Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 276 : Ta Đi Nhầm Đường. (1) (c1376-c1380)
❮ sautiếp ❯Chương 1376: Ta Đi Nhầm Đường. (1)
Thật sự… Hắn bị đồng tiền xuất hiện ở trước mặt này làm cho hoàn toàn chấn áp.
Một lát sau, trong đầu Bạch Tiểu Thuần vẫn không thể bình tĩnh được.
Tay phải hắn giơ lên, cầm lấy đồng tiền trước mặt này, tỉ mỉ quan sát một phen.
Sắc mặt hắn không ngừng biến đổi.
Tâm thần càng thêm chấn động mãnh liệt.
– Sao có thể như vậy được…
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Đồng tiền này… Chính là vật của Thần Toán Tử!!
Phía trên kia thậm chí còn có khắc ba chữ Thần Toán Tử!
Bạch Tiểu Thuần lập tức liền nhớ lại.
Trước đây, thời điểm Thần Toán Tử ném đồng tiền, từng đau thương nói đó là bảo vật của hắn.
Mặt trên còn có tên của hắn…
Cầm đồng tiền, thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng không khống chế được có chút run rẩy.
Hắn nhớ rất rõ ràng, trước đây mình cùng Tống Khuyết, còn có Thần Toán Tử ba người ở trong vùng cấm sinh mạng, trên chiếc thuyền xương quỷ dị, theo đề nghị của mình, Thần Toán Tử lấy ra đồng tiền này, muốn coi thử có khả năng rời khỏi chiếc thuyền quỷ này hay không.
Nhưng bởi vì sự cố bất ngờ, khiến cho đồng tiền này từ trong tay hắn, lăn vào trong khe của chiếc thuyền…
Thậm chí ở tầng chứ nhất, tầng thứ hai thậm chí tầng thứ ba của chiếc thuyền xương, Bạch Tiểu Thuần cũng không nhìn thấy được đồng tiền kia.
Dường như nó biến mất ở trong không trung không nhìn thấy nữa.
Mà hiện tại… Hắn lại có thể ở bên trong địa điểm thí luyện này, phát hiện ra cái đồng tiền này!
Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hơi thở ngưng trệ.
Đồng thời, hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Hắn chỉ cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân từ trong tới ngoài, lúc này đã hoàn toàn lạnh giá.
– Ở đây… Rốt cuộc là nơi nào…
Bạch Tiểu Thuần nuốt nước miếng, nhìn trời cao u ám vô cùng.
Trong đầu của hắn có một ý nghĩ kinh người, ý niệm này càng ngày càng mãnh liệt.
Cho nên đến cuối cùng, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đều tái nhợt.
– Chẳng lẽ địa điểm thí luyện này… là… chiếc thuyền xương!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt.
Hắn rõ ràng muốn tự nói với mình, đây là chuyện không thể nào.
Dù sao một cái ở Thông Thiên Đảo, một cái ở trong vùng cấm sinh mạng.
Một bên là địa điểm thí luyện, một bên là thuyền xương.
Bất luận nhìn thế nào, bất luận suy đoán như thế nào đi nữa, cũng không có cách nào liên hệ hai địa phương này với nhau, càng không cần phải nói dung hợp thuyền xương cùng địa điểm thí luyện.
Chỉ là… Đồng tiền này xuất hiện, lại phá tan tất cả!
– Nếu như… Ở đây thật sự là thuyền xuong, như vậy mục đích Thiên Tôn đưa tu sĩ của bốn mạch vào nơi đây… nguyên nhân tìm được cửa ra… Hình như cũng có thể giải thích được.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ lại càng kinh hãi.
Hắn đã cảm nhận được ở trên chiếc thuyền xương này, ở bên trong địa điểm thí luyện này, nhất định che giấu một bí mật kinh thiên.
Mà bí mật này… Rốt cuộc là cái gì?
Chỉ là Bạch Tiểu Thuần không muốn đi tìm hiểu bí mật này.
Trong ký ức hãy còn mới mẻ của hắn, chính là ở tầng thứ ba của chiếc thuyền xương, ở bên bàn trang điểm, ngồi ở trước gương… bóng nữ quỷ tóc dài nhưng không có mặt ngũ quan, gãy một cánh tay kia!
– Thật may… ngọc bội hộ thân do lão gia gia trấn giữ lăng cho ta còn đây!
Bạch Tiểu Thuần sợ hãi, vội vàng sờ sờ túi đựng đồ.
Sau khi xác định ngọc bội kia vẫn còn ở trong đó, lúc này hắn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vừa nghĩ tới nữ quỷ kia, hắn vẫn thấy lông tóc toàn thân đều dựng đứng.
– Có lẽ là ta lầm…
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt cầu xin, thì thào trấn an mình.
Hắn không nhịn được nhớ lại những ký ức trên chiếc thuyền xương, nhớ tới trước đây, một lần cuối cùng nhìn lại, hình dáng của chiếc thuyền xương khổng lồ dường như không phải chỉ có ba tầng…
Nghĩ như vậy, Bạch Tiểu Thuần lại càng sợ hơn.
Lúc này hắn ngẩng đầu, nhìn lên trên không trung.
Trong mắt vẫn lưu lại sự chấn động không thể tưởng tượng nổi.
– Lẽ nào phía trên… Chính là tầng thứ ba?
Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày.
Hắn cố tình không suy nghĩ tìm hiểu về chuyện này, vội vàng rời khỏi đây.
Nhưng trong lòng hắn cực kỳ bất an.
– Nhất định là trùng hợp… Nếu như ở đây thật sự là thuyền xương, như vậy nơi đồng tiền ngã xuống, lại nhất định sẽ có vết nứt của lối ra… Chỉ cần đi tìm một chút.
Nếu như không tìm được lối ra, vậy nói rõ mình đang hù dọa chính mình…
Su khi Bạch Tiểu Thuần liên tục hít vào mấy hơi, có chút do dự, vẫn lựa chọn thận trọng phóng lên trên không trung.
Hắn không phải thật sự muốn xác định chuyện này.
Sự bất an trong lòng khiến cho hắn cảm thấy hít thở cũng khó khăn.
Lúc này, trong sự lo lắng không yên, thân ảnh hắn thoáng một cái, trực tiếp lại bay lên trên không trung, không ngừng lao về phía trước trong, giống như muốn bay đến điểm cuối cùng của trời cao.
Trên đoạn đường bay thẳng lên, tốc độ của hắn không nhanh.
Thần thức của hắn được tản ra một cách toàn diện, hai mắt đều không ngừng quét về bốn phía.
Hắn bay rất lâu, cũng không có thấy bất kỳ thứ gì ở trong hư vô bốn phía xung quanh.
Cho dù là một chút vết nứt.
Toàn bộ hư vô trên trời cao, mặc dù vô cùng vẩn đục, nhưng bộ dạng cũng rất là hoàn chỉnh.
Điều này khiến cho trái tim của Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ hạ xuống.
– Ha ha, nhất định là trùng hợp.
Bạch Tiểu Thuần cười khan.
Hắn lại tìm rất lâu, cuối cùng cái gì cũng không có phát hiện ra.
Sau đó, mặc dù hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghi vấn mới lại xuất hiện.
– Đây là một cái đồng tiền khác, hay là có người ném đồng tiền này đến nơi này?
Hai lựa chọn này khiến Bạch Tiểu Thuần đều cảm thấy có cái gì đó không đúng.
Nhưng hắn lại không có manh mối gì khác.
Lúc này, ở trong sự do dự, hắn suy nghĩ đi tới sa mạc nhìn tình hình thế nào.
Chuyện đơn đả độc đấu, vẫn lại lưu cho những người khác.
Mang theo ý nghĩ như vậy, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, bay về phía trước.
Nhưng không đợi hắn bay được bao lâu, đột nhiên thân thể Bạch Tiểu Thuần chợt dừng lại.
Mắt hắn trợn to, thân thể lại bắt đầu run run.
Thần sắc của hắn chợt biến hóa, mắt nhìn chằm chằm vào phía trước!
Ở phía trước hắn, hư không nhìn như bình thường hư, nhưng ở trong thần thức của hắn đảo qua, thình lình… Cảm giác được một khe nứt như ẩn như hiện!
Khe nứt này không lớn, khi thì xuất hiện, khi thì biến mất.
Thậm chí nếu không phải là Bạch Tiểu Thuần ở khoảng cách rất gần, thần thức lại nhạy bén, hắn căn bản không có cách nào phát hiện ra được.
Đổi lại Nguyên Anh khác, sẽ càng không phát hiện ra được.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1377: Ta Đi Nhầm Đường. (2)
Trừ phi là có cường giả Thiên Nhân giống như Bạch Tiểu Thuần ở đây, đi ở bốn phía xung quanh khu vực được chỉ định, cẩn thận tìm kiếm.
Nếu không, cũng rất khó phát hiện được ở chỗ này có tồn tại khe nứt như vậy.
– Thật sự có vết nứt…
Trái tim Bạch Tiểu Thuần cũng muốn nhảy ra ngoài.
Da đầu hắn cũng muốn nổ tung.
Nhất là khi hắn nhìn khe nứt, lại cúi đầu nhìnn nơi mình phát hiện ra đồng tiền, do dự lấy đồng tiền ra, bắt chước thả đồng tiền rơi xuống một quỹ tích, sau đó buông tay.
Đồng tiền này lao thẳng xuống mặt đất.
Cuối cùng nơi nó rơi xuống, chỉ lệch khoảng ba trượng so với vị trí ban đầu…
Điều này khiến cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần chợt nổ ầm một tiếng.
– Thật sự là thuyền xương!
Trong tiếng thét chói tai, thân thể Bạch Tiểu Thuần chợt lui ra phía sau.
Dường như khe hở kia với hắn mà nói, chính là hung thần ác sát.
Trên thực tế cũng đúng là như thế.
Chiếc thuyền xương trong vùng cấm sinh mạng, mưc độ quỷ dị của nó, trước đây đã cho Bạch Tiểu Thuần một ấn tượng cực kỳ khủng khiếp, cực kỳ sâu sắc.
Không nói là lưu lại bóng ma, nhưng cũng không kém hơn là bao nhiêu.
Thật vậy, chiếc thuyền xương này bất luận là ba lá cờ ở phía trên boong thuyền, hoặc là hình ảnh tầng thứ nhất, cùng với hài cốt, xích đu ở tầng thứ hai, đều làm cho tâm can Bạch Tiểu Thuần run rẩy…
Nhất là Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử trước đây thất thần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương.
Quan trọng nhất… Lại là nữ quỷ ở tầng thứ ba!
Bạch Tiểu Thuần vững tin, nếu không phải mình có ngọc bồi cho người trấn giữ lăng cho, sợ rằng trước đây thời điểm bước vào thuyền xương, mình hẳn phải chết, không thể nghi ngờ, tuyệt đối không có khả năng còn sống sót.
– Thiên Tôn lấy lý do thu đồ đệ, mục đích chính là muốn khiến cho tu sĩ của bốn mạch ở chỗ này, giúp hắn đi tìm lối ra.
Hiển nhiên, hắn chắc chắn có một vài nguyên nhân khác.
Cùng lúc, hắn không có cách nào từ trong vùng cấm sinh mạng bước lên thuyền xương.
Nếu không, hắn không dám ở nơi này tự mình tìm kiếm…
– Như vậy mục đích của hắn hẳn là sau khi tìm được lối ra… tiến vào bên trong chiếc thuyền xương này!
– Như thế xem ra, Thiên Tôn có thể lại ở trong chúng ta!
Bạch Tiểu Thuần run rẩy lui về phía sau.
Người đầu tiên hiện lên ở trong đầu hắn chính là người thanh niên ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia.
– Trước đó, ta cảm nhận được, cảm xúc khi vỗ xuống đầu, không giống với vỗ đầu Bán Thần…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây, nhất thời lại đổ mồ hôi trán.
– Ta lại có thể vỗ đầu Thiên Tôn…
– Thiên Tôn ở nơi đó… Công Tôn Uyển Nhi nhất định đã ở đây!
So sánh với Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần sợ nhất, trái lại là Công Tôn Uyển Nhi.
Hiờ phút này, hắn cũng không muốn đi tìm lối ra gì nữa, cũng không muốn đi tới sa mạc.
Hắn chỉ muốn mau chóng tìm được đám người Trương Đại Bàn, sau đó lôi kéo mọi người ẩn nấp, chờ đợi tất cả bụi bặm lắng xuống, lại nghĩ biện pháp ra ngoài.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần lui về phía sau, trong chớp mắt, đột nhiên một giọng nói yếu ớt, âm u lạnh lẽo vô cùng, đặc biệt quỷ dị từ bên trong vết nứt này, bỗng nhiên truyền ra, vang vọng ở bên tai của Bạch Tiểu Thuần.
– Nếu đã tới, thế nào lại không tiến vào xem… Ngươi cũng không phải lần đầu tiên tới nơi này.
– Hiểu nhầm, đây là hiểu nhầm… Cái đó… Ta lại đi nhầm đường thôi…
Bạch Tiểu Thuần thiếu chút nữa sợ tới phát khóc.
Trong tiếng thét chói tai, hắn triển khai ra tốc độ cao nhất, tính chạy khỏi nơi đây.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ở trong tiếng thét chói tai, muốn chạy ra khỏi phạm vi này, trong nháy mắt, một lực hút cực lớn, chợt từ bên trong vết nứt này chợt bạo phát ra.
Trong nháy mắt khi lực hút này vừa hình thành, nó không tác động tới hư không ở bốn phía xung quanh, cũng không có lay động nửa điểm tới mặt đất phía dưới.
Dường như lực hút hoàn toàn không có chút ảnh hưởng nào đối với mảnh thế giới này.
Càng không cần phải nói phát sinh sóng dao động gì đó, cũng khiến cho ở chỗ này phát sinh bất cứ chuyện gì, người bên ngoài căn bản không có biện pháp nào phát hiện ra.
Chỉ là… lực hút này không đi lay động thế giới.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lại là kinh thiên động địa, dường như không thể chống đỡ.
Trong phút chốc, lực hút giống như muốn kéo cả linh hồn thậm chí tu vi của hắn đi!
Dường như Bạch Tiểu Thuần định mạnh mẽ giãy dụa, như vậy thân thể hắn có thể chạy trốn, nhưng linh hồn của hắn cũng bị hút ra khỏi thân thể, thu vào trong khe nứt!
Điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần gào thảm hơn, là hắn phát hiện không chỉ là thần hồn của chính mình như vậy, ngay cả tu vi, thậm chí máu trong thân thể cũng như vậy.
Nếu như mạnh mẽ tránh né, sợ là máu sẽ từ trong tất cả lỗ chân lông, tóc trên thân thể g phun ra, bị hút vào bên trong vết nứt.
Chỉ như vậy cũng đủ khiến cho người ta muốn vỡ mật.
Nhưng, tiếng nữ tử yếu ớt thâm trầm vang lên ở bên tai của hắn, đang sinh động như thật, miêu tả cho Bạch Tiểu Thuần một cảnh tượng giống như trong cảm giác của nàng, hình ảnh rất tốt đẹp.
– Nhất định không nên buông tha chống lại.
Như vậy, mới có thể hút được thần hồn của ngươi ra trước, sau đó là máu tươi… Từ từ, cho đến khi chỉ còn lại xương…
– Cũng tiết kiệm ta đi xử lý.
Chính ngươi trợ giúp mình, biến thành thức ăn ngon cho ta…
Giọng nói này khiến cho tâm thần Bạch Tiểu Thuần run rẩy kịch liệt.
Trong đầu hắn không khỏi xuất hiện một hình ảnh… Trong cảnh tượng đó, mình đầu tiên là bị hút đi thần hồn.
Sau đó tu vi, máu tươi, máu thịt, ngũ tạng lục phủ thậm chí đầu… Cho đến cuối cùng còn lại một bộ xương khô.
Sau đó phát ra một tiếng động, đập vào phía trên mặt đất.
Có thể vì mình là Bất Tử Cốt, cho nên sẽ không bị ngã tới chia năm xẻ bảy…
Chắc chắn năm sau, có người đi ngang qua nơi đây, sẽ vui mừng bất ngờ như nhặt được chí bảo, lấy xương của mình đi, hoặc là luyện thành đan dược, hoặc là luyện thành pháp bảo, hoặc là luyện thành bộ xương khô khôi lỗi…
– Không…
Bạch Tiểu Thuần cũng không muốn đi cân nhắc tới những điều này.
Nhưng ở dưới lực hút này, ở trong giọng nói này của đối phương, đầu hắn đã không khống chế được tư tưởng.
Đến cuối cùng, hắn mắt thấy lực hút kinh người này sắp khiến hình ảnh mình tưởng tượng ra trở thành hiện thực sau.
Ở trong sự tuyệt vọng, Bạch Tiểu Thuần bỏ qua sự chống lại.
Trong nháy mắt bóng dáng hắn lại hóa thành một đạo cầu vồng, trực tiếp bị lực hút này cuốn đi, nuốt vào bên trong vết nứt, biến mất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1378: Lần Đầu Tiên Sao?
Theo Bạch Tiểu Thuần bị hút đi, hư vô vết nứt bên trong cũng nhanh chóng khép lại, chậm rãi ẩn nấp.
Từ đầu đến cuối, chuyện đã xảy ra ở đây, cho dù là thanh niên giờ khắc này ở bên trong sa mạc, đi bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ đang đi phá vỡ màn hào quang, cũng hoàn toàn không có chút phát hiện nào.
Duy nhất chỉ có Hầu Tiểu Muội ở gần màn hào quang, trong mắt mang theo sự mong đợi.
Bất chợt đôi mi thanh tú hơi nhíu lại một cái, có chút hồ nghi nhìn về phía chỗ khu vực đầm lầy.
Nhưng rất nhanh, theo màn hào quang ở sa mạc vặn vẹo, gần bị phá ra, ánh mắt Hầu Tiểu Muội cũng thu hồi lại.
Vẻ chờ đợi trong mắt nàng càng lúc càng nhiều, rất kích động.
– Cuối cùng… sắp trở về… Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Quỷ Mẫu, ta cũng không muốn trở về… Chỉ có điều ta rất chờ mong, sự vui mừng bất ngờ của nàng khi nhìn thấy ta…
Trong lúc màn ánh sáng sa mạc nơi này, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.
Thời khắc này Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy trước mắt chợt hoa lên.
Sau khi mọi thứ trở nên rõ ràng, hắn đã xuất hiện ở một nơi rất quen thuộc…
Gian phòng không lớn, giống như khuê phòng…
Một cái giường đầy bụi có mạng nhện giăng kín.
Một chiếc bàn trang điểm.
Còn có một tấm gương vỡ nát…
Sau khi ngơ ngác nhìn tất cả mọi thứ ở bốn phía xung quanh, Bạch Tiểu Thuần kêu lên chói tai.
Thân thể nhanh chóng lui về phía sau, muốn tìm lối ra.
Nhưng rất nhanh hắn lại nghĩ tới, ở đây không có lối ra…
Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, chỗ vị trí của hắn giờ phút này chính là… nơi trước đây hắn lần đầu tiên tới.
Giống nhau như đúc!
Mà ở phía trước bàn trang điểm, một nữ tử mặc váy màu đỏ, đang đưa lưng về phía hắn.
Nàng vừa chải đầu, vừa soi gương.
Còn có tiếng hát quen thuộc khiến cho Bạch Tiểu Thuần sởn tóc gáy, vang vọng ở bên trong khue phòng âm u tĩnh mịch…
Nước mắt Bạch Tiểu Thuần đã đảo trong vành mắt.
Hắn thật sự khiếp sợ…
– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…
Da đầu Bạch Tiểu Thuần không ngừng tê dại.
Sự sợ hãi này khiến cho hắn hận không thể lập tức nghĩ ra biện pháp, rời khỏi nơi này.
Nhưng hiển nhiên biện pháp này là không có.
Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể vội vàng lấy ra tấm ngọc bội do người trấn giữ lăng cho hắn, từ bên trong túi trữ vật ra nắm chặt ở trong tay, run giọng mở miệng nói.
– Tỷ tỷ, ta không thể ăn…
– Tỷ tỷ, cái đó… tỷ biết người giữ lăng chứ? Hắn là sư phụ ta.
Chúng ta chắc hẳn là là người một nhà mới đúng…
– Còn nữa, tỷ tỷ, bên ngoài có người không có thiện ý đối với tỷ tỷ.
Tỷ tỷ không phảinên nhanh chân đến đó xem trước sao? Không cần để ý tới ta… Tỷ tỷ, ta cũng không muốn trở lại.
Tỷ tỷ… Là tỷ tỷ bắt ta tới…
Chính bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không biết mình đang nói cái gì.
Lúc này âm thanh càng thêm run rẩy.
Nhất là thấy bả vai của nữ tử kia thoáng động, giống như muốn quay đầu lại, Bạch Tiểu Thuần nhất thời thét lên.
– Đừng quay đầu lại… tỷ tỷ… tỷ tỷ đừng quay đầu lại… Chuyện gì cũng có thể từ từ…
Ở trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần mở miệng, tiếng ca đột nhiên ngừng lại.
Nữ tử kia vẫn chải đầu, nhưng lại có tiếng động khe khẽ vang vọng ở bốn phía xung quanh.
– Đây là lần đầu tiên ngươi tới.
– A? Tỷ tỷ ngươi nói lần đầu tiên thì chính là lần đầu tiên…
Bạch Tiểu Thuần vội vàng công nhận, giống như con gà con mổ thóc, không ngừng gật đầu.
– Sau khi đến, ngươi đứng ở nơi đó không biết suy nghĩ điều gì…
Nữ tử vẫn yếu ớt mở miệng, giọng nói mang theo uy nghiêm quỷ dị đáng sợ nào đó.
Bạch Tiểu Thuần vừa muốn gật đầu, nhưng bỗng nhiên sửng sốt.
– Ta lần đầu tiên tới? Không đúng.
Đây là lần thứ hai của ta.
Là tỷ tỷ bắt ta tới đây.
– Không ai bắt ngươi… Hai người đồng bạn của ngươi vẫn ở phía trên.
Nữ tử chỉ một ngón tay về phía cái gương vỡ nát.
Nhất thời trong gương lại xuất hiện hình ảnh.
Không ngờ đó là hình ảnh ở tầng thứ hài của chiếc thuyền xương.
Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử đang mờ mịt đứng ở hai bên hai chiếc ghế ở tầng thứ hai, vẫn không nhúc nhích.
Cảnh tượng như vậy, còn có giọng điệu của nữ tử rơi vào bên trong tai, trong mắt của Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt, trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhất thời liên tiếng vang lên những tiếng ầm ầm nổ mạnh.
Hơi thở của hắn khí thì vô cùng mãnh liệt, khi thì lại ngừng trệ.
– Không có khả năng.
Làm sao có thể như vậy được… Trước đó ta đã trốn ra.
Ta đã trở về Nghịch Hà Tông, trở về Tinh Không Đạo Cực Tông.
Ta… lần này ta tham dự địa điểm thí luyện, cho nên mới tới…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đầu có chút loạn.
Hắn không muốn tin tưởng lời nói của đối phương, lại càng không nguyện tin tưởng, từ trước đến nay mình không có rời khỏi chiếc thuyền xương này.
Bất luận là chuyện ở Nghịch Hà Tông, hay chuyện ở Tinh Không Đạo Cực Tông, tất cả những điều này đều là ảo giác trong nháy mắt, khi hắn lần đầu tiên đi tới phòng này…
Nhưng lại chẳng biết tại sao, sau khi nghe được giọng nói của nữ tử này, suy nghĩ của hắn giống như không bị khống chế, rốt cuộc tự nhiên nhớ lại.
Ở trong ký ức này, chính hắn cũng không phát hiện ra, bàn tay hắn đang nắm thật chặt ngọc bội, lúc này đang từ từ dường dương muốn buông ra…
– Ngươi từ trước đến nay đều không có rời đi…
Giọng nói yếu ớt của nữ tử kia lại truyền ra.
Bả vai của nàng chậm rãi di chuyển.
Đầu của nàng cũng chậm rãi chuyển động.
Chỉ là động tác chải đầu này, không những không có dừng lại, trái lại càng lúc càng nhanh…
Dường như nàng muốn kéo cả tóc của mình xuống vậy.
Cảnh tượng quỷ dị như vậy, sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, đáng lẽ phải hoảng sợ đến cực điểm.
Nhưng bây giờ trong mắt hắn lộ vẻ mờ mịt, rốt cuộc không có cảnh giác.
– Bất kỳ kẻ nào nhìn thấy được bộ dáng của ta, ở trong lòng cũng sẽ phát sinh ra chuyện hư ảo của bản thân… Ngươi thật sự là lần đầu tiên tới đây.
Nhưng cũng không phải là lần đầu tiên… nhìn thấy mặt của ta.
Giọng điệu của nữ tử không ngừng lay động, vang vọng ở bên trong khuê phòng này.
Bả vai của nàng đã hoàn toàn chuyển động.
Đầu của nàng… cũng từ hướng đối diện với cái gương vỡ nát, biến thành… sẽ lập tức đối mặt với Bạch Tiểu Thuần!
Cũng chính là vào lúc này, trong mắt đầy vẻ mờ mịt, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
Ký ức rõ ràng thác loạn.
Bàn tya hắn cầm ngọc bội đã buông ra!
Ở trong nháy mắt khi bàn tay hắn buông ngọc bội, thân thể nữ tử này iống như quỷ mỵ, chợt quay đầu lại, lộ ra là một gương mặt không có bất kỳ ngũ quan nào, giống như một mảnh giấy trắng vậy!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1379: Nàng Không Phải Là Hầu Tiểu Muội! (1)
Ở trong một khắc khi nàng quay đầu, mặt nàng đột nhiên rách ra một khe hở, giống như một cái miệng lớn.
Thân thể còn vặn vẹo một cách quỷ dị, chợt lao về phía Bạch Tiểu Thuần, muốn cắn nuốt.
Nhưng… khi nàng tới gần Bạch Tiểu Thuần, mắt thấy sẽ cắn nuốt.
Trong nháy mắt, tay phải của Bạch Tiểu Thuần đột nhiên hạ xuống, một tay đã nắm lấy cái ngọc bội vừa rơi ra.
Trong mắt hắn nào còn có nửa điểm mờ mịt.
Đó là một mảnh tỉnh táo.
Tay phải hắn còn nhanh như chớp, giơ lên.
Ngay cả ngọc bội cũng theo đó trực tiếp đánh về phía cái miệng lớn của nữ tử đang tính cắn nuốt!
– Nếu nàng sợ nó, ta xem nàng có dám nuốt vào hay không!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng.
Tất cả những gì trước đó, đều do hắn tận lực làm ra, chính là để chờ đợi cơ hội này.
Lúc này hắn đã bất cứ giá nào!
Tất cả những điều này đều phát sinh chỉ trong chớp mắt, nhanh chóng vô cùng.
Mà nữ tử tóc dài này hiển nhiên cũng không nghĩ tới, lấy pháp lực của mình triển khai thần thông, rốt cuộc lại vô hiệu đối với Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng dù sao nàng cũng không phải là hạng người tầm thường.
Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, dưới tình huống căn bản cũng không có nửa điểm có thể tránh thoát, nữ tử này lại truyền ra tiếng cười.
Thân thể rốt cuộc mơ hồ, dường như có lực lượng của năm tháng, thoáng hiện qua ở trên người nàng.
Ở trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần cầm ngọc bội cùng va chạm với thân thể của nàng, nàng đã hoàn toàn biến mất.
Thời điểm nàng xuất hiện lại, không ngờ vẫn ở bên bàn trang điểm, vẫn chải tóc.
Dường như tất cả những gì vừa xảy ra đều giống như hư ảo.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, trái tim đập thình thịch giống như muốn đột ngột nổ tung.
Thần thông thuật pháp của đối phương, trước đó không phải là không có tác dụng.
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần vừa mới bắt đầu hiểu rõ, thật sự không tự chủ được rơi vào trong suy nghĩ kỳ dị.
Nhưng điều đó cũng chỉ là một cái chớp mắt.
Khi đó niệm lực hắn đã tưởng rằng biến mất ở thời điểm Thiên Đạo Nguyên Anh, rốt cuộc không biết từ chỗ nào trong cơ thể hắn đột nhiên xuất hiện, ở trong đầu hắn chợt lóe lên, sau đó lại chớp mắt biến mất.
Mặc dù chỉ là một thoáng, lại làm cho Bạch Tiểu Thuần ở chỗ đây, lập tức khôi phục lại sự tỉnh táo.
Thời điểm tim hắn run rẩy, suy nghĩ trong đầu lập tức xoay chuyển thật nhanh.
Lúc đó hắn liền quyết định tương kế tựu kế nắm chặt cơ hội này, chuẩn bị ở tuyệt địa phản kích.
Chỉ có điều, cho dù hắn làm ra chuẩn bị như vậy, nhưng vẫn còn không có cách nào hoàn toàn động tới được nữ tử này.
Một cảnh tượng cuối cùng, khi đối phương trở nên mơ hồ, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chấn động sợ hãi không thôi.
– Không phải tốc độ cực hạn tạo thành mơ hồ, mà là… nà là… Giống như thời gian ở trên người nàng đã lui về phía sau mấy hơi thở!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới đối phương lại có thể nắm giữ loại thuật pháp không thể tưởng tượng nổi này, hắn lại càng sợ hãi.
Vẻ mặt hắn giống như đưa đám, đang muốn mở miệng giải thích một chút, hóa giải mâu thuẫn vừa rồi.
Nhưng không đợi hắn mở miệng, nữ tử đang đưa lưng về phía hắn chải đầu, bỗng nhiên nở nụ cười.
– Có chút thú vị.
Thảo nào người canh giữ thế giới lăng mộ này lại lựa chọn ngươi… Niệm của ngươi… Quả nhiên cùng người chỗ thế giới ta đã nhìn thấy, không giống nhau lắm…
– Coi như tính cả ngươi ở bên trong, trên chiếc thuyền này hiện tại đã có hai người, khiến cho ta cảm thấy rất hứng thú…
Nữ tử nói đến đây, Bạch Tiểu Thuần thoáng có chút sửng sốt.
Đối với lời lẽ của nữ tử này, hắn có chút không hiểu.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, giọng nói của nữ tử này chợt dừng lại.
Nàng bỗng nhiên quay đầu.
Nàng không phải nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, mà là nhìn về phía mặt sàn ở giữa hai người!
Mặt sàn này được làm bằng gỗ, rất bình thường, một mảnh trống trải.
Nhưng ở thời điểm nữ tử kia nhìn lại, mặt sàn đột nhiên xuất hiện sự mơ hồ…
– Rốt cuộc đã tới sao…
Lúc này, trên gương mặt không có ngũ quan của nữ tử này cũng trở nên vặn vẹo, giống như trở thành một tờ giấy trắng đầy nếp uốn.
Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi, vô cùng khẩn trương.
Trong chớp mắt khi hắn nhìn về phía mặt sàn, bỗng nhiên có tiếng sấm ngập trời vang lên.
Ầm ầm ầm!
Dường như có người ở phía dưới của tấm ván gỗ, đang ra sức công kích, nỗ lực đột phá, lao ra ngoài.
Mà ở trong chớp mắt khi có tiếng nổ vang vọng, đột nhiên toàn bộ mặt sàn trong khuê phòng lại trực tiếp run rẩy, cuối cùng ở một tiếng nổ ầm ầm vượt qua những tiếng nổ trước đó rất nhiều, mặt sàn trực tiếp tan vỡ!
Theo đó, ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần liền chấn động.
Bên tai hắn nghe được tiếng cười từ trong miệng của nữ tử kia truyền ra, thật dữ tợn giống như quỷ khóc vậy.
Hắn còn thấy, ở nơi mặt sàn vỡ ra, có từng đạo cầu vồng rốt cuộc từ nơi đó chợt lao mạnh ra!
Nói là cầu vồng, nhưng trên thực tế đều là sợi tơ.
Trong mỗi một sợi tơ, không ngờ đều tồn tại bóng dáng của tu sĩ.
Bọn họ cũng giống như lúc trước bị rút nhỏ vô số lần.
Lúc này, sau khi lao ra, trong phút chốc bọn họ lại khôi phục lại kích thước bình thường.
Có khoảng chừng bảy, tám vị lao ra ngoài.
Lúc này, mỗi người đều vô cùng kích động.
Thậm chí có người phát ra tiếng hét lớn đầy phấn chấn.
– Ta là người đầu tiên!
– Ha ha, Thọ Nguyên Đan ngàn năm, có ta một phần!
Chỉ là không đợi tiếng hô của bọn họ kết thúc, gần như trong nháy mắt khi bọn họ nhìn thấy rõ ràng tình cảnh ở bốn phía xung quanh, nữ tử bên bàn trang điểm đã quay đầu đi, tiếp tục soi chiếc gương vỡ nát, chải đầu.
Nhưng sau lưng nàng lại có một cái miệng to, đột nhiên xuất hiện, trực tiếp hướng về phía bảy tám người này, chợt nuốt lấy.
Nhanh chóng vô cùng.
Cũng chỉ là trong chớp mắt, tiếng hô của bảy tám người này hơi ngừng lại. trong mắt bọn họ thậm chí cũng không kịp dâng lên sự kinh hoàng cùng hoảng sợ, một cái chớp mắt đã bị cái miệng lớn đột nhiên xuất hiện trực tiếp nuốt xuống.
Tiếng nhai nuốt truyền ra.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cùng nghe được cảnh tượng như vậy, thân thể hắn càng run rẩy mãnh liệt hơn.
Nhất là âm thanh này, càng làm cho hắn không nhịn được đi tưởng tượng một chút.
Vừa nghĩ như vậy, sắc mặt của hắn trực tiếp tái nhợt không còn sắc máu.
Nhưng tất cả những điều này còn chưa kết thúc.
Trong chớp mắt tiếp theo, từ bên trong mặt sàn bị phá thủng lại có hơn mười bóng người chạy ra.
Khi nhìn thấy được nhóm những người thứ hai lao ra, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần ngừng lại.
Hắn chợt mở miệng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1380: Nàng Không Phải Là Hầu Tiểu Muội! (2)
– Ở đây nguy hiểm!
Hắn vừa nói ra lời này, nhóm hơn mười người thứ hai đã lao ra.
Bạch Tiểu Thuần đảo mắt nhìn qua.
Ngay lập tức, hắn nhìn rõ được một người trong số đó, toàn thân hắn vô cùng nóng nảy, thoáng một cái tới gần, điên cuống hét lên.
– Tiểu Muội! Mau trở về!
Một trong hơn mười người của nhóm thứ hai không ngờ chính là Hầu Tiểu Muội.
Chỉ có điều thời khắc này, trên người của Hầu Tiểu Muội tản ra khí tức kinh người, vô cùng quỷ dị.
Trong mắt hai mắt đặc biệt rõ ràng.
Thậm chí còn có tiếng cười quen thuộc, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lại sởn tóc gáy từ trong miệng nàng vọng ra.
– Ta cuối cùng… Đã trở về!
Sau khi nghe được câu nói này cùng với tiếng cười, trong chớp mắt, mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn trừng, bước chân cũng lập tức dừng lại.
Trán hắn tuôn ra mồ hôi lạnh, trong lòng kinh hoàng.
Trên mặt hắn không tự chủ được, lộ ra sự hoảng sợ không có cách nào tin tưởng.
Hắn la lên thất thanh!
– Giọng nói này, tiếng cười này… Ngươi… Ngươi không phải là Hầu Tiểu Muội.
Ngươi là Công Tôn Uyển Nhi!! Ngươi đã làm gì Hầu Tiểu Muội?
Sau khi Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc kêu lên, mắt lập tức lại đỏ lên, gầm lên giận dữ.
Thời khắc này, Hầu Tiểu Muội chính là Công Tôn Uyển Nhi.
Trong mắt nàng lộ ra ánh sáng tà dị.
Nàng cười rộ lên.
– Tiểu ca ca, ngươi còn nhớ rõ ta sao? Ngươi yên tâm, ta làm sao có thể hại tiểu muội của ngươi.
Một lát nữa ta sẽ thay mặt nàng chơi với ngươi.
Công Tôn Uyển Nhi nói xong, quay đầu nhìn về phía nữ tử vẫn đang ngồi ở trước bàn trang điểm, không ngừng chải tóc.
– Ta ghét nhất là bị người khác dùng bàn trang điểm của ta.
Công Tôn Uyển Nhi nhíu mày.
Gần như ở trong nháy mắt khi nàng mở miệng, nữ tử đang ngồi ở bên bàn trang điểm cũng cười.
– Bàn trang điểm là của ta.
Ngay cả ngươi… cũng là của ta.
Ngươi nghĩ rằng ngươi tìm một âm thể giấu hồn, che giấu hơi thở, ta lại không có cách nào phát hiện ngươi đến sao?
Lời nói vừa ra, nhất thời cái miệng lớn lại một lần nữa xuất hiện, lao thẳng về phía Công Tôn Uyển Nhi, chợt muốn cắn nuốt
Nhưng ngay khi cái miệng lớn này vừa tới, trong chớp mắt, Công Tôn Uyển Nhi cười duyên một tiếng.
Toàn thân nàng chợt có khí đen bạo phát, hình thành một cái miệng to tương tự, cắn nuốt lẫn nhau.
Cuộc chiến của hai người trực tiếp bạo phát ra, ở ngay bên trong khuê phòng nơi này!
Trong tiếng nổ lớn, lực trùng kích khuếch tán ra khắp nơi, giống như đất rung núi chuyển.
Cả gian phòng đều lay động kịch liệt.
Lực trùng kích từ chỗ mặt sàn bị vỡ ra, bạo phát quét ngang về bốn phía xung quanh.
Các tu sĩ ở bốn phía xung quanh vừa lao ra, mỗi người đều điên cuồng phun ra máu tươi, thân thể không tự chủ được lui về phía sau.
Tất cả đều lộ ra thần sắc thê thảm, đầy hoảng sợ cùng mê man.
Bọn họ thật sự không có cách nào lý giải được, rõ ràng là địa điểm thí luyện, nhưng vì sao sau khi tìm được lối ra, bước vào, lại có thể tiến vào một khuê phòng như thế.
Nơi đây thâm trầm quỷ dị.
Lúc này, bọn họ đều lộ ra thần sắc sợ hãi, thể xác và tinh thần đều lạnh lẽo.
Khí tức của Bạch Tiểu Thuần dao động.
Mọi chuyện biến hóa quá nhanh, khiến cho hắn căn bản không kịp suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều.
Chỉ có điều lúc này hắn có thể cảm nhận được, ở trong cơ thể Hầu Tiểu Muội, tồn tại hai tia hồn.
Một tia chính là tiểu cô nương kia.
Còn có một tia, bị áp chế nhưng không có bị xóa đi.
Đó chính là Hầu Tiểu Muội!
– Tiểu muội…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần vô cùng nóng nảy, nhưng lại không có cách nào.
Giờ khắc này, ở trong trùng kích này, thân thể hắn bị đẩy mạnh, lui về phía sau, trực tiếp lại va chạm vào trên vách tường phía sau.
Cùng lúc đó, những tiếng két két vang lên.
Những bức tường xung quanh lại xuất hiện từng vết nứt cực lớn, những vết nứt không ngừng lan tràn.
Bạch Tiểu Thuần bị trùng kích cuốn lên, đập vào bức tường, khiến cho bức tường phía sau lưng hắn nhất thời trực tiếp sụp xuống nổ vang!
Ở trong nháy mắt phát ra tiếng nổ, lộ ra cảnh tượng phía sau vách tường.
Đó là một… cầu thang mục nát, dường như có thể đi thông lên tầng trên!
Gần như khi cầu thang này vừa hiện ra, trong chớp mắt, từ trên mặt sàn khuê phòng thình lình nhóm người thứ ba chạy ra.
Trong nhóm người này có Đỗ Lăng Phỉ.
Còn có người thanh niên ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ nữa.
Nhưng ở trong nháy mắt khi hắn vừa xuất hiện, tốc độ kia lập tức bạo phát.
Trong tiếng nổ lớn, một khí thế khiến cho toàn bộ chiến thuyền này giống như đều chấn động, lại từ trên người của người thanh niên này xông thẳng lên trời.
Hơn nữa, khi khí thế kia bạo phát, thân thể hắn lại còn bị xé rách, giống như mặc một tầng da người vậy.
Lúc này theo thân thể bị xé rách, lộ ra một bóng người.
Đó là một gương mặt không giận tự uy, trong mắt giống như ẩn chứa tinh không thâm thúy.
Trên người hắn còn tản ra khí tức giống như Thiên Địa Chí Tôn vậy.
Đó chính là…
– Thiên Tôn!
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần chợt nổ vang ầm một tiếng.
Bên trong lòng hắn thấp thỏm kêu khổ.
Mặc dù trước đó hắn đã có suy đoán.
Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy, hắn không tự chủ được nghĩ đến một cái vỗ vào đầu của mình trước kia.
– Ta… Ta thật sự vỗ vào đầu Thiên Tôn?
Thời khắc này trong lòng Bạch Tiểu Thuần phức tạp đến cực hạn.
Một mặt hắn lo lắng cho Hầu Tiểu Muội, một mặt khác vì Thiên Tôn xuất hiện, khiến cho hắn cảm thấy tay của mình hình như cũng đau đớn…
Cái này khiến cho hắn lo lắng rầu rĩ mâu thuẫn, vô cùng bất an.
Cùng lúc đó, trong nháy mắt khi Thiên Tôn bạo phát ra khí thế, toàn thân lại hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng đến chỗ nữ tử đang ngồi ở bên bàn trang điểm, trong miệng còn hừ lạnh một tiếng,
– Quỷ Mẫu, cho rằng trốn ở vùng cấm tính mạng, có lão gia hỏa bất tử này che chở ngươi, bản Thiên Tôn sẽ không có biện pháp gì xử lý được ngươi sao?
Vừa nói xong, Thiên Tôn liền ra tay.
Thình lình có khí tức của toàn bộ thế giới Thông Thiên bạo phát ra.
Ở phía trước hắn mơ hồ xuất hiện hình ảnh thu nhỏ của thế giới Thông Thiên, vù vù lao thẳng đến chỗ Quỷ Mẫu!
Công Tôn Uyển Nhi cũng vậy, thoáng một cái nàng đã cùng Thiên Tôn liên thủ, xông về phía Quỷ Mẫu!
Tất cả những điều này diễn ra quá nhanh.
Trong nháy mắt chiếc bàn trang điểm lại nổ mạnh.
Bên trong khuê phòng này còn có gió bão quét ngang.
Tất cả những tu sĩ vừa hiện ra, tránh không kịp, nhất thời ở dưới trận gió bão này, ngay cả kêu một tiếng thảm thiết cũng không kịp phát, chớp mắt liền trở thành máu thịt, hình thần câu diệt!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









