Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 267 : Trăm Sông Đổ Về Một Biển (2) (c1331-c1335)
❮ sautiếp ❯Chương 1331: Trăm Sông Đổ Về Một Biển (2)
Về phần Trương Đại Bàn, cũng bắt đầu bế quan lần cuối cùng.
Dựa theo phán đoán Bạch Tiểu Thuần, Trương Đại Bàn đột phá, có thể chỉ trong vòng hai tháng sắp tới.
Ở trong khoảng thời gian này, cũng không cần Bạch Tiểu Thuần luôn luôn hộ pháp.
Về phương diện niệm lực, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng vẫn không có manh mối, chỉ có thể tiếp tục chôn trong lòng.
Mắt thấy trên chiến thuyền vô cùng an tĩnh.
Người người đều đang tu hành.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, lại chỉ có thể ở bên trong gian phòng của hắn tu luyện.
Bất luận là Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, hay Bất Tử Huyết, hắn tu luyện cần đều tài nguyên.
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Tinh Không Đạo Cực Tông, đã mang theo vô số tài nguyên.
Cứ như vậy, ở bên trong chiến thuyền này, Bạch Tiểu Thuần phân ra một tia thần thức quan tâm tới Trương Đại Bàn.
Đồng thời, hắn cũng bắt đầu chuyện tu luyện của mình.
So với Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, tu luyện Bất Tử Huyết rõ ràng nhanh hơn không ít.
Dù sao Bất Tử Huyết này cần chính là sức sống.
Trên nguyên tắc, chỉ cần có tài nguyên sinh cơ sung túc, muốn khiến cho người ta ở trong thời gian ngắn ngủi đại thành, cũng không phải không có khả năng.
Mà số lượng thảo mộc Bạch Tiểu Thuần cần để thu hoạch sinh cơ là vô cùng lớn.
Những thảo mộc bình thường có thể luyện thành Sinh Cơ Đan, hiệu quả tất nhiên rất tốt.
Nhưng cùng lúc, sau khi Bạch Tiểu Thuần Thiên Nhân luyện đan, chuyện lạ ùn ùn kéo đến, khiến cho nghi ngờ của hắn đối với việc luyện đan càng ngày càng sâu.
Về phương diện khác, hiện tại dù sao cũng là ở trên chiến thuyền này tu luyện.
Hắn chỉ có thể thỉnh thoảng từ bên trong túi trữ vật lấy ra rất nhiều dược thảo, trực tiếp lại ném vào trong miệng.
Nếu đổi lại là những người khác, nhất định không có cách nào cắn nuốt sinh cơ của những dược thảo này như vậy được.
Một khi thử, sẽ bị lực sinh cơ này tràn đầy, phá vỡ khí huyết, khiến cho thân thể bị no quá mà nổ.
Nhưng ở chỗ của Bạch Tiểu Thuần lại không có lo lắng này.
Trong cơ thể hắn dường như có một hố đen thật lớn, vĩnh viễn sẽ không thỏa mãn.
Theo thảo mộc bị Bạch Tiểu Thuần nuốt vào, theo lực sinh cơ khuếch tán, lập tức đã bị hố đen kia trực tiếp hút đi.
Sau khi thu vào tới một trình độ nhất định, hố đen này sẽ tản ra ánh sáng màu đỏ, khiến cho máu toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều càng thêm sáng ngời.
Cuối cùng, lại sau một tháng qua đi, trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần xuất hiện giọt Bất Tử Huyết thứ hai!
Sau khi giọt Bất Tử Huyết thứ hai này xuất hiện.
Toàn thân hắn lại chợt chấn động.
Thậm chí quan sát bên trong có thể phát hiện, máu trong cơ thể hắn đều vì giọt Bất Tử Huyết thứ hai này ngưng tụ ra màu càng thêm đỏ tươi.
Chỉ có điều sau khi hai mắt Bạch Tiểu Thuần mở ra, lại lộ ra một tia phiền muộn.
– Bất Tử Huyết này tiêu hao đối với sinh cơ cũng quá lớn.
Tất cả những thảo dược ta lấy từ trong Tinh Không Đạo Cực Tông ra, hiện tại cũng đã ăn hết một nửa, lại chỉ có thể ngưng tụ ra được một giọt.
Bạch Tiểu Thuần day mi tâm.
Hắn thật sự hậm hực vô cùng.
Nghĩ đến máu toàn thân mình sợ là có hai ba vạn giọt thậm chí nhiều hơn, hắn đã cảm thấy ngày Bất Tử Huyết đại thành này, còn xa mới tới được.
Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ.
Hắn đang suy nghĩ nên sử dụng biện pháp thế nào để khiến cho tốc độ nhanh hơn.
Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía chỗ ở của Trương Đại Bàn. hoáng một cái, thân thể hắn liền iến mất.
Thời điểm hắn xuất hiện, đã trực tiếp đến bên trong chỗ ở của Trương Đại Bàn.
Thời khắc này thân thể Trương Đại Bà run rẩy.
Trên trán hắn có số lượng lớn mồ hôi chảy xuống.
Khí thế bốn phía xung quanh thân thể lại kinh thiên động địa.
Thần sắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời trở nên nghiêm trọng.
Hắn liếc mắt liền nhìn ra được, thời khắc này Trương Đại Bàn đang đứng ở trong quá trình vỡ đan.
Kết Đan bước vào Nguyên Anh, cần vỡ đan thành Anh!
Về phần tác dụng của thiên thú hồn, lại là giúp đỡ thành Anh.
Đồng thời, giống như chất dinh dưỡng dung nhập vào bên trong, khiến cho thân thể được tạo thành Anh càng thêm tinh túy.
Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút do dự.
Tay phải bấm quyết lập tức chỉ ra.
Mhất thời một đạo ánh sáng màu trắng từ trong tay hắn bay ra, ở trên người Trương Đại Bàn trực tiếp hóa thành một màn hào quang, bao phủ toàn thân Trương Đại Bàn.
Đồng thời, thân thể Trương Đại Bàn run rẩy rõ ràng đã hòa hoãn không ít.
Khí thế của hắn lại càng lúc càng mạnh.
Đến cuối cùng, từ trong cơ thể hắn trực tiếp lại truyền ra những tiếng răng rắc.
Đó là âm thanh vỡ đan!
Âm thanh này truyền ra, trong chớp mắt, thiên địa nổ lớn.
Trên không trung phía trên chiến thuyền nhất thời có gió nổi mây phun, rốt cuộc hình thành rất nhiều mây đen.
Những mây đen đó va chạm với nhau.
Trong đó có từng tia chớp đan xen qua, khí thế dồi dào, kinh động tất cả tu sĩ trên chiến thuyền.
Mỗi người đều đi ra, nhìn về phía trên bầu trời.
– Kiếp vân?
– Có người ở đây đang đột phá tu vi, bước vào Nguyên Anh?
Thời điểm mọi người ở đây giật mình bàn luận, bỗng nhiên, không ít người đều “A” một tiếng, hai mắt mở to nhìn.
Các loại âm thanh đều thoáng dừng lại.
Bởi vì thời khắc này bên ngoài kiếp vân bọn họ thấy được ở trên bầu trời, chiính là trời cao vặn vẹo, thình lình xuất hiện một… gương mặt cực lớn!
Gương mặt này, chính là Bạch Tiểu Thuần!
Hắn lại có thể mở miệng, trực tiếp nuốt một cái.
Trong lúc tâm thần của mọi người nổ vang, hắn lại có thể trực tiếp lại nuốt… kiếp vân kia… vào trong miệng!!
Kiếp vân kia so với hắn, rõ ràng không bằng, bé nhỏ không đáng kể, giống như thực vật!
Cục diện khí thế kinh thiên chấn động tâm thần của mọi người, khiến cho tất cả những người nhìn thấy, đều há hốc miệng, ngây người nhìn, hoảng sợ vô cùng!
– Nuốt… Kiếp vân?
Lúc này tất cả tu sĩ Nguyên Anh trên chiến thuyền đều trợn mắt há hốc mồm.
Bọn họ chỉ cảm thấy tất cả những điều trước mắt này đã vượt sự khỏi tưởng tượng của bọn họ.
– Đây là Thiên Nhân sao…
Cảnh tượng như vậy xuất hiện trên trời cao, khí thế thu hút tâm hồn người khác, khiến cho tất cả những người nhìn thấy, tâm thần đều chấn động, hoảng sợ vô cùng!
Thật ra, Thiên Nhân ở toàn bộ Thông Thiên Hà Đông Mạch cũng chỉ có mấy người như vậy.
Phầ lớn trong những tu sĩ này cá cuộc đời này cũng không có thể quen biết với Thiên Nhân.
Hiện tại sau khi tận mắt nhìn thấy, trong lòng bọn họ sớm bị cảnh tượng như vậy hình ảnh như vậy hoàn toàn chiếm.
Nhưng trong đó những Nguyên Anh đến từ vùng trung du của ba đại tông môn, sắc mặt mỗi người hiện tại biến hóa kịch liệt hơn.
Trong lòng bọn họ còn mãnh liệt quá nhiều so với những tu sĩ Nguyên Anh ở hạ du cùng với mạt du hoặc là là tán tu khác.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1332: Không Giống Với Thiên Nhân (1)
Bọn họ tiếp xúc qua Thiên Nhân.
Đó đã từng là lão tổ tông môn của bọn họ, chính là Thiên Nhân.
Cũng chính là bởi vậy, bọn họ mới biết rõ ràng, cho dù là lão tổ của bọn họ năm đó, cũng đều làm không được điểm này!
Đây chính là… Lôi kiếp!!
Cho dù đối với Thiên Nhân mà nói, chỉ là lôi kiếp của Nguyên Anh, cũng vẫn là tai họa lớn thiên địa.
Người tầm thường hoàn toàn không thể lay động được.
Điều này đại biểu cho lực lượng vô thượng của mảnh thiên địa này.
Nhưng hiện tại… Bạch Tiểu Thuần lại có thể mở miệng nuốt vào!
Tâm thần bọn họ chấn động.
Đồng thời, bọn họ không chú ý tới trong những bạn đồng hành bên cạnh, có mấy người thở gấp, lại càng mạnh mẽ hơn bọn họ.
Mấy người này chính là đám người Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Lân!
So sánh với những Nguyên Anh cùng vùng trung du đó, Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Lân tiếp xúc với Thiên Nhân, không thể nghi ngờ là càng nhiều hơn.
Bản thân sư tôn của bọn họ, tổ phụ của bọn họ chính là Thiên Nhân.
Tai xông mắt nhuộm, hiểu rõ của bọn họ đối với Thiên Nhân tất nhiên cũng là tối đa.
Nhưng càng như vậy, thời khắc này tâm thần bọn họ lại càng không thể bình tĩnh.
Vẻ không có cách nào tin tưởng được lại càng đặc biệt rõ ràng.
Bởi vì không có tu sĩ Nguyên Anh nào hiểu rõ về Thiên Nhân hơn so với bọn họ.
Cho dù là đám người Bạch Trấn Thiên, Trần Hạ Thiên, cũng không làm được điểm này!
Có thể trực tiếp cắn nuốt kiếp vân, sợ là chỉ có Bán Thần lão tổ mới có thể!
Trên chiến thuyền vô số người bị chấn áp còn đang cảm giác như nằm mộng.
Trên trời cao, gương mặt Bạch Tiểu Thuần nuốt kiếp vân xong, cũng từ từ biến mất.
Trong gian phòng của Trương Đại Bàn trên chiến thuyền, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó khoanh chân hộ pháp cho Trương Đại Bàn, lúc này hai mắt chậm rãi mở ra.
Trong mắt của hắn chớp động, thoáng có một ít kinh ngạc khác thường còn có một tia cổ quái.
Lúc này hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt giống như xuyên qua chiến thuyền, trực tiếp nhìn về phía trời cao.
– Là Hạo nhi đang giúp ta sao?
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự.
Trên thực tế từ trước đây hắn chế luyện Nhị Thập Nhất Sắc Hỏa, không xuất hiện thiên kiếp, hắn đã có suy đoán.
Mà thiên kiếp vừa rồi, nhìn như kinh người, nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, hắn lập tức liền phát hiện ra, lực cuồng bạo bên trong lôi kiếp này lại có thể nhanh chóng tự mình chuyển hóa thành linh lực thiên địa lại có thể bị hắn hấp thu.
Lúc này mới khiến cho hắn vừa rồi sửng sốt, thần sắc cổ quái.
Hắn thử hút một cái, nhất thời lực lượng thiên địa dồi dào này liền trực tiếp bị hắn nuốt xuống.
Giờ khắc này nó vận chuyển ở trong trong cơ thể, đang nhanh chóng bị hắn hấp thu.
Thậm chí chỉ là một nuốt như thế, Nhật Nguyệt Trường Không Quyết của hắn lại vận chuyển.
Mặc dù còn không có hoàn toàn tu luyện xong tầng thứ nhất, lại nhảy một bước dài, tiết kiệm cho Bạch Tiểu Thuần chí ít mấy chục năm tu hành.
Tất cả những điều này, khiến cho hắn không thể không liên tưởng đến, Minh Hoàng, đệ tử của mình nắm trong tay sinh tử luân hồi của mảnh thế giới này… Hình như cũng chỉ có hắn, mới có thể làm được điểm này.
– Đáng tiếc, chuyện này cho dù là Hạo nhi, chắc hẳn cũng không thể thi triển ra nhiều lần.
Nếu không, sau này ta tu hành, chẳng phải là muốn tới thì tới sao?
Bạch Tiểu Thuần có chút tiếc nuối, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất ấm áp.
Hắn cảm thấy bản thân mình năm đó nhận được một đồ nhi tốt.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang xúc động, lúc này trong lòng những tu sĩ Nguyên Anh trên chiến thuyền đó đối với Bạch Tiểu Thuần, dâng lên cảm giác kính nể còn mãnh liệt hơn so với trước đây vô số lần.
Tuy chậm chậm tản đi, nhưng cảnh tượng cắn nuốt kiếp vân này lại vĩnh viên in vào trong lòng bọn họ.
Về phần Trương Đại Bàn, cũng vì Bạch Tiểu Thuần nuốt lôi kiếp, lúc này hắn thuận lợi đột phá tu vi.
Ở trong cơ thể hắn, một khí tức Nguyên Anh đang không ngừng tản ra.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn qua một chút, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Hắn nhìn thấu, hiện tại Trương Đại Bàn đã không có gì đáng lo nữa.
Chỉ cần săn sóc ân cần một ít thời gian, tu vi Nguyên Anh hoàn toàn vững chắc, liền có thể kết thúc tu hành.
Lúc này tâm tình sung sướng, sau khi Bạch Tiểu Thuần bố trí cấm chế bảo vệ ở bốn phía xung quanh Trương Đại Bàn xong, hắn nghênh ngang ra khỏi phòng, đến trên boong thuyền của chiến thuyền.
Trên đường đi, tất cả tu sĩ Nguyên Anh nhìn thấy hắn, trong mắt đều mang theo sự tôn kính đối với cường giả, lập tức bái kiến.
Bạch Tiểu Thuần vốn cao hứng vì Trương Đại Bàn đột phá tu vi thành công.
Mắt nhìn thấy bọn họ như vậy, tâm tình hắn càng tốt hơn.
– Đồ nhi này của ta thật sự không tệ.
Không chỉ giúp ta tăng nhanh tốc độ tu luyện, còn làm cho tất cả mọi người ở đây đều tôn sùng đối với ta rất đầy đủ.
Đơn giản là quá hiểu ta!
Trong lúc đắc ý, Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy thời tiết ngày hôm nay tốt một cách khác thường.
Lúc này hắn đứng ở trên boong thuyền, khóe mắt đảo qua, nhìn thấy được cách đó không xa Tống Khuyết từ tầng thứ hai vừa muốn đi xuống, nhưng bởi vì nhìn thấy mình, lại lập tức muốn né tránh.
– Khuyết nhi, tới đây tới đây.
Ngày hôm nay tiểu cô phu cao hứng, dẫn ngươi đi câu cá.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng.
Tốc độ âm thanh truyền ra tất nhiên phải nhanh hơn nhiều so với tốc độ Tống Khuyết lui về phía sau.
Bước chân Tống Khuyết dừng lại.
Hắn cảm thấy phiền muộn vô cùng.
Mấy ngày qua hắn đều đang tránh né Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng hắn lại không nghĩ tới, lần này mình đi ra, lại còn bị Bạch Tiểu Thuần thấy được.
Lúc này hắn cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng lại không dám không nghe.
Tống Khuyết chỉ có thể buồn bực đi ra, đứng ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần không đi lưu ý tới tâm tình của Tống Khuyết.
Lúc này hắn hít một hơi thật sâu, thân thể thoáng một cái, trực tiếp lại từ trên chiến thuyền bay ra.
Tay phải hắn giơ lên, ấn một cái về phía Thông Thiên Hải bên dưới.
Nhất thời nước biển cuồn cuộn, trực tiếp lõm xuống.
Vì nó lõm xuống quá nhanh, khiến cho hơn mười hải ngư, chưa kịp lặn xuống, trực tiếp đã bị Bạch Tiểu Thuần cách không chộp lấy, bắt tất cả qua.
Hắn phất tay, ném những hải ngư này tới trên chiến thuyền.
Những hải ngư này sinh hoạt ở bên trong Thông Thiên Hải, mỗi một hải ngư đều có lực lượng kỳ dị.
Đối với tu sĩ mà nói, chúng là vật càng đại bổ.
Cho dù tâm tình Tống Khuyết chịu áp lực, nhưng khi nhìn thấy những hải ngư này, tim hắn cũng đập thình thịch.
Không cần Bạch Tiểu Thuần triệu hoán, hắn lập tức ra tay giúp đỡ, bắt lấy từng con.
Những tu sĩ khác ở bốn phía xung quanh, mỗi người đều quen mắt.
Nhưng bởi vì ngại uy thế của Bạch Tiểu Thuần, lúc này bọn họ có vẻ có chút do dự.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1333: Không Giống Với Thiên Nhân (2)
– Tất cả động thủ đi.
Ngày hôm nay chúng ta ăn tiệc cá!
Bạch Tiểu Thuần căn bản cũng không lưu ý những chuyện nhỏ nhặt này.
Hắn thấy, mình cao hứng, chắc hẳn nên để cho tất cả mọi người cao hứng.
Hắn vừa nói ra lời này, những tu sĩ Nguyên Anh đó nhất thời bất ngờ.
– Cảm ơn Bạch tiền bối!
Sau đó, bọn họ đều ôm quyền, lập tức tiến lên bắt lấy những con hải ngư này một cách vui vẻ.
Cũng không ít người trực tiếp bay ra, ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần, thần sắc cung kính.
Đồng thời, bọn họ nhìn ra mặt biển, nóng lòng muốn thử.
Trong đó vị trưởng lão Nguyên Anh Tinh Không Đạo Cực Tông rất hiểu rõ đối với ba mạch khác, cũng động tâm không thôi.
Mặc dù hắn không tham dự thí luyện của Thiên Tôn, nhưng chuyến này có thể có thu hoạch trên phương diện tu vi, hắn tự nhiên là mừng rỡ.
Cứ như vậy, nhờ Bạch Tiểu Thuần ra tay, trong ngày này mọi người trên chiến thuyền đều thưởng thức món ăn mà cả đời bọn họ cũng rất khó ăn được… bữa tiệc Thông Thiên Kim Sắc Hải Ngư.
Mà ở trong cuộc sống sau đó, Bạch Tiểu Thuần bình thường vẫn như vậy.
Hoặc là câu cá, hoặc chính là sau khi nhìn thấy một ít động vật biển trân quý có thể làm đan dược, lập tức ra tay.
Lúc rảnh rỗi hắn lại tu luyện, hoặc gọi tới vị trưởng lão hiểu rõ đối ba mạch khác, hỏi một câu liên quan tới tình hình của ba mạch khác.
Dựa vào lực Thiên Nhân của hắn, ở trên chiến thuyền, ở trên Thông Thiên Hải này, không nói hoành hành, lại đủ để chấn áp bốn phương.
Bởi vậy, những tu sĩ Nguyên Anh kia đều nhận được lợi ích.
Tu vi của mỗi người càng ngày càng tăng.
Bọn họ đều cảm kích vô cùng đối với Bạch Tiểu Thuần.
– Không có việc gì.
Mọi người đều là tu sĩ Thông Thiên Hà Đông Mạch.
Lại nói tiếp, chúng ta cũng đều là người một nhà.
Lần này Thiên Tôn thu đồ đệ, lại có Thọ Nguyên Đan ban thưởng.
Chúng ta nhất định phải đoàn kết lại, không thể để cho tu sĩ của ba mạch khác cướp thứ hạng cùng đan dược của chúng ta được.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy mọi người lộ vẻ cảm kích, trong lòng cũng hưng phấn.
Hắn hất cằm lên, tay áo vung ra, lớn tiếng nói.
– Các ngươi nhớ kỹ.
Khi đến địa điểm thí luyện, nhất định phải đoàn kết.
Khi nhìn thấy người của chúng ta bị khi dễ, mọi người lại ra tay giúp đỡ, cùng tiến lên!
Âm thanh Bạch Tiểu Thuần càng nói càng lớn.
Các tu sĩ Nguyên Anh ở bốn phía xung quanh đều mỉm cười.
Nhất thời bọn họ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần ở đây, rất thân thiết.
Thậm chí ngay cả những bạn đồng hành dẫn theo, cũng giảm đi rất nhiều cảm giác cạnh tranh.
Trong lúc ở chung, cũng càng thêm hòa hợp.
Tống Khuyết nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cho dù hắn không muốn phục, nhưng trong lòng cũng phải thầm thở dài.
Hắn hiểu rõ, cách làm này của Bạch Tiểu Thuần vô hình trung, cứu mạng của rất nhiều người.
Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Lân đều suy nghĩ sâu xa.
Hai người nhìn Bạch Tiểu Thuần hiện tại, trong đầu hiện lên hình dáng Bạch Tiểu Thuần năm đó, khi bọn họ quen nhau.
Trong lòng bọn họ cũng cảm thấy vô cùng xucá động.
Mắt thấy mọi người càng thêm hòa hợp, Bạch Tiểu Thuần cũng hết sức hài lòng.
Thật ra hắn cảm thấy nơi thí luyện của Thiên Tôn lần này, có sự nguy hiểm không rõ.
Nếu như mọi người đều là người của Thông Thiên Hà Đông Mạch, có thể dung hợp đoàn kết với nhau.
Như vậy chung quy cũng tốt hơn là đơn đả độc đấu.
Bất luận cuối cùng bọn họ nhận được thứ tự cùng đan dược thế nào, có thể giữ được tính mạng mới là căn bản nhất.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Lại một tháng qua đi.
Trương Đại Bàn thuận lợi xuất quan, cho thấy chiến lực Nguyên Anh không tầm thường.
Từ từ, mối quan hệ giữa các tu sĩ trên chiến thuyền này càng thêm hài hòa.
Các vữa tiệc hải ngư đủ màu cũng gần như mỗi ngày đều có.
Ở trong bầu không khí vui hoà thuận vui vẻ này, chiếc thuyền này dần dần… cách lúc càng gần với mục tiêu của nó.
Thông Thiên Đảo…
Chiến thuyền càng lúc càng tiến tới gần điểm tới.
Tâm tình Bạch Tiểu Thuần cũng không còn nhẹ nhõm như vậy nữa.
Hắn nghĩ đến Hầu Tiểu Muội ở trên Thông Thiên Đảo, nghĩ đến Đỗ Lăng Phỉ nhiều năm trước đã rời khỏi Tinh Không Đạo Cực Tông, trở về Thông Thiên Đảo.
Ở trong lòng hắn, trên thực tế lần này sở dĩ tham dự chuyện Thiên Tôn thu đồ đệ, ngoại trừ bị Thọ Nguyên Đan kích thích ra, hắn chính là muốn xem thử Hầu Tiểu Muội có an toàn hay không.
Trong lòng hắn vẫn rất nhớ mong.
Một người khác… Lại là Đỗ Lăng Phỉ!
– Năm đó trước khi ta đi Trường Thành, nàng từng nói… Khi ta trở về, nàng sẽ nói cho ta biết tất cả.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thì thào.
Hắn đứng ở trên boong thuyền, nhìn về nơi xa xăm.
Trong trí nhớ của hắn có rất nhiều bóng dáng nữ tử.
Nhưng vô luận là một bóng dáng nào, đều không đặc biệt bằng Đỗ Lăng Phỉ.
Hăn quen biết cùng Đỗ Lăng Phỉ, là sau Hầu Tiểu Muội.
Nhưng những chuyện Đỗ Lăng Phỉ cùng hắn trải qua, lở trong đầu hắn, bất kỳ nữ tử nào cũng chưa từng có.
Dãy núi Lạc Trần sinh tử khó lường.
Sau khi rơi xuống kiếm vực sâu, trên đường trở về đột nhiên mất tích.
Thí luyện huyết tử bên trong Huyết Khê Tông, trong lúc tranh đấu lột mặt nạ.
Ánh mắt hai bên tràn ngập cảm giác không thể nói ra lời, nhìn nhau…
Còn có ở Tinh Không Đạo Cực Tông lặng lẽ chiếu cố, còn có biếu tặng Thiên Nhân Hồn…
Tất cả những điều này đều khiến cho Bạch Tiểu Thuần không có cách nào quên.
Mặc dù hắn đã không phân biệt rõ được, quan hệ giữa mình cùng Đỗ Lăng Phỉ, rốt cuộc hẳn là một loại quan hệ thế nào.
Nếu như nói là thích, đã từng có.
Nhưng hiện tại… bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không biết.
Thậm chí ngay cả chấp niệm năm đó, ý nghĩ muốn tìm được Đỗ Lăng Phỉ, cũng theo thời gian trôi qua, trở nên phai nhạt đi rất nhiều.
Có thể lúc này còn lại, ngoại trừ hồi ức ra, cũng chỉ có một đáp án.
– Thân phận của nàng, ta ít nhiều… đã đoán được một ít.
Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, hai mắt nhắm nghiền.
Theo khoảng cách Thông Thiên Đảo càng lúc càng gần, chẳng những là Bạch Tiểu Thuần trầm mặc xuống, trong lòng mọi người trên chiến thuyền đều đột nhiên cảm thấy áp lực.
Mỗi người đều sẽ ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Dần dần, cuối cùng vào một ngày này, ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, ở trong tầm mắt mọi người, mơ hồ… thấy được thiên địa phía xa, xuất hiện một cảnh tượng mơ hồ.
Nơi đó giống như hòn đảo…
Trong chớp mắt khi nhìn thấy hòn đảo này, từ những tu sĩ trên chiến thuyền liên tục
truyền ra những tiếng thở hào hển.
Vào giờ phút này ánh mắt Bạch Tiểu Thuần cũng lộ ra tinh quang.
Những người khác không nhìn thấy quá rõ ràng.
Nhưng ở trong mắt hắn, đảo nhỏ này mặc dù không tính là vô cùng rõ ràng, lại có thể thấy đại thể.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1334: Tại Sao Hắn Lại Tới Tham Gia Náo Nhiệt?
Chính xác mà nói, đây là một đảo nhỏ có hình dạng tương tự với hồ lô, vòng lớn là trung tâm của đảo nhỏ, vòng tròn nhỏ là bến tàu.
Ở giữa là một dãy núi giống như con rồng còn sống… nối liền hai vòng tròn này lại với nhau.
Trên đảo nhỏ, mọi chỗ đều có cung điện khắc lan ngọc thế, với những hành lang xanh lá mạ như ẩn như hiện.
Lại nhìn lên, bên trong đảo nhỏ có ba ngọn núi cực lớn.
Trên mỗi một ngọn núi đều xây dựng cung điện kinh người, lấy ngọn núi ở giữa làm chủ, hai bên là phụ.
Dưới Chủ Điện lại là những bậc đá cao chót vót, uốn lượn.
Con đường nối liền bên trong cung điện, khiến cho toàn bộ đảo nhỏ này vừa giống như là hoa viên, lại giống như là hoàng cung!
Ở đây… chính là Thông Thiên Đảo!
Đạo cung của Thiên Tôn!
Bên trong mỗi một tòa cung điện, đều tản ra uy áp kinh người.
Số lượng cung điện cụ thể khó có thể tính rõ ràng.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đảo mắt tính sơ qua, dễ dàng phán đoán được, chúng cũng phải hơn một nghìn.
Trên một nghìn cung điện này, sau khi uy áp của chúng ngưng tụ lại chung một chỗ, hình thành khí thế giống như dời núi lấp biển, khiến thiên địa khiếp sợ thần phục.
Hình như ngay cả Thông Thiên Hải ở chỗ này, cũng phải trấn tĩnh trở lại, hoàn toàn không dám dâng lên chút sóng gió nào.
Dường như, đảo này chính là một người khổng lồ, đứng sừng sững ở trong thiên địa, mang theo uy nghiêm vô thượng, đang bao quát chúng sinh, cao cao tại thượng!
Lúc này, trong đại điện ở trên đỉnh núi chính giũa của ba ngọn núi trên đảo này, có một chiếc ghế cực lớn toàn thân làm bằng thủy tinh màu đen hình thành tự nhiên.
Thủy tinh này xuyên qua toàn bộ thân núi, giống như nối liền với đáy của Thông Thiên Hải.
Có từng đạo tia chớp màu đen hình cung, không ngừng chạy về phía bên trong, cuối cùng dung nhập ào trong cơ thể của bóng người lúc này đang ngồi ở trên chiếc ghế, tràn ngập uy áp.
Chính là Thiên Tôn!
Gần như trong nháy mắt khi đám người Bạch Tiểu Thuần đến, Thiên Tôn chậm rãi mở hai mắt ra.
Hắn giống như nhìn chiến thuyền Tinh Không Đạo Cực Tông ở phía xa, chân mày hơi nhíu lại.
– Thương thế quá nặng.
Cho nên ta chỉ hoảng hốt một lát… Không chú ý tới… lão quỷ giữ lăng kia tung ra tấm lưới, trổ hết tài năng.
Toàn thân tiểu tử có niệm lực quấn lấy.
Thế nào hắn cũng tới tham gia náo nhiệt!
– Dám thả hắn trở lại thế giới Thông Thiên, lão quỷ giữ lăng… Ngươi tính, ta sẽ giống như năm đó lợi dụng Huyết Tổ, lại làm loại chuyện đó sao? Tính như hắn hoàn thành tất cả kế hoạch sau đó thất bại, cuối cùng dùng ra thủ đoạn lật trời.
Tiếp đó, xem như ta không gây bất lợi cho hắn, thậm chí trước khi hắn trưởng thành, còn bảo vệ hắn sao…
– Vẫn là lão quỷ ngươi hiểu ta… Nhưng nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, ta thật sự không muốn… Lại đi một bước cuối cùng này…
Sau khi Thiên Tôn trầm mặc hồi lâu, một lần nữa nhắm hai mắt lại.
Mặc dù Thiên Tôn nhắm mắt, nhưng uy áp Thông Thiên Đảo vẫn mãnh liệt!
Lúc này theo chiến thuyền tới gần Thông Thiên Đảo, hơi thở Bạch Tiểu Thuần cũng trở nên nặng nề. cũng chính là vào lúc này, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Hắn chợt nhìn về phía Thông Thiên Hải bên ngoài đảo nhỏ.
Rất nhanh, hắn liền nhìn thấy ở ba phương hướng khác nhau của đảo nhỏ này, không ngờ còn có ba chiếc… chiến thuyền với kích thước tương tự với Tinh Không Đạo Cực Tông của bọn họ.
Nhưng dáng vẻ của chiến thuyền lại khác.
Lúc này chiến thuyền đang gào thét, từ các phương hướng khác nhau, lao thẳng đến bến tàu của Thông Thiên Đảo.
Ba chiếc chiến thuyền này lần lượt đến từ ba phương hướng tây, bắc cùng với nam này.
Trong đó, chiến thuyền từ phía tây đã tới.
Nó được chế tạo bởi đá lớn màu xanh đá, khiến cho người ta một loại cảm giác giống như có thể lay động sơn hà, khí thế kinh người, phong cách vô cùng cổ xưa.
Trên chiến thuyền này, Bạch Tiểu Thuần có thể mơ hồ thấy có không ít người đang đứng.
Trong đó khí thế của một người đứng ở phía trước nhất, khiến cho hắn không khỏi chú ý.
Người này giống như là một lão già, tiên phong đạo cốt.
Toàn thân có chấn động Thiên Nhân, hồn vô cùng phong phú.
Mà chiến thuyền từ phía nam đã tới.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn tới, ánh mắt chợt co lại.
Chiếc chiến thuyền này đều được xây dựng bằng gỗ màu đen, lại lượn lờ vô cùng khí đen, thâm trầm vô cùng.
Đồng thời, mơ hồ có thể thấy được ở bên trong khí đen kia, hình như có một con rồng đen đang như ẩn như hiện.
Chỉ có điều ánh mắt vừa đảo qua, Bạch Tiểu Thuần liền không nhịn được, cảm thấy tim đập rộn lên.
Hình như con rồng đen này có đầy đủ lực kinh người, là khí hồn của chiến thuyền này!
Ở đỉnh đầu con rồng đen hình như một bóng người ngồi khoanh chân.
Tuy không nhìn thấy rõ hình dáng, nhưng có thể nhìn thấy được đường nét bên ngoài.
Còn nữa, chính là tóc của người này lại có thể không phải thật sự tồn tại, mà là từng sợi không ngừng tản ra khói đen!
Chỉ có điều, so với phía tây cùng phía nam, Bạch Tiểu Thuần coi trọng nhất, vẫn là chiến thuyền đến từ phương bắc.
Toàn thân của chiến thuyền phương bắc này được chế tạo từ hàn băng, tản ra hàn khí nồng đậm.
Đồng thời, có thể mơ hồ thấy được, ở bên trong lớp băng, lại có thể có từng tia chớp chạy loạn, phát ra những tiếng nổ ầm ầm ầm, cũng dâng lên khí thế kinh thiên.
Thật sự rất có cảm giác dũng mãnh, khiến cho người ta cảm thấy kinh tâm động phách.
Đặc biệt khiến cho Bạch Tiểu Thuần đặc biệt chú ý là phía trước chiến thuyền phương bắc này.
Đại hán giống như sắt tháp, đứng ở nơi đó.
Đại hán này cao ước chừng ba trượng, toàn thân tráng kiện vô cùng.
Mặc dù không nhìn thấy rõ hình dáng, nhưng khí thế của hắn mạnh mẽ, khiến cho ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần ở đây cũng co lại.
Không có cân nhắc tới bất kỳ manh mối nào, Bạch Tiểu Thuần lập tức hiểu ra, ba chiếc thuyền thuyền này, chính là… tu sĩ ở ba mạch kháccủa Thông Thiên Hà!
Hiển nhiên, lần này chiến thuyền của Tinh Không Đạo Cực Tông xuất phát, là triển khai đồng bộ cùng ba mạch khác.
Thậm chí ở phương diện tốc độ của bọn họ cũng chênh lệch không bao nhiêu.
Điều nay khiến bọn họ thực sự đến cùng một lúc.
Đây là lần đầu Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tu sĩ của ba mạch khác.
Mặc dù mấy ngày này hắn thông qua vị trưởng lão Nguyên Anh kia chịu trách nhiệm tìm hiểu tình báo, hiểu rõ không ít chuyện của ba mạch.
Nhưng sau khi hắn nhìn thấy, vẫn cảm thấy hơi thở có chút dồn dập.
Những tu sĩ phía sau hắn cũng như này.
Mỗi người đều tập trung tinh thần nhìn lại.
Lúc này, mọi người trên ba chiếc chiến thuyền đều ở đây quan sát.
Trong khoảng thời gian ngắn bầu không khí này càng tăng thêm áp lực.
Bốn chiếc chiến thuyền đến từ bốn mạch lớn.
Phương diện tốc độ này chậm rãi chậm lại.
Bọn họ dần dần chạy về phía bến tàucủa Thông Thiên Đảo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1335: Khát Vọng Bại Một Lần (Thượng)
Sau khi tới gần, tu sĩ trên bốn chiếc chiến thuyền vừa nhìn càng thêm hiểu rõ ràng.
Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận được từng ánh mắt trực tiếp rơi vào trên người mình.
Cũng chính là vào lúc này, vị trưởng lão Nguyên Anh rất quen thuộc đối với ba mạch bên cạnh hắn, nhanh chóng mở miệng, giới thiệu với mọi người về các tu sĩ trong ba mạch khác!
– Ngoại trừ Đông Mạch Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta ra, ba mạch khác theo thứ tự là tây mạch Thái Đấu Hám Nguyệt Tông, nam mạch Long Đằng Quỷ Hải Tông, bắc mạch Cửu Thiên Vân Lôi Tông!
– Mọi người chú ý tây mạch Thái Đấu Hám Nguyệt Tông một chút.
Lão già thoạt nhìn tiên phong đạo cốt đó tên là Linh Tiên thượng nhân.
Người này am hiểu sơn thạch, có thể hóa người sống thành đất đá, rất cường hãn.
Thái Đấu Hám Nguyệt Tông chuyên tâm vào đạo pháp ngũ hành.
Mặc dù thoạt nhìn bình thường, nhưng trên thực tế lại là tông môn đỉnh phong về đạo pháp ngũ hành, có thể dời núi lấp biển.
– Về phần tu sĩ Nguyên Anh bên cạnh hắn, mặc dù phần lớn những người trong đó, ta cũng không biết.
Nhưng bên trong đó có một người, các vị đạo hữu nhất định phải đặc biệt coi trọng.
Người này chính là người thanh niên đứng ở phía bên phải Linh Tiên thượng nhân kia.
Tên của hắn là Thạch Nghiêm, tuy là tu vi Nguyên Anh, nhưng lại là đệ nhất Nguyên Anh của Thái Đấu Hám Nguyệt Tông, từng có chiến tích đánh một trận kinh người cùng Thiên Nhân sơ kỳ mà không chết!
Theo giới thiệu, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần cũng rơi vào trên người của người thanh niên cao ngạo đứng ở bên phải của Linh Tiên thượng nhân.
– Mọi người chú ý nam mạch Long Đằng Quỷ Hải Tông một chút.
Tu sĩ ngồi ở trên Hắc Long Hồn, tên là Thiên Quỷ Tử.
Người này vốn chính là một lão quỷ nghìn năm, tu luyện quỷ đạo, giống như nghịch thiên thành tựu Thiên Nhân.
Chiến lực càng vượt qua cùng cảnh.
Phải lưu ý tóc của hắn.
Từng sợi khói màu đen kia, tổng cộng hơn một nghìn sợi.
Mỗi một sợi đều có thể hình thành đạo pháp giết người!
– Long Đằng Quỷ Hải Tông am hiểu thuật biến hình, có thể biến thành mãnh thú, tăng cao chiến lực.
Trừ điều đó ra, cũng không thiếu người giống như Thiên Quỷ Tử, tu luyện quỷ đạo, thuật pháp quỷ dị khó lường.
– Mặc dù phần lớn trong đó đều là tán tu.
Nhưng Long Đằng Quỷ Hải Tông này cũng có tuyệt thế thiên kiêu.
Người này tên là Tôn Ngô.
Các ngươi nhìn đi, ở phía sau chiến thuyền của bọn họ, một người đứng ở nơi đó, toàn thân có da màu xanh giống như Lệ Quỷ kia, chính là Tôn Ngô!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần rơi vào chiến thuyền gỗ đen của nam mạch, cẩn thận nhìn bóng người trên con rồng đen.
Lúc này khoảng cách giữa hai bên dã gần lại.
Hắn nhìn thấy rất rõ ràng.
Trên con rồng đen, thân thể Thiên Quỷ Tử, giống như hư ảo, tản ra khí tức vô cùng âm u lạnh lẽo.
Dường như chú ý tới ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần, trong mắt hắn có u quang lóe lên, giống như một thanh lợi kiếm, trực tiếp trừng mắt về phía Bạch Tiểu Thuần.
Không chỉ như vậy, khí tức của hắn còn theo ánh mắt đến, dường như muốn trấn áp mọi người trên chiến thuyền Tinh Không Đạo Cực Tông.
– Trừng mắt với ta thì cũng thôi, lại còn kiêu ngạo muốn trấn áp người của ta?
Bạch Tiểu Thuần nhất thời không phục.
Lúc này, hắn cảm thấy trên phương diện khí thế, tuyệt đối không thể thua.
Vì vậy hắn chợt trừng mắt trở lại.
Trong loại đối kháng đấu mắt cao tầng này, đời này Bạch Tiểu Thuần cho tới bây giờ chưa từng thật sự thua, sức lực rất mạnh.
Bất luận là Linh Khê Tông trước kia, Huyết Khê Tông, lại hoặc là Nghịch Hà Tông, Tinh Không Đạo Cực Tông, cho dù mặt đất Man Hoang… Có thể nói tất cả những nơi Bạch Tiểu Thuần đi qua, ở trên phương diện bản lĩnh đấu mắt này, hắn tự nhận đứng thứ hai, thì không có người nào dám nhận mình đứng thứ nhất.
Cho dù là thật sự có người không phục, Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ sử dụng ánh mắt của mình nói cho đối phương biết, chỗ sắc bén của mình!
Chỉ thấy thời khắc này, trong mắt của Bạch Tiểu Thuần giống như ẩn chứa tia chớp, dường như những người xuất hiện ở tám phương này không nghe thấy.
Chỉ có hắn cùng người đấu mắt với hắn, mới có thể cảm thấy được tiếng sấm chớp rền vang.
Âm thanh này cực lớn.
Uy lực tia chớp kinh thiên động địa.
Vào giờ phút này, điều đó khiến cho khí thế Bạch Tiểu Thuần cũng không ngừng quật khởi.
Tất cả khí thế cũng đều ngưng tụ ở trong mắt của hắn.
Ở trong cảm giác của bản thân Bạch Tiểu Thuần, lúc này ánh mắt của mình đã hóa thành một thanh lợi kiếm, long trời lở đất, thế không thể đỡ, lấy một ý tứ dường như muốn nghiền ép chúng sinh, trực tiếp đánh vào mắt của Thiên Quỷ Tử này.
– Dám đấu mắt với ta!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần vô cùng cuồng ngạo, hai mắt trợn trừng, giống như thiên hạ trên mặt đất, chỉ mình hắn độc tôn.
Thiên Quỷ Tử sửng sốt.
Cho dù lão quỷ hắn từng trải nghìn năm, lúc này cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Hắn xác định đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy vị Thiên Nhân Tinh Không Đạo Cực Tông này.
Giữa bọn họ chắc hẳn không có mối thù truyền kiếp nào mới đúng.
Nhưng đối phương lại có thể giống như hung thần ác sát.
Trong ánh mắt sắc bén này, phối hợp với biểu tình nghiến răng nghiến lợi, khiến cho Thiên Quỷ Tử chẳng biết tại sao.
Đồng thời, cũng không biết tại sao hắn lại có chút không thích ứng.
Hắn miễn cưỡng nhìn lại một lát, sau đó vội ho một tiếng thu hồi ánh mắt.
Mắt thấy Thiên Quỷ Tử không tiếp tục cùng mình đấu mắt nữa, Bạch Tiểu Thuần vừa xuất quân đã chiến thắng giòn giã, trong lòng càng thêm cao ngạo.
Hắn đứng ở trên chiến thuyền, tay áo khẽ vung lên, hất cằm lên.
Trong lòng hắn rất có một loại cảm giác tịch mịch khi làm vô địch thiên hạ.
– Hắn chung quy không phải là đối thủ của ta.
Ai… Không biết tới năm nào tháng nào, ta mới có thể gặp được một vị lực lượng ngang cùng ta.
Ta… khát vọng bại một lần!
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần cảm thán, những tu sĩ chung quanh hắn cũng không chú ý, trong thời gian ngắn ngủi này, Bạch Tiểu Thuần đã cùng Thiên Quỷ Tử, tiến hành một cuộc chiến đấu mắt có một không hai…
Nhưng Tống Khuyết hiểu rõ Bạch Tiểu Thuần.
Vừa rồi, sau khi hắn trộm liếc mắt một cái, lập tức liền nhìn ra nội tình.
Thần sắc hắn không khỏi cảm thấy quái dị, có loại kích động muốn che mặt.
– Những người này đều là Thiên Nhân… Thế nào còn đi đấu mắt…
Tống Khuyết cảm thấy, mình thật sự không có cách nào hiểu rõ được về thế giới của Bạch Tiểu Thuần.
Cũng chính là vào lúc này, vị trưởng lão Nguyên Anh Tinh Không Đạo Cực Tông hiểu rất rõ đối với ba tông khác.
Lời của hắn tiếp tục vang vọng ở trong tai của Bạch Tiểu Thuần cùng với những người bốn phía xung quanh.
– Người cuối cùng, lại là bắc mạch Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









