Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 141 : Bạch Sư Đệ, Mời Qua Đây Nói Chuyện (c701-c705)
❮ sautiếp ❯Chương 703: Bạch Sư Đệ, Mời Qua Đây Nói Chuyện
Số chương nhảy kệ nó nhé, nội dung vẫn liền mạch.
Ba người Thần Toán Tử mấy ngày qua cũng không dám đắm chìm trong tu hành, nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế dứt khoát đi ra ngoài tản bộ.
Vì vậy sau khi đóng cửa giam mình trong phòng nửa tháng, rốt cuộc Bạch Tiểu Thuần cũng ra khỏi phòng.
Hắn đi tới bong thuyền, dường như Công Tôn Uyển Nhi cũng cảm thấy nhàm chán, nhìn thấy đoàn người Bạch Tiểu Thuần thì tươi cười rồi đi cùng bọn họ.
Tu sĩ đi lên bong thuyền không ít, có đi năm ba người, cũng có người đi một mình.
Mà Bạch Tiểu Thuần có nhân số nhiều nhất.
Phía sau hắn có Tống Khuyết theo thói quen tỏa sát khí ra chung quanh, bộ dáng chớ lại gần hắn.
Mà Thần Toán Tử lại đi gần Bạch Tiểu Thuần giống như quản gia.
Về phần Công Tôn Uyển Nhi vốn xinh đẹp, mà Trần Mạn Dao cũng cực đẹp, có hai nữ làm bạn hai bên cho nên hắn càng được nhiều người chú ý hơn.
Tu sĩ chung quanh nhìn Bạch Tiểu Thuần có diễm phúc như vậy càng hâm mộ.
Bạch Tiểu Thuần cảm nhận gió biển thổi tới, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn trời.
Nhìn qua biển cả màu vàng không thấy cuối, áp lực trong lòng cũng vơi đi nhiều.
– Ai, một chuyến hành trình tốt như thế lại bị hủy.
Bạch Tiểu Thuần cảm thán, ánh mắt nhìn chung quanh.
Hắn phát hiện mọi người đang nhìn mình, vì vậy cũng quay đầu nhìn những người này.
Sau khi nhìn Công Tôn Uyển Nhi và Trần Mạn Dao bên cạnh, hai nữ không hẹn mà cùng tươi cười với hắn.
Dung nhan bất đồng khác nhau, nụ cười cũng khác nhau nhưng vô cùng xinh đẹp, tâm linh Bạch Tiểu Thuần cũng tốt hơn rất nhiều.
Dường như phát hiện chuyện mới lạ, trong đoạn thời gian sau đó Bạch Tiểu Thuần dứt khoát mỗi ngày kéo mọi người ra ngoài đi dạo, chuyên môn chọn nơi đông người cười nói với Trần Mạn Dao và Công Tôn Uyển Nhi.
Lúc hai nữ không ngừng cười với hắn, mỗi lần như vậy đều có không ít người nhìn hắn.
Càng như vậy Bạch Tiểu Thuần càng có hứng thú, hắn cũng ít bài xích Công Tôn Uyển Nhi hơn trước.
– Công Tôn Uyển Nhi cười rất đẹp.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý nhìn chung quanh, nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu cách đó không xa đứng một mình như tảng đá.
Mấy ngày hắn đi lên bong thuyền đều nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San.
Hai người này là cự phách bài danh top ba nên cao cao tại thượng, không cần thân cận với người nào, tự nhiên có rất nhiều tu sĩ chủ động tiếp xúc.
Hiện tại bên cạnh Triệu Thiên Kiêu có bảy tám người đang đứng, bọn họ giống như tùy tùng đi theo.
Bạch Tiểu Thuần cũng nhận biết vài người, đó chính là đám tu sĩ trên cầu vồng Không vực, khi đó hắn nhờ bọn họ mua Thất Thải Vụ Hải Thảo giúp nhưng lại bị khinh bỉ và xem thường.
– Hừ hừ tử, ngươi nói vì cái gì mà những cự phách lại lạnh lùng như thế? Triệu Thiên Kiêu làm ra bộ dáng cao cao tại thượng, Trần Nguyệt San cũng thế, còn có tên Tả Đạo kia, người này ít tiếp xúc với kẻ khác, cả ngày luôn bế quan.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn hai người kia, lại nói nhỏ với Thần Toán Tử.
– Chuyện này… Có khả năng trong suy nghĩ người khác bọn họ nên như vậy.
Thần Toán Tử thoáng chần chờ sau đó trả lời.
Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ.
Vào lúc hắn đang cân nhắc vấn đề, ánh mắt của hắn nhìn lên người Triệu Thiên Kiêu, nhưng đột nhiên Triệu Thiên Kiêu quay người lại nhìn qua Bạch Tiểu Thuần.
Ánh mắt hai người trong chốc lát va chạm một cách vô hình.
Sắc mặt Triệu Thiên Kiêu bình tĩnh, trong mắt có hào quang sáng lên, hào quang này lại làm Bạch Tiểu Thuần cảm thấy chói mắt.
Cho dù đời này hắn rất sợ chết, nhưng không sợ nhất là so ánh mắt.
Vào lúc cảm thấy chói mắt, trong mắt Bạch Tiểu Thuần cũng có tinh quang sáng lên nhìn Triệu Thiên Kiêu.
Ánh mắt hai người va chạm một cách vô hình, nhưng tâm thần hai người lại sinh ra biến hóa.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần thay đổi và dừng bước, Triệu Thiên Kiêu lại thu hồi ánh mắt.
Hắn không có đứng yên mà đi về phía Bạch Tiểu Thuần.
Triệu Thiên Kiêu là đệ nhất Tinh Không Đạo Cực bảng, cho dù hắn đi tới nơi nào cũng bị người khác chú ý, chỉ cần hắn có hành động sẽ có người quan tâm.
Lúc nhìn thấy hắn đi về phía Bạch Tiểu Thuần liền có không ít người quan sát tình hình.
Nhất là sau lưng Triệu Thiên Kiêu có bảy tám người tùy tùng, bọn họ cũng đi tới gần Bạch Tiểu Thuần.
Tống Khuyết bên cạnh Bạch Tiểu Thuần trở nên nghiêm túc.
Thần Toán Tử sững sờ, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Trần Mạn Dao lại ngạc nhiên, nàng đứng bên người Bạch Tiểu Thuần.
Duy chỉ có Công Tôn Uyển Nhi vẫn như thường, lúc nhìn về phía Triệu Thiên Kiêu lại có chút hứng thú.
Người trên bong thuyền đều nhìn Triệu Thiên Kiêu đi tới.
Những người bên cạnh hắn đều yên tĩnh, từng ánh mắt ngưng trọng quan sát Triệu Thiên Kiêu đi đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Sắc mặt hắn lạnh như băng, thân thể giống như lợi kiếm sắp ra khỏi vỏ, khí thế của hắn không khác gì ngọn núi vững chắc như muốn bao quát tất cả.
Ánh mắt của hắn dò xét Bạch Tiểu Thuần một lát lại biến thành lạnh giá.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, đáy lòng kinh ngạc.
Hắn không rõ vì sao Triệu Thiên Kiêu đến tìm mình, nghĩ mình chỉ gặp đối phương vài lần, đối diện vài lần mà thôi, thậm chí hai người còn chưa nói với nhau câu nào.
– Triệu sư huynh?
Bạch Tiểu Thuần nhịn không được hỏi một câu.
– Bạch sư đệ, mời qua đây nói chuyện.
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, Triệu Thiên Kiêu lại mời Bạch Tiểu Thuần đi sang nơi khác.
Mặc dù hắn không tỏa khí thế ra ngoài nhưng thân phận và chiến tích của hắn đủ làm người khác sinh ra kiêng kị.
– Ah?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, sau khi suy nghĩ liền gật đầu.
Hắn cũng không phải bởi vì kiêng kị mà là hiếu kỳ, cự phách như Triệu Thiên Kiêu tìm mình vì chuyện gì.
Sắc mặt Triệu Thiên Kiêu vẫn lạnh lùng như trước, lúc đi về một nơi gần đầu thuyền hắn mới dừng lại.
Những tu sĩ đứng ở đây đều tránh xa nhường ra một khu vực trống trải cho hai người bọn họ.
Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy hiếu kỳ, hắn đi tới đây nhưng nội tâm cảnh giác.
Tuy hắn cảm thấy Triệu Thiên Kiêu không có ác ý nhưng vẫn có tâm phòng bị.
Lúc đi tới nơi này, Bạch Tiểu Thuần đứng cạnh Triệu Thiên Kiêu.
Triệu Thiên Kiêu nâng tay phải lên, ngón tay điểm vào hư vô.
Lúc này có một đạo hào quang xuất hiện bao phủ bốn phía và hình thành phong ấn, phong ấn này không có tác dụng phòng hộ nhưng có tác dụng cách âm và ngăn cản linh thức rất tốt.
Hiển nhiên những gì hắn định nói với Bạch Tiểu Thuần không muốn người khác nghe thấy.
Bạch Tiểu Thuần càng hiếu kỳ, lúc này chờ đợi Triệu Thiên Kiêu lên tiếng.
Triệu Thiên Kiêu trầm mặc, sau một lúc lâu hắn nhìn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần, gương mặt nghiêm túc giống như đang chuẩn bị nói ra những lời rất quan trọng trong lòng.
Cảnh tượng này làm lòng hiếu kỳ của Bạch Tiểu Thuần mạnh hơn, ngay cả người chung quanh cũng chú ý tới.
– Đại sư huynh có chuyện gì cần tìm Bạch Tiểu Thuần sao?
– Không đúng… Chẳng lẽ có quan hệ tới cái chết của Tắc Phương?
– Ta nghĩ cái chết của Tắc Phương có quan hệ với Bạch Tiểu Thuần, trước khi Tắc Phương chết có một ít mâu thuẫn với hắn.
Lúc này mọi người không ngừng bàn tán với nhau, Bạch Tiểu Thuần nhìn Triệu Thiên Kiêu, trong nội tâm sinh ra suy đoán.
– Bạch sư đệ…
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần không ngừng suy đoán, Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi rồi từ từ lên tiếng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 704: Thì Ra Ngươi Là Loại Người Này. (Thượng)
Bạch Tiểu Thuần vội vàng lắng nghe.
– Bạch sư đệ, Hai… Hai nữ hài bên cạnh ngươi có dung mạo không kém…
Sắc mặt Triệu Thiên Kiêu nghiêm túc nhìn Bạch Tiểu Thuần, chậm rãi lên tiếng.
– Ah?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn mở to mắt nhìn sắc mặt nghiêm túc của đối phương, sau khi nghe lời đối phương nói lại cho rằng mình nghe lầm.
– Sư… Sư đệ không nên hiểu lầm, ta không có cảm giác với hai nữ tử đó… Ta chỉ muốn biết rõ ngươi làm thế nào theo đuổi hai nàng, ta quan sát ngươi vài ngày, ngươi dùng biện pháp gì để hai nữ tử tuyệt mỹ này đi theo mình?
Sắc mặt Triệu Thiên Kiêu như thường, vẫn lạnh lùng, vẫn cao ngạo, vẫn giống như lưỡi đao sắp ra khỏi vỏ, nhưng lời hắn nói lại làm cho Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên, hắn không dám tin vào tai mình nữa.
Nếu như không phải nghe hắn nói mà chỉ nhìn sắc mặt, Bạch Tiểu Thuần không thể đoán được bộ dáng nghiêm trọng của đối phương lại nói ra những lời như thế này.
Bạch Tiểu Thuần gãi gãi đầu, hiện tại hắn ngạc nhiên không nhỏ, cảm giác thần thái và lời nói của đối phương không cùng một người, trả lời một cách vô thức.
– Là các nàng chủ động quấn quít ta, ta có đuổi cũng không đi…
Triệu Thiên Kiêu nghe xong càng ngưng trọng, nhíu mày, hình như không tin, với thân phận và chiến lực cường đại của hắn, hiện tại hắn nhíu mày lại cho người ta cảm giác như mưa gió sắp tới.
Hai người nói chuyện với nhau, người ngoài không nghe được, bọn họ chỉ có thể nhìn biểu lộ của Bạch Tiểu Thuần và Triệu Thiên Kiêu, lúc này nhìn thấy sắc mặt Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc không dám tin, bọn họ không ngừng suy đoán….
– Nhất định có vấn đề, các ngươi xem, Bạch Tiểu Thuần vò đầu, hắn đang bối rối!
– Có kỳ quặc, sắc mặt của đại sư huynh vô cùng ngưng trọng… Dường như hắn không tin.
Vào lúc mọi người suy đoán, Tống Khuyết và Thần Toán Tử vô cùng ngạc nhiên, không biết Bạch Tiểu Thuần và Triệu Thiên Kiêu đang bàn luận chuyện gì, Trần Mạn Dao cũng hiếu kỳ không nhỏ.
Cũng chỉ có Công Tôn Uyển Nhi đang tươi cười.
Khu vực đầu thuyền, Bạch Tiểu Thuần vẫn chưa kịp phản ứng với những lời Triệu Thiên Kiêu vừa nói, hắn quái dị nhìn Triệu Thiên Kiêu, suy nghĩ đối phương là đại sư huynh, bài danh đệ nhất Tinh Không Đạo Cực bảng, tu vi sâu không lường được, có thể chém giết Nguyên Anh…
– Ân, ta phải giao hảo tốt với người như thế này, như vậy về sau có kẻ nào chọc ta cũng có người trợ giúp… Hơn nữa sau khi đến Man Hoang, nói không chừng cũng sẽ có nhiều thuận lợi.
Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền tươi cười, hắn nâng tay phải vỗ vai Triệu Thiên Kiêu, dùng tư thái người từng trải, phong thái phong đạm vân khinh.
– Đại sư huynh…
Triệu Thiên Kiêu rất không thích ứng, muốn tránh đi nhưng nghe Bạch Tiểu Thuần nói dường như ẩn chứa ý thấm thía, vì vậy nhịn xuống, tùy ý Bạch Tiểu Thuần vỗ vào vai hắn.
– Ngươi đừng không tin ta, đại sư huynh, ngươi chỉ nhìn thấy hai người bọn họ, lúc ta còn ở Nghịch Hà Tông có tới vài vạn người ghi thư tình đấy.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái, trong lời nói không giấu được vẻ đắc ý.
Triệu Thiên Kiêu nhíu mày, cảm thấy Bạch Tiểu Thuần nói quá khoa trương.
Sắc mặt của hai người lọt vào mắt của những người chung quanh, lập tức gây ra nhiều lời bàn tán hơn nữa, nhất là bọn họ thấy Bạch Tiểu Thuần lại vỗ vai Triệu Thiên Kiêu, mà Triệu Thiên Kiêu không có cự tuyệt, đây mới là hành động khó tin nhất trên đời.
Phải biết rằng Triệu Thiên Kiêu trong suy nghĩ của bọn họ là tồn tại cao cao tại thượng, vô cùng kiêu ngạo, bình thường vẫn lạnh lùng và không tiếp xúc với người khác, cảnh tượng bọn họ nhìn thấy đã đánh nát suy nghĩ này, giật mình là chuyện đương nhiên.
Tại khu vực đầu thuyền, Triệu Thiên Kiêu cau mày, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo thất vọng, không nói cái gì, muốn quay người rời đi.
– Hắc, còn không tin đúng không? Ngươi xem đây là thứ gì!
Bạch Tiểu Thuần hoặc không làm, đã làm là làm cho xong, hắn ghét nhất người khác không tin mình, hiện tại hắn vỗ túi trữ vật một cái, hắn vung tay liền có rất nhiều rất nhiều thư tình bay ra như mưa, Bạch Tiểu Thuần không ngừng lấy ra ngoài.
Bởi vì thư tình quá nhiều, trong chớp mắt chúng chồng chất thành ngọn núi nhỏ, cảnh tượng này làm Triệu Thiên Kiêu khiếp sợ, hắn há hốc mồm, dường như vẫn chưa tin, hắn cầm lấy thư tình lên xem, càng xem càng kinh hãi, càng xem sắc mặt càng biến hóa, hắn phát hiện những thư tình này là thật… Hơn nữa hiển nhiên có bút tích khác nhau, không có khả năng làm bộ, thậm chí càng có không ít ngọc giản, bên trong còn có lưu ảnh…
– Đây… Đây…
Lúc đọc những thư tình này, hô hấp Triệu Thiên Kiêu càng ngày càng dồn dập, nội tâm rung động giống như sóng lớn, sau nửa ngày hắn ngẩng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần giống như thần nhân.
– Thế nào, tin tưởng chưa, đây chỉ là một bộ phận mà thôi, trong túi trữ vật của ta còn có rất nhiều đấy.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý vuốt cằm.
– Bạch Tiểu Thuần ta lúc còn ở trong Nghịch Hà Tông có vài vạn nữ tu theo đuổi đấy.
Hiện tại mọi người không ngừng suy đoàn và bàn tán với nhau… Bởi vì không nghe được tiếng, linh thức cũng bị ngăn cản, cho nên ánh mắt bọn họ nhìn Bạch Tiểu Thuần cùng Triệu Thiên Kiêu cũng trở nên quái dị.
Nhất là lúc có nhiều thư tình rơi ra ngoài, bọn họ lại ngạc nhiên không nhỏ, lúc bắt đầu còn không cảm giác được cái gì, những thư tình kia có phần kỳ quái… Ví dụ như phía trên còn có tấm hình.
– Những thứ kia là cái gì? Trời ạ, đại sư huynh lại lật xem! Ta cảm thấy chúng giống… Thư tình!
– Nói bậy, ngươi nhìn thấy người nào có nhiều thư tình như vậy không, chỗ đó có ít nhất một vạn là thư đấy, rõ ràng không phải thư tình! Hơn nữa đại sư huynh càng xem sắc mặt càng biến hóa… Nhất… Nhất định ẩn chứa bí mật kinh người gì đó.
– Ta cảm thấy Bạch Tiểu Thuần… Này sâu không lường được.
Vào lúc mọi người suy đoán, Trần Mạn Dao nhận ra những thư tình kia, lập tức gắt một tiếng, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần cùng Triệu Thiên Kiêu, thậm chí nàng có cảm giác dở khóc dở cười.
Không đợi người bên ngoài nhìn cẩn thận, Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, hiện tại hắn nâng tay phải lên và vung mạnh, hắn gia tăng phòng hộ bên ngoài, trừ ngăn cách âm thanh và linh thức còn có mơ hồ, khiến cho người bên ngoài không thể nhìn rõ Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi ngăn cách, Triệu Thiên Kiêu thở dài, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, hắn ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch sư đệ tuổi còn trẻ đã có tuyệt kỹ này, chẳng biết có thể truyền thụ cho ngu huynh một hai?
Bạch Tiểu Thuần lại ngây người, nhìn Triệu Thiên Kiêu nghiêm túc trước mặt, cảm giác quái dị lại sinh ra lần nữa, hắn lại lên tiếng xác định lần nữa.
– Ngươi muốn học?
Bạch Tiểu Thuần hiếu kỳ hỏi.
– Kính xin Bạch sư đệ dạy ta, việc này liên quan đến hạnh phúc cả đời của ta, đại ân đại đức này Triệu mỗ suốt đời không quên!
Sắc mặt Triệu Thiên Kiêu ngưng trọng, hắn hít sâu sau đó cúi đầu.
Bạch tiểu nháy mắt mấy cái, rốt cuộc hắn đã hiểu rõ ràng, gia hỏa trước mặt làm ra bộ dáng lạnh lùng và khó gần, trên thực tế hắn rất muốn có bạn gái, Bạch Tiểu Thuần cười ha ha.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 705: Thì Ra Ngươi Là Loại Người Này. (Hạ)
– Chúng ta là huynh đệ, cái gì truyền thụ một hai, ngươi tìm thời gian đi tới phòng ta, ta nguyện ý dốc túi truyền thụ, ngươi muốn biết cái gì ta cũng nói, tình thánh Bạch Tiểu Thuần ta chưa từng thất bại với nữ nhân nào.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý vỗ ngực.
Triệu Thiên Kiêu thở dài nhẹ nhõm, không có lập tức ước định thời gian với Bạch Tiểu Thuần, sau khi ôm quyền cúi đầu liền giải trừ phong ấn, sắc mặt nghiêm túc rời đi.
Bạch Tiểu Thuần cũng thu hồi đống thư tình của mình, sắc mặt đắc ý nghênh ngang rời đi, sau khi đi tới trước mặt đám người Thần Toán Tử, Thần Toán Tử cực kỳ hiếu kỳ, Tống Khuyết dù không muốn, hắn vẫn không nén được hiếu kỳ nhìn Bạch Tiểu Thuần vài lần.
– Thiếu tổ, ngươi và Triệu Thiên Kiêu đã nói chuyện gì vậy?
Thần Toán Tử vội vàng hỏi.
– Không thể nói, việc này liên quan tới đại sự trọng yếu nhất đời Triệu sư huynh, không dễ nói ra.
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, cao thâm mạt trắc lắc đầu, hắn chắp tay sau lưng và đắc ý đi về phòng.
Hắn càng không nói, Thần Toán Tử càng hiếu kỳ, chẳng những hắn như thế, những người chung quanh càng như vậy, bọn họ muốn tìm hiểu nhưng không biết được manh mối gì.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng, trong ba ngày này Bạch Tiểu Thuần không có ra ngoài, hắn chờ đợi trong phòng, hắn suy nghĩ Triệu Thiên Kiêu nhất định sẽ tìm đến mình.
Thần Toán Tử nhìn bộ dáng Bạch Tiểu Thuần như vậy đã nhiều lần hỏi thăm, đến cuối cùng Bạch Tiểu Thuần ho nhẹ nói một câu.
– Ta đang đợi một người.
– Triệu Thiên Kiêu?
Thần Toán Tử giật mình, Tống Khuyết cũng vãnh tai lên.
– Đúng vậy, bởi vì cả chiến thuyền này có thể trợ giúp hắn chỉ có một mình Bạch Tiểu Thuần ta.
Bạch Tiểu Thuần lạnh nhạt trả lời, sau đó nhắm mắt lại giống như đả tọa, nội tâm của hắn cực kỳ đắc ý.
Thần Toán Tử và Tống Khuyết nhìn nhau, nội tâm bọn họ khó hiểu, không đợi bọn họ suy đoán bao lâu, vào lúc hoàng hôn ngày thứ ba, ngoài cửa phòng Bạch Tiểu Thuần đã có giọng nói Triệu Thiên Kiêu truyền vào.
– Bạch sư đệ có ở đấy không?
Sau khi nghe được câu này, Thần Toán Tử cùng Tống Khuyết, đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở mắt ra.
– Khuyết nhi, còn không đi mở cửa.
– Mạn Dao, ngươi lảng tránh một chút.
Trần Mạn Dao nhìn Bạch Tiểu Thuần, hừ một tiếng, nàng đã đoán được một ít, hiện tại thân thể uốn éo đi về phòng của mình, về phần Tống Khuyết lại mở to mắt, hắn nghĩ tới mình hiện tại ăn nhờ ở đậu, chỉ có thể cắn răng đi ra mở cửa phòng.
Bên ngoài có thân ảnh Triệu Thiên Kiêu xuất hiện, sắc mặt của hắn nghiêm túc, hắn tiến vào phòng, sau lưng còn có hai tùy tùng.
Sắc mặt hai tùy tùng này biến hóa bất định, bọn họ là hai gia hỏa trong Hàng Ma Đường, lúc trước Bạch Tiểu Thuần đã đi bái kiến hy vọng có thể nhờ mưa dược liệu giúp, cũng là hai người cự tuyệt hắn, một tên là kẻ ra giá một trăm vạn điểm cống hiến, một tên khác đã nói phải bế quan vài năm.
Dù bọn họ nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần sau đó lại bộc phát tiến vào cầu vồng màu tím, danh chấn tông môn, như vậy cũng bỏ đi, bọn họ là tùy tùng Triệu Thiên Kiêu cho nên không lo lắng Bạch Tiểu Thuần trả thù.
Nhưng hôm nay… Bọn họ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, là Triệu Thiên Kiêu chủ động làm quen Bạch Tiểu Thuần, hình như… Tồn tại quan hệ nào đó mà bọn họ không biết, nhất là lúc tới đây bọn họ nhìn thấy sắc mặt Triệu Thiên Kiêu ngưng trọng, thậm chí đứng trước cửa phòng Bạch Tiểu Thuần còn mang theo tư thế khách khí.
Chuyện này càng làm nội tâm bọn họ chấn động.
– Bạch sư đệ, ngu huynh ái mộ Nguyệt San sư muội từ lâu, nhưng ta không biết nên làm như thế nào… Xin hãy dạy ta… Về phần thù lao, Bạch sư đệ muốn cái gì, chỉ cần Triệu mỗ có thể làm được nhất định sẽ toàn lực, mặc dù là Thiên Thú Hồn, ta cũng có thể lấy được!
Sau khi đi vào căn phòng, Triệu Thiên Kiêu hít sâu, hắn không quan tâm Thần Toán Tử và Tống Khuyết đang có mặt trong phòng, mà là nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, ôm quyền cúi đầu thật sâu.
Thần Toán Tử hít sâu một hơi, Tống Khuyết ở bên cạnh há hốc mồm, cho dù bọn họ nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới Triệu Thiên Kiêu cao cao tại thượng sau khi đi vào gian phòng Bạch Tiểu Thuần, câu nói đầu tiên lại bá đạo như vậy.
Chẳng những hai người bọn họ sửng sốt, hai tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu cũng ngạc nhiên.
Nhất là Triệu Thiên Kiêu đưa ra thù lao là Thiên Thú Hồn, lập tức làm nội tâm bọn họ đập mạnh, một phần Thiên Thú Hồn có thể đổi một viên Nguyên Anh đan trong tông môn, giá trị vô cùng to lớn.
Vào lúc bốn người ngạc nhiên, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi tại chỗ, hắn từ đầu đến cuối đều không có đứng dậy, hiện tại hắn nhíu mày, sắc mặt không vui.
– Triệu sư huynh, Bạch Tiểu Thuần ta vừa gặp ngươi đã quen thân, ta thấy ngươi thành tâm thành ý hỏi cho nên mới đồng ý giúp ngươi, nhưng ngươi lại đưa ra thù lao, ngươi cho rằng Bạch Tiểu Thuần ta sẽ coi trọng phần thù lao này sao?
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, dường như rất tức giận, hắn phất tay áo tiễn khách.
– Thiên Thú Hồn… Hừ, Bạch Tiểu Thuần ta muốn có sẽ tự mình đạt được, cũng không phải dùng phương thức này để có được nó, Triệu sư huynh, ngươi đi đi, Bạch mỗ không tiễn!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần m trầm, giận dỗi mở miệng.
Hắn vừa nói ra lời này đã làm Thần Toán Tử cùng Tống Khuyết ngừng hô hấp, hai tùy tùng sau lưng Triệu Thiên Kiêu càng giật mình không nhỏ, từ trước tới nay bọn họ chưa bao giờ gặp người cùng thế hệ nào nói chuyện với Triệu Thiên Kiêu như vậy, sau khi kịp phản ứng muốn gào lên, Triệu Thiên Kiêu lại ngẩng đầu ngăn cản hai người bọn họ.
Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần thật lâu, trong mắt mang theo vẻ thâm thúy, sau nửa ngày Triệu Thiên Kiêu cười lớn, trên mặt hắn rất ít khi xuất hiện nụ cười, hiện tại Triệu Thiên Kiêu lại cười như chưa từng cười trong đời.
– Là ngu huynh lỗ mãng, sư đệ không nên tức giận.
Nụ cười này mang theo chân thành, trái tim hai tùy tùng sau lưng hắn đập rộn lên, bọn họ đi theo Triệu Thiên Kiêu đã lâu, bọn họ chưa bao giờ thấy Triệu Thiên Kiêu cười cho nên hiện tại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, lúc này càng kiêng kị Bạch Tiểu Thuần hơn.
Bạch Tiểu Thuần cười ha hả rồi đứng lên.
– Đại sư huynh, ta cũng không phải là người chơi thủ đoạn để tăng giá lên, ta giúp ngươi không cần thù lao gì cả, nếu như nói thù lao, như vậy đó chính là tình bằng hữu của chúng ta!
Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình nói những lời này rất phong cách, nội tâm càng đắc ý.
Thần Toán Tử và Tống Khuyết nhìn nhau, Triệu Thiên Kiêu cũng sững sờ nhìn Bạch Tiểu Thuần một lúc, trong nụ cười còn mang theo chân thành, hắn lắc đầu sau đó ngồi trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Ta thích Trần Nguyệt San, Tiểu Thuần, ngươi nói ta nên làm thế nào?
Bạch Tiểu Thuần cũng ngồi xuống, hắn lấy linh nhưỡng ra, Thần Toán Tử cơ linh tiến lên rót rượu cho hai người, Bạch Tiểu Thuần cầm lấy chén rượu uống một ngụm, trong mắt mang theo ý xuất trần.
Triệu Thiên Kiêu không có thúc giục, hắn cũng cầm chén rượu lên uống một ngụm, chờ đợi Bạch Tiểu Thuần trả lời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ta Là Tùy Tùng Của Nữ Phản Diện [Dịch] Ta Là Tùy Tùng Của Nữ Phản Diện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ta-La-Tuy-Tung-Cua-Nu-Phan-Dien-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Ta Tại Bệnh Viện Tâm Thần Học Trảm Thần [Dịch] Ta Tại Bệnh Viện Tâm Thần Học Trảm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Ta-Tai-Benh-Vien-Tam-Than-Hoc-Tram-Than-Audio.jpg)

![[Dịch] Thốn Mang [Dịch] Thốn Mang](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thon-Mang-SE-Audio-Truyen.jpg)

