Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 100 : Chân Giả Nan Biện (c496-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 496: Chân Giả Nan Biện
“Thảo nào ở nơi này lại có linh tuyền, té ra là để bồi dưỡng Dưỡng Hồn mộc.
Vạn niên linh nhũ tại hạ rất muốn, nhưng đối với Dưỡng Hồn mộc tại hạ đồng dạng cũng rất hiếu kỳ.” Hàn Lập nhìn Nguyên Dao, chậm rãi nói.
Lời vừa thoát ra, sắc mặt Nguyên Dao bỗng trở nên băng hàn.
“Yên tâm, trải qua sự bồi dưỡng nhiều năm như vậy, nó chắc chắn không bé, tại hạ chỉ lấy một cái rễ rất nhỏ mà thôi, sẽ không tranh giành phần thân cây quan trọng với Nguyên cô nương.” Hàn Lập thấy thần tình của vị đại mỹ nhân thay đổi, liền mỉm cười nói thêm.
“Chỉ cần rễ thôi?” Nguyên Dao ngẩn ra, sau đó sắc mặt đã hòa hoãn hơn, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ xuất một tia nghi hoặc.
“Đương nhiên để bồi thường, Vạn niên linh nhũ mà Nguyên cô nương vừa đáp ứng, tại hạ cũng phải lấy.” Hàn Lập nghiêm nghị giải thích rõ.
“Hi hi, Hàn đạo hữu mưu tính thật chu toàn.
Chỉ cần chút rễ của Dưỡng Hồn mộc cũng đủ khiến nhiều tông môn nguyện ý ra giá cao để mua lại nhưng điều kiện này bản cô nương đáp ứng.” Sóng mắt của Nguyên Dao lưu chuyển, tựa hồ đoán được tâm tử của Hàn Lập, chợt mỉm cười duyên dáng như hoa đua nở.
Tuy nhiên vì thế mà nàng dường như yên tâm hơn.
Hàn Lập cũng nhàn nhạt cười, không có ý tứ muốn giải thích rõ.
“Tốt rồi, chúng ta phá trận đi.
Ta trước hết sẽ giảng giải một chút tâm đắc phá trận cho đạo hữu.” Nguyên Dao cười hì hì noi, xem ra trong lòng còn khẩn trương hơn cả Hàn Lập.
“Không cần vội, dòng linh tuyền này cô nương không muốn thu giữ lấy sao?” Hàn Lập chỉ hồ nước, cười mà không cười hỏi.
“Hàn huynh nói đùa rồi, linh tuyền này sớm đã bị chủ nhân Hư Thiên điện dùng cấm chế cao cấp gắn kết thành một thể với nội điện, tiểu nữ nếu có thần thông lớn như vậy thì sớm đã đi thu lấy Hư Thiên đỉnh, hà tất phải chôn chân ở chỗ này.” Nguyên Dao chu miệng nói.
Nghe xong lời này, Hàn Lập lộ ra một tia thất vọng, nhưng sau khi suy ngẫm thì đột nhiên cười khổ.
Hắn hình như đã quá tham lam rồi, vừa thấy bảo vật liền muốn chiếm làm của riêng.
Đây là dấu hiệu không tốt, hắn thực không muốn sau này có kết quả “chim chết vì mồi, người chết vì tiền”.
Nghĩ tới đây, Hàn Lập âm thầm tự cảnh tỉnh mình một lát, rồi không đề cập đến nó nữa mà trầm giọng nói:
“Nguyên đạo hữu trước hết đem linh nhũ giao cho tại hạ rồi mới giảng giải trận pháp.
Với sự hợp lực của chúng ta, không cần hai, ba ngày chắc chắn sẽ phá được cấm chế.”
Nguyên Dao nghe xong đề nghị của Hàn Lập liền nhìn hắn mỉm cười duyên dáng, lập tức toát ra vẻ đẹp mê hồn.
Hai ngày sau, ở trên mặt biển bên ngoài Hư Thiên điện khoảng vài chục dặm có một trận bạch quang lóe lên.
Tiếp theo một đôi nam nữ dưới sự bao bọc của hào quang đột nhiên xuất hiện.
Nam tử tướng mạo bình thường, ngoại trừ cặp mắt trong suốt ra thì chẳng có điều gì hơn người.
Nữ tử thân hình cao ráo, xinh đẹp như hoa, đôi mắt sáng lưu chuyển, ẩn chứa vẻ phong tình vô hạn.
Hai người này vừa xuất hiện trên mặt biển đều cực kỳ cảnh giác, quan sát xung quanh một lượt, khi thấy không có tu sĩ khác mới thở phào một hơi.
Bọn họ chính là Hàn Lập và Nguyên Dao sau khi phá trận trong mật thất liền bị truyền tống ra ngoài.
“Xem ra những người khác vẫn còn bị vây khốn ở trong Hư Thiên điện, không đến lúc thì không thể ra được.” Nguyên Dao nhìn về phía nào đó, dị quang trong mắt lóe lên nói.
“Những lão quái Nguyên Anh kỳ có giống như chúng ta là sau khi lấy bảo vật sẽ bị truyền tống đi ra không?” Hàn Lập không có lơi là cảnh giác, nhíu mày nói.
“Đạo hữu cứ yên tâm, sau khi lấy bị truyền tống ra chỗ nào là ngẫu nhiên, có khả năng ở tại phụ cận của Hư Thiên điện, có khả năng ở nơi cách xa nó vài trăm dặm.
Không ai có khả năng đồng thời giám thị phạm vi rộng lớn như thế đâu.” Nguyên Dao lơ đãng khẽ vuốt mái tóc đen nhánh, nhẹ nhàng nói.
“Điều này quá tốt!” Hàn Lập an tâm hơn, gật gật đầu.
“Sao thế? Chẳng lẽ Hàn huynh đắc tội với mấy lão quái vật kia? Nếu đúng như vậy thì đạo hữu phải cẩn thận một chút mới được!” Sóng mắt của Nguyên Dao lưu chuyển, giọng điệu mang theo một tia dò hỏi.
“Điều đó không cần Nguyên đạo hữu bận tâm, tại hạ còn có việc trong người, phải đi trước một bước.” Thần sắc Hàn Lập thản nhiên, ôm quyền hướng Nguyên Dao, rồi không đợi nàng nói điều gì, hắn đã không chút do dự hóa thành một đạo cầu vồng phi hành rời đi, không có một chút ý tứ lưu luyến.
Nguyên Dao nhìn đạo hào quang đang bay xa dần, thần sắc lộ ra một tia cổ quái.
Sau nửa ngày nàng mới lắc lắc đầu, sau đó một trận hắc quang lóe lên, lấy ra một cái cây quái dị, dài khoảng một thước.
Bên ngoài của nó thô ráp, đen sì, lồi lồi lõm lõm, cực kỳ xấu xí.
Nhưng Nguyên Dao nhìn nó, trên mặt lại lộ ra một tia cảm thương.
“Nghiên tỷ tỷ, tỷ tạm thời phải nhẫn nại một chút, ta sẽ tìm người dùng nó luyện chế thành Tàng hồn hộp để tỷ hoàn toàn thoát khỏi khổ sợ của thuật luyện hồn.” Âm thanh của nàng cực kỳ thấp, sau khi nói xong liền không chút chần chờ, phủ hắc bào lên thân, che giấu vẻ đẹp mê hồn kia lại.
Tiếp theo Nguyên Dao hóa thành một đoàn hắc khí, hướng một phương hướng nào đó bay đi.
Trong nháy mắt phía trên mặt biển ở nơi này lại trở nên yên tĩnh.
Cùng lúc đó trên thạch đài tầng năm trong nội điện của Hư Thiên điện có mấy người đang đứng, sắc mặt âm trầm.
Thần tình mỗi người đều cực kỳ khó coi, đó chính là đám tu sĩ chính, ma lưỡng đạo Nguyên Anh kỳ, Man Hồ Tử cũng có trong nhóm này.
Không biết là đã đạt thành hiệp nghị gì mà tất cả đều không còn đánh nhau loạn xạ nữa.
“Chúng ta đã liên thủ tìm kiếm qua tất cả ngóc ngách nội điện từ tầng ba đến tầng năm rồi nhưng ngoại trừ mấy tầng cấm chế và khôi lỗi đã bị phá hủy ra thì chẳng thấy ai cả.
Cực Âm, trong ba người mất tích có hai người quan hệ rất lớn đến ngươi.
Phải chăng ngươi đã chỉ thị bọn chúng lấy bảo vật rồi trốn chạy?” Vạn Thiên Minh mặt mày phát xanh nói.
“Hừ, Vạn môn chủ, lời này không biết ngươi đã hỏi bao nhiêu lần rồi.
Tại hạ đã sớm nói qua là ái tôn (cháu yêu) của mình gặp phải điều bất trắc, đây chính là bí thuật do tại hạ tự mình thăm dò, tuyệt đối không thể sai, nếu không phải “Thiên cương tráo” ngăn cản thần thức thì tại thời điểm tiểu tôn chết đi, bản tổ sư đã biết và cũng sẽ không để hai tên tiểu tử kia thừa cơ hội ôm bảo vật chạy trốn rồi.” Cực Âm tổ sư mặt mày nhăn nhó nói.
“Nói đi cũng phải nói lại, tại hạ cảm thấy Man huynh là khả nghi nhất, vì sao ngay trong khoảng thời gian Man huynh thu hút sự chú ý của mọi người thì Hư Thiên đỉnh bị người cướp mất, ngoài ra Man huynh còn không đem lai lịch vị hậu bối kia nói rõ ràng, chẳng lẽ huynh đã cấu kết với tiểu tử đó từ trước?” Cực Âm tổ sư liền chuyển giọng, nhìn chằm chằm Man Hồ Tử, âm trầm nói.
“Nực cười, Man mỗ phải giải thích gì với ngươi? Cho dù Hư Thiên đỉnh bị cướp đi thực sự có quan hệ với tên tiểu tử kia thì liên quan gì đến ta.
Ta lúc đó đang bị chư vị truy đuổi, bỏ chạy trối chết, chung quy cũng chẳng có gì trong tay.
Ngược lại tên tiểu tử ngươi gọi là Ô Sửu kia không biết là thật hay giả? Nói không chừng trong lòng ngươi đang vui mừng cũng có!” Hai mắt Man Hồ Tử trừng lên, không chút khách khí phản pháo.
“Ngươi…” Cực Âm tổ sư nghe xong, tức giận đến mức thất khiếu bốc khói.
Ái tôn đã gặp phải bất trắc, trên người còn cõng theo nỗi oan ức to lớn nữa, nói thế nào Cực Âm tổ sư cũng không thể tiếp nhận được.
Nhất thời sắc mặt hắn hiện lên vẻ tức giận, muốn mở miệng tiếp tục tranh luận.
Nhưng nho sinh lão giả bên cạnh lập tức đứng ra khuyên giải.
“Man huynh cùng Ô huynh không cần phải tranh chấp nữa, ai trong ba người bọn họ lấy đi bảo vật thì có quan hệ gì với chúng ta chứ? Điều đó chỉ là thứ yếu, hiện tại quan trọng nhất là dù cho bọn họ sống hay chết cũng cần tìm ra chúng.
Chúng ta truy đuổi theo Man huynh đến chỗ ra vào của tầng ba, động tác của chúng dù có nhanh đi nữa cũng không có khả năng thoát khỏi từ tầng 3 đến tầng 5 mà hiện giờ chúng ta cũng đã bố trí mấy cái pháp trận, nếu chúng muốn thừa cơ hội đào tẩu thì không có khả năng, về phần từ trong mật thất truyền tống ra ngoài thì càng không thể nào.
Cần phải biết rằng tu vi bọn chúng chỉ là Kết Đan sơ kỳ, cho dù ba người liên thủ cũng không thể phá vỡ cấm chế mật thất từ tầng ba trở lên, trừ phi đầu óc bọn chúng mê muội, muốn tự sát.” Thần sắc Thanh Dịch cư sĩ bình tĩnh phân tích.
“Thế nhưng chúng ta đã thám thính tất cả từ tầng ba đến tầng năm rồi mà vẫn không phát hiện được tung tích của bọn chúng.” Vạn Thiên Minh lạnh lùng nói, trên mặt tràn đầy vẻ hoài nghi.
Thực ra đâu chỉ có hắn, ba người bên phe chính đạo cũng đều bán tín bán nghi.
Bọn họ sớm đã truyền âm thương lượng với nhau nhiều lần, đều thấy rằng có thể là ba lão quái vật ma đạo liên thủ với nhau, diễn xuất một trường hí kịch, cố ý dẫn dắt bọn họ ra xa rồi mới sai hậu bối ra tay cướp lấy Hư Thiên đỉnh.
Bởi vậy nên nhóm Vạn Thiên Minh một bên cực kỳ hối hận, một bên thì nhìn chằm chằm như hổ đói theo từng cử động của nhóm Cực Âm, tuyệt đối không để cho mấy lão quái vật ma đạo ly khai nửa bước.
Cực Âm, Thanh Dịch đều nhận ra được tâm tử của nhóm Vạn Thiên Minh nhưng trong lòng hai người bọn họ cũng như lửa đốt nên chẳng để ý gì đến việc nhỏ nhặt này nữa.
Bọn họ đang muốn nhanh chóng tìm ra đám người Huyền Cốt và Hàn Lập để lấy lại Hư Thiên đỉnh.
Một đám tu sĩ Nguyên Anh kỳ tại nội điện tranh đấu với nhau, kết quả bảo vật lại bị mấy tên tu sĩ Kết Đan kỳ thừa nước đục thả câu cướp mất, nếu truyền ra ngoài thì bọn họ sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Huống hồ bọn họ sao có thể cam tâm để cho bảo vật đệ nhất của Loạn Tinh hải rơi vào tay nhóm Hàn Lập được chứ.
Man Hồ Tử trong lòng cũng rất ngạc nhiên bởi vì hành động của Huyền Cốt dường như không giống như ước định đã được bàn bạc trước đó.
Lẽ nào hắn thực sự ôm lấy bảo vật chạy trốn rồi???
Nếu tu sĩ Kết Đan kỳ phổ thông thì không có cách nào lọt qua cấm chế trong mật thất từ tầng ba đến tầng năm nhưng Huyền Cốt là tu sĩ chuyên tu quỷ đạo nên điều này cũng rất khó nói.
Tuy trong lòng nghi hoặc nhưng hắn không dám thổ lộ nửa phần, ngược lại hắn còn có ý nghĩ muốn khuấy nước thêm đục nữa.
Vì thế Man Hồ Tử mới lạnh lùng mở miệng.
“Các ngươi có nghĩ là hai lão gia hỏa của Tinh Cung thực sự không rời đi mà một mực vẫn ẩn nấp quanh đó không? Thấy chúng ta truy đuổi nhau liền xuất hiện tiêu diệt ba người kia, sau đó lấy đi Hư Thiên đỉnh?”
Vừa nghe lời này của Man Hồ Tử, những người khác liền bốn mắt nhìn nhau, sau đó lộ ra vẻ đăm chiêu.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 497: Lang Hình Khí Linh
Sau khi rời xa Nguyên Dao, Hàn Lập không nhịn được lấy Hư Thiên đỉnh ra, một bên phi hành, một bên từ từ xem bảo vật ở bên trong.
Thế nhưng không lâu sau hắn có cảm giác tức hộc máu.
Dù cho hắn dùng mọi loại biện pháp thì nắp đỉnh và thân đỉnh vẫn dính liền với nhau, căn bản không có cách nào mở ra.
Cho dù đem linh lực rót vào, hay tức giận dùng các loại pháp bảo công kích trực tiếp lên thì nó nhiều lắm chỉ tóe ra vài tia lửa, bộ dáng vẫn không một chút sứt mẻ.
Trong lòng Hàn Lập kinh ngạc.
Hiện tại ngoại trừ việc biến to, thu nhỏ Hư Thiên đỉnh thì hắn hoàn toàn không còn biện pháp sử dụng vật ấy.
Phát hiện được hiện thực trên, Hàn Lập cực kỳ buồn bực, đang ở trên vùng biển không người nên hắn mở miệng chửi to một hồi lâu, đối tượng tự nhiên chính là chủ nhân của Hư Thiên điện.
Rất rõ ràng cái bảo vật danh chấn Loạn Tinh hải này có điểm cổ quái, hoặc chỉ có tu sĩ Nguyên Anh kỳ mới điều khiển được, hoặc có yếu quyết khác để mở đỉnh, không đơn giản như việc chỉ cần chú nhập linh lực vào trong.
Chẳng lẽ có quan hệ với Kiền lam băng diễm lúc đầu bao phủ lấy nó?
Trong đầu Hàn Lập rất hỗn loạn, chỉ có thể phỏng đoán bậy bạ một hồi.
Tuy nhiên suy nghĩ qua thì cũng rất bình thường.
Hư Thiên đỉnh được mệnh danh là Đệ nhất bí bảo Loạn Tinh hải, có điểm quỷ quái dường như cũng là sự tình trong dự liệu, chẳng có gì phải ngạc nhiên.
Thế nhưng lấy được bảo vật mà hiện tại không có cách nào sử dụng tự nhiên khiến Hàn Lập cực kỳ ảo não.
Hắn liền đem Hư Thiên đỉnh bỏ vào túi trữ vật, đợi sau này có thời gian sẽ nghiên cứu kỹ càng thêm.
Tiếp theo Hàn Lập đem Ngọc Như ý ra, thăm dò cách sử dụng.
Trong khoảng thời gian ngắn hắn đã tìm ra được hai loại thần thông.
Đơn giản nhất chính là đưa linh lực vào cổ bảo, trên thân lúc đó sẽ xuất hiện vòng bảo hộ hai màu đỏ vàng.
Năng lực phòng ngự của nó Hàn Lập đã từng chứng kiến qua khi ở Hư Thiên điện, có thể kháng cự một kích cực mạnh của Thanh Dịch mà vẫn bình yên vô sự, tự nhiên không thể tầm thường.
Một loại thần thông khác chính là Hàn Lập niệm vài câu chú thượng cổ khắc trên Ngọc Như ý, đưa thần thức vào đầu của cự lang thì tùy theo tình huống có thể gọi ra hai con tiểu lang màu đỏ vàng, hoặc một con cự lang màu bạc.
Tiểu lang màu đỏ dường như do linh khí hỏa thuộc tính cực kỳ tinh thuần huyễn hóa thành, có vài loại pháp thuật bẩm sinh với uy lực không nhỏ.
Còn con tiểu lang màu vàng thì được tạo thành từ linh khí thổ thuộc tính, am hiểu pháp thuật thổ linh, trong đó có cả Thổ độn chi thuật mà Hàn Lập một mực muốn học nhưng không có cách nào lĩnh ngộ được.
Điều này khiến Hàn Lập rất vui mừng.
Về phần ngân sắc cự lang nọ thì hắn có chút nhức đầu vì không thể không chế được nó.
Mặc dù hắn đưa ra mệnh lệnh gì thì ngân lang vẫn hành động theo nhưng chung quy bộ dáng uể oải, theo kiểu ứng phó cho qua chuyện.
Khi hắn đang muốn xem thử ngân lang có pháp thuật gì thì nó lại giả ngô giả ngơ không chú ý.
Khi Hàn Lập nhìn được trong mắt thần sắc cực kỳ mang tính người của nó thì hoàn toàn không biết nói gì.
Hắn cũng nhìn ra hai con tiểu lang kia đều là hóa thân của ngân lang mà thôi, hiển nhiên nó mới là khí linh chân chính của miếng Ngọc Như ý.
Về phần ngân lang bướng bỉnh không phục, Hàn Lập suy đoán rằng nó có khả năng là chưa bị luyện hóa hoàn toàn.
Hắn cũng nhớ lại khi biểu tình của Huyền Cốt lão ma lộ xuất vẻ kinh ngạc khi thấy ngân lang xuất hiện, thậm chí còn đem tiểu tiễn Kim Lôi trúc phóng ra, điều này nói rõ ràng nó là một loại khí linh có danh tiếng, tuyệt đối không thể phủ nhận.
Vì thế hắn cũng chẳng buồn bực, thạm thời thu lại Ngọc Như ý, tiếp theo sắp xếp lại các kiện bảo vật khác lấy được từ Hư Thiên điện.
Mấy loại bảo vật như nhẫn, Hàn băng châu, Linh Tê bội do mấy lão ma cấp cho được hắn kiểm tra lại thêm lần nữa, không phát hiện được điều gì không ổn nhưng cũng chẳng dám tiếp tục đeo lên ngươi mà phải thu hết vào túi trữ vật.
Chỉ có “Hoàng Lân giáp” của Man Hồ Tử kia vẫn được Hàn Lập mặc lên người vì không nỡ từ bỏ một kiểu bảo vật với lực phòng ngự mạnh mẽ như vậy.
Về phần mấy con khôi lỗi hư hỏng, nửa bình “Vạn niên linh nhũ” cùng một nửa đoạn rễ to bằng lóng tay của Dưỡng Hồn mộc cũng được hắn xử lý ổn thỏa.
Trong lúc này Hàn Lập vô tình đụng đến viên châu ngũ sắc khiến hắn ngẩn ra, lập tức nhớ lại lai lịch của chúng.
Ngày đó khi ở Thiên Nam, bên cạnh Truyền Tống trận đến Loạn Tinh hải, hắn đã thu được nó khi dùng hỏa cầu dọn dẹp hài cốt ngũ sắc kia.
Hiện tại ngẫm lại thấy ở gần hài cốt còn có cả Huyết Ngọc Tri Chu, vậy có thể khẳng định đến tám, chín phần hài cốt nọ chính là Cực Huyễn – tên nghịch đồ khác của Huyền Cốt.
Nhưng vì sao bộ xương đó lại có năm màu, rút cuộc có quan hệ gì với Việt hoàng vẫn khiến cho hắn nghi hoặc, khó có thể giải thích.
Nhưng không hiểu vì sao khi nhìn viên châu trong tay Hàn Lập lại liên tưởng đến Bổ Thiên đan bay ra khỏi Hư Thiên đỉnh kia.
Màu sắc giống nhau nhưng Bổ Thiên đan lớn hơn, đồng thời cả viên châu phát ra hào quang sáng hơn mà thôi.
Hàn Lập nhìn nhìn nó, sau một lúc trầm ngâm liền trịnh trọng bỏ nó vào trong túi trữ vật.
Sau khi xác nhận phương hướng, hắn liền lấy huyết sắc phi phong (áo choàng màu đỏ) ra, đẩy nhanh tốc độ.
Cả người biến thành một đạo hào quang màu đỏ giống như sao chổi bay về phía Thiên Tinh thành.
Tuy làm vậy tốn rất nhiều linh lực nhưng tốc độ tuyệt đối nhanh gấp mấy lần so với tốc độ của tu sĩ Kết Đan kỳ bình thường.
Hắn hiện tại cần phải về động phủ của mình ở Thiên Tinh thành trước khi những tu sĩ khác ra khỏi Hư Thiên điện.
Ở nơi đó những thứ khác thì không nói nhưng Phệ Kim trùng thì tuyệt đối không thể bỏ lại.
Hắn không muốn chúng rơi vào đám lão quái vật kẻ thù, nói không chừng trong số bọn họ cũng có kẻ có khả năng thúc đẩy loại kỳ trùng này tiến hóa.
Huống hồ hắn đã sớm tính kế, ngay sau khi trở về Thiên Tinh thành liền lập tức vứt bỏ động phủ, thông qua Truyền Tống trận đi ra Ngoại Tinh hải.
Một mặt giết chết yêu thú, thu thập một ít yêu đan, một mặt tạm lánh nguy hiểm của lần đoạt bảo này, khiến cho tu vi của mình nhanh chóng đột phá Kết Đan sơ kỳ.
Sau khi phi hành được một đoạn thời gian, Hàn Lập cảm thấy pháp lực đã tiêu hao hơn một nửa, lập tức đổi sáng dạng phi hành thông thường, trong tay nắm chặt một khối linh thạch bậc trung, từ từ hồi phục lại phần pháp lực đã mất.
Đợi khi pháp lực hồi phục lại như ban đầu, hắn tiếp tục dùng Huyết sắc phi phong gấp rút lên đường.
Vì thế tốc độ của hắn rất kinh người, trong khoảng vài ngày đã bay được một quãng đường mà trước đó phải mất nửa tháng mới hoàn thành được.
Trên đường Hàn Lập chạm mặt với một số tu sĩ nhưng đều có tu vi Trúc Cơ kỳ hoặc Luyện Khí kỳ nên hắn mặc kệ, trực tiếp bỏ qua.
Những tu sĩ này khi thấy tốc độ độn quang của Hàn Lập tự nhiên biết gặp phải một vị cao nhân Kết Đan kỳ, nên cũng chẳng dám quấy rầy hắn.
Tuy nhiên càng gần đến Thiên Tinh thành thì số tu sĩ Hàn Lập gặp phải cũng dần dần nhiều hơn.
Trong đó xuất hiện một vài, thậm chí là một vài chục người kết thành đội ngũ.
Rút cuộc sau một tháng, Hàn Lập cũng thấy một tu sĩ Kết Đan kỳ.
Nhưng tu sĩ này khi thấy hắn thì lập tức cực kỳ cảnh giác, nhanh chóng rời ra xa, căn bản không có ý muốn bắt chuyện.
Một người như vậy thì còn có thể hiểu được nhưng liên tiếp sau mấy ngày, hai gã tu sĩ Kết Đan kỳ khác cũng có hành động giống như vậy khiến Hàn Lập cảm giác được có chút không đúng.
Chẳng lẽ trong lúc hắn hãm thân vào cuộc tranh đoạt bảo vật tại Hư Thiên điện thì Loạn Tinh hải đã phát sinh đại sự gì đó.
Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, Hàn Lập tự nhiên không thể gấp rút phi hành nữa.
Vì thế ngày hôm nay, khi Hàn Lập đang cầm lấy một khối linh thạch bậc trung chậm rãi phi hành trên mặt biển thì nhìn thấy một đội tu sĩ bay tới từ một phương hướng khác.
Có khoảng bảy, tám người, tất cả đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, vừa nhìn đã biết bọn họ thuộc một thế lực nào đó.
Hàn Lập không nói một câu, hóa thành một đạo thanh quang, chặn đầu bọn họ lại.
Hắn không có ý tứ che giấu tốc độ nên khi những tu sĩ kia thấy Hàn Lập bay đến thì lập tức rúng động, nhưng dưới sự chỉ đạo của một lão giả liền trở nên an tĩnh.
“Tiền bối có sự tình gì muốn vãn bối hỗ trợ sao?” Lão giả dẫn đầu đầu tóc xám trắng nhưng hết sức nhanh nhẹn, không đợi Hàn Lập mở miệng liền bay tới thi lễ, bộ dáng cung kính, thái độ khiến cho người khác không thể bắt bẻ được gì.
Thanh quang thu lại, thân hình Hàn Lập liền lộ xuất, hắn nhàn nhạt liếc nhìn một cái rồi bình tĩnh hỏi:
“Các ngươi là tu sĩ ở đâu? Muốn đi đến chỗ nào?”
“Bọn vãn bối là tu sĩ thuộc Tam Tinh tông phụng mệnh tông chủ đi đến Thiên Tinh thành.” Lão giả cung cẩn hồi đáp.
“Đến Thiên Tinh thành? Ta dọc đường đi tự nhiên phát hiện số lượng tu sĩ hướng đến nơi đó nhiều hơn hắn, đồng thời bộ dáng rất khẩn trương, thế là sao?” Hàn Lập nhíu mày, sau khi trầm mặc một hồi lâu liền chậm rãi hỏi.
“Haha, xem ra tiền bối thời gian trước nhất định đã ở nơi hoang vắng nên không biết sự tình.
Cách đây không lâu Thiên Tinh thành xảy ra đại sự, cơ hồ tất cả tông môn cùng thế lực đều phái người đến đó cả.” Lão giả ngẩn ra, nhưng lập tức thầm thở phào một hơi, mỉm cười trả lời.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 498: Nghịch Tinh Minh
“Đại sự gì? Trước đó mấy ngày ta vừa bế quan đi ra, nói qua một chút đi!” Bộ dáng Hàn Lập có vẻ thờ ơ.
“Tiền bối đã hỏi, vãn bối đương nhiên sẽ nói theo sự thực, tuy nhiên tại hạ có thể hỏi tôn tính đại danh của tiền bối được không?” Lão giả khoanh tay cung kính hỏi.
Nghe xong lời này, Hàn Lập có chút ngoài ý muốn nhưng sau khi ngẫm nghĩ, vẻ mặt liền cười như không cười đáp:
“Xem ra ngươi cũng rất cẩn thận, ta là khách khanh trưởng lão của Diệu Âm môn, họ Hàn.
Không biết ngươi đã từng nghe qua chưa?”
“Nguyên lai là Hàn trưởng lão, vậy không phải là ngoại nhân rồi.
Tuyết Địch tiên tử của bản tông cùng Tử Linh tiên tử của quý tông là bạn bè thân thiết, hai tông phái chúng ta luôn luôn quan hệ giao hảo với nhau.” Lão giả nghe Hàn Lập báo thân phận liền thở phào một hơi, tiếp theo vẻ mặt mỉm cười nói.
Thấy đối phương lộ ra biểu tình mình đều là người cùng một nhà, Hàn Lập lập tức ngẩn người, sau đó đột nhiên cười khổ.
Nụ cười này khiến lão giả có chút thấp thỏm lo lắng.
“Chẳng lẽ mình nói sai gì sao?” Lão giả có chút hồ nghi thầm nghĩ.
“Ta thường không quản sự tình trong môn phái, cũng không muốn biết ngươi nói thật hay giả, chỉ cần hồi đáp vấn đề của ta là được, ta sẽ không làm khó các ngươi đâu.
Hiện tại đem tình tiết cụ thể nói ra đi, đến cuối cùng là xảy ra đại sự gì?” Hàn Lập thu lại nụ cười, nói.
“Tại hạ sao dám lừa gạt tiền bối.
Những lời vừa rồi đều là thật.” Lão giả cười bồi, cơ hồ muốn thề thốt nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của Hàn Lập liền lập tức giảng giải.
“Cách đây không lâu khắp Loạn Tinh Hải đột nhiên xuất hiện một tin đồn nói rằng Nguyên Từ thần quang của Thiên Tinh song thánh đại thành, sắp kết thúc bế quan nên Tinh Cung muốn nhân cơ hội đó thanh trừ một số thế lực không nghe lời hoặc không có cách nào khống chế.
Đại bộ phận mọi người đều nghĩ đó chỉ là hư ngôn nhưng không tưởng được mấy ngày sau Tinh Cung đích thực đưa “Thiên Tinh lệnh” đến các thế lực lớn nhỏ, bắt tất cả các thủ lĩnh tông phái cùng với đảo chủ các đảo khi nhận được lệnh phải lập tức đến gặp Thiên Tinh song thánh, bằng không sẽ lấy danh nghĩ bất kính với Tinh Cung ra tay tiêu diệt.” Lão giả tường tận giải thích.
“Bắt các thế lực đến gặp Thiên Tinh song thánh? Ngươi không nhầm chứ? Tinh Cung sao lại phát ra mệnh lệnh khiến người mưu phản như vậy chứ?” Hàn Lập nhíu mày, không tin hỏi lại.
“Dạ đúng, khi Thiên Tinh lệnh đã ở trong tay các thế lực thì đại bộ phận mọi người đều giống như đang nằm mộng.
Nếu trong giai đoạn thế lực Tinh Cung mạnh nhất thì phát ra mệnh lệnh đó chẳng có gì, nhưng bây giờ thế lực của Ma đạo và Chính đạo đều không dưới họ, điều này khiến cho ngươi khác khó hiểu.” Lão giả cười khổ nói.
“Vậy những tu sĩ mà ta gặp dọc đường đều đi đến gặp Thiên Tinh song thánh sao?” Hàn Lập đánh giá đội ngũ trước mặt thêm lần nữa, nhíu nhíu mày hỏi.
“Điều này rất khó nói!” Lão giả lộ ra vẻ chần chờ, có chút hàm hàm hồ hồ trả lời.
“Khó nói? Vậy là ý gì?” Dị quang trên mặt hắn chợt lóe, có chút kỳ quái hỏi.
“Tiền bối, tại hạ còn có một số sự tình vẫn chưa nói.
Không lâu sau khi Tinh Cung phát ra Thiên Tinh lệnh thì chính đạo và ma đạo đột nhiên tuyên bố liên thủ thành lập một tổ chức gọi là “Nghịch Tinh minh”, nói là muốn đánh đổ bá quyền của Tinh Cung đối với Loạn Tinh Hải, triệt để kết thúc sự thống trị hiện nay.
Tổng hộ pháp của Vạn Pháp môn là Vạn Tam Cô và Ma đạo đệ nhất nhân “Lục đạo cực thánh” đồng thời đảm nhiệm hai vị trí đứng đầu của Nghịch Tinh minh, khi tổ chức này vừa thành lập đã có rất nhiều tông môn và thế lực gia nhập theo họ, ngoài ra còn có thêm vài vị tán tu Nguyên Anh kỳ kiêu hùng đảm nhận chức trưởng lão.
Nghịch Tinh minh cũng học theo cách của Tinh Cung, đồng dạng phát ra quỷ bài “Nghịch Tinh lệnh” đến tất cả các thế lực, bảo là nếu đến diện kiến Thiên Tinh song thánh thì sẽ trở thành địch nhân của họ và sẽ không buông tha.
Đồng thời họ cũng tuyên bố trong thời gian sắp tới sẽ công kích Thiên Tinh thành, các thế lực khác có thể tự do đi đến quan sát nhưng phải biểu lộ rõ lập trường chính mình.” Lão giả lộ ra bộ dáng bất đắc dĩ.
Nghe đến đây tuy sắc mặt Hàn Lập vẫn bất động nhưng trong lòng sững sờ.
Sự tình lớn như vậy lại phát sinh trong thời gian ngắn ngủi lúc hắn đang ở Hư Thiên điện thực sự làm hắn bất ngờ.
Trong lúc nhất thời tâm tư Hàn Lập rối loạn.
Đột nhiên trong lòng Hàn Lập khẽ động, nhìn lão giả bình tĩnh hỏi:
“Nghịch Tinh lệnh là quỷ bài như thế nào, ngươi có mang theo không?”
“Lệnh bài này bản tông cũng thu được một cái nhưng ở chỗ của tông chủ, tuy nhiên vãn bối có đem hình dạng của nó phục chế trong một cái ngọc giản.
Tiền bối có muốn nhìn qua không?” Lão giả ngẩn ra nhưng sau đó nịnh nọt nói.
“Ừ, lấy ra xem!” Thần sắc Hàn Lập lạnh lùng, gật gật đầu.
Lão giả thấy vậy, lập tức lôi từ trong túi trữ vật ra một khối ngọc giản màu vàng, không dám chần chờ, hai tay cung kính đưa cho Hàn Lập.
Hàn Lập không chút khách khí tiếp lấy, nhanh chóng đưa thần thức vào bên trong thăm dò, sắc mặt có chút thay đổi.
Quả nhiên mặt quỷ ở trên lệnh bài gần giống cái mà trưởng lão của Lục Liên điện đưa cho Ô sửu xem.
Tuy ngoại hình có chút biến đổi, nhưng tuyệt đối là cùng một gốc mà ra.
Xem ra chính, ma lưỡng đạo đã sớm lén lút câu kết, trước đó rất lâu đã dày công tiềm nhập nội gian vào các thế lực khác.
Trong lòng Hàn Lập giật mình, nhưng thần sắc lại chẳng chút thay đổi, đem ngọc giản trả lại cho lão giả.
“Nếu nói như vậy thì các ngươi đến phụ cận của Thiên Tinh thành để xem đại chiến giữa Tinh Cung và Nghịch Tinh minh rồi mới quyết định phải không?!” Hàn Lập tùy ý hỏi.
Nghe xong lời này, lão giả lộ xuất vẻ xấu hổ.
“Dạ đúng thưa tiền bối.
Chúng tôi mấy người đích xác là phụng mệnh tông chủ, trước tiên là xem xét tình hình, dù sao Tam Tinh tông của chúng tôi chẳng phải là đại môn đại phái gì, chỉ có thể tùy cơ ứng biến mà thôi.
Trong đoạn thời gian này Nghịch Tinh minh đã phát động công kích các tòa ngoại đảo Thiên Tinh thành và chiếm được thế thượng phong, thậm chí một số hòn đảo trực tiếp tuyên bố về phe bọn họ, tiếp theo chắc Nghịch Tinh minh sẽ tấn công đến phần nội đảo, một số người nội tâm bất chính cũng thừa cơ hội tác quai tác quái, không ít tán tu, tiểu tông tiểu phái đều đã xảy ra chuyện, nếu không phải thân phơi đồng hoang thì cũng hoàn toàn bị diệt môn.” Lão giả nói ra vì sao các tu sĩ ở dọc đường đều có bộ dạng cực kỳ cẩn thận.
“Nguyên lai là do vậy! Được rồi, sự tình đã rõ, các ngươi có thể đi.” Hàn Lập rất vừa lòng, nhẹ nhàng phất tay, thản nhiên nói.
“Vậy vãn bối trước tiên xin cáo từ!” Lão giả nghe Hàn Lập nói với thì trong lòng vui mừng, vội vàng thi lễ cáo từ.
Mặc dù hắn nhìn Hàn Lập không có bộ dạng cùng hung cực ác nhưng ở cùng một chỗ với một vị tu sĩ Kết Đan kỳ không quen biết vẫn khiến hắn có chút lo sợ vì thế hắn lập tức dẫn theo người nhanh chóng rời đi.
Hàn Lập đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, bắt đầu rơi vào trầm ngâm.
Tinh Cung và chính ma lưỡng đạo cuối cùng cũng bạo phát đại chiến, tin tức này đối với hắn mà nói thì có nửa tốt, cũng có nửa xấu.
Nửa tốt chính là đại chiến sẽ làm tiêu hao đại bộ phận tinh lực của mấy lão quái vật kia liên quan.
Bọn họ tất cả đều trực thuộc chính ma song phương, không có khả năng không tham dự vào việc này.
Vì thế sẽ không toàn tâm toàn ý truy đuổi hắn và Hư Thiên đỉnh giúp hắn an toàn hơn nhiều.
Nửa xấu chính là đại chiến bắt đầu sẽ khiến hắn cực kỳ phiền toái nếu muốn trở lại động phủ của mình.
Chắc chắn tu sĩ vào thành sẽ bị kiểm tra nghiêm ngặt hơn rất nhiều, đặc biệt là tu sĩ có tu vi Kết Đan kỳ như hắn.
Hơn nữa nếu Nghịch Tinh minh tấn công khu nội đảo của Thiên Tinh thành trước khi hắn trở về thì những dự định ban đầu của hắn sẽ hoàn toàn hư hết.
Tinh Cung không thể trong giai đoạn đó để tu sĩ khác tùy tiện tiến nhập vào thành.
Nghĩ tới đây Hàn Lập âm thầm thở dài một hơi.
Trong mấy ngày tiếp theo, hắn chặn một vài nhóm tu sĩ cấp thấp khác rồi hỏi han tương tự như thế.
Cuối cùng hắn cũng chứng thực được tính chính xác của thông tin, đồng thời điều đó khiến hắn lâm vào trạng thái khó xử.
Hiện tại Hàn Lập đang lơ lửng trên biển, ngẩn ngơ nhìn về phía xa xăm, thần sắc lưỡng lự.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, đột nhiên khẽ lật tay, một cái bình màu nhỏ màu xanh xuất hiện.
Chính là cái bình chứa Vạn niên linh nhũ.
Nhìn nhìn nó, trên mặt Hàn Lập lộ xuất một tia bất đắc dĩ.
Nhanh như vậy đã phải dùng đến những giọt linh dịch này, thực sự quá ư lãng phí linh vật a!
Nhưng nếu không làm thế thì chỉ sợ hắn chưa kịp đến Thiên Tinh thành thì Nghịch Tinh minh đã phát động thế công, khi đó đừng nói việc tiến nhập vào thành chứ chưa cần nói đến việc lợi dụng Truyền Tống trận đào thoát ra Ngoại Tinh hải.
Sau khi ngẫm nghĩ cả nửa ngày, Hàn Lập cuối cùng cũng phải cắn răng mở nắp bình, cẩn thận rót ra vài giọt chất lỏng trong suốt vào miệng.
Sau đó hắn cất chiếc bình đi, đưa linh lực vào Huyết sắc phi phong, hóa thành một đạo hào quang tức tốc bắn đi, biến mất vô ảnh vô tung khỏi vị trí ban đầu.
Trong nửa tháng tiếp theo khi Hàn Lập thấy pháp lực tiêu hao thì trực tiếp dùng linh dịch, không ngừng phi hành vì thế hắn đã tiết kiệm được một khoảng thời gian lớn so với lộ trình ban đầu, tốc độ cơ hồ ngang bằng với tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Kết quả là dọc đường dù thỉnh thoảng gặp một số tu sĩ Kết Đan kỳ nhưng khi thấy đoàn huyết quang của Hàn Lập thì bọn họ nghĩ đó là một “tiền bối cao nhân” Nguyên Anh kỳ nên nhanh chóng tránh xa ba thước, không ai dám cản trở chứ đừng nói đến chuyện có những ý nghĩ xấu xa.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 499: Nam Minh Đảo
Tốc độ của Hàn Lập trong mắt một số tu sĩ thực sự là kinh người, hắn cuối cùng cũng đến hải vực gần Thiên Tinh thành.
Mắt thấy còn thêm vài ngày nữa sẽ trở về động phủ, Hàn Lập cất Huyết sắc phi phong đi, chỉ dùng độn quang bình thường.
Hiện tại trong phạm vi khu vực này long xà hỗn tạp, tu sĩ Nguyên Anh kỳ ở đây cũng không phải là không có khả năng.
Hàn Lập thực không muốn dẫn dắt sự chú ý của các nhân vật ở đẳng cấp trên nên hành động tự nhiên phải cẩn thận một chút.
Cũng may hắn vẫn chưa nghe được tin tức có người của Nghịch Tinh minh xuất hiện, xem ra hắn vẫn không tính là chậm nên tâm tình tự nhiên cũng thả lỏng hơn.
Phía trước chính là “Nam Minh đảo” – điểm trung chuyển cuối cùng để tới Thiên Tinh thành, tuy diện tích của nó không lớn nhưng ở đó có một nhóm tu sĩ Tinh Cung đồn trú, coi như là trạm gác ngoại vi.
Lúc trước ở tại cảng của đảo này có thuyền lớn thuyền bé ra ra vào vào nhộn nhịp cùng với rất nhiều tu sĩ và người thường.
Nhưng hôm nay khi Hàn Lập từ trên không trung liếc qua thì chỉ có khoảng mười chiếc thuyền nhỏ lơ thơ lác đác, cho dù tu sĩ cũng thỉnh thoảng bay ra bay vào.
Xem ra tu sĩ và phàm nhân kinh doanh, buôn bán đều biết đại chiến sắp đến nên thành thành thực thực thành né đoạn thời gian này.
Hiện tại tu tiên giả dám vào đều là người của các thế lực lớn, nhỏ tới thám thính tin tức mà thôi.
Hàn Lập trải qua thời gian dài gấp rút phi hành cũng thấy mệt mỏi, chuẩn bị dừng lại ở đảo này một chút, nhân tiện đến phường thị bổ sung một ít vật tư cần dùng khi ở Ngoại Tinh hải.
Dù sao không biết tình hình Thiên Tinh thành hiện tại, có thể ở chỗ này mua bán xong xuôi là tốt nhất, đỡ tránh khỏi đến lúc đó xuất hiện điều ngoài ý muốn khiến cho hắn trở tay không kịp.
Khi Hàn Lập vừa mới hạ xuống liền cảm ứng được mức độ cảnh giới của Nam Minh đảo hiển nhiên cao hơn lúc trước.
Hắn vừa mới tiến nhập vào phạm vi trận pháp của cảng khẩu thì cảm ứng được chí ít cũng có ba tu sĩ Kết Đan kỳ đồng thời dùng thần thức quét qua, thậm chí còn có một đạo thần thức từ đầu chí cuối vẫn theo sát hắn một đoạn thời gian, thấy không có nghi ngờ gì mới tự động biến mất.
Có thể thấy được người Tinh Cung cũng đề phòng người Nghịch Tinh minh đột nhiên tập kích.
Lúc này Hàn Lập không nhanh không chậm đi về phía phường thị.
Phường thị của Nam Minh đảo xây trong một tòa tiểu thành cách không xa cảng khẩu, cực kỳ tiện lợi cho tu sĩ và thương nhân qua lại.
Hàn Lập trước đây đã từng ghé qua một lần.
Tuy nó không có danh tiếng và rộng lớn như phường thị của mấy đảo lớn nhưng những thứ bày bán đều đầy đủ, không kém nửa phân so với địa phương khác, thậm chí còn rẻ hơn so với Thiên Tinh thành.
Bởi vì có không ít hàng hóa bốc dỡ ngay ở đây, sau đó mới do thương nhân từ Thiên Tinh thành tới lấy.
Hàn Lập không có thời gian thừa nên vừa vào phường thị liền đem phương thuốc mà Huyền Cốt lão ma cấp nhìn qua một lần.
Sau khi ghi nhớ nguyên liệu và linh dược cần dùng, hắn liền không chút chần chừ đi vòng quanh các cửa hàng thu thập.
“Thực sự xin lỗi tiền bối, vãn bối từ khi mở cửa hàng cho đến nay đều chưa từng nghe qua nguyên liệu “Thiên Diệp lộ”, về phần “Mã Não giác” tuy là độc giác trân quý do Mã não thú sinh ra, tu sĩ bình thường căn bản không thể gặp được, chỉ sợ tiền bối phải đi qua cửa hàng khác hoặc các hội đấu giá mới tìm được.”
Đây là một gian phòng khách không nhỏ, đứng ở trước mặt Hàn Lập là một vị tu sĩ trung niên ngũ quan đoan chính, hắn đang dè dặt nói với Hàn Lập.
“Cửa hàng của các ngươi là số một tại đây, nếu không có nó thì những cửa hàng khác làm sao có được, còn các cuộc đấu giá thì hiện tại ta không có thời gian.” Hàn Lập đang ngồi trên ghế, dùng một ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế, nhíu mày, có chút không vừa lòng nói.
Tu sĩ trung niên nghe Hàn Lập nói vậy thì lộ ra một tia xấu hổ, nhưng hắn thực sự không có biện pháp nào đào ra thứ mà Hàn Lập muốn, chỉ có thể cười bồi mà thôi.
Dù sao trước mắt là một vị cao nhân Kết Đan kỳ hiếm thấy, hắn thực không muốn đắc tội.
Hàn Lập thấy bộ dáng chưởng quỹ như thế, biết đối phương thực sự không có hai loại đó nên chỉ có thể thở dài một hơi, nhấc thân đứng dậy.
Xem ra hai loại linh dược cuối cùng còn thiếu để luyện chế Cửu Khúc Linh Sâm phải tìm biện pháp khác thôi.
Dù sao nó cũng phải đợi đến khi hắn đạt được đỉnh phong của Kết Đan hậu kỳ, bắt đầu ngưng kết Nguyên Anh thì mới có thể dùng được nên cũng chẳng cần gấp gáp.
Thế nhưng khi tu sĩ trung niên đưa tiễn Hàn Lập ra tới cửa thì đột nhiên nhớ tới điều gì đó, sau khi do dự liền nói với Hàn Lập:
“Kỳ thực “Thiên Diệp lộ” không phải là cửa hàng tại hạ không có mà khả năng đã đổi thành tên khác rồi.”
“Di! Lời này là có ý tứ gì?” Dị quang trong mắt Hàn Lập lóe lên, cước bộ ngừng lại, tò mò hỏi:
“Không phải là vãn bối khoe khoang nhưng tại hạ làm việc tại đây đã hơn trăm năm, dạng nguyên liệu cổ quái kỳ dị gì đều cũng đã kiến thức qua, nếu thực sự có loại nào đó mà tại hạ không biết thì tám, chín phần là tên gọi từ thời thượng cổ, hiện tại đã thay đổi.
Tình huống đó tại hạ trước kia đã gặp qua vài lần, cũng có thể Thiên Diệp lộ kia chỉ là một loại linh dược rất phổ thông bây giờ mà thôi.” Tu sĩ trung niên thành thực đáp.
Nghe được lời này, trong lòng Hàn Lập rung động, thấy đối phương nói cũng có điểm hữu lý.
Dù sao Cửu Khúc Linh Sâm là tiên gia linh dược trong truyền thuyết nên phỏng chừng phương thuốc luyện chế được lưu truyền từ thời thượng cổ, xem ra chỉ có thể tra cứu điển tịch tìm hiểu thân phận thực của Thiên Diệp lộ mà thôi.
Nghĩ tới đây, thần sắc Hàn Lập hòa hoãn, gật gật đầu, lặng lẽ rời khỏi.
Thời gian tiếp theo hắn sưu tập hết thảy các loại phương thuốc mà tu sĩ Kết Đan kỳ có thể dùng, chuẩn bị cho việc luyện đan sau này.
Về phần nguyên liệu phụ trợ thì những loại không thể dùng tiểu bình trợ giúp thì hắn đều mua một số lượng lớn.
Việc đi Ngoại Tinh hải lần này phỏng chừng sẽ trong một thời gian dài, Hàn Lập thực không muốn vì thiếu một chút nguyên liệu phổ thông mà khiến cho kế hoạch luyện đan thất bại nửa đường, ảnh hưởng đến sự tinh tiến tu vi chính mình.
Hiện tại hắn có vài kiện cổ bảo trong tay, thêm một ít trận kỳ phù trợ, đối phó yêu thú cấp sáu, cấp bảy không thành vấn đề.
Đương nhiên nếu gặp phải loại yêu thú cấp tám thì hắn chỉ có vắt chân lên cổ mà chạy thôi.
Dù sao yêu thú trên cấp tám nghe nói thân thể đã hóa thành nhân hình, trí tuệ không khác gì con người.
Thậm chí bởi vì có thiên phú siêu cường nên chúng còn lợi hại hơn ba phần so với tu sĩ Nguyên Anh kỳ đồng cấp.
Hàn Lập thực không muốn gặp phải cái loại yêu thú thành tinh kia.
Sao nửa ngày ngắn ngủi, hắn đã thu thập đủ toàn bộ, lập tức rời khỏi phường thị, bay đến cảng khẩu.
Lúc này sắc trời đã tối, bóng đêm mơ hồ, có chút không rõ.
Hàn Lập vừa bay đi được một đoạn ngắn thì đột nhiên phía trước lờ mờ xuất hiện một đoàn hào quang, tiếp theo phía phương hướng cảng khẩu truyền đến một trận âm thanh ầm ầm.
Thần sắc Hàn Lập lập tức đại biến, nhanh chóng phóng ra toàn bộ pháp lực, hóa thành một đạo cầu vồng, phá không bay đi.
Không chờ hắn tiếp cận cảng khẩu thì độn quang bỗng nhiên ngừng lại.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, nhìn nhìn cảnh tượng trước mắt.
Bầu trời xa xa có vô số các loại hào quang, khí thế long trời lở đất đánh xuống đại trận bảo vệ cảng khẩu tạo nên âm thanh ầm vang không ngừng.
Xem thanh thế thì ít nhất cũng có hơn một nghìn tu sĩ đồng thời xuất thủ.
Đại trận phía dưới lóe lên một tầng hào quang bảo vệ màu đỏ, mạnh mẽ ngăn chạn đại bộ phận công kích.
Ở trong đại trận có không ít tu sĩ áo trắng, đồng dạng cũng điều khiển pháp khí liều mạng phản kích kẻ ám toán phía trên.
Hàn Lập cười khổ một hồi.
Hành động Nghịch Tinh minh thật quá nhanh, hắn ngày đêm lên đường vậy mà đại chiến rút cuộc cũng xảy ra ngay trước mắt mình.
Đại chiến bắt đầu thì chắc chắn Thiên Tinh thành sẽ lập tức nhân được tin tức nên cho dù bây giờ hắn vắt chân lên cổ, cũng chẳng còn kịp nữa.
Hàn Lập cực kỳ ảo não, sắc mặt âm tình bất định một lát rồi đột nhiên giậm chân, thân hình hắn vặn vẹo, biến mất vô ảnh vô tung, triệt để ẩn nặc.
Hắn không muốn bị cuốn vào đại chiến giữa hai đại thế lực nhưng thần thức vẫn lặng lẽ phóng ra.
Nếu hắn không đoán sai thì gần cảng khẩu lập tức sẽ cực kỳ nhốn nháo.
Quả nhiên không lâu sau từ bên trong Nam Minh đảo bay ra khá nhiều tu sĩ, nhưng khi đến gần thì đều ẩn mình, lặng lẽ hạ xuống, quan sát trường đại chiến.
Trong đó tu sĩ Trúc Cơ kỳ chiếm đa số, chừng hơn trăm người, ngoài ra còn có vài tu sĩ Luyện Khí kỳ trộn lẫn vào trong.
Về phần tu sĩ Kết Đan kỳ như Hàn Lập thì có khoảng năm, sáu người mà thôi, tu vi cao nhất là một vị Kết Đan trung kỳ cách hắn khoảng bảy, tám dặm.
Người này ẩn tàng ở trên một ngọn đồi, lặng lẽ không một tiếng động, nhưng do thần thức của Hàn Lập hơn xa nên vị tu sĩ kia không phát giác được.
Hàn Lập tu luyện Đại Diễn quyết, thần thức tuy không cường đại như mấy lão quái vật Cực Âm nhưng cũng không kém quá xa, cho dù có tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ ở phụ cận thì hắn cũng cảm ứng được một chút.
Theo Hàn Lập biết thì đại bộ phận tu sĩ Nguyên Anh kỳ đều giậm chân ở giai đoạn sơ kỳ, thường không thể tiến thêm bước nữa.
Thấy gần đó chẳng có lão quái vật Nguyên Anh kỳ nào nên hắn rút cuộc cũng thở phào một hơi.
Tuy nhiên lần tấn công Nam Minh đảo của Nghịch Tinh minh, hẳn sẽ do một vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ chủ sự, Hàn Lập thực sự không muốn liều lĩnh hiện thân đối mặt với người đó vì vậy hắn thành thành thực thực đợi đến khi đại chiến kết thúc mới lặng lẽ rời đi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 500: Bàn Tra
Trận đại chiến ở bến cảng cũng không duy trì quá lâu.
Trong khi các loại ánh sáng đủ màu đang đan vào nhau trong đám mây, thì có một luồng hào quang rất lớn đầy tà khí màu xám trắng gia nhập vào trận chiến.
Vô số pháp khí, pháp thuật cùng liên thủ tấn công xuống, đại trận ở dưới cũng khó có thể duy trì thêm được.
Sau một tiếng nổ, luồng sáng đỏ sau khi lóe lên vài cái, cuối cùng cũng mờ nhạt dần, phát ra vài tiếng nổ dữ dội
Nhưng không biết là do dư uy của trận pháp, hay là do các tu sĩ Tinh Cung ở phía dưới cố ý gây ra, hồng quang tưởng chừng sắp tan biến kia, bỗng như hồi quang phản chiếu lóe ra đầy trời, nhất thời làm cho toàn bộ tu sĩ Nghịch Minh Tinh ở trên bầu trời đại loạn.
Mà nhân cơ hội này, các tu sĩ Tinh Cung ở phía dưới dường như đã thương lượng, cùng gầm lên một tiếng mà phi độn ra đủ hướng.
Đặc biệt, trong đó có vài đạo quang mang tập trung sự chú ý của mọi người, bay với tốc độ vô cùng nhanh, muốn nhanh chóng chạy ra khỏi bến cảng.
Vừa nhìn đã biết đó chính là tu sĩ cao cấp của Tinh Cung.
Cơ hồ cùng lúc đó, từ trên trời bỗng nhiên bắn ra hơn mười đạo cầu vồng, không chút yếu thế đuổi sát theo.
Trong nháy mắt, các độn quang này biến mất vô ảnh vô tung.
Xem ra cao tầng của Nghịch Minh Tinh muốn một lưới bắt hết các tu sĩ Tinh Cung ở Nam Minh đảo, một người cũng không tha.
Lúc này, trên bầu trời rất đông tu sĩ Nghịch Tinh Minh chậm rãi hạ xuống.
Xem trang phục của bọn họ thì rõ ràng là thuộc hai môn phái khác nhau.
Một bên mặc ngân sam kim đái (áo bạc thắt lưng vàng), các tu sĩ còn lại toàn thân đều là lục bào trông rất quỉ dị.
Xem ra chính ma lưỡng đạo đều đã đồng thời xuất động!
Thấy cuộc chiến chấm dứt nhanh như vậy, Hàn Lập thấy có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng hiểu được sự tình bên trong.
Dù sao thì thực lực hai bên thực sự quá cách biệt.
Tu sĩ của Tinh Cung có muốn liều mạng, sợ rằng cũng chỉ có lòng mà không đủ sức.
Bất quá, Hàn Lập lại nghĩ, có nên nhân cơ hội này, thừa dịp đang loạn mà rời khỏi đảo hay không.
Nhưng lúc này, từ trong đám tu sĩ mặc lục bào, một lão giả lục bào bay vụt đến.
Thần thức Hàn Lập đảo qua, phát hiện là tu vi Kết Đan sơ kì.
Người này điềm tĩnh bay đến gần đám người Hàn Lập, sau khi nhìn bốn phía một lúc, đột nhiên trầm giọng nói:
“Chư vị đạo hữu xin lắng nghe, tại hạ là Thương Vân Long hộ pháp Nghịch Tinh Minh.
Tuân lệnh Vương trưởng lão đến đây thông báo cho mọi người một việc.
Hiện tại bổn minh vừa mới tiêu diệt bọn người Tinh Cung, vì không muốn phát sinh những sự việc hiểu lầm, hi vọng chư vị đạo hữu tạm thời không nên vội vàng rời khỏi đảo.
Sau khi chúng ta truy đuổi và tiêu diệt xong đám người Tinh Cung còn sót lại, mọi người đều có thể tự động rời đi.
Các vị đạo hữu xin yên tâm, bổn minh chỉ là nhằm vào Tinh Cung và các bang phái của chúng.
Tuyệt sẽ không làm khó dễ đến các vị đồng đạo khác” Thanh âm của lão giả tuy không lớn, nhưng lại phi thường rõ ràng, làm cho những tu sĩ ở gần đó đang xem cuộc chiến đều nghe thấy rõ.
Các tu sĩ ở phụ cận sau khi nghe xong những lời này, đều không khỏi nhìn nhau.
Nhưng cũng không ai dám đại diện đứng ra nói cái gì.
Dĩ nhiên là cũng không có ai tự tìm phiền toái mà nói lời phản đối
Nhất thời tất cả đều im lặng!
Hàn Lập nghe xong lời này, ngược lại trong lòng rất mâu thuẫn.
Xem ra Nghịch Minh Tinh có vẻ muốn mượn sức của mọi người, cũng sẽ không làm khó những người này.
Dù sao hắn hiện tại cũng đã chạy tới Thiên Tinh Thành, chỉ là không biết trà trộn vào thành bằng cách nào!
Trong khi Hàn Lập đang suy nghĩ, lão giả lục bào không nói lời nào nữa mà bay trở về bến cảng
Hàn Lạp nhìn đối phương biến mất như vậy, cũng không có ý định rời đi nơi khác.
Những tu sĩ khác cũng có lý do riêng để đến đây, cũng không rời khỏi phụ cận bến cảng, chăm chú nhìn cử động của các tu sĩ Nghịch Tinh Minh
Lúc này những tu sĩ ngân sam kim đái đang từ từ hủy đi đại trận, nhưng thật ra là đang giả vờ, đồng thời ngụy trang bố trí ra một đại trận khác.
Mà tu sĩ lục bào chia làm hai nhóm.
Một nhóm hướng phía ngoài cảng khẩu bay đi, làm nhiệm vụ canh giữ.
Một nhóm trực tiếp bay ngang qua đầu Hàn Lập, hướng về phía bên trong đảo mà lục soát
Thấy những tu sĩ này, tuy không lên tiếng, nhưng có vẻ là đang buồn bực vì công việc này.
Hàn Lập bắt đầu có chút giật mình!
Xem ra chính ma hai bên đã sớm có chủ ý đánh chiếm Loạn Tinh Hải.
Nếu không như vậy, thì những đệ tử đã được huấn luyện như vậy, cũng không phải trong mười năm là có thể huấn luyện ra.
Nam Minh đảo này, tựa hồ muốn sẽ trở thành bàn đạp, sau đó mới tiến công vào Thiên Tinh Thành.
Bất quá, Hàn Lập cũng thấy có chút kỳ quái.
Tinh Cung chẳng lẽ cứ bị động như vậy mà để cho chính ma lưỡng đạo tiến công.
Thật sự là suy yếu đến mức không có năng lực phản công như vây chứ? Hay là vì Thiên Tinh Song Thánh vẫn chưa chính thức xuất quan.
Tinh Cung vì muốn trì hoãn thời gian, nên mới hậu phát chế nhân.
Tự đáy lòng Hàn Lập có chút nghi hoặc không giải thích được.
Bất quá, tâm ý vừa động, hắn đột nhiên nhếch mép cười đứng lên.
Mặc kệ Tinh Cung và chính ma đang giấu chiêu bài gì trong tay.
Cái đó đối với hắn, một tán tu thì có quan hệ gì kia chứ.
Hắn tại sao lại hao tốn tâm tư ở nơi này!
Chỉ là về sau nên cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng để bị cuốn vào trong vòng xoáy này.
Nghĩ như vậy, Hàn Lập một lần nữa ổn định lại tinh thần.
Sau một hồi yên lặng chờ đợi, vị tu sĩ lão giả lục bào Kết Đan Kỳ dẫn theo ba người, một lần nữa quay trở lại.
“Đạo hữu nào muốn rời đảo, chỉ cần có thể chứng minh được thân phận , tín vật hoặc công pháp, là có thể yên bình rời đi.
Nếu là không muốn rời đi, cũng có thể lưu lại trên đảo.
Nhưng chỉ cần có địch ý đối với Nghịch Minh Tinh chúng ta, chúng ta sẽ tuân theo quy củ đã định mà làm việc” Lão giả đứng lơ lửng giữa không trung, hướng xuống phía dưới lãnh đạm nói.
Nghe xong lời này, tu sĩ phía dưới quả thật có một trận dao động, bất quá lập tức lại im lặng.
Mặc dù người này nói đã khách khí như vậy, nhưng cũng không ai có tâm tư lộ diện ra trước.
Chánh đạo tu sĩ càng không, nhìn qua đây chính là tu sĩ ma đạo, danh tiếng trước kia cũng không tốt lành gì.
Người ta muốn chơi mình mà mình cứ thế mà đưa cổ vào trong, chẳng phải là tự chui đầu vào rọ hay sao! Mặc dù thoạt nhìn thì cũng không giống dạng tiểu nhân, nhưng ai cũng không muốn lấy thân mình ra mạo hiểm, cứ để cho những người khác thử trước rồi hãy nói.
Hàn Lập cũng vậy, thủy chung cũng không nhúc nhích.
Đối phương chỉ là tu sĩ Kết Đan Kỳ, chỉ cần không chủ động hiện thân, thì bọn họ dù có vận dụng thần thức, cũng không có cách nào phát hiện ra hắn.
Hắn cũng sẽ không làm người xung phong đầu tiên
Im lặng một quãng thời gian dài, làm cho sắc mặt lão giả lục bào có chút âm trầm xuống, rốt cuộc cũng có một đạo bạch quang từ phía dưới vọt lên.
Tốc độ độn quang cũng không phải là nhanh, bên trong là một tu sĩ áo xanh còn rất trẻ.
“Vãn bối Tân Minh là đệ tử Khai Thiên Môn, ra mắt các vị tiền bối.
Đây là tín vật Bạch Thủy Kiếm” Người trẻ tuổi thành thật bay đến trước mặt lão giả, trước tiên là cung kính thi lễ, sau đó mới từ trong người lấy ra thanh tiểu kiếm bạch quang lập lòe.
“Ồ, Khai Thiên Môn! Quý môn chủ cùng lão phu trước kia từng có giao tình, thanh kiếm này đích xác là pháp khí của đệ tử Khai Thiên Môn, ngươi có thể đi” Lão giả tiếp nhận thanh kiếm, xem sơ qua một lượt, rồi từ từ trả lại cho người trẻ tuổi
Tu sĩ áo trắng nhất thời mừng rỡ, sau khi cung kính cáo từ, liền hướng về phía cảng khẩu mà bay đi.
Tu sĩ Nghịch Minh Tinh quả nhiên cũng không có ai ngăn cản.
Có người dẫn đầu, đích xác là không việc gì, các tu sĩ khác cũng bắt đầu hiện thân, bay về phía lão giả.
Lão giả tựa hồ kiến thức cực kỳ phong phú, bất kể là ai, xuất ra tín vật hoặc công pháp nào, hắn cũng đều có thể liếc mắt một cái liền nhận ra.
Điều này làm cho Hàn Lập đang quan sát phía dưới không khỏi nhịn được, lấy làm kỳ quái.
Bất quá, Hàn Lập thấy một vị tu sĩ Kết Đan Kỳ cũng không có trở ngại mà được thả đi, hắn cũng không nhịn được nữa.
Đột nhiên hiện thân, cũng hóa thành một đạo thanh quang bay về phía bầu trời.
“Vị đạo hữu này là…?” Lão giả liếc hắn một cái, phát hiện ra tu vi Hàn Lập là Kết Đan Kỳ, khẩu khí tự nhiên biến đổi vài phần.
“Tại hạ là Khách khanh trưởng lão của Diệu Âm Môn, đây là yêu bài.
Đạo hữu xin mời xem qua!” Cũng may ngày đó Tử Linh tiên tử tặng cho hắn cái yêu bài trưởng lão, Hàn Lập cũng tùy ý mang theo.
Hiện tại không chút do dự lấy ra đưa cho đối phương.
“Diệu Âm Môn? Tại hạ nghe nói quý môn hình như có Hàn, Khúc hai vị trưởng lão, thường xuyên bế quan khổ tu, không dễ dàng hiện thân.
Không biết đạo hữu có phải chính là một trong số đó không?” Lão giả lục bào cẩn thận quan sát yêu bài một chút, sau đó hai mắt lưu lại trên người Hàn Lập, chậm rãi quan sát.
Hàn Lập trong lòng rùng mình, nhưng trên mặt lại không biểu hiện gì, cười nói:
“Tại hạ họ Hàn! Không nghĩ tới đạo hữu ngay cả một kẻ vô danh như ta cũng biết, thật sự bội phục!”
“Ha ha! Cũng không có gì.
Quý môn danh tiếng tại Loạn Tinh Hải cũng không nhỏ.
Đặc biệt là Tử Linh tiên tử của quý môn.
Thiếu chủ nhà ta cũng đã ngưỡng mộ từ lâu.
Hy vọng đạo hữu có thể nói tốt giùm vài lời” Lục bào lão giả hắc hắc cười nói, có vẻ dị thường khách khí.
“Thiếu chủ? Không biết có phải là…” Hàn Lập trên mặt hiện lên một nét cười, có chút chần chờ hỏi.
“Thiếu chủ nhà ta đúng là truyền nhân duy nhất của Thánh tổ, trước kia có người tiến đoán rằng, sau này nhất định sẽ danh chấn khắp Loạn Tinh Hải” Lão giả tuyệt không nói gì, nhưng phía sau hắn, một vị tráng hán đột nhiên xen vào, lạnh lùng nói.
“ Tốt, tại hạ nếu gặp được môn chủ, nhất định sẽ đem những điều nghe được chuyển lại!” Hàn Lập trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng miệng vẫn đáp ứng nói.
“Tốt! Lệnh bài này không có vấn đề gì, Hàn đạo hữu có thể đi” Lão giả lục bào tựa hồ đối với câu trả lời của Hàn Lập rất hài lòng, xem xét cái yêu bài một chút rồi trả lại cho Hàn Lập.
Hàn Lập liền chắp tay cáo từ, sau đó mới bình thản rời đi
Mắt thấy Hàn Lập hóa thành một đạo thanh hồng, trong chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng.
Lão giả nhìn chằm chằm về phía Hàn Lập vừa biến mất, trên mặt lộ ra vẻ cổ quái.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










