Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 282 : Hoa Ánh Trăng Điên Cuồng (2) (c1406-c1410)
❮ sautiếp ❯Chương 1406: Hoa Ánh Trăng Điên Cuồng (2)
Về phần ảnh hưởng của việc trồng hoa đối với bắc mạch, nếu như là ở Nghịch Hà Tông, hoặc Tinh Không Đạo Cực Tông, Bạch Tiểu Thuần còn có thể lo lắng.
Nhưng ở bắc mạch này, hắn không có bất kỳ áp lực, hắn chỉ nhớ kỹ một điểm…
– Ta không trái với ước pháp tứ chươ ng!
Bạch Tiểu Thuần lẽ thẳng khí hùng, không ngừng bóp nát đan dược, đút đan dược cho cây hoa ánh trăng ăn.
Khi chăm chú, thời gian bao giờ cũng qua rất nhanh.
Đảo mắt đã qua nửa tháng…
Bông hoa ánh sáng này đã trưởng thành đến một trình độ khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ hãi hùng khiếp vía.
Căn phòng của hắn đã hoàn toàn bị cây hoa ánh trăng này chiếm…
Nhìn cây hoa ánh trăng trước mắt vô cùng lớn, Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi.
Hắn mơ hồ cảm thấy, đóa hoa này… hình như ở dưới sự mình chiếu cố, có chút không bình thường.
Điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên, là ở trên đóa hoa này, hắn lại có thể cảm nhận được một tia ý thức tồn tại, có cảm giác rất thân thiết đối với mình.
Nhất là Bạch Tiểu Thuần giơ tay lên chạm vào, đóa hoa này sẽ khẽ chấn động, giống như rất thoải mái.
Điều này khiến cho ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.
– Có ý thức sao? Nghe lời đi.
Không thể lại sinh trưởng nữa.
Nếu không căn phòng này cũng sẽ không chứa nổi ngươi được nữa.
Ta ở bắc mạch này cũng không thoải mái gì.
Chỉ có thể hạn chế sự sinh trưởng của ngươi.
Một khi ngươi phá vỡ căn phòng này, hai ta đều sẽ phải xui xẻo.
Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía cây hoa ánh trăng, nghiêm túc nói vài câu.
Sau đó hắn lại lấy ra không ít đan dược, ném tới.
Hiện tại hắn đã không cần bóp nát đan dược nữa.
Đan dược hoàn chỉnh ném ra một cái, lập tức đã bị phiến lá của cây hoa ánh trăng trực tiếp quấn lấy, trong nháy mắt hấp thu.
Giống như nghe hiểu được lời Bạch Tiểu Thuần nói, ở trong cuộc sống sau đó, cây hoa ánh trăng này ở bên trong gian phòng không có tiếp tục sinh trưởng.
Nhưng trong thời gian ngắn này rễ của nó lại điên cuồng lan tràn.
Hiện tại nó đã khuếch tán ra mặt đất Vân Tông… Hơn nữa cây hoa ánh trăng này không phải là vật của thế giới Thông Thiên.
Nó có chỗ đặc biệt của mình.
Sinh trưởng như vậy, rốt cuộc lại không bị người khác sớm phát hiện, giống như sở hữu phương pháp ẩn nấp nhất định.
Chỉ là thời điểm nó sinh trưởng cần rất nhiều hàn khí.
Cho nên trong khoảng thời gian này, tu sĩ Vân Tông dần dần cũng có người nhận thấy được có điểm không thích hợp… Đầu tiên là Vân Tông quanh năm tràn ngập ở trong hàn khí, trong nửa tháng này lại có thể ít hơn rất nhiều.
Thậm chí có nhiều chỗ, vì hàn khí giảm bớt, một ít băng tuyết cũng bắt đầu tan ra… Tiếp theo, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện, lập tức lại khiến cho các Thiên Nhân bắc mạch quan tâm.
Bạch Tiểu Thuần luôn luôn quan sát bên ngoài.
Mắt thấy cảnh tượng như vậy, hắn cũng thầm cảm thấy không ổn.
Hắn lập tức tìm tới cây hoa ánh trăng, nhanh chóng mở miệng.
– Hoa ơi hoa, chúng ta không có nhiều thời gian.
Cứ tiếp tục như thế nữa, sớm hay muộn sẽ xảy ra chuyện.
Gặp chuyện không may thì cũng thôi.
Cũng không thể làm chậm trễ kế hoạch lớn của chúng ta.
Ngươi có thể nhanh chóng sinh trưởng một chút có được không? Hàn khí đều chuyển vào bên trong mảnh lá cây này đi.
Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này.
Cây hoa ánh trăng này chấn động mạnh, truyền ra ý thức yếu ớt.
Bạch Tiểu Thuần lập tức hiểu ra.
Trong mắt mắt lộ ra vẻ quyết đoán.
Trực tiếp, hắn từ bên trong túi trữ vật ra rất nhiều đan dược, đồng thời ném ra.
Tất cả lá cây của hoa ánh trăng xoè ra, cuốn lấy những đan dược này, chợt hút một cái… Nhất thời toàn bộ mặt đất Vân Tông, trực tiếp lại truyền ra một tiếng nổ kinh thiên!
Ở dưới tiếng nổ lớn, trên mặt đất của Vân Tông lại có thể sinh trưởng ra vô số lá mầm màu xanh lục.
Những cái lá mầm màu xanh lục mới vừa xuất hiện, lập tức lại điên cuồng hấp thu hàn khí xung quanh, nở từng mảnh những bông hỏa nhỏ giống như ánh trăng vậy.
Cùng lúc đó, hàn khí của Vân Tông ở trong một tích tắc này, chợt giảm mạnh!
Tu sĩ của Vân Tông đều liên tục thấy được trên mặt đất có những bông hoa giống như ánh trắng nở ra.
Mỗi người đều ngây người.
Không ít người trực tiếp la lên thất thanh.
– Vân Tông lại có thảm thực vật?
– Đây… Đây là hoa gì?
– Trời ạ, từ trước đến nay không có nghe nói tới.
Trên Vân Tông của bắc mạch lại có thể có thể có thảm thực vật sinh trưởng… Cây cỏ bắc mạch, không phải đều tồn tại ở trong khu vực riêng sao?
Sau khi kinh ngạc hô lên, những tiếng kêu càng kinh người hơn không ngừng vang vọng ở trên mặt đất của Vân Tông.
– Nóng quá… Ta… Ta lại có thể toát mồ hôi?
– Không đúng.
Hàn khí của Vân Tông chúng ta… Thế nào lại ít đi nhiều như vậy!
– Trời ạ.
Các ngươi nhìn núi băng kia.
Nó… nó lại có thể tan ra!
Theo hàn khí giảm mạnh trên diện rộng, toàn bộ Vân Tông lập tức băng tuyết tan ra.
Thậm chí ngay cả tảng băng cực lớn nâng mây trắng, chiêu bài của bắc mạch, lúc này dường như đổ mồ hôi, có nước đá nhỏ xuống…
Cảnh tượng như vậy, lại lập tức chấn động toàn bộ bắc mạch.
Đám người Vân Lôi Tử đều nhanh chóng bay ra.
Trong thần sắc mỗi người mang theo sự kinh ngạc không có cách nào tin tưởng càng không thể tưởng tượng nổi.
Bọn họ lao thẳng đến mặt đất của Vân Tông.
Nhưng ngay khi bọn họ hạ xuống, trong chớp mắt, vì phạm vi hàn khí giảm mạnh.
Từng tảng băng ở Vân Tông ầm ầm sụp xuống.
Cái này cũng chưa tính là cái gì.
Điều khiến cho tất cả mọi người há hốc mồm, là tượng băng đang nâng mây trắng trên mặt đất… ngón tay cái trong bàn tay của hắn… chẳng biết từ lúc nào lại có thể nhìn thấy được rễ chui vào bên trong.
Theo sự hấp thu của nó, ngón tay cái lớn vô cùng này… Lại có thể… Hoàn toàn tan ra, trở thành nước đá, rơi khắp bầu trời…
Trong tiếng nổ lớn, đám mây trắng nghiêng về một phía.
Tất cả tu sĩ ở phía trên đều há hốc mồm.
Các Thiên Nhân bắc mạch đã tới nơi.
Tất cả đều nhìn cái ngón tay cái tan chảy, rơi xuống nước đá.
Tất cả đều trợn mắt há hốc mồm.
– Ta… Ta không nhìn lầm chứ…
– Bề mặt của bắc mạch ta… tượng băng Chiến Thần của bắc mạch ta… Ngón tay cái của hắn… không còn?
Vân Lôi Tử thì thào nói nhỏ, nhìn Phùng Trần ở bên cạnh, có phần không xác định, ngây người mở miệng.
Mặt đất của Vân Tông nổ lớn.
Các núi băng ở mọi chỗ sụp xuống.
Càng có số lượng lớn nước đá, từ bên trong tầng mây nơi này rơi xuống mặt đất.
Tất cả đệ tử bắc mạch phía trên, mỗi người đều hít thở dồn dập.
Cũng có không ít người sau khi bay ra, nhìn thấy bức tượng Chiến thần bị mất đi ngón tay cái, tất cả đều há hốc mồm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1407: Áp Đứng Lên! (1)
Sau một thoáng yên tĩnh ngắn ngủi, những tiếng ồn ào còn lớn hơn, mãnh liệt hơn so với trước kia, bỗng nhiên bạo phát.
– Làm sao có thể như vậy được…
– Đây là loại thực vật gì vậy…
– Trời ạ, bắc mạch ta rốt cuộc thế nào, trong khoảng thời gian ngắn như thế, lại liên tục xuất hiện nhiều chuyện như vậy… Đầu tiên là Trí Huyễn Đan, sau đó là bức tượng Chiến Thần cũng bị mất đi ngón tay…
Ở nơi này không ngừng truyền ra những tiếng kêu kinh ngạc sợ hãi.
Thân thể đám người Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần lúc này đã run rẩy, thần sắc biến hóa.
Ở bên trong mỗi một đôi mắt đều lộ ra sự điên cuồng.
Bọn họ còn có không có cách nào áp chế được sự phẫn nộ, không ngừng bạo phát ngập trời.
– Bạch Tiểu Thuần!
– Nhất định là ngươi, Bạch Tiểu Thuần!!
Tiếng gầm thét giận dữ kinh thiên động địa vang lên.
Vân Lôi Tử cùng các Thiên Nhân bên cạnh, lúc này hoàn toàn nổi giận.
Ở trong tiếng rít gào này, bọn họ lao thẳng đến căn phòng của Bạch Tiểu Thuần, nhanh chóng xông qua.
Chẳng những là bọn họ như vậy, những tu sĩ Vân Tông ở bốn phía xung quanh sau khi nghe được tiếng gầm thét giận dữ của các Thiên Nhân, trong mắt mỗi một người đều lộ ra vẻ dữ tợn.
Bọn họ đồng thời nhìn về phía chỗ khu vực của Bạch Tiểu Thuần.
– Đáng chết.
Nhất định là do Bạch Tiểu Thuần làm ra!
– Đây là một tai họa.
Gây tai họa cho đệ tử Vân Tông chúng ta thì cũng thôi.
Hắn lại còn gây tai họa cho bức tượng Chiến Thần Vân Tông của chúng ta!
– Giết Bạch Tiểu Thuần!
Mọi người ở nơi này đều lớn tiếng rít gào.
Khi các Thiên Nhân xông tới, đồng thời Bạch Tiểu Thuần ở bên trong căn phòng của hắn, lúc này hơi thở lộ ra sự khẩn trương lo lắng.
Hắn nhìn cây hoa ánh trăng trước mắt đang hút thu hàn khí bên ngoài một cách kinh người.
Những hàn khí này lập tức dũng mãnh tràn vào trong chiếc lá cây được hắn ghép vào, khiến cho chiếc lá cây này, trong nháy mắt lại có gần như khu vực bảy thành đã trực tiếp trở thành hàn băng.
Có thể tưởng tượng được, nếu cho Bạch Tiểu Thuần đủ thời gian, hắn có thể rất nhanh làm được yêu cầu của nữ hài nhi, khiến cho miếng lá cây này hoàn toàn trở thành lá băng.
Nhưng bây giờ lại không kịp nữa.
Bên ngoài vang lên những tiếng rít gào, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần điên cuồng run rẩy.
Một tay hắn hắn hái chiếc lá cây kia xuống cất vào, đồng thời lập tức truyền ra ý thức về phía cây hoa ánh trăng.
– Nhanh biến trở về hạt giống!
Hoa ánh trăng này không cần Bạch Tiểu Thuần mở miệng, cũng đã nhận thấy được nguy cơ sinh tử.
Trong nháy mắt tất cả rễ héo rũ.
Đóa hoa héo rũ, cành khô héo, giống như đều ngưng tụ tất cả sức sống lại, hình thành một hạt giống có mức độ lớn hơn so với trước kia rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần không kịp kiểm tra, lập tức lại thu loại hạt giống này vào bên trong túi trữ vật.
Trong nháy mắt khi hắn vừa làm xong tất cả những điều này, một tiếng nổ lớn kinh thiên, bỗng nhiên trực tiếp nổ tung ở bên ngoài căn phòng của hắn.
Ầm.
Căn phòng của Bạch Tiểu Thuần trực tiếp đã bị một lực mạnh, hung hãn đánh phá.
Trong khi căn phòng bị chia năm xẻ bảy, Bạch Tiểu Thuần có chút chật vật lui lại.
Sau khi nhanh chóng tránh né, hắn nhìn thấy được ở bốn phía xung quanh, chính vô số đệ tử Vân Tông đằng đằng sát khí, còn có đám người Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần.
Ánh mắt bọn họ giống như điên cuồng khát máu muốn nuốt sống mình.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đâm đầu vào chỗ chết!
Vân Lôi Tử điên cuồng hét lên.
Sau khi căn phòng của Bạch Tiểu Thuần sụp đổ.
Hắn cũng thấy được lỗ thủng cực lớn trên mặt đất này cùng với hoa ánh trăng héo rũ ở bốn phía xung quanh.
– Chuyện bán Trí Huyễn Đan c, không có giết ngươi, ngươi lại còn dám đụng đến căn cơ bắc mạch ta.
Bạch Tiểu Thuần, ngày hôm nay ngươi nhất định phải chết!
Phùng Trần tức giận tới mức, sát ý trong mắt kinh thiên.
Trong một thoáng, hắn trực tiếp lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Vừa ra tay chính là thần thông giống như đòn sát thủ của hắn vậy.
Trong tiếng nổ lớn, khí tức của Bạch Tiểu Thuần tăng mạnh.
Hắn nhanh chóng tránh ra phía sau.
Hắn cũng ủy khuất phẫn nộ, hét lớn một tiếng.
– Bắc mạch, các ngươi chẳng lẽ muốn phản bội đại lục Thông Thiên!
– Từ sau khi ta tới nơi đây, các ngươi vẫn luôn nhằm vào ta.
Vốn chỉ là ước pháp tam chươ ng, ta nhịn.
Nhưng sau khi ta bán đan dược, các ngươi lại đặt ra ước pháp tứ chươ ng!
– Hiện tại ta trồng hoa cỏ mà thôi, ta động chạm gì với bất kỳ lời giao hẹn nào trong đó?
Bạch Tiểu Thuần lẽ thẳng khí hùng, điên cuống hét lên.
Lúc này hắn cũng bất chấp mọi giá.
Ở bắc mạch này hắn thật sự cũng rất khó chịu.
– Muốn ra tay với ta, không cần phải đi tìm một ít lý do làm gì!
Tu vi của Bạch Tiểu Thuần ầm ầm tản ra.
Trên trời cao hiện lên gương mặt cực lớn của hắn, khí thế toàn diện bạo phát.
Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần cũng đau đầu.
Hai người bọn họ có nỗi khổ nói không nên lời.
Bọn họ chỉ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần này khó chơi đến cực hạn.
Nhất là Phùng Trần.
Hắn cảm thấy trước đây mình đặt ra ước pháp tam chươ ng, hoàn toàn chính là mang đá đập lên chân của mình.
Thật ra, trước đây bất kể như thế nào hắn cũng không nghĩ tới, năng lực gây tại họa của Bạch Tiểu Thuần, một ước pháp tam chươ ng cũng không thể nào ngăn cản được.
Thậm chí ở dưới ước pháp tam chươ ng, hắn đã có khả năng bạo phát kinh người hơn.
Mà điều khiến cho bọn họ cảm thấy rầu rĩ nhất, là Bạch Tiểu Thuần này ngôn từ sắc bén, thân phận lại đặc biệt.
Bọn họ giết cũng không phải, không giết lại khó giải
được mối hận trong lòng.
Điều này khiến cho trong lòng mấy Thiên Nhân bắc mạch này cảm thấy ủy khuất, không hề kém hơn so với Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí trong lòng bọn họ đều đã hối hận.
Sớm biết như vậy, bọn họ đã không để Bạch Tiểu Thuần ở lại, mà khiến cho hắn nhanh chóng rời đi mới đúng…
Chẳng những là trong lòng mấy Thiên Nhân này rầu rĩ, các đệ tử Vân Tông ở bốn phía xung quanh, mỗi một người đều căm tức nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhưng trong lòng cũng đang ai thán.
Đối với sự khó chơi và khả năng gây họa của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ xem như đã cảm nhận được rõ ràng.
– Đều là do Phùng Trần lão tổ sai.
Hắn là xuất thân lôi tông, cho nên giới hạn Bạch Tiểu Thuần này ở Vân Tông, đây là không có thiện ý!
– Không sai.
Để Bạch Tiểu Thuần này đi tới Lôi Tông của hắn, buông tha Vân Tông chúng ta.
Chiến Thần của chúng ta… cũng đã thiếu mất một ngón tay cái!
Các tu sĩ Vân Tông mỗi một người đều bi thương.
Luật pháp không trách đám đông. lúc này những tiếng nói như vậy đều không có kiêng kỵ truyền ra.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1408: Áp Đứng Lên! (2)
Sau khi Phùng Trần nghe được, sắc mặt nhất thời khó coi vô cùng.
Đối với Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng càng lúc thêm căm hận.
Mắt thấy rơi vào tình trạng giằng co, ngay cả Bán Thần bắc mạch ở bên trong quan tài thủy tinh này, chính mắt nhìn thấy tất cả những điều này.
Hắn thở dài một tiếng, xoa xoa mi tâm.
Đối với Bạch Tiểu Thuần này, hắn cũng cảm thấy đau đầu không thôi.
Hết lần này tới lần khác lời Bạch Tiểu Thuần này nói, đều chiếm đạo lý.
Hắn thật sự không có làm trái với sự giao hẹn…
– Cũng không nên giao hẹn cho hắn cái gì… Cứ tiếp tục như thế cũng không phải là biện pháp.
Bạch Tiểu Thuần này nói không chừng còn có thể làm ra phong ba lớn hơn nữa.
Bán Thần bắc mạch nhíu mày, có lòng để cho Bạch Tiểu Thuần cút ra khỏi Vân Tông.
Nhưng những lời này hắn lại nói không nên lời.
Dù sao trước đó bắc mạch đã mạnh mẽ hạn chế hắn.
Hiện tại lại để cho hắn rời đi.
Chuyện này truyền đi, bắc mạch lại mất mặt.
Nghĩ tới đây, trong mắt Bán Thần bắc mạch có hàn quang lóe lên.
Lần này hắn không hạ xuống Vân Tông, mà là truyền ra pháp chỉ của hắn!
– Từ đó về sau, ước pháp ngũ chươ ng, không cho phép ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông ta trồng hoa, trồng cỏ, nuôi thú, nuôi quỷ, luyện khí, luyện đan.
Trồng tất cả các loại, nuôi tất cả các loại, luyện tất cả đều không được!
Giọng nói này giống như thiên lôi vang vọng, nổ lớn ở trong toàn bộ tông môn.
Các tu sĩ Vân Tông cùng với Thiên Nhân bắc mạch lại không có trước cảm giác giống như lần đầu tiên nữa.
Lúc này trong lòng mỗi người đều rầu rĩ.
Bọn họ có thể tưởng tượng, sợ là không bao lâu nữa, còn có thể có ước pháp lục chươ ng, thất chươ ng…
Mà mỗi lần đều để Bạch Tiểu Thuần tìm được chỗ đột phá.
Bọn họ mới trở lại phong tỏa.
Cứ như thế nữa… Ở trong dự cảm của mọi người, sợ là không bao lâu nữa không phải bản thân Bạch Tiểu Thuần giết chết mình, mà chính là bắc mạch hoàn toàn bị hắn chơi cho hỏng.
Mọi người của bắc mạch đối với pháp chỉ của Bán Thần trong lòng có phần bất mãn.
Bạch Tiểu Thuần cũng bất mãn.
Hắn cảm thấy bắc mạch này thật là quá đáng.
Lần này lại giao hẹn cho mình thêm một chươ ng.
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần biến đổi, hung hăng cắn răng một cái.
Lần này hắn xem như là thật sự bất chấp mọi giá.
Hắn ngẩng đầu đang muốn mở miệng, tranh thủ khiến cho Bán Thần này đang lúc phiền lòng, để mình rời khỏi bắc mạch.
Nhưng vào lúc này, đạo pháp chỉ thứ hai của Bán Thần cũng giống như thiên uy vậy ầm ầm hạ xuống.
– Thị vệ Thông Thiên Bạch Tiểu Thuần, mặc dù không làm trái với giao hẹn, nhưng lại hủy đi căn cơ của Vân Tông, chuyện này tội chết có thể tránh, nhưng tội sống khó tha.
Giam giữ hắn ở trong lôi ngục của lôi tông, hạn chế tất cả tự do, kỳ hạn tới thời điểm Thông Thiên sứ giả rời khỏi!
– Nếu như có phản kháng, giết chết không cần luận tội!
Pháp chỉ trùng trùng điệp điệp, truyền khắp tông môn.
Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, vội vàng mở miệng hô to.
Nhưng tiếng hô của hắn mới truyền ra, một lực mạnh trực tiếp từ bên trong quan tài thủy tinh bạo phát ra, hóa thành một bàn tay tia chớp cực lớn, không quan tâm Bạch Tiểu Thuần có nguyện ý hay không, một tay nắm lấy hắn sau đó trực tiếp tính đưa vào trong một đám mây đen trong những tia chớp vô tận đang được một bức tượng nâng lên!
Thời điểm bàn tay to biến mất, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần cũng biến mất.
Đám người Vân Lôi Tử tận mắt nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, nhất thời thần sắc phấn chấn.
Mắt Phùng Trần cũng nhất thời sáng lên.
Càng không cần phải nói tới những đệ tử Vân Tông đó, khi nghe được quyết định này của Bán Thần cùng với nhìn thấy được kết quả của Bạch Tiểu Thuần, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên.
– Cuối cùng đã đi!
– lôi ngục của Lôi Tông, cho dù là tu vi Bán Thần, ở bên trong cũng phải nhận cực hình bị thiên lôi luôn luôn công kích.
Đây là do Bạch Tiểu Thuần hắn tự tìm lấy!
– Đã sớm nên như vậy!
Vân Tông hoan hô.
Đám người Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần đều thở phào nhẹ nhõm.
Thời điểm nhìn về phía lôi vân màu đen, khóe miệng bọn họ đều lộ ra nụ cười lạnh.
– Ngươi cho dù là có khả năng lật trời, ở bắc mạch ta cũng phải cúi đầu!
Trong mắt Vân Lôi Tử lộ ra vẻ châm chọc, còn có chút khuây khoả.
Cùng lúc đó, bên trong quan tài thủy tinh, chân mày Bán Thần bắc mạch cũng buông lỏng xuống.
Hắn liếc nhìn mây đen lôi tông, thầm nghĩ đi xử lý như vậy, cùng lúc uy danh của bắc mạch không bị rơi xuống.
Về phương diện khác, hắn không tin Bạch Tiểu Thuần này ở bên trong lôi lao, còn có thể làm ra được chuyện gì lớn nữa.
Dù sao năm đó lôi ngục bắc mạch này đã có thể giam giữ qua rất nhiều trọng phạm.
Hiện tại tuy rằng phần lớn bên trong đều trống trải, có lẽ cho dù là Bán Thần ở bên trong, cũng phải chịu đủ hành hạ, càng không cần phải nói tới Thiên Nhân.
– Như vậy là có thể yên tĩnh.
Hai mắt Bán Thần lão tổ nhắm nghiền.
Cửu Thiên Vân Lôi Tông, hai bức tượng khổng lồ đưa tay nâng lên, một là Vân Tông màu trắng, một là Lôi Tông màu đen!
Lúc này, ở lúc này thỉnh thoáng có tia chớp xuyên qua bên trong mây đen Lôi Tông.
Ở sâu bên trong mây mù, truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần.
– Ta hận bắc mạch!
Những tiếng kêu thảm thiết mang theo sự đau khổ, còn có sự không cam lòng mãnh liệt.
Nhưng bất luận Bạch Tiểu Thuần kêu gào thế nào, cũng không truyền ra được… Hắn ở bên trong lôi ngục này, đã bị giam giữ ba ngày.
Mà trong vòng ba ngày, Bạch Tiểu Thuần cũng tuyệt vọng.
Hắn chỗ sâu bên trong mây đen, bốn phía xung quanh có vô số cấm chế.
Những cấm chế này phong ấn tám phương, khiến cho phạm vi hắn có thể sống và di chuyển, không được quá kích thước chừng mười trượng.
Chỉ cần hắn vừa rời khỏi phạm vi mười trượng này, nhất thời từ bốn phía xung quanh lại có vô số tia chớp đánh xuống.
Những tia chớp này thoạt nhìn lại kinh người.
Từng cái có kích thước chừng lớn bằng cánh tay, ẩn chứa ý diệt sạch.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy sắc mặt cũng trắng bệch.
– Khinh người quá đáng!
Lúc này Bạch Tiểu Thuần run rẩy ngồi ở bên trong lôi ngục, nhìn trong mây đen bốn phía xung quanh thỉnh thoáng có từng tia chớp gào thét qua.
Ở bên trong này, hắn kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.
Chính là ở bên trong cảnh khốn cùng.
Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy thời gian xui xẻo nhất trong cả cuộc đời mình, chính là hiện tại.
– Thật là quá đáng.
Ước pháp tam chươ ng, ước pháp tứ chươ ng, ước pháp ngũ chươ ng… Điều này làm thì cũng thôi, còn đem ta giam lại.
Bạch Tiểu Thuần có cảm giác muốn phát điên.
Hắn thử rất nhiều biện pháp, những đều vô nghĩa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1409: Ừ? A! (1)
Hắn ăn bản không có cách nào rời khỏi nơi này.
Điều khiến cho hắn cảm thấy bất đắc dĩ, là cứ cách mấy canh giờ, đều sẽ có số lượng lớn tia chớp từ bốn phía xung quanh gào thét lao đến, trực tiếp xuyên qua mười trượng cấm chế này, không ngừng công kích về phía hắn.
Những tia chớp này rất nhiều, thoạt nhìn lại kinh thiên động địa.
Sợ là Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể khuếch tán tu vi đi chống lại.
Nhưng ở chỗ bên trong lôi ngục này, linh lực thiên địa bị cắt đứt.
Bạch Tiểu Thuần đã nhìn ra, sợ là không bao lâu nữa, khi linh lực của mình khô cạn, sẽ không có cách nào ngăn cản tia chớp đến nữa.
– Vậy phải làm sao bây giờ?
Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày.
Càng nghĩ hắn càng cảm thấy ủy khuất.
Cuối cùng hắn thở dài một tiếng.
Hắn chỉ có thể hi vọng Đỗ Lăng Phỉ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, bản thân mình cũng có thể nhanh chóng rời khỏi đây.
– Bắc mạch, ta nhớ các ngươi rồi.
Chờ đấy cho ta.
Chờ sau khi ta trở thành Bán Thần, ta nhất định phải báo thù!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng, hét lớn một tiếng về bốn phía xung quanh.
Nhưng tiếng gào thét này của hắn vừa phát ra, một tiếng cười nhạo từ một phía bên trong mây đen truyền ra.
– Trở thành Bán Thần? Cho dù ngươi trở thành Bán Thần, cũng không báo được thù.
– Ai?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, chợt nhìn lại.
Hắn ở chỗ này ba ngày.
Tuy rằng thần thức bị hạn chế, nhưng sự nhạy bén của hắn vẫn như trước.
Từ trước đến nay hắn không phát hiện ra, bên cạnh mình lại còn có những người khác.
Lúc này trong sự cảnh giác, theo ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, khắp nơi mây mù vẫn cuồn cuộn.
Sau khi chậm rãi loãng ra, lộ ra nơi Bạch Tiểu Thuần đang đứng, chỗ khu vực này ước chừng hơn một trăm trượng.
Bốn phía xung quanh có sóng cấm chế dao động, ngăn cản tất cả mọi người ra vào.
Đồng thời, có số lượng lớn tia chớp qua lại ở bên trong khu vực mười trượng, thỉnh thoảng xuyên qua nơi này.
Một bóng người gầy gò ngồi khoanh chân ở chỗ kia!
Từ bóng dáng ấy có thể nhìn ra đó là một lão già, quần áo lam lũ, gầy giống như chỉ còn da bọc xương.
Ngay cả khí tức cũng yếu ớt.
Mỗi lần tia chớp xuyên qua bên trong thân thể hắn, thân thể của hắn đều sẽ run rẩy vài cái, nhưng thần sắc lại hoàn toàn không thay đổi.
Hiển nhiên hắn bị hành hạ lâu dài.
Tuy không có cách nào miễn trừ sự thống khổ của thân thể hắn, nhưng ý thức của hắn đã sớm quen thuộc với loại thống khổ khi tia chớp cắn xé thân thể.
Lúc này hắn giơ tay phải lên.
Cánh tay giống như gảy một cái.
Hình như cấm chế mười trượng này cũng không có cách nào ngăn cản được ý chí của hắn.
Hắn có thể dễ dàng điều khiển sương mù cuồn cuộn ở bốn phía xung quanh.
Theo ánh mắt Bạch Tiểu Thuần quan sát, lão già kia cũng chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn lại giống như điện chớp.
Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, hai mắt lại lập tức đau đớn, hít vào một hơi.
– Tiểu gia hỏa, lão phu chính là Bán Thần, không phải cũng bị trấn áp tại ở đây sao? Cho nên nếu ngươi muốn thề, ta khuyên ngươi vẫn nên xác định cho mình một mục tiêu cao hơn, thì thỏa đáng hơn.
Ví dụ như trở thành Thiên Tôn?
Lão già nhếch miệng cười.
Ở dưới những tia chớp chiếu rọi, lộ ra một hàm răng vàng.
Phối hợp với ánh mắt u ám của hắn, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên.
– Lão phu ở chỗ này bị trấn áp quá nhiều năm tháng.
Người tới nơi đây đều bị trấn áp.
Cho tới hôm nay còn dư lại cũng không có mấy người.
Lại nói tiếp, đã lâu không thấy được người mới.
– Tới đây tới đây.
Tiểu gia hỏa, ngươi biết khiêu vũ không? Nhảy cho lão phu xem một chút kỹ thuật đẹp mắt để giải buồn một chút.
Nếu như lão phu nhìn thấy cao hứng, nói không chừng sẽ truyền cho ngươi một ít bí pháp, có thể khiến cho ngươi ở nơi này bớt nhận một ít thống khổ do Lôi Đình cắn xé thân thể.
Trong mắt lão già lộ ra áh sáng tà dị.
Hắn quan sát Bạch Tiểu Thuần từ trên xuống dưới.
Tiếng cười mang theo sự uy nghiêm đáng sợ cùng quỷ dị.
Vừa mới bắt đầu, Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho giật mình.
Lúc này hắn khôi phục lại, ý thức được người này cùng giống như mình, đều bị giam giữ ở chỗ này.
Sau đó lá gan của hắn cũng lớn lên, trừng mắt.
– Câm miệng, lão gia hỏa, Bạch gia ngươi năm đó đã từng trải qua lao ngục.
Lão già phạm tội như ngươi, không biết đã bị ta thu thập bao nhiêu đâu.
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, hất cằm lên.
– Ta lại thích con ngựa nhỏ quật cường giống như ngươi.
Ha ha, nhớ chỗ lao ngục này, ở ba ngàn năm trước cũng từng giam giữ một con ngựa nhỏ.
Đáng tiếc, chỉ một tháng, đã khóc lóc kêu than, giãy dụa ở trước mặt ta, chỉ vì để cho lão phu truyền thụ cho hắn một ít bí pháp.
Ta chờ ngươi.
Lão già cười ha ha một tiếng.
Hiển nhiên, Bạch Tiểu Thuần đến, khiến cho hắn cảm thấy cuộc sống thoáng cái có sắc thái.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại cảm thấy muộn phiền. ánh mắt cùng tiếng cười của lão già này, lại khiến cho hắn cảm thấy chán ghét.
Sau khi trừng mắt vài lần, hắn liền không để ý tới nữa.
Hắn ngồi ở chỗ đó, suy nghĩ có thể không cần chờ Đỗ Lăng Phỉ hoàn thành nhiệm vụ.
Chỉ cần Đỗ Lăng Phỉ trở về, bản thân mình nói không chừng cũng có biện pháp rời khỏi nơi này.
Thời gian trôi qua.
Một lúc lâu sau, bỗng nhiên, tia chớp ở bốn phía xung quanh bên trong mây mù này, thoáng cái nhiều hơn.
Chúng từ bốn phía xung quanh gào thét lao tới gần, giống như một trận gió bão tia chớp.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi.
Trận gió bão tia chớp như vậy, mỗi ngày hắn đều phải trải qua nhiều lần.
Lúc này tu vi nhất thời vận chuyển, hình thành phòng hộ trong chớp mắt.
Bốn phía xung quanh có vô số tia chớp chuyển bị xuyên qua cấm chế, phát ra tiếng nổ lớn lao đến.
Trong lúc tu vi của Bạch Tiểu Thuần khuếch tán, toàn lực ngăn cản.
Hắn nhìn vô số tia chớp ở bốn phía xung quanh này, hãi hùng khiếp vía.
Bên trong những tia chớp này ẩn chứa lực hủy diệt.
Một đạo không tính là gì cả.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần tính toán sơ lược, bốn phía xung quanh chí ít có hơn mười vạn đạo.
Điều này khiến cho da đầu hắn tê dại.
Chẳng những là hắn ở đây nhận lực của tia chớp, lão già ở bên cạnh cũng như vậy.
Ở trong những tia chớp, toàn thân hắn run rẩy, nhưng thần sắc lại không hề thay đổi.
Ngược lại hắn không có thiện ý nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi bây giờ còn có linh lực, có thể đi chống lại.
Chỉ có điều sau khi qua mười ngày nữa, linh lực của ngươi sẽ không còn… Đến lúc đó, ngươi sẽ biết tư vị.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1410: Ừ? A! (2)
– Lực lượng của những tia chớp này khi vừa mới bắt đầu vẫn không tính là gì cả.
Nhưng sau khi tích lũy, hình thành hành hạ, có thể nói là cực hình thiên địa.
Toàn thân lão già run rẩy, âm thanh lại hoàn toàn không có chút run rẩy nào, chậm rãi vang vọng.
– Biết ta thích nghe nhất là cái gì không? Ta thích nghe nhất, chính là những người khác ở dưới những tia chớp này phát ra các loại kêu gào thảm thiết.
Sau khi nhắm mắt lại, âm thanh kia tuyệt vời vô cùng…
Lão già liếm môi.
Thời điểm hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, ánh sáng tà dị trong mắt lại càng nồng đậm.
Bạch Tiểu Thuần không có tâm tình đi để ý tới lão già.
Hắn hãi hùng khiếp vía nhìn những tia chớp ở bốn phía xung quanh kéo dài sau nửa canh giờ mới chậm rãi biến mất.
Linh lực của hắn, cũng hao phí không ít.
Hiện tại số lực lượng còn lại, chưa đủ bảy thành.
Điều này khiến cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần có chút khó coi.
– Tiếp tục như vậy nữa là không được…
Gương mặt Bạch Tiểu Thuần u sầu, nhìn tia chớp ở bốn phía xung quanh chạy bên trong mây mù.
Hắn khổ sở suy nghĩ, cân nhắc biện pháp.
Thật ra, dựa theo hắn tính toán, tối đa qua mười ngày nữa, mình thực sự sẽ cạn kiệt linh lực.
Mặc dù hắn tự tin vào lực lượng thân thể, nhưng Bán Thần ở bên cạnh còn thê thảm như thế, Bạch Tiểu Thuần bây giờ không có lòng tin cùng nắm chắc, có thể so với đối phương từng được.
Trong nháy mắt, năm ngày rất nhanh đã trôi qua.
Trong năm ngày này, mỗi lần gió bão tia chớp đến, linh lực của Bạch Tiểu Thuần đều đang tiêu hao.
Giọng nói của lão già kia, đều nói đâu đâu không ngừng.
Cái này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy phiền não.
Cho đến ngày thứ sáu đến, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, hai mắt xuất hiện tơ máu.
Hắn nhìn chằm chằm vào những tia chớp chạy bên ngoài, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Hắn suy nghĩ rất nhiều biện pháp, đều lại tự mình hủy bỏ.
Lúc này ở trong đầu hắn chỉ còn lại có một con đường…
– Ta nhớ ban đầu ở trên Thông Thiên Hải, lúc đại sư huynh Độ Kiếp, ta từng nuốt vào kiếp vân.
Ở trong đó đều là tia chớp Lôi Đình… Ở bên trong tia chớp này, ngoại trừ ẩn chứa lực hủy diệt ra, còn có sinh cơ!
– Mà sở dĩ như vậy, đoán chừng là đồ nhi của ta đang giúp ta.
Cũng không biết ở chỗ này… Hắn có thể tiếp tục giúp ta hay không.
Bạch Tiểu Thuần do dự một lúc lâu.
Cuối cùng trận bão tia chớp lại một lần nữa từ bốn phía xung quanh lao tới.
Hắn hung hăng cắn răng một cái.
– Thử một chút!
Bạch Tiểu Thuần chợt đứng lên, nhìn gió bão tia chớp từ bốn phía xung quanh gào thét lao đến.
Mặc dù tu vi tản ra, nhưng không có toàn lực phòng hộ giống như trước kia.
Ở trong tiếng nổ lớn, hơn mười vạn tia chớp ở bốn phía xung quanh hình thành gió bão, liền trực tiếp xuyên qua cấm chế, xuất hiện ở xung quanh Bạch Tiểu Thuần.
Mắt thấy những tia chớp này sẽ nhấn chìm hắn, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, chợt mở miệng, hướng về phía tia chớp trước mặt, hút mạnh một cái!
Khi cảnh tượng như vậy, bị lão già kia nhìn thấy được.
Hắn sửng sốt một chút, sau đó lớn tiếng cười rộ lên.
– Lại có một kẻ muốn đi nuốt tia chớp.
Làm vậy không phải là tìm chết sao? Lão phu năm đó tự xưng là lLi tổ, thân là tán tu Bán Thần bắc mạch, cũng cũng không dám đi nuốt những Lôi Đình hủy diệt này, bị nhốt ở chỗ này trong bao nhiêu năm tháng qua.
Ta đã thấy qua… Ừ? A?
Tiếng cười của lão già mới vừa cất ra, một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể hắn lại chợt điên cuồng run rẩy, tròng mắt cũng thiếu chút nữa rơi xuống.
– Bà ngoại ngươi.
Nngươi ngươi ngươi ngươi… Ngươi là thứ gì biến ra vậy?
Cho dù Lôi Tổ cho dù là ở dưới trận gió bão tia chớp này, cũng thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Vẻ mặt hắn hoảng sợ không có cách nào tin nổi.
Hắn chỉ vào Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc kêu lên.
Thời khắc này, theo Bạch Tiểu Thuần hắn hút một cái, nhất thời lại có hơn mười tia chớp, trong phút chốc bị hút vào trong miệng hắn.
Đây là do hắn cẩn thận từng li từng tí, mới miễn cưỡng làm được.
Sau khi hút xong, hắn lập tức phát tu vi ra ngoài, toàn lực ngăn cản những tia chớp khác công kích.
Mà theo tia chớp bị Bạch Tiểu Thuần nuốt vào trong miệng, ở trong sự kích động của mình, hắn lập tức phát hiện những tia chớp lại có thể ở bên trong thân thể tự mình tiêu tan, hóa thành lực lượng thiên địa kinh người, lại trực tiếp chạy ở bên trong kinh mạch.
Hơn mười tia chớp, rốt cuộc có thể so với hơn mười ngày hắn tu luyện!
Mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại sáng lên, hơi thở cũng tràn ngập sự kích động mãnh liệt.
Thời điểm hắn đưa mắt nhìn tia chớp ở bốn phía, đã không còn sợ hãi giống như trước nữa, mà là sự nhiệt tình như lửa.
– Thật sự có thể!
Trong sự phấn chấn, tu vi của Bạch Tiểu Thuần lại tản ra bốn phía xung quanh, lại hút vào một hơi.
Lần này một hơi thở, hắn trực tiếp hút vào trên trăm tia chớp, phát ra tiếng nổ lớn.
Từ phía xa nhìn lại, những tia chớp giống như từng con rồng ánh sáng, lúc này trong tiếng rít gào, trực tiếp đã bị Bạch Tiểu Thuần nuốt xuống.
Sắc mặt của hắn nhất thời ửng hồng, trong cơ thể rốt cuộc truyền đến những tiếng rắc rắc.
Có thể so với linh lực tu luyện hơn một trăm ngày, trong nháy mắt lại trực tiếp nổ vang ở trong cơ thể hắn.
Trong tiếng nổ lớn, nhiều linh lực như vậy, khiến cho nhịp tim của Bạch Tiểu Thuần đập nhanh hơn.
Đồng thời, hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, lại lập tức tu luyện Nhật Nguyệt Trường Không Quyết.
Ở trong cơ thể hắn, một mặt trăng non, đang nhanh chóng ngưng tụ ra.
Mà khí tức tu vi của hắn đều ở trong một chớp mắt này, rõ ràng cường hãn hơn so với trước một chút.
Lão già kia tận mắt nhìn thấy tất cả những điều này.
Toàn thân hắn cũng hoàn toàn choáng váng.
Điều này vượt ra khỏi sự tưởng tượng của hắn.
Hắn là Bán Thần sinh trưởng ở địa phương bắc mạch.
Thời điểm hắn cường hãn nhất, tự xưng là Lôi Tổ, đối với tia chớp Lôi Đình có thành tựu sâu đậm.
Nhưng cho dù là như vậy, hắn cũng không dám cắn nuốt Lôi Đình.
Bởi vì hắn biết, tia chớp ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông này tuyệt đối không tầm thường.
Đó là hình chiếu của ý chí thiên địa, ẩn chứa lực hủy diệt, đủ để kinh thiên động địa.
Nhưng hôm nay, ví dụ sống sờ sờ bày ra ở trước mặt hắn.
Điều này khiến cho hơi thở của lão già cũng trở nên rối loạn, trong đầu chấn động không ngừng.
– Chẳng lẽ là ta nghĩ lầm rồi… Tia chớp này… Có thể cắn nuốt?
Lão già bị giam giữ trong thời gian quá lâu, lại bị lật đổ tư tưởng.
Cho tới thời khắc này đầu óc hắn có chút hỗn loạn.
Hắn lại có thể cũng mở miệng, hướng về phía tia chớp ở bốn phía xung quanh hút một chút.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Đấu La Đại Lục [Dịch] Đấu La Đại Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Dau-La-Dai-Luc-dich.jpg)





