Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 273 : Thần Sát (Hạ) (c1361-c1365)
❮ sautiếp ❯Chương 1361: Thần Sát (Hạ)
Không chỉ là đỉa, còn có những tiểu trùng sợi tơ, cùng với tất cả tồn tại ẩn nấp ở bên trong đầm lầy này.
Chỉ cần là bị Bạch Tiểu Thuần đụng tới, lại lập tức chết!
– Hắn quả nhiên không thích hợp. thuật pháp kinh khủng như vậy, nhất định tồn tại chỗ thiếu hụt!
Vân Lôi Tử giống như sống sót sau tai nạn, cảm thấy mừng như điên.
Hắn lập tức lại nhìn ra, Bạch Tiểu Thuần giống như không có thần trí vậy.
Hắn bước vào trong đầm lầy này, không phải là truy kích mình, mà là tiansh khuếch tán, hấp thu lực sinh cơ trong phạm tất cả vi bốn phía xung quanh.
Cái này cho hắn cơ hội chạy thoát thân.
Lúc này nhân cơ hội Bạch Tiểu Thuần, hắn giống như liều mạng, không tiếc giá lớn, ở trong đầm lầy này nhanh chóng lao về phía trước.
Hắn thấy, mặc dù trong đầm lầy này nguy hiểm, nhưng so với Bạch Tiểu Thuần, ở đây thật sự quá an toàn.
Mà lúc này hắn rõ ràng nhìn ra được Bạch Tiểu Thuần không thích hợp, nhưng trong lòng lại không hề sinh ra ý nghĩ muốn quay đầu lại, ra tay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Hắn thật sự bị thuật pháp của Bạch Tiểu Thuần dọa cho sợ vỡ mật.
Lúc này trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ… Trước khi chưa có dung hợp cùng phân thân, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, nhất định phải chạy trốn!
Sau một nén nhang, Vân Lôi Tử chật vật không chịu nổi từ đầm lầy phía xa, trực tiếp phóng lên cao.
Toàn thân hắn từ trên xuống dưới có không ít đỉa.
Càng có một số lượng lớn trùng sợi tơ.
Lúc này hắn căn bản không để ý tới chúng.
Sau khi lao ra, hắn thở hổn hển hít sâu mấy hơi, bạo phát ra tốc độ cao nhất, bay nhanh về phía xa.
Chờ khi đã đi đến một chỗ thật xa, hắn mới dám loại bỏ những con đỉa cùng trùng sợi tơ trên thân thể.
Đồng thời hắn quay đầu lại, lòng còn sợ hãi nhìn về phía đầm lầy.
– Bạch Tiểu Thuần này, chính là một quái vật! Người này không chết, cuối cùng sẽ là kẻ địch lớn nhất của bắc mạch ta sau này!
Vân Lôi Tử hít một hơi thật sâu, lại cắn răng.
Trong lòng hắn cũng đầy ủy khuất.
– Chỉ có điều cho dù hắn cường thịnh đi nữa, chỉ cần hắn không tới Thiên Nhân trung kỳ, như vậy ta cùng với phân thân dung hợp… vẫn có thể giết chết hắn!
Nghĩ tới đây, Vân Lôi Tử lập tức liên hệ với phân thân hắn, chạy như bay về phía xa.
Mà giờ khắc này, bên trong đầm lầy, theo Bạch Tiểu Thuần tiến vào, một hồi biến hóa kịch liệt giống như gió bão hung bạo, điên cuồng lan tràn qua nơi này…
Trong đầm lầy, vô số đỉa, mỗi con giống như phát cuồng vậy, sử dụng khí lực lớn nhất nhanh chóng phân tán ra bốn phía, giống như đang tránh né, đang chạy trối chết.
Còn có vô số những tiểu trùng sợi tơ, cũng như vậy.
Ngay cả rất nhiều tồn tại cường hãn hơn chúng, giống như con nhện, giống như người khổng lồ, tất cả tồn tại ẩn thân ở trong đầm lầy này, lúc này mỗi con đều đang run rẩy, giống như phát cuồng.
Trận gió lốc này quét ngang tám phương.
Khi nó đi qua nơi nào, trong phút chốc thân thể tất cả tồn tạ, đều héo rũ xuống, sức sống diệt sạch…
Thời gian giằng co trong khoảng hai nén hương…
Bên trong đầm lầy đột nhiên truyền ra một tiếng nổ lớn kinh thiên.
Bóng dáng Bạch Tiểu Thuần từ bên trong nhanh chóng bay ra.
Lúc này hắn trên người đã không có huyết khí, sắc mặt hồng nhuận.
Nhưng trong mắt lại có sự hoảng sợ cùng không có cách nào tin tưởng được.
Thân thể hắn cũng không ngừng run rẩy.
Su khi bay ra ngoài, thần sắc hắn biến đổi.
Hắn căn bản không có suy nghĩ tới chuyện Vân Lôi Tử chạy trốn, mà đang nhanh chóng tìm một nơi, lập tức ngồi tĩnh tọa quan sát trong cơ thể.
Sau một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, trong mắt vẫn lưu lại vẻ kinh hoàng.
– Đáng chết.
Đây là có chuyện gì? Tại sao phương pháp Thần Sát này lại có thể khiến cho ta đột nhiên không có ý thức… Tại sao có thể như vậy được!
Lúc này Bạch Tiểu Thuần nhớ tới chuyện vừa rồi, trong lòng vẫn còn khiếp sợ run rẩy.
Hắn rất xác định, sau khi mình không có ý thức, không phải thứ khác có ý thức điều khiển thân thể mình, mà là thân thể hắn hình như tách rời khỏi ý thức của mình, hoàn toàn là dựa vào bản năng đi hấp thu tất cả sinh cơ… có thể thấy.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần khẩn trương sợ hãi.
– Không được.
Trước khi còn chưa có làm rõ ràng này Thần Sát tại sao lại như vậy, thần thông này không thể dùng được.
Quá nguy hiểm.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng kinh hãi.
Loại cảm giác mình đột nhiên không có cách nào điều khiển thân thể, hoàn toàn hù dọa hắn.
Một lát sau, thần sắc Bạch Tiểu Thuần có chút ngạc nhiên.
Hắn phát hiện Bất Tử Huyết trong cơ thể mình, vốn đã bóp nát một giọt, nhưng hôm nay rốt cuộc đã khôi phục lại!
Có thể tưởng tượng được, thời gian hắn ở trong đầm lầy phía dưới hai nén hương, không biết hấp thu bao nhiêu sức sống trở về…
– Thần thông tốt như vậy, nếu như có thể điều khiển, tốt biết bao nhiêu.
Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ, cúi đầu nhìn về phía đầm lầy phía dưới.
Ở bên trong thần thức của hắn, bốn phía xung quanh bên trong đầm lầy này đã không hoàn toàn sóng dao động của sức sống…
Thậm chí hắn cũng đi rất xa, vẫn kinh hãi phát hiện, bên trong đầm lầy… không có sóng dao động sức sống.
– Ta… Ta đã hút bao nhiêu?
Bạch Tiểu Thuần lại chấn động kinh ngạc, đồng tử vòng vo chuyển.
Sau đó, hắn bỗng nhiên có chút hưng phấn.
– Ha ha, không nghĩ tới ta lợi hại như vậy.
Mặc dù Thần Sát này khiến cho ta mất đi ý thức, nhưng cũng có không ít hiệu quả ngoài dự đoán.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, lại có chút tiếc nuối cùng rầu rĩ.
Lại đi thêm một đoạn, cuối cùng trong đầm lầy này một lần nữa xuất hiện sóng dao động sức sống.
Nhưng quỷ dị chính là, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần tiến tới gần, không quan tâm bên trong đầm lầy cất giấu cái gì, đều lập tức biến mất.
Giống như hoàn toàn sợ hắn, điên cuồng bỏ chạy tránh né.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng phấn chấn hơn.
Hắn lập tức lại vỗ xuống túi đựng đồ, thả Trương Đại Bàn ra.
Hắn nhấn một cái vào trán của Trương Đại Bàn.
Rất nhanh, Trương Đại Bàn lại mở mắt ra, mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh.
Cho đến nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, hắn sửng sốt một chút.
Thân thể hắn thoáng cái nhảy dựng lên, vừa muốn mở miệng.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã đưa tay lên nâng cằm, truyền ra một câu nói.
– Đại sư huynh, bởi vì đại sư huynh bị đầm lầy này đánh lén, cho nên sư đệ ta trong cơn giận dữ đã khiến cho tất cả sinh linh trong toàn bộ đầm lầy này đều phải nói xin lỗi.
Từ giờ trở đi, bọn họ thấy chúng ta, sẽ lập tức né tránh.
Không tin đại sư huynh có thể thử xem!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1362: Nghe Tin Đã Sợ Mất Mật (1)
Trương Đại Bàn có cảm giác giống như nằm mộng.
Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn đầm lầy ở bốn phía xung quanh một chút, thần sắc cổ quái.
Hắn đang suy nghĩ, có quỷ mới tin được lời Bạch Tiểu Thuần mới vừa nói.
Hắn thật sự hiểu Bạch Tiểu Thuần rất rõ, biết trạng thái này của Bạch Tiểu Thuần có vài phần khoác lác rất lớn.
Chỉ có điều cũng chính bởi vì hiểu rõ, trong lòng Trương Đại Bàn cũng không khỏi do dự.
– Mặc dù Tiểu Thuần thích nói khoác, nhưng sẽ không quá mức khoa trương.
Hắn nói những tồn tại đang sợ bên trong đầm lầy này sẽ tránh… Chẳng lẽ lại là sự thật sao?
Trong lúc Trương Đại Bàn do dự, thần thức tản ra.
Hai mắt hắn dần dần mở to.
Hắn phát hiện bốn phía xung quanh nơi đây lại có thể hoàn toàn không có một chút sóng dao động sức sống nào.
Vì vậy, ở trong sự đắc ý của Bạch Tiểu Thuần, theo hai người không ngừng đi về phía trước, chấn động trong lòng Trương Đại Bàn càng lúc càng mạnh.
Đến cuối cùng, hắn cũng trợn mắt hốc mồm.
Bọn họ đi một đường đi tới, một khắc trước còn có thể phát hiện ra phía trước có vô số sóng dao động sức sống.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, giống như sau khi phát hiện bọn họ đến, trong nháy mắt chúng giống như bị xua đuổi, dường như phía sau tiếp phía trước bỏ chạy, chớp mắt lại biến mất không thấy bóng dáng
Điều này khiến cho Trương Đại Bàn phải rất nhiều lần quay đầu lại, ánh mắt đầy quỷ dị nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Như thế nào? Đại sư huynh, ta đã nói, ta đã rất nghiêm túc cảnh cáo bọn chúng.
Hừ hừ, dám đánh lén đại sư huynh của ta, ta không tiêu diệt đầm lầy này đã xem như là có thiện tâm.
Bạch Tiểu Thuần càng thêm đắc ý.
Trong lòng hắn rất phấn chấn.
Hắn cảm thấy phương pháp Thần Sát này tuy có tai hại, nhưng trước đó hiệu quả thật sự khiến người ta thoả mãn.
Hắn chính là một người như thế.
Bất kể gặp phải chuyện gì, bất kể ở trường hợp nào, đều có thể tìm chuyện vui cho mình… Bạch Tiểu Thuần.
Cứ tiếp tục như vậy, ở dưới sự chấn động kinh ngạc không ngừng của Trương Đại Bàn, hai người ở trong đầm lầy này, không gặp bất kỳ trở ngại nào.
So với đi ở trong tông môn của bản thân còn muốn thuận lợi hơn.
Bọn họ một đường đi về phía trước.
Trong sự yên tĩnh này, trong sự an toàn này, khiến cho Trương Đại Bàn có nhiều lần, thần sắc đều hoảng hốt.
Nhất là có một lần, một con đỉa bỏ chạy không nhanh, bị Trương Đại Bàn một tay nắm lấy.
Con đỉa kia cuối cùng run rẩy.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần tới gần, con đỉa kia phát ra tiếng thét chói tai, thậm chí giống như cầu xin tha thứ.
Khi Trương Đại Bàn ngơ ngác buông tay, vèo một tiếng, con đỉa kia trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Còn có một lần, Trương Đại Bàn thấy được một con nhện kích thước giống như con nhện trước đây đánh lén mình.
Con nhện này vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, nhất thời lại run rẩy, điên rồi chạy trốn…
Trên thực tế, Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ tới, một đoạn đường xa như vậy, các hung vật kỳ dị bên trong đầm lầy này kỳ lại còn có thể vẫn sợ hãi đối với mình.
– Chẳng lẽ trước đó, thời điểm ta không có ý thức, vì đầm lầy này đặc biệt, cho nên tản ra huyết vụ… bao trùm quá lớn?
Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc.
Trong sự mơ hồ, hắn cảm thấy chắc là như vậy.
Chính hắn cũng không biết hấp thu bao nhiêu sức sống.
Nhưng hắn cũng hiểu được, muốn ngưng tụ ra một giọt Bất Tử Huyết, cần tiêu hao cực kỳ khủng khiếp.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần cũng hít một hơi lạnh.
Cũng may Vân Lôi Tử bị sợ vỡ mật.
Bằng không tuy rằng Thần Sát cường đại khủng khiếp, nhưng ở dưới tình huống mình mất đi ý thức, đụng phải đối thủ lợi hại giảo hoạt một chút, mình ở dưới tình huống không có ý thức, có thể nói là trăm chỗ sơ hở.
Rất khoa trương là mấy ngày sau, hai người nhìn thấy được một đám sói gầy hung tàn.
Chúng dựa vào tốc độ kinh người, đang bao vây tấn công một tu sĩ.
Tu sĩ này chính là Tôn Ngô Long Đằng Quỷ Hải Tông nam mạch!
Nam mạch am hiểu biến hóa.
Thời khắc này màu da xanh của Tôn Ngô đã biến thành màu nâu.
Thậm chí thân thể đều thỉnh thoảng giống như hư ảo.
Mỗi lần trở nên hư ảo, hắn dường như đều hóa thân trở thành một con rết cực lớn, dữ tợn muốn từ trong đàn sói gầy này chạy trốn.
Chỉ có điều, cho cho hắn liều mạng như thế nào, cũng vẫn không có cách nào chạy ra được.
Đàn sói xung quanh hắn có chừng hơn ngàn con, bao vây hắn từng tầng.
Xung quanh cũng không thiếu những thi thể.
Hiển nhiên loại chuyện bao vây săn giết này đã tiến hành một khoảng thời gian.
Hơn nữa ở phía xa còn có một con sói đầu đàn.
Con sói này giống như bộ xương khô, đứng ở nơi đó, trong mắt mang theo sự lạnh lùng tàn khốc cùng với nhìn bằng nửa con mắt.
Trên người nó tản ra khí thế, có thể so với Thiên Nhân.
Trong lòng Tôn Ngô tuyệt vọng, cay đắng.
Hắn biết lần này mình chạy trời không khỏi nắng.
Sở dĩ đến nay đàn sói đói này còn chưa có giết chết mình, rõ ràng bởi vì chúng xem mình là mồi, muốn dẫn dụ những người khác đi qua.
Chỉ có điều hắn hiểu rõ, trừ phi là Thiên Nhân đến, nếu không ai tới gần, đều cứu không được mình.
Nếu không phải như vậy, người tới gần mình đều sẽ phải chết không thể nghi ngờ.
Hắn không phải loại người vì mạng sống của mình, có thể hành sự không có nguyên tắc, không có điểm mấu chốt.
Lúc này hắn sớm có quyết đoán.
Sở dĩ hắn thường xuyên biến hóa ra thân con rết, chính là muốn dựa vào khí tức trên thân con rết tản ra, nhắc nhở tất cả người đi ngang qua cảnh giác.
Nhưng trong cục diện vô cùng nguy hiểm này, theo Bạch Tiểu Thuần cùng Trương Đại Bàn từ phía xa đi tới, đám sói đói cuối cùng mỗi người chợt run rẩy, thậm chí đều phát ra những tiếng kêu bi thương.
Trong phút chốc, trên nghìn con sói đói thật như chó nhà có tang, trực tiếp bỏ chạy.
Hơn nữa còn là cả đàn chạy nhanh.
Mà chạy nhanh nhất, chính là con sói đầu đàn kia, nó là kẻ đầu tiên nhận ra được Bạch Tiểu Thuần.
Trong lúc run rẩy, nó hoàn toàn không có một chút do dự nào, trong nháy mắt lại nhanh chóng chạy trốn.
Nhưng không đợi nó chạy đi thật xa, giọng nói của Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên truyền ra.
– Ngươi lưu lại, tất cả những kẻ khác giải tản đi.
Theo lời Bạch Tiểu Thuần nói truyền ra, đám sói đói đang chạy nhanh, mỗi người run rẩy chợt chui vào trong đầm lầy.
Trong nháy mắt… Bốn phía xung quanh hơn một nghìn con sói đói, chớp mắt chỉ còn lại một con.
Con sói đầu đàn kia run rẩy liên tục, sự lạnh lùng tàn khốc trong mắt đã bị sợ hãi thay thế.
Nhưng rốt cuộc nó thật sự không dám chạy trốn đi, mà run lẩy bẩy nằm ở nơi đó, cố gắng khiến cho cái đuôi cứng đờ của mình, không ngừng lắc lư.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1363: Nghe Tin Đã Sợ Mất Mật (2)
Trương Đại Bàn đã quen với hình ảnh như vậy.
Nhưng đối với Tôn Ngô mà nói, hắn đã nhìn tới trợn tròn mắt, thở hổn hển.
Thời điểm hắn chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lập tức lại nhận ra thân phận của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng trong lòng hắn vẫn hoảng sợ đến cực hạn.
Theo hắn thấy, cho dù là Thiên Nhân, có lẽ muốn khiến cho những sói đói này bỏ chạy, cũng tuyệt đối làm không được.
Một câu nói, khiến cho con sói đầu đàn kia không chỉ thật sự không dám chạy trốn, còn lộ ra ý lấy lòng như vậy.
Loại cảm giác chấn động cùng sống sót sau tai nạn này, khiến cho hắn vội vàng đi tới phía trước Bạch Tiểu Thuần, ôm quyền quỳ gối thật sâu.
– Cảm ơn Bạch tiền bối cứu mạng!
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng.
Trên đoạn đường này, hắn ở trước mặt Trương Đại Bàn đều lộ ra loại uy nghiêm có thể chấn áp đầm lầy, khiến cho hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Hiện tại thật vất vả mới thấy được người mới, tất nhiên phải ở trên người đối phương, thể hiện thật tốt chỗ không tầm thường của mình.
Vì vậy tay phải Bạch Tiểu Thuần giơ lên vẫy một cái.
Nhất thời con sói đầu đàn kia run rẩy, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, tùy ý để Bạch Tiểu Thuần đi vỗ nhẹ vào đầu của nó.
Nó không dám từ chối, chỉ có thể cố gắng lay động cái đuôi.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Tôn Ngô lại há hốc miệng.
Hắn ngơ ngác nhìn con sói đầu đàn kia đang lắc lư cái đuôi, thật sự không có cách nào liên hệ được với dáng vẻ lạnh lùng tàn khốc ngạo nghễ của nó lúc trước.
Dường như hắn nhìn thấy, không phải là cùng một con soi…
– Lần này tạm tha cho ngươi một mạng!
Bạch Tiểu Thuần hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt đảo qua từ trên những thi thể này.
Hắn phát hiện bên trong số đó không có người của Đông Mạch bọn họ.
Vì vậy hắn hờ hững mở miệng.
Thân thể của con sói đầu đàn kia run rẩy.
Không biết là nó sợ hay là kích động, nó ô ô vài tiếng, thoáng một cái vội vàng chui vào trong đầm lầy, không nhìn thấy hình bóng nữa.
Su khi con sói đầu đàn kia rời đi, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới nhìn về phía Tôn Ngô.
Bị ánh mắt của hắn đảo qua, thân thể Tôn Ngô có chút run rẩy.
Nhưng hắn lại kiên trì, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cúi đầu.
Trương Đại Bàn ở một bên, cũng vội ho một tiếng, híp mắt nhìn Tôn Ngô một chút.
Sau đó hắn đưa mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Nam mạch?
Bạch Tiểu Thuần hỏi một câu.
– Hồi bẩm tiền bối, vãn bối là đệ tử Long Đằng Quỷ Hải Tông nam mạch.
Bạch Tiểu Thuần nhớ lại một chút, nhớ tới Thiên Quỷ Tử dưới tay bại tướng hắn trong cuộc đọ mắt kia, vì vậy hắn gật đầu.
– Được.
Ngươi liền đi theo ta đi.
Ta dẫn ngươi rời khỏi đầm lầy này.
Tôn Ngô vừa nghe, nhất thời mừng như điên.
Hắn kích động vô cùng.
Theo hắn thấy, đầm lầy này thật sự giống như một cơn ác mộng.
Lúc này có thể được Bạch Tiểu Thuần dẫn theo bên người, đối với hắn mà nói, có thể so với tạo hóa.
Hắn lộ ra thần sắc cung kính, liên tục bái lạy.
– Cảm ơn Bạch tiền bối!
Trương Đại Bàn cũng cười ha ha một tiếng, tiến lên ôm Tôn Ngô, vỗ bả vai của đối phương, mở miệng cười.
– Gặp nhau chính là có duyên.
Nào nào, tới nói cho ta nghe một chút về chuyện nam mạch các ngươi đi.
Hoàn cảnh nơi ở của các ngươi như thế nào.
Trương Đại Bàn cũng rất tò mò về nam mạch.
Lúc này, Tôn Ngô ở bên này đang cảm kích, ngoại trừ những điều không thể nói, những cái khác có thể nói, đều nói ra kỹ càng tỉ mỉ.
Nói một hồi, bỗng nhiên thần sắc hắn biến đổi, nhanh chóng mở miệng.
– Ta nhớ ra rồi.
Ba ngày trước ta từng gặp được một tu sĩ Đông Mạch các ngươi.
Lúc đó hắn bị nhốt ở bên trong một chỗ tuyệt địa.
Ta vốn định cứu hắn, nhưng cho dù là ta, cũng không dám tới gần chỗ đó… Muốn cứu hắn, ít nhất cũng phải mấy người cùng làm mới có hi vọng…
– Hắn tự xưng là Tống Khuyết, bảo ta nếu có thể nhìn thấy người của Đông Mạch, thay mặt hắn cầu cứu…
Tôn Ngô vội vàng mở miệng.
– Khuyết Nhi?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Địa điểm thí luyện, chia ra làm bốn khu vực sa mạc, đầm lầy, bình nguyên cùng với rừng cây.
Trong những nơi này cất giấu nguy hiểm đáng sợ vô tận.
Đến nay, tu sĩ của bốn mạch gần nghìn người, nhưng còn sống sót, lại không biết có bao nhiêu người.
Cuối cùng Bạch Tiểu Thuần cũng ý thức được, vì sao yêu cầu của lần thí luyện này đối với tu sĩ lại cần tu vi chí ít cũng là Nguyên Anh… Thật vậy, ở trong địa điểm thí luyện này, dưới Nguyên Anh không nói nửa bước khó đi, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu.
Cho dù là Nguyên Anh… cũng dữ nhiều lành ít!
Giống như Tôn Ngô này, vốn chính là thiên chi kiêu tử Nguyên Anh đại viên mãn của nam mạch.
Thậm chí ở bên trong tông môn này, hắn cũng được xem là tồn tại có khả năng cực lớn thành tựu Thiên Nhân.
Nhưng cho dù là như vậy, ở vừa rồi trong đàn sói, cũng vẫn rơi vào tình trạng mạng treo một đường.
Có thể tưởng tượng được mức độ nguy hiểm trong địa điểm thí luyện này.
Lúc này lại nghe đến Tôn Ngô nói ra chuyện Tống Khuyết cầu cứu, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu.
Hơi thở hắn có chút dồn dập.
Cho dù giữa Tống Khuyết cùng hắn bao giờ cũng có các loại nhỏ mọn cùng với không phục, nhưng dù sao hắn cũng là cháu của mình.
Huống gì mình cùng Tống Quân Uyển đã tiến thêm một bước.
Tống Khuyết này càng giống như cháu ruột của mình.
Nếu như đổi lại, đối phương bị nhốt ở nơi khác, Bạch Tiểu Thuần còn có tâm tình đùa giỡn một chút.
Nhưng hiện tại ở địa điểm thí luyện vô cùng nguy hiểm này, Bạch Tiểu Thuần cũng thấy sốt ruột.
Hắn lập tức hỏi ý Tôn Ngô về phương hướng cụ thể liên quan tới Tống Khuyết.
Tôn Ngô không dám giấu diếm, nói ra tất cả những gì mình biết cho Bạch Tiểu Thuần nghe.
Thoáng một cái, thân thể Bạch Tiểu Thuần lao thẳng đến chỗ theo lời đối phương vừa nói.
Hắn vội vàng bay nhanh.
Tôn Ngô cùng Trương Đại Bàn ở phía sau, lúc này cũng cảm thấy khẩn trương.
Bọn họ nhanh chóng lao theo.
Ba người ở trên bầu trời của đầm lầy này, hóa thành ba cầu vồng dài, nổ lớn lao ra.
Lấy tốc độ của Bạch Tiểu Thuần, lúc này trong lúc đang nóng ruột, có thể so sánh với na di.
Rất nhanh hắn đã kéo dài khoảng cách cùng Trương Đại Bàn và Tôn Ngô.
Trong lúc loa nhanh, hắn tốn thời gian nửa ngày, cuối cùng từ phía xa đã đi tới nơi Tống Khuyết bị nhốt theo như lời Tôn Ngô nói.
Mới vừa đến tới, khí tức của hắn lại lập tức gây ra sóng dao động, xuất hiện trong đầm lầy này.
Cùng lúc đó, theo thần thức Bạch Tiểu Thuần tản ra, đảo qua, hắn thở phào nhẹ nhõm.
– Khuyết Nhi hài tử này mạng lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1364: Hắn Vẫn Còn Con Nít
Lúc này tâm tình của Bạch Tiểu Thuần thả lỏng, cằm cũng khẽ nâng lên.
Hắn xúc động chính là Tống Khuyết không chỉ mạng lớn, còn có vận khí tốt.
Hắn xem như đã phát hiện ra, mỗi lần đối phương gặp phải thời điểm nguy hiểm tới sinh tử, hình như mình đều sẽ gặp phải, thuận lợi cứu hắn.
Thời khắc này, Tống Khuyết cũng có cảm giác như vậy.
Hắn bị nhốt ở bên trong một chỗ đầm lầy màu tím.
Bốn phía xung quanh trong đầm lầy tồn tại vô số ánh mắt.
Mỗi một con mắt này đều hiện lên ở trong đầm lầy.
Mỗi một con mắt đều có kích thước chừng mấy trượng.
Ở trong những ánh mắt này, thình lình có hơn mười người tu sĩ bị phong ấn…
Những tu sĩ này nữ có nam có, đến từ bốn mạch.
Gần như tuyệt đại đa số trong đó đều đã trở thành hài cốt, có thể rõ ràng thấy phân nửa đã mục nát…
Chỉ có một hai người, hấp hối hoặc đang kiên trì… Trong đó có Tống Khuyết.
Tống Khuyết đang bị phong tỏa ở bên trong một con mắt.
Bên ngoài thân thể hắn có khí đen giống như con rắn nhỏ, không ngừng ăn mòn thân thể hắn, giống như muốn hắn dung hòa ở bên trong.
Nếu không phải, trước khi hắn đi tới địa điểm thí luyện này, lão tổ Tống gia cho hắn một truyền thừa chi bảo của Tống gia, sợ là hắn đã sớm vùi thân ở đây.
Món truyền thừa chi bảo đó là một cái áo choàng.
Lúc này cái áo choàng khoác lên trên người Tống Khuyết, tản ra ánh sáng ôn hòa.
Chính là ánh sáng này hình thành phòng hộ, lần lượt ngăn cản những khí đen kia xâm nhập.
Cái áo choàng này rất huyền diệu.
Nhưng cho dù là như vậy, theo thời gian trôi qua, nó dần dần không có cách nào chống đỡ.
Hiện tại phía trên chiếc áo choàng tản ra ánh sáng đã yếu ớt vô cùng.
Trên thực tế, dựa vào tu vi của Tống Khuyết, cho dù có áo choàng này, hắn cũng không kiên trì được quá lâu.
Nhưng chẳng biết tại sao, mấy ngày trước, những con mắt ở bốn phía xung quanh này đột nhiên, giống như mất đi hơn phân nửa sức sống.
Mỗi con giống như trở nên già nua, ngay cả khí đen tản ra cũng yếu đi quá nhiều.
Điều này khiến cho Tống Khuyết có hi vọng.
Dựa vào lực lượng của áo choàng này hắn cố gắng kiên trì tới hiện tại.
Chỉ có điều, chính bản thân hắn cũng hiểu rõ, trừ phi là có người tới cứu mình, nếu không… Hắn không mở ra được phong ấn của con mắt này, không trốn thoát được, cho dù có kiên trì lâu hơn nữa, chung quy cũng không có cách nào may mắn tránh khỏi khó khăn.
– Lẽ nào Tống Khuyết ta lại phải ngã xuống ở bên trong địa điểm thí luyện này!
Tống Khuyết cay đắng nghĩ.
Lúc này thân thể hắn cũng cứng đờ, tu vi đã gần như khô cạn.
– Ta không cam lòng.
Ta còn chưa có đánh bại tên Bạch Tiểu Thuần đáng chết kia.
Ta còn chưa có giẫm hắn xuống dưới chân, còn chưa chà đạp hắn, báo mối thù nhiều năm qua.
Những năm tháng ở trong Man Hoang khổ sở khó khăn như vậy ta còn kiên trì nổi.
Ta không tin địa điểm thí luyện cỏn con này lại có thể khiến cho Tống Khuyết ta phải vùi thân!
– Tống Khuyết ta là người có khí vận lớn.
Những năm gần đây ta lần lượt trải qua nguy cơ sinh tử cũng không có khiến cho ta phải khuất phục, đi từng bước một từ Ngưng Khí đi cho tới Nguyên Anh bây giờ.
Ta tuyệt đối sẽ không chết ở chỗ này!
Trong lòng Tống Khuyết thầm gầm khẽ, sắc mặt xanh trắng.
Hắn lại muốn giãy dụa một chút.
Bhưng vào lúc này, bỗng nhiên tất cả những con mắt ở bốn phía xung quanh đều run rẩy.
Theo sự run rẩy, những con mắt bên trong không có tu sĩ, nhanh chóng chớp động.
Rõ ràng nó lộ ra sự sợ hãi.
Trong phút chốc chúng lại từng con một lùi về phía đầm lầy, nhanh chóng biến mất giống như chạy thoát thân vậy.
Khu vực đầm lầy màu tím này vốn có vô số con mắt.
Nhưng chỉ trong nháy mắt này, lại biến mất hết hơn chín phần… Chỉ còn lại có mười mấy con vẫn đang chần chờ.
Nhưng rất nhanh, tất cả mười mấy con mắt này đều thi nhau chớp mắt, phun ra tất cả hài cốt bị phong ấn ở bên trong, nhanh chóng chìm vào bên trong đầm lầy biến mất.
Ngay cả con mắt đang phong tỏa Tống Khuyết rõ ràng sau một hồi rầu rĩ, tự mình mở ra.
Tống Khuyết chỉ cảm thấy một lực mạnh truyền đến.
Thân thể hắn đã bị ném mạnh ra.
Thời điểm cúi đầu nhìn, con mắt đã phong ấn hắn nhiều ngày rõ ràng mang theo sự sợ hãi, chìm vào bên trong đầm lầy.
Tống Khuyết có cảm giác giống như đang nằm mơ.
Hắn ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn bốn phía xung quanh, thần sắc có chút mờ mịt.
Tất cả những điều này phát sinh quá nhanh, cho nên hắn chưa từng kịp phản ứng.
Nhất là một hơi thở trước, đầm lầy này vẫn đầy những con dữ tợn mắt.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo… Một con cũng không nhìn thấy được.
Nếu không phải là xác định mình thực sự bị nhốt ở chỗ này nhiều ngày, Tống Khuyết cũng sẽ cảm thấy, tất cả những điều này đều là ảo giác.
– Chẳng lẽ… Chẳng lẽ những mắt chỉ có thể tồn tại trong thời gian cố định.
Vượt quá thời gian này, bọn chúng sẽ biến mất hay sao?
Tống Khuyết nghĩ tới đây, không quan tâm điều phán đoán này có phải chính xác hay không, cảm giác mừng như điên khi sống sót sau tai nạn, khiến cho hắn kích động không thôi.
Hắn đang muốn quan sát bốn phía một cái.
Nhưng đột nhiên ánh mắt hắn chợt mở to.
Hắn chật vật ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn về phía bầu trời xa xăm.
Mặc dù linh lực trong cơ thể hắn tiêu hao hơn phân nửa, nhưng vừa tập trung nhìn, vẫn khiến bản thân hắn có năng lực nhìn thấy rõ ràng.
Giờ khắc này ở trong mắt của hắn, hắn nhìn thấy chính là ở trên bầu trời xa xăm, đứng ở nơi đó cười híp mắt nhìn mình… chính là Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần giơ tay lên, sau đó truyền tới giọng điệu chào hỏi.
– Này, Khuyết Nhi…
Giọng nói này khiến cho mặt của Tống Khuyết lập tức đen lại.
Hắn còn nhìn thấy ở phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần có hai bóng người đang cấp tốc bay tới.
Một người là Trương Đại Bàn, còn có một người Tôn Ngô là mấy ngày trước mình đã cầu cứu.
Đến lúc này, nếu như hắn vẫn không rõ những con mắt kia vì sao biến mất, vậy hắn cũng quá ngu dốt.
Nhưng hiểu thì hiểu, ở một cái chớp mắt tiếp theo, Tống Khuyết lại chợt xoay người, quay đầu bay về phía xa.
Mắt thấy Tống Khuyết rốt cuộc xoay người rời đi, cái này khiến cho Bạch Tiểu
Thuần mất hứng.
– Khuyết Nhi ngươi thế nào lại không có lễ phép như vậy? Nhìn thấy ta, ngươi lại có thể không chào hỏi.
Bạch Tiểu Thuần nói xong, tay phải giơ lên, chợt chộp mạnh một cái về phía Tống Khuyết đang ở ngoài xa.
Mặt Tống Khuyết đen lại.
Thân thể hắn bị cách không nắm lấy, trong nháy mắt đã bị kéo tới trước người Bạch Tiểu Thuần.
– Khuyết Nhi, làm trưởng bối, làm tiểu cô phu của ngươi, ta cần phải phê bình ngươi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1365: Ánh Trăng Hoa (1)
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.
Trong lòng hắn rất bất mãn đối với hành vi của Tống Khuyết, sau khi nhìn thấy mình, giống như nhìn thấy ôn thần.
Nhất là khi bên cạnh còn có người ngoài.
Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút mất mặt.
Tống Khuyết phiền muộn, trong lòng càng ủy khuất hơn.
Hắn thật sự không muốn đối mặt với Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí hắn cảm thấy cho dù bị nhốt ở trong con mắt kia, hình như cũng tốt hơn so với gặp phải Bạch Tiểu Thuần.
Tối thiểu ở trong đó chẳng qua là chịu thống khổ về thân thể.
Mà ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, hắn phải chịu là hành hạ tâm linh.
Nhưng Tống Khuyết không có cách nào mở miệng, cũng không biết nên mở miệng thế nào.
Trước đó, hắn sở dĩ lập tức xoay người lại chạy trốn, đó là phản ứng bản năng của hắn.
HẮn căn bản cũng không có suy nghĩ xem như vậy có chính xác hay không.
Lúc này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần còn đang bất mãn, Tống Khuyết kiên trì muốn giải thích một chút.
Nhưng vào lúc này, Trương Đại Bàn cùng Tôn Ngô đều chạy đến.
Tôn Ngô còn đỡ hơn một chút.
Nhưng sau khi Trương Đại Bàn nhìn thấy Tống Khuyết, ánh mắt lien sáng rực lên.
Nhất là sau khi nghe được Bạch Tiểu Thuần răn dạy như vậy, Trương Đại Bàn chỉ cảm thấy tinh thần run rẩy.
Hắn chợt nhảy ra ngoài.
– Tiểu Thuần, Khuyết Nhi vẫn còn con nít.
Hài tử này từ nhỏ đã hiếu thuận.
Vừa rồi nhất định là hiểu nhầm.
Ngươi đừng nói hài tử như vậy…
– Khuyết Nhi, không phải Bàn bá bá nói ngươi.
Ngươi làm như vậy là không đúng.
Tiểu cô phu của ngươi tới cứu ngươi, ngươi ngay cả một câu chào hỏi cũng không có.
Chỉ có điều ta biết ngươi là một hài tử tốt biết sai có thể sửa.
Nào nào nào, đi tới bái kiến tiểu cô phu của ngươi trước, sau đó trở lại bái kiến ta… Ta và tiểu cô phu của ngươi là huynh đệ, cũng là trưởng bối của ngươi.
Trong trong ánh mắt của Trương Đại Bàn có thể nhìn ra được sự hưng phấn trong lòng hắn.
Lúc này trong lời nói của hắn còn lộ rõ sự chờ mong mãnh liệt.
Mặt Tống Khuyết nhất thời càng đen hơn.
Hắn trừng mắt nhìn Trương Đại Bàn.
Hắn chỉ cảm thấy một nghịch huyết nhảy vào trong đầu, toàn thân đều muốn phát nổ.
Bạch Tiểu Thuần chiếm hắn tiện nghi thì cũng thôi.
Hắn chỉ có thể nhịn.
Hiện tại Trương Đại Bàn lại có thể cũng tới chiếm tiện nghi của hắn.
Điều này khiến cho Tống Khuyết muốn phát điên.
Nhất là sau khi hắn nghĩ đến hình ảnh đám bằng hữu của Bạch Tiểu Thuần sau này nhìn nhấy mình, người người đều tự xưng bá bá, thúc thúc, Tống Khuyết đã cảm thấy trong đầu chấn động không ngừng.
– Trương Đại Bàn!
Một tiếng hét này, giống như Tống Khuyết muốn phát tiết phiền muộn trong lòng ra ngoài.
Nhưng lời Trương Đại Bàn nói thật sự quá sắc bén.
Cho dù Tống Khuyết không nguyện ý nghĩ tới, nhưng đầu óc lại không khống chế được, hiện ra từng cảnh tượng sẽ gặp phải bằng hữu của Bạch Tiểu Thuần.
– Bảo Tài thúc thúc… Thiên Hữu thúc thúc… Tiểu Muội cô cô… Thần Toán Tử thúc thúc…
Đối với Tống Khuyết mà nói, tất cả những điều này giống như thiên kiếp, khiến cho thân thể Tống Khuyết run rẩy.
Tròng mắt hắn cũng đỏ lên.
Hắn không dám đi trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này hắn trừng mắt với Trương Đại Bàn, miệng thở hổn hển, giống như một lời không hợp sẽ ra tay độc ác.
Nghe Tống Khuyết vừa hét lên như thế, Trương Đại Bàn nhất thời bị dọa cho giật mình.
Hắn cũng có chút khẩn trương.
Thật ra, Tống Khuyết ở bên trong Huyết Khê Tông đã xây dựng ảnh hưởng không nhỏ.
Có thể tưởng tượng, ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, Trương Đại Bàn đối với hình ảnh Tống Khuyết gọi mình là bá bá, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn.
Vì vậy hắn mới lấy ra dũng khí, lại mong đợi nhìn sang.
Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc.
Hắn cảm thấy mình chỉ chiếm một chút tiện nghi nho nhỏ mà thôi.
Tại sao Tống Khuyết này lại phản ứng lớn như vậy.
Cảnh tượng như vậy cũng rơi vào trong mắt Tôn Ngô.
Tôn Ngô thoáng ngẩn ra.
Hắn thật sự không tìm hiểu tình huống thế nào.
Ở trong mắt hắn, Bạch Tiểu Thuần chính là Thiên Nhân lão tổ.
Mà Tống Khuyết tu sĩ Nguyên Anh là vãn bối của Bạch Tiểu Thuần.
Chuyện này ở trong suy nghĩ của Tôn Ngô, là chuyện rất tự nhiên…
– Thảo nào trước đó, sau khi Bạch tiền bối nghe được chuyện này, lại lo lắng như thế.
Hóa ra đạo lữ của Bạch tiền bối, là cô cô của vị Tống đạo hữu này…
Tôn Ngô suy nghĩ sâu xa.
Đồng thời, hắn cũng cảm thấy cách làm này của Tống Khuyết hình như có chút không thích hợp.
– Bạch tiền bối lo lắng đến đây cứu hắn.
Tống Khuyết này cũng không cảm kích thì thôi, còn xoay người rời đi.
Cũng khó trách Bạch tiền bối tức giận…
Sau khi Tôn Ngô có phán đoán, đối với những lời lẽ này của Trương Đại Bàn, hắn mặc dù cảm thấy có chút chiếm tiện nghi, nhưng cũng không phải là không thể hiểu được.
Vì vậy Tôn Ngô mỉm cười, nhìn Tống Khuyết một chút.
Sau đó, trên mặt hắn lộ ra nụ cười ôn hòa, mở miệng nói.
– Cuối cùng không phụ sự nhờ cậy của Tống đạo hữu.
Tống đạo hữu cát nhân thiên tướng, hóa ra cùng Bạch tiền bối có quan hệ như vậy.
Có thể trở thành vãn bối của Bạch tiền bối, chuyện này khiến cho Tôn mỗ cũng hâm mộ.
Tống Khuyết chỉ cảm thấy hết đường chối cãi.
Trương Đại Bàn tới chiếm tiện nghi của mình.
Tôn Ngô này cũng mở miệng nói như thế.
Nhưng hắn lại không có cách nào phản bác.
Nói như thế nào, Tôn Ngô cũng coi như là ân nhân cứu mạng của hắn.
Tất cả những điều này khiến cho trong lòng Tống Khuyết ủy khuất tới cực điểm.
Trong sự phiền muộn, loại cảm giác muốn phát điên này càng mãnh liệt hơn.
Đến cuối cùng, hắn không nhịn được muốn hét lớn một tiếng để phát tiết.
Nhưng không đợi tiếng hét này phát ra, Bạch Tiểu Thuần lại thở dài.
– Được, Đại Bàn ngươi cũng đừng khi dễ Khuyết Nhi nữa.
Hài tử này cũng thật đáng thương.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy dáng vẻ ủy khuất này của Tống Khuyết, trong lòng có chút không đành lòng.
– Khuyết Nhi, ngươi cũng đừng chạy một mình nữa, đi theo ta đi.
Như vậy cũng có thể an toàn hơn rất nhiều.
Lời Bạch Tiểu Thuần nói truyền vào trong tai Tống Khuyết, Tống Khuyết có kích động muốn khóc.
Thật vậy, Bạch Tiểu Thuần nói ra những lời này, chính là lời nói từ trong lòng của hắn.
Sau loại cảm giác ủy khuất đến cực hạn, đột nhiên có người hiểu được, khiến cho Tống Khuyết cũng cảm động.
Hắn đột nhiên cảm giác được,
Bạch Tiểu Thuần so với Trương Đại Bàn, rõ ràng đối xử tốt với mình quá nhiều.
Chỉ là cảm giác này vừa hiện lên, Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Tống Khuyết cảm động, nói ra một câu nói tiếp theo, khiến cho Tống Khuyết lại suy sụp…
– Đừng kích động.
Khuyết Nhi ngoan.
Ta sẽ không để cho những người khác khi dễ ngươi.
Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho giật mình, vội vàng tiến lên an ủi, còn giơ tay lên xoa xoa đầu của Tống Khuyết.
– A a a a!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









