Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 239 : Không Nhìn Thấy Ta. (Thượng) (c1191-c1195)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Không Nhìn Thấy Ta. (Thượng)
Thanh trường mâu thứ hai được huyễn hóa ra, sau đó là ngón út, ngón áp út, ngón cái, bốn thanh trường mâu như những sao băng rơi xuống.
Dù đã đã bị Công Tôn Uyển Nhi dùng tốc độ quỷ né hết nhưng sau đó lại đam xuống đất, hình thành một nửa vòng tròn.
Nửa vòng tròn giống như là ranh giới, làm cho Công Tôn Uyển Nhi biến sắc, đang muốn lao ra thì thanh mâu thứ sáu, thứ bảy,… rồi thanh thứ mười từ những giọt pháp huyết trên ngón tay trái của Hồng Trần Nữ xuất hiện, nổ vang một tiếng, lao đi với tốc độ cực nhanh đi tới phía trước Công Tôn Uyển Nhi, đồng loạt đâm xuống, lại hình thành một nửa vòng tròn, cùng với năm cái trước kết hợp thành một vòng tròn đầy đủ.
Làm xong tất cả, hơi thở của Hồng Trần Nữ trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, hiển nhiên thi triển ra pháp thuật sử dụng Pháp Huyết này làm nàng hao tổn không ít.
Thế nhưng tác dụng cũng vô cùng kinh người, Công Tôn Uyển Nhi biến sắc, đang muốn lao ra thế nhưng vừa mới tới gần một trường mâu thì toàn thân nàng tràn ra hắc khí, giống như cơ thể bị ăn mòn buộc nàng phải lui ra sau.
Mà một màn này cũng làm người của Cự Quỷ Quân Đoàn mừng rỡ, toàn bộ tiến lên để hỗ trợ.
Bạch Tiểu Thuần cũng thấy phấn chấn mà bước tới.
Công Tôn Uyển Nhi bị nhốt ở trong vòng tròn kia, lúc này ngẩng mạnh đầu lên trừng trừng nhìn Hồng Trần Nữ, rống lớn, tiếng rống đầy chói tai, lực xuyên thấu cực mạnh, khiến cho những kẻ tới gần như bị đánh mạnh vào trong óc, ôm đầu mà kêu đau.
Mười trường mâu kia chỉ trong nháy mắt truyền ra tiếng nứt vỡ, trên thân xuất hiện những cái khe.
Hồng Trần Nữ biến sắc nhưng không hề kinh hoảng, mắt phượng lóe lên sát khí, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, ấn tay về phía vòng tròn kia.
– Liệt, sát!
Lời vừa ra khỏi miệng lập tức mười thanh trường mâu kia liền phát ra huyết quang ngập trời, tất cả từ mặt đất bay lên thật nhanh, hướng về phía Công Tôn Uyển Nhi đâm tới, tốc độ cực nhanh.
Chỉ trong khoảnh khắc liền đâm xuyên qua cơ thể nàng!
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy vô số hồng mang từ trên người Công Tôn Uyển Nhi tràn ra, hợp thành một Huyết sắc đại võng dường như phải nghiền Công Tôn Uyển Nhi thành tro bụi, hình thần câu diệt!
Công Tôn Uyển Nhi ở bên trong đó truyền ra tiếng rống thê thảm.
Những chuyện trước mắt làm cho Bạch Tiểu Thuần trở nên hơi nghiêm nghị một chút, hắn thấy được Hồng Trần Nữ dường như đã cường đại hơn, cũng cho rằng trận chiến này đã định ra người thắng rồi, mọi người ở xung quanh, thậm chí cả Hồng Trần Nữ cũng đều nghĩ như vậy, bọn hộ đều thở nhẹ một hơi…
Chỉ có Bạch Tiểu Thuần lại thấy, làm như vậy dường như có chút tàn nhẫn.
– Dù sao, Công Tôn Uyển Nhi này cũng chưa từng làm hại ta…
Bạch Tiểu Thuần còn chần chờ thì Công Tôn Uyển Nhi đang bị mười cái trường mâu kia đâm xuyên qua mấy trăm lần, toàn thân đều là máu, dường như sắp tan vỡ, ngay lúc này thanh âm thê lương từ miệng nàng cũng trở nên vô cùng mãnh liệt, thậm chí một loại chấn động kinh người từ trên người nàng như sắp bộc phát ra.
Thấy vậy, mọi người xung quanh lập tức tâm thần chấn động.
– Bạch Tiểu Thuần, chết đi!
Hồng Trần Nữ ở giữa không trung cũng thất kinh, nàng nghiến chặt răng, cắn mạnh đầu lưỡi phun ra một ngụm máu tươi, bấm niệm pháp quyết chỉ tay một cái, lập tức mười thanh Huyết Mâu kia, tốc độ gia tăng, đồng thời toàn bộ bốc cháy.
Giống như nhúng thép nung đỏ vào nước lạnh, uy lực của Huyết Mâu cũng tăng mạnh, nổ vang một tiếng, mười Huyết Mâu kia có ngừng lại một chút rồi đồng loạt đánh lên thân thể đang run rẩy như sắp vỡ tan của Công Tôn Uyển Nhi.
Ngay lúc va chạm, toàn bộ mười Huyết Mâu đều nổ tung, bộc phát ra sức hủy diệt cực lớn bao phủ Công Tôn Uyển Nhi ở bên trong.
Dùng mắt thường có thể thấy được, thân thể Công Tôn Uyển Nhi đã chia năm xẻ bảy.
Lần bùng nổ cuối cùng này uy lực thực sự quá lớn dù là Hồng Trần Nữ cũng vì thao tác hơi không chính xác làm cho Thiên Nhân Lực không ngừng khuếch tán ra bốn phương, gây ra gió lốc, ngay cả Hồn tu của Cự Quỷ Quân Đoàn cũng bị dư chấn đánh bay.
Nhiều người phun ra máu tươi, thân thể lui lại, một ít người còn bị bay ra, Bạch Tiểu Thuần thì không sao cả, nhưng cũng không muốn làm cho mình trở nên khác người nên cũng kêu thảm một tiếng, thân thể bay ngược về phía sau, bộ dáng lảo đảo như thể suýt nữa thì đứng không vững.
Khi nhìn về nơi thân thể của Công Tôn Uyển Nhi đã vỡ tan ra, ánh mắt hắn có khi vui sướng, lại có khi là phức tạp.
– Chẳng lẽ cứ như vậy mà chết? Sao có thể chỉ đơn giản như vậy…
Bạch Tiểu Thuần trái tim đập nhanh, chuyện này dường như không hợp lý cho lắm, mà hiện tại xung quanh cũng truyền ra những tiếng reo vui sướng.
Hồng Trần Nữ sắc mặt tái nhợt, miễn cưỡng nở nụ cười, thở sâu, đang muốn đi xem bên người tên Bạch Tiểu Thuần đã chết kia có di vật gì không thì đột nhiên, sắc mặt nàng đại biến, nhanh chóng lui lại.
– Ngươi…
Nàng vừa mở miệng thì trong chớp mắt từ chỗ Công Tôn Uyển Nhi trào ra một đạo trùng thiên huyết mang, hồng mang này mang theo khí tức đầy đầy tà ác và huyết tinh, thậm chí còn có băng hàn cùng với lửa giận ngập trời.
Cả bầu trời chỉ trong nháy mắt bị màu đỏ bao phủ, mặt đất biến thành màu máu, dường như nơi đây đã biến thành một cái Huyết Trì vô cùng tà ác.
Hồng Trần Nữ lui lại hơi chậm, bị huyết quang chạm tới, lập tức toàn thân run rẩy, sắc mặt đỏ hồng, phun ra máu tươi.
Mọi người xung quanh đều vô cùng sợ hãi, Bạch Tiểu Thuần cũng suýt nữa thì rơi con mắt ra ngoài.
Vốn là hắn đang giả vờ bước đi lảo đảo, lúc này trực tiếp trở thành đứng không vững, trong lúc chạy nhanh bị ngã xuống đất, kêu thảm một tiếng, khống chế tim đập đồng thời, kích phát mặt nạ, làm cho bản thân nhìn như đã chết…
Gần như ngay khi Bạch Tiểu Thuần giả chết, đạo huyết mang kia bỗng co rút lại hình thành một huyết ảnh mơ hồ ở phía trước nơi thân thể Công Tôn Uyển Nhi vỡ ra.
Tốc độ huyết ảnh này cực nhanh, hơn nhiều so với Công Tôn Uyển Nhi lúc trước, trong nháy mắt đã tới chỗ một Hồn tu của Cự Quỷ Quân Đoàn.
Nó trực tiếp đi xuyên qua cơ thể kẻ này, thân thể gã run rẩy, tóc hoa râm, răng tróc ra, nếp nhăn đầy mặt rồi cuối cùng là thành thây khô.
Chỉ trong chốc lát, linh hồn, sinh cơ, khí huyết, tu vi, toàn bộ đều đã bị huyết ảnh kia hút sạch… Mà đây mới chỉ là bắt đầu, huyết ảnh này tốc độ cực nhanh, hóa thành một đạo huyết tuyến, không ngừng xuyên qua cơ thể của gần vạn Hồn tu của Cự Quỷ Quân Đoàn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1192: Không Nhìn Thấy Ta. (Hạ)
Nơi nó đi qua, những Hồn tu kia còn không kịp kêu thảm một tiếng thì đã trở thành thây khô.
Diễn biến nơi đây nói thì dài, thực ra chỉ xảy ra trong chớp mắt, từ lúc Công Tôn Uyển Nhi biến thân huyết ảnh cho đến khi hóa thành một đạo huyết tuyến bay xuyên qua cơ thể những Hồn tu kia gần như là ngay lập tức…
Một ngàn, hai ngàn, ba ngàn…
Năm ngàn, sáu ngàn, bảy ngàn…
Tốc độ quá nhanh, từ xa nhìn lại, chỉ thấy đạo huyết tuyến này giống như một cây tú hoa châm, gần như xuyên qua toàn bộ Hồn tu nơi đây, tiễn đưa bọn họ cùng nhau lên đường.
Bạch Tiểu Thuần giả chết nằm trên đất, chứng kiến như vậy, da đầu hắn như sắp nổ tung, cảm xúc phức tạp lúc hắn nhìn thấy Công Tôn Uyển Nhi sắp chết hiện tại đã biến mất sạch sẽ.
– Đừng nhìn thấy ta, đừng nhìn thấy ta… Ta đã chết rồi…
Bạch Tiểu trong lòng không ngừng cầu nguyện, càng kích phát mặt nạ, lúc này hắn đã nhìn ra, Hồng Trần Nữ hoàn toàn không thể đối phó được với Hồng Trần Nữ.
– Chết hết rồi, hơn một vạn người, giờ đây chỉ còn một ít, mà một ít người kia lúc này… cũng đã chết rồi!
– Lúc trước ta đã nhắc nhở mà lại không nghe.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng lo lắng, nhìn thấy Công Tôn Uyển Nhi nãy giờ giết người làm hắn run rẩy cả tâm can, nội tâm bất an, lúc này sinh tử nguy cơ đã rất gần, hắn nằm dưới đất, không dám cử động một chút, chỉ hy vọng Công Tôn Uyển Nhi nghĩ mình là thi thể mà không để ý tới.
Không biết có phải nhờ mặt nạ hiệu quả rất cao hay là hắn diễn quá thật, đạo huyết tuyếndo huyết ảnh Công Tôn Uyển Nhi hóa thành sau khi thôn phệ khí huyết của gần vạn người xong cũng không để ý đến chỗ Bạch Tiểu Thuần cùng với hơn mười thây khô bên cạnh.
Huyết tuyến lóe lên một cái, đi tới giữa không trung ngưng tụ lại, Công Tôn Uyển Nhi tiếp tục lấy bộ dáng Bạch Tiểu Thuần mà hiện ra.
Ngay khi xuất hiện, khí tức dao động trên người nàng mạnh mẽ tăng lên, tu vi từ Nguyên Anh trực tiếp trở thành Thiên Nhân!
Bầu trời biến sắc, gió nổi mây bay, một nửa không trung hóa thành màu đỏ tím hướng về phía bên đỏ tươi mà cắn nuốt, gây ra tiếng nổ kinh thiên động địa.
Vốn là ý chí của Hồng Trần Nữ xâm nhập vào mảnh thiên địa này, thế nhưng bây giờ lại giống như bị đuổi, bị đánh bật ra khỏi thiên địa này.
– Bạch Tiểu Thuần!
Hồng Trần Nữ toàn thân run rẩy, ngay khi ý chí bị đánh bật ra, nàng đã bị phản phệ, phun ra máu tươi, ánh mắt đầy sát khí, vừa rồi không phải nàng không định cứu mọi người thế nhưng đối phương quá nhanh, hơn nữa nàng lại bị huyết quang đánh vào, huyết khí trong cơ thể cuộn trào, giống như sắp rời khỏi cơ thể khiến nàng không kịp đi cứu người, chỉ có thể phải áp chế khí huyết của mình.
Nghe thấy Hồng Trần Nữ gọi tên mình, Bạch Tiểu Thuần không khỏi thở dài chua xót, hắn biết mối oan này phải do mình chịu rồi…
– Chỉ cần chạy khỏi nơi, bà nội nó chứ, lão tử lập tức luyện linh Nguyên Anh, nhất cổ tác khí lập tức lên Nguyên Anh Hậu Kì… Chỉ có như vậy mới có thể giữ được mạng nhỏ trong hoàn cảnh nguy hiểm này…
Bạch Tiểu Thuần tim đập mạnh, Công Tôn Uyển Nhi xuất hiện tuy không phải chuyện tốt nhưng cũng có mặt lợi.
Hắn có thể luyện linh Nguyên Anh mà không có ai hoài nghi hắn, bởi vì đã có cái bia ngắm khác rồi…
– Nhưng giờ có nghĩ điều này cũng vô dụng, điều quan trọng là phải làm sao để chạy trốn.
Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực, lúc này, xung quanh đều là người chết, nếu hắn mà bỏ chạy thì quá lộ liễu.
Lúc này hắn chỉ có thể giả chết, cầu mong trận chiến kết thúc thật nhanh, Công Tôn Uyển Nhi rời đi rồi mình mới có thể chạy đi, hoặc là xuất hiện sự tình ngoài ý muốn để hắn có cơ hội trốn thoát.
Khi Bạch Tiểu Thuần đang lo phiền thì Công Tôn Uyển Nhi ngẩng đầu, cười tủm tỉm nhìn Hồng Trần Nữ đang run rẩy, nhẹ giọng nói.
– Thực sự cảm ta ngươi, giúp ta cũng gần như hơi no rồi, ăn nốt ngươi… Hẳn là sẽ hơi no.
Nói xong, Công Tôn Uyển Nhi cười một tiếng, lóe lên đi tới chỗ Hồng Trần Nữ.
Tốc độ nàng cực nhanh, tuy có hơi chậm so với lúc hóa thành huyết tuyến, nhưng vẫn là nhanh như chớp, gần như ngay lập tức liện xuất hiện trước mặt Hồng Trần Nữ.
Hồng Trần Nữ hai tay bấm niệm pháp quyết, lập tức Hồng Liên bay ra, Công Tôn Uyển Nhi nâng tay phải lên, nhẹ nhàng ấn xuống, nổ vang một tiếng, Hồng Trần Nữ phun ra máu tươi, thân thể lui lại hơn mười trượng.
– Khí huyết hao tổn quá nhiều, như vậy không được, ăn ngươi sẽ không còn vị ngon nữa!
Công Tôn Uyển Nhi âm thanh phiêu hốt, đi tới gần, Bạch Tiểu Thuần ở dưới đất nhìn trộm, lập tức nội tâm run rẩy.
Hồng Trần Nữ hoàn toàn không phải đối thủ của Công Tôn Uyển Nhi, tiếng nổ không ngừng vang lên, nàng liên tục lui lại, máu tươi phun ra, chật vật vô cùng.
Thậm chí pháp bảo Hồng Liên của nàng cũng bị Công Tôn Uyển Nhi đánh vào, từng tầng từng tầng nổ tung, cuối cùng ầm một tiếng, tan thành tro bụi, còn Hồng Trần Nữ sắc mặt trắng bệch, thân thể lung lay như sắp đổ.
Nàng muốn chạy trốn thế nhưng dưới tốc độ quỷ dị của Công Tôn Uyển Nhi, điều đó căn bản là không thể.
Thấy được nguy cơ, Bạch Tiểu Thuần cũng lo lắng thế nhưng hắn hiểu, lúc này dù mình có xuất hiện cũng vô dụng, chẳng những không cứu được Hồng Trần Nữ, ngay đến chính hắn chỉ sợ cũng phải bỏ mạng.
Thế nhưng trơ mắt nhìn Hồng Trần Nữ bị Công Tôn Uyển Nhi đánh cho không ngừng bại lui, hơi thở dần trở nên suy yếu dường như lúc nào cũng có thể mất mạng lòng hắn cũng vô cùng xoắn xuýt.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần còn đang đấu tranh thì Công Tôn Uyển Nhi từng bước đến gần Hồng Trần Nữ, nâng tay phải lên đang định xuất thủ thì cặp mắt bỗng lóe lên, thân thể nhanh chóng lui về phía sau.
Ngay lúc nàng định lui lại đó, Hồng Trần Nữ nãy giờ vẫn bị nghiền áp, ở thế hạ phong bỗng ngẩng đầu lên, trên gương mặt tái nhợt lộ vẻ âm lãnh, hai mắt ảm đạm lại lóe lên hàn ý.
– Rốt cuộc ngươi cũng đã tới đủ gần rồi…
Hồng Trần Nữ mở miệng, hai bàn tay dang ra, ở trong hai mắt nàng bỗng xuất hiện hư ảnh, đó không phải là hình ảnh của một người mà là một tòa thành trì!
Một tòa thành trì có thể so với Cự Quỷ Thành, những thành trì như vậy cũng không có nhiều.
Tất cả kiến trúc trong đây cũng rất hoàn thiện, có đủ bốn bức tường thành, nhìn vào bên trong có thể thấy được rất nhiều người, vô cùng nhộn nhịp và náo nhiệt.
– Hồng Trần…
Hồng Trần Nữ khẽ nhếch môi, mở miệng nói ra hai chữ này. ngay khi đó, bầu trời nổ vang, mặt đất chấn động, một khí thế có thể rung chuyển bát phương từ đôi mắt của nàng bộc phát.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1193: Tiểu Thuần Ra Tay
Ngay lập tức, không trung dưới chân Công Tôn Uyển Nhi bỗng biến đổi, xuất hiện một tòa thành trì to bằng bàn tay.
Từ đó bay ra vô số xiềng xích, trong nháy mắt liền trói nàng lại… Thành trì cùng với những xiềng xích kia đều không phải thực chất mà đều là hư ảo, kích thước, bộ dáng đều giống y như đúc hình ảnh phản chiếu ở trong mắt Hồng Trần Nữ!
Ngay khi tòa thành trì xuất hiện, Công Tôn Uyển Nhi liền biến sắc, nàng đã bị nó định vị, thân thể lại bị xiềng xích trói lại chẳng thể giãy dụa.
Lúc này tòa thành trì hạ xuống đất mà nàng bị nó trói buộc, cũng theo đó mà rơi xuống.
Có thể dùng mắt thường thấy được, trong khi rơi xuống, thân thể Công Tôn Uyển Nhi đang bị thu nhỏ lại!
Cho đến khi mức độ thu nhỏ đã đến cực hạn Công Tôn Uyển Nhi trở thành một người tí hon bị cho vào trong thành trì kia.
Vĩnh hằng phong ấn, thuật pháp này chính là đòn sát thủ của Hồng Trần Nữ!
Lúc này nàng mới chỉ khai triển ra một nửa, vẫn còn cần phối hợp nốt một nửa còn lại mới có thể thi triển ra toàn bộ uy lực của nó.
Đòn sát thủ này còn khủng bố hơn so với Pháp huyết thuật pháp lúc trước.
Thế nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn, muốn khải triển ra thì phải tiêu hao thọ nguyên.
Mà Hồng Trần Nữ còn đang trọng thương, lúc này lại miễn cưỡng sử dụng thuật pháp đó, nàng phun máu tươi, toàn thân suy nhược, hô hấp đứt đoạn, thân thể lảo đảo.
Nàng cắn đầu lưỡi cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo, hai tay bấm niệm pháp quyết, muốn hoàn toàn triển khai đòn sát thủ này.
Bạch Tiểu Thuần thấy được chiến cuộc có thể xoay chuyển, ánh mắt nhìn vô cùng chăm chú.
Công Tôn Uyển Nhi lúc này đang không ngừng rơi xuống, không ngừng thu nhỏ lại, đến khi chỉ bằng một nửa so với ban đầu thì nàng bỗng nở nụ cười.
– Hay cho một Cự Quỷ thuật pháp, Hồng Trần Tử Mạch… Ngươi muốn liều mạng sao… Cũng được, ta muốn xem xem, cái mạng của ngươi còn được bao nhiêu, có đủ để triển khai hoàn toàn nó ra không!
Vừa nói, Công Tôn Uyển Nhi vừa nâng tay phải lên, thân thể dường như lại thu nhỏ một chút, ngón tay nàng bỗng chuyển thành màu đen, chỉ về hướng Hồng Trần Nữ.
Dưới cái chỉ tay này, thiên địa nổ vang, trời đất quay cuồng, xung quanh Hồng Trần Nữ lại xuất hiện một quầng sáng màu đen.
Nó vừa xuất hiện thì Hồng Trần Nữ toàn thân chấn động mạnh mẽ, từ thất khiếu của nàng, từ vô số lỗ chân lông ở da đầu tràn ra rất nhiều sinh cơ, hóa thành khí trắng chỉ trong chốc lát liền bị quầng sáng kia hấp thu.
Hồng Trần Nữ hơi thở hỗn loạn, mặt cắt không còn hột máu.
Nàng dùng một tay bấm niệm pháp quyết, hồng mang trên toàn thân lóe ra, đụng vào quầng sáng màu đen ở quanh người.
Nó chấn động, dường như suy yếu đi, thế nhưng vẫn còn tồn tại, tiếp tục hấp thu.
Lực hút của quầng sáng quá mạnh dù Hồng Trần Nữ có giãy dụa thế nào cũng không được.
Quầng sáng bị nàng liên tục đánh vào, càng lúc càng suy yếu thể nhưng nó giống như không thể bị tiêu diệt mà vẫn cứ tồn tại.
Thương thế Hồng Trần Nữ đã nghiêm trọng đến cực hạn, mà đòn sát thủ lúc trước cũng tiêu hao rất lớn.
Nàng vốn đã suy yếu vô cùng lại bị giảm bớt thọ nguyên.
Thành ra lúc này Hồng Trần Nữ đã gần như ở trạng thái dầu hết đèn tắt.
Nàng cười thảm một tiếng, lần này nàng đã quá chủ quan.
Vốn nghĩ đối phương có mai phục thế nên mới mang theo hơn vạn binh lính Cự Quỷ Quân Đoàn, cho rằng bắt buộc phải như vậy.
Nàng nào ngờ, hơn vạn binh lính đó lại chính là nguyên nhân khiến nàng tử vong!
Đối phương khi chưa cắn nuốt bọn họ thì tu vi chỉ là Nguyên Anh, cắn nuốt xong rồi, tu vi bỗng biến thành Thiên Nhân một cách quỷ dị.
Sau đó nàng ta chẳng những có thể nghiền áp mình mà còn làm cho mình lâm vào thế tử cục đã định.
Lúc trước, Hồng Trần Nữ cũng không nghĩ tới, ngày hôm nay lại chính là ngày chết của mình.
Hồng Trần Tử Mạch kia chính là đòn sát thủ của nàng, vốn là nàng định dù mình có chết cũng phải phong ấn đối phương lại, nhưng chẳng ngờ được mình chỉ có thể triển khai có một nửa.
Quầng sáng lực hút quá lớn, sinh cơ của nàng không ngừng bị hút ra, lúc này mái tóc đã bạc trắng, dung nhan tuyệt đẹp dần xuất hiện nếp nhăn, nàng đã sắp trở thành bà lão rồi.
Sinh mệnh, hồn phách tu vi của nàng, toàn bộ đều bị hút ra.
Ý thức của nàng cũng dần trở nên mơ hồ, sắp hấp hối.
Nàng không cam lòng, chỉ là không cam cũng vô dụng, lúc này nàng chẳng còn cách nào để triển khai nửa còn lại của đòn sát thủ nữa.
– Sắp chết rồi sao…
Hồng Trần Nữ chua xót than thở, dần dần mí mắt nàng nặng trĩu, ngay đến chút sức lực để mở ra cũng không có.
Công Tôn Uyển Nhi vẫn còn đang bị thu nhỏ lại, thế nhưng tiếng cười của nàng lại truyền ra khắp bát phương.
Xung quanh đều lặng im, mặt đất chỉ còn sót lại dưới mười người, toàn bộ đều đã tuyệt vọng.
Bạch Tiểu Thuần thì hơi thở trở nên dồn dập, nội tâm hắn vô cùng mất bình tĩnh.
Hắn giả chết chứng kiến tất cả, nhìn thấy Hồng Trần Nữ đang già đi, lúc này dù là vì mình hay vì Hồng Trần Nữ thì hắn cũng biết mình không thể tiếp tục giả chết.
Dù cho thân phận bại lộ hắn cũng phải ra tay, nếu không thì Hồng Trần Nữ sẽ chết mà Công Tôn Uyển Nhi khi thoát vây cũng sẽ không bỏ qua bản thân hắn cùng với đám người kia.
– Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đã tràn ngập tơ máu, thân thể run rẩy, từ dưới đất bay lên.
Tiếng gào thét từ miệng hắn phát ra, trán nổi gân xanh, tốc độ của hắn trong phút chốc liền bùng nổ tới cực hạn.
Dưới sự sửng sốt của Công Tôn Uyển Nhi, hắn nhanh chống lao ra.
Ngay khi đó, hắn nâng tay phải lên rồi nắm chặt lại.
Ở phía trước nắm đấm xuất hiện một cơn lốc màu đen dường như hút hết sinh cơ và thể lực của hắn vào đó.
Đồng thời ở phía sau hắn cũng xuất hiện một thân ảnh Chí tôn mặc đế bào, đội đế quan!
Vô thượng khí phách từ trên người hắn ầm ầm bộc phát, Bạch Tiểu Thuần rống lên, tốc độ của hắn cực nhanh, nhanh chóng phóng tới gần Hồng Trần Nữ, đấm thật mạnh về phía quầng sáng màu đen kia!
Bất Diệt Đế Quyền!
Một quyền gấp đôi thể lực điên cuống đánh ra.
Bầu trời nổ vang, mây cuốn kịch liệt, mặt đất nổi lên cơn lốc, gió lớn rít gào, cát bay đá chạy, không trung xung quanh quay nhanh hình thành lốc xoáy.
Nhất là Đế ảnh ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần khí thế bá đạo vô cùng, cũng đánh mạnh xuống một quyền.
Mà bá ý của y giống như ý chí trực tiếp xâm nhập mảnh thiên địa này, trở thành ý chí thứ ba của nơi đây!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1194: Tiểu Ca Ca
– Vỡ cho ta!
Rầm rầm rầm…
Dưới sự ngạc nhiên của Công Tôn Uyển Nhi, thiên địa chấn động, tiếng nổ vang vọng.
Quầng sáng màu đen kia vốn bị Hồng Trần Nữ giãy dụa, đã suy yếu vô cùng, lúc này lại nhận thêm một quyền kinh thiên động địa, mạnh ngang Thiên Nhân của Bạch Tiểu Thuần, nó liền ầm ầm vỡ vụn ra!
Ngay khi đó, sinh cơ của Hồng Trần Nữ lúc trước bị hấp thu cũng tản ra.
Chúng là của Hồng Trần Nữ, lúc này lại quay về với nàng giống như con cái phụng dưỡng cha mẹ vậy.
Còn một phần nhỏ cũng dung nhập vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, giúp cho Bất Tử Cốt của hắn đột phá Lực Cốt Cảnh Nhất trọng thiên, Nhị trọng thiên rồi đạt đến Tam trọng thiên!
Mái tóc Hồng Trần Nữ cũng trở lại màu đen, nếp nhăn trên trán cũng biến mất, dung nhan tuyệt đẹp được khôi phục.
Hơi thở nàng lộ ra sự kích động hiểm tử cầu sinh, tinh thần mạnh mẽ chấn động.
Sau khi mở mắt ra, ánh mắt Hồng Trần Nữ lộ ra kì mang, hai tay nâng lên, bấm niệm pháp quyết, ấn tay xuống mặt đất, hướng về phía Công Tôn Uyển Nhi, lúc này đã bị thu nhỏ chỉ bằng một bàn tay.
– Tử Mạch!
Đánh ra một chỉ xong, Hồng Trần Nữ cũng phun ra một ngụm máu tươi, rơi vào hôn mê.
Hồng Trần Tử Mạch!
Đây mới là đòn sát thủ cuối cùng của Hồng Trần Nữ, dùng tu vi Thiên Nhân cùng tiêu hao thọ nguyên mới có thể thi triển.
Hai tiếng Tử Mạch vừa dứt, ngay khi tay phải nàng chỉ về phía Công Tôn Uyển Nhi, một màn sương đỏ từ trên người nàng tràn ra, bao phủ toàn bộ cơ thể Công Tôn Uyển Nhi.
Thân thể Công Tôn Uyển Nhi thu nhỏ càng lúc càng nhanh, trong chớp mắt đã trở thành người tí hon, bị vô số khóa sắt trực tiếp lôi vào trong tòa thành nhỏ như lòng bàn tay!
Tòa thành kích cỡ như lòng bàn tay, nhưng trong mắt Công Tôn Uyển Nhi lúc này vô cùng sống động, chân thực.
Bốn phía người qua lại tấp nập, một chiếc xe ngựa cuốn theo bụi đường lao nhanh qua người Công Tôn Uyển Nhi, như muốn che đi tầm nhìn của nàng.
Đây chính là… Hồng Trần Tử Mạch!
Thành trì này nửa hư nửa thực, dường như là huyễn thành, kì thực lại là một cái… Động Thiên phong ấn!
Thần thông này khiến cho người bị phong ấn trong thành rơi vào trầm mê, không thể tự chủ, rất khó tìm đường thoát ra, thậm chí nếu thi triển đến mức cao nhất thì có thể hóa thành một thế giới hư ảo!
Công Tôn Uyển Nhi trầm lặng, ngước lên nhìn hai “người khổng lồ” Bạch Tiểu Thuần cùng Hồng Trần Nữ, bỗng nàng nở nụ cười.
Dù cho Bạch Tiểu Thuần đã lợi dụng mặt nạ che đậy, nhưng ngay khi hắn ra tay, nàng đã nhận ra khí tức của hắn!
– Tiểu ca ca…
Công Tôn Uyển Nhi dáng cười tươi đầy quỷ dị, phát ra thanh âm khanh khách, tiếng cười từ trong huyễn thành truyền ra bốn phương tám hướng.
Bạch Tiểu Thuần nội tâm hoảng hốt, tiếng cười kia làm cho hắn tê cả da đầu, hô hấp dồn dập, hắn hiểu được, thần thông này chỉ sợ là không phong ấn Công Tôn Uyển Nhi được quá lâu.
Về mặt chiến lực, hắn thật sự không thể đối mặt Công Tôn Uyển Nhi vô cùng quỷ dị này.
Ngay lập tức Bạch Tiểu Thuần ôm cổ Hồng Trần Nữ đang hôn mê, quay người, bộc phát ra tốc độ cực hạn, hóa thành cầu vồng, nhanh chóng bỏ chạy về phía xa.
Ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần, tòa huyễn thành kia rơi xuống đất.
Ở trong đó tiếng cười của Công Tôn Uyển Nhi vẫn vang vọng, nàng nhân lúc ý thức của mình còn tỉnh táo, nâng tay phải lên, bấm niệm pháp quyết, chỉ một cái vào thi thể Lôi Sơn, lồng ngực thủng một cái lỗ khổng lồ, vốn đang nằm bất động trong hố sâu ở phía đằng xa.
Ngay lập tức thi thể gã mở mắt ra, đôi mắt vốn không có chút thần thái nào lại bắt đầu có một vệt hắc mang lập loè, thân thể khôi ngô như núi của gã đột ngột từ dưới hố sâu đứng lên!
Lôi Sơn lao ra, mặt đất chấn động, tiếng nổ vang lên.
Máu thịt trên lồng ngực của hắn nhúc nhích, chỗ đó vốn bị đánh thủng một lỗ lớn nhưng trong chớp mắt đã khôi phục như thường.
Lôi Sơn mặt vẫn không chút biểu tình nhìn về hướng Bạch Tiểu Thuần bỏ chạy.
– Bắt hắn…về cho ta!
Bên trong Huyễn thành, khuôn mặt Công Tôn Uyển Nhi đang từ từ bị bụi đất che kín, thanh âm cũng đứt quãng, đến lúc hoàn toàn biến mất.
Tới khi xuất hiện ở đầu đường Huyễn Thành, lúc này đôi mắt nàng lần đầu xuất hiện vẻ mờ mịt.
Đắm chìm trong Hồng Trần Tử Mạch phong ấn!
Bên ngoài, hắc mang trong mắt Lôi Sơn càng đậm hơn, không chút chần chờ, bạo xuất toàn lực, như hóa thành tia chớp, nhanh chóng đuổi theo hướng Bạch Tiểu Thuần bỏ chạy!
Tốc độ gã cực nhanh, âm thanh phá không đầy chói, đến hư vô ở xung quanh cũng trở nên vặn vẹo! Phía trước hắn mấy ngàn dặm, Bạch Tiểu Thuần đang thở hổn hển, cõng theo Hồng Trần Nữ hôn mê, tốc độ cũng là triển khai đến cực hạn.
Hình thành tàn ảnh, xuyên thẳng qua hư vô.
Bạch Tiểu Thuần lấy ra ngọc giản truyền âm, không ngừng liên hệ Cự Quỷ Vương, nhưng tin tức thủy chung không truyền ra được, hiển nhiên phạm vi xung quanh đây đều bị Công Tôn Uyển Nhi dùng thủ đoạn nào đó phong ấn hết thảy.
Bạch Tiểu Thuần đang lo lắng ảo não thì bỗng cảm nhận được thân thể mềm mại của Hồng Trần Nữ sau lưng chợt run lên cứng ngắc.
Lập tức hắn biết rằng, đối phương đã tỉnh dậy.
– Thả ta xuống, ta tự đi!
Hồng Trần Nữ yếu ớt lên tiếng, nàng phát hiện mình tỉnh lại trên lưng của Bạch Tiểu Thuần thì vô cùng khó chịu.
– Câm miệng, đều tại ngươi không chịu nghe lời ta, hiện tại đừng có làm lãng phí thời gian của lão tử.
Còn muốn tự đi? Ngươi bây giờ đứng còn không vững!!
Bạch Tiểu Thuần nội tâm tức giận, tay phải vỗ một cái thật mạnh Chu Tử Mạch ở sau lưng…
Cảm giác mềm mại làm cho Bạch Tiểu Thuần đang uể oải lo lắng, cũng không khỏi rung động.
– Ngươi!!
Hơi thở của Chu Tử Mạch vốn đang suy yếu liền trở nên dồn dập.
Nàng vừa bị Bạch Tiểu Thuần quát tháo, giờ lại bị hắn vỗ mông, tâm tình nàng phản ứng kịch liệt.
Thế nhưng nàng vốn đang suy yếu, tâm thần mơ hồ, hơi thở đứt quãng, lại rơi vào hôn mê lần nữa trên lưng Bạch Tiểu Thuần.
– Hừ, nếu không phải nể mặt Cự Quỷ lão ca, ngươi cho rằng ta muốn cứu ngươi sao.
Cứ mỗi lần thấy ta là lại nghiêm mặt, đằng đằng sát khí, giống như ta thiếu nợ tiền của ngươi ấy.
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, không có thời gian để ý tới Hồng Trần Nữ, tăng thêm tốc độ, hướng về xa xa bay nhanh.
Hắn đã nhận ra, Lôi Sơn ở sau lưng mình mấy ngàn dặm cũng đang lấy tốc độ cực nhanh truy kích đến.
Đối với Lôi Sơn, Bạch Tiểu Thuần nội tâm cũng rất phức tạp, hắn biết đối phương đã chết, giờ chỉ tồn tại như một thi khôi mà thôi.
Hắn càng hiểu rõ loại thi khôi này căn bản là đánh không chết!!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1195: Toàn Lực Đánh Lui! (Thượng)
Trừ phi lực lượng hơn xa đối phương, trực tiếp đánh cho thân thể gã chia năm xẻ bảy, cho tan thành mây khói, ngoài ra không còn biện pháp khác.
– Lôi Sơn à, khi ngươi còn sống hai ta từng đánh một trận, bây giờ ngươi chết rồi mà vẫn còn dây dưa với ta không dứt…
– Phải dùng tốc độ nhanh hơn mới có thể bỏ hắn lại!
Bạch Tiểu Thuần thở dài, trong lúc đang bay nhanh về phía Cự Quỷ Thành, hắn nhanh chóng vỗ túi trữ vật, lấy ra Thiên Chu!
Bạch Tiểu Thuần cõng Hồng Trần Nữ nhảy lên Thiên Chu.
Sau khi ném nàng sang một bên, hắn tản ra tu vi, dũng mãnh nhập vào Thiên Chu, lập tức hào quang tỏa ra tứ tán.
Oanh một tiếng, Thiên Chu bộc phát ra tốc độ còn nhanh hơn nhiều so với Bạch Tiểu Thuần, thắng tiến về phía trước.
Nhưng lúc này Lôi Sơn ở đằng xa lại phát ra một tiếng gào thét rung trời, toàn thân của hắn như rực cháy, tốc độ rõ ràng cũng liên tục tăng lên, trong chớp mắt đã vượt qua tốc độ Thiên Chu, hóa thành một vệt cầu vồng, hướng về Bạch Tiểu Thuần điên cuồng truy kích!
Khoảng cách ngày càng gần!
Hai nghìn dặm, một nghìn năm trăm dặm, một nghìn dặm, năm trăm dặm, loé lên một cái, lại đuổi tới trăm dặm!!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, hít thở dồn dập, yết hầu khô khan.
– Gã này uống thuốc gì mà sao đột nhiên lại nhanh như vậy!
Lúc Bạch Tiểu Thuần còn đang khẩn trương, Hồng Trần Nữ lần nữa tỉnh dậy, nàng phức tạp nhìn Bạch Tiểu Thuần, cũng chú ý tới từ xa xa Lôi Sơn đang đuổi đến, thở sâu, ánh mắt lộ vẻ quyết đoán.
– Bạch Hạo, ngươi còn không mau tăng tốc Thiên Chu! Tranh thủ duy trì tốc độ, về phần hắn, ngươi không cần chú ý!
– Ngươi câm miệng cho ta!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, đáy lòng rất là bực bội.
Hồng Trần Nữ quả thật quá vênh váo rồi, lúc trước như vậy, đến giờ cũng thế.
Rõ ràng là hắn đã cứu tính mạng nàng, mà nàng vẫn thích ra lệnh với hắn.
Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần rất không thoải mái.
– Ngươi!!
Hồng Trần Nữ ánh mắt gườm gườm, lồng ngực phập phồng.
Dường như nàng cũng đã nhận ra ngữ khí vừa rồi của mình có chút vô lí, nhưng nàng tâm cao khí ngạo, coi như biết mình có chút sai trái cũng không muốn thừa nhận.
Không đợi Hồng Trần Nữ tiếp tục mở miệng, từ hư vô phía xa bỗng truyền đến tiếng nổ khủng khiếp, thân ảnh Lôi Sơn lóe lên, lập tức xuất hiện ngay phía trên con thuyền!
Gã nhấc tay phải lên, hướng về Thiên Chu phía dưới, mãnh liệt nhấn một cái!
Cú nhấn này mang theo một lực lượng cực lớn ầm ầm bộc phát, tạo thành bão táp đánh thẳng đến con thuyền.
– Cút!
Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần co rút lại, lộ ra sát khí thiết huyết, hét lớn một tiếng rồi nhảy lên, nắm chặt tay phải trực tiếp đấm mạnh một quyền tới cơn bão kia!
Trong chớp mắt, tiếng nổ vang kinh thiên động địa liền khuếch tán bát phương, cơn bão lập tức tan vỡ tứ tán.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần không chút dừng lại tiếp tục lao thẳng đến chỗ Lôi Sơn!
Hắc mang trong mắt Lôi Sơn cũng lóe lên, thân thể gã giống như một tia sét từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng về hướng Bạch Tiểu Thuần!
Trong nháy mắt hai người liền đụng vào nhau tạo thành vụ nổ, khuếch tán ra làm cho bầu trời xuất hiện những gợn sóng như vẩy cá.
Bach Tiểu Thuần biến sắc mặt, ở dưới lực lượng kinh người của Lôi Sơn, thân thể hắn lập tức rơi xuống bên trên Thiên Chu.
Cả con thuyền chấn động, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần có chút hỗn loạn.
Khi hắn ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Lôi Sơn chỉ lùi lại có vài bước, hai con ngươi của hắn liền co rụt lại.
Thân thể hắn lóe lên, lại lao ra đánh thẳng tới Lôi Sơn, hai người ở giữa không trung không ngừng giao thủ.
Cứ như vậy một lúc, con thuyền cũng dần rời xa chỗ của họ.
Hồng Trần Nữ biến sắc, nàng miễn cưỡng đứng dậy, điều khiển cho thuyền tạm dừng.
Làm xong thì nàng cũng suy yếu mà thở dốc.
Rồi nàng nhanh chóng nhìn lại cuộc chiến giữa hai người kia trên không mà đáy lòng không ngừng lo lắng.
Những tiếng rầm rầm không ngừng vang lên trên bâu trời.
Lôi Sơn không sử dụng được bất kì thuật pháp gì mà chỉ dựa vào thân thể.
Mà thân thể của gã mạnh mẽ vô cùng, cũng là kình địch hiếm có trong đời của Bạch Tiểu Thuần.
– Thân thể Thiên Nhân sao!
Bạch Tiểu Thuần cặp mắt lóe ra sát khí, không ngừng lui lại.
Mỗi lần hắn đánh một quyền lên người Lôi Sơn gần như không gây ra sát thương gì cho gã, mà mỗi một quyền của đối phương đều làm cho toàn thân hắn chấn động không thôi.
– Lôi Sơn này có một thân quái lực thật mạnh mẽ…
– Trận này không thể kéo dài, phải tốc chiến tốc thắng, dù không giết được cũng phải làm hắn trọng thương, khó mà đuổi theo được.
Bạch Tiểu Thuần chỉ sợ nếu cứ kéo dài thời gian, một khi Công Tôn Uyển Nhi thoát vây thì toàn bộ lợi thế của hắn sẽ không còn một chút.
Đến khi đó chỉ e là cửu tử nhất sinh…
Bạch Tiểu Thuần hai mắt đỏ ngầu, lúc này hắn cũng không quan tâm chuyện thân phạn có bị bại lộ hay không.
Chỉ cần giữ được một mạng thôi, cùng lắm cũng chỉ là bại lộ thân phận mà thôi!
Hơn nữa Công Tôn Uyển Nhi còn cải trang bộ dáng của hắn nên bây giờ dù rằng lộ ra chút sơ hở cũng không có ai nghi ngờ hắn trong một đoạn thời gian nữa.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời rống lớn, hai tay bấm niệm pháp quyết.
Ấn quyết này khác với cái mà ngày thường hắn vẫn dùng.
Thiên Đạo Nguyên Anh trong người lưu chuyển một tia sáng kì dị, trong cơ thể hắn những gợn sóng linh lực hội tụ lại hình thành biển rộng chạy khắp toàn thân, rồi từ đó ầm ầm khuếch tán ra bên ngoài.
Ngay khi linh lực này tràn ra ngoài liền hóa thành băng hàn, gây ra âm thanh răng rắc.
Lấy Bạch Tiểu Thuần làm trung tâm, phạm vi quanh đó lập tức đóng băng.
Băng hàn lực thực sự là kinh thiên động địa, nó có thể đóng băng cả hư vô, làm cho xung quanh Bạch Tiểu Thuần lập tức biến thành một Hàn Trì.
Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết!
Thần thông này lúc trước hắn không dám dùng, dù cho có mặt nạ che đậy khí tức cũng không.
Thế nhưng lúc này thì hắn cũng bất chấp tất cả, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng.
Hàn khí khuếch tán ra, Lôi Sơn vốn đang bay nhanh tới chỗ Bạch Tiểu Thuần cũng bị Hàn khí này làm chậm lại, ngay lúc đó hắn nâng tay phải lên chỉ tay về phía Lôi Sơn.
– Phong!
Bạch Tiểu Thuần rống to một tiếng, lập tức tất cả Hàn khí ở quanh đó bùng nổ, từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn cuốn về phía Lôi Sơn, chỉ trong chớp mắt liền bao phủ cả người gã.
Thân thể Lôi Sơn nhanh chóng hiện ra sương lạnh rồi ngay sau đó biến thành một tầng băng!
Tiếng răng rắc càng lúc càng lớn, cũng chỉ trong vài cái hô hấp, xung quanh Lôi Sơn đã xuất hiện một tầng băng thật dày, dù cho gã có giãy dụa thế nào cũng không thể đánh nát tầng băng này.
Bởi vì tốc độ phá băng cũng không theo kịp theo kịp tốc độ băng hàn ngưng tụ.
Chỉ trong một thời gian ngắn, Lôi Sơn đã trở thành một khối băng lớn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










