Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 266 : Khó Lường Lòng Người (2) (c1326-c1330)
❮ sautiếp ❯Chương 1326: Khó Lường Lòng Người (2)
Những người đến đây, đều có một chỗ giống nhau.
Đó chính là tu vi… tu vi của bọn họ, đều là Nguyên Anh!
Trong đó có người quan thuộc cùng đệ tử của Tinh Không Đạo Cực Tông, mới có tư cách tiến vào trong tông môn.
Chỉ có tông môn vùng trung du Tu Chân Giới này mới có thể làm được điều này.
Về phần hạ du cùng mạt du, phần lớn cũng không dám tiến vào.
Mà theo những người này xuất hiện, tin đồn liên quan tới chuyện Thiên Tôn thu đồ đệ, càng lúc càng nhiều.
Thậm chí đệ tử bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng bắt đầu châu đầu ghé tai.
Các loại tin tức thật thật giả giả, truyền khắp tám phương.
– Xem ra lời đồn là sự thật!
– Thiên Tôn lại có thể thật sự muón thu đệ tử!! Trời ạ, chuyện này đối với những tu sĩ trong khu vực Thông Thiên Hà ta, chính là tạo hóa tuyệt thế một bước lên trời!
– Ta nghe nói, Thiên Tôn sẽ không ngừng lại, thu đồ đệ ở trong toàn bộ khu vực bốn mạch Thông Thiên Hà một lần.
Trước lúc đó lão nhân gia ta tổng cộng thu bốn vị đệ tử…
– Chuyện này ta cũng đã nghe nói qua.
Có người nói bốn vị đệ tử của Thiên Tôn… hiện tại ở bên trong bốn mạch Nguyên Đầu Tông Môn… chính là Bán Thần lão tổ!
Gần như ngay lập tức, Hứa Bảo Tài lại nhạy cảm phát hiện ra tin tức ở nơi này.
Hắn dùng tốc độ nhanh nhất đi thu thập, sau đó lập tức liền tìm đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
– Thiếu tổ, xảy ra chuyện lớn!
Hứa Bảo Tài một đường chạy chậm, trực tiếp lại nhảy vào chỗ của Bạch Tiểu Thuần ở bên trong lỗ thủng của Lam Sắc Thải Hồng.
Thời điểm hắn đến, trong tay Bạch Tiểu Thuần đang cầm một miếng ngọc giản.
Miếng ngọc giản này là hắn lấy được từ chỗ của vị Thiên Nhân lão tổ Thiết Huyết Đường kia.
Bên trong ghi chép kỹ càng tỉ mỉ liên quan tới tất cả tin tức Thiên Tôn thu đồ đệ.
Nghe được lời Hứa Bảo Tài nói, thần thức Bạch Tiểu Thuần từ trêb ngọc giản trong tay thu hồi lại.
Khí tức của hắn rõ ràng có chút bất ổn, nhìn về phía Hứa Bảo Tài.
– Thiếu tổ, ngươi có nghe nói không? Thiên Tôn muốn thu đồ đệ!
Hứa Bảo Tài vội vàng mở miệng.
– Thiên Tôn trước đó từng thu bốn vị đệ tử.
Bán Thần lão tổ của Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta, chính là một người trong số đó!
– Hiện tại Thiên Tôn muốn thu vị đệ tử thứ năm.
Có thể tưởng tượng… Ai có thể trở thành đệ tử thứ năm của Thiên Tôn, người đó cuối cùng nhất định có thể trở thành cường giả Bán Thần!
– Ta còn nghe được, lần này Thiên Tôn thu đồ đệ, không chỉ khiến Đông Mạch chúng ta chấn động, mà là cả bốn mạch Thông Thiên Hà, toàn bộ phạm vi, chỉ cần là tu vi đạt đến Nguyên Anh, đều có thể đi tới chỗ Nguyên Đầu Tông Môn báo danh.
Bốn đại Nguyên Đầu Tông Môn không thể ngăn cản, còn có trách nhiệm cùng nghĩa vụ, đưa tất cả những người báo danh tới Thông Thiên Đảo!
Hứa Bảo Tài không ngừng nói ra những tin tức hắn lấy được, cho Bạch Tiểu Thuần biết.
Khí tức Bạch Tiểu Thuần lại chấn động.
Tim hắn đập rộn lên.
Những lời Hứa Bảo Tài nói, hắn ở bên trong ngọc giản lấy từ chỗ Thiên Nhân lão tổ của Thiết Huyết Đường, đều đã thấy qua.
Đồng thời, còn có một vài tin tức, hiện tại Hứa Bảo Tài không biết.
Về phần những người bên ngoài đó, còn không biết hiểu.
Nhưng sợ là không bao lâu, cũng sẽ nghe nói tới.
Đó chính là… Lần này Thiên Tôn thu đồ đệ.
Phương thức của hắn là thí luyện.
Nơi được lựa chọn thí luyện, là một chỗ bí cảnh trên Thông Thiên Đảo.
Tất cả những tu sĩ đã ngoài Nguyên Anh, dưới Bán Thần, đều có thể bước vào bên trong bí cảnh, tham dự chuyện Thiên Tôn thu đồ đệ lần này!
Mặc dù không biết những tu sĩ kia cần làm những gì ở bên trong bí cảnh, nhưng Thiên Tôn lựa chọn đối với đệ tử, chỉ có một yêu cầu… Đó chính là, người đầu tiên đi ra khỏi bí cảnh, sẽ thành vị đệ tử thứ năm của hắn!
Đồng thời, đối với một người người đi ra khỏi bí cảnh trước, tuy không có thu nhận làm đệ tử, lại có thể có ban thưởng!
Trở thành đệ tử của Thiên Tôn, chuyện này đối với vô số người mà nói là tạo hóa tuyệt thế, đủ để cho bọn họ điên cuồng.
Cho dù là Thiên Nhân, cũng sẽ không khống chế được, tim đập rộn lên.
Tuy nhiên, điểm này đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lại không phải quá động lòng.
Điều khiến cho hắn lộ vẻ xúc động, lại là ban thưởng của Thiên Tôn!
Ban thưởng đối với vị trí người đứng thứ hai, thứ ba thậm chí người thứ tư đi ra… Là một viên đan dược!
Một viên đan dược do Thiên Tôn tự mình chế luyện ra, ở trên thế gian hiếm thấy đến cực điểm… Thọ Nguyên Đan nghìn năm!!
Một viên đan dược, có thể khiến cho người ta sống được hơn nghìn năm.
Loại đan dược này, tự xưng là tiên đan cũng hoàn toàn không khoa trương.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần là đại sư đan đạo, nhưng trong lòng lại biết rõ, mình không thể chế luyện ra đan dược như vậy.
Viên đan dược này nhất định là cần một ít kỳ hoa dị thảo đã biến mất không thấy tung tích, mới có thể chế luyện ra!
Bạch Tiểu Thuần lập tức lại đoán được, cho dù đối với Thiên Tôn mà nói, loại Thọ Nguyên Đan nghìn năm này, cũng tuyệt đối không nhiều lắm!
Mà một khi có Thọ Nguyên Đan nghìn năm, đối với những tu sĩ đã đạt đến bình cảnh mà nói, bọn họ lại có đầy đủ thời gian đi trùng kích, đi tìm biện pháp đột phá.
Có thể nói… có thêm nghìn năm thọ nguyên, bọn họ nắm chắc đột phá lớn hơn nữa.
Tu sĩ Nguyên Anh có thể thăng cấp Thiên Nhân.
Tu sĩ Thiên Nhân có thể đi thử tích dày phát mỏng, trùng kích Bán Thần!
Đồng thời, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, đan dược này hấp dẫn, vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.
Chấp niệm của hắn chính là trường sinh.
Hiện tại có nghìn năm thọ nguyên đặt ở trước mắt, hắn lập tức lại động tâm.
Hơi thở toàn thân bắt đầu gấp gáp.
Trong mắt hắn lộ ra sự giãy dụa cùng rầu rĩ.
Nghìn năm thọ nguyên, Bạch Tiểu Thuần động tâm.
Nhưng ban đầu, sau khi hắn ở Man Hoang nhìn thấy Thiên Tôn, bao giờ cũng có loại cảm giác nói không nên lời.
Mấu chốt nhất chính là hắn cảm thấy thời cơ Thiên Tôn thu đồ đệ… Có chút không đúng lắm!
Nếu như Thiên Tôn không có bị thương ở Man Hoang thì cũng thôi.
Nhưng sau khi bị thương, hắn lại cố tình thu đệ tử.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảnh giác.
Hứa Bảo Tài cũng nhìn thấu sự rầu rĩ trong lòng Bạch Tiểu Thuần.
Hắn cảm thấy có chút vô cùng kinh ngạc.
Hắn nghĩ không ra Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc có gì phải do dự.
Hắn thấy, một khi Bạch Tiểu Thuần tham dự, mặc dù không nói là sẽ nhất định thành công.
Nhưng dù sao lần này không chỉ là Đông Mạch của Thông Thiên Hà, thiên kiêu của ba mạch khác cũng sẽ tập trung ở Thông Thiên Đảo.
Nhưng bất kể như thế nào, Bạch Tiểu Thuần ở trong mắt Hứa Bảo Tài, hiển nhiên cũng là một trong những người có khả năng thành công nhất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1327: Xuất Phát (1)
Chuyện liên quan tới sự rầu rĩ của mình, Bạch Tiểu Thuần cũng không tiện nói cùng Hứa Bảo.
Hắn chỉ có thể phiền muộn, cố khống chế được trái tim đang đập rộn lên, phái Hứa Bảo Tài đi.
Sau đó, hắn ngồi một mình ở chỗ đó, liên tục thở dài.
– Có đi không đây?
Bạch Tiểu Thuần gãi đầu một cái, lo được lo mất.
Ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần do dự không quyết một hồi.
Lại qua ba ngày.
Vào trưa ngày thứ ba, một đạo pháp chỉ của Bán Thần lão tổ, được truyền khắp Tinh Không Đạo Cực Tông, tiến tới khuếch tán tất cả khu vực Đông Mạch Thông Thiên Hà.
Bên trong pháp chỉ này có hai chuyện được truyền xuống.
Chuyện thứ nhất, chính là nói cho mọi người biết, sau khi chiến thuyền đi tới Thông Thiên Đảo được một tháng, đến lúc đó mọi người bước vào sẽ được đưa đi Thông Thiên Đảo.
Nếu không vượt qua, sẽ mất đi tư cách báo danh thí luyện Thiên Tôn thu đồ đệ lần này!
Về phần chuyện thứ hai, chính là… Nói ra địa điểm diễn ra thí luyện, nói ra yêu cầu Thiên Tôn thu đồ đệ, còn nói ra… phần thưởng Thọ Nguyên Đan ngàn năm!
Người đạt danh hiệu đứng đầu, Thiên Tôn thu hắn làm đệ tử!
Người đứng thứ hai, thứ ba, thứ tư, ban thưởng cho Thọ Nguyên Đan ngàn năm!
Người đứng thứ năm cho đến thứ mười, ban cho Thọ Nguyên Đan bán thiên.
Từ người thứ 11 đến một trăm, đều được ban thưởng cho Thọ Nguyên Đan trăm năm!
Tin tức này vừa ra, nhất thời mọi người chấn động.
Những tu sĩ vốn đã tới gần Tinh Không Đạo Cực Tông, mỗi người vô cùng kích động.
Mà những người còn đang ở trong tông môn của mình, đối với việc lần này Thiên Tôn thu đồ đệ, bọn họ không có mấy hứng thú, hoặc những người vẫn đang do dự, sau khi nghe được chuyện này, mỗi người đều kích động, trong mắt lộ ra sự điên cuồng.
– Thọ Nguyên Đan ngàn năm!! Có viên đan dược này, ta đột phá Thiên Nhân cũng không phải là mộng tưởng!
– Lão phu không tranh thủ được thọ nguyên nghìn năm… Nhưng thọ nguyên trăm năm, vẫn có thể làm được.
Liều mạng!
Ầm ầm.
Những tiếng động vang lên.
Theo tin tức truyền ra, ngay lập tức mọi chỗ thâm sơn ở trong Thông Thiên Hà Đông Mạch đều bùng nổ.
Một ít tu sĩ không phải thuộc tông môn, mà là lão quái tán tu, đều kích động lựa chọn tham dự chuyện này!
Thật ra, Thọ Nguyên Đan đối với những người càng già nua, lại càng có lực hấp dẫn kinh người, khiến bọn họ căn bản không có biện pháp chống cự.
Thông Thiên Hà Đông Mạch trở nên điên cuồng.
Đồng thời, ở ba mạch khác, sau khi ở từng Nguyên Đầu Tông Môn truyền ra tin tức này, cũng đều điên cuồng.
Không nói tới tất cả thiên kiêu, nhưng gần như những người cảm thấy mình có nắm chắc, đều lập tức quyết định, muốn đi tham dự Thiên Tôn thu đồ đệ! lần này
Thậm chí ngay cả đám người Bạch Trấn Thiên cũng động lòng.
Càng không cần phải nói tới cường giả Nguyên Anh mấy tông môn vùng trung du Thông Thiên Hà Đông Mạch, Ngân Hà Tông, Đạo Hà Tông cùng với Cực Hà Tông.
Rất nhanh bọn họ liền lao về phía Tinh Không Đạo Cực Tông
Thậm chí bên trong Nghịch Hà Tông, cũng vậy.
Tống Khuyết cùng với năm người tu sĩ Nguyên Anh khác, bao gồm Vô Cực Tử, đều lập tức lên đường xuất phát!
Về phần Lý Thanh Hậu.
Sau khi hắn do dự một hồi, lại không tham dự, mà ở lại Nghịch Hà Tông.
Mắt thấy càng lúc càng nhiều mọi người tham dự vào trong chuyện này.
Tâm tư Bạch Tiểu Thuần càng thêm rầu rĩ.
Cho đến qua tám ngày sau, Trương Đại Bàn cũng tới tìm Bạch Tiểu Thuần, muốn Bạch Tiểu Thuần giúp một tay, xem có thể dàn xếp một chút hay không.
Tu vi của hắn không đủ, lại muốn tham dự lần tạo hóa tuyệt thế này.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần không khỏi thở dài một tiếng.
Sau đó hắn hung hăng cắn răng một cái.
Có thể thành đệ tử của Thiên Tôn hay không, hắn căn bản không thèm quan tâm.
Hắn lại là sư phụ của Minh Hoàng, Thiên Tôn làm sao có tư cách thu hắn làm đệ tử? Nhưng những Thọ Nguyên Đan này, khiến cho hắn mấy ngày qua ăn không ngon không ngủ ngon, thật muốn phát điên.
– Cứ thử một cái.
Cho dù không chiếm được Thọ Nguyên Đan ngàn năm, năm trăm cũng tốt!
Mấy ngày nay, Bạch Tiểu Thuần vì rầu rĩ, giãy dụa, con mắt có chút tơ máu.
Lúc này hắn gầm khẽ một tiếng.
Sau khi có quyết định, Bạch Tiểu Thuần lập tức bắt tay vào tiến hành chuẩn bị.
Cùng lúc đó hắn phải chiếu cố cho đám người Tống Khuyết cùng với Vô Cực Tử đã tới Nghịch Hà Tông.
Về phương diện khác lại là vì thí luyện, phải chuẩn bị các loại đan dược cùng dược thảo.
– Trong thí luyện lần này nhất định tồn tại đánh giết.
Ôi… Chỉ có thể chuẩn bị thêm nhiều một chút.
Cũng may hiện tại thân phận Bạch Tiểu Thuần tôn quý.
Dựa vào địa vị thái thượng trưởng lão, điều động qua rất nhiều tài nguyên.
Đồng thời Bạch Tiểu Thuần cũng nghĩ đến chuyện lần này ra ngoài, không biết phải mất bao nhiêu thời gian.
Mặc dù Sinh Cơ Đan của mình không ít, nhưng Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến Bất Tử Huyết tiêu hao, vì vậy ở trên phương diện đan dược thảo dược, lại phải bỏ thêm một khoản cực lớn.
Cuối cùng, lại là chuyện của Trương Đại Bàn.
So với việc Hứa Bảo Tài, Trương Đại Bàn là Kết Đan hậu kỳ, cách tiêu chuẩn Thiên Tôn thu đồ đệ, chỉ thiếu một chút nữa.
Bước này để cho những người khác đi trợ giúp, rất khó khăn.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, không phải làm không được.
Chỉ là nâng cao quá nhanh, sẽ có một chút tai hoạ ngầm lưu lại.
Mà sau khi hắn nói cho TRương Đại Bàn biết tất cả hậu hoạn xong, Trương Đại Bàn vẫn chấp nhất.
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát, gật đầu.
Vì vậy hắn bắt đầu giúp đỡ Trương Đại Bàn đột phá.
Chỉ có điều trên phương diện thời gian hiển nhiên là không kịp.
Hiện tại còn có hơn mười ngày, chiến thuyền sẽ mở ra xuất phát.
Nhưng dù sao Bạch Tiểu Thuần cũng là thái thượng trưởng lão.
Một câu nói của hắn, sẽ khiến cho Trương Đại Bàn trở thành người đi theo chiến thuyền.
Những điêu hắn có thể làm cũng chỉ có như vậy.
Nếu như sau khi đến Thông Thiên Đảo, tu vi của Trương Đại Bàn đột phá, liền có thể thuận lý thành chươ ng tham dự thí luyện.
Mà nếu không đột phá, lại chỉ có thể ở lại chiến trên thuyền, chờ đợi những người thí luyện trở về, cùng nhau quay lại Tinh Không Đạo Cực Tông.
Ở trong sự chuẩn bị của Bạch Tiểu Thuần, sau nửa tháng, càng lúc càng nhiều tu sĩ dũng mãnh tràn vào khu vực phụ cận Tinh Không Đạo Cực Tông.
Tất cả đều đang đợi ngày chiến thuyền mở ra.
Thời gian ngày lại ngày trôi qua.
Cho đến sáng sớm ngày hôm nay, tất cả tu sĩ Nguyên Anh ở gần Tinh Không Đạo Cực Tông, mỗi người đều hít thở dồn dập, bay đến giữa không trung, nhìn phía xa dưới Thải Hồng, có một chiếc chiến thuyền cực lớn trên Thông Thiên Hải.
Giờ phút này chiến thuyền chấn động mạnh, giống như mãnh thú truyền ra tiếng nổ vang kinh thiên động địa.
Sau tiếng nổ vang, chiến thuyền rốt cuộc chậm rãi quay đầu thuyền.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1328: Xuất Phát (2)
Cùng lúc đó, từ chỗ cao nhất trên Tử Sắc Thải Hồng, truyền đến giọng nói tang thương lại mang theo uy nghiêm của Bán Thần lão tổ.
– Người tham dự thí luyện, nhanh chóng lên thuyền!
Lời nói này vừa thốt ra, giống như thiên lôi nổ lớn vang vọng ở bên trong toàn bộ thiên địa.
Nhất thời những tu sĩ Nguyên Anh ở bốn phía xung quanh đó, mỗi người đều kích động nhanh chóng bay ra, lao thẳng về phía chiến thuyền!
Mười đạo, hai mươi đạo, năm mươi đạo… Một trăm đạo…
Toàn bộ tu sĩ Nguyên Anh ở Thông Thiên Hà Đông Mạch, không nói tất cả đều tới, nhưng người tới lại không ít.
Lúc này có chừng hơn hai trăm bóng người, hóa thành cầu vồng, từng người hạ xuống chiến thuyền.
Bên trong có Tống Khuyết, Vô Cực Tử, còn có ba vị tu sĩ Nguyên Anh của một mạch Đan Khê và Huyền Khê của Nghịch Hà Tông, còn có tu sĩ của ba tông khác.
Về phần bản thân Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng không ít.
Giống như đám người Bạch Lân, Triệu Thiên Kiêu, tất cả đều hiện thân.
Về phần đám người Bạch Trấn Thiên.
Thời điểm nghe được Bạch Tiểu Thuần muốn tham dự chuyện này, trong sự phiền muộn căm giận, bọn họ đều lựa chọn buông tha.
Vì vậy lần này, Thiên Nhân chỉ có một vị là Bạch Tiểu Thuần.
Mà nếu hắn là thái thượng trưởng lão, tất nhiên cũng sẽ trở thành người bảo vệ đi theo chiến thuyền lần này, chịu trách nhiệm về nhiều đệ tử trên chiến thuyền.
Thời điểm hắn bước lên chiến thuyền, phần lớn tu sĩ trên chiến thuyền đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo sự kính nể, còn cung kính bái kiến.
Mặc dù đối với thân phận của mình, hắn đã thành thói quen.
Đối với người khác bái kiến hắn cũng đã chán ngấy, Khi nhìn thấy đến nhiều Nguyên Anh như vậy dường như rất sợ hãi mình, Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại cao hứng lên.
– Ai, xem ra ta thật sự quá ưu tú.
Chưa từng cố gắng cho lắm, bất tri bất giác, liền trở thành thái thượng trưởng lão.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đắc ý, vội vang ho một tiếng.
Tay áo hắn khẽ vung lên.
Trên mặt hắn hiện lên biểu tình xúc động.
Hắn nghĩ đến năm đó, mình lần đầu tiên bước lên chiếc chiến thuyền này, vẫn chỉ là một đệ tử.
Trần Hạ Thiên là người bảo vệ.
Mà bây giờ, Trần Hạ Thiên thấy mình, cũng phải đi đường vòng…
Cũng đang than thở, còn có Tống Khuyết, còn có Triệu Thiên Kiêu.
Bọn họ nhìn chiếc chiến thuyền, nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong lòng đều có sự chấn động ở mức độ khác nhau.
Chỉ là so sánh với Triệu Thiên Kiêu đang thổn thức, Tống Khuyết lại cúi đầu, trong lòng đã đang thầm mắng.
– Bạch Tiểu Thuần này tu vi Thiên Nhân, xem náo nhiệt cái gì chứ? Tại sao hắn cũng tới vậy!
Trong lúc Tống Khuyết đang phiền muộn, Bạch Tiểu Thuần vừa xúc động, vừa không chút do dự vận dụng quyền lực của mình, an bài cho mấy người Triệu Thiên Kiêu, Bạch Lân, còn có Nghịch Hà Tông, những căn phòng tốt ở trên chiếc chiến thuyền này.
– Khuyết Nhi, tới đây tới đây tới đây.
Dượng an bài cho ngươi một phòng lớn để ở.
Bạch Tiểu Thuần thấy được Tống Khuyết ở bên trong đoàn người, ngoắc tay, không khỏi hô lên một câu.
Nhất thời mặt Tống Khuyết tối sầm.
Trước đó, hắn trước sau cúi đầu, không muốn nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng hắn lại không nghĩ tới mình đã tránh né, ẩn núp như vậy, vẫn bị Bạch Tiểu Thuần chú ý tới.
– Đáng chết.
Bạch Tiểu Thuần này không để ta yên được sao? Sớm biết rằng hắn cũng tới, đánh chết ta, ta cũng không tham gia!
Trong lòng Tống Khuyết muốn phát điên, phiền muộn vô cùng.
Nhưng hắn vẫn chống đỡ không được trước sự hấp dẫn của gian phòng lớn.
Vì vậy hắn kiên trì, ở trong ánh mắt hâm mộ của những tu sĩ Nguyên Anh ở bốn phía xung quanh, chậm quá đi về phía Bạch Tiểu Thuần.
Không bao lâu, sau khi an bài cho mọi người xong, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, chợt vung tay lên.
– Xuất phát!
Theo lời hắn nói vừa truyền ra, chiến thuyền phát ra âm thanh trùng thiên.
Những đệ tử chịu trách nhiệm điều khiển chiến thuyền lập tức toàn lực thi pháp.
Nhất thời chiếc chiến thuyền ở trong những tiếng nổ lớn này, lại chậm rãi đi về phía trước, càng lúc càng nhanh.
Dần dần, chiến thuyền tiến thẳng đến sâu bên trong Thông Thiên Hải, một đường rẽ sóng, thuận gió đi xa.
Gần như trong một cái phất tay của Bạch Tiểu Thuần, chiến thuyền cực lớn ở trên Thông Thiên Hải này, lao nhanh về phía xa.
Gần như tất cả đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông trên Thải Hồng, lúc này mỗi người đều kích động.
– Cuối cùng… Cuối cùng đã đi!
– Trời xanh có mắt.
Bạch lão quái này xem như đã rời khỏi tông môn này.
Mỗi ngày hắn ở đây, đối với ta mà nói đều kinh hãi run sợ.
Chúc cho hắn lần này có thể ngã xuống ở bên trong đó, khiến cho lão thiên gia lấy đi cái tai họa này.
– Người từ nông thôn đến đáng chết kia, cuối cùng cũng lăn đi.
Ha ha, nhanh cút ra khỏi Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta!
Lúc này đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông vô cùng kích động.
Thậm chí có một vài đệ tử, trong vành mắt đều có nước mắt.
Càng có một vài người không biết lấy từ chỗ nào ra chiêng trống, giống như mừng lễ năm mới.
Toàn bộ Tinh Không Đạo Cực Tông nhất thời lại tràn trề một bầu không khí vui sướng.
Những tiếng hoan hô, tiếng kích động, tiếng chiêng trống vang trời.
Bọn họ thật sự cũng không có cách nào.
Bạch Tiểu Thuần này có tu vi cao, thân phận cao.
Bọn họ đánh không lại.
Đố kị trong lòng bọn họ đã đến cực hạn, nhưng lại không dám biểu hiện ra quá mức lộ liễu.
Áp lực vô cùng.
Hiện tại, khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần rời khỏi đây, bọn họ hưng phấn, đã không có cách nào hình dung được.
Những âm thanh náo động này truyền ra rất xa.
Mà lúc này, mặc dù chiếc chiến thuyền đang bay nhanh, nhưng dù sao vẫn chưa đi quá xa… Đứng ở trên chiến thuyền, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên nghe được những tiếng hoan hô của Tinh Không Đạo Cực Tông phía sau.
Hắn trợn trừng mắt, vội vàng ho một tiếng.
Trong lòng hắn vô cùng cảm động.
Hắn cảm thấy nhất định là mình quá ưu tú.
Nếu không, tại sao mỗi khi mình rời khỏi một nơi nào đó, mọi người ở chỗ đó đó lại đều vui vẻ đưa tiễn tới mức kinh người như vậy.
– Đã lâu không nghe được âm thanh như vậy.
Xem đi… Bọn họ luyến tiếc ta tới mức nào.
Mắt thấy ta rời đi, đều vui vẻ đưa tiễn như thế.
Từ nhỏ da mặt Bạch Tiểu Thuần đã rất hậu.
Lúc này hắn nhìn về phía đám người Tống Khuyết cùng với Triệu Thiên Kiêu đang đứng ở bên cạnh, cảm thán.
Tống Khuyết trầm mặc.
Thần sắc cổ Triệu Thiên Kiêu lại đầy quái.
Bạch Lân đứng ở một bên chỉ có thể cười khổ.
– Không được.
Nếu bọn họ đưa tiễn ta như vậy, Bạch Tiểu Thuần ta thân là thái thượng trưởng lão, làm sao có thể không biểu thị một chút chứ? Người đâu, dừng thuyền lại cho ta!
Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên.
Đối với lời lẽ của đám người Tinh Không Đạo Cực Tông này, hắn biểu hiện ra sự đại lượng.
Nhưng trong lòng hắn đã sớm mang thù.
Lúc này hắn suy nghĩ, không thể để cho những người đó vui mừng được.
Vì vậy tay áo hắn vung lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1329: Giấc Mộng Của Trương Đại Bàn
Hắn là người mạnh nhất trên chiếc chiến thuyền này.
Lời của hắn, cho dù đệ tử trên thuyền không muốn, cũng chỉ có thể tuân theo.
Trong phút chốc, chiếc chiến thuyền này chợt dừng lại.
Lúc này đệ tử bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông đều đang phấn chấn hoan hô.
Nhưng thờiđiểm bọn họ còn đang kích động còn đang sôi trào, bỗng nhiên, không biết ai là người đầu tiên nhìn thấy chiếc chiến thuyền này dừng lại.
Hắn nhất thời kinh ngạc kêu lên thất thanh.
– Mọi người mau nhìn kia.
Tại sao chiếc chiến thuyền lại dừng lại như vậy!
– Trời ạ, chuyện gì xảy ra vậy?
– Hắn sẽ không đi…
Rất nhanh, có càng nhiều người nhìn nhận thấy được chiến thuyền dừng lại.
Trong phút chốc, Tinh Không Đạo Cực Tông nhất thời lại yên tĩnh.
Vô số ánh mắt mang theo sự lo được lo mất, đồng thời nhìn về phía chiến thuyền, trong lòng vô cùng khẩn trương.
Mà giờ khắc này trên chiến thuyền, Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó nhìn Tinh Không Đạo Cực Tông phía xa.
Khi thấy không còn nghe được những tiếng hoan hô cùng tiếng chiêng trống, Bạch Tiểu Thuần lại vội ho một tiếng.
– Xem ra tất cả mọi người luyến tiếc ta.
Thôi đi, thôi đi, quay thuyền trở về, ta cùng bọn họ nói lời từ biệt một chút.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình là một người rất biết lễ phép.
Lúc này trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười, nói ra lời này.
Vừa nghe vậy, đám người Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Lân lập tức đưa mắt nhìn nhau…
Mà chiếc chiến thuyền này đã theo mệnh lệnh của Bạch Tiểu Thuần, từ từ… Một lần nữa quay trờ về phía Tinh Không Đạo Cực Tông…
Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến cho các đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông trực tiếp muốn bùng nổ.
Thần sắc mỗi người đại biến, tâm thần cũng có thiên lôi vang vọng.
– Hắn… Hắn tại sao lại quay trở lại?
– Đã xảy ra chuyện gì? Sao có thể như vậy được.
– Đều tại các ngươi.
Lúc trước quá kiêu ngạo, hiện tại hắn không đi.
Làm sao bây giờ đây!
Trong lúc mọi người ở đây vô cùng khẩn trương, lo lắng không ngừng.
Bỗng nhiên, từ trên Tử Sắc Thải Hồng chỗ cao nhất này, truyền đến âm thanh gần như rít gào của Bán Thần lão tổ Tinh Không Đạo Cực Tông.
– Bạch Tiểu Thuần, chậm trễ nữa, chính là muốn tìm đường chết.
Ngươi rốt cuộc có đi hay không?
Âm thanh này thật giống như từng trận thiên lôi, ầm ầm nổ vang ở trong trời đất này, khiến cho trời cao biến hóa, phong vân chuyển động.
Thông Thiên Hải cũng dâng lên sóng lớn.
Bạch Tiểu Thuần bị chấn động tới mức hai lỗ tai đau đớn, thân thể cũng có chút run rẩy.
– Ta chẳng qua là muốn cùng mọi người cáo cá biệt mà thôi… Thôi đi thôi đi.
Thay đổi phương hướng, mục tiêu là Thông Thiên Đảo.
Bạch Tiểu Thuần bĩu môi vội vàng hô to.
Trong lòng hắn dâng lên sự xúc động vô hạn.
Nhưng hắn lại không có cách nào.
Hắn cảm thấy mình đánh không lại vị Bán Thần lão tổ kia.
Lúc này hắn chỉ có thể thở dài, sử dụng ánh mắt lặng lẽ nhìn Tinh Không Đạo Cực Tông, xem như là cáo biệt.
Rất nhanh, chiếc chiến thuyền này lại thay đổi phương hướng, một lần nữa lao về phía sâu bên trong Thông Thiên Hải, càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất ở cuối tầm mắt.
Cũng chính là lúc đó, xác định Bạch Tiểu Thuần đã đi thật, đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông cuối cùng cũng thả lỏng, thở ra một hơi.
Mỗi người lại kích động.
Vào giờ phút này Bạch Trấn Thiên bế quan cũng kết thúc.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm thấy thiên địa này tốt đẹp như thế.
Lúc này hắn mỉm cười đi ra khỏi chỗ ở.
Còn về Lý Hiển Đạo.
Mặc dù quan hệ giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần đã hòa hoãn.
Nhưng thời gian Bạch Tiểu Thuần ở đây, hắn vẫn cảm thấy trong lòng không được tự nhiên.
Lúc này hắn chỉ cảm thấy toàn thân buông lỏng.
Cảm giác lâu ngày không thấy, lại hiện lên.
Mà hiện tại Trần Hạ Thiên tán tu ở bên ngoài, cũng đã biết chuyện Bạch Tiểu Thuần rời khỏi đây.
Hắn cũng kích động.
– Gia hỏa đáng chết này, cuối cùng đã đi!
Trần Hạ Thiên hít một hơi thật sâu, trong lòng dào dạt phấn chấn.
Thoáng một cái, hắn lao thẳng đến chỗ Tinh Không Đạo Cực Tông.
Trên Thông Thiên Hải, gió êm sóng lặng. nước biển màu vàng cho dù là đêm tối, cũng sẽ khiến cho tu sĩ nhìn lại, có một phen phong cảnh khác.
Nhất là lần này đi, không phải giống như thiên kiêu Tinh Không Đạo Cực Tông năm đó đi vào chiến trường.
Cho nên ở trong lòng những tu sĩ Nguyên Anh trên chiến thuyền, phần lớn đều tương đối vững vàng.
Thậm chí giữa bọn họ còn có ý muốn qua lại quan hệ thân thiết.
Dù sao lần này Thiên Tôn thu đồ đệ, bọn họ cần đối mặt với rất nhiều người.
Đó là những người xa lạ ở trong ba mạch khác chưa từng gặp mặt.
Thậm chí ở trên phương pháp công pháp, ở trên thói quen sinh hoạt đều hoàn toàn không giống nhau.
Bởi vậy, nếu đoàn kết với nhau, chuyến đi này sẽcàng thuận lợi hơn một chút.
Nhưng mọi người đều là người của Thông Thiên Hà Đông Mạch.
Cho dù thật sự có người có thể trở thành đệ tử của Thiên Tôn, đều hy vọng là người của khu vực mình, mà không phải là tu sĩ của ba mạch khác.
Đồng thời, những tu sĩ Nguyên Anh này đều cực kỳ cung kính đối với Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là một cảnh tượng trước khi đi Tinh Không Đạo Cực Tông, khiến cho trong lòng bọn họ chung quy có chút bất an.
Trong khoảng thời gian ngắn, không ai dám đi chủ động thăm hỏi Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy buồn chán.
Trước đây, thời điểm hắn đi Trường Thành, tốn gần nửa năm.
Hiện tại nơi cần đi là Thông Thiên Đảo, dựa theo thời gian tính toán, cũng không chỉ nửa năm.
Thời gian dài như vậy, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ mình chắc hẳn nên tìm chút chuyện để làm.
Việc đầu tiên phải làm, chính là giúp đỡ Trương Đại Bàn đột phá tu vi.
Dù sao chỉ cần đột phá, Trương Đại Bàn có thể tham gia thí luyện Thiên Tôn thu đồ đệ.
Nếu như không đột phá, hắn cũng chỉ có thể chờ sau khi những người khác kết thúc thí luyện, cùng nhau theo trở về.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần lập tức đi tới gian phòng của Trương Đại Bàn.
Lấy quan hệ giữa Trương Đại Bàn với hắn, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên làm chủ cho hắn gian phòng thật sự không tệ.
Cũng chính là phòng lớn tầng thứ hai hắn đã ở năm đó.
Thời khắc này Trương Đại Bàn đang đứng ở ngoài hiên của gian phòng, nhìn Thông Thiên Hải ở phía ngoài, tâm tình rất kích động.
Cả đời này, địa phương xa nhất hắn đi tới, chính là từ một đạo Linh Khê Tông của Nghịch Hà Tông.
Sau đó là Tinh Không Đạo Cực Tông.
Hiện tại cuối cùng hắn đi ra khỏi Thông Thiên Hà Đông Mạch, tâm tình rất phấn chấn.
Trên thực tế năm đó, thời điểm đám người Bạch Tiểu Thuần đi Trường Thành.
Mặc dù hắn đang bế quan.
Nhưng hắn cũng biết mình không tư cách đi cùng.
Trong lòng hắn ít nhiều có chút phiền muộn tiếc nuối.
Ở sâu trong lòng của hắn cũng cất giấu một mơ ước.
– Đi đường thật xa, nhìn càng nhiều thiên địa!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1330: Trăm Sông Đổ Về Một Biển (1)
Trương Đại Bàn hít một hơi thật sâu, tâm tình kích động.
Sở dĩ hắn kiên định muốn đi tới Thông Thiên Đảo như vậy, nói tới cũng đơn giản.
Thật ra, trong hơn nửa tháng trước, hắn chưa bao giờ nằm mơ, đột nhiên lại có một giấc mộng.
Trong mộng, hắn hình như đã đến một thế giới kỳ dị.
Sau khi hắn tỉnh dậy, mơ hồ có dự cảm nói không nên lời.
Hành trình lần này tới Thông Thiên Đảo, đúng là bước ngoặt của cuộc đời mình.
– Từ sau khi Niệm Đan của ta đại thành, dự cảm của ta mặc dù bình thường không hay xuất hiện.
Nhưng mỗi lần xuất hiện đều rất chính xác… Lần này, nhất định là tạo hóa lớn nhất đời này của ta!
Trương Đại Bàn hít một hơi thật sâu, ánh mắt càng thêm kiên định.
Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần đi tới.
– Tiểu Thuần, lần này ta nhất định có thể thành công đạt tới Nguyên Anh.
Hơn nữa ngươi hãy nghe ta nói…
Mắt nhìnthấy Bạch Tiểu Thuần đến, tâm tư Trương Đại Bàn trầm xuống, thần sắc cũng nghiêm túc lại.
Hắn nói ra giấc mộng kia của mình, cho Bạch Tiểu Thuần biết.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong, có chút sửng sốt.
Đến cuối cùng, thần sắc hắn có chút cổ quái nhìn Trương Đại Bàn, mở miệng muốn nói cái gì đó.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống, vỗ nhẹ vào vai Trương Đại Bàn.
– Đại sư huynh, huynh sẽ làm được!
Bạch Tiểu Thuần an ủi.
Trong lòng hắn lại đang nói thầm.
Hắn cảm thấy Trương Đại Bàn quá cố chấp, lại có thể tin tưởng vào một giấc mộng.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần biểu hiện ngoài mặt, lại không muốn đi nghi vấn đại sư huynh của mình, vì vậy trêu chọc vài câu.
– Tốt.
Đại sư huynh, nếu quả thật đại sư huynh đến thế giới kỳ dị kia, lúc về nhớ ói cho ta biết đó là nơi như thế nào, cũng dẫn ta đi xem với.
Trương Đại Bàn cười ha ha một tiếng, gật đầu.
Sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Bạch Tiểu Thuần, hắn khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Đối với đột phá tu vi của Trương Đại Bàn, lúc trước Bạch Tiểu Thuần đã có chuẩn bị.
Hắn sử dụng một Thiên Nhân Hồn, đổi lấy thú hồn ngũ hành thiên.
Dù sao hắn cũng không có nhiều Thiên Nhân Hồn.
Hơn nữa ngũ hành đều chỉ có thể gặp không thể cầu.
Hắn không có cách nào khiến cho Trương Đại Bàn cũng có Thiên Đạo Nguyên Anh.
Mặc dù không phải là Thiên Đạo Nguyên Anh, nhưng bản thân thiên thú hồn Nguyên Anh cũng đạt tới trình độ đỉnh phong.
Đối với việc tương lai Trương Đại Bàn thăng cấp Thiên Nhân, đều có trợ giúp cực lớn.
Đây là tài nguyên đỉnh cấp, bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông chỉ có tuyệt thế thiên kiêu mới có thể hưởng.
Đối với điều này, trong lòng Trương Đại Bàn biết rõ, sự cảm kích tràn ngập toàn thân.
Thời gian trôi qua.
Rất nhanh ba tháng đã trôi qua.
Trương Đại Bàn muốn đột phá tu vi, cho dù là có Bạch Tiểu Thuần hộ pháp, cho dù là có đan dược tài nguyên do Bạch Tiểu Thuần cung cấp đầy đủ, nhưng vẫn không quá thuận lợi.
Thật ra loại cảnh giới Niệm Đan này rất kỳ dị.
Ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng không hiểu biết nhiều.
Trước đây hắn cũng từ chỗ Phùng Hữu Đức mới hiểu được, hóa ra bên trong cảnh giới Kết Đan, còn có Niệm Đan.
Về phần Phùng Hữu Đức, cũng chỉ nhờ trong lúc vô ý xem qua ở trong điển tịch.
Lúc đó hắn cũng đặc biệt giật mình.
Chỉ là thông qua những kinh nghiệm Trương Đại Bàn trải qua ở trong môn, mặc dù hắn có chiến lực không tầm thường, nhưng hiển nhiên không được tông môn lưu ý cho lắm.
Từ điểm này cũng có thể thấy được, hình như Tinh Không Đạo Cực Tông đối với Niệm Đan của Trương Đại Bàn, cũng không coi trọng.
Mà lần này, vì muốn giúp Trương Đại Bàn đột phá, thời điểm trước lúc Bạch Tiểu Thuần gần đi, hắn đã dựa vào thân phận của mình, tra xét các điển trong tông môn ghi chép có liên quan tới Niệm Đan.
Thứ hắn có thể thấy tất nhiên là tỉ mỉ hơn so với Phùng Hữu Đức rất nhiều.
Nhưng cho dù là kỹ càng tỉ mỉ, cũng vẫn không thấy được đầy đủ các mặt.
Hắn chỉ biết, Niệm Đan đã có từ những năm tháng rất lâu trước đó.
Những người lấy niệm đi luyện linh, có thể tu thành.
Chỉ là ở trên phương diện chiến lực có thể tốt hơn so với Tử Đan địa phẩm mà thôi.
Đến sau Nguyên Anh lại trở nên bình thường.
Hơn nữa, tu sĩ Niệm Đan muốn đột phá cảnh giới tu vi lớn, so với những người khác lại khó khăn hơn rất nhiều.
Bởi vậy, Niệm Đan nàylại có vẻ dường như yếu ớt.
Đã từng có người nghiên cứu cẩn thận, nhưng sau đó vẫn phải buông tha.
Lâu ngày, Niệm Đan cũng không được mọi người coi trọng.
Nhưng ở trong ba tháng này, Bạch Tiểu Thuần gần như ở bất kỳ thời khắc nào đều quan tâm tới vận chuyển tu vi trong cơ thể Trương Đại Bàn.
Cho nên hắn chậm rãi phát hiện ra một vài chỗ không đúng.
Hắn phát hiện, linh lực trong cơ thể Trương Đại Bàn giống như tồn tại một sợi tơ.
Sợi tơ này như ẩn như hiện, xuyên qua toàn thân hắn.
Nếu như đổi lại thành những người khác nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chỉ là cảm thấy kỳ dị, sẽ không liên tưởng quá nhiều.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần cẩn thận quan sát trong một thời gian ngắn, hơi thở hắn trở nên dồn dập, tâm thần chấn động.
Bởi vì, ở trong ký ức của hắn, bên trong Kim Đan của mình trước kia, đã từng có sợi tơ này!
Ở trong Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết, đã từng có giải thích qua, gọi nó là niệm lực!
Chẳng qua là sau khi Bạch Tiểu Thuần đạt được Thiên Đạo Nguyên Anh, niệm lực bên trong Kết Đan của hắn năm đó dường như không ngừng lớn mạnh, nhưng chẳng biết tại sao lại biến mất.
Về điểm này cho đến khi Bạch Tiểu Thuần đạt được Thiên Nhân, cũng không có suy nghĩ cẩn thận.
Thời điểm hắn ở Nghịch Hà Tông, cũng hỏi qua Linh Khê lão tổ.
Nhưng Linh Khê lão tổ cũng biết rất ít.
Bạch Tiểu Thuần thấy vậy liền chôn chuyện này ở trong lòng.
Hiện tại, thời điểm đang trợ giúp Trương Đại Bàn đột phá, Bạch Tiểu Thuần nhìn sợi tơ trong cơ thể đối phương, ánh mắt hắn chớp động, lộ ra ánh sáng suy nghĩ.
– Chẳng lẽ, niệm lực của ta không biến mất, mà là dung nhập vào trong linh lực tu vi của ta?
Bạch Tiểu Thuần vội vàng kiểm tra.
Nhưng bất luận hắn nhìn thế nào, cũng không có tìm được.
– Rốt cuộc… Cái gì là niệm lực?
Bạch Tiểu Thuần không khỏi trầm ngâm.
Một hồi lâu sau hắn thở dài.
Đối với niệm lực này, hắn hiểu được thật sự quá ít.
Lúc này hắn cũng chỉ có thể từ chỗ của Trương Đại Bàn, thử tìm hiểu.
Thời gian lại qua một tháng, Thông Thiên Hải màu vàng có đôi khi sẽ dâng lên sóng lớn.
Trên mặt biển thỉnh thoảng còn có thể thấy một ít bóng dáng của động vật biển kỳ dị như ẩn như hiện.
Lúc mới đầu, những tu sĩ Nguyên Anh trên chiến thuyền đều hăng hái bừng bừng, đổi thành thói quen phóng tầm mắt nhìn ra.
Trước mắt đều là cảnh tượng biển màu vàng.
Dần dần, cũng bắt đầu có người ngồi tĩnh tọa tu hành.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









