Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 240 : Toàn Lực Đánh Lui! (Hạ) (c1196-c1200)
❮ sautiếp ❯Chương 1196: Toàn Lực Đánh Lui! (Hạ)
Khối băng này trôi nổi giữa không trung, lớn chừng trăm trượng.
Lôi Sơn trong đó không hề nhúc nhích, thế nhưng có thể thấy được trên đó xuất hiện một nết vứt nhỏ đang không ngừng lan ra cả tảng băng.
Dường như phong ấn này cũng không thể duy trì được quá lâu.
Thấy được diễn biến nơi đây, Hồng Trân Nữ cũng sửng sốt, nàng còn chưa kịp suy tưởng gì thì Bạch Tiểu Thuần đã ngửa mặt lên trời rống lớn một tiếng.
Sức mạnh thân thể của hắn chỉ trong khoảnh khắc liền bùng nổ, không ngừng mà tăng lên.
Cho đến khi da thịt trên người hắn cũng bắt đầu dao động, khí thế kinh khủng từ trên người hắn bùng phát ra.
Ngay lúc đó, mặt đất rung chuyển, vô số những hòn đá nhỏ bay lên, ngay đến một tảng đá to cạnh đấy cũng như vậy, thậm chí, một ngọn đồi gần đó lúc này cũng nứt ra thành vô số đá vụn, có điều chúng không rơi xuống đất mà lại bay lên không!
Đây chỉ là một phần, lúc này vô số đất đá, núi đồi ở bốn phía đều bay lên không rồi lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể hắn dường như đã trở thành lỗ đen ở trong lốc xoáy hút hết chỗ đất đá đó lại.
Ầm ầm ầm!
Tất cả đất đá đều ngưng tụ lại một chỗ thành từng tầng một dính lên người Bạch Tiểu Thuần.
Ngay sau đó, một người khổng lồ kinh thiên động địa, cao lớn chừng trăm trượng liền đáp xuống Man Hoang nơi đây.
Đây đúng là, Nhân Sơn Quyết!
Thần thông này trước nay Bạch Tiểu Thuần cũng không dám dùng.
Thế nhưng lúc này không sử dụng Thông Thiên Hà thuật pháp thì không được nữa rồi.
Giờ phút này, lấy tu vi của hắn thi triển thần thông này, uy lực so với khi trước còn mạnh hơn nhiều.
Chỉ sau một lúc nhờ rất nhiều tảng đá bay tới, hóa thân khổng lồ này của hắn đã biến từ một trăm trượng thành hơn bảy trăm trượng!
Tuy không đến mức có thể rung chuyển thiên địa nhưng cũng không kém là mấy.
Sức mạnh thân thể của hắn vốn đang toàn lực bộc phát, lúc này lại kết hợp với Nhân Sơn Quyết, lập tức đột phá cực hạn!
Đây là biện pháp duy nhất hắn có thể nghĩ ra để giảm bớt sự chênh lệch giữa mình và Lôi Sơn tron trường hợp không thể sử dụng Bất Diệt Đế Quyền!
– Đi chết đi!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn, miệng của người khổng lồ cũng theo đó mà truyền ra âm thanh như tiếng sấm.
Ngay lúc này, người khổng lồ nhanh chóng bước lại, thân thể đụng thật mạnh vào gã Lôi Sơn đang bị đóng băng phía trước.
Hám Sơn Chàng!
Lúc này, hắn không hề che dấu nữa mà toàn lực bộc phát ra chiêu Hám Sơn Chàng này.
Từ xa nhìn lại, hắn giống như một pho tượng hung thần thạch thú đang điên cuồng lao đi!
Đồng thời lúc này trên khối băng kia càng lúc càng xuất hiện nhiều vết nứt.
Thậm chí khi Bạch Tiểu Thuần tới gần đó, hắn liền hạ thần niệm khiến cho toàn bộ tảng băng còn chưa kịp nứt ra hết, lúc này đã lập tức tự bạo!
Ầm một tiếng, khối băng tự bạo thân thể Lôi Sơn có ngừng lại một chút.
Ngay lúc đó, hóa thân khổng lồ tạo thành từ Nhân Sơn Quyết của Bạch Tiểu Thuần liền đánh tới gã.
Trong nháy mắt, tiếng nổ vang lên chấn động thiên địa, nhật nguyệt vô quang, dù có mạnh mẽ như Lôi Sơn cũng run rẩy, toàn thân truyền ra những tiếng nổ vang, cả người bị đánh bay đi.
Thế nhưng đây chưa phải là tất cả, nhờ có lực bộc phát của Nhân Sơn Quyết, lại phối hợp thần thông Hám Sơn Chàng, Bạch Tiểu Thuần lao nhanh tới gã Lôi Sơn vừa bị đánh bay đi, tay phải mạnh mẽ giơ lên, từ ngón cái với ngón trỏ tỏa ra hắc mang.
Toái Hầu Tỏa!
Mọi chuyện nói thì dài chứ trên thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt, từ lúc Bạch Tiểu Thuần thi triển Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết cho đến những thần thông khác đều là nối liền không dứt, lưu loát nhanh gọn, vô cùng quyết.
Lúc này hắn lại sử dụn Toái Hầu Tỏa, nắm lấy cổ Lôi Sơn.
Tiếng nổ vang lên, Lôi Sơn rít gào, hắc quang từ trên cơ thể gã bộc phát ra, hai tay giơ lên, gắng gượng chống đỡ ngón cái và ngón trỏ của hóa thân Bạch Tiểu Thuần.
Những tiếng răng rắc không ngừng vang lên trong cơ thể Lôi Sơn, hắc mang trong mắt gã vô cùng mãnh liệt.
Dưới sự chống cự của gã, Bạch Tiểu Thuần không cách nào triển khai Toái Hầu Tỏa một cách thuận lợi được.
Không chút chần chờ, người đá Bạch Tiểu Thuần lập tức vung bàn tay ra, ném mạnh Lôi Sơn xuống đất.
Ầm một tiếng, mặt đất xuất hiện một cái hố sâu, ngay khi Lôi Sơn bị đánh xuống đó, người đá Bạch Tiểu Thuần liền nắm bàn tay lại, trực tiếp đánh hơn mười quyền vào trong cái hố kia.
Mỗi một quyền đều làm cho mặt đất chấn động, làm cho cái hố kia càng sâu, thậm chí xung quanh đó còn xuất hiện vô số vết nứt.
Ngay lúc này, từ bên trong cái hố phát ra một tiếng gào, bầu trời lần nữa lại nổ vang lên.
Quyền cuối cùng của Bạch Tiểu Thuần bị cản lại, thậm chí còn bị một lực lớn đánh bật ra.
Lôi Sơn ở bên trong hố sâu, toàn thân bị đánh rách ra vô số vết thương, tóc tai bù xù, thậm chí còn có nhiều chỗ chảy ra máu đen.
Có điều hắc mang trong mắt lại làm thể lực gã bùng phát, thân thể cũng từ dưới hố bay lên.
Thế nhưng ngay lúc này, ở mi tâm của người đá bỗng nứt ra, đồng thời ở trong người đá, bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng xuất hiện một khe hở từ giữa mi tâm phía dưới mặt nạ… Từ đó lộ ra con mắt thứ ba!
Thông Thiên Pháp Nhãn!
Con mắt ở mi tâm người đá liếc quanh rồi dừng ánh mắt ở trên thân thể đang bùng nổ của Lôi Sơn!
Ngay lập tức, toàn thân Lôi Sơn chấn động, dường như gã đã bị một sức mạnh vô hình bao trùm gã, điều khiển thân thể gã, làm gã vốn đang giãy dụa, bỗng đứng yên trên không!
Ngay lúc đó, Bạch Tiểu Thuần điều khiển người đá nhảy lên, hét lớn một tiếng, nâng tay phải lên rồi đánh mạnh một chưởng xuống thân thể đang bị dính “Định Thân Thuật” của Lôi Sơn!
Ngay khi chưởng đó đánh xuống, Bạch Tiểu Thuần cũng đồng thời sử dụng Bất Tử Cấm! Bất Tử Cấm này hóa thành vô số hắc ti dung nhập vào bàn tay.
Lôi Sơn bị đánh trúng chưởng này, toàn thân run rẩy, gã lại một lần nữa bị đánh vào trong hố sâu dưới đất.
Mà lúc này người đá của Bạch Tiểu Thuần cũng tự tan rã, từng khối đất đá ầm ầm rơi xuống.
Chỉ trong có vài giây mà tại nơi đây, một ngọn núi cao tới mấy trăm trượng được chồng ra!
Mà trong ngọn núi này còn có vô số hắc ti di chuyển hình thành phong ấn, hết sức phong ấn Lôi Sơn.
Làm xong tất cả những chuyện này, thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng lảo đảo, nhanh chóng lui về sau, đi tới Thiên Chu.
Mặc kệ Hồng Trần Nữ đang há mồm trợn mắt, Bạch Tiểu Thuần lại điều khiển Thiên Chu.
Cả con thuyền giống như một cự thú đang rít gào, nhanh chóng bùng nổ tốc độ, nổ vang một tiếng, xuyên qua hư vô mà bay thật nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đi thật xa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1197: Liều Mạng!
Một đường bay đi, tốc độ Thiên Chu cực nhanh.
Hồng Trần Nữ nội tâm phức tạp, thỉnh thoảng lại nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Chiến lực cùng với thần thông thuật pháp lúc trước hắn thi triển làm cho sự phức tạp trong mắt nàng càng nhiều.
Có điều cuối cùng nàng cũng không nói gì cả mà chỉ nhắm mắt lại, tranh thủ điều dưỡng vết thương của mình.
Có điều nàng tiêu hao quá nghiêm trọng, hơn nữa thương thế này thật quỷ dị, không thể nào khôi phục, dù có thể trấn áp một chút nhưng nàng cũng hiểu, nếu cứ miễn cưỡng trấn áp như thế này thì sau một thời gian ngắn, vết thương lại càng cắn trả kịch liệt.
Hồng Trần Nữ nội tâm chua xót mà thở dài.
Ngay lúc này, Bạch Tiểu Thuần vốn đang toàn lực điều khiển Thiên Chu bỗng biến sắc, quay đầu lại nhìn về nơi lúc trước hắn trấn áp Lôi Sơn.
Ngay lập tức, một tiếng nổ rung trời vang lên, đại địa run rẩy, một cơn bão lốc xuất hiện ở phía đằng xa, khuếch tán ra bốn phương.
Cách đó mấy ngàn dặm, một ngọn núi cao mấy trăm trượng bỗng ầm ầm sụp đổ, vô số đá vụn rơi lả tả ra xung quanh, Bất Tử Cấm cũng tan ra.
Từ trong hố sâu đi ra một thân ảnh cao lớn khôi ngô!
Lôi Sơn!
Khuôn mặt gã không chút biểu tình, tuy rằng thương tích trên người rất nặng, thậm chí nhiều chỗ còn bị đâm xuyên qua tạo thành lỗ thủng.
Thế nhưng thương thế của gã lại đang dần khôi phục, dù rằng cứ mỗi lần như vậy thì hắc mang trong mắt hắn dường như lại ảm đạm đi một chút.
Lúc này gã lại bay lên không, đuổi theo Bạch Tiểu Thuần.
– Không thể nào, một loạt thần thông vừa rồi của ngươi không hề kém một kích ta đã dùng để đánh trọng thương thi khôi này, làm sao hắn vẫn đuổi theo được!
Hồng Trần Nữ cả kinh.
Bạch Tiểu Thuần im lặng, sắc mặt càng trở nên âm trầm, dù hắn không rõ cụ thể nhưng đáp án chắc chắn có liên quan tới Công Tôn Uyển Nhi.
Nghĩ đến đây Bạch Tiểu Thuần nội tâm cũng vô cùng áp lực.
– Công Tôn Uyển Nhi có lẽ còn chưa có thoát vây… Có lẽ là vậy…
Bạch Tiểu Thuần cũng không chắc chắn, nội tâm buồn bực.
Cặp mắt lại trở nên đỏ ngầu tràn ngập tơ máu, hắn buông tay không điều khiển Thiên Chu nữa mà chỉ để nó dựa vào dư lực bay về phía trước, tốc độ dần chậm lại.
Bạch Tiểu Thuần quay người đứng tại phía sau con thuyền, lạnh lùng nhìn về phía xa chân trời, cách đấy hơn mấy ngàn dặm, tên Lôi Sơn kia đang đuổi tới nhanh như gió.
– Nếu không tiêu diệt hắn chỉ sợ càng khó mà chạy trốn, cứ dây dưa như vậy thì thật nguy hiểm.
Bạch Tiểu Thuần thầm nhủ.
Lập tức ngưng tụ khí tức, hai tay mạnh mẽ giơ lên, ánh mắt lóe ra kì mang, tu vi trong thân thể vận chuyển hết tốc lực, trong lòng thì thào.
– Thủy Trạch!
Dần dần hơi nước từ trên thân thể hắn khuếch tán ra, bao trùm Thiên Chu, bao trùm bát phương cho đến khi bao trùm phạm vi ngàn dặm xung quanh.
Cúng chính lúc này, bởi vì hắn giảm tốc độ mà Lôi Sơn đã đuổi tới, thân ảnh gã xuất hiện ở phía xa chân trời, giống như một tia sét ầm ầm phóng đến, trong nháy mắt liền vào trong phạm vi ngàn dặm, nơi bị hơi nước bao trùm.
Ngay khi gã tới, sát cơ trong mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, gần như hóa thành thực chất, hai tay vung mạnh lên, nội tâm nói khẽ.
– Quốc Độ!
Thủy Trạch Quốc Độ!
Thần thông này vừa ra, lập tức trong phạm vi ngàn dặm nơi đây, hơi nước liền hóa thành đầm lầy, che khuất mặt đất, đồng thời có tiếng thú rống lên, giống như từ vô tận năm tháng truyền tới, vang vọng bát phương.
Tất cả những ai nghe được đều chấn động tâm thần, bầu trời cũng xuất hiện những gợn sóng!
Hắc mang trong mắt Lôi Sơn lóe lên, gã lập tức dừng lại, đang muốn lui về phía sau.
Có điều ngay lúc này, tiếng thú rống kia càng thêm cuồng bạo, bất chợt có những cây gai sắc to như ngọn núi ở trong phạm vi ngàn dặm nơi đây phóng lên trời!
Mỗi cây gai nhọn đều ẩn chứa một lực lượng kinh người, lúc này ầm ầm đâm thẳng lên trời, tạo thành sức hủy diệt kinh khủng, bài sơn đảo hải, đánh về phía Lôi Sơn.
Toàn thân gã chấn động mãnh liệt, thân thể nổ vang.
Những vết thương lúc trước đã khép miệng lại lần nữa bị xé rách, những giọt máu đen trào ra.
Gã không ngừng lui lại, thế nhưng sau khi từng cây gai to như ngọn núi đã đâm lên, lại xuất hiện thêm năm ngọn núi gấp khúc!
Năm ngọn núi này không được sắp xếp bằng bặn mà là bất quy tắc.
Sau khi chúng va vào Lôi Sơn, năm cây gai sắc gấp khúc này cuối cùng dừng lại ở trên trời cao.
Từ xa nhìn lại sẽ thấy dường như có một mảnh đại lục đang bị nhấc lên trên bầu trời!
Quan sát thật kĩ có thể thấy được, đây chính xác là một cái chân thú khổng lồ!
Những ngọn núi là những gai sắc mọc ở lưng bàn chân, chúng to lớn như vậy còn bàn chân thì càng thêm khổng lồ!
Mà năm ngọn núi gấp khúc kia chính là ngón chân!
Về phần đại lục, chính là bàn chân của quái thú.
Thậm chí lúc này nó còn chưa hiện ra toàn bộ mà mới chỉ có một phần thôi.
Dù cho Bạch Tiểu Thuần đã chứng kiến Thủy Trạch Quốc Độ Bản Mệnh Thú của mình đã nhiều lần, thế nhưng lần nào cũng vậy, sự rung động của hắn vẫn mạnh mẽ như trước.
Giờ phút này, bàn chân thú có thể che lấp bầu trời kia bỗng ầm ầm đánh tới Lôi Sơn!
Cảnh tượng này chấn động đến khó có thể tưởng tượng được.
Mặc cho Lôi Sơn chống cự hay tránh né thế nào cũng vô dụng.
Cuối cùng gã rít gào một tiếng, hắc mang trong mắt lóe lên mãnh liệt, toàn thân tràn ra vô số hắc khí ngưng tụ thành đầu lâu của một tiểu cô nương giữa không trung.
Đầu lâu này phát ra một tiếng thét thê lương rồi mạnh mẽ đánh tới bàn chân thú kia!
Tiếng nổ vang vọng bát phương, đinh tai nhức óc.
Bàn chân thú kia rơi xuống làm mặt đất chấn động, sụp xuống.
Bạch Tiểu Thuần cũng phun ra máu tươi, thân thể lảo đảo, lúc trước sử dụng Bất Diệt Đế Quyền để cứu Hồng Trần Nữ, sau đó thi triển ra một loạt thần thông, đến giờ lại thêm Thủy Trạch Quốc Độ, làm cho hắn mệt mỏi đến cực hạn.
Mà bàn chân thú kia lúc này cũng đã dần mơ hồ rồi biến mất, chỉ còn lại trên mặt đất một cái hố rất sâu!
Hố sâu này rộng khoảng trăm dặm, toàn bộ cây cỏ, núi đá trên mặt đất trước đều tan vỡ gần hết lúc này bên trong hố, chỉ còn có một cái thi thể, đó là Lôi Sơn!
Thân thể gần như sắp vỡ vụn, gã nằm ở đó không nhúc nhích, hai chân đã vỡ, đầu lâu bẹp lại, không còn hình dạng của một con người nữa.
Thế nhưng hắc mang trong mắt đột nhiên lại lóe lên, dường như nó làm cho gã bị kích thích mãnh liệt, đồng thời nhanh chóng khôi phục thân thể của gã.
Ngay sau đó, Lôi Sơn lại một nữa… phóng lên trời!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1198: Nguyên Anh Hậu Kì! (Thượng)
Lúc này hắc mang trong mắt gã đã biến mất hơn phân nửa, mà khí tức cũng suy yếu hơn nhiều so với mới đầu.
Thế nhưng sau khi chứng kiến khả năng khôi phục của gã, trong lòng Bạch Tiểu Thuần dần dần tuyệt vọng.
– Đây là thứ khả năng khôi phục gì vậy!
Cặp mắt Bạch Tiểu Thuần trở nên diên cuồng, tên Lôi Sơn này không khó đánh bại thế nhưng nếu muốn giết hắn thì chỉ làm cho người ta tức đến lộn ruột.
Nếu đổi thành tu sĩ khác dù cho có là Thiên Nhân mà chịu thương thế như vậy cũng phải dầu hết đèn tắt.
Thế nhưng Lôi Sơn này vẫn có thể nhanh chóng khôi phục.
Hồng Trần Nữ ở bên cạnh cũng im lặng.
Nhìn Lôi Sơn đã khôi phục hơn phân nửa, hiện giờ đang lao ra, thở sâu một cái, nàng biết Lôi Sơn không chết thì hai người sẽ rất khó mà chạy trốn, hơn nữa tình hình bây giờ quá khẩn cấp, nàng lại không chắc Hồng Trần Tử Mạch có thể phong ấn đối phương bao lâu.
Một khi Bạch Tiểu Thuần giả kia phá vây mà ra, chỉ sợ trong một thời gian cực ngắn hắn sẽ đuổi tới, đến lúc đó… bọn họ chắc chắn phải chết!
Nghĩ tới đây, Hồng Trần nữ liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần thật sâu.
Lúc trước nhìn thấy một loạt thuật pháp thần thông của hắn, nhất là Thủy Trạch Quốc Độ đã đủ để nàng đoán ra.
Nhưng dù nàng có muốn cũng không thể truy cứu chuyện này được, hiện tại mạng sống mới là quan trọng! Nàng nhắm đôi mắt lại rồi lập tức mở ra, ánh mắt đầy chiến ý cùng kiêu ngạo.
Không chút do dự, nàng lập tức trấn áp thương thế của mình rồi nhảy lên!
Tu vi Thiên Nhân từ cơ thể Hồng Trần Nữ ầm bộc phát, khuếch tán ra bốn phương.
Lúc này dường như nàng lại trở về bộ dáng cao cao tại thượng dẫn đầu Cự Quỷ Quân Đoàn, hất tay áo lên, lạnh lùng mở miệng.
– Bạch Hạo, mau rời khỏi đây, phạm vi của lớp cấm chế này chắc chắn phải có cực hạn, ngươi phải đem việc này báo cho cha ta Cự Quỷ Vương và Đại Thiên Sư, chủ nhân của khôi lỗi này có thể hút sinh cơ mà mạnh lên.
Đây chính là cái mầm đại họa cho Man Hoang chúng ta!
Hồng Trần Nữ nói xong, không thèm để ý tới Bạch Tiểu Thuần trả lời ra sao, lóe lên một cái, rời khỏi Thiên Chu, quyết đoán đi tới chỗ Lôi Sơn đang khôi phục.
Bạch Tiểu Thuần toàn thân chấn động, sự việc trước mắt hắn thấy thật quen thuộc, thật giống như chuyện ở Lạc Trần sơn mạch năm đó.
Hắn nhìn bóng lưng Hồng Trần Nữ, hơi thở dồn dập, có điều hiện tại hắn đã không còn là tên tu sĩ Ngưng Khí nho nhỏ ngày nào nữa rồi!
– Chu Tử Mạch, ngươi chỉ cần cầm cự một nén nhang, sau một nén nhang… mọi chuyện cứ để ta giải quyết!
Bạch Tiểu Thuần mở miệng, giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị, đồng thời còn ẩn chứa ý chí thiết huyết.
Nói xong, hắn quay người lại, không điều khiển Thiên Chu mà bước vào bên trong một mật thất, mở trận pháp ra, phong tỏa bốn phía lại rồi khoanh chân ngồi xuống, lấy Quy Văn Nồi ra!
Người
Lúc trước, Bạch Tiểu Thuần luyện linh Nguyên Anh của chính mình mười lăm lần, tu vi đột phát lên Nguyên Anh Trung kì liền thôi.
Hắn sợ rằng sẽ gây động tĩnh quá lớn, quá kinh người nên không dám tiếp tục.
Cũng vì cái bài danh trên Minh Hoàng bảng quá làm lộ hết mọi chuyện, khiến cho cả thiên hạ đều biết số lần luyện linh Nguyên Anh của hắn…
Vì vậy dù đã luyện thành lửa mười sáu màu, thậm chí là lửa mười chín màu, hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó mà không dám luyện Nguyên Anh, đành phải đợi thời cơ thích hợp rồi mới tiến hành.
Vốn định đợi đến khi đủ sức liền luyện một mạch lên Thiên Nhân, thế nhưng vào lúc này, dưới nguy cơ sống còn Bạch Tiểu Thuần cũng không thể nghĩ nhiều đến vậy.
Chỉ cần giữ được mạng nhỏ thì có bại lộ hay không hắn cũng không để ý.
Hơn nữa điều quan trọng nhất là, việc Công Tôn Uyển Nhi cải trang thành hắn đã thu hút sự chú ý của người khác, Bạch Tiểu Thuần nghĩ dù bây giờ hắn có luyện Nguyên Anh cũng không dễ dàng bị người ta nghi ngờ.
– Không quản được nhiều chuyện như vậy!
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ thẫm, hắn cũng có suy nghĩ tới Hồng Trần Nữ.
Có điều trước mắt hai người chỉ có thể đồng tâm hiệp lực, chuyện khác thì để sau này tính.
Công Tôn Uyển Nhi quả thực đã mang đến cho hắn áp lực quá lớn, đối phương sợ rằng có thể sẽ thoát khốn rất nhanh.
Mà một khi nàng đuổi theo, hậu quả như thế nào thì hắn cũng không dám tưởng tượng.
Mà hiện tại, hắn chỉ có thể nâng cao chiến lực lên đến cực hạn mới dám chắc mình có thể hủy diệt được cái tên đánh nãy giờ không chết kia.
Chỉ như vậy, Bạch Tiểu Thuần mới có thể chạy đi liền một mạch, không bị kẻ khác truy đuổi.
Mà lúc này thời gian rất cấp bách, Hồng Trần Nữ thương thế vốn rất nặng, bây giờ lại phải ở ngoài giao chiến với Lôi Sơn.
Cứ mỗi một giây qua đi là nguy cơ lại tăng lên, Bạch Tiểu Thuần nghe từ bên ngoài truyền đến những tiếng nổ mà run sợ.
Hắn nghiến chặt răng, từ trong túi Trữ vật lấy ra lửa mười sáu màu, mười bảy màu, mười tám màu rồi đến mười chín màu!
Bốn đám đa sắc hỏa này vừa xuất hiện, lập tức toàn bộ mất thất đều đỏ thẫm lên đồng thời phát ra nhiệt độ cực cao.
Bạch Tiểu Thuần vỗ trán, ầm một tiếng, toàn thân chấn động, Nguyên Anh trực tiếp từ thiên linh của hắn bay ra.
Từ sau khi đạt tới Nguyên Anh Trung Kì, nhất là khi luyện linh tới mười lăm lần, Nguyên Anh của hắn đã trở nên vô cùng ngưng thực, thậm chí khi xuất hiện cũng không cảm thấy lạnh lẽo khi bị gió lạnh thổi qua.
Nó gần như không có gì quá chênh lệch với thân thể, nhưng Bạch Tiểu Thuần không rảnh để cảm nhận sự khác biệt.
Nguyên Anh của hắn vào lúc này lóe lên, trực tiếp đi vào trong Quy Văn Nồi khoanh chân ngồi xuống.
Nó vô cùng thành thạo giơ tay ra ném đám lửa mười sáu màu đi.
Lập tức ngọn lửa mười sáu kia liền bay tới Quy Văn Nồi, ngay khi chạm tới liền dung nhập vào đó.
Vô số hoa văn phức tạp trên Quy Văn Nồi lóe lên kim mang, tỏa ra hào quang vô biên, bao trùm lấy Nguyên Anh của Bạch Tiểu Thuần.
Ầm ầm, tiếng nổ rung trời mà người bên ngoài không thể nghe được, lập tức vang lên bên tai Bạch Tiểu Thuần.
Trong khi đó, Hồng Trần Nữ cùng Lôi Sơn đang kịch liệt giao đấu.
Phía xa xa, bên trong Khôi Hoàng Thành, ở gần Minh Hoàng Bảng đã không còn nhiều Hồn Tu nữa rồi.
Nhìn thấy kẻ đứng thứ nhất, Bạch Tiểu Thuần, đã luyện linh Nguyên Anh đến mười lăm lần thật sự đã làm cho mọi người tuyệt vọng, chẳng còn muốn tranh đoạt với hắn nữa.
Dù có thèm muốn đến mấy cũng đâu thể làm gì…
Trong con mắt của mọi người, luyện linh Nguyên Anh mười lăm lần xong mà chưa chết thì thật là kỳ tích… Mà cũng không có kẻ nào đủ liều mạng, đủ dũng khí để tranh đấu với một người như vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1199: Nguyên Anh Hậu Kì! (Hạ)
Tuy rằng nơi đây Hồn Tu không còn nhiều như trước những vẫn có ba năm người, họ vốn cũng không chú ý đến Minh Hoàng Bảng.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên trên đó liền tuôn ra hắc sắc hào quang, hào quang này lập tức hấp dẫn sự chú ý của những người gần đó.
Sau khi kinh ngạc nhìn lại, thì con ngươi của họ cũng suýt chút nữa là rơi ra ngoài.
– Bạch Tiểu Thuần…Hắn… Số lần luyện linh của hắn lại thay đổi rồi!
– Chuyện này… Chuyện này…
– Những mười sáu lần, hắn dừng lại đã lâu, giờ lại luyện Nguyên Anh, có phải kẻ này điên rồi không!
Mấy người kia hít thở dồn dập, thật sự thì bọn họ không hiểu được, Bạch Tiểu Thuần đã đứng thứ nhất, mà kẻ đứng sau hắn mới luyện linh có bảy lần.
Chênh lệch lớn như vậy cần gì phải liều mạng nữa.
Mấy người này khó hiểu vô cùng, nhưng cũng lập tức truyền âm, báo tin tức này cho thật nhiều người biết, dần dần toàn bộ Khôi Hoàng Thành đều chấn động.
– Mười sáu lần?
– Tên Bạch Tiểu Thuần này chẳng phải đang bị Hồng Trần Tiên Tử đuổi giết sao, tại sao lúc này lại luyện linh được.
Ngay khi người trong Khôi Hoàng Thành đều giật mình thì trên Minh Hoàng Bảng, chỗ của Bạch Tiểu Thuần lại phát ra hào quang một lần nữa.
Sau khi ánh sáng biến mất, ở đằng sau tên của hắn, vốn là từ số 15 trở thành số 16, lúc này lại thay đổi một lần nữa, trở thành số 17!
– Trời ạ, liên tục luyện linh hai lần!
– Bạch Tiểu Thuần này chẳng lẽ bị Hồng Trần Tiên Tử bức bách đến cực hạn nên mới liều chết thử vận may?
Trong khi bọn họ đang xôn xao, ở chỗ mật thất của Bạch Tiểu Thuần, Nguyên Anh hắn luc này đã xuất hiện bảy đạo kim văn.
Khí tức của hắn cũng trở nên mạnh mẽ hơn nhiều, tu vi đạt tới Nguyên Anh trung kì đỉnh phong!
Chỉ một chút nữa là có thể đột phá trở thành Nguyên Anh hậu kì.
Bạch Tiểu Thuần không hề chần chờ, tay phải chỉ một cái, lập tức ngọn lửa mười tám màu kia cũng rít gào bay tới dung nhập vào Quy Văn Nồi.
Lúc này, kim mang được hình thành từ lửa mười tám màu vô cùng chói sáng, hơn bất cứ kim văn nào lúc trước.
Chỉ trong nháy mắt, hào quang đó liền bao trùm toàn thân Nguyên Anh Bạch Tiểu Thuần, tiếng nổ lại lần nữa vang lên bên tai hắn.
Sau đó không lâu, khi kim mang tiêu tán, Nguyên Anh Bạch Tiểu Thuần cũng bộc phát khí thế kinh thiên động địa, giống như một cơn lốc không ngừng bùng phát.
Nó chợt mở hai mắt ra, tu vi cũng theo đó mà đột phá!
Từ Nguyên Anh trung kì tăng lên thành Nguyên Anh hậu kì!
Thực ra, từ trước lúc rời khỏi Khôi Hoàng Thành, Bạch Tiểu Thuần đã có thể đột phá, nhưng vẫn không làm điều này.
Cho đến bây giờ, tu vi của hắn đã lột xác, ánh mắt lộ ra tinh mang kinh người, khí tức trên thân giống như biển lớn, đồng thời chiến lực của hắn vào lúc này cũng tăng lên rất nhiều.
Không hề dừng lại, Bạch Tiểu hít một thật sâu, nếu đã muốn luyện linh Nguyên Anh thì dứt khoát liền luyện đến cực hạn đi.
Tay phải hắn nâng lên, chỉ một cái, lập tức ngọn lửa đa sắc cuối cùng, lửa mười chín màu, gào thét mà bay tới dung nhập vào Quy Văn Nồi, từ đó tỏa ra kim mang bao trùm lấy mọi vật xung quanh, nó thậm chí còn chấn động, còn kinh khủng, còn chói mắt hơn nhiều so với lúc trước.
Thậm chí ngay ở gian mật thất này cũng chỉ trong chớp mắt liền biến thành màu vàng!
Hồng Trần Nữ cùng Lôi Sơn đang giao đấu ở bên ngoài thấy được ánh sáng phát từ đó, cũng sửng sốt ngẩng đầu nhìn lại.
Bọn họ không cảm nhận được dao động của luyện linh nhưng có thể cảm nhận được ở bên trong Thiên Chu kia đang có một lực lượng mạnh mẽ đến mức thậm chí có thể lay động cả thiên địa sắp bộc phá!
Hắc mang trong mắt Lôi Sơn lóe lên, lách qua Hồng Trần Nữ, gã muốn đi ngăn cản chuyện này.
Lúc này, Hồng Trần Nữ cũng mặc kệ là do nguyên nhân nào gây ra sự tình vừa nãy, nàng biết, đây có lẽ là hi vọng sống của mình.
Vì thế dù khí tức đang bất ổn, nàng vẫn toàn lực chặn Lôi Sơn lại.
Những tiếng ầm ầm lập tức vang lên, thậm chí còn kịch liệt hơn vừa nãy.
Trong lúc đó, tại Khôi Hoàng Thành, vô số người đang bàn tán ầm ĩ, âm thanh kinh thiên động địa.
Chuyện Bạch Tiểu Thuần vốn là luyện linh Nguyên Anh mười lăm lần, lúc này đã trở thành mười tám lần, gây lên chấn động cực kì to lớn, không thua kém gì lúc hắn giả trang Bạch Hạo mà tấn chức Địa Phẩm.
Lúc này, từ bốn phía Minh Hoàng Bảng bay tới vô số Hồn Tu, tất cả bọn họ như ngừng thở mà nhìn chằm chằm vào bảng danh sách.
Đột nhiên tên của Bạch Tiểu Thuần lại lóe lên hắc mang.
Hắc quang vô chói mắt, sau một lúc mới từ từ biến mất, theo đó, con số luyện anh ở đằng sau tên của Bạch Tiểu Thuần liền mờ đi rồi biến thành mười chín!
Tất cả mọi người bốn phía lập tức yên tĩnh, nhưng chỉ trong chốc lát, tiếng ồn ào đinh tai nhức óc lại vang lên!
– Mười chín lần… Điều này sao có thể!
– Đừng nói là luyện anh, dù là luyện bảo thì đến nay, toàn bộ Man Hoang lẫn Khôi Hoàng triều cũng chỉ có ba kiện pháp bảo luyện linh mười chín lần mà thôi! Bất cứ là cái nào trong đó cũng đều là Chí bảo được Khổi Hoàng Triều lưu giữ qua bao nhiêu năm rồi!
– Lửa mười tám màu, nhất là lửa mười chín màu kia, Bạch Tiểu Thuần này từ đâu mà có được chứ? Toàn bộ Man Hoang người có thể luyện ra lửa mười chín màu chỉ có duy nhất Vạn Phẩm Địa Sư mà thôi.
Chuyện này gây ra chấn động quá lớn, trước nay chưa từng có, thậm chí cả Đại Thiên Sư và Khôi Hoàng cũng bị kinh động, càng không phải nói đến Tứ Đại Thiên Vương.
Bọn họ không thể nào không động dung, Bạch Tiểu Thuần dù có luyện linh mười lăm lần, bọn họ cũng không quan tâm.
Thế nhưng nếu là mười chín lần thì bọn họ lại không thể không quan tâm rồi.
Đặc biệt là Cự Quỷ Vương và Đại Thiên Sư khi nghe tin này, lập tức liên hệ với Hồng Trần Nữ để hỏi xem chuyện này rốt cuộc là như thế nào, dù sao lúc Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, chính Hồng Trần Nữ là người đi vây quét.
Thế nhưng sau khi thử liên lạc, Đại Thiên Sư liền nhíu mày, Cự Quỷ Vương thì sắc mặt đại biến, đứng bật dậy, hơi thở trở nên vô cùng dồn dập.
Bọn họ… không liên lạc được với Hồng Trần Nữ!
– Có chuyện rồi!
Ánh mắt Cự Quỷ Vương trở nên nghiêm nghị, nhanh chóng lao khỏi Cự Quỷ Thành, thần thức mạnh mẽ khuếch tán ra bát phương.
Thân thể lão đồng thời cũng toàn lực phóng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đi thật xa.
Lúc này, Cự Quỷ Vương đang vô cùng lo lắng và căng thẳng, lão phải đi tìm đứa con gái duy nhất của mình!
Người
Nếu là lúc khác, Bạch Tiểu Thuần còn có thể nghĩ đến việc luyện linh Nguyên Anh của mình để gây ra chấn động, từ đó gián tiếp truyền đi tin tức hắn và Hồng Trần Nữ đang ở trong nguy hiểm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1200: Bất Tử Chi Thân
Chỉ là lúc này đang phải đối mặt với nguy cơ sống còn, trong đầu Bạch Tiểu Thuần chỉ nghĩ đến chuyện làm cách nào mà bỏ chạy, cũng không suy ra được loại biện pháp gián tiếp này.
Hiện tại, Nguyên Anh của hắn đang khoanh chân ngồi trong Quy Văn Nồi, đôi mắt bỗng mở ra.
Ngay khi đó, đôi mắt đó lóe ra tinh mang.
Ánh sáng trong mắt Bạch Tiểu Thuần giống như mặt trời chói lọi, thậm chí nó dường như còn gây ra tiếng sấm vang vọng cả gian mật thất.
Những dao động mạnh mẽ từ trong Nguyên Anh của hắn không ngừng bộc phát ra, lực lượng Nguyên Anh hậu kì.
Luyện linh Nguyên Anh mười lăm lần có thể làm tu vi của bản thân đột phá, đạt tới Nguyên Anh trung kì, luyện tới mười tám lần là Nguyên Anh hậu kì, còn mười chín lần thì sẽ khiến tu vi vô cùng tiếp cận Đại viên mãn!
Mà luyện linh hai mươi lần thì sẽ đột phá Nguyên Anh hậu kì, chân chính bước vào cảnh giới Đại viên mãi.
Còn sau đó, theo truyền thuyết, luyện linh hai mốt lần, tu vi đột phá lên Thiên Nhân!
Chỉ có điều đây chỉ là truyền thuyết mà thôi, cho đến nay toàn bộ Khôi Hoàng Thành vẫn chưa có ai sử dụng biện pháp này để tấn chức Thiên Nhân.
Vi thế, liệu chuyện này có thực sự tồn tại, còn có manh mối hay trở ngại nào khác hay không thì không ai biết được.
Thậm chí, luyện anh mười chín lần được như Bạch Tiểu Thuần, dù là trong lịch sử toàn bộ Khôi Hoàng Triều, kẻ làm được điều này, tuy không nói là gần như không có, thế nhưng cũng là lông phượng sừng lân!
Mà Bạch Tiểu Thuần sau khi luyện linh Nguyên Anh đến trình độ này, hắn cũng có thể mơ hồ cảm nhận được, Nguyên Anh của bản thân dường như có cảm giác muốn hòa làm một với trời đất nơi đây, thậm chí còn có chút trực giác với cõi u minh.
– Hai mốt lần… Có lẽ cũng không phải giống như trong truyền thuyết, làm cho người ta trực tiếp tấn chức lên Thiên Nhân, mà là làm tỉ lệ đột phá Thiên Nhân vượt xa người thường!
Nguyên Anh Bạch Tiểu Thuần nhảy lên một cái nhanh chóng quay trở lại thân thể, những suy tưởng này trong nháy mắt đã bị hắn quẳng ra sau đầu, hiện giờ không phải là lúc để cân nhắc những chuyện này.
Cũng chỉ trong ba lần hô hấp, thân thể Bạch Tiểu Thuần lúc trước vốn đang ngồi khoanh chân chợt run lên, hai mắt mở ra, lập tức tu vi của hắn trở nên mạnh hơn rất nhiều, chấn động từ cơ thể bộc phát ra mãnh liệt.
Ầm ầm ầm!
Tu vi mạnh mẽ đến mức thậm chí có thể rung chuyển thiên địa, đồng thời chiến lực của hắn cũng tăng lên rất nhanh.
Nếu là lúc trước, Bạch Tiểu Thuần có thể lấy tu vi Nguyên Anh trung kì mà đánh với Thiên Nhân sơ kì một trận thì hiện tại, sau khi tu vi đột phá, thậm chí chỉ cách Nguyên Anh đại viên mãn có nửa bước, hắn đã có đầy đủ tự tin để nghiền ép Thiên Nhân sơ kì!
Đây là điểm mạnh của Thiên Đạo Nguyên Anh, đồng thời cũng là trợ lực cực lớn mà Bất Tử Quyển mang lại cho hắn, cũng nhờ đó mà hắn, ở tu vi Nguyên Anh hậu kì đã có thể nghiềm ép Thiên Nhân sơ kì!
– Lôi Sơn!
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, thu Quy Văn Nồi lại, thân thể nhanh chóng lao ra.
Ngay khi đó, toàn bộ mất thất bỗng vỡ tan, mà hắn giống như một tia sét lao ra thật nhanh.
Gần như ngay khi hắn lao khỏi mật thất, Lôi Sơn ở bên ngoài, toàn thân lóe lên hắc mang, đánh tới Hồng Trần Nữ một quyền, làm cho vết thương của nàng, vốn đang bị miễn cưỡng trấn áp, lúc này lập tức phát tác.
Hồng Trần Nữ phun ra máu tươi, thương thế cũng không thể khống chế được nữa mà toàn diện bùng phát.
Ánh mắt trở nên mơ hồ, nàng kêu một tiếng thê thảm, đang định liều mạng, một lần nữa áp chế vết thương, nhưng đúng lúc này, mật thất của Thiên Chu phía sau nàng bỗng tan vỡ, Bạch Tiểu Thuần nhanh như chớp lao ra, lập tức đi tới ôm lấy Hồng Trần Nữ, tay áo phất một cái về phía Lôi Sơn.
– Cút!
Một cái hất nhìn như đơn giản này lại làm cho nhật nguyệt vô quang, gió nổi mây vần, một cơn bão giống như chạm tới trời cao bỗng xuất hiện lao ầm ầm về phía Lôi Sơn.
Hắc mang trong mắt Lôi Sơn lóe lên mấy cái, gã nhanh chóng lui về phía sau nhưng vẫn là chậm một bước, bị cơn bão kia trực tiếp đập lên người.
Trời đất nổ vang, Lôi Sơn há miệng phun ra rất nhiều máu đen.
Thân thể gã vang lên tiếng ken két, xuất hiện vô số vết nứt, cả người bị bắn ngược ra sau mấy trăm trượng, đâm thẳng vào mặt đất.
Hồng Trần Nữ dù đã nửa tỉnh nửa mê nhưng khuôn mặt cũng trở nên khiếp sợ, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, nàng đang định nói điều gì đó nhưng không kịp, miệng phun máu, rơi vào hôn mê.
Bạch Tiểu Thuần hạ xuống đất, khẽ đặt Hồng Trần Nữ xuống, khi hắn ngẩng đầu lên, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Cơ thể hắn dường như có sát khí kinh thiên, ầm ầm bộc phát, làm cho trời xanh cũng trở nên vặn vẹo, mây đen xuất hiện, mặt đất bốn phía run rẩy liên tục nứt vỡ.
Bạch Tiểu Thuần bước từng bước lại gần Lôi Sơn, khí tức cuồng bạo đến đáng sợ từ trên người hắn theo đó không ngừng mà bạo phát.
Hắc mang trong mắt Lôi Sơn lóe lên thật nhanh.
Bạch Tiểu Thuần bây giờ so với một nén nhang trước, chênh lệch quá lớn, làm cho một kẻ không sợ chết như gã cũng theo bản năng mà cảm thấy kính sợ.
– Bất Tử Chi Thân?
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở miệng, lời nói chưa dứt, hắn đã đạp xuống một cái, thân thể bay ra với tốc độ cực nhanh, chẳng kém Thuấn Di, ngay đến tàn ảnh còn nhìn không rõ.
Trong nháy mắt hắn liền xuất hiện trước mặt Lôi Sơn, tay phải nâng lên, đấm mạnh một quyền.
Lôi Sơn nâng hai tay lên đỡ, lần đầu tiên gã gầm một tiếng, giống như con thú bị nhốt đang cố hết sức chống cự.
Ầm ầm, trời đất rung chuyển, ngay khi Lôi Sơn đỡ một quyền kia của Bạch Tiểu Thuần, từ đó tràn ra một lực lượng cực lớn, đến nỗi gã không thể nào ngăn cản, thậm chí là không thể nào khôi phục, làm đôi tay gã lập tức nổ nát!
Từng đoạn từng đoạn tay của Lôi Sơn liên tục nổ tung, thân thể không ngừng bị chấn lui lại, nhưng gã còn không kịp phản ứng thì Bạch Tiểu Thuần đã bước tới!
– Bất Tử Chi Thân?
Vẫn là câu hỏi này, âm thanh còn đang vang vọng, chân phải hắn đã mạnh mẽ quét tới, đá vào chân trái của Lôi Sơn.
Dính một cước này, chân trái của gã giống như bị trời sập đè xuống, lập tức nổ tung, máu thịt be bét.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần lại trực tiếp đùng đầu đập mạnh tới.
Ầm ầm ầm!
Toàn thân Lôi Sơn không ngừng tuôn ra máu đen, một nửa thân thể gã vào lúc này đã vỡ vụn hoàn toàn, nổ tung, hắc mang ở trong mắt dù có lóe lên nhưng đã vô cùng ảm đạm, chậm chạp.
– Ta không tin người thật sự có Bất Tử Chi Thân!
Bạch Tiểu Thuần âm thanh như cơn gió rét của trời đông, tay phải của hắn nắm chặt thành quyền, thân thể cực kì quỷ dị, lập tức xuất hiện trước mặt Lôi Sơn, đấm mạnh một cái!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa [Dịch] Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Gen-Cua-Ta-Vo-Han-Tien-Hoa-Audio-Truyen.jpg)





