Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 275 : Một Tiếng Gọi Này. (1) (c1371-c1375)
❮ sautiếp ❯Chương 1371: Một Tiếng Gọi Này. (1)
Vân Lôi Tử thay đổi Nhân Tổ, đồng thời cũng là thuật pháp thần thông đỉnh cấp.
Nếu đổi lại là do bản thân kết cấu, giống như pháp tướng.
Sau khi cùng bản thân dung hợp, sẽ hình thành thân thể Nhân Tổ giống như lột xác vậy!
Nhân Tổ, đó là trong truyền thuyết.
Tất cả những chỗ đầu nguồn của thế giới Thông Thiên, lúc này cho dù hắn biến hóa Nhân Tổ, căn bản cũng là không có cách nào so sánh cùng Nhân Tổ chân chính.
Nhưng chỉ cần có đầy đủ một tia lực Nhân Tổ, thì có thể làm cho Vân Lôi Tử không lay động thiên địa, cũng đủ để quét ngang tám phương.
Trong tiếng nổ lớn, ngôi sao cùng sấm sét ở một tích tắc này, trực tiếp lại va chạm vào nhau!
Trong khoảng thời gian ngắn, thiên địa nổ mạnh.
Tiếng nổ lớn truyền khắp bình nguyên, còn dâng lên trùng kích không có cách nào hình dung.
Trong khi trùng kích này khuếch tán, khiến cho nửa bình nguyên giống như bị gió lốc quét ngang.
Trong nháy mắt vô số cây cỏ trực tiếp trở thành tro bụi!
Cũng không ít tồn tại ẩn thân ở bên trong bình nguyên, trong một tích tắc này cũng đều đang tử thương vô số…
Thậm chí khiến cho không ít tu sĩ bên trong địa điểm thí luyện này chú ý.
– Chuyện gì xảy ra vậy
– Trời ạ, sóng dao động này… Đây chẳng lẽ là Thiên Nhân đang chiến đấu? Có thể coi như ta là Thiên Nhân chiến, cũng không có cách nào sóng dao động xa như vậy!
Ở bên trong địa điểm thí luyện này, tất cả phát hiện ra sóng dao động, mỗi người đều kinh hãi.
Thiên Quỷ Tử đang bay nhanh ở giữa không trung chợt dừng lại.
Hắn quay đầu nhìn về phía chỗ chiến trường, hai mắt hơi co lại.
– Vân Lôi Tử cường hãn, đây là chuyện mọi người đều biết.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần này… Lại có thể cùng hắn đối đầu, dẫn phát ra loại chấn động này…
Thiên Quỷ Tử hít một hơi thật sâu, trong mắt lộ ra sự trầm tư.
Cũng vào lúc này, ở sát biên giới bình nguyên, tới dải đất gần rừng cây, Đỗ Lăng Phỉ cùng đoàn người thanh niên cổ quái đang đi về phía trước.
Bọn họ đã đi qua sa mạc, đầm lầy, rừng cây.
Hiện tại địa phương bọn họ muốn đi, chính là chỗ bình nguyên này.
Thời điểm sóng dao động truyền đến, Đỗ Lăng Phỉ có phát giác, nhìn sang.
– Không cần để ý tới.
Gần như ở trong nháy mắt khi Đỗ Lăng Phỉ nhìn lại, thanh niên cổ quái bên cạnh nàng hờ hững mở miệng, giống như cho dù là mức độ sóng dao động này, cũng không có cách nào khiến cho hắn hoàn toàn chú ý.
Đỗ Lăng Phỉ nghe vậy gật đầu.
Nàng chỉ có thể cảm nhận phương hướng sóng dao động này cách mình ở đây không phải quá xa.
Nhưng nàng lại không có cách nào phát hiện rõ ràng thuộc về ai.
Lúc này nàng cũng không suy nghĩ nhiều, đi vào bình nguyên.
Mà ở khu vực trung tâm cuộc chiến giữa Vân Lôi Tử cùng Bạch Tiểu Thuần cũng kinh người.
Tất cả phát ra tiếng nổ lớn cùng thần thông ngập trời đánh xuống.
Mặt đất vỡ nát, trực tiếp lõm xuống.
Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần điên cuồng phun ra máu tươi, thân thể bị một lực lượng cường hãn mạnh ném ra.
Ở giữa không trung, máu tươi của hắn vẫn không khống chế được phun ra.
Trước mắt cũng chỉ là một màu đen.
Thân thể bủn rủn không có lực, giống như ngay cả lực giơ cánh tay lên cũng bị mất.
Cũng may mặc dù lực lượng thân thể tiêu hao, nhưng tu vi của hắn vẫn còn.
Lúc này tu vi tản ra, miễn cưỡng điều khiển thân thể mình, toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng, nhanh chóng bay đi xa.
Khí tức của hắn bất ổn.
Lúc này tâm thần hắn vô cùng run rẩy.
Một đòn vừa rồi kia thật sự có lực cắn trả quá lớn, Vân Lôi Tử thần thông càng kinh người, khiến cho Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần lần đầu không chịu nổi lực bên ngoài, tan vỡ ra.
Đồng dạng tan vỡ còn có thân Nhân Tổ của Vân Lôi Tử.
Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần có thể nghiền ép Thiên Nhân trung kỳ.
Mặc dù là Thiên Nhân hậu kỳ cũng không thể không lộ vẻ xúc động biến sắc!
Đối với Vân Lôi Tử mà nói, hắn chiếm ưu thế cực lớn.
Mặc dù chưa nói tới nghiền ép, lại đủ để hóa giải một đòn này của Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là… trạng thái cua hắn lúc này, so với Bạch Tiểu Thuần còn muốn tệ hại hơn.
Lúc này thân thể hắn đang run rẩy.
Trạng thái dung hợp nhanh chóng rơi xuống, trong miệng còn truyền ra những lời lẽ không giải thích được.
– Ca ca, chúng ta tách nhau ra.
Từ nay về sau ngươi là ngươi, ta là ta!
– Đệ đệ, ngươi không thể như vậy được… Chúng ta là một khối…
Tất cả những điều này, khiến cho Vân Lôi Tử muốn phát điên.
Lúc này ở trạng thái dung hợp, thần hồn của hắn là hoàn chỉnh.
Nhưng nhưng ở bên trong sự hoàn chỉnh này, giống như bản thân mình chia làm hai phần.
Giữa chúng không ngừng bài xích, khiến cho hắn cảm thấy mình thật sự phát điên rồi.
Mà lúc này thân thể của hắn cũng vậy.
Thỉnh thoáng giống như muốn phân liệt ra, khi thì lại dung hợp với nhau.
Loại cảm giác khó chịu này, khiến cho hắn cảm thấy mình sắp tan vỡ.
Đến cuối cùng, Vân Lôi Tử ngửa mặt lên trời rít gào, rốt cuộc lại triển khai bí pháp, cứng rắn ép ý chí của một người khác trong cơ thể xuống.
Sau đó, thân thể hắn cũng không có cách nào duy trì trạng thái dung hợp hoàn chỉnh, khí tức giảm mạnh.
Đồng thời, cũng giống như lúc mới ban đầu, giống như miễn cưỡng dung hợp, mắt đỏ đậm, ngẩng đầu mạnh, điên cuồng rống to hơn.
– Bạch Tiểu Thuần, ta muốn giết ngươi!
Hơi thở của hắn dồn dập ồ ồ, tốc độ cực nhanh, nhanh chóng truy kích về phía Bạch Tiểu Thuần.
Mắt thấy đan chia tay ở trong tay Vân Lôi Tử lại còn có thể mạnh mẽ như vậy, Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi.
Hắn thầm cảm thấy rất may mắn vì mình có đan chia tay.
Nếu không, Vân Lôi Tử ở loại trạng thái hoàn toàn dung hợp, hắn suy nghĩ một chút cũng cảm thấy đáng sợ.
Thật ra, sau khi Vân Lôi Tử mạnh mẽ dung hợp, mạnh mẽ đến mức khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình có cảm giác căn bản không có cách nào địch nổi.
– Bất Diệt Đế Quyền cũng không có tác dụng.
Chẳng lẽ lại thật sự phải triển khai Thần Sát…
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần rầu rĩ, vừa nghĩ tới tai hại của phương pháp Thần Sát, hắn lạ thấy đau đầu vô cùng.
– Khinh người quá đáng.
Trước đây đấu mắt, hắn chính là hai người đánh một.
Hiện tại cũng như vậy, có bản lĩnh một đấu một với ta đi!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần tràn đầy cảm giác không phục, nhưng lại bất đắc dĩ, chỉ có thể phiền muộn vô cùng.
– Đáng chết.
Xem ra lượng đan chia tay vẫn nhỏ.
Ta thêm lượng cho hắn!
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng chuyển động, đang nhanh chóng tìm kiếm biện pháp tự cứu.
Phía sau hắn truyền đến nổ lớn.
Từng thiên lôi bỗng nhiên đã tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1372: Một Tiếng Gọi Này. (2)
Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy da đầu tê rần, miễn cưỡng tránh né.
Sau đó, hắn trực tiếp ném ra một nắm đan chia tay.
Đan dược này vừa ra, trong lòng Vân Lôi Tử cũng hồi hộp một chút, nhanh chóng tránh né.
Hiện tại đối với đan dược của Bạch Tiểu Thuần, hắn thật sự sợ.
– Đan dược của gia hỏa này quá mức nham hiểm!
Vân Lôi Tử nghiến răng nghiến lợi.
Hiện tại hắn cũng đoán ra được, mình sở dĩ ủy khuất như vậy, chính bởi vì trước đó đã hấp thu đan dược trong sương mù Bạch Tiểu Thuần dẫn đến.
Vừa nghĩ tới đan dược của Bạch Tiểu Thuần lại có thể ảnh hưởng tới mình, trong lòng Vân Lôi Tử lại chấn động, sát ý mạnh hơn.
Lúc này hai bên bọn họ đang mọt đường truy sát, đến sát biên giới bình nguyên.
Phía xa mơ hồ có thể thấy được rừng cây.
Mắt thấy Vân Lôi Tử truy kích không ngừng, trong mắt Bạch Tiểu Thuần không khỏi lộ ra sự điên cuồng.
Hắn tính sẽ liều lĩnh, triển khai phương pháp Thần Sát.
Đây là thủ đoạn liều mạng cuối cùng của hắn.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần muốn một giọt Bất Tử Huyết trong cơ thể vỡ nát diệt vong, bỗng nhiên hắn rốt cuộc nhìn thấy sát biên giới bình nguyên phía xa rốt cuộc xuất hiện một đám người…
Đám người kia, Bạch Tiểu Thuần quen thuộc.
Đó chính là Đỗ Lăng Phỉ cùng người thanh niên cổ quái.
Còn có mấy thị vệ ở bốn phía xung quanh hắn.
Bọn họ đã từng một lần vô tình gặp được Bạch Tiểu Thuần và Vân Lôi Tử ở sa mạc.
Hiện tại qua mấy tháng, rốt cuộc xuất hiện ở chỗ rừng cây.
Ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đám người Đỗ Lăng Phỉ, Đỗ Lăng Phỉ cũng thấy được Bạch Tiểu Thuần.
Sau một chút sửng sốt, trong nháy mắt nàng liền thấy được phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần là Vân Lôi Tử, khí thế ngập trời, dữ tợn vô cùng truy sát đến.
Vân Lôi Tử cũng chú ý tới đoàn người Đỗ Lăng Phỉ.
Thân là Thiên Nhân lão tổ của Cửu Thiên Vân Lôi Tông đã bước vào nhiều năm, hắn biết rõ thân phận của Đỗ Lăng Phỉ.
Cho dù hắn cường hãn hơn nữa, cũng không dám lỗ mãng ở trước mặt Đỗ Lăng Phỉ.
Cho nên bước chân hắn truy kích Bạch Tiểu Thuần, không khỏi chậm một chút.
Nhưng hắn vẫn không có dừng truy kích.
Dù sao hắn thấy, đây là thù oán riêng giữa hắn cùng với Bạch Tiểu Thuần.
Thông Thiên Đảo từ trước đến nay đều không nhúng tay vào loại ân oán cá nhân này.
Cho nên hắn mặc dù kính nể, cũng không buông tha truy sát.
Chỉ nghĩ thông báo giải thích một chút là được.
– Đỗ tiên tử, chuyện này là chuyện giữa Vân mỗ cùng Bạch Tiểu Thuần…
Trong lúc Vân Lôi Tử nhanh chóng truy kích, không quên ôm quyền, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ khách khí mở miệng.
Chỉ là không đợi hắn nói hết lời, Bạch Tiểu Thuần nói ra một câu nói, suýt nữa khiến cho Vân Lôi Tử từ giữa không trung ngã xuống…
– Thê tử cứu ta, cứu ta đi thê tử…
Không đợi Đỗ Lăng Phỉ có phản ứng, Bạch Tiểu Thuần lại chợt mừng như điên, giống như nhìn thấy đường sinh ở trong tuyệt cảnh, lao thẳng đến chỗ Đỗ Lăng Phỉ.
Đồng thời trong miệng hắn càng hô to.
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần sục sôi, truyền khắp tám phương.
Bởi vì kích động, khiến cho giọng nói này nghe giống như đầy nhiệt tình, tràn ngập sự chân thành cảm động lòng người.
Chỉ là… Giọng nói này truyền vào trong tai Đỗ Lăng Phỉ, trong nháy mắt, cho dù là bản thân Đỗ Lăng Phỉ, trong khoảng thời gian ngắn cũng ngây ngẩn cả người.
Càng không cần phải nói tới những thị vệ ở bốn phía xung quanh nàng.
Mỗi người đều mở to mắt, mang theo vẻ mặt không có cách nào tin tưởng nổi, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần lúc này đang chạy như điên tới.
Còn nữa, chính là người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia.
Lúc này ánh mắt của hắn lóe lên, lạnh lùng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng sự chấn động của mọi người hiện tại tập chung vào một chỗ, cũng còn xa mới bằng được cảm nhận của Vân Lôi Tử.
Toàn thân hắn đều choáng váng.
Một cảm giác hoang đường, thậm chí vượt quá sự hỗn loạn do đan chia tay gây ra trước đó.
Thân thể hắn chợt run lên một cái, hai mắt trợn trừng.
Trong mắt hắn lộ ra biểu tình không có cách nào tin tưởng nổi.
Hắn thậm chí cảm thấy những lời mình nghe được trước đó, đều là ảo giác…
– Ngươi… Ngươi gọi Đỗ tiên tử là cái gì…
Hơi thở của Vân Lôi Tử dồn dập đến mức lời nói cũng không thể nối liền.
Lúc này âm điệu hắn cũng thay đổi, la lên thất thanh.
Mắt thấy mình nói một câu, lại khiến Vân Lôi Tử trước đó vẫn không có ai bì nổi, cường hãn vô cùng truy sát mình, dọa cho thành cái dạng này, Bạch Tiểu Thuần cũng vô cùng kích động, càng phấn chấn đắc ý hơn.
Sau khi đi nhanh tới vài bước, hắn đã trực tiếp đứng ở trước mặt của Đỗ Lăng Phỉ.
Với bộ dạng cao ngạo như vậy, lúc này Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía Vân Lôi Tử la thất thanh, lớn tiếng mở miệng.
– Ngươi không nghe được ta mới vừa nói gì sao? Đây là thê tử của ta.
Hừ hừ, ngươi biết nhạc phụ ta là ai không?
– Ta cho ngươi biết Vân Lôi Tử, ta trước đó không nói ra, là bởi vì con người Bạch Tiểu Thuần ta luôn luôn giấu mình.
Nhưng ngươi khinh người quá đáng.
Không có cách nào, ta chỉ có thể để cho thê tử của ta tới cứu ta.
– Hiện tại, ngươi chắc hẳn cũng đã ý thức được, thân phận nhạc phụ của ta.
Không sai, nhạc phụ ta chính là người đứng đầu Thông Thiên Đảo, Thiên Tôn đại nhân!
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần rất lớn, truyền khắp bốn phía xung quanh.
Câu này lời này giống như Thiên Sơn, trực tiếp lại đánh vào trong lòng Vân Lôi Tử, khiến cho sắc mặt hắn điên cuồng biến đổi, hơi thở ngưng trệ, tròng mắt cũng thiếu chút nữa rơi xuống.
Thần kinh toàn thân hắn giống như đã hoàn toàn thác loạn.
Trong đầu hắn ngoại trừ chấn động ra, vẫn là chấn động…
Hắn nằm mơ cũng không có cách nào nghĩ đến, mình truy sát Bạch Tiểu Thuần lâu như vậy, hắn lại có thân phận như vậy, bối cảnh như vậy, địa vị như vậy… Nhất là nghĩ tới vừa rồi mình lại dám truy sát con rể của Thiên Tôn, toàn thân hắn đã cảm thấy giống như trời sập.
Chỉ là hắn không cam lòng.
– Rõ ràng đã sắp truy sát được, rõ ràng ngày hôm nay liền có thể chém chết người này… Vì sao, tại sao phải như vậy!
Vân Lôi Tử cảm thấy đầu mình cũng muốn nổ tung.
Hắn càng không tin được vào tất cả những điều này.
Nhưng… Đỗ Lăng Phỉ đứng ở nơi đó, mặc dù ngẩn người ra, nhưng từ đầu đến cuối lại có thể không có phản bác một câu, khiến cho tâm can Vân Lôi Tử đều run rẩy.
Hai gò má Đỗ Lăng Phỉ bên kia lại có thể mơ hồ ửng đỏ, giống như giận dữ, trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng ánh mắt này, thần sắc này, khiến cho một tia may mắn cuối cùng trong lòng Vân Lôi Tử nhất thời tan vỡ…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1373: Ủy Khuất Của Vân Lôi Tử
Cho nên hắn không chú ý tới, thời điểm Bạch Tiểu Thuần nói ra Thiên Tôn là nhạc phụ của hắn, thần sắc người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia lại có chút cổ quái.
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần càng phấn khởi hơn.
Hắn thấy hình dáng Vân Lôi Tử này bị sợ tới choáng váng, trong lòng vô cùng đắc ý.
Hắn suy nghĩ, nếu không phải không dám nói ra, nếu như lại nói cho Vân Lôi Tử này biết, mình còn có một nhạc phụ là Bán Thần, còn có một đệ tử là Minh Hoàng, không biết ngày hôm nay có thể hoàn toàn hù chết Vân Lôi Tử này hay không.
– Hừ, dám trêu ta?
Bạch Tiểu Thuần hăng hái.
Cảm giác phiền muộn cùng ủy khuất trong lòng lúc trước khi bị đuổi giết, lúc này phát tiết ra.
Hắn chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới đều sung sướng vô cùng.
Thật ra, lần trước hắn bị Vân Lôi Tử này truy sát quá thảm.
Sử dụng tất cả biện pháp cũng không có cách nào chạy thoát được, suýt nữa đã bị đập chết.
Lúc này sống sót sau tai nạn, hắn lại hoa lệ xoay người.
Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, mình đã đi tới đỉnh phong của cuộc sống.
– Vân Lôi Tử, chuyện ngày hôm nay, chúng ta sẽ không để ngươi yên!
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo, ngạo nghễ mở miệng.
– Nếu không phải ta không muốn để lộ thân phận ra, sớm có thể giết chết ngươi.
Nhưng ngươi năm lần bảy lượt khinh người quá đáng.
Chuyện này ta nhớ kỹ.
Ngươi chờ đấy cho ta!
Bạch Tiểu Thuần càng nói âm thanh càng lớn.
Sắc mặt Vân Lôi Tử lại càng thêm tái nhợt, ánh mắt vô thần.
Mãi cho tới bây giờ, hắn vẫn cảm thấy tất cả những điều này giống như nằm mơ.
– Ta… Ta đắc tội con rể của Thiên Tôn…
Vân Lôi Tử nghĩ đến đây, cũng sắp muốn khóc.
Hắn sợ.
Hắn không thể không sợ.
Thiên Tôn ở đại lục Thông Thiên, chính là giống như đế vương.
Con rể của hắn chính là phò mã.
Nói trực tiếp một chút, đó là bối phận tương đương với Bán Thần.
Hắn chỉ là Thiên Nhân, nói sinh tử của người khác cũng chỉ là một ý niệm, cũng hoàn toàn không khoa trương.
– Ta…
Trong lòng Vân Lôi Tử thấp thỏm.
Lúc này tâm thần hắn chấn động, thân thể cũng không có cách nào duy trì được trạng thái dung hợp.
Trong nháy mắt hắn lại khôi phục thành song tử, sắc mặt cũng đặc biệt tái nhợt.
Trong thần sắc cay đắng, hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu, muốn giải thích.
Đúng lúc này, người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ, ho khan một tiếng, nhìn cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần, đi về phía trước.
Đỗ Lăng Phỉ đã khôi phục lại bình thường, cười mà như không cười liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Nàng chỉ thoáng trầm ngâm một lát, lúc ngẩng đầu nhìn về phía Vân Lôi Tử, nàng đã không còn là mang dáng vẻ tươi cười, mà có đầy đủ phong thái cao cao tại thượng giống như phượng nghi.
Nàng hờ hững mở miệng.
– Vân Lôi Tử đạo hữu, tính cách Tiểu Thuần thích hồ đồ.
Lời nói việc làm của hắn cũng không phải là sự thật.
Chỉ có điều giữa các ngươi dường như có mâu thuẫn gì đó.
Chuyện này có thể hóa giải thì hóa giải vẫn tốt hơn.
Lời nói này rất nghiêm túc, giống như nói cho Vân Lôi Tử biết, những lời Bạch Tiểu Thuần nói trước đó, chẳng qua là vui đùa.
Nhưng Vân Lôi Tử lại không cho là như vậy.
Hắn thật sự từ trên cách xưng hô của Đỗ Lăng Phỉ, đã nhìn thấu sự khác biệt.
Đỗ Lăng Phỉ gọi mình là Vân Lôi Tử đạo hữu, gọi Bạch Tiểu Thuần, lại là… Tiểu Thuần.
Tiếng xưng hô này cũng đủ để nói rõ tất cả.
Trong lòng Vân Lôi Tử lại run lên.
Đồng thời, Đỗ Lăng Phỉ dường như lo lắng Vân Lôi Tử hiểu nhầm, vì vậy đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, lại có thể ngay trước mặt Vân Lôi Tử, sửa lại một chút góc áo cho Bạch Tiểu Thuần, nhẹ giọng nói vài câu.
Lúc này nàng cũng không liếc mắt nhìn Vân Lôi Tử lấy một cái, cùng người thanh niên và đám thị vệ kia rời đi.
Cảnh tượng như vậy còn rõ ràng hơn so với bất kỳ cái gì.
Vân Lôi Tử nhất thời hít vào một hơi, tầm mắt có phần biến thành màu đen.
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. trước khi Đỗ Lăng Phỉ đi, đã nhẹ giọng nói mấy câu, đều là những lời rất tầm thường.
Nàng chỉ bảo mình chú ý an toàn, nàng còn có chuyện phải đi xử lý.
Nhưng phong thái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất thoả mãn.
Lúc này hắn khoanh tay, hất cằm, ngạo nghễ nhìn về phía Vân Lôi Tử.
Trong lòng Vân Lôi Song Tử tràn đầy sự cay đắng, đứng ở nơi đó nhìn nhau một cái.
Sau đó, bọn họ cũng không biết nên xử lý như thế nào.
Chuyện này thật sự đã phát sinh, khiến cho bọn họ trở tay không kịp.
Một khắc trước còn muốn kêu đánh kêu giết.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, thân phận đối phương lại có thể nghịch chuyển kinh người như vậy.
Trong lòng bọn họ đã kêu rên. đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ cực kỳ bất mãn, thầm nghĩ này nhất định là do Bạch Tiểu Thuần cố ý.
Nếu không, hắn sớm nói ra tình hình thực tế, mình cũng sẽ không bị động giống như hiện tại.
– Họ Bạch này, đòn sát thủ lớn nhất của hắn không phải là một quyền kia, cũng không phải những huyết vụ khiến cho hắn mất đi thần trí, càng không phải là đan dược quỷ dị kia, mà là quan hệ giữa hắn cùng với Thiên Tôn!
– Vậy làm sao đây…
Trong lúc Vân Lôi Song Tử rầu rĩ, Bạch Tiểu Thuần lại không nóng nảy, khoanh tay hất cằm, thỉnh thoảng hừ lạnh vài tiếng.
Mặc dù không mở miệng, nhưng phong thái này khiến cho Vân Lôi Song Tử càng cảm giác có áp lực.
Nếu như đổi lại người khác như vậy, bọn họ cùng lắm thì dứt áo ra đi.
Chỉ là trước đó bọn họ đắc tội Bạch Tiểu Thuần quá thảm.
Hiện tại Bạch Tiểu Thuần để lộ thân phận, bọn họ không thể không suy nghĩ cho tông môn.
– Cái kia… Bạch lão đệ, chuyện lúc trước là hiểu nhầm…
– Không sai không sai.
Ha ha, Cửu Thiên Vân Lôi Tông chúng ta cùng Tinh Không Đạo Cực Tông các ngươi lại là thế giao…
Vân Lôi Song Tử xấu hổ, vội vàng mở miệng.
Chỉ là cả đời này của hai người bọn
họ cũng có rất ít thời gian đi chủ động cầu người.
Lúc này bất luận là lời nói hay thần sắc, đều rất trúc trắc.
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt.
Hắn lập tức đã cảm thấy được Vân Lôi Song Tử này thật ra không có thành ý.
Chỉ có điều hắn cũng biết đúng mực.
Hắn hiểu rõ dù sao mình cũng đánh không lại đối phương.
Tuy có chút không cam lòng, nhưng hắn vẫn phải hiểu khi tình thế đã trở nên tốt đẹp thì phải thu lại.
Vì vậy hắn ho khan một tiếng.
– Được, nếu là hiểu nhầm, ta cũng không đi tính toán nữa.
Chỉ có điều dọc theo con đường này, ta bị các ngươi truy sát rất chật vật, ném mất một Thiên Nhân Hồn, còn ném một bộ thần thông một trăm biến đổi của Vân Lôi Nhân Tổ.
Ôi.
Bạch Tiểu Thuần vừa ho khan vừa nói.
Trong nháy mắt hắn lại nhìn về phía Vân Lôi Song Tử.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1374: Một Cái Đồng Tiền!! (1)
Trong lòng hai người Vân Lôi Song Tử cũng muốn suy sụp, thầm mắng Bạch Tiểu Thuần vô sỉ.
Nhưng thần thông này là bí pháp của bắc mạch.
Bọn họ không có khả năng đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù lúc này bọn họ bị động, cũng chỉ có thể mở miệng uyển chuyển từ chối.
Nhưng Vân Lôi Song Tử cũng hiểu rõ, chuyện này nếu không cho Bạch Tiểu Thuần một công đạo, sợ là rất khó hóa giải.
Vì vậy một vị trong đó hung hăng cắn răng, lấy từ bên trong túi trữ vật ra một thủy tinh.
Bên trong phong ấn chính là một luồng Thiên Nhân Hồn.
– A? Thiên Nhân Hồn của ta lại có thể ở chỗ ngươi?
Bạch Tiểu Thuần lập tức niềm vui bất ngờ, thầm nghĩ biện pháp này của Lý Hiển Đạo quả thực dùng tốt.
Hắn vội vàng đưa một tay cầm lấy.
Sau khi nhìn qua một chút, Bạch Tiểu Thuần nhíu mày.
– Vân Lôi Song Tử đạo hữu, các ngươi thật quá đáng.
Ta nhớ rõ ràng ném cùng với Thiên Nhân Hồn, còn có số lượng lớn linh thạch, còn có bảy tám chục món chí bảo, còn có vô số đan dược!
Bạch Tiểu Thuần nói xong, trơ mắt nhìn Vân Lôi Song Tử.
Lúc này Vân Lôi Song Tử nghe vậy, đều muốn dựng lông.
Nhưng bọn họ lại không thể không đè ép tức giận xuống.
Thật sự bọn họ cảm thấy những thứ Bạch Tiểu Thuần muốn nhận, quá nhiều.
– Đáng chết, gia hỏa này tại sao không đi chết đi.
Lại có thể vô sỉ nói mình ném ra nhiều đồ như vậy.
Tất cả những thứ này cũng có thể chồng chất thành một nhà kho.
Hắn ném thế nào!”
Hai người mặc dù ủy khuất, nhưng lại bất đắc dĩ, chỉ có thể cắn răng, dây dưa một hồi, mới miễn cưỡng đưa một ít cho Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt cũng đã đen cả lại.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, trong lòng đắc ý.
Hắn cũng không tiếp tục làm khó dễ nữa.
Hắn đang muốn mở miệng.
Nhưng vào lúc này, mặt đất đột nhiên chấn động mạnh, giống như Địa Long xoay người.
Rất nhiều tiếng nổ lớn, vượt qua thiên lôi, ở tám phương này ầm ầm ầm nổ vang!
Dường như trời sập.
Thanh thế khổng lồ, vượt qua cuộc chiến giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Vân Lôi Tử gấp hơn mười lần.
Hơn nữa, chấn động không chỉ là bình nguyên này, còn có rừng cây, còn có đầm lầy, còn có sa mạc.
Có thể nói trong một chớp mắt này… Toàn bộ địa điểm thí luyện đều chấn động mãnh liệt!!
Biến đổi khác thường, nổi lên!
Toàn bộ địa điểm thí luyện, bất luận là sa mạc, đầm lầy, bình nguyên hay rừng cây, lúc này tất cả đều chấn động mãnh liệt.
Mặt đất cuồn cuộn, trời cao biến sắc!
Mà hiện tại ở bên trong địa điểm thí luyện này, tu sĩ Nguyên Anh vẫn tồn tại chỉ có mấy trăm người.
Có thể sống sót ở nơi nguy hiểm đáng sợ thế này, hoặc chính là có đầy đủ vận khí kinh người, hoặc chính là bản thân bất luận là trên phương diện tâm trí hay trên phương diện tu vi, đều có chỗ độc đáo.
Chỉ là lúc này, mặc cho bọn họ tự tin như thế nào, đều bị thiên địa biến hóa bất thình lình làm chấn động kịch liệt.
Chẳng những là bọn họ như vậy, ngay cả những sinh linh tồn tại ở bên trong địa điểm thí luyện này, đều lạnh run lên, giống như có đại nạn hạ xuống.
Trong khoảng thời gian ngắn, vô số tiếng thét chói tai thê lương, không ngưng vọng về ở bên trong địa điểm thí luyện này.
– Xảy ra chuyện gì?
– Mặt đất run rẩy, trời cao mây mù cuồn cuộn.
Đây là thế nào!
Mấy trăm tu sĩ chịu đựng cho tới bây giờ, vẫn còn sống, trong phần lớn bọn họ đã không phải là một mình đi về phía trước, mà là túm năm tụm ba tập trung cùng một chỗ.
Nhất là trao đổi thông tin cùng với liên hệ với nhau.
Thật ra ở nơi nguy hiểm này, nếu như không hiểu gì đối với chuyện ngoại giới ra sao, sẽ khiến cho bản thân gặp nguy cơ lớn hơn nữa.
Lúc này tất cả những người có thể liên hệ với nhau, thần sắc đều biến hóa lấy ra ngọc giản, lập tức truyền âm hỏi ý.
Dần dần, một tin tức kinh người cứ như vậy truyền ra tới…
– Có người… ở sa mạc phát hiện ra lối ra của địa điểm thí luyện.
Sau khi hắn mở nó ra, lối ra hình thành vách ngăn, cần tập hợp lực lượng của mọi người, đánh phá vách ngăn, mới có thể rời khỏi đây nơi đây!
Tin tức này giống như sấm sét nổ vang, trong nháy mắt lại đánh vào trong lòng tất cả những người biết chuyện này.
Vốn vì địa điểm thí luyện nguy cơ, khiến cho trong lòng không ít người đã có ý định từ bỏ.
Nhưng lúc này, theo lối ra xuất hiện, khiến nhất thời vô số người đều đỏ mắt, trong lòng chấn động mãnh liệt.
Bất luận là người vẫn còn muốn đi tranh một chuyến, hoặc là những tu sĩ đã buông tha dự định rời khỏi nơi này.
Chỉ trong một chớp mắt này, mỗi người đều chợt nhìn về phía phương hướng sa mạc.
Gần như cũng trong lúc đó, hễ là người biết tin tức này, bất luận là ở bất kỳ khu vực nào, trong nháy mắt đều triển khai tốc độ cao nhất, lao thẳng đến sa mạc.
Bạch Lân, Triệu Thiên Kiêu, còn có cường giả các mạch khác cũng như vậy.
Bên trong đầm lầy, hai mắt Thiên Quỷ Tử lóe lên, thân thể chớp mắt lại hóa thành một mảnh sương mù quỷ dị, mang theo Tôn Ngô cùng đám người Trương Đại Bàn, lao nhằm về phía sa mạc.
Bên trong rừng rậm, vị lão già Thiên Nhân tiên phong đạo cốt ở Hám Sơn Thái Đấu Tông kia lúc này ánh mắt cũng lóe lên.
Toàn thân hắn hóa thành một đạo lưu tinh, giống như muốn xé rách hư vô, trực tiếp biến mất.
Trong bình nguyên, vào giờ phút này đoàn người Đỗ Lăng Phỉ cũng đều nhìn về phía sa mạc.
Nhất là người thanh niên kia, lúc này trong mắt lộ ra ánh sáng mãnh liệt, giống như đang đè nén kích động trong lòng.
– Cuối cùng… đã tìm được!
Thời điểm Hắn thì thào nói nhỏ, ngửa mặt lên trời cười to.
Rốt cuộc vào giờ phút này khí thế trên người hắn giống như muốn bạo phát, nhưng bị hắn đè xuống.
Tay áo hắn vung lên, trực tiếp lại cuốn lấy mọi người.
Hắn lấy ra so với Thiên Nhân còn muốn lợi hại hơn, chớp mắt đã đi xa.
Đồng thời vào giờ phút này, bên trong sa mạc có một nữ tử, trên mặt có dáng vẻ tươi cười, khiến người ta cân nhắc không ra.
Nàng ngồi ở trên lưng của một trùng cát cực lớn, tay phải tùy ý chỉ một cái.
Ngay lập tức liền có một trùng cát héo rũ.
Bên trong hóa thành khí đen.
Nó đã bị nàng hút vào bên trong ngón tay, mà khi nàng nhìn ra bốn phía xung quanh, thình lình tồn tại chừng mấy vạn trùng cát lại giống như những cái bình thường dữ tợn vô cùng, lúc này lại mỗi người lạnh run, giống như bọn họ trong mắt nữ tử, tản ra khiến cho bọn họ run rẩy khí tức.
– Đám trùng nhỏ các ngươi, trước đây chỉ là dùng để bắt ba quỷ này.
Thật không nghĩ tới nhiều năm không gặp như vậy, mỗi người đều lớn như vậy.
Nữ tử cười khẽ.
Lúc quay đầu, nàng lộ ra mái tóc vô cùng mịn màng, động lòng người cùng vẻ mặt tươi cười.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1375: Một Cái Đồng Tiền!! (2)
Chính là… Hầu Tiểu Muội!
Chỉ là giờ phút này nếu như Bạch Tiểu Thuần tận mắt thấy được Hầu Tiểu Muội, cho dù là hắn, cũng rất có thể liên hệ bóng người với khí tức quỷ dị này với Hầu Tiểu Muội!
– Chỉ có điều, cuối cùng là… đã trở về.
Hầu Tiểu Muội che miệng cười, bên trong con mắt thình lình… Xuất hiện hai mắt quỷ dị
Cười khẽ, thân thể nàng thoáng một cái, lao thẳng đến sâu trong sa mạc.
Nàng vội vàng bay nhanh vào chỗ phát hiện xuất khẩu, vội vàng bay nhanh.
Giờ phút này, toàn bộ địa điểm thí luyện có gió nổi mây phun.
Mà ở sát biên giới bình nguyên Bạch Tiểu Thuần cùng Vân Lôi Song Tử, bọn họ đều rất nhanh, lại đều thông qua ngọc giản của mình, biết được nguyên nhân sự tình.
– Phát hiện ra lối ra!
Mắt Vân Lôi Song Tử chợt trợn to.
Lúc này lại cũng không kịp để Bạch Tiểu Thuần, hai người bọn họ chợt xoay người, hóa thành hai đạo cầu vồng gào thét đi xa.
Bạch Tiểu Thuần cũng sửng sốt.
Truyền âm cho hắn chính là Trương Đại Bàn.
Được sự giúp đỡ của Thiên Quỷ Tử, khiến cho Trương Đại Bàn truyền âm có thể rộng hơn hiện tại một ít, Bạch Tiểu Thuần nhìn tin tức của Trương Đại Bàn, trong lòng cũng đang chấn động.
– Lối ra hóa ra ở sa mạc? Nhưng ta chính là từ sa mạc đi ra, lại có thể không phát hiện ra con!
Bạch Tiểu Thuần nhất thời có chút hối hận, tại sao mình không ở trong sa mạc tìm hiểu thật tốt..
– Bây giờ nói cái gì cũng đã chậm…
Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng.
Hắn hiểu rõ, hiện tại cửa ra xuất hiện, thanh thế lớn như vậy, hấp dẫn tất cả mọi người chạy tới.
Mà hắn lại ở cách xa, có thể nói đã không có cơ hội gì.
Chỉ cần là Bạch Tiểu Thuần có chút không cam lòng, nếu như lối ra này ở trong những khu vực khác còn may.
Nhưng nàng lại từ chính bên trong trong sa mạc.
– Không được, cho dù không kịp, ta cũng đi liếc mắt nhìn một cái!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, thở dài một tiếng.
Hắn cũng vội vàng bay nhanh về phía sa mạc.
Dọc đường đi, không đợi Bạch Tiểu Thuần tới gần, thiên địa dị biến này lại xuất hiện.
Ở trong tiếng nổ lớn, một Bạch Tiểu Thuần mãnh liệt cho dù là ở trong bình nguyên cũng có thể cảm nhận được khí tức kinh thiên, bỗng nhiên lại từ phương hướng sa mạc truyền ra khắp nơi.
Phía chân trời xa xôi, đều trở thành màu vàng.
Mơ hồ có thể thấy được địa phương giống như ở lại trong sa mạc, xuất hiện một màn hào quang cực lớn, bao phủ tám phương, đồng thời, giống như phòng hộ.
Màn hào quang này Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấy được, nhưng lại có thể từ trên màu của chân trời mơ hồ nhìn ra một ít mánh khóe.
Hắn nhất thời trở nên kinh hãi.
– Cửa ra này rốt cuộc là nơi nào.
Lại còn có phòng hộ!
Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần giật mình, che ánh sáng màu vàng xuất hiện, lập tức giống như chỉ có ba phần.
Đầm lầy, bình nguyên cùng rừng cây này có khu vực ở chung vậy? Tốt cuộc bắt đầu thối nát giống nhau, nhanh chóng khô héo đi!
Chỉ là Bạch Tiểu Thuần ở chỗ khu vực bình nguyên.
Hắn liền thấy cỏ xanh vô tận ở phía trên đại địa.
Lúc này trong nháy mắt nó chết héo, lộ ra mặt đất tối tăm.
Tất cả ở bình nguyên này bên trong bản thổ sinh linh này đều run rẩy.
Trong lúc đó, thân thể dường như héo rũ, trong chớp mắt… toàn bộ bình nguyên, không ngờ đã trở thành một mảnh tử vực!!
Bùn đất màu đen hình như cũng mất đi tất cả chất dinh dưỡng, khô nứt đứng lên… Cảnh tượng như vậy, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động, da đầu đều tê dại.
Không chỉ là bình nguyên, còn có đầm lầy, tất cả sinh linh nơi đó đều đã chết.
Đầm lầy khô cạn, lộ ra mặt đất với những tiếng két két.
Trong tiếng ầm ầm, gường như có vô số vết nứt… Còn có Bạch Tiểu Thuần chưa từng đi qua khu rừng cây, lúc này cũng chỉ có như vậy.
Tất cả những điều này cũng chỉ diễn ra trong thời gian thời gian.
Toàn bộ địa điểm thí luyện, ngoại trừ sa mạc rai, ba khu vực khác đều trở thành tử địa!
Không chỉ là Bạch Tiểu Thuần ở đây kinh hãi.
Lúc này tất cả tu sĩ đã chạy ra khỏi sa mạc.
Phần lớn thân thể đều run rẩy.
Nhìn héo rũ mặt đất, từng vết nứt cực lớn nhìn trên mặt đất này, mỗi người đều có loại cảm giác bất an.
– Ở đây… Rốt cuộc là một chỗ nào!
Một hơi thở tử khí nồng đậm ở bên người ta, cũng chỉ có ở đây liên lạc với tổng đài.
Âm thanh ầm ầm khuếch tán.
Khí tức này càng thêm nồng đậm, khiến cho toàn thế giới hình như đều tối lại, tràn ngập uy nghiêm đáng sợ, giống như quỷ cảnh!
Biến hóa này quá đột nhiên, lại quá nhanh.
Trời cao cũng khàn khàn, không nhìn thấy được tầng mây.
Chỉ có thể nhìn thấy bầu trời tối sầm xuống, giống như cất giấu từng con Lệ Quỷ, đang tham lam bao quát mặt đất!
Theo ba khu vực lớn chết héo, màn hào quang trên sa mạc càng lúc càng rõ ràng hơn.
Đồng thời, hắn cũng so với trước đây lại chú ý quá nhiều.
Cũng chính bởi vậy Địa Quỷ Dị, tất cả đang bay người về phía sa mạc bay.
Nhanh hơn.
Phần lớn trong đó đã không phải là nghĩ muốn làm cái gì thì có thân phận của đệ tử của Thiên Tôn ở đó.
Trong đầu bọn họ, ý nghĩ mãnh liệt và
Bạch Tiểu Thuần lập tức vèo khẩn trương, hơi thở hắn dồn dập nhìn bốn phía xung quanh, vậy khí tức lạnh của Địa Âm khiến cho hắn cảm thấy có chút quen thuộc.
Nhưng lại hắn không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng đi về phía trước.
Sau mấy canh giờ, khi Bạch Tiểu Thuần bước vào bên trong đầm lầy.
Hắn đang muốn bay nhanh nao nao.
Thời điểm ở phía sa mạc.
Bỗng nhiên, hắn chợt nhìn về phía xa mặt đất!
Ở phía xa trên mặt đất thỉnh thoảng có một luồng ánh sáng trắng, vết nứt trên đại địa ở trên đại diệm.
Rất dễ làm cho người khác chú ý.
Trước kia, đầm lầy, vì nước bùn che giấu, vì thối nát vô tận, cho nên ánh sáng trắng này cũng bị che lại, không có chút tầm thường nào.
Nhưng hôm nay… Theo mặt đất héo rũ, theo vết nứt tìm nơi chốn, ánh sáng trắng này… nhất thời rõ ràng.
– Thứ gì?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, thân thể thay đổi phương hướng, thoáng một cái đã đến ánh sáng trắng trên không trung.
Lúc cúi đầu nhìn lại, tay phải hắn giơ lên vung lên, nhất thời mặt đất chấn động, đá vụn dâng lên, lộ ra hắn đang chôn pháp khí ở nơi đó…!!
Đó là… Một đồng tiền!!
Khi nhìn thấy được đồng tiền này, trong nháy mắt, mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn to.
Trong phút chốc trong đầu hắn, dâng lên kinh thiên Lôi Đình!
– Không có khả năng!!
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần mãnh liệt dồn dập, trong đầu giống như có từng trận thiên lôi vang lên.
Mức độ chấn động trong lòng hắn đã vượt qua tất cả.
Cho dù hắn tiến vào địa điểm thí luyện này, cảm thấy mức độ nguy hiểm của vùng đất này vượt quá sức tưởng tượng, sự chấn động cùng hoảng sợ này cũng còn xa mới bằng được như hiện tại.
Lúc này..
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









