Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 286 : Giống Như Đã Từng Quen Biết (2) (c1426-c1430)
❮ sautiếp ❯Chương 1426: Giống Như Đã Từng Quen Biết (2)
Chỉ trong nháy mắt, vết thương này đã hoàn toàn khép lại, hoàn toàn không nhìn ra… Giống như chưa từng bị cắt qua.
– Bất Tử Huyết chủ yếu gia tăng, chính là lực khôi phục của ta…
Trong sự hít thở của Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự kích động, cảm thụ một chút máu tươi trong cơ thể.
Hắn lập tức lại nhận thấy được, trong hai thắng ngắn ngủi, sau khi hấp thu sức sống của hai hài cốt, máu bên trong toàn thân của hắn, đã có bốn phần… Đều trở thành Bất Tử Huyết!!
– Quá nhanh!
Bạch Tiểu Thuần có chút hoảng hốt không dám tin tưởng.
Sau khi xác nhận hồi lâu, hắn mới vui sướng cười ha hả.
Về phần hai bộ hài cốt này, lúc này đều đã ảm đạm hơn rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng thu chúng lại.
Hắn thấy, hai bộ hài cốt này chính là tạo hóa lớn nhất của bản thân mình.
– Nói không chừng sau này còn có tác dụng khác.
Bạch Tiểu Thuần hăng hái bừng bừng.
Sau khi thư giãn thân thể một chút, thần thức bỗng nhiên tản ra.
Hắn chuẩn bị đi quan sát cây hoa ánh trăng của mình một chút.
Vừa quan sát, mắt Bạch Tiểu Thuần cũng trợn tròn.
Băng Nguyên vốn rất dày, lúc này rất nhiều địa phương lại có thể lộ ra bùn đất tối tăm… rễ của cây hoa ánh trăng này đã bao trùm hơn nửa Băng Nguyên!
Tuy rằng Băng Nguyên này so với cùng toàn bộ mặt đất bắc mạch, bé nhỏ không đáng kể.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn bị sự sinh trưởng mạnh mẽ của cây hoa ánh trăng làm cho chấn động kinh ngạc.
Trừ điều đó ra, ở trên Băng Nguyên này nở đầy hoa ánh trăng… Nếu như từ trên bầu trời nhìn xuống, có thể nhìn thấy được những cây hoa sinh trưởng rậm rạp chằng chịt cùng một chỗ, hình thành chính là hình dạng một loan nguyệt.
Mà ở trung tâm loan nguyệt này, lại là một gốc cây hoa kinh thiên cao tới trăm trượng!
– Hoa à hoa…
Bạch Tiểu Thuần sống ở đó trong, có chút không xác định, hỏi một câu.
Ở trên thân cây hoa lớn có một mảnh lá băng trong suốt, đặc biệt rõ ràng.
Gần như trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần mở miệng thốt ra, cây hoa lớn này thoáng chấn động.
Những mảnh lá băng này lại rời xuống dưới, nhẹ nhàng tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Khi Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận được cái lá băng này, từ trên thân thể của cây hoa ánh trăng cực lớn truyền ra một ý thức, không nói thành lời cụ thể, chỉ là lộ ra sự cảm kích cùng với ly biệt lưu luyến…
Hình như Băng Nguyên này đã không cách nào khiến cho nó tiếp tục sinh trưởng.
Nó hi vọng Bạch Tiểu Thuần có thể đồng ý, để cho chính nó đi tới Băng Nguyên khác, tiếp tục trưởng thành.
Bạch Tiểu Thuần đã từng nhìn thấy những động vật nhỏ đã từng ăn qua đan dược của mình, đều xuất hiện biến dị.
Hắn nuôi ra một cây hoa có ý thức của riêng mình, cũng không phải là chuyện gì khiến cho hắn đặc biệt kinh ngạc.
Dù sao cây hoa thần bí này đến từ thiên ngoại.
Chỉ có điều đối với chuyện đóa hoa này đưa ra yêu cầu muốn một mình rời đi, Bạch Tiểu Thuần vẫn còn có chút do dự.
Sau một lúc lâu, hắn vẫn đồng ý, nhưng nghiêm túc giao hẹn, lệnh cho cây hoa này không thể đả thương người.
Sau khi cảm nhận được ý thức của Bạch Tiểu Thuần, cây hoa ánh trăng chậm rãi đong đưa thân thể.
Dần dần, Bạch Tiểu Thuần tận mắt nhìn thấy, được cây hoa ánh trăng cực lớn rốt cuộc khô héo đi, giống như cây bồ công anh, tản ra vô số hạt giống theo gió tung bay, phân tán về phía toàn bộ Băng Nguyên trên bắc mạch.
Nhìn những hạt giống giống như hạt giống cây bồ công anh bay khắp bầu trời, không biết vì sao Bạch Tiểu Thuần đột nhiên cảm giác được cảnh tượng như vậy có chút quen thuộc.
Nhưng bất luận hắn nghĩ như thế nào, cũng nghĩ không ra mình đã từng thấy qua cảnh tượng tương tự từ lúc nào…
Hình như, đó là ở sâu bên trong linh hồn hắn, ở trong đầu nguồn cuối cùng… tồn tại một cảnh tượng chợt hiện ra trong nháy mắt lập tức biến mất, nhưng lại giống như ký ức tồn tại vĩnh hằng vậy…
– Chẳng lẽ khi ta còn bé đã nhìn thấy được sao?
Bạch Tiểu Thuần gãi đầu một cái.
Thời điểm hắn đang vô cùng kinh ngạc, theo hạt giống giống như hạt giống của cây bồ công anh chậm rãi tiêu tan, trên bầu trời xa xăm xuất hiện một đạo cầu vồng.
Bên trong cầu vồng này là một nữ tử.
Đỗ Lăng Phỉ trở về…
– Tiểu Đỗ Đỗ!
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, có chút vui mừng bất ngờ, nhếch miệng nở nụ cười.
Từ phía xa, Đỗ Lăng Phỉ liền thấy Bạch Tiểu Thuần, phát hiện Bạch Tiểu Thuần không những không có thương thế, còn là bộ dạng vui vẻ như vậy.
Trên mặt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra sự bất đắc dĩ, giống như rất đau đầu.
Thoáng một cái nàng đã đến gần Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi đấy, ở cửu thiên…
– Dừng lại dừng lại.
Tiểu Đỗ Đỗ, mọi người gặp mặt thật cao hứng.
Nàng đừng nhắc tới Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Đó chính là một đám Vương bát đản.
Nàng không biết, bọn họ có bao nhiêu quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghe lời này, nhất thời mặc kệ, nói một mạch những uy khuất khi mình ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Đỗ Lăng Phỉ thở dài.
Nàng có ý định nói về chuyện Bạch Tiểu Thuần ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Nhưng nghe lời Bạch Tiểu Thuần nói, dần dần nàng cũng không có tiếp tục nói nữa.
Trên thực tế, từ sau khi đến bắc mạch, Đỗ Lăng Phỉ lại ra ngoài chấp hành nhiệm vụ do Thiên Tôn giao cho, trước sau không trở về.
Cho đến mấy ngày trước, nhiệm vụ của nàng xem như là hoàn thành một phần.
Trong lòng nàng lo lắng cho Bạch Tiểu Thuần, vì vậy vội vàng chạy về.
Nhưng sau khi trở lại Cửu Thiên Vân Lôi Tông, điều nàng nhìn thấy cùng với nghe được, khiến cho nàng đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Cho dù nàng rất hiểu về Bạch Tiểu Thuần, nhưng vẫn bị chấn động trước lực gây tai họa của Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí nàng cảm thấy thời điểm đệ tử của Cửu Thiên Vân Lôi Tông nhìn mình, ánh mắt cũng không mấy thích hợp.
Vì vậy nàng lại vội vàng ra ngoài, tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là không biết vì nguyên nhân gì, nàng truyền âm cho Bạch Tiểu Thuần, nhưng trước sau hắn không có trả lời.
Vì vậy nàng bắt đầu tìm kiếm ở xung quanh Cửu Thiên Vân Lôi Tông này.
Dần dần, nàng nhìn thấy một mảnh Băng Nguyên bị dung hòa.
Sau khi nàng nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị này, phản ứng đầu tiên của nàng chính là Bạch Tiểu Thuần nhất định ở khu vực gần đây.
Vì vậy nàng một đường tìm tới, quả nhiên… thấy được Bạch Tiểu Thuần.
– Được được, ta không nói nữa, được chưa.
Mắt thấy vẻ ủy khuất cùng kích động trong mắt của Bạch Tiểu Thuần, Đỗ Lăng Phỉ thở dài, ôn hòa mở miệng.
– Chuyện của ta cũng đã xử lý hơn phân nửa.
Tiếp theo còn có một chút… Ngươi cũng không thể cứ ở mãi chỗ này.
Chúng ta cùng đi thôi.
Đỗ Lăng Phỉ đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, giúp hắn chỉnh lại vài sợi tóc rối, lại vỗ nhẹ vào phía trên áo quần hắn, phủi đi bụi bặm, nhẹ giọng nói.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1427: Đáp Án
Tiếp xúc với khoảng cách gần như vậy, một mùi thơm chui vào trong mũi Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, nhìn Đỗ Lăng Phỉ làn da trắng như tuyết trước mặt, tuyệt mỹ động lòng người, trái tim của hắn thoáng đập nhanh hơn.
Trong lòng hắn rất nguyện ý đi cùng với Đỗ Lăng Phỉ.
Nhưng suy nghĩ mình là nam tử hán đại trượng phu, đi theo một nữ nhân thì tính là chuyện gì? Cho dù thật sự muốn đi, cũng để bảo vệ thân phận, hoặc là để Đỗ Lăng Phỉ mời nhiều lần mới có thể.
Vì vậy hắn vội ho một tiếng.
– Ta ở chỗ này rất tốt.
Nàng cứ làm việc của nàng là được.
Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên nói.
Mắt phượng của Đỗ Lăng Phỉ chớp chớp.
Đôi mắt đẹp của nàng đảo qua ở trên người Bạch Tiểu Thuần, che miệng cười.
Trong mắt nàng lộ ra sự giảo hoạt, tiến lên kéo cánh tay Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, ta ở chỗ này rất cô đơn.
Ngươi đi theo ta có được hay không vậy?
– Ta suy tính một chút.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đắc ý.
Nhất là lời nói mềm mỏng của Đỗ Lăng Phỉ, khiến cho hắn sau khi nghe được, trong lòng ngứa ngáy.
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn là lộ ra bộ dạng ngạo nghễ.
– Ngươi đi cùng với ta, Phùng Trần của Cửu Thiên Vân Lôi Tông sợ hãi ngươi như vậy, nhất định không dám tới dây dưa với ta.
Tiểu Thuần, có được hay không?
Đỗ Lăng Phỉ cố nén cười, lại mềm mỏng nói.
– Đúng vậy!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghe lời này, rất đắc ý.
– Họ Phùng kia dám xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần ta, ta đánh không chết hắn! Thân thể hắn cũng đã mất, chỉ còn lại một thần hồn.
Trước đây nếu không phải đám người Vân Lôi Tử ngăn cản, ta đã sớm giết chết hắn!
Bạch Tiểu Thuần rất đắc ý, lúc này cười ha ha một tiếng.
– Mà thôi mà thôi.
Nếu nàng cũng nói như vậy, ta liền theo nàng được chưa? Thuận tiện ở trên đường bảo vệ nàng.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thoải mái.
Đỗ Lăng Phỉ lại không thể tiếp tục kìm chế được, bật cười.
– Ừ, Tiểu Thuần nhà ta là lợi hại nhất.
Dám ở trước mặt sư huynh của ta, tự gọi Thiên Tôn là nhạc phụ của ngươi…
Bạch Tiểu Thuần nhất thời xấu hổ, trợn mắt.
Thanh thể Đỗ Lăng Phỉ nhẹ nhàng lui về phía sau.
– Nếu phải bảo vệ ta, vậy ngươi phải đuổi kịp ta mới được…
Trong mắt Đỗ Lăng Phỉ mang theo sự câu nhân, giống như tràn ngập quyến rũ nói không nên lời.
Cảnh tượng đó rơi vào trong mắt của Bạch Tiểu Thuần, tim Bạch Tiểu Thuần lại tăng nhanh lên.
Hắn vốn tưởng rằng Tống Quân Uyển đã đủ yêu nghiệt.
Nhưng không nghĩ tới Đỗ Lăng Phỉ nghiêm túc này, lúc này trong mắt mang theo vẻ mị hoặc, càng thêm yêu nghiệt.
– Yêu nữ đừng đi!
Bạch Tiểu Thuần hô to một tiếng, bỗng nhiên đuổi theo.
Tiếng cười vang vọng trên Băng Nguyên.
Hai người một trước một sau, ở trong tiếng cười duyên của Đỗ Lăng Phỉ, dần dần đi xa.
Năm tháng giống như trở lại thời gian đã từng ở Linh Khê Tông… Ở trên Băng Nguyên này, trời cao xanh thẳm, mặt đất mênh mang.
Phóng tầm mắt nhìn ra chỉ là một mảnh băng tuyết, hoàn toàn không thấy được bóng người ở.
Chỉ có hai người Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ ở trong trời băng đất tuyết này, ở trong màu trắng bạc bao quanh, một đường làm bạn.
Khi thì cười nói, khi thì ôn nhu, nói về những gì mình từng trải qua, nói về từng chuyện cũ.
Dần dần, ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần vốn tồn tại cảm giác không hiểu nhau, giống như cũng theo hôm nay làm bạn, dần dần biến mất.
Đỗ Lăng Phỉ giống như lần nữa trở thành Tiểu Đỗ Đỗ trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần.
Tiếng hai người cười đùa, vang vọng ở trong Băng Nguyên này…
Cho đến một tháng sau, hai người ở sâu bên trong Băng Nguyên bắc mạch này, Bạch Tiểu Thuần thật sự nhịn không được, hỏi một câu.
– Tiểu Đỗ Đỗ, phụ thân ta rốt cuộc giao nhiệm vụ gì cho chúng ta vậy?
Bạch Tiểu Thuần hình như không cảm thấy những lời này của mình có vấn đề gì, lúc này mặt dầy hỏi.
– Hi vọng khi ngươi nhìn đến phụ thân ta, còn có thể xưng hô như vậy.
Đỗ Lăng Phỉ cười mà như không cười nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cười gượng vài tiếng.
Hắn rất muốn vỗ ngực nói cho Đỗ Lăng Phỉ, cho dù mình ở ngay trước mặt Thiên Tôn, cũng dám nói ra những lời như vậy.
Nhưng vừa nghĩ tới chuyện mình đã từng hấp thu sợi tóc máu được Thiên Tôn coi như là chí bảo.
Bạch Tiểu Thuần lại chột dạ.
Vì vậy trong tiếng cười gượng, hắn đổi chủ đề, tiếp tục truy hỏi nhiệm vụ của Đỗ Lăng Phỉ ở bắc mạch.
Đỗ Lăng Phỉ do dự một chút.
Phụ thân nàng an bài nhiệm vụ, là chuyện tuyệt mật.
Dựa theo đạo lý nàng không thể nói cho bất kỳ kẻ nào.
Nhưng nàng nhìn thấy vẻ mặt hiếu kỳ của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng mềm nhũn, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Bản thân ngươi biết là được, không nên nói với cùng bất kỳ kẻ nào…
– Phụ thân ta phái ta tới bắc mạch, là điều tra… chuyện đại sư tỷ của ta…
Đỗ Lăng Phỉ nhỏ giọng nói.
– Đại sư tỷ của nàng?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Trong nháy mắt, trong đầu hắn lại hiện ra bóng dáng của nữ hài nhi.
– Cửu Thiên Vân Lôi Tông không phải là Nguyên Đầu Tông Môn sớm nhất của bắc mạch.
Tông môn của bắc mạch trước kia là Hàn Môn!
Nói đến đây, Đỗ Lăng Phỉ liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, tiếp tục mở miệng.
– Bán Thần lão tổ Hàn Môn năm đó, nàng… Là đệ tử đầu tiên của phụ thân ta trước đây.
Cho nên ta gọi nàng là đại sư tỷ.
– Hàn Môn lão tổ này năm đó phản bội sư môn, làm ra chuyện người người oán trách.
Nhưng phụ thân ta nể tình tình thầy trò, chỉ muốn bắt nàng lại, không có ý định sẽ giết nàng.
Nhưng hết lần này tới lần khác, nàng ác độc vô cùng, rốt cuộc muốn ám toán phụ thân ta.
Cuối cùng nàng bị phụ thân ta nhịn đau chém chết…
Đỗ Lăng Phỉ thở dài, nói ra chuyện cũ nàng nghe được.
– Chỉ là đại sư tỷ này của ta thiên tư kinh diễm tuyệt luân.
Sau bao nhiêu năm, phụ thân ta nhớ lại chuyện này, luôn cảm thấy có chút kỳ quặc.
Cho nên phụ thân ta lệnh cho ta tới nơi này, ở địa phương khởi nguồn của Hàn Môn, đi âm thầm điều tra một chút… xem đại sư tỷ ta trước đây, rốt cuộc là chết thật sự, hay là chết giả!
– Trên thực tế mấy năm nay, ta vẫn luôn đang điều tra chuyện này… Trước đây sở dĩ ta đi Linh Khê Tông, cũng là vì chuyện này.
Bởi vì Linh Khê Tông… Chính là đệ tử còn sót lại sau khi Hàn Môn bị diệt, bỏ chạy tới đông mạch, xây dựng tông môn.
Đỗ Lăng Phỉ nói đến đây, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã chấn kinh.
Hắn không ngờ tới, Đỗ Lăng Phỉ tới bắc mạch, chính là bởi vì nữ hài nhi kia!
Mà hiện tại nghe được lời Đỗ Lăng Phỉ nói, hắn cũng rốt cuộc hiểu rõ vì sao trước đây đường đường là nữ nhi của Thiên Tôn, lại gặp phải ở bên trong Linh Khê Tông!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1428: Trở Nên Khiếp Sợ (1)
– Vậy vì sao nàng lại xuất hiện ở trong thí luyện huyết tử của Huyết Khê Tông?
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn Đỗ Lăng Phỉ, hỏi về nghi vấn trước sau vẫn tồn tại ở trong lòng hắn.
Đỗ Lăng Phỉ trầm mặc một lát.
Sau đó nàng yếu ớt mở miệng.
– Đó là bởi vì… huyết tổ của Huyết Khê Tông cùng đại sư tỷ ta… Đã từng là một đôi đạo lữ! Ta nghĩ, cho dù Huyết tổ vẫn còn.
Nhưng nếu đại sư tỷ không chết, có lẽ sẽ làm bạn ở bên cạnh phu quân nàng…
Những lời này giống như sấm sét giữa trời quang, ầm ầm nổ tung ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
Hơi thở của hắn chợt trở nên gấp gáp.
Trong một nháy mắt này, rất nhiều chuyện cũ đã trở nên rõ ràng.
Vì sao Huyết Tổ đứng sừng sững ở nơi đó nhiều năm, trước sau tồn tại, không bị Thiên Tôn lấy đi!
Vì sao sau khi Đỗ Lăng Phỉ rời đi, tầng bí mật sâu nhất trong Linh Khê Tông, trận pháp bảo vệ nữ hài nhi xuất hiện buông lỏng!
Tất cả những điều này, lúc này đều có đáp án.
Nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần vẫn có một nghi ngờ.
Chỉ có điều hắn không có hỏi.
Đó chính là… tất cả những chuyện này, Thiên Tôn vì sao không tự mình đi điều tra, mà muốn để cho Đỗ Lăng Phỉ đi thăm dò!
Thậm chí bản thân Thiên Tôn có thể dựa vào tu vi cường hãn của hắn, mạnh mẽ mở ra tất cả đáp án.
Nhưng vì sao hắn không làm như vậy!
Còn nữa chính là… tồn tại của nữ hài nhi, Thiên Tôn thật sự không biết sao…
Bí mật là tồn tại giữa người và người.
Bất luận là huynh đệ, tỷ muội, bằng hữu, thê tử, thậm chí đối với phụ mẫu… Mỗi người đều có bí mật không muốn đi nói cho người khác.
Bí mật nhỏ thì cũng thôi.
Nhưng nếu là một ít bí mật liên quan đến sinh mạng, lại vô hình trung, sẽ khiến cho sự thân mật giữa hai người bọn họ có bất hòa không hiểu nhau.
Đỗ Lăng Phỉ đã từng là như vậy.
Giờ phút này Bạch Tiểu Thuần, cũng vậy.
Trong lòng hắn có bí mật liên quan tới Linh Khê Tông, liên quan tới nữ hài nhi, liên quan tới pháp bảo bắc mạch… Hết lần này tới lần khác hắn không có cách nào nói ra những điều này.
Hắn chỉ có thể trầm mặc.
Đỗ Lăng Phỉ hiển nhiên là nhìn ra cái gì đó, nhưng cũng không có đi hỏi.
Hai người ở trong sự trầm mặc này.
Sau khi đi một đoạn đường, Đỗ Lăng Phỉ giống như tùy ý nói một câu.
– Ta từ Linh Khê Tông đi rồi, có một thói quen, bất luận là xác định hay suy đoán đều không còn nói cho cha ta biết tất cả mọi chuyện nữa.
Mà ta chỉ nói cho hắn một ít chuyện ta vô cùng khẳng định.
Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ.
Những lời này hắn nghe hiểu được.
Đây là nàng đang nói cho Bạch Tiểu Thuần biết, nàng cũng không nói tất cả mọi chuyện cho Thiên Tôn biết.
– Phụ thân ta… mấy năm nay, hắn có chút thay đổi.
Đỗ Lăng Phỉ nhất thời trầm mặc.
Một lát sau, giọng nói của nàng có chút hạ xuống, thì thào nói nhỏ.
Tâm tình Bạch Tiểu Thuần cũng theo đó trở nên trầm xuống.
Hình như loại quan hệ thân mật trước đó, theo những lời nói này, dần dần có sự khác biệt.
Hai người lặng lẽ ở Băng Nguyên này đi về phía trước.
Bạch Tiểu Thuần không biết sẽ đi tới nơi nào.
Hắn nghĩ, có thể Đỗ Lăng Phỉ cũng không biết.
Bọn họ cứ như vậy, lặng lẽ đi về phía một vị trí.
Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời có bông tuyết bay xuống, có gió bắc thổi qua.
Bầu trời cũng tối sầm xuống.
Chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy được những bông tuyết khắp bầu, ở trong gió bị cuốn lên trời cao, không ngừng rơi xuống.
Rơi vào trên người của bọn họ, trên tóc, rơi vào trong những vết chân phía sau bọn họ, từ từ, che phủ lên những vết chân, giống như từ trước đến nay chúng đều không có tồn tại qua…
Tuyết, càng lúc càng lớn.
Gió càng lúc càng mạnh, càng rít gào, cũng càng lúc càng khiến người ta cảm thấy bất an.
Nghe lâu, sẽ có cảm giác giống như có vô số Lệ Quỷ ở bốn phía xung quanh đang than vãn rít gào.
– Chúng ta tìm một chỗ…
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, ngẩng đầu nhìn Đỗ Lăng Phỉ đi bên cạnh, nhìn trên lông mi của nàng cũng có băng tuyết, nhẹ giọng mở miệng.
Nhưng hắn vừa nói đến đây, bỗng nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần chợt biến hóa.
Một cảm giác nguy cơ sinh tử mãnh liệt đến cực hạn đột nhiên bạo phát, khiến cho lông tóc toàn thân Bạch Tiểu Thuần cũng không kịp dựng đứng.
Hắn lại chợt thoáng một cái, ôm cổ Đỗ Lăng Phỉ, trong chớp mắt lui về phía sau.
Thời khắc này hơi thở của Đỗ Lăng Phỉ cũng trở nên dồn dập.
Đồng thời, nàng để mặc Bạch Tiểu Thuần ôm mình rời đi.
Hai tay nàng lại bấm quyết, bỗng nhiên điểm một cái về phía mi tâm của mình.
Cũng chính là trong nháy mắt này, nơi bọn họ đứng trước đó, từ trong hư vô, từ trong gió tuyết kia, có một bóng đen chớp mắt xuyên qua, tốc độ cực nhanh, kinh tâm động phách.
Hơn nữa trong lúc di chuyển, có một sự tử vong, đột nhiên bạo phát.
Sau một lần vồ hụt, bóng đen này không chậm trễ chút nào, dâng lên gió bão ngập trời, lại lao về phía Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ.
Nói đến thì chậm rãi, nhưng trên thực tế tất cả những điều này đều chỉ giống như lưu quang trong nháy mắt.
Trong chớp mắt khi bóng đen này nhào tới, chính là khi một chỉ của Đỗ Lăng Phỉ hạ xuống.
Nhất thời lại có một vòng sáng màu vàng cực lớn, từ trên thân thể Đỗ Lăng Phỉ bạo phát ra, cũng bảo vệ Bạch Tiểu Thuần ở bên trong.
Đồng thời khi vòng ánh sáng mở rộng ra, thân thể của bọn họ chợt biến mất.
Lúc xuất hiện lại, không ngờ bọn họ đã ở cách đó mấy trăm trượng.
Bóng đen kia lần thứ hai vồ hụt, giống như cực kỳ tức giận, phát ra một tiếng gào thét thê lương, bỗng nhiên xoay người. cho dù gió tuyết này gào thét che đi một phần tầm nhìn, nhưng ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ vẫn thấy rõ hình ảnh của cái bóng kia!
Bóng đen này… không ngờ chính là một đám sương mù màu đen.
Trong sương mù này có một gương mặt giống như khóc lại không phải khóc, cười mà như không phải cười, quỷ khí dày đặc.
Đồng thời, giờ khắc này ở trong tiếng gào thét chói tai, nó lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ, lần thứ ba!
Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn rõ gương mặt này, trong chớp mắt, trong đầu ầm một tiếng, la lên thất thanh.
– Ngươi… Là ngươi!
Mặt quỷ này, chính là… một trong ba gương mặt trên lá cờ mặt quỷ ở trên thuyền xương của Quỷ Mẫu trước đó.
Thời điểm Quỷ Mẫu rời đi, nó chủ động xông về phía một trảo của Thiên Tôn, khiến cho bản thân cùng thuyền quỷ tách ra, do đó ở lại trong mảnh thế giới này.
Sau khi Thiên Tôn đi tìm, mặt quỷ khóc cười không biết này triển khai thần thông gì đó, đã biến mất không thấy bóng dáng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1429: Trở Nên Khiếp Sợ (2)
Mà giờ khắc này… Nó không ngờ xuất hiện ở đây.
Hơn nữa, vừa xuất hiện, chính là mang theo sát khí, muốn tới chặn giết Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ!
– Nó làm sao có thể xuất hiện ở nơi này được?
Bạch Tiểu Thuần hoảng loạn, nhưng không kịp suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều.
Giờ phút này, mặt quỷ khóc cười đã tới gần.
Thậm chí gió tuyết ở bốn phía xung quanh, dường như đều bị quỷ khí xâm nhiễm, trở thành màu đen, giống như lưỡi dao sắc bén, bị mặt quỷ kia cuốn vào, hóa thành lưỡi dao gió bão, bỗng nhiên lao đến.
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, thân thể ầm ầm triển khai ra Vân Lôi Nhân Tổ đệ ngũ biến.
Trong nháy mắt hắn trở nên to lớn.
Hắn còn thi triển ra Nhân Sơn Quyết.
Nguyệt ngân trong con mắt trái phát ra ánh sáng lập lòe.
Đồng thời, tay trái hắn vung lên.
Thủy Trạch Quốc Độ bỗng nhiên hạ xuống.
Tay phải nắm lại.
Thân ảnh bá đạo của Bất Diệt Đế Quyền dường như biến ảo.
Ra tay… Chính là hai đòn sát thủ lớn ở dưới trạng thái mạnh nhất của hắn!
Thật ra, mặt quỷ này cho Bạch Tiểu Thuần áp lực quá lớn, đã vượt ra khỏi cảnh giới Thiên Nhân.
Thậm chí chính hắn còn cảm nhận không ra, mặt quỷ này mạnh tới mức như thế nào!
Gần như trong một khắc khi Bạch Tiểu Thuần ra tay, trong hơi thở gấp gáp, hai tay Đỗ Lăng Phỉ cũng bấm quyết.
Vòng sáng màu vàng lập tức bao trùm ở trên người bọn họ, lại chợt lõm xuống, huyễn hóa thành một con phượng hoàng màu vàng, phát ra một tiếng tiếng phượng hót.
Đồng thời, có biển lửa màu vàng đang thiêu đốt ở trên Băng Nguyên này, cùng Bạch Tiểu Thuần, đối đầu với mặt quỷ đã tới.
Mặt quỷ khóc cười này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ liên thủ, trong miệng phát ra tiếng cười khà khà một cách quái dị.
Trong mắt hắn còn có ý trêu tức.
Thân thể hắn chợt vặn vẹo, rốt cuộc từ hình dáng mặt quỷ, trực tiếp hóa thành móng vuốt sương mù màu đen!
Cái móng vuốt tối tăm, vô cùng sắc bén, giống như có thể xé rách hư vô.
Sau khi nó xuất hiện, lập tức khiến cho thiên địa này biến sắc.
Từ bốn phía xung quanh hàn khí cuồn cuộn bạo phát ngập trời.
Mặt quỷ hóa thành móng vuốt màu đen, liền trực tiếp đánh ra một trảo ra!
Trong tiếng nổ vang, móng vuốt này va chạm đầu tiên, chính là hạ xuống chân lớn trong Thủy Trạch Quốc Độ.
Âm thanh điếc tai nhức óc chấn động tám phương.
Chân lớn của Thủy Trạch Quốc Độ chấn động mạnh, nhưng lại không có cách nào chống lại, bị một trảo này, sinh sôi đánh nát!
Thậm chí còn mang theo tiếng gào thét thống khổ, theo chân lớn tan vỡ từ trong hư vô từ phía xa truyền đến.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt, một ngụm máu tươi phun ra.
Phượng hoàng lửa màu vàng do thần thông của Đỗ Lăng Phỉ biến ảo, bay ra, lao thẳng đến chỗ quỷ trảo.
Trong phút chốc, phượng hoàng lửa màu vàng này lại cùng quỷ trảo va chạm, còn giống như bẻ gãy nghiền nát vậy, bị quỷ trảo kia trực tiếp xé rách.
Phượng hoàng lửa màu vàng này phát ra âm thanh thê lương, ầm ầm tan vỡ ra.
Đỗ Lăng Phỉ cũng phun ra máu tươi.
Vị trí ở vai nàng xuất hiện ba vết thương sâu tới tận xương!
Cũng chính là ở trong một chớp mắt này, tay phải của Bạch Tiểu Thuần, ở dưới Nhân Tổ biến, Nhân Sơn Quyết phát ra Bất Diệt Đế Quyền, mang theo sự bá đạo vô thượng, ầm ầm hạ xuống!
Thiên địa chấn động, theo một quyền của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, Nhân Tổ biến của hắn tan vỡ.
Nhân Sơn Quyết chia năm xẻ bảy.
Máu tươi điên cuồng phun ra.
Ngay cả Bất Diệt Đế Quyền, đều bị trực tiếp tan rã!
Nhưng lực lượng do hắn cùng với Đỗ Lăng Phỉ liên thủ, tuyệt đối không tầm thường.
Tuy bị quỷ trảo kia phá, nhưng liên tiếp trùng kích, cuối cùng ở dưới Bất Diệt Đế Quyền, quỷ trảo của mặt quỷ ở giữa không trung cũng chấn động, thế đi chợt dừng lại.
Mượn lực dừng lại này, Đỗ Lăng Phỉ vội vàng bấm quyết.
Toàn thân nàng có ánh sáng màu vàng đột nhiên hiện ra, cuốn theo mình cùng Bạch Tiểu Thuần khóe miệng còn đang tràn ra máu tươi, nhanh chóng lui về phía sau.
Trong phút chốc, hai người liền trực tiếp lùi đến hơn nghìn trượng, vẫn không dừng lại.
Không biết Đỗ Lăng Phỉ triển khai ra thần thông gì, tốc độ rốt cuộc trong nháy mắt lại bạo phát.
Một lần chớp hiện, rốt cuộc đã đến bên ngoài vạn trượng.
Lại một lần chớp hiện nữa, hai người đã ở phía xa không thấy được hình bóng.
Tất cả những điều này đều phát sinh trong chớp mắt.
Quỷ trảo dừng lại ở giữa không trung một hồi, lúc này vặn vẹo, một lần nữa biến thành mặt quỷ khóc cười.
Trong mắt nó vẫn đầy vẻ châm chọc, còn có một sự tham lam.
– Các ngươi chạy không thoát…
Âm thanh giống như vô số người cùng nhau mở miệng.
Quỷ dị đặc biệt nhếch miệng cười, bỗng nhiên đuổi theo.
Trên thực tế, sở dĩ nó xuất hiện ở nơi này, chính là bị khí tức trên người Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ, hình như chỉ có nó có thể cảm nhận được hấp dẫn.
Lúc này cho dù Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ chạy trốn, nhưng ở trong cảm nhận của nó, đối phương giống như cây đuốc trong đêm tối, vô cùng rõ ràng.
Trên trời cao, bên trong vòng sáng màu vàng, lúc này sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ đều tái nhợt.
Đỗ Lăng Phỉ cắn răng, triển khai bí pháp, lần lượt na di rời đi.
– Nó làm sao có thể xuất hiện ở nơi này?
Trong thần sắc Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự bất an cùng lo lắng.
Hắn lấy ra đan dược đưa cho Đỗ Lăng Phỉ.
Đồng thời, bản thân hắn cũng nuốt vào không ít.
Khả năng khôi phục của Bất Tử Huyết của hắn, lúc này cũng thể hiện ra.
Tiêu hao lực lượng thân thể trước đó, lúc này rốt cuộc khôi phục bảy tám phần.
Nhưng cho dù là vậy, tất cả cũng chỉ là vô nghĩa.
Lúc trước ra tay, Bạch Tiểu Thuần đã nhìn ra được, lực lượng của mặt quỷ kia cũng không phải là Thiên Nhân!
Nói cách khác, lấy hắn cùng với Đỗ Lăng Phỉ liên thủ, đủ để có thể nói là vô địch ở dưới Bán Thần!
– Có lẽ, ta biết tại sao nó muốn xuất hiện.
Ta nghĩ đến… phụ thân ta… cũng sắp đến đây.
Đỗ Lăng Phỉ hít một hơi thật sâu, trong mắt có cảm giác lạnh lẽo hiện lên.
Thời điểm nói ra hai chữ phụ thân, thân thể của nàng run lên, giống như trong lòng đang đau đớn.
Nghe được lời Đỗ Lăng Phỉ nói, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chớp động có phần sững sờ.
Hắn cảm thấy ý nghĩ của Đỗ Lăng Phỉ hình như có chút không đúng.
Nữ nhi gặp nạn, phụ thân tới cứu.
Điều này theo Bạch Tiểu Thuần là lại chuyện cực kỳ bình
thường.
Nhưng hắn lại không nói thêm cái gì.
Lúc này theo thân thể khôi phục, hắn kéo cánh tay Đỗ Lăng Phỉ lại, nhanh chóng đi về phía trước.
Tốc độ của Bất Tử Cấm bỗng nhiên triển khai.
Đồng thời, lại phối hợp với vòng ánh sáng màu vàng của Đỗ Lăng Phỉ na di, khiến cho hai người ở dưới tốc độ đuổi giết của mặt quỷ khóc cười Thiên Tôn, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1430: Hắn Đã Tới (1)
Chỉ là tốc độ của bọn họ mặc dù kinh người, dưới sự phối hợp của hai bên vẫn vượt xa Thiên Nhân.
Thậm chí cho dù bọn họ có đuổi kịp Bán Thần, nhưng ở dưới sự san giết của mặt quỷ kia ép xuống, vẫn rất khó thật sự chạy thoát được.
Lúc này trong khi na di, phía sau bọn họ có tiếng gió thổi vù vù, giống như có Lệ Quỷ gào thét.
Âm thanh này truyền vào trong tai hai người, lập tức chấn động tâm thần.
Nhất là Đỗ Lăng Phỉ, phượng hoàng lửa màu vàng do nàng hóa thành trước đó bị quỷ trảo xé rách.
Trên vai bản thân nàng cũng bị nhận lấy ra ba vết thương nhìn thấy mà giật mình.
Mặc dù trước sau bị nàng nhịn xuống áp chế, nhưng lúc này trong quỷ âm vang vọng, vết thương trên vai nàng, nhất thời lại tăng sinh ra từng làn khí đen.
Sau khi khí đen kia xuất hiện, rốt cuộc ngưng tụ thành một đầu quỷ, phát ra tiếng cười âm lãnh, rất đáng sợ.
Một ngụm máu tươi từ trong miệng Đỗ Lăng Phỉ phun ra.
Sắc mặt nàng tái nhợt.
Nhưng trong mắt nàng lại rất lạnh lùng bình tĩnh.
Nàng tuy là nữ nhi của Thiên Tôn, trên người cũng có pháp bảo bảo toàn tính mạng.
Nhưng nàng hiểu rõ, đối mặt với mặt quỷ đến từ trên chiến thuyền Quỷ Mẫu thiên ngoại này, thủ đoạn bảo toàn tính mạng này cũng không có tác dụng quá lớn.
Hiện tại vòng sáng màu vàng này, trên thực tế cũng là thủ đoạn bảo toàn tính mạng lớn nhất của nàng.
Bất luận là tốc độ hay phòng hộ, ở đại lục Thông Thiên đều là cường hãn nhất.
Nếu như đổi lại đối thủ là Bán Thần, trong khoảng thời gian ngắn căn bản không có cách nào đánh phá được vòng sáng này dù chỉ một chút, không tổn thương được tới bản thể của nàng.
Đồng thời vòng sáng này triển khai na di, cũng khiến cho Bán Thần bất đắc dĩ.
Nhưng hôm nay… Bọn họ đối mặt không phải là Bán Thần, mà là mặt quỷ có thể so với Thiên Tôn thiên ngoại!
Mắt thấy Đỗ Lăng Phỉ phun ra máu tươi, nhìn từng làn khí đen tỏa ra trên vai nàng, Bạch Tiểu Thuần rất đau lòng.
Trong lúc cấp thiết, đang bỏ chạy, hắn lập tức lấy từ bên trong túi trữ vật ra đan dược, tính đưa cho Đỗ Lăng Phỉ chữa thương.
– Không có thời gian chữa bệnh, chúng ta phải chạy trốn nhanh một chút.
Sắc mặt Đỗ Lăng Phỉ càng thêm trắng bệch, nhưng lại cắn răng mở miệng, mạnh mẽ triển khai vòng sáng, tiếp tục na di.
Nhưng lúc này na di, thương thế của nàng càng nặng hơn.
Chỗ vai bị thương, khí đen càng lúc càng nồng đậm, thậm chí bắt đầu lan tràn.
– Thương thế của nàng nặng như vậy, không có thời gian cũng phải chữa trị!
Bạch Tiểu Thuần không nói lời gì, giơ tay phải lên gạt phần áo bị rách nơi bả vai của Đỗ Lăng Phỉ ra.
Thời điểm lộ ra, bả vai đã đen sẫm lại.
Hắn cũng thấy được ba vết thương kinh người ở nơi đó đã sâu tới mức nhìn thấy được tận xương.
Hơn nữa vết thương này đang nhanh chóng thối rữa.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng đau lòng.
Hắn không chậm trễ chút nào, tay phải lập tức vung lên trên vết thương này.
Theo thân thể Đỗ Lăng Phỉ run, da thịt thối rữa trên vai nàng, giống như bị khoét đi, chớp mắt lại tiêu tan ra, lộ ra tại xương ở dưới vết thương.
Xương của nàng lại có thể không giống với những người bình thường khác!
Lúc này lộ ra ở bên trong vết thương, thình lình giống như thủy tinh, thậm chí tản ra một khí tức khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy quen thuộc… Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Nhưng lúc này thời gian cấp bách.
Hắn lại không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Hắn lập tức lấy ra rất nhiều đan dược bóp nát, trực tiếp bôi ở trên vết thương của Đỗ Lăng Phỉ, bó xương lại.
Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần vận chuyển tu vi, giúp đỡ Đỗ Lăng Phỉ chữa thương.
Khí tức của Đỗ Lăng Phỉ gấp gáp.
Toàn thân ở trong ánh sáng màu vàng lập lòe.
Ở dưới sự tương trợ của Bạch Tiểu Thuần, vết thương của nàng khép lại cũng không ít, khiến cho thương thế miễn cưỡng bị áp chế.
Nàng vội vàng lại na di.
Trong tiếng nổ vang, lúc hai người xuất hiện, đã ở phía xa.
Không dừng lại, bọn họ tiếp tục vội vàng bay nhanh.
Tiếng gió thổi phía sau vẫn gào thét.
Mặc dù khoảng cách quỷ âm hơi xa, nhưng lại rõ ràng đang không ngừng tới gần.
Bạch Tiểu Thuần lo lắng.
Nhưng đầu óc hắn lúc này vẫn không nhịn được hiện ra xương giống như thủy tinh của Đỗ Lăng Phỉ vửa riìu.
– Nàng… Xương của nàng tại sao lại giống như thủy tinh… Ta nhớ lúc ở Linh Khê Tông, còn không phải là như vậy.
Bạch Tiểu Thuần do dự hết lần này đến lần khác.
Cho dù biết rõ lúc này đang là thời khắc chạy thoát thân, không có tiện đi hỏi, nhưng hắn vẫn hỏi ra.
Đối với vấn đề này, Đỗ Lăng Phỉ không thấy bất ngờ.
Nếu như là người khác hỏi, nàng sẽ không có trả lời.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở đây mở miệng, nàng không do dự, khẽ giải thích.
– Đây là phụ thân ta để cho ta tu luyện bí quyết Thiên Tôn, hình thành xương Thiên Tôn.
– Xương Thiên Tôn…
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự.
Giải thích này, hắn tin tưởng Đỗ Lăng Phỉ không lừa gạt mình.
Nhưng trong đầu hắn, hình ảnh xương thủy tinh của Đỗ Lăng Phỉ vừa rồi, lại trước sau không có cách nào tản ra.
Hắn nghĩ đến hai bộ hài cốt trên chiếc thuyền xương bị mình lấy đi… Một bộ xương màu vàng là Bất Tử Cốt.
Một bộ xương khác… Lại là xương thủy tinh Trường Sinh Quyển.
Sau khi so sánh, Bạch Tiểu Thuần mơ hồ cảm thấy, khí tức của xương thủy tinh Trường Sinh Quyển cùng xương thủy tinh của Đỗ Lăng Phỉ rất giống như.. Nhưng hình như lại có một điểm khác nhau.
Chuyện này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút hỗn loạn.
Lúc này cũng không phải là thời gian cẩn thận suy nghĩ tìm hiểu cùng truy hỏi.
Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể ép chuyện này xuống, dùng hết toàn lực cùng Đỗ Lăng Phỉ, bay nhanh bỏ chạy về phía phía xa.
Thời gian trôi qua.
Từ khi bọn họ bị thương bắt đầu chạy trốn, cho đến hiện tại, nhìn như đã qua rất lâu.
Nhưng trên thực tế cũng chỉ là thời gian một nén nhang mà thôi.
Sau khi Đỗ Lăng Phỉ triển khai lại na di một lần nữa, đột nhiên, tiếng gió thổi ở bốn phía xung quanh bọn họ ngập trời.
Âm thanh nức nở, giống như tiếng gào khóc thảm thiết, trong phút chốc lại bạo phát ở tám phương.
– Trốn rất nhanh…
Âm thanh giống như chúng sinh đồng thời phát ra, đang nức nở ở trong gió.
Đồng thời xuất hiện kèm theo gào khóc thảm thiết, mang theo sự trêu đùa, giống như là mèo bắt chuột.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi.
Sóng dao động tu vi Đỗ Lăng Phỉ, hai người chợt thay đổi phương hướng.
Nhưng không đợi bọn họ hành động.
Trời cao biến sắc, thiên lôi cuồn cuộn.
Một quỷ trảo cực lớn màu đen, trực tiếp từ trên trời cao biến ảo, bỗng nhiên hạ xuống về phía hai người, hung hăng chộp tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









