Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 305 : Bạch Tú Tài (2) (c1521-c1525)
❮ sautiếp ❯Chương 1521: Bạch Tú Tài (2)
Bất luận là chuyện cười của hàng xóm hay tin đồn của các hộ gia đình lớn ở bên trong thị trấn, cho tới lời đồn đại liên quan tới tiên nhân, ở bên trong tửu phường, đều bị những người ở đây, sau khi uống nhiều, mang theo sự thần bí, lớn tiếng nhắc tới, đưa tới tiếng cười của vô số người.
Đối với phần lớn chúng sinh mà nói, hàng ngày mang theo một vài tiếng cười bình thản, chính là lạc thú lớn nhất.
– Đây không phải là Bạch tú tài sao? Chủ quán, xem ra Tiên Nhân Túy ở chỗ của ngươi, lại có thêm một vị khách quen.
Sau khi người thanh niên đi vào, mấy đại hán say khướt ở bên trong tửu phường nhất thời lại chỉ vào người thanh niên, nở nụ cười.
Lời nói này, đối với người thanh niên cũng say khướt kia, không biết là có ý tốt hay là ác ý.
Đối với người thanh niên trước mắt này, người của huyện thành nhỏ này có thể xa lạ, nhưng đối với các khách quen của tửu phường này, đều đã quen thuộc.
Cho dù người thanh niên này chỉ mới xuất hiện ở bên trong huyện thành nhỏ từ mấy tháng trước, cũng không nó chuyện với người khác, cũng không có người nào biết hắn tên là gì.
Chỉ có điều thoạt nhìn khí chất của hắn khác với các đại hán khác, toàn thân lại mặc trường bào màu trắng, còn có dáng vẻ chán chường.
Thi thoảng trong mắt hắn lộ ra sự mờ mịt cùng thống khổ.
Điều này sẽ không ảnh hưởng tới suy đoán trong lòng của mọi người đối với người thanh niên này.
Đây là một văn nhân, cũng một người tú tài.
Vì hắn mặc áo bào trắng, vì vậy mọi người ở trên phương diện xưng hô, cũng lại gọi hắn là… Bạch tú tài.
– Bạch tú tài này chắc là đi thi bị thi rớt, không còn mặt mũi về nhà, lúc này mới cả ngày mua say…
– Không đúng.
Theo ta nghĩ, Bạch tú tài này nhất định là cả nhà đã chết.
Đoán chừng là trên đường gặp phải giặc cướp, chịu không nổi đả kích này, mới có thể mệt mỏi như vậy.
Mọi người bên trong tửu phường không nhớ được Bạch tú tài này đã tới mua rượu bao nhiêu lần.
Lúc này nhìn dáng vẻ chán chường này của đối phương, đều đang xúc động suy đoán.
Những tiếng ầm ĩ bàn luận, truyền vào trong tai của người thanh niên.
Hắn giống như không nghe được, lảo đảo đi tới trước quầy tửu phường, trong tay cầm bầu rượu đặt ở phía trên, âm thanh mang theo sự lười biếng, thì thào mở miệng.
– Chủ quán, cho một bầu… Tiên Nhân Túy.
Tiên Nhân Túy ở chỗ các ngươi… đúng là rượu ngon.
Chủ tửu phường là một lão nhân.
Toàn thân lão nhân này mặc áo xanh, nhìn người thanh niên tinh thần sa sút trước mắt này, thở dài, trầm giọng nói.
– Bạch tú tài, đã sắp tới cuối năm rồi.
Ngươi giữ lại tiền bạc của mình, nhanh trở về nhà đi.
– Nhà…
Trong chớp mắt, người thanh niên run rẩy nở nụ cười.
Chỉ là nụ cười kia mang theo sự mờ mịt, còn có một tia thống khổ.
Hắn chợt lấy từ trong người ra một xấp tiền dầy, đập vào trên bàn.
– Chủ quán, ngươi khi dễ ta không có tiền sao?
Chủ tửu phường nhíu mày.
Mắt thấy người thanh niên này không nhìn thấy được lòng tốt của người khác, hắn có chút không vui, cầm tiền, rót đầy bầu rượu, sau đó ném tới, rồi không tiếp tục để ý tới nữa.
Người thanh niên tiếp nhận bầu rượu, trong mắt thoáng lộ ra sự si mê đối với rượu, vội vàng uống một ngụm lớn.
Trên mặt hắn thoáng có chút ửng đỏ.
Trong mắt càng thêm mơ hồ.
Nhưng trên mặt hắn lại lộ ra vẻ tươi cười, lảo đảo đi từ trong tửu phường ra ngoài.
Lúc này, mấy hài đồng ỏ bên trong tửu phường đã đuổi nhau, chạy ầm ĩ đến bên cạnh người thanh niên.
Mắt thấy bộ dạng của người thanh niên như vậy, bọn chúng đều vòng quanh hắn chơi đùa, thỉnh thoảng truyền ra tiếng non nớt của trẻ nhỏ, gọi tửu quỷ.
Người thanh niên không để ý đến chúng.
Sau khi đi ra khỏi tửu phường, trời bên ngoài đã tối.
Gió thu lại càng lạnh hơn.
Thời điểm nhìn lại, các nhà ở bốn phía xung quanh đều đã lên đèn.
Duy nhất chỉ có ở trong lòng của hắn, vẫn tối tăm một mảnh.
Ở dưới sự vô tình này, bóng tối trong lòng lại càng lan tràn ra tới hai mắt.
Trong một mảnh đục ngầu, thân ảnh của hắn dần dần lắc lư đi xa, đi thẳng tới một chỗ miếu thờ cũ nát, hắn mới ngã xuống, dựa vào bức tường của miếu thờ, cầm bầu rượu, một ngụm, lại một ngụm…
Gió thu càng lạnh hơn.
Tiếng gió từ bốn phía xung quanh thổi tới cũng càng lớn hơn, giống như âm thanh nức nở, vang vọng ở bên tai, thổi những chiếc lá khô đầy đất.
Trên mặt đất phát ra những tiếng xào xạc.
Có một vài lá khô bị gió cuốn lên, rơi vào trên người của người thanh niên.
Người thanh niên kinh ngạc nhìn chiếc lá vàng khô rơi vào trên mu bàn tay.
Chiếc lá cây này… che trên một vết thương rất nhỏ giống như bị lửa đốt trên mu bàn tay của hắn.
– Hạo nhi…
Người thanh niên nhỏ giọng kêu lên.
Vào giờ phút này sự bi thương trong lòng hắn lại hiện ra.
Hắn chỉ có thể uống rượu, dùng Tiên Nhân Túy này để khiến cho mình chìm đắm ở trong cảm giác mơ hồ say khướt, chìm đắm ở trong men say, hình như chỉ có như vậy… Mới có thể khiến cho hắn quên được quá khứ bi thương cùng với sự mơ hồ đối với sau này.
Hắn, chính là Bạch Tiểu Thuần.
Đã từng vui sướng, đã từng mỉm cười, lại giống như thời tiết này.
Mùa hè trôi qua, trời thu… bất tri bất giác, đã trở thành tất cả.
Biến mất, còn có nhà của hắn.
Theo toàn bộ thế giới Thông Thiên tan vỡ, một tiếng động trời long đất lở vang lên.
Trước khi hắn mất đi ý thức, cuối cùng nghe được tiếng nổ lớn.
Tất cả mọi thứ, sau khi hắn tỉnh dậy ở thế giới xa lạ này, cũng đã bị mất…
Nhà… không có.
Nghịch Hà Tông, Lý Thanh Hậu… Hồng Trần Nữ, Tống Quân Uyển, tất cả… cũng đã mất.
Cũng may, hình như Thiên Tôn cũng mất.
Chỉ là sau khi làm hết tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần không có nổi cảm giác khuây khỏa khi báo được thù.
Trong lòng hắn có chỉ sự bi thương, đã hóa thành biển rộng, nhấn chìm hắn ở bên trong.
Hắn cũng muốn tỉnh lại, thậm chí sau khi bị truyền tống đến Tiên Vực này, hắn dùng vài tháng, sử dụng khả năng mình có được, sử dụng tu vi của mình, sử dụng thần trí của mình, sử dụng tất cả năng lực của mình để đi tìm.
Nhưng hắn tìm được… Tất cả đều là thi thể.
Hết lần này tới lần khác, mỗi một người từ đại lục Thông Thiên bị truyền tống ra, đồng thời, vì không chịu nổi mà trở thành thi thể đã chết, trở thành bóng ma đè nặng trong lòng Bạch Tiểu Thuần, trở thành những giọt nước mắt khiến hắn run rẩy, trở thành một đòn chấn động khiến cho hắn mất đi tất cả!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1522: Chuyện Trong Miếu, Chuyện Người Bên Ngoài (1)
Tìm mấy tháng, vô số thi thể này, có Nguyên Anh, thậm chí cũng có Thiên Nhân.
Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần suy sụp.
Hắn không dám tìm nữa.
Hắn không dám ở trong quá trình tìm kiếm này, có một ngày, giống như mình nghĩ, sẽ nhìn thấy được Lý Thanh Hậu, nhìn thấy được Hồng Trần Nữ, nhìn thấy được Tống Quân Uyển, nhìn thấy được tất cả người quen, chỉ là thân thể đã tử vong.
Bạch Hạo ngã xuống.
Tính toán của người canh giữ lăng mộ.
Nước mắt của Đỗ Lăng Phỉ.
Thế giới tan vỡ.
Thậm chí cuối cùng từng thi thể một… khiến cho Bạch Tiểu Thuần, không chịu nổi.
Cuối cùng, ở trong huyện thành nhỏ này, tâm linh mệt mỏi khiến hắn không còn sức lực, lặng lẽ, sống mơ mơ màng màng…
Hắn vốn cũng không phải là nhân vật lớn dã tâm bừng bừng giống như Thiên Tôn.
Hắn chỉ là một nhân vật nhỏ, chỉ là một người muốn tìm kiếm vui sướng trường sinh… Bạch Tiểu Thuần.
– Nếu như còn sống, các ngươi… ở nơi nào…
Trong miệng Bạch Tiểu Thuần mơ hồ nỉ non, hai mắt lộ ra sự cay đắng nhắm nghiền, say tới mức ngủ mất.
Sáng sớm.
Bầu trời trắng mờ mịt xa xăm, giống như bong bóng cá, chậm rãi khuếch tán.
Mây xung quanh vốn là màu đen, nhưng ở dưới ánh sáng mờ mịt này, dùng mắt thường có thể thấy được nó đã trở thành màu tím xám, lại từ từ biến thành màu đỏ.
Quầng sáng mờ dần dần lan xa vạn trượng, xuyên qua tất cả tầng mây, chiếu xuống thế giới này.
Đồng thời, có bóng dáng của một già một trẻ từ bên trong núi rừng phía xa đi tới.
Lão già kia toàn thân mặc đạo bào, tu vi Kết Đan toàn thân mặc dù thu lại, nhưng vẫn từ trong mắt hắn truyền qua.
Về phần tiểu đồng bên cạnh hắn, chỉ là ngưng khí mà thôi.
Hai người một đường đi tới trước cái miếu đổ nát của huyện thành nhỏ này.
Tiểu đồng liếc mắt liền nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần đang say ngủ ở trong góc, khẽ nhíu mày.
– Thế gian nhiều điều đau khổ.
Người không chiếm được đại đạo, suốt đời giống như con kiến hôi.
Để ý đến hắn làm gì.
Lão nhân lắc đầu, dẫn theo tiểu đồng đi vào bên trong miếu thờ.
Miếu thờ này giống như đã từng trải qua một lần bị lửa thiêu, rất đổ nát.
– Sư tôn, chính là chỗ này sao?
– Nơi đây chính là nơi thiên hỏa năm đó hạ xuống.
Ngươi ở nơi này cảm nhận, có thể khiến cho Dẫn Hỏa Quyết của ngươi cao hơn một tầng.
Lão nhân gật đầu, nhìn bốn phía xung quanh không còn nơi nào nguyên vẹn, khẽ thở dài.
– Ở đây từng là một chỗ ngôi miếu của mẹ Vĩnh Hằng.
Trước khi cảm nhận, ngươi đi cúi chào mẹ Vĩnh Hằng trước đã.
– Mẹ Vĩnh Hằng?
Tiểu đồng nghiêm sắc mặt, lập tức hướng về phía miếu thờ cúi đầu.
– Sư tôn, theo lời đồn đại về con của Vĩnh Hằng cùng kẻ địch Thiên Ngoại, là sự thật.
Chúng ta ngẩng đầu nhìn được, chính là kẻ địch Thiên Ngoại, đúng hay không?
Tiểu đồng ngẩng đầu nhìn sư tôn của mình, đột nhiên hỏi.
Trong lòng hắn đã có đáp án, nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ ràng.
Trong mắt hắn, sư tôn này là người không gì không làm được, không gì không biết.
Âm thanh hai sư đồ trò chuyện dần dần truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần từ từ mở mắt ra.
Lại là một đêm say rượu, khiến cho đầu của hắn có chút đau đớn.
Hắn mở hai mắt ra, đều rất mông lung.
Sau khi chậm rãi tỉnh táo lại, ký ức hiện lên, khiến cho tim hắn lại bắt đầu đau đớn cùng mờ mịt.
Cảnh tượng bị ép phải dung hợp cùng Đỗ Lăng Phỉ qua, từng đệ tử ở tử vong trước mắt mình, một loạt những tính toán, sau khi trải qua một vụ nổ trải long trời lở đất, thế giới diệt vong.
Có thể nói, những gì Bạch Tiểu Thuần trải qua, là rất nhiều bằng hữu bằng tuổi, vĩnh viễn cũng không có cách nào tưởng tượng được.
Nhưng hết chuyện này tới chuyện khác, khiến cho hắn bị lạc mất phương hướng, khiến cho hắn cay đắng, khiến cho hắn thống khổ, khiến cho hắn mờ mịt.
Hình như chỉ có sau khi say, ở trong giấc mơ mơ hồ, hắn mới có thể tìm được hạnh phúc cùng vui sướng đã mất đi… Mà sau khi tỉnh táo lại, khi hắn ngẩng đầu nhìn thấy bầu trời này hoàn toàn khác với ở thế giới Thông Thiên, sự chán chường hắn không thể nào khống chế được lại dâng lên, khiến hắn trở nên sa sút tinh thần.
Đối với thế giới lớn này, trong mấy tháng Bạch Tiểu Thuần ở đây, từ trong những gì mọi người nói chuyện, hắn đã biết được, nó là… đại lục Vĩnh Hằng.
Ngay cả người phàm cũng đều biết, mảnh thế giới này có một lời đồn đại tuyệt đẹp… trong truyền thuyết, đại lục Vĩnh Hằng trên thực tế là một đóa hoa vĩnh hằng.
Đóa hoa này quá lớn.
Năm cánh hoa của nó, chính là năm mảnh địa vực Tiên Vực rộng mênh mông, có thể nói là vô tận.
Mọi người gọi hoa vĩnh hằng là mẹ Vĩnh Hằng.
Chúng sinh ca tụng, khen ngợi, thành kính đối với mẹ Vĩnh Hằng.
Cho dù là ở bên trong huyện thành nhỏ này, đều có ngôi miếu của mẹ Vĩnh Hằng.
Giống như ngôi miếu phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần đang ngồi, nhiều năm trước, bị thiên hỏa thiêu đốt, trở thành một nơi đổ nát.
Trước đây, khi không có bị đốt cháy, ở đây… chính là ngôi miếu của mẹ Vĩnh Hằng.
Trong truyền thuyết, mọi người ở trên cánh hoa vĩnh hằng, vô số năm qua, hình như từ khi thế giới này bắt đầu có sinh mạng sinh ra, trước sau đã như vậy…
Mà ở trung tâm của năm chỗ Tiên Vực này, nơi đó được gọi là biển Vĩnh Hằng… Trên biển Vĩnh Hằng, sương mù tràn ngập.
Người phàm không dám tới gần.
Trong truyền thuyết… ở sâu bên trong biển vĩnh hằng sâu, đã từng dựng đứng ba bức tượng cực kỳ khổng lồ!
Ba bức tượng này, bọn họ được gọi là con của Vĩnh Hằng.
Vẫn là theo lời đồn đại, ở cực kỳ lâu trước đây, ba vị con của Vĩnh Hằng đó cùng kẻ địch Thiên Ngoại, tiến hành một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa.
Kết quả của cuộc chiến tranh này, là kẻ địch Thiên Ngoại ngủ say, ba vị con của Vĩnh Hằng lại hóa thành bức tượng.
Truyền thuyết này được lưu truyền ở bên trong toàn bộ đại lục Vĩnh Hằng không biết bao nhiêu năm.
Ban đầu, bất kỳ một đoạn Thần Thoại nào ở trong quá trình lưu truyền cũng sẽ dần dần tiêu tan, hoặc là thay đổi dáng vẻ ban đầu.
Khả năng lớn nhất, sẽ từ từ, càng lúc càng nhiều người chỉ coi nó thành một lời đồn đại, sẽ không đi tin tưởng.
Nhưng hết lần này tới lần khác… chuyện liên quan tới ba vị con của Vĩnh Hằng cùng với kẻ địch Thiên Ngoại, từ đầu đến cuối, đều không có hoàn toàn tiêu tan, càng làm cho gần như mỗi một phàm nhân trên đại lục Vĩnh Hằng này, đều vô cùng tin tưởng, đây không phải là theo lời đồn đại, là lịch sử chân chính!
Bạch Tiểu Thuần cầm bầu rượu, uống một ngụm lớn.
Khi nghe hai sư đồ kia ở bên trong miếu thờ nói chuyện, hắn dần dần ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn bầu trời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1523: Chuyện Trong Miếu, Chuyện Người Bên Ngoài (2)
Nửa năm trước lần đầu tiên hắn thức tỉnh, thời điểm ngẩng đầu nhìn bầu trời cao của thế giới xa lạ này, trong đầu hắn dâng lên tiếng nổ lớn, thậm chí có một loại cảm giác hoang đường.
Mặc dù là hiện tại, hắn đã quen thuộc với bầu trời khác lạ này, cũng nghe được lời đồn đại liên quan tới lịch sử của đại lục Vĩnh Hằng này, nhưng mỗi lần hắn nhìn thấy được, trong lòng đối với điều này vẫn dâng lên sóng lớn vô tận.
Bầu trời ở đây, thật sự… quá khác biệt.
Trên bầu trời, ở hai phương hướng xa xôi đối nhau, trong trời cao có thể nhìn thấy được… mỗi nơi có năm ngọn núi lớn.
Bất kỳ một ngọn núi nào, hình như đều có thể cao cùng Tiên Vực.
Mà ở dưới năm ngọn núi của hai bên, lại tồn tại một mảnh đại lục!
Nói cho đúng, là đại lục dựng thẳng.
Thậm chí còn muốn khổng lồ hơn so với bất kỳ một chỗ Tiên Vực nào!
Núi lớn cũng tốt, đại lục dựng thẳng cũng được, tất cả đều không có gốc rễ, cũng không phải sừng sững ở trên đại lục Vĩnh Hằng, mà là từ trong không trung… xuất hiện ở trên trời cao, dường như tồn tại ở trong tinh không!
– Ở nơi này là ngọn núi cùng đại lụ gì chứ… Đây rõ ràng là một thân thể cực lớn đến mức không có cách nào tưởng tượng được… Người khổng lồ, hắn giơ hai tay lên!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thì thào, nhìn lên trên không trung.
Đây là cảm thụ trực tiếp nhất trong lòng hắn, vào mấy tháng trước, sau lần đầu tiên nhìn thấy.
Đồng thời, cho dù là hài đồng ở đây cũng hiểu lịch sử.
Bởi vì… Ở trên bầu trời này, ngoại trừ hai bàn tay to này, còn có nửa… gương mặt!
Nửa gương mặt này hình như ở trong tinh không, cách nơi này một khoảng cách quá xa.
Nhưng vẫn còn có thể khiến cho người ta nhìn thấy rõ dáng vẻ của hắn, tràn ngập uy nghiêm, tràn ngập sát ý, còn có một sự ngoan lệ tràn ngập trong đó, đập vào mắt khiến người ta kinh hãi!
Nửa gương mặt này, hiện lên trên bầu trời Vĩnh Hằng!
Nếu như nói núi lớn cùng đại lục dựng thẳng, ở trong cảm thụ trực tiếp nhất của Bạch Tiểu Thuần, là hai bàn tay to.
Như vậy mấy tháng trước, lần đầu tiên hắn nhìn thấy được nửa gương mặt này, hình ảnh khiến trong lòng hắn rung động nhất, chính là trong tinh không tối tăm ở bên ngoài đại lục Vĩnh Hằng này, tồn tại người khổng lồ vô cùng to lớn kia.
Người khổng lồ này quá lớn.
Chỉ là nửa khuôn mặt, cũng đủ để trở thành một nửa trời cao của đại lục Vĩnh Hằng.
Hắn giơ hai tay lên.
Hiển nhiên là muốn… trực tiếp đập đại lục Vĩnh Hằng này thành tro bụi!
– Hắn… chính là kẻ địch Thiên Ngoại đã đánh một trận với ba vị con của Vĩnh Hằng.
Bên tai Bạch Tiểu Thuần truyền đến âm thanh lão nhân Kết Đan kể cho đệ tử của hắn ở bên trong miếu thờ.
Theo lời đồn đại, vị kẻ địch Thiên Ngoại này hủy diệt toàn bộ tinh không.
Cho đến ở bên ngoài đại lục Vĩnh Hằng, bị ba vị con của Vĩnh Hằng đã trả giá bằng tử vong, phong ấn hắn, rơi vào giấc ngủ say vĩnh viễn.
Theo lời đồn đại, một ngày nào đó trong tương lai, vị người khổng lồ này, sẽ từ trong giấc ngủ mê thức tỉnh.
Thời khắc khi hắn mở mắt ra, sẽ hủy diệt đi tất cả tồn tại hắn đã nhìn thấy.
Bạch Tiểu Thuần cầm bầu rượu lên, uống một ngụm lớn.
Trong đầu hắn hiện lên câu chuyện hắn đã nghe được từ mấy tháng nay.
Hắn nghĩ đến bức tranh khắc cực lớn ở trên chiếc thuyền xương tầng thứ nhất.
Tất cả hình ảnh, miêu tả… chính là đoạn lời đồn đại này.
– Theo lời đồn đại… Ba vị con của Bĩnh Hằng sau khi phong ấn xong kẻ địch Thiên Ngoại, vì sóng dao động tàn sát bừa bãi những tồn tại của mảnh thế giới này, cho nên bọn họ thu tộc nhân của từng người vào trong thân thể, sau đó hóa thành ba bức tượng khổng lồ, sừng sững ở sâu bên trong biển Vĩnh Hằng.
Bên trong miếu thờ, lão nhân cũng đang nói với đệ tử của hắn về đoạn lịch sử này.
– Theo lời đồn đại, thân thể bên trong của ba vị con của Vĩnh Hằng hình thành thế giới.
Sức sống cuối cùng của bọn họ sức sống cuối cùng, khiến cho thế giới có sinh mạng, do đó ra đời chúng sinh… Tộc nhân của bọn họ, lại trở thành hoàng tộc, từng đời một dẫn dắt, thống lĩnh, khai trí, khiến cho chúng sinh dần dần đi vào quỹ đạo, bước vào tu hành…
– Theo lời đồn đại, chắc chắn năm sau, bức tượng của vị con của Vĩnh Hằng đầu tiên sẽ tan vỡ… Từ bên trong bức tượng, người của một thế giới đi ra.
Những người đó sau khi nhìn thấy được đại lục Vĩnh Hằng, thấy được hiện tượng dị thường của bầu trời, bọn họ sẽ không vui sướng khi đi ra, mà ở lại trên đại lục Vĩnh Hằng này, ở dưới sự trợ giúp của hoàng tộc của bọn họ, cắm rễ, sinh tồn, sinh sôi nảy nở…
Âm thanh ở bên trong miếu thờ không ngừng truyền đến.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe xong thật muốn cười, nhưng lại cười không nổi.
Mặc dù chuyện này, hắn ở trong mấy tháng nay, đã không phải lần đầu biết được.
Nhưng mỗi lần nghe được, trong lòng hắn đều nổi gió bão cùng chấn động, vượt qua rất xa so với chuyện những người này nói.
– Cuối cùng… Người của thế giới này, hình thành thể lực cường hãn, từng đời một truyền thừa đến nay.
Bọn họ chính là… Tà Hoàng Triều.
Hiện tại cũng là một trong hai hoàng triều lớn, còn có thế lực… mạnh nhất trên đại lục Vĩnh Hằng!
– Theo lời đồn đại, Tà Hoàng Triều cũng chú ý tới bức tượng hai vị con của Vĩnh Hằng khác.
Bọn họ biết, sớm hay muộn sẽ có một ngày, hai bức tượng này cũng sẽ nổ tung.
Chúng sinh từ hai thế giới khác bên trong, đi ra.
– Vì đối phó với kẻ địch lớn chung, Tà Hoàng Triều hoan nghênh người của hai bức tượng này xuất hiện.
Nhưng rất nhanh, ở dưới tình huống Tà Hoàng Triều còn không có chuẩn bị xong, bức tượng thứ hai… cũng tan vỡ.
Người ở bên trong bị truyền tống đến các khu vực của đại lục Vĩnh Hằng.
Nhưng lý niệm của bọn họ, rốt cuộc không phải là đối đầu đại địch, mà là tàn sát lẫn nhau.
Tà Hoàng Triều bất đắc dĩ, chỉ có thể cùng phát động chiến tranh… Hoàng tộc bên trong bức tượng thứ hai này rốt cuộc xuất hiện một cường giả Thái Cổ cảnh.
Cũng may, Tà Hoàng của Tà Hoàng Triều ta vào lúc đó cũng đột phá, cuối cùng không tạo thành sinh linh đồ thán, vì vậy đạt được cân bằng.
Bên trong miếu thờ, giọng nói của lão già mang theo sự xúc động, lo lắng truyền ra.
Bạch Tiểu Thuần uống rượu, nở nụ cười.
Loại trò xiếc lừa bịp chúng sinh này, Bạch Tiểu Thuần liếc mắt liền nhìn ra mánh khóe.
Đây rõ ràng là Tà Hoàng Triều muốn độc hưởng đại lục Vĩnh Hằng.
Bức tượng con của Vĩnh Hằng thứ hai tan vỡ lại quá sớm.
Cho nên Tà Hoàng Triều chưa có hoàn toàn chuẩn bị đầy đủ.
Vì vậy thế lực của bức tượng thứ hai đang không ngừng tập trung lại, không ngừng chống đỡ, chậm rãi đứng vững bước chân.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1524: Đây Là Một Chút Ấm Áp!
Tà Hoàng Triều rơi vào đường cùng, mới cùng hắn đạt được sự cân bằng trên trình độ nào đó.
Do đó hình thành một phía thế lực khác.
Đó là Thánh Hoàng Triều!
– Thế giới này, vốn còn gặp phải người của hoàng triều thứ ba…
Trong miếu thờ, lão nhân lắc đầu, giống như thở dài.
– Ta biết, sư tôn.
Vậy hẳn là xuất hiện người của hoàng triều thứ ba, là Khôi Hoàng Triều.
Một thời gian trước, mọi người không phải đều đang nói, bức tượng con của Vĩnh Hằng thứ ba tan vỡ sao?
Giọng nói của tiểu đồng truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, bàn tay cầm bầu rượu chợt run lên một cái.
– Đáng tiếc, bức tượng con của Vĩnh Hằng thứ ba này vốn nên xuất hiện Khôi Hoàng Triều, lại tan vỡ quá muộn… Ở trên đại lục Vĩnh Hằng hôm nay, Tà Hoàng Triều ta đã thống lĩnh ba Tiên Vực.
Thánh Hoàng Thành cũng có hai Tiên Vực, đã không có nơi nào để Khôi Hoàng Triều sống yên ổn!
– Điều đó cũng quyết định, người của Khôi Hoàng Triều này, chỉ có thể trở thành dinh dưỡng cho hai đại hoàng triều, để chúng ta tiến tới lớn mạnh.
Tất cả mọi thứ, cuối cùng cũng là đại địch của Thiên Ngoại! Thánh Hoàng Triều ra vẻ đạo mạo, nhưng yếu ớt vô cùng.
Chỉ có Tà Hoàng Triều ta cường hãn, mới có thể khiến cho đại lục Vĩnh Hằng trường tồn.Chúng ta, mới là hi vọng của đại lục Vĩnh Hằng!
Trong giọng điệu của lão nhân mang theo sự cuồng nhiệt, kiên định vang vọng.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc.
Bàn tay cầm bầu rượu đang run rẩy, chậm rãi giơ lên, lại uống một ngụm.
Chỉ là nỗi đắng chát ở trong lòng giờ phút này, rượu cũng không có cách nào làm tê liệt được.
Hắn biết, huyện thành nhỏ chỗ mình đang ở, là trên Tiên Vực thứ ba ở Tà Hoàng Triều.
Năm Tiên Vực lớn ở đại lục Vĩnh Hằng, kích thước không không chênh lênh được bao nhiêu.
Bất kỳ một Tiên Vực nào đều phong phú, vượt xa so với thế giới Thông Thiên.
Thậm chí thế giới Thông Thiên, cũng chỉ có thể tương đương với một châu của Tiên Vực thôi.
Năm Tiên Vực lớn, mỗi Tiên Vực đều có mười mấy châu.
Bên trong mỗi một châu, cũng đều có hơn mười quận.
Trong mỗi quận, tồn tại mấy trăm thành trì thật lớn…
Giống như huyện thành nhỏ nơi Bạch Tiểu Thuần đang ở, chỉ là một trong số đó.
Mà hai đại hoàng triều trên đại lục Vĩnh Hằng này, quan hệ giữa tu sĩ cùng người phàm so với thế giới Thông Thiên, cũng có một chút khác biệt.
Ở chỗ này, tu sĩ quản lý người phàm, quản lý đất đai.
Bình thường một Tiên Vực, sẽ có một vị Thiên Tôn trấn thủ thủ phủ, chấn áp thiên hạ.
Đồng thời, Bán Thần dưới trướng của hắn, lại là người quản lý trong mỗi một châu trong Tiên Vực.
Đồng thời mỗi vị cường giả cảnh giới Thiên Nhân dưới quyền Bán Thần, đi trấn thủ quận phủ.
Về phần tất cả mấy trăm thành trì lớn nhỏ, có khi là Nguyên Anh trấn thủ.
Có một ít thành trì, tu sĩ Kết Đan có thế lực, cũng có khả năng thu được tư cách này.
Cũng không phải mỗi một Thiên Tôn đèu có thể được thả ra ngoài, trở thành chủ của Tiên Vực.
Toàn bộ Tà Hoàng Triều, cũng chỉ có ba vị Thiên Tôn có tư cách này.
Mấy Thiên Tôn khác lại chỉ có thể ở lại bên trong Tà Hoàng Thành.
Về phần Tà Hoàng, lại là hắn ở bên trong Tà Hoàng Thành, thống lĩnh tất cả phạm vi!
– Đây là đại lục Vĩnh Hằng…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm nói nhỏ.
Ở đây, bất luận là phạm vi rộng lớn thế nào, xét về số lượng cường giả, thế giới Thông Thiên đều không thể nào so sánh được.
Mặc dù là cường hãn giống như Thông Thiên đạo nhân, thực lực của hắn ở trên đại lục Vĩnh Hằng này, thời điểm không có thật sự đột phá trở thành Thiên Tôn, cũng chỉ là… một trong rất nhiều chuẩn cường giả mà thôi.
Chỉ có trở thành cảnh giới Đại Thừa, thật sự lên làm Thiên Tôn, mới có thể ở trong đại lục Vĩnh Hằn này g, xem như là cường giả một phương.
Mà Thiên Tôn trên, còn có Thái Cổ Cảnh… Đây tất nhiên là một cảnh giới cực kỳ khủng khiếp.
Dù sao toàn bộ đại lục Vĩnh Hằng, Thái Cổ Cảnh chỉ có hai đại Hoàng giả.
Mà chuẩn Thái Cổ, theo Bạch Tiểu Thuần, hoặc chính là tôn xưng của Thiên Tôn đại viên mãn, hoặc chính là xưng hô của tiến giai Thái Cổ thất bại.
– Không biết mặt quỷ khóc cười có lai lịch thế nào…
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu.
Mỗi lần hắn nhớ tới việc này, cũng chỉ là nhớ tới, cảm thấy không nhất thiết phải suy nghĩ sâu xa.
Trong sự mệt mỏi mang theo bi thương cùng mờ mịt không có cách nào ném đi được, dần dần, từng cảnh tượng, từng gương mặt lại hiện ra.
Những người này đều bằng hữu cùng người thân của hắn ở trong thế giới Thông Thiên.
Chỉ là… Bạch Tiểu Thuần đã không tìm được bọn họ.
Thời điểm vừa hạ xuống, hắn đã bỏ ra mấy tháng tìm kiếm.
Hắn theo từng khí tức của thế giới Thông Thiên tìm tới.
Có thi thể xa lạ, có thi thể quen thuộc hiện lên ở trước mắt.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
Hắn ngẩng đầu, nhìn trời cao, đau khổ càng ngày càng sâu.
Chẳng biết từ lúc nào, lão nhân cùng tiểu đồng bên trong miếu thờ đã rời đi.
Lúc gần đi, trong mắt tiểu đồng này không che giấu được sự vui sướng.
Hiển nhiên hắn ở trên phương diện cảm ngộ phương pháp dẫn lửa, ở trong miếu thờ này đã có thu hoạch.
Mặt trời mọc, lặn xuống, vòng đi vòng lại, Bạch Tiểu Thuần dựa ở chân tường của miếu thờ, chìm đắm ở trong sự mờ mịt, giống như một người ngủ say, trước sau chưa từng thức tỉnh.
Mỗi ngày chỉ khi hắn đã không còn rượu, mới có thể lảo đảo đi tới tửu phường mua rượu.
Sau đó hắn lại dựa vào chân tường của miếu thờ, nhìn mặt trời mọc, mặt trời lặn, nhìn lên trên không trung, nhìn bầu trời xa lạ kia, mười ngọn núi xa lạ kia, nửa gương mặt xa lạ lại ngoan lệ.
Ngày lại ngày cứ như vậy trôi qua.
Bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng quên thời gian.
Râu ở trên mặt hắn càng lúc càng nhiều, y phục cũng càng lúc càng bẩn, đã biến thành màu xám.
Hắn thậm chí đã không muốn nhớ lại, không nghĩ tới những ký ức khiến cho hắn đau đớn nữa.
Toàn thân hắn hình như rơi vào một loại mức độ linh hoạt kỳ ảo.
Mặc dù là một mảnh lá khô rụng ở trước mắt, hắn hình như cũng có thể chăm chú nhìn cả ngày… Dường như có thể nhìn thấy được cả cuộc đời của chiếc lá khô này, nhìn thấy được hỉ nộ ái ố của nó.
Mà hắn thích xem nhất, vẫn ở thời điểm ban đêm.
Ở chỗ hắn ở, nhìn toàn bộ huyện thành nhỏ, từng nhà lên đèn.
Dưới mỗi một ngọn đèn, đều là một gia đình…
Hắn nhìn một chút, nước mắt đã cạn.
Chỉ là ngọn đèn trong lòng, trước sau đã tắt, không có cách nào thiêu đốt.
Cho đến một đêm thu, trời cao có sấm sét nổ mạnh.
Những giọt mưa lớn, mang theo hơi lạnh của mùa thu, từ trên trời rơi xuống.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1525: Đánh Cướp Bạch Tiểu Thuần (1)
Ở trong đêm mưa, Bạch Tiểu Thuần nhìn trời đất, nhìn những giọt mưa rơi vào mặt.
Thân thể hắn lần đầu cảm giác có chút lạnh giá.
Chỉ là ở trong sự lạnh giá này.
Không biết có phải ảo giác hay không, hắn cảm giác được trên tay bên phải, nơi Bạch Hạo trước khi ngã xuống hóa thành ngọn lửa tổn thương, rốt cuộc truyền đến một tia ấm áp không thể điều tra.
– Ấm áp…
Bạch Tiểu Thuần há miệng, một lát sau mới từ trong cổ họng nặn ra hai chữ này.
Dường như hắn bị tê dại dẫn tới cảm giác chậm chạp.
Hắn chậm rãi cúi đầu, những sợi tóc rối rũ xuống, cũng không che không sự kinh ngạc, rối loạn đan xen ở bên trong mắt hắn lúc này.
Hơi thở của hắn từ chậm rãi chuyển thành dồn dập.
– Ấm áp?
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy thì thào, chậm rãi nâng tay phải lên, đặt ở trước mắt.
Trong một tích tắc này, trong mắt hắn không còn ảm đạm giống như mấy ngày trước, mà là lộ ra tinh quang kinh người giống như những tia chớp trong màn đêm.
Ở sâu bên trong đôi mắt của hắn lúc này, hình như có chấp niệm ở bạo phát, hình như có sóng lớn đang cuộn trào.
– Ấm áp!
Giọng điệu run rẩy thay đổi làn điệu, truyền ra.
Tay phải của Bạch Tiểu Thuần không khống chế được, run rẩy.
Ở trong một tích tắc này, thần thức của hắn ầm ầm phát lên.
Tất cả ngưng tụ ở bên trong tay phải của hắn, trên ấn ký này.
Trước đó, hắn đã nhiều lần thi triển ra thần thức, nhưng trước sau hoàn toàn không có một chút phát giác gì.
Nhưng giờ phút này, ở trong chớp mắt khi thần thức dũng mãnh tràn vào ấn ký, nước mắt của Bạch Tiểu Thuần tưởng chừng đã khô, lại tràn ra.
– Hạo nhi… không chết!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần kích động, mừng rỡ giống như muốn phát điên.
Sấm sét bên ngoài cũng vẫn không có cách nào vượt qua được bão táp trong lòng hắn lúc này.
Hắn nhận thấy được khí tức của Bạch Hạo.
Thậm chí cảm nhận được ở bê trong ấn ký này, một tia tàn hồn của Bạch Hạo yếu ớt đến cực hạn.
Tàn hồn này giống như ánh nến trong gió, trong sự yếu ớt lại hiện ra sự quật cường không chịu tắt, cùng với sự kiên cường không có cách nào nói được, lộ ra chấp niệm.
Chỉ là trạng thái quá yếu ớt.
Có thể sau năm tháng khá dài, có thể từ từ khôi phục.
Nhưng trạng thái hôm nay, hình như một trận gió lạnh, cũng có thể khiến cho hắn phiêu diêu.
Bạch Tiểu Thuần cố gắng kìm chế sự run rẩy, đưa tay trái ấn ở trên ấn ký của tay phải, để ở trước ngực cúi đầu ngắm nhìn.
Bộ dạng hắn râu ria xồm xàm, cực kỳ giống như một người khốn cùng chán nản sử dụng tất cả sinh mạng của mình đi che chở cho trân bảo.
Ở trong đêm mưa gió rét này, lần đầu tiên từ sau kh iđi tới mảnh đại lục Vĩnh Hằng nơi này, trên mặt hắn… xuất hiện một nụ cười từ tận đáy long.
– Hạo nhi…
Bạch Tiểu Thuần thì thào.
Ở trong sự kích động này, hắn giống như một đứa bé vậy, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.
Ban đầu, lúc còn ở thế giới Thông Thiên, bình thường đều có thể nhìn thấy nụ cười này ở trên gương mặt của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng hôm nay, sau tất cả những gì đã từng trải qua, nụ cười này đã trở thành quý giá.
Ở trong sự chán chường này, ở trong tình trạng tinh thần sa sút này, tàn hồn của Bạch Hạo giống như một ngọn đèn sáng lên ở bên trong đêm tối, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở trong mưa gió đêm rét, ở nơi này, cảm nhận được sự ấm áp.
Giống như hồi ức năm đó, khi sư đồ của hai người ở bên trong cửa hàng luyện linh tại Man Hoang, sống nương tựa lẫn nhau.
Ở trong huyện thành nhỏ này, ở trong ngôi miếu đổ nát này, trước lúc mặt trời mọc, Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn tỉnh lại.
Hai mắt hắn đang khép chặt chợt mở ra.
Hắn lại lập tức nhìn về phía tay phải của mình.
Dường như hắn sợ tất cả mọi điều đêm qua, chỉ là một giấc mộng kỳ ảo của mình biến hóa ra.
Cho đến hắn nhìn thấy ấn ký ở trên mu bàn tay, sau hết lần này tới lần khác dùng thần thức cảm nhận, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Hạo, không có chết!
Hoặc nói, hắn không có hoàn toàn tan thành mây khói, hồn phi phách tán.
Có lẽ đây là thủ đoạn cuối cùng của người canh giữ lăng mộ.
Cũng có lẽ là chấp niệm của Bạch Hạo, khiến cho Bạch Hạo vẫn còn lưu lại một tia tàn hồn.
Tàn hồn này, chính là trước đây thời điểm Bạch Tiểu Thuần ôm hắn, ngọn lửa này rơi vào trên mu bàn tay của hắn.
Chỉ có điều ngọn lửa này quá nhỏ yếu, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan.
Mặc dù dung nhập ở bên trong dấu vết này, nhưng trái tim của Bạch Tiểu Thuần không thể tĩnh lặng được.
Ở dưới sóng lớn gió bão liên tiếp diễn ra, hắn không có cách nào nhận thấy được dao động yêu ớt tới cực điểm của tàn hồn ở bên trong ấn ký này.
Cho đến hiện tại, ở bên trong huyện thành nhỏ này, ở trong trạng thái tinh thần sa sút, ở dưới sự cay đắng này, trong sự tĩnh mịch chậm rãi của mặt trời mọc mặt trời lặn nơi đây, hắn cuối cùng… cảm nhận được ở bên trong ấn ký này, dao động yếu ớt gần như khó có thể phát giác ra.
– Hạo nhi, ngươi vẫn ở cùng ta…
Trong miệng Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, trong nụ cười có phần đau sót, cũng có phần bi thương.
Hắn cầm bầu rượu lên, theo bản năng tính uống một hớp.
Nhưng bầu rượu đã trống rỗng.
– Hạo nhi, ở đây Tiên Nhân Túy, là đồ tốt.
Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, ấn cái trán có chút đau đớn.
Hắn đứng dậy một lần nữa đi tới tửu phường.
Trên đường trở về, hắn vừa uống rượu, vừa nói chuyện.
Người đi trên đường ở nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, mỗi người đều lộ ra thần sắc cổ quái, cũng không ít người vội vàng né tránh.
– Bạch tú tài điên rồi!
– Hắn cũng bắt đầu lẩm bẩm.
Hắn gọi Hạo nhi, chắc là thư đồng của hắn đi?
– Cũng là một người đáng thương.
Những lời chỉ trỏ nói xấu sau lưng đến từ mọi người bên trong huyện thành nhỏ, Bạch Tiểu Thuần hình như không nghe được, ngoảnh mặt làm ngơ.
Hắn vốn chỉ sống ở bên trong thế giới của mình, phong tỏa tất cả.
Hiện tại ở bên trong thế giới của hắn, có thêm Bạch Hạo.
Hình như toàn bộ thiên địa, chỉ còn lại có hắn cùng đồ nhi của mình, vừa uống rượu, vừa thì thào.
Trong vô thức, thân thể của Bạch Tiểu Thuần dần dần lại lắc lư, đi từng
bước một, trở lại bên ngoài miếu thờ, dựa vào bức tường đổ, nhìn lên trên không trung, sự mê man trong mắt lại dâng lên.
Dao động tàn hồn của Bạch Hạo là ngọn đèn trong đêm tối của hắn, chiếu sáng thế giới của hắn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần vốn đã không muốn đi suy nghĩ tìm hiểu gì về tương lai, lại có chút tư tưởng.
– Hạo nhi, ngươi nói… Vi sư nên làm cái gì…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








