Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 280 : Người Gây Sự (2) (c1396-c1400)
❮ sautiếp ❯Chương 1396: Người Gây Sự (2)
Mắt thấy nguy cơ, Bạch Tiểu Thuần rít gào một tiếng.
Một giọt Bất Tử Huyết ngưng tụ trong cơ thể chuẩn bị vỡ nát bất kỳ lúc nào.
Hắn không có biện pháp khác.
Nếu những người này khinh người quá đáng như vậy, hắn chỉ có thể đi thi triển phương pháp Thần Sát không thể khống chế này!
– Ba mạch các ngươi lập tức lui ra phía sau!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, tính triển khai Thần Sát.
Mà tất cả những điều này, từ thời điểm bắc mạch ra tay cho đến hiện tại, cũng chính là thời gian mấy lần hít thở.
Đỗ Lăng Phỉ lộ ra thần sắc lo lắng.
Nàng chợt nhìn về phía quan tài thủy tinh, cao giọng mở miệng.
– Chu sư huynh, tiểu muội dẫn người đến, sư huynh lại chiêu đãi như vậy sao! Địa điểm thí luyện sinh tử có mạng.
Đây là quy định của phụ tôn ta.
Chẳng lẽ bắc mạch ngươi muốn quan báo tư thù!
Gần như trong nháy mắt khi Đỗ Lăng Phỉ mở miệng, bên trong quan tài thủy tinh này, đột nhiên lại truyền ra tiếng cười.
Tiếng cười kia vang vọng tám phương.
Trong trời cao biến sắc, thân ảnh của một thiếu niên rốt cuộc lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện ở trong thiên địa.
Hắn giơ tay phải vung lên, nhìn như không có lực.
Nhưng trong phút chốc, không trung giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Thiên Nhân bắc mạch chợt phát ra tiếng nổ lớn!
Ầm một.
Tiếng nổ vừa phát ra, sáu người của bắc mạch bị trực tiếp đè xuống tất cả thần thông, thân thể càng bị một lực ôn hòa đẩy mạnh, lui về phía sau.
Nhưng chỗ của Bạch Tiểu Thuần lại không phải như vậy.
Thần thông của hắn bị mạnh mẽ đè xuống, lực đẩy mạnh càng cuồng bạo, trực tiếp nổ tung ở trên người hắn.
Bạch Tiểu Thuần kêu lên một tiếng rên rỉ, phun ra một búng máu tươi lớn.
Thân thể đạp từng bước lui ra phía sau, hơi thở ồ ồ, mắt chợt đỏ lên.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy được bóng dáng của người thiếu niên trên bầu trời.
Toàn thân người này có sóng dao động Bán Thần chấn động tâm hồn người khác.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời thâm trầm.
Một đòn vừa rồi kia, nếu không phải là thân thể hắn cường hãn, sợ rằng lúc này nhất định đã bị thương nặng.
Thiếu niên đứng ở trên trời cao, liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái, sau đó thu hồi ánh mắt, cười, nhìn Đỗ Lăng Phỉ chậm rãi mở miệng.
– Tiểu sư muội, thế nào lại nói với Tứ sư huynh như vậy? Mà thôi mà thôi, ta cũng không đi tính toán những người này.
Người đâu, mở ra đại trận truyền tống, đưa tu sĩ ba mạch, quay về tông môn đi!
Thiếu niên lắc đầu.
Theo lời nói truyền ra, rất nhanh lập tức liền có trưởng lão Cửu Thiên Vân Lôi Tông mở ra đại trận truyền tống.
Theo tiếng nổ vang vọng, Thiên Quỷ Tử cùng Linh Tiên thượng nhân đều cung kính hướng về phía thiếu niên bái kiến, sau đó dẫn theo tu sĩ dưới trướng đi vào đại trận, truyền tống biến mất.
Bạch Tiểu Thuần ở đây cũng hít một hơi thật sâu, đè ép lửa giận trong lòng xuống.
Hắn dẫn theo đám người Tống Khuyết, ở dưới sự châm chọc cùng cười lạnh của tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh, ở trong ánh mắt đầy sát ý không hề che giấ của mấy Thiên Nhân, đang muốn đi vào đại trận rời đi.
Nhưng vào lúc này… Đột nhiên, một sóng dao động còn mãnh liệt hơn so với Bán Thần thiếu niên trước đó, trực tiếp hạ xuống Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Thiếu niên giữa không trung sửng sốt.
Đỗ Lăng Phỉ cũng ngơ ngẩn.
Đám người Bạch Tiểu Thuần lập tức ngẩng đầu, nhìn lại.
Mọi người nhất thời liền phát hiện ra, lại có một phù văn cực lớn, từ trong không trung hạ xuống.
Ở giữa không trung, phù văn này nghiền nát, nhưng lại có âm thanh uy nghiêm chấn động thiên địa, vang vọng tám phương!
– Phong Bạch Tiểu Thuần làm sứ giả thị vệ, trợ giúp Thông Thiên sứ giả Đỗ Lăng Phỉ… tuần tra ở bắc mạch!
Đây chính là pháp chỉ của Thiên Tôn!
Lúc này theo pháp chỉ vừa ra, Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, bắc mạch sửng sốt, đám người Tống Khuyết cũng sửng sốt.
Đỗ Lăng Phỉ cùng vị thiếu niên Bán Thần kia dường như đều suy nghĩ tới điều gì.
Bốn phía xung quanh đều trở nên yên tĩnh.
Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần giống như mới tỉnh lại.
Trên trán của hắn nhất thời lại chảy xuống mồ hôi.
Hắn biết bắc mạch này từ trên xuống dưới, đều nhìn mình rất không vừa mắt.
Hắn vốn tưởng rằng có thể đi, không nghĩ tới hôm nay lại có thể bị lưu lại!
– Cái đó… Ta không thích hợp.
Chúng ta cùng nhau quay về Đông Mạch.
Bạch Tiểu Thuần cũng sắp phát khóc, thoáng một cái vội vàng tính bước vào trận pháp.
Nhưng thân thể hắn vừa thoáng động, thiếu niên Bán Thần ở giữa không trung hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên chỉ một cái.
Nhất thời một lực ràng buộc, trực tiếp khiến cho Bạch Tiểu Thuần nửa bước khó đi.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Tống Khuyết.
Lúc này mỗi người bọn họ đều đang len lén nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, sau đó nhanh chóng vô cùng bước vào trong trận pháp.
Trong chớp mắt, đám người Đông Mạch đã đều truyền tống rời đi.
Lúc này trong tông môn bắc mạch, chỉ còn lại có một mình Bạch Tiểu Thuần là người bên ngoài tông.
Một mình hắn đứng ở bên cạnh trận pháp.
Bốn phía xung quanh hắn, đều là tu sĩ Cửu Thiên Vân Lôi Tông đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Nhất là Vân Lôi Song Tử và đám Thiên Nhân.
Lúc này khóe miệng mỗi một người đều lộ ra một nụ cười lạnh đầy vẻ trêu tức.
Về phần thân phận của Bạch Tiểu Thuần, nếu hắn bị phong làm sứ giả vậy còn tốt.
Nhưng hắn lại chỉ được phong làm thị vệ.
Như vậy Cửu Thiên Vân Lôi Tông xử lý chuyện của Bạch Tiểu Thuần, lại có quá nhiều chủ động cùng cường thế.
– Không nghĩ tới, ngươi lại có thể bị lưu lại.
Bạch Tiểu Thuần, từ từ hưởng thụ những ngày tháng ngươi ở lại Cửu Thiên Vân Lôi Tông của ta đi.
– Không quan tâm ngươi ở tại Đông Mạch kiêu ngạo như thế nào, ở bắc mạch ta… Ngươi đều phải cúi đầu cho chúng ta!
Đám người Vân Lôi Song Tử hờ hững mở miệng.
Bọn họ đã nghĩ xong, mặc dù không có khả năng giết chết Bạch Tiểu Thuần, nhưng ở nhà mình, bọn họ có chỗ cường thế, có quá nhiều biện pháp đi hành hạ cùng làm khó dễ hắn.
Tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh đều cười to.
Loại chuyện đi giễu cợt một Thiên Nhân lại không có bất kỳ hậu quả gì, đối với rất nhiều người mà nói, là chưa bao giờ có.
Thật ra, Bạch Tiểu Thuần ở địa điểm thí luyện, giết chết Lôi Nguyên Tử, đã cùng Vân Lôi Song Tử kết thành hận thù quá sâu, khiến cho toàn bộ bắc mạch đối với hắn, đều vô cùng căm thù.
Về điểm này Bạch Tiểu Thuần cũng biết.
Lúc này trong lòng đau thương.
– Ta không muốn ở lại chỗ này…
Đỗ Lăng Phỉ cười khổ một tiếng.
Nàng cũng không nghĩ ra tại sao phụ tôn phải như vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1397: Ước Pháp Tam Chươ Ng
Trên thực tế sở dĩ nàng tới bắc mạch, là bởi vì phụ tôn của nào có chuyện giao phó cho nàng.
Nhưng nàng không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại có thể cũng bị lưu lại.
Về chuyện này nàng không có cách nào thay đổi, chỉ có thể sử dụng ánh mắt đi an ủi Bạch Tiểu Thuần.
Đúng lúc này, Phùng Trần trong số Thiên Nhân bắc mạch, lạnh lùng liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Sau đó, trong mắt hắn có sự âm u lạnh lẽo.
Hắn bước một bước đi ra, tiến về phía thiếu niên Bán Thần đang đứng giữa không trung cùng với Đỗ Lăng Phỉ, cúi đầu trước từng người.
Lúc ngẩng đầu lên, giọng nói của hắn lang lảnh.
– Lão tổ, Bạch Tiểu Thuần này vừa được sắc phong làm thị vệ Thông Thiên, ở lại bắc mạch ta tất nhiên là có thể.
Chỉ có điều… Xét thấy tính nguy hiểm của người này, ta kiến nghị, bắt đầu từ giờ phút này, hạn chế xuất hành đối với người này!
Bạch Tiểu Thuần muốn ngẩng đầu phản bác.
Nhưng hiện tại thân thể hắn bị Bán Thần ràng buộc, không thể động đậy được, càng không cần phải nói tới chuyện lên tiếng.
Trong lòng hắn chỉ có thể thầm mắng lớn.
– Có đạo lý.
Một Thiên Nhân từ bên ngoài đến như thế, cho dù là thân phận thị vệ, cũng không thể tùy ý để hắn hoành hành ở bên trong tông ta!
– Không sai.
Lão tổ, này Bạch Tiểu Thuần vừa nhìn đã biết trong lòng hắn có ý định gây rối.
Hạn chế hắn một chút vẫn là thỏa đáng hơn.
Mấy Thiên Nhân khác, nhất là Vân Lôi Song Tử lập tức đều mở miệng công nhận.
Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, Đỗ Lăng Phỉ cũng nhíu mày.
Phùng Trần mắt thấy mặc dù Bán Thần lão tổ không đồng ý, nhưng cũng không cắt ngang lời nói của mình, trong lòng hắn lập tức có lĩnh ngộ, mỉm cười, ôm quyền lại cúi đầu.
– Lão tổ, ta có một đề nghị.
Đối với việc Bạch Tiểu Thuần này ở bên trong Cửu Thiên Vân Lôi Tông ta, ước pháp tam chươ ng!
– Thứ nhất, hắn không có tư cách ở tại quan tài đen, chỉ có thể ở lại Vân Tông.
Cũng không thể rời khỏi phạm vi Vân Tông nửa bước.
Người vi phạm… Giam giữ tại Lôi Lao của Lôi Tông!
Những lời này vừa ra, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm kinh hoàng, khí huyết dâng lên.
Trong lòng hắn chửi bới đã vô cùng mãnh liệt.
Về phần Phùng Trần, hiển nhiên có thể đoán được thời khắc này Bạch Tiểu Thuần đang ủy khuất.
Hắn chẳng những không có không nhìn tới Bạch Tiểu Thuần, ngược lại quay đầu, nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Tiểu Thuần, hờ hững mở miệng.
– Thứ hai, hắn không thể ở luyện đan bắc mạch ta.
Người này đan đạo quỷ dị, có thể diệt một Nguyên Đầu Tông Môn.
Cho nên nhất định phải hạn chế đối với hắn.
Một khi hắn vi phạm, sẽ không phải đơn giản là giam giữ trong Lôi Lao nữa.
Ta kiến nghị, trực tiếp chém chết!
Những lời này vừa ra, nhất thời một ý lạnh lẽo, bao phủ khắp nơi.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần điên cuồng run rẩy, nhất thời ủy khuất.
Hắn suy nghĩ, sau những gì mình từng trải ở Tinh Không Đạo Cực Tông, đã không dự định luyện đan…
– Về phần thứ ba… Hừ, linh lực thiên địa bắc mạch ta thuộc về tu sĩ bắc mạch ta, làm sao có thể để cho người mạch khác hấp thu.
Cho nên này Bạch Tiểu Thuần ở ta cửu thiên của Nguyên Lôi Tông, chỉ cần dám hít một hơi linh lực của chúng ta, sẽ bị giam giữ trong Lôi Lao!
Uớc pháp tam chươ ng này vô cùng tàn khốc, hà khắc đến cực điểm.
Lời vừa truyền ra, tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh đều cảm thấy ba đường này gần như phong kín tất cả các con đường của Bạch Tiểu Thuần.
Vân Lôi Song Tử cũng giật mình, nhìn Phùng Trần một chút.
Trong lòng hắn tất nhiên cũng đồng ý.
Lời Phùng Trần nói lại có lý có tình, bộ dạng còn là suy nghĩ cho bắc mạch.
Cho dù là điều thứ ba không hợp lý nhất, cũng khiến cho tất cả tu sĩ bắc mạch đều cảm thấy nên làm như vậy.
Người bắc mạch, hấp thu linh khí thiên địa bắc mạch.
Một mình ngươi là Thiên Nhân ở Đông Mạch tới đây thì cũng thôi, dựa vào cái gì cướp giật linh khí của chúng ta!
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn phát điên, hơi thở của hắn gấp gáp.
Thân thể hắn bị ràng buộc cũng run rẩy.
Trong mắt của hắn xuất hiện tơ máu.
Nội tâm của hắn từ lâu đã rít gào.
– Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng!
Nhưng hắn không có cách nào.
Hắn không biết Đỗ Lăng Phỉ ở bắc mạch có nhiệm vụ gì.
Hắn cũng biết Thiên Tôn làm như vậy, nhất định là trả thù chuyện mình ở địa điểm thí luyện, đi vỗ đầu hắn.
Lạnh lùng nhìn Phùng Trần, trên mặt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra tức giận cùng sát khí hoàn toàn không che giấu.
Nàng hờ hững mở miệng.
– Chuyện này là sai lầm.
Thân là thị vệ Thông Thiên, bị ước pháp tam chươ ng như vậy, buồn cười đến cực điểm!
Phùng Trần có chút do dự, không nói gì.
Nhưng thiếu niên Bán Thần ở giữa không trung, lại nở nụ cười.
– Ta ngược lại cảm thấy cũng không tệ lắm.
Cứ như vậy đi.
– Tứ sư huynh…
Đỗ Lăng Phỉ nhất thời sốt ruột.
– Tiểu sư muội, ta không biết sư muội cùng Bạch Tiểu Thuần này có quan hệ thế nào.
Chỉ có điều sư muội có thể yên tâm một chút.
Thân hắn là thị vệ, trừ khi bị giết đệ tử bắc mạch ta, nếu không chắc chắn sẽ không chết ở chỗ này.
Mặt khác, có vài điều, ta phải nhắc nhở sư muội… Ở đây… Là bắc mạch.
Thiếu niên Bán Thần mỉm cười, chậm rãi mở miệng.
Sau đó, ắn xoay người thoáng một cái, biến mất ở trong thiên địa.
Theo hắn rời đi, ràng buộc trên người Bạch Tiểu Thuần cũng hoàn toàn biến mất.
Hắn chợt ngẩng đầu, thở phì phò.
Đồng thời, hắn thấy được sự bảo vệ của Đỗ Lăng Phỉ, cũng thấy được sự lãnh đạm của thiếu niên Bán Thần.
Trong lòng hắn cũng dâng lên sự bất đắc dĩ.
– Mà thôi mà thôi.
Ta lại thành thật ở chỗ này một khoảng thời gian.
Hi vọng Tiểu Đỗ Đỗ tuần tra nhanh chóng kết thúc…
Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng.
Đỗ Lăng Phỉ lộ ra thần sắc lo lắng, sắc mặt biến hóa.
Nàng biết, vì phụ tôn bị thương, vì khó coi ở địa điểm thí luyện lần này, sợ rằng trong lòng có chút bất mãn.
Không chỉ là một mình Bán Thần bắc mạch…
Lại như vậy, ở trong kết quả không có cách nào thay đổi, vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần như đưa đám, bị “đưa” lên trên đám mây trắng do bức tượng bên trái nâng lên.
Cửu Thiên Vân Lôi Tông chuẩn bị chỗ ở cho hắn, nhưng chỉ là căn phòng của đệ tử nhất trọng.
Nơi đây đơn sơ đến cực điểm.
Bốn phía xung quanh càng hẻo lánh.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, khẽ thở dài một tiếng, nhăn mặt, nhíu mày đi vào ở lại.
Thời gian trôi qua.
Rất nhanh đã vài ngày trôi qua.
Bạch Tiểu Thuần muốn phát điên, hắn phát hiện bất kể mình đi tới nơi nào ở Vân Tông này, đều có người ta nhìn mình chằm chằm.
Đây rõ ràng là những tu sĩ bắc mạch tu vi yếu ớt, một hơi thở của mình cũng có thể tiêu diệt, lại có thể đều dùng ánh mắt giễu cợt, giống như nhìn tù nhân.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1398: Thủ Đồ Của Thiên Tôn! (1)
Loại chuyện vi phạm pháp tắc người mạnh là vua này, ở bắc mạch này, nơi nào cũng có thể thấy được.
Mà một khi mình tới sát biên giới Vân Tông, thần thức Thiên Nhân trong nháy mắt lại tập trung tới.
Dường như chỉ cần hắn bước vào một bước, sẽ hạ xuống, giam giữ hắn.
Hắn thậm chí cũng không thể đi tu luyện.
Thật ra ở bốn phía xung quanh hắn, bất kỳ thời khắc nào cũng tồn tại sóng dao động theo dõi.
Một khi hắn tu luyện hấp thu linh lực thiên địa, sẽ làm trái lại với ước pháp tam chươ ng.
Hạn chế này, từ trước đến nay Bạch Tiểu Thuần chưa từng lĩnh hội qua.
Trong lòng hắn ủy khuất đã sắp chịu không nổi.
Thậm chí hắn cảm giác, chỉ sợ là mình cả đời này, một địa phương duy nhất, mình luyện đan xuống, sẽ không chỉ không có áy náy, ngược lại còn chờ mong nhiều chuyện ngoài ý hơn sẽ xuất hiện…
– Nhưng hết lần này tới lần khác… Những gia hỏa này cũng hạn chế ta luyện đan!
– Thế này còn có để cho người ta sống nữa hay không vậy!
Mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tình cảnh như vậy, trong lòng có loại cảm giác giống như mình bị vây ở tuyệt địa.
Đối với Cửu Thiên Vân Lôi Tông này, hắn đã giận dữ không có cách nào hình dung.
Nhưng hắn không có cách nào.
Sáu vị Thiên Nhân liên thủ, hắn đánh không lại.
Đối phương còn có Bán Thần lão tổ.
Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể đi nhẫn nhịn.
– Ta nhịn!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng nắm tóc một cái.
Đời này hắn chưa từng khó chịu như vậy.
Lúc này hắn thở dài một tiếng, ngồi ở chỗ đó, nhìn bầu trời xa xăm, cả ngày đờ đẫn ra.
Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, không có cách nào tu luyện.
Bất Tử Huyết… cũng cũng không đủ sức sống để tu luyện.
Mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần ngoại trừ đờ ra, chính là đờ ra… Cho đến khi Đỗ Lăng Phỉ đến, nhìn thấy bộ dạng Bạch Tiểu Thuần tóc tai bù xù, cả người đờ đẫn ra, rất không đành lòng.
– Tiểu Thuần, ngươi chờ một chút.
Ở chỗ này ngàn vạn không nên gây chuyện.
Lần này ta ra ngoài, đi hoàn thành nhiệm vụ phụ tôn ta giao phó.
Ta sẽ nghĩ biện pháp mau chóng hoàn thành.
Sau đó chúng ta có thể rời khỏi đây.
Đỗ Lăng Phỉ nhẹ giọng mở miệng an ủi.
Bạch Tiểu Thuần vô tình gật đầu, không để ý tới Đỗ Lăng Phỉ, tiếp tục xem bầu trời xa xăm đờ người ra.
Đỗ Lăng Phỉ than nhẹ.
Nàng nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, trầm mặc hồi lâu, sau đó mới xoay người rời đi, bay ra khỏi tông môn.
Thời gian trôi qua.
Lại mấy ngày qua đi.
Bạch Tiểu Thuần ở đây vẫn đờ người ra.
Dần dần mấy Thiên Nhân bắc mạch phát hiện Bạch Tiểu Thuần ngoan ngoãn như vậy, đều hừ lạnh.
Nhưng sự theo dõi lại không có giảm đi.
Bạch Tiểu Thuần không có cách nào không đờ người ra.
Hắn thật sự cảm thấy, mình ở bắc mạch này, nếu như không đờ người ra, thật sự không biết nên làm gì.
Hắn thậm chí không ngừng triệu hoán con rùa đen nhỏ.
Nhưng con rùa đen nhỏ lại không có tin tức.
Về phần nữ hài nhi trong quan tài, Bạch Tiểu Thuần cũng không dám lấy ra.
Thật ra, mỗi ngày hắn ở đây đều bị người ta theo dõi, rất không thuận tiện.
Ngày này, sau khi Bạch Tiểu Thuần đã ngẩn người ra nửa tháng, sắc trời đã đến lúc hoàng hôn.
Nhìn chân trời màu đỏ sậm phía xa, Bạch Tiểu Thuần theo thói quen ngồi ngơ ngẩn, nhìn mặt trời lặn xuống, đang chuẩn bị nhìn mặt trăng dâng lên.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên trong đầu của hắn, trong giây lát lại có một tiếng thở dài nhè nhẹ, yếu ớt vang lên!
Theo tiếng thở dài, bên trong túi trữ vật của hắn lại có sóng dao động tản ra…
– Khí tức của nhà…
Những lời này vừa ra, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chợt ngừng lại.
Nhưng hắn lại cứng rắn buộc mình thoạt nhìn vẫn dại ra.
Trong đầu hắn lại dâng lên nghìn tầng sóng, trong lòng có chút kích động.
– Là nàng đang nói chuyện sao, Chân Linh!
Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút do dự, ở trong đầu lập tức lại tản ra ý thức của mình.
Nhưng đợi hồi lâu, cũng không thấy có tiếng đáp lại.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy lo lắng, suy nghĩ có nên mạo hiểm lấy ra quan tài xem một chút hay không? Mhưng vào lúc này, trong đầu của hắn lại một lần nữa có tiếng nói yếu ớt truyền đến.
– Là ta… Cám ơn ngươi, khiến cho ta lại cảm nhận được… khí tức của nhà…
Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ.
Thật ra, trong khoảng thời gian này hắn đã buồn chán đến cực hạn.
Lúc này đột nhiên phát hiện nữ hài nhi Chân Linh lại có thể thức tỉnh, trong lòng hắn càng kích động hơn, vội vàng truyền ra ý thức.
– Không có Bách Tức Đan, ngươi cũng có thể thức tỉnh?
– Thức tỉnh không phải là cơ thể của ta, mà là ý thức của ta… Bắc mạch, đã từng là nhà của ta.
Khí tức ở đây có trợ giúp rất lớn đối với… tích lũy lâu dài, có thể thay thế dược hiệu của một viên Bách Tức Đan…
– Chỉ có điều, ý thức của ta cũng không có cách nào thức tỉnh quá lâu…
Giọng nói nữ hài nhi gián đoạn, vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
– Khí tức của nhà? Ta từng nghe Linh Khê lão tổ nói qua, Linh Khê Tông đã từng chính là Nguyên Đầu Tông Môn của bắc mạch này… Là Hàn Môn.
Bạch Tiểu Thuần rất sợ đối phương lại ngủ say, vội vàng nói.
– Hàn Môn…
Nữ hài nhi dường như nở nụ cười, chỉ là tiếng cười kia có phần cay đắng, còn có phần hồi ức.
– Đúng vậy, Hàn Môn… đã từng là của ta.
Thân là người đệ tử đầu tiên của Thiên Tôn, vì hắn chinh chiến Khôi Hoàng Triều, chém giết mấy vị Thiên Vương.
Cho đến đuổi Khôi Hoàng Triều ra khỏi Thông Thiên Hà… Sau đó, ta lại vì hắn trấn thủ bắc mạch của khu vực Thông Thiên, sáng lập Nguyên Đầu… Hàn Môn ở bắc mạch!
Bạch Tiểu Thuần vốn chỉvì buồn chán, thấy nữ hài nhi thức tỉnh, suy nghĩ của hắn là hai bên nói chuyện một chút.
Trên thực tế hắn cũng không có ý nghĩ đi thăm dò chuyện trước đây.
Nhưng hắn lại không nghĩ ra, hắn chỉ nói một câu, bản thân không hề chuẩn bị, nữ hài tử này lại có thể lại nói ra như thế một chuyện bí ẩn giống như sấm sét vậy!
– A?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Hắn chẳng thể ngờ được, nữ hài nhi lại là người đệ tử đầu tiên của Thiên Tôn.
Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt.
Hắn liên hệ chuyện bốn Đại Bán Thần của Nguyên Đầu Tông Môn, đều là đệ tử Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần lập tức cảm thấy, theo như lời nữ hài nhi nói, có tám chín phần là sự thật.
– Vậy nàng…
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, còn chưa nói hết.
– Là muốn hỏi, thân phận ta đã như vậy, vì sao Hàn Môn lại bị Cửu Thiên Vân Lôi Tông này thay thế được sao…
– Vậy dĩ nhiên là… ý của Thiên Tôn.
Nếu không, Chu Đạo Nhất lúc đó tuy là Bán Thần, nhưng dựa vào hắn… Làm sao có thể là đối thủ của ta!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1399: Thủ Đồ Của Thiên Tôn! (2)
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hơi thở trở nên dồn dập.
Nữ hài tử này nói ra tin tức, thật sự khiến cho hắn quá mức chấn động kinh ngạc.
Hắn muốn biết, rốt cuộc cường giả Bán Thần Hàn Môn này, làm chuyện gì, lại kheién cho Thiên Tôn có thể không nể tình thầy trò, giết chết nàng.
Rõ ràng bị giết chết, vì sao còn có nữ hài nhi này giống như tàn hồn lưu lại!
Dường nữ hài nhi này phát hiện ra được suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần.
Nàng trầm mặc một lát, bỗng nhiên mở miệng.
– Tiểu tử, cho ngươi một lần tạo hóa tuyệt thế, ngươi có dám nhận hay không?
– Có nguy hiểm sao?
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, thử dò xét hỏi.
Những lời này vừa ra, sau nửa nén hương âm thanh của nữ tử kia hài nhi vẫn chưa đáp lại.
Hồi lâu sau, giọng nói của nàng mang theo dao động, vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
– Ta rất nghi ngờ, Linh Khê Tông làm sao có thể giao chỗ quan tài của ta cho ngươi…
Bạch Tiểu Thuần có chút xấu hổ, vội vàng giải thích một chút.
– Cái này… có khả năng chính bởi vì ta làm việc tương đối ổn thỏa.
Ha ha…
Bạch Tiểu Thuần cười gượng vài tiếng.
– Năm đó Thiên Tôn muốn giết ta, ta cũng sớm có sự chuẩn bị.
Cho nên bản tôn dù chết, nhưng lại có lưu lại phần hồn… Đoạt xác thân thể Chân Linh, mới xóa đi tất cả khí tức, khiến cho Thiên Tôn không phát hiện.
Nữ hài nhi không để ý tới câu trả lời của Bạch Tiểu Thuần, hờ hững mở miệng.
– Mà năm đó ta chuẩn bị, cũng cũng không phải là một thân thể Chân Linh, còn có một thế giới chi bảo!
– Đáng tiếc năm đó này thế giới chi bảo này còn chưa có hoàn toàn uẩn hóa.
Nếu không, có thể trận chiến ấy lấy tu vi Thiên Tôn lúc đó, thắng hay bại còn chưa biết được!
– Thế giới chi bảo?
Bạch Tiểu Thuần nhịn không được, hỏi một câu.
– Lấy toàn bộ mặt đất bắc mạch làm cơ sở, ở sâu bên trong hàn băng, luyện hóa mặt đất bắc mạch.
Có thể nói, toàn bộ mặt đất bát ngát vô hạn của bắc mạch, chính là bản thể của bảo này… Bảo vật như vậy, ta gọi nó là thế giới chi bảo.
Ngươi có thể hiểu được không?
Giọng nói của nữ hài nhi chậm rãi truyền ra.
Bên trong giọng nói này mang theo một sự bá đạo, còn có uy nghiêm vô thượng!
Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng sắp muốn rơi xuống đất.
Thiếu chút nữa hắn đã la thất thanh.
– Chế luyện mặt đất bắc mạch thành một bảo vật? Nhưng… Bắc mạch này lớn như vậy…
Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn bối rối.
Hắn biết bắc mạch to lớn, tương đương với Đông Mạch.
Có thể nói đây là một mảnh đại lục.
Mà hiện tại, theo như lời nữ hài tử này nói, năm đó nàng muốn luyện bắc mạch thành pháp bảo.
Mặc dù còn chưa hoàn thành, nhưng bộ dạng lại hoàn thành hơn phân nửa…
Cho dù hắn là Thiên Nhân, điều này đối với Bạch Tiểu Thuần cũng giống như nửa đêm nói chuyện phương tây.
– Trời ạ, ta chỉ là buồn chán tìm người giải buồn mà thôi, không nghĩ tới đi lại thám thính được tin tức lớn như vậy.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy trong đầu chấn động.
Thật ra đối phương nói về pháp bảo này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Hắn không khỏi cúi đầu nhìn về phía mặt đất.
– Hiện tại, ta có thể cảm nhận được, trải qua bao nhiêu năm sau, pháp bảo này… đã thành hình.
– Ta cần sự trợ giúp của ngươi, khiến cho ta cùng với pháp bảo này tiến hành dung hợp cuối cùng, ta trở thành khí linh của bảo này.
Để báo đáp, pháp bảo này thuộc về ngươi… Nhận ngươi làm chủ!
– Yêu cầu của ta chỉ có một… giết chết Thiên Tôn!
– Bảo này có uy lực vô cùng.
Một khi dao động, liền có thể phân chia bắc mạch ra khỏi thế giới Thông Thiên, đột ngột từ mặt đất nhô lên, hóa thành một thanh đại kiếm băng hàn!
– Mà tất cả tu sĩ bắc mạch, những thứ có sinh mạng, tất cả những người sinh ra ở nơi này bao nhiêu năm, bọn họ sẽ không chết, mà sẽ sống ở bên trong thế giới của pháp bảo này.
Ngươi trở thành chủ nhân của pháp bảo này, như vậy gián tiếp… cũng liền trở thành chủ nhân của bọn họ!
– Đồng thời… Ở trong quá trình ta dung hợp với thế giới chi bảo này, linh khí thiên địa ở bên trong pháp bảo này, cũng vì này năm tháng vô tận, tích lũy đã lâu… Nhưng bị ngươi hấp thu tu luyện, có thể khiến cho tu vi của ngươi… Ở trong khoảng thời gian ngắn, bạo phát đến mức tận cùng… Trở thành Bán Thần, cũng không phải là không khả năng!
– Đây là hai tạo hóa lớn ta cho ngươi… Như vậy hiện tại ngươi nói cho ta biết, tạo hóa này, ngươi có dám nhận hay là không?
Giọng điệu của nữ hài nhi chắc như đinh đóng cột, giống như tính cách bản thân nàng, chính là người cực kỳ quyết đoán!
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chợt trở nên gấp gáp vô cùng, trong con mắt lộ ra ánh sáng mãnh liệt.
Vừa nghe đến hai tạo hóa lớn này, trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại huyễn tưởng ra cảnh tượng, tay mình nắm thanh đại kiếm do mặt đất bắc mạch hóa thành, quét ngang thiên hạ.
Vô số cường giả tu vi yếu hơn mình, đều tràn ngập kính nể hoặc là cuồng nhiệt nhìn mình.
Vậy đơn giản chính là cuộc sống đỉnh phong.
Bạch Tiểu Thuần tin tưởng khi đó mình nhất định sẽ ngửa mặt lên trời cười to, sau đó tay áo khẽ vung lên, hất cằm lên, hờ hững nói một câu… Bạch Tiểu Thuần ta phất tay áo, thiên địa tất cả tan thành mây khói…
Sau đó, hình ảnh trong đầu hắn lại biến đổi, chuyển thành cảnh tượng sau khi bản thân mình trở thành chủ nhân của thế giới chi bảo bắc mạch, chân đạp Vân Lôi Song Tử, tức giận chỉ Phùng Trần.
Đồng thời thiếu niên Bán Thần bắc mạch ở bên cạnh mình, hai tay cắm vào trong ống tay áo, biết vâng lời…
Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần không khỏi kích động.
Thần sắc hắn hưng phấn, nhưng lại có chút do dự.
Thật ra, hắn cảm thấy không hỏi rõ về loại chuyện trên bầu trời có cái bánh nhân thịt rơi xuống.
Hắn luôn cảm thấy không ổn thỏa.
Mặt khác Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, loại chuyện này, mình không thể khiến cho người ta cảm giác quá vội vàng.
Chắc hẳn phải rụt rè một chút mới đúng.
Vì vậy hắn ho nhẹ một tiếng, ở trong đầu truyền ra ý thức.
– Chuyện này, Bạch mỗ…
Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, giọng nói của nữ t hài ử kia nhi trực tiếp cắt ngang lời hắn.
– Ta không có cách nào thức tỉnh quá lâu, cần ngủ say một khoảng thời gian mới có thể lại thức tỉnh…chờ lần sau khi thức tỉnh, lại nói cho ta biết sự lựa chọn của ngươi…
Nói xong, giọng nói của nữ hài nhi dần dần yếu ớt, rất nhanh giống như trước đây vậy, biến mất vô ảnh…
– A?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Ở trong đầu, hắn thầm kêu vài tiếng, nhưng trước sau không thấy nữ hài nhi đáp lại.
Hắn gãi đầu một cái, xác định nữ hài tử này thật sự
lại hôn mê.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1400: Ta Bán Thuốc!
– Hôn mê như vậy cũng quá nhanh đi.
Ta còn chưa nói hết.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần ngứa ngáy.
Trước đó, nữ hài nhi nói tới tạo hóa, khiến cho hắn động tâm không thôi.
Nhưng hôm nay hắn không có cách nào.
Nữ hài tử này suy yếu.
Chỉ có thể chờ tới khi nàng lại thức tỉnh, mới có thể tiếp tục liên hệ.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, suy nghĩ có phải nữ hài nhi cố ý làm như vậy hay không…
Trong đầu hắn cẩn thận phân tích chuyện này, suy nghĩ tìm hiểu tiếp theo, sau khi đối phương tỉnh dậy, mình nên mở miệng nói như thế nào.
Có chuyện này để giết thời gian, ở trong mấy ngày tiếp theo, Bạch Tiểu Thuần nhìn như đờ ra, nhưng trên thực tế trong đầu đều đang phân tích lợi và hại của chuyện này.
Dòng thời gian trôi qua.
Rất nhanh đã mười ngày trôi qua.
Bạch Tiểu Thuần chờ lại chờ.
Nhưng hắn cho đến chờ bây giờ, nữ hài nhi kia cũng vẫn không có thức tỉnh.
Điều này làm cho trong lòng hắn giống như có kiến đang bò, có chút nóng nảy.
Cùng lúc đó, trong khoảng thời gian này hắn ở bên trong bắc mạch Vân Tông, ngược lại cũng an phận thủ thường.
Một không rời khỏi Vân Tông nửa bước, hai không luyện đan, ba không hấp thu linh lực thiên địa.
Bộ dạng của hắn thành thật như thế, khiến cho mọi người ở bắc mạch cho dù nhìn hắn không thuận mắt đi nữa, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không tìm được chỗ nào phát tác.
Chỉ có điều những theo dõi nên có, vẫn không hề giảm xuống.
Sáu vị Thiên Nhân bắc mạch, đều tập trung vào chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Còn có vô số đệ tử trên Vân Tông đều bàn luận về chuyện này, thỉnh thoảng còn cười lạnh, đưa mắt tập trung về chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
– Cho dù là ở bên ngoài, Bạch Tiểu Thuần này kiêu ngạo như thế nào, nhưng đến bắc mạch ta, cũng phải cúi đầu! Cảm giác khi dễ Thiên Nhân, thật sự không tệ.
– Thiên Nhân thì như thế nào? Ở bắc mạch ta, còn không phải cũng bị hạn chế tất cả hành động! Các ngươi không thấy được, dáng vẻ ủy khuất của Bạch Tiểu Thuần này.
Thật khiến cho ta cười ngất.
– Trước đây ta cũng đã từng nghe nói qua về Bạch Tiểu Thuần.
Mọi người đều đồn đại, trên người hắn có lực kiếp, đi tới chỗ nào sẽ khiến cho chỗ đó gặp một tai họa lớn.
Ta còn tưởng rằng hắn có ba đầu sáu tay hoặc là có chỗ không tầm thường nào đó.
Hiện tại xem ra, chẳng qua cũng chỉ có như vậy!
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới bắc mạch, những lời bàn luận này trước sau không dừng lại vang lên, không ngừng huyên náo.
Bạch Tiểu Thuần lại không có tâm tư đi nghe bọn họ nói.
Nhưng thần thức Thiên Nhân của hắn đảo qua, những ngôn từ lại không ngừng hiện lên ở trong tai.
– Thật là quá đáng.
Ta cũng thành thật như thế, lại còn châm chọc ta!
Bạch Tiểu Thuần càng nghe càng tức giận.
Hơn nữa nữ hài nhi trước sau không thức tỉnh.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ở bắc mạch này, đơn giản là sống một ngày bằng một năm.
– Không được.
Ở chỗ này không có tự do thì cũng thôi.
Nhưng ta phải tu luyện.
Trước đây, Bạch Tiểu Thuần không cảm thấy mình là người thích tu luyện như thế.
Nhưng hôm nay hắn ở bắc mạch này chịu đủ hạn chế.
Hắn rất hoài niệm chuyện tu luyện.
Thật sự mỗi lần tu luyện một bế quan, thật giống như đi ngủ, thời gian trôi qua đều đặc biệt nhanh.
– Bất Tử Huyết cần sức sống.
Ở đây cũng không có tài nguyên.
Hài cốt màu vàng lại không thể nào để lộ ra… Nhật Nguyệt Trường Không Quyết cần lực lượng thiên địa.
Người ở bắc mạch này lại không cho phép ta hấp thu…
Bạch Tiểu Thuần có chút vò đầu bứt tai.
Hắn cảm thấy đây là một cái chết tuần hoàn.
Dù thế nào đi nữa cũng không có cách nào đi phá vỡ.
Dần dần, ánh mắt hắn có chút đỏ lên, hơi thở của hắn trở nên gấp gáp.
Suy nghĩ trong đầu hắn nhanh chóng xoay chuyển, không ngừng cân nhắc xem làm như thế nào ở dưới tình huống để không trái với ước pháp tam chươ ng, vẫn có thể khiên cho mình tu luyện.
Mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, tóc tai rối bời, trong mắt mặc dù có tơ máu tràn ngập, nhưng cũng lộ ra ánh sáng kích động.
Hắn vỗ đùi, cười ha hả.
– Bạch Tiểu Thuần ta thật là một thiên tài!
– Ha ha, không cho ta rời khỏi Vân Tông, ta lại không rời đi nữa.
Không cho ta hấp thu lực lượng thiên địa, ta lại không hấp thu nữa.
Hừ hừ, không cho ta luyện đan, như vậy ta cũng không luyện đan.
Ta bán đan dược chung quy cũng được chứ?
Bạch Tiểu Thuần có chút kích động phấn chấn.
Đây là biện pháp hắn nghĩ tới.
Hắn chuẩn bị đi bán đan dược, đổi linh thạch.
Kể từ đó, liền có thể thông qua linh thạch đi tu luyện Nhật Nguyệt Trường Không Quyết.
Về phần tốc độ tu luyện, vậy phải xem hắn đổi lấy bao nhiêu linh thạch.
– Đan dược bình thường không dễ bán.
Chỉ có điều có hai loại đan dược, nhất định có nguồn tiêu thụ!
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần kích động, vỗ túi đựng đồ, lấy ra hai bình đan dược.
Nhìn hai bình đan dược trước mặt, trong lòng Bạch Tiểu Thuần nóng như lửa, đầy tự hào.
– Phát Tình Đan, người người đều cần!
– Trí Huyễn Đan, chỉ cần ăn một viên, bảo quản lại không rời đi được!
Bạch Tiểu Thuần xúc động.
Hắn suy nghĩ, cũng may thời điểm mình ở Tinh Không Đạo Cực Tông, luyện được không ít đan dược.
Hai loại đan dược này, hắn tích chữ số lượng đủ lớn.
Nếu không, ở dưới sự hạn chế nghiêm ngặt của bắc mạch, hắn thật sự không có đường ra.
Về phần đi bán đan dược như thế nào, Bạch Tiểu Thuần cũng nghĩ xong.
Không thể chỉ bán hai loại đan dược này, còn phải tăng thêm một ít vật phẩm khác, cùng bán đi, mới có thể.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên lại có chút do dự.
Có thể tưởng tượng được, cách làm quá đáng của bắc mạch trong mấy ngày qua, những đệ tử kia châm chọc đối với mình, còn có huyết thù giữa Hàn Môn cùng Cửu Thiên Vân Lôi Tông, Bạch Tiểu Thuần lại hung hăng cắn răng một cái!
– Đây đều là do các ngươi ép ta!
Hắn chợt lao ra khỏi căn phòng.
Vừa đi ra khỏi, hắn lập tức đã bị tất cả tu sĩ bắc mạch nhìn thấy được, sử dụng ánh mắt tập trung vào.
Phần lớn trong những ánh mắt kia là sự đùa cợt.
Cười lạnh cũng không ít.
Đúng như theo lời bọn họ nói, loại cơ hội có thể khi dễ Thiên Nhân như vậy, đối với bắc mạch mà nói, vẫn là lần đầu, cũng khiến cho bọn họ cảm thấy thích thú.
Nhất là ở dưới tình huống Bán Thần dung túng, những đệ tử này tất nhiên hoàn toàn không có chút sợ hãi nào.
Bạch Tiểu Thuần không để ý tới.
Lúc này hắn ngược lại cảm thấy, người quan tâm tới chính mình càng nhiều càng tốt.
Vì vậy hắn đặc biệt đi tới những chỗ có nhiều người, cũng thu hút đủ sự quan tâm.
Sau đó, Bạch Tiểu Thuần nghênh ngang đi tới quảng trưởng bên trong Vân Tông, nơi bình thường có nhiều người tới thí luyện nhất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









