Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 285 : Tiểu Thuần Lật Trời! (1) (c1421-c1425)
❮ sautiếp ❯Chương 1421: Tiểu Thuần Lật Trời! (1)
Hắn vốn tưởng rằng đến bắc mạch này, ở trong tông môn của mình, nhất định có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần này nhận sự hành hạ.
Nhưng hắn lại không nghĩ rằng, cho dù bị giới hạn, Bạch Tiểu Thuần này vẫn có thể bán đan dược, cho dù cấm bán đan dược, hắn còn có thể trồng cây cỏ.
Cuối cùng Bán Thần không để ý, ỷ lớn hiếp nhỏ ra tay, trực tiếp giam giữ Bạch Tiểu Thuần này ở trong lôi ngục.
Nhưng…
– Bạch Tiểu Thuần này còn là người sao? Nhốt hắn lại, hắn không chỉ không bị lôi ngục làm cho suy sụp, ngược lại tu vi bản thân còn được đột phá.
Đây là đột phá Thiên Nhân sơ kỳ, bước vào Thiên Nhân trung kỳ.
Chuyện khó như vậy, hắn… hắn lại có thể ở dưới tình huống như vậy, vẫn có thể đột phá!
Vân Lôi Tử muốn nổi điên.
Ba vị Thiên Nhân bắc mạch khác cũng vậy.
Bọn họ vô cùng tức giận, đồng thời nhìn Bạch Tiểu Thuần vui vẻ, cũng có cảm giác bất lực.
– Đây là một con nhím.
Bất luận gây khó dễ với hắn thế nào, cũng không có tác dụng… Biện pháp tốt nhất, chính là không để ý tới thủ đoạn quỷ dị này của hắn nữa, trực tiếp cường lực giết chết!
Trong mắt Vân Lôi Tử lóe lên ánh sáng tàn độc.
Trong tiếng gầm nhẹ, hắn bỗng nhiên lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Ba vị Thiên Nhân bắc mạch khác cũng có ý nghĩ tương tự.
Lúc này mỗi một người đều tản ra sát khí, phát ra tiếng nổ lớn lao tới.
Mắt thấy bốn đại Thiên Nhân liên thủ, xông về phía Bạch Tiểu Thuần, tu sĩ Vân Tông cùng Lôi Tông bắc mạch ở bốn phía xung quanh, mỗi người đều tập trung tinh thần nhìn lại.
Cho dù trước đó Bạch Tiểu Thuần biểu hiện ra sự cường hãn đi nữa, nhưng ở trong mắt của những tu sĩ bắc mạch này, Bạch Tiểu Thuần vô cùng kiêu ngạo, ngày hôm nay nhất định phải đền tội!
– Bạch Tiểu Thuần này mặc dù lợi hại, nhưng hắn đã quên, ở đây không phải là đông mạch.
Nơi này là bắc mạch!
– Hừ, ở bắc mạch chúng ta kiêu ngạo, nhất định phải khiến cho hắn đẹp mặt!
– Ta cũng không tin, đám người Vân Lôi Tử trưởng lão đồng loạt ra tay, còn không diệt được một Bạch Tiểu Thuần này!
Đám người bắc mạch đều bình tĩnh trở lại.
Thời điểm mỗi một người nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần c, đều lộ ra sự xem thường.
Trên trời cao, mắt thấy bốn người Vân Lôi Tử nhanh chóng tới gần, trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt lóe lên hàn quang.
Từ sau khi đến bắc mạch, hắn trước sau đều nhịn một bụng tức giận.
Lúc này mắt thấy Vân Lôi Tử cùng với ba Thiên Nhân bắc mạch khác lao về phía chỗ mình với đầy sát khí, lửa giận trong lòng Bạch Tiểu Thuần chợt bạo phát.
Hắn chẳng những không có lui lại về phía sau, ngược lại bước về phía trước một bước, giơ tay phải lên, vung mạnh.
Ầm ầm.
Trong tiếng chấn động, nhất thời mực nước bỗng nhiên hạ xuống.
Hơi nước tràn ngập ở bốn phương tám hướng.
Mặt trời trên không trung trực tiếp hạ xuống mặt đất.
Trong tiếng nổ lớn, mặt đất chấn động, thân thể của bốn người Vân Lôi Tử đều bị ảnh hưởng.
Ngoại trừ Vân Lôi Tử ra, ba vị Thiên Nhân khác đều hít vào một hơi.
Còn có một người đứng mũi chịu sào, trực tiếp bị phun ra máu tươi.
– Bạch Tiểu Thuần!
Vân Lôi Tử thân là Thiên Nhân đứng đầu bắc mạch, mắt thấy cảnh tượng như vậy, hét lớn một tiếng.
Tốc độ của hắn thoáng cái bạo phát.
Toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng, lao về phía Bạch Tiểu Thuần.
Giọng nói của hắn vang vọng khắp không trung.
– Vân Lôi Nhân Tổ đệ thất biến!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc trong phút chốc khuếch tán ra.
Thân thể Vân Lôi Tử trực tiếp lại hóa thành kích thước chừng bảy mươi trượng, giống như Nhân Tổ hạ xuống.
Tu vi cùng chiến lực đều tăng lên trên phạm vi lớn, trực tiếp vượt qua Thiên Nhân hậu kỳ.
Toàn thân hắn giống như gió bão, trực tiếp đánh về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng ngay khi hắn tới gần, trong nháy mắt, trong mắt Bạch Tiểu Thuần có ánh sáng mãnh liệt lóe lên.
Đồng thời Bạch Tiểu Thuần cũng mở miệng.
– Trấn áp Nhân Tổ đệ ngũ biến!
Ầm ầm ầm!
Trong một nháy mắt này, thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng đồng thời thi triển ra thần thông tương tự, trực tiếp tăng lên đến kích thước chừng năm mươi trượng, khí tức cuồng dã, to thân thể cường tráng, còn có một cảm giác dã man, bạo phát ra.
Nhất là nguyệt ngân trong mắt trái của hắn, lúc này nhanh chóng lập lòe.
Khiến cho Bạch Tiểu Thuần nhìn như chỉ là thân ngũ biến, nhưng trên thực tế… lại là lực bát biến.
– Không thể như vậy được!
Thoáng cái tròng mắt Vân Lôi Tử cũng muốn rơi xuống.
Sở dĩ hắn không triển khai đệ bát biến, là bởi vì đệ bát biến tiêu hao quá lớn.
Nhưng dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần ở đây lại có thể thi triển thần thông giống hệt với mình!
Ngay lập tức, hai người lại ở giữa không trung, trực tiếp đánh nhau.
Thiên địa chấn động, hư vô run rẩy, lực trùng kích khuếch tán ra khắp nơi.
Vân Lôi Tử phun ra máu tươi, thân thể bảy mươi trượng, bịch một tiếng lui lại phía sau.
Mặc dù thân thể hắn chấn động mãnh liệt, nhưng có lẽ so với sự hoảng sợ trong lòng hắn vẫn tương đối bé nhỏ không đáng kể.
Giờ phút này, hắn hít thở dồn dập, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Vân Lôi Nhân Tổ này là bí pháp của bắc mạch hắn.
Nhưng hôm nay lại có thể được thi triển ra ở trên người Bạch Tiểu Thuần.
Điều này khiến cho tâm thần hắn điên cuồng run rẩy có loại cảm giác không chân thật.
Chỉ cái này thì cũng thôi.
Nhưng đối phương chỉ là đệ ngũ biến, mình là đệ thất biến lại có thể không có cách nào đối đầu.
Điều này càng khiến cho Vân Lôi Tử muốn nổi điên.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi dám trộm phương pháp bí truyền của bắc mạch ta!
Vân Lôi Tử ngửa mặt lên trời rống to hơn.
Trong lúc lui ra phía sau, hắn không chậm trễ chút nào, trực tiếp triển khai ra đệ bát biến, thân thể tăng lên đến tám mươi trượng, sau đó lại lao ra.
– Bớt thả rắm chó của ngươi đi.
Của ngươi chính là Vân Lôi Nhân Tổ.
Của ta chính là trấn áp Nhân Tổ.
Tên cũng không giống nhau.
Mắt ngươi mù, lỗ tai cũng điếc rồi sao!
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, đồng thời cũng lao ra.
Hai người ở giữa không trung, lại va chạm vào nhau.
Ầm một tiếng.
Lần này hai người đồng thời lui lại phía sau.
Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy khí huyết toàn thân quay cuồng.
Nhưng trong mắt hắn đã có ý chí chiến đấu ngập trời.
Sau khi hắn mạnh mẽ dừng lại, hai tay bấm quyết, bỗng nhiên vung lên.
– Nhân Sơn Quyết!
Ầm ầm ầm!
Ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại xuất hiện vô số núi đá.
Những núi đá từ trong không trung lao ra, chớp mắt đã bao trùm ở trên thân thể Nhân Tổ năm mươi trượng của Bạch Tiểu Thuần.
Trong nháy mắt, lại hình thành thạch nhân khổng lồ cao trăm trượng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1422: Tiểu Thuần Lật Trời! (2)
Đây là Nhân Tổ biến cùng Nhân Sơn Quyết đồng thời triển khai, uy lực cực lớn.
Chỉ trong một chớp mắt này, thiên địa trực tiếp lay động.
Chỉ là khí thế, đã khiến trời cao theo đó tối sầm lại, giống như bị ép xuống.
Tất cả tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh, mỗi người đều hoảng sợ la lên thất thanh.
Còn nữa, chính là lúc này theo Nhân Sơn Quyết thi triển, ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần hình thành gió bão.
Trong gió bão hung bạo khuếch tán ra, thổi đến mặt người cũng đau đớn.
Thần sắc Vân Lôi Tử đều biến đổi.
Hắn hít một hơi khí lạnh.
Hắn có một dự cảm mãnh liệt, giờ phút này… mình chỉ sợ không phải là đối thủ của Bạch Tiểu Thuần!
– Đáng chết đáng chết.
Tại sao hắn lại trở nên mạnh như vậy? Trong cảnh giới Thiên Nhân, trừ khi đại viên mãn, bằng không ai cũng không phải là đối thủ của hắn.
Nhất là nếu như hắn thi triển ra một quyền chùy cổ sát thủ kia…
Nghĩ tới đây, hai mắt Vân Lôi Tử co lại, thân thể nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng ngay chớp mắt khi hắn lui ra phía sau, Bạch Tiểu Thuần bước nhanh tới, chợt đuổi theo!
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ.
Trong âm thanh mang theo thiên uy, tốc độ cũng bạo phát ra.
Mắt thấy hắn sẽ đuổi kịp Vân Lôi Tử.
Lúc này ba vị Thiên Nhân bắc mạch khác đều chỉ có thể kiên trì, xông tới phía trước ngăn cản.
Ba người này, một người hóa thành thiên lôi màu đen, một người hóa thành chín đạo vân ảnh, còn có một người rốt cuộc vác một miệng lò lửa cực lớn, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần, nỗ lực ngăn cản.
– Cút ngay cho ta!
Bạch Tiểu Thuần cũng không nhìn ba vị Thiên Nhân trung kỳ này.
Trong tiếng rít gào, hắn vung tay lên.
Nhất thời một lực lượng điên cuồng lật trời cùng gió bão dung hòa lại một chỗ, sau đó chợt bạo phát về bốn phía xung quanh.
Tia chớp màu đen tan vỡ.
Chín đạo vân ảnh vỡ nát diệt vong.
Lò lửa đập tới cũng trực tiếp chia năm xẻ bảy.
Ba vị Thiên Nhân bắc mạch đều phun ra máu tươi, thần sắc hoảng sợ vô cùng, mang theo sợ hãi cùng không thể tưởng tượng nổi.
Bọn họ bị Bạch Tiểu Thuần trực tiếp hất bay.
– Quá… Quá mạnh mẽ!
Ba vị Thiên Nhân bắc mạch, la lên thất thanh.
Mà tốc độ của Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có chút dừng lại nào.
Trong lúc cất bước, hắn đuổi theo về phía Vân Lôi Tử.
Tay phải đã nắm lại.
Vòng xoáy màu đen xuất hiện.
– Vân Lôi Tử, ở địa điểm thí luyện trước đó ngươi tập kích bất ngờ đối với ta, sau đó lại rất không nói lý, cuối cùng còn dựa vào Thiên Nhân hậu kỳ không ngừng truy sát đối với ta!
– Đến bắc mạch, ngươi lại năm lần bảy lượt tìm ta gây phiền phức.
Ngày hôm nay, ân oán của chúng ta đều tính một lần đi!
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần truyền ra, chấn động tám phương.
Lúc này Vân Lôi Tử hít thở ngưng trệ, tâm thần điên cuồng run rẩy.
Nhất là khi nhìn thấy được trên nắm tay phải của Bạch Tiểu Thuần, lúc này xuất hiện vòng xoáy màu đen, sắc mặt hắn lại điên cuồng biến đổi.
Thân thể lui về phía sau càng nhanh hơn.
Trong miệng hắn đã thốt ra tiếng gào thét thê lương.
– Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm cái gì? Còn không mở ra đại trận hộ sơn!
– Bày binh bố trận!
– Mở ra sơn môn thần trận!
Gần như ở trong tiếng Vân Lôi Tử rít gào, đồng thời, ba vị Thiên Nhân bắc mạch khác đều nhanh chóng gào thét.
Các tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh, mỗi một đã sớm bị từng cảnh tượng như vậy làm cho chấn động trợn tròn mắt.
Lúc này trong lúc hít sâu một hơi, tất cả đều tỉnh táo trở lại.
Sắc mặt mỗi người đều tái nhợt, trong nháy mắt lại phân tán ra bốn phía, phối hợp với nhau mở ra đại trận sơn môn!
Đại trận mở ra cũng không chậm.
Trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần sắp đuổi kịp Vân Lôi Tử, một lực lượng kinh thiên đột nhiên lại từ bên trong Cửu Thiên Vân Lôi Tông bạo phát ra, hình thành một mảnh mây mù phòng hộ.
Đồng thời, còn có một lực bài xích kinh người bạo phát, ngăn cản bước chân của Bạch Tiểu Thuần, dường như còn không thể nghịch chuyển được, muốn trục xuất hắn ra khỏi trong tông môn.
Bạch Tiểu Thuần nhăn mày lại.
Thân thể hắn ở trong lực bài xích của trận pháp này, không ngừng lui về phía sau.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần bị trận pháp bài xích, ba người Thiên Nhân bắc mạch kia cùng Vân Lôi Tử, đều thở phào nhẹ nhõm.
Trước đó, tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Cho nên bọn họ chấn động.
Hiện tại, sau khi buông lỏng, chẳng những không có giảm bớt, trái lại càng thêm mãnh liệt!
Nhưng ngay khi bọn họ thở phào nhẹ nhõm, trong chớp mắt, trong mắt Bạch Tiểu Thuần có tinh quang chớp hiện.
– Trận pháp, đối với ta vô dụng!
Hắn vừa nói ra lời này, Bất Tử Cấm đột nhiên triển khai.
Trong nháy mắt lực bài xích ở bốn phía xung quanh, giống như xuyên qua trên người Bạch Tiểu Thuần, căn bản không có cách nào ngăn cản được nửa điểm.
Kinh người hơn, là tốc độ của Bạch Tiểu Thuần ở dưới Bất Tử Cấm này cũng chợt bạo phát mạnh.
Ầm một tiếng.
Thân ảnh của hắn liền trực tiếp xuyên qua trận pháp.
Thời điểm hắn xuất hiện lại, thình lình đã ở trước mặt Vân Lôi Tử.
Hắn giơ tay phải lên. vòng xoáy màu đen kia giống như hấp thu tất cả thiên địa.
Còn có đế ảnh khổng lồ ở phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần ở trong nháy mắt đã dung nhập, hóa thành Bất Diệt Đế Quyền kinh thiên động địa của hắn!
Một quyền đánh xuống, thiên địa sụp đổ!
Đồng tử của Vân Lôi Tử co lại, trong đầu chợt nổ lớn.
Nguy cơ trước mắt khiến hắn không kịp suy nghĩ nhiều.
Hắn cũng không có cách nào né tránh, chỉ có thể trong tiếng rít gào thi triển ra đệ cửu biến.
Đối với hắn mà nói, đây đã chung cực, cũng không thể khống chế được!
Ở trong một tích tắc này, thân thể hắn trực tiếp hóa thành kích thước chừng chín mươi trượng.
Trong tiếng gào thét, hắn toàn lực ngăn cản, trực tiếp lại cùng Bạch Tiểu Thuần, đối đầu!
Tiếng sấm vượt qua tất cả những tiếng nổ mạnh trước đó, âm thanh áp chế tất cả thiên địa.
Vào giờ phút này, ở trong tai của mọi người, chấn động bạo phát.
Trong nháy mắt tất cả mọi thứ ở trước mắt mọi người dường như biến thành kịch câm không có tiếng động.
Rõ ràng rất thảm khốc lại không nghe thấy được bất kỳ âm thanh nào.
Còn có lực trùng kích khuếch tán ra, khiến cho Cửu Thiên Vân Lôi Tông đều chấn động không ngừng.
Lúc này mắt Vân Lôi Tử trợn trừng, phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
– Không!
Máu tươi của hắn điên cuồng phun ra, thân thể không chịu nổi lui về phía sau.
Không ngừng có tiếng nổ vang từ trong cơ thể hắn truyền ra.
Càng lui ra phía sau, hắn lại không có cách nào duy trì được trạng thái dung hợp, hóa thành hai người, đồng thời rút lui, đồng thời phun máu…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1423: Văng Ra (1)
Ca ca còn hoàn hảo.
Chỉ có điều đệ đệ trong song tử này, lúc này trực tiếp ở dưới trùng kích nơi này, thân thể ầm một tiếng tan vỡ, trực tiếp nổ tung…
Trong Vân Lôi Song Tử, đệ đệ căn bản cũng không có kịp cảm nhận được nỗi sợ hãi tử vong.
Ở trong nháy mắt này thân thể hắn lại dưới trùng kích cuồng bạo, hóa thành tro bụi!
Nguyên thần của hắn bay ra, mang theo vẻ mờ mịt, mắt thấy sẽ bị trận gió hung bạo trực tiếp đập vỡ nát diệt vong.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, một sóng thần thức vượt qua Thiên Nhân, chợt hạ xuống, hóa thành một cái bàn tay nắm lấy nguyên thần của đệ đệ trong Vân Lôi Song Tử.
Sau khi trùng kích cuồng bạo va chạm với bàn tay này, nhất thời lại tan vỡ ra.
Cùng lúc đó, âm thanh giống như nghiến răng nghiến lợi vậy vang vọng khắp nơi ở bên trong hư vô này.
– Bạch.. Tiểu… Khiết!!!
Cái tên này, ba chữ, mỗi một chữ là một thiên lôi, ầm ầm ầm nổ tung ở bên trong thiên địa này, khiến cho tâm thần tất cả mọi người run rẩy.
Trên trời cao, một thân ảnh khổng lồ bỗng nhiên hiện lên.
Chính là Bán Thần bắc mạch.
Trong tay hắn cầm theo Lôi Tổ mệt mỏi không phấn chấn.
Lúc này theo sự xuất hiện của hắn, tất cả thiên ý ở bốn phía xung quanh đều bị mạnh mẽ xua tan, khiến cho trong thiên địa giống như chỉ có một mình hắn tồn tại!
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe cùng cảm nhận được điều này, những kiêu ngạo cùng cường hãn trước đó, trong phút chốc lại tan ra.
Thay vào đó, lại là sự kinh ngạc không hiểu cùng mãnh liệt khẩn trương.
Trong lòng hắn đã thầm kêu khổ.
– Lão khỉ này quá vô dụng.
Kéo dài thêm một hồi nữa, ta lập tức có thể trốn… Lần này xong rồi.
Làm sao bây giờ…
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang lo lắng không yên, Vân Lôi Tử mắt thấy nguyên thần phân thân của mình được bảo vệ được, cũng kích động, ôm quyền cúi đầu về phía Bán Thần đang ở trên bầu trời.
Những Thiên Nhân bắc mạch khác đều thở phào nhẹ nhõm.
Trước đó Bạch Tiểu Thuần thật sự quá cường hãn, khiến cho tâm thần bọn họ cũng run rẩy.
Lúc này bọn họ đều bái kiến Bắc Thần.
Ngay cả Phùng Trần trốn ở bên trong quan tài kính cũng vô cùng kích động, nhanh chóng bay ra, bái kiến Bán Thần.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày, thận trọng chậm rãi lui về phía sau.
Trong đầu không ngừng có các loại ý nghĩ nhanh chóng xoay chuyển.
Hắn không ngừng suy nghĩ biện pháp để hóa giải chuyện này như thế nào.
Trong lúc hắn đang bay nhanh cân nhắc biện pháp, Bán Thần bắc mạch lại không thể không ép xuống lửa giận ngập trời trong lòng mình.
Hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, một cảm giác đau đầu mãnh liệt, khiến cho trong lòng hắn cũng có cảm giác mất lực.
Hắn không chỉ đau đầu, còn nhức đầu hơn.
Thật ra, bất kể hắn làm như thế nào, cũng vẫn không có cách nào làm gì được Bạch Tiểu Thuần.
Không phải là bởi vì Đỗ Lăng Phỉ, mà là vì Thiên Tôn!
Ở trên người Bạch Tiểu Thuần, hắn mơ hồ thấy được một ít vết tích mà bản thân Bạch Tiểu Thuần không phát giác được.
Những vết tích này, khiến cho bản thân hắn là Bán Thần bắc mạch lão tổ, nhớ tới từng chuyện cũ, đối với dự định của Thiên Tôn, cũng đoán được một ít.
Chính là những suy đoán này, khiến cho hắn càng không cách nào động tới Bạch Tiểu Thuần.
Giam giữ đối phương cũng vô dụng.
Lôi ngục kia cũng đã bị Bạch Tiểu Thuần phá vỡ.
Lôi Tổ cũng thiếu chút nữa chạy mất.
Thân là Bán Thần bắc mạch, hắn thật sự không dám lại giam giữ Bạch Tiểu Thuần nữa.
Hắn đã tỉnh ngộ, ý thức được sâu sắc, Bạch Tiểu Thuần này chính là một tai họa bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát ra.
Biện pháp tốt nhất chính là rời xa hắn…
– Đáng chết.
Trước đây tại sao ta lại có thể đồng ý để tai họa đáng chết này ở lại đây chứ? Điều này lại chẳng khác nào đặt một thiên lôi không ổn định, ở trong túi của mình.
Nói không chừng lúc nào đó, nó sẽ nổ tung, lại liên lụy tới cả mình!
Trong lòng Bán Thần bắc mạch thầm thở dài một tiếng.
Đây vẫn lần đầu hắn gặp phải loại nhân vật khiến cho hắn cũng cảm thấy đau đầu vô cùng như vậy.
Thời điểm Bán Thần đau đầu, Bạch Tiểu Thuần lại lo lắng bất an.
Lúc này trong lòng hắn đều run rẩy.
Nhưng bất luận suy nghĩ như thế nào, hắn cũng không nghĩ ra được biện pháp.
Lúc này hắn chỉ có thể kiên trì, trơ mắt nhìn Bán Thần, thử dò xét nói một câu.
– Bán Thần đại sư huynh, cái đó… hôn lễ giữa ta và Phỉ Phỉ, đại sư huynh phải tới tham gia đấy…
Nói ra những lời này, cho dù Bạch Tiểu Thuần khẩn trương run rẩy, cũng rất tán thưởng vì sự cơ trí của mình.
Hắn cảm thấy trong lời này, đã rất rõ ràng lộ ra ba tin tức.
Tin tức đầu tiên, là hắn và Đỗ Lăng Phỉ rất thân mật… Sau này có khả năng thành hôn.
Tin tức thứ hai, là Thiên Tôn rất có thể là nhạc phụ của hắn…
Tin tức thứ ba, chính là hắn có ý định đi hóa giải lửa giận của Bán Thần…
Không quan tâm sau khi Bán Thần bắc mạch nghe được câu này, có thể ý thức được ba tin tức này hay không, nhưng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, những lời này của mình đã rất lợi hại.
Lúc này, lời nói vừa ra, Bán Thần bắc mạch chợt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Sau một lúc lâu hắn giơ tay phải vung mạnh lên, không nhịn được trong miệng truyền ra một tiếng gầm khẽ.
– Nếu để cho bản tôn lại nhìn thấy ngươi ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông, cho dù ngươi là con rể của Thiên Tôn, bản tôn cũng sẽ lột da của ngươi ra! Lăn!
Âm thanh mỗi một chữ, đều giống như lôi đình nổ vang.
Nhất là một chữ cuối cùng, càng làm cho thiên địa chấn động.
Trong tiếng nổ lớn, ở trong tiếng kêu đầy kinh ngạc của Bạch Tiểu Thuần, một lực mạnh đột nhiên lại cuồn cuộn nổi lên ở trên người Bạch Tiểu Thuần, hình thành một trận gió lốc, trực tiếp lại cuốn mạnh thân thể Bạch Tiểu Thuần về phía bầu trời, ném ra khỏi Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần bị ném ra khỏi tông môn, tiếng kêu thảm thiết của hắn mới từ phía xa truyền tới…
Cảnh tượng như vậy, khiến cho tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh sau khi nhìn thấy, mặc dù cảm thấy đáng tiếc, nhưng lại không khỏi đều thở phào nhẹ nhõm.
Đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ thật sự vừa hận lại vừa sợ.
Ngay cả đám người Vân Lôi Tử, lúc này cũng như vậy.
Trong lòng mặc dù cay đắng, nhưng phần nhiều, lại là hối hận trước đây nghìn lần không nên vạn lần không nên suy nghĩ giam giữ Bạch Tiểu Thuần lại nây để từ từ hành hạ.
– Đây là một tai họa cực lớn.
Thần thông lớn nhất của hắn chính là lực gây tai họa! Chúng ta lúc đó thực sự ngu xuẩn… Tên gia hỏa như vậy, tuyệt đối tuyệt đối không thể giữ lại ở bên người!
Vân Lôi Tử cười khổ, không ngừng thầm than.
Đồng thời đối với chiến lực của Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng có cảm nhận cực kỳ sâu sắc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1424: Văng Ra (2)
Về phần công pháp Vân Lôi Nhân Tổ biến này, hắn nhìn Lôi Tổ bị Bán Thần lão tổ nắm ở trong tay, lúc này cũng đã ý thức được nguyên nhân.
Mặc dù Lôi Tổ mệt mỏi, nhưng lại không hôn mê.
Lúc này hắn nhếch miệng cười.
Hắn mặc dù không chạy thoát, nhưng có thể nhìn bắc mạch hiện tại một mảnh hỗn độn, trong lòng hắn cũng cảm giác rất sảng khoái.
– Tên tiểu tử kia gọi là Bạch Tiểu Thuần? Không tệ không tệ.
Là một người trẻ tuổi rất có phát triển n.
Thời điêm tiếng cười của Lôi Tổ truyền ra, Bán Thần bắc mạch hừ lạnh một tiếng.
Hắn không đi để ý tới Lôi Tổ, mà nhìn về phía đám người Vân Lôi Tử.
– Một đám người các ngươi đường đường là cảnh giới Thiên Nhân, một Bạch Tiểu Thuần lại có thể cho các ngươi liên thủ cũng chật vật không thôi.
Đồ vô dụng!
Bán Thần bắc mạch một bụng đầy lửa giận, quay về phía đám người Vân Lôi Tử răn dạy một phen.
Lúc này mặt hắn mới thâm trầm, mang theo Lôi Tổ trở về quan tài thủy tinh.
Thời điểm đám người Vân Lôi Tử bị mắng, cũng chỉ có thể yên lặng lắng nghe, trong lòng cũng đầy cay đắng.
Một lát sau bọn họ nhìn nhau một cái.
Mỗi người đều nhìn ra cảm giác bất lực trong mắt của người kia.
– Mà thôi.
Hắn cuối cùng đã bị ném đi…
– Bạch Tiểu Thuần này cũng coi như một truyền kỳ… Ta lại chưa từng thấy qua, bị nhốt ở trong lôi ngục, tu vi còn có thể đột phá…
– Ta đời này cũng không muốn lại nhìn thấy hắn nữa! Ngay cả tên của hắn cũng vậy.
Các ngươi đều đừng tìm ta nhắc lại!
Chẳng những là mấy Thiên Nhân này như vậy, trong lòng mỗi một đệ tử Vân Tông cùng Lôi Tông bốn phía xung quanh đều xúc động vô hạn.
Bọn họ nhớ lại thời gian trước đây, khi áp chế đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ đều rất đắc ý, cho rằng đối phương là con rồng ở bên ngoài, nhưng ở bắc mạch cũng phải co lại, biến thành sâu!
Nhưng hôm nay… Bạch Tiểu Thuần sử dụng hành động nói cho mọi người của bắc mạch biết, cho dù hắn là con sâu… Cũng đều có thể đục thủng mấy lỗ lớn ở bắc mạch chui ra.
Thời khắc này trong lòng mọi người chỉ có một ý nghĩ…
– Tai họa này ngàn vạn lần không cần trở về…
Trong lúc bắc mạch đối với Bạch Tiểu Thuần là bất đắc dĩ đồng thời cảm thấy mệt mỏi.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần bị Bán Thần bắc mạch này ném một cái, trực tiếp đã bay ra thật xa, giống như một đạo lưu tinh trực tiếp đập vào một chỗ trên Băng Nguyên.
Ầm một tiếng.
Băng Nguyên này chấn động vài cái, bị đập ra một lỗ thủng lớn.
Sau một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần tóc tai rối bời, rất chật vật từ bên trong chui ra.
Hắn lộ ra vẻ mặt như đưa đám, có chút tức giận bất bình, từ phía xa nhìn về phương hướng Cửu Thiên Vân Lôi Tông, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
– Bảo ta đi, nói là được rồi.
Làm gì còn phải ràng buộc tu vi của ta, ném ra…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đám người bắc mạch này thật không nói đạo lý, thật không ra gì, đặc biệt đáng giận.
Nhất là một cái ném cuối cùng của Bán Thần lão tổ, rõ ràng là cố ý.
– Mà thôi mà thôi.
Bọn họ không muốn để cho ta lưu lại, cũng chính là hợp với ý của ta.
Nếu như Cửu Thiên Vân Lôi Tông này không phải giam ta lại, ta đã sớm muốn đi.
Trong sự xúc động, Bạch Tiểu Thuần nhớ lại từng cảnh tượng khi mình ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông, trong lòng hắn cũng không nhịn được dâng lên một chút đắc ý.
– Hừ hừ, chắc hẳn hiện tại bọn họ biết được sự lợi hại của ta!
– Dám ước pháp ngũ chương đối với Bạch Tiểu Thuần ta sao
Bạch Tiểu Thuần hung hăng hít thở không khí của Băng Nguyên.
Lúc này trong lòng hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.
Loại cảm giác không còn bị hạn chế nữa, khiến cho tinh thần hắn cũng thấy phấn chấn.
– Hiện tại không ai quản ta trồng hoa ánh trăng.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới mảnh lá băng chỉ mới hoàn thành hơn phân nửa.
Lúc này hắn quan sát khắp nơi một phen, chỉnh lại sơ qua lỗ thủng lớn bị mình đập ra trước đó một chút, bố trí thành hình dáng động phủ tạm thời.
Sau khi xong xuôi, hắn lấy ra hạt giống hoa ánh trăng, bắt đầu trồng.
– Hoa ở hoa, ở đây không ai quản ngươi.
Nhanh chóng sinh trưởng đi.
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt chờ mong, nhìn hạt giống hoa ánh trăng chìm vào phía dưới Băng Nguyên.
Mắt thấy bốn đại Thiên Nhân liên thủ, xông về phía Bạch Tiểu Thuần, tu sĩ Vân Tông cùng Lôi Tông bắc mạch ở bốn phía xung quanh, mỗi người đều tập trung tinh thần nhìn lại.
Cho dù trước đó Bạch Tiểu Thuần biểu hiện ra sự cường hãn đi nữa, nhưng ở trong mắt của những tu sĩ bắc mạch này, Bạch Tiểu Thuần vô cùng kiêu ngạo, ngày hôm nay nhất định phải đền tội!
– Bạch Tiểu Thuần này mặc dù lợi hại, nhưng hắn đã quên, ở đây không phải là đông mạch.
Nơi này là bắc mạch!
– Hừ, ở bắc mạch chúng ta kiêu ngạo, nhất định phải khiến cho hắn đẹp mặt!
– Ta cũng không tin, đám người Vân Lôi Tử trưởng lão đồng loạt ra tay, còn không diệt được một Bạch Tiểu Thuần này!
Đám người bắc mạch đều bình tĩnh trở lại.
Thời điểm mỗi một người nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần c, đều lộ ra sự xem thường.
Trên trời cao, mắt thấy bốn người Vân Lôi Tử nhanh chóng tới gần, trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt lóe lên hàn quang.
Từ sau khi đến bắc mạch, hắn trước sau đều nhịn một bụng tức giận.
Lúc này mắt thấy Vân Lôi Tử cùng với ba Thiên Nhân bắc mạch khác lao về phía chỗ mình với đầy sát khí, lửa giận trong lòng Bạch Tiểu Thuần chợt bạo phát.
Hắn chẳng những không có lui lại về phía sau, ngược lại bước về phía trước một bước, giơ tay phải lên, vung mạnh.
Ầm ầm.
Trong tiếng chấn động, nhất thời mực nước bỗng nhiên hạ xuống.
Hơi nước tràn ngập ở bốn phương tám hướng.
Mặt trời trên không trung trực tiếp hạ xuống mặt đất.
Trong tiếng nổ lớn, mặt đất chấn động, thân thể của bốn người Vân Lôi Tử đều bị ảnh hưởng.
Ngoại trừ Vân Lôi Tử ra, ba vị Thiên Nhân khác đều hít vào một hơi.
Còn có một người đứng mũi chịu sào, trực tiếp bị phun ra máu tươi.
– Bạch Tiểu Thuần!
Vân Lôi Tử thân là Thiên Nhân đứng đầu bắc mạch, mắt thấy cảnh tượng như vậy, hét lớn một tiếng.
Tốc độ của hắn thoáng cái bạo phát.
Toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng, lao về phía Bạch Tiểu Thuần.
Giọng nói của hắn vang vọng khắp không trung.
– Vân Lôi Nhân Tổ đệ thất biến!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc trong phút chốc khuếch tán ra.
Thân thể Vân Lôi Tử trực tiếp lại hóa thành kích thước chừng bảy mươi trượng, giống như Nhân Tổ hạ xuống.
Tu vi cùng chiến lực đều tăng lên trên phạm vi lớn, trực tiếp vượt qua Thiên Nhân hậu kỳ.
Toàn thân hắn giống như gió bão, trực tiếp đánh về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1425: Giống Như Đã Từng Quen Biết (1)
– Hiện tại không ai quản ta trồng hoa ánh trăng.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới mảnh lá băng chỉ mới hoàn thành hơn phân nửa.
Lúc này hắn quan sát khắp nơi một phen, chỉnh lại sơ qua lỗ thủng lớn bị mình đập ra trước đó một chút, bố trí thành hình dáng động phủ tạm thời.
Sau khi xong xuôi, hắn lấy ra hạt giống hoa ánh trăng, bắt đầu trồng.
– Hoa ở hoa, ở đây không ai quản ngươi.
Nhanh chóng sinh trưởng đi.
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt chờ mong, nhìn hạt giống hoa ánh trăng chìm vào phía dưới Băng Nguyên.
Không hạn chế, càng không có cẩn thận từng li từng tí, hoa ánh trăng hôm nay lần thứ ba sinh trưởng, có thể nói là điên cuồng mãnh liệt đến cực điểm.
Chỉ là ba ngày, nó lại tương đương với hơn một tháng khi còn ở Vân Tông.
Động phủ của Bạch Tiểu Thuần đã bị cành và thân cây hoa ánh trăng này chiếm hơn nửa, còn không ngừng sinh trưởng về phía bầu trời.
Hiện tại nó đã cao tới bảy tám trượng.
Nếu không phải Bạch Tiểu Thuần cảm thấy địa phương mình có thể hoạt động quá nhỏ, bất mãn ho khan một tiếng, sợ là tất cả động phủ này sẽ bị chiếm cứ.
Cũng may hoa ánh trăng này có ý thức của mình.
Sau khi nhận thấy được sự bất mãn của Bạch Tiểu Thuần, chủ động lưu lại cho Bạch Tiểu Thuần một khu vực, lan tràn sinh trưởng vòng qua khu vực này.
Mà ở dưới Băng Nguyên, rễ của cây hoa ánh trăng càng cuồng bạo, khuếch tán tới phạm vi mười dặm, vẫn đang không ngừng lan tràn…
Về phần mảnh lá băng này, Bạch Tiểu Thuần cũng đã sớm lại ghép nó một lần nữa vào thân cây, sau đó lại không để ý tới hoa ánh trăng này nữa, bắt đầu bế quan tu luyện.
Thật ra trong khoảng thời gian hắn ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông này, có quá nhiều người nhìn chằm chằm vào hắn, lại có ước pháp ngũ chương, ở trên phương diện tu hành Bạch Tiểu Thuần phải đặc biệt cẩn thận.
Giống như Bất Tử Huyết, trước sau trì trệ không tiến.
Hiện tại cuối cùng có cơ hội.
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, lấy từ bên trong túi trữ vật ra hai bộ hài cốt… Chính là trước đây ở tầng thứ hai thuyền xương của Quỷ Mẫu, hai bộ hài cốt này đã bị Bạch Tiểu Thuần lấy đi dung hợp một nửa xương!
Lúc đó Bạch Tiểu Thuần tiếp xúc với hai bộ xương này, rõ ràng cảm nhận được một sức sống nồng đậm dung nhập vào trong cơ thể, khiến cho bản thân Bất Tử Huyết cũng sôi trào.
Đáng tiếc trước sau hắn không có cơ hội cắn nuốt.
Hiện tại hắn hít một hơi thật sâu, lấy ra hai bộ hài cốt, sau đó cẩn thận quan sát một hồi.
Bất luận là Bất Tử Cốt màu vàng kia, hoặc là một hài cốt khác có xương giống như thủy tinh, đều làm cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần hiện lên quá nhiều liên tưởng.
– Hiện tại ta đã tu luyện Bất Tử Quyển đến một bước cuối cùng.
Trình độ Bất Tử Huyết… Nhưng Trường Sinh Quyển trước sau không có tin tức.
Bộ hài cốt là thứ duy nhất thu được, có liên quan với Trường Sinh Quyển.
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Sau một lát trầm ngâm, hai tay vẫn giơ lên, một tay đặt ở trên hai bộ hài cốt.
Ở trong chớp mắt khi tay hắn hắn tiếp xúc với bộ hài cốt này, một sức sống kinh sợ lại ầm ầm bạo phát.
Theo hai tay Bạch Tiểu Thuần, sức sống này trực tiếp dũng mãnh tràn vào trong cơ thể hắn.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Sức sống này không giống với sức sống khi hắn hấp thu đan dược thảo mộc.
Dường như đối với Bất Tử Huyết mà nói, sức sống ở bên trong hai bộ hài cốt là thích hợp nhất.
Thậm chí cũng không cần chuyển hóa gì, liền có thể trực tiếp ở trong cơ thể hắn ngưng tụ ra từng giọt Bất Tử Huyết.
Cũng chỉ là thời gian mấy lần hít thở, Bạch Tiểu Thuần lại chấn động phát hiện.
Trong cơ thể mình lại trực tiếp xuất hiện thêm một giọt Bất Tử Huyết.
Giọt thứ hai, cũng đang nhanh chóng ngưng tụ.
– Nhanh như vậy…
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ kích động.
Hắn đến thời kỳ Thiên Nhân trung kỳ, chiến lực của bản thân hắn khác hẳn so với trước đây.
Nếu như Bất Tử Huyết có thể tăng lên, chiến lực của Bạch Tiểu Thuần sẽ càng thêm cường hãn.
Bạch Tiểu Thuần chìm đắm ở bên trong tu luyện.
Đảo mắt đã một tháng trôi qua.
Trong một tháng này, không ai tới quấy rầy Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn chìm đắm ở trong việc hấp thu sức sống bên trong hài cốt.
Bất Tử Huyết trong cơ thể hắn đã tích lũy đến trình độ kinh người.
Thậm chí vẫn không có cách nào lại sử dụng từng giọt để hình dung…
Số lượng Bất Tử Huyết đã chiếm khoảng hai phần trong toàn thân hắn!
Vẫn đang tiếp tục!
Sức sống của hài cốt này chung quy hoàn toàn không có chút dấu hiệu giảm bớt, giống như vô cùng vô tận, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở dưới sự tu luyện này, có cảm giác giống như tu hành Nhật Nguyệt Trường Không Quyết ở bên trong lôi ngục.
– Hai bộ hài cốt này, chẳng lẽ có thể chống đỡ đến khi ta tu luyện Bất Tử Huyết tới đại thành!
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, lại kích động, tăng nhanh trong tu hành, không có đi quan tâm tới hoa ánh trăng.
Mà giờ khắc này, hoa ánh trăng sinh trưởng điên cuồng trong vòng một tháng, từ lâu đã giống như trùng thiên vậy, độ cao đạt tới kích thước chừng mười mấy trượng, sừng sững ở trên Băng Nguyên, đặc biệt rõ ràng.
Cùng lúc đó, rất nhiều khu vực ở trên Băng Nguyên này cũng nở ra không ít từng đóa hoa ánh trăng nhỏ… Thậm chí ở trên Băng Nguyên, dùng mắt thường cũng có thể thấy được, không ngừng giảm bớt.
Mà ở dưới Băng Nguyên, rễ của cây hoa ánh trăng đã bao trùm vượt qua phạm vi mấy trăm dặm.
Lúc này, một cảm giác cường hãn, từ bên trong cây hoa ánh trăng này dần dần sinh ra, tăng lên, khiến cho vô số mãnh thú tồn tại ở trên Băng Nguyên, đều kinh hoàng, tránh từ phía xa.
Theo sinh trưởng, hấp thu rất nhiều hàn khí, cây hoa ánh trăng này trước sau vẫn nhớ tới yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần đối với nó, không ngừng đưa hàn khí vào bên trong mảnh lá cây này, khiến cho lá cây này cũng từ từ quá độ về phía lá băng hoàn chỉnh.
Bạch Tiểu Thuần vẫn còn đang tiến hành tu luyện.
Cho đến khi lại qua một tháng, khi sức sống trên hai bộ hài cốt cuối cùng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu sắp khô cạn,
cho đến khi không còn sức sống dung nhập trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần nữa, Bạch Tiểu Thuần mới mở mắt ra.
Hai mắt đang khép lại, trong chớp mắt vừa mở ra, mảnh thế giới này ở trong mắt hắn, hình như có chút khác biệt.
Càng khác biệt hơn chính là thân thể của hắn.
Nhìn như bình thường, nhưng trên thực tế Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được rõ ràng, sức sống bên trong thân thể mình dạt dào đã kinh thiên động địa.
Sức sống nồng đậm như vậy mang đến lực khôi phục.
Bạch Tiểu Thuần lấy ra phi kiếm, rạch ra một vết thương, sau đó trợn mắt há hốc mồm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thức Tỉnh Hình Xăm [Dịch] Thức Tỉnh Hình Xăm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Thuc-Tinh-Hinh-Xam-Audio.jpg)



