Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 236 : Chúng Ta Đều Có Chữ Sư (c1176-c1180)
❮ sautiếp ❯Chương 1176: Chúng Ta Đều Có Chữ Sư
Tất cả tia chớp ngưng tụ làm một, sau đó tạo thành thiên lôi màu đen.
Uy áp vượt qua Thiên Nhân sơ kỳ xuất hiện, uy lực của thiên lôi càng lúc càng mạnh, đến cuối cùng trực tiếp dừng lại ở trình độ Thiên Nhân Đại viên mãn.
Cảnh tượng này làm người thành Khôi Hoàng nhìn thấy cũng phỉa hít khí lạnh, tâm thần chấn động rất lớn.
– Địa phẩm hồn hỏa kiếp này còn lớn hơn trong ghi chép.
– Trời ơi, loại thiên kiếp này đâu phải Luyện Hồn Sư Địa phẩm có thể ngăn cản?
Bạch Tiểu Thuần cũng há hốc mồm, hắn cũng không suy nghĩ nhiều, bởi vì đã có Thiên Sư điện gánh, có lẽ không có việc gì nhưng hắn vẫn cảnh giác, mắt thấy thiên lôi màu đen càng lúc càng mạnh, hắn cũng vận chuyển tu vi toàn thân.
Vào lúc thiên lôi giáng xuống đánh thẳng vào Thiên Sư điện, trong nháy mắt Thiên Sư điện bạo phát hình thành màn sáng đủ màu sắc, nó không phải phòng họ đơn thuần, màn sáng bạo phát và tấn công lôi điện.
Hai bên va chạm với nhau, tiếng nổ vang vọng khắp thành Khôi Hoàng.
Màn sáng Thiên Sư điện chấn động rất mạnh, sau đó lại vặn vẹo và lõm xuống phân nửa, lúc thiên lôi va chạm với màn sáng cũng bắn ngược lại, cuối cùng vẫn không xuyên qua màn sáng, nó tán loạn thành vô số tia chớp, màn sáng khuếch tán tám phương, cả bầu trời hoang cung biến thành lôi địa.
Lôi trì trên bầu trời đã có dấu hiệu biến mất, Bạch Tiểu Thuần rung động và hưng phấn, cảm thấy cơ hội tốt như thế phải làm cái gì đó biểu hiện khí khái của mình, vì vậy cuồng ngạo ngẩng đầu nhìn lôi trì và hét lớn.
– Đến đây, có bản lĩnh ngươi lại bổ thêm một phát!
Bạch Tiểu Thuần vừa dứt lời, đột nhiên lôi trì đang biến mất trên bầu trời hoàng cung sinh ra tiếng nổ mạnh ngập trời, lôi trì xoay tròn thật nhanh.
Khi xoay tròn, lôi trì càng ngày càng nhỏ, âm thanh lôi đình không ngừng quanh quẩn, nhất là trong lôi trì xuất hiện một lỗ đen tối tăm.
Một lỗ đen giống như con mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần trong Thiên Sư điện, dường như xuyên qua đại điện nhìn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Lỗ đen sinh ra chấn động vượt qua Thiên Nhân Đại viên mãn, khi lôi trì thu nhỏ, chấn động càng ngày càng mạnh.
Rất rõ ràng còn có một đạo lôi kiếp nữa.
Ngay cả Đại Thiên Sư cũng phải ngưng trọng, hắn đứng lên và bay ra khỏi đại điện.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần bị dọa sợ rồi, lôi trì càng ngày càng nhỏ, khí thế của lỗ đen càng ngày càng mạnh, Bạch Tiểu Thuần sợ hãi kêu to.
– Là miệng ta tiện… Lão thiên gia gia, ta… Ta không phải có ý đó, không cần đến, không cần đến…
Bạch Tiểu Thuần sắp khóc.
Mặc dù hắn không biết Luyện Hồn Sư Địa phẩm chống cự lôi kiếp thế nào, hắn hiểu lần đầu tiên đơn giản, hắn sẽ dùng toàn lực mới có thể ngăn cản lần thứ hai, sau khi ngăn cản sẽ suy yếu rất nhiều, thương thế rất nặng, hắn không có khả năng chống lại lần thứ ba, đừng nói là hắn, cho dù Thiên Nhân cũng sợ hãi.
– Ta sai… Ta thật sai…
Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nội tâm không ngừng lẩm bẩm, cảm giác mình ngàn vạn không nên đi khiêu khích lão thiên gia gia… Hành vi này quá nguy hiểm, hắn còn nhớ rõ lúc trước mình ở Linh Khê Tông có một lần ngự kiếm phi hành thiếu chút nữa bị thiên lôi đánh chết…
Những người khác trong đại điện hít khí lạnh, sắc mặt bọn họ cổ quái nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, bởi vì cái miệng của Bạch Tiểu Thuần không khác gì mỏ quạ đen, vào lúc thiên kiếp sắp giải tán lôi trì lại đi chọc nó… Thật không biết nên nói cái gì mới phải.
Cảnh này làm nội tâm không ít Thiên Hầu sảng khoái một ít, đám người Trần Hảo Tùng lại rung động không nhỏ, tâậm chí còn rung động hơn lúc Bạch Tiểu Thuần luyện ra hỏa diễm màu tám màu.
– Làm sao có thể!!
– Một câu của hắn làm thiên kiếp lại tới, thiên kiếp biến thàh trò đùa như vậy khi nào?
– Trên người Bạch Hạo đang ẩn giấu bí mật nào đó, thật sự làm cho người ta khó tin, việc này quá mức không thể tưởng tượng… Không đúng…
Lúc này đám Thiên Công vô cùng sợ hãi nhìn lôi trì trên cao, bầu trời đang nổ vang, tất cả lôi điện đang co rút vào trong lỗ đen, vào lúc Bạch Tiểu Thuần sợ hãi liền giáng xuống một tia chớp màu tím!
Tia chớp này khác với hai tia chớp lần trước, nhìn nó rất tầm thường, trong nháy mắt nó xuất hiện tất cả hồn tu trong thành Khôi Hoàng đều chấn động.
Đám Thiên Hầu trong Thiên Sư điện hít khí lạnh, đám người Trần Hảo Tùng biến sắc.
– Bán Thần lôi kiếp!!
Đại Thiên Sư lẩm bẩm bốn chữ, hắn lập tức lao tới ngăn cản.
Lúc này thiên kiếp đã giáng thẳng vào Thiên Sư điện.
Tiếng sấm sét phá không làm đau tai mọi người, hư không bị phá mở một thông đạo đen kịt.
Đại Thiên Sư nheo mắt lại, trong tay hắn cầm tam xoa kích đánh thẳng vào tia chớp màu tím!
Oanh!
Một kích này sinh ra tiếng xé gió ngập trời, ngay cả hư vô cũng sụp xuống, sau lưng Đại Thiên Sư xuất hiện hư ảnh tam xoa kích, hư không vạn trượng sụp xuống va chạm với tia chớp màu tím.
Rầm rầm rầm oanh!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, trong nháy mắt cả thành Khôi Hoàng oanh động, thiên kiếp màu tím bị đánh thành vô số tia chớp nhỏ hơn, Đại Thiên Sư không lùi chút nào, sắc mặt không thay đổi.
Sau khi tia chớp màu tím biến mất, phong bạo bộc phát rất mạnh, Đại Thiên Sư bộc phát khí thế đáng sợ.
Thập đại Thiên Công trong Thiên Sư điện cực kỳ không tình nguyện nhưng đang mang trọng đại cho nên không thể không ra tay, bọn họ xuất hiện chung quanh Thiên Sư điện, hai tay bấm niệm pháp quyết điểm vào hư không, ngay sau đó màn sáng xuất hiện ngăn cản lực trùng kích của lôi điện còn sót lại.!
Vào lúc này lôi điện biến mất, bầu trời khôi phục như lúc ban đầu.
Trong Thiên Sư điện, Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, hắn không dám nói lời khiêu khích lão thiên gia, hắn dùng đôi mắt chờ mong nhìn Đại Thiên Sư cùng thập đại Thiên Công quay về Thiên Sư điện.
– Đa tạ Đại Thiên Sư, Đại Thiên Sư uy vũ!
Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng tiến lên, hắn ôm quyền cúi đầu thật sâu, hắn suy nghĩ nên vuốt mông ngựa thế nào, Đại Thiên Sư khoát tay chặn lại.
– Bạch đại sư, chúc mừng tấn chức Địa phẩm, hôm nay chức vị giám sát sứ không còn thích hợp với Bạch đại sư, Khôi Hoàng triều ta có năm đại cấm địa, bất cứ cấm địa nào cũng có trợ giúp cảm ngộ luyện hồn.
– Bạch đại sư, không biết an bài ngươi đi Minh Hà cấm địa cảm ngộ tốt chứ?
Đại Thiên Sư nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, hắn lên tiếng nhưng ngữ khí khác với lúc trước.
Dù sao Bạch Tiểu Thuần thời điểm này đã là Luyện Hồn Sư Địa phẩm.
Bản thân Chu Vũ Đạo là Thiên Hầu, hằn chết cũng cần một câu trả lời với mọi người.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1177: Ta Không Nỡ Rời Xa Các Ngươi (Thượng)
Bạch Tiểu Thuần tấn chức Luyện Hồn Sư Địa phẩm nên không có chết tội, hắn lại không thích hợp đảm nhiệm chức vụ giám sát sứ, an bài hắn đến Minh Hà cấm địa để tránh cảm xúc tức giận của người thành Khôi Hoàng, cũng để hắn an ổn một thời gian.
Tâm tính Đại Thiên Sư cải biến, cũng lo lắng Bạch Tiểu Thuần không ý thức được hảo ý của mình, vì vậy cũng không thèm để ý quyền quý chung quanh, hắn lại truyền âm với Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo, Minh Hà cấm địa có ba ngàn tư quân của lão phu, ngươi tới đó, tư quân sẽ nghe lệnh ngươi, mà ngươi cũng tránh đầu gió, dùng thân phận của ngươi, không bao lâu lão phu sẽ lại đề bạt, có an bài khác, đến lúc đó có thể quay về.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt, nội tâm có không thoải mái, bởi vì hắn cảm thấy mình là Luyện Hồn Sư Địa phẩm nhưng còn chưa kiếm đủ danh tiếng đã phải rời đi.
Lại nghĩ Đại Thiên Sư nói cũng có đạo lý, át chủ bài của mình đã lộ ra, mặc dù tránh ra ngoài né đầu sóng ngọn gió nhưng hắn cũng hiểu minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, hắn không thể không cảnh giác.
Hắn rời khỏi thành Khôi Hoàng trốn tránh đầu sóng ngọn gió cũng là lựa chọn tốt.
Nghĩ tới đây Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn ôm quyền cúi đầu với Đại Thiên Sư.
– Tất cả nghe theo Đại Thiên Sư an bài!
Đại Thiên Sư mỉm cười, ánh mắt nhìn sang thập đại Thiên Công và đám Thiên Hầu kia.
– Các ngươi cảm thấy thế nào.
– Chúng ta nghe Đại Thiên Sư an bài!
Đám người Trần Hảo Tùng không do dự, nội tâm vô cùng bất đắc dĩ, cũng cúi đầu với Đại Thiên Sư.
Đại Thiên Sư và thập đại Thiên Công đều tán thành, cho dù đám Thiên Hầu không cam tâm nhưng không dám nói gì, cũng cúi đầu.
Lúc này sát cục nhắm vào Bạch Tiểu Thuần đã bị hóa giải triệt để, mọi người lần lượt rời khỏi Thiên Sư điện, Bạch Tiểu Thuần bước ra khỏi Thiên Sư điện liền cảm thấy trời quang mây tạnh, nội tâm đắc chí.
Hắn chẳng những thoát chết, hơn nữa còn thắng một trận rất đẹp.
Trước khi tiến vào Thiên Sư điện, hắn là giám sát sứ, vô số người sợ hãi, rời khỏi Thiên Sư điện hắn là Luyện Hồn Sư Địa phẩm được vô số Luyện Hồn Sư trong Man Hoang cuồng nhiệt theo sau!
– Hừ hừ, Đại Thiên Sư cũng gọi ta là đại sư… Chúng ta đều có chữ sư.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng đắc ý, hắn chưa đi vài bước đã nhớ tới cái gì, lúc này quay đầu nhìn vào trong Thiên Sư điện, hắn nhìn thấy Triệu Hùng Lâm trốn tránh sau lưng mọi người không dám tới gần mình, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, hắn đứng tại chỗ… Không đi.
Trong Thiên Sư điện, nội tâm Triệu Hùng Lâm biệt khuất, hắn bị giày vò không nhỏ, Bạch Tiểu Thuần lại đứng đó không đi, nội tâm của hắn muốn chửi mẹ nó, mặt nghẹn đỏ tía, đi ra cũng không phải, không đi ra cũng không phải.
Đến cuối cùng ngay cả Đại Thiên Sư cũng nhìn không được, hắn phất tay cuốn Triệu Hùng Lâm ra khỏi Thiên Sư điện, lúc xuất hiện đã ở bên ngoài hoàng cung.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy như vậy liền mắng thầm vài câu, lúc này mới nghênh ngang rời đi, trong nội tâm sớm đã quyết định không tha Triệu Hùng Lâm.
– Còn có gia hỏa Lưu Dũng, cũng chờ đó cho ta!
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, hắn đi về phía trước.
Lúc đứng ngoài hoàng cung, thân ảnh Triệu Hùng Lâm xuất hiện, hắn cảm động không nhỏ, dùng tốc độ nhanh nhất bay thẳng về gia tộc, cả đời này hắn chưa bao giờ gặp phải chuyện biệt khuất như vậy, nhất là nghĩ đến mình trước mặt quyền quý trong triều nói nếu như Bạch Hạo luyện ra hỏa diễm màu tám màu thì hắn gặp sẽ quỳ lạy, hắn hận không thể tát mình một cái.
Sau khi Triệu Hùng Lâm về đến gia tộc, tin tức có quan hệ Bạch Tiểu Thuần trong Thiên Sư điện cũng truyền ra, Bạch Tiểu Thuân tấn chức Luyện Hồn Sư Địa phẩm trước mặt quyền quý cả triều cũng truyền khắp thành Khôi Hoàng.
Trong khoảng thời gian ngắn mọi người đều biết việc này.
– Man Hoang chúng ta xuất hiện… Vị Luyện Hồn Sư Địa phẩm thứ tư!
– Người thứ tư, thời điểm đỉnh phong nhất, Man Hoang chỉ có năm Địa phẩm mà thôi.
– Bạch Hạo Bạch đại sư, năm đó hắn luyện ra một tia hỏa diễm mười tám màu, ta đã sớm nhìn ra hắn có thể tấn chức Địa phẩm!
Cả thành Khôi Hoàng đang oanh động, ngay tiếp theo cả Man Hoang đều truyền tin tức này, tâm thần mọi ngưởi rung động, nhất là Luyện Hồn Sư càng như vậy, những gia tộc luyện hồn xúc động không nhỏ, phát động tất cả lực lượng, nghĩ biện pháp đi liên lạc quan hệ với vị Luyện Hồn Sư Địa phẩm này.
Cho dù ở khu vực Thông Thiên Hà cũng nghe qua tin tức như vậy, chấn động rất lớn, bốn đại tông môn thượng du đều xếp Bạch Hạo vào tất sát bảng.
Giá treo thưởng càng cao, dù sao… Hắn đang ở trong Man Hoang, hôm nay là một trong bốn Luyện Hồn Sư Địa phẩm, bốn tông môn thượng du cho rằng Bạch Hạo rất tuổi trẻ, tương lai vô hạn, nhất định phải bóp chết người như thế!
Đáng tiếc nằm ngoài tầm tay bọn họ, cũng chỉ có thể cảm khái, khó có hành động thực chất.
Khu vực Thông Thiên Hà đều biết hiểu việc này, càng không cần nói gia tộc Chu Nhất Tinh cách thành Khôi Hoàng rất xa cũng nghe nói qua, càng biết rõ Chu Nhất Tinh là thủ hạ của Bạch Tiểu Thuần, cả gia tộc vui mừng như điên, đương đại tộc trưởng hạ lệnh phong Chu Nhất Tinh làm thiếu tộc trưởng!
Việc này được tộc lão gia tộc nhất trí tán thành, cho dù đám huynh đệ tỷ muội của Chu Nhất Tinh có không cam lòng cỡ nào cũng vô dụng, thủ hạ của Luyện Hồn Sư Địa phẩm có phân lượng cực cao trong Luyện Hồn Sư.
Càng không cần nói khả năng luyện hỏa của Chu Nhất Tinh càng ngày càng cao, Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng chỉ điểm cho nên hắn tiến bộ rất nhanh, hôm nay chỉ thiếu chút nữa đã trở thành Huyền phẩm.
Khi chúng ân lệnh mở rộng, Chu Nhất Tinh có đầy đủ quyền thế bảo đảm các huynh đệ tỷ muội của hắn không dám giãy dụa phản kháng, cho dù phản kháng cũng vô dụng… Dù sao người Man Hoang đều biết kẻ khởi xướng chúng ân lệnh là Bạch Hạo.
Không chỉ địa vị trong gia tộc nước lên thuyền lên, trong thành Khôi Hoàng, Chu Nhất Tinh có thể vui mừng đi khắp nơi, đi tới đâu cũng có kẻ bái kiến, hắn càng kích động lựa chọn năm xưa là chính xác!
Hắn cũng như thế càng không cần nói Bạch Tiểu Thuần, điều lệnh phái hắn đi Minh Hà cấm địa, Bạch Tiểu Thuần vẫn lề mề không đi, hắn không ngừng đi dạo quanh thành Khôi Hoàng, hắn hưởng thụ ánh mắt tôn kính của vô số người, mỗi ngày có rất nhiều Luyện Hồn Sư từ các nơi trong Man Hoang chạy tới bái phỏng Bạch Tiểu Thuần, mỗi lần đến đều chuẩn bị đại lễ, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy lâng lâng, rất là thoải mái.
Nhất là lúc Bạch Tiểu Thuần đi phố luyện linh lúc trước, hắn thu hoạch rất nhiều lễ vật, hắn đi khắp thành Khôi Hoàng, cuối cùng không có để đi nên hắn lại nghĩ tới Triệu Hùng Lâm cùng Lưu Dũng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1178: Ta Không Nỡ Rời Xa Các Ngươi (Hạ)
Lưu Dũng gian xảo… Hiển nhiên biết rõ Bạch Tiểu Thuần muốn đến báo thù, hắn vội vàng rời khỏi thành Khôi Hoàng đi trường thành trấn thủ, điểm này làm Bạch Tiểu Thuần giật mình, cảm thấy Lưu Dũng là nhân tài quyết đoán hiếm có.
Về phần Triệu Hùng Lâm không có quyết đoán như vậy, hắn lựa chọn bế quan, cho rằng Bạch Tiểu Thuần sẽ xem nhẹ mình, hiển nhiên hắn xem thường nghị lực của Bạch Tiểu Thuần, trong thời gian sau đó, mỗi ngày đều tới Triệu gia, làm cho cả Triệu gia gà chó không yên, hơn nữa đám thứ tử vô cùng hưng phấn.
Thân phận Bạch Tiểu Thuần hiện tại được vô số người chú ý, càng có không ít tán tu muốn đi theo, trọng yếu nhất hắn mới tấn chức Địa phẩm, hơn nữa mâu thuẫn với vô số quyền quý đều bị người ta biết, một khi hắn xuất hiện nguy hiểm trong thành Khôi Hoàng, tất cả mọi người sẽ mang đầu mâu chỉ vào đám quyền quý.
Thân phận Luyện Hồn Sư Địa phẩm giúp Bạch Tiểu Thuần đạt được Luyện Hồn Sư trong Man Hoang truy cầu, một khi hắn xảy ra chuyện gì sẽ biến thành chuyện lớn, Thiên Công cũng không chịu nổi.
Cho nên an toàn của hắn được bảo đảm rất tốt, hắn lịa không chịu đi, Triệu Hùng Lâm biến thành rùa đen rút đầu tránh né trong Thiên Hầu tháp, mặc cho Bạch Tiểu Thuần lên tiếng thế nào cũng không quan tâm.
Bạch Tiểu Thuần đã tức giận.
– Con gấu đen họ Triệu kia, cho rằng trốn tránh thì Bạch gia gia ngươi không có biện pháp sao?
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn Thiên Hầu tháp của Triệu gia, hắn cảm thấy Triệu Hùng Lâm quá phận, rõ ràng thua còn dám chơi xỏ lá.
– Ngươi có giới thì học Lưu Dũng một ít, trốn tới phòng tuyến Trường thành đi, ta sẽ bội phục ngươi, hiện tại chỉ là một cái Thiên Hầu tháp, ngươi cho rằng mình không ra là được sao?
Bạch Tiểu Thuần hất tay áo, hắn đi tới Thiên Hầu gia khác, một khi gặp được liền bắt lấy đối phương diễu võ dương oai, buồn nôn những Thiên Hầu này, cũng làm cho tất cả Thiên Hầu bình luận phán xử, ám chỉ Triệu Hùng Lâm không xuất hiện, không quỳ lạy, hắn tuyệt đối không đi, đám Thiên Hầu vô cùng biệt khuất, càng hận Triệu Hùng Lâm không ít.
Vì vậy tất cả Thiên Hầu giận chó đánh mèo cưỡng bức, cuối cùng Trần Hảo Tùng thở dài khuyên bảo, Triệu Hùng Lâm khóc không ra nước mắt, hắn hối hận xanh ruột nên kiên trì xuất quan, cũng chủ động đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần và quỳ lạy.
Hưởng thụ Thiên Hầu quỳ lạy, tâm tình Bạch Tiểu Thuần vô cùng sung sướng, lúc này mới buông tha đám Thiên Hầu khác, đắc ý hất tay áo rời đi, mang theo Chu Nhất Tinh, dùng lý do muốn đi dạo nên không có đi Truyền Tống Trận, Đại Thiên Sư an bài hộ vệ bảo hộ cưỡi thiên chu rời khỏi thành Khôi Hoàng đi Minh Hà cấm địa!
Bạch Tiểu Thuần rời khỏi thành Khôi Hoàng, vô số Luyện Hồn Sư tống biệt, tất cả Thiên Hầu đều thở dài một hơi, bọn họ kỳ vọng Bạch Hạo rời đi không quay về mới tốt.
Nhất là Triệu Hùng Lâm, hắn hận không thể gõ trống khua chiêng biểu đạt biệt khuất của mình, hắn càng kích động khi Bạch Tiểu Thuần rời đi.
Trong thành Khôi Hoàng có rất nhiều tiếng huyên náo, trước khi Bạch Tiểu Thuần rời đi lại nhìn sang hướng Khôi Hoàng triều, hắn nhìn Khôi Hoàng triều và cảm khái một câu.
– Ta không nỡ các ngươi ah…
Lúc hắn tới chỉ là tiểu nhân vật bước ra khỏi thành Cự Quỷ, lúc hắn rời đi lại biến thành đại nhân vật quan trọng của Man Hoang.
Loại biến hóa này làm vô số người thấy Bạch Tiểu Thuần rời đi cũng cảm khái.
– Cho dù ngươi hận hắn nhưng không thể không bội phục hắn.
Trần Hảo Tùng, than thở.
– Khôi Hoàng triều chúng ta bao nhiêu năm qua không xuất hiện người như vậy, hắn quấy phong vân lớn như thế vẫn đi tới đỉnh phong, lông tóc không tổn hao gì!
Rất nhiều Thiên Hầu trong thành Khôi Hoàng cảm khái.
Quấy loạn phong vân trong thành Cự Quỷ, trấn áp thiên kiêu trong Luyện Hồn Hồ, vạn chúng chú mục đấu Huyền phẩm, giám sát sứ xét nhà diệt tộc!
Ngày tế tổ loạn càn khôn, tức giận trảm Thiên Hầu, chúng ân lệnh địch cả triều, Địa phẩm xuất Man Hoang hiểu!
Từng chuyện đều theo Bạch Tiểu Thuần đi xa truyền ra ngoài, người trong thành Khôi Hoàng càng truyền càng nhiều, thậm chí ngày Bạch Tiểu Thuần rời đi, trong Thiên Sư điện, Đại Thiên Sư vẫn nhìn theo thân ảnh Bạch Tiểu Thuần rời đi.
– Ta nghĩ ta đã hiểu rõ vì sao Minh Hoàng… Chọn hắn!
Hắc Minh bên cạnh than thở.
– Ta không bằng ngươi!
Minh Hà cấm địa, nơi này là một trong năm cấm địa của Man Hoang, sở dĩ gọi là cấm địa là bởi vì nơi này hồn tu khó tới gần, nếu là cưỡng ép đi qua sinh tử khó lường.
Cho nên muốn vào khu vực này cần có lệnh bài đặc biệt mới có thể bảo đảm không ngại, Minh Hà cấm địa có một con sông.
Lúc ban ngày con sông khô héo, nhìn nó rất tầm thường, vào lúc hoàng hôn đường sông sẽ huyễn hóa thành… Minh Hà, dường như Minh Hà chỉ xuất hiện trong hư vô vào đêm khuya.
Bởi vì như thế cho nên nơi này mới biến thành cấm địa, dù sao Minh Hà tồn tại trong hư vô, trừ phi có một ít thủ đoạn đặc thù, nếu không rất ít khi tận mắt nhìn thấy.
Trong khu vực này có một đường sông nhưng hoàng hôn mỗi ngày sẽ có Minh Hà xuất hiện!
Trừ chuyện đó ra,, tất cả khu vực gọi là cấm địa trong Man Hoang đều có đồ vật đặc thù, đối với Khôi Hoàng triều mà nói, những thứ này có thể trợ giúp tu hành hoặc chữa trị pháp khí đều có tác dụng hông thể thiếu.
Như tại Minh Hà cấm địa có minh thải hồng tồn tại, nó sẽ xuất hiện vào đêm khuya khi Minh Hà xuất hiện, minh thải hồng xuất hiện không định giờ, chỉ duy trì trong thời gian ngắn ngủi, tuy là hư ảo nhưng sử dụng biện pháp đặc thù có thể thu lấy nó.
Cho nên mấy cấm địa này có quân đội thành Khôi Hoàng trấn thủ, trong Minh Hà cấm địa có một chi đại quân ba ngàn người.
Trong đó tu vi cao nhất là hồn tu Nguyên Anh Đại viên mãn chứ không phai Thiên Hầu, mà là tư vệ của Đại Thiên Sư, đa số hồn tu còn lại là Kim Đan.
Ba ngàn người này khó có tác dụng bảo hộ Bạch Tiểu Thuần, trên thực tế bọn họ là người của Đại Thiên Sư, quyền quý cả triều sẽ có người dám âm thầm ra tay với Bạch Tiểu Thuần, cho dù tứ đại thiên vương cũng không dám dễ dàng trêu chọc Đại Thiên Sư.
Nếu diệt chi đại quân này chẳng khác gì tuyên chiến với Đại Thiên Sư.
Nhiệm vụ của bọn họ là thu thập minh thải hồng.
Lúc Bạch Tiểu Thuần mang theo Chu Nhất Tinh tới Minh Hà cấm địa đã rời khỏi thành Khôi Hoàng mấy tháng, trong mấy tháng qua dựa vào thiên chu, Bạch Tiểu Thuần cũng không nóng lòng gấp gáp, tuy Man Hoang là khu khỉ ho cò gáy nhưng không ảnh hưởng Bạch Tiểu Thuần khoan thai tự đắc, trên đường đi, mỗi lúc đi ngang qua gia tộc luyện hồn, những Luyện Hồn kia đều bày đại lễ bái kiến, cuộc sống của Bạch Tiểu Thuần càng thoải mái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1179: Sủng Vật.
Cứ đi một lúc ngừng một chút, rốt cục tới hôm nay mới đến Minh Hà cấm địa.
Lúc bọn họ tới nơi đã là hoàng hôn, chi đại quân ba ngàn người cũng biết Bạch Tiểu Thuần sắp tới, bọn họ đứng xếp hàng bên ngoài Minh Hà cấm địa chờ đợi.
Đứng đầu đội ngũ là năm người, đều là Nguyên Anh, nam tử trung niên đứng giữa có tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn, hắn là quân đoàn trưởng, sắc mặt nghiêm túc, bốn người sau lưng có hai người là Nguyên Anh hậu kỳ, hai người là Nguyên Anh trung kỳ, bọn họ đang đứng chờ Bạch Tiểu Thuần xuất hiện.
Đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ cũng hiểu, biết rõ đối phương chẳng những là Luyện Hồn Sư Địa phẩm, càng là đại nhân vật dậm chân một cái Man Hoang cũng phải chấn động.
Hơn nữa bọn họ thân là tư quân của Đại Thiên Sư, Đại Thiên Sư đã có ý ra lệnh bảo bọn họ nghe lệnh Bạch Tiểu Thuần, cho nên không có khả năng trở thành con tin lưu đày, cũng không xuất hiện tình huống không phục.
Không bao lâu, Bạch Tiểu Thuần điều khiển thiên chu bay tới, sau khi đáp xuống đất, Chu Nhất Tinh nhảy xuống đầu tiên, hắn lập tức cảnh giác nhìn chunh quanh, bộ dạng tận trung với cương vị, ba ngàn người chung quanh sững sờ.
Rất nhanh, Chu Nhất Tinh xác định không có nguy hiểm gì, lúc này mới lui về phía sau vài bước, hắn cúi đầu với thiên chu và nói:
– Mời Bạch đại sư!
Hắn vừa hô như thế, quân đoàn trưởng cũng ngạc nhiên, hắn lập tức ôm quyền hô to, ba ngàn đại quân cũng hô theo.
– Mời Bạch đại sư!
Bạch Tiểu Thuần đứng trên thiên chu và chắp tay sau lưng, hắn tán thưởng nhìn Chu Nhất Tinh, lúc này mới bay xuống đứng trước mặt ba ngàn tư quân.
– Ty chức Vũ Đạo bái kiến Bạch đại sư, Bạch đại sư có mệnh lệnh gì, ty chức sẽ cúc cung tận tụy hoàn thành!
Quân quân trưởng Vũ Đạo tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn hít sâu một hơi, hắn ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần rất hưởng thụ, hắn cười ha ha và nói với Vũ Đạo.
– Vũ đạo hữu không cần như thế, tu vi Bạch mỗ yếu ớt, bị Đại Thiên Sư ném đến nơi đây cảm ngộ luyện hồn, về sau có rất nhiều chuyện mong Vũ đạo hữu chiếu cố nhiều hơn.
Bạch Tiểu Thuần tươi cười rất chân thành, tính cách của hắn là như vậy, người khác khách khí với hắn, hắn sẽ khách khí với người khác.
Vũ Đạo lộ ra bộ dạng thụ sủng nhược kinh, hắn càng cung kính, hắn cũng hiểu ý của những lời vừa rồi, cảm thấy Bạch đại sư trước mặt rất không tệ, tuy là Địa phẩm nhưng không có bày giá đỡ lớn, đồng thời cũng nhìn ra đối phương không đơn giản, một câu vốn yếu thế, sau đó lại điểm ra Đại Thiên Sư, càng nói bản thân không ở nơi này lâu dài, chỉ tới cảm ngộ luyện hồn, âm thầm nói hắn không có ý đoạt quyền.
Vũ Đạo cũng hiểu đối phương chướng mắt chút người trong tay của mình, sau khi nghe được lời này vẫn rất hưởng thụ.
Có ấn tượng như thế cho nên chuyện sau đó cũng thuận lợi, mọi người túm tụm đi theo Bạch Tiểu Thuần dạo quanh Minh Hà cấm địa, sau đó đi vào binh doanh.
Sau khi làm xong xã giao, Vũ Đạo nhường gian phòng tốt nhất cho Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng nói rõ chi tiết Minh Hà cấm địa một lần, sau đó sắc trời đã tối, hắn lưu lại hai tấm lệnh bài và cáo lui.
Gian phòng này cũng không phải quá lớn, nó có một cái sân và bốn vách tường phong bế, hơn nữa còn nằm trong binh doanh, cho dù bí mật hay an toàn đều rất tốt.
Gian phòng cũng không phải chỉ có một gian, nó có một gian chủ và hai gian phụ.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng thỏa mãn, lúc Vũ Đạo rời đi, Chu Nhất Tinh lập tức bố trí trận pháp, sau khi bố trí phòng ngự nghiêm ngặt mới đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, hắn cung kính lên tiếng.
– Chủ nhân, vừa rồi Vũ Đạo nói rất thật, không có gạt chúng ta, cấm địa vào mỗi sáng sẽ có Minh Hà huyễn hóa xuất hiện, khi đó muốn tới gần Minh Hà cần nắm giữ lệnh bài đặc thù mới được.
Trong truyền thuyết, mặc dù nơi này không phải đầu nguồn Minh Hà nhưng cũng là khu vực sinh tử giao thoa, cho nên Minh Hà mới xuất hiện tại đây, mà nơi đây cũng là nơi duy nhất trong Man Hoang có Minh Hà lộ ra ngoài.
– Bởi vì nơi này đặc thù, đối với Luyện Hồn Sư mà nói cảm ngộ tại nơi đây rất tốt, sau khi Minh Hà xuất hiện sẽ có vô số hồn xuất hiện theo, nếu có thủ đoạn đặc thù thậm chí có thể bắt hồn trực tiếp trong Minh Hà, chỉ có điều làm vậy có nguy hiểm.
Chu Nhất Tinh nhỏ giọng nói ra, những chuyện này Vũ Đạo có nói qua, Chu Nhất Tinh cũng dùng phương thức của mình tìm hiểu, sau khi kết hợp mới cho ra kết luận.
Bạch Tiểu Thuần gật gật đầu, rời xa vòng xoáy thành Khôi Hoàng đi tới Minh Hà cấm địa yên tĩnh, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều, không cần mỗi ngày nghĩ làm sao đối phó đám quyền quý, lại phòng bị như thế nào, tuy trong tay hắn không có đại quân thi khôi nhưng không cảm thấy tức giận gì.
– Chủ nhân, chỗ Tống Khuyế…
Chu Nhất Tinh chần chờ sau đó thấp giọng hỏi.
Bạch Tiểu Thuần vỗ trán một cái, hắn phát hiện mình quên mất Tống Khuyết, lúc rời đi có an bài Chu Nhất Tinh mang theo Tống Khuyết trong túi trữ vật, đáng tiếc không thả đối phương ra ngoài suốt mấy thán qua.
– Ta làm dượng không xứng chức.
Bạch Tiểu Thuần chột dạ, hắn bảo Chu Nhất Tinh thả Tống Khuyết ra ngoài, lúc Tống Khuyết ra khỏi túi trữ vật, sắc mặt của hắn tái nhợt sau đó hít thở mấy hơi, hắn nín trong túi trữ vật mấy tháng đã khó chịu gần chết, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần còn mang theo u oán.
Ánh mắt của hắn làm Bạch Tiểu Thuần xấu hổ ho khan, hắn sờ đầu Tống Khuyết, lúc này cho dù Tống Khuyết không thích cũng không dám tránh.
Trên thực tế từ khi đi vào phủ giám sát hắn cũng dần dần phát giác Bạch Hạo trước mặt đối đãi với mình không tệ, chẳng những cho mình tài nguyên tu luyện và bảo đảm an toàn, càng cho mình tự do rất lớn.
Thậm chí trong khoảng thời gian này, thân thể của hắn cũng điều dưỡng xong, khôi phục không ít, tu vi cũng có tinh tiến, hiện tại hắn đã suy nghĩ chuyện vượt qua Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần đi theo Bạch Hạo, tranh thủ nhiều tài nguyên tu luyện hơn nữa, như vậy cho dù ở trong Man Hoang cũng không phải không có khả năng vượt qua Bạch Tiểu Thuần.
– Hừ, cho dù tạm thời không thể vượt qua, hiện tại cho ta thời gian nhất định sẽ vượt qua Bạch Tiểu Thuần, tuy danh khí Bạch Tiểu Thuần rất lớn nhưng nhất định giống như con chuột, hắn giấu trong bóng tối không dám ló mặt ra ngoài, bởi vì một khi lộ diện sẽ bị người ta đuổi giết.
Có suy nghĩ như vậy, đột nhiên Tống Khuyết cảm giác gặp được Bạch Hạo là may mắn của mình, cho nên dù cảm giác mình như biến thành sủng vật vẫn quyết định ôm đùi Bạch Hạo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1180: Minh Hà Xuất Hiện!
– Sủng vật thì sủng vật, nơi này là Man Hoang, cũng không có người nhận ra ta… Hừ, cho dù ta làm sủng vật cũng làm sủng vật cho Luyện Hồn Sư Địa phẩm, Bạch Tiểu Thuần hôm nay còn không có tư cách làm sủng vật.
Tống Khuyết tự an ủi mình, hắn hít sâu một hơi, thậm chí lúc Bạch Tiểu Thuần sờ đầu còn chủ động đưa tới để Bạch Tiểu Thuần sờ dễ dàng hơn…
Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn ra tâm tư của hắn.
– Gia hỏa này chắc chắn nghĩ tới việc phải áp chế ta nha.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, cảm giác chơi rất tốt, suy nghĩ về sau Tống Khuyết biết rõ mình chính là Bạch Tiểu Thuần… Không biết sẽ là cái gì biểu lộ.
Nghĩ tới đây Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình tà ác.
– Bỏ đi bỏ đi, dù sao ta cũng là dượng của hắn, lại tâm địa thuần lương, hiện tại ta không nói cho hắn biết chân tướng tàn khốc.
Trong cảm giác của Bạch Tiểu Thuần, hắn cảm giác mình là người tốt, nhất là đối với Tống Quân Uyển trung trinh không thay đổi, đúng là yêu ai yêu cả đường về.
– Đi, về sau ngươi ở lại đây tu luyện cho tốt.
Bạch Tiểu Thuần bàn giao một câu, lại bảo Chu Nhất Tinh an bài cho Tống Khuyết tiếp tục làm linh bộc.
Tống Khuyết thở sâu, hắn cung kính ôm quyền, đáy lòng rất cảm khái, suy nghĩ chính mình ôm chân Bạch Hạo thì Bạch Tiểu Thuần tính là cái rắm gì.
Vì vậy mặc dù cảm thấy trận doanh khác nhau nhưng với hắn có thể nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, đều vì sống sót, nghĩ như vậy nên hắn cảm thán.
Sau khi đuổi Tống Khuyết đi, Bạch Tiểu Thuần lại đi xem khắp nơi, lúc này đêm khuya hàng lâm, chân trời vừa tối tăm, Minh Hà sắp xuất hiện.
Thường ngày trong thành Khôi Hoàng đã quen náo nhiệt, cho dù trong phủ giám sát yên tĩnh nhưng cũng có thể nghe được tiếng huyên náo bên ngoài vọng vào.
Ở nơi này, cho dù là trong ra ngoài đều yên tĩnh, việc này làm Bạch Tiểu Thuần không thích ứng, vì vậy vỗ túi trữ vật cầm hồn tháp ra, hồn Bạch Hạo theo bay tới bên người Bạch Tiểu Thuần.
– Sư tôn, nơi này Minh Hà cấm địa, ta cảm thấy có chút tương tự như trong Luyện Hồn Hồ… Khí tức nơi này giống như sinh giống như tử, rất là kỳ dị, nó có tác dụng tẩm bổ hồn.
Sau khi xuất hiện, Bạch Hạo giác hiện nơi này đặc thù, sau khi nhìn bốn phía liền thấp giọng nói với Bạch Tiểu Thuần.
– Có thể tẩm bổ sao?
Bạch Tiểu Thuần nghe Bạch Hạo nói thế, hắn phát hiện hồn thể Bạch Hạo ngưng thực hơn thường ngày liền cao hứng..
Bạch Hạo cũng kinh hỉ, sau khi gật đầu liền ngồi xuống, hắn thở sâu, Bạch Tiểu Thuần cảm ứng liền phát hiện có khí tức chung quanh dung nhập vào trong cơ thể Bạch Hạo.
Bạch Tiểu Thuần càng vui sướng, suy nghĩ nơi này nhàm chán nhưng nó lại có trợ giúp với Hạo nhi, như vậy mình có thể ở nơi này thêm vài ngày.
Vào lúc Bạch Hạo tu hành, Bạch Tiểu Thuần cũng tản thần thức bao trùm Minh Hà cấm địa, trên thực tế phạm vi nơi này không lớn, cả Minh Hà cấm địa trên thực tế là điểm cao, là một trong những khu vực cao nhất của quân doanh, ở đường dốc có thể nhìn thấy đường sông xa xa.
Mỗi khi hoàng hôn thì Minh Hà sẽ xuất hiện tại đường sông này, Bạch Tiểu Thuần nhìn ra xa và thu hồi ánh mắt, hắn cũng khoanh chân ngồi xuống thủ hộ đệ tử, trong đầu suy diễn trình tự luyện chế hỏa diễm mười tám màu, hắn phải nhanh chóng gia tăng xác xuất luyện chế hỏa diễm mười tám màu của bản thân.
Thời gian trôi qua, hoàng hôn cũng đến, Chu Nhất Tinh đã an bài Tống Khuyết xong, hắn ra ngoài câu thông với Vũ Đạo về phòng hộ nơi đây, khi trở về liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo đang đả tọa, vì vậy hắn ngồi bên cạnh thủ vệ.
Dần dần sắc trời dần tới, ánh sáng bị thôn phệ hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng và ánh sao, đúng lúc này trong sân nhỏ có tiếng đập cửa, Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, hắn nhìn thấy Chu Nhất Tinh bước nhanh ra ngoài mở cửa, Vũ Đạo đi tới, hắn ôm quyền và nói với Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch đại sư, lát nữa Minh Hà sẽ xuất hiện, với người thô kệch như chúng ta mà nói, mỗi ngày có thể thấy được nhưng đại sư mới tới lần đầu cho nên sẽ thích xem.
– Đúng là chưa gặp qua, Vũ đạo hữu, lưu lại xem với Bạch mỗ chứ?
Bạch Tiểu Thuần mời, Vũ Đạo nghe xong liền vui vẻ, ngồi bên cạnh Bạch Tiểu Thuần và giới thêệu.
– Vào lúc Minh Hà xuất hiện, năm đó Vũ mỗ mới gặp lần đầu nên vô cùng rung động, dường như nó là trung tâm của cả thiên địa.
Trong mắt Vũ Đạo mang theo si mê, vào lúc nói chuyện, bầu trời tối đen, trong giây lát đã có tiếng nổ mạnh vang lên.
Tiếng nổ không khác gì tiếng sấm sét truyền khắp tám phương, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn lên, Chu Nhất Tinh cũng kinh hãi, chỉ có Vũ Đạo vẫn như thường, hắn nói nhanh:
– Đến hoàng hôn Minh Hà sẽ xuất hiện.
Hắn vừa nói xong, chỉ thấy bầu trời đen kịt, tiếng nổ mạnh như sấm sét vang vọng, phiến thiên địa này vặn vẹo, phạm vi lớn tới mấy vạn trượng, từ nơi này nhìn sang không thấy ban ngày.
Ào ào, ào ào…
Ngay sau đó hư vô vặn vẹo, nước trên cao đổ xuống càng ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng rõ ràng, chỉ trong nháy mắt Minh Hà cấm địa xuất hiện sương mù… Trong sương mù ẩn chứa tử khí nồng đậm, những nơi đụng chạm mặt đất sẽ biến thành sương lạnh..
Thậm chí nhiệt độ lạnh như băng, mọi người hít thở phun trọc khí ra ngoài liền hóa thành sương trắng.
Bạch Tiểu Thuần có thể cảm giác tử khí ở nơi này bành trướng, nếu đổi lại nơi khác có nhiều tử khí như thế sẽ hấp dẫn oan hồn xuất hiện.
Hôm nay trừ Bạch Hạo ra lại không xuất hiện oan hồn nào, trong sương mù càng như thế.
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên chính là hư vô vặn vẹo, tiếng nước chảy càng mạnh hơn trước, dường như cả phiến thời không vặn vẹo, không gian biến hóa và kết nối với đường sông, ngay sau đó nước sông xuất hiện…
Âm thanh rầm rầm rẩm quanh quẩn thiên địa, nước sông từ trên trời giáng xuống càng ngày càng nhiều, trong nháy mắt tạo thành con sông bàng bạc, nước chảy qua con sông héo tàn, cả đường sông hẻo bị nước sông bao bọc.
Nước sông không trong xanh, mà là màu đen kịt, tử khí bên trong nồng đậm tới tận cùng, phạm vi sương mù cũng khuếch tán nhưng không bao phủ quân doanh, nó chỉ lượn lờ quanh con sông, đám người Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy nước sông như ẩn như hiện.
Càng kinh người chính là trong nước sông có vô số oan hồn hoặc gào rú, hoặc là ngủ say, hoặc là dữ tợn, hoặc là cười giả tạo, cho dù thế nào cũng không thể thoát khỏi dòng sông, chúng chảy xuôi theo con sông về phía trước.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động rất mạnh, Bạch Hạo đã mở mắt từ khi nào, sau khi nhìn thấy cảnh này liền há hốc mồm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thiên Hạ Đệ Cửu [Dịch] Thiên Hạ Đệ Cửu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Dich-Thien-Ha-De-Cuu-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch [Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tai-Mat-The-Moi-Nguoi-Thay-Phien-Nhau-Dien-Kich.jpg)




