1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 281 : Ước Pháp Tứ Chương (1) (c1401-c1405)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 281 : Ước Pháp Tứ Chương (1) (c1401-c1405)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1401: Ước Pháp Tứ Chương (1)

Nơi đây có chín cánh cửa lớn, đi thông tới chín chỗ bí cảnh do Vân Tông mở ra, cung cấp cho các đệ tử đi tới tu luyện.

Giống như Tinh Không Đạo Cực Tông, ở trong chín chỗ bí cảnh này đều có xếp hạng, khiến cho các độ tử bên trong tông cạnh tranh rất kịch liệt.

Tìm một chỗ khu vực, Bạch Tiểu Thuần mang theo sự chờ mong, khoanh chân ngồi xuống.

Trước mặt hắn mở ra một cửa hàng bằng vải trắng.

Phía trên đặt một ít pháp bảo, đan dược, tạp vật v.v bên trong túi trữ vật của hắn.

Nhưng trong đó không có Phát Tình Đan cùng Trí Huyễn Đan.

Sau đó hắn liền bắt đầu chờ đợi khách hàng tới cửa.

Hành vi này của Bạch Tiểu Thuần lập tức lại thu hút sự chú ý của các đệ tử bắc mạch ở bốn phía xung quanh.

Sau khi mỗi một khi nhìn thấy, đều sửng sốt một chút.

Sau đó có không ít người, trực tiếp lại cười vang.

– Lại có thể bày sạp ở đây? Đường đường là Thiên Nhân lại có thể bày sạp, ha ha.

– Xem ra là chúng ta ép hắn không có cách nào rời khỏi đây, không có cách nào luyện đan, không có cách nào tu luyện.

Hiện tại hắn chỉ có thể đi bán đồ.

Chẳng những là những tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh cười nhạo, thậm chí đám người Vân Lôi Song Tử ở trong quan tài màu đen phía trên bầu trời, vào giờ phút này, thần thức cũng đều hạ xuống.

Thật ra bọn họ cũng không có thời gian, cả ngày quan tâm tới Bạch Tiểu Thuần như vậy.

Theo bọn họ, dưới ước pháp tam chương, cho dù Bạch Tiểu Thuần có lực lật trời ở trong bắc mạch, cũng phải co lại.

Thời gian trôi qua.

Lại qua nửa tháng.

Sáng sớm mỗi ngày, Bạch Tiểu Thuần đều đi tới nơi này bày hàng bán.

Mặc dù trong thời gian nửa tháng, hắn gần như không bán ra được cái gì, nhưng hắn vẫn hăng hái bừng bừng, ngồi ở chỗ đó, rất nhiệt tình giới thiệu pháp bảo cùng với đan dược của hắn cho mỗi một đệ tử bắc mặt đi tới trước mặt hắn.

Cho đến có một ngày, hắn nhận thấy được thần thức của Thiên Nhân bắc mạch không chú ý tới chỗ của mình, Bạch Tiểu Thuần nhìn một đại hán khôi ngô đứng ở trước quầy hàng của mình, đang lật xem đan dược, nhỏ giọng mở miệng.

– Tiểu huynh đệ, chỗ của ta có vài đan dược đặc biệt, ngươi có muốn xem thử một chút hay không?

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.

Đại hán này đã tới ba lần.

Bạch Tiểu Thuần cũng quan sát hồi lâu.

Sau khi xác định người này không có vấn đề gì, lúc này hắn mới nhỏ giọng nói.

– Đan dược gì?

Đại hán lập tức cảnh giác, cười lạnh.

Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải lên.

Trong tay hắn xuất hiện một viên Trí Huyễn Đan.

Trí Huyễn Đan vừa ra, mùi thơm đặc biệt ở trên đó, lập tức khiến cho đại hán sửng sốt một chút.

Hơi thở của hắn có chút dồn dập, ánh mắt lóe lên.

Cuối cùng, hắn đưa một tay lấy đan dược từ trong tay của Bạch Tiểu Thuần, cũng không hỏi giá, ném cho Bạch Tiểu Thuần một khối linh thạch, xoay người rời đi.

Một khối linh thạch, mua một viên Trí Huyễn Đan, chi phí thành phẩm ban đầu cũng không đủ.

Đại hán này hiển nhiên cho rằng Bạch Tiểu Thuần hiện tại đang bị bắc mạch trấn áp.

Hắn có thể mua, đã xem như là không tệ.

Loại tâm tính này, trên thực tế không chỉ là hắn, phần lớn toàn bộ người của bắc mạch đều như vậy.

Bạch Tiểu Thuần cười híp mắt thu hồi linh thạch.

Hắn cũng không có lưu tâm, tiếp tục ngồi ở chỗ đó, thỉnh thoảng thét to vài tiếng.

Chỉ cần tìm được cơ hội, lại ở dưới tình huống không có ai chú ý tới hắn, quan sát hắn, đối với đệ tử bắc mạch mà hắn cho rằng không có vấn đề, hắn sẽ buôn bán Phát Tình Đan cùng Trí Huyễn Đan.

– Mặc dù bắc mạch này đối với ta đầy sự thù địch, nhưng ta vẫn rất có đạo đức.

Phát Tình Đan bán cho nữ không bán cho nam.

Trí Huyễn Đan bán cho nam không bán cho nữ.

Bạch Tiểu Thuần cảm thán.

Hắn cảm thấy khuyết điểm lớn nhất của mình, chính là quá lương thiện.

Lúc này hắn lắc đầu.

Hắn nhìn một nữ tu thân thể rất tráng kiện, vẻ mặt dữ tợn trước mặt, nhỏ giọng mở miệng.

– Có lòng ngưỡng mộ nam tu sao? Một viên Phát Tình Đan, giúp nàng tạo ra nhân duyên tốt đẹp…

Nữ tu với gương mặt dữ tợn này lộ vẻ nghi ngờ nhìn Phát Tình Đan trong tay.

Viên đan dược này chỉ lớn bằng ngón tay, giống như sờ nhẹ là có thể bóp nát.

Bạch Tiểu Thuần thấy vậy, vội vàng ngăn cản, nhỏ giọng nói.

– Đừng có bóp ở chỗ này.

Thôi đi, ta không bán cho nàng nữa…

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này, nữ tu kia vội vàng lui ra phía sau, nhanh chóng ném cho Bạch Tiểu Thuần một túi linh thạch, trong mắt mang theo sự kích động, xoay người bỏ chạy…

Bạch Tiểu Thuần có chút há hốc mồm.

Sau một chút do dự, hắn cầm linh thạch.

Ở trong số đan dược bản thân hắn bán ra, lại tăng thêm Tuyệt Tình Đan.

Kể từ đó, trong lúc buôn bán, hắn giới thiệu lại thêm một bộ.

– Nghe nói qua Phát Tình Đan của ta chưa? Không cần phải sợ.

Chỗ của ta có giải dược.

Một viên Tuyệt Tình Đan, bảo đảm ngươi ở dưới Phát Tình Đan, có thể không bị ảnh hưởng chút nào!

– Ta nói với ngươi… Vân Tông các ngươi, gần như tất cả nữ tu đều cường hãn, đều đã tới mua qua Phát Tình Đan.

Bản thân ngươi… phải cẩn thận.

Trong lúc ba viên đan dược này được bán ra, Bạch Tiểu Thuần đã cẩn thận chú ý.

Khi lựa chọn người mua, hắn đều quan sát một hồi, sau đó mới bán ra.

Cho nên này ba loại đan dược chảy vào Vân Tông, tất nhiên không phải hồng hồng hỏa hỏa, oanh oanh liệt liệt.

Nhưng hắn nói ra rất tự nhiên, giống như âm thầm mà ảnh hưởng tới sự vật vậy… Dần dần, ở bên trong Vân Tông, lưu truyền ra.

Gần như tất cả những người mua Trí Huyễn Đan, bình thường đều chỉ mấy ngày sau, mang theo sự ngất ngây cùng không khống chế được kích động, lại tìm được Bạch Tiểu Thuần, mua Trí Huyễn Đan.

Mà giá cả, lại là lần sau cao hơn so với lần trước.

Chỉ có điều mỗi lần Bạch Tiểu Thuần bán ra đan dược, đều sẽ nhắc nhở đối phương một câu, nói cho một chút hậu hoạn của đan dược.

Điều này ngược lại cũng không phải hắn đối với bắc mạch có lòng dạ đàn bà, mà bản thân có đức hạnh của đan sư.

– Ta luyện đan xảy ra vấn đề, là biến hóa tồn tại trong u minh, ta cũng không biết.

Khi đan dược thành phẩm, ta có lúc cần phải bán ra, sẽ thông báo cho đối phương biết chuyện cần phải chú ý.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ sâu xa,.

Về phần Phát Tình Đan cũng như vậy.

Tuyệt Tình Đan có liên quan đều nước lên thì thuyền lên, ở bên trong Vân Tông này, âm thầm tản ra… Thật ra, hai loại đan dược này, đối với tu sĩ có hấp dẫn quá mức kinh người.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1402: Ước Pháp Tứ Chương (2)

Phát Tình Đan là nhu cầu bản năng.

Trí Huyễn Đan lại là mộng ảo trên tinh thần.

Tuyệt Tình Đan, chẳng những có thể giải được Phát Tình Đan, thậm chí từ trình độ nào đó, cũng có thể giải được Trí Huyễn Đan.

Điều này khiến cho lượng tiêu thụ của viên đan dược này cũng cao lên.

Ngoại trừ Tuyệt Tình Đan ra, lai lịch của hai loại đan dược khác, cũng từ từ bị người của Vân Tông biết được.

Bọn họ biết rất rõ ràng Trí Huyễn Đan này giống như độc dược, không phải là đan dược tốt lành gì.

Nhưng vẫn có không ít người, hoặc là không phục, hoặc chính là sau khi thử, giống như phát nghiện, len lén tới mua.

Còn có mấy đại sư đan đạo của Vân Tông, sau khi phát hiện ra chuyện này, cũng thông qua một ít phương pháp, lấy được đan dược, bắt đầu nghiên cứu… Trong đó một vị đại sư đan đạo Vân Tông giống như một ngôi sao sáng, tên là Âu Dương Đức, thân là đan sư đứng đầu của Vân Tông.

Hiểu biết của hắn đối với Trí Huyễn Đan cùng Phát Tình Đan vượt qua những người khác.

– Trước đây, thời điểm Bạch Tiểu Thuần tới bắc mạch, ta chỉ muốn tự mình nghiên cứu đan dược của người này một chút… Hiện tại chính là cơ hội!

Âu Dương Đức cười lạnh, nhìn một viên Trí Huyễn Đan trong tay.

– Ta thật ra muốn xem thử, một viên Trí Huyễn Đan cỏn con này, rốt cuộc có chỗ nào kinh người!

Âu Dương Đức này rất tự tin, bắt đầu nghiên cứu.

Chỉ có điều hắn dùng tất cả tri thức đan dược mình nắm giữ được, vẫn không có cách nào nhìn ra manh mối bên trong.

Điều này khiến cho hắn rất không cam lòng.

– Muốn biết nguyên lý của nó, chỉ có thể tự mình đi thử một chút!

Âu Dương Đức trầm ngâm hồi lâu.

Hắn dựa vào lòng tin đối với đan đạo của mình, dựa vào hắn cũng có một viên Tuyệt Tình Đan, một khi không ổn có thể thử giải.

Vì vậy hắn lại nuốt một viên Trí Huyễn Đan, vào trong miệng.

Ở trong nháy mắt khi đan dược này dung hòa, toàn thân Âu Dương Đức điên cuồng run rẩy, hai mắt nhắm nghiền.

Trông hắn giống như hoảng hốt.

Trong tay đang cầm giải dược Tuyệt Tình Đan, trong lúc vô ý lại buông ra, lăn ở trên mặt đất… Cho đến ba ngày sau, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, chậm rãi mở mắt sau.

Hắn giống như choáng váng, ở nơi nào ngẩn người hồi lâu, trong miệng mới lẩm bẩm nói ra bốn chữ.

– Đắc đạo thành tiên…

Người giống như Âu Dương Đức vậy, ở Vân Tông có rất nhiều.

Gần như tuyệt đại đa số đệ tử của Vân Tông, sau khi ăn Trí Huyễn Đan, theo bản năng đều không muốn ăn giải dược, buông tha loại hoang đường cùng tốt đẹp trên phương diện tinh thần này.

Dần dần, số lượng Phát Tình Đan bán ra, đều còn xa mới bằng được Trí Huyễn Đan.

Trí Huyễn Đan này xuất hiện, giống như hình thành một trận gió bão, nhanh chóng khuếch tán ở Vân Tông.

Càng lúc càng nhiều đệ tử từ bắt đầu len lén tới mua, cho đến biến thành quang minh chính đại đến mua.

Nhất là vị Âu Dương Đức kia, sau khi cảm thụ Trí Huyễn Đan của Bạch Tiểu Thuần, lại có thể một hơi mua số lượng rất nheièu ở chỗ Bạch Tiểu Thuần, cẩn thận giấu đi.

Bạch Tiểu Thuần thu hoạch cũng càng ngày càng tăng.

Hắn thu được số lượng linh thạch cực lớn.

Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần cũng kích động không thôi.

Hắn có thể một lần nữa đi tu luyện Nhật Nguyệt Trường Không Quyết.

Nhưng hắn cũng biết, chuyện này chỉ có thể giấu diếm nhất thời, không lừa gạt được quá lâu.

Chắc hẳn rất nhanh, chuyện này sẽ khiến Thiên Nhân của bắc mạch chú ý.

Trên thực tế cũng đúng là như vậy.

Chỉ có điều thời gian bạo phát, còn nhanh hơn so với dự tính của Bạch Tiểu Thuần rất nhiều.

Thật ra, tốc độ Trí Huyễn Đan này khuếch tán quá nhanh.

Ăn một viên liền nghiện.

Toàn bộ quá trình cũng chính là thời gian nửa tháng.

Gần như có hơn phân nửa đệ tử Vân Tông đều mê luyến vô cùng đối với Trí Huyễn Đan.

Ở dưới đợt phong ba này, cũng vì đệ tử quá nhiều, bao giờ cũng có mấy người như vậy sẽ không cẩn thận, xuất hiện chuyện ngoài ý muốn bạo phát ra.

Có mấy người như vậy, sau khi ăn Trí Huyễn Đan, không khống chế được sung sướng cùng huyễn tưởng trong đầu, cũng không có nghe theo giao hẹn của Bạch Tiểu Thuần bảo bọn họ phải ở bên trong động phủ của mình nuốt đan.

Bọn họ chạy ra khỏi động phủ, ở bên trong Vân Tông, điên cuồng hét lên ở mọi nơi.

– Bay a bay a bay… Ta là một con chim lớn…

– Ha ha, ha ha, ta cuối cùng đã trở thành Bán Thần!

– Đánh ta, mau tới đánh ta!

Từng cảnh tượng như vậy, khiến cho Thiên Nhân chú ý.

Vốn chỉ là chuyện mấy đệ tử giống như phát điên.

Nhưng theo Thiên Nhân bắc mạch điều tra, cuối cùng hoảng sợ phát hiện, thời gian ngắn ngủi nửa tháng, Vân Tông lại có hơn phân nửa đệ tử đều đã ăn Trí Huyễn Đan!

Chuyện này đưa tới kinh ngạc cùng chấn động.

Ngay lập tức, trong lòng Thiên Nhân bắc mạch dâng lên căm giận ngút trời!

Bọn họ lập tức đi xuống, lệnh liệt kê Trí Huyễn Đan này vào dạng đan dược bị cấm.

Bất kể là có người nào tiếp tục ăn Trí Huyễn Đan, sẽ bị đuổi ra khỏi tông môn.

Lệnh cấm này vừa ra, đệ tử Vân Tông trong lòng bàng hoàng.

Cũng không biết là người nào mở đầu, lại có thể liên hợp lại, đi tìm Bạch Tiểu Thuần.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi vô sỉ, gạt chúng ta ăn Trí Huyễn Đan!

– Không sai.

Nguyên nhân của tất cả những điều này đều là do Bạch Tiểu Thuần.

Đáng chết, ngươi trả linh thạch của ta lại cho ta!

– Là hắn để cho ta ăn.

Nếu không phải vì hắn, ta căn bản cũng không có khả năng đi ăn Trí Huyễn Đan đáng chết này!

Mọi người của Vân Tông, có người là bởi vì sợ, có người là vì hối hận trong khoảng thời gian này bỏ ra linh thạch.

Với các loại nguyên nhân, khiến cho bọn họ lập tức lại đưa đầu mâu, nhắm ngay về phía Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này đám người trùng trùng điệp điệp, xông về phía chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này mấy Thiên Nhân bắc mạch trong lòng đầy lửa giận.

Đám người Vân Lôi Song Tử, Phùng Trần trực tiếp lại hạ xuống Vân Tông.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi làm trái với giao hẹn, không tránh được cái chết!

Phùng Trần gầm khẽ.

Trong tiếng nổ lớn, chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần đã trực tiếp bị thần thông của mọi người, chớp mắt đánh cho tan vỡ.

Bạch Tiểu Thuần chật vật chạy ra, nhìn mọi người ở bốn phía xung quanh.

Hắn cũng nổi giận.

– Ta làm trái với giao hẹn sao?

– Phùng Trần, ngươi nói cho ta biết, trong ước pháp tam chươ ng, Bạch Tiểu Thuần ta làm trái với điều nào?

– Ta rời khỏi Vân Tông nửa bước sao? Ta luyện đan sao? Ta hấp thu linh lực thiên địa của bắc mạch ngươi sao?

– Ta làm trái với giao hẹn nào? Tới đây, tới đây, ngươi nói cho ta biết đi!

Bạch Tiểu Thuần lẽ thẳng khí hùng, âm thanh cũng giống như lôi đình rít gào.

Thật ra trong lòng hắn cũng rất ủy khuất.

Lúc này hắn nắm lấy cơ hội, rống to.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1403: Ta Còn Có Thể Trồng Hoa (1)

– Ngươi…

Phùng Trần đưa tay chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần, muốn mở miệng, nhưng lại nghẹn ở nơi đó, một hồi lâu vẫn nói không ra lời.

Thật ra Bạch Tiểu Thuần nói đúng sự thật.

Trong ước pháp tam chươ ng không có quy định Bạch Tiểu Thuần không thể bán đan dược…

Vân Lôi Song Tử cũng tức giận vô cùng.

Nhưng đồng thời trong lòng có lửa, lại không bạo phát ra dh…

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy mấy Thiên Nhân này bị mình chất vấn, nói không ra lời.

Tinh thần hắn lập tức phấn chấn, chợt nhìn đệ tử Vân Tông ở bốn phía xung quanh đang tỏ ra phẫn nộ.

– Còn nữa, các ngươi, ta hỏi các ngươi… Bạch Tiểu Thuần ta buộc các ngươi mua đan dược sao?

– Ta không có nói cho các ngươi biết hậu hoạn của đan dược sao?

– Ta không bán cho các ngươi giải dược sao?

– Ta không nhắc nhở các ngươi, lúc ăn đan dược phải chú ý nơi chốn sao?

– Các ngươi là khi dễ ta thành thói quen có đúng hay không? Các ngươi quên Bạch Tiểu Thuần ta, cũng là Thiên Nhân có đúng hay không? Bắc mạch, các ngươi khinh người quá đáng!

Tất cả những tức giận, đè nén trong lòng một tháng qua, Bạch Tiểu Thuần đều phát tiết ra.

Âm thanh mang theo thiên ý bạo phát giống như thiên lôi, nổ lớn ở trên toàn bộ trời cao và mặt đất.

Trên bầu trời còn hiện ra gương mặt cực lớn của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho tất cả đệ tử bắc mạch, mỗi một người bị Bạch Tiểu Thuần mắng, tâm thần chấn động, rốt cuộc một câu cũng nói không được.

Trong lúc nơi này đang giằng co, bỗng nhiên, bên trong quan tài thủy tinh trên trời cao truyền ra giọng nói lạnh như băng của thiếu niên Bán Thần, mang theo vẻ chân thật đáng tin!

– Từ giờ trở đi, không phải ước pháp tam chươ ng, mà là ước pháp tứ chươ ng!

– Không cho phép ngươi ở bắc mạch này buôn bán bất kỳ vật phẩm gì.

Nếu như làm trái, trấn áp lôi lao!

Lời của Bán Thần lão tổ lời nói vừa ra, còn có một lực vô thượng, ở trên trời cao tản ra, trực tiếp lại mạnh mẽ loại bỏ ý chí của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây kêu lên một tiếng rên rỉ, lảo đảo lùi lại mấy bước.

Thoáng cái, khí thế không còn sót lại chút gì.

Khí tức của Bạch Tiểu Thuần không ổn.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía quan tài thủy tinh trên bầu trời.

Theo lời Bán Thần lão tổ nói, Phùng Trần cùng đám người Vân Lôi Song Tử, đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần khẽ cười rộ lên.

Đệ tử bắc mạch của bốn phía xung quanh, mỗi một người đều thở phào nhẹ nhõm.

Trước đó, bọn họ bị Bạch Tiểu Thuần áp chế có chút sợ hãi.

Lúc này Bán Thần lão tổ nói một câu, xua tan khí tức của Bạch Tiểu Thuần, khiến bọn họ đều khôi phục lại.

Thời điểm bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, đều lộ ra sự chán ghét.

Chỉ sợ bọn họ quay đầu lại, vẫn không nhịn được sẽ len lén ăn Trí Huyễn Đan.

Nhưng hôm nay, ở trước ý chí của Thiên Nhân cùng Bán Thần, bọn họ biểu lộ ra, chính là căm thù Bạch Tiểu Thuần đến tận xương tuỷ.

– Đến bắc mạch chúng ta, ngươi là Thiên Nhân thì như thế nào!

Đây là ý thức trong lòng phần lớn mọi người lúc này.

Chuyện này cũng theo ước pháp tam chươ ng biến thành tứ chươ ng, xem như tuyên bố kết thúc một giai đoạn.

Bạch Tiểu Thuần ở Vân Tông vẫn bị hạn chế, hoàn toàn không thể ra ngoài.

Hiện tại lại không thể tiếp tục bán đan dược, khiến cho trong lòng hắn rất khó chịu.

– Mụ nội nó, sớm hay muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ khiến cho bắc mạch ở trước mặt ta phải cẩn thận từng li từng tí!

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng giận.

Hắn không khỏi bắt đầu cân nhắc tới trong lời thế giới chi bảo trong lời nữ hài nhi nói.

Hắn vốn vẫn có chút do dự.

Nhưng hôm nay do dự đã tiêu tan hơn phân nửa.

Chỉ là trong lòng hắn vẫn rầu rĩ.

Mặc dù trước bán đan dược đổi lấy rất nhiều linh thạch, khiến cho hắn tu luyện trong thời gian ngắn, có thể miễn cưỡng chống đỡ một chút, nhưng không thể nào kiên trì được quá lâu.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ biện pháp, có thể vừa không làm trái với ước pháp tứ chươ ng này, lại có thể tu luyện.

Nhưng qua hơn mười ngày, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ hồi lâu, cũng không ra được biện pháp phá cuộc.

Đúng lúc này… Nữ hài nhi lần thứ ba thức tỉnh.

Từ trong đầu Bạch Tiểu Thuần, truyền đến âm thanh của nữ hài nhi.

Bạch Tiểu Thuần đang tu luyện Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, mừng rỡ.

– Ngươi suy nghĩ thế nào?

Bạch Tiểu Thuần nghe vậy hít một hơi thật sâu, sau khi trầm mặc một lúc lâu, hắn hung hăng cắn răng một cái, ở trong đầu truyền ra ý thức.

– Đầu tiên, chuyện này quá đột nhiên.

Tự nhiên cho ta tạo hóa như vậy, trở thành chủ nhân của nàng.

Chuyện này khiến ta rất khó có thể tin tưởng được.

Ta rất nghi ngờ, nàng có mục đích riêng.

Xét thấy lai lịch của nàng, cho nên ta mới miễn cưỡng tin tưởng.

– Thứ hai, nàng vẫn luôn cũng không nói gì về chuyện vì sao Thiên Tôn năm đó phải giết nàng!

– Lại nữa, Linh Khê lão tổ mời nàng làm Chân Linh.

Sứ mệnh của Linh Khê chính là vì bảo vệ nàng.

Nhưng ta không phải… Sứ mạng của ta là bảo vệ Nghịch Hà Tông, bảo vệ người thân bằng hữu, bảo vệ mình.

Cho nên, không quan tâm nàng có phải có mục đích khác hay không, cũng không cần sử dụng ở trên người của ta! Nếu không, đối với nàng mà nói, nàng đã chọc ra phiền phức cực lớn.

Đối với ta mà nói, cũng sẽ có phiền phức.

Đồng thời, cũng khiến cho Linh Khê Tông bảo vệ trên vạn năm, trở thành một chuyện hoang đường tới nực cười!

Bạch Tiểu Thuần truyền ra ý thức, mang theo một sự kiên quyết.

Nhưng trên thực tế hắn thấy, mình đây là đang hù dọa đối phương.

Trên căn bản, đối với chuyện này trong lòng Bạch Tiểu Thuần không nắm chắc.

Nhưng hắn lại không nhịn được động tâm.

Vì vậy lời nói này, chính là nói cho đối phương biết, mình đã nghi ngờ.

Đồng thời cũng dùng tình đánh động nàng.

Đây là do Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ hồi lâu, mới tổng kết ra một phen.

Nữ hài nhi trầm mặc.

Sau một lúc lâu, nàng mới chậm rãi mở miệng.

– Đối với ta mà nói, phiền phức ở đâu?

– Biết sư tôn chân chính của ta, là ai không?

Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ.

Hắn đã sớm đoán được, có lẽ đối phương sẽ hỏi như vậy.

Vì vậy đương nhiên hắn phải tiến hành tiếp việc đe dọa uy hiếp tới cùng.

Hắn lập tức hỏi.

– Ừ?

Nữ hài nhi sửng sốt.

– Người canh giữ lăng mộ!

Bạch Tiểu Thuần gằn ra một chữ một.

Hắn vừa nói ra lời này, liền cảm giác được nữ hài nhi chợt chấn động.

Đối với nàng mà nói, tin tức này quá mức kinh thiên.

Nhưng nàng chưa kịp mở miệng, Bạch Tiểu Thuần lại nói tiếp.

– Biết đệ tử của ta là ai sao?

– Minh Hoàng thế hệ này!

Không đợi nữ hài nhi trả lời, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp nói cho nàng đáp án.

Đáp án này, khiến cho nữ hài nhi vốn đã không bình tĩnh, trong lòng lại dâng lên dao động mãnh liệt.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1404: Ta Còn Có Thể Trồng Hoa (2)

Cảm nhận được sự dao động này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ngạo nghễ.

Hắn cảm thấy bối cảnh cùng thân phận của mình, không đi khi dễ người khác thì thôi.

Nhưng hiện tại ở bắc mạch này, lại còn bị người khác khi dễ, trong lòng càng bất bình.

– Cho nên, nếu như nàng lừa gạt ta, kẻ địch của nàng từ đó về sau, không chỉ là Thiên Tôn, còn có hai vị kia.

Bạch Tiểu Thuần chậm rãi nói, đầy sự uy hiếp, khiến cho nữ hài nhi kia cũng phải trầm mặc.

Nàng có bí pháp, có thể cảm nhận được lời Bạch Tiểu Thuần nói là thật hay giả.

Hồi lâu, giọng nói của nữ hài nhi lại vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

Lần này rõ ràng nàng đã bình tĩnh hơn nhiều.

– Vì soa Thiên Tôn giết ta? Ta chỉ là tàn hồn, ký ức không đầy đủ.

Cần chờ sau khi cùng pháp bảo hoàn toàn dung hợp, có thể có thể tìm về tất cả nhân quả.

– Về phần lần trước ta nói ngươi trở thành chủ nhân của ta… Ngươi có thể xem đó như là một giao hẹn, Giao hẹn này, chờ sau khi ngươi giúp ta chém giết Thiên Tôn, mới có thể thực hiện!

– Trừ điều đó ra, ta không có bất kỳ chỗ nào giấu diếm ngươi.

Linh Khê Tông bảo vệ ta hơn vạn năm, ta còn không đến mức… Lấy oán trả ơn.

Điều ta muốn chỉ có một… Ta muốn báo thù!

Theo ý thức đầy khí phách của nữ hài nhi truyền ra, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, trong mắt lộ ra sự quyết đoán.

– Ta đồng ý với yêu cầu của nàng, giúp cho nàng dung hợp thế giới chi bảo.

Chỉ có điều chuyện chém giết Thiên Tôn, tạm thời không nói tu vi của ta không đủ.

Ngoài ra ta cùng Thiên Tôn không có thù oán.

Ta cũng không muốn lừa nàng, ta rất khó làm được.

– Ngươi sẽ làm…

Nữ hài nhi dường như đang cười.

Nụ cười kia có chút ý vị thâm trường, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.

Hắn đang muốn truy hỏi, nhưng nữ hài nhi lại tránh đề tài này, không nhiều lời, mà nói đến chuyện liên quan tới dung hợp thế giới chi bảo.

– Bắc mạch là nhà của ta… năm đó ta sinh ra ở bắc mạch.

Đối với ta mà nói, hàn khí nơi đây chính là tẩm bổ lớn nhất trên thế gian này.

– Muốn dung hợp thế giới chi bảo, cần làm được hai chuyện… Đầu tiên, phải đi tới lối vào của thế giới chi bảo.

Lối vào này không ở trong tông này, mà là ở trên Băng Nguyên của bắc mạch.

Đến thời cơ thích hợp, ta sẽ nói cho ngươi biết vị trí cụ thể.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.

Hắn làm việc từ trước đến nay theo đuổi ổn thỏa.

Hiện tại hắn bị bắc mạch đè ép lợi hại, mới vội vàng quyết định chuyện này.

Nhưng trên thực tế trong lòng hắn vẫn còn có nghi ngờ, nhưng không có biểu lộ ra.

Chỉ là… câu nói của nữ hài nhi… Ngươi sẽ làm.

Ba chữ này, khiến cho trái tim Bạch Tiểu Thuần đột nhiên dâng lên sự bất an.

– Thứ hai, mở ra cửa lớn của thế giới chi bảo, cần thân thể Chân Linh ta thức tỉnh trăm hơi thở đã.

Mới có thể có đầy đủ thời gian đi chống đỡ cửa lớn mở ra.

– Cho nên… Ta cần ngươi cho ta ngưng tụ đủ hàn khí bắc mạch…

Nữ hài nhi nói đến đây, túi đựng đồ của Bạch Tiểu Thuần chợt chấn động.

Thần thức của hắn đảo qua, lập tức nhìn thấy được từ bên trong quan tài của nữ hài nhi, lại có thể từ trong hư vô ngưng tụ ra một mảnh lá cây màu xanh lục.

Lá cây này bay ra quan tài, bay ra khỏi túi đựng đồ, rơi vào trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

– Hàn khí?

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự.

Trong ước pháp tứ chươ ng đã nói, hắn không thể đi hấp thu linh khí thiên địa của bắc mạch.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, cảm thấy hàn khí cũng không tính là gì.

Dù sao linh khí thiên địa đến từ chính Thông Thiên Hải.

Hàn khí này lại là đến từ toàn bộ Băng Nguyên ở bắc mạch.

Ở trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang suy nghĩ tìm hiểu, giọng nói của nữ hài nhi, vẫn ở vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

– Hút hàn khí, dung nhập vào bên trong lá cây này.

Khi miếng lá cây này trở thành băng lá… Bên trong ẩn chứa hàn khí, có thể chống đỡ ta… Thức tỉnh khoảng trăm hơi thở!

– Khi ngươi làm được tất cả những điều này, chính là thời khắc chúng ta đi mở ra thế giới chi bảo.

Về phần làm thế nào để thu thập hàn khí, xem như là thử thách ta dành cho ngươi.

Nữ hài nhi nói đến đây, khí tức lại suy yếu xuống.

– Thần hồn của ta đã suy yếu, cần phải một lần nữa ngủ say.

Chỉ có khi miếng lá cây này của ngươi hóa thành lá băng, dung nhập quan tài, ta mới có thể lại thức tỉnh… Hi vọng ngươi… Tự giải quyết cho tốt…

Những lời này nói xong, khí tức của nữ hài nhi hoàn toàn biến mất.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.

Sau khi xác định khí tức nữ hài tử này tiêu tan.

Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Tất cả những gì trước đó, hắn lấy đe dọa làm chủ.

Thật ra hắn cũng không muốn vì chuyện này, xuất hiện khả năng mâu thuẫn cùng nữ hài tử này.

Quả thực giống như lời hắn nói, điều này đối với hắn, đối với nàng, đối với Nghịch Hà Tông đều không phải là chuyện tốt.

Bạch Tiểu Thuần nhìn mảnh lá cây trong tay, không lo lắng tới chuyện của nữ hài nhi.

Dù sao tất cả mọi chuyện, đều phải chờ mảnh lá cây này trở thành lá băng, mới có thể tiến hành.

– Làm sao để lá cây này hấp thu hàn khí đây?

Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân một chút.

Vân Tông thành lập ở trên một mảnh mây trắng mênh mông.

Bên trong mây trắng này cũng ngưng tụ ra hàn khí.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, đặt phiến lá này ở mặt đất.

Nhìn hồi lâu, cũng không thấy nó hấp thu hàn khí.

Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần cau mày.

Nếu như không có ước pháp tứ chươ ng này, hắn có quá nhiều biện pháp.

Nhưng bây giờ, chuyện này cũng có chút không dễ làm.

Sau một hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần thở dài.

Hắn đang muốn để lá cây này vào bên trong túi trữ vật.

Nhưng bỗng nhiên, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bên trong túi đựng đồ của mình, có đặt… Một hạt giống.

– Hoa ánh trăng… Ta có thể chiết cái lá cây này ở trên cái cây đó!

Hai mắt của Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.

Khi ở trên chiếc thuyền xương phát hiện hoa ánh trăng, Bạch Tiểu Thuần trước đó đã từng nghiên cứu qua, nhận được kết luận là thời điểm loài hoa này sinh trưởng, sẽ hấp thu hàn khí ở bốn phía xung quanh.

– Trong ước pháp tứ chươ ng, không có điều nào không cho phép ta trồng hoa…

Bạch Tiểu Thuần lập tức kích động.

– Chiếc thuyền xương cùng Quỷ Mẫu đều là đến từ thiên ngoại.

Đóa hoa này… Hiển nhiên cũng là đến từ thiên ngoại.

Bạch Tiểu Thuần vỗ vào túi đựng đồ.

Trong tay hắn xuất hiện hạt giống của hoa ánh trăng.

Sau khi nhìn chằm chằm vào hạt giống này, trong đầu Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một lần nữa về kế hoạch của chính mình, mắt càng lúc càng sáng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1405: Hoa Ánh Trăng Điên Cuồng (1)

– Ha ha, trời không tuyệt đường người!

Trong lúc phấn chấn, Bạch Tiểu Thuần có chút kích động, hắn đặc biệt cảm thấy đắc ý.

Ở trong ước pháp tứ chươ ng, đích xác là không có ngăn cấm hắn không thể trồng hoa.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần lập tức hăng hái bừng bừng ra khỏi phòng, quan sát ở khắp nơi muốn tìm một địa phương trồng hoa.

Sau khi tìm kiếm một vòng, hắn sờ sờ cằm.

– Trồng ở bên ngoài quá nguy hiểm.

Đám người ở bắc mạch này không chịu nói đạo lý…

– Mà thôi mà thôi.

Ta vẫn là trồng ở trong phòng của ta.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một hồi, sau đó xoay người trở lại trong phòng.

Hắn bắt đầu bận rộn.

Chỗ mặt đất trên Vân Tông, thật sự không giống với mặt đất ở những chỗ khác.

Nhưng về cơ bản lại giống nhau.

Ở dưới sự cố gắng của Bạch Tiểu Thuần, hắn cạy một viên gạch ở trong căn phòng ra, đào ra một lỗ thủng trong phạm vi chừng một trượng.

Sau khi lỗ thủng lộ ra, mặt đất trắng bóng một mảnh mây mù.

Một hàn khí từ bên trong đám mây mù nơi này tản ra.

Cảm nhận được sự lạnh giá ở bên trong đám mây mù này, Bạch Tiểu Thuần liền mừng rỡ.

Hắn thận trọng chôn hạt giống của loài hoa ánh trăng ở trong thổ nhưỡng mây mù.

Sau khi làm xong những chuyện này, hắn liền mang theo hứng thú nồng đậm cùng chờ mong.

Hắn khoanh chân ngồi ở một bên.

Thần thức của nó không ngừng đi quan sát hạt giống của hoa ánh trăng.

Có thể nhìn thấy được, sau khi hạt giống này được chôn xuống, lại giống như sinh vật sống, có thể không ngừng run rẩy.

Sự run rẩy này không phải là bởi vì sợ hãi, mà vì sự kích động dẫn đến.

Tâm tình này rất rõ ràng.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được, ánh mắt sáng hơn.

– Hoa ánh trăng ngoan ngoãn, mau mau sinh trưởng…

Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái.

Sau khi quan sát suốt cả đêm, hắn nhìn thấy được hạt giống được trồng, có một tia hàn khí bị hạt giống này hút ra từ bên trong đám mây mù, trở thành chất dinh dưỡng của bản thân chất nó.

Trong một đêm, hạt giống lại có thể nảy mầm, mọc ra lá mầm màu xanh.

Nhìn lá mầm màu xanh này, tâm tình Bạch Tiểu Thuần lại sục sôi.

Hắn cảm giác mình còn có một sứ mệnh.

Mỗi ngày trôi qua cũng không cảm thấy nhàm chán nữa.

Gần như tất cả thời gian, hắn đều tiêu tốn ở trên phương diện chiếu cố cùng quan sát cây hoa ánh trăng này.

Thời gian trôi qua.

Rất nhanh nửa tháng đã trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có đi ra khỏi căn phòng nửa bước.

Mặc dù như vậy, nhưng những tu sĩ Vân Tông kia vẫn không ngừng bàn luận về chuyện của Bạch Tiểu Thuần ở đây.

Chỉ có điều Bạch Tiểu Thuần cũng không có tâm tình đi nghe lén nữa.

Lúc này toàn bộ tâm thần của hắn đều đặt ở trên cây hoa ánh trăng này.

Nhìn nó ở bên trong thổ nhưỡng của đám mây trắng, lúc này mọc ra cành lá cao bằng một lòng bàn tay.

Tâm tình Bạch Tiểu Thuần rất sung sướng.

Về phần mảnh lá cây này, ở mấy ngày trước đã được nó chiết lên trên cây hoa ánh trăng.

Hiện tại theo cây hoa ánh trăng trưởng thành, lá cây này cũng giống như trở thành một phần của hoa ánh trăng, hấp thu hàn khí ở trong cây hoa ánh trăng.

Tất cả đều đang phát triển theo phương hướng tiến về phía trước.

Nhiều lần, trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang quan sát, đều cười ra thành tiếng.

– Ha ha, sẽ không có chuyện Bạch Tiểu Thuần ta không nghĩ ra biện pháp!

Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý.

Chỉ là lại qua bảy tám ngày sau, Bạch Tiểu Thuần có chút bất mãn.

Hắn nhìn mảnh lá cây được chiết ở trên cây hoa ánh trăng, sinh trưởng rõ ràng chậm chạp hơn so với trước kia rất nhiều.

Trong lòng hắn có chút lo lắng.

– Đây cũng quá chậm đi.

Cứ tiếp tục như thế nữa, tới lúc nào mới có thể hút xong hàn khí.

Bạch Tiểu Thuần gãi đầu một cái, sau khi trầm ngâm một lúc lâu, hắn cảm thấy mình có cần phải nghĩ biện pháp, tới kích kích cho đóa hoa này sinh trưởng.

Về phần phương pháp kích thích, trong mạch đan đạo có quá nhiều lựa chọn.

Thường thấy nhất, chính là sử dụng đan dược để kích phát.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần len lén quan sát bốn phía xung quanh một chút.

Thần thức của hắn lặng lẽ tản ra, quan sát bên ngoài một chút.

– Trong ước pháp tứ chươ ng chỉ nói không cho ta luyện đan, bán đan, nhưng không có nói không cho ta đút đan dược cho Tiểu Hoa ăn.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu.

Hắn vỗ vào túi đựng đồ, lấy ra không ít đan dược.

Sau khi lựa chọn vài loại, hắn bóp nát nó, rắc vào trong đóa hoa ánh trăng.

Bột đan dược này vừa chạm bông hoa ánh trăng, bông hoa này lại chấn động mạnh, tản ra hào quang sáng ngời, giống như đói khát, trong chớp mắt đã hấp thu hết tất cả bột đan dược rơi ở trên thân.

Theo sự hấp thu, sự tăng trưởng của bông hoa ánh trăng rõ ràng tăng nhanh.

Thậm chí ngay cả rễ của nó cũng dài hơn một chút.

Nó ở bên trong đám mây mù phía dưới căn phòng, chậm rãi lan tràn về bốn phía xung quanh.

Ở trong sự lan tràn này, càng nhiều hàn khí bị hấp thu qua.

Thậm chí chỗ gian phòng của Bạch Tiểu Thuần, lúc này cũng thoáng cái trở lạnh giá hơn rất nhiều.

Mắt Bạch Tiểu Thuần sáng hơn.

Cảnh tượng như vậy khiến cho hắn có lòng tin.

Hắn lại lập tức lấy ra không ít đan dược.

Lúc mới bắt đầu, hắn vẫn sẽ lựa chọn một chút, sau đó bóp nát.

Nhưng đến cuối cùng, hắn mắt thấy đóa hoa ánh trăng kia giống như một cái động không đáy.

Sau khi nó không ngừng hấp thu, càng sinh trưởng nhanh hơn.

Cái rễ của nó càng khuếch tán phạm vi trăm trượng.

Lòng tin của Bạch Tiểu Thuần lập tức tăng lên gấp trăm lần.

Hắn bóp nát đan dược cũng càng lúc càng nhiều, loại cũng tương tự như vậy.

– Đây là chay mặn đều không ngại.

Quả nhiên là một bông hoa bảo bối.

Bạch Tiểu Thuần hăng hái cực cao.

Trong thời gian ba ngày ngắn ngủi, hắn đút đan dược cho đóa hoa này trên trăm viên.

Đóa hoa ánh trăng cũng không phụ sự kỳ vọng.

Rốt cuộc trước đó, đóa hoa lớn bằng hài lòng bàn tay, đã trưởng thành đến cao chừng non nửa trượng.

Cọng lá lớn bằng cánh tay, cùng với cành lá lớn chừng bàn tay.

Còn có nụ hoa lớn bằng đầu ngón tay.

Cũng không rõ đóa hoa này trưởng thành, ở dưới sự cố gắng của Bạch Tiểu Thuần, đã đột nhiên tăng mạnh.

Mà điều mảnh lá cây chiết ở trên cây hoa ánh trăng, lúc này cũng xuất hiện mấy lát nhỏ giống như băng.

Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng thêm phấn chấn.

Nhất là khi hắn nhìn thấy được rễ của cây hoa ánh trăng này hiện tại đã lan tràn ra hơn năm trăm trượng, nụ cười trên gương mặt của hắn lại càng sáng lạng.

Hắn lấy đan dược từ bên trong túi trữ vật ra, cũng càng lúc càng nhiều.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box