Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 274 : Ánh Trăng Hoa (2) (c1366-c1370)
❮ sautiếp ❯Chương 1366: Ánh Trăng Hoa (2)
Tống Khuyết cũng không nhịn được nữa, ngửa mặt lên trời rống lớn vài tiếng, phát tiết cảm giác ủy khuất vô tận cùng muốn phát điên trong lòng hắn lúc này.
Hắn cảm thấy mình thật sự là tám đời làm chuyện xấu.
Nếu không, vì sao cả đời này lại gặp phải Bạch Tiểu Thuần trước mắt này.
Từ năm đó, khi lần đầu tiên gặp phải, cho đến hiện tại, hắn trước sau đều phải sống ở trong sự ủy khuất.
Giờ phút này trong tiếng gào thét, loại cảm giác phát điên cực kỳ mãnh liệt này, khiến linh lực của hắn vốn đã khô cạn, tâm tình không khống chế được, phun ra một ngụm máu tươi.
Toàn thân hắn lại trực tiếp chìm vào trong sự hôn mê.
– Tại sao lại hôn mê…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy rất đau đầu, Trương Đại Bàn cũng há hốc mồm.
Hắn thấy chột dạ.
Đồng thời hắn cũng không thể hiểu được, tại sao Tống Khuyết lại không chịu nổi trò đùa nho nhỏ như vậy…
– Đại sư huynh, sư huynh xem sư huynh làm hắn tức giận tới mức nào rồi kìa.
Ai… sư huynh cõng hắn đi.
Bạch Tiểu Thuần khoát tay chặn lại, thở dài.
Trương Đại Bàn lộ ra vẻ mặt cầu xin.
Hắn đầy bất đắc dĩ.
Chỉ là lúc này hắn vẫn còn đang vô cùng kinh ngạc.
Ở trong ký ức của hắn, Tống Khuyết không phải là cái dạng này mới đúng.
Lúc này ở trong sự phiền muộn, hắn đỡ Tống Khuyết dậy, cõng trên lưng, trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, vì sao ngươi vừa nói là hắn lại hôn mê? Trước đây hắn đã từng ngất xỉu sao?
– Đúng vậy, Khuyết Nhi hài tử này chắc hẳn ở Man Hoang gặp chuyện thương tâm.
Cho nên mỗi lần chịu sự kích thích, sẽ ngất đi.
Không có việc gì đâu… Tối đa ba ngày hắn sẽ tỉnh lại.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, vội vàng kết thúc đề tài này.
Hắn dẫn theo Trương Đại Bàn cùng Tôn Ngô đầy thần sắc kinh ngạc, lao thẳng về phía xa.
Theo mấy người bay ở trong đầm lầy này, thời gian chậm rãi trôi qua.
Mười ngày trôi qua rất nhanh.
Đầm lầy nơi này cũng đã sắp tới điểm cuối.
Cơ hồ có thể thấy được bình nguyên vô tận phía xa.
Bầu trời vẫn ảm đạm.
Mặc dù mặt đầm lầy yên tĩnh, nhưng dọc theo con đường này, Bạch Tiểu Thuần cũng có thu hoạch.
Trong tay hắn lúc này cầm một hạt giống.
Loại hạt giống màu xanh lục này tản ra từng hàn khí.
Nắm nó trong tay, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều băng hàn.
Vào mấy ngày trước, hắn ở bên trong đầm lầy đã nhìn thấy được hạt giống của một đóa hoa.
Đó là một đóa hoa có múi giống như ánh trăng, nửa héo rũ một mình sinh trưởng ở bên trong đầm lầy, rất rõ ràng.
Nhưng khi Bạch Tiểu Thuần tiếp cận nó, đóa hoa này dường như có linh trí riêng của mình, rốt cuộc nhanh chóng lún xuống, giống như muốn tránh né.
Khi Bạch Tiểu Thuần tò mò đi qua, bông hoa này còn tản ra từng hàn khí kinh người.
Hàn khí này có chút tương tự với Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết Bạch Tiểu Thuần đang tu luyện.
Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc.
Cuối cùng hắn tốn một chút khí lực, lấy được đóa hoa này, nó lại héo rũ, trở thành một hạt giống như thế.
Sau khi nghiên cứu, Bạch Tiểu Thuần phát hiện, ở trong quá trình nở rộ đóa hoa này lại có thể hấp thu hàn khí tám phương.
Chỉ có điều trong đầm lầy này không có nhiều hàn khí lắm.
Đóa hoa này hiển nhiên không sinh trưởng tốt.
– Sau này nghiên cứu một chút, có lẽ có thể có giúp đỡ đối với hàn khí của ta.
Cứ gọi nó là hoa ánh trăng.
Bạch Tiểu Thuần thu hồi hạt giống này, dẫn theo đám người Trương Đại Bàn tiếp tục đi về phía trước.
Trên đoạn đường này bọn họ dần dần nhìn thấy được rất nhiều thi thể.
Những thi thể này có khi là của ba mạch khác, cũng có khi là đến từ Tinh Không Đạo Cực Tông.
Tất cả những điều này, khiến cho trong lòng Trương Đại Bàn, Tôn Ngô cùng với Bạch Tiểu Thuần đều có chút nặng nề.
Tống Khuyết đã sớm tỉnh lại.
Hắn vốn vẫn đen mặt.
Nhưng theo thời gian trôi qua, theo rất nhiều thi thể hắn thấy được ở bên trong đầm lầy, thần sắc của hắn cũng nhiều lần biến hóa.
– Đây rốt cuộc là một địa điểm thí luyện thế nào vậy…
Nghi vấn này hết lần này tới lần khác hiện lên ở trong đầu của mọi người.
Đám người Tôn Ngô cũng biết rất rõ, nếu không phải là có Bạch Tiểu Thuần ở đây, bọn họ kiên quyết không có khả năng một mình bước ra khỏi khu vực đầm lầy này…
– Có lẽ cái gọi là địa điểm thí luyện, trọng điểm không phải là lựa chọn đệ tử Thiên Tôn, mà là… tìm được lối ra!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm thì thào.
Chính xác mà nói, hắn đi tới địa điểm thí luyện này đã gần hai tháng.
Hai tháng nay, hắn đã hoàn toàn đoán được, tu sĩ Nguyên Anh tầm thường căn bản rất khó rời khỏi chỗ khu vực này.
Cũng chỉ có những tu sĩ Nguyên Anh đại viên mãn mới có khả năng dựa vào chiến lực cùng vận khí của mình, đi ra khỏi khu vực, tiến vào trong một khu vực khác.
Như vậy chỉ cần vừa phân tích, Bạch Tiểu Thuần lại có đáp án… Nếu thật sự muốn thu lấy đệ tử, hoàn toàn không nhất thiết phải tiến hành thí luyện nguy hiểm như vậy.
Đáp án lại được miêu tả sinh động như vậy…
– Mục đích của Thiên Tôn là muốn khiến người ta tìm ra lối ra của nơi này…
– Như vậy… nếu như điều phán đoán này thành lập,… bản thân Thiên Tôn không có đáp án.
Nếu không… địa điểm thí luyện này… đối với Thiên Tôn mà nói, có thể cũng là xa lạ!
– Cái gọi là thí luyện, căn bản là một lần phái rất nhiều kẻ bị vứt bỏ, thay hắn giăng một tấm lưới lớn, tìm kiếm lối ra mà hắn muốn!
– Thậm chí nếu phân tích như thế, trong lòng Thiên Tôn muốn giữ bí mật chuyện này, cho nên mới sử dụng việc thu đồ đệ làm ngụy trang… Dụ người đến đây!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cảm thấy kinh hãi.
Sắc mặt hắn cũng trở nên khó coi.
Chỉ có điều chuyện này chỉ là phân tích của hắn.
Bạch Tiểu Thuần cũng không biết cuối cùng có chính xác hay không.
Nhưng bất kể như thế nào, địa điểm thí luyện này nguy hiểm.
Dọc theo con đường này, ở sa mạc, ở trong đầm lầy, Bạch Tiểu Thuần đều nhìn thấy mà giật mình.
Nếu không có phương pháp Thần Sát của hắn, sợ là nguy hiểm ở trong đầm lầy này sẽ mãnh liệt hơn rất nhiều so với hiện tại.
Những điều Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới, trên thực tế cũng là những nghi ngờ trong lòng những người giờ khắc này còn sót lại trong địa điểm thí luyện.
Hiện tại, bên trong địa điểm thí luyện vốn hơn một nghìn người, đã sớm chết hơn một nửa.
Phân nửa còn sót lại này, mỗi người đều tâm cơ thâm trầm.
Mắt thấy trình độ nguy hiểm của địa điểm thí luyện này vượt quá sức tưởng tượng, bọn họ làm sao có thể không nghĩ tới manh mối bên trong.
Chỉ là cho dù nghĩ đến, cũng hoàn toàn không có một chút tác dụng nào… Rất hiển nhiên, chỉ có tìm được lối ra.
Nếu không, mọi người ở chỗ này đều sẽ đi từng bước một về phía cái chết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1367: Chia Rẽ Bọn Họ! (1)
Cho dù cường hãn giống như Bạch Tiểu Thuần, trong lòng cũng có chút áp lực.
Nơi đầm lầy này nhìn như yên tĩnh, nhưng hắn biết, đây chỉ là mặt ngoài.
Có nhiều lần, hắn mơ hồ cảm nhận được ở sâu bên trong đầm lầy này, cất giấu vài đạo thần thức khiến cho hắn cũng phải kinh hãi.
Sau khi vài đạo thần thức này đảo qua chỗ hắn, dù không có lộ ra sự thù địch, nhưng lại khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ.
Cho dù mình có phương pháp Thần Sát, ở trong này, cũng đều tồn tại nguy cơ sinh tử.
– Ở đây… Rốt cuộc là chỗ nào vậy?
Thời điểm trong lòng Bạch Tiểu Thuần đang suy đoán, bọn họ cuối cùng cũng đi ra khỏi chỗ đầm lầy này, bước vào trong một mảnh bình nguyên vô tận.
Bên trong bình nguyên, tiếng gió thổi gào thét, phát ra những tiếng xào xạc.
Chỉ có thể nhìn đến cỏ xanh giống như sóng biển ở trong gió nhấp nhô.
Thỉnh thoảng, có thể thấy trên mặt đất có một vài hài cốt bị ăn sạch sẽ…
Tất cả những điều này, khiến cho Trương Đại Bàn cùng Tống Khuyết, còn có Tôn Ngô đều hãi hùng khiếp vía.
Hình như từ trên vài hài cốt này, cũng có thể thấy được dấu hiệu khủng khiếp của bình nguyên này.
Lại qua mười ngày, thời điểm Bạch Tiểu Thuần dẫn theo đám người Trương Đại Bàn bay nhanh ở trên bình nguyên này.
Bỗng nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần chợt biến đổi.
Hắn chỉ cảm thấy một sát ý mãnh liệt chợt bay lên.
Sát khí này nồng đậm, thậm chí khiến cho không khí cũng trở nên lạnh lẽo hơn rất nhiều.
Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu lên, thân thể còn lui về phía sau.
Giọng điệu cấp bách la lên.
– Đại sư huynh, ba người các ngươi lập tức rời khỏi đây, không cần phải để ý tới ta!
Gần như trong chớp mắt khi lời nói của Bạch Tiểu Thuần truyền ra, trên trời cao của bình nguyên phía xa truyền đến tiếng sấm sét vang trời.
Có hai gương mặt cực lớn đồng thời hiện lên.
Chính là… Vân Lôi Song Tử!
Khi nhìn thấy gương mặt cực lớn của Vân Lôi Song Tử trên trời cao, trong lòng Bạch Tiểu Thuần chợt tràm xuống.
Bắt đầu từ khi hắn tiến vào địa điểm thí luyện này, lại cùng Vân Lôi Song Tử này nhiều lần ma sát.
Lúc này đối phương cuối cùng song tử cùng tồn tại.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút nhức đầu.
Thời điểm hắn lui ra phía sau, hắn lập tức bảo đám người Tôn Ngô nên rời đi trước.
– Bạch Tiểu Thuần, lần này ngươi nhất định phải chết!
Trên trời cao, Vân Lôi Song Tử truyền ra tiếng gầm thét giống như thiên lôi vậy.
Trong nháy mắt hai gương mặt này lại hóa thành hai bóng người.
Một người trong đó lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Một người khác lại xông về phía đám người Trương Đại Bàn.
Hiển nhiên, bọn họ không chỉ muốn giết chết Bạch Tiểu Thuần ở chỗ này, còn muốn Trương Đại Bàn cùng đám người Tống Khuyết được Bạch Tiểu Thuần được một đường bảo vệ ở phía sau, đều sẽ diệt sạch.
Tất cả những điều này đều phát sinh chỉ trong chớp mắt.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Vân Lôi Song Tử tách ra, trong lòng thầm lo lắng.
Hắn biết đám người Trương Đại Bàn không có cách nào chạy trốn.
Vì vậy tay áo hắn vung lên, trực tiếp thu ba người vào bên trong túi trữ vật.
Trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần thu ba người Trương Đại Bàn đi, Vân Lôi Song Tử ở trên trời cao, trong mắt có hàn quang bùng lên.
Thật ra giữa hai người bọn họ cùng Bạch Tiểu Thuần đã kết thù kết oán quá sâu!
Cho dù trước đây Bạch Tiểu Thuần vận dụng phương pháp Thần Sát, chấn động Vân Lôi Tử.
Nhưng hôm nay hai người tập trung ở một chỗ, có lo lắng vô hạn, cũng chuẩn bị sẵn sàng, lúc này hoàn toàn không có một chút do dự nào.
Vân Lôi Song Tử lập tức lại ra tay.
Trong đó vị đệ đệ trong Vân Lôi Song Tử, hắn am hiểu tốc độ, vừa ra tay là toàn thân giống như xuyên qua hư vô, lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần.
Một vị Vân Lôi Tử Thiên Nhân trung kỳ đỉnh phong khác lại phất tay.
Vô số thiên lôi tia chớp ầm ầm ầm biến ảo.
Thình lình ở giữa không trung hội tụ thành một con bàn tay tia chớp cực lớn, chộp về phía Bạch Tiểu Thuần!
– Chết!
Hai người gần như đồng thời mở miệng, âm thanh truyền khắp tám phương.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy rất đau đầu, còn hãi hùng khiếp vía.
Hắn cảm giác nguy cơ mãnh liệt dâng lên.
Hắn chợt lui về phía sau.
Hắn cũng không kịp suy nghĩ nhiều, hai tay chợt bấm quyết, ở trước người vung lên.
– Đầm nước!
Những lời này vừa thốt ra, nhất thời bình nguyên nơi này lập tức đã bị hơi nước tràn ngập.
Chỗ bình nguyên dường như đã trở thành đầm lầy.
Tám phương ở trong một mảnh hỗn độn.
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần lại vang vọng.
– Quốc gia!
Ở trong tiếng nổ lớn, dường như thế giới cũng bị vỡ ra.
Vân Lôi Song Tử biến sắc.
Hai người vốn tưởng rằng, trước đó khi Bạch Tiểu Thuần giao chiến với bọn họ, đã vận dụng tất cả thuật pháp.
Nhưng bọn họ lại không nghĩ rằng, lại còn có phương pháp xa lạ đánh xuống.
bọn họ còn ở trong đầm nước bốn phía xung quanh, cảm nhận được một nguy cơ.
Cùng lúc đó, thiên địa ầm ầm ầm nổ vang.
Từ bên trong đầm nước phía dưới, đột nhiên lại dâng lên từng những cái gai sắc bén như dời núi lấp biển, nổ khắp tám phương.
Đồng thời những cái gai sắc này biến thành từng cái móng tay, từng cái chân lớn, hung hãn lao ra, phát ra rít gào vang vọng.khiến cho người ta đinh tai nhức óc
Ầm.
Một tiếng động vang lên.
Cái chân lớn liền trực tiếp hạ xuống, giống như trời cao sụp xuống, hình thành khí thế mạnh mẽ, khiến cho Vân Lôi Song Tử hoàn toàn biến sắc.
Vân Lôi Tử am hiểu tốc độ, đứng mũi chịu sào, trực tiếp phun ra máu tươi.
Thân thể hắn chợt lui về phía sau.
Một vị Vân Lôi Tử khác thi triển ra vô số tia chớp.
Lúc này trong tiếng gầm nhẹ, hắn toàn lực thi pháp.
Chớp mắt một cái, chân lớn này lại cùng bàn tay do những tia chớp ở bốn phía xung quanh hình thành, va chạm tới nhau.
Trời cao chấn động.
Mặt đất xuất hiện từng vết nứt.
Bàn tay tia chớp tan vỡ từng tầng.
Đồng thời, chân lớn hạ xuống bên trong đầm nước này tuy cường hãn vô cùng.
Nhưng dù sao đối mặt chính là Vân Lôi Song Tử đã vượt qua đám người Trần Hạ Thiên.
Lúc này hắn cũng trở nên mơ hồ không rõ ràng, cho đến biến mất.
Theo đầm nước và quốc gia biến mất, bóng người Bạch Tiểu Thuần đã như điện chớp, nhanh chóng lui lại.
Trong chớp mắt hắn lao về phía xa.
Trong lòng hắn biết rất rõ, một mình Vân Lôi Tử, mình có thể chiến thắng, nhưng đối phương có hai người liên thủ, ở dưới tình huống mình không thể khống chế được Thần Sát, phần thắng không lớn.
Lúc này mượn quốc gia ngăn cản đầm nước, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, đã hiện ra ở phía chân trời.
– Cũng để cho ngươi nhấm nháp một chút, thống khổ khi bị đuổi giết!
Vân Lôi Song Tử cắn răng, trong mắt lộ ra sát ý mãnh liệt.
Hai người hít một hơi thật sâu, rốt cuộc hai bên chợt tới gần.
Trong phút chốc, bọng họ giống như dung hợp lại với nhau, từ hai đạo cầu vồng hóa thành một đạo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1368: Chia Rẽ Bọn Họ! (2)
Tốc độ của bọn họ cũng giống như sét đánh, ở trong tiếng sóng âm chói tai, lao thẳng đến truy kích Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn kỹ, trên thực tế hai người dung hợp, không phải là ở mức độ sâu, mà đơn giản là dung hợp cùng một chỗ có thể tách ra bất cứ lúc nào.
Nhưng cho dù là như vậy, cũng khiến cho tốc độ của bọn họ vượt ra khỏi cực hạn của Thiên Nhân trung kỳ, rất gần với… Thiên Nhân hậu kỳ!
Điều này càng làm cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần thêm khẩn trương.
Lần này, trong sự truy kích, Vân Lôi Song Tử còn không ngừng dung hợp.
Càng là dung hợp, tốc độ cùng khí tức của hắn lại càng khiến cho da đầu Bạch Tiểu Thuần tê dại.
– Khi dễ người!
– Đấu mắt, hai người này khi dễ ta.
Hiện tại một mình đánh không lại ta ta, lại cùng nhau ra truy sát!
– Cửu Thiên Vân Lôi Tông, các ngươi khinh người quá đáng.
Tim Bạch Tiểu Thuần vẫn đập thình thịch.
Mắt thấy đối phương đuổi kịp trong chớp mắt, hắn lập tức lại triển khai Bất Tử Cấm.
Thoáng cái tốc độ của hắn lại tăng mạnh.
Trong lúc hắn bay nhanh, phía sau lưng hắn phát ra những tiếng nổ lớn.
Vân Lôi Song Tử đang dung hợp, không ngừng ra tay.
Từ xa nhìn lại, chỉ thấy từng thiên lôi ầm ầm ầm đánh xuống ở phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần, không ngừng nổ tung.
Mỗi lần nổ tung đều hình thành vô số khí đen khuếch tán bốn phía xung quanh.
Chỉ cần bị khí đen kia bao trùm, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần sẽ chậm xuống không ít.
Cùng lúc đó, tốc độ của Vân Lôi Song Tử trước sau lại vẫn kinh người.
– Cái đó… Vân Lôi đạo hữu, các ngươi không nên quá đáng quá.
Ta còn có đòn sát thủ chuyên môn đối phó với các ngươi.
Một khi sử dụng, bản thân ta cũng sợ hãi.
Mắt thấy Vân Lôi Song Tử truy kích không ngừng, khí thế càng lúc càng mạnh, Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, vội vàng mở miệng nói.
Nhưng Vân Lôi Song Tử chỉ hừ lạnh một tiếng, vẫn truy sát.
Sát khí của hắn còn vô cùng mãnh liệt.
Lúc này thiên lôi đánh xuống.
Thoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần triển khai Hám Sơn Chàng, trực tiếp tránh thiên lôi phía sau.
Hắn lại thi triển Bất Tử Cấm.
Dựa vào thân thể cường hãn của hắn, hắn chạy ra khỏi phạm vi của thiên lôi.
Nhưng khẩn trương cùng lo lắng trong lòng của hắn đã rất mãnh liệt.
Thật sự trước đó, dưới đầm nước và quốc gia, hắn đã nhìn thấu.
Sau khi ở cùng một chỗ với Vân Lôi Song Tử này, hắn đã hiểu bọn họ thực tại quá mức cường hãn.
Hắn cũng rất rõ ràng, càng dung hợp, bọn họ lại càng kinh người.
– Cứ tiếp tục như thế nữa sẽ không ổn.
Phải nghĩ biện pháp ngăn cản bọn họ dung hợp… Đáng chết, Vân Lôi Song Tử này tu luyện công pháp gì, lại có thể một người biến thành hai người.
Ngăn cản dung hợp… Chia rẽ bọn họ… Ừ?
Với nguy cơ trước mắt, Bạch Tiểu Thuần mắt nhìn đối phương đã rút ngắn khoảng cách, hắn vắt hết óc suy nghĩ.
Bỗng nhiên ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.
– Chia rẽ?
Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên kích động.
Hắn hít một hơi thật sâu, vừa duy trì tốc độ, vừa len lén lấy ra một ít đan chia tay.
Hắn lập tức vỗ trán một cái, nhất thời phi toa lại gào thét ra.
Hắn giấu bí pháp đan dược sử dụng giấu ở bên trong phi toa, ném mạnh ra một cái.
Phi toa này lại lao thẳng đến chỗ Vân Lôi Song Tử.
Cùng lúc đó, trong miệng Bạch Tiểu Thuần còn truyền ra âm thanh.
– A, Vân Lôi đạo hữu, cái phi toa này là các người.
Ai nha, lúc trước trong lúc vô ý ta nhặt được, thấy nó chỉ là đồ bỏ, lại là của các ngươi, ta trả lại cho các ngươi.
Bạch Tiểu Thuần vừa nói lời này ra khỏi miệng, cho dù là Vân Lôi Song Tử, cũng có chút sửng sốt.
Dù thế nào, bọn họ cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần trước đây rõ ràng đều là một phong thái bộ cường giả thiên hạ bằng nửa con mắt vậy.
Nhưng lúc này hắn lại có thể nói ra những lời lẽ như vậy.
Nhưng trong nháy mắt ngay khi bọn họ đang sửng sốt, Bạch Tiểu Thuần chợt bấm quyết, gầm khẽ một tiếng.
– Bạo!
Tiếng sấm chợt vang lên ngập trời.
Thời điểm phi toa này đến gần Vân Lôi Song Tử, lại chợt nổ tung, hình thành phạm vi trùng kích lớn, nhất thời nhấn chìm bóng dáng của Vân Lôi Song Tử ở bên trong.
Trong lúc tự bạo, đồng thời, đan chia tay bên trong cũng nổ mạnh, hình thành một mảnh sương mù màu đen khuếch tán ra khắp nơi.
Bạch Tiểu Thuần không do dự, cũng không liếc mắt nhìn một cái, đã tăng nhanh tốc độ bay nhanh chạy trốn.
Trong chớp mắt khi hắn vừa tăng nhanh, một đạo thiên lôi màu tím liền trực tiếp từ trong sương mù màu đen do phi toa này tan vỡ, lao ra.
Bên trong thiên lôi chính là Vân Lôi Song Tử, sắc mặt bọn họ khó coi, trong mắt có sát khí mạnh hơn.
– Giấu diếm độc dược? Chút tài mọn! Trong lúc lão phu dung hợp, vạn độc bất xâm!
Hai người đồng thời mở miệng, rõ ràng là thanh âm bất đồng, nhưng lại dung hợp với nhau, rất quỷ dị.
Thời điểm truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, giống như có thể khiến cho thần hồn dao động, khiến cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi.
Hắn cảm nhận được Vân Lôi Song Tử này hình như mạnh hơn so với trước đây.
Chỉ có điều hắn dung hợp, giống như không có cách nào hoàn thành trong nháy mắt.
Lúc này vẫn đang dung hợp.
Dường như còn cần một ít thời gian nữa mới có thể hoàn toàn quy nhất.
– Đan chia tay không có hiệu quả? Chẳng lẽ chỉ có tác dụng đối với nam nữ.
Đối với bọn họ lại vô hiệu sao? Lại hoặc là số lượng quá nhỏ?
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, cố tình quay đầu lại đi đánh một trận.
Nhưng hắn mơ hồ có một loại trực giác, đối phương song tử dung hợp thong thả.
Điều này rất rõ ràng chính là sơ hở.
Nếu như thật tồn tại, như vậy đổi lại là hắn, cũng sẽ không dễ dàng để lộ ở trước mặt đối thủ.
– Nhất định có bẫy!
Bạch Tiểu Thuần không dám đi đánh cược.
Hắn cắn chặt răng, cắm đầu bay nhanh, tiếp tục bỏ chạy.
Mà phía sau hắn, Vân Lôi Song Tử lúc này đều nhíu mày, nhìn nhau.
Bọn họ cảm thấy có chút tiếc nuối khi Bạch Tiểu Thuần không quay đầu lại, xông tới chiến đấu.
Thật sự giống như tình cảnh Bạch Tiểu Thuần phán đoán.
Đây là do hai người bọn họ cố ý lộ ra kẽ hở.
Trên thực tế… Dung hợp đối với hai người bọn họ chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Chỉ có điều, loại dung hợp trình độ sâu này, Vân Lôi Tử không có cách nào kiên trì được thời gian quá lâu.
Cho nên mới có sách lược dẫn dụ Bạch Tiểu Thuần xông tới chiến đấu.
– Cho dù Bạch Tiểu Thuần này có khôn khéo đi nữa, ngày hôm nay cũng phải chết không thể nghi ngờ!
Vân Lôi Song Tử đồng thời hừ lạnh, tốc độ lại bạo phát.
Trong tiếng nổ lớn, hắn từng bước kéo gần khoảng cách cùng Bạch Tiểu Thuần.
Cứ như vậy, bọn họ cùng Bạch Tiểu Thuần một trước một sau lao nhanh ở trên bình nguyên này…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1369: Ca Ca, Chúng Ta Không Thích Hợp. (1)
Rất nhanh, một ngày một đêm trôi qua…
Lực lượng thân thể Bạch Tiểu Thuần cường hãn, khả năng khôi phục sức khỏe lại không tầm thường.
Bởi vậy trong lúc bỏ chạy, trước sau hắn vẫn duy trì tốc độ nhanh chóng.
Lúc quay đầu lại ném ra một nắm đan chia tay.
Hắn cũng không quan tâm có thể đánh tới Vân Lôi Tử hay không, trực tiếp cho phát nổ, hình thành mảng lớn sương mù màu đen…
– Nãi nãi của ngươi.
Ta cũng không tin, đan chia tay của ta lại không có hiệu quả nhất định gì đối với bọn họ!
Bạch Tiểu Thuần rất không cam lòng, không ngừng ném đan chia tay…
– Hắn cứ chạy tiếp như thế, sẽ không có tiêu hao sao?
Vân Lôi Tử nhíu mày.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần còn đang bay nhanh ở phía trước mặt, hai người Song Tử nhìn nhau một cái.
– Không thể trì hoãn được nữa!
Bọn họ hít một hơi thật sâu, đang muốn có quyết định dựa theo phán đoán hoàn toàn dung hợp.
Nhưng vào lúc này, thần sắc hai người đột nhiên thoáng động, chợt nhìn về phía trời cao ngoài xa.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng lập tức phát hiện ra.
Hắn thở hổn hển, nhìn lại.
Ngay lập tức hắn liền thấy trên trời cao phía xa, hiện ra một gương mặt cực lớn.
Gương mặt này mơ hồ, khí đen lượn lờ.
Duy nhất chỉ có mắt mang theo sự thâm trầm, đang nhìn về phía ba người.
– Thiên Quỷ Tử!
Vân Lôi Song Tử nhướng mày, vẫn duy trì tốc độ truy kích, tiến tới gần về phía Bạch Tiểu Thuần.
Thiên Nhân xuất hiện ở trên chiến trường này thật sự là Thiên Quỷ Tử.
Hắn vốn ở nơi trên bình nguyên này tìm kiếm tu sĩ nam mạch của hắn, lại nhận thấy được nơi đây có sóng dao động.
Hắn lập tức nhìn lại.
Cũng chỉ đưa thần thức đảo qua, hắn lại lập tức thu hồi.
Không chút chậm trễ, gương mặt cực lớn của hắn ở trên trời cao lập tức tính đi xa.
Hắn thấy, Tinh Không Đạo Cực Tông cùng Cửu Thiên Vân Lôi Tông ma sát.
Điều này không có quan hệ gì với hắn.
Hắn không cần thiết đi trợ giúp bất kỳ bên nào.
Mắt thấy Thiên Quỷ Tử rời đi, Vân Lôi Song Tử thở phào nhẹ nhõm.
Mục tiêu của bọn họ là Bạch Tiểu Thuần.
Nếu Thiên Quỷ Tử ra tay, hiển nhiên ngày hôm nay bọn họ sẽ không có cách nào đánh chết.
Bạch Tiểu Thuần
Chỉ là Thiên Quỷ Tử còn muốn chạy, nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Thiên Quỷ Tử, mắt hắn nhất thời sáng lên, lập tức hô to.
– Thiên Quỷ đạo bằng hữu dừng chân.
Nam mạch các ngươi có một thiên kiêu là Tôn Ngô có đúng hay không…
Thiên Quỷ Tử vốn đã muốn rời đi.
Nhưng sau khi nghe được những lời này, bước chân của hắn chợt dừng lại.
Trên trời cao, trong phút chốc gương mặt cực lớn của hắn bạo phát ra u quang càng lộ vẻ âm trầm.
Hắn lập tức nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Gần như ngay thời điểm hắn nhìn qua, Bạch Tiểu Thuần lập tức vỗ vào túi đựng đồ, thả ba người Tôn Ngô cùng với Trương Đại Bàn, còn có Tống Khuyết ra.
– Thiên Quỷ Tử đạo hữu, Tôn Ngô tông ngươi trước đây gặp nguy cơ, ta ra tay cứu giúp.
Phần nhân tình này, Long Đằng Quỷ Hải Tông các ngươi có nhận hay không!
Thiên Quỷ Tử sửng sốt, trong mắt có chút do dự.
Tôn Ngô là thiên kiêu nam mạch.
Bạch Tiểu Thuần cứu hắn, chuyện này đối với nam mạch mà nói, thật sự là nhân tình.
Nếu như đổi lại ở thời điểm khác, Thiên Quỷ Tử có thể gật đầu.
Chỉ là hiện tại biết rõ ràng Vân Lôi Song Tử có thể dung hợp bất cứ lúc nào, Bạch Tiểu Thuần có phần yếu thế, Thiên Quỷ Tử suy nghĩ, cho dù có thêm mình đi nữa, sợ cũng không phải là đối thủ của Vân Lôi Tử sau khi dung hợp.
Điều ày khiến cho hắn do dự.
Cùng lúc đó, Vân Lôi Song Tử nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, biến sắc.
Hai người gần như đồng thời mở miệng.
– Thiên Quỷ Tử, đây là ân oán riêng tư giữa chúng ta cùng Bạch Tiểu Thuần này.
Vẫn mong ngươi không cần tham dự.
Sau này ta sẽ chuẩn bị một phần hậu lễ đưa tiễn!
Gần như ở trong nháy khi Vân Lôi Song Tử mở miệng, trong mắt Thiên Quỷ Tử đã lộ ra quyết đoán.
Tay phải hắn chợt giơ lên, chộp về phía cả ba người Tôn Ngô cùng với Trương Đại Bàn, Tống Khuyết.
Trong miệng còn truyền ra âm thanh lệ quỷ yếu ớt.
– Bạch đạo hữu, ngươi cứu Tôn Ngô một người của tông ta.
Ngày hôm nay, ta cứu hai người của tông ngươi.
Không chỉ cứu, ta còn bảo vệ bọn họ an toàn ở bên tron địa điểm thí luyện này, coi như trả lại phần ân tình ngươi đã cứu người.
Nghe Thiên Quỷ Tử nói vậy, Bạch Tiểu Thuần nở nụ cười khổ.
Hắn biết Thiên Quỷ Tử này không có khả năng vô duyên vô cớ giúp mình.
Chỉ có điều Trương Đại Bàn cùng Tống Khuyết cũng không thể trước sau vẫn luôn ở bên trong túi trữ vật.
Lúc này bọn họ có thể được Thiên Quỷ Tử che chở, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần yên tâm hơn một ít.
Tay áo hắn vung lên.
Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần truyền âm cho Trương Đại Bàn cùng Tống Khuyết, căn dặn một phen.
Ở trong sự lo lắng của hai người, ở dưới sự phối hợp của Bạch Tiểu Thuần, ba người Tôn Ngô lập tức đã bị Thiên Quỷ Tử cách không mang đi.
Hoàn toàn không có một chút dừng lại nào, Thiên Quỷ Tử cuốn theo ba người Tôn Ngô, bay nhanh đi xa.
Ở trong nháy mắt khi Thiên Quỷ Tử rời khỏi đây, trong mắt Vân Lôi Song Tử có hàn quang lóe lên, hai người đang lúc dung hợp, lúc này tâm niệm tương thông.
Gần như trong chớp mắt, thân thể của bọn họ rốt cuộc ở giữa không trung, nhanh chóng tiến hành dung hợp cuối cùng!
Thân thể của bọn họ vốn là một người bên trái lớn, phía bên phải héo rũ, và một người khác phía bên phải lớn, bên trái héo rũ.
Lúc này hai người dung hợp.
Mắt thường cũng có thể thấy được, rốt cuộc bọn họ từ hai người hóa thành một người!
Nơi dung hợp với nhau, chính là bộ phận khô héo ở trên thân thể của Vân Lôi Song Tử.
Cũng chỉ trong thời gian một lần hít thở, một khí thế kinh thiên động địa chấn động lên, lướt ngang qua bốn phía xung quanh, hình thành một gió bão dường như muốn liên tiếp thiên địa.
Gió này hung bạo với kích thước chừng nghìn trượng, dồi dào vô tận.
Có thể thấy vị trí trung tâm của gió bão, lúc này thình lình có một vị đang đứng… Thân thể hắn vô cùng khôi ngô, giống như đại hán tiên ma!
Thân thể đại hán này cao to uy mãnh, trong mắt lấp lánh có thần, giống như không giận tự uy.
Đồng thời, một mái tóc tối tăm thả dài gió phiêu diêu, khiến cho thần thái trong mắt hắn cũng trở nên âm u.
Toàn thân từ trên xuống dưới, tản ra một sự tà mị không có cách nào hình dung!
Hư vô ở bốn phía xung quanh lúc này dường như đều run rẩy, xuất hiện từng vết nứt.
Hình như không có cách nào chịu đựng được uy áp tản ra từ trên người đại hán này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1370: Ca Ca, Chúng Ta Không Thích Hợp. (2)
Thậm chí hắn ý chí mạnh mẽ, chỉ một động tác ngẩng đầu, lại lập tức khiến cho thiên lôi cuồn cuộn.
Thiên địa ở bên trong tám phương, ý chí của Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc trong nháy mắt lại bị đuổi ra.
Mạnh mẽ!
Mạnh tới mức phi thường!!
Ở trong cảm nhận Bạch Tiểu Thuần, sau khi Vân Lôi Tử này dung hợp, tu vi đã vượt qua Thiên Nhân trung kỳ, đạt tới Thiên Nhân hậu kỳ.
Thậm chí rất gần với… Thiên Nhân đại viên mãn!
Vào giờ phút này uy áp đến từ trên người đối phương khiến cho toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều chấn động mãnh liệt, hơi thở dồn dập.
Càng không nói tới thân thể nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng trong nháy mắt ngay khi hắn lui ra phía sau, Vân Lôi Tử đạt tới trạng thái hoàn chỉnh, khóe miệng lộ ra một tia châm chọc.
Gần như khi biểu tình châm chọc này vừa hiện lên, hắn bước ra một bước.
Nhất thời thiên địa ở dưới chân hắn, giống như ép đất thành một tấc.
Một bước hạ xuống, thình lình lại ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
Tay phải hắn giơ lên, vung mạnh lên.
Đây chỉ là vung lên tùy ý, lại lập tức có một lực tịnh diệt ngập trời, hóa thành từng hồ quang màu đen, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Da dầu của Bạch Tiểu Thuần cũng muốn nổ tung.
Da thị toàn thân hắn dường như đều đang thét chói tai.
Hắn bấm quyết toàn lực ngăn cản.
Ầm ầm.
Tiếng va chạm nhất thời vang vọng rung trời.
Khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi.
Thân thể giống như con diều bị đứt dây, rốt cuộc bị lực Vân Lôi Tử vung lên, trực tiếp đánh ra ngoài nghìn trượng.
– Sau khi gia hỏa này dung hợp, rốt cuộc cường hãn đến như vậy!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên.
Sau một đòn vừa rồi kia, nếu không phải là thân thể hắn cường hãn vô cùng, sợ rằng đã sớm tan vỡ diệt vong.
Trong lòng hắn cũng đang âm thầm may mắn.
Vừa rồi mình chỉ sử dụng đan chia tay, mà không đi sử dụng Phát Tình Đan.
Nếu không sẽ thật sự nguy hiểm…
Lúc này không đợi hắn đứng vững, âm thanh của Vân Lôi Tử đã vang vọng ở bên trong tám phương thiên địa.
– Bạch Tiểu Thuần, ta nói ngày hôm nay ngươi chết, ngươi tuyệt đối không thể sống quá ngày mai!
Giọng nói này giống như tuyết rét đậm, hạ xuống bốn phía xung quanh.
Đồng thời, Vân Lôi Tử lại đi ra một bước.
Trong phút chốc, trực tiếp đuổi kịp Bạch Tiểu Thuần, đang muốn ra tay.
Nhưng ngay khi câu nói kia từ trong miệng hắn truyền ra, chớp mắt, bỗng nhiên, Vân Lôi Tử biến sắc.
Trong miệng của hắn lại có thể truyền ra âm thanh thứ hai!
– Ca ca, hai chúng ta không thích hợp.
Miễn cưỡng ở cùng một chỗ, sẽ không có hạnh phúc!
Lời lẽ không giải thích được từ trong miệng Vân Lôi Tử nói ra.
Sau đó, trong một chớp mắt này, thân thể hắn lại chợt rung động vài cái, vốn hoàn mỹ dung hợp thân thể, lại có thể… Xuất hiện trùng điệp ảnh, có thể thấy, hình như này Vân Lôi Song Tử trong đệ đệ, đang dùng toàn lực muốn từ nơi này dung hợp trong tách ra.
Thậm chí ở một cái chớp mắt này, biểu tình Vân Lôi Tử cũng nhanh chóng biến hóa.
Đầu tiên là giật mình ngây người.
Sau đó là chán ghét.
Tiếp đó lại là hoảng sợ.
Đến cuối cùng, vẻ mặt của hắn mang theo vẻ không có cách nào tin tưởng.
– Có chuyện gì xảy ra vậy?
Trong lòng Vân Lôi Tử điên cuồng run rẩy, hoàn toàn bối rối.
Cả đời này hắn cũng chưa từng gặp qua loại chuyện như vậy.
Lúc này hai ý chí trong cơ thể hình như cực độ bài xích… Khí tức của hắn rõ ràng không ổn định, giống như bất cứ lúc nào cũng có khả năng tan vỡ, khiến người ta một loại cảm giác hỗn loạn.
Thậm chí trợ thủ đắc lực cũng bắt đầu công kích lẫn nhau…
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, nhất thời mừng như điên, vô cùng kích động.
Nếu không phải đang ở trong trạng thái giằng co, chỉ sợ hắn đã khoa chân múa tay.
– Đan chia tay hữu hiệu!
Hoàn toàn không có một chút do dự, ở trong chớp mắt khi thân thể Vân Lôi Tử xuất hiện dấu hiệu phân liệt, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng.
Sau đó thân thể hắn nhất thời lại huyễn hóa ra một bóng người cao to vô cùng, mặc đế bào, mang đế quan.
Một sự bá đạo vô thượng cũng theo đó kinh thiên động địa phát ra.
Hơn nữa ở trong lòng bàn tay phải của hắn, lúc này thình lình xuất hiện một hố đen thật lớn.
Hố đen này vừa xuất hiện, trong chớp mắt lại hút đi tất cả sức sống của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho toàn thân hắn giống như mất đi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên trống rỗng.
Nhưng trên bàn tay phải của hắn lúc này lại tản ra sóng dao động càng lúc càng mạnh.
Hư vô khắp nơi vặn vẹo, giống như muốn đi diệt thế, dâng lên gợn sóng vô tận, chấn động toàn bộ bình nguyên, khiến cho cỏ xanh bốn phía xung quanh nhanh chóng đổ rạp, giống như thiên uy hạ xuống, cuối cùng ngưng tụ ra một quyền kia!
Gấp năm lần!
Bất Diệt Đế Quyền!
Một quyền rơi xuống, thiên địa nổ vang.
Ở trên người Bạch Tiểu Thuần phát ra ý chí vô thượng dung hợp cùng đế ảnh bá đạo ngập trời ở phía sau lưng hắn, khiến cho một quyền kia giống như ngôi sao hạ xuống.
Trong tiếng nổ lớn, nó lao thẳng đến chỗ Vân Lôi Tử!
Nguy cơ trước mắt, tâm thần Vân Lôi Tử chấn động mãnh liệt.
Bên trong có hai ý chí đang kịch liệt giãy dụa.
Bên ngoài có Bạch Tiểu Thuần đánh ra một đòn làm cho tâm thần hắn khiếp sợ.
Trong phút chốc, ưu thế của Vân Lôi Tử đã muốn tan vỡ.
Tất cả những điều này tới quá nhanh, khiến cho Vân Lôi Tử căn bản cũng không có biện pháp kịp phản ứng.
Chỉ có điều hắn cuối cùng là Thiên Nhân có nhiều năm kinh nghiệm.
Lúc này toàn thân phát ra một tiếng động, giống như thiêu đốt.
Mái tóc trong nháy mắt biến thành màu hoa râm, lấy phương thức thiêu đốt thọ nguyên, đổi lấy toàn diện áp chế dược hiệu của đan chia tay trong cơ thể trong khoảng thời gian ngắn.
– Vân Lôi Nhân Tổ lần thứ sáu biến đổi!
– Vân Lôi Nhân Tổ lần thứ bảy thay đổi!
– Vân Lôi Nhân Tổ lần thứ tám thay đổi!
Vân Lôi Tử gầm khẽ.
Ở trong một tích tắc này khí thế trên người hắn kinh thiên động địa, nổ vang.
Thân thể hắn cũng trở nên dồi dào.
Hắn đi thẳng tới với kích thước khoảng tám tới mười trượng, toàn thân tản ra khí tức dã man đến cực điểm, giống như Nhân Tổ hạ xuống thế gian vào lúc này!
Thân thể cường tráng, tràn ngập dã tính điên cuồng.
Còn có mái tóc rối tung và trong mắt hiện ra vẻ giãy dụa cùng điên cuồng, toàn bộ trời cao đều run rẩy.
Toàn bộ bình nguyên đều chấn động.
Giờ phút này hắn thậm chí vượt qua thiên ý, hóa thân vào pháp tắc thiên địa!
– Diệt!
Tiếng thiên lôi nổ vang, đánh xuống!
Giống như trời cùng đất va chạm, Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần mang theo tất cả cuốn về phía hư không tám phương.
Lấy lực lượng thân thể làm căn cơ, dựa vào phương pháp vô thượng bá đạo, kích phát ra gấp năm lần lực lượng, hình thành một đòn diệt thế giống như ngay cả vì sao cũng phải rơi xuống!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









