Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 242 : Cường Giả Tề Tụ! (c1206-c1210)
❮ sautiếp ❯Chương 1206: Cường Giả Tề Tụ!
– Thật sao?
Cự Quỷ Vương bỗng cười một tiếng.
Người dịch:Ma Đạo Tử
Sự đa mưu túc trí của Cự Quỷ Vương có thể nhìn vào sự việc năm đó lão đùa giỡn với tam đại gia tộc mà thấy được một phần.
Lúc này, Bạch Tiểu Thuần trong lòng có chút nghi hoặc, không ngừng xét lại diễn biến trên chiến trường từ nãy đến giờ.
Hắn không tin Cự Quỷ Vương lại thật sự đi lấy đá đập vào chân mình.
– Cự Quỷ lão ca của ta vẫn luôn là một tay cáo già kia mà…
Bạch Tiểu Thuần lo lắng lẩm bẩm, hắn chỉ tiếc Cự Quỷ Vương sao không tính toán thâm sâu hơn chút nữa, hoặc là nói, hắn thật sự cho rằng lúc này cái mạng nho nhỏ của hắn rất có thể sẽ không còn.
Trong khi Bạch Tiểu Thuần còn đang lo được lo mất thì Cự Quỷ Vương lạnh nhạt mở miệng, âm thanh vang vọng bát phương.
– Hiện tại, ngươi còn có thể thi triển ra loại tốc độ quỷ dị kia không?
Cự Quỷ Vương vừa dứt lời, tiểu cô nương kia đôi mắt co rút lại, sắc mặt biến đổi.
Nàng hấp thu được toàn bộ lực lượng của Hắc Dương của Cự Quỷ Vương thì từng tầng thân thể cũng hỏng mất, dù cuối cùng cũng cắn nuốt xong cái Hắc Dương này thế nhưng… Bởi vì lực lượng trong đó quá lớn, nàng cũng không thể nào hấp thu hết trong thời gian ngắn được.
Thành ra thân thủ vốn nhẹ nhàng lại trở nên nặng nề.
Nhất là sau khi hóa thành trạng thái Huyết Hải thì nàng gần như cố định tại vùng đất này, tuy không phải là vĩnh viễn thế nhưng tối thiểu nàng cũng tạm thời không thể rời đi, cũng oi như đã bị phong ấn!
Đây chính là kế sách của Cự Quỷ Vương, kẻ địch quá mạnh mẽ, tốc độ lại khủng bố đến lão cũng hoảng sợ, lai lịch thâm sâu khó lường.
Đối với kẻ địch như vậy thì dùng thủ đoạn thông thường thì không thể đánh bại được, vì thế lão đành liều một lần, thi triển Hắc Dương Diệt Thế, nếu năng lượng trong Hắc Dương đủ để làm nổ chết đối phương là tốt nhất, bằng không thì… điều đó cũng đã cho thấy chỉ bằng sức một Cự Quỷ Vương không thể tiêu diệt người này mà cần phải có nhiều người liên thủ lại mới làm được!
Mà trên thực tế, sự tình nơi đây đã sớm được lão dùng Bán Thần bí pháp thông báo cho Đại Thiên Sư!
Như thế, lão chỉ cần đợi tới khi đám người Đại Thiên Sư tới.
Mà tiểu cô nương kia bị phong ấn tạm thời ở đây trong thời gian ngắn không thể nào di chuyển được, vì vậy bọn họ có thể liên thủ lại tiêu diệt nàng.
Mà đây mới chỉ là hai trong ba kế sách của lão mà thôi!
Kế hoạch cuối cùng kia Cự Quỷ Vương vẫn chưa phát động.
Lúc này lão bỗng nâng tay phải lên, một quỷ thủ lần nữa huyễn hóa ra, từ trên trời đánh thẳng về Huyết Hải bên dưới, lập tức tiếng nổ vang lên.
Gương mặt tiểu cô nương trên Huyết Hải lúc này cũng trở nên dữ tợn, hiểu được tính toán của Cự Quỷ Vương làm cho nàng dường như thẹn quá hóa giận, hét lên một tiếng bén nhọn, Huyết Hải cuồn cuộn trực tiếp thôn phệ quỷ thủ đang tiến đến.
Bạch Tiểu Thuần ở phía xa chứng kiến mọi việc, lại nghe thấy lời nói của Cự Quỷ Vương, không khỏi thở nhẹ ra, hắn đã hiểu ý định của lão.
– Không hổ là Cự Quỷ Vương…
Không chỉ có Bạch Tiểu Thuần phấn chấn mà mọi người bốn phía cũng đều thấy được hi vọng.
Cùng lúc đó trong trời đất Man Hoang từ bốn hướng có bốn thân ảnh đang dung nhập vào hư vô đi thẳng tới nơi đây.
Một thân ảnh trong đó tay cầm một thanh Chiến Phủ cực lớn, khí tức dũng mãnh đến cực điểm, sát khí ngập trời.
Trên người mặc một chiến giáp màu đen, đội lên một chiếc chiến khôi (mũ trụ) bên trên có một cái sừng như sừng trâu.
Nơi kẻ này đi qua, hư vô đều tan vỡ!
Đó là Cửu U Vương!
Thân ảnh thứ hai là một người cực kì mập mạp, giống như một ngọn núi thịt vậy, nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng tới sự linh hoạt của gã.
Kẻ này bước đi thật nhanh, mỗi bước đều xuyên qua hư không, gây ra bão táp trong trời đất, dường như gã đi đến đâu thì thiên ý ở đó sẽ phải cúi đầu tùy ý để hắn giẫm lên mà đi.
Người này chính là phụ thân Hứa San, Linh Lâm Vương!
Thân ảnh thứ ba lại càng nhanh hơn, từ trên người gã bạo phát ra chiến ý ngập trời, làm cho cả bầu trời lẫn mặt đất đều hiện ra vô số kiếm ảnh, khí thế như muốn đánh vỡ thế giới, quét sạch bát phương, thân thể đang ầm ầm phóng đi.
Kẻ này đứng ở trung tâm chiến ý, trên người mặc một bộ trường sam màu xanh, dáng người rắn rỏi, tướng mạo tuấn lãng, có chút tương tự với Công Tôn Dịch…
Đây chính là Đấu Thắng Vương!
Mà thân ảnh thứ tư thì đến từ Khôi Hoàng Thành, mái tóc hoa râm, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhưng khí tức lại là mạnh nhất trong bốn người, dường như nhất cử nhất động của lão cũng đủ làm Man Hoang chấn động… Đại Thiên Sư!
Ở sau lưng Đại Thiên Sư còn có mười vị Thiên Công, bao gồm cả Trần Hảo Tùng, ai nấy thần sắc nghiêm nghị, bay đi thật nhanh.
Nửa nén hương trước, bọn họ gần như cùng lúc nhận được tin tức từ Đại Thiên Sư, mà nội dung của chúng làm cho tất cả bọn họ nghe xong mà run sợ.
– Nghi ngờ đây là Thiên Ngoại chi hồn!
– Có được thôn phệ chi lực!
– Tu vi không rõ, có thể nuốt cả Bán Thần!
Việc này nghiêm trọng vô cùng, làm cho Đại Thiên Sư cũng khiếp sợ, lão không nghĩ tới một tên Bạch Tiểu Thuần chưa rõ hư thực lại có năng lực tới vậy.
Thế nên ngay khi nhận được tin tức từ Cự Quỷ Vương, lão không hề chần chừ lập tức triệu tập tất cả cường giả cùng nhau đi tới!
Nói thì rất dài dòng nhưng trên thực tế, ngay khi Cự Quỷ Vương cùng tiểu cô nương kia giao thủ thì ngay tại không trung chỗ bọn liền truyền ra tiếng nổ mạnh.
Kẻ đến đầu tiên này, không phải Đại Thiên Sư mà là một kẻ mặc áo bào xanh, kiếm khí ngập trời, Đấu Thắng Vương!
Mở màn cho sự xuất hiện của gã chính là một kiếm chém rách hư không tạo một khe hở lớn rồi từ đó bước ra.
Vừa hiện thân, gã liền thấy được gương mặt của tiểu cô nương ngưng tụ trên Huyết Hải kia.
– Một nghiệt hồn cũng dám ở trước Khôi Hoàng Triều ta mà kiêu ngạo ư!
Đấu Thắng Vương mở miệng, giọng nói vô cùng lạnh lẽo.
Vừa nói xong, tay phải vừa nâng lên, bầu trời sau lưng gã lập tức trở nên mơ hồ rồi hóa thành một thanh đại kiếm màu xanh chém xuống Huyết Hải trên mặt đất.
Một kiếm này lóe lên hàn quang như muốn hủy diệt chúng sinh, mọi người ở bốn phía, bất kể là tu vi gì đi nữa, chỉ cần nhìn tới là tinh thần lập tức chấn động, cảm nhận được nếu là bọn họ đối mặt một kiếm này thì dù có sử dụng loại thủ đoạn nào cũng chỉ vô dụng, nhất định phải chết!
Cự Quỷ Vương cười dài một tiếng, sắc mặt lão dù đã trắng bệch bởi lúc trước tiêu hao quá lớn, thế nhưng vẫn ra tay phối hợp với Đấu Thắng Vương, cùng nhau đánh tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1207: Tuyệt Sát Lần Thứ Hai (Thượng)
Tiểu cô nương biến sắc mặt, ngửa mặt lên trời rống một tiếng thê lương, Huyết Hải ầm ầm xoay tròn, đồng thời từ trong biển máu duỗi ra hai cánh tay khổng lồ màu máu, mỗi cái đánh về phía Đấu Thắng Vương cùng Cự Quỷ Vương!
Tiếng nổ vang lên long trời lở đất, Huyết Thủ kia lập tức liền bắt được một kiếm đáng sợ kia, tuy rằng nó tan vỡ hoàn toàn thế nhưng ngay sau đó lại khôi phục.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần lúc này đã bị chấn động đến chết lặng, nhưng vẫn không nhịn được mà hít sâu một hơi.
Hắn phát hiện, cứ mỗi lần bản thân cho rằng tiểu cô nương kia đã tới giới hạn của bản thân thì đối phương lại tiếp tục làm hắn phải sợ hãi.
Lúc này đúng là như vậy, hai huyết sắc đại thủ kia lại có thể đồng thời đối phó hai vị Bán Thần!
– Nàng hấp thu Hắc Dương xong rồi mới mạnh như vậy… Nhìn thì giống như nàng đã trúng kế, thế nhưng đây cũng là nàng cố ý, cũng là để cho bản thân có thể thôn phệ nhiều hơn nữa!
Bạch Tiểu Thuần không ngừng suy diễn, mang theo Hồng Trần Nữ vừa mới tỉnh dậy từ trong hôn mê nhanh chóng lui vể phía sau.
Lúc này, ở giữa không trung trên chiến trường, bỗng truyền tới một tiếng gào thét, đồng thời một thanh Chiến Phủ khổng lồ từ hư vô hiện ra, rồi ngay sau đó chém mạnh xuống Huyết Hải một nhát!
Lực lượng của Chiến Phủ này cực kì kinh người, Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc qua đã cảm thấy một lực lượng mạnh đến mức có thể hủy thiên diệt địa.
Hắn biết bất kể là Thiên Nhân nào ở dưới một búa này cũng phải hình thần câu diệt, tuyệt không có hi vọng.
Thế nhưng tiểu cô nương kia lại lần nữa làm cho người ta phải hoảng sợ.
Ngay khi Chiến Phủ đánh xuống, từ trong biển máu lại xuất hiện huyết thủ thứ ba, đánh một quyền thẳng tới Chiến Phủ trong tay Cửu U Vương!
Tiểu cô nương cùng một lúc chiến ba đại Bán Thần!
Đây còn chưa phải tất cả, ngay khi hai bên đại chiến thì một tiếng hừ lạnh vang lên, làm thiên địa biến sắc, phong vân cuốn ngược, sau đó hóa thành một ấn pháp cực đại từ trên trời đánh xuống.
Ấn pháp này khổng lồ hơn nhiều so với Huyết Hải, ngay lúc này, trong đôi mắt tiểu cô nương ở trong Huyết Hải, lần đầu tiên lộ vẻ nghiêm trọng vô cùng.
Tiếng nổ vang lên, từ trong Huyết Hải huyễn hóa ra huyết thủ thứ tư rồi thứ năm đồng thời đối kháng ấn pháp.
Trong tiếng nổ mạnh rung trời, thân ảnh Đại Thiên Sư bỗng từ phía sau ấn pháp, phiêu nhiên (bồng bềnh, phiêu diêu) đi tới!
Lão vừa xuất hiện lập tức thiên địa rung lên, từ trên người bạo phát ra một luồng khí thế cùng chấn động vượt xa những Bán Thần thông thường.
Tay phải lão giơ lên, lập tức từng tầng từng tầng pháp ấn chồng lên nhau mà xuất hiện, chỉ trong chốc lát đã chồng lên đến ít nhất một vạn tầng!
– Diệt!
Đại Thiên Sư nheo mắt lại, bình tĩnh mở miệng.
Tay phải ấn mạnh xuống dưới một cái, lập tức mười vạn tầng ấn pháp kia giống như trời sập, trực tiếp đánh xuống những huyết thủ duỗi ra từ biển máu.
Những huyết thủ kia ngay khi chạm vào mười vạn ấn pháp thì không ngừng nổ tung ra, chỉ có thể mặc pháp ấn đánh xuống thế như chẻ tre, không thể ngăn cản!
Bạch Tiểu Thuần nội tâm cũng bắt đầu kích động, dường như hắn cuối cùng đã thấy được hi vọng của trận chiến này!
– Thật là một Cự Quỷ Vương tính toán kinh người, dùng hết toàn lực rồi, nếu có thể giết thì giết bằng không cũng phải làm kẻ địch phân tâm, nhường lại một kích trí mạng cho người mạnh nhất, Đại Thiên Sư!
Đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần được nhìn thấy nhiều Bán Thần đồng thời ra tay như vậy.
Mà cũng không phải là xa luân chiến như hắn nghĩ, dù sao thì bố cục của Khôi Hoàng Triều rất tinh tế, giữa các Bán Thần đều tồn tại mâu thuẫn không nhỏ.
Nào ngờ dưới tình huống gặp ngoại địch thì bọn họ lại phối hợp khéo léo đến vậy.
Đường đường là Cự Quỷ Vương, chẳng ngại để bản thân hao tổn cực lớn cũng muốn tạo ra cơ hội chiến thắng cho người khác!
Cùng với Đấu Thắng Vương và Cửu U Vương thậm chí còn cam nguyện làm nhân vật phụ, lấy ra toàn bộ thực lực của mình để nhiễu loạn chiến cuộc, thậm chí vì kiềm chế tiểu cô nương mà chẳng tiếc để bản thân bị thương.
Ngay đến Đại Thiên Sư dù quyền lực có thể một tay che trời, cũng không hề do dự sử dụng đòn mạnh nhất của mình, tất cả chỉ để cuối cùng có thể tuyệt sát đối phương!
Trận đấu này chỉ diễn ra trong điện quang hỏa thạch (ý nói thời gian diễn ra cực ngắn), thế nhưng sự phối hợp giữa các Bán Thần đã cho thấy được rõ ràng bố cục giữa bọn họ, tuy rằng giữa họ không ngừng cạnh tranh lẫn nhau, nhưng đã đối ngoại thì tất cả đều đồng một lòng!
Bạch Tiểu Thuần nội tâm chấn động mạnh mẽ.
Đột nhiên hắn rùng mình một cái, trời đất Man Hoang vang lên một tiếng nổ mạnh, đồng thời, tiểu cô nương cũng kêu một tiếng thảm thiết, tất cả huyết thủ của nàng đều đã nổ tung, mà ấn pháp kia cũng trực tiếp rơi xuống Huyết Hải.
Mặt đất rung lên, tuy rằng tầm ảnh hưởng không quá xa, dưới sự điều khiển hoàn mĩ của Đại Thiên Sư ấn pháp kia chỉ bộc phát trong phạm vi Huyết Hải mà thôi.
Nhưng dù thế thì nó vẫn gây ra dư chấn thật lớn, khuếch tán ra bốn phương, làm tất cả cây cỏ trong phạm vi vạn trượng đều tan vỡ.
Bạch Tiểu Thuần cũng bị dư chấn đẩy ra xa, về phần những kẻ khác ở xung quanh thì càng lui xa hơn.
Bạch Tiểu Thuần trong lòng lo lắng, tranh thủ thời gian nhìn lại để xác định xem, tiểu cô nương quỷ dị kia đã thật sự bị tiêu diệt hay chưa.
Lúc này, dưới mười vạn ấn pháp của Đại Thiên Sư thì Huyết Hải kia đã tan vỡ.
Nhưng trong khi nó đang tan vỡ thì Bạch Tiểu Thuần bỗng cảm thấy thật sợ hãi, tim đập thình thịch.
Từ trong biển máu này, hắn cảm nhận được một khí tức khủng bố đến cực hạn, giống như một cơn sóng lớn cao tận trời, đang ầm ầm bộc phát về bốn phía!
Lập tức, Đại Thiên Sư biến sắc, mà Cự Quỷ Vương, Đấu Thắng Vương, Cửu U Vương và cả mười vị Thiên Công ở quanh đó thần sắc cũng đều chấn động mãnh liệt!
Bọn họ lập tức lui lại không chút chần chờ, nhưng còn chưa kịp nhúc nhích thì một âm thanh đầy âm trầm và quỷ dị, dường như được hình thành từ vô số chúng sinh, truyền khắp bốn phương…
– Thật đáng tiếc, các ngươi ra đòn vẫn còn kém một chút…
Thanh âm vừa xuất hiện, Huyết Hải liền bộc phát, ầm ầm khuếch tán ra.
Từ xa nhìn lại biển máu đang tan rã kia thật giống như một huyết cầu không ngừng mà bành trướng ra.
Sau khi nó đã bao trùm tất cả Hồn tu ở trong đó liền vang lên những tiếng ầm ầm, trực tiếp nổ tung ra, làm cho mặt đất cả Man Hoang gần như vỡ vụn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1208: Tuyệt Sát Lần Thứ Hai (Hạ)
Bạch Tiểu Thuần dù đã cách nơi đây rất xa cũng phải phun ra máu tươi, mà những kẻ khác cũng chẳng hơn gì hắn.
Đồng thời khi huyết cầu nổ tung ra, Cự Quỷ Vương máu tươi phun mạnh, dù sao lão vốn đã tiêu hao quá nhiều từ trước, trở nên rất là suy yếu, hiện tại lại bị đánh tới, thân thể lão liền bị đánh bay ra mấy trăm trượng, lại phun ra máu tươi một lần nữa.
Mà Đấu Thắng Vương, Cửu U Vương khóe miệng cũng tràn ra máu tươi, cả hai đều lui ra phía sau.
Duy chỉ có Đại Thiên Sư không chật vật như vậy nhưng sắc mặt cũng tái nhợt, hiển nhiên sát thương đến từ huyết cầu tự bạo dù là lão cũng khó mà thừa nhận được.
Đồng thời, huyết cầu tự bạo xong liền nhanh chóng co rút, một lần nữa trở thành biển máu.
Tuy rằng so với trước, chỉ nhỏ bằng một nửa, thế nhưng độ đậm đặc lại gấp đôi!
Gương mặt của tiểu cô nương lại hiện lên trên Huyết Hải, phát ra một tiếng cười quỷ dị.
– Thật là đáng tiếc… Có điều ta thực là muốn cám ơn các ngươi, giúp ta hấp thu được không ít năng lượng… Còn lại một cơ hội, nếu như các ngươi không thể tận dụng được nó… Vậy thì ta, không còn điểm yếu.
Con ngươi của Bạch Tiểu Thuần suýt nữa thì rơi ra ngoài, đến hô hấp cũng trở nên khó khăn, dường như tất cả những gì đang xảy ra trước mặt hắn đã vượt quá sức tưởng tượng rồi.
– Bốn vị Bán Thần, trong đó có cả Đại Thiên Sư cùng ra tay… Lại không thể giết được nàng!
Trong khi Bạch Tiểu Thuần còn đang run sợ, thì kẻ trọng thương ở kia, Cự Quỷ Vương cặp mắt bỗng lóe ra tinh mang, tay phải nâng lên, chỉ một cái về phía tiểu cô nương.
Tuy rằng lão còn chưa mở miệng nói gì, thế nhưng Đấu THắng Vương, Cửu U Vương cùng Đại Thiên Sư đều không do dự mà bộc phát toàn bộ tu vi của bản thân.
Chấn động Bán Thần tràn khắp vòm trời, lần nữa đánh tới Huyết Hải.
Thậm chí vào lúc này, đến Đại Thiên Sư địa vị cao quý cũng như đã quên mất địa vị của bản thân, mặc dù toàn lực xuất thủ nhưng cũng không phải là người thi triển đòn cuối cùng mà chỉ làm kẻ phối hợp!
Gần như ngay khi ba người bọn họ tới gần, ở trên Huyết Hải liền xuất hiện mười huyết sắc đại thủ đang định phóng lên.
Thế nhưng lúc này sắc mặt tiểu cô nương bỗng đại biến, nàng phát hiện, dưới một chỉ của Cự Quỷ Vương, bản thân bỗng thần trí mơ hồ, đầu óc chẳng khác nào bột nhão không thể tập trung suy nghĩ được.
Chuyện này làm cho nàng hít vào một hơi, phẫn nộ nhìn Cự Quỷ Vương!
– Ngươi!
Ngay khi nhìn về Cự Quỷ Vương thì đôi mắt tiểu cô nương liền ngơ ra, thậm chí tư duy của nàng dường như đã mất đi sự nhanh nhạy, những huyết thủ đang bay lên, kể cả về tốc độ lẫn phản ứng đều trở nên chậm chạp.
Đây chính kế sách cuối cùng trong ba kế sách thi triển Hắc Dương của lão!
Bên trong Hắc Dương có ấn chứa tu vi của Cự Quỷ Vương, mà lực lượng tu vi này tuy đã bị tiểu cô nương thôn phệ nhưng chỉ cần chưa bị nàng tiêu hóa thì lão vẫn còn có thể sử dụng thủ đoạn đặc biệt để điều khiển nó.
Điều này cũng là nhờ công pháp của lão, trên thực tế đây là một môn thần thông mà Cự Quỷ Vương đời thứ nhất sáng tạo ra, chuyên để điều khiển Cự Quỷ Quyết!
Thần thông này Bạch Tiểu Thuần không biết nhưng Hồng Trần Nữ ở cạnh hắn lại mở to mắt ra, thần thông này chính là pháp môn mà lúc trước phụ thân đã dùng để giúp nàng có thể đột phá nhanh hơn!
Nó lại được triển khai, năm đó là trên người Hồng Trần Nữ, hiện tại lại là trên tiểu cô nương kia, thêm vào sự khống chế của Cự Quỷ Vương, khiến cho tiểu cô nương, không chỉ đơn giản là cơ thể mà đến suy nghĩ cũng chẳng thể tập trung!
Bạch Tiểu Thuần cũng mở to mắt, dường như nhìn ra được manh mối, tâm thần hắn đã bị thủ đoạn này của Cự Quỷ Vương làm cho thật rung động.
Đúng lúc này, lợi dụng lúc tiểu cô nương thần trí hỗn loạn, huyết thủ chậm chạp, Đấu Thắng Vương, Cửu U VƯơng cùng Đại Thiên Sư đều bộc phát toàn lực đồng thời đánh ra, cộng thêm mười đại Thiên Công cũng thi triển ra đòn sát thủ của mình, đánh tới đối phương!
Có điều bọn họ cũng không phải người ra đòn tuyệt sát.
Người đó chính là một viên thịt, nhân lúc toàn bộ thần thông thuật pháp giáng xuống, làm cho HUyết Hải cuộn trào gần như sắp tan vỡ, liền đột nhiên từ trong lòng đất ở dưới Huyết Hải bắn lên trời.
Từ viên thịt này bộc phát ra chấn động của Bán Thần, điên cuồng khuếch tán ra.
Sau khi nó lao ra thì mặt đất cũng sụp xuống mà Huyết Hải kia lại đứng mũi chịu sào, bên trên thì có ba người Đại Thiên Sư, dưới thì có viên cầu xông tới, nó không thể né tránh mà ngăn cản cũng không được!
Chỉ trong chốc lát, biển máu kia đã bị viên thịt trực tiếp đập cho tan thành mảnh vụn!
Những tiếng ầm ầm vang lên ngập trời, Huyết Hải tan vỡ, viên thịt ở trên không trung lóe lên một cái, hóa thành một gã mập mạp, đây đúng là… Linh Lâm Vương!
Bạch Tiểu Thuần đôi mắt co rút thật nhanh, lần đầu tiên hắn thấy được chiến thuật cùng sự phối hợp giữa những Bán Thần với nhau, thật sự là chấn động không ngừng.
– Hiện tại chắc là đã chết rồi!
Bạch Tiểu Thuần lo lắng nhìn lại.
Mà đám Đại Thiên Sư cũng đã rút kinh nghiệm, không hề để cho Huyết Hải đã tan vỡ kia tùy ý tản ra, tất cả cùng ra tay đem những tàn dư của nó phá tan thành tro bụi!
Nhưng khi hầu như toàn bộ những mảnh vụn kia đều đã bị ba người Đại Thiên Sư hủy diệt thì đột nhiên, ở một phần biển máu còn lưu lại bỗng phóng ra một đoàn máu tươi màu tươi.
Ở trong đó dường như có tàn ảnh một cánh tay thế nhưng lập tức liền biến mất, hiện ra khuôn mặt đang vặn vẹo của tiểu cô nương!
– Các ngươi đều phải chết!
Tiểu cô nương thét lên một âm thanh thê lương vang lên tận trời.
Ngay khi nó truyền ra liền hóa thành sóng âm ầm ầm lan ra bốn phía, bao trùm bát phương.
Sóng âm này vô cùng đặc dị, giống như là quỷ khóc không thành tiếng, làm phạm vi ngàn dặm nơi đây dường như đã bị phân cách với Man Hoang bên ngoài, đồng thời hóa ra những thanh lợi kiếm vô hình đồng loạt chém về hướng những người trong phạm vi ngàn dặm này.
Uy lực rất lớn dường như đây không phải thuật pháp thế giới này, bầu trời trên vùng này trực tiếp tan vỡ thành hư vô.
Đồng thời làm cho phạm vi ngàn dặm này bỗng biến thành một mảnh Âm Trì, những cơn sóng gợn lên, làm vạn vật trở nên vặn vẹo!
Mà đây mới chỉ là một phần nhỏ, điều kinh người nhất là tại khoảnh khắc sóng âm vang lên, lập tức vô số oan hồn ở bốn phương tám hướng liền ngưng tụ ra.
Bọn chúng dường như không có thần trí mà chỉ là theo bản năng muốn đi bái lạy thứ gì đó, bay thẳng về Âm Trì nơi đây!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1209: A.A. (Thượng)
Thậm chí không phải chỉ nơi đây mà trên toàn bộ Man Hoang… tất cả những oan hồn vô chủ đều run lên, đồng loạt phóng thẳng lên trời!
Man Hoang quá rộng lớn, mà số lượng oan hồn phân bổ ở đây thì thật không ai biết.
Dù bị hồn tu Man Hoang không ngừng khai thác, thế nhưng số lượng bọn chúng vẫn luôn dồi dào, giường như số lượng luôn luôn được bổ sung.
Mà lúc này, bên trong Man Hoang, tất cả oan hồn còn chưa bị hồn tu lấy đi, bất kể đang ở đâu cũng lập tức ngẩng đầu lên, phát ra những âm điệu thê lương không thành tiếng.
Bọn chúng giống như đang được triệu hoán, lập tức bay đi!
Dù khoảng cách rất xa, nhưng bọn chúng như có thể dựa theo bản năng nào đó mà xác định được địa điểm triệu hoán mình mà dùng toàn lực bay thật nhanh tới.
Thậm chí sau một lúc, nhờ có một lực lượng kì dị nào đó, lại khiến chúng có thể na di, tốc độ cũng nhờ đó mà tăng mạnh!
Mà thứ triệu hoán toàn bộ oan hồn Man Hoang chính là cái Âm Trì phạm vi ngàn dặm nơi đây.
Trong đó tràn ngập những chấn động vặn vẹo hình thành bởi âm thanh thê lương phát ra từ gương mặt tiểu cô nương kia.
Sóng âm này, đến Man Hoang còn bị chấn như vậy, càng không cần nói tới uy lực của nó trong phạm vi ngàn dặm nơi đây!
– Quỷ Âm!
Cự Quỷ Vương đại biến sắc mặt, la lên thất thanh, nội tâm vô cùng chấn động.
Ở trong Âm Trì, thân thể lão chẳng thể di động, tất nhiên cũng không lui lại được, máu tươi không ngừng phun ra, chỉ đành toàn lực chống cự sóng âm đáng sợ kia!
Thậm chí dù đã cố gắng kháng cự nhưng thân thể lão cũng không ngừng run lên, thật giống như sắp vỡ vụn vậy.
Mà Đấu Thắng Vương, Cửu U Vương cùng với Linh Lâm Vương tuy có khá hơn một chút nhưng thân thể cũng chấn động, sắc mặt khó coi, đồng thời bọn họ cũng không thể nhúc nhích!
Bọn họ chỉ có thể chịu đựng công kích từ thứ sóng âm liên miên bất tuyệt, như bài sơn hải đảo đang tràn ngập bát phương kia.
Dù có là Bán Thần cũng không thể chịu đựng quá lâu như vậy.
– Chỉ là một phân hồn mà đã có được lực lượng như thế này, bản thể của nó rốt cuộc là có tu vi gì chứ! Nhất định đã vượt xa Bán Thần rồi!
– Đây không phải thuật pháp của thế giới này!
Đấu Thắng Vương hơi thở dồn dập, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng, kiếm khí toàn thân không ngừng bộc phát, thế nhưng vẫn bị sóng âm kia áp chế mạnh mẽ.
Mà Linh Lâm Vương lúc này thân thể cũng càng lúc càng khôi ngô, bộ dáng dần dần thay đổi, hiển nhiên là đang dốc hết sức kháng cự.
Những người này còn như vậy thì càng không cần nói tới đám Trần Hảo Tùng.
Mười Thiên Công bọn họ hiện tại đều đang run rẩy toàn thân, dùng mắt thường cũng thấy được bọn họ đang dần khô quắt đi.
Ai nấy đều sợ hãi, đối với sóng âm đến từ bốn phương tám hướng kia, bọn họ thực không thể nào ngăn được.
Mà gương mặt tiểu cô nương bên trong đoàn máu tươi màu tím kia vẫn phát ra tiếng kêu thê lương kinh người kia chẳng hề dừng lại.
Thậm chí đôi mắt còn hiện ra vẻ khinh miệt.
– Đây là Thái Cổ Thần Pháp trong truyền thuyết… Ngươi là vị Thái Cổ Thiên Ngoại nào?
Đại Thiên Sư nghiến răng nói, trên người hiện ra một tầng sáng ngăn cản sóng âm giúp lão có thể di chuyển, nhưng bước đi thật khó khăn, chẳng khác nào đôi chân bị đeo vào một ngọn núi khổng lồ, chỉ bước một bước cũng làm lão phải thở hồng hộc.
Có điều câu nói kia lại làm đôi mắt tiểu cô nương co rụt lại.
Lúc này một điều quỷ dị bất chợt phát sinh, dù tiếng kêu thê lương kia vẫn vang vọng không dứt thế nhưng tiểu cô nương ở bên trong đoàn máu tươi kia vẫn có thể đáp lại một câu, giọng nói vang lên giống như vô số chúng sinh đang cùng nói.
– Ngươi cũng biết không ít nha…
Ở phạm vi ngàn dặm nơi đây, trong lúc sóng âm khủng khiếp kia đang không ngừng vang lên thì từ không trung bốn phương tám hướng phía xa bay tới từng mảnh Hồn Hải, bên trong là vô số oan.
Càng tới gần thì ánh mắt bọn chúng càng trở nên cuồng nhiệt, không hề chần chờ bay tới phạm vi ngàn dặm này, dung nhập vào tiểu cô nương, làm cho nàng càng thêm mạnh mẽ.
Chứng kiến cảnh tượng này mà đám người Cự Quỷ Thành đều run rẩy tâm thần, sắc mặt trắng bệch, trong đầu như có sấm nổ.
Không một ai có thể nghĩ rằng, ngày hôm nay dù rằng đỉnh cao hiện tại của Man Hoang, năm đại Bán Thần cùng nhau liên thủ cũng không thể giết được tiểu cô nương này!
Thậm chí vào lúc này bọn họ dường như còn đang gặp phải nguy cơ!
– Phụ vương!
Hồng Trần Nữ run rẩy, ánh mắt lo lắng, chỉ muốn lao ra thế nhưng rồi vẫn bị Bạch Tiểu Thuần lôi lại.
– Mau thả ta ra!
Hồng Trần Nữ lúc này đã rất suy nhược, giãy dụa còn không đủ sức, thế nhưng nàng không thể trơ mắt nhìn phụ thân mình chết trong Âm Trì ngàn dặm kia.
Nhất là Cự Quỷ Vương lúc trước đã bị thương rất nặng, lại là kẻ tiêu hao lớn nhất, bây giờ thân thể đang không ngừng run rẩy, có lẽ không thể kiên trì được lâu nữa.
– Bình tĩnh lại đi! Lấy bộ dáng của ngươi bây giờ đi vào đó đâu khác gì chịu chết!
Bạch Tiểu Thuần đôi mắt đỏ ngầu quát lên.
– Bạch Hạo, cha ta đối với ngươi ân trọng như núi, ngươi đã không cứu người thì thôi lại còn cản ta…
Hồng Trần Nữ vành mắt tràn nước.
Nàng đã suy yếu vô cùng, cũng không còn có dáng vẻ ta đây Thiên Nhân, cao cao tại thượng nữa, tinh thần rất là tiều tụy.
Lúc này chỉ có thể trừng trừng nhìn Bạch Tiểu Thuần mà giãy dụa.
– Câm miệng!
Bạch Tiểu Thuần rống lớn, đôi mắt đỏ thẫm kia chẳng thể che giấu được sự lo lắng của hắn.
Hắn sao có thể không lo lắng, người khác hắn không quan tâm chứ Cự Quỷ Vương thì hắn không thể không quan tâm.
Mắt nhìn chằm chằm vào Âm Trì ngàn dặm mà không ngừng suy nghĩ, có điều hắn vẫn không có biện pháp.
Hồng Trần Nữ bên cạnh nhìn thấy phụ thân mình run rẩy mà phun ra máu tươi lần nữa, thân thể lung lay chỉ chực đổ, nàng càng giãy mạnh hơn, nước mắt cũng chảy xuống.
– Phụ vương!
Ở trong Âm Trì ngàn dặm, Cự Quỷ Vương dường như nghe được, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần và Hồng Trần Nữ, khuôn mặt lão nở nụ cười, hé miệng ra muốn nói gì đó.
Có điều ở dưới sóng âm kinh người này, hắn chỉ có thể ra sức chống cự, không thể mở miệng được.
Hồng Trần Nữ như sắp phát cuồng, có điều ngay lúc này, Bạch Tiểu Thuần bên cạnh nàng bỗng ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng.
Một tay đặt Hồng Trần Nữ xuống bên cạnh, hơi thở dồn dập, hắn vừa gào thét vừa lao thật nhanh tới Âm Trì ngàn dặm kia.
Hắn không thể không cứu, Cự Quỷ Vương đối tốt với hắn như vậy, hắn không thể trơ mắt nhìn đối phương không ngừng suy yếu mà chết đi.
Vả lại hắn cũng thấy được tiểu cô nương kia lúc này dường như cũng không thể nhúc nhích.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1210: A.A. (Hạ)
– Liều mạng, liều mạng!
Bạch Tiểu Thuần gào lên, hắn đã cách Âm Trì ngày càng gần.
Cự Quỷ Vương thấy vậy mà cảm động, có điều lão lại càng lo lắng, không tiếc chịu thương tổn mà nói thật nhanh.
– Bạch Hạo, về đi! Quỷ nữ này thi triển Thiên Ngoại thuật pháp, chúng ta không di chuyển được, mà nàng cũng vậy, thế nên các ngươi, mau đi đi! Đi tới Minh Hà Cấm Địa!
Khi nói thì Cự Quỷ Vương cũng tạm thời không thể chống cự được, ngay lúc này sóng âm liền đánh tới, thân thể lão lập tức chấn động, lại phun ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch ra như tờ giấy.
Mọi người ở bốn phía chứng kiến cảnh này tâm thần cũng trở nên khẩn trương, nhất là Hồng Trần Nữ, toàn thân rung lên, muốn mở miệng la một tiếng nhưng rồi lệ rơi đầy mặt chỉ có thể khóc nấc lên.
Về phần Bạch Tiểu Thuần, hắn dường như không nghe thấy lời của Cự Quỷ Vương, nhanh chóng đi tới gần Âm Trì.
Hắn cũng không sợ bị bại lộ nữa rồi, vỗ trán một cái lập tức Quy Văn Nồi bay ra, rơi vào tay Bạch Tiểu Thuần.
Hắn giơ cái nồi lên che lấy thân thể rồi xông vào.
Lập tức, Bạch Tiểu Thuần gục xuống, toàn thân co cụm ở trong Quy Văn Nồi.
Phương pháp này hồi còn ở Nghịch Hà Tông, hắn đã từng dùng một lần trong cuộc tranh đoạt truyền thừa sơn ngoại của Tinh Không Đạo Cực Tông.
Đây cũng là biện pháp duy nhất mà hiện tại hắn có thể nghĩ ra.
Ngay lúc mới bước vào Âm Trì, hắn không tránh được, bị sóng âm đánh vào toàn thân chấn động, miệng phun máu tươi, thế nhưng ngay sau khi Quy Văn Nồi che lên người hắn thì tất cả âm thanh từ bên ngoài đều bị cách ly!
– Không có tiếng?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, miệng tràn máu tươi mà khuôn mặt lại mừng rỡ, hắn có chút không dám tin tưởng, cẩn thận nhích thân thể đang được Quy Văn Nồi bảo hộ tới trước.
Chứng kiến cảnh tượng kì quái trước mắt, một cái nồi đang bò đi mà đám người Cự Quỷ Vương đều sững sờ, còn những người bên ngoài cũng phải trợn mắt lên, thậm chí quên cả hô hấp.
Hồng Trần Nữ cắn chặt đôi môi, lo lắng vô cùng.
Mà Bạch Tiểu Thuần lại đang nghĩ bản thân lúc này cứu người, cũng phải biểu hiện sao cho mình dũng mãnh một chút mà lại không để ai nghi ngờ.
Vì thế trong khi bò đi, hắn thỉnh thoảng nhấc Quy Văn Nồi lên để xem phương hướng lại vừa cất lên những tiếng kêu thê thảm, làm cho mọi người sau khi nghe được thì càng thêm lo lắng.
– A… A…
– Chết tiệt… A… Bạch Hạo ta hôm nay vì nhạc phụ mà liều mạng!
– A… Nhạc phụ đại nhân… A, tiểu tế dù phải liều cái mạng nhỏ này cũng phải cứu được người… A…a…
Cứ như vậy, một chiến trường vốn đang rất là bi tráng nghiêm túc, từ lúc Bạch Tiểu Thuần kêu lên những câu như vậy, bầu không khí cũng lập tức thay đổi.
Lúc này nhìn hắn chẳng khác nào một con rùa đen đang bò đi, sau một thời gian đã tới gần Cự Quỷ Vương.
Chứng kiến như vậy, bất kể là người bên trong Âm Trì hay bên ngoài Âm Trì cũng đều trợn mắt há mồm, nội tâm sững sờ.
Thậm chí ngay đến tiểu cô nương bên trong đoàn Tử Huyết kia cũng phải sửng sốt, ngơ ngác cái mai rùa càng lúc càng tới gần Cự Quỷ Vương.
Mà lúc này tiếng kêu thảm thiết làm người ta há mồm trợn mắt kia cứ văng vẳng vang lên, đến sóng âm cũng khó lòng lấn át được.
– Tử Mạch yên tâm, dù ta có chết cũng phải… A… Cứu cha!
– A… A…
Tất cả mọi người đều dại ra.
Dù là Cự Quỷ Vương, Đấu Thắng Vương hay Cửu U Vương đang phải toàn lực chống cự sóng âm oanh kích nhưng sắc mặt đều trở nên cổ quái.
Phải biết trận chiến hôm nay vô cùng nguy hiểm, thậm chí có thể nói là sinh tử khó liệu!
Lúc này hầu như trong lòng ai cũng rất là áp lực, tiểu cô nương quỷ dị kia làm nội tâm bọn họ như đeo nặng một tảng đá lớn, đến tượng tượng hậu quả của chuyện này sẽ nghiêm trọng ra sao cũng không dám.
Có điều… Trong khi bọn họ còn đang đấu pháp vô cùng nghiêm túc và thê thảm thì Bạch Tiểu Thuần xuất hiện… Những tiếng kêu thảm thiết đến cường điệu kia, cái xác rùa đen đang bò đi kia làm cho tất cả những ai chứng kiến đều phải há hốc mồm.
Cự Quỷ Vương nghẹn họng trân trối, Linh Lâm Vương sững sờ, mà Đại Thiên Sư cũng chẳng hơn!
Cứ như thế, dưới ánh mắt ngơ ngẩn của mọi người, Bạch Tiểu Thuần vừa kêu la thê thảm vừa nhanh chóng cõng mai rùa tiến tới, chỉ sau một lúc đã đến bên cạnh Cự Quỷ Vương.
– Bạch…
Cự Quỷ Vương mở to miệng muốn nói gì đó nhưng còn chưa kịp thì đã bị Bạch Tiểu Thuần bắt lấy một chân không hề do dự kéo ra bên ngoài!
Cự Quỷ Vương vốn đã suy yếu, hiện tại lại bị hắn kéo đi như vậy, chần chờ một chút rồi cũng không chống cự để yên cho Bạch Tiểu Thuần lôi đi.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, lão thật giống như một pho tượng đang được con rùa kéo vậy.
– A… A…
– Nhạc phụ, dù ta có chết cũng phải đưa được người ra ngoài!
– A… A…
Bạch Tiểu Thuần một bên thì kêu thảm thiết, một bên lại tranh thủ thời gian bò đi.
Về phần Cự Quỷ Vương sau lưng hắn đã mất hẳn khả năng tư duy rồi.
– Chuyện này cũng có thể sao…
Cho dù là ở ngoài Âm Trì hay bên trong, bất cứ ai thấy vậy cũng không nhịn được mà hít vào một hơi, đáy lòng thì thào.
Nhất là gương mặt tiểu cô nương kia thậm chí còn ngẩn ra.
Hiện tại dù là nàng cũng chẳng thể nghĩ được Bạch Tiểu Thuần lại có thể dùng biện pháp này mà tới, rồi lại kéo một kẻ ra ngoài…
Nếu chỉ mang đi một người thì không nói làm gì.
Thế nhưng khi Bạch Tiểu Thuần đang một tay lôi Cự Quỷ Vương bò ra khỏi Âm Trì này, bất chợt Linh Lâm Vương dưới sự sốt ruột, hít thật sâu, thân thể lại nhỏ đi tăng sức kháng cự lên, rồi nhanh chóng mở miệng.
– Bạch Hạo, ngươi… Ngươi cũng kéo bổn vương ra ngoài đi.
Lão vừa nói xong, mọi người lại ngẩn ra lần nữa, cái cằm rớt xuống.
Không khí vô cùng thê lương của chiến trường, vào giờ phút này, tuy chưa đến nỗi không còn sót lại chút nào nhưng cũng đã tiêu tán thật nhanh…
Bạch Tiểu Thuần vốn không để ý tới Linh Lâm Vương, cứ bò nhanh tới trước.
Khi đã tới gần biên giới Âm Trì liền dùng sức ném Cự Quỷ Vương ra ngoài.
Hồng Trần Nữ dưới sự kích động vô cùng liền nhanh chóng lao ra đỡ lấy phụ thân.
Lúc này lão vẫn còn suy yếu, mà cái bộ dáng trợn mắt há mồm kia vẫn chưa bình thường lại…
Thấy được Cự Quỷ Vương đã an toàn, Bạch Tiểu Thuần thở nhẹ ra, đang muốn rời khỏi Âm Trì.
– Bạch Hạo à,… Ngươi còn nhớ San San không, nàng vẫn còn ở Linh Lâm Thành chờ ngươi đó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










