Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 243 : Minh Hoàng Hàng Lâm (c1211-c1215)
❮ sautiếp ❯Chương 1211: Minh Hoàng Hàng Lâm
Linh Lâm Vương quá sốt ruột, tranh thủ thời gian mở miệng, lời này vừa dứt thì lập tức những người nghe thấy sắc mặt đều trở nên cổ quái.
Bạch Tiểu Thuần nghe vậy cũng có chút đau đầu, nghĩ tới Hứa San, hắn ở dưới Quy Văn Nồi liếc nhìn Linh Lâm Vương.
Sau đó lại cân nhắc, chính mình từ nãy đến giờ cũng không bị tiểu cô nương ngăn cản, xem ra đối phương thực sự không thể nhúc nhích.
Vì thế hắn cắn răng một cái, lại cõng cái xác rùa mà đi vào.
Trên đường đi hắn không ngừng a…a… đầy thảm thiết, dưới vô số ánh mắt đầy chăm chú hắn đã tới cạnh Linh Lâm Vương rồi cũng lôi chân lão đi ra ngoài giống như với Cự Quỷ Vương.
Trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần vẫn kêu thảm thiết, đôi khi lại thêm vào mấy câu phàn nàn.
– Ta nói này, Linh Lâm Vương… A… Ngươi thật là mập quá…A!
– Ngươi có thể gầy đi được không…A… Ta thực không kéo được ngươi…A.
Linh Lâm Vương khó tránh khỏi ngượng ngùng, thế là thân hình lão không ngừng co rút lại, cuối cùng cũng trở thành độ lớn một người bình thường, được Bạch Tiểu Thuần ném khỏi Âm Trì.
Mà mười đại Thiên Công cũng rất nóng lòng, có điều tu vi bọn họ không đủ không thể mở miệng, chỉ đành lộ vẻ đáng thương, đầy trông đợi nhìn về Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt cầu khẩn.
Thấy vậy Bạch Tiểu Thuần cũng mềm lòng đi.
– Thôi, thôi, tuy các ngươi đều hận ta nhưng ta dù sao cũng rất là có khí độ, thôi thì một con dê cũng đem ra, hai con cũng thả đi,…
Nghĩ vậy Bạch Tiểu Thuần liền thở dài, sứ mạng của hắn thật là quá nặng a.
Vì thế lại vừa kêu thảm vừa bò đi, bò đi bò lại… Rất nhanh sau đó, một Đại Thiên Sư miễn cưỡng di chuyển được, ánh mắt đầy cổ quái, một Đấu Thắng Vương tâm cao ngạo khí đang cố hết sức chống đỡ, một đám tu sĩ Thiên Nhân Trần Hảo Tùng, toàn bộ đều được hắn dắt ra ngoài.
Tất cả mọi người, giương mắt mà nhìn Bạch Tiểu Thuần cứ từng người từng người mang ra.
Cho đến khi bên trong Âm Trì cũng chỉ còn có… một mình Cửu U Vương phải đứng đần ra ở đó.
Lúc này trong lòng lão không ngừng mà văng tục, lão đứng chờ cả buổi thế mà cái tên Bạch Tiểu Thuần kia lại không thèm nhìn tới, chỉ đi cứu những người khác.
Dù lão biết tên kia cùng con trai nối dõi của mình là Chu Hoành có chút mâu thuẫn nhưng nghĩ lại cũng đâu đến nỗi phải tuyệt tình như vậy.
Mà ít nhất ngươi cũng phải để lại vài tên bầu bạn cùng ta chứ…
Về phần tiểu cô nương cũng đã tức giận lắm rồi, khuôn mặt vặn vẹo, nàng cảm thấy mình sắp điên lên rồi.
Thuật pháp này không ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần thì thôi nhưng đối phương lại ở trước mặt mình mà cứu từng người từng người một…
Càng đáng giận hơn là, đám người Đại Thiên Sư sau khi ra ngoài lập tức khoanh chân ngồi xuống, nhanh chóng khôi phục thương thế.
Có thủ đoạn của Bán Thần, thương thế bọn họ cũng đã chuyển biến tốt đẹp, ngay đến Cự Quỷ Vương cũng không còn suy yếu như trước nữa, lão nhờ có bí pháp mà thương thế đã lập tức khôi phục phân nửa.
Nếu cứ dây dưa như vậy thì sợ là không lâu nữa đám Bán Thần này lại khôi phục chiến lực tới đỉnh phong.
– Bạch Tiểu Thuần!
Tiểu cô nương thét lên một tiếng, truyền khắp bốn phương làm tất cả mọi người đều giật mình.
Bạch Tiểu Thuần cũng sững người lại một chút, đáy lòng không ngừng kêu khổ.
Có điều mọi người còn chưa kịp suy nghĩ gì thì Đại Thiên Sư, Đấu Thắng Vương, Linh Lâm Vương cùng Cự Quỷ Vương, tứ đại Bán Thần vốn đang đả tọa, lập tức mở mắt ra.
Bốn người đồng loạt bước về phía trước, đi tới không trung, ai nấy thi triển ra thần thông của chính mình, mạnh mẽ đánh về Âm Trì ngàn dặm kia.
Cùng lúc đó, Cửu U Vương đang bị nhốt trong Âm Trì cũng gầm to, toàn lực chống cự, rồi đồng thời cùng bốn đại Bán Thần ở ngoài xuất thủ.
Tiếng nổ vang lên ngập trời thậm chí còn vượt qua sóng âm.
Âm Trì ngàn dặm kia không ngừng tan vỡ, không đến mười cái hô hấp trôi qua liền không thể giữ được nữa, ầm ầm tan rã, chia năm xẻ bảy.
Cửu U Vương phun mấy ngụm máu tươi, thân thể chỉ thoáng cái đã trở nên già nua rất nhiều, thân thể bị trọng thương, lui về phía sau.
Đám người Đại Thiên Sư cũng bị xung kích do Âm Trì tan vỡ đánh lui lại.
Ai nấy đang định tiếp tục thi triển thần thông thì ngay lúc này, tiểu cô nương liền hét lên, đoàn máu tím kia liền vặn vẹo, biến thành thân thể của nàng, hai tay nâng lên, vung mạnh về hướng bầu trời.
Dưới cái vung này, lập tức trời xanh vặn vẹo, bát phương nổ vang, oan hồn từ toàn bộ Man Hoang bay tới cũng đột nhiên tăng mạnh số lượng, tốc độ bay tới cũng nhanh hơn rất nhiều.
Chỉ trong chớp mắt, số hồn ngưng tụ ở đây đã vượt qua mười mấy tỉ, gào thét mà bay tới dung nhập vào tiểu cô nương.
Lúc này nhìn lại, thiên địa đã mờ đi, vô số oan hồn ở nơi đây rú lên, chúng càng lúc càng nhiều, chỉ trong chốc lát, đã tăng lên đến hơn trăm tỉ, thật không thể nhìn rõ được, rậm rạp chi chít vây tròn quanh tiểu cô nương, tạo thành một cơn lốc hồn!
Trong cơn lốc này, một gương mặt cực lớn được hình thành từ vô số hồn, thậm chí che lấp bầu trời, đó chính là tiểu cô nương kia.
Lúc này ánh mắt nàng lóe lên vẻ âm lãnh, oán khí trùng thiên, làm mặt đất chấn động.
– Hôm nay, các ngươi ai cũng không trốn được!
Âm thanh từ trong miệng tiểu cô nương vang lên, giống như vô số oan hồn cùng nói, vô cùng quỷ dị, sau đó nàng liền há to miệng.
Lập tức từng cơn lốc màu đen từ đó tràn ra.
Những cơn lốc này ẩn chứa sức mạnh kinh thiên, không ngừng mà bành trướng.
Chứng kiến đám lốc xoáy này chuẩn bị nổ bung, dù là đám Đại Thiên Sư cũng phải biến sắc mặt, Bạch Tiểu Thuần thì càng sợ hãi, hắn nhanh chóng lui về phía sau.
Mà một khi nổ ra, uy lực của những cơn lốc này hoàn toàn có thể quét ngang bát phương, diệt sạch tất cả.
Thế nhưng đúng lúc này, một tiếng thở dài đầy tang thương từ trong hư vô đột nhiên truyền ra!
Ngay khi từng cơn lốc xoáy đang bùng nổ thì từ hư vô bỗng đi ra một thân ảnh mặc áo bào đen, mặt mũi mơ hồ, nhưng bất kì ai nhìn thấy lão thì từ đấy lòng liền có cảm giác vô tận năm tháng đã trôi qua.
Dường như hắc bào nhân trước mắt bọn họ đang từ không biết bao nhiêu năm tháng trước đây, xuyên qua thời không từng bước đi tới.
– Thủ Lăng gia gia.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
– Minh hoàng!
Đại Thiên Sư cùng với mấy vị Bán Thần thần sắc đều biến đổi, lộ vẻ cung kính, đến như Đại Thiên Sư lúc này cũng thở sâu, thần tình nghiêm nghị.
Xưng hô của bọn họ đối với Thủ Lăng Nhân làm hai mắt Bạch Tiểu Thuần trợn to, ngây ngẩn cả người.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1212: Nhân Quả (Thượng)
Hết thảy nói ra thì rất dài dòng, nhưng trên thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Thủ Lăng Nhân xuất hiện ở chỗ những cơn lốc kia, thế nhưng dù cho chúng mạnh mẽ đến thế nào cũng không gây tổn thương được cho lão, dường như chúng cùng Thủ Lăng Nhân không phải ở trong cùng một không gian.
Thân ảnh của lão, chỉ bước xuống một bước liền trực tiếp xuất hiện ở phía trước gương mặt khổng lồ của tiểu cô nương, cánh tay phải héo rũ nâng lên, nhẹ nhàng ấn một cái tới trước.
Cái nhấn tay của Thủ Lăng Nhân, tuy sóng gió không có nửa điểm nổi lên, khói lửa chẳng có một chút bùng cháy, thế nhưng chỉ trong tích tắc lại làm cho toàn bộ trời đất nơi đây triệt để yên tĩnh lại.
Trời xanh không chút gợn sóng, mặt đất chẳng hề vỡ vụn mà xung quanh Thủ Lăng Nhân, từng cơn lốc trong nháy mắt liền tĩnh lặng, tiêu tán, những oan hồn lập tức mất sạch oán khí, hướng về Thủ Lăng Nhân hạ mình xuống.
Vào lúc này, vô số oan hồn trong thiên địa, toàn bộ quỳ lạy lão!
Hình ảnh này khiến cho tất cả những người chứng kiến đều phải rung động, mà gương mặt tiểu cô nương, dùng mắt thường cũng thấy được chỉ trong chớp mắt liền sụp đổ.
Theo nó tan rã, gió lốc xung quanh cũng tản đi, vô số hồn nằm rạp xuống.
Cho đến khi, trên trời chợt xuất hiện một dòng sông cực lớn, Minh Hà! Minh Hà này, sóng đánh cuồn cuộn, quét ngang thiên địa, những oan hồn nơi đây vừa thấy lập tức toàn bộ ào ào phi thẳng lên đó, thật giống như chòm sao quay về vị trí.
Cùng vào lúc này, sau khi gương mặt tiểu cô nương tan rã, những cơn lốc cũng theo đó mà biến mất.
Đoàn máu tươi màu tím dần xuất hiện trên trời, trong đó lại hiện lên khuôn mặt của tiểu cô nương, ánh mắt lóe lên vẻ kì dị, hướng về phía Thủ Lăng Nhân, lại thi triển Thái Cổ Thần Pháp, thứ thuật pháp từng được Đại Thiên Sư đề cập, đã từng khiến đến cả ngũ đại Bán Thần thần hồn cũng bất ổn!
– Minh Hoàng, ngươi cuối cùng cũng đi ra! Ta đã sớm biết rồi, trên người Bạch Tiểu Thuần kia có dấu vết ngươi lưu lại, chỉ cần đi theo hắn là có thể tìm ra ngươi!
Sóng âm lập tức vang lên ngập trời, không còn khuếch tán ra ngàn dặm như trước mà chỉ ngưng tụ vào một chỗ của Thủ Lăng Nhân mà trực tiếp đánh tới.
Đồng thời, lời nói của tiểu cô nương cũng đã làm tất cả mọi người ở xung quanh tâm thần chấn động, nhiều người thậm chí là thất kinh.
Lúc trước tiểu cô nương mặc dù có nói ra thân phận Bạch Tiểu Thuần nhưng dưới nguy cơ như vậy bọn họ cũng không kịp nghĩ nhiều.
Thế nhưng hiện tại, khi một vị giống như là thần linh của Man Hoang, Minh Hoàng đã hàng lâm, làm cho mọi người có thể thở ra nhẹ nhõm, thì lập tức vô số ánh mắt liền hướng về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Tiểu Thuần!
– Bạch đại sư chính là Bạch Tiểu Thuần?
Những hồn tu còn sót lại của Cự Quỷ Thành quanh đó giờ phút này đều chấn động vô cùng, ai nấy há mồm trợn mắt.
– Bạch Tiểu Thuần…
Trần Hảo Tùng cùng với những vị Thiên Công khác, thần sắc cổ quái nhìn về Bạch Tiểu Thuần.
Cửu U Vương, Đấu Thắng Vương cùng với Linh Lâm Vương đều khẽ giật mình, không khỏi nhìn lại hắn ta vài lần.
Chỉ có Đại Thiên Sư và Cự Quỷ Vương là thần sắc vẫn như thường, dường như chuyện này với bọn họ không hề ngoài ý muốn… Về phần Hồng Trần Nữ lúc này trong lòng cũng rất là phức tạp.
Trước kia nàng cũng đã mơ hồ có được đáp án nhưng không muốn nghĩ nhiều, bây giờ lại bị tiểu cô nương liên tục nói ra hai lần.
Điều này làm cho hơi thở của nàng cũng trở nên dồn dập.
Lại nghĩ tới phụ thân còn đem mình gả cho hắn… Nàng cảm thấy thế giới này dường như đã đảo lộn rồi.
Đối mặt với ánh mắt của mọi người, nội tâm Bạch Tiểu Thuần run lên, nhưng cũng không thể ngăn cản bọn họ, chỉ đành trừng mắt lên, làm bộ mờ mịt không hiểu gì hết, thậm chí còn liếc ngang liếc dọc, dường như cũng đang muốn tìm xem, Bạch Tiểu Thuần ở đâu… Thấy vậy, thần sắc những người xung quanh càng thêm cổ quái…
Mà hiện tại, Bạch Tiểu Thuần cũng không thể để ý xem những người kia đang nghĩ gì.
Đến lúc này, hắn đã hiểu tại sao tiểu cô nương kia cứ như âm hồn bất tán bám lấy bản thân mình.
Chỉ vì nàng muốn đi theo hắn để tìm ra Minh Hoàng mà thôi.
– Khó trách…
Bạch Tiểu Thuần nội tâm cũng trở nên dao động, mà chuyện Thủ Lăng Nhân lại chính là Minh Hoàng cũng làm hắn thấy khó tin, nhưng cẩn thận xét đến sự thần bí của Thủ Lăng Nhân thì chuyện này cũng là hợp lý.
– Dấu vết trong lời của nàng chẳng lẽ chính là từ năm đó ở Lạc Trần sơn mạch ta được Thủ Lăng lão gia gia cứu?
Trong khi Bạch Tiểu Thuần đang giả ngu thì quỷ âm của tiểu cô nương cũng triệt để bạo phát ra, uy lực mạnh mẽ đến nỗi làm khoảng trời giữa hai người lập tức tan rã.
Thủ Lăng Nhân than nhẹ một tiếng, nâng tay phải lên, nhấn xuống phía dưới một cái, bầu trời ở trên lần nữa vỡ ra, lộ ra một hắc động thật lớn, mà hắc động này cũng đang tầng tầng tán loạn như muốn phá hủy cả thiên địa.
Lúc trước Cự Quỷ Vương thi triển Hắc Dương liền xuất hiện ra đại võng phong ấn thế giới, bây giờ nó lại huyễn hóa ra, dường như muốn cứng rắn ngăn chặn tất cả những lực lượng có thể hủy diệt thế giới.
– Lão phu đã liên tục tránh lui rồi, ngươi cần gì phải dây dưa không dứt như vậy?
Thủ Lăng Nhân lắc đầu, thanh âm vang lên đầy tang thương, thậm chí có cả sự mỏi mệt.
– Muốn bản tôn không dây dưa thì ngươi hãy lập tức mở thế giới chi môn ra, để ta có thể rời khỏi nơi đây!
Sóng âm vẫn còn vang vọng, hư vô không ngừng tan vỡ, thế nhưng giọng nói ngưng tụ chúng sinh chi âm của tiểu cô nương vẫn có thể truyền ra.
Ánh mắt nàng đầy cố chấp, thậm chí là điên cuồng, lời nói của nàng với Thủ Lăng Nhân không hề có chút dối trá.
Thực ra nàng cũng không phải người của phiến thế giới này mà là một tàn hồn năm đó cùng với Thiên Ngoại đại kiếm rơi xuống đây.
Vốn là mất hết trí nhớ, không biết phải qua bao lâu mới khôi phục lại được.
Thế nhưng ở bên trong Vẫn Kiếm Thâm Uyên, khi nàng ăn được đan dược của Bạch Tiểu Thuần thì hồn thể liền bị kích thích, thần trí nhanh chóng phục hồi, có thể nói ngay vào lúc đó, nàng đã nhớ lại tất cả!
Nàng cũng nhận ra thế giới nơi đây không phải nhà mình, vô cùng xa lạ.
Thế nên theo bản năng muốn bắt Bạch Tiểu Thuần, người đã làm mình khôi phục thần trí tới bên cạnh.
Thế nhưng lúc đó dù rằng nàng có hồn thể bất diệt nhưng chiến lực còn chưa khôi phục quá nhiều thế nên mới để hắn chạy thoát.
Mà sau khi rời khỏi Vẫn Kiếm Thâm Uyên nàng liền đi quan sát thế giới này.
Trải qua một phen mới biết được nếu muốn rời khỏi nơi đây mà về nhà thì chỉ có thể để cho Thủ Lăng Nhân mở thế giới đại môn mà thôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1213: Nhân Quả (Hạ)
Chỉ là nàng không thể tìm thấy lão, vả lại chiến lực chưa đủ, thế nhưng nhớ đến Bạch Tiểu Thuần, trên người hắn, nàng cảm nhận được khí tức của Thủ Lăng Nhân.
Ngay lúc đó, nàng liền hiểu ra, Bạch Tiểu Thuần hẳn là một người được Thủ Lăng Nhân coi trọng, chỉ cần đi theo hắn nhất định có thể tìm ra Thủ Lăng Nhân.
Thế nên mới có những chuyện sau đó.
Thậm chí đôi khi nàng còn ra tay bảo hộ Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là đến khi trận pháp Táng Cung tan vỡ, Truyền tống trận mở ra, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế nên nàng mới mất đi tung tích của Bạch Tiểu Thuần!
Nàng đi tìm rất lâu mà vẫn không không tìm được, thế nên mới giả trang Bạch Tiểu Thuần, mục đích… hoặc là dẫn Bạch Tiểu Thuần ra, hoặc là dẫn Thủ Lăng Nhân ra!
Mà dù là mục đích nào đạt được thì đều coi như nàng đã thành công.
Thế nên lúc trước Bạch Tiểu Thuần bỏ chạy, rõ ràng là có thể giết người nhưng nàng cũng không có làm như vậy, mà muốn nhân đó bức cho Thủ Lăng Nhân hiện thân!
Để có thể đạt thành mục tiêu này, tiểu cô nương cũng không do dự mà giao đấu với đám Bán Thần kia, thậm chí không tiếc ảnh hưởng tới căn bản của thế giới mà triệu hoán vô số oan hồn Man Hoang.
Mà sở dĩ tại khu vực Thông Thiên Hà nàng không làm như vậy là vì chỉ ở Man Hoang mới có đủ hồn.
Nơi đây chính là nơi khôi phục tốt nhất, đồng thời cũng là chiến trường tốt nhất của nàng!
Huống hồ, điều quan trọng nhất là nàng còn có một minh hữu!
Vừa nghĩ tới đây tiểu cô nương liền nở nụ cười.
Quỷ âm vẫn vang lên, đồng thời nàng cũng mở miệng rộng ra, lập tức hư vô ở sau lưng liền vặn vẹo, một cái đầu Lệ Quỷ cực lớn huyễn hóa ra gào thét lao về phía Thủ Lăng Nhân mà cắn nuốt.
Lệ Quỷ này chiến lực có thể so với Bán Thần, làm cho mọi người nhìn thấy đều chấn động tâm thần.
Nhất là đám người Bán Thần Đại Thiên Sư kia lại càng kinh hãi biến sắc.
Nhưng dù rằng nhìn thấy đầu Lệ Quỷ cực lớn này gầm rú bay tới, Thủ Lăng Nhân cũng chỉ khẽ lắc đầu, bàn tay phải đầy nếp nhăn chậm rãi nâng lên chỉ một cái về phía nó.
Lập tức thiên địa bốn phía nổ vang, theo tiếng nổ vang vọng, hư vô xung quanh Lệ Quỷ kia dường như sụp xuống, lõm vào, giống như hư vô mở miệng rộng trực tiếp nuốt Lệ Quỷ này vào!
Ngay lúc đó, Thủ Lăng Nhân bỗng nâng tay phải lên, bấm niệm pháp quyết, mở miệng truyền ra một âm thanh tang thương, vang vọng khắp trời đất.
– Phong!
Chỉ một chữ vô cùng đơn giản, nhưng sau khi ra khỏi miệng Thủ Lăng Nhân thì lại như ẩn chứa thiên địa quy tắc, lực lượng pháp tắc.
Lập tức bầu trời liền xuất hiện một cơn gió, một cơn gió có thể diệt sạch chúng sinh!
Lực lượng khủng bố trong đó đã trực tiếp vượt qua Bán Thần, dù đến tiểu cô nương thấy vậy cũng phải biến sắc mặt.
Bạch Tiểu Thuần sau khi cảm thụ một phen cũng mở to mắt, hít sâu một hơi, dù đã biết Thủ Lăng Nhân mạnh mẽ nhưng hắn cũng không ngờ lại kinh người đến thế này!
– Minh Hoàng…
Bạch Tiểu Thuần nội tâm thì thào.
Cơn gió này khí thế quật khởi, làm cho mọi người cũng phản ứng không kịp.
Có thể nói ngay khi Thủ Lăng Nhân nói ra một chữ gió thì ở trong trời đất, bốn phương tám hướng đều nổi lên cuồng phong ngập trời.
Toàn bộ trời đất vào lúc này dường như đã trở thành phong giới, lấy Thủ Lăng Nhân làm trung tâm, xuất hiện một cơn lốc xoáy thật lớn, khí thế bài sơn đảo hải, nổ vang một tiếng rồi đánh về phía tiểu cô nương.
Từ xa nhìn lại, vòng xoáy lốc kia đã chiếm hơn phân nửa khoảng trời.
Những tiếng nổ vang vọng bốn phương, làm mặt đất run rẩy, ngay đến đám Đại Thiên Sư cũng phải hãi hùng khiếp vía.
Vòng xoáy này không ngừng chuyển động, chỉ cần nhìn qua cũng đủ làm rung chuyển tâm thần người ta.
Trời đất vặn vẹo, mà tiểu cô nương kia thì giống như một con thuyền cô độc trong cơn sóng dữ, lúc nào cũng có thể bị đánh chìm.
Chứng kiến cảnh tượng, mọi người dường như thấy được hy vọng.
Thế nhưng lúc này tiểu cô nương bỗng ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên huyết sắc, lại há to miệng ra, kêu lên một tiếng thê lương về phía cơn lốc đằng kia.
Miệng của nàng không ngừng bành trướng, chỉ sau một thời gian ngắn thân thể của nàng dường như đã biến, người ta chỉ còn thấy một cái miệng khổng lồ!
Ngay khi mở miệng ra, tiểu cô nương liền hút vào, lập tức từ trong đó, một lực hút kinh người bạo phát ra hướng về vòng xoáy phía trước.
Rầm rầm!
Ngay khi vòng xoáy lốc kia cùng hấp lực trong miệng tiểu cô nương đụng vào nhau liền gây ra một tiếng động trực tiếp vượt qua sấm nổ.
Đồng thời, vòng xoáy lốc của Thủ Lăng Nhân cũng dần chậm lại, thậm chí nó còn nghiêng đi như sắp bị tiểu cô nương cắn nuốt!
Chứng kiến cảnh này, mọi người lập tức tâm thần siết chặt lại, Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi.
Cuộc đấu pháp vượt qua Bán Thần này là trận chiến kinh người nhất hắn được chứng kiến từ trước đến nay.
Một tiểu cô nương gần như bất tử, một Thủ Lăng Nhân pháp thuật vô biên, đều làm cho hắn phải hoảng sợ.
Nghĩ tới một tiểu cô nương kinh khủng đến vậy mà lúc ở Thông Thiên Hà khu vực vẫn đi theo mình, Bạch Tiểu Thuần liền có cảm giác nghĩ mà sợ, tim đập thình thịch, đáy lòng thầm hô may mắn.
– Cũng may lúc trước ta không đắc tội nàng.
Có thể nói, tiểu cô nương này nếu muốn giết chết ta thì chỉ hút một cái là xong rồi…
Bạch Tiểu Thuần nội tâm run rẩy.
Lúc này thiên địa lại nổ vang, xoáy lốc nhanh chóng tan vỡ, vô tận gió bão lập tức bay thẳng vào trong cái miệng lớn phía trước, bị tiểu cô nương nuốt hết toàn bộ!
Mọi người lập tức biến sắc.
Thế nhưng lúc này, Thủ Lăng Nhân lại than nhẹ một tiếng, dường như không hề ngoài ý muốn, tay phải nâng lên, vẫn là chỉ một cái, thanh âm tang thương vang vọng bốn phía.
– Vũ!
Một câu, cũng là một chữ.
Lão vừa dứt lời lập tức vô số mây đen xuất hiện đầy trời, phạm vi cực kì rộng lớn, bao phủ hơn phân nửa Man Hoang!
Có điều trong mây không hề có sấm sét mà chỉ tồn tại những hạt mưa!
Một giọt nước bằng hạt đậu rơi xuống, rồi sau đó là cả cơn mưa.
Mưa như trút nước, rải khắp nơi nơi, giống như một gã khổng lồ trên trời lỡ tay làm đổ một thùng nước lớn, thế là chỉ trong nháy mắt mà toàn bộ trời đất vang lên những tiếng rào rào, mưa rơi xuống!
Hơn nữa đây cũng không phải là mưa bình thường mà là… Pháp Vũ!
Bất cứ một hạt mưa nào cũng đều ẩn chứa lực lượng kinh khủng, ngang với một thần thông thuật pháp, mà lúc này hạt mưa trong trời đất thì có thể nói là vô số.
Vừa thấy vậy, con mắt Bạch Tiểu Thuần suýt rơi ra ngoài, đặc biệt là khi hắn cảm nhận được lực lượng vô cùng trong trận mưa này thì đáy lòng càng thêm giật mình!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1214: Thiên Địa Đạo Pháp!
– Quá… Quá lợi hại!
Chẳng những là Bạch Tiểu Thuần chấn động, đến đám người Đại Thiên Sư cũng bị trận mưa này của Thủ Lăng Nhân làm cho giật mình, sức mạnh của nó đã vượt qua sức gió lúc trước quá nhiều.
Sắc mặt tiểu cô nương cũng lập tức đại biến, tâm thần dao động, ở trong trận mưa này nàng cảm nhận được sinh tử nguy cơ cực kì mãnh liệt.
Nàng nhanh chóng lui lại thế nhưng mặc cho tốc độ có nhanh thế nào thì ở dưới làn mưa này cũng trốn không thoát!
Không có bất kì hạt mưa nào rơi xuống đất, bởi vì sau khi từ rời khỏi bầu trời, nơi mà bọn nó rơi xuống chính là tiểu cô nương kia.
Tiểu cô nương nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, hình thành một màn phòng hộ, ngăn cản những giọt mưa bay tới.
Chỉ trong chốc lát, từng giọt mưa rơi vào màn phòng hộ gây nên những tiếng động như tiếng trống, vang lên rung trời.
Âm thanh này càng lúc càng lớn, càng lúc càng dày đặc, bời vì mưa càng lúc càng to, cho đến khi mưa ở bốn phương tám hướng đều tụ lại một chỗ, hình thành những tầng nước mưa đánh về phía tiểu cô nương.
Xung quanh tiểu cô nương đã được bao trùm bởi một thủy cầu thật lớn.
Bên trong đó, tiểu cô nương không ngừng biến sắc, màn phòng hộ của nàng đang không ngừng bị nén lại, gần như sắp tan vỡ.
Mà theo nước mưa không ngừng dung nhập vào, thủy cầu kia cũng càng lúc càng lớn.
Trăm trượng, ngàn trượng, năm ngàn trượng,…
Từ xa nhìn lại, trận mưa này giống như đang vây giết tiểu cô nương kia, làm cho thủy cầu càng lúc càng khổng lồ, đồng thời lực lượng khủng bố trong đó cũng không ngừng bộc phát khiến màn phòng hộ dần dần vỡ vụn.
Bạch Tiểu Thuần hô hấp dồn dập, nhìn chằm chằm vào đó.
Chợt, từ bên trong thủy cầu kia truyền ra một tiếng nổ vang, màn phòng hộ của tiểu cô nương đã tan vỡ.
Thế nhưng, lúc này dưới sự chấn động của mọi người, khuôn mặt tiểu cô nương bỗng vặn vẹo, thân thể không ngừng co rút lại biến thành một thanh…
Kiếm!
Thanh kiếm này khí tức vô cùng tang thương, trên thân đầy rỉ sét, thoạt nhìn không hề có chút nào đặc biệt.
Thế nhưng ngay khi nó xuất hiện, toàn bộ bầu trời liền rung lên, thủy cầu đang bành trướng kia cũng xuất hiện gợn sóng.
Người khác có thể không nhận ra thanh kiếm này Bạch Tiểu thuần thì khác, ngay khi nhìn thấy nó, đôi mắt hắn liền trợn to, la thất thanh.
– Vẫn kiếm!
Đây chính là thanh đại kiếm năm đó từ trên trời rơi xuống khu vực đông mạch hạ du của Thông Thiên Hà, cũng là nơi hắn đạt được Thiên Đạo Trúc Cơ!
Cũng chính nơi tiểu cô nương xuất hiện lần đầu tiên.
Thanh kiếm này dù đã thu nhỏ vô số lần nhưng Bạch Tiểu Thuần chỉ cần liếc qua là nhận ra được.
Gần như ngay lúc hắn mở miệng thì thanh vẫn kiếm do tiểu cô nương huyễn hóa ra bỗng xoay tròn, hướng về phía thủy cầu khổng lồ vừa ép vỡ màn phòng hộ kia, chém xuống thật mạnh!
Một kiếm này vừa chém xuống, trời đất lập tức truyền ra tiếng nổ vang, đồng thời huyễn hóa ra một thanh đại kiếm giống như thanh kia như đúc.
Kiếm này vô cùng to lớn, chỉ thân kiếm thôi đã cao đến tận trời, không ai có thể nhìn được toàn bộ thanh kiếm này, chỉ thấy được mũi kiếm che lấp bầu trời, từ trên không chém về phía thủy cầu kia.
Ầm một tiếng, thủy cầu tan vỡ, tầng tầng nổ tung, những hạt mưa trong đó bắn ra làm cho cả trời đất nhanh chóng tràn ngập hơi nước.
Mà tiểu cô nương kia thân thể dường như cũng suy yếu đi rất nhiều, trạng thái vẫn kiếm cũng không thể duy trì, lại trở về bộ dáng cũ, đồng thời nàng cũng mở miệng, giọng nói bén nhọn.
– Thủ Lăng Nhân, ta là bất diệt chi hồn, không phải người ngươi có thể giết được.
Bây giờ thì tới phiên ta nuốt ngươi!
Giọng nói của nàng vang lên, làm mọi người đều biến sắc mặt, về phần Bạch Tiểu Thuần đáy lòng cũng run rẩy, đang muốn lui lại.
Đúng lúc này, hơi nước đang tràn ngập trời đất bỗng cuộn lên ngưng tụ về phía tiểu cô nương, dường như đã bị nàng đoạt mất quyền khống chế.
Hơi nước như biển, nhanh chóng ngưng tụ lại, chỉ trong chốc lát liền hóa thành một quỷ đầu cực lớn, chấn động nhân tâm!
Quỷ đầu dữ tợn, đầu có mọc sừng, tuy là hình thành từ sương mù nhưng lại trông rất sống động, thậm chí cẩn thận quan sát thì có thể lờ mờ thấy được bộ dáng của tiểu cô nương.
Mà độ lớn của nó có thể so với đại kiếm vừa nãy, thế chỗ trời cao, che khuất mặt trời, bỗng nhiên hút một cái!
Dưới cái hút này, trời xanh vặn vẹo, mặt đất méo mó, chỉ trong chớp mắt, cả vùng thế giới giống như sắp bị quỷ đầu cực lớn kia hút vào trong miệng.
Ngay đến tất cả mọi người ở bốn phía cũng không thể khống chế thân thể, lập tức bị hút tới.
Về phần Bạch Tiểu Thuần, lúc này đầu óc cũng đã trống rỗng rồi.
Dù là đám Đại Thiên Sư thân thể cũng bị chấn động mạnh mẽ, hít thở dồn dập, sự sợ hãi của họ đã đạt tới cực hạn.
Nhưng dù có là vậy, Thủ Lăng Nhân cũng chỉ lắc đầu, thấp giọng thì thào.
– Vẫn không xuất hiện sao…
Tay phải lão bấm niệm pháp quyết, lần nữa chỉ ra một cái.
– Điện!
Vẫn chỉ là một chữ, một câu.
Lời vừa dứt, trên bầu trời đang vặn vẹo kia bỗng xuất hiện một tia chớp, thế rồi lại một tia nữa…
Chỉ trong chốc lát, tia thứ ba, thứ tư, thứ một trăm, rồi thứ một vạn,… vô thanh vô tức mà hiện ra, rậm rạp chi chít, lượng của chúng thậm chí có thể so với số hạt mưa.
Cả trời đất vào lúc này đã tràn ngập màu đỏ!
Ầm ầm ầm!
Vô số tia chớp đỏ thẫm đánh thẳng về phía quỷ đầu tiểu cô nương.
Khi Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn về những tia chớp số lượng khủng bố kia, nhưng hắn có thể lờ mờ thấy được chúng như đang hợp thành một bàn tay cực lớn che phủ bầu trời, hướng về quỷ đầu kia, đánh tới!
Quỷ đầu tuy lớn nhưng đại thủ hình thành từ những tia chớp đỏ này còn lớn hơn.
Hai thứ này ở gần nhau làm người ta có cảm giác giống như cánh tay của một người trưởng thành đang lao tới bắt lấy đầu lâu của một đứa trẻ.
Thiên địa chấn động, lực lượng tia chớp rung chuyển bát phương!
Dường như đại thủ này cũng không để ý lực thôn phệ thiên địa của tiểu cô nương.
Ngay khi sắp bị nó chộp tới, quỷ đầu do tiểu cô nương biến thành liền kêu lên một tiếng thê thảm, ngừng thôn phệ lại để tránh đi.
Thế nhưng bàn tay kia khí thế cực thịnh, giống như ẩn chứa lực lượng cả thế giới, nó lao tới thật nhanh, gây ra những tiếng ù ù vang vọng bốn phương.
Chỉ trong nháy mắt, đại thủ này đã bắt được quỷ đầu tiểu cô nương.
Bóp mạnh một cái, răng rắc, quỷ đầu sương mù kia không hề chịu được mà tan vỡ ra.
Theo nó nổ tung, hồn ảnh vặn vẹo của tiểu cô nương cũng hiện ra, nhanh chóng lui lại, có thể thấy được sự sợ hãi mãnh liệt trong mắt nàng.
Hiển nhiên, đối với đại thủ tia chớp được ngưng tụ từ thiên địa lực lượng này, nàng vô cùng kiêng dè.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1215: Thiên Tôn Hàng Lâm!
Chỉ là mặc cho nàng lui thế nào, dường như chỉ cần không phải chạy khỏi thế giới này thì đại thủ hoàn toàn có thể đi tới chỗ của nàng!
Đại thủ đi tới đâu, không gian xung quanh đều như bị phong ấn.
Tiểu cô nương cũng càng lúc càng hoảng sợ, hai tay không ngừng bấm niệm pháp quyết, từ cơ thể tràn ra vô số quỷ ảnh, nhưng bọn chúng vừa xuất hiện thì lập tức bị vô tận tia chớp đỏ đánh xuống tan thành mây khói.
Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người bốn phía lần nữa giật mình.
Trận chiến này thực sự là quá sức kinh thế hãi tục, đã vượt ra khỏi cảnh giới Bán Thần rồi, Bạch Tiểu Thuần tim cũng đang đập loạn xạ.
Lúc này bị đại thủ đuổi theo, hồn ảnh tiểu cô nương kia thét lên một tiếng thê thảm vô cùng chói tai, rất nhanh sau đó đại thủ tia chớp kia đã chạm vào hồn ảnh đang định bóp mạnh một cái.
Thế nhưng đúng lúc này, bầu trời bỗng xuất hiện một khe ở thật lớn khoảng ngàn trượng, ngay khi nó xuất hiện liền chớp chớp, hóa thành một con mắt!
Con mắt kia lộ ra vẻ lạnh băng vô tình, mãnh liệt nhìn về phía Thủ Lăng Nhân, cùng lúc đó, lại xuất hiện khe hở thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Chỉ trong chớp mắt, trên toàn bộ bầu trời đã chằng chịt những khe hở, ngay khi chúng xuất hiện liền chớp chớp, toàn bộ đều hóa thành con mắt!
Ánh mắt cũng đều lạnh băng, cũng đều vô tình, cũng đều nhìn về phía Thủ Lăng Nhân!
Sự việc này quá đột ngột làm cho mọi người phải hoảng sợ, bỗng Đại Thiên Sư thần sắc đại biến, la lên thất thanh.
– Thiên Tôn!
Gần như ngay khi âm thanh của lão vang lên, vô số con mắt trên trời bỗng đồng thời chớp một cái.
Ngay lập tức vô số kiếm quang trực tiếp từ trong đó hiện ra, hóa thành từng dải cầu vồng, lấy một tốc độ không cách nào hình dung lao thẳng tới đại thủ kia!
Kiếm quang vô số, chỉ trong chớp mắt cả bầu trời đã hoàn toàn bị kiếm quang che khuất.
Bọn chúng như kết thành một kiếm võng, rất nhanh sau đó liền xuyên thẳng qua đại thủ kia, nổ vang một tiếng, đại thủ đã tan ra từng mảnh!
Bàn tay này ngưng tụ lực lượng thế giới, có thể hủy diệt được nó dĩ nhiên cũng phải là lực lượng thế giới.
Ở thế giới này, ngoại trừ Thủ Lăng Nhân chỉ có một người có năng lực này.
Hắn chính là…
Thông Thiên Đảo, Thiên Tôn!
Những tiếng ầm ầm truyền khắp Man Hoang, làm cho mặt đất run rẩy, trời xanh rung chuyển.
Vào lúc này, vô số kiếm quang kia phát ra những tiếng rít bén nhọn, rời khỏi đại thủ.
Cứu tiểu cô nương xong, bọn chúng không hề ngừng lại mà đánh thẳng tới Thủ Lăng Nhân!
Hết thảy nói thì dài dòng nhưng trên thực tế, từ khi kiếm quang xuất hiện chém đứt đại thủ cho đến khi phóng tới Thủ Lăng Nhân cũng chỉ kéo dài có một hô hấp mà thôi.
Vô số kiếm quang vun vút lao đi, mà bất luận là một cái nào trong đó đều có thể tiêu diệt Thiên Nhân.
Lúc này, kiếm quang, số lượng nhiều, khí thế mạnh, đã bao phủ đầy trời!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần giống như đang có sóng to gió lớn, từ lúc trận chiến này bắt đầu cho đến giờ, hắn mơ hồ có một cảm giác, bí mật của thế giới này đang dần hiện rõ trước mặt mình!
Thế nhưng thời gian không có nhiều, hắn không kịp nghĩ sâu xa.
Thủ Lăng Nhân ở đó bỗng quay đầu lại, ánh mắt thâm sâu, lão không hề có chút ngoài ý muốn, dường như sớm đã đợi Thiên Tôn xuất hiện, tay phải nâng lên, chỉ một cái về phía vô số kiếm quang kia, mở miệng truyền ra một âm thanh tang thương trầm thấp.
– Lôi!
Vẫn chỉ là một chữ, một câu, thế nhưng ngay khi nó vang lên, lập tức dẫn đến vô số người, thậm chí là tất cả chúng sinh vào lúc này đều gào rú, dù là người sống hay oan hồn, dù bọn họ có muốn hay không, dù là Bạch Tiểu Thuần cũng không thể kìm được mà hô lên một chữ này!
Dù là đám Đại Thiên Sư, Cự Quỷ Vương, Trần Hảo Tùng cũng vậy!
Chỉ trong chốc lát âm thanh này đã đạt tới một trình độ khó có thể tưởng tượng, làm cho thiên địa run rẩy, bát phương nổ vang.
Sóng âm như những gợn sóng vô hình quét sạch tất cả, những kiếm quang vừa chạm vào nó thì lập tức tan vỡ.
Lúc này nhìn lại, trên trời đã không còn kiếm quang nào nữa, chỉ còn tán loạn những điểm sáng lóng lánh như những ánh sao!
Vô số kiếm quang tan vỡ, thế nhưng sóng âm vẫn không hề tiêu tán, nó đi tới đâu thì trời long đất lở.
Tiểu cô nương toàn thân run rẩy, che lỗ tai lại, thân thể bị sóng âm trùng kích không ngừng mờ đi.
Thậm chí ở một khu vực trên trời, ở dưới sóng âm này liền vặn vẹo, giống như ở chỗ đó có tầng khăn che mặt, lúc này đang bị vén lên, lộ ra một thân ảnh, chẳng biết đã ẩn nấp tại đây từ bao giờ!
Đó là một nam tử trung niên mặc hoàng bào, mắt sáng mày kiếm, tuấn lãng phi phàm, sắc mặt không giận tự uy, đặc biệt là ánh mắt thậm chí có thể làm nhật nguyệt vô quang!
Y đội đế quan, mái tóc đen tung bay, duy chỉ có cái trán lại rủ xuống một sợi tóc đỏ vô cùng bắt mắt.
Sau khi tầng khăn che mặt kia bị vén lên, thân ảnh cũng lộ ra, ánh mắt lóe lên, y dứt khoát bước ra, ngay sau đó liền nâng tay phải lên, nhấn một cái về phía bầu trời!
Lập tức trời xanh ầm một tiếng, như bị một bàn tay vô hình xé rách ra một cái khe.
Một thanh trường thương xanh nước biển lập tức từ đó lao ra, nhưng cũng không phải hướng về trung niên nam tử kia mà hướng xuống mặt đất, tốc độ cực nhanh, hóa thành một tia chớp màu lam, véo một tiếng, đâm xuống đất.
Cả mặt đất Man Hoang run rẩy hình thành vô số khe nứt ngang dọc bát phương, một tiếng nổ mạnh vang lên chạm vào tiếng sấm vô hình, gây nên gợn sóng trùng kích ầm ầm khuếch tán ra bát phương.
Bạch Tiểu Thuần dù đã cách khá xa cũng bị gợn sóng đánh vào, phun ra máu tươi, thân thể bị đánh bay.
Mà bọn Trần Hảo Tùng cũng là khóe miệng tràn máu, không ngừng lui về phía sau, dù là đám người Đại Thiên Sư cũng trắng bệch sắc mặt, không thể không lui.
Về phần những hồn tu Cự Quỷ Thanh tu vi còn chưa đến Thiên Nhân cũng không kịp phản ứng, bị sóng gợn đánh tới, thân thể lập tức tan thành tro bụi…
Ở dưới trùng kích này, Hồng Trần Nữ vốn là phải chết, nhưng nhờ có phụ thân ở bên toàn lực thủ hộ mà giữ được tánh mạng.
– Thiên Tôn!
Cự Quỷ Vương ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào trung niên nam tử trên trời, ở sâu trong mắt lão là sự kiêng dè mãnh liệt.
Đấu Thắng Vương, Linh Lâm Vương, Cửu U Vương, còn có Đại Thiên Sư cùng với tất cả Thiên Công giờ phút này trong lòng đều như sóng lớn cuồn cuộn, ánh mắt đồng loạt đặt lên trung niên nam tử kia.
– Thiên Tôn?
Bạch Tiểu Thuần hít vào thật sâu, đầu óc ong ong lên, vừa nghe được lời của đám Cự Quỷ Vương, hắn cũng nhìn về đối phương.
Lúc này hắn cũng không tâm tình của bản thân ra sao, những gì hắn thấy chính là một thân ảnh kinh thiên động địa, bễ nghễ thiên hạ!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










