Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 230 : Đại Thiên Sư, Ty Chức Có Một Kế (c1146-c1150)
❮ sautiếp ❯Chương 1146: Đại Thiên Sư, Ty Chức Có Một Kế
– Trần Thiên Công, ngươi cũng là vì Trường Thành mà đến?
Đại Thiên Sư nhìn Trần Hảo Tùng.
Trần Hảo Tùng thần sắc bĩnh tĩnh, bước ra hướng Đại Thiên Sư ôm quyền cúi đầu.
– Đại Thiên Sư, sự tình ở Trường Thành như lửa sém lông mày lại là chuyện ngoài ý muốn, việc này nhất định sẽ khiến Man Hoang rung chuyển.
Thần cũng cho rằng cần gia cố phòng tuyến, đồng thời còn nên phái thêm hồn tu và luyện hồn sư, tiến về phòng tuyến để trấn thủ.
– Thế nhưng, việc này lại cần rất nhiều tư nguyên và hồn dược để chèo chống quân phí.
Kính xin Đại Thiên Sư ân chuẩn.
Thần cũng nguyện tự mình tiến về tiền tuyến để đốc chiến!
Trần Hảo Tùng nói dứt khoát, nói xong lại cúi đầu lần nữa.
Thấy hai vị Thiên Công liên tiếp mở miệng, dù là Đại Thiên Sư cũng không thể không thận trọng.
Lão trầm ngâm giây lát rồi hỏi.
– Cần bao nhiêu tư nguyên?
– Tám tỷ miếng hồn dược, các loại tư nguyên tài liệu khác dành cho tu hành và trận phá cũng cần khoản trăm vạn phần.
Nếu được như thế, thần nhất định sẽ ngăn không cho đám tu sĩ Thông Thiên Hà bước vào Man Hoang ta nửa bước.
Trần Hảo Tùng không chút do dự, lập tức mở miệng.
Vẻ mặt Đại Thiên Sư vẫn bình lặng, nhưng ánh mắt dần hiện lên vẻ thâm sâu và ngón trỏ phải trên tay ghế bắt đầu động đậy.
Lòng lão dâng lên một sự tức giận, chỉ là gia cố phòng tuyến mà đã cần nhiều tư nguyên như vậy, rõ ràng là vượt hơn mức cần thiết bình thường.
Tuy nhiên, lão cũng đành chịu.
Cả triều văn võ này, cứ xem là họ đối với mình trung thành và tận tâm đến mấy thì mỗi người cũng đều có tư tâm riêng, tất cả đều hy vọng kéo dài vĩnh cửu sự huy hoàng của mỗi gia tộc, vì vậy mỗi lần xuất chiến đều ăn bớt rất nhiều.
Hơn nữa chuyện này đã thành lệ cũ, kéo dài đã lâu nên Đại Thiên Sư cũng không tiện cắt đứt tài lộc của bọn họ.
Điện Thiên Sư lại an tĩnh trở lại, không người nói chuyện.
Bạch Tiểu Thuần cũng nhận ra mối bận tâm của Đại Thiên Sư ắt không gì khác hơn là cảm thấy tư nguyên quân phí quá nhiều.
Nếu như là lúc khác, Bạch Tiểu Thuần hẳn đã bị chấn kinh vì số quân phí này, nhưng hiện tại trong lòng hắn đang lo lắng cho Bạch Hạo.
Hắn chỉ có thể nghĩ đến chuyện từng phút từng giây trôi qua là mối nguy hiểm của Bạch Hạo sẽ càng lớn.
Trong khi đó, theo Bạch Tiểu Thuần nghĩ, đối với Đại Thiên Sư, sự tình đang thảo luận trong điện hiển nhiên quan trọng hơn quá nhiều so với chuyện mình sẽ khẩn cầu, chính vì thế hắn không dám xen vào.
Nếu cố nhắc đến sợ rằng sẽ tạo ra phản ứng tiêu cực.
Giờ phút này hắn chỉ có thể chịu đựng giày vò lo được lo mất.
Hắn chỉ mong đám người kia mau kết thúc thảo luận để hắn còn mở miệng nhờ Đại Thiên Sư tương trợ.
Đủ loại suy nghĩ đủ loại lo lắng xoay chuyển trong đầu Bạch Tiểu Thuần khiến hắn không để ý được rằng Đại Thiên Sư, không biết từ lúc nào, đã đang nhìn mình.
Đại Thiên Sư nhận ra Bạch Tiểu Thuần không tập trung cũng nhận thấy trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất định đang có chuyện lo lắng.
Mắt lão hơi lóe lên, thần sắc lộ vẻ không vui.
– Bạch Hạo, từ khi ngươi đến, tâm trạng ngươi lúc nào cũng đầy vẻ tâm sự.
Không lẽ Giám Sát phủ đã tìm thấy gì đó?
Lão vừa dứt lời thì đám người Trần Hảo Tùng đều xao động trong lòng đều nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn Đại Thiên Sư, hô hấp của hắn hơi đình trệ một chút.
Hắn thấy được thần sắc Đại Thiên Sư có vẻ không vui.
Điều này khiến cho cái suy nghĩ Đại Thiên Sư sẽ không qua cầu rút ván với mình của hắn liền vơi đi phân nửa, lòng hắn hơi lạnh.
Giờ phút này với sự lo lắng và chút mong mỏi cầu may, hắn cất lời.
– Đại Thiên Sư, cũng không phải là chuyện tình của Giám Sát phủ mà là ty chức…
Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây thì Đại Thiên Sư đã khoát tay chặn lại, nhàn nhạt cắt lời.
– Nếu không phải là chuyện tình của Giám Sát phủ, vậy cũng không cần nói nữa.
Lời nói này chẳng khác gì sấm sét đánh ngang tai Bạch Tiểu Thuần khiến đầu óc hắn ông ông, nhịp thở hắn liền tăng nhanh lên.
Hắn nhìn Đại Thiên Sư mà trong lòng cảm thấy đau khổ, chút ý nghĩ cầu may còn lại cũng tan biến theo lời nói này.
Dù rằng đã sớm có dự tính nhưng trước thái độ nghịch chuyển của Đại Thiên Sư, hắn vẫn cảm thấy trong lòng giá lạnh.
– Dù cho có muốn gạt bỏ ta, cũng đâu cần phải bộc lộ thái độ rõ ràng như thế!
Bạch Tiểu Thuần cười lạnh trong lòng.
Hắn hiểu rằng, muốn nhờ Đại Thiên Sư trợ giúp tìm Bạch Hạo đã không thể được nữa rồi.
Nghe Đại Thiên Sư nói thế, Trần Hảo Tùng và vị Thiên Công kia như nhận ra điều gì đó.
Hai người kín đáo trao đổi ánh mắt với nhau, như có cùng một suy nghĩ.
Khóe miệng Trần Hảo Tùng mơ hồ có một tia cười lạnh.
Sự tình vừa rồi hắn thấy rất rõ ràng, đây là Đại Thiên Sư phát ra tín hiệu, dù sao nếu chim đã hết thì cung cũng không cần dùng đến nữa.
Thần sắc sáu vị Thiên Hầu cũng đều thay đổi, ánh mắt liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần mà cười lạnh trong lòng.
Bọn họ không hề cảm thấy bất ngờ với sự việc vừa rồi, trên thực tế thì tất cả quyền quý trong Khôi Hoàng triều đều có chung nhận định về việc Đại Thiên Sư sớm sẽ qua cầu rút ván.
Bọn họ coi như đã hiểu ý Đại Thiên Sư, cũng rất rõ ràng Bạch Tiểu Thuần bây giờ giống như con thuyền cô độc trong sóng lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể lật nhào.
Sự việc vừa rồi đã nói rõ điều này.
– Những ngày tháng tốt đẹp của Bạch Hạo đã… chấm dứt.
– Kết cục của hắn sợ là sẽ hoàn toàn khác với Giám sát sứ tiền nhiệm Hắc Minh… Hiện tại để xem hắn xử sự thế nào, thông minh thì tự động từ chức, Đại Thiên Sư có lẽ còn để cho hắn một con đường sống, nếu không hắn nhất định phải chết!
– Hừ, coi như hắn từ chức, Đại Thiên Sư có bỏ qua cho hắn thì bá quan văn võ trong triều cũng không tha cho hắn, hắn đã đắc tội với quá nhiều người rồi.
Một khi hắn không còn là Giám sát sứ thì chắc chắn phải chết!
Trong đầu tất cả mọi người hiện lên đủ loại suy nghĩ dù bề ngoài lại không hiển hiện điều gì khác lạ.
Tuy nhiên, Bạch Tiểu Thuần cũng đã biết khá rõ ràng những ý nghĩ lạnh lùng bất lộ kia.
Khí tức Bạch Tiểu Thuần dần trở nên hỗn loạn, ánh mắt lại trở nên đỏ ngầu.
Bạch Hạo mất tích khiến hắn vô cùng lo lắng, thân phận hắn có thể bại lộ khiến bất cứ lúc này cũng có thể gặp nguy hiểm sinh tử.
Bây giờ, Đại Thiên Sư lại thay đổi thái độ không lưu tình chút nào, lại thêm những vẻ mặt lạnh lùng của những người xung quanh, tất cả như dồn ép khiến Bạch Tiểu Thuần không thở nổi, càng khiến hắn không thể kiềm chế sự điên cuồng đang muốn bộc phát.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1147: Độc Kế Con Dòng Thứ (Thượng)
Hắn biết là sự việc này sẽ lan truyền rất nhanh trong giới quyền quý ở Khôi Hoàng thành.
Sự kiêng kị đối với mình sẽ giảm đi, khi đó sự thăm dò và khiêu khích sẽ xảy ra không ngừng.
Đến một mức độ nào đó thì hắn chỉ có một con đường chết.
Thậm chí hiện tại Bạch Tiểu Thuần chợt hiểu ra tại sao có người dám bắt Bạch Hạo, cho dù vì nguyên nhân gì thì đều bởi vì đoán được suy nghĩ vắt chanh bỏ vỏ của Đại Thiên Sư, vậy nên bọn họ mới dám bỏ qua thân phận Giám Sát sứ của mình.
Nếu như hắn không thể thay đổi cục diện này thì người bắt Bạch Hạo sẽ càng không có gì phải kiêng nể, Bạch Hạo sẽ rơi vào tình thế không lối thoát, còn chính hắn cũng phải chịu nguy cơ tứ phía.
Hắn hiểu nếu muốn cứu Bạch Hạo thì đầu tiên hắn phải củng cố địa vị và thế lực của mình để kéo dài thời gian, cũng như có thể dựa vào thế lực của mình để điều tra ra manh mối!
Mà điều kiện tiên quyết cho những việc này đều cần Đại Thiên Sư đồng ý, việc hắn phải làm là phải thay đổi ý định vắt chanh bỏ vỏ của Đại Thiên Sư, đồng thời còn phải nâng tầm quan trọng của chính mình trong mắt lão ấy.
Chỉ như vậy mới có cơ hội.
– Đây là các ngươi ép ta đấy!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ ngầu, hắn nghiến răng, toàn thân cũng hơi run lên.
Ngày trước, khi hắn vừa đảm nhiệm Giám Sát sứ, Bạch Hạo từng hiến cho hắn một kế.
Kế sách này là do Bạch Hạo suy đoán tâm tính của Đại Thiên Sư mà ra, hôm nay, xem chừng đã rất chính xác.
Chẳng qua trước đây, Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy kế này quá mức tàn nhẫn.
Quyền quý toàn triều bây giờ tuy muốn giết Bạch Tiểu Thuần thì đó cũng chỉ là nhất thời.
Nếu hắn có thể tránh né mà thoát đi, thì qua vài chục năm sau bọn họ cũng dần quên.
Nhưng nếu hắn triển khai kế sách của Bạch Hạo thì toàn bộ quyền quý Man Hoang sẽ cả đời ghi hận hắn, vĩnh viễn khắc cốt minh tâm không bao giờ quên.
Vì thế lúc ấy Bạch Tiểu Thuần chần chờ không muốn sử dụng, nhưng tình thế trước mắt không cho hắn chọn lựa.
Hắn muốn một lần nữa có được sự coi trọng của Đại Thiên Sư.
Hắn cần tin tức từ tất cả các gia tộc quyền quý trong Khôi Hoàng triều.
Chỉ có như thế hắn mới có thể điều ra ai đã ra tay bắt Bạch Hạo.
Sau khi quyết định, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, bước tới một bước ôm quyền cúi đầu.
Thanh âm hắn lạnh lẽo âm u.
– Đại Thiên Sư, ty chức tới đây là vì nghĩ ra được một kế có thể giải quyết mối âu lo của Đại Thiên Sư.
Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra thì mọi người trong Thiên Sư điện đều quay đầu nhìn.
Trong nhận thức của họ, Bạch Tiểu Thuần mặc dù đã thất thế nhưng kẻ này lòng dạ độc ác vẫn khiến họ thấy hơi bất an.
Trần Hảo Tùng và Mỹ Nhiêm Thiên Công bề ngoài vẫn bình thản nhưng tim cũng đập nhanh hơn một chút.
Ánh mắt Đại Thiên Sư lại rơi vào người Bạch Tiểu Thuần.
Trong thiên địa này, tất cả đều chỉ là quân cờ của ông ta.
Đối với Đại Thiên Sư, con người chỉ chia làm hai loại: Có giá trị và Vô giá trị!
Thế nên ông ta không có nửa điểm áy náy khi vứt bỏ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần từng rất có giá trị với ông nhưng hiện giờ đã không còn tác dụng.
Ông chưa xử tử Bạch Tiểu Thuần chẳng qua là vì thân phận thật của hắn, lại được Minh Hoàng và Cự Quỷ Vương coi trọng cho nên Bạch Tiểu Thuần này vẫn còn vét ra được một ít giá trị.
Lời Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra cũng khơi lên một chút hứng thú của Đại Thiên Sư.
Ông ta vẫn còn nhớ ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần đã từng nói ra một mưu kế hữu dụng ở đại lễ tế tổ.
– Đại Thiên Sư, kế hoạch này của ty chức không thể để cho quá nhiều người biết” Bạch Tiểu Thuần nhìn Đại Thiên Sư rồi trầm giọng mở miệng.
Đại Thiên Sư cười cười rồi vung tay lên, sáu Thiên Hầu kia lập tức biến mất, bị đưa ra ngoài hoàng cung.
Sắc mặt cả đám đều khó coi, nhìn nhau một hồi rồi thấp giọng hừ lạnh:
– Phô trương thanh thế! Xem ra tên Bạch Hạo kia vẫn chưa từ bỏ ý định!
– Hừ! Vùng vẫy giãy chết! Hắn càng như thế thì xui xẻo càng nhanh thôi”
Trong Thiên Sư điện, Đại Thiên Sư hờ hững cất lời:
– Ngươi có thể nói rồi”
Trong Thiên Sư điện lúc này ngoài Bạch Tiểu Thuần và Đại Thiên Sư thì vẫn còn Trần Hảo Tùng và Mỹ Nhiêm.
Hai người vẫn đứng nguyên tại chỗ không suy chuyển, ánh mắt tập trung vào Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần lập tức hiểu được hai người này nhất định là tâm phúc của Đại Thiên Sư.
– Không nghĩ tới Trần Hảo Tùng lại là tâm phúc của Đại Thiên Sư…..
Bạch Tiểu Thuần khẽ cau mày nhớ tới mâu thuẫn giữa mình và Trần Hảo Tùng.
Hắn thấy không thoải mái nhưng lúc này cũng không có tâm tư đi suy xét chuyện đó nữa.
– Ty chức không đồng ý với những điều mà Trần Thiên Công nói!
Lời này vừa ra, hai mắt Đại Thiên Sư lóe lên.
Trần Hảo Tùng và Mỹ Nhiêm cũng sắc bén thêm vài phần.
– Dựa theo truyền thống của triều đình ta, một trăm lẻ tám Thiên Hầu, mười Thiên Công, bốn Đại Thiên Vương.
Những tước vị này vẫn luôn bị nắm trong tay hơn một trăm gia tộc, truyền thừa từ đời này qua đời khác.
Trừ phi là gia tộc đó bị diệt toàn tộc hoặc gặp những tình huống cực đoan, bằng không thì sẽ không có những gia tộc khác được tấn chức.
Khi Thiên Hầu trong gia tộc chết đi thì sẽ lựa chọn tộc nhân dòng chính để kế thừa chức vị đó, trở thành Thiên Hầu đời tiếp theo.
Giọng nói lạnh lẽo, ánh mắt lập lòe huyết quang, cả người Bạch Tiểu Thuần đều tản ra khí tức lãnh khốc, cay nghiệt.
Giờ phúc này hắn đã bất chấp tất cả.
Hắn không biết chính xác kẻ nào đã bắt cóc Bạch Hạo cho nên đối tượng hoài nghi của hắn là tất cả mọi người trong Khôi Hoàng Thành này!
– Dù cho ngay lúc đó trong gia tộc không tìm được người nào đủ tiêu chuẩn để kế thừa thì chức vị đó vẫn được lưu lại đến khi có người kế thừa hợp cách”
– Cho nên, mỗi một gia tộc Thiên Hầu đều bồi dưỡng truyền nhân dòng chính từ rất sớm làm người nối nghiệp cho mình”
– Thiên Hầu là vậy, Thiên Công cũng vậy, Đại Thiên Vương càng là như vậy!
Ngôn từ chém đinh chặt sắt khiến Đại Thiên Sư hơi trầm ngâm, bắt đầu thấy hứng thú với những lời tiếp theo đó của hắn.
Hai người Trần Hảo Tùng, Mỹ Nhiêm thì nhíu mày, nghi hoặc không hiểu Bạch Tiểu Thuần đang muốn dẫn dắt đến điều gì?
– Cái truyền thống này của triều đình ta đã khiến cho một trăm lẻ tám gia tộc này mãi mãi quang vinh, phồn thịnh.
Gia sản ngày càng sinh sôi nảy nở, dù không đến mức phú khả địch quốc nhưng cũng đều có tài phú kinh người”
– Những tài sản này chính là thực lực, là sức mạnh của họ nhưng cũng chính là mầm tai họa.
Nếu cứ êm đẹp thì không sao nhưng một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì bọn họ liền có thể bật mình quật khởi, tự thành một quốc gia!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1148: Độc Kế Con Dòng Thứ (Hạ)
– Thậm chí nếu ngày nào đó Khôi Hoàng triều gặp biến cố thì hơn một trăm gia tộc này lập tức có thể trở thành chư hầu các phương! Nội tình của bọn họ quá sâu, sức mạnh lại quá lớn!
Bạch Tiểu Thuần phất tay áo, phân tích thật dõng dạc, thập phần khí thế.
– CÂM MIỆNG!! Đừng có nói bậy nói bạ!
Trần Hảo Tùng gào lên chặn họng Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Hắn đã hiểu ra ý đồ của Bạch Tiểu Thuần.
– Ngoại trừ bốn Đại Thiên Vương, dù là gia tộc của Thiên Hầu hay Thiên Công đều phải tiêu hao rất nhiều để bồi dưỡng tộc nhân, bảo trì chiến lực cho tộc nhân, rất nhiều, rất nhiều thứ….Chúng ta tích lũy tài sản không phải vì quật khởi như ngươi nói mà vì thực lực của Khôi Hoàng triều ta!
– Vì bảo tồn thực lực, vì tăng cường chiến lực, các gia tộc phải tiêu dùng biết bao nhiêu tài sản, ngươi há có thể biết được!
Giọng nói của Trần Hảo Tùng thật nghiêm khắc.
Hắn cảm nhận rõ lời nói của Bạch Tiểu Thuần nguy hiểm thế nào.
– Ta không biết?
Giọng nói Bạch Tiểu Thuần vút cao, át cả tiếng Trần Hảo Tùng.
Mặc dù hắn sợ chết, mặc dù hắn nhát gan nhưng hôm nay hắn đã chẳng còn quan tâm cái gì nữa.
– Toàn bộ Khôi Hoàng triều này, e là không mấy người có thể biết rõ hơn ta đâu.
Trần Thiên Công, ngươi đã từng xét nhà chưa? Ngươi có biết Bạch mỗ thời gian này đã tịch biên bao nhiêu gia tộc không?
– Ngươi có biết sau khi xét nhà, ta đã thấy được bao nhiêu tài phú, bao nhiêu nội tình không?
– Ta cho ngươi biết, ta nói rõ ràng cho ngươi biết.
Bạch mỗ đã tịch biên tổng cộng mười tám gia tộc Thiên Hầu! Ta càng cho ngươi biết, bất kỳ một gia tộc nào mà ta tịch biên cũng có tài sản nhiều đến kinh thiên động địa!
– Lý gia cất giấu mười triệu hồn dược, hai trăm bảy mươi chín hồn trận, thiết lập hơn một nghìn pháp trận cỡ lớn.
Trần gia kia càng kinh người hơn, chỉ riêng hồn dược đã hơn mười tỉ.
Theo như Trần Thiên Công vừa nói lúc nãy thì chỗ này đã được ba phần quân phí rồi!
Bao nhiêu tộc nhân đi hấp thu tu luyện mới có thể hao phí hết từng đó? Ta lại nói cho ngươi biết, vị Đạo Thiên Hầu mà ta xét nhà đợt thứ ba tàng trữ trăm vạn tư nô, mấy chục vạn tài liệu trận pháp.
Công Tôn gia tộc có vạn khối Thiên Lôi hồn.
Nếu như tất cả phát nổ thì cũng đủ để đánh sập non nửa cái Khôi Hoàng thành này!
– Một gia tộc Thiên Hầu đã như thế thì không cần phải nói đến gia tộc Thiên Công rồi! Nói đến chuyện này, không phải ta câm miệng mà chính là ngươi…IM MỒM!
Bạch Tiểu Thuần hét vang, âm thanh quanh quẩn Thiên Sư điện.
Ngực Trần Hảo Tùng phập phồng, gắt gao nhìn chằm chăm Bạch Tiểu Thuần nhưng không biết phản bác thế nào.
Ngay cả Đại Thiên Sư cũng không nói được một lời, ánh mắt ông ta lấp lánh nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo, cho dù gia tộc Thiên Hầu này nội tình thâm hậu nhưng sở dĩ Khôi Hoàng triều cường hãn đến Thiên Tôn cũng không thể đánh vào cũng là bởi vì dân chúng triều ta mạnh mẽ.
Người kế thừa của chúng ta có được những tài nguyên này mới có thể đời đời bảo vệ vinh quang của triều ta, để cho Khôi Hoàng triều ta luôn luôn có đủ bốn Đại Thiên Vương, mười Thiên Công và một trăm linh tám Thiên Hầu
Ngươi không thể vì thanh đao quá sắc bén mà muốn mài tù nó được!
Mỹ Nhiêm Thiên Công cũng lên tiếng phản biện.
– Đương nhiên không phải thế!
Bạch Tiểu Thuần khoát tay chặn lại, không để ý tới hai Thiên Công nữa mà nhìn về phía Đại Thiên Sư.
– Ta cho rằng, hết thảy mọi chuyện trên thế gian này đều nên tuân theo hai chữ “Công bằng”.
Có công bằng mới có thể duy trì căn cơ của hoàng triều ta.
Có công bằng mới giúp hoàng triều ta phát triển vững chắc”
– Tại sao trong những gia tộc này chỉ có con nối dõi được Thiên Hầu, Thiên Công coi trọng mới có thể được dùng vô số tài nguyên.
Còn những người khác thì xa xa không bằng? Đây là không công bằng với những người con nối dõi khác, không công bằng với các tộc nhân dòng thứ!
Tại sao sau khi Thiên Hầu từ vị thì chỉ cho phép người thừa kế mà mình lựa chọn được kế thừa tước vị, được khống chế tất cả tài phú? Đây là bất công với con nối dõi khác và tộc nhân dòng thứ!
– Cho nên, ta đề nghị…phân chia đồng đều tài sản cho tất cả những người con nối dõi, bất kể là dòng chính hay là dòng thứ.
Mỗi người đều có quyền kế thừa tước vị, mỗi người đều được phân chia tài nguyên tu hành”
– Thiên Hầu, Thiên Công, Thiên Vương phải chia tài sản và tài nguyên tu hành cho tất cả các hậu nhân trong gia tộc!
– Có như vậy thì Khôi Hoàng triều ta mới có thể càng cường đại hơn.
Ta hy vọng sẽ không chỉ có một trăm lẻ tám Thiên Hầu.
Ta hy vọng sẽ xuất hiện càng nhiều Thiên Hầu, càng nhiều Thiên Công hơn nữa”
– Đồng thời, việc này cũng sẽ khiến cho vô số con dân hoan hô nhiệt liệt, cả đời đều cảm kích Đại Thiên Sư.
Thề sống chết tận trung với Khôi Hoàng triều!
Từng câu từng chữ như sét đánh vang vọng khắp Thiên Sư điện.
Đây chính là…độc kế của Bạch Hạo!
Đây đúng là một độc kế triệt đầu triệt đuôi người ta.
Trình độ cay độc khiến người ta phải kinh hãi phải tức lộn ruột, khiến Trần Hảo Tùng cảm thấy như có mười vạn thiên lôi đang oanh nổ trong lòng, sắc mặc lão đã hoàn toàn thay đổi, toàn thân cũng phải lung lay.
– Đại Thiên Sư, chuyện này không thể được.
Trần Hảo Tùng run lên.
Gia tộc hắn có không ít con nối dõi, nếu phải theo phương pháp này, hắn có thể thấy được gia tộc mình nhất định phải sụp đổ, bị chia năm xẻ bảy.
Hơn nữa, chuyện này cũng rất khó dẫn đến những phản kháng chống đối Đại Thiên Sư, bởi vì Đại Thiên Sư không hề lấy đi bất kỳ tài phú nào, chỉ là mỗi gia tộc bên trong tự mình sinh đại loạn mà thôi, không chừng họ còn hết sức ủng hộ Đại Thiên Sư.
Chuyện này chẳng khác gì đem một gia tộc đang nguyên vẹn chia cắt thành hơn mười cái gia tộc.
Một khi như thế, không một gia tộc nào có thể phát triển an toàn.
Nếu kéo dài đến nhiều năm sau, không biết gia tộc sẽ thành cái dạng gì nữa, Trần Hảo Tùng không dám suy nghĩ thêm.
– Tên Bạch Hạo này ác độc đã đến cực hạn.
Làm sao hắn lại còn sống kia chứ!
Trần Hảo Tùng điên lên, trong lòng gào thét chửi bới.
Kế này nào chỉ là độc kế, đây căn bản là xét nhà liên tua bất tận.
Không phải là Bạch Tiểu Thuần một người xét nhà, mà chính những con cái nối dõi bên trong các gia tộc quyền quý “xét nhà” lẫn nhau.
Đây chẳng khác gì Bạch Tiểu Thuần đưa một con dao nhỏ để cho các đứa con của vợ kế, những người không phải là dòng chính, vung dao mổ bụng chính gia tộc mình.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1149: Chúng Ân Lệnh
Càng ghê tởm hơn nữa chính là kế này lại khiến cho các gia tộc quyền quý sẽ sinh mầm nội loạn, khiến cho người nắm quyền phải u đầu bể trán, trái không được mà phải cũng chẳng được.
Dù gì đi nữa, những con cháu nối dõi kia đều là huyết mạch của bọn hắn.
Thứ nội loạn này không cách gì giải quyết được, trừ phi bọn hắn tự mình giết sạch toàn bộ huyết mạch.
Ngoài ra, kế này cũng khiến dòng chính không còn xứng đáng là người thừa kế nữa.
Trước đây, dòng chính nắm giữ phần lớn tài sản thừa kế, dòng thứ không thể so sánh được.
Tài phú cao, quyền lực cũng sẽ cao, nhờ vậy mà dòng chính giữ được uy quyền.
Bây giờ, tất cả mọi người đều được phân chia bình đẳng, người thừa kế cũng vậy, dòng chính cũng vậy, dòng thứ cũng như vậy… Gia sản cùng tư nguyên đều được chia như nhau.
Vậy thì dòng chính có khác gì dòng thứ.
Dòng thứ tất nhiên sẽ cuồng hỉ, nhưng đối với dòng chính thì đây là tai họa to lớn sẽ trực tiếp phá hủy tương lai của bọn hắn.
Có thể tưởng tượng được, đối với kế sách này của Bạch Tiểu Thuần, dòng chính sẽ hận đến thế nào, e rằng mối hận đó còn mãnh liệt hơn vô số lần so với cái hận khắc cốt minh tâm.
Đối với những người nắm quyền, bọn họ càng giống như rơi vào hầm băng.
Bọn hắn vất vả khổ cực tích lũy tài sản cả đời, bây giờ bị phân chia như vậy thì gia tộc bị phân liệt, làm thế nào có thể khiến gia tộc vĩnh viễn huy hoàng.
Hơn nữa, gia tộc mình sụp đổ mà bọn hắn chỉ có thể thể trơ mắt nhìn người làm thừa kế phải tranh đấu với toàn bộ con cháu nối dõi khác thì làm sao mà không hận Bạch Tiểu Thuần.
Nói rằng hận ngập trời, hận muốn ăn tươi uống máu e còn chưa đủ.
Lúc trước, Bạch Tiểu Thuần vung đao cũng chỉ chém một người nào đó, đám người còn lại cảm nhận mối nguy hiểm mà muốn diệt đi.
Nhưng bây giờ Bạch Tiểu Thuần vung đao lại chém tất cả mọi người.
– Tên này đúng là chó điên!
vị Thiên Công râu đẹp trong lòng cũng lạnh giá, thân thể run lên.
Tuy hắn trung thành với Đại Thiên Sư nhưng cũng cảm thấy kế sách này quá tàn nhẫn, tên Bạch Hạo trước mắt thật đáng sợ.
– Đại Thiên Sư, việc này hoàn toàn không nên làm!
Nghĩ tới đây, hắn lập tức hướng về Đại Thiên Sư ôm quyền cúi đầu.
Đại Thiên Sư ngồi trên ghế, hô hấp lão xuất hiện một tia bất ổn hiếm thấy, lão nhìn Bạch Tiểu Thuần, hai mắt lộ quang mang mãnh liệt đến cực hạn.
Chuyện này thật sự là quá ngoài dự liệu của lão.
Vô luận thế nào lão cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần lại có kế sách này.
Đây đúng là trước trước sau sau đều cực kỳ chặc chẽ, đối với chính mình mà nói, hầu như không có bất kỳ một chỗ xấu, còn chỗ tốt thì to lớn… không cách gì hình dung.
Đây quả thực là dương mưu hiển hách vì chính mình mà đo ni đóng giày để nghĩ ra.
Mặc dù kế này không trực tiếp giải quyết được vấn đề quân phí khổng lồ, nhưng nó còn hay hơn.
Nó đúng là trực chỉ bản nguyên của vấn đề, làm đứt gãy ngọn nguồn tham tiền của toàn triều văn võ.
Cho dù bọn họ có tham lam gom góp thì cũng phải chia đều ra, bên có lợi vẫn chính là thực lực của Khôi Hoàng toàn triều.
Những người có lợi lại càng cảm tạ ân đức mà ủng hộ lão, bởi vì ủng hộ lão cũng là bảo vệ chính họ.
Đồng thời, đây cũng là một kế sách vĩnh cửu để phòng ngừa một gia tộc trở nên quá cường đại, làm ảnh hưởng đến địa vị của lão.
Mắt Đại Thiên Sư sáng ngời.
Lúc trước lão sở dĩ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần giá trị không lớn, chính là vì lão đã hoàn toàn uy hiếp cả triều văn võ, đến cả Khôi Hoàng cũng phải bế quan.
Quyền thế của lão đã lại đạt tới đỉnh phong.
Khi Bạch Tiểu Thuần xét nhà và đưa tới các tài phú kia, lão tất nhiên cũng nhìn ra suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần, nhưng trong lòng cũng bị các tài phú kia lờ mờ dẫn dụ.
Lão hiểu rằng nội tình của các gia tộc thật sự hơi quá mạnh.
Tuy nhiên, Đại Thiên Sư cũng minh bạch rằng, trừ khi có tình huống cực đoan, nếu mình ra tay diệt mười tám Thiên Hầu mong uy hiếp Man Hoang, nói không chừng có thể khiến cho mọi người xa lánh.
Vì vậy lão không thể không dừng lại, cũng đang dự định đưa Bạch Tiểu Thuần ra chịu báng để làm giảm sự phẫn nộ của mọi người.
Nhưng hôm nay, Bạch Tiểu Thuần lại cho ra kế sách này.
Thật sự là quá hoàn mỹ! Hoàn mỹ đến mức lão không cần phải trả giá chút mạo hiểm nào, vẫn có thể không đánh mà thắng khiến tất cả gia tộc quyền quý phân hóa tan vỡ.
Hơn nữa, kế này cũng rất khó khiến mọi người xa lánh bởi vì sẽ có rất nhiều người được hưởng lợi từ việc thực thi kế sách này.
Như Bạch Tiểu Thuần đã nói, những người có lợi nhất định sẽ cảm kích và ủng hộ lão, bởi vì ủng hộ lão cũng là bảo vệ quyền lợi của họ.
Dù cho có tình huống cực đoan cá biệt thì Đại Thiên Sư cũng tin tưởng mình có thể hóa giải.
Nghĩ tới đây, Đại Thiên Sư nhìn Bạch Tiểu Thuần mà trong lòng vô cùng tán thưởng.
Lão nghĩ lại suy nghĩ ăn cháo đá bát của mình, cảm thấy rất là không ổn.
Lúc này đây, lão thấy Bạch Tiểu Thuần đúng là một nhân tài khó kiếm được.
Vừa có thể thay mình giết chóc, vừa có thể làm việc lại có thể bày mưu tính kế.
Lão không nhịn được phải bật cười ha hả, không hề che giấu sự cuồng hỉ.
Tiếng cười kia truyền vào tai Trần Hảo Tùng và vị mỹ nhiêm Thiên Công kia liền khiến tâm thần hai người kinh hãi.
– Đại Thiên Sư, việc này không thể a!
– Kính xin Đại Thiên Sư nghĩ lại!
Còn Bạch Tiểu Thuần, sau khi nói xong hắn cũng không nhìn Trần Hảo Tùng và mỹ nhiêm Thiên Công, ánh mắt hắn thủy chung nhìn Đại Thiên Sư.
Khi thấy được sự tán thưởng của Đại Thiên Sư, nghe được tiếng cười của Đại Thiên Sư, hắn rốt cuộc cũng thở dài một hơi.
Hắn biết rằng, lúc này đây… mình đã hóa giải được mối nguy cơ, đồng thời, không chỉ lấy lại được tín nhiệm mà còn thậm chí có được quyền hành vượt xa lúc trước.
Tuy nhiên trong lòng hắn lại không chút hưng phấn hay kích động mà càng thêm lạnh lẽo, sát khí ở hai mắt càng đậm thêm.
– Hạo nhi, ráng chịu đựng…
– Phúc xuống chúng sinh, ân trải thiên hạ! Tất cả gia tộc trong hoang triều, chẳng phân biệt trưởng thứ đều được kế thừa gia sản.
Nếu gọi đây là Chúng Ân lệnh (luật lệnh vì ân phúc của muôn người) cũng không quá đáng chút nào.
Đại Thiên Sư cười lớn, căn bản là không có để ý tới Trần Hảo Tùng và mỹ nhiêm Thiên Công, hướng về Bạch Tiểu Thuần cười nói.
– Việc này đối với Khôi Hoàng triều ta có chỗ tốt quá lớn.
Lão phu thân là Đại Thiên Sư cũng ủng hộ.
Bắt đầu thực thi từ Thiên Sư phủ ta, sau đó mở rộng toàn bộ hoàng triều, vô luận là Thiên Hầu, Thiên Công, thậm chí Thiên Vương đều phải như thế.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1150: Thi Khôi Giáp Bạc (Thượng)
Đại Thiên Sư cười ha ha, tiếng cười càng lúc càng cao, thậm chí lão cũng đã đứng dậy khỏi ghế.
– Bạch Hạo nghe chỉ!
Đại Thiên Sư vung tay.
– Thần xin nghe chỉ!
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, thanh âm vô cùng kiên định.
– Đồng ý cho Giám Sát sứ ngươi, từ nay về sau chấp chưởng năm nghìn quân.
Chịu trách nhiệm thúc đẩy việc chấp hành Chúng Ân lệnh, lui ra đi!
Đại Thiên Sư nói xong, tay áo hất lên, lập tức thân ảnh Bạch Tiểu Thuần và Trần Hảo Tùng liền mơ hồ đi, biến mất khỏi Thiên Sư điện.
Trong điện lúc này chỉ còn vị mỹ nhiêm Thiên Công, hắn cau mày, trong lòng đắng chát thở dài biết rõ việc này đã vô pháp cải biến, thật sự là kế sách của Bạch Tiểu Thuần kế quá mức thích hợp với Đại Thiên Sư.
Hắn thầm than rồi tiến lên vài bước, lần nữa ôm quyền.
– Đại Thiên Sư, kẻ này không nên giữ lại.
Hắn chính là một thanh độc đao, lục thân không nhận, tàn nhẫn kinh người, trước thì gây biến cố ở Tế Tổ, giờ lại chia cắt quyền quý.
Đến tôi mà cũng phải sinh hận trong lòng.
Thật sự là quá độc ác!
– Huống hồ thân phận của kẻ này rất đáng nghi, có rất nhiều khả năng chính là tên… Bạch Tiểu Thuần kia.
Dụng tâm của hắn vô cùng ác độc.
Mỹ nhiêm Thiên Công cất lời rất quả quyết, thật sự là hắn cảm thấy sợ hãi kế sách của Bạch Tiểu Thuần.
– Những con cháu dòng thứ vốn không có quyền thừa kế nhất định sẽ cuồng hỉ cảm ơn nhưng những con cháu dòng chính luôn cao cao tại thượng lại là những người chịu thương tổn.
Những người con cháu dòng chính này lại chính là những người có đụng chạm với Bạch Hạo nhiều nhất.
Đây chính là hắn mượn đao giết người.
– Nào phải chỉ là mượn đao giết người, hắn rõ ràng là đang điên cuồng muốn tìm lại hồn bộc của hắn.
Đại Thiên Sư mỉm cười, ánh mắt lộ ra vẻ thâm sâu.
– Hồn bộc?
Mỹ nhiêm Thiên Công sững sờ.
– Khi nãy có người đã bắt đi hồn bộc của hắn.
Người ra tay hiểu rất rõ tập tính của lão phu, im hơi lặng tiếng đã đem hồn bộc của Bạch Hạo bắt đi mà gần như không để lại chút dấu vết nào, đến ta khi phát hiện cũng đã chậm một chút.
Đại Thiên Sư nhàn nhạt mở miệng, vị mỹ nhiêm Thiên Công nghe thế thì lắp bắp kinh hãi.
– Ngươi đi điều tra thử xem việc này là do ai làm.
Đại Thiên Sư hiểu rõ, những người kia chỉ biết đến bản thân sẽ không xuất đầu vì Bạch Hạo.
Trên thực tế, trước lúc Bạch Tiểu Thuần đưa ra kế này, thật sự hắn đã có tính toán như vậy, nhưng trước mắt, hắn đã có chút do dự.
– Có thể ở trong Khôi Hoàng Thành làm ra việc này thì chỉ sợ chính là một trong bốn vị kia đã ra tay.
Việc này ty chức sẽ lập tức đi thăm dò!
Mỹ nhiêm Thiên Công chần chừ một chút, lại nói:
– Bất quá, Bạch Hạo kia kế sách quá độc ác.
Kẻ này không thể giữ được!
– Ngươi nhìn một mà không thấy hai.
Cự Quỷ Vương chỉ có một cô con gái, kế này đối với Cự Quỷ Vương mà nói không hề có chút ảnh hưởng.
Có thể nghĩ ra kế sách như vậy mà còn chiếu cố đến Cự Quỷ Vương, từ đó có thể thấy kẻ này là người biết báo ân.
Nếu như hắn không phải là người biết báo ân, thì ta còn không dám dùng hắn.
Nhưng hắn lại hiểu rõ đạo lý có ơn tất báo, thì Cự Quỷ Vương có thể cho hắn bao nhiêu, lão phu cũng có thể cho hắn gấp bội!
Đại Thiên Sư mỉm cười, thần tình đầy vẻ cơ trí.
– Hắn theo Cự Quỷ Vương thì tiền đồ có hạn, nhưng theo lão phu thì tiền đồ vô lượng!
– Hắn thật sự là một thanh độc đao, nhưng quan trọng là chuôi đao nằm trong tay ai.
Cự Quỷ Vương không có tư cách này, toàn bộ Man Hoang chỉ có lão phu mới có tư cách đó.
– Chẳng phải Cự Quỷ Vương cho hắn Chu Tử Mạch sao.
Hắn thích Trần Mạn Dao, nếu như hắn có thể thúc đẩy chuyện lần này một cách suôn sẻ thì lão phu có thể đem Mạn Dao ban thưởng cho hắn, thậm chí còn thu hắn làm nghĩa tử!
Đại Thiên Sư ngẩng đầu, thanh âm không vang dội nhưng lại có khí phách đầy uy nghiêm, khiến vị mỹ nhiêm Thiên Công không phản bác nửa lời, chỉ biết cúi đầu đồng ý.
Lúc này, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện bên ngoài hoàng cung.
Sắc mặt của hắn đầy âm lãnh, ánh mắt lộ ra hàn mang, sát khí tràn ngập toàn thân.
Dường như sự điên cuồng của hắn đã ngưng tụ đến cực hạn, tùy thời có thể bạo phát giết người.
Hắn khẽ động ý niệm một cái, lập tức đại quân thi khôi gào thét xông đến, Chu Nhất Tinh cũng run như cầy sấy bước theo, cùng mọi người đi thẳng về Giám Sát Phủ.
Tốc độ Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, trong thoáng chốc đã mang theo ba nghìn thi khôi về tới Giám Sát Phủ.
Hắn không hạ xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, lấy ra lệnh bài Giám Sát Phủ.
Thần thức của hắn dung nhập vào trong lệnh bài, hai mắt lộ ra quang mang kỳ dị, trong đầu bỗng hiện lên một loạt hình ảnh.
Trong những tấm hình đó, dưới lòng đất Giám Sát Phủ có hơn chín vạn cái quan tài đang tỏa ra khí tức âm lãnh, như đang chờ đợi Bạch Tiểu Thuần triệu hoán.
Thần thức của Bạch Tiểu Thuần lập tức quét ngang, lướt qua chín vạn cái quan tài rồi điểm ra hai nghìn cái, rồi nói ra hai tiếng.
– Thức tỉnh!
Rầm rầm rầm oanh!
Âm thanh cực lớn, long trời lở đất, khiến trời xanh biến sắc, đại địa run rẩy.
Hồn Tu trong Khôi Hoàng thành cư trú ở phụ cận đều cảm nhận được chấn động khủng bố truyền từ Giám Sát Phủ.
– Giám Sát Phủ lại xảy ra chuyện gì vậy?
– Chỗ đó… chỗ đó nổi lên mây đen!
– Trời ạ.
Rõ ràng lại xuất hiện thêm quan tài, sao có thể chứ.
Chẳng phải hiện tại đang loan truyền việc tên Bạch Hạo này đang lâm nguy sao!
Bốn phía truyền đến thanh âm kinh hô.
Không ít người sau khi bay lên đều thấy được phía Giám Sát Phủ lúc này cuồn cuộn mây đen, sát khí ngập trời.
Mặt đất không ngừng chấn động, từng kiện quan tài đều phá vỡ mặt đất mà lao lên, một ít rơi trên mặt đất, nhưng phần lớn đều phiêu phù trên không trung Giám Sát Phủ, khiến những người nhìn thấy đều giật mình kinh hãi.
Trọn vẹn hai nghìn quan tài bộc phát khí thế động trời.
Nhưng còn không chấm dứt, rất nhanh sau đó, một ít quan tài trực tiếp sụp đổ, vô số thi thể mặc hắc giáp chậm rãi đi ra.
Nhất là trong hai nghìn cái quan tài có năm cái cực kỳ đặc thù, toàn thân chẳng những có hoa văn phức tạp mà một cái cuối cùng không phải mang màu đồng xanh mà là màu bạc.
Trong một tiếng nổ vang, từ bốn quan tài mang hoa văn phức tạp đi ra bốn thi thể khôi ngô, cao lớn, tỏa ra khí tức nửa bước Thiên Nhân.
Mà kinh người nhất là từ trong quan tài màu bạc đi ra một người trung niên hồn tu mặc giáp bạc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










