tay vỗ vào túi linh thú bên hông.
Một đạo ô quang từ trong túi bắn nhanh ra, rơi vào trên bàn, biến thành một tiểu hầu cao một tấc, toàn thân bao trùm lông tơ đen nhánh mềm mại.
Tiểu hầu vừa xuất hiện, ngay lập tức dùng mũi khẽ ngửi vài cái.
Ánh mắt nhất thời rơi vào màu vàng bọt khí kia, mặt hiện lên một tia chần chờ.
Hàn Lập có chút kì quái, nhìn chằm chằm đề hồn thú không nói câu nào, dụng tâm thần câu thông với đề hồn thú.
Từ cảm ứng do thần thức truyền tới , xem ra Đề hồn thú đối màu vàng bọt khí này tựa hồ có vài phần sợ hãi, nhưng đồng thời lại tồn tại cảm giác tha thiết chờ mong.
Không biết là chuyện gì nữa đây?
Hàn Lập chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đột nhiên trên người đề hồn thú hắc sắc âm khí toát ra, nó nhún người nhảy luôn vào trong màu vàng bọt khí .
Tùy theo mặt ngoài bọt khí quang mang đại phóng, từ trong bọt khí bỗng đột nhiên sinh ra từng đợt hôi sắc hỏa diễm, đem đề hồn thú này vây lại bên trong.
Trên mặt đề hồn thú hiện ra vẻ thống khổ, nhưng trên người lại liên tục duy trì , không ngừng thả ra hắc sắc âm khí cùng hôi diễm đan xen vào nhau.
Thân hình tại trong màu vàng bọt khí không chút cử động.
Hàn Lập chau mày lại! Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn vào bộ dáng hiện tại của đề hồn thú thì hình như nó đang mượn hôi diễm để tiến hành tu luyện.
Mà điều làm cho hắn cảm thấy kì quái chính là hỏa diễm xuất hiện trong nháy mắt , trên màu vàng bọt khí bỗng xuất hiện linh khí dư dật, tỏa ra kinh người linh ba .
“Chờ đã! Loại cảnh tưởng này hình như ta đã gặp qua ở đâu.
Ta đối với cảnh này có chút ấn tượng.” Trong thần thức đột nhiên truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của Đại Diễn thần quân.
Hắn tựa hồ liên tưởng đến điều gì.
“Tiền bối nhớ được những gì?” Hàn Lập cảm thấy ngoài ý muốn , vội vàng hỏi .
“Để cho ta nhớ lại đã! Tựa hồ là chuyện cách đây rất lâu rồi.” Thanh âm Đại Diễn thần quân trở nên ngưng trọng vài phần.
Nghe đối phương nói như thế, Hàn Lập cũng không mở miệng thúc giục thêm , lẳng lặng nhìn trong đề hồn thú trong màu vàng bọt khí , cúi đầu suy nghĩ .
Qua một đoạn thời gian , thanh âm của Đại Diễn thần quân mới lần nữa truyền đến.
“Ta nhớ ra rồi.
Thứ này năm xưa khi ta du lịch từng gặp qua một lần trên người của một vạn năm thi vương.
Hình như tên thi vương kia khi còn sống là một phật môn cao tăng, sau khi biến thành thi vương liền đem xá lợi của chính mình luyện thành một kiện bảo vật cực kỳ lợi hại – hộ tráo ( vòng bảo vệ ).
Khi thả ra bên ngoài cơ thể liền trở nên kiên cố vô cùng trong một thời gian ngắn .
Ta cũng từng chịu chút thua thiệt ở hắn .
Bất quá đây là chuyện rất lâu trước kia.
Hơn nữa đối phương phóng xuất là ngân sắc hộ tráo làm ta nhất thời không nhớ ra.
Nhưng loại vật như thế này hẳn phải ẩn giấu trong cơ thể của thi vương mới đúng chứ, không biết sao lại ở trên người một Trúc cơ kỳ tu sĩ như Kim Nguyên.” Trong lời nói của Đại Diễn thần quân tràn đầy kinh ngạc.
“Ngay cả ngươi cũng đã từng chịu nhiều thua thiệt! Xem ra vật này đúng là lợi hại phi thường, có thể nói là chí bảo .
Mặc kệ người này như thế nào có được , vấn đề máu chốt hiện tại đề hồn thú có hay không gặp nguy hiểm.”
Thần sắc trên mặt Hàn Lập hơi chút động dung , nhưng vẫn là lo lắng hỏi . “Ngươi còn không nhìn rõ sao? Linh thú của ngươi đang hấp thu thi diễm trong xá lợi.
Lại nói tiếp chẳng những tiểu tử ngươi là loại quái thai, ngay cả linh thú của ngươi mỗi loại cũng kì quái vô cùng.
Dĩ nhiên còn có linh thú có khả năng chuyên môn khắc chế quỷ yêu.
Lão phu sống nhiều năm như vậy , còn chưa nghe nói qua có đề hồn thú như thế này.” Đại Diễn thần quân thì thào nói .
“Hấp thu thi diễm?”
Hàn Lập nhìn kĩ , quả nhiên âm khí do đề hồn thú thả ra đang từng chút một thôn phệ hôi diễm.
Trong lòng vừa yên , nhưng lại nghe Đại Diễm thần quân nói , không khỏi cười khổ .
“Nói thật, thứ này so với phương pháp bồi dưỡng ban đầu đã khác xa một trời một vực .
Sau mấy lần tiến hóa đã có phải là đề hồn thú nữa hay không cũng khó nói vô cùng .” Hàn Lập có chút bất đắc dĩ nói.
“Nga.
Thứ này là một loại dị hóa linh thú , nếu không sau lưng nó làm sao lại có một cái yêu quỷ đồ án chứ.
Mà thi diễm đều biến thành màu hôi bạch là loại thi hỏa tinh thuần từ vạn năm trở lên .
Linh thú bình thường của tu sĩ dính vào là chết ngay lập tức nhưng con thú này cũng dám thôn phệ.
Sách sách.
Thật sự là bất đồng a.
Bất quá kiện bảo vật này còn chưa bị luyện hóa hết toàn bộ, không có nhận chủ.
Nếu không khi luyện hóa nó , thần niệm của thi vương chỉ cần điều động , cho dù cách nhau vạn dặm cũng sẽ bay trở về .
Điều này cũng có chút kỳ quái .” Đại Diễn thần quân có chút tấm tắc thưởng thức .
“Còn chưa nhận chủ! Nói như vậy, chờ khi thi diễm bị đề hồn thú hấp thu sạch sẽ, ta coi như có một kiện bảo vật không tồi sao ? Sách sách, không nghĩ tới công pháp phật môn còn không tìm thấy đã tìm được một món phật môn chí bảo.
Thật muốn thử nhìn một chút xem xá lợi tử biến thành kim cương tráo có bao nhiêu thần diệu.” Im lặng trong chốc lát , Hàn Lập đột nhiên nở nụ cười……
“Không phải xá lợi tử, là kim cương xá lợi.
Đa phần xá lợi tử đều là bạch sắc chiếm đa số , số mà khác nhan có cực ít.
Chỉ có kim sắc xá lợi tử mới có thể xưng là kim cương xá lợi, xem như là một loại phi thường hiếm thất trong xá lợi tử đi.
Hễ là tu phật giả luyện hóa ra loại xá lợi tử này, trên cơ bản đều đảm nhiệm chức vụ kim cương hộ pháp trong phật môn, có địa vị cực kì đặc thù.
Đại khái cùng chấp pháp chưởng lão trong các tông môn khác có địa vị giống nhau đi.” Đại Diễn thần quân than nhẹ một câu , giải thích cho Hàn Lập .
“Nói như vậy, loại xá lợi tử này biến thành hộ tráo so với loại trước kia ngươi thấy còn lợi hại hơn ?.” Hàn Lập ánh mắt chớp động, hỏi.
“Hẳn là vậy đi.
Dù sao uy danh của kim cương xá lợi tại phật môn cũng là đại danh đỉnh đỉnh .
Nhưng mà ta cũng chưa thử so sánh qua nên cũng không thể nói được .” Thanh âm của Đại Diễn thần quân có chút chần chừ, chưa thể khẳng định .
Hàn Lập cười cười , đang muốn dùng thần thức trao đổi tiếp thì đột nhiên màu vàng bọt khí trên bàn đá run lên, một đoàn lục quang nhỏ như hạt gạo từ đó bắn nhanh ra, nhắm thẳng đỉnh thạch thất cấp bách độn tẩu.
Hàn Lập cả kinh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quầng sáng này, thần niệm lâm vào ngưng tụ.
Nhất thời lục quang phảng phất như đụng phải cái gì , loạng choạng từ không trung bắn ngược xuống .
Đúng là thần niệm chi bích do thần thức của Hàn Lập hóa hình thuật mà hình thành .
Mà lúc này cái mũi của đề hồn thú cử động, một mảnh ánh sáng từ phía dưới bắn ra, nhanh chóng cuốn lục quang đem trở về trong bọt khí , nuốt luôn vào trong bụng.
Hàn Lập cau mày, nhìn chằm chằm màu vàng bọt khí , trong lòng mơ hồ như đoán được điều gì.
Cùng lúc đó, trong một gian mộ thất cách xa mấy nghìn dặm đặt song song ba khối quan tài đá.
Mộ thất này lớn dị thường, rộng chừng hơn trăm trượng , bốn vách tường còn điêu khắc rất nhiều bích họa từ thời thượng cổ .
Bốn góc mộ thất đều có một cái lư đồng thật lớn, bên trong rào rạt thiêu đốt một đoàn lục sắc hỏa diễm, càng làm cho không khí mộ thất trở nên thâm trầm.
Đột nhiên trong một cái quan tài đá bên trái truyền ra một tiếng kêu đau đớn .
Tiếp đó “Phanh” – một tiếng nổ lớn phát ra.
Nắp quan tài dày cộp bỗng đột nhiên bắn lên cao vài trượng rồi mới nặng nề rơi xuống .
Hắc khí khí lượn lờ, một bóng người cao lớn bỗng nhiên từ trong quan tài đá đứng lên.
“Vương nhi.
Có chuyện gì xảy ra.
Vì sao như thế tức giận!” Trong quan tài trung gian truyền đến thanh âm của một trung niên nam tử , thanh âm hùng hậu mà trầm thấp, thể hiện bộ dáng không giận tự uy ..
“Ta…… Của ta…… Một…… Phân thần…… Không còn!” Bóng người cao lớn trong hắc khí kia truyền ra vài tiếng gầm nhẹ rồi mới dùng khẩu khí như mới học nói , lắp bắp nói .
“Phân thần không còn.
Là hóa thân nào phái đi bị ai nhìn ra sao ? Không sao cả , chuyện này cũng không có gì ghê gớm , chỉ cần ngươi tiếp tục tu luyện “Minh hà thiên thi quyết” do phụ vương truyền thụ thì phân thần không lâu sẽ khôi phục như lúc ban đầu .
Không cần phải nổi giận như vậy đâu .
Tâm tính của ngươi vẫn là không cách nào khống chế được tự nhiên a!”
Trong một quan tài khác nhỏ hơn lại truyền ra thanh âm của một nữ tử ngọt ngào dị thường .
“Nhưng…… Nhưng là…… Của ta…… Kim cương…… tráo!” Bóng đen cao lớn dùng hai tay vỗ vỗ ngực vài cái mới hầm hè nói .
“Kim cương tráo! Chính là kiện xá lợi tử từ lần ta thức tỉnh trước đây đánh chết lão hòa thượng dùng xá lợi từ luyện thành kim cương tráo sao ? Ta không phải đã sớm giúp ngươi luyện hóa hơn phân nửa rồi mới giao cho ngươi sao.
Như thế nào đến bây giờ còn chưa luyện hóa nhận chủ đi!” Thanh âm của trung niên nam tử trầm xuống , trở nên băng hàn.
“Ta……” Bóng người trong hắc khí vừa nghe nói thế có chút kinh hoảng , nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải.
“Đại vương, chuyện này không trách Vương nhi được.
Vương nhi đã cùng ta nói qua việc này .” Trong chiếc quan tài nhỏ nhất phát ra mộ thanh âm kẽo kẹt.
Nắp quan tài bị dịch ra, một bóng dáng thướt tha ngồi dậy.
Chỉ là trong mộ thất hôn ám dị thường, không cách nào nhìn rõ được khuôn mặt của nàng .
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Ái phi , ngươi nói rõ ràng cho ta nghe một chút đi.
Kiện kim cương tráo kia là một món chí bảo hiếm có.
Ta là nhìn Vương nhi pháp lực còn thấp nên mới giao cho hắn làm vật hộ thân.
Nếu không Bổn vương đã sớm tự mình luyện hóa để dùng rồi.” Thanh âm của trung niên nam tử trở nên hòa hoãn đôi chút , mở miệng hỏi .
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 6








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










