Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 284 : Lôi Tông Vô Cùng Kinh Ngạc (1) (c1416-c1420)
❮ sautiếp ❯Chương 1416: Lôi Tông Vô Cùng Kinh Ngạc (1)
Nhưng hắn vừa thoáng động, cũng hình thành lực kéo lại, phá tan sự cân đối của Lôi Trì, khiến cho bốn phía xung quanh lại có mấy vạn tia chớp, trong nháy mắt bị đưa tới.
Ở trong tiếng kêu thê lương thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần, chúng trực tiếp nhấn chìm hắn ở bên trong.
Lần này tia chớp dung nhập quá nhiều.
Chỉ là trong phút chốc, Bạch Tiểu Thuần còn đang kêu thảm thiết, Nhật Nguyệt Trường Không Quyết của hắn lại ầm ầm đột phá.
Tu vi của hắn cũng từ Thiên Nhân sơ kỳ bạo phát, bước vào đến… Thiên Nhân trung kỳ!
Ở phía xa, Lôi Tổ nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, toàn thân run rẩy, trợn tròn mắt, há hốc mồm.
– Thật đúng là thời đại khác nhau sao? Người tuổi trẻ bây giờ… vì tu luyện, đều không muốn sống như thế sao?
Ở trong lúc Lôi Tổ nghẹn họng nhìn trân trối, tia chớp ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần đã chậm rãi kết thúc.
Toàn thân hắn run rẩy, trên đầu đều đang bốc khói.
Toàn thân hắn đã bị mấy vạn tia chớp này, ầm ầm đánh cho ngoài xém trong mềm.
Cũng may tu vi khí tức của hắn lúc này đã không còn là Thiên Nhân sơ kỳ, mà là bước vào đến… Thiên Nhân trung kỳ!
Nhật Nguyệt Trường Không Quyết không trọn vẹn, đã hoàn toàn viên mãn.
Ở bên trong mắt trái của hắn, thình lình có một mặt trăng sáng, thoạt nhìn rất quỷ dị, giống như mặt trăng sáng này bất cứ lúc nào cũng có thể từ bên trong con mắt phía trái của hắn bay ra, khiến cho bầu trời cao nơi đây xuất hiện thêm một mặt trăng!
Loại thần thông kinh người này diễn biến thành hiện tượng dị thường.
Nếu có người có hắn nhìn nhau, sợ sẽ có cảm giác giống như tâm thần cũng bị mặt trăng sáng của hắn thu lấy.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lúc này thân thể hắn không chỉ run rẩy, tâm thần cũng đang run rẩy.
Nếu có khả năng, hắn tuyệt đối không muốn lại trải qua chuyện như vậy để đổi lấy tu vi đột phá.
Thật sự cảnh tượng mấy vạn tia chớp vừa rồi lao tới, khiến cho hắn nghĩ tới, đã cảm thấy sợ hãi…
– Ta không muốn tu luyện nữa…
Bạch Tiểu Thuần với vẻ mặt như đưa đám, lúc này đang run rẩy, nhìn phạm vi mười dặm ở bốn phía xung quanh.
Những tia chớp lôi đình không ngừng chạy, không ngừng đột ngột nổ tung, khiến cho hắn hoàn toàn không dám di chuyển.
Hắn sợ… hắn rất lo lắng nếu mình thoáng động, những tia chớp ở bốn phía xung quanh lại lao tới.
Ở trong sự lo lắng của Bạch Tiểu Thuần, thời điểm hắn quyết định chuẩn bị động thử một cái, một trận bão tia chớp mới từ bốn phía xung quanh lại nổ mạnh, lao đến.
Có lẽ là bởi lôi trì quá lớn, hình thành lực hút cũng quá mạnh mẽ, dẫn đến trận gió bão tia chớp lần này lại có thể dồi dào hơn so với trước kia rất nhiều, ùn ùn từ tám phương gào thét kéo đến.
Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lại kêu lên chói tai.
Thân thể hắn nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng hắn lùi lại một bước, những tia chớp ở bốn phía xung quanh lại ầm một tiếng, đều lao thẳng đến chỗ hắn.
– Không cần…
Trong tiếng kêu lên đầy thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần, Lôi Tổ ở phía xa đã sớm chạy.
Hắn thở hổn hển hoạt động lồng giam của mình.
Hắn cũng không quay đầu lại, trong miệng đã chửi bới.
– Đáng chết.
Thật không thông cảm cho lão nhân gia ta.
Ta tuổi tác thế này, còn phải mang theo lồng giam không ngừng hoạt động.
Ta sống dễ dàng sao?
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần bị những tia chớp nhấn chìm.
Đồng thời, bên ngoài Cửu Thiên Vân Lôi Tông, cũng xuất hiện biến cố.
Toàn bộ mặt đất mây đen của Lôi Tông đột nhiên lại chấn động một cái, giống như địa chấn.
Khiến cho tất cả tu sĩ Lôi Tông ở trên mặt đất của mây đen lập tức cảm nhận được.
Tất cả đều sửng sốt, vô cùng kinh ngạc.
– Vừa rồi mặt đất chấn động sao?
– Làm sao có thể? Chúng ta là ở trên mây đen.
Mây đen làm sao có thể chấn động được…
– Các ngươi có cảm thấy hay không… mấy ngày nay những tia chớp ở Lôi Tông chúng ta hình như ít đi một chút…
Các tu sĩ Lôi Tông, mỗi người đều chẳng biết nguyên nhân tại sao.
Trên thực tế kể từ sau khi Bạch Tiểu Thuần bị giam giữ, toàn bộ Cửu Thiên Vân Lôi Tông xuất hiện sự an bình đã lâu ngày không gặp.
Tu sĩ Vân Tông bình tĩnh.
Ban đầu, Lôi Tông ở đây có lo lắng.
Nhưng theo thời gian trôi qua, tất cả đều chậm rãi yên lòng.
Đối với lôi ngục của bọn họ, toàn bộ Lôi Tông đều đầy tự tin.
Đám người Vân Lôi Tử cũng vậy.
Sau khi một lần nữa thể nghiệm ngày tháng không có Bạch Tiểu Thuần, đối với loại an tĩnh này, bọn họ bỗng nhiên có cảm thán.
Cũng chính là loại cảm thán này, khiến cho lúc này mây đen Lôi Tông chấn động, đặc biệt dụ cho người khác chú ý.
Nhất là sau một lần chấn động, ở trong sự đặc biệt kinh ngạc của tất cả tu sĩ Lôi Tông, mây đen Lôi Tông này lại có thể xuất hiện chấn động lần thứ hai!
Chấn động này còn có những tiếng nổ vang rì rầm vang vọng.
Nhất thời mỗi một tu sĩ Lôi Tông đều la lên thất thanh.
– Thật sự chấn động!
– Không thích hợp!
– Tia chớp… Các ngươi nhìn những tia chớp kìa…
Ở trong những tiếng kêu đầy kinh ngạc, cũng có người chú ý tới bên trong mây đen, vốn mắt thường có thể thấy được từng tia chớp, lúc này rốt cuộc rõ ràng đã giảm ít một chút.
Cũng không ít tia chớp lóe lên trực tiếp chui vào sâu bên trong mây đen.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho mỗi một đệ tử Lôi Tông dâng lên dự cảm không ổn mãnh liệt.
Tại quan tài màu đen phía trên bầu trời, trong chớp mắt này, sắc mặt đám người Vân Lôi Tử và các Thiên Nhân đều biến hóa.
Mỗi một người đều nhanh chóng hạ xuống.
– Chẳng lẽ lại là Bạch Tiểu Thuần!
– Đáng chết, không thể nào là hắn.
Hắn cũng đã bị nhốt…
Ở trong sự hoảng sợ của mọi người ở nơi này, mây đen Lôi Tông lần thứ ba chấn động.
Lần chấn động này còn mãnh liệt hơn, truyền ra những tiếng ầm ầm, vang vọng, rung chuyển cả bầu trời.
Cũng chính là vào lúc này, ở sâu bên trong mây đen này, tại trung tâm của Lôi Trì, Bạch Tiểu Thuần đang hét thảm, hắn đã triển khai tốc độ tới mức cực hạn.
Về phần cấm chế mười trượng này, đã sớm tan vỡ.
Nhưng bất luận tốc độ của Bạch Tiểu Thuần có nhanh thế nào đi nữa cũng không có tác dụng.
Những tia chớp đến từ bốn phía xung quanh hắn bắt đầu từ mấy vạn, đã trở thành hơn mười vạn không ngừng công kích tới.
Thậm chí Bạch Tiểu Thuần cũng đã nhìn ra được, tốc độ của mình càng nhanh, những tia chớp bị hút tới lại càng nhiều.
Nhưng hắn không dám dừng lại.
Một khi dừng lại, hơn mười vạn tia chớp này sẽ nhấn chìm hắn.
Chỉ có điều chúng không ngừng lại.
Những tia chớp này chỉ càng lúc càng nhiều.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần phát điên.
– Tại sao có thể như vậy được…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1417: Lôi Tông Vô Cùng Kinh Ngạc (2)
Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt.
Nguy cơ ở trước mắt, ánh mắt hắn đều đỏ lên.
Hắn hung hăng cắn răng một cái.
– Đáng chết.
Liều mạng.
Những tia chớp này đều là lực lượng thiên địa.
Sợ cái lông!
Bản thân Bạch Tiểu Thuần tùy ý điên cuồng hét lên.
Hắn trực tiếp dựa theo khẩu quyết Lôi Tổ đưa cho, tu luyện Vân Lôi Nhân Tổ thập nhất biến!
Vào giờ phút này, thân thể hắn bỗng nhiên dừng lại.
Theo hắn dừng lại, hơn mười vạn tia chớp ầm một tiếng lại tràn tới.
Trong chớp mắt chúng đã bao phủ Bạch Tiểu Thuần vào bên trong, giống như muốn xé rách thân thể hắn, trực tiếp nhảy vào trong cơ thể hắn.
Chỗ đau của thân thể bị xé rách vẫn không tính là gì cả.
Bạch Tiểu Thuần da dày thịt béo, còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận được.
Có thể khiến cho hắn không chịu nổi, chính là theo những tia chớp dũng mãnh tràn vào, trong cơ thể đang điên cuồng bạo phát linh lực thiên địa, khiến cho hắn giống như trở thành một quả bóng cao su không ngừng bị thổi phồng lên…
– Vân Lôi Nhân Tổ đệ nhất biến!
Bạch Tiểu Thuần cố nén cảm giác đau đớn mãnh liệt của thân thể.
Trước mắt cũng hoa lên.
Hắn điên cuồng vận chuyển thần thông, biến lực lượng thiên địa vô cùng vô tận trong cơ thể, đẩy mạnh Vân Lôi Nhân Tổ thập nhất biến.
Cũng chính là trong thời gian chớp mắt, thân thể của Bạch Tiểu Thuần lại ầm một tiếng, trực tiếp trở thành kích thước chừng mười trượng.
Một sự cuồng dã ở trên người hắn bạo phát ra.
Vân Lôi Nhân Tổ đệ nhất biến, trong chớp mắt đã được hắn tu thành!
Còn chưa kết thúc.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy lực lượng thiên địa trong cơ thể mình vẫn dồi dào.
Mắt hắn đỏ lên, không lập tức tu luyện đệ nhị biến! Mà hắn vận chuyển Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, khiến hai loại thần thông này, theo dựa vào con mắt trái của chính mình, đi hoàn thành cấy ghép!
Loại cấy ghép này, Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể ở trên phân tích sơ bộ, cảm thấy có thể hoàn thành.
Nhưng trên thực tế, trong lúc dung hợp, lại tồn tại quá nhiều khả năng thất bại.
Nếu như đổi lại là nơi khác, sau một lần thất bại, Bạch Tiểu Thuần cần một ít thời gian chìm đắm vào trong đó, mới có thể triển khai lần thứ hai.
Dù sao cho dù hắn có thể hấp thu lực lượng thiên địa, nhưng dung hợp hai thần thông, vẫn cần ở thời điểm tình trạng của hắn đỉnh phong, mới có thể thuận lợi tiến hành.
Mà bây giờ, lực lượng thiên địa trong cơ thể dồi dào vô cùng.
Bạch Tiểu Thuần cũng không có sự lựa chọn nào khác.
Hắn lập tức liền bắt đầu thử.
Lần lượt thất bại, lần lượt nổ lớn, lực lượng thiên địa trong thân thể lần lượt bị phát tiết ra ngoài.
Cho đến sau khi thất bại hơn mười lần, vào một lần cuối cùng, bên trong mắt trái của hắn lại chợt tản ra ánh trăng kinh người.
Ở dưới ánh trăng này, thân Nhân Tổ với kích thước mười trượng của hắn lập tức lại khác hẳn với hình dạng của Vân Lôi Tử trước đây!
Trong chớp mắt, một khí tức khó nói ở trên người Bạch Tiểu Thuần tản ra.
Nhất là Nguyệt ấn ở trong mắt trái của hắn giống như ánh trăng sáng có thể soi sáng đêm tối!
– Thành công!
Bạch Tiểu Thuần không có thời gian đi kích động.
Lúc này lực lượng thiên địa trong cơ thể hắn, mặc dù hao phí hơn phân nửa, nhưng số còn sót lại vẫn khiến cho hắn cảm thấy thân thể giống như bị no quá sắp nổ.
Rơi vào đường cùng, trong tiếng rít gào, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu tu luyện Vân Lôi Nhân Tổ đệ nhị biến!
Không bao lâu, thân thể hắn ở trong tiếng nổ lớn, trực tiếp hóa thành kích thước chừng hai mươi trượng.
Đệ nhị biến… Thành công!
Còn chưa kết thúc.
Kế tiếp là đệ tan biến, đệ tứ biến!
Trong những tiếng ầm ầm, ở bên trong Lôi Trì, ở giữa vô số tia chớp lôi đình, thân thể Bạch Tiểu Thuyền từ hai mươi trượng biến thành ba mươi trượng, sau đó trở thành bốn mươi trượng.
Không nói có thể khởi động thiên địa, lại chấn động tám phương!
Toàn thân hắn đầy khí tức cuồng dã.
Còn có thân thể vốn là Bất Tử Cốt, phối hợp với Nhân Tổ thay đổi cường hãn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây, ở trên trình độ thân thể cường hãn, vượt qua nào đó cực hạn!
Nếu như Vân Lôi Tử ở chỗ này, nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, nhất định sẽ hoảng sợ đến cực điểm.
Hai người bọn họ thi triển ra cùng một loại thần thông.
Bạch Tiểu Thuần ở đây, rõ ràng mạnh hơn hắn rất nhiều!
Nhất là nguyệt ấn ở bên mắt phía trái, càng làm cho Nhân Tổ biến này có phạm vi uy lực bạo phát lớn!
Nếu đổi lại là thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần nhất định rất kích động.
Nhưng bây giờ, hắn đã nhận thấy được thân thể mình đối với hấp thu những tia chớp bên trong mây đen, giống như đã đến cực hạn nào đó.
Trừ khi đổi lại một loại lực lượng tia chớp sấm sét, nếu không sợ là hấp thu nữa cũng không được bao nhiêu, cũng không có cách nào đi hấp thu.
Điều này không có quan hệ với thần thông công pháp, thuần túy là cực hạn của thân thể, giống như đan dược.
Mà một khi đến lúc đó, những tia chớp ở bốn phía xung quanh, lại không còn là tẩm bổ, mà trở thành căn nguyên có thể hủy diệt hắn!
Nhưng những tia chớp ở bốn phía xung quanh, giống như cũng theo Bạch Tiểu Thuần cường hãn, càng tới nhiều hơn.
Trong tiếng nổ vang, lần này lại có hơn mười vạn đạo, trực tiếp ầm ầm đánh tới.
Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ, thật sự muốn khóc.
Âm thanh của hắn cũng có phần nức nở, gào thét giống như uống rượu độc giải khát vậy.
– Vân Lôi Nhân Tổ đệ ngũ biến!
Trong tiếng nổ vang, thân thể bốn mươi trượng của Bạch Tiểu Thuần, lại chợt bành trướng.
Cho đến sau khi trở thành năm mươi trượng, Vân Lôi Nhân Tổ đệ ngũ biến, chợt hoàn thành!
Thời khắc này, toàn thân Bạch Tiểu Thuần từ trên xuống dưới tản ra khí tức khủng khiếp.
Nguyệt ngân trong con mắt trái của hắn lập lòe, khiến cho hắn mặc dù là đệ ngũ biến, nhưng nếu thật sự tính về chiến lực, xuất hiện thêm lực lượng của ba biến, cũng chính là… đệ bát biến!
Phải biết rằng trước đây sau khi Vân Lôi Tử dung hợp, cũng chỉ là có thể bày ra đến đệ bát biến mà thôi, phát ra lực lượng vượt quá Thiên Nhân hậu kỳ, rất gần với Thiên Nhân đại viên mãn.
Mà hôm nay Bạch Tiểu Thuần so với Vân Lôi Tử, lại càng muốn kinh người hơn!
Nhưng hắn không có vui sướng, chỉ có sợ hãi.
Sau khi tu luyện thành công Vân Lôi Nhân Tổ đệ ngũ biến, thân thể hắn đối với những tia chớp của mây đen này đã đến cực hạn, lại không có cách nào đi hấp thu thêm một chút nào nữa.
Mà những tia chớp này vẫn cuồng bạo.
Lúc này trong tiếng nổ vang, những tia chớp trực tiếp ầm ầm đánh về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ vội vàng bước nhanh ra, nhanh chóng bỏ chạy.Tốc độ của hắn nhanh hơn so với trước kia rất nhiều.
Đồng thời, những tia chớp này ở phạm vi bốn phía xung quanh cũng lớn hơn, số lượng lớn hơn nữa truy kích đến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1418: Bạo! (1)
Không còn là hơn mười vạn đạo, mà là gần trăm vạn đạo…
Phóng tầm mắt nhìn lại, cảnh tượng kinh thiên động địa như vậy, khiến cho Lôi Tổ đã tránh từ phía xa, hầu kết cũng lăn lộn, con mắt trợn trừng, lưỡi líu lại.
Thân thể hắn run rẩy một cái, hoàn toàn không suy nghĩ tới chuyện Bạch Tiểu Thuần vẫn thiếu mình năm mươi tia chớp nữa.
Hắn lập tức khống chế lồng giam, vội vàng lui về phía sau.
– Ngàn vạn lần đừng tới đây… Ngàn vạn lần đừng tới đây… Thân thể xương cốt của lão nhân gia ta không tốt, không chịu nổi… Vẫn là người tuổi trẻ bây giờ thật biết cách chơi…
Tâm thần Lôi Tổ run rẩy, vừa muốn lui ra phía sau.
Bạch Tiểu Thuần ở bên trong Lôi Trì, kêu lên thảm thiết, cũng nhìn thấy được Lôi Tổ.
Thần thức của hai người vừa mới tiếp xúc, Lôi Tổ lại hét lên một tiếng toàn lực, liều mạng.
Trong tiếng nổ vang, hắn mang theo lao ngục chỉ trong chớp mắt đã lao đi xa.
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt bi thương, nhưng cũng không dám dừng lại.
Hắn chỉ có thể ở bên trong mây đen này, không ngừng bay nhanh, nỗ lực rời khỏi Lôi Trì tràn ngập Lôi Đình cùng lực hút này, Những tia chớp ở bốn phía xung quanh, cũng càng lúc càng nhiều…
Rất nhanh, mắt Bạch Tiểu Thuần cũng phải trợn trừng.
Hắn cảm nhận được, bời vì mình bay nhanh, tia chớp ở bốn phía xung quanh càng thêm cuồng bạo, Lôi Trì dần dần bất ổn…
– Muốn bạo phát sao?
Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy ầm một tiếng, da đầu giống như muốn nổ tung.
Trong tiếng thét chói tai hắn triển khai tốc độ cao nhất, điên cuồng chạy trốn.
Phía xa, lúc này tròng mắt Lôi Tổ cũng muốn rơi xuống.
Tuy rằng hắn cũng rất lo lắng nhưng hơi thở lại dồn dập, có chút kích động.
– Phải bạo phát? Tốt, nhiễu loạn càng lớn càng tốt.
Nói không chừng… Ta có thể nhân cơ hội chạy trốn!
Tất cả những điều này nói rất dài dòng, nhưng trên thực tế đều phát sinh ở trong thời gian rất ngắn.
Thời khắc này bên ngoài, toàn bộ mây đen chấn động càng thêm mãnh liệt.
Thậm chí còn hoàn toàn không thấy được những tia chớp chạy loạn.
Còn có một cảm giác cuồng bạo khiến cho tất cả mọi người bất an, giống như từ bên trong mây đen nơi này đang nhanh chóng nổi lên.
Lúc này tất cả đám người năm vị Thiên Nhân bắc mạch Vân Lôi Tử, Phùng Trần đã hạ xuống Lôi Tông.
Mỗi một người khi nhìn thấy mây đen biến hóa, sắc mặt đều điên cuồng biến đổi.
Ở trong một chớp mắt này, thần thức của bọn họ còn tản ra, dung nhập trong mây đen.
Nhưng lôi ngục này không tầm thường.
Thần thức của bọn họ lại không có cách nào tiến vào quá rộng.
Bọn họ căn bản không nhìn thấy được chuyện đã xảy ra bên trong.
– Đây rốt cuộc là thế nào vậy?
– Đáng chết.
Nhất định là Bạch Tiểu Thuần!
– Phùng Trần.
Đều tại ngươi.
Trước đây ngươi không nên cho hắn ước pháp tam chương!
– Còn có Vân Lôi Tử nữa.
Bạch Tiểu Thuần này chính là một tai họa.
Ngươi trêu chọc hắn làm cái gì hả?
Theo sự lo lắng, ba Thiên Nhân bắc mạch khác, cũng cũng không nhịn được, nhìn về phía Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần gầm khẽ, trách cứ oán giận.
Sắc mặt Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần rất khó coi, nhưng lại nói không nên lời.
Trong lúc mọi người ở đây lo lắng, bỗng nhiên, bên trong quan tài thủy tinh trên trời cao, một đạo thần thức khiến cho năm người kinh hãi, bỗng nhiên tản ra, trực tiếp dũng mãnh tràn vào bên trong mây đen.
Rất nhanh, từ bên trong quan tài thủy tinh này lại truyền ra một tiếng gầm thét giận dữ chấn động thiên địa.
– Bạch Tiểu Thuần!
Giọng nói này truyền ra, trong chớp mắt, bóng người bắc mạch Bán Thần đã xuất hiện ở giữa không trung, vẻ mặt lo lắng, giống như nói nữ cũng không có thời gian.
Tay phải hắn chợt giơ lên, trực tiếp vung lên!
Nhất thời một trận gió lốc lại trực tiếp tản ra ở Lôi Tông.
Trong tiếng nổ lớn, cuốn tất cả tu sĩ Lôi Tông lên, ở một tích tắc này, trực tiếp chuyển dời đến phía xa.
Sau khi Bán Thần bắc mạch làm xong tất cả những điều này, trong nháy mắt, một tiếng nổ lớn kinh thiên gần như từ trước đến nay chưa từng xuất hiện qua ở bắc mạch, trực tiếp ở bên trong mặt đất mây đen của Lôi Tông, cuồn cuộn bạo phát ngập trời!!
Ầm ầm ầm!!
Âm thanh cực lớn này trực tiếp khiến cho vô số tu sĩ bị chấn động phun ra máu tươi.
Cho dù đám người Vân Lôi Tử, thân thể đều chấn động mãnh liệt, nhanh chóng lui về phía sau.
Lúc này, bọn họ hoảng sợ nhìn tới mặt đất mây đen.
Toàn bộ mặt đất mây đen lại trực tiếp nổ mạnh. tất cả kiến trúc trên đó, trong nháy mắt liền trở thành tro bụi.
Từng tia chớp, từ bên trong mây đen này phóng lên cao, lao thẳng đến trời cao.
Từ phía xa nhìn lại, giống như con rồng tia chớp đang muốn chọc thủng trời xanh.
Vào giờ phút này, còn có một trùng kích kinh người, ầm ầm ầm khuếch tán về bốn phía xung quanh.
Nó đi qua nơi nào, thiên địa nơi đó thất sắc, phong vân cuồn cuộn, tiếng nổ vang vọng hồi lâu.
Mà mặt đất mây đen… vào giờ khắc này đã tan vỡ.
Lại có gần bốn phần khu vực… Trực tiếp lại vỡ nát diệt vong.
Thậm chí bức tượng Chiến Thần dưới mây đen Lôi Tông cũng xuất hiện từng vết nứt… Thời điểm nhìn lại, giờ phút này Cửu Thiên Vân Lôi Tông giống như bị đánh vậy.
Vân Tông mệt mỏi, bức tượng thiếu đi ngón tay cái.
Lôi Tông sứt mẻ, không chỉ bức tượng đầy những vết nứt lan tràn, mặt đất mây đen cũng rút nhỏ không ít…
Vân Lôi Tử ngây người.
Phùng Trần nhìn tới choáng váng, ba vị Thiên Nhân khác đều bối rối.
Cho dù là Bán Thần bắc mạch, lúc này cũng tức giận tới mức toàn thân run rẩy, trong đầu chấn động không thôi, tóc cũng nhanh chóng dựng ngược.
Càng không cần phải nói những tu sĩ Lôi Tông bị cuốn đi.
Mỗi người đều không có cách nào tin tưởng được, nhìn Lôi Tông xa lạ, vẻ mặt mờ mịt.
Tất cả những điều này diễn ra quá nhanh.
Cho nên bọn họ còn không có kịp phản ứng.
So với Lôi Tông, thời khắc những tu sĩ Vân Tông đều hít một hơi lạnh, đồng thời trong lòng thầm cảm thấy may mắn… Cũng may Bạch Tiểu Thuần không bị giam ở Vân Tông…
Bọn họ đối với năng lực gây tại họa của Bạch Tiểu Thuần, đã sợ hãi đến cực hạn!
– Bạch Tiểu Thuần này… Chọc không được đâu…
– Thiên Nhân lão tổ đầu óc hôn mê rồi.
Đang yên đang lành lại muốn giới hạn hắn ở Vân Tông.
Nhưng gia hỏa này có thể bán độc dược hại tu sĩ của Vân Tông ta.
Sau khi không cho hắn bán đan dược, hắn có thể trồng hoa hủy đi căn cơ của Vân Tông ta…
– Đến cuối cùng, cũng nhốt hắn ở lôi ngục, nơi được gọi là Bán Thần cũng phải nhận sự hành hạ, gia hỏa này… Gia hỏa này lại có thể khiến cho lôi ngục phát nổ! Còn làm cho mặt đất Lôi Tông ít đi gần bốn phần!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1419: Bạo! (2)
– Trời ạ, hắn còn là con người sao? Tu sĩ Tinh Không Đạo Cực Tông làm sao sống được vậy?
– Không phải mọi người đều nói Bạch Tiểu Thuần này luyện đan mới có thể kinh thiên động địa sao? Nhưng hắn ở bắc mạch ta không luyện đan, cũng đã như vậy… Nếu hắn lại đi luyện đan, một mình hắn, liền có thể hủy toàn bộ bắc mạch chúng ta!
Rất nhanh, từng tiếng bàn tán bát nháo, mang theo từng tiếng kêu kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi vang lên ở bên trong Cửu Thiên Vân Lôi Tông.Cũng chính là vào lúc này… Có người chú ý tới, ở trên mặt đất khu vực mây đen đã ít khi bốn phần, có một thân ảnh toàn thân rất chật vật, từ từ bò ra…
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, mồ hôi đổ đầy trán.
Trong một cái chớp mắt vừa rồi này, hắn thiếu chút nữa đã bị nổ chết.
– Ta sau mày sẽ không hấp thu tia chớp nữa.
Quá nguy hiểm!
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt như đưa đám.
Vừa bò ra ngoài, bỗng nhiên, một tiếng gầm thét giận dữ cuồng bạo đủ để cho thiên địa run rẩy, lại từ phía trên hắn vang lên.
– Bạch Tiểu Thuần!
Tiếng gầm thét giận dữ này chính là do Bán Thần bắc mạch truyền ra.
Lúc này hắn tức sùi bọt mép, âm thanh vượt qua thiên uy.
Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ tới mức chợt nhảy dựng lên, vẻ mặt khẩn trương.
Bán Thần bắc mạch đã một bước đi ra, mắt thấy sẽ lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng đột nhiên, thần sắc Bán Thần bắc mạch này đột biến.
Rốt cuộc hắn thay đổi phương hướng, lúc bước chân hạ xuống, trực tiếp tiến về phía ở một mảnh khu vực trống trải ở trời cao phía xa.
– Lôi Tổ, ngươi dám chạy!
Lời vừa nói ra, Bán Thần bắc mạch này giơ tay phải lên, nhấn mạnh một cái.
Nhất thời khu vực này liền trực tiếp sạt lở sập xuống. thân thể Lôi Tổ này gầy giống như Hầu Tử vậy, lập tức lộ rõ.
Hắn không dừng lại, xoay người lại nhanh chóng đi về phía trước, toàn thân hóa thành tia chớp, ầm ầm lao đi xa.
Bán Thần bắc mạch không rảnh để ý tới Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này sắc mặt hắn thâm trầm, cất bước, trực tiếp đuổi theo.
Đối với hắn mà nói, tầm quan trọng của Lôi Tổ này vượt xa so với đi trừng phạt Bạch Tiểu Thuần.
Một cảnh tượng nghịch chuyển như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng chảy mồ hôi lạnh xuống.
– Bắc mạch này đã không có cách nào ở được nữa.
Phải nhanh trốn thôi!
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần đầy bất an.
Lúc này hắn cũng không để ý tới pháp chỉ của Thiên Tôn, thân thể chợt lao ra, tính chạy ra khỏi Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Nhưng ngay khi hắn đi ra, trong chớp mắt, toàn thân Phùng Trần trong Thiên Nhân bắc mạch lại phát ra một tiếng rống to.
Thân thể hắn ầm ầm lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Hắn thật sự ủy khuất.
Hắn có lòng ái mộ đối với Đỗ Lăng Phỉ.
Cho nên hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần cực kỳ không vừa mắt.
Bởi vậy lúc trước mới có ước pháp tam chương.
Thời điểm đặt ra ước pháp tam chương này, hắn cảm thấy rất đắc ý.
Hắn vốn định phải hành hạ Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng lại không nghĩ tới, hết lần này tới lần khác đều bị Bạch Tiểu Thuần phá cuộc.
Đến cuối cùng, toàn bộ tông môn từ trên xuống dưới, đều đang oán giận hắn.
Hiện tại hắn tức giận ngập trời, ra tay chính là đòn sát thủ.
Toàn thân hắn thình lình hóa thành một đạo tia chớp màu đỏ, giống như có thể đánh vỡ nát diệt vong thần hồn vậy, chớp mắt lại tới gần Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng nổi giận, bỗng nhiên quay đầu.
– Bạch Tiểu Thuần, ta nhịn ngươi đã quá lâu rồi!
Phùng Trần rít gào, hóa thành tia chớp màu đỏ, tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Toàn thân có dao động tu vi Thiên Nhân trung kỳ, lúc này cũng đột nhiên bạo phát ra, hình thành một đòn giống như diệt sạch vậy, ngay lập tức tới gần về phía mi tâm của Bạch Tiểu Thuần mi tâm!
– Phùng Trần, ta cũng nhịn ngươi đã quá lâu rồi!
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại, cũng đồng thời rít gào.
Hắn đích xác là nhịn đã rất lâu.
Từ sau khi đi tới bắc mạch nơi này, lại trước sau đều phải chịu đựng.
Hết ước pháp tam chương, tứ chương, ngũ chương..
Tất cả những điều này tích lũy lại, cho dù tính cách của Bạch Tiểu Thuần không muốn đánh đánh giết giết, cuối cùng cũng phải bạo phát, thời điểm hắn ở Man Hoang tôi luyện ra tính cách, cũng không tự chủ được thể hiện ra.
Lúc này trong mắt hắn lộ ra sự tàn khốc.
Ở trong chớp mắt khi Phùng Trần đến, nguyệt ngân bên trong con mắt trái của Bạch Tiểu Thuần lập lòe.
Hắn giơ tay phải lên, vung mạnh.
Bầu trời cao vốn trong sáng, lại trong một tích tắc này thật giống như bị một tấm màn đen che đậy, trong nháy mắt lại chỉ còn một mảnh tối tăm.
Ở trong sự tối tăm này, trên bầu trời mặt trời bị che kín, lại có một mặt trăng sáng treo thật cao.
Trong chớp mắt khi mặt trăng này vừa xuất hiện, tất cả mọi người của bắc mạch bốn phía xung quanh, toàn bộ tâm thần dao động giống như thần hồn bị hút đi.
Phùng Trần cũng hít vào một hơi.
Hắn lập tức lại cảm nhận được một nguy cơ mãnh liệt.
Trong sự hoảng sợ, thân thể hắn chợt xoay lại, lui về phía sau.
Nhưng ngay khi hắn lui ra phía sau, đồng thời, trong miệng Bạch Tiểu Thuần truyền ra hai chữ âm u lạnh lẽo!
– Vẫn Nguyệt!
Lời nói vừa ra, thiên địa hình như càng tối tăm hơn.
Ở tám phương có những tiếng nổ lớn vang lên.
Ở trên tia chớp màu đỏ do Phùng Trần, trong một chớp mắt này lại xuất hiện một nguyệt ngân.
Nguyệt nhân này vừa huyễn hóa ra, lại lập tức tự mình hấp thu ánh trăng từ bốn phía xung quanh, khiến cho bản thân càng thêm sáng chói.
Ầm ầm ầm!
Âm thanh mãnh liệt đúng là từ trong cơ thể Phùng Trần truyền ra.
Tia chớp màu đỏ do hắn hóa thành, lúc này nhất thời tan vỡ, lộ ra bóng người bên trong tia chớp.
Nguyệt ngân giống như từ bên trong xương trong tủy, lúc này trong thân thể hắn, vẫn tồn tại như cũ, còn không ngừng khuếch tán ra.
Theo nguyệt ngân mở rộng, Phùng Trần phát ra những tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Hắn hoảng sợ phát hiện, nguyệt ngân này không chỉ thương tổn tới mình, còn có tu vi của mình!
Hình như tác dụng của nguyệt ngân này, là đồng hóa lực lượng thiên địa trong cơ thể mình, biến thành ánh trăng.
Mà một khi hoàn toàn hoàn thành, lại chẳng khác nào khiến mình hình thần câu diệt!!
– Đây là thần thông gì vậy?
Thân thể Phùng Trần thật giống như bị ngọn núi vô hình đánh xuống, ở trong tiếng nổ lớn không ngừng lui về phía sau. đối mặt với phương pháp Vẫn Nguyệt của Bạch Tiểu Thuần, hắn căn bản cũng hoàn toàn không có lực ứng phó.
Thậm chí loại này giống như cải thiên hoán nhật.
Thần thông này không cần tiếp xúc, chỉ là ánh trăng chiếu rọi lại khiến mình bị tổn thương nặng nề.
Trước đó, hắn chỉ nhìn thấy qua phương pháp tương tự ở chỗ của Bán Thần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1420: Ta Cũng Nhịn Các Ngươi Thật Lâu!
Nhưng hôm nay, rốt cuộc từ trong tay Bạch Tiểu Thuần thi triển ra, toàn thân hắn nhất thời lại chấn động mãnh liệt, phun ra một búng máu tươi lớn.
Thần sắc hắn đầy vẻ chấn động mang theo vẻ kinh hoàng không có cách nào tin tưởng nổi.
Tất cả những điều này nói ra rất dài dòng.
Nhưng trên thực tế từ lúc Phùng Trần hóa thành tia chớp màu đỏ, cho đến khi tia chớp tan vỡ, hắn bị tổn thương nặng nề, tất cả đều chỉ phát sinh ở trong nháy mắt, vô cùng nhanh chóng và mãnh liệt.
Cho nên mọi người ở bốn phía xung quanh, thời điểm mỗi người đều chưa kịp phản ứng, tiếng kêu thê lương thảm thiết này của Phùng Trần, đã truyền khắp tám phương.
Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ tới, Nhật Nguyệt Trường Không Quyết lại có uy lực kinh người như vậy.
Lúc này ánh mắt hắn lóe lên, tay phải bấm quyết, lại chỉ ra một cái!
Dưới một chỉ này, trên bầu trời tối đen, ánh sáng của mặt trăng này lại ảm đạm xuống.
Tất cả ánh trăng giống như đều bị hút đi, lấy phương thức nào đó chiếu ngược ở trên người Phùng Trần, khiến cho nguyệt ngân trên thân thể Phùng Trần, chớp mắt lại bao trùm toàn thân hắn.
Tiếng kêu thảm thiết càng thêm thê lương.
Với nguy cơ trước mắt, thân thể Phùng Trần run rẩy.
Hắn căn bản không còn kịp suy nghĩ quá nhiều.
Đối với hắn mà nói, cảnh tượng trước mắt chính là đại kiếp nạn sinh tử.
Kiếp nạn này tới quá nhanh, cho nên chính hắn cũng không thể tin được, dựa vào mình tu vi Thiên Nhân trung kỳ, dựa vào mình từ khi bắt đầu bước vào bắc mạch, lại một đường lập ra chiến tích thiên kiêu, nhưng ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần lại có thể… Ngay cả một đạo thần thông cũng không có cách nào chống lại!
– Ta không cam lòng!
Trong tiếng rít gào, trong mắt Phùng Trần lộ ra sự điên cuồng.
Lúc này thân thể hắn đã tiêu tan với phạm vi lớn, có chút điểm trăng sáng từ trong thân thể tiêu tan của hắn phát ra, giống như trở thành một phần của ánh trăng.
Không ngồi chờ chết, trong tiếng gào thét, Phùng Trần giơ năm ngón tay đã tiêu tan lên.
Ngay cả lòng bàn tay phải cũng đã tiêu tan một nửa, chượt vỗ về phía trán của mình.
Ầm một tiếng.
Trong một chớp mắt này, thân thể hắn lại tự mình tan v.
Một sóng dao động Thiên Nhân tự bạo trong phút chốc lại ầm ầm ầm khuếch tán về bốn phía xung quanh.
Mượn lực tự bạo này, nguyên thần của hắn miễn cưỡng chạy ra.
Hắn nhanh chóng lui về phía.
Nhưng không đợi hắn thở phào nhẹ nhõm.
Hắn hoảng sợ phát hiện, trên nguyên thần của mình lại có thể… cũng có nguyệt ngân!!
– Không có khả năng! Sao có thể như vậy được!
Phùng Trần hoảng sợ đến cực hạn, la lên thất thanh.
Thậm chí âm thanh đều mang trong sự run rẩy cùng tuyệt vọng.
Lần này hiện lên trong đầu hắn, không chỉ là nguy cơ, còn có tử vong!
– Đây là đạo pháp! Phùng Trần nhanh đi bên trong quan tài thủy tinh tránh né.
Bạch Tiểu Thuần ngươi dám giết người, bắc mạch ta sẽ không để ngươi được yên!
Vân Lôi Song Tử nhất thời lo lắng.
Trong tiếng rít gào hai thân thể của hắn đồng thời bay ra, lại bước tới.
Trong chớp mắt hai bên lại dung hợp với nhau.
Nhất thời một sóng dao động tu vi Thiên Nhân hậu kỳ, ở trên người Vân Lôi Tử sau khi dung hợp, lại ngập trời.
Không chỉ có hắn như vậy, ba vị Thiên Nhân khác ở bên cạnh, cũng biết sự việc hiện tại rất quan trọng.
Tất cả đều tản tu vi ra.
Bốn người hóa thành bốn cầu vồng, trong phút chốc lại lao về phía Bạch Tiểu Thuần.
Cùng lúc đó, Phùng Trần được Vân Lôi Tử cảnh tỉnh, lúc này đang run rẩy cùng liều lĩnh, cho dù thiêu đốt nguyên thần, cũng muốn đổi lấy tốc độ cực hạn.
Ở trong quá trình đám người Vân Lôi Tử ngăn cản Bạch Tiểu Thuần, hắn cuối cùng nắm lấy cơ hội, chớp mắt một cái đã nhảy vào bên trong quan tài thủy tinh, dựa vào động phủ của Bán Thần này, tách khỏi sự liên hệ cùng trời cao trăng sáng.
Lúc này mới ngăn cản nguyệt nhân trên nguyên thần hắn khuếch tán ra.
Nhưng nguyên thần của hắn, cũng vẫn bị đồng hóa gần một nửa.
Cho dù khôi phục lại, tu vi cũng sẽ vĩnh cửu rơi xuống!
Bên trong quan tài thủy tinh, nguyên thần của Phùng Trần sợ hãi run rẩy.
Thấy mình cuối cùng hóa giải nguy cơ, hắn nhất thời lại có loại cảm giác sống sót sau tai nạn.
Đối với Bạch Tiểu Thuần, hắn cho dù không muốn thừa nhận, nhưng vẫn không nhịn được từ trong lòng phát sinh một sự khiếp sợ mãnh liệt.
– Tu vi của hắn không phải là Thiên Nhân sơ kỳ.
Hắn… Hắn là Thiên Nhân trung kỳ! Có thể coi là Thiên Nhân trung kỳ.
Hắn làm sao có thể… mạnh như vậy được?
Giờ phút này, không chỉ có Phùng Trần ở đây chấn động, Vân Lôi Tử cùng với ba vị Thiên Nhân bắc mạch khác, trong lòng đều chấn động mãnh liệt.
Càng không cần phải nói tới các tu sĩ bắc mạch khác ở bốn phía xung quanh.
Tất cả đều hít vào một hơi.
Thời điểm bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lộ ra sự hoảng sợ.
– Trời ạ, Bạch Tiểu Thuần này… Hắn… Hắn hóa ra mạnh như vậy!
– Ta trước đây còn từng châm chọc hắn, còn từng cười nhạo hắn.
Ta…
– Không đúng.
Trước đây nếu hắn mạnh như vậy, làm sao có thể cam tâm bị áp chế.
Chẳng lẽ… Chẳng lẽ mấy ngày hắn ở bắc mạch chúng ta, đã đột phá?
Trong lúc mọi người ở bốn phía xung quanh hoang mang nghị luận, thân thể Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lui về phía sau, tránh bốn người Vân Lôi Tử liên thủ.
Lúc này, sau khi lui ra phía sau, sắc mặt hắn thâm trầm, trong mắt tràn ngập tơ máu.
– Bắc mạch, ngày hôm nay chúng ta liền chặt đứt tại đây.
Bạch gia gia nhà ngươi cũng chịu đủ rồi.
Tới đi, chiến đâu đi!
Nếu đã ra tay, hắn sẽ bất chấp mọi giá.
Lúc này toàn thân tu vi hắn đã ầm ầm bạo phát.
Sóng dao động Thiên Nhân trung kỳ nhất thời phóng lên cao.
Cho dù lúc này trời cao không còn là màu đen, mà đã chậm rãi khôi phục lại như bình thường, nhưng trên bầu trời này, khuôn mặt của hắn so với trước kia vẫn rõ ràng hơn rất nhiều, ẩn chứa uy áp thiên địa, hạ xuống tám phương.
– Thiên Nhân trung kỳ… Đáng chết.
Ngươi lại có thể thật sự đột phá!
Sau khi Vân Lôi Tử cảm nhận được rõ ràng sóng dao động tu vi của Bạch Tiểu Thuần, toàn thân hắn cũng muốn phát điên rồi.
Đối với Bạch Tiểu Thuần ở đây, hắn thật sự có cảm giác vô cùng bất lực.
Ban đầu ở trong địa điểm thí luyện, hắn truy sát Bạch Tiểu Thuần, đối phương đầu tiên là ném ra đan dược quỷ dị kia.
Sau đó lại là gọi Đỗ Lăng Phỉ là thê tử.
Tất cả những điều này khiến cho Vân Lôi Tử từ ưu thế tuyệt đối lại giảm mạnh.
Đến cuối cùng, chẳng những không có ưu thế, ngược lại còn bị động đến cực hạn, bị Bạch Tiểu Thuần nghiền ép một phen.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Hỗn Nguyên Vũ Tôn [Dịch] Hỗn Nguyên Vũ Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/02/Dich-Hon-Nguyen-Vu-Ton-SE-Audio-Truyen.jpg)





