Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 233 : Giết Hết (Thượng) (c1161-c1165)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Giết Hết (Thượng)
Lúc này Bạch Tiểu Thuần mang theo hai ngàn thi khôi xông tới, hắn không nhìn huyết quang trước mặt, hắn mang theo hai ngàn thi khôi xông thẳng vào màn sáng.
Nhìn từ xa rất là kinh người, hai ngàn thi khôi hung tàn cũng bỏ đi, Bạch Tiểu Thuần hung tợn xông lên phía trước, khí tức bạo ngược bộc phát, toàn thân hắn như ngọn núi lửa sắp bùng nổ.
Rầm rầm rầm oanh!
Tiếng nổ vang sinh ra, tiếng nổ rung trời hám địa và sinh ra chấn động rất mạnh, kiến trúc chung quanh đổ vỡ.
Màn sáng huyết sắc không ngừng chấn động và vặn vẹo, kiên trì mấy giây liền chia năm xẻ bảy, tầng tầng vỡ vụn, lúc này Chu gia lộ ra ngoài.
Chu gia đã đại loạn, khi mảnh vỡ từ màn sáng trùng kích, không ít tộc nhân phun máu tươi, sắc mặt mang theo kinh hoàng và không dám tin, càng có không ít người gào thét.
– Bạch Hạo, ngươi muốn làm gì!!
– Chu gia chúng ta không có xúc phạm luật pháp, cũng không có đắc tội ngươi, tại sao ngươi làm thế?
– Bạch Hạo, ngươi lạm dụng quyền lực quan báo tư thù, việc này sẽ bị Đại Thiên Sư biết được, cả triều văn võ đều biết, bản thân ngươi khó bảo toàn, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!! Chư vị đồng tộc, chúng ta đồng loạt ra tay ngăn cản nhất thời nửa khắc, tự nhiên sẽ có người ra tay trừng phạt cuồng đồ này.
Những lời cuối cùng là tiểu hầu gia Chu gia rống lên, hắn vừa nói xong liền lui về phía sau thật nhanh, hắn lao thẳng về phía Thiên Hầu tháp!
Mặc dù không phải tất cả tộc nhân đều tán thành lời của tiểu hầu gia nhưng vẫn có một bộ phận trưởng bối và tộc nhân Chu gia mang theo tức giận bay ra, bọn họ lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, đồng thời tôi tớ Chu gia cũng kiên trì bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Số lượng không ít, chừng hơn ngàn người, trong nháy mắt bọn họ xông tới phía trước, đại quân thi khôi sau lưng Bạch Tiểu Thuần lao tới, những nơi bọn chúng lao tới là giết chóc ngập trời, tiếng kêu thảm thiết vang lên, thời khắc này vô cùng khủng bố.
Những tộc nhân Chu gia kia không thể ngăn cản, liên tục phun máu tươi và lui về phía sau, lời nói lãnh khốc mang theo hàn ý của Bạch Tiểu Thuần quanh quẩn bốn phương.
– Bạch mỗ thật quan báo tư thù đến đây, ta chỉ giết ba người, nếu kẻ khác muốn chết thì giết luôn!
Đối mặt đám tộc nhân Chu gia nơi này, Bạch Tiểu Thuần không quan tâm tới, có giết hay không cũng không sao cả, ban đầu hắn chỉ muốn giết hai người mà thôi, một là Chu Vũ Đạo, một là tổ phụ Diệu Lâm Nhi, hiện tại nhiều thêm một tên chính là tiểu hầu gia.
Bạch Tiểu Thuần bước về phía trước, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào tên tiểu hầu gia, hắn đuổi theo với tốc độ cực nhanh.
Tên tiểu hầu gia Chu gia sợ hãi sắc mặt tái nhợt, tốc độ của hắn nhanh đến mức tận cùng, vào lúc sắp bước vào trong phạm vi Thiên Hầu tháp, trong nháy mắt hắn nhìn thấy hi vọng, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện, hắn nâng tay phải đánh một quyền vào người tiểu hầu gia.
Một quyền này mang theo lửa giận của Bạch Tiểu Thuần, hắn mang theo điên cuồng oanh kích như muốn xé rách hư vô, tên tiểu hầu gia kêu thảm thiết, hắn cảm sát cơ sinh tử rất mạnh, càng có cảm giác thiên địa vô cùng to lớn nhưng không có nơi nào để mình dung thân.
Ngay cả trong gia tộc của mình cũng không làm hắn cảm thấy an toàn chút nào, hắn hiện tại đang lâm vào tình cảnh sinh tử.
– Phụ thân!! Cứu ta!!!
Tiểu hầu gia Chu gia run rẩy, hắn hét lên thê lương thảm thiết, trong Thiên Hầu tháp bắn một tia sáng về phía Bạch Tiểu Thuần, ngay sau đó giọng nói lãnh khốc và tự tin từ trong Thiên Hầu tháp truyền ra ngoài.
– Bạch Hạo, ngươi dám giết con ta, hồn bộc của ngươi hẳn phải chết không nghi ngờ.
Trong Thiên Hầu tháp có nam tử trung niên đang ngồi, dung mạo của tên nam tử trung niên vô cùng xấu xí, tuy hắn có tu vi nửa bước Thiên Nhân nhưng không tính là mạnh, chỉ có dựa vào Thiên Hầu tháp mới có thể gia tăng chiến lực của hắn vô hạn tới gần Thiên Nhân.
Cho nên lúc hắn biết rõ Bạch Hạo đánh tới, cho dù nhìn thấy màn sáng bảo hộ gia tộc sụp đổ thì hắn vẫn nhịn xuống, hắn không dám bước ra khỏi Thiên Hầu tháp nửa bước.
Nội tâm của hắn vô cùng do dự, càng kiêng kị mãnh liệt, hắn kiêng kị không phải Bạch Tiểu Thuần, mà là những thi khôi kia, nhất là đại hán giáp bạc áp bách hắn hít thở khó khăn.
Hắn vẫn có nắm chắc nhất định, dù sao Bạch Tiểu Thuần càng như thế càng chứng minh hồn bộc vô cùng trọng yếu với hắn, cho nên… Hắn tin tưởng, đối phương đuổi giết con mình là tạo áp lực cho mình mà thôi, hoặc là bắt con hắn để trao đổi, cho dù thế nào hắn cảm thấy đối phương không dám giết người.
Dù sao hắn chính là Thiên Hầu, dù sao nơi này là thành Khôi Hoàng, dù sao đối phương cũng là giám sát sứ, trên đỉnh đầu có Đại Thiên Sư uy hiếp, hắn tin tưởng đối phương nổi giận nhưng vẫn có lý trí.
– Chỉ cần kéo dài thời gian là được.
Chu Vũ Đạo không ngừng suy nghĩ, trong tay cầm ngọc giản truyền âm, hắn không ngừng cầu cứu.
Vào lúc Chu Vũ Đạo có cảm giác mình đang nắm chắc, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực nhìn chằm chằm vào tia sáng trong Thiên Hầu tháp bắn về phía mình, hắn vươn tay phải đấm một cái.
Trong tiếng nổ vang, một quyền này xé rách hư vô, phong bạo nổi lên khắp bốn phía, tiểu hầu gia cũng bước vào phạm vi Thiên Hầu tháp.
Tiểu hầu gia chỉ có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, một quyền của Bạch Tiểu Thuần có chiến lực sánh ngang nửa bước Thiên Nhân, tiểu hầu gia không có khả năng ngăn cản nổi, tiếng nổ vang lên, phong bạo ập tới, tiểu hầu gia kêu thảm thiết đầy tuyệt vọng.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không lâu, thân thể của hắn bị phong bạo càn quét huyết nhục mơ hồ, oanh, thân thể hắn chia năm xẻ bảy!
Ngay cả Nguyên Anh cũng không thể thoát khỏi phạm vi phong bạo càn quét, có thể nói hắn hình thần câu diệt.
Chùm sáng trong Thiên Hầu tháp bắn tới bị đại hán ngân giáp ngăn cản, hắn không bị tổn thương chút nào.
– Bạch Hạo!!!
Âm thanh điên cuồng từ trong Thiên Hầu tháp vọng ra ngoài, Chu Vũ Đạo đứng lên, thân thể hắn run rẩy không nhỏ.
– Ngươi… Ngươi dám giết con nối dõi của ta?
Cho dù thế nào hắn cũng không ngờ Bạch Tiểu Thuần lại quyết đoán như vậy, căn bản không có ý trao đổi thỏa hiệp.
Cảnh này cũng lọt vào mắt người Chu gia, bọn họ run rẩy khi thấy Bạch Tiểu Thuần điên cuồng, hô hấp dồn dập, trước kia bọn họ có nghe nói Bạch Tiểu Thuần lãnh khốc, tuyệt đại đa số không cho rằng là sự thật, hiện tại nhìn thấy cho nên có cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Không chỉ hắn như thế, bên ngoài phạm vi hai ngàn thi khôi phong tỏa Chu gia, hành vi của Bạch Tiểu Thuần cũng lọt vào mắt vô số người, nhiều người vô ý thức hít khí lạnh và sợ hãi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1162: Giết Hết (Hạ)
Giết con nối dõi, thù này đã kết!
– Sau khi Bạch mỗ đi vào thành Khôi Hoàng tới nay giết quá ít người cho nên các ngươi mới dám đánh chủ ý lên đầu của ta.
– Hôm nay ta không chỉ muốn giết hắn, ta còn muốn giết ngươi.
Bạch Tiểu Thuần nói rất lãnh khốc, hắn bước về phía trước một bước, vô số tiếng nổ mạnh bao phủ Thiên Hầu tháp.
Lúc hắn tới gần, bên trong Thiên Hầu tháp bắn mấy tia sáng về phía Bạch Tiểu Thuần, cùng lúc đó trên tháp cao huyễn hóa một hư ảnh.
Thân ản hư ảo này là một trong những công dụng của Thiên Hầu tháp, Chu Vũ Đạo ngưng tụ pháp thân, sau khi nó xuất hiện liền tấn công Bạch Tiểu Thuần.
Đại hán giáp bạc và mấy thi khôi đang muốn tiến lên cùng Bạch Tiểu Thuần liền dừng bước, bọn chúng liên tục rút lui và phân tán ra chung quanh, tên đại hán giáp bạc cầm đầu trực tiếp oanh kích lòng đất, bọn họ bắt đầu càn quét kiến trúc chung quanh, từ đó tìm nơi tổ phụ Diệu Lâm Nhi ẩn thân.
Hiển nhiên Bạch Tiểu Thuần truyền thần niệm không cần thi khôi tương trợ, hắn áp lực, hắn điên cuồng, hắn lo lắng tự trách suốt cả tháng qua cũng cần phóng thích.
Vài tia sáng bắn lên người Bạch Tiểu Thuần và nổ tung, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần không nháy một cái, thậm chí thân thể không lắc lư lao thẳng về phía trước với tốc độ cực nhanh, nhanh vượt qua cả tia chớp, thân ảnh hư ảo giơ tay phải điểm một cái.
Một cơn phong bạo ngập trời xuất hiện quét ngang bốn phương, Chu Vũ Đạo huyễn hóa hư ảnh bấm niệm pháp quyết, chung quanh thân thể xuất hiện vô số mãng xà, những mãng xà này phát ra âm thanh tê tê bén nhọn và tấn công Bạch Tiểu Thuần.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần không có biến hóa, tay phải nâng lên, một vòng xoáy xuất hiện, vòng xoáy này vừa mới xuất hiện đã hình thành trạng thái chân không giống như thôn phệ tất cả khí tức trong thiên địa.
Cùng lúc đó khí tức của Bạch Tiểu Thuần cũng bị chính vòng xoáy hấp thu, hắn như không tồn tại, phía sau hắn xuất hiện thân ảnh vô thượng.
Chính là… Bất Diệt Đế Quyền!!
Đây là thứ Hồng Trần Nữ cũng phải biến sắc, đó là một quyền gần vô hạn tới Thiên Nhân.
Một quyền như thế hàng lâm.
Khí phách ngập trời, một quyền sinh ra lực lượng kinh thiên, chung quanh Bạch Tiểu Thuần cũng có bóng tối hàng lâm, bóng tối khuếch tán rất mạnh, muốn đi thôn phệ tất cả ánh sáng!
Những nơi đi qua đều sinh ra chấn động, thân ảnh hư huyễn của Chu Vũ Đạo cảm nhận được nguy cơ sinh tử mãnh liệt, hắn hét lớn và bấm niệm pháp quyết, tất cả mãng xà dung hợp với nhau tạo thành xà trận lớn trăm trượng, hắn muốn ngăn cản một quyền của Bạch Tiểu Thuần.
Muốn ngăn cản Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần lại không khác gì châu chấu đá xe.
Rầm rầm rầm!
Mãng xà cao mấy trăm trượng và gào thét thảm thiết, thân thể da tróc thịt bong, mắt thường có thể thấy được xương cốt bên trong của mãng xà, oanh, mãng xà biến thành tro bụi không lưu lại chút gì cả.
Hư ảnh Chu Vũ Đạo vô cùng sợ hãi, bởi vì hư ảnh bị Bất Diệt Đế Quyền đánh nát.
Không chấm dứt, bị một quyền của Tiểu Thuần đã đánh thẳng vào Thiên Hầu tháp, tòa tháp chấn động dữ dội, Chu Vũ Đạo phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, hắn không tiếc giá lớn gia cố Thiên Hầu tháp!
– Lại gia tăng gấp đôi!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần bắn ra hào quang sáng ngời, hắn nâng tay phải đánh xuống một quyền, tiếng nổ vang lên, Bất Diệt Đế Quyền lại bộc phát, lần này uy lực của nó gia tăng gấp đôi.
Lúc này Bất Diệt Đế Quyền sinh ra hắc ám đáng sợ và ngưng tụ làm một, sau đó lại hóa thành nắm đấm, vô số người tận mắt nhìn thấy và sợ hãi, nắm đấm thật lớn đâm vào Thiên Hầu tháp!
Thiên địa chấn động rất mạnh, thành Khôi Hoàng cũng chấn động không dứt.
Sau nửa ngày, Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần biến mất, Thiên Hầu tháp vẫn sừng sững như trước!
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, sắc mặt lạnh như băng.
Chu Vũ Đạo trong tháp phun máu tươi, hắn già nua vô số lần và cười to.
– Một quyền có thể sánh ngang Thiên Nhân thì như thế nào, Thiên Hầu tháp của ta…
Trong lúc Chu Vũ Đạo đang lên tiếng, bỗng nhiên hắn bị âm thanh ken két cắt lời, hắn cúi đầu nhìn xuống và khiếp sợ, sắc mặt không còn chút máu, hắn nhìn thấy dưới chân mình xuất hiện khe hở.
– Không có khả năng, không có khả năng…
Chu Vũ Đạo như bị thiên lôi oanh kích, ánh mắt sợ hãi và không dám tin tưởng.
Âm thanh ken két vang lên, cả Thiên Hầu tháp bị khe hở bao phủ, những khe hở càng ngày càng nhiều, qua vài giây liền… Sụp đổ!
Lúc Thiên Hầu tháp sụp xuống, bốn phía vô cùng an tĩnh, người Chu gia đều mở to mắt, đầu ốc như có thiên lôi nổ tung, đối với một gia tộc Thiên Hầu mà nói, Thiên Hầu tháp chính là biểu tượng chí cao vô thượng của gia tộc!
Tháp này cũng là truyền thừa trọng yếu nhất của gia tộc, nhiều đời truyền cho người thừa kế, từ đó mới giúp gia tộc kéo dài.
Hêện tại Thiên Hầu tháp đã sụp đổ.
Mặc dù tháp này không phải được dời tới Man Hoang, sau khi Khôi Hoàng triều sụp đổ lần thứ nhất, nó đã thủ ở đây cả ngàn năm qua, việc này quá lớn, quá khó tưởng tượng!
Bọn họ đều như thế, càng không cần nói tới các thế lực chung quanh Chu gia đang trông xem thế nào, toàn bộ đều há hốc mồm ngac nhiên
– Thiên Hầu tháp của Chu gia… Sụp đổ…
– Bạch Hạo hắn dám đánh nát Thiên Hầu tháp!!
Vào lúc mọi người xôn xao, Thiên Hầu tháp sụp đổ, Chu Vũ Đạo phun máu tươi, hắn già nua rất nhiều, hắn lập tức bay lên không nhưng không phải tấn công Bạch Tiểu Thuần, mà là… Bỏ chạy!
Hắn không thể không bỏ chạy, bởi vì hắn bị một quyền của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp tâm thần thật sâu, hắn không dám tưởng tượng nếu một quyền đó lại có thể đánh nát Thiên Hầu tháp.
Hắn xem ra việc này không thể tưởng tượng nổi, căn bản phá vỡ suy nghĩ của hắn, người ngoài chỉ hiểu Thiên Hầu tháp một hai mà thôi, hắn là Thiên Hầu, tòa tháp này thuộc về hắn, hắn cũng hiểu rõ về Thiên Hầu tháp!
Hắn hiểu cái gọi là Thiên Hầu tháp không phải sáng tạo vì Thiên Hầu, mà là bản thân… Thành Khôi Hoàng ngưng tụ ra, nói cho đúng thì đây chính là pháp khí của chính thành Khôi Hoàng.
Dù sao cả thành Khôi Hoàng chỉ mới bộc lột một bộ phận mà thôi, còn có một phần rất lớn đang nằm sâu dưới lòng đất, mà Thiên Hầu tháp chỉ là pháp khí của nó, nó có tác dụng giúp nửa bước Thiên Nhân như Thiên Hầu mượn lực lượng phát huy chiến lực gần vô hạn tới Thiên Nhân.
Về phần Thiên Công tháp có uy lực càng lớn!
Uy lực này bình thường sẽ bị hạn chế, trừ phi Khôi Hoàng triều tao ngộ nguy cơ sinh tử, nếu không sẽ không cho phép kẻ nào tiêu hao.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1163: Ta Cho Ngươi Mười Giây
Trình độ chắc chắn của tháp này cũng không phải người thường có thể đánh nát, mặc dù là ngàn năm trước mới bị đánh nát, khi đó là Bán Thần giao chiến với nhau.
Tới hiện tại Chu Vũ Đạo còn không ngờ Thiên Hầu tháp lại sụp đổ, hắn không nghĩ ra đáp án nhưng hắn càng cảm thấy sợ hãi.
– Nếu như không phải vì tu vi, như vậy thần thông của hắn có đặc thù… Một quyền kia có lai lịch gì?
Sắc mặt Chu Vũ Đạo tái nhợt, hắn ẩn ẩn cảm thấy mình trêu chọc người không thể chọc, chọc tồn tại không cách nào chống cự, hiện tại hắn bỏ chạy không chút do dự.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần bắn ra hàn quang khiếp người, hắn không hiểu nhiều về Hầu tháp giải, cũng không cảm thấy Thiên Hầu tháp sụp đổ lại sinh ra lực chấn nhiếp Chu Vũ Đạo mạnh như thế, thân ảnh hắn biến mất ngay sau đó.
Hắn bay đi như tia chớp, trong nháy mắt hắn lao ra ngoài…
Bỗng nhiên hư vô tại biên giới Chu gia xuất hiện một bóng dáng mơ hồ, bóng dáng này lao ra khỏi vòng vây của thi khôi, hắn tiềm hành rất bí mật.
Tốc độ quá nhanh, dường như muốn lập tức thoát ra khỏi nơi này.
– Rốt cuộc ngươi cũng đi ra.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo hàn quang kinh thiên, giọng nói như đóng băng thiên địa, sát ý rung chuyển thiên địa sinh ra, tiếng nổ xuất hiện, vòng khí xoáy bao phủ thân ảnh của hắn giống như phong bạo càn quét tất cả mọi thứ.
Sát khí quá mạnh, Bạch Tiểu Thuần ra tay với Chu Vũ Đạo càng mạnh hơn trước.
– Ngươi!!
Đó là lão giả già nua, ánh mắt của hắn mang theo kinh hoàng, hắn đã sợ hãi gần chết.
Nhìn lão giả trước mặt, sát cơ trong mắt Bạch Tiểu Thuần bộc phát dữ dội, trên thực tế lúc hắn tới Chu gia hắn đã dùng thần thức khóa chặt nơi này, cho dù đại hán giáp bạc không tìm ra lão giả nhưng Bạch Tiểu Thuần đã sớm có kế hoạch.
Sở dĩ hắn giết tiểu hầu gia, một mặt là tiết hận, một mặt khác là chấn nhiếp Chu Vũ Đạo, hắn khống muốn kéo dài thời gian quá lâu.
Mấu chốt là trận chiến này cũng không phải là giết người, mà là Bạch Tiểu Thuần muốn tổ phụ Diệu Lâm Nhi có cơ hội bỏ trốn, hắn cân nhắc nếu mình không tìm thấy đối phương, như vậy chỉ có làm chuyện này tuyệt một chút, chỉ có làm cho đối phương cảm giác mình triệt để nổi giận, như vậy tên luyện hồn sư kia mới có cơ hội bỏ trốn.
Cho nên hắn ra tay mới gọn gàng như vậy, trực tiếp vận dụng Bất Diệt Đế Quyền, trên thực tế thần thức của hắn bao phủ cả Chu gia chứ không có lơ lỏng chút nào, hơn nữa còn có thi khôi bố trí đại trận.
Bởi vì hắn nơi này bị phong ấn, đối phương muốn chạy trốn cũng chỉ có thể cưỡng ép đột phá, nếu làm như vậy đối phương sẽ lưu lại dấu vết!
Sau khi tận mắt nhìn thấy đối phương thoát đi, Bạch Tiểu Thuần cất bước đuổi theo, thần niệm của hắn bao phủ thi khôi chung quanh, tu vi bộc phát, ngay sau đó vòng vây bị xiết chặc, đại hán giáp bạc và các thi khôi bộc phát tu vi bao phủ lão giả!
Vào lúc này lên trời dưới đất, bốn phương tám hướng bị phong tỏa triệt triệt để để như thiên la địa võng, mặc cho lão giả có pháp thuật đặc thù cũng chấp cánh khó thoát.
Chẳng những hắn như thế, cho dù Chu Vũ Đạo cũng bị bức bách dừng bỏ chạy, không thể không lui về phía sau, bốn phía đã bị phong tỏa, hắn không thể thoát đi.
Đối mặt với nguy cơ, tổ phụ Diệu Lâm Nhi là luyện hồn sư huyền phẩm cũng sợ hãi, ánh mắt của hắn vô cùng điên cuồng, vào lúc hắn lui về phía sau liền quát mắng Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo, thả lão phu rời đi, nếu không thần niệm lão phu vừa thúc dục, hồn bộc của ngươi sẽ hình thần câu diệt!
Hắn nói xong giống như lo lắng Bạch Tiểu Thuần không tin Bạch Hạo còn chưa chết, hắn bấm niệm pháp quyết, giữa mi tâm của hắn xuất hiện một hồn ảnh.
Hồn ảnh này chính là Bạch Hạo, hắn bị nhốt trong mi tâm của lão giả, hồn hỏa đang bị thiêu đốt tràn ngập nguy cơ.
Bạch Tiểu Thuần dừng bước và nhìn hồn ảnh Bạch Hạo, nội tâm hắn chấn động, đại quân thi khôi xiết chặc vòng vây dừng bước, đại hán giáp bạc cũng dừng lại, uy áp Thiên Nhân còn mạnh hơn trước.
– Ngươi thả ta rời đi, ta sẽ thả hồn bộc của ngươi.
Nội tâm lão giả khẩn trương, hắn không nhìn Bạch Tiểu Thuần, tâm thần của hắn vẫn chú ý đại hán giáp bạc, lúc Bạch Tiểu Thuần dừng lại đã làm hắn an tâm, trên thực tế lúc trước hắn cũng đã đoán được đối phương xem trọng hồn này, sau khi thấy đối phương dừng bước liền chắc chắn hơn nữa.
– Lập tức lui về phía sau, ta chỉ cho ngươi mười giây!
Ánh mắt lão giả lóe sáng, ngữ khí cực kỳ cường ngạnh, hắn hét lớn một tiếng, Chu Vũ Đạo bên cạnh hắn cũng chờ mong.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần không nhìn hồn Bạch Hạo, hắn cố trấn định tâm thần nhìn lão giả luyện hồn sư huyền phẩm, ánh mắt của hắn vô cùng lãnh khốc, giọng nói của hắn không khác gì băng hàn.
– Ta cũng cho ngươi thời gian mười giây, là chính ngươi chết hay toàn bộ huyết mạch Diệu gia bị diệt sạch, ngươi lựa chọn đi!
Bạch Tiểu Thuần vung tay phải lên, ngay sau đó trước mặt hắn xuất hiện màn sáng, màn sáng vặn vẹo tạo thành hình ảnh!
Trong hình ảnh là phủ giám sát, nơi đó có mấy vạn hồn tu, cả trai lẫn gái, cả đám lạnh run, Diệu Lâm Nhi cũng ở trong đó, sắc mặt nàng tái nhợt, nội tâm lạnh lẽo.
Chung quanh bọn họ là cả ngàn thi khôi vây quanh, hoàn toàn giam cầm bọn họ, người cầm đầu chính là Chu Nhất Tinh!
Vào lúc nhìn thấy hình ảnh, tổ phụ Diệu Lâm Nhi biến sắc, dường như những người kia cũng nhìn thấy lão giả, cả đám không ngừng kêu gào.
– Lão tổ cứu mạng!!
– Tổ phụ, cứu ta!!
– Lão tổ, là ta, cứu mạng!!!
Lão tổ Diệu gia gào thét tức giận, hắn gần như sụp đổ, hắn thua, thua không chỉ tính mạng của mình, không chỉ hồn Bạch Hạo, hắn còn thua tâm trí cùng phán đoán.
Thua triệt triệt để để!!
– Sát!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu vung tay áo, ánh mắt lạnh lùng như băng.
Lúc này thi khôi và đại hán giáp bạc chung quanh ra tay, sát khí càn quét phong vân, tốc độ cực nhanh, máu nhuộm bầu trời.
Cho dù là lão tổ Diệu gia hay Chu Vũ Đạo, đừng nói mấy ngàn thi khôi ra tay, cho dù chỉ có đại hán giáp bạc cũng có thể đánh bọn họ hình thần câu diệt.
Trước kia có hồn Bạch Hạo bị áp chế, bọn họ còn có thể kéo dài hơi tàn, hiện tại căn bản không có lực phản kháng, tiếng kêu thê lương thảm thiết và tiếng chửi bới vang lên, thân thể hai người sụp đổ huyết nhục trong mơ hồ, nguyên thần bị xé nát, hình thần câu diệt.
Cho dù việc này đã chấm dứt nhưng có lẽ Chu gia chỉ còn lại trên danh nghĩa.
Thiên Hầu tháp nát, Thiên Hầu diệt vong, tiểu hầu gia tử vong, cả Chu gia đã bị thanh trừ ra khỏi hàng ngũ Thiên Hầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1164: Sư Đồ Đoàn Tụ
Còn có Diệu gia, gia tộc này đã từng xuất hiện luyện hồn sư địa phẩm cũng mất đi trụ cột trong một ngày.
Bạch Tiểu Thuần không có nuốt lời, hắn không diệt huyết mạch Diệu gia, hắn cũng thả đám người Diệu gia rời đi, chỉ có điều trên hân thể những người này bị Chu Nhất Tinh âm thầm lưu lại lạc ấn, Bạch Tiểu Thuần không giết nhưng không có nghĩa Chu Nhất Tinh sẽ tha cho những uy hiếp tương lai này có thể rời đi, nếu bọn họ không có ác ý cũng bỏ đi, một khi có ác ý, Chu Nhất Tinh muốn giết người.
Cũng không phải tất cả tộc nhân đều xử lý như vậy, như Diệu Lâm Nhi đã bị Bạch Tiểu Thuần trực tiếp thu vào đại lao, tư sắc Diệu Lâm Nhi vô cùng tốt, đủ làm nam nhân động lòng sinh ra suy nghĩ tà ác, Bạch Tiểu Thuần không lưu tình chút nào.
Trong ngày, việc này đã oanh động khắp thành Khôi Hoàng, gần như không ai không biết, không người không hiểu, tất cả Thiên Hầu đều sợ hãi.
Lúc trước bọn họ không cho rằng Bạch Tiểu Thuần lại giết một Thiên Hầu, còn giết cả người thừa kế của hắn.
Ngay cả Thiên Hầu tháp cũng sụp đổ, sau khi bọn họ nghe lời này đều sợ hãi hít khí lạnh, phản ứng đầu tiên chính là ý của Đại Thiên Sư.
Ngay sau đó Thiên Công chấn động, trong hoàng cung, Đại Thiên Sư truyền tin tức giận dữ, tất cả Thiên Hầu hiểu ra, tất cả chỉ là một mình phủ giám sát tự làm.
– Bạch Hạo điên rồi, hắn lại là tự ý giết người!!
– Không có trải qua Đại Thiên Sư đồng ý, hắn lại dám giết Thiên Hầu!
– Coi trời bằng vung!!
– Quyết không thể lưu người này, quyền lợi của giám sát sứ quá lớn, hắn hôm nay có thể điên cuồng giết Chu Vũ Đạo, ngày mai có thể giết chúng ta.
– Bạch Hạo, hắn đang tạo phản, nơi này là thành Khôi Hoàng, chẳng lẽ hắn còn muốn trở thành Đại Thiên Sư thứ hai!
Tất cả Thiên Hầu vô cùng tức giận, hơn nữa cộng thêm thù hận lúc trước, chúng ân lệnh làm đám quyền quý sứt đầu mẻ trán hận Bạch Tiểu Thuần tận xương.
Trước mắt bọn họ bị thù hận và kiêng kị bao phủ tâm thần, hiện tại đã bắt lấy sai lầm lớn của Bạch Tiểu Thuần cho nên sẽ không bỏ qua, trong cùng thời gian bọn họ đều bay lên hoàng cung!
– Hắn hiện tại phải chết không nghi ngờ.
– Ta xem Bạch Hạo làm sao tìm được đường sống trong chỗ chết.
– Cho dù hắn có ba đầu sáu tay, lần này cũng chết chắc.
Không chỉ Thiên Hầu, ngay cả mười đại Thiên Công cũng bay ra khỏi Thiên Công tháp bay về hướng hoàng cung, Trần Hảo Tùng đứng mũi chịu sào, hắn hiểu ra Đại Thiên Sư cũng không tha cho Bạch Hạo.
Bởi vì Bạch Hạo phạm tội quá lớn, hắn đã vượt qua điểm mấu chốt Khôi Hoàng triều có thể thừa nhận.
Tất cả quyền quý Khôi Hoàng triều đều phát động, thậm chí con dân trong thành nghe lời này đều im lặng, tiếng thở dài vang lên, việc này nghiêm trọng vượt qua mọi người dự đoán.
Việc Bạch Tiểu Thuần tự ý giết Thiên Hầu cũng truyền khắp Man Hoang trong thời gian ngắn.
Sau khi Cự Quỷ Vương biết liền giận tím mặt, hắn cầm lấy ngọc giản muốn truyền âm cho Bạch Tiểu Thuần nhưng buông xuống, cuối cùng hắn dậm chân bay ra khỏi vương điện.
– Ngu xuẩn!
Trong thành Cửu U, Cửu U Vương cầm ngọc giản và cau mày, hắn không quan tâm lão tổ Diệu gia và Chu Vũ Đạo tử vong, với hắn mà nói, ngày đó hắn ra tay chỉ vì lợi ích đầy đủ, đương nhiên cũng là vì hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt, cho dù thế nào cũng chỉ là con sâu cái kiến chết mà thôi.
Hắn chú ý là Thiên Hầu tháp sụp đổ.
– Kỳ quái…
Cửu U Vương vô cùng ngạc nhiên, thế tử Chu Hoành thành Cửu U nghe được tin tức này liền cười ha ha.
– Bạch Hạo ah Bạch Hạo, ta xem ngươi làm sao thoát khỏi nguy cơ lần này.
Chuyện này trong mắt hắn là không thể giải quyết.
Trong cả Man Hoang đều oanh động, Bạch Tiểu Thuần quay về phủ giám sát, trên thực tế sau khi bước ra khỏi Chu gia thì hắn quay về phủ giám sát, hắn không làm gì cả.
Hắn ném lệnh bài giám sát sứ qua một bên, cũng không thèm nhìn nhiều, Chu Nhất Tinh cũng bị hắn đuổi đi, bảo hắn đi tránh đầu gió, về phần đại hán giáp bạc, sau khi vào phủ giám sát liền im lặng.
Bạch Tiểu Thuần không quan tâm, hắn đang ngồi tại chỗ và nhìn hồn tháp, trong tòa tháp có hồn Bạch Hạo, sau khi trải qua khôi phục đã có một ít tinh thần, chậm rãi mở mắt ra.
Lúc nhìn thấy gương mặt tiều tụy của sư tôn, hắn vô cùng cảm động.
– Cuối cùng cũng tỉnh, về sau phải cẩn thận một ít, đến đến, vi sư nói với ngươi chuyện xảy ra trong một tháng qua, hừ hừ, ngươi không biết một tháng này vi sư rất lợi hại, không ai dám chọc ta, Thiên Nhân cũng bị ta giết một tên.
Bạch Tiểu Thuần nói xong mới thở ra một hơi, mặt mày hớn hở giống như một tháng trước Bạch Hạo đang ở bên cạnh mình.
Hắn không ngừng kể chuyện xảy ra trong một tháng qua, Bạch Hạo nghe hắn kể liền nức nở.
– Sư tôn…
Bạch Hạo nghe Bạch Tiểu Thuần kể liền run rẩy, hắn nghe sư tôn nói phát động chúng ân lệnh, lúc này nội tâm cảm động không nói thành lời, hồn Bạch Hạo bay ra khỏi hồn tháp tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Ta cho rằng ta không thể nhìn thấy sư tôn.
Tâm tình Bạch Hạo kích động, cảm xúc của hắn không thể dùng lời lẽ miêu tả, hắn cảm giác mình bị bắt liền bị tra tấn không thành hình người, hắn vẫn bảo thủ bí mật thay sư tôn, lúc này mọi chuyện đều đáng giá.
Bởi vì hắn quan tâm nhất chính là sư tôn.
Thời gian một tháng với Bạch Hạo là thời gian đen tối nhất trong đời, hắn thống khổ không thể hình dung, mỗi ngày đều thừa nhận hồn hỏa thiêu đốt, bị lão tổ Diệu gia luyện hóa, càng thừa nhận tra tấn sưu hồn.
Diệu gia luyện hóa và tra tấn linh hồn sẽ làm linh hồn không chịu nổi, do đó luyện hóa về sau sẽ thuận lợi hơn, cho nên Bạch Hạo chịu khổ suốt một tháng qua.
Vào lúc hắn bất lực nhất, thậm chí sắp tới mức tử vong nhưng hắn lại có chấp niệm và không cam lòng biến mất, hắn còn chưa sáng tạo ra cách điều chế hỏa diễm mười chín màu, hắn chưa nhìn thấy sư tôn luyện chế thành công hỏa diễm mười tám màu, hắn từng phát lời thề muốn giúp sư tôn trở thành luyện hồn sư thiên phẩm, những việc này chưa thực hiện được.
Hắn không thể chết được, hắn không muốn chết, nếu quả thật có một ngày hắn tử vong, hắn cũng phải làm giúp sư tôn hoàn thành những việc này mới nhắm mắt.
Hôm nay hắn bị quá nhiều việc quấy nhiễu, hắn lo lắng không có mình chiếu cố, với tính cách của sư tôn sẽ đưa tới vô số người thù địch, hắn phải nhắc nhở sư tôn, hắn muốn hóa giải thay sư tôn, tất cả nguy cơ phải bị xóa đi.
Đây là chấp niệm của hắn, nhờ có chấp niệm chèo chống, hắn mới có thể kiên trì một tháng, hắn không rõ mình có thể kiên trì được bao lâu, cho dù lúc hôn mê tỉnh lại hắn nhìn thấy… Sư tôn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1165: Ngươi Cố Ý
– Ha ha, cảm động sao, lúc trước vi sư nói với ngươi rồi, bái ta làm sư không thiệt thòi đâu.
Bạch Tiểu Thuần nói với Bạch Hạo sau đó đắc ý, hắn tiến lên sờ đầu Bạch Hạo.
– Ân tái tạo của sư tôn, ân cứu mạng, đồ nhi… Cả đời không quên!!!
Bạch Hạo kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn cúi đầu xuống bái tạ.
Giống trong sơn động năm đó, vào lúc hắn khôi phục thần trí và nhìn thấy bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, cái bái này không oán không hối, thành tâm thành ý.
– Ngươi là đệ tử của ta, kẻ nào dám động tới ngươi chính là đánh mặt ta, đừng nói phát động chúng ân lệnh, nếu chiêu này còn không làm gì được, ta ý định dẫn đại lục Thông Thiên tới đây cứu ngươi.
Bạch Tiểu Thuần hất càm lên, kiên trì, lãnh khốc và áp lực suốt một tháng qua đã biến mất, hắn có thể khoe khoang như xưa.
Nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, Bạch Hạo càng cảm động, đôi môi khép mở giống như muốn nói cái gì đó nhưng lại cảm động nói không ra lời, hết lần này tới lần khác… Đúng vào lúc này Bạch Tiểu Thuần hiếu kỳ nhìn Bạch Hạo và nói:
– Đúng rồi, kế sách chúng ân lệnh của ngươi không tệ, thời điểm ngươi nói cho ta biết, ta còn muốn hỏi có phải bởi vì ngươi là thứ tử Bạch gia cho nên mới nghĩ ra biện pháp này?
– Ah…
Bạch Hạo sững sờ, sư tôn này biến hóa quá nhanh, trước một khắc còn vô cùng khí phách, mình cảm động rối tinh rối mù, trong nháy mắt tiếp theo thay đổi chủ đề làm hắn xấu hổ không chịu nổi.
Nhìn thấy sư tôn hiếu kỳ như thế cho nên Bạch Hạo gật đầu.
Thấy đệ tử thừa nhận, Bạch Tiểu Thuần thở dài, cảm khái, sờ sờ đầu Bạch Hạo và nói:
– Rốt cuộc ta cũng hiểu vì sao Thái phu nhân lúc trước muốn tiêu diệt ngươi… Kế sách này thật sự quá độc…
– Ah…
Bạch Hạo há hốc mồm dở khóc dở cười.
Bạch Tiểu Thuần còn vấn đề khác, vào lúc muốn hỏi liền biến sắc, hắn ngẩng đầu nhìn thấy thân ảnh màu đỏ đang bay tới.
Người còn chưa tới như giọng nói đã tới trước.
– Bạch Hạo, ngươi là tiểu nhân vô sỉ, ta muốn giết ngươi!
Đó là giọng nói của người con gái, nàng mặc trường bào màu đỏ, mặt phấn mang sát khí, lông mày dựng đứng, chính là Hồng Trần Nữ Chu Tử Mạch.
Chu Tử Mạch vẫn bế quan tu hành ý đồ đột phá Thiên Nhân sơ kỳ, cho nên nàng không biết chúng ân lệnh trong thành Khôi Hoàng, lúc này mới xuất quan, nàng còn buồn bực vì đột phá thất bại, đầu óc còn mơ hồ không rõ, tư duy ngây ngốc.
Có lẽ nàng bị đột phá thất bại cắn trả, cũng không quan tâm việc khác, vừa mới ra ngoài liền nghe thủ hạ nói về chúng ân lệnh, không đợi nghe xong thì nàng đã bộc phát.
Nàng vốn có chán ghét với Bạch Tiểu Thuần, hiện tại còn có hiểu lầm cũng đã hóa giải nhưng vẫn cảm thấy chán ghét khó hiểu, nhất là Bạch Tiểu Thuần được Đại Thiên Sư an bài thành giám sát sứ giống như quên Cự Quỷ Vương, điểm này làm nàng không vui.
Hôm nay lại biết rõ chúng ân lệnh, nếu đổi thành lúc khác nàng sẽ hiểu ra vấn đề, lúc này nàng không suy nghĩ được gì, vẫn ở trong trạng thái đần độn, cho nên nàng như con trâu điên đánh tới, trên đường, Cự Quỷ Vương cũng truyền âm với nàng, Hồng Trần Nữ không thèm nhìn, trong lòng chỉ có suy nghĩ thu thập Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần giật mình, hắn còn tưởng rằng là Đại Thiên Sư phái người đến bắt hắn, không nghĩ tới là Hồng Trần Nữ đã lâu không xuất hiện, hắn vội vàng lui về phía sau và muốn giải thích.
– Tử Mạch, ngươi hãy nghe ta nói…
– Câm miệng! Vong ân phụ nghĩa, ta hỏi ngươi, có phải chúng ân lệnh là kế sách của ngươi hay không?
Hồng Trần Nữ tức giận lên tiếng, vừa nói vừa bước vào trong phủ giám sát, tay phải nâng lên điểm về phía Bạch Tiểu Thuần.
Khí tức Thiên Nhân chấn động bộc phát, một cột sáng bắn thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi nghe ta giải thích…
Bạch Tiểu Thuần bảo hộ tốt hồn Bạch Hạo liền bay về phía sau, hắn tránh cột sáng nhưng vô cùng chật vật, còn chưa chờ hắn nói xong liền bị Hồng Trần Nữ cắt lời, nàng cuồng bạo tấn công hắn.
Hồng Trần Nữ thân là Thiên Nhân sơ kỳ đỉnh phong, hiện tại lại ra tay toàn lực, Tiểu Thuần căn vốn cũng không phải đối thủ, nhất là vừa mới thi triển Bất Diệt Đế Quyền cho nên đang trong trạng thái khôi phục, tu vi cũng giảm sút không ít.
Hồng Trần Nữ tức giận không giảm, lúc thấy Bạch Tiểu Thuần tránh đi liền bấm niệm pháp quyết, nàng cầm một đóa liên hoa là pháp bảo tùy thân, sau đó ý chí vô thượng hàng lâm và bao phủ quanh người nàng.
– Ngươi bà điên kia, thực cho rằng bản giám sát sứ sợ ngươi sao?
Bạch Tiểu Thuần hét lớn, thần niệm bạo phát, thi khôi chung quanh ngẩng đầu lên, chúng bộc phát sát khí kinh người, cũng không xuất động toàn bộ, đại hán giáp bạc bộc phát uy áp Thiên Nhân liền bay về phía Hồng Trần Nữ, theo sau còn có một thi khôi chuẩn Thiên Nhân.
Ba người đánh nhau, tiếng nổ vang vọng bốn phía, Hồng Trần Nữ điều khiển liên hoa bức lui hai thi khôi, tu vi bản thân bị đột phá thất bại cắn trả cho nên rất cuồng bạo, đầu óc mơ hồ không rõ, vì vậy nàng biết rõ mình không có khả năng giết Bạch Tiểu Thuần nhưng nội tâm tức giận, cho rằng đối phương vong ân phụ nghĩa, là bạch nhãn lang cho nên muốn ra tay đánh đối phương một trận.
Hai thi khôi cũng không tầm thường, nàng lập tức tránh né chúng, Bạch Tiểu Thuần không làm gì khác, hắn quát lớn.
– Bày trận, phong ấn bắt nàng cho ta.
Hắn vừa lên tiếng, chín thi khôi nửa bước Thiên Nhân bay lên gia nhập cuộc chiến, cùng lúc đó năm ngàn thi khôi bay lên cao hình thành đại trận, một tấm lưới phong ấn lớn bao phủ Hồng Trần Nữ.
Trong khoảng thời gian ngắn tiếng nổ mạnh rung trời chuyển đất vang lên, Hồng Trần Nữ bị vây khốn trong trận, sắc mặt nàng khó coi, chán ghét Bạch Tiểu Thuần càng lớn, toàn lực điều khiển liên hoa muốn giết ra một con đường, nàng vừa xuất quan, lại bị cắn trả, hiện tại giao chiến lâu đã theo không kịp, ngay cả liên hoa cũng có khi không nghe lời.
Đổi lại lúc khác không xem vào đâu, lúc đối mặt với đại hán giáp bạc và đại hán giáp đen, bọn chúng vô cùng nhạy cảm và nắm bắt chiến cơ thành thục, lúc ra tay oanh kích tứ phương, sắc mặt Hồng Trần Nữ tái nhợt, cho dù đầu óc mơ hồ nhưng cũng hiểu mình lỗ mảng, vào lúc vừa xuất quan, đầu óc không linh hoạt lại đi gây sự với Bạch Tiểu Thuần.
Nàng không nghĩ tới thi khôi của Bạch Tiểu Thuần đã không phải ba ngàn, mà là năm ngàn, thậm chí càng có đại hán giáp bạc tu vi Thiên Nhân.
– Trong thời gian ta bế quan đã xảy ra rất nhiều việc…
Hồng Trần Nữ cau mày, nàng lúc trước không áp chế nổi lửa giận trong lòng mình, hiện tại sắc mặt khó coi, sau khi lui về phía sau, lúc này phong ấn của năm ngàn thi khôi tới quá mạnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










