1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 306 : Đánh Cướp Bạch Tiểu Thuần (2) (c1526-c1530)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 306 : Đánh Cướp Bạch Tiểu Thuần (2) (c1526-c1530)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1526: Đánh Cướp Bạch Tiểu Thuần (2)

– Tiếp tục đi tìm người của thế giới Thông Thiên sao… Nhưng ta đã tìm.

Từ lần đầu tiên thức tỉnh, liền bắt đầu tìm kiếm.

Nhưng ta có thể tìm được… đều chỉ là thi thể…

– Hạo nhi, ngươi nhớ Bắc Hàn Liệt không? Đúng rồi, ngươi không biết hắn.

Ta thấy được thi thể của hắn…

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu cười khổ, mở miệng uống rượu.

– Ta không dám tiếp tục tìm nữa… Nhưng ta lại nên làm như thế nào? Ở thế giới xa lạ này, thiên địa xa lạ này… Nếu như ngươi có thể tỉnh lại thì tốt rồi, có thể giúp ta nghĩ một vài biện pháp.

Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, nhìn mặt trời trên không trung đang dần dần hạ xuống phía tây, nhìn ánh hoàng hôn chiếu xuống mỗi góc dần dần biến mất.

Cho đến bầu trời sắp tối đen, hắn lại say.

Theo thói quen hắn bò dậy, đi tới tửu phường.

Khi bầu rượu đầy, hắn đạp lên bóng đêm trở về, bầu rượu đã vơi đi phân nửa.

Hắn lại càng say hơn.

– Sống mơ mơ màng màng, ung dung tự tại vui vẻ…

Bạch Tiểu Thuần hô một tiếng, cười ha hả.

Cười một hồi xong, hắn sẽ khóc.

Hắn lảo đảo nghiêng ngã, mang theo bầu rượu, đến trước ngôi miếu đổ nát, giống như muốn bước qua cánh cửa, nhưng lại mất đi khí lực, hắn lại ngã xuống, say chìm vào giấc ngủ.

Bầu rượu trong tay hắn lăn đến phía xa.

Số rượu còn lại không bao nhiêu lại đổ ra một ít.

Bốn phía xung quanh tối đen một mảnh.

Chỉ có những ngọn đèn trong huyện thành nhỏ phía xa đang lộ ra ánh sáng mông lung, nhưng lại không chiếu sáng tới khu vực ngôi miếu đổ nát này.

Chỉ có gió lạnh như băng thổi tới.

Bất luận là lá khô nằm đầy trên mặt đất, hay rừng trúc ở bốn phía xung quanh lắc lư rất khẽ, đều lộ ra cảm giác hiu quạnh.

Dần dần, theo đêm khuya hạ xuống, gió ở bốn phía xung quanh càng lớn hơn.

Bầu rượu bị đổ ở bên cạnh, ở trong gió này lắc lư, bị thổi, lắn về phía xa.

Một đường lăn đi, bầu rượu phát ra tiếng động.

Cho đến rơi vào bên trong một vũng đất nhỏ, bị một cái chân, trực tiếp đạp lún vào trong đất bùn.

– Con ma men này sớm hay muộn cũng sẽ uống tới chết!

– Chỉ có điều lại nói tiếp, tiền tài của con ma men này cũng không ít.

Hắn cũng uống mấy tháng, lại còn có tiền.

– Chúng ta coi như là làm việc thiện.

So với để hắn xài hết tiền, uống tới chết, không bằng đưa tiền cho chúng ta.

Chúng ta cũng giúp hắn một chút, đưa hắn đi đoàn tụ với người thân!

Trong gió rét, ba hán tử lưu manh bên trong huyện thành, từ bên trong rừng trúc đi ra, trong mắt mang theo sự tham lam cùng trêu tức, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần nằm ở bên cạnh miếu thờ.

Ba hán tử lưu manh này đều là bang phái phàm tục ở bên trong huyện thành nhỏ.

Bọn họ đã sớm chú ý tới Bạch Tiểu Thuần.

Ban đầu bọn họ vốn không mấy lưu ý tới hắn.

Nhưng lần lượt nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần đi mua Tiên Nhân Túy, nhìn hắn hình như lấy tiền dùng không hết, bọn họ không khỏi động lòng.

Một con quỷ say như thế, túi tiền lại quá dày, ở trong mắt của ba hán tử lưu manh này, đây là một con dê béo.

Lúc này, sau khi đi ra khỏi rừng trúc, chỉ có một người bước nhanh đi về phía Bạch Tiểu Thuần.

Hai người khác, lại ở bốn phía xung quanh trông chừng.

Để đối phó với một tú tài say tới mức hôn mê, trong bọn họ bất kỳ một kẻ nào cũng có thể xử lý được.

– Tôn Ngũ, nhanh giết chết hắn đi.

Sau đó chúng ta đi Phấn Tú Các khoái hoạt một phen.

Hai hán tử vô lại đang trông chừng kia, mở miệng cười.

Hán tử bị bọn họ gọi là Tôn Ngũ, hoàn toàn không có một chút do dự nào, cũng hoàn toàn không có chút e ngại nào, bước nhanh đến bên cạnh miếu thờ, đứng ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần đang say ngủ.

– Bạch tú tài, sớm chết sớm đầu thai.

Chúng ta giúp ngươi một chút!

Trong mắt của Tôn Ngũ có hàn quang.

Hắn lấy từ trong người ra một thanh đoản kiếm, hung hăng đâm về phía trái tim của Bạch Tiểu Thuần.

Ba người bọn họ thường ngày ở trong bang phái, từng trải qua những chuyện mà dân chúng bình thường không cảm giác được.

Trong tay mỗi người đều có nhân mạng.

Bọn chúng mặc dù không tính là nhân vật gì, nhưng cũng là hạng người có thủ đoạn độc ác.

Từ trước đến nay, bọn họ chưa từng nghĩ sẽ giữ lại tính mạng cho Bạch Tiểu Thuần.

Loại người từ bên ngoài tới, chết thì chết.

Nếu như không chết, mất tiền đi báo quan, ba người bọn họ cũng sẽ có chút phiền phức.

Lúc này bọn họ ra tay, chính là muốn giết người đoạt của.

Đoản kiếm dưới ánh trăng, tản ra mũi nhọn rét lạnh, trong chớp mắt lại đâm tới ngực của Bạch Tiểu Thuần.

Tôn Ngũ một tay cầm đoản kiếm, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh.

Thậm chí hắn đã nghĩ xong cảnh tượng tiếp theo.

Tú tài này nhất định ở dưới sự đau đớn sẽ mở mắt ra.

Hắn cũng đã chuẩn bị kỹ càng.

Tay kia giơ lên, tính sẽ bịt miệng Bạch Tiểu Thuần, không để cho Bạch Tiểu Thuần phát ra âm thanh nào.

Loại chuyện như vậy, hắn không phải mới làm lần đầu tiên.

Nhưng ngay khi đoản kiếm va chạm vào ngực của Bạch Tiểu Thuần, trong chớp mắt, một lực phản chấn giống như đâm tới kim loại xuất hiện.

Vì Tôn Ngũ hán sử dụng lực mạnh, giờ khắc này ở trong sự chấn động, nhất thời khiến cho hắn bị đau đớn kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Đoản kiếm ở trong tay hắn, chẳng biết tại sao rốt cuộc rắc một chút, liền vỡ nát.

Tôn Ngũ sửng sốt.

Lúc này tay hắn cũng tê dại.

Thậm chí ở dưới phản chấn này, lòng bàn tay cũng rách ra, nhỏ máu tươi.

– Tôn Ngũ, nhanh lên.

Làm gì vậy chứ!

Phía xa, bốn phía xung quanh tối tăm, hai người kia nhìn không rõ, không kiên nhẫn khẽ hô lên một câu.

Tôn Ngũ hít một hơi thật sâu, nhìn thanh đoản kiếm bị vỡ nát, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần đang ngủ mê man cả người đầy mùi rượu.

Hắn cảm thấy chắc là do đoản kiếm của mình không tốt.

Vì vậy hắn quay lại chỗ bạn đồng hành, lại tìm tới một cây đại đao, hung hăng chém một đao về phía cổ của Bạch Tiểu Thuần.

Một tiếng rắc rắc vang lên.

Lực phản chấn còn mãnh liệt hơn so với trước, nhất thời khiến Tôn Ngũ kêu thảm một tiếng.

Hai tay cũng muốn gẫy.

Thân thể hắn bị phản chấn này, trực tiếp đẩy ngã.

Sau khi ngã trên mặt đất, một hồi lâu sau hắn vẫn không

đứng lên được.

Về phần cây đại đao kia, cũng trực tiếp vỡ vụn ra, rơi lả tả ở bốn phía xung quanh.

Mà Bạch Tiểu Thuần mê man ở nơi nào, tiếng ngáy vẫn không ngừng vang lên.

Từ đầu đến cuối, hắn vẫn không có chút phản ứng nào.

Hình như bất luận là đoản kiếm hay đại đao, cũng không có cảm giác bằng muỗi cắn một chút.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1527: Người Quen Cũ Đầu Tiên (1)

Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến Tôn Ngũ cùng với hai hán tử lưu manh khác, đều đổ mồ hôi trán, mắt trợn trừng, thân thể run rẩy.

Bọn họ đều lộ ra bộ dạng giống như thấy quỷ.

– Hắn… Hắn…

– Sao có thể như vậy được!

Gió lạnh không có gì khác với bình thường.

Nhưng hôm nay thổi tới trên người của ba người, lại là khiến cho ba hán tử vô lại này lạnh run, toàn thân từ trên xuống dưới đều bị ướt đẫm mồ hôi.

– Tiên nhân… Người này nhất định là tiên nhân!

Tôn Ngũ run rẩy.

Hắn cũng sắp khóc.

Vừa nghĩ tới mình lại muốn đánh cướp một vị tiên nhân, trong đầu hắn hắn lại chấn động.

Hắn chỉ cảm thấy mạng mình sẽ không giữ lại được bao lâu.

– Tiên nhân tính là cái gì.

Mấy năm trước ta đã thấy một vị tiên nhân, bị người loạn đao chém chết!

Ở trong lúc Tôn Ngũ run rẩy, một hán tử lưu manh ở bên cạnh hắn có lẽ là có chút rối rắm, hoặc là khiếp sợ đến cực hạn.

Lúc này hắn mắt đỏ, rốt cuộc từ phía sau lấy ra một cái búa, gầm nhẹ, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần, hung hăng đập một búa ở trên trán Bạch Tiểu Thuần!

– Nếu đã đắc tội tiên nhân, dù thế nào cũng chết.

Chỉ có thể liều mạng!

Trong tiếng rít gào của hán tử lưu manh, cây búa rơi xuống trong chớp mắt, lại là một tiếng rắc, toàn bộ phần gỗ của thanh búa, trực tiếp bị ngăn lại.

Phần búa đập ở trên trán Bạch Tiểu Thuần, giống như chém vào bàn thạch kiên cố không phá vỡ nổi.

Theo thanh búa bị gãy, dưới lực phản chấn, cái búa này hóa thành hàn quang, trực tiếp bị cuốn đi, phụt một cái, đập vào trên gương mặt của tên lưu manh này.

Quá nhanh.

Thậm chí cũng không có máu tươi rơi ra.

Tất cả vết thương đều bị búa này hoàn toàn ngăn chặn.

Thân thể của hán tử vô lại run rẩy, lui ra phía sau vài bước.

Hắn muốn nói gì đó.

Nhưng không đợi tới khi hắn mở miệng, đã trực tiếp ngã xuống, khí tuyệt bỏ mình.

Tôn Ngũ cùng một hán tử vô lại khác, lúc này đã sợ tới mức hồn phi phách tán từ lâu, kêu lên thảm thiết, bò ra, hận không thể mọc ra thêm mấy chân, giống như phát điên, vội vàng trốn đi.

Trong lòng của bọn họ từ lâu đã sợ hãi tới cực điểm.

Thậm chí cũng không dám ở lại bên trong thị trấn, cướp vài con khoái mã, lại nhân lúc đêm tối, vội vàng chạy trốn.

Bên ngoài miếu thờ, trong gió rét, thi thể bị búa đập vào, gọt mất gương mặt, sau một lúc lâu mới thấy có máu tươi chảy ra, rót vào trong bùn đất dưới thân, vẫn không nhúc nhích.

Về phần Bạch Tiểu Thuần, lúc này hắn mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn về phía rừng trúc phía xa một chút, lại nhìn sang thi thể bên cạnh, trong đôi mắt mở to vẫn lưu lại sự sợ hãi.

Hắn thật sự không có tâm tình để ý tới mấy người phàm này.

Đang ở trong cơn say, bị đánh thức, khiến cho hắn có chút phiền não.

Hắn bò dậy lảo đảo đi tới, lấy bầu rượu bị giẫm vào trong bùn đất.

Hắn lắc lắc bầu rượu.

Bạch Tiểu Thuần dựa vào tường, ở trong đêm tối, cũng không ngại bẩn trực tiếp uống một ngụm lớn.

Chỉ có ở trong trạng thái say khướt này, hắn mới có thể khiến cho mình không miên man suy nghĩ, không hiện lên những ký ức đã qua cùng thống khổ, cũng không lo lắng về tương lai mơ hồ.

Uống lại uống.

Bầu trời xa xăm chậm rãi càng thêm tối tăm.

Dường như ánh bình minh sắp buông xuống, bầu trời đêm muốn hắt tất cả nước mực cuối cùng ra.

Thần sắc của Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên thoáng động.

Trong mắt của hắn đột nhiên lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng nổi.

Hắn chợt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào rừng trúc phía trước, càng không thể tin được.

Thậm chí thân thể hắn rốt cuộc không khống chế được, bắt đầu không ngừng run rẩy.

Bàn tay cầm bầu rượu cũng đang run rẩy.

Bầu rượu dường như sắp rơi khỏi trong tay hắn.

Đúng lúc này, bên trong rừng trúc phía trước có một bóng người cao lớn chậm rãi đi ra.

Toàn thân của bóng người ấy mặc áo bào đen, giống như dung hợp cùng bóng tối.

Còn có quỷ khí dày đặc, khuếch tán ra ở bốn phía xung quanh.

Dường như miếu thờ cùng với bốn phía xung quanh, đều rơi vào trong sâm la.

Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, từng bước một, đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

Hắn đứng ở nơi đó, hồi lâu sau thở dài một tiếng.

Tiếng thở dài này mang theo sự tang thương, mang theo xúc động, cuối cùng hóa thành giọng nói già dặn, vang vọng ở bên tai của Bạch Tiểu Thuần.

– Còn nữa không, ta cũng muốn uống một chút.

– Cự Quỷ… Lão ca…

Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc nhìn bóng người cao lớn lại mang theo sự già nua trước mắt, đôi mắt mơ hồ.

Người đi tới này, chính là Cự Quỷ Vương!

Từ sau khi Bạch Tiểu Thuần tỉnh lại ở trên đại lục Vĩnh Hằng này, đây là lần đầu tiên hắn gặp được… người quen cũ còn sống!

Cự Quỷ Vương rõ ràng so với ở thế giới Thông Thiên lúc lão quá nhiều, nhất là trên mặt, còn có một đạo dấu vết, hiển nhiên hắn ở thế giới Thông Thiên tan vỡ, bị truyền tống đến đại lục Vĩnh Hằng sau, này hơn nửa năm thời gian trong, cũng từng trải nguy hiểm đáng sợ.

Lúc này trên người của hắn cũng mang theo sự mệt mỏi, ngồi ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, dựa vào bức tường đổ nát của ngôi miếu.

Một tay hắn đoạt lấy bầu rượu từ chỗ Bạch Tiểu Thuần, đưa tới bên miệng hung hăng uống một ngụm.

Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.

Hắn chợt đứng dậy, thần thức còn tản ra, nhìn bốn phía.

– Đừng.

Tử Mạch ở nơi nào, ta cũng không biết.

Ở đây… chỉ có ta.

Cự Quỷ Vương không ngẩng đầu, tiếp tục uống rượu.

Trong giọng nói của hắn mang theo sự ủ rũ, còn có hiu quạnh.

Bạch Tiểu Thuần giống như thoáng cái mất đi tất cả lực lượng, từ từ ngồi xuống.

Nhưng hơi thở của hắn vẫn gấp gáp.

Hắn cướp lại bầu rượu từ trong tay của Cự Quỷ Vương trở về, đặt ở bên miệng, thì đã không còn rượu.

Hắn dùng sức lắc lắc vài cái.

Vẫn không có rượu.

Bạch Tiểu Thuần hung hăng ném bầu rượu sang một bên.

Cự Quỷ Vương không nói chuyện, nhìn Bạch Tiểu Thuần, trầm mặc không nói.

– Ngươi làm sao tìm được ta.

Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần khàn khàn mở miệng hỏi.

– Ta tìm ngươi nửa năm!

Cự Quỷ Vương lấy từ bên trong túi trữ vật ra một bầu rượu.

Sau khi uống xong một ngụm lớn, hắn ném cho Bạch Tiểu Thuần, chậm rãi nói.

Trước đây, thời điểm thế giới tan vỡ, Bạch Tiểu Thuần đánh với Thông Thiên đạo nhân một trận, thương thế quá nặng.

Lúc bị truyền tống, hắn mất đi ý thức đã hôn mê.

Nhưng Cự Quỷ Vương ở Khôi Hoàng Thành của Man Hoang lại không có hôn mê.

Hắn tận mắt nhìn thấy được, Bạch Tiểu Thuần giống như mình, đều bị truyền tống đến bên trong Tiên Vực thứ ba của Tà Hoàng Triều.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1528: Người Quen Cũ Đầu Tiên (2)

Vì vậy hắn bắt đầu tìm kiếm.

Giống như Bạch Tiểu Thuần, khi nhìn thấy được quá nhiều thi thể, trong lòng Cự Quỷ Vương cay đắng đến cực hạn.

Nhưng hắn tin tưởng một điểm, Bạch Tiểu Thuần… tuyệt đối sẽ không tử vong.

Ở dưới sự tin tưởng chắc chắn này, hắn tìm kiếm trong thời gian hơn nửa năm.

Cuối cùng vào hôm nay, hắn tìm được… Bạch Tiểu Thuần với bộ dạng chán chường tinh thần sa sút.

So với việc Bạch Tiểu Thuần tinh thần sa sút, trên thực tế tâm tình Cự Quỷ Vương cũng không cao.

Từng trải qua đại chiến Man Hoang, thế giới tan vỡ, nữ nhi mất tích.

Một loạt chuyện xảy ra, khiến cho hắn đường đường là Thiên Vương của Khôi Hoàng Triều, hiện tại lại biến thành hai bàn tay trắng.

Những thê thiếp trước đây của hắn ở Cự Quỷ Thành, hiện tại cũng không biết đang ở phương nào.

Tất cả những chuyện này, khiến cho người cường hãn giống như Cự Quỷ Vương, trong lòng cũng gần như mờ mịt.

Thần dân của mình, còn có những huy hoàng trước kia, hiện tại trong chớp mắt… theo thế giới Thông Thiên tan vỡ, giống như mây khói trôi qua, đều trở thành quá khứ.

Ở trong đại lục Vĩnh Hằng xa lạ này, bày ra ở trước mặt hắn, là… bắt đầu lại từ đầu.

Đối với hắn đã đến tuổi nhất định, mỗi lần nghĩ đến chuyện bắt đầu lại từ đầu, trong lòng hắn khó tránh khỏi thầm thở dài cùng cay đắng.

Cũng vào lúc này, hắn phát hiện ra sự kỳ diệu của đại lục Vĩnh Hằng.

Rượu nơi này, không chỉ có thể say người phàm, còn có thể say tiên nhân.

– Ngươi thấy được sao…

Bạch Tiểu Thuần cầm bầu rượu một lát, ngơ ngác mở miệng.

Hắn cũng không nói là nhìn thấy cái gì, nhưng Cự Quỷ Vương có thể nghe hiểu được.

– Ngươi là người đầu tiên còn sống mà ta gặp được.

Nhưng lão phu tin tưởng, mặc dù trong lúc truyền tống, có không ít người tử vong, nhưng hiện tại người có thể giống như chúng ta, có thể nhìn thấy được tinh không, nhất định là không ít!

Cự Quỷ Vương trầm mặc hồi lâu, trầm giọng nói.

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn lên bầu trời đêm, thật lâu không nói gì…

Giờ này phút này, dưới bầu trời đêm, ở trên năm chỗ Tiên Vực của đại lục Vĩnh Hằng, tại các khu vực khác nhau, các châu khác nhau, các quận khác, trong thành thị khác nhau cùng với trong nơi hoang dã, đều có những người chảy huyết mạch của đại lục Thông Thiên, đang ngẩng đầu, nhìn tinh không xa lạ.

Bọn họ đều không nhìn thấy được những vì sao dày đặc.

Nếu có đầy đủ tu vi đi quét ngang toàn bộ đại lục Vĩnh Hằng, nhất định có thể nhìn thấy được… bên trong tinh không của đại lục này những vì sao lấm tấm đầy trời.

Từng người tản ra ánh sáng không cam lòng trước số phận, đang không ngừng giãy dụa.

Lý Thanh Hậu, Linh Khê lão tổ, Thần Toán Tử, Hứa Bảo Tài.

Chu Tử Mạch, Tống Quân Uyển…

Còn có Thiết Đản.

Năm đó, ở bên trong cuộc chiến tranh ở Man Hoang, vì sự điên cuồng của Bạch Tiểu Thuần, đã bỏ quên nó.

Nhưng nó vẫn đứng ở phía xa nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Cho đến thế giới tan vỡ, cho đến khi bị truyền tống đến trên đại lục Vĩnh Hằng xa lạ này, nó nhìn những người xa lạ này.

Nó có chút khiếp sợ.

Chỉ có điều mặc dù nó không cảm nhận được khí tức của Bạch Tiểu Thuần, nhưng lại cảm nhận được một sóng dao động quen thuộc mang theo sự xa lạ.

Vì vậy nó tìm qua, gặp được Tống Quân Uyển…

Mà sóng dao động khiến cho nó cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, chính là ở bên trong bụng của Tống Quân Uyển…

Quen thuộc chính là huyết mạch.

Xa lạ chính là khí tức.

Thiết Đản không hiểu.

Chỉ là nụ cười xinh đẹp của Tống Quân Uyển, khiến cho nó hiểu rõ, nó phải đi bảo vệ khí tức này, bảo vệ huyết mạch này!

Nó tin tưởng, sớm hay muộn sẽ có một ngày, mình có thể ở bên trong thiên địa xa lạ này, lại nhìn thấy được… bóng dáng quen thuộc kia.

Khi ngày hôm sau tới, thi thể ở bên ngoài miếu thờ, đã không thấy nữa.

Kể cả hai hán tử lưu manh cướp ngựa, chạy trốn suốt đêm cũng vĩnh cửu biến mất ở bên trong thiên địa.

Bạch Tiểu Thuần không muốn để ý tới chuyện này.

Nhưng Cự Quỷ Vương không muốn buông tha bất kỳ một chi tiết nào.

Cho dù đối phương chỉ là người phàm, theo lời hắn nói, vẫn phải phất tay, diệt đi tất cả những khả năng nguy hiểm có thể bại lộ.

Mà bang phái ở trong huyện thành nhỏ, vì thiếu đi ba người, cũng bắt đầu kiểm tra, cuối cùng không có thu hoạch nào, lại không giải quyết được gì.

Dần dần, Bạch Tiểu Thuần lại khôi phục cuộc sống trước kia.

Chỉ có điều hôm nay, hắn không còn một mình đi mua rượu.

Người trong tửu phường của huyện thành nhỏ, cũng dần dần chú ý tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, có thêm một lão đầu.

Lão nhân này thân hình cao lớn, bộ dạng có võ có lực.

Mặc dù thoạt nhìn có chút tang thương, nhưng nhìn kỹ, lại có dáng vẻ đường đường.

So với bộ dạng trắng trắng mềm mềm như Bạch Tiểu Thuần, loại đại hán khôi ngô này dường như hấp dẫn người khác hơn.

Vết sẹo ở trên mặt lại tôn lên vẻ khí khái nam tử, khiến cho không ít tiểu tức phụ ở bên trong huyện thành, đều phải liếc mắt.

Thời gian trôi qua, rất nhanh đã qua hơn một tháng.

Sau khi Cự Quỷ Vương tìm được Bạch Tiểu Thuần, cũng không khuyên bảo Bạch Tiểu Thuần không nên sa sút, mà cùng hắn, mỗi ngày uống rượu, sống mơ mơ màng màng.

Lời hai người nói với nhau cũng nhiều hơn.

Cự Quỷ Vương nói mình đã từng huy hoàng, khoe khoang mình đã từng lợi hại, thậm chí nói mình ở Cự Quỷ Thành, có không ít tiểu thư khuê các, đều hận không thể bò lên trên giường mình.

Bạch Tiểu Thuần nghe có chút chán ngấy, thường xuyên cũng muốn chọc vài câu.

– Phu nhân tộc trưởng gia tộc gì đó, là ai ám chỉ cho ta, hại ta gánh tiếng oan? Chuyện của ngươi, có người nào ở Man Hoang không biết!

Bạch Tiểu Thuần lười biếng nói.

Lời hắn nói mặc dù không nhiều bằng Cự Quỷ Vương, nhưng mỗi lần châm chọc qua, cũng làm cho Cự Quỷ Vương mất một lát nói không nên lời.

Đến cuối cùng, Cự Quỷ Vương thẹn quá thành giận, đơn giản bày ra thân phận của mình.

– Bạch Tiểu Thuần, lão tử là nhạc phụ của ngươi!

Cự Quỷ Vương trừng mắt, đoạt lấy bầu rượu trong tay Bạch Tiểu Thuần, căm tức nói.

– Đừng tưởng rằng những chuyện giữa ngươi và Tử Mạch, lão phu không biết.

Năm đó nếu không phải lão phu âm thầm tác hợp, chuyện của các ngươi có thể thành được sao?

Cự Quỷ Vương uống xong một ngụm rượu lớn, hừ lạnh một tiếng.

Nhắc tới Chu Tử Mạch, trong lòng Bạch Tiểu Thuần dâng lên sự phiền muộn, trầm mặc.

Cự Quỷ Vương vừa nhìn, trong lòng cũng có chút hối hận.

Mình không nên nói tới chuyện này.

Sau một tiếng thở dài, hắn bỗng nhiên mở miệng.

– Đúng rồi, Tiểu Thuần, ngươi có biết nguyên nhân vì sao mỗi đời Khôi Hoàng Triều, con cháu đều rất hiếm hoi hay không?

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, nhìn về phía Cự Quỷ Vương.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1529: Chúc Mừng Nhạc Phụ

– Chuyện này người ngoài không biết.

Lão phu thân là Thiên Vương, mới biết được chuyện này.

Hễ là tu sĩ tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công, vì nguyên dương nồng đậm vượt quá mức độ của tu sĩ bình thường rất nhiều.

Cho nên phàm phụ không có cách nào thụ thai.

Cho dù là nữ tu, bình thường cũng cần hơn mười năm thậm chí cần thời gian lâu hơn để mang thai.

Mới có thể khiến cho nguyên dương trong cơ thể thành thai!

Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc.

Hắn vẫn lần đầu nghe nói về chuyện này, cũng không có quá mức lưu ý.

Hắn đưa bầu rượu ra, uống xong, Cự Quỷ Vương liền vội vàng nói tới những chuyện khác.

Dần dần, cuối cùng dẫn dắt được phiền muộn trước đó rời đi.

Lúc này, trong lòng Cự Quỷ Vương mới thầm than khẽ.

Nhìn Bạch Tiểu Thuần tinh thần sa sút, sâu trong mắt Cự Quỷ Vương, cũng có một tia lo lắng.

Nhưng hắn hiểu rõ, Bạch Tiểu Thuần bị công kích quá lớn, còn hơn bản thân rất nhiều.

Tuổi tác của hắn so với những lão gia hỏa như mình, vẫn quá trẻ.

Điều hắn muốn làm, không phải dùng liệt hỏa đi thiêu đốt, mà là dùng lửa nhỏ từng bước một, giúp đỡ Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn đi tới.

Một tháng này, hắn đã nhìn ra rõ ràng tâm tính của Bạch Tiểu Thuần đã không phải còn trầm lặng giống như lúc mới gặp.

Hắn đã nói nhiều hơn, dáng vẻ tươi cười cũng có thể xuất hiện vài lần.

Thời gian trôi qua.

Lại qua nửa tháng.

Mọi người trong tửu phường của huyện thành nhỏ, đã quen với lão đầu đi cạnh với Bạch Tiểu Thuần.

Nhất là lão đầu này không ít lời giống như Bạch Tiểu Thuần.

Hắn rất thích nói chuyện cùng với người khác.

Trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã rất quen thuộc với mọi người.

Nhất là đối thoại giữa hai người, lão nhân kia nhiều lần tự xưng là nhạc phụ của Bạch tú tài, vì vậy trong đầu phần lớn mọi người trong tửu phường của huyện thành nhỏ, lai lịch của Bạch Tiểu Thuần, gần như được phác họa hoàn chỉnh ra.

– Bạch tú tài này quả nhiên là chết lão bà!

– Nhạc phụ của hắn chết nữ nhi.

Hắn là chết lão bà, thảo nào trước tinh thần sa sút.

– Hai người này cũng coi như sống nương tựa lẫn nhau.

Hiện tại thế đạo này, thật sự quá loạn.

Mọi người bên trong tửu phường bàn luận, đồng thời thổn thức.

Trong nửa tháng này, hai người đấu võ mồm, càng lúc càng nhiều.

Lúc này, trong hoàng hôn, ở bên trong miếu thờ.

Cự Quỷ Vương nằm nghiêng ở nơi đó, trực tiếp ném bầu rượu rỗng không cho Bạch Tiểu Thuần đang đờ ra nhìn ánh chiều tà trên không trung, lười biếng phân phó.

– Tiểu Thuần, bầu trời chỉ có một nửa khuôn mặt dữ tợn, không phải Hoa nhi, rượu cũng hết rồi.

Đi, mua một bầu rượu khác tới đây.

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày.

Sau khi bị Cự Quỷ Vương cắt gãy quá trình mình đờ ra, hắn nhìn bầu rượu, ném trở lại.

– Tự mình đi!

– Bạch Tiểu Thuần! Năm đó ngươi vỗ đầu ta, thậm chí cả bắt cóc ta, ta còn không tính toán với ngươi.

Bảo ngươi đi mua một bầu rượu, ngươi còn đẩy tam chối tứ.

Ngươi đừng quên, ta lại là nhạc phụ của ngươi!

Cự Quỷ Vương vừa nghe được giọng điệu này của Bạch Tiểu Thuần, nhất thời ngồi dậy.

Hắn trừng mắt, tức giận quát một tiếng.

– Ta còn là Khôi Tổ!

Nghe Cự Quỷ Vương tự xưng nhạc phụ hơn một tháng, lỗ tai Bạch Tiểu Thuần cũng sắp sinh kén.

Lúc này hắn liếc mắt nhìn Cự Quỷ Vương, bại hoại nói.

Những lời này của Bạch Tiểu Thuần, nhất thời lại khiến Cự Quỷ Vương nghẹn lại.

Hắn thở hổn hển, một hồi lâu nói không nên lời.

Trong đầu nhanh chóng xoay chuyển.

Hắn đang cân nhắc xem mình nên phản kích như thế nào.

Bỗng nhiên, thần sắc Bạch Tiểu Thuần thoáng động.

Sau đó Cự Quỷ Vương cũng ngẩng đầu, nhìn về phía bên ngoài miếu thờ.

Không bao lâu, ở bên ngoài miếu thờ này, có âm thanh của phụ nhân truyền vào.

– Chu viên ngoại, Bạch tú tài, lão thân có chuyện mừng muốn nói cho các ngươi biết.

Không biết tại sao, giọng điệu của phụ nhân này hình như cũng mang thưo sự vui sướng.

Theo lời nói truyền đến, một phụ nhân mặc trang phục rất có không khí vui mừng, cùng mấy thị nữ đi ở bên cạnh, bước nhanh tới bên trong miếu thờ.

– Đây không phải là Tôn phu nhân sao? Mời vào.

Cự Quỷ Vương vừa nhìn thấy phụ nhân kia, mắt lại nhất thời sáng lên.

Hắn không để ý tới Bạch Tiểu Thuần, đứng dậy đón chào.

Bạch Tiểu Thuần thở dài.

Từ sau khi Cự Quỷ Vương tới, gia hỏa này cùng không ít người trong huyện thành nhỏ này rất nhanh đã trở nên vô cùng quen thuộc.

Giống như phụ nhân này, Bạch Tiểu Thuần ở huyện thành nhỏ này hơn nửa năm, cũng không biết đối phương họ gì.

Nhưng Cự Quỷ Vương lại biết được rõ ràng.

Lúc này hắn nhìn Cự Quỷ Vương ở bên cạnh phụ nhân kia, hai người ngươi một lời ta một lời.

Thỉnh thoảng trong mắt còn có chút ý đưa tình.

Bạch Tiểu Thuần cũng chịu phục.

Cự Quỷ Vương đường đường là Bán Thần Thiên Vương, có thể cùng phàm tục hoà mình.

Chuyện này không khó.

Khả năng quen thuộc đến trình độ liếc mắt đưa tình, loại bản lĩnh này khiến cho Bạch Tiểu Thuần không có lời nào để nói.

– Ma quỷ!

Tôn phụ nhân đẩy Cự Quỷ Vương một cái, trong mắt mang theo mị hoặc, giận dỗi nói một câu.

Sau đó, thần sắc nàng vội vàng lộ ra vẻ nghiêm túc.

– Chu viên ngoại, nói chuyện chính đi.

Trương quả phụ cửa hàng tạp hóa ở thành đông.

Tuy rằng phu gia chết sớm, nhưng nàng bình thường rất tuân thủ nữ tắc nghiêm ngặt.

Nhất là tướng mạo, ở trong thành là số một số hai.

Tài sản của nàng cũng vô cùng phong phú.

– Đây cũng là Chu viên ngoại ngươi có phúc khí.

Người ta nhìn trúng ngươi, nhờ ta tới hỏi một chút, xem ngươi có nguyện ý ở rể hay không.

Chỉ cần ngươi đồng ý, Trương quả phụ này nguyện ý lấy một phần ba cổ phần của tiệm tạp hóa làm đồ cưới cho ngươi.

Nghe lời Tôn phu nhân nói, Cự Quỷ Vương thoáng sửng sốt.

Hắn thật sự không nghĩ tới, mình ở này huyện thành nhỏ, lại còn có thể gặp phải loại chuyện như vậy…

Nghĩ đến mình đường đường là Bán Thần, cuối cùng lại bị mời ở rể… Cự Quỷ Vương cũng có chút xấu hổ.

Thật sự Cự Quỷ Vương này mặc dù lớn tuổi, nhưng thân hình khôi ngô cao lớn.

Còn nữa trong vẻ tuấn lãng còn có tang thương.

Đối với phụ nhân đã có tuổi mà nói, là hấp dẫn cực lớn, giống như ong mật nhìn thấy đóa hoa nở rộ.

Bạch Tiểu Thuần cũng có chút há hốc mồm, nhìn Tôn phu nhân một chút, lại nhìn Cự Quỷ Vương một chút.

Cho dù hắn lại tinh thần sa sút, chán chường nữa, lúc này cũng không nhịn được vỗ bắp đùi, cười ha hả.

– Chúc mừng nhạc phụ!

Tiếng cười này vang lên.

Bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không phát hiện, giống như ở trong tiếng cười này, phiền muộn cùng mờ mịt tích lũy trong lòng tản đi hơn phân nửa nhiều.

Thật sự từ sau khi Cự Quỷ Vương xuất hiện, hai người lần lượt đấu võ mồm, giống như từng vết nứt xuất hiện ở trong trái tim đóng kín của Bạch Tiểu Thuần.

Giờ phút này vết nứt kia đã tích lũy đến trình độ nhất định, ở trong tiếng cười kia, vỡ nát!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1530: Ý Chỉ Của Tà Hoàng (1)

Cự Quỷ Vương nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, nhất thời phiền muộn.

Nhưng lúc Bạch Tiểu Thuần đang vỗ chân cười to, Tôn phu nhân này cười híp mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Sau khi nàng kêu lên một tiếng, mang theo giọng điệu đầy vẻ vui mừng, truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần.

– Bạch tú tài xem ra là tán thành chuyện này.

Ngươi nhìn ta này.

Ta cũng quên mất chuyện vui của Bạch tú tài ngươi.

Trương quả phụ này nói, nếu như Chu viên ngoại đồng ý, nữ nhi nhà nàng, chính là tiểu Trương quả phụ phu quân cũng chết hơn một tháng trước, cũng là một mỹ nhân.

Ngươi cũng có thể qua ở rể.

Hai nhà các ngươi ở cùng nhau.

Nhà nàng nguyện ý đưa ra năm phần cổ phần danh nghĩa.

– Số mạng của Tiểu Trương quả phụ này thật khổ.

Phu quân trước đó của nàng là một hán tử vô lại, làm sao có thể hiểu tri thức lễ nghĩ giống như Bạch tú tài.

Cũng may hán tử vô lại đó gặp báo ứng, nghe nói là bị dã thú ăn.

Tôn phu nhân cười nói.

Tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần thoáng cái ngừng lại.

Ở bên kia, Cự Quỷ Vương nghe xong, cất tiếng cười to.

Mùa thu đã đi.

Đầu mùa đông gió lạnh, mặc dù không bằng lạnh như băng của mùa đông.

Nhưng mùa này cũng đặc biệt khiến người ta cảm thấy thân thể từ trong tới ngoài, đều lạnh giá.

Nhất là gió thổi vào mặt, giống như từng lưỡi dao, cắt qua.

Mặc dù trên mặt đất còn có thể nhìn thấy được lá vàng, nhưng phần lớn đều dễ vỡ.

Có vài cái vừa đụng, sẽ hóa thành bột phấn phân tán ra bốn phía.

Chỉ có thỉnh thoảng một vài lá, còn có thể tiếp tục bay trong gió, giống như cho dù cảm nhận được mùa đông tới, cũng vẫn không cam lòng từ nay về sau ở lại bên trong huyện thành nhỏ này, mà muốn đi xa thật xa.

Có thể ở trong mùa này, từ trong nhà huyện thành nhỏ ấm áp, đi tới trong ngôi miếu đổ nát không ngăn cản được mưa gió này, đi khuyên bảo hai cha con người này, có thể thấy được một khi Tôn phu nhân này thành công, Trương quả phụ này nhất định sẽ cho nàng lợi ích rất dày.

Điều này cũng làm cho Tôn phu nhân đặc biệt ra sức, lại dặn dò Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương vài câu.

Lời trong lời ngoài, đều nói cơ hội này đối với hai người, có thể nói là ngàn năm một thuở, bảo hai người nhất định không nên bỏ qua.

Bất luận là miêu tả đối với tướng mạo của quả phụ lớn nhỏ, hay là phương diện làm ăn thịnh vượng của tiệm tạp hóa này, chung quy, đều là bộ dạng, nếu hai người không đồng ý, sẽ bị thua thiệt nhiều.

Cự Quỷ Vương dở khóc dở cười.

Cho dù hắn là tu sĩ Bán Thần, cũng không có đạo lý đi nào nói ra lời lẽ ác độc.

Lúc này hắn chỉ có thể khuyên Tôn phu nhân nhanh chóng rời đi.

Trong miệng hắn liên tục nói sẽ cân nhắc chuyện này sau, lúc này Tôn phu nhân mới rời đi.

Mắt thấy Tôn phu nhân đi, Cự Quỷ Vương quay đầu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Cự Quỷ Vương xúc động thở dài.

– Thấy được chưa? Thật sự là bản vương có mị lực quá lớn.

Trước đó lúc ở Cự Quỷ Thành chính là như vậy.

Lão phu cũng không dám bước ra ngoài cánh cửa.

Mỗi lần ra cửa, đều sẽ làm cho các đại cô nương tiểu tức phụ, tâm đập nhộn nhạo một phen.

Cự Quỷ Vương rất bất đắc dĩ, nhưng trên thần sắc lại khó nén được sự đắc ý, lộ ra sự sung sướng trong lòng.

– Không nghĩ tới, ở bên trong huyện thành nhỏ này, lão phu không có lộ ra thân phận tu sĩ, còn là như vậy.

Đây là sai lầm cuiả lão phu.

Cự Quỷ Vương thở dài một tiếng.

Mắt thấy Cự Quỷ Vương ở chỗ này thở dài thở ngắn say sưa, Bạch Tiểu Thuần nhìn có chút không vừa mắt.

Nhất là vừa rồi ở chỗ Tôn phu nhân đó, hắn nghe được, rõ ràng là Trương quả phụ vì để cho Cự Quỷ Vương này đồng ý, xem mình trở thành vật phẩm kèm theo.

Nếu không, làm sao có thể lập tức gả nữ nhi phu quân mới chết có hơn một tháng cho mình.

– Bạch Tiểu Thuần ở trong mắt người phàm, thậm chí ngay cả lão đầu này cũng không bằng sao?

Bạch Tiểu Thuần có chút không phục.

Hắn liếc mắt nhìn Cự Quỷ Vương dương dương đắc ý, hừ lạnh một tiếng.

– Chúc mừng nhạc phụ, lại có thể ở trong huyện thành nhỏ này, cũng có thể từ nay về sau cây già nảy mầm, khai chi tán diệp.

Loại chuyện tốt này, ngàn vạn lần không nên cự tuyệt.

Hơn nữa loại chuyện lớn như vậy, làm sao có thể không có rượu.

Nhạc phụ ngươi nhanh đi mua một bầu rượu về đây.

Bạch Tiểu Thuần mở miệng nói với giọng điệu khó nghê.

Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, Cự Quỷ Vương theo thói quen lại trợn mắt.

Hắn vừa muốn nói cái gì đó, nhưng lại chợt xoa xoa cằm.

Dường như suy nghĩ tới điều gì đó, hắn nói thầm mấy câu.

– Lại nói tiếp, lão phu đối với Trương quả phụ này, vẫn còn có chút ấn tượng.Ccó một lần đi mua rượu, hình như có gặp qua… Sau khi nhìn thấy lão phu, nàng vẫn đỏ mặt.

– Dáng vẻ nhỏ nhắn cũng thật tốt, thoạt nhìn dịu dàng thướt tha.

Thân thể này, phần mông này… vẫn rất mê người!

Cự Quỷ Vương càng nói mắt càng sáng lên, Nhất là lúc này trong đầu hắn cũng hiện ra dáng vẻ của Trương quả phụ sau, hắn nhất thời động lòng.

– Không được.

Ta muốn đi tới tiệm tạp hóa xem thử.

Người ta có ý tốt, lão phu suốt đời hành sự quang minh lỗi lạc, cũng không thể phụ ý tốt của nữ tử này.

Thời điểm Cự Quỷ Vương ở Man Hoang, cũng có chút háo sắc.

Nhất là đối với phụ nhân bộ dạng thướt tha, càng có tình ý.

Nếu không năm đó cũng sẽ không ám chỉ Bạch Tiểu Thuần đi đưa phụ nhân của gia tộc luyện linh a tới.

Hiện tại ở đại lục Vĩnh Hằng này, hắn tuy rằng sa sút, nhưng bản tính vẫn là khó sửa đổi.

Lúc này trong lòng nóng như lửa, hắn cũng không quan tâm tới sự giễu cợt của Bạch Tiểu Thuần, hăng hái bừng bừng muốn đi ra khỏi miếu thờ, thậm chí còn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần hô một tiếng.

– Tiểu Thuần, ngày hôm nay ngươi tự mình uống đi.

Buổi tối lão phu sẽ không trở lại.

Bạch Tiểu Thuần nhất thời há hốc mồm.

Tuy rằng hắn biết Cự Quỷ Vương háo sắc, nhưng lại không nghĩ tới, gia hỏa này háo sắc đến trình độ ngay cả nữ tử phàm tục cũng không buông tha.

Phải biết rằng Cự Quỷ Vương lại là cường giả Bán Thần.

Nữ tử phàm tục, làm sao có thể…

Mắt thấy bộ dáng gấp gáp như khỉ của Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần nở nụ cười khổ.

Lúc hắn đang muốn mở miệng, bỗng nhiên sắc mặt hắn chợt biến đổi.

Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, trong một chớp mắt này, trong mắt hắn lại lộ ra sự sắc bén mà mấy ngày qua chưa bao giờ xuất hiện qua ở trên người hắn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 17 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box