Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 268 : Khát Vọng Bại Một Lần (Hạ) (c1336-c1340)
❮ sautiếp ❯Chương 1336: Khát Vọng Bại Một Lần (Hạ)
– Lão phu từng có một vài nhiệm vụ tông môn, tìm hiểu tối đa đối với Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Chỗ bắc mạch tông này hoang vắng, quanh năm băng tuyết bao trùm, khí hậu ác liệt.
Mặc dù khá hơn so với Man Hoang rất nhiều, nhưng ý băng hàn này khiến cho những người ở đó, đều có đầy đủ thể phách kinh người.
Có thể nói là nhất trong bốn mạch!
– Cũng chính là vì vị trí địa lý của nó đặc biệt, cho nên bắc mạch khác với chúng ta và hai mạch tây nam khác.
Toàn bộ bắc mạch, chính xác mà nói chỉ có một tông môn.
Chính là Cửu Thiên Vân Lôi Tông này.
Xung quanh tông này hình thành mỗi gia tộc tu chân.
Gần như tất cả tu sĩ đều có thể xem như là đệ tử Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
– Mà đệ tử tông môn khác, từ thân phận nhất trọng thiên cho đến cửu trọng thiên.
Càng về sau, thân phận càng cao.
Vị trưởng lão Nguyên Anh rất hiểu rõ đối với tình hình của ba tông, lúc này nhỏ giọng mở miệng.
– Các ngươi nhìn trên chiến thuyền Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Đại hán đứng ở phía trước nhất… Đừng tưởng rằng này là một người.
Cẩn thận nhìn kỹ, các ngươi sẽ phát hiện, đó là… Hai người đứng chung một chỗ!
Theo lời lão già nói, Bạch Tiểu Thuần đều sửng sốt, hai mắt chợt nheo lại, tập trung tinh thần nhìn về phía Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Bởi vậy khoảng cách giữa hai bên đã đến gần, Bạch Tiểu Thuần lập tức liền nhìn thấy…
Đứng ở trên chiến thuyền Cửu Thiên Vân Lôi Tông, đại hán đứng phía trước nhất kia lại có thể thực sự không phải là một người, mà là hai người đứng chung một chỗ.
Chỉ có điều thân thể hai người này quá mức cổ quái.
Một người trong đó, bên trái thân thể hắn tráng kiện vô cùng.
Bất luận là tay trái hay chân trái, lại hoặc là bên trái ngực cùng với đầu, đều như vậy.
Tay chân phía bên phải cùng thân thể hắn giống như bị khô héo, rõ ràng thu nhỏ lại, khiến cho toàn thân hắn thoạt nhìn rất không phù hợp.
Về phần người còn lại, cũng như vậy, nhưng vừa lúc ngược lại.
Phần khô héo chính là thân thể bên trái.
Phía thân thể bên phải lại khổng lồ.
Hai người quỷ dị như vậy, khi bọn họ đứng chung một chỗ, từ phía xa nhìn thoáng qua, căn bản không nhìn ra là hai người.
Nhất là thân thể bên trái lại có thể đều giống nhau như đúc!
Sau khi Bạch Tiểu Thuần thấy rõ, trong lòng đều thất kinh.
Hắn còn nhìn ra tu vi của hai người này không ngờ đều là Thiên Nhân trung kỳ.
– Bọn họ có hung danh hiển hách Cửu Thiên Vân Lôi Tông… Vân Lôi Tử!
– Có người nói Vân Lôi Tử trước kia chỉ là một người.
Nhưng vì tu hành phương pháp nghịch thiên nào đó, thử đi đột phá Thiên Nhân trung kỳ, nỗ lực bước vào Thiên Nhân hậu kỳ thất bại.
Thân thể hắn không chịu nổi, dưới sự cắn trả phân liệt.
Lúc này mới hóa thành hai thân thể có ý thức của từng người!
– Mặc dù như vậy… Nhưng Vân Lôi Song Tử có một loại bí pháp, có thể trong khoảng thời gian ngắn, dung hợp lại với nhau, một lần nữa khôi phục thành một người.
Khi đó hắn mới chân chính là Vân Lôi Tử.
Tu vi cảnh giới ở trong khoảng thời gian ngắn nhảy lên tới… Thiên Nhân hậu kỳ!
Theo lão già giới thiệu, Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi há hốc miệng.
Hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Thiên Nhân của hai tông khác đều là Thiên Nhân trung kỳ.
Bạch Tiểu Thuần không có áp lực lớn.
Nhưng hiện tại Vân Lôi Tử này vốn là hai Thiên Nhân trung kỳ.
Quá đáng hơn là sau khi hợp thể, lại phát ra lực lượng Thiên Nhân hậu kỳ, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lập tức cảnh giác.
Hiện tại, mặc dù hắn có thể chiến thắng Thiên Nhân trung kỳ, nhưng đối với hậu kỳ… Trong lòng hắn có chút không nắm chắc.
– Còn nữa, ba người phía sau Vân Lôi Tử, mọi người cũng phải đặc biệt chú ý.
Bọn họ đều là Nguyên Anh cửu trọng thiên đại viên mãn.
Theo thứ tự là Hàn Nguyệt Mai, Chung Chấn Sơn cùng với… Lôi Nguyên Tử! Nhất là Lôi Nguyên Tử, thân là đồ nhi thân truyền của Vân Lôi Tử.
Đứng sau lưng Vân Lôi Tử, gầy teo nhỏ bé, có chút lưng còng, chính là hắn.
– Đối với người này mọi người phải cực kỳ cảnh giác.
Trình độ nguy hiểm của hắn, so với Hàn Nguyệt Mai cùng với Chung Chấn Sơn đều muốn mãnh liệt rất nhiều.
Thủ đoạn của người này thật sự độc ác, lạnh lùng tàn khốc vô tình, quỷ dị đa đoan, rất khó chơi.
Đồng thời, còn là người bụng dạ hẹp hòi!
Lão già nhanh chóng mở miệng, không ngừng giới thiệu một chút cho mọi người biết thêm kiến thức đối với ba tông này.
Bạch Tiểu Thuần cũng trọng điểm nhìn Cửu Thiên Vân Lôi Tông nhiều hơn vài lần.
Bởi vì hắn nhớ rất rõ ràng, Linh Khê lão tổ từng nói với hắn… Linh Khê Nhất Mạch xuất xứ từ Hàn Môn Thông Thiên Hà bắc mạch.
Cửu Thiên Vân Lôi Tông này chính là kẻ thù lớn nhất khiến cho một số Hàn Môn gần như bị diệt!
– Thiên Nhân là một người lại bị điên tự mình tu luyện thành hai người… Tu sĩ phía dưới cửu trọng thiên, lợi hại nhất là Lôi Nguyên Tử thoạt nhìn như là một Hầu Tử… Đây là tông môn kỳ quái gì vậy?
Ấn tượng của Bạch Tiểu Thuần đối với Cửu Thiên Vân Lôi Tông không tốt, bĩu môi.
Trong lúc tâm trạng Bạch Tiểu Thuần không vui, nói thầm, bốn chiếc chiến thuyền đến từ bốn đại mạch, cũng từ từ tới gần bến tàu.
Một lát sau, dưới vài tiếng nổ lớn vang lên, bốn chiếc chiến thuyền khổng lồ cuối cùng dừng hẳn ở trên bến tàu!
Sau khi dừng hẳn, tu sĩ ở trên bốn chiếc chiến thuyền đều lộ ra tâm thần nghiêm nghị, nhất nhất rời thuyền.
Cùng lúc đó, từng ánh mắt còn nhiều hơn so với trước, không ngừng quan sát ở trong những tu sĩ bốn mạch này.
Đồng dạng, ở trong ba mạch khác cũng có giống như tu sĩ giống như trưởng lão Nguyên Anh giới thiệu ba mạch cho đám người Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này tất cả đều đang nhanh chóng nói nhỏ, giới thiệu cho tu sĩ của mạch mình.
Bạch Tiểu Thuần lập tức lại cảm nhận được rất nhiều ánh mắt, không ngừng đảo qua ở trên người mình.
Trong lòng hắn thật sự rất hiếu kỳ, muốn biết người khác là giới thiệu mình thế nào.
Vì vậy hắn nhịn không được, lặng lẽ tản thần thức ra, muốn đi nghe trộm…
– Mọi người phải trọng điểm lưu ý vị Bạch Tiểu Thuần của đông mạch Tinh Không Đạo Cực Tông kia.
Đừng tưởng rằng hắn là tu vi Thiên Nhân, sẽ không tham dự vào cuộc tranh đấu giữa các tu sĩ Nguyên Anh các ngươi.
Nếu nghĩ như vậy, các ngươi đã sai hoàn toàn.
Căn cứ vào tin tức tình báo, người này tâm lý vặn vẹo, thích nhất lầ ỷ lớn hiếp nhỏ.
Rõ ràng chiến lực là cảnh giới Thiên Nhân có một không hai ở Tinh Không Đạo Cực Tông, nhưng cả đời này của hắn thích làm nhất, chính là khi dễ người có tu vi thấp hơn so với hắn! Vô sỉ đến cực điểm.
Mọi người nhất định phải cẩn thận!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1337: Đỗ Lăng Phỉ Cao Quý! (Thượng)
– Các ngươi nhất định phải đặc biệt cảnh giác Bạch Tiểu Thuần này.
Cả đời người này từng trải những chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Từng trấn thủ qua Trường Thành, đi qua Man Hoang.
Hắn không chỉ an toàn trở về, còn thăng cấp Thiên Nhân! Đặc biệt là phải chú ý tới đan dược của hắn.
Người này kinh khủng nhất, không phải là tu vi, mà là đan dược của hắn.
Theo công tác thống kê không hoàn toàn đầy đủ, cho hắn đủ hoàn cảnh, hắn đi luyện đan, đủ để hủy diệt một Nguyên Đầu Tông Môn!
– Nói tới Bạch Tiểu Thuần, các ngươi có thể xa lạ.
Nhưng nếu nói là Trí Huyễn Đan được truyền bá từ Thông Thiên Hà Đông Mạch qua, trong lòng các ngươi chắc hẳn đều biết rõ.
Trí Huyễn Đan này ở tây mạch ta, những năm trước đây đều gây ra tai họa lớn.
Người này… Chính là người sáng tạo ra Trí Huyễn Đan nguồn gốc của vạn ác!
Các loại ngôn ngữ, ở trong ba mạch khác truyền ra.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được, thần sắc có chút cổ quái, có vẻ hơi lúng túng, gãi đầu một cái.
– Ta lại có thể nổi danh như vậy sao… Trí Huyễn Đan truyền bá đến tây mạch từ lúc nào? Chẳng lẽ là từ Không Thành năm đó sao?
– Còn nữa.
Cái gì gọi là ta thích khi dễ người có tu vi không bằng ta? Ta được gọi là ổn thỏa!
Bạch Tiểu Thuần có chút không phục.
Nhưng tổng thể mà nói, trong lòng hắn vẫn còn có chút đắc ý.
Hắn cảm thấy danh tiếng của mình, ở dưới tình huống chính mình cũng không biết, lại có thể truyền xa như vậy, danh tiếng lớn như thế.
– Hừ hừ, nếu như bọn họ biết Cự Quỷ Vương là nhạc phụ ta, Minh Hoàng là đệ tử của ta, không bị hù chết mới là lạ.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần nghĩ như vậy, lại càng thoải mái hơn.
Nhưng vào lúc này, hắn lại nghe được một ít âm thanh… Những âm thanh này, phần lớn đều là từ bắc mạch Cửu Thiên Vân Lôi Tông nhỏ giọng truyền ra.
– Bạch Tiểu Thuần? Hừ, hắn chẳng qua là vận khí tốt, sớm một bước đến Thiên Nhân mà thôi.
Không bao lâu, thời điểm ta bước vào Thiên Nhân, nhất định sẽ chiến đấu với người này!
– Dáng vẻ không tệ.
Đáng tiếc là một nam tử.
Phần lớn những âm thanh này đều là từ những tu sĩ Nguyên Anh đó bàn luận ra.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được rất không vui, trừng mắt nhìn sang.
Nhưng ngay khi hắn nhìn lại, Vân Lôi Song Tử hình như có phát giác được, bất chợt cũng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Ánh mắt hai bên vừa nhìn nhau như thế, Bạch Tiểu Thuần nhất thời cảm thấy tinh thần phấn chấn.
– Ôi da, lại có một người tới muốn đấu mắt với ta!
Bạch Tiểu Thuần tất nhiên không cam lòng tỏ ra yếu kém.
Thậm chí hắn cảm thấy thích thú, lập tức lại hung hăng trợn mắt nhìn qua.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần lại biến hóa.
Lần đầu hắn cảm nhận được ở trên phương diện đấu mắt, mình chịu áp lực rất lớn.
– Đáng chết, bọn họ là hai người.
Lúc này Vân Lôi Song Tử đều lạnh lùng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Hai lớn hai nhỏ bốn con mắt, ánh mắt đặc biệt sắc bén nhìn qua.
Trực tiếp khiến Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không chống đỡ nổi.
Hắn đang muốn gọi Tống Khuyết qua, cùng mình trừng mắt trở lại.
Nhưng vào lúc này, tu sĩ bốn mạch ở xung quanh chiến thuyền phía dưới lại đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Bạch Tiểu Thuần cũng lập tức chú ý tới.
Lúc này từ cuối bến tàu, trên dãy núi hào hùng liên tiếp với khu vực trung tâm của Thông Thiên Đảo, lúc này có một đám người đi xuống.
Người đi phía trước… Là một nữ tử, toàn thân mặc váy dài màu tím, phía trên thêu chín con phượng hoàng, dung nhan tuyệt mỹ.
Đồng thời, ở mi tâm còn có chút hồng sa, khiến cho toàn thân nàng thoạt nhìn, tràn ngập sự cao quý.
Ánh mắt nàng cũng đặc biệt sắc bén, giống như thiên địa chúng sinh đều hoàn toàn không xâm phạm tới nàng.
Khi nhìn thấy nữ tử này, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh một cái.
Cảm xúc phức tạp chớp mắt lại tràn ngập trong lòng.
Hắn không có tâm tình lại đi đấu mắt cùng Vân Lôi Song Tử này nữa.
Giờ phút này, khi hắn nhìn thấy được nữ tử này, chỉ có trầm mặc.
Chính là Đỗ Lăng Phỉ!
Đã lâu không gặp, phong thái của Đỗ Lăng Phỉ vẫn như cũ.
Đồng thời, càng xuất hiện thêm một ít khí tức cao quý mà trong trí nhớ Bạch Tiểu Thuần chưa từng thấy qua.
Giống như nàng đứng ở nơi đó, có thể thu hút ánh mắt của tất cả mọi người tập trung vào nàng.
Điều này cùng với trong ấn tượng của Bạch Tiểu Thuần có chút không giống, khiến cho hắn không tự chủ được, trong lòng cảm thấy phức tạp.
Đồng thời, cũng có thểm một chút cảm giác xa lạ.
Ở hai bên trái phải của Đỗ Lăng Phỉ, có hai hàng tu sĩ đi theo nàng từ trên dãy núi xuống.
Bên trái đều là nữ tu.
Phía bên phải lại là nam tu, lần lượt mặc trường sam màu đỏ cùng màu xanh lam.
Mỗi nữ tử đều có tướng mạo mỹ lệ.
Mỗi nam tu cũng là tuấn lãng không tầm thường.
Chỉ là nhìn từ trên dung mạo, hai hàng tu sĩ này cũng làm cho ánh mắt người ta sáng ngời.
Lại kết hợp với trang phục thống nhất, khiến bọn họ rất chỉnh tề, càng làm cho người ta thêm chú ý.
Bất kỳ người nào trong bọn họ đều có khí thế rất không tầm thường, giống như có thể mượn uy áp Thông Thiên Đảo này, ngưng tụ ở trên thân thể, khiến bọn họ cho người ta cảm giác rất đặc biệt.
Trong hai hàng tu sĩ này, Bạch Tiểu Thuần lập tức liền nhìn thấy Hầu Tiểu Muội, còn có Quỷ Nha.
Hai người đều ở trong đó.
Hầu Tiểu Muội cũng chú ý tới Bạch Tiểu Thuần.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn nghiêm túc, lúc này cũng thả lỏng hơn rất nhiều.
Nhất là bên trong hai tròng mắt còn lộ ra niềm vui bất ngờ.
Dường như nếu không phải lúc này còn có chức trách phải làm, nàng cũng sẽ không kịp chờ đợi, chạy đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần đi.
Quỷ Nha tất nhiên cũng nhận ra Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là từ đầu đến cuối, mặt hắn đều không đổi sắc.
Hắn chỉ nhìn lướt qua sau đó liền thu hồi ánh mắt, vẫn nghiêm nghị.
Mắt thấy Hầu Tiểu Muội không có vấn đề gì, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là Đỗ Lăng Phỉ đến, khiến cho trong lòng hắn dâng lên cảm giác phức tạp, vẫn không có hoàn toàn tiêu tan.
– Hoan nghênh các vị đạo hữu đến Thông Thiên Đảo này.
Trên mặt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra vẻ tươi cười, khẽ mở miệng.
Âm thanh ẩn chứa uy nghiêm một cách khó hiểu, vang vọng khắp nơi, dẫn động uy áp của Thông Thiên Đảo này.
Khiến cho lời nói của nàng, giống như nói sao làm vậy, truyền vào bên trong tâm thần của mọi người, để lại dấu ấn vang vọng.
Tu sĩ bốn mạch ở bốn phía xung quanh đều thấy tâm thần chấn động.
Thần sắc đều mỗi người đều trở nên nghiêm nghị.
Nhất là cường giả Thiên Nhân trong ba mạch khác, đều đi ra, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ ôm quyền cúi đầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1338: Đỗ Lăng Phỉ Cao Quý! (Hạ)
– Ra mắt sứ giả.
Vân Lôi Song Tử, còn có lão già tiên phong đạo cốt và Thiên Quỷ Tử, lúc này đều lộ ra thái độ khách khí.
Đối với Đỗ Lăng Phỉ bọn họ không xa lạ gì.
Bọn họ đều biết thân phận đặc biệt của nàng, không dám đắc tội.
Lúc này tất cả đều rất cung kính.
Về phần Bạch Tiểu Thuần, hắn cố tình không tiến lên.
Nhưng lúc này hắn dù sao cũng là Thiên Nhân dẫn đội Tinh Không Đạo Cực Tông.
Trong lòng hắn thầm than nhẹ, cũng đi tới, ôm quyền hướng về phía Đỗ Lăng Phỉ.
Chỉ có điều hắn mở miệng, lại cái gì cũng không có nói ra.
Đám người Thiên Quỷ Tử phát hiện, trong lòng đều thoáng động.
Đỗ Lăng Phỉ đứng ở nơi đó, đưa mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Dần dần thần sắc càng thêm ôn hòa, nhưng chỉ mỉm cười.
Dù sao nơi đây có nhiều người.
Nàng cũng không nói gì thêm, mà khách khí đáp lại mọi người bái kiến, an bài thị vệ bên người nghênh đón tu sĩ của bốn mạch.
Bất kỳ nhất mạch đều có trên trăm người.
Mọi người ở chung vào một chỗ, mặc dù không được một nghìn, cũng không kém hơn bao nhiêu.
Nhiều người này đều tập trung ở trên bến tàu, trùng trùng điệp điệp.
Nhưng ở dưới sự an bài của Đỗ Lăng Phỉ, lại ngay ngắn có trật tự.
– Các vị đạo hữu, hôm nay trời đã không còn sớm.
Mong rằng các ngươi theo thị vệ của Thông Thiên Đảo, đi vào nghỉ tạm.
Sáng sớm ngày mai, sau bảy tiếng chuông vang lên, tất sẽ có người tới tiếp đón, dẫn các vị đi vào bái kiến Thiên Tôn.
Thần sắc Đỗ Lăng Phỉ ôn hòa.
Sau khi chậm rãi mở miệng suy nghĩ một chút, nàng lại nói một câu.
– Mặt khác, bên trong Thông Thiên Đảo có rất nhiều cấm địa, vì đề phòng xuất hiện chuyện hiểu nhầm, vẫn mong thời điểm buổi tối, các vị không nên đi ra ngoài hoạt động.
Nếu không… Một khi bị cấm vệ đạo cung phát hiện, tạo thành tử thương sẽ không tốt.”
Lời Đỗ Lăng Phỉ nói không sắc bén, giọng nói ôn hòa.
Nhưng lời nói này vừa dứt lời, lại khiến cho trong lòng tất cả tu sĩ không khỏi đều chấn động.
Cho dù là đám người Vân Lôi Song Tử, trong lòng cũng rùng mình.
Thông Thiên Đảo này thật sự là trung tâm thế giới của cả Thông Thiên, là chỗ đạo cung của Thiên Tôn.
Thậtra nơinày nhìn như không lớn, nhưng trên thực tế giống như đầm rồng hang hổ.
Đừng nói là bọn họ, cho dù là cường giả Bán Thần xông vào, nhất định mười phần chết không phần sốn!
Cho nên cho dù Đỗ Lăng Phỉ không cưan dặn, bọn họ trước sau đều sẽ cẩn thận.
Cho dù ở bên ngoài là hạng người quen thói kiêu ngạo, ở chỗ này, cũng sẽ không thể không thông minh linh lợi.
Chỗ tu sĩ bốn mạch nghỉ ngơi cũng không phải ở ở trong vòng lớn của Thông Thiên Đảo, mà là trong các lầu các mọc lên như rừng ở bên ngoài bến tàu.
Khu vực các lầu các này không nhỏ, chia ra làm bốn phần.
Hiển nhiên là chuyên môn chuẩn bị cho những người bình thường tới bái phỏng cầu kiến.
Về phần khu vực trung tâm của Thông Thiên Đảo, không có ý chỉ của Thiên Tôn, người ngoài căn bản cũng không có thể vào được.
Chỉ có thể từ phía xa nhìn lên ba ngọn núi lớn ở trong vòng trong.
Trên đó tồn tại vô số cung điện cùng với từng bóng người thị vệ tuần tra.
Bạch Tiểu Thuần trước sau trầm mặc, tùy ý thị vệ của Thông Thiên Đảo an bài.
Hầu Tiểu Muội hiển nhiên muốn đi qua.
Nhưng chỗ nàng phụ trách không phải là Tinh Không Đạo Cực Tông.
Vì vậy nàng chỉ có thể từ phía xa, trơ mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Khi hoàng hôn xuống, hơn mấy trăm ngàn tu sĩ Nguyên Anh bốn mạch đã tới, đều được thị vệ Thông Thiên Đảo lục tục an bài chỗ ở.
Bạch Tiểu Thuần thân là Thiên Nhân.
Chỗ hắn ở là độc môn độc viện, cách lối vào Thông Thiên Đảo, cũng chính là dãy núi trùng điệp kia rất gần.
Nơi đây linh khí vô cùng nồng đậm, vượt xa so với Tinh Không Đạo Cực Tông.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại không có tâm tình tu luyện.
Lúc này mắt thấy trời càng lúc càng tối, hắn khoanh chân ngồi ở chỗ đó, lặng lẽ chờ đợi.
Hắn tin tưởng, tối hôm nay… Đỗ Lăng Phỉ, nhất định sẽ tới!
Màn đêm buông xuống.
Tiếng sóng biển vỗ vào bờ thi thoảng truyền đến, khiến cho nơi này vốn nên tĩnh lặng tối tăm, lại tràn đầy một loại âm thanh cuộn sóng mê người.
Âm thanh này lúc lên lúc xuống, truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân tĩnh tọa.
Trong lòng hắn cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Khi ở trên chiến thuyền, hắn đã suy nghĩ rất rõ ràng.
Lần này đi tới Thông Thiên Đảo, ngoại trừ Thọ Nguyên Đan ra, chính là xem Hầu Tiểu Muội có an toàn hay không.
Lại nữa, chính là từ chỗ Đỗ Lăng Phỉ tìm một chút chứng cứ về chấp niệm trong lòng,.
Hắn không có đi nhớ lại quá khứ.
Chỉ là khoanh chân ngồi ở chỗ đó, yên tĩnh chờ đợi.
Uy áp Thông Thiên Đảo vẫn khuếch tán ra toàn bộ đảo nhỏ.
Nhất là ở giữa đêm khuya, ở trong trời đất này chỉ còn lại có tiếng sóng biển, uy áp này hình như mạnh hơn một chút.
Khiến cho tất cả mọi người hiện tại đang ở tại Thông Thiên Đảo, trong lòng đều dâng lên cảm giác kính nể vô hạn.
Người tu vi càng cao, loại cảm giác này lại càng mãnh liệt.
Bởi vì bọn họ có thể mơ hồ cảm nhận được, tại trong khu vực trung tâm của Thông Thiên Đảo, tồn tại một thứ khí tức… khiến cho bọn họ chỉ thoáng cảm nhận, tâm thần sẽ run rẩy, tu vi đều bất ổn.
Dường như chỉ cần một ý niếm của đối phương, liền có thể khiến mình suy sụp!
Khí tức này chí cao vô thượng, thậm chí ngay cả trời cao ở trước mặt khí tức này, cũng không có cách nào bày ra nửa điểm uy nghiêm.
Dường như trời tuy cao, nhưng nếu chủ nhân của khí tức này có ý định, có thể khiến cho trời cao cũng phải cúi đầu trước hắn!
Loại khí tức này, loại bá đạo này, loại tôn cao này… Phóng tầm mắt ra toàn bộ thế giới Thông Thiên, chỉ có một người có thể làm được.
Đó chính là… Thiên Tôn!
Loại nhận thức này khiến cho tu sĩ của bốn mạch hiện tại có mặt trên Thông Thiên Đảo, tâm tình mỗi người đều kích động không thôi.
Bọn họ không nhịn được suy nghĩ lần này Thiên Tôn thu đồ đệ, nghĩ đến trong bọn họ sẽ có một người trở thành đệ tử của Thiên Tôn.
Chuyện này lại khiến cho bọn họ kích động.
Cho dù là Thiên Nhân cũng khó tránh khỏi tâm tình lên xuống.
Thật ra, lần này Thiên Tôn thu đồ đệ, không quy định chỉ lấy Nguyên Anh.
Trên thực tế, chỉ cần là tu vi Nguyên Anh đã ngoài, đều có cơ hội.
Dù sao… Lần này yêu cầu chỉ có một.
Đó chính là người tu sĩ đầu tiên đi ra khỏi địa điểm thí luyện.
Chuyện này mặc dù tu vi chiếm quan hệ rất lớn, nhưng nhân tố lớn nhất, lại là vận khí.
Cho nên đối với mọi người mà nói, Thiên Nhân tham dự, tuy có ưu thế, nhưng lại không có nghĩa là cuối cùng nhất định có thể thành công.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1339: Thân Phận Của Đỗ Lăng Phỉ!
Mà theo bóng đêm càng lúc càng sâu, phần lớn tu sĩ của bốn mạch chìm đắm ở trong tu hành.
Vào lúc này, không ai lựa chọn ra ngoài.
Không phải là không muốn, mà là không dám.
Trước đó có Đỗ Lăng Phỉ cảnh cáo.
Sau có uy áp của bản thân Thông Thiên Đảo.
Trừ phi là muốn tìm cái chết, nếu không, ai cũng sẽ không đi ra ngoài, tạo ra loại chuyện có thể khiến người ta hiểu nhầm.
Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ không lựa chọn ra ngoài.
Hắn vẫn khoanh chân ngồi ở chỗ đó, từ từ nhắm hai mắt, chậm rãi chờ đợi.
Mãi cho tới khi đêm khuya…
Bạch Tiểu Thuần đang khoanh chân tĩnh tọa, hai mắt của hắn bỗng nhiên mở ra, nhìn về phía chỗ cửa lớn nơi ở của mình.
Gần như trong chớp mắt khi hắn nhìn ra, một giọng nói ôn hòa, yếu ớt từ ngoài cửa lớn truyền đến.
– Ta có thể tiến vào không?
Chỉ có một câu nói, không có phần dưới.
Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó, nhìn cửa lớn.
Bên trong thần thức của hắn có thể nhìn thấy, thời khắc này ở phía ngoài cửa lớn, Đỗ Lăng Phỉ đứng ở nơi đó.
Không còn là trang phục ban ngày, mà đã đổi lại thành một chiếc váy màu trắng, hình dáng cũng không có phượng uy, mà giống như đã trở lại trang phục của Linh Khê Tông trước kia.
Bộ dáng này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần trầm mặc một lúc lâu.
Sau đó, tay phải hắn vung lên.
Cửa lớn từ từ mở ra, lộ ra người đứng ở nơi đó, trên mặt mỉm cười… Đỗ Lăng Phỉ.
Hai người cách nhau cửa lớn, ánh mắt tập trung nhìn vào nhau.
Người, vẫn là người năm đó.
Chỉ là một câu trong lòng kia, Bạch Tiểu Thuần cũng rốt cuộc nói không nên lời.
– Đã lâu không gặp.
Đỗ Lăng Phỉ mở mắt, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần không nói lời nào, vì vậy khẽ cười một tiếng, cất bước đi đến.
Nàng trực tiếp tính đến bênh cạnh Bạch Tiểu Thuần.
– Tại sao không nói chuyện?
Đỗ Lăng Phỉ nhìn Bạch Tiểu Thuần, kéo một vài sợi tóc, sau đó nhẹ giọng nói.
Lúc này ánh trăng chiếu vào phía trên gương mặt của nàng, khiến cho màu da nàng trắng nõn giống như ngọc.
Trong toàn thân tuyệt mỹ lộ ra một sự thánh khiết.
Nhất là lúc này, khi nàng tới gần, từ trên người của nàng vẫn tản ra một mùi thơm ngát, khiến người ta ngửi thấy được, giống như thể xác và tinh thần đều sẽ bình tĩnh trở lại.
– Không biết nên nói cái gì.
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, nói thật.
– Vậy ngươi nói một chút về chuyện ở Man Hoang đi.
Đỗ Lăng Phỉ ôn nhu mở miệng.
Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó, vì vậy nàng không ghét bỏ mặt đất bẩn, cũng ngồi xuống, ôm đầu gối, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Ngửi thấy mùi thơn ngát từ trên người Đỗ Lăng Phỉ truyền tới, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, sau đó nói sơ qua những chuyện liên quan tới Man Hoang, liên quan tới thân phận của mình lại không mở miệng nhắc tới.
Chỉ có điều cuối cùng, mắt hắn nhìn Đỗ Lăng Phỉ, hít một hơi thật sâu, mở miệng cảm ơn.
– Cám ơn Thiên Nhân Hồn của nàng.
Bạch Tiểu Thuần vẫn không nói cho Đỗ Lăng Phỉ biết chuyện Thiên Đạo Nguyên Anh của mình.
Đối với việc Bạch Tiểu Thuần nói sơ qua vè chuyện ở Man Hoang, Đỗ Lăng Phỉ không có đi truy hỏi.
Hình như bất kể hai người nói chuyện với nhau như thế nào, dường như trong lòng cũng che giấu vài chuyện.
Dần dần, hai người đều trầm mặc xuống.
Dưới ánh trăng, đôi nam nữ này rõ ràng là ngồi chung một chỗ, nhưng trong lòng của bọn họ lại đều có một cảm giác xa lạ cùng khoảng cách nói không nên lời.
Cho dù âm thanh của sóng biển duy trì liên tục, cố gắng thông qua hai người lỗ tai, nỗ lực ở dưới cùng một âm thanh kéo bọn họ gần lại với nhau một chút, cũng không có tác dụng lớn.
Cho đến hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần lại nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ, bỗng nhiên hỏi một câu.
– Nàng rốt cuộc là ai…
Vấn đề này, năm đó trước khi Bạch Tiểu Thuần đi Trường Thành đã từng hỏi qua.
Khi đó Đỗ Lăng Phỉ đáp ứng hắn, chờ tới lúc hắn trở về, nàng sẽ nói cho hắn biết tất cả.
Lúc này, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng đã hỏi ra những lời này.
Đỗ Lăng Phỉ không thấy bất ngờ.
Dường như nàng đã sớm nghĩ đến, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ hỏi mình.
Lúc này nàng trầm mặc một hồi, sau đó hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn vào mắt Bạch Tiểu Thuần hồi lâu.
Nàng nhẹ giọng mở miệng.
– Thiên Tôn… Là phụ thân ta.
Những lời này truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần.
Mặc dù trước đó, Bạch Tiểu Thuần đã có suy đoán.
Nhưng khi nghe được câu này, sau khi xác định suy đoán của mình, tâm thần dâng lên sóng lớn.
Hơi thở của hắn không khỏi lại trở nên dồn dập.
Sau khi liên tục hít vào mấy hơi, cho dù là xác định suy đoán, nhưng hắn vẫn có loại cảm giác bừng tỉnh hiểu ra.
Hắn hiểu rõ, vì sao này Đỗ Lăng Phỉ ở bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông lại đặc biệt như vậy.
Nếu như lời đồn là thật, bốn Bán Thần lão tổ của đại Nguyên Đầu Tông Môn, đều là đệ tử của Thiên Tôn.
Như vậy Đỗ Lăng Phỉ ở trong mắt của bốn lão già Bán Thần, chính là tiểu sư muội!
Thân phận như vậy, bối cảnh như vậy, có thể nói Đỗ Lăng Phỉ ở trong thế giới Thông Thiên này, giống như Minh Châu, siêu nhiên vô cùng!
Nhưng theo đó trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại dâng lên nghi vấn.
Làm nữ nhi của Thiên Tôn, Đỗ Lăng Phỉ có địa vị thân phận siêu nhiên như vậy, vì sao phải đi tớiLinh Khê Tông, vì sao lại xuất hiện ở Huyết Khê Tông…
Tất cả những điều này, một lần nữa hiện lên ở trong lòng Bạch Tiểu Thuầ.
Nghi ngờ càng nhiều hơn.
Đồng thời cũng vào giờ phút này, trong đầu Bạch Tiểu Thuần có một ý nghĩ khác.
Hắn cũng nhịn không được, trong lòng run lên…
Hắn nghĩ đến bản thân mình lúc trước đã từng hút một sợi tóc máu của Thiên Tôn.
Chuyện này hắn trước đây đã cảm thấy lo lắng không yên.
Nhưng hắn lại cảm thấy Thiên Tôn cách mình rất xa xôi.
Huống hồ sợi tóc kia cũng là do người giữ lăng cho hắn.
Cho nên hắn mới kiên trì, đánh bạo hấp thu.
Nhưng hôm nay, theo lời Đỗ Lăng Phỉ nói, trong giây lát Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, khoảng cách giữa mình và Thiên Tôn… Lại gần như này, Đỗ Lăng Phỉ là nữ nhi của Thiên Tôn.
– Thảo nào trước đó, khi ở trong tông môn, ta luyện dược thất bại chọc ra phiền phức, Bán Thần lão tổ của Tinh Không Đạo Cực Tông chỉ quát ta, nhưng không có trách phạt gì…
Bạch Tiểu Thuần thoáng cái lại hiểu được.
– Hầu Tiểu Muội cũng là do nàng an bài đến ở đây sao?
Bạch Tiểu Thuần lấy lại bình tĩnh, lập tức hỏi.
Đỗ Lăng Phỉ không trả lời vấn đề này của Bạch Tiểu Thuần.
Nàng ôn nhu nhìn Bạch Tiểu Thuần, giống như năm đó ở trong dãy núi Lạc Trần.
Hồi lâu, nàng nở nụ cười ấm áp, đứng dậy đến trước người Bạch Tiểu Thuần, giống như thê tử, chỉnh lại quần áo của hắn một chút, động tác rất mềm nhẹ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1340: Theo Như Chuyện Năm Xưa (Thượng)
Khoảng cách gần như vậy, mùi thơm ngát trên người nàng nhất thời đem khiến cho hơi thởi của Bạch Tiểu Thuần càng thêm dồn dập hơn.
Giúp đỡ Bạch Tiểu Thuần sửa sang lại quần áo xong, Đỗ Lăng Phỉ nhìn thật sâu vào trong mắt Bạch Tiểu Thuần, biểu tình có chút phức tạp.
Từ trong mắt nàng, Bạch Tiểu Thuần thấy được cuộc sống của nàng.
Dường như cũng thân phận như vậy cũng không khiến cho nàng có cảm giác vui sướng cùng ưu việt như người tưởng tượng.
Ngược lại có cảm giác vô cùng mệt mỏi cùng bất đắc dĩ.
Ánh mắt như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến thời điểm ở dãy núi Lạc Trần, nghĩ đến năm đó hai người ở cùng một chỗ.
Lời xưng hô thật lâu không có nói ra, cũng từ trong miệng hắn nhẹ nhàng truyền ra.
– Tiểu Đỗ Đỗ…
Ở một khắc khi Bạch Tiểu Thuần mở miệng, thân thể Đỗ Lăng Phỉ run lên bần bật.
Tiếng xưng hô này dường như khiến cho ký ức của nàng cũng trở lại quá khứ.
Một lát sau, nàng nhẹ nhàng khom lưng, ở bên tai Bạch Tiểu Thuần, giống như nỉ non, nói một câu.
– Tiểu Thuần… Cẩn thận… Hầu Tiểu Muội.
Nói xong, Đỗ Lăng Phỉ không để cho Bạch Tiểu Thuần nhìn vào hai mắt mình.
Nàng xoay người, thoáng một cái, biến mất khỏi tầm mắt của Bạch Tiểu Thuần, biến mất ở trong thiên địa…
Ở trong nháy mắt khi lời nói của Đỗ Lăng Phỉ truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, thân thể Bạch Tiểu Thuần hơi cứng đờ, sau đó trực tiếp lại ngây ngẩn cả người.
Hắn lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía xa.
Lấy tu vi của hắn, cho dù Đỗ Lăng Phỉ mượn lực của Thông Thiên Đảo rời đi, vẫn bị Bạch Tiểu Thuần nhìn thấu hình bóng.
Hắn có ý định đuổi theo hỏi cho rõ.
Nhưng bóng người Đỗ Lăng Phỉ đã biến mất ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, tiến vào sâu bên trong Thông Thiên Đảo.
– Nàng nói những lời này là có ý gì… Bảo ta cẩn thận Hầu Tiểu Muội?
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy rằng không thích hợp, thậm chí có chút không rõ.
Những lời này của Đỗ Lăng Phỉ rốt cuộc là thật hay là giả.
Nhưng bất kể như thế nào, chuyện Hầu Tiểu Muội được chọn thành chuẩn thị vệ của Thông Thiên Đảo, trước đó, lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nghe được, đã cảm thấy bất an.
Lúc này nghe Đỗ Lăng Phỉ nói một câu này, hắn lập tức thấy càng lo âu hơn.
– Tại sao muốn ta cẩn thận Hầu Tiểu Muội?
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, nhớ lại tình cảnh ngày hôm nay khi nhìn thấy Hầu Tiểu Muội, Hầu Tiểu Muội giống hệt với trong trí nhớ của hắn.
Khi nhìn thấy mình, trong mắt là niềm vui bất ngờ, không giống giả vờ.
Chỉ là Đỗ Lăng Phỉ nói lời này, trước sau đều đang vang vọng ở bên tai Bạch Tiểu Thuần, khiến cho hắn không thể không cẩn thận suy nghĩ tìm hiểu.
Dần dần hắn có chút phiền não.
Thật ra, sau khi hắn đi tới Thông Thiên Đảo này, bao giờ cũng cảm thấy có chút bất an.
Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng.
Hắn suy nghĩ, phải tìm một cơ hội, đi gặp Hầu Tiểu Muội một chút.
Nhưng vào lúc này, thần sắc Bạch Tiểu Thuần thoáng động, ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Không bao lâu, trong màn đêm có một đạo cầu vồng thận trọng lao nhanh về phía chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần.
Rất nhanh, cầu vồng kia đã đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần, thoáng một cái bước vào.
Người vừa tới, âm thanh lại mang theo sự ngọt ngấy, giành trước tới.
– Tiểu Thuần ca ca!
Người này… chính là Hầu Tiểu Muội.
Nàng vẫn mặc chiếc váy đỏ mặc ban ngày.
Toàn thân nàng thoạt nhìn đặc biệt thanh tú mỹ lệ.
Gương mặt nàng vốn trắng noãn, lúc này cũng vì vui sướng lại dâng lên một màu hồng nhuận.
Đôi mắt đầy linh động, còn có tia sáng lưu quang kỳ dị tràn ngập.
Mặc dù vì một câu nói kia của Đỗ Lăng Phỉ, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần dâng lên suy đoán.
Nhưng hôm nay khi nhìn thấy Hầu Tiểu Muội, những suy đoán này lập tức đã bị hắn chôn vùi ở trong lòng.
Hầu Tiểu Muội trước mắt này giống hệ như lúc ban ngày, cũng giống như trong trí nhớ của hắn, đó người tiểu muội từ lần đầu tiên nhìn thấy mình, cũng rất thích dính vào bên cạnh mình… Giống như nữ hài nhà bên.
Không giống với lúc đối mặt cùng Đỗ Lăng Phỉ, sau khi nhìn thấy Hầu Tiểu Muội, Bạch Tiểu Thuần rất cao hứng, đứng dậy đưa hai cánh tay ra.
Hắn trợn trừng mắt, cười xấu xa nói.
– Tiểu muội, đã lâu không gặp.
Tới đây, tới đây.
Để cho Tiểu Thuần ca ca ôm một cái.
Gương mặt Hầu Tiểu Muội vốn vui sướng hồng nhuận, lúc này theo những lời Bạch Tiểu Thuần nói ra, nhất thời có rặng mây đỏ bay lên.
Sau khi nàng giận dữ trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần mộtcái, vẫn thông minh linh lợi đến bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, cúi đầu ôm lấy Bạch Tiểu Thuần.
Lúc mới bắt đầu, nàng ôm cũng không mấy dùng sức.
Mà sau khi ôm lấy, trong lòng nhiều năm tưởng niệm cùng một người ở Thông Thiên Đảo cô đơn, nhất thời lại từ trong lòng dâng lên, vô hạn khiến cho nàng càng thêm dùng sức, giống như muốn vĩnh viễn ôm lấy Bạch Tiểu Thuần, không cho hắn rời khỏi mình.
Cảm nhận mức độ Hầu Tiểu Muội ôm mình, nụ cười xấu xa trên mặt Bạch Tiểu Thuần cũng chậm chậm thu hồi.
Thay vào đó là sự trìu mến.
Hắn nhẹ nhàng thả tay xuống, xoa mái tóc đen của Hầu Tiểu Muội trong lòng, ngửi mùi thơn trên người nàng tản ra không giống với Đỗ Lăng Phỉ, tâm tư Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ trấn tĩnh lại.
Trong đầu hắn hiện ra tình cảnh năm đó, khi lần đầu tiên gặp phải Hầu Tiểu Muội.
Có thể nói Hầu Tiểu Muội mới là nữ hài đầu tiên khiến cho Bạch Tiểu Thuần chú ý.
Thật ra bộ dạng của đối phương trắng trắng mềm mềm lại tràn đầy vẻ thanh thuần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần đang ngây thơ năm đó, trong lòng đã dâng lên sự yêu thích mà chính bản thân hắn khi đó cũng không biết thích.
Sau đó hắn càng thấy tính cách Hầu Tiểu Muội đối với những người khác giống như cây ớt nhỏ, đối với mình lại vô cùng khéo léo.
Điều này làm cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần rất đắc ý.
Lúc này ôm Hầu Tiểu Muội, Bạch Tiểu Thuần tinh tường cảm nhận được, Hầu Tiểu Muội trước mắt không có vấn đề gì, cũng không có gì thay đổi, vẫn là dáng vẻ giống như năm đó.
– Tiểu Thuần ca ca, ca ca vừa đi chính là nhiều năm như vậy…
Hầu Tiểu Muội ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần, lời nói ra, tâm tình cũng có chút hạ xuống.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng lôi kéo Hầu Tiểu Muội ngồi ở một bên, an ủi.
Thậm chí hắn nói với nàng chuyện mình ở Man Hoang.
Mặc dù không có nói ra tất cả, nhưng lại tìm một ít chuyện thú vị.
Dần dần tâm tình Hầu Tiểu Muội cũng khá hơn nhiều.
Tiếng cười như chuông bạc cũng thỉnh thoảng truyền ra.
– Ta mới không tin ca ca ở Man Hoang, Thiên Nhân cũng phải nhìn ánh mắt của ca ca.
Hầu Tiểu Muội che miệng cười nói.
Nghe được Hầu Tiểu Muội lại có thể nghi vấn mình, Bạch Tiểu Thuần lập tức mặc kệ, trợn mắt, chợt vỗ mạnh xuống ngực.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









