Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 90 : Hôm Nay Ăn Cơm Được Không? (c446-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 446: Hôm Nay Ăn Cơm Được Không?
Dịch giả: Tiểu Băng
Ngày qua ngày, đám Tống Khuyết đều ở trong phòng của Bạch Tiểu Thuần, mỗi người chiếm lấy một phòng, cố gắng tu hành.
Bạch Tiểu Thuần chỉ còn cách Kết Đan Đại viên mãn không xa, cho rằng mình đã vô cùng lợi hại, thế nên đa phần thời gian, hắn đều ra ngoài ban công, nằm phơi nắng, ngắm biển.
Cách ban công của hắn không xa, bên dưới chính là boong tàu của chiến thuyền, hiện đang có một số tu sĩ đang có mặt ở đó, trong đó có Công Tôn Uyển Nhi, cô ta cũng đang đứng nhìn ra biển.
Bạch Tiểu Thuần cầm bình linh nhưỡng ướp lạnh, uống một ngụm.
“Thế này mới là sống chứ.” Bạch Tiểu Thuần thở ra sảng khoái, sau lưng, hai Khôi Lỗi đang bóp vai cho hắn.
Ngoài biển bình thường không có sóng to gió lớn, mặt biển như một tấm gương màu vàng đẹp rực rỡ không sao tả xiết, Bạch Tiểu Thuần đã dần quen với những cơn gió biển lồng lộng, còn nước biển ư, với công pháp của hắn, lỡ có dính phải thì trong một thời gian ngắn cũng không sao.
Huống chi quanh chiến thuyền còn có trận pháp, linh khí cuồng bạo sau khi xuyên qua sẽ được tinh lọc, trở nên nhu hòa hẳn.
Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại nhìn đại sảnh sau lưng, thấy ba người Tống Khuyết đều đang ngồi nghiêm túc tu luyện, cảm thấy rất nhàm chán, muốn tìm ai đó để trò chuyện.
“Mấy người này thật là, chỉ có nửa năm này để hưởng thụ cuộc sống mà thôi mà không biết hưởng, tới khi thuyền cập bến, vào phân tông trong trường thành rồi làm sao còn được thư thái như vầy nữa.”
“Có Hứa Bảo Tài ở đây thì hay biết mấy.” Bạch Tiểu Thuần thở dài, uống ngụm linh nhưỡng, thấy nhàm chán quá, đang nghĩ có nên ra ngoài đi dạo tí hay không, thì khóe mắt của hắn bỗng nhìn thấy một thứ.
Trên mặt biển xa, có những con cá màu vàng nhảy vù ra khỏi nước, đánh một hình cung vàng rực, rơi trở xuống.
Những con cá ấy đều to cỡ cánh tay, vảy màu vàng lấp lánh, kinh người là ở chỗ chúng có tới hai cái đầu, mà không phải mọc song song, mà là chúng không có đuôi, cái đầu thứ hai mọc ở ngay vị trí lẽ ra phải là cái đuôi đó!
“Kim Thu Ngư!!” Bạch Tiểu Thuần đứng bật dậy, loại cá kì dị có được ghi chép trong Linh thú thiên, là một loại cá tinh thần cực kỳ hiếm thấy!
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, loại cá này không cần luyện chế thành Linh Dược, mà có thể ăn trực tiếp, nếu được ăn thường xuyên sẽ giúp kinh mạch trong người to ra, phạm vi linh thức tăng rộng, rất có ích đối với tu sĩ, nếu Kim Thu Ngư hơn trăm năm, còn có hiệu quả hỗ trợ nhất định khi kết anh.
Bỗng giữa đám Kim Thu Ngư xuất hiện một con to khổng lồ, gấp cả mười lần những con bình thường xung quanh bay vọt lên.
Con cá này cũng có hai đầu, cũng có vảy vàng, lớp vảy chiếu xạ ánh sáng mặt trời, chói lấp lóa.
“Bách niên thu ngư!!” Bạch Tiểu Thuần giơ tay ngay lên chỉ vào con cá, một tia hàn khí bay ra, quấn lấy con cá, nhưng lại bị một lực đẩy mạnh mẽ hất ngược lại, làm Bạch Tiểu Thuần lảo đảo, suýt ngã ngửa.
Bạch Tiểu Thuần vội ngoái đầu ra sau kêu to.
“Khuyết nhi, Hanh Hanh Tử, tiểu Mạn ngọc, mau tới đây, ở đây có bảo bối a.”
Đám Tống Khuyết mở mắt, nhìn ra ban công, và đều nhìn thấy con cá khổng lồ kia.
Tống Khuyết là người lao ra đầu tiên, Trần Mạn Dao và Thần Toán Tử vọt nhanh theo.
“Mau tới hỗ trợ, chúng ta cùng bắt nó, làm bữa ăn hôm nay!” Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, vận tu vi, toàn lực ra tay, khiến con cá dù vẫn rơi được xuống biển nhưng vẫn bị sợi tơ hàn khí của Bạch Tiểu Thuần quấn vào, kéo lại.
Con cá quẫy rất mạnh, làm sóng nước cuộn trào, may đám Tống Khuyết đã tới, Tống Khuyết chỉ một cái, một luồng khí bay tới, quấn vào con cá.
Thần Toán Tử thì ném ra pháp bảo.
Trần Mạn Dao quỷ dị nhất, cô hé miệng, phun ra một làn sương mù màu hồng nhạt, ngưng tụ thành một con chim ưng, nó kêu to một tiếng, bay tới, hai cái chân với móng vuốt sắc bén quắp vào con cá.
Bạch Tiểu Thuần vui vẻ hô to.
“Mọi người cố lên, không cho nó thoát!”
Con cá liên tục vùng vẫy, sóng lớn cuộn trào, tiếng la hét làm không ít tu sĩ cũng nhìn thấy.
Công Tôn Uyển Nhi cách ban công phòng của Bạch Tiểu Thuần không xa, cũng ngẩng đầu lên nhìn, thấy con cá, và hành động của đám Bạch Tiểu Thuần.
Công Tôn Uyển Nhi cười vui vẻ, đưa tay chỉ vào con cá một cái, cũng tung ra tu vi, hỗ trợ đám Bạch Tiểu Thuần bắt Kim Thu Ngư.
Bạch Tiểu Thuần nhìn ra Công Tôn Uyển Nhi tương trợ, cũng nhìn ra đối phương không hề có ý muốn tranh đoạt với mình, cảm động lắm, la to.
“Uyển Nhi, nếu bắt được cá, ngươi tới ăn cơm chung với chúng ta nhé.”
Công Tôn Uyển Nhi nghiêng đầu nhìn lên, cười.
“Ăn cơm? Hôm nay được ăn à?”
“Được.” Bạch Tiểu Thuần không nghĩ nhiều, trả lời ngay.
Mọi người hợp lực, con cá quẫy đã dần yếu đi, cả đám đồng loạt phát lực, oành một cái, con cá lớn đã bị đám Bạch Tiểu Thuần kéo thẳng lên boong thuyền.
Bạch Tiểu Thuần đang định nhào xuống, thì ở trên boong thuyền, đã có một người xông ra, chỉ vào con cá một cái.
Một bàn tay bỗng xuất hiện giữa không trung, đánh mạnh vào con cá, khiến con cá chỉ kịp kêu lên một tiếng, đã bị bàn tay to kia đánh chết!
Bàn tay to chụp lấy con cá, túm về phía người thanh niên, thanh niên kia phất tay, thu nó vào trong túi trữ vật của mình.
“Ngươi làm gì thế?” Bạch Tiểu Thuần la lên, muốn cản lại, nhưng không kịp, giận dữ bay xuống boong tàu.
“Cá đó là chúng ta thấy trước, cũng ra tay làm cho nó suy yếu trước, mới bắt được về đây, ngươi làm như vậy là ăn cướp!” Bạch Tiểu Thuần nhìn thanh niên kia chằm chằm, hắn đã nhận ra thanh niên kia, hiện đang đứng thứ năm trong Tinh Không Đạo Cực Bảng, Tắc Phương!
“Buồn cười, bây giờ nó đang ở trong tay ta, thì nó là của ta!” Tắc phương cười khẩy, khinh miệt nhìn Bạch Tiểu Thuần và Công Tôn Uyển Nhi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 447: Đồ Vật Không Sạch Sẽ Lại Tới Nữa!
Dịch giả: Tiểu Băng
Kim Thu Ngư này, Tắc Phương cũng đã sớm nhìn thấy, nhưng trên chiến thuyền, trừ ba người Triệu Thiên Kiêu, gã chẳng hề để ai vào mắt.
Về phần con cá này, nếu như gã đã thấy, thích cướp thì cướp thôi, gã cũng có chút kiêng kị với Bạch Tiểu Thuần, nhưng gã nắm chắc mình dư sức trấn áp được, dù có thêm Công Tôn Uyển Nhi, Tắc Phương cũng vẫn tự tin.
Bởi vì đâu phải chỉ có một mình Bạch Tiểu Thuần là có người hỗ trợ, Tắc Phương hắn cũng có tùy tùng đi theo.
“Thực là quá đáng!” Bạch Tiểu Thuần nổi giận, đang định xông lên, thì Thần Toán Tử kéo lại.
“Thiếu tổ, nhịn một chút đi, người đó là Tắc Phương, đã từng có mặt trong ba thứ hạng đầu, dù bây giờ đã bị vượt qua, lọt xuống thứ năm, nhưng vẫn là người có thực lực kinh người!”
“Một con cá mà thôi, chúng ta không cần phải xung đột với hắn, nếu không sau này khi tới phân tông, sẽ gặp bất lợi.” Tống Khuyết cũng nghiến răng.
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, hắn biết Tống Khuyết và Thần Toán Tử không muốn đắc tội Tắc Phương, nếu hắn cứ cố ra tay, mấy người họ sẽ bị liên lụy, nên hắn phải cố nhịn.
“Cái tính kiêu ngạo như thế, sau này khi tới Man Hoang nhất định sẽ chết rất nhanh!” Bạch Tiểu Thuần lầm bầm, chán nản quay về phòng.
Đến khi một người đi xa, Công Tôn Uyển Nhi mới cười mỉm, nhìn theo Tắc Phương, liếm môi.
“Nhìn có vẻ rất ngon.”
Một đêm đó không có chuyện gì xảy ra, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi trong phòng, đối với chuyện ban ngày, càng nghĩ càng cảm thấy không thoải mái.
“Không được, chuyện này không thể cứ để như vậy được, Tắc Phương kia tuy cũng có chút tài, nhưng Bạch Tiểu Thuần ta đâucó thua gì hắn, ta nhất định phải chỉnh hắn, cho hắn một dấu ấn không bao giờ quên được!” Bạch Tiểu Thuần mở túi trữ vật, định lôi Tiểu Ô Quy ra, nhưng tìm cả buổi cũng không thấy nó đâu.
Đến khi sắc trời dần sáng, ánh nắng ban mai đã bắt đầu xuất hiện, đột nhiên trong không gian yên tĩnh, một tiếng kêu thảm thiết từ trên tầng thứ ba của Bạch Tiểu Thuần truyền ra.
Trong tiếng kêu ấy đong đầy sợ hãi và tuyệt vọng, như tiếng người kêu lên trước khi mất mạng, tiếng kêu rất to, mọi người đều nghe thấy rõ.
“Chuyện gì thế?!”
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, các thiên kiêu của tầng ba đều lục tục chạy ra, Bạch Tiểu Thuần cũng vậy.
Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San ở tầng hai cũng xuất hiện, chạy tới nơi phát ra tiếng kêu!
Là một gian phòng ở tầng ba, trong phòng, có một cái thây khô!
Phòng này là phòng của Tắc Phương, và cái thây khô… Bạch Tiểu Thuần phải nhìn cả buổi mới nhận ra đó đúng là người đã cướp cá của hắn hôm qua… Tắc Phương!
“Cái này…” Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi.
Cơ thể Tắc Phương khô quắt, không khác gì một bộ hài cốt, rõ ràng là tử vong không lâu, nhưng trên cơ thể đã có dấu hiệu hư thối, điều quan trọng nhất và cũng là quỷ dị nhất chính là máu trong người gã đã hoàn toàn không còn lấy một giọt!
Mọi người đều kinh hãi.
Phải biết rằng Tắc Phương là Kết Đan Đại viên mãn, chiến lực không tầm thường, nhưng trong phòng không hề có một dấu vết đấu pháp nào, giống như Tắc Phương đã bị hút khô chỉ trong nháy mắt!
Đã vậy, trong phòng Tắc Phương còn đầy cảm giác âm hàn, làm người ta sởn gai ốc.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thi thể Tắc Phương, mắt trợn to, cả đêm qua hắn còn nghĩ làm thế nào để xử đối phương, không ngờ bây giờ, đối phương đã mất mạng.
“Hắn… đã chết?” kiểu chết này hình như quen quen, nhưng hắn chưa kịp nhớ ra, Thần Toán Tử và Tống Khuyết đã mặt mày trắng bệch, đầy sợ hãi.
Nếu mấy người lão giả ba mắt ở đây, thì đã ổn rồi, tự nhiên mấy người họ sẽ ra tay điều tra, nhưng bây giờ trưởng bối không có, không ai nghĩ ra được cách giải quyết nào, nên đều quay sang nhìn Triệu Thiên Kiêu, Triệu Thiên Kiêu tới gần, cẩn thận xem xét thi thể của Tắc Phương, mặt dần biến sắc.
“Trên thuyền chúng ta đã xuất hiện đồ vật không sạch sẽ, mọi người phải cẩn thận!”
Mọi người xung quanh đều rùng mình, da đầu Bạch Tiểu Thuần tê rần.
Đám Bạch Tiểu Thuần trở về phòng, hắn run rẩy, nhìn ba người Tống Khuyết.
“Các ngươi có cảm thấy cái xác đó… nhìn quen quen hay không?” Bạch Tiểu Thuần vội hỏi.
“Thiếu tổ… Thi thể này… rất giống với lần chuyện kia ở Nghịch Hà Tông.” Thần Toán Tử không giấu nổi sự sợ hãi.
“Giống như đúc!” Tống Khuyết nói khẽ.
“Ta cũng vậy, chính là chết kiểu này, hoàn toàn giống hệt nhau…” Trần Mạn Dao gần như thì thầm.
Hèn gì nhìn thấy quen quen, câu nói của Triệu Thiên Kiêu đã nhắc hắn nhớ tới chuyện ở Nghịch Hà Tông, bây giờ có thêm ba người xác nhận, không thể nghi ngờ được nữa, hắn run rẩy từ tận đáy lòng.
“Chết tiệt, sao lại như vậy, ta… Ta đã tới tận đây rồi, sao cái vật không sạch sẽ kia cũng đuổi tới…” Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy sợ, vội lôi ra một đống Trừ Tà phù dán lên người.
Nhưng thế vẫn chưa yên tâm, còn giục Thần Toán Tử và Tống Khuyết bố trí cả chục cái trận pháp ở trong phòng, chưa đủ, còn quyết định sẽ không ra ngoài nữa, đã thế, hắn còn bố trí thêm trận pháp ở trong phòng riêng của mình, lấy ra một đống Tụ Hồn đan để ở khắp nơi.
“Ta có Trừ Tà phù, có trận pháp, có Tụ Hồn đan, chỉ cần cái thứ không sạch sẽ kia biết nhìn đồ, thì nhất định sẽ không tới trêu chọc ta… Nhất định là như vậy, nếu nó tới trêu chọc ta, nhất định sẽ không có kết cục tốt!” Bạch Tiểu Thuần không ngừng tự động viên bản thân, lại nghĩ có đám Tống Khuyết cũng ở đây, nếu vật không sạch sẽ đó có tới, khả năng tới tìm hắn cũng nhỏ hơn.
“Rốt cuộc là loại quỷ ma gì…”
“Lão thiên nhân họ Trần kia sao mãi không trở lại…” Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, nôn nóng nhìn ra ngoài, sắc trời dần tối.
Suốt một đêm hắn bồn chồn lo lắng, không chỉ hắn, đám Tống Khuyết, Thần Toán Tử, Trần Mạn Dao, và các thiên kiêu, các đệ tử cũng như vậy.
Người thường chết đi không nói, Tắc Phương là xếp thứ năm của Tinh Không Đạo Cực bảng, chiến lực phi phàm, vậy mà cũng gần như là chết trong tích tắc, làm ai nấy đều vô cùng bất an.
Trời vừa sáng, ai nấy đều thở phào.
Bạch Tiểu Thuần vẫn chưa yên tâm, bố trí thêm một trận pháp tịch tà ở trong phòng mình, vô cùng tiếc hận bản thân không biết vẽ phù, nếu không nhất định sẽ vẽ đầy Trừ Tà phù lên người.
Ba ngày trôi qua, không có thêm một ai mất mạng, không khí trên Chu thuyền bớt căng thẳng đi một chút, trên boong thuyền đã lại xuất hiện tu sĩ, ai nấy đều mong ngóng đám lão giả ba mắt trở về.
Nửa tháng trôi qua… các trưởng bối vẫn chưa về, nhưng may thay, trên thuyền không có ai chết nữa, Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào.
“Hay là mình nghĩ nhầm, không phải do vật không sạch sẽ, mà là do… Con cá kia?”
Bạch Tiểu Thuần cân nhắc một phen.
Hắn không thể xác định có phải nguyên nhân là Kim Thu Ngư trăm năm hay không, nhưng dù sao tự giam mình trong phòng không phải cách hay.
Hắn không phải là người chịu ngồi yên, vì vậy đi thương lượng với ba người Thần Toán Tử một phen.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện [Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ta-Co-He-Thong-Auto-Tu-Luyen-Audio-Truyen.jpg)


