Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 237 : Thủ Lăng Lão Gia Gia (c1181-c1185)
❮ sautiếp ❯Chương 1181: Thủ Lăng Lão Gia Gia
Chu Nhất Tinh cũng hít khí lạnh, chỉ có Vũ Đạo nhìn quen mắt, sắc mặt hắn như thường, lúc này cười nói:
– Chúng ta đã khảo sát cuối đường sông nằm cách đây vài chục dặm, nơi đó kết nối với núi lớn, Minh Hà chỉ xuất hiện trong phạm vi mười dặm, sau khi tới núi lớn liền biến mất.
– Mỗi ngày đều diễn ra như vậy…
Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, hắn đứng lên nhìn ra xa, Man Hoang Minh Hà, sau khi hắn đi vào Man Hoang đã nghe nói rất nhiề nhưng hôm nay mới gặp lần đầu tiên.
– Trong truyền thuyết, cuối Minh Hà chính là Minh Hoàng cung, bên trong chính là… Minh Hoàng!
Chu Nhất Tinh hít thở dồn dập, hắn thì thào tự nói, Bạch Tiểu Thuần cũng nghe qua truyền thuyết này, ánh mắt của hắn nhìn Minh Hà như ẩn như hiện trong sương mù.
Lúc nhìn thấy Minh Hà, đột nhiên thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động rất mạnh, hắn mở to mắt và không dám tin, hắn chỉ vào Minh Hà và hô to.
– Nơi đó… Có người!!
Hắn nói lời này làm Chu Nhất Tinh cùng Vũ Đạo sửng sốt, bọn họ nhìn sang, hai bên bờ sông đều là sương mù, cũng không có người nào.
– Không có ah…
Chu Nhất Tinh chần chờ nhìn phía Bạch Tiểu Thuần.
– Các ngươi không có nhìn thấy? Là ở chỗ đó, là lão đầu… Hắn mặc áo đen… Ngồi chỗ kia…
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, hắn nhìn lần nữa, hắn nhìn rất rõ ràng, bên cạnh bờ Minh Hà có lão giả tóc trắng xoá mặc áo đen đưa lưng về phía bọn họ, hắn đang thả câu..
Chu Nhất Tinh rung động, hắn tin tưởng Bạch Tiểu Thuần không cần thiết phải nói dối hù dọa bọn họ, cho dù hắn nhìn bờ Minh Hà thế nào cũng không phát hiện người nào, nơi Bạch Tiểu Thuần đang chỉ là trống trải.
Sắc mặt Vũ Đạo biến hóa, hắn do dự một lúc mới nói:
– Bạch đại sư, chỗ đó… Thực không có cái gì.
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, hắn khó hiểu nhìn Chu Nhất Tinh, phát hiện Chu Nhất Tinh cười khổ sau đó gật đầu, nội tâm của hắn chấn động, hắn nhìn thấy lão giả áo đen đang ngồi nơi đó, hắn cũng không biết vì cái gì ẩn ẩn cảm thấy bóng lưng lão giả quen thuộc, nhất thời không nhớ ra.
– Chỉ có ta mới nhìn thấy?
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, hắn cảm thấy da đầu của mình đang ngứa ngáy, đúng lúc này lời nói khẩn trương của Bạch Hạo vang lên trong tâm thần Bạch Tiểu Thuần.
– Sư tôn, ta… Ta cũng nhìn thấy… Lão nhân gia đang thả câu…
Sau nửa ngày, Vũ Đạo mang theo khó hiểu rời đi, thậm chí hắn do dự nửa ngày, sau khi mang theo một ít thủ hạ đi tới bên cạnh bờ Minh Hà tìm một vòng cũng không phát hiện cái gì.
Bạch Tiểu Thuần lại thấy rõ ràng, hắn nhìn thấy lão giả an vị bên cạnh Vũ Đạo, Vũ Đạo như bị mù, hắn không phát hiện lão giả.
Việc này càng làm Bạch Tiểu Thuần sợ hãi, hắn nhìn thấy lão giả thả câu cả đêm bên bờ minh hà, vào lúc sáng sớm lại không thấy bóng dáng.
Vào lúc ban ngày, Bạch Tiểu Thuần vẫn nghi thần nghi quỷ, hắn không ngừng lấy những lá bùa năm xưa dán lên người, nội tâm vẫn cảm thấy bất an.
– Sư tôn, bằng không tối nay chúng ta tới xem đi? Ta cảm thấy được hắn đang kêu gọi ta…
Bạch Hạo thấy sư tôn khẩn trương liền lên tiếng.
– Ngươi còn dám xem? Hạo nhi ah, ngươi không biết, đó là quỷ đấy, cũng không phải là hồn… Hồn không đáng sợ, vi sư luyện hồn quá nhiều, đó là quỷ!! Ngươi không nên bị mê hoawchj.
Bạch Tiểu Thuần lập tức khuyên bảo.
– Không được, nếu lão quỷ kia lại xuất hiện, chúng ta phải rời khỏi nơi này, quá nguy hiểm.
– Hạo nhi, năm đó vi sư còn ở vẫn kiếm thâm uyên đã nhìn thấy nữ quỷ… Hiện tại nhớ lại vẫn còn sợ hãi.
Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy mình sợ quỷ chính là vì gặp tiểu nữ hài trong vẫn kiếm thâm uyên.
Nhất là nghĩ tới tiểu nữ hài đang bám vào người Công Tôn Uyển Nhi, lại nhớ tới việc xảy ra trong mê cung, Bạch Tiểu Thuần vô cùng rung động.
– Ta cũng là quỷ mà.
Bạch Hạo do dự, thấp giọng nói:
– Ngươi không giống, hắn là lão quỷ! Loại lão quỷ lâu năm vô cùng hung tàn.
Bạch Tiểu Thuần nói xong lại dán lá bùa lên người.
Bạch Hạo nháy mắt mấy cái, hắn không khuyên nữa, Bạch Tiểu Thuần cứ giày vò như thế tới lúc hoàng hôn ngày thứ hai, vẫn là tiếng sấm quanh quẩn, hô vô vặn vẹo và Minh Hà lao nhanh… Bên cạnh bờ Minh Hà, Bạch Tiểu Thuần lại nhìn thấy lão giả áo đen xuất hiện.
– Hắn lại xuất hiện!!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, hắn lập tức xoay người gọi Chu Nhất Tinh, hắn quyết định không thể lưu lại nơi này, nơi này quá tà môn, không ngờ còn có quỷ.
– Ta hiện tại là Luyện Hồn Sư Địa phẩm, không ngờ còn có quỷ xuất hiện trước mặt ta, nó nhất định rất cường đại…
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, hắn đang hô hào Chu Nhất Tinh, bảo hắn mang theo Tống Khuyết sửa sang lại một phen, muốn rời khỏi nơi này trong đêm, bỗng nhiên hắn phát hiện bên cạnh thiếu một người.
– Hạo nhi đâu?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn quay đầu nhìn sang, trong mắt hắn nhìn thấy Bạch Hạo giống như mất đi ý thức bay tới bên cạnh Minh Hà.
Hiện tại đã bay hơn phân nửa, hắn còn cách lão giả áo đen mấy trăm trượng.
– Lão quỷ, ngươi khinh người quá đáng!!
Bạch Tiểu Thuần tức giận, hắn cảm thấy lão quỷ đang mê hoặc đệ tử của mình, mặc dù hắn sợ hãi nhưng tức giận càng lớn, thân thể run rẩy, Bạch Tiểu Thuần lập tức lao thẳng về phía Minh Hà.
Trên đường hắn lấy càng nhiều phù văn dán lên ngườinội tâm sợ hãi và gào to.
– Lão quỷ, thả đệ tử của ta ra!
Hắn bộc phát tốc độ cực nhanh, nơi đây quỷ dị nhưng không thể ngăn cản bước chân của hắn, hắn hóa thành hào quang bay tới bờ sông, lúc Bạch Hạo tới gần lão giả bên cạnh bờ Minh Hà chừng trăm trượng, Bạch Tiểu Thuần đã đuổi theo bắt lấy Bạch Hạo.
Thân thể Bạch Hạo chấn động, hắn tỉnh táo lại và biến sắc, Bạch Tiểu Thuần phát hiện Bạch Hạo thanh tỉnh liền an lòng, ngay sau đó hắn sợ hãi, nhất là nhìn thấy lão giả kia phát hiện mình và quay đầu nhìn sang, nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, chẳng biết tại sao hắn sinh ra cảm giác nguy cơ rất mạnh, hắn hét lớn và mang theo Bạch Hạo lui về phía sau.
Vào lúc này lão giả áo đen hoàn toàn quay đầu nhìn sang, đó là gương mặt vô cùng tang thương, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy hắn liền hét lớn sau đó im lặng, hơn nữa hắn cũng dừng bước đứng tại chỗ, hắn mở to mắt và không dám tin tưởng.
– Thủ lăng lão gia gia…
Bạch Tiểu Thuần kêu to.
Bạch Tiểu Thuần đã gặp lão giả từ lâu, lúc ở Linh Khê Tông, trong một trận chiến tại sơn mạch Lạc Trần, hắn đại chiến với thiên kiêu Trần gia và trọng thương đã gặp người thần bí áo đen!
Cũng chính đối phương cứu mạng mình, hơn nữa còn truyền cho hắn bộ phận Bất Tử Quyển!
Bạch Tiểu Thuần không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy, chính mình lại gặp được ân nhân năm đó tại bờ Minh Hà.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1182: Có Vấn Đề Tìm Lão Gia Gia (Thượng)
Sau đó Bạch Tiểu Thuần không sợ hãi, ánh mắt kinh hỉ nhìn người thủ lăng, đối phương chỉ nhìn Bạch Tiểu Thuần sau đó tiếp tục thả câu.
– Sư tôn, ngươi… Ngươi biết hắn?
Ánh mắt Bạch Hạo đầy hoảng sợ, vừa rồi hắn chỉ nhìn lão giả vài cái đã suýt thất hồn lạc phách, nếu không phải sư tôn đã tới, sợ rằng mình không phải gặp đối phương, mà là tiến vào Minh Hà.
Hậu quả khi đi vào Minh Hà, Bạch Hạo biết chẳng phải chuyện tốt gì.
– Biết, đây chính là ân nhân cứu mạng sư tôn năm xưa.
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời, hắn biết người thủ lăng lợi hại, vào lúc mình sắp tử vong nhưng đã khôi phục ngay lập tức.
Nhất là tu vi của hắn hiện tại không tầm thường, vào lúc này hắn không nhìn ra sâu cạn của người thủ lăng, Bạch Tiểu Thuần càng rung động.
Phải biết rằng hắn đã gặp Bán Thần, hơn nữa cũng không phải một Bán Thần, người thủ lăng cho hắn cảm giác còn mạnh hơn Bán Thần.
– Còn mạnh hơn Bán Thần… Trời ạ, thủ lăng gia gia có tu vi gì?
Bạch Tiểu Thuần kinh hỉ, hắn đi lên vài bước tới bên cạnh lão giả thủ lăng.
– Thủ lăng lão gia gia, ta là Bạch Tiểu Thuần nha, ta đang mang mặt nạ, lão nhân gia còn nhớ sơn mạch Lạc Trần năm đó hay không…
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng.
Người thủ lăng làm như không nghe thấy, hắn không nhìn Bạch Tiểu Thuần, vẫn tiếp tục thả câu.
– Thủ… Thủ lăng lão gia gia, ngươi giúp đỡ ta, mang ta về Thông Thiên Hà được không?
Bạch Tiểu Thuần cũng có chút khẩn trương, hắn biết đây là cơ hội của mình, một khi bắt lấy, nói không chừng hắn có thể về nhà.
Người thủ lăng vẫn làm ngơ không quan tâm tới, mặc cho Bạch Tiểu Thuần nói thế nào cũng không quan tâm, cho đến khi Bạch Tiểu Thuần nói tới sáng sớm, lão giả kia vẫn làm như không phát hiện Bạch Tiểu Thuần, hắn biến mất theo Minh Hà.
– Sư tôn, làm sao bây giờ?
Bạch Hạo do dự lên tiếng, hắn ở bên cạnh cả đêm, cảm giác sư tôn nói hơn cả vạn câu.
Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi, trong mắt mang theo kiên định khoát tay.
– Đồ nhi, vi sư dạy ngươi một bài học, có câu nói, gọi là chân thành sẽ đến, kiên định!
Vì vậy qua nửa tháng sau, Bạch Hạo xem như nhìn thấy sư tôn chấp nhất, Bạch Tiểu Thuần liên tục nói từ hoàng hôn tới rạng sáng, hắn vẫn thủ ở nơi đó, người thủ lăng vẫn không quan tâm.
Cảnh này bị Chu Nhất Tinh và Vũ Đạo nhìn thấy, hai người bọn họ kinh hãi không thôi, bởi vì bọn họ cho rằng Bạch Tiểu Thuần đang điên rồ, nơi đó là bờ sông trông trải, hắn không ngừng lẩm bẩm tại đó, mặc dù không nghe thấy Bạch Tiểu Thuần nói gì nhưng bọn họ lại cảm thấy quỷ dị.
Nhất là có một lần trên Minh Hà xuất hiện minh thải hồng, Vũ Đạo và người của hắn đi thu minh thải hồng, ở khoảng cách gần nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đang nói với hư vô, hắn cảm thấy da đầu ngứa ngáy, hắn lập tức rời đi thật nhanh.
Bạch Tiểu Thuần không quan tâm ánh mắt của mọi người, trong mắt của hắn, hắn biết người thủ lăng còn lợi hại hơn Đại Thiên Sư..
Hắn nịnh nọt suốt nửa tháng, phát hiện người thủ thăng không quan tâm tới mình, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình như ngọn lửa hừng hực bị giội nước lạnh.
Qua nửa tháng hắn cũng nhìn ra chỉ có mình và Bạch Hạo nhìn thấy người thủ lăng, người khác không phát hiện chút nào, đối phương vẫn ngồi đó thả câu, về phần lưỡi câu không phải câu cá, mà là câu oan hồn trong Minh Hà.
Những oan hồn này đều mắc câu, mỗi ngày chỉ câu một oan hồn mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhìn người thủ lăng và nhìn Minh Hà, hắn sầu mi khổ kiểm, Bạch Hạo ở bên cạnh nhìn thấy sư tôn cố gắng nửa tháng nhưng không có kết quả liền an ủi.
– Sư tôn, tiền bối tuyệt đối không tầm thường, ngươi không cần nhụt chí…
– Ta biết rõ lão nhân không đơn giản, yên tâm, vi sư có kinh nghiệm đối phó lão nhân.
Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, hắn không tin tà, hắn cảm thấy mình tìm nhầm phương pháp, vì vậy ngày hôm sau hắn tìm cần câu ngồi thả câu bên cạnh người thủ lăng.
– Chỉ có chung chí hướng mới có thể câu thông.
Bạch Tiểu Thuần có chấp niệm thật sâu, cứ như vậy Bạch Hạo ngơ ngác chú ý Bạch Tiểu Thuần và người thủ lăng thả câu suốt một tháng.
Trong một tháng qua, mặc kệ Bạch Tiểu Thuần dùng biện pháp gì, người thủ lăng không quan tâm tới, đến cuối cùng Bạch Tiểu Thuần cũng thở dài buông tha.
– Hạo nhi, vi sư dùng hành động lại dại cho ngươi bài học, phải nhớ kỹ, đối với người chính xác là cần chân thành, thực sự có thể kiên định, nếu như không thể đả động người ta chỉ lãng phí thời gian mà thôi.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đầy bi phẫn, Bạch Hạo nháy mắt vài cái, không dám nói thêm việc gì, chỉ có thể gật đầu như gà mổ thóc.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần ngoài miệng nói buông tha nhưng vẫn không cam lòng, hắn cũng cảm thấy đáng tiếc vì lãng phí thời gian như vậy, vì thế đứt khoát ngồi bên bờ Minh Hà cách người thủ lăng không xa bàn bạc cách luyện chế hỏa diễm mười chín màu.
– Không có biện pháp, cầu người không bằng cầu mình, nếu lão gia hỏa này gian ngoan mất linh, ta chỉ có thể dựa vào thủ đoạn luyện hỏa đột phá tu vi bản thân, nếu như có thể bước vào Thiên Nhân… Tự ta cũng có thể vượt qua Man Hoang quay về nhà..
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm thán, mặc dù hỏa diễm mười chín màu cũng trong phạm trù Địa phẩm nhưng Bạch Hạo vẫn chưa nghiên cứu ra phương pháp luyện chế.
Vì vậy trong cuộc sống kế tiếp, bên cạnh Minh Hà, Bạch Tiểu Thuần xem người thủ lăng không tồn tại, hắn và Bạch Hạo cùng thảo luận việc luyện hỏa, nghiên cứu cách luyện chế hỏa diễm mười chín màu.
Bạch Hạo có lý luận, Bạch Tiểu Thuần có thực tế, hai người không ngừng nỗ lực, hỏa diễm mười chín màu này kế thừa cách luyện chế của Bạch Tiểu Thuần lúc trước, cho nên tiến triển không nhanh nhưng cũng không chậm.
Lại có vài vấn đề mấu chốt ngăn cản hai người, bọn họ bị làm khó không thể phá giải.
– Không được rồi, trong cách luyện chế hỏa diễm màu tám màu, ta chỉ thành công áp súc ba trượng mới có màu thứ mười tám xuất hiện rõ ràng, nếu cứ làm vậy luyện chế hỏa diễm mười chín màu là không được, nếu không cải biến, chỉ sợ trong phạm vi một trượng mới có thể thấy rõ sắc thái biến hóa.
– Nếu như vậy là không có khả năng thành công.
Bạch Tiểu Thuần buồn rầu, Bạch Hạo cũng trầm tư.
– Trừ khi có biện pháp nào đó làm màu sắc biến hóa chậm lại… Chỉ sợ cần có ngoại lực mới được.
Bạch Hạo không ngừng thôi diễn, hắn nghĩ thật lâu nhưng không thành công, Bạch Tiểu Thuần cũng vắt hết óc, trong khoảng thời gian ngắn nhưng không tìm ra biện pháp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1183: Có Vấn Đề Tìm Lão Gia Gia (Hạ)
Thời gian bảy ngày trôi qua, vấn đề này vẫn ngăn cản hai sư đồ, trong đêm hôm nay, Bạch Tiểu Thuần không thể không buông tha, suy nghĩ nên dựa vào theo thời từ từ suy nghĩ cách luyện chế hỏa diễm mười chín màu, bỗng nhiên người thủ lăng không lên tiếng suốt mấy tháng lại lên tiếng.
– Các ngươi cần vì lo lắng vấn đề hỏa diễm biến hóa chậm chạp, vì sao không cân nhắc phân phân tán hỏa diễm nhiều màu sắc thành nhiều đạo, kể từ đó tỷ lệ biến hóa càng lớn hơn.
Người thủ lăng lên tiếng.
Những lời này giống như sấm sét giữa trời quang, trực tiếp đánh vào tâm thần Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo, hai sư đồ sững sờ sau đó ánh mắt sáng lên.
Đúng là như thế, vào lúc luyện chế hỏa diễm mười tám màu chỉ có một màu là mười tám màu, màu sắc như vậy xuất hiện mười đạo, thậm chí là trăm đạo, cho dù biến ảo nhiều hơn nữa, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói cũng có đầy đủ nắm chắc, cho dù đụng đại vận cũng có thể thành công.
– Đúng vậy, đúng là như vậy, sư tôn, chúng ta có thể phục bút ở hỏa diễm mười lăm màu, vào lúc ở hỏa diễm mười sáu màu chúng ta lại luyện ra nhiều màu hơn, kể từ đó có thể biến hóa nhiều, tới lúc mười chín màu lại phân ra…
Bạch Hạo kinh hỉ, ánh mắt thôi diễn thật nhanh, tiếng hít thở dồn dập, bởi vì xác xuất thành công rất lớn.
Bạch Tiểu Thuần cũng kích động, việc này nhìn như đơn giản đó là vì chọc thủng, mỗi người đều hiểu, nếu không nghĩ ra, nếu không ai điểm tỉnh, sợ rằng bọn họ muốn hiểu ra việc này cần hao phí thời gian rất lâu.
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn đứng lên cúi đầu với người thủ lăng, ngay cả Bạch Hạo cũng cúi đầu, sau khi người thủ lăng nói xong cũng im lặng.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần không lôi kéo người thủ lăng, hắn và Bạch Hạo không ngừng thôi diễn, mấy ngày sau, rốt cuộc vấn đề của bọn họ được giải quyết, mặc dù việc này đối với luyện chế mười chín sắc hỏa, trợ giúp không phải toàn bộ, chỉ là bộ phận nhưng đã giúp Bạch Tiểu Thuần gia tăng xác xuất luyện chế hỏa diễm mười tám màu.
Thậm chí có thể nói, một khi dùng phương pháp kia đi luyện chế hỏa diễm màu tám màu, tỷ lệ thành công gia tăng thật lớn. chỉ có hạn chế duy nhất là, luyện chế hỏa diễm màu tám màu cần thật nhiều hỏa diễm mười bảy màu, không thể dùng hỏa diễm do người khác luyện chế, cần chính hắn luyện ra mới được.
Thậm chí yêu cầu chuẩn xác bắt đầu từ hỏa diễm mười lăm màu, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói việc này không phải vấn đề lớn gì, mặc dù lúc trước châẩn bị không đủ nhưng xác xuất luyện thành hỏa diễm mười tám màu rất lớn, bản thân hắn được lợi vô cùng.
Dù sao mỗi lần luyện chế hỏa diễm mười tám màu thất bại sẽ hao phí cái giá lớn.
Vấn đề làm phức tạp hai sư đồ bị một câu của người thủ lăng điểm tỉnh đã giải quyết dễ dàng, Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo nhìn nhau, sau đó lại bàn bạc mấy vấn đề mấu chốt của hỏa diễm mười chín màu.
– Trong lúc dung hợp mười đoàn hỏa diễm màu tám màu sẽ có chấn động bất ổn, từ đó ảnh hưởng tới vấn đề chỉnh thể…
– Sau khi áp súc co lại cũng có vấn đề rất lớn, cần hạn chế như thế nào, với tu vi của ta hiện tại chỉ miễn cưỡng làm được.
– Cũng không biết hỏa diễm mười chín màu có lôi kiếp hay không?
Hai sư đồ không ngừng nói ra vấn đề này, mỗi lần nói xong lại vụng trộm nhìn người thủ lăng, người thủ lăng không nói gì, bọn họ không ngừng lặp đi lặp lại như vậy.
Vào lúc người thủ lăng rơi vào đường cùng lại đề điểm vài câu, mỗi lần hắn lên tiếng đều làm Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo cuồng hỉ, có vấn đề được người thủ lăng chỉ điểm giải quyết dễ dàng.
Thậm chí dựa theo người thủ lăng cung cấp bạch suy nghĩ, Bạch Tiểu Thuần cảm giác tạo nghệ luyện hỏa của mình tăng cao không ít, Bạch Hạo cũng gia tăng lý luận, hắn xúc động còn lớn hơn Bạch Tiểu Thuần nhiều, mỗi lần người thủ lăng lên tiếng thì hắn từ một suy ra ba, từ đó sáng tạo cách điều chế hỏa diễm mười chín màu tăng nhanh như diều gặp gió, cách điều chế cũng hoàn thiện.
Thậm chí hắn từ cảnh giới tự thân sáng tạo ra cách điều chế dựa theo tu vi và thần thức của Bạch Tiểu Thuần, đây là chuyên môn sáng tạo vì Bạch Tiểu Thuần.
Có thể nói cả Man Hoang cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần dựa vào cách này mới luyện thành, những người khác có được cách điều chế cũng không luyện ra.
Thời gian trôi qua, mấy tháng qua đi, Bạch Tiểu Thuần đã đắm chìm trong luyện hỏa, hắn và Bạch Hạo mất ăn mất ngủ không biết bao lâu, tạo nghệ luyện hỏa càng ngày càng cao.
Lúc tạo nghệ luyện hỏa của sư đồ tăng mạnh, trong mấy tháng ngắn ngủi đã có thu hoạch to lớn khó có thể hình dung, mặc dù người thủ lăng mặt không biểu tình nhưng cũng quan sát hai người, ánh mắt của hắn vui vẻ, những ngày qua hắn không quan tâm Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo, trên thực tế tâm thần của hắn không phải thả câu, mà là quan sát Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo.
Nhìn thấy sư đồ bọn họ thương lượng luyện hỏa, trong lúc vô hình Bạch Hạo tôn sùng sư tôn của hắn như tâần minh, từ ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện hắn yêu thích đồ đệ này, người thủ lăng nhìn thấy càng vui vẻ.
Thời gian trôi ua, lại qua mấy tháng, khi Bạch Tiểu Thuần đi vào Minh Hà cấm địa đến nay đã hơn nửa năm, thời gian trôi qua rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần và đệ tử đột nhiên tăng mạnh, dường như hăn quên thời gian trôi qua.
Mỗi lúc ban ngày Bạch Tiểu Thuần thảo luận với Bạch Hạo về cách luyện chế hỏa diễm mười chín màu, vào đêm hai sư đồ hứng thú bừng bừng đi tới bên cạnh bờ Minh Hà và ngồi bên cạnh người thủ lăng, ngươi một lời ta một câu, từ đó đưa ra vấn đề khó gặp phải lúc ban ngày.
Nếu người thủ lăng trả lời cũng thôi, một khi đáp khó hiểu thì hai người sẽ thảo luận chuyện này suốt, không ngừng thảo luận nó nhiều lần, thường thường cuối cùng người thủ lăng bất đắc dĩ phải nói vài câu.
Từ đó tạo nghệ luyện hỏa của Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo càng ngày càng tinh tiến, hắn càng nắm chắc luyện chế hỏa diễm mười chín màu, nhất là Bạch Hạo, hắn đã sáng tạo cách điều chế hỏa diễm mười chín màu hoàn thiện.
Còn lần này Bạch Tiểu Thuần toàn tâm dựa vào cách điều chế này, cho nên có thể nói… Trong thời gian ngắn Bạch Tiểu Thuần có thể luyện ra hỏa diễm mười chín màu.
Trước đây Bạch Tiểu Thuần chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể luyện chế hỏa diễm mười tám màu, sau một thời gian ngắn lại có thể luyện ra hỏa diễm mười chín màu, trên thực tế cho dù Bạch Hạo có lòng tin ít nhất trong mấy năm là có thể làm được như vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1184: Đột Nhiên Tăng Mạnh
Dù sao hỏa diễm mười chín màu còn hiếm hơn hỏa diễm màu tám màu nhiều lắm, hơn nữa còn đáng sợ hơn rất nhiều, nếu như hỏa diễm màu tám màu có thể tìm thấy trong một ít đấu giá hội cỡ lớn của Man Hoang, nếu là hỏa diễm mười chín màu… Chỉ sợ trăm năm mới có một lần!
Cho dù có xuất hiện cũng là các Luyện Hồn Sư Địa phẩm của ngày xưa luyện ra, bị một ít người trân tàng và bảo tồn nhiều năm.
Dù sao Man Hoang thế hệ này chỉ có ba người trở thành Địa phẩm, trong ba người này có hai người dừng bước ở hỏa diễm mười tám màu, chỉ có một người… Nhiều năm trước đột phá luyện thành hỏa diễm mười chín màu!
Kể từ đó có thể tưởng tượng hỏa diễm mười chín màu quý hiếm và trân quý.
Cũng có thể tưởng tượng một khi Bạch Tiểu Thuần luyện ra hỏa diễm mười chín màu truyền khắp Man Hoang, nhất định sẽ tạo thành oanh động khủng khiếp, thậm chí còn vượt qua cả việc hắn trở thành Luyện Hồn Sư Địa phẩm, thậm chí việc này nếu nghĩ sâu xa sẽ sợ hãi.
Dù sao trước Bạch Tiểu Thuần, trong Luyện Hồn Sư Địa phẩm chưa từng có người nào như Bạch Tiểu Thuần có thể đột phá trong thời gian ngắn!
Những chuyện này không cần Bạch Tiểu Thuần cân nhắc, hắn cũng không đắc ý, toàn bộ tâm thần của hắn đều đặt vào luyện chế hỏa diễm mười chín màu, không nói mất ăn mất ngủ nhưng không kém bao nhiêu.
Đám người Chu Nhất Tinh cùng Vũ Đạo đã quen việc Bạch Tiểu Thuần ngồi bên cạnh Minh Hà lẩm bẩm, có đôi khi bọn họ vụng trộm nghe qua, nghe cách luyện chế hỏa diễm mười chín màu chẳng khác gì nghe thiên thư, cho dù Chu Nhất Tinh là Luyện Hồn Sư cũng không hiểu.
Về phần Bạch Hạo là có mặt nạ che lấp, Vũ Đạo không nghĩ nhiều, cứ như thế hơn nửa năm qua, Bạch Tiểu Thuần luôn dùng thời gian cảm ngộ luyện hỏa, trong thành Khôi Hoàng cũng dần ít người bàn bạc chuyện xưa của hắn.
Chỉ cần nói tới Luyện Hồn Sư, nói tới đám Thiên Hầu Thiên Công hay ngẫu nhiên có ai nói ra cái tên Bạch Hạo cũng dần xây dựng ảnh hưởng sâu xa của hắn Bạch Tiểu Thuần lên thành Khôi Hoàng.
Đồng thời có thời gian nửa năm giảm xốc, trong thành Khôi Hoàng có ít người sinh ra tâm tư, bọn họ hận Bạch Tiểu Thuần khắc cốt minh tâm, không phải thời gian trôi qua là có thể hóa giải.
Nhất là chúng ân lệnh được Đại Thiên Sư kiên trì, trong nửa năm qua cả Man Hoang vẫn chấp hành lệnh này, mặc dù vẫn chậm chạp nhưng tiến trình rất ổn, cứ theo xu thế này, trừ phi phát sinh đại sự rung chuyển Man Hoang, nếu không sợ rằng qua vài năm sẽ triệt để thay đổi cách cục của Man Hoang.
Loại cải biến này đối với Khôi Hoàng triều là chuyện tốt hay là chuyện xấu còn chưa rõ ràng, từ biểu hiện đại gia tộc bị tách rời ra, lực ngưng tụ chưa đủ nhưng đại đa số thứ tử và bình dân đều tự cường, anh dũng tranh giành… Thực lực chỉnh thể cua Man Hoang cũng tăng lên không nghi ngờ.
Dưới đủ loại nguyên nhân cũng làm một ít người, một ít dòng chính bí quá hóa liều gây bất lợi cho Bạch Tiểu Thuần, bọn họ âm thầm phái tử sỉ lẻn vào Minh Hà cấm địa đều mất tích.
Bọn họ mất tích không quan hệ gì với đám người Vũ Đạo, thậm chí còn không biết có người tới, càng không cần nói tới Chu Nhất Tinh, ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng không biết, bất cứ kẻ nào mang ác ý tới Minh Hà cấm địa đều mất tích không dấu vết.
Chuyện này làm đám quyền quý trong lòng có quỷ vô cùng kinh hãi, không dám có hành động gì khác.
Bạch Tiểu Thuần luyện hỏa không bị ai quấy rầy, cứ như vậy lại qua vài tháng, đêm khuya ngày hôm nay, bên cạnh bờ Minh Hà, Bạch Hạo vô cùng kích động và hưng phấn.
Bạch Tiểu Thuần cũng như thế, hắn hưng phấn thân thể run rẩy.
– Thành công!! Sư tôn, chúng ta thành công!!
– Chúng ta sáng tạo ra cách điều chế hỏa diễm mười chín màu.
– Đây là cách điều chế chỉ thuộc về sư tôn, cho dù người ngoài có cách điều chếcũng khó có khả năng luyện ra hỏa diễm mười chín màu, trong thiên địa có thể dựa vào cách điều chế luyện thành hỏa diễm mười chín màu cũng chỉ có sư tôn mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn cảm thấy thời gian gần một năm qua với hắn mà nói là một quá trình lột xác, có người thủ lăng chỉ điểm nên tiến bộ rất lớn.
– Đa tạ thủ lăng lão gia gia!
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn cúi đầu cảm tạ người thủ lăng, Bạch Hạo kích động cùng bái tạ người thủ lăng cùng sư tôn.
Người thủ lăng bình tĩnh không quan tâm tới.
Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo đã sớm quen với tính cách của người thủ lăng, hai sư đồ thảo luận một phen, xác định cách luyện chế chi tiết nhỏ của hỏa diễm mười chín màu, Bạch Tiểu Thuần khôi phục tâm thần, lại trực tiếp ngồi bên cạnh Minh Hà luyện chế hỏa diễm mười chín màu trên ý nghĩa chân chính.
Hỏa diễm mười chín màu không có hồn hỏa kiếp!
Vào nửa năm trước người thủ lăng đã nói với Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần tin tưởng không nghi ngờ, huống hồ hắn suy nghĩ, cho dù thật sự có hồn hỏa kiếp, chỉ sợ người thủ lăng cũng dẹp thay hắn.
Bạch Tiểu Thuần tự tin luyện chế hỏa diễm mười chín màu, ánh mắt sáng ngời, hai tay bấm niệm pháp quyết sau đó rất nhiều hỏa diễm mười lăm màu xuất hiện.
Trong gần một năm qua, hắn luyện chế rất nhiều hỏa diễm mười lăm màu, thông qua nghiên cứu thảo luận với Bạch Hạo, mỗi lần luyện chế một ít, về phần tài liệu… Lúc trước Bạch Tiểu Thuần trở thành Địa phẩm thiên hạ đều biết, mặc dù mất đi thân phận giám sát sứ cũng không cách nào tiếp tục xét nhà nhưng lại có vô số Luyện Hồn Sư tới bái phỏng.
Lúc những Luyện Hồn Sư bái phỏng đều chuẩn bị đại lễ, như đám người Tư Mã Đào, Tôn Nhất Phàm là người nổi bật trong đó, trước khi Bạch Tiểu Thuần rời khỏi thành Khôi Hoàng đã có thu hoạch to lớn không thua gì xét nhà.
Hơn nữa trong lúc thiên chu phi hành đi ngang qua bất kỳ gia tộc nào, Bạch Tiểu Thuần cũng dừng một chút, đoạn đường này… Cũng có không ít Luyện Hồn Sư bái phỏng, cho đến khi tới Minh Hà cấm địa, hắn thu hoạch nhiều tới mức không nhớ rõ.
Những thu hoạch này là căn bản chèo chống Bạch Tiểu Thuần luyện chế hỏa diễm mười chín màu, hắn tập trung tâm thần luyện chế hỏa diễm mười lăm màu thành mười sáu màu.
Trong quá trình này cần tạo nền tảng riêng, tất cả đều tạo điều kiện cho hỏa diễm mười chín màu, do đó phải luyện thành vô số hỏa diễm mười sáu màu, sau khi luyện chế hỏa diễm mười bảy màu liền có cải biến, hai tay Bạch Tiểu Thuần túm lấy mười đoàn hỏa diễm mười bảy màu và ấn vào giữa hư không.
Tiếng nổ vang lên, hỏa diễm mười bảy màu dung hợp tạo thành biển lửa, Bạch Tiểu Thuần áp súc nhanh chóng, hắn làm nhanh nhẹn và nhẹ nhõm, lúc này đã áp súc còn năm trước, trong nháy mắt đạt tới năm trượng đã có biến hóa, tất cả đúng như Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo đoán trước, màu sắc đã biến hóa… Đều là hỏa diễm mười tám màu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1185: Hỏa Diễm Mười Chín Màu
Căn bản không cần dùng mất phân biệt cẩn thận, Bạch Tiểu Thuần rót thần thức vào bên trong, mặc cho tốc độ biến hóa nhanh bao nhiêu cũng không ảnh hưởng tới hắn, trong chốc lát hỏa diễm màu tám màu biển hóa, tay phải Bạch Tiểu Thuần nắm lại, thiên địa nổ vang.
Tất cả biển lửa đều nằm trong tay phải Bạch Tiểu Thuần, lúc hắn mở tay ra, một đám hỏa diễm mười tám màu xuất hiện.
Cảm giác nhẹ nhõm và thông thuận như hạ bút thành văn, Bạch Tiểu Thuần đắc ý cười ha ha, hắn càng có nắm chắc luyện thành hỏa diễm mười chín màu.
Không dừng lại, Bạch Tiểu Thuần lập tức ra tay, bắt đầu luyện chế lần thứ hai, hắn dùng thời gan một đêm luyện chế hỏa diễm mười tám màu.
Toàn bộ thành công, không có sai lầm, không có thất bại.
Nếu cảnh này truyền đi nhất định rung động cả Man Hoang, làm vô số Luyện Hồn Sư cuồng nhiệt, bởi vì tất cả mọi người cho rằng đây là việc không có khả năng.
Hiện tại nó đã xuất hiện bên bờ Minh Hà.
Sở dĩ có thể làm được điểm này, dựa vào một mình Bạch Tiểu Thuần là chuyện không có khả năng, trong đó tác dụng của cách điều chế chiếm cứ nhân tố rất lớn, hơn nửa người thủ lăng chỉ điểm trong nửa năm qua vô cùng trọng yếu.
Hơn nữa Bạch Tiểu Thuần chấp nhất với luyện hỏa cho nên trăm sông đổ vào một biển, từ đó mới có thể hoàn thành chuyện vĩ đại này.
Mười lần, thành công toàn bộ!
Không biết có phải mặt nạ che đậy hay không, hoặc có lẽ do người thủ lăng áp chế, lúc hỏa diễm màu tám màu xuất hiện không có ai trừ Bạch Hạo phát hiện.
Chỉ có Bạch Hạo tận mắt nhìn thấy tất cả, tâm tình của hắn kích động đến mức tận cùng, mặc dù hắn không thấy lần đầu tiên sư tôn đột phá Địa phẩm nhưng lúc này hắn nhìn thấy tất cả..
Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn, nhưng hắn hiểu đây chỉ là bước đầu tiên, luyện chế hỏa diễm mười chín màu cần mười phần hỏa diễm mười tám màu, từ số lượng đã hao phố một lượng tài nguyên vô cùng to lớn.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần táng gia bại sản cũng chỉ có thể thử một lần mà thôi, sau một lần không thành cũng còn một ít nhưng không thể luyện tiếp.
– Khó trách hỏa diễm mười tám màu hiếm có như vậy, trừ Luyện Hồn Sư Địa phẩm ít ra, tiêu hao quá nghiêm trọng.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần không biết Luyện Hồn Sư Địa phẩm khác luyện chế thế nào, tạo nghệ luyện hỏa của hắn hiện tại tăng lên như bay, trăm sông đổ về một biển, có thể luyện thành hỏa diễm mười tám màu, thậm chí là mười chín màu, cho dù phương thức không giống nhau nhưng tiêu hao không kém gì nhau.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hoi, hắn nhìn mười đoàn hỏa diễm màu tám màu, hắn áp chế kích động trong lòng, hắn nhắm mắt điều chỉnh tâm thần, bởi vì hắn biết kế tiếp mới là trọng điểm.
– Hỏa diễm mười chín màu…
– Nghiên cứu hơn nửa năm, Bạch Hạo và thủ lăng gia gia trợ giúp, lúc này ta phải thành công.
Một lát sau hai mắt Bạch Tiểu Thuần mở ra, ánh mắt của hắn bắn ra hào quang sáng ngời, lúc này hỏa diễm mười tám màu dung hợp với nhau..
Dung hợp nhìn như thuận lợi nhưng trên thực tế Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo đã suy diễn khâu dung hợp này suốt nửa năm, gần như mỗi khâu mỗi bước, thậm chí mỗi một chi tiết đều được thôi diễn kỹ càng, bên trong có mấy chục vấn đề mấu chốt đều được người thủ lăng chỉ điểm mới có thể đột phá như chẻ tre, từ đó nghĩ ra biện pháp giải quyết.
Nhiều cố gắng và cơ duyên như thế mới tạo thành Bạch Tiểu Thuần hôm nay, dung hợp hỏa diễm không ngưng trệ, một đám hỏa diễm mười tám màu dung hợp bên bờ Minh Hà.
Hai tay của hắn không ngừng bấm niệm pháp quyết, hắn không ngừng ném hồn vào trong biển lửa, những hồn này không phải đặc thù nhưng dựa theo phương pháp Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo tổng kết ra dùng để điều chỉnh hỏa diễm, từ đó hỏa diễm dung hợp sẽ hoàn mỹ hơn.
Thời gian trôi qua, mặc dù tất cả đều thuận lợi nhưng luyện chế hỏa diễm mười chín màu đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói là một lần khiêu chiến, hai mắt của hắn dần dần xuất hiện tơ máu, hắn không dám để mình phạm chút sai lầm nào, cẩn thận dung hợp như thế, rốt cục qua một giờ thì mười đám hỏa diễm dung hợp không trở ngại, triệt để dung hợp với nhau tạo thành biển lửa kinh thiên.
Phạm vi biển lửa thật lớn, nhiệt độ cũng cao kinh người, hoàn toàn vượt xa hỏa diễm mười tám màu, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói hắn điều khiển gặp quá nhiều áp lực.
Trên trán Bạch Tiểu Thuần vừa đổ mồ hôi đã bốc hơi, ánh mắt hắn bắn ra hào quang sáng ngời, hắn hít sâu một hôi, tất cả tâm thần đều nhìn vào biển lửa.
– Ngưng!
Biển lửa bao phủ tám phương, quỷ dị là đám người Chu Nhất Tinh ở cách đó không xa nhưng không phát hiện ra, dường như Bạch Tiểu Thuần vẫn ở bờ Minh Hà mà thôi.
Hiện tại Bạch Tiểu Thuần không biết, tất cả tâm thần của hắn đều tập trung vào áp súc biển lửa, biển lửa thu nhỏ nhanh chóng, Bạch Hạo ở bên cạnh rất khẩn trương.
– Dựa theo ta và sư tôn thôi diễn, chắc có lẽ không có vấn đề mới đúng…
Tâm thần Bạch Hạo bất định, lo được lo mất, hắn không dám lộ ra ngoài vì sợ ảnh hưởng sư tôn.
Biển lửa bắt đầu co rút, thời gian trôi qua, Bạch Tiểu Thuần cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, hắn chỉ biết mình mỏi mệt, rốt cuộc biển lửa chỉ còn trăm trượng.
Trăm trượng cũng là cực hạn, tu vi trong người Bạch Tiểu Thuần tiêu hao sạch sẽ, tâm thần hắn ủ rũ, hắn suýt hôn mê.
– Hạo nhi!
Lúc này Bạch Tiểu Thuần quát lớn.
Chỉ trong nháy mắt Bạch Hạo hất tay áo lấy một viên đan dược ném vào trong miệng Bạch Tiểu Thuần.
Vừa nuốt đan dược, đan dược hóa thành nhiệt lưu bao phủ toàn thân, tu vi của hắn khôi phục đỉnh phong, thậm chí ngay cả tâm thần cũng khôi phục, do đó cảm giác mệt mỏi giảm rất nhiều.
Tinh thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, ánh mắt sáng óng ánh, tu vi gia tăng lần nữa, biển lửa trăm trượng bị áp súc nhanh chóng.
Chín mươi trượng, tám mươi trượng, bảy mươi trượng… Bạch Tiểu Thuần không ngừng bộc phát tu vi áp chế, biển lửa phát nổ như tiếng hung thú rống giận, mặc nó giãy dụa như thế nào cũng vô bổ, hiện tại dã bị áp súc còn bốn mươi trượng.
Vẫn tiếp tục, ba mươi trượng, hai mươi trượng… Cho đến mười trượng!!
Trong nháy mắt đạt tới mười trượng, tu vi của Bạch Tiểu Thuần gần như khô kiệt, lúc này tất cả đều dựa theo thôi diễn của hắn và Bạch Hạo.
– Đến tám trượng lại ăn một viên Tạo Hóa Đan là đầy đủ!
– Đáng tiếc sau khi ăn Tạo Hóa Đan chín lần sẽ không còn công hiệu.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần có chút tiếc nuối, việc này không có biện pháp, đành phải tìm cơ hội đi luyện linh Nguyên Anh, tu vi không ngừng tăng lên, Bạch Tiểu Thuần không cần Tạo Hóa Đan cũng có thể dựa vào tu vi bản thân luyện chế hỏa diễm mười chín màu!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tiên Ma Đồng Tu [Dịch] Tiên Ma Đồng Tu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tien-Ma-Dong-Tu-Luu-Lang-Giong-doc-Vo-Danh-Audio-Site.jpg)



![[Dịch] Đại Lão Huyền Học Xuống Núi Khuấy Động Cả Thế Giới [Dịch] Đại Lão Huyền Học Xuống Núi Khuấy Động Cả Thế Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Dai-Lao-Huyen-Hoc-Xuong-Nui-Khuay-Dong-Ca-The-Gioi-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Vạn Cổ Đại Đế [Dịch] Vạn Cổ Đại Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Van-Co-Dai-De-Truyen-Audio.jpg)
