Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 232 : Thiên Công Gia Tộc (c1156-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1156: Thiên Công Gia Tộc
Như vậy không khác gì kéo sụp con quái vật khổng lồ, mặc dù như vậy sẽ có không ít thiên tài quật khởi nhưng chênh lệch giữa bọn họ với nhau cũng kéo gần rất nhiều.
Chênh lệch thu nhỏ lại, bản thân bọn họ vẫn là con dân của Khôi Hoàng.
Thậm chí bọn họ ủng hộ Đại Thiên Sư mạnh tới mức chưa từng có, uy vọng Đại Thiên Sư đã đạt tới đỉnh phong lại gia tăng rất nhiều, đạt tới độ cao hoàn toàn mới.
Thậm chí hắn muốn tự lập tân triều cũng không phải không được.
Việc này đã làm toàn bộ Thiên Hầu sợ hãi không nhỏ, bọn họ rất chấn động, trong bọn họ có không ít người cảm thấy đau khổ, trên thực tế đám Thiên Hầu đều là gia hỏa đa mưu túc trí, rất nhiều người trong đó dần dần hiểu rõ sự đáng sợ của chúng ân lệnh.
Đáng tiếc… Biết rõ thì biết rõ nhưng có thể hóa giải hay không lại là chuyện khác.
– Nếu kế này do Bạch Hạo nghĩ ra… Kẻ này quá mức đáng sợ!!
– Tâm cơ của người này quá sâu, đã đạt tới mức các quyền quý sợ như rắn rết, hắn tính toán nhân tâm đã đạt tới cực hạn.
– Phải là dạng người gì mới có thể nghĩ ra độc kế thế này… Ta biết rồi, Bạch Hạo năm đó cũng là thứ tử, đáng chết, hắn tới từ Bạch gia của thành Cự Quỷ, bắt đầu từ đó đã sinh ra ý niệm như thế.
Theo thời gian trôi qua, trận phong bạo này càng lúc càng lớn, bắt đầu từ thành Khôi Hoàng sau đó lan ra bên ngoài, quét qua cả Man Hoang, không chỉ gia tộc Thiên Hầu, còn có rất nhiều gia tộc luyện hồn cũng nằm trong tâm điểm phong bạo.
Bạch Tiểu Thuần là người khởi xướng cơn phong bạo lại ngồi trong sân phủ giám sát, trong mắt hắn mang theo mệt mỏi, từ đầu đến cuối hắn chưa từng nghỉ ngơi, lúc các tin tức truyền tới liên tiếp, hắn xem các tin tức cực kỳ cẩn thận, từ đó không ngừng phân tích và phán đoán, muốn tìm ra manh mối bên trong.
Từ khi Bạch Hạo mất tích đến nay đã qua nửa tháng, nội tâm Bạch Tiểu Thuần càng điên cuồng, nó như một biển lửa thiêu đốt người khác nhưng lại giày vò bản thân hắn không nhẹ.
Hắn không thể lo lắng sinh tử của Bạch Hạo, nửa tháng qua không có tin tức gì, điểm này mới là điểm làm Bạch Tiểu Thuần lo lắng, hắn tâm phiền ý loạn tới mức tận cùng.
Hô hấp của hắn hỗn loạn, khí tức chấn động mang theo phẫn nộ bất an, chỉ có thời điểm phân tích manh mối và tin tức mới làm hắn vững vàng một ít, tuy hắn có nhiều tin tức còn chưa toàn diện, Bạch Tiểu Thuần biết rõ, muốn tìm được Bạch Hạo, hắn nhất định phải khống chế nhiều manh mối hơn nữa.
– Chúng ân lệnh không khác gì ngọn lửa thiêu đốt thảo nguyên khô hạn, nó còn cần một mồi lửa mạnh hơn nữa.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hắn nhìn chằm chằm thiên địa xa xa, phương hướng kia… Là khu thứ năm của thành Khôi Hoàng!
Trong khu này có gia tộc Thiên Công!
– Là thời điểm động thủ với gia tộc Thiên Công rồi, chỉ có động tới gia tộc Thiên Công, chẳng những có thể có được tin tức trong gia tộc Thiên Công, càng làm những người có lòng sợ hãi trong gia tộc Thiên Hầu sinh ra tự tin mạnh hơn.
Bạch Tiểu Thuần cắn răng hạ quyết định, hắn đứng lên và bay ra bên ngoài, sau đó hắn mang theo đại quân thi khôi bay lên cao.
Hắn vừa xuất động đã dẫn tới vô số người chú ý, mọi người chú ý phương hướng đại quân thi khôi bay đi liền theo sau, lúc nhìn thấy mục tiêu của Bạch Tiểu Thuần là gia tộc Thiên Công tại khu thứ năm, tất cả mọi người hít khí lạnh, đồng thời nội tâm kích động rất mạnh.
– Gia tộc Thiên Công!
– Bạch Hạo quá to gan, giám sát chúng ân lệnh lại dám đi gia tộc Thiên Công.
Thời điểm mọi người đang nghị luận với nhau, năm ngàn đại quân thi khôi trực tiếp đi tới khu thứ năm, Bạch Tiểu Thuần đi ở phía trước, hai bên trái phải là thi khôi Thiên Nhân, phía sau là chín thi khôi nửa bước Thiên Nhân, khí thế che phủ bầu trời.
Hắn không dừng bước, sau khi tiến vào khu thứ năm, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp tìm tới gia tộc Thiên Công.
Hắn ẩn ẩn nhớ rõ Thiên Công của gia tộc này là một lão giả, kẻ này không lui tới với Bạch Tiểu Thuần, trước mắt Bạch Tiểu Thuần cũng không quan tâm quá nhiều, vào lúc hắn vừa tiếp cận, trong gia tộc Thiên Công xuất hiện màn sáng ngăn cách cản cách Bạch Tiểu Thuần ở bên ngoài.
Trên màn sáng xuất hiện một gương mặt, đó là một nam tử trung niên, hắn lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Giám sát sứ muốn nói gì cứ nói ở đây đi, không kẻ nào được bước vào nơi đây.
Bạch Tiểu Thuần nhìn xuyên thấu qua màn sáng, hắn nhìn thấy trong đó có không ít tộc nhân gia tộc Thiên Công đang ngẩng đầu nhìn mình, ánh mắt những người này bình tĩnh nhưng mang theo một ít kỳ dị, Bạch Tiểu Thuần biết rõ, cho dù là gia tộc Thiên Công cũng có không ít người chờ mong chúng ân lệnh, chỉ có điều dưới cường thế của Thiên Công cho nên bọn họ không dám lộ ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, hắn không cường thế xông vào, hắn chỉ đứng bên ngoài và chậm rãi lên tiếng, giọng nói truyền vào trong màn sáng.
– Bạch mỗ phụng mệnh Đại Thiên Sư tới đây chấp hành giám sát chúng ân lệnh.
– Cho dù gia tộc Thiên Hầu hay gia tộc Thiên Công, cho dù là tứ đại thiên vương cũng phải làm theo chúng ân lệnh.
– Tất cả tộc nhân đều được phân phối tài nguyên và gia sản như nhau, cho dù ngươi là thứ xuất hay dòng chính không được quyền kế thừa, các ngươi…
Bạch Tiểu Thuần vừa nói chuyện vừa nhìn đám tộc nhân trong gia tộc Thiên Công, sau khi hắn nói xong, gương mặt tên nam tử trung niên trên màn sáng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Nói xong chưa? Không tiễn!
Vừa nói xong lời này, gương mặt tên trung niên biến mất, Bạch Tiểu Thuần cau mày đứng tại đó, hắn trầm ngâm một lúc và đi tới gia tộc Thiên Công thứ hai.
Sau đó là nơi thứ ba, thứ tư… Rất nhanh, hắn đã đi từ khu thứ nhất tới thứ năm, đi tới chín gia tộc Thiên Công, bất cứ gia tộc Thiên Công nào cũng làm giống như đúc gia tộc Thiên Công đầu tiên.
Không có Thiên Công nào cho hắn vào, tất cả đều ngăn hắn bên ngoài trận pháp, sau khi hắn nói xong liền tiễn khách không chút khách khí.
Đây là thái độ dương thịnh âm suy, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng khó coi, đám người theo sau Bạch Tiểu Thuần càng có nhiều tâm tư.
Đồng thời chú ý hành động của Bạch Tiểu Thuần, trong đám người có không ít thành viên của gia tộc Thiên Công và Thiên Hầu, bọn họ thông qua các phương thức tìm hiểu, sau khi hiểu rõ, nội tâm bọn họ trầm trọng.
– Chẳng lẽ chúng ân lệnh không thể phổ biến sao?
Bắt đầu có người lo lắng được mất.
Cả triều văn võ đều chú ý tới Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần âm trầm đi tới gia tộc Thiên Công cuối cùng.
Đây là Trần gia!
Gia tộc Trần Hảo Tùng chiếm cứ một nửa phạm vi khu vực này, Thiên Công tháp đứng cao cao vượt xa Thiên Hầu tháp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1157: Thiên Công Cũng Phải Nhịn Cho Ta (Thượng)
Tất cả tộc nhân trong gia tộc im lặng, trong thời gian gần đây, chuyện chúng ân lệnh ban bố trong gia tộc Thiên Hầu, tất cả hậu duệ trong gia tộc Thiên Công đều động tâm.
Bọn họ không dám có động tác gì, thật sự là do gia tộc Thiên Công khác với gia tộc Thiên Hầu.
Nếu lúc trước Đại Thiên Sư giơ đao mổ như gió lốc huyết tinh diệt mười tám Thiên Hầu, Thiên Công lại không ngã, từ trình độ nào đó mà nói, chỉ cần bọn họ không phản bội hoàng triều, địa vị của bọn họ rất khó rung chuyển, dù sao bọn họ là Thiên Nhân, là cường giả trong Thiên Nhân, cho dù trong khu vực Man Hoang hay Thông Thiên Hà đều là tồn tại cao cao tại thượng.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần tới gần, một màn sáng sinh ra ngăn cách Bạch Tiểu Thuần ở bên ngoài, sau đó trong màn sáng có giọng nói trầm thấp truyền ra.
– Nói đi, nói xong cút ngay!
Giọng nói mang theo miệt thị và chán ghét.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào Thiên Công tháp trong màn sáng Trần gia, sau đó hắn cười lớn.
Những người vây xem theo sau Bạch Tiểu Thuần đều im lặng nhìn mọi chuyện, bọn họ từng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần không thể bước vào cửa chín gia tộc Thiên Công khác, lúc này nội tâm sinh ra vô số suy nghĩ.
Việc này đang truyền bá ra ngoài, càng ngày càng nhiều người trong thành Khôi Hoàng chú ý tới những việc tại đây.
Trong màn sáng, sắc mặt người Trần gia vô cùng bình tĩnh, bọn họ không ngừng ngẩng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần qua màn sáng.
Trần Hùng cũng như vậy, sắc mặt hắn đầy phức tạp, trên thực tế hắn là dòng chính nhưng không phải người thừa kế Trần gia, dĩ vãng hắn hận Bạch Tiểu Thuần nhưng hiện tại có cảm giác không nói thành lời, hắn hiểu nội tình của gia tộc mình, cũng biết rõ nếu quả thật phân phối bình quân, chính mình đạt được một phần trong đó… Cũng đủ làm hắn động tâm, chỉ sợ cả đời này hắn khó đạt được tư nguyên như vậy.
Lúc đám người Trần gia đang suy nghĩ miên man, Bạch Tiểu Thuần đứng ngoài màn sáng cười lớn, nụ cười lạnh như băng, ánh mắt hắn mang theo điên cuồng càng lúc càng mạnh, hắn đã đến cho nên cũng đoán trước, biết rõ đám gia tộc Thiên Công khó gặm hơn gia tộc Thiên Hầu rất nhiều.
Cho nên lúc hắn tới, hắn cũng đã nghĩ kỹ, hắn cần phải trả bất cứ giá nào cũng phải làm trận ma sát cuối cùng diễn ra tại Trần gia.
Nếu trước đó thuận lợi còn tốt, một khi không thuận lợi, như vậy Bạch Tiểu Thuần sẽ điên cuồng với Trần gia trong lần cuối cùng.
Hiện tại hắn không cần tìm lý do, thái độ Trần gia đã đủ giúp hắn bộc phát, hắn nâng tay phải lên chỉ vào màn sáng bao phủ Trần gia.
– Quân đoàn thi khôi, oanh kích màn sáng cho ta!
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, lời hắn nói truyền vào tai tất cả mọi người, bọn họ cực kỳ sững sờ, cho dù người vây xem hay người Trần gia đều như thế, không đợi bọn họ kịp suy nghĩ quá nhiều, năm ngàn thi khôi chung quanh Bạch Tiểu Thuần rống to.
Rống rống!!
Năm ngàn thi khôi gào thét thật lớn, bọn chúng lao về phía trước, đại hán màu bạc bên cạnh Bạch Tiểu Thuần càng xông lên đầu tiên, tốc độ cực nhanh, hắn trực tiếp oanh kích vào màn sáng.
Cả màn sáng chấn động rất mạnh, cùng lúc đó chín thi khôi giáp đen nửa bước Thiên Nhân tới gần, bọn chúng cũng ra tay nên sinh ra tiếng nổ rất lớn.
Vẫn chưa chấm dứt, năm ngàn đại quân thi khôi cùng tiến lên, năm ngàn thi khôi liên thủ, bọn chúng bộc phát chiến lực mạnh nhất của mình, trong khoảng thời gian ngắn tất cả thần thông pháp thuật bao phủ các nơi, chiến tranh đã hàng lâm, năm ngàn pháp thuật giống như sóng thần bộc phát, tất cả công kích đều tấn công vào màn sáng bảo hộ Trần gia.
– Bạch Hạo, ngươi muốn làm gì!
Giọng nói khinh thường lúc trước gào thét giận dữ, tất cả người Trần gia đều biến sắc.
Đám người đang quan sát chung quanh mở to mắt, bọn họ hít khí lạnh.
– Bạch Hạo hắn… Hắn…
– Trời ạ! Hắn dám ra lệnh tấn công gia tộc Thiên Công!
– Hắn thật có can đảm làm thế!
Những người đang vây xem vô cùng hoảng sợ, bọn họ giữ vững tinh thần, sau đó cũng truyền tin tức ra bên ngoài, lúc này người trong thành Khôi Hoàng đều biết việc đang diễn ra, sắc mặt nhiều người biến hóa.
Thậm chí không ít Thiên Hầu đang ngồi trong Thiên Hầu tháp cũng phải đứng lên, bọn họ dùng ánh mắt không dám tin nhìn Trần gia.
Cho dù là chín gia tộc Thiên Công khác cũng ngạc nhiên, bọn họ dùng thần thức dò xét tình hình bên này, sắc mặt biến hóa khó nhìn, sau đó ánh mắt nhìn hoàng cung và im lặng.
Những tộc nhân thứ xuất đều ngạc nhiên, sau khi hít khí lạnh liền nói một câu:
– Hắn điên rồi!
Chuyện này oanh động lòng người, màn sáng trận pháp Trần gia có mạnh hơn nữa cũng không thể ngăn cản thần thông kinh thiên động địa oanh kích, sau đó pháp thuật va chạm như thủy triều, ngay tiếp theo không gian sụp đổ tầng tầng lớp lớp
Nổ tung giống như phong bạo, nó trực tiếp đánh vào trong Trần gia, sau đó là đại loạn cùng vô số tiếng gào thét, đúng lúc này có tiếng gầm giận dữ từ trong Thiên Công tháp vọng ra ngoài.
– Bạch Hạo, ngươi muốn chết!
Tiếng gầm vang vọng bốn phương, cả Thiên Công tháp chấn động rất mạnh, chấn động không ngừng khuếch tán ra bên ngoài, sau đó đã truyền khắp tám hướng, thậm chí còn lấn át cả tiếng pháp thuật nổ vang khi va chạm với màn sáng.
Tiếng nổ mạnh như thế, cho dù đang ở trong hoàng cung cũng nghe thấy, pháp thuật oanh kích đánh nát màn sáng bảo hộ, ngay sau đó năm ngàn thi khôi rút lui, đại hán giáp bạc và chín nửa bước Thiên Nhân vẫn oanh kích, bọn chúng hóa thành tàn ảnh tấn công Thiên Công tháp!
Lúc bọn chúng oanh kích, trên Thiên Công tháp gió nổi mây phun, thiên địa biến hóa, gương mặt cực lớn của Trần Hảo Tùng xuất hiện trên hư không, lúc gương mặt huyễn hóa đã gầm lên ngăn cản đại hán giáp bạc và chín thi khôi giáp đen.
– Chước!
Chú ngôn không khác gì ngọn núi lớn ngưng tụ trong hư vô, trực tiếp hàng lâm bao phủ đám đại hán giáp bạc, trực tiếp va chạm với nhau, Trần Hảo Tùng tức giận, trên trán hắn bắn ra một tia sáng màu tím, lúc tia sáng màu tím xuất hiện, tốc độ và thế tiến nhanh như chẻ tre, ngay sau đó oanh kích vào Bạch Tiểu Thuần.
Dường như hắn muốn trực tiếp giết Bạch Tiểu Thuần!
Lúc này khí tức Thiên Nhân chấn động bảo hộ Bạch Tiểu Thuần, dù sao bên cạnh Bạch Tiểu Thuần cũng có thi khôi Thiên Nhân.
Đại hán không do dự tiến lên, nắm tay phải nắm lại sau đó trực tiếp đấm một quyền vào tia sáng màu tím, tiếng nổ vang vọng thiên địa, ánh sáng tím sụp đổ, dại hán giáp đen rung động lùi lại vài bước, ánh sáng tím va chạm với nắm tay phải liền nổ tung, cánh tay lập tức biến mất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1158: Thiên Công Cũng Phải Nhịn Cho Ta (Hạ)
Nếu là thân thể người sống, thương thế như vậy sẽ thật nghiêm trọng, thi khôi lại không quan tâm, thậm chí có thể nhìn thấy huyết nhục của hắn không ngừng nhúc nhích như muốn khôi phục thương thế.
Vẫn chưa diệt sát Bạch Tiểu Thuần, Thiên Công tháp chấn động rất mạnh, Trần Hảo Tùng bước tới một bước, hắn nâng tay tạo một cơn phong bạo tấn công đại hán giáp bạc và chín nửa bước Thiên Nhân.
Trong tiếng nổ vang, chín nửa bước Thiên Nhân run rẩy, thân thể lui về phía sau, cho dù là đại hán giáp bạc không khá hơn chút nào, hắn lui về phía sau vài bước, săc mặt Trần Hảo Tùng vô cùng âm trầm, tiếng hít thở dồn dập.
Toàn thân Trần Hảo Tùng bộc phát khí thế Thiên Nhân rất mạnh, chấn động lan sang các hướng chung quanh, hắn không nghĩ tới Bạch Hạo lại có can đảm dám ra tay với gia tộc của mình! Mấy lần ma sát lúc trước giúp hắn nhận ra Bạch Tiểu Thuần phần lớn ngoài mạnh trong yếu, thích phô trương thanh thế, hắn cũng sớm đoán được tính cách của Bạch Tiểu Thuần, biết rõ người này có tàn nhẫn nhưng trên thực tế rất xem trọng mạng của mình, sẽ không dễ dàng làm ra việc mạo hiểm.
Hôm nay Bạch Tiểu Thuần quyết đoán và kiên quyết làm hắn kinh ngạc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, hắn tức giận lên tiếng:
– Bạch Hạo, ngươi có biết mình đang làm gì không?
Bạch Tiểu Thuần lạnh lùng nhìn Trần Hảo Tùng, hắn nâng tay phải lên ngăn cản đại hán giáp bạc và các thi khôi, bọn chúng đứng lại và bộc phát sát cơ khủng khiếp.
Trần Hảo Tùng nheo mắt nhìn, mặc dù tu vi của hắn cao hơn đại hán giáp bạc không ít, hắn hiểu đại quân thi khôi có được thân thể bất tử, thậm chí còn ẩn chứa biến hóa khác, nhất là năm ngàn thi khôi đang vây quanh nơi này, càng không cần nói bên cạnh Bạch Tiểu Thuần còn có thi khôi Thiên Nhân, cho dù là hắn cũng phải kinh hãi.
Gương mặt Bạch Tiểu Thuần lạnh lùng như băng, hắn nhìn chằm chằm vào Trần Hảo Tùng và đi thẳng về phía trước, hắn vượt qua phạm vi màn sáng bao phủ lúc trước và tiến vào… Trần gia.
– Dưới chúng ân lệnh, tất cả ngang hàng!
– Tất cả thứ xuất và dòng chính không phải người thừa kế của Trần gia, ta hoan nghênh các ngươi truyền tin tức cho ta, làm như vậy là để bảo đảm việc phân chia tài sản cho các ngươi công bằng và công chính.
– Nếu chính bởi vì các ngươi nhu nhược sợ hãi mà buông tha cơ hội lần này tạo thành phân phối bất công, từ đó người được thừa kế sẽ hưởng lợi lớn, các ngươi nên nghĩ tới kết quả sau này, chính các ngươi cũng hiểu ăn nhiều hay ít, chỉ sợ ngày sau đều phải nhổ ra.
– Các ngươi cũng không nên đi làm cái gì đó, chỉ cần… Giao tình báo, tài sản, tài nguyên hoặc là người nào được nhiều hơn, các ngươi cứ báo cho ta biết.
– Ta sẽ làm ác nhân thay các ngươi!
Lời nói của Bạch Tiểu Thuần mạnh mẽ mà có lực truyền vào trong tai người Trần gia, lúc này có không ít tộc nhân rung động, trái tim đập dồn dập.
Sắc mặt Trần Hảo Tùng cực kỳ khó coi, hắn đứng đó nhìn sang hoàng cung, nơi đó vẫn yên lặng không ngăn cản.
Bạch Tiểu Thuần nói xong liền nhìn sang người chung quanh, hắn quay người rời đi, hắn vừa bước đi, ánh mắt vừa tỏa sáng.
– Đúng rồi, lúc nãy Bạch mỗi ra ngoài là muốn xem kẻ nào hiển nhiên phản đối chúng ân lệnh của Đại Thiên Sư, càng nói cái gì bảo ta nói xong liền cút đi?
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, hắn nói lời này liền nhìn sang thứ xuất của Trần gia, bọn họ giống như hữu ý vô ý nhìn sang một lão giả, ngay cả Trần Hùng cũng nhìn sang.
Sắc mặt lão giả kia biến hóa, không chờ hắn lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần đã ra lệnh với thi khôi.
– Diệt!
Trong nháy mắt hắn hạ lệnh, năm ngàn thi khôi đồng thời ra tay, trong tiếng nổ vang còn có tiếng lão giả kêu thảm thiết, hắn đã hình thần câu diệt, gương mặt Trần Hảo Tùng càng khó coi, mặt đen như đít nồi, Bạch Tiểu Thuần chụp mũ quá ác, tình thế hiện tại vi diệu, hắn thở sau và nhịn xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Bạch Tiểu Thuần đang rời đi.
Mười gia tộc Thiên Công, Bạch Tiểu Thuần không cần đi tới mỗi nhà đều làm như vậy, hắn chỉ muốn biểu đạt thái độ mà thôi, chuyện xảy ra tại Trần gia sẽ được dùng các biện pháp khác nhau truyền vào tai của người các gia tộc Thiên Công khác, càng kích thích các gia tộc Thiên Hầu thật mạnh.
Kể từ đó đã đầy đủ!
Trên thực tế đúng là như vậy, lúc Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Trần gia, hắn nhận được tin tức còn vượt qua nửa tháng trước.
Trong đó có thật thật giả giả, đa số là tài phú của các gia tộc, Bạch Tiểu Thuần chỉ nhìn sơ qua mà thôi, trọng điểm hắn chú ý tới hướng đi của những gia tộc này, từ đó hắn có được tin tức mình cần.
Đây mới là nội dung mà Bạch Tiểu Thuần chú ý tới, trong vài ngày tiếp theo, những tin tức này càng ngày càng nhiều, Bạch Tiểu Thuần đắm chìm trong đó, lúc hắn phát động chúng ân lệnh tới hiện tại, nội bộ các gia tộc Thiên Công sinh ra mạch nước ngầm cuồn cuộn.
Từ đó Bạch Tiểu Thuần cũng bắt đầu hấp thu các tin tức của gia tộc Thiên Công.
Lúc này phong bạo quét qua tất cả, gia tộc Thiên Hầu đã không chịu nổi, gia tộc Thiên Công sinh ra mạch nước ngầm cuồn cuộn, cùng lúc đó ngay cả tứ đại thiên vương cũng bị phong bạo ảnh hưởng tới.
Trong đó Đấu Thắng Vương xem như tốt, con nối dõi của hắn rất ít, tính cả Tiểu Thắng Vương cũng chỉ có năm người mà thôi, đầy đủ bọn họ tiêu xài, cũng không cần phải đi tranh đoạt với nhau làm gì.
Cự Quỷ Vương không tổn thương gì, về phần Hồng Trần Nữ hiện tại không biết những việc đang diễn ra, sau ngày tế tổ, nàng được Cự Quỷ Vương khuyên bảo bế quan, hôm nay đang bế quan đột phá.
Nhưng Cửu U Vương lại thảm, con nói dỗi của hắn hơn một trăm, hơn một trăm đứa con này vui mừng ủng hộ Đại Thiên Sư cùng Bạch Tiểu Thuần, Chu Hoành lại muốn khóc, hắn muốn tiếp nhận vị trí vương gia cần tu vi Bán Thần, với hắn mà nói việc này quá xa xôi, nếu gia tộc cấp cho hắn đầy đủ tài nguyên thì đây là hi vọng duy nhất của hắn, hiện tại hi vọng này đã đoạn tuyệt, hắn càng căm hận Bạch Tiểu Thuần tận xương tủy.
Cửu U Vương cũng phát sầu, hắn có tu vi Bán Thần cho nên không thèm quan tâm, hắn nhìn đám con cái của mình ầm ĩ nên nhức đầu, vào mỗi lần hắn nhức đầu liền nghĩ tới Linh Lâm Vương nổi danh gieo giống khắp Man Hoang thì sảng khoái tinh thần, hắn cảm giác chuyện của mình không đáng gì cả.
Linh Lâm Vương… Đã sắp điên!
Trong Linh Lâm điện, hắn gào thét truyền khắp toàn thành.
– Bạch Hạo đáng chết, tiểu tử này quá ác độc!!
– Chẳng qua ta chỉ chia rẻ hắn và Linh San mà thôi, ah, bổn vương không có làm chuyện thương thiên hại lý gì, con gái của ta do ta quản, chẳng lẽ cũng không thể!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1159: Tìm Được Manh Mối
– Hắn đang trả thù, việc này rõ ràng đang nhắm vào bổn vương.
Linh Lâm Vương rống to, hắn tức giận toàn thân run rẩy, vừa nghĩ tới đám con cái của mình, hắn thật sự không nhịn được rầu rĩ.
Hắn có quá nhiều con, nếu chỉ tính con trai cũng hơn ba ngàn… Nếu như tính luôn con gái cũng chừng năm sáu ngàn, thậm chí cụ thể bao nhiêu chính hắn cũng không nhớ.
Vừa nghĩ tới tích lũy cả đời của mình cũng bị năm sáu ngàn con nối dõi chia cắt, cho dù Linh Lâm Vương là Bán Thần cũng tâm phiền ý loạn, đám con cái của hắn bị chúng ân lệnh kích thích cho nên hưng phấn, bọn chúng không ngừng nhao nhao với nhau.
Ủng hộ Đại Thiên Sư cùng Bạch Tiểu Thuần đã gia tăng chưa từng có, thậm chí nếu như Linh Lâm Vương tạo phản thì bọn họ sẽ không theo, có khả năng bọn họ sẽ liên thủ phản lại Linh Lâm Vương.
Cả thành Linh Lâm loạn, năm sáu ngàn đứa con nói dỗi của vương gia đều có thế lực nhỏ của riêng mình, kể từ đó việc này đã loạn thành một bầy.
Linh Lâm Vương bất đắc dĩ, hắn cảm giác mình không thể vì gia sản đi diệt đám con của mình… Hắn phiền muộn nhìn về phía thành Khôi Hoàng.
– Nhất định tên Bạch Hạo cố ý!
Trong thành Linh Lâm, nổi giận nhất chính là thế tử, hắn nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đỏ rực, hắn hận Bạch Tiểu Thuần ngập trời.
Hứa San đang ở trong khuê phòng của mình yên lặng nhìn thành Khôi Hoàng, nàng than thở, bởi vì nàng cảm giác Bạch Hạo có phần không đúng, nàng muốn đi tìm Bạch Hạo, sau khi nàng bị phụ thân mang về liền cấm túc, nàng không thể bỏ trốn.
Về phần Trần Mạn Dao cũng như vậy, lúc trước bị Đại Thiên Sư hạ lệnh cho nên vẫn bế quan tới bây giờ.
Trong tứ đại thiên vương đều rối loạn ở mức độ khác nhau, Bạch Tiểu Thuần cũng từ vô số tin tức tìm hiểu được tin tức lưu lại.
– Diệu Lâm Nhi mất tích… Đã từng là gia tộc luyện hồn sư địa phẩm… Tộc nhân mất tích không ít…
Bạch Tiểu Thuần thì thào, đôi mắt bắn ra sát cơ nhưng bị hắn ép xuống, hắn hiểu mình không được hành động thiếu suy nghĩ trong thời điểm này.
Hắn phải nắm chắc thật tốt mới có thể một lần hành động ra tay cứu Bạch Hạo.
Nếu không sau khi ra tay thất bại sẽ đánh rắn động cỏ, muốn tìm ra manh mối là không có khả năng.
– Cơ hội chỉ tới một lần! Manh mối của ta còn chưa đủ! Ta vẫn phải tìm người Diệu gia.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền truyền âm cho Chu Nhất Tinh, an bài hắn đi tìm manh mối, trọng điểm tìm kiếm người Diệu gia, sau khi tìm được liền nhìn chằm chằm vào, không được hành động thiếu suy nghĩ.
– Hiện tại chỉ còn thiếu tứ đại thiên vương… Rốt cuộc là ai ra tay vào ngày đó! Chỉ cần manh mối, tìm hiểu nguồn gốc mới có thể liên hệ với tin tức lúc trước, sau khi nối thành một chuỗi liền đi tìm Bạch Hạo!
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, ánh mắt của hắn mang theo mệt mỏi, trong mắt hắn mang theo điên cuồng càng rõ ràng hơn trước.
Hắn không nghỉ ngơi gần một tháng qua, thần kinh hắn vẫn căng cứng, lúc này hắn thông qua phủ giám sát tìm kiếm tin tức trong tứ đại thiên vương, hắn cũng truyền tin tức vào thành trì của tứ đại thiên vương.
Bảo bọn họ ba ngày sau tới phủ giám sát, hắn sẽ độc chúng ân lệnh trước mặt bọn họ!
Bạch Tiểu Thuần hiểu mình mời cũng không phải ý chỉ của Đại Thiên Sư, cho nên đám thế tử căn bản không có khả năng quan tâm tới mình, bọn họ càng hận hắn dữ dội nhưng Bạch Tiểu Thuần không quan tâm.
Hắn quan tâm là có bao nhiêu con cái không có quyền thừa kế của các thiên vương tới gặp hắn, từ đó bọn họ sẽ trở thành ám tử của Bạch Tiểu Thuần trong thế lực các thiên vương
Sau khi truyền tin tức ra ngoài, Cự Quỷ Vương nghe nói liền không nhìn, Đấu Thắng Vương không quan tâm, con cái của hắn không để ý, chỉ có con cái Cửu U Vương và Linh Lâm Vương phấn chấn, liên tục thông qua Truyền Tống Trận đi gặp Bạch Tiểu Thuần, đi vào phủ giám sát chờ đợi!
Trong phủ giám sát ngày hôm nay có không ít người, Bạch Tiểu Thuần tiến vào mật thất, nhìn thấy nhiều người như vậy cũng sững sờ, nhất là hắn biết chín thành tám người nơi đây tới từ thành Linh Lâm liền rung động không nhỏ.
Con cái của các vương gia nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần liền nhiệt tình, cũng ôm quyền bái chào.
– Bái kiến giám sát sứ!
– Giám sát sứ vũ vũ phi phàm, chúng ân lệnh chính là thịnh thế của thành Khôi Hoàng của chúng ta.
Lúc mấy ngàn người cùng ầm ĩ như vậy, Bạch Tiểu Thuần khẽ gật đầu, hắn cũng ứng phó vài câu sau đó cũng nghiêm túc nói vào chuyện chính.
– Các vị, Khôi Hoàng chiếu ước, ngày hôm đó Đại Thiên Sư ra lệnh thế tử của các thế lực không được độc đại.
– Cho nên tương lai bất cứ ai cũng có thể kế thừa vương vị, cho dù là Bán Thần cũng không thể vi phạm, các ngươi có quyền lợi đi tranh với thế tử.
– Cuối cùng phải xem có công bằng hay không cũng phải do các ngươi hiểu về gia tộc mình bao nhiêu, các ngươi nói cho ta biết tin tức càng nhiều, tình báo càng nhiều, Bạch mỗ mới có thể thỏa mãn các ngươi.
– Hiện tại gia sản của gia tộc Thiên Hầu, Thiên Công đều được truyền xuống cho dòng chính và thứ xuất, Bạch mỗ đã biết rõ không kém bao nhiêu, hiện tại chỉ còn lại các ngươi mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần nói chuyện cho nên mọi người im lặng, trước kia bọn họ có nghe qua việc này, hôm nay nghe Bạch Tiểu Thuần nói rõ liền cảm kích.
Nội dung chỉ có một, các ngươi âm thầm báo tin tức cho ta biết, ác nhân sẽ do ta đi làm, bọn họ cũng ủng hộ, huống hồ báo tài sản và tin tức trong gia tộc cũng không có gì, nếu như nói gia tộc Thiên Công không làm phản, như vậy gia tộc Bán Thần cũng không phản.
Bọn họ chỉ là huyết mạch của vương gia, bản thân cũng không phải thế tử cho nên không cần suy nghĩ nhiều như thế, cho nên ngày bình thường làm việc không cố kỵ, sau khi rời khỏi phủ giám sát liền truyền rất nhiều tin tức tới chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Kể từ đó Bạch Tiểu Thuần đã có thể hốt gọn toàn bộ văn võ trong Khôi Hoàng triều, vô số tình báo hội tụ vào một chỗ, nhất là có chút người không phải người gia tộc quyền quý, mà là con dân của Khôi Hoàng triều cũng tới tham gia, bọn họ cũng tố giác và báo các tin tức tới chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng bận rộn, rốt cục qua năm ngày sau, trong đêm hôm đó, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi trong mật thất ngẩng đầu lên, tay phải đang nắm ngọc giản truyền âm, hắn hít thở dồn dập và sát cơ bộc phát đáng sợ.
Hắn đã tìm được manh mối, sương mù bao phủ chuyện Bạch Hạo mất tích cũng biến mất.
– Từng là gia tộc luyện hồn sư địa phẩm… Mười ba gia tộc liên hợp… Cửu U Vương…
– Tổ phụ Diệu Lâm Nhi… Ẩn thân tại một trong mười ba gia tộc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1160: Thẳng Hướng Chu Gia
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần bộc phát sát khí, hắn cúi đầu xem các ngọc giản truyền âm, cẩn thận thăm dò tìm kiếm ngọc giản của gia tộc Thiên Hầu họ Chu, con hắn cung cấp tình báo.
– Trong gia tộc xuất hiện một luyện hồn sư huyền phẩm, người này lạ lẫm thần bí khó lường, nghe nói tới đây bế quan luyện chế linh bảo.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hắn hít sâu một hơi, đôi mắt hắn đỏ rực mang theo sát cơ đáng sợ.
– Tìm được!
– Chu Vũ Đạo!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo băng hàn, mật thất hắn đang ngồi rét lạnh, sương lạnh nổi lên bốn phía!
Chuyện Bạch Hạo mất tích đã làm hắn hiểu ra nhân quả trong đó, hôm nay hắn đã tra thất thất bát bát, đó là lão tổ gia tộc Diệu Lâm Nhi, hắn là luyện hồn sư huyền phẩm, muốn dùng Bạch Hạo luyện hỏa.
Bởi vì kiêng kị mình cho nên mười ba gia tộc dùng biện pháp gì đó nói động Cửu U Vương, lúc này mới có chuyện mất tích thần không biết quỷ không hay vào một tháng trước!
Sau đó ẩn thân trong một gia tộc, người ngoài không biết tới Chu Vũ Đạo, trong rất nhiều Thiên Hầu tại Khôi Hoàng triều, hắn không phải người mạnh nhất nhưng không phải yếu nhất, hắn nằm ở hạng trung bình, người này bất thiện ngôn từ, cũng không muốn tiếp xúc với người quá nhiều, ngày bình thường càng im lặng không nói gì.
Mặc dù là triều đình cũng không nói một lời, cho dù miễn cưỡng nói chuyện cũng là thuận theo đại thế, cảm giác tồn tại của hắn rất ít cho nên người ta bỏ qua hắn.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần cũng không hiểu về Chu Vũ Đạo bao nhiêu, nếu không phải vì chuyện chúng ân lệnh hiện tại ảnh hướng đến cả Man Hoang, từ đó một thứ tử trong gia tộc Chu Vũ Đạo vụng trộm truyền tin, cho dù thế nào Bạch Tiểu Thuần cũng không cho rằng Bạch Hạo đang ở trong nhà Chu Vũ Đạo!
Chu Vũ Đạo chính là một trong mười ba gia tộc ra tay, Bạch Tiểu Thuần có thể tra được manh mối chỉ tới đây thôi, hắn không biết mười hai gia tộc khác là ai.
Những chuyện này không phải trọng điểm, toàn bộ tinh lực của hắn trong một tháng qua là tìm kiếm Bạch Hạo.
Hiện tại đã có nắm chắc, Bạch Tiểu Thuần cũng không có ý định báo cho Đại Thiên Sư biết.
Việc này quá trọng yếu với Bạch Tiểu Thuần, hắn không cho phép xuất hiện biến hóa phức tạp trong đó, mà một khi hắn mời Đại Thiên Sư, không nói trước Đại Thiên Sư có thể đồng ý hay không, hơn nữa dù cho dù có một tia khả năng… Để lộ tiếng gió tạo thành đánh rắn động cỏ, như vậy Bạch Tiểu Thuần sẽ khó tìm được Bạch Hạo hơn trước rất nhiều.
Hắn không đánh bạc nổi!
Bạch Tiểu Thuần đứng lên, trên người hắn đầy sát khí, áp lực càng lúc càng nặng, hôm nay hắn phải đi giết người.
Không do dự chút nào, Bạch Tiểu Thuần đứng lên và cầm ngọc giản truyền âm bàn giao với Chu Nhất Tinh một phen, hắn bay lên không trung phủ giám sát, tay áo hất lên, thần niệm bạo phát ra ngoài, hắn bay về hướng gia tộc Chu Vũ Đạo.
Cùng lúc đó tiếng nổ vang vọng phủ giám sát, từng thi khôi bay lên không trung, không phải năm ngàn, chỉ có bốn ngàn mà thôi.
Có một ngàn thi khôi, Bạch Tiểu Thuần giao cho Chu Nhất Tinh đi xử lý việc khác.
Bốn ngàn thi khôi đi theo sau lưng Bạch Tiểu Thuần, hắn hóa thành hào quang, sát khí hình thành vòng xoáy bao phủ thiên địa, phong vân sôi trào, tất cả người trong thành Khôi Hoàng chú ý Bạch Tiểu Thuần đều rung động.
Bạch Tiểu Thuần không có để ý tới ánh mắt của kẻ nào, ánh mắt của hắn đỏ rực không chút che giấu, người khác có thể cảm giác hắn như con thú đang điên cuồng, sát khí đậm đặc tới mức tận cùng.
Sát khí và khí thế thiết huyết ngưng tụ trên người hắn, thời gian dần qua hắn như biến thành ma thần, hắn mang theo bốn ngàn thi khôi như muốn xé rách thiên địa!
Khí thế mạnh rung chuyển tám phương, tốc độ Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng nhanh, nội tâm của hắn có lo lắng, tự trách, bối rối, khẩn trương, tâm thần bất định, đủ loại cảm xúc đan xen vào nhau làm hắn điên cuồng.
Cả đời này Bạch Tiểu Thuần có rất ít thời điểm giết chóc điên cuồng, thật sự là đối phương ép người quá đáng, khi dễ lên đầu hắn, trải qua một tháng tìm hiểu tin tức, Bạch Tiểu Thuần đã tìm được mục tiêu, sát ý của hắn không thể áp chế được nữa.
Bạch Tiểu Thuần vẫn còn lý trí, hắn hiểu báo thù không phải trọng điểm, trọng điểm là Bạch Hạo.
Cho nên sau tiếng nổ vang, bốn ngàn thi khôi đi theo Bạch Tiểu Thuần xuyên qua mấy chục đại khu, xa xa, sau khi nhìn thấy khu sáu mươi mốt ở xa xa, nhìn thấy một tòa Thiên Hầu tháp trước mặt mình, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe sáng.
Nơi đó chính là Chu gia!
– Ngươi có cảm nhận được không, trong phạm vi Chu gia, tại một mật thất cất giấu một luyện hồn sư huyền phẩm.
Thần thức Bạch Tiểu Thuần đảo qua, hắn không phát hiện cái gì cho nên truyền âm hỏi đại hán giáp bạc.
Ánh mắt đại hán giáp bác lóe sáng nhìn sang Chu gia xa xa và lắc đầu.
– Có lẽ người này có bí pháp đặc thù phòng ngừa thần thức dò xét…
Bạch Tiểu Thuần nheo mắt đi về phía trước, vừa mới tới gần Chu gia, hắn lập tức ra lệnh:
– Hai ngàn thi khôi bao quanh nơi này, cho dù trên trời dưới đất, không có ta cho phép, không kẻ nào được phép ra vào.
Hắn vừa nói xong ánh mắt hai ngàn thi khôi tỏa sáng, bọn chúng phân tán chung quanh và phong tỏa Chu gia vào bên trong.
Hình thành… Vây quanh!
Nơi này có hai ngàn thi khôi vây quanh lại hình thành trận pháp, sau đó giữa không trung Chu gia có khói đen xuất hiện, bỗng nhiên lực lượng phong ấn bao phủ Chu gia vào trong!
Lúc này trong Chu gia có vô số tiếng kinh hô vang lên, nhất là người thừa kế Chu gia, vị tiểu hầu gia này khiếp sợ không nhỏ, hắn ngẩng đầu lên và nhìn thấy đại quân thi khôi bao quanh và phong ấn gia tộc của mình, lại nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần bộc phát sát khí ngập trời, hắn đang mang theo hai ngàn thi khôi xông tới.
Tiểu hầu gia Chu gia chấn động không nhỏ, hắn là một trong số ít người Chu gia biết được tổ phụ Diệu Lâm Nhi đang ở nơi này, cũng biết rõ chuyện gia tộc mình bắt hồn bộc của đối phương.
Lúc này lại có chúng ân lệnh, tiểu hầu gia của gia tộc khác phẫn nộ ngập trời, mặc dù hắn cũng phẫn nộ nhưng nội tâm của hắn lại bất định, cho dù phẫn nổ cũng chỉ che giấu bất an mà thôi.
Hôm nay nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần xông tới, sắc mặt hắn đại biến, đầu óc hắn hoạt động thật nhanh, hắn biết rõ chuyện này đã bại lộ!
– Khải trận!
Tên tiểu hầu gia Chu gia ra lệnh, sau khi hắn quát lớn liền cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm bổn mạng tiên huyết, máu tươi chính là mấu chốt của trận pháp, sau khi hắn phun máu tươi, huyết quang bao phủ Chu gia vào trong, trong chớp mắt hình thành một tấm màn bảo vệ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










