Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 304 : Đạo Môn Thứ Mười (1) (c1516-c1520)
❮ sautiếp ❯Chương 1516: Đạo Môn Thứ Mười (1)
– Đạo Môn thứ tám, càn cung!
Càn cung, đại biểu chính là trời!
Giờ phút này, theo Thông Thiên đạo nhân phát cuồng, theo Đạo Môn Pháp của hắn thi triển đến trình độ Đạo Môn thứ tám, thế giới biến sắc, phong vân cuốn lên.
Toàn bộ trời cao đều đang run rẩy.
Hình như tay của Thiên Tôn hóa thành bàn tay vô hình nhìn không thấy, thâm nhập vào trên bầu trời, thình lình xé trời cao ra một vết nứt cực lớn.
Vết nứt này tách ra rồi lan tràn khuếch tán, giống như hóa thành một lưỡi dao sắc bén, muốn chém ra tất cả, muốn toàn bộ trời cao này, đều vỡ ra.
Theo vết nứt xuất hiện, sóng dao động mênh mông kinh người ở trên trời cao bạo phát ra.
Nó đi qua nơi nào, tất cả Trường Sinh Đăng đều đang run rẩy.
Lúc này, Thông Thiên đạo nhân ở trên mỗi ngọn đèn đèn đều đang gầm thét, đồng thời giơ tay lên, đồng thời thi triển… Đạo Môn thứ tám, càn cung pháp!
Ầm ầm ầm!
Trời cao vỡ nát.
Từng ngọn đèn Trường Sinh Đăng cũng đều bị xé ra.
Phóng tầm mắt nhìn lại, vô số Trường Sinh Đăng bên trong trời cao đồng thời vỡ nát diệt vong.
Lúc này hơi thở của Thông Thiên đạo nhân trở nên cực kỳ hỗn loạn, mệt mỏi cùng suy yếu hiện ra đặc biệt rõ ràng ở trên người hắn.
NNhưng trong mắt của hắn lại lóe tinh quang.
Thân thể suy yếu, rốt cuộc lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, đang dần khôi phục.
Nhất là trong mắt hắn mang theo một ánh mắt giống như trong thiên địa, bá đạo vô thượng, chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Tiểu Thuần, nếu như ngươi không có thủ đoạn khác, như vậy ngày hôm nay… Lại ngoan ngoãn tuyệt thế đại dược cho ta đi!
– Ngươi thật sự… phá vỡ được sao?
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần vẫn rất bình tĩnh, chỉ là sát ý trong đôi mắt kia đã càng thêm mãnh liệt.
Trong lời nói thản nhiên lại dường như có sự đùa cợt vô tận.
Đồng thời hắn cũng đang suy tư.
Đến lúc này, thủ đoạn Thông Thiên đạo nhân có thể dựa dẫm, lại còn không thể hiện ra.
Thông Thiên đạo nhân nghe vậy không ngờ sửng sốt.
Rất nhanh, sắc mặt hắn lại liên tiếp biến đổi mấy lần.
Thân thể hắn bỗng nhiên lui lại, nhìn bốn phía xung quanh.
Hắn cảm nhận được mình hít thở không thông.
Hắn nhìn lên trên không trung, hắn thấy được lưới thế giới!
Nhìn mặt đất, hắn giống như thấy được một đế đèn cực kỳ khổng lồ…
Sắc mặt của hắn dần dần khó coi tới cực hạn.
Toàn thân thân thể hắn run rẩy.
Trong chớp mắt, thậm chí trong mắt hắn lần đầu tiên xuất hiện ra vẻ cay đắng cùng phức tạp!
– Thật hay cho một Trường Sinh Đăng, thật hay cho một Trường Sinh Quyển!
Giờ phút này, toàn bộ thế giới Thông Thiên không ngờ chính là một ngọn đèn cực kỳ khổng lồ, Trường Sinh Đăng!!
Mặt đất của thế giới, chính là đế đèn.
Lưới thế giới chính là chụp đèn.
Thông Thiên đạo nhân hắn… vẫn còn là sáp.
Thân thể hắn, vẫn còn đang… thiêu đốt trong sự vô hình, giống như ngọn đèn dầu!
Đây là… ba cách thức của Trường Sinh Đăng!
Một là bản thân, hai là trời, ba là thế giới!
Đạo pháp tuyệt luân!
Kinh diễm vô song!
– Là ta xem thường Trường Sinh Quyển… Hoặc nói, là ta xem thường Trường Sinh Quyển của Bạch Tiểu Thuần ngươi!
Thông Thiên đạo nhân nhìn, toàn thế giới vào giờ phút này đã hóa thành một ngọn đèn Trường Sinh Đăng.
Trong lòng của hắn tràn ngập sự phức tạp.
Đối với Trường Sinh Quyển hắn hiểu không ít.
Nhưng bất luận là đại đệ tử của hắn hay Đỗ Lăng Phỉ, sau khi tu luyện Trường Sinh Quyển, cũng không có giống như Bạch Tiểu Thuần vậy, lộ ra đạo pháp kinh thiên động địa như vậy.
Lúc này mắt thấy thế giới này hóa thành Trường Sinh Đăng, theo hỏa diễm vô hình thiêu đốt mình, ý chí thế giới của hắn rốt cuộc bị mạnh mẽ lấy đi.
Thậm chí trái lại, dường như ở dưới Trường Sinh Đăng ảnh hưởng, mảnh thế giới này… không còn tiếp tục tôn hắn là chủ, không lại tán thành đối với hắn, mà là xuất hiện đè ép cùng tiêu diệt!
Bạch Tiểu Thuần đứng ở phía xa, nhìn tất cả những điều này.
Nhưng chân mày hắn lại nhíu lại thật sâu.
Cho tới bây giờ, hắn vẫn không nhìn ra được, Thông Thiên đạo nhân rốt cuộc có thủ đoạn thế nào, trươc đó mới có thể mang tâm tính cho rằng mình sẽ tất thắng!
– Hắn nhất định còn có đòn sát thủ chân chính! Ta cũng không tin, dưới Trường Sinh Đăng, hắn vội vàng còn không lấy ra!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên hàn quang.
Hắn giơ tay phải, vung lên.
Ngay lập tức thế giới này hóa thành Trường Sinh Đăng chợt lập lòe, tất cả bạo phát.
– Bạch Tiểu Thuần, Cửu Đại Đạo Môn của lão phu, còn có một môn cuối cùng này!
Tơ máu trong mắt Thông Thiên đạo nhân càng nồng đậm.
Hắn ngửa mặt lên trời rít gào một tiếng.
Hai tay hắn giơ lên, trên dưới đan xen, lòng bàn tay đối nhau, lại ở trước mặt thể hiện một ấn ký quỷ dị.
– Đạo Môn… trung cung!
Thông Thiên đạo nhân gầm khẽ, hai tay chợt đẩy về phía trước.
Sáu thanh phi kiếm thể hiện ba hàng ấn ký, chỉ ở trong một tích tắc này, đồng thời bạo phát ra, thình lình có sự sống chết.
Ở trong một chớp mắt này, khuếch tán ra ở bốn phía xung quanh hắn.
Một mặt sinh, một mặt tử sau khi ở cùng một chỗ sau, rốt cuộc hình thành một sinh tử đồ.
Trong những tiếng ầm ầm phát ra, sinh tử đồ này không ngừng trở nên dồi dào, giống như muốn ở vị trí yếu hại, xông ra khỏi cái chụp đèn thế giới này.
Trong nháy mắt khi khí tức sinh tử cường hãn vừa xuất hiện, lại làm cho cả trời cao biến đổi, giống như lấy chỗ của Thông Thiên đạo nhân, phân chia thành hai bộ phận.
Một phần nhanh chóng héo rũ giống như tử vong.
Một phần khác lại là sức sống dạt dào, giống như mới sinh.
Nếu như có thể đứng ở một độ cao cực hạn, có thể nhìn thấy được Trường Sinh Đăng do Bạch Tiểu Thuần lấy thế giới hóa thành, ở dưới sinh tử đồ này cũng bị ảnh hưởng, phân nửa héo rũ, phân nửa mới sinh, vô cùng quỷ dị.
Đồng thời, Thông Thiên đạo nhân bỗng nhiên rít gào, hai tay giơ lên, hung hăng xé một cái!
– Mở!
Lấy sinh tử làm cái giá phải trả, muốn tách sinh tử ra, mượn hư không bị xé rách này để xé rách Trường Sinh Đăng!
– Nếu như đây là chỗ dựa của ngươi, như vậy… Thông Thiên đạo nhân, ngày hôm nay, ngươi nhất định phải ngã xuống!
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở miệng.
Ở trong nháy mắt khi Thiên Tôn muốn xé rách trời cao, hắn nhắm hai mắt lại, trong chớp nhoáng lại mở ra.
Trường Sinh Đăng do toàn thế giới hóa thành, chợt… tắt!
Sau khi nó tắt, tất cả ánh sáng trong toàn thế giới trong nháy mắt đều biến mất.
Chỉ còn lại có hỏa diễm vô hình đang thiêu đốt ở trên thân của Thông Thiên đạo nhân, vốn dùng mắt thường không thể nào nhìn thấy được, nhưng khi toàn thế giới trở nên tối tăm, hỏa diễm vô hình ở trên thân của Thông Thiên đạo nhân lại lộ ra rõ ràng, đang lay động kịch liệt, giống như muốn tắt!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1517: Đạo Môn Thứ Mười (2)
– Đèn tắt, người diệt!
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Trong chớp mắt khi giọng hắn vừa thốt ra, trong nháy mắt toàn thế giới tối tăm có một khí tức diệt sạch không có cách nào tưởng tượng được chợt bạo phát ra ở bên trong bóng tối này, từ bốn phía xung quanh, từ toàn thế giới, từ toàn bộ thiên địa tăng lên, giống như dời núi lấp biển, lao thẳng đến chỗ của Thông Thiên, không để ý tới trung cung của Đạo Môn, không để ý tới tất cả mọi sự chống đỡ, không để ý tới ý chí của Thông Thiên đạo nhân, muốn thổi tắt hỏa diễm trên người hắn, thậm chí cả hỏa diễm sinh mệnh của hắn!
– Không!
Thông Thiên đạo nhân phát ra tiếng gào thét thê lương.
Hắn có loại cảm giác mãnh liệt, sinh tử của mình sẽ bị dập tắt ngay trong nháy mắt này.
Không kịp suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều, Thông Thiên đạo nhân ở trong tiếng rít gào này, tay phải bỗng nhiên giơ lên, một tay đặt ở mi tâm của mình, hung hăng kéo ra ngoài một cái, lập tức một thanh thiết kiếm rỉ rét bị hắn trực tiếp rút từ trong cơ thể ra!
Chính là… thanh Vẫn Kiếm!
Trong tay cầm Thiên Ngoại Vẫn Kiếm, tiếng hô của Thông Thiên đạo nhân ở trong bóng tối này chấn động khắp nơi.
Hắn hung hăng chém một cái về phía hắc ám đang muốn tới thổi tắt hỏa diễm sinh mạng của mình!
Một kiếm hạ xuống, chém không ra tối tăm.
Chỉ thấy có những tiếng rắc rắc vang lên.
Trong chớp mắt khi thanh Vẫn Kiếm cùng hắc ám trong toàn thế giới va chạm một cái, từ trên thanh Vẫn Kiếm truyền ra.
Trong chớp mắt này, Thông Thiên đạo nhân không có cách nào tin tưởng được.
Thân thể hắn run rẩy.
Thanh Vẫn Kiếm này… lại trực tiếp tan vỡ nổ tung ra, chia năm xẻ bảy, ầm ầm vỡ nát diệt vong.
Đồng thời, bóng tối xung quanh lại không có cách nào ngăn cản, trong nháy mắt lại trực tiếp nhấn chìm thân thể của Thông Thiên đạo nhân ở bên trong… Ở trong chớp mắt khi thân thể bị nhấn chìm, ánh nến trong đêm tối, chợt, tắt!
Đèn tắt, người diệt, hình thần câu diệt!
Thế giới thoáng cái yên tĩnh.
Dần dần, khi hắc ám tản đi.
Ở bên trong thiên địa này, tất cả ánh sáng trong thế giới lại một lần nữa khôi phục.
Trường Sinh Đăng cũng tiêu tan.
Trên Thông Thiên Hải, Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó.
Chỉ là trên mặt hắn lại không có một chút vui sướng nào.
Lúc này hắn nhìn chằm chằm vào vị trí Thông Thiên đạo nhân bị loại bỏ lúc trước.
Hắn rốt cuộc hiểu rõ… nguyên nhân của sự bất an của mình, suy đoán trước sau của mình!
– Mặt quỷ khóc cười hắn cướp đi được, trước sau vẫn chưa xuất hiện…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần càng thêm sắc bén.
Hắn chợt cúi đầu nhìn về phía Thông Thiên Hải phía dưới đã sắp khô cạn.
Tay phải hắn đột nhiên bấm quyết, chỉ xuống dưới.
Thông Thiên Hải này lập tức lõm xuống, giống như có lực lượng vô cùng bạo phát ở bên trong.
Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần thi pháp, khu vực Thông Thiên Hải lõm xuống này, đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy cực lớn. trong lúc vòng xoáy này ầm ầm ầm chuyển động, tác động tới tất cả nước biển, hình thành tiếng rít gào ngập trời.
Mà ở trung tâm vòng xoáy này, bóng dáng của Thông Thiên đạo nhân thình lình lại xuất hiện, rốt cuộc đi từng bước một… từ đáy biển, đi ra!!
– Ngươi thật sự thiếu chút nữa, có thể giết chết được bản tôn!
Thông Thiên đạo nhân bình phục khí tức, trong mắt tràn ngập tơ máu, thoáng lộ ra một nhịp tim đập nhanh.
Nếu không phải ở trong nháy mắt vừa rồi, hắn sử dụng tàn hồn của mặt quỷ khóc cười, ngưng tụ thần thông của mình, hình thành thuật thế mạng, sợ là ở dưới Trường Sinh Đăng này, hắn đã thật sự hình thần câu diệt.
– Tàn hồn thế mạng!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần vô cùng khó coi.
Hắn nhìn Thông Thiên đạo nhân từ đáy biển đi ra, đã hiểu rõ.
Đây… chính là chỗ dựa khiến đối phương cho rằng hắn sẽ tất thắng!
Đúng là như thế.
Có tàn hồn thế mạng, giống như tóc máu của đối phương trong cuộc chiến giữa người canh giữ lăng mộ cùng đối phương ở trong Man Hoang năm đó.
Thông Thiên đạo nhân hít một hơi thật sâu.
Ở một tích tắc này, sát ý trong mắt sắc bén vô cùng.
Còn có sự điên cuồng không ngừng chớp hiện ở bên trong.
Tay phải của hắn chậm rãi giơ lên, hướng về phía bầu trời, chậm rãi ấn một cái.
– Trường Sinh Đăng của ngươi, lão phu đã chứng kiến.
Như vậy tiếp theo, chính là đạo pháp cuối cùng của lão phu!
– Con người sinh tồn thoải mái, cá lớn nuốt cá bé!
– Mảnh thế giới này, nếu đã héo rũ, sắp tử vong, như vậy tất cả chúng sinh bên trong thiên địa này chôn cùng với thế giới.
Vậy không bằng… lấy tất cả tính mạng của bọn họ cho ta, trở thành đạo pháp diệt thế lão phu đã nghĩ ra từ rất lâu, nhưng trước sau vẫn không thi triển qua.
Cũng chính là… Đạo Môn thứ mười!
Giọng nói của Thông Thiên đạo nhân giống như thiên lôi cuối cùng trong mảnh thế giới này nổ tung.
Hắn giơ tay phải lên phía trước.
Đột nhiên có một vòng xoáy cực lớn xuất hiện.
Vòng xoáy này tối tăm, ầm ầm ầm chuyển động.
Một lực hút không có cách nào hình dung, nhất thời lại từ bên trong khuếch tán ra toàn bộ thế giới Khôi Hoàng.
Giờ phút này, trời cao vốn đã nghìn lở trăm lỗ, mất đi tất cả sức sống, dùng mắt thường có thể thấy được, rốt cuộc xuất hiện vô số nếp uốn…
Bên trong thế giới khô cạn, tất cả cây cỏ trong nháy mắt tử vong.
Tất cả ngọn núi mặt đất, trong nháy mắt mất đi tất cả sinh mạng.
Tất cả sông suối, biển, cho dù là Thông Thiên Hải đã không còn lại bao nhiêu nước biển, trong chớp mắt cũng hoàn toàn khô cạn.
Sau đó lại là mãnh thú, tu sĩ, chúng sinh… tất cả tông môn, bốn mạch lớn đông tây nam bắc, còn có bên ngoài Khôi Hoàng Thành trong Man Hoang, Đại Thiên Sư cũng tốt, Cự Quỷ Vương cũng được, còn có những tu sĩ Bán Thần lão tổ của đại lục Thông Thiên.
Tất cả mọi người, đều ở trong một cái chớp mắt này, thân thể run rẩy.
Sức sống của bọn họ căn bản là không khống chế được, bị một lực hút đến từ hư vô, chợt bắt đầu hút đi…
Theo sự hấp thu, vòng xoáy ở trước mặt Thông Thiên đạo nhân đã không còn là màu đen, mà trở thành màu đỏ.
Một khí tức hủy thiên diệt địa, khủng khiếp đến cực hạn, ở bên trong vòng xoáy này, không ngừng cuộn trào mãnh liệt phát ra dao động.
Mà ở dưới ánh sáng màu đỏ này chiếu rọi, trên mặt Thiên Tôn đạo nhân lộ ra vẻ vô tình dữ tợn.
– Bạch Tiểu Thuần, đây là một thức sau cùng của lão phu, Đạo Môn thứ mười, mở!
Theo âm thanh Thiên Tôn đạo nhân vang vọng, vòng xoáy này nhất thời bạo phát, khí tức diệt thế cuồn cuộn kinh thiên.
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Hắn cảm nhận được vòng xoáy này chuyển động, giống như một hố đen, muốn hút đi sức sống của tất cả chúng sinh ở trên thế gian.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1518: Long Trời Lở Đất! (1)
Hắn còn cảm nhận được tất cả thân thể của con người bên trong Man Hoang, thậm chí Nghịch Hà Tông, đang run rẩy, lại không có lực giãy dụa, héo rũ.
Trong mắt của hắn đỏ đậm, tay phải không chậm trễ chút nào giơ lên, bỗng nhiên hướng về phía bắc mạch, chộp một cái!
Thế giới chi bảo Bắc mạch là đòn sát thủ của Bạch Tiểu Thuần!
Theo ngón tay hạ xuống, mảnh bắc mạch Thông Thiên lúc này đã không còn là đại lục Băng Nguyên, lại ầm ầm chấn động. tất cả ngọn núi trên đó ở dưới đạo pháp của Thông Thiên đạo nhân, đã sớm hóa thành tro bụi.
Thời khắc này chấn động, khiến cho đại lục này vốn đã bị tàn phá, lập tức lại truyền ra tiếng nổ lớn kinh thiên.
Ở dưới âm thanh này, những tiếng răng rắc răng rắc vag lên, khiến cho thế giới nổ lớn, thiên địa chấn động.
Từng vết nứt cực lớn theo Thông Thiên Hà đã khô cạn ở hai bên bắc mạch lập tức lan tràn ra, cho đến cuối cùng tới chỗ tiếp giáp với Man Hoang, lại giống như trực tiếp gãy!
Toàn bộ đại lục bắc mạch ầm ầm run rẩy, bắt đầu nghiêng đi, lên xuống không ngừng.
Có thể nhìn thấy được vô số đá vụn rơi xuống.
Nơi mặt đất của bắc mạch cùng Man Hoang bị gãy đôi, nâng lên thật… Cuối cùng chậm rãi phóng lên trên không trung!
Sau khi phóng lên trên không trung, cả một khối đại lục bồng bềnh.
Điều này khiến cho toàn thế giới vào giờ phút này đều có thể nhìn thấy được.
Vô số người hít sâu, vô số người hoảng sợ kinh ngạc kêu lên.
Ở trong thời khắc sức sống này trôi qua, điều này đã trở thành hình ảnh khiến tất cả mọi người chấn động, cả đời này cũng không có cách nào quên được.
– Trời ạ, này… Đây là cái gì?
– Đó là… Bắc mạch sao?
Cũng chính là ở trong nháy mắt khi đại lục bắc mạch phóng lên trên không trung, đại lục này đột nhiên tản ra ánh sáng màu xanh nhạt.
Cẩn thận quan sát, có thể nhìn thấy được những ánh sáng này thình lình đều từ trong từng vết nứt kia tản ra.
Theo ánh sáng càng thêm mãnh liệt, tất cả sinh mạng trên đại lục bắc mạch đều biến mất, bị hút vào đến bên trong thế giới pháp bảo.
Cùng lúc đó, những tiếng ầm ầm vang vọng không ngừng.
Từng khối đá lớn đá vụn, từ trên đại lục bắc mạch rơi xuống.
Cho đến khi toàn bộ bắc mạch, trên bầu trời… ở dưới vô số hòn đá rơi xuống, hình thành hình dáng của một thanh… Đại kiếm!
Hình thành… thế giới chi bảo, đại kiếm bắc mạch!
Đại kiếm màu xanh lam, khiến cho thế giới đã tử vong này vẫn bị ảnh hưởng.
Các nếp uốn trên bầu trời càng nhiều hơn.
Mặt đất tràn ngập những vết nứt.
Một uy áp mãnh liệt đến cực điểm, không có cách nào hình dung, từ phía trên thanh đại kiếm này, khuếch tán ra.
Lúc này sau khi hóa thành thế giới chi bảo chân chính, trên thanh đại kiếm này hiện ra một gương mặt cực lớn.
Đó chính là gương mặt của Hàn Môn lão tổ.
Trong mắt nàng có sự bi thương.
Từ phía xa, nhìn phương hướng Huyết Tổ bị thiêu đốt, nàng lầm bầm vài tiếng mà người ngoài không nghe được.
Cái thanh thế giới chi bảo bắc mạch màu xanh lam này hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh lam kinh thiên, trong tiếng nổ lớn… lao thẳng đến Thông Thiên Hải!
Vì nó quá lớn, chỉ là một na di, trong nháy mắt lại xuất hiện ở trên Thông Thiên Hải.
Ở trong quá trình tới nơi này, thanh đại kiếm màu xanh lam này không ngừng thu nhỏ lại.
Đến cuối cùng, thời điểm hóa thành một thanh kiếm có kích thước bình thường, thình lình xuất hiện ở… trong bàn tay đang nâng lên hướng về phía bắc mạch của Bạch Tiểu Thuần, bị một tay hắn… nắm lấy!
Tay cầm bắc mạch, cầm thế giới chi bảo, tu vi toàn thân Bạch Tiểu Thuần… bạo phát.
Ở một tích tắc này, toàn thân hắn tản ra uy nghiêm nhất từ trước tới nay.
Trong mắt hắn mang theo sự sắc bén, còn có băng hàn.
Hắn về phía Thông Thiên đạo nhân lúc này ra ngưng tụ vòng xoáy màu đỏ, mang theo gió bão với sức sống vô tận, hung hăng… một kiếm, chém xuống!!
– Chết đi!
Trong tiếng rít gào, một kiếm này của Bạch Tiểu Thuần chém xuống.
Ánh sáng màu xanh lam chói lòa.
Trong nháy mắt hạ xuống, hình ảnh bản thể thật sự của nó thình lình xuất hiện ở trên bầu trời, trong những tiếng ầm ầm, cũng chợt lao về phía Thông Thiên đạo nhân.
Hơi thở của Thông Thiên đạo nhân nhất thời trở nên dồn dập.
Vào giờ phút này, trong lòng hắn lại dâng lên nguy cơ sinh tử mãnh liệt.
Hắn biết về đại kiếm bắc mạch, nhưng lại không nghĩ tới, rốt cuộc sẽ cường hãn như vậy.
Lúc này tay phải hắn chợt giơ lên.
Dựa vào lực chúng sinh của vòng xoáy trong tay hắn hút được, mặc dù không phải là tất cả, nhưng hắn đã không chú ý tới nữa.
Trong một chớp mắt, tu vi toàn thân hắn được kích phát ra, trực tiếp lại dung nhập vào bên trong vòng xoáy trong tay, khiến cho lực lượng của vòng xoáy này, ở một tích tắc này, bạo phát ra phạm vi lớn.
Một chiến lực vô hạn gần với Thiên Tôn, theo hắn gầm nhẹ một tiếng, theo tay phải của hắn hung hăng vung lên, vòng xoáy này bay ra, bỗng nhiên lao thẳng đến chỗ đại kiếm bắc mạch.
Giờ phút này, thời gian giống như thoáng cái đều trở nên chậm chạp.
Trời cao héo rũ, mặt đất khô nứt, ý thức của chúng sinh, đều ở trong một cái chớp mắt này, chậm chạp… Duy nhất chỉ có vòng xáy đang bay lên cùng đại kiếm bắc mạch,hạ xuống ở một tích tắc này… va chạm vào nhau.
Ầm ầm ầm.
Âm thanh lớn nhất từ trước tới nay bạo phát ra.
Âm thanh cực lớn này, vượt ra khỏi tất cả âm thanh của những năm tháng trước kia bên trong mảnh thế giới này, ở trong nháy mắt truyền ra… Đại kiếm bắc mạch cùng trong vòng xoáy này, phát sinh dao động thần thông, vượt qua chuẩn Thiên Tôn, trực tiếp lại nhảy lên tới trình độ Thiên Tôn chân chính!
Nếu như ví dụ thế giới thành một căn phòng giấy, như vậy sóng dao động cảnh giới Thiên Tôn này giống như hỏa diễm, trong nháy mắt liền có thể làm cho cả phòng giấy, hoàn toàn thiêu đốt!
Trời cao héo rũ đầy nếp uốn lại không chịu nổi, trong những tiếng ầm ầm trực tiếp vỡ ra một vết nứt cực lớn không có cách nào hình dung.
Vẫn không kết thúc.
Rất nhanh, vết nứt thứ hai, vết nứt thứ ba, cho đến vết nứt thứ tám, ở trên bầu trời này, lan tràn vô tận… Toàn bộ bầu trời bị xé ra, trở thành chín phần!
Theo vết xé rách, thậm chí có thể nhìn thấy được hư vô phía sau trời cao.
Hư vô này cũng bị xé rách, lộ ra sau đó… Một mảnh thế giới xa lạ mông lung… cùng lúc đó, khí tức chưa từng thuộc về thế giới Thông Thiên, từ bên trong những vết nứt này, nhanh chóng dũng mãnh tràn vào, khuếch tán ra tám phương.
Ngay sau đó, mặt đất cũng chấn động.
Trong những tiếng ầm ầm, thế giới Thông Thiên bao gồm Man Hoang, vỡ nát trở thành mười phần.
Giờ phút này, toàn bộ Thông Thiên trở thành… chín trời mười đất.
Nó vẫn còn đang tan vỡ, còn đang sụp đổ!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1519: Long Trời Lở Đất! (2)
Tất cả chúng sinh của thế giới Thông Thiên đều đang run rẩy, đều đang mờ mịt.
Tất cả đều đang chấn động.
Sóng dao động long trời lở đất, giống như diệt thế khuếch tán ra tám phương, khiến cho trái tim của tất cả mọi người, đều dâng lên một sự tuyệt vọng cùng sợ hãi không có cách nào hình dung.
Thời điểm nỗi sợ hãi bạo phát ra trong phạm vi lớn, vòng xoáy này cùng đại kiếm bắc mạch va chạm cũng đã đến cực hạn.
Trong vòng xoáy này vặn vẹo, giống như không có cách nào đối đầu được với đại kiếm thế giới bắc mạch, rốt cuộc ầm ầm nổ tung ra!
Thông Thiên đạo nhân bị lực nổ tung này trùng kích.
Hắn chỉ cảm thấy cuồng phong đập vào mặt, thật giống như bị từng ngọn núi lớn đánh vào trước mặt.
Hắn phun ra máu tươi, tóc tai bù xù, thân thể bị hung hăng ném ra.
Nhưng không đợi hắn lui ra phía sau quá xa, ánh sáng màu xanh lam đã lóe lên ở trong mắt hắn.
Cảm giác nguy cơ chợt vang lên.
Hắn miễn cưỡng tránh né.
Cánh tay phải ở dưới ánh sáng màu xanh lam này, theo hoa máu dâng lên, trực tiếp bị chặt đứt!
– Không có khả năng!
Khóe miệng của Thông Thiên đạo nhân mang theo máu tươi, gần như điên cuồng hét lên.
Hắn không cam lòng.
Bạch Tiểu Thuần cường hãn, nhất là Trường Sinh Đăng mênh mông này, khiến cho tâm hắn kinh sợ.
Đại đệ tử của hắn năm đó lấy bắc mạch tạo thành đại kiếm, cũng khiến cho trong đầu của hắn chấn động mãnh liệt.
Tuy rằng gần đây hắn xác định được đại đệ tử này của hắn không chết, cũng biết có thế giới chi bảo này, nhưng không có quá mức lưu ý.
Bởi vì hắn biết một trọng điểm, Bán Thần… Cho dù có thể đắp nặn thế giới chi bảo, cũng không có cách nào thể hiện ra tất cả uy lực!
Nhưng vừa rồi, đại kiếm màu xanh lam này phát ra kiếm khí kinh thiên, khiến cho hắn cũng hoảng sợ vô cùng.
– Không có khả năng.
Không thể như vậy được!
Tâm thần của Thông Thiên đạo nhân chấn động mãnh liệt.
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một tồn tại mình quên mất…
– Là bản thể của mặt quỷ khóc cười này!! Đáng chết, nhất định là nó!
Thân thể Thông Thiên đạo nhân bỗng nhiên lui về phía sau.
Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần cũng phun ra máu tươi.
Cho dù khả năng khôi phục của hắn có cường hãn nữa, nhưng hôm nay ở dưới sóng dao động giống như Thiên Tôn chân chính, ở dưới phản chấn từ đại kiếm bắc mạch truyền tới, hắn cũng lập tức bị tổn thương nặng nề.
– Thông Thiên đạo nhân, đi tìm chết!
Nhưng cho dù bị tổn thương nặng nề, thậm chí lực khôi phục cũng trở nên thong thả, ngay cả ý thức cũng mơ hồ, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn hung hăng cắn đầu lưỡi một cái, khiến mình mạnh mẽ tỉnh táo lại.
Sau đó, hắn mang theo sát cơ, mang theo sát khí, trong tay cầm đại kiếm thế giới, thân thể hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng đến chỗ Thông Thiên đạo nhân.
Cho dù long trời lở đất, sát ý của hắn cũng vẫn ngập trời.
Trong lòng Thông Thiên đạo nhân lo lắng.
Hắn nhìn ra được lúc này Bạch Tiểu Thuần là nỏ mạnh hết đà.
Nhưng bản thân hắn cũng giống như vậy.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần nhanh như tên bắn.
Bỗng nhiên, lại một luồng ánh sáng màu xanh lam chợt hạ xuống.
Đồng tử trong hai mắt Thiên Tôn co lại.
Trong tiếng rít gào, hắn vận dụng toàn lực né tránh.
Nhưng ở dưới ánh sáng màu xanh lam lóe lên, chân trái của hắn, ở trong huyết quang, trực tiếp nổ tung!
Cảm giác đau đớn mãnh liệt, khiến cho Thông Thiên đạo nhân buồn bực gào lên, mang theo sự điên cuồng.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở phía sau hắn truy kích đến, lại càng điên cuồng.
Lúc này hắn căn bản cũng không chú ý tới thương thế, liều lĩnh, vẫn giống như phát điên, truy sát đến.
Nhìn thấy được ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần, cường hãn giống như Thiên Tôn, trong lòng cũng kinh hoàng.
Bỗng nhiên hắn hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, nhanh chóng gầm khẽ một tiếng.
– Bạch Tiểu Thuần, Đỗ Lăng Phỉ không có chết!
Âm thanh này vừa ra, giống như thiên lôi, trực tiếp lại nổ mạnh ở trong tâm thần Bạch Tiểu Thuần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lúc này đang điên cuồng, toàn thân cũng chấn động.
Nhưng bước chân của hắn lại hoàn toàn không có dừng lại.
Phát hiện không thể khiến cho tâm thần Bạch Tiểu Thuần bất ổn, Thông Thiên đạo nhân cùng đường, hung hăng cắn răng một cái.
Tàn thể hiện tại lại tự nhiên bạo phát.
Ầm một tiếng.
Bất ngờ từ trong cơ thể tan vỡ của hắn có vô số phù văn bay ra, giống như hạt giống, giống nhau đốm sáng, ở trong thân thể hắn tự bạo, hình thành huyết vụ trùng kích, tốc độ thoáng cái bạo phát đến cực hạn.
Trong tiếng nổ lớn, rốt cuộc hắn cùng Bạch Tiểu Thuần đột nhiên kéo dài khoảng cách, lao thẳng đến bầu trời sụp đổ.
Mắt thấy Thiên Tôn lấy thân thể tự bạo đổi lấy tốc độ, trong lòng Bạch Tiểu Thuần không cam lòng.
Hắn điên cuồng phun ra máu tươi.
Cho dù thương thế nặng hơn một ít, hắn cũng không để ý tới. trong chớp mắt truy kích.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần truy kích tới, Thông Thiên đạo nhân nhanh chóng bỏ chạy, trong nháy mắt, đột nhiên… Toàn bộ bầu trời truyền đến một tiếng nổ lớn cuối cùng.
Bầu trời bị vỡ thành chín phần… Ở trong một tích tắc này, hoàn toàn… tan vỡ, sụp xuống!
Trời sụp đổ!
Một lượng trùng kích cực lớn ở bên trong trời cao đã vỡ nát này bạo phát ra, quét ngang khắp nơi.
Bạch Tiểu Thuần cùng Thông Thiên đạo nhân đứng mũi chịu sào.
Bạch Tiểu Thuần vốn đang cứng rắn áp chế thương thế, không có cách nào né tránh.
Ở dưới lực trùng kích này, trong đầu hắn chấn động ầm một tiếng, thân thể cũng khó có thể chống đỡ, bị cuốn về phía xa.
Vào giờ phút này, ý thức của hắn cũng trở nên mơ hồ.
Hắn miễn cưỡng nhìn thấy được Thông Thiên đạo nhân ở phía xa, cũng ở dưới lực trùng kích này, bị hoàn toàn nhấn chìm, không biết sống chết ra sao.
Bạch Tiểu Thuần muốn đi xác định xem đối phương có tử vong hay không.
Nhưng thân thể hắn đã không nhịn được.
Lúc này trước mắt hắn càng thêm mơ hồ.
Ý thức sau cùng của hắn thấy được…
Trong trời đất này, sau khi bầu trời sụp đổ, dưới lực trùng kích, giống như dầu hết đèn tắt, người thở ra một hơi thở cuối cùng… Sau đó, toàn bộ bầu trời giống như hình thành một hố đen thật lớn.
Một lực hút cực mạnh, hóa thành truyền tống, trong nháy mắt lại từ trên trời hạ xuống, rơi vào đến bên trong thế giới Thông Thiên, trên người mỗi một chúng sinh.
Trong chớp mắt, bọn họ lại bị truyền tống biến mất.
Thời điểm xuất hiện, không phải ở địa phương cố định, mà là đang ở bên ngoài đại thế giới, trong khu vực ngẫu nhiên!
Mọi người của Nghịch Hà Tông, mọi người của Man Hoang, còn có những người còn sót lại trong thế giới Thông Thiên, tất cả đều ở trong một tích tắc này, ở dưới mức độ tổn thất sức sống khác nhau, bị truyền tống biến mất…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1520: Bạch Tú Tài (1)
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần tràn ngập tơ máu, nhìn long trời lở đất, nhìn chúng sinh truyền tống.
Trong lòng của hắn cảm thấy cay đắng, còn có cả sự mờ mịt.
Hắn hồi ức lại.
Tất cả ký ức hình như rất không chân thật.
– Gia… Không…
Bạch Tiểu Thuần thì thào.
Đối với sau này, hắn tràn ngập sự mơ hồ.
Toàn thân hắn cũng đã hôn mê.
Lúc thân thể hắn rơi xuống, lại bị một ánh sáng truyền tống bao phủ, chớp mắt… Biến mất.
Trước khi hôn mê, bên tai của hắn dường như truyền đến những tiếng động hỗn loạn, hoặc là kích động, hoặc là hưng phấn, hoặc là tham lam, hoặc là âm thanh thâm độc, giống như ở trên trời truyền ra ngoài…
– Nứt ra, thân thể Khôi Tể, nứt ra!
– Ha ha, người của thế giới này, cuối cùng chúng ta đã chờ đợi được! Nhanh đi thông báo với Tà Hoàng, người của Khôi Hoàng Triều này gần như ngẫu nhiên được truyền tống đến các khu vực trong đại lục Vĩnh Hằng.
Chúng ta phải tận dụng thời gian, nô dịch tất cả bọn họ!!
– Hừ, lão gia hỏa Thánh Hoàng này ra vẻ đạo mạo.
Rõ ràng cũng tham lam huyết mạch Khôi Hoàng Triều này, cũng biết cướp không lại được chúng ta, cũng biết một khi Tà Hoàng Triều chúng ta nô dịch Khôi Hoàng Triều xong, một mạch Thánh Hoàng bọn họ, nhất định sẽ diệt vong.
Sở dĩ năm đó rốt cuộc không tiếc phát động chiến tranh, ước định bố trí truyền tống trên thân thể Khôi Tể này.
Chờ sau khi bọn họ xuất hiện, lại từng người cướp giật!
– Trong ba vị Chủ Tể, đây là Chủ Tể cuối cùng nổ tung.
Bọn họ xuất hiện quá muộn, vốn chắc hẳn là bố cục ba phần thiên hạ, đã không có khả năng xuất hiện.
Người của thế giới Khôi Hoàng này cũng chắc chắn bị Tà Hoàng Triều ta nô dịch!
– Đạo hữu của thế giới Khôi Hoàng, chúng ta là Thánh Hoàng Triều, chúng ta là tới giúp các ngươi.
Gia nhập với chúng ta, đối đầu Tà Hoàng Triều! Nhớ kỹ, chúng ta là Thánh Hoàng Triều, phải tới tìm chúng ta!
– Đại lục Vĩnh Hằng, Thánh Hoàng Triều ta là tồn tại duy nhất có thể đối đầu với Tà Hoàng Triều.
Các đạo hữu thế giới Khôi Hoàng, còn có Khôi Hoàng thế hệ này, so với Tà Hoàng Triều, Thánh Hoàng Triều mới là lựa chọn duy nhất của các người!
Trên đại lục Vĩnh Hằng, giữa năm mảnh Tiên Vực, trong một mảnh hư vô vụ hải, lúc này một bức tượng người khổng lồ đứng sừng sững ở nơi đó cao vô hạn, giống như có thể giơ lên trời, tồn tại trong năm tháng vô tận, ở dưới một tiếng nổ lớn truyền khắp đại lục Vĩnh Hằng…
Chia năm xẻ bảy!
Quyển kế tiếp, tiên vực Vĩnh Hằng.
Thời gian trôi qua.
Dần dần, thế giới Thông Thiên tan vỡ, đã qua nửa năm.
Bầu trời xa lạ, đất đai xa lạ, thành trì xa lạ, người xa lạ…
Còn có cái khác chính là, ở đại lục này, là do năm mảnh mặt đất vô cùng mênh mông tạo thành.
Chúng đều được gọi là… Tiên Vực.
– Tiên Vực…
Ở trên Tiên Vực trong phạm vi to lớn lớn, có kích thước lớn hơn gấp mười lần thế giới Thông Thiên.
Tại hướng đông nam, từng dãy núi cực kỳ khổng lồ giống như con rồng sống chạy qua ngang dọc, lan tràn tới vô tận, do đó ở vị trí đan xen, hình thành rất nhiều thành trì…
Bên trong một huyện thành nhỏ.
Có một người thanh niên mặc trường bào màu trắng đầy nếp uốn, phía trên còn dính không ít dầu mỡ cùng vết bẩn, mắt say lờ đờ đi ở trên đường.
Trong tay hắn mang theo một bầu rượu, thỉnh thoảng đưa lên bên mép uống một ngụm lớn.
Hắn giống như tự giễu, thì thào nói nhỏ.
– Tiên Vực sao…
Toàn thân của người thiếu niên đầy vẻ chán chường, dường như không có tinh thần gì.
Ở trong tình trạng say khướt này, ngay cả bước đi cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.
Hiện tại chắc hẳn là trời thu.
Gió thu mang theo một tia lạnh giá, từ dãy núi giống như con rồng phía xa thổi tới, cuốn theo lá khô vàng, thổi qua bên trong huyện thành nhỏ nhân khẩu không nhiều lắm, thậm chí có chút hẻo lánh này.
Có lẽ là thu lạnh thổi vào người, giống như có thể chui vào xương tủy, tiến vào bên trong, tản ra sự lạnh giá.
Phần lớn những người đi lại ở ngoài đường mặc trang phục dày một chút, đi lại vội vàng.
Dường như ở trong gió thu lạnh lúc hoàng hôn, không có người nào nguyện ý đi lại ở ngoài đường, chỉ muốn mau chóng trở lại trong căn nhà ấm áp, cùng người thân làm bạn, hưởng thụ hơi ấm gia đình.
Chỉ có người thanh niên này, hình như không tìm được phương hướng của nhà, giống như người lãng khách lưu lạc ở bên ngoài, ở ngoài đường di chuyển trong sự mờ mịt, đi về phía trước, để mặc cho gió rét lạnh kia thổi vào mặt, hoàn toàn không thèm để ý tới.
Dường như gió lạnh này ở trong cảm nhận của hắn, còn xa mới bằng được sự cô quạnh ở trong lòng.
Ở trong hoàng hôn nơi này, bóng lưng của hắn chỉ còn lại có sự hiu quạnh…
Một vài chiếc lá khô vàng ở trong gió thổi qua, dường như tìm được cảm giác đồng mệnh tương liên ở trên người của người thanh niên này, không muốn rời đi, bay ở xung quanh hắn, theo hắn đi xa, thật lâu không tiêu tan.
– Tiên Vực… chó má… gì chứ…
Toàn thân của người thanh niên tràn ngập mùi rượu.
Hắn vừa lẩm bẩm vừa đi lại ở trên con đường này.
Hắn cầm bầu rượu lên, đặt ở bên miệng muốn tiếp tục uống.
Nhưng sau khi phát hiện bầu rượu đã trống rỗng, người thanh niên mắng vài câu, há miệng lớn, ngửa cổ, lắc lắc bầu rượu vài cái.
Cho đến khi có vài giọt rượu rơi xuống, tan ra ở trong miệng của hắn, lúc này hắn mới bập miệng vài cái.
Thời điểm hắn ngẩng đầu, ánh chiều hoàng hôn chiếu xuống đôi mắt vô thần của hắn, chiếu rọi vào sâu trong hai mắt hắn lộ ra vẻ mờ mịt cùng với cay đắng.
– Lại không còn rượu… rượu ở thế giới này là ngon nhất.
Người thanh niên cúi đầu, vừa lẩm bẩm, vừa đi về phía tửu phường quen thuộc.
Ở trong gió thu làm bạn, hắn mơ mơ màng màng đi tới.
Tửu phường không xa.
Chỉ là người thanh niên giống như đạp trong mây mù, một sâu một cạn có vẻ tập tễnh, sử dụng thời gian một nén nhang, ở dưới dư quang của hoàng hôn, hắn mới đi tới tửu phường, đẩy cửa lớn của tửu phường ra.
Một hơi nóng khác hẳn với gió lạnh bên ngoài, kèm theo tiếng huyên náo ầm ĩ, đập vào mặt.
Bên trong tửu phường, tuy rằng chỉ có bảy tám cái bàn, nhưng lúc này đã ngồi đầy từ lâu, ngay cả bốn phía xung quanh không bàn không ghế, cũng không còn chỗ ngồi, thậm chí cũng có không ít hài đồng, theo người lớn của mình qua, đang chạy đi chạy lại ở bên trong tửu phường này.
Người ở bên trong huyện thành, bình thường không có chuyện gì giải trí, vì vậy tửu phường bán Tiên Nhân Túy này, liền trở thành một trong mấy nơi náo nhiệt ở bên trong thị trấn này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








