Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 229 : Luyện Chế Mười Tám Màu Lửa (c1141-c1145)
❮ sautiếp ❯Chương 1141: Luyện Chế Mười Tám Màu Lửa
– Tốt, lần tới hồn kia xuất hiện sẽ là lúc chúng ta động thủ!
Diệu Lâm Nhi lộ ra vẻ tươi cười sáng lạn, ôm quyền cúi đầu về phía mọi người, rồi lên tiếng một cách tự nhiên.
– Tổ phụ ta đã nói rõ, vì để phòng ngừa sự việc ngoài ý muốn nên sau khi thành công, gia tộc ta sẽ theo dự kiến xấu nhất để hành động, tộc nhân sẽ phân tán thành từng tốp nhỏ lẫn vào trong gia tộc của các vị tiền bối ở đây.
Chỉ cần ba tháng là tổ phụ ta có thể luyện chế thành công hỏa chủng!
– Diệu Lâm Nhi xin cáo lui trước.
Nói xong, Diệu Lâm Nhi cúi đầu vái chào, thân thể mê người uốn éo đi ra khỏi mật thất.
Trên thực tế nàng cảm thấy tổ phụ quá cẩn thận rồi.
Ẩn mình vào trong các nhóm tộc nhân rồi phân tán vào trong các gia tộc liên minh, bản thân nàng còn không biết tổ phụ sẽ ẩn núp ở đâu, hơn nữa mười ba gia tộc này là gia tộc nào nàng cũng không rõ.
– Chẳng qua tổ phụ đã làm như vậy, chắc là đã có phương án đề phòng thủ đoạn của mười ba gia tộc này.
Diệu Lâm Nhi đoán không được ý tổ phụ, nhưng vẫn cảm thấy thời thế của Bạch Tiểu Thuần sắp hết, thật sự không cần phải đề phòng nhiều như vậy.
Nhoáng một cái, nửa tháng đã trôi qua, tốc độ luyện chế mười tám màu lửa của Bạch Tiểu Thuần tiến triển cực nhanh, hiện tại chỉ còn một chút nữa là có thể thành công!
Ngoại trừ việc có đầy đủ tài nguyên để bù đắp tiêu hao khổng lồ khi luyện lửa ra, Bạch Tiểu Thuần còn một mực đi theo cách điều chế do Bạch Hạo sáng tạo ra, có thể nói đã có sự tích lũy và kế thừa phương thức luyện chế từ mười lăm đến mười tám màu lửa, vì vậy việc nắm giữ nguyên lý đã dễ dàng hơn rất nhiều.
Quan trọng nhất là khi tỷ thí với hai người Tôn Nhất Phàm, hắn đã tạo ra được một tia mười tám màu lửa.
Tổng hợp tất cả các yếu tố khiến cho Bạch Tiểu Thuần có thể rút ngắn tối đa thời gian nghiên cứu và luyện chế mười tám màu lửa!
– Lần này ta tin chắc có thể thành công!
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy hưng phấn.
Sau mấy tháng hầu như không ngủ không nghỉ liên tục luyện chế thử, tóc tai hắn đã trở nên tán loạn, thế nhưng hiện tại đôi mắt đầy tơ máu của Bạch Tiểu Thuần lại lộ vẻ kích động.
– Nhất định phải thành công! Luyện chế mười tám màu lửa hao phí thật sự quá lớn, toàn bộ của cải của ta bây giờ đều đã dùng hết… Tính ra chỉ còn tối đa hai lần luyện chế nữa…
Trong khoảng thời gian này, Bạch Hạo hồn và Chu Nhất Tinh cũng vô cùng bận rộn, bọn họ lấy rất nhiều vật phẩm của hắn như hồn dược đi đổi hồn.
Hiện tại hai người tiếp tục ra ngoài thu mua hồn, số tài sản cuối cùng này quy đổi ra đủ cho một lần luyện chế nữa.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, nhắm mắt lại định khí ngưng thần, sau một lúc thì mở bừng hai mắt, giơ tay vỗ túi trữ vật phóng thích mười đoàn lửa mười bảy màu đã chuẩn bị từ trước.
Bạch Tiểu Thuần khua hai tay liên tục biến hóa ấn quyết, toàn bộ tinh thần đều đặt vào mười đoàn lửa mười bảy mày.
Thời gian trôi qua, mười đám lửa này bắt đầu dung hợp với nhau.
Quá trình này, Bạch Tiểu Thuần đã làm nhiều lần lắm rồi đã quen tay quen việc.
Theo thời gian, mười đoàn lửa chậm rãi dung hợp lại thành một biển lửa lớn.
Bên trong biển lửa chất chứa một nhiệt độ kinh người nhưng hình như bị cái gì đó giới hạn lại vây khốn lấy nên dù có khuếch tán ra cũng chỉ trong vòng trăm trượng mà thôi, không mở rộng thêm nữa.
Đó là nhờ Bạch Tiểu Thuần luyện tập bấy lâu, thục năng sinh xảo mà thành (quen tay nên xảo diệu), vừa ra tay là đã có thể dùng kỹ năng cực hạn.
– Bây giờ, cần phải áp súc lại…
Bạch Tiểu Thuần nhìn không chớp, hắn tản tu vi ra, vận chuyển thần thức tràn ngập.
Lúc này, hắn quên hết xung quanh, tập trung toàn bộ tinh thần để áp súc biển lửa trước mặt.
Rầm rầm rầm!
Tiếng nổ mạnh liên tiếp truyền ra cả khu vực hắn bế quan đều chấn động kịch liệt.
Dưới nỗ lực của Bạch Tiểu Thuần, biển lửa mười bảy màu bắt đầu co rút lại một cách ổn định, trăm trượng, chín mươi trượng, tám mươi trượng, bảy mươi, sáu mươi…
Trên trán Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện mồ hôi, hơi thở hắn bắt đầu dồn dập tăng nhanh, nhưng hay tay hắn và chấn động thần thức của hắn vẫn không chút hỗn loạn vẫn vững vàng khống chế biển lửa.
Biển lửa tiếp tục co lại thành năm mươi trượng, bốn mươi trượng, ba mươi…
– Nhiều lần trước đây, khi đến chỗ này là thất bại…
Bạch Tiểu Thuần càng thêm tập trung tinh thần.
Một cách chậm rãi, biển lửa lại tiếp tục co rút lại thành hai mươi trượng, rồi mười lăm trượng, mười trượng, năm trượng.
Khi toàn bộ biển lửa bị áp súc lại trong phạm vi năm trượng thì hỏa diễm đã trở thành cuồng bạo, không ngừng gào thét, tựa hồ như không cam lòng chịu trói buộc mà muốn xung phá ra.
Nhưng mặc cho biển lửa có bộc phát thế nào cũng không thể xung phá ra khỏi phạm vi năm trượng, chỉ có thể từ từ thu liễm khí thế trở vào năm trượng.
Ngay khi đó, bên trong nội thể của biển lửa như phát sinh một biến hóa kinh người nào đó, nhiệt độ của hỏa diễm đột ngột tăng vọt, mười bảy loại màu sắc của hỏa diễm giao thoa với nhau, biến hóa liên tục.
Dù Bạch Tiểu Thuần dùng thần thức để phân biệt cũng bị váng vất, căn bản là không thể nhìn rõ.
Tuy nhiên, hắn lại mơ hồ cảm nhận được, bên trong mười bảy màu sắc đang biến ảo kia đã sinh ra một tia… sắc màu khác!
– Thời khắc tối hậu đây!
Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn biết rõ đây là thời điểm quan trọng nhất.
Dựa theo cách điều chế, một khi áp súc đến năm trượng liền có khả năng ngưng tụ ra lửa mười tám màu.
Tuy nhiên, cái khó là ở chỗ, hỏa diễm biến hóa cực nhanh, nhìn vào là hoa mắt không cách gì phân biệt được các màu sắc để tìm ra cái sắc màu mới kia.
Chỉ cần tìm thấy tia màu sắc mới đó, hắn có thể vận dụng toàn bộ thần thức tập trung vào tia đó để thôi phát nó trở thành… màu thứ mười tám.
Kể từ đó, xem như đã hoàn thành hồn dược mười tám màu, chỉ cần nắm lại là có thể trở thành lửa mười tám màu.
Nhưng, cơ hội này chỉ có một lần, một khi tìm nhầm thì sẽ thất bại hoàn toàn, hỏa diễm sẽ tiêu tán.
Khi ngọn lửa bị áp súc càng nhỏ thì tốc độ biến hóa của hỏa diễm càng chậm, nhưng do độ nén càng mạnh nên khả năng xuất hiện bất ổn càng lớn, cũng như khả năng thất bại sẽ càng cao.
Trước đây, đã nhiều lần Bạch Tiểu Thuần bị thất bại ở bước cuối cùng này.
– Không thể thất bại thêm nữa!
Bạch Tiểu Thuần điều chỉnh lại hô hấp, nhìn chòng chọc vào năm trượng hỏa diễm trước mắt, nhưng cho dù hắn cố gắng thế nào cũng khó mà thấy rõ được.
Tia sắc màu kia tuy là tồn tại nhưng trong chớp mắt liền biến mất khiến hắn không kịp vận thần thức dung nhập nó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1142: Kinh Biến
Thời gian trôi qua, tinh thần mà hắn vận dụng để áp súc hỏa diễm vào năm trượng đã bị tiêu hao rất nhiều.
– Nén thêm nữa!
Bạch Tiểu Thuần quyết đoán quyết định.
Hắn không tiếp tục tìm kiếm nữa, mà đem năm trượng biển lửa áp súc thêm lần nữa.
Trong tiếng nổ ì ầm, hỏa diễm đã co rút thành bốn trượng, tốc độ biến hóa màu sắc liền chậm đi một tí.
Biển lửa này có tốc độ vận chuyển chậm hơn biển lửa phạm vi năm trượng.
Người bên ngoài nhìn vào không thể nhận ra sự khác biệt, chỉ có Bạch Tiểu Thuần đắm mình cảm ngộ biển lửa năm trượng trong thời gian dài mới có thể cảm nhận được sự khác biệt ấy.
Màu sắc trong biển lửa bốn trượng biến hóa rất nhanh.
Thần thức của hắn vẫn không cách nào lập tức bắt kịp.
Hai mắt đã vằn tơ máu nhưng hắn vẫn nhìn không chuyển mắt tìm kiếm màu sắc mới.
Liên tục điều khiển, áp súc biển lửa trong thời gian dài, tu vi và tinh thần của hắn đã dần dần tới cực hạn.
Bạch Tiểu Thuần không tiếp tục áp súc mà bảo trì biển lửa ở phạm vi bốn trượng.
Sau đó không ngừng tìm kiếm một lần, hai lần, năm lần…..
Mới qua một nén nhang mà hắn đã tìm được mười bốn lần.
– Phán đoán của ta không sai.
Quả nhiên ta đã nắm bắt tốt hơn.
Lúc trước trong thời gian một nén nhang ta chỉ có thể thấy rõ chín lần mà bây giờ có thể thấy rõ mười bốn lần.
Tuy rằng số lần nhìn thấy tia lửa thứ mười tám đã tăng lên, đáng tiếc hắn vẫn không kịp phóng thần thức vào đúng khoảnh khắc ấy.
Cuối cùng hắn thở dài, từ bỏ việc ngưng tụ mười tám sắc lửa tại phạm vi biển lửa bốn trượng, tiếp tục áp súc thêm nữa.
Biển lửa nổ vang theo động tác của Bạch Tiểu Thuần, dường như có một đôi bàn tay vô hình đè ép vào biển lửa.
Biển lửa xung động, tia lửa bay múa xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
Hắn vội tăng thêm lực điều khiển mới khiến biển lửa chậm rãi ổn định thu về phạm vi ba trượng.
Trán Bạch Tiểu Thuần thấm ướt mồ hôi, mồ hôi đọng thành giọt vừa rơi xuống chưa chạm mặt đất đã bị nhiệt độ cao đốt thành hơi nước bay lên.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần rất căng thẳng, nếu không phải vạn bất đắc dĩ hắn cũng không muốn áp súc biển lửa về phạm vi ba trượng.
Loại áp súc này tiêu hao tinh thần khủng khiếp, không khác gì đổ dầu vào lửa.
Hắn không thể kiên trì điều khiển biển lửa ba trượng trong thời gian dài được, quan trọng nhất là đây chính là cực hạn của hắn rồi.
Không phải hắn không thể áp súc đến hai trượng nhưng một khi áp súc thì việc luyện lửa tất bại.
Mấy lần trước luyện tập đều thất bại ở khâu này.
Mặc dù trên lý thuyết thì biển lửa có thể áp súc về phạm vi hai trượng, thậm chí một trượng nhưng khi hắn bắt tay vào thực hành thì lại khác.
Mặc dù tốc độ biến hóa của màu lửa chậm hơn, hắn có đủ thời gian để dung nhập thần thức vào bên trong nhưng đến cuối cùng lại chỉ ra được một tia lửa mười tám sắc mỏng manh mà không phải nguyên vẹn một đoàn lửa.
Kết quả giống hệt như lúc quyết đấu với hai người Tư Mã Đào và Tôn Nhất Phàm.
Lực lượng bạo động của ngọn lửa đã được mặt nạ của hắn che dấu hoàn toàn.
Đó là lý do vì sao hắn bế quan luyện lửa mấy tháng nay nhưng người bên ngoài không hề biết hắn đang làm gì.
Thứ Bạch Tiểu Thuần muốn không phải là một tia lửa mười tám sắc mà phải là một ngọn lửa mười tám sắc nguyên vẹn.
– Ba trượng….giới hạn cuối cùng của ta rồi…
Bạch Tiểu Thuần thở hổn hển, ánh mắt đầy cố chấp.
Hắn biết mình kiên trì không được bao lâu nữa nên giờ phút này hắn đặt toàn bộ tâm thần vào trong biển lửa, nhanh chóng tìm kiếm màu lửa thứ mười tám.
Lần thứ hai, thứ ba…cho đến lần thứ tư, cuối cùng hắn đã có thể phát hiện ra nó.
Tinh thần Bạch Tiểu Thuần ầm ầm bộc phát, cặp mắt tuôn ra tinh mang, thần thức dùng tốc độ nhanh nhất dung hợp vào biển lửa ba trượng, lao đến màu thứ mười tám kia.
Khoảnh khắc thần thức chạm đến, màu thứ mười tám lóe ra ánh sáng rực rỡ như muốn áp đảo mười bảy màu còn lại.
Biển lửa ba trượng sôi trào tựa như mười bảy sắc lửa không cam lòng trong địa bàn của mình xuất hiện một cường giả.
Hết thảy những xung động này đều được Bạch Tiểu Thuần đè ép xuống.
Màu thứ mười tám không còn bị mười bảy màu kia ngăn cản, lúc này càng thêm tỏa sáng.
Bùng! Bùng!
Âm thanh lửa cháy được phóng đại lên nhiều lần, cả mật thất đều rung chuyển.
Biển lửa ba trượng trước mặt Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc đã xuất hiện màu sắc thứ mười tám thật rõ ràng!!
Theo màu thứ mười tám lan tỏa, biển lửa ba trượng mười bảy sắc lập tức tấn thăng trở thành biển lửa mười tám sắc!!
Tuy mới chỉ ở hình dạng biển lửa, còn cần Bạch Tiểu Thuần dùng thủ pháp luyện chế thành đoàn lửa thành phẩm mới có thể sử dụng nhưng những thủ pháp này hiển nhiên không làm khó được hắn.
Cho nên, trong mắt Bạch Tiểu Thuần thì đây chính là mười tám sắc lửa hoàn chỉnh.
Biển lửa mười tám sắc bay múa phát ra một cỗ chấn động mãnh liệt như muốn câu thông với thiên địa, dung nhập vào trời xanh.
Đây chính là uy lực của lửa mười tám sắc!
Bất kỳ một đoàn lửa mười tám sắc nào cũng có thể rung chuyển thiên địa, xuất hiện một biến hóa kỳ dị như Thiên Kiếp.
– Thành công!
Bạch Tiểu Thuần vui sướng đến run rẩy.
Hắn đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi.
Mấy tháng ròng rã không ngủ, không nghỉ, luyện tập cả ngày lẫn đêm, hao phí không biết bao nhiêu tài nguyên cuối cùng đã đạt được thành tựu viên mãn.
Tay phải hắn nâng lên, cuộn lại thành nắm tay, biển lửa ba trượng chung quanh cuộn mình lao thẳng đến trong lòng bàn tay hắn.
Biển lửa không ngừng thu nhỏ.
Những chấn động tràn ra khiến Bạch Tiểu Thuần hơi do dự.
Hắn phát hiện khả năng che dấu của mặt nạ lần đầu tiên xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
Nếu như không thể che dấu thì khi lửa mười tám sắc vừa thành hình thì toàn bộ Khôi Hoàng Thành đều biết hắn đã luyện chế ra mười tám sắc lửa.
Việc này đi ngược với kế hoạch của hắn.
Đây là con át chủ bài bảo vệ tính mạng hắn trong thời khắc mấu chốt, sớm bại lộ khiến kẻ địch có sự chuẩn bị.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, cẩn thận nhớ lại quá trình luyện chế của mình.
Sau thu hoạch lần này, hắn nắm chắc luyện ba lần, năm lần sẽ có một lần thành công!
Nghĩ ngợi một hồi, hắn mới miễn cưỡng đè xuống mong muốn được nổi tiếng.
Tuy rằng hắn tự tin vào thực lực của mình nhưng vẫn không dám đánh bạc.
Con át chủ bài này quá quan trọng với hắn.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, có chút tiếc nuối, bàn tay từ nắm biến thành trảo vồ xuống biển lửa đang không ngừng thu nhỏ.
Nháy mắt, biển lửa tan biến, trong tay Bạch Tiểu Thuần xuất hiện một viên hồn dược rất đặc biệt.
Đây là cực phẩm hồn dược quý hiếm mà cả Man Hoang đều khát vọng!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1143: Sát Khí Ngất Trời
Thậm chí, chỉ bằng hồn dược này cũng đã có thể chứng minh Bạch Tiểu Thuần đã vượt qua khỏi giới hạn Huyền phẩm luyện hồn sư, bước vào cảnh giới Địa phẩm.
Một địa phẩm luyện hồn sư vượt trên cả Thiên Công, Thiên Hầu, ngay cả Đại Thiên Sư cũng phải nể mặt ba phần.
– Mười tám sắc lửa đấy…Chết tiệt! Nếu không phải vì cái Minh Hoàng bảng kia khiến cả thiên hạ đều biết thì ta đã đi luyện Nguyên Anh từ lâu rồi….Đã lâu lắm rồi không luyện, một khi luyện anh xong tu vi của ta sẽ trực tiếp đột phá trở thành Nguyên Anh hậu kỳ!!
Bạch Tiểu Thuần ấm ức, nhưng nghĩ ngợi một hồi vẫn quyết định hoãn lại, chờ đến thời điểm thích hợp sẽ quật khởi.
Loại “áo gấm đi đêm” này khiến hưng phấn khoe mẽ của Bạch Tiểu Thuần bị sụt giảm.
Không thể khoe với người ngoài thì đi nói với đệ tử cũng được mà!! Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây liền phấn khởi dụng thần thức liên hệ với Bạch Hạo.
– Đồ nhi ngoan, ngươi đoán xem vi sư….
Thần thức của Bạch Tiểu Thuần vừa mới truyền ra thì trong đầu hắn vang lên giọng nói vô cùng hoảng hốt của Bạch Hạo!
– Sư tôn, cứu……
Lời nói chưa hết thì có một thanh đao vô hình bỗng chặt đứt liên hệ giữa Bạch Hạo và Bạch Tiểu Thuần….
Mối liên hệ bị chặt đứt quá đột ngột.
– Hạo nhi!
Bạch Tiểu Thuần biến sắc triệt để.
Hắn vụt đứng dậy, đầu óc hắn giờ này chấn động mãnh liệt, một nỗi bất an trỗi dậy khiến hắn cảm thấy mình như đang giữa con sóng to gió lớn.
Hắn không suy nghĩ gì thêm được nữa.
Toàn bộ niềm vui sướng khi trở thành Địa phẩm Luyện hồn sư đã sớm bị hắn quăng ra sau đầu.
Giờ phút này, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất, chính là Bạch Hạo.
Không chút do dự, Bạch Tiểu Thuần liền nhấc chân bước ra, lập tức biến mất khỏi gian mật thất xuất hiện ở giữa không trung trên Giám Sát phủ.
Thân ảnh hắn hóa thành cầu vồng như sấm vang chớp giật vút thẳng về phía xa, thẳng đến chỗ cuối cùng mà Bạch Hạo ở đó, theo trí nhớ của hắn.
Hắn mở hết tốc độ có thể, lại dùng cả thuấn di tạo nên âm thanh xé gió sắc bén như muốn xé mở thương khung.
Chớp mắt đã không thấy tăm hơi, khi hắn xuất hiện thì đã ở trong một khu phố sầm uất trong một đại khu bên cạnh Giám Sát phủ.
Phố này rất phồn hoa, hai bên đường có vô số cửa hàng, người người tới lui không dứt.
Căn bản là không thấy bất kỳ dấu hiệu gì khác lạ.
Ngược lại chính việc Bạch Tiểu Thuần xuất hiện cùng với tiếng xé gió kinh thiên động địa lại khiến những người nơi đây xôn xao kinh hãi.
Nhiều người vội vàng lui lại phía sau ngóng nhìn.
– Là Bạch Hạo!
– Tại sao hắn tới đây?
Nhận ra Bạch Tiểu Thuần, người nào cũng kinh hãi, trong lòng ai cũng cảm thấy bất an.
Thật sự thì những ngày qua, danh khí của Bạch Tiểu Thuần đã quá lớn quá hiển hách.
Càng khiến cho bọn họ lo lắng chính là sắc diện của Bạch Tiểu Thuần, giờ phút này đang âm trầm đến cực hạn.
Toàn thân hắn rung lên, còn thần thức đã sớm tản ra tạo nên sát ý mãnh liệt đang cuồn cuộn như sóng dữ vây quanh người hắn.
Sát ý nặng nề phô thiên cái địa khiến cho những người chung quanh đều biến sắc, hít mạnh một hơi.
– Bạch Hạo làm sao vậy?!
– Trời ạ, hắn muốn gì nữa đây?!
– Có chuyện gì vậy?!
Mọi người đều sợ mất mật.
Thật sự thì giờ khắc này, sát khí trên thân Bạch Tiểu Thuần đều khiến tất cả cảm thấy nguy hiểm đến tột cùng.
Cảnh tượng trên thân Bạch Tiểu Thuần cũng không phải là do hắn thị uy mà căn bản là hắn không thể khống chế được.
Tất cả những lo lắng, tự trách, đủ loại suy nghĩ khác nhau gộp lại đã khiến hắn như muốn hóa cuồng, đồng thời cũng hình thành nên thứ sát ý máu lửa muốn hủy thiên diệt địa này.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đã đỏ ngầu một màu, ánh mắt quét nhìn phố xá sầm uất để tìm kiếm, nhưng lại không tìm thấy bất kỳ điều gì khác thường, thậm chí ngay cả chấn động thuật pháp cũng không có.
Dù vậy, hắn chắc chắn rằng chỗ này chính là nơi mà Bạch Hạo gặp nguy hiểm, cũng là nơi mà hắn đã tập trung tinh thần để tỏa định được vào phút cuối cùng.
Về phần trên trăm thi khôi bảo hộ Bạch Hạo lại chẳng bị tổn hại gì, chỉ là dường như bị gì đó quấy nhiễu nên ngây ngốc đứng bất động ở khắp chung quanh.
– Thi khôi!
Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời, rú lên một tiếng rung chuyển cả thương khung.
Thanh âm khàn khàn cất chứa sự thịnh nộ điên cuồng tạo nên cuồng phong làm chấn động cả thiên địa.
Bạch Tiểu Thuần vừa dứt tiếng thì toàn bộ hai nghìn thi khôi bên trong Giám Sát phủ liền chấn động, đồng loạt ngẩng đầu rồi hóa thành cầu vồng vùn vụt bay ra, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Sát khí kết thành vòng xoáy như muốn nuốt chửng cả bầu trời.
Trong phút chốc, gần ba nghìn thi khôi đã hội tụ tại trên không trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Phong tỏa toàn bộ khu vực này cho ta.
Tra xét tất cả mọi người mọi cửa hàng mọi nơi chốn.
Tìm cho ra hồn bộc của ta.
Bạch Tiểu Thuần rống lớn.
Lập tức cả bọn thi khôi đều tràn ra sát khí nồng đậm hơn nữa, ánh mắt phát xạ hồng mang, nhanh chóng bao vây toàn bộ khu vực này.
Lực lượng phong ấn được triển khai ầm ầm, bao phủ một phạm vi rộng lớn.
Trong phạm vi này toàn bộ hồn tu, bất kể là tu vi gì, bối cảnh ra sao, thân phận thế nào đều lập tức bị vây khốn không cho xuất nhập.
Không chỉ như thế, ba nghìn thi khôi ngập tràn sát khí bắt đầu lục lọi tìm tòi khắp các cửa hàng lẫn cả trong túi trữ vật của mọi người.
Chuyện này lập tức dẫn đến sự tức giận của nhiều người.
Không ít người cất tiếng tra vấn, lại càng không muốn cộng tác khiến cho tình cảnh liền loạn cả lên.
Bạch Tiểu Thuần trơ trơ đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Khí tức trên người hắn như có như không, nhưng băng hàn vô tận từ cơ thể hắn lại liên tục khuếch tán ra khiến cho mặt đất chung quanh liền xuất hiện sương lạnh.
Sắc diện hắn giờ này đã giống như người chết, hai mắt đã đỏ ngầu hoàn toàn, không một màu sắc khác.
Cùng với mái tóc dài bay múa cuồn loạn, cùng với sát khí và băng hàn như muốn ngợp trời, hắn giờ này trông như một ma thần đang muốn diệt thế.
Giờ này hắn không còn nghe thấy tiếng náo loạn từ bốn phía nữa mà trong óc hắn đang hiển hiện ra từng bức họa.
Bức họa thứ nhất, hắn vừa bị truyền tống đến Man Hoang, gặp được thi thể Bạch Hạo.
Bức họa thứ hai, hắn dùng thân phận Bạch Hao để vào Bạch gia, thấy được dấu vết trên mặt đất ở căn nhà tranh của Bạch Hạo…
Bức thứ ba, trong Luyện Hồn hồ, hắn cuối cùng thấy được Bạch Hạo hồn.
Bức thứ tư, Bạch Hao tỉnh dậy, quỳ lại trước hắn, nói lên hai từ “sư tôn”.
Bức thứ năm, ở của luyện linh, hắn cùng Bạch Hạo nương tựa lẫn nhau để sống, Bạch Họa khuyên bảo Bạch Tiểu Thuần…
Bức thứ sáu, bức thứ bảy…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1144: Sự Quan Tâm Của Cự Quỷ Vương (Thượng)
Vô số các bức họa đều có hình có ảnh, cho đến cuối cùng một bức họa lại đen kịt một màu, giống như tâm tình của Bạch Tiểu Thuần lúc này, nhưng giữa mảng tối đen đó lại văng vẳng bên tai Bạch Tiểu Thuần một câu nói lặp đi lặp lại.
– Sư tôn… Cứu…
Trong khi Bạch Tiểu Thuần lâm vào trầm mặt, hai mắt như vô thần thì sự náo loạn ở xung quanh đã càng lúc càng nghiêm trọng.
– Các ngươi muốn làm gì, các ngươi có biết ta là ai không!
– Đáng chết, ngươi có là Giám Sát sứ thì cũng không có quyền làm như thế.
Chủ nhân nhà ta là Tư Đồ Thiên Công.
Các ngươi dám dò xét cả ta?!
Thanh âm ỏm tỏi khắp nơi, lại có một lão giả lao tới Bạch Tiểu Thuần, giọng đầy tức giận.
– Bạch Hạo, lão phu là chấp sự của Thiên Sư phủ, ngươi có điên hay không là chuyện của người nhưng chỉ vì một hồn bộc mà lại sai khiến cả thi khôi đại quân.
Việc này lão phu sẽ bẩm báo lại với Đại Thiên Sư.
Ngươi mau sai người tản ra.
Lão phu còn phải về Thiên Sư phủ.
Lão giả kia ỷ mình là người Thiên Sư phủ, người khác sợ Giám Sát phủ nhưng lão không sợ.
Trong mắt hắn, Giám Sát phủ chỉ là một con chó của Đại Thiên Sư nhà mình mà thôi, nên mới quát vào mặt Bạch Tiểu Thuần.
Thiên Sư phủ chính xác có chỗ đặc thù, đó là gia tộc của Đại Thiên sư.
Cái gọi là chấp sự tương đương với tùy tùng của gia tộc Đại Thiên Sư.
Lão giả còn đang quát tháo thì Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, hắn không nói một lời mà bước tới một bước đến ngay trước mặt lão giả kia.
Lão giả còn chưa kịp phản ứng thì Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải đánh ra… một quyền!
Tốc độ quá nhanh, lực lượng quá lớn.
Bạch Tiểu Thuần đã lâu không ra tay, giờ khắc này vừa xuất thủ, chiến lực động trời của hắn đã có thể so với nửa bước Thiên Nhân.
Một quyền này khiến cho không khí thiêu đốt, hư vô bốn phía nổ vang như muốn sụp xuống, như muốn thôn phệ lão giả kia.
Lão giả cất tiếng rú thảm thiết, hộc ra máu tươi.
Thân thể hắn như diều đứt dây bị cuốn trực tiếp lên không, nổ bung tan nát, máu thịt vương vãi rơi xuống.
Nhìn thấy cảnh đó, mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn Bạch Tiểu Thuần không thể nào tin nổi.
Phải biết rằng, đó là người của Thiên Sư phủ… Vậy mà Bạch Tiểu Thuần không thèm nói một tiếng đã trực tiếp giết chết.
– Phàm là những ai muốn kháng cự, lập tức diệt sát!
Thanh âm Bạch Tiểu Thuần khàn khàn mà băng hàn đến thấu xương, vang vọng trong sự yên tĩnh đột ngột.
Không còn người nào dám phản kháng.
Cũng chính lúc này, Chu Nhất Tinh từ xa chạy tới.
Khi thấy lão giả kia tử vong, trong lòng hắn run lên nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy Bạch Tiểu Thuần như thế này.
– Chủ nhân…
Theo bản năng, hắn mở miệng.
Nhưng lời nói còn chưa dứt thì Bạch Tiểu Thuần đã nhìn hắn.
– Mau tìm hồn bộc của ta!
Bạch Tiểu Thuần nhẹ giọng mở miệng nhưng cái nhìn của hắn lập tức khiến cho Chu Nhất Tinh cảm thấy đầu óc ông ông, ớn lạnh cả sống lưng.
Chu Nhất Tinh run lên rồi lập tức tuân mệnh Bạch Tiểu Thuần gia nhập với các thi khôi bắt đầu tìm kiếm.
Lần điều tra này kết thúc rất nhanh, dưới sự lục soát của ba nghìn thi khôi hung thần ác sát, tất cả mọi người trong phạm vi phong tỏa không dám không phối hợp.
Còn những chủ cửa hàng ở đây đều mở rộng cửa để mặc cho đám thi khôi tiến hành kiểm tra.
Nhất là có Chu Nhất Tinh điều khiển khiến cho việc điều tra càng thêm nhanh chóng và chuẩn xác, thậm chí hắn còn vận dụng đến cả thủ đoạn xét nhà, có thể nói đào sâu ba thước toàn bộ chỗ này cũng không quá lời.
– Không tìm thấy.
– Không có bất kỳ manh mối nào!
– Không có ai thấy gì lạ hết…
Khi ba nghìn thi khôi lần lượt trở về báo cáo, Chu Nhất Tinh vội vàng đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, cúi đầu thấp giọng nói.
– Chủ nhân, không phát hiện chút manh mối nào… Tất cả cửa hàng, tất cả mọi người trong phạm vi phong tỏa đều đã kiểm tra rồi… Thậm chí bọn họ còn không nhìn thấy bất cứ hồn bộc nào xuất hiện…
– Kể cả bên trong các cửa hàng cũng đã điều tra hết…
Chu Nhất Tinh càng nói, thanh âm càng nhỏ, đến cuối cùng cúi đầu, nội tâm trở nên vô cùng khẩn trương.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, giờ khắc này tất cả sự vui vẻ của hắn dường như đã biến mất, thay vào đó là cảm giác băng hàn và điên cuồng vô tận.
Hắn tự trách vì cảm thấy chuyện này là có người hoài nghi thân phận của mình mới bắt Bạch Hạo hồn để kiểm tra!
Hắn áy náy vì mình quá chủ quan, tự cho là đã có quyền thế nên lơ là việc bảo vệ Bạch Hạo!
Hắn càng thấy đau khổ vì nếu không phải bản thân mải mê luyện hỏa, Bạch Hạo sẽ không phải đi ra ngoài đổi hồn!
– Đệ tử này… làm quá nhiều chuyện vì ta…
Bạch Tiểu Thuần càng thêm khó chịu, tất cả tâm tình dồn nén lại khiến hắn không thể bình tĩnh.
Trong lòng lo lắng làm cho hô hấp của hắn trở nên dồn dập, mặc dù tìm kiếm không có kết quả nhưng không thể bỏ đi, hắn biết rõ chuyện ngày hôm nay rất không tầm thường, vì đến bây giờ ngay cả địch nhân là ai hắn cũng không biết.
Bạch Tiểu Thuần lập tức lấy ra lệnh bài, vận dụng thủ đoạn điều tra của Giám sát phủ để tìm kiếm manh mối có ích từ vô số tin tức ở Khôi Hoàng Thành trong mấy tháng gần đây.
Thế nhưng mặc cho hắn tìm kiếm như thế nào cũng không thể tìm ra một chút dấu vết nào của sự việc lần này từ tin tức tình báo của Giám sát phủ.
Dù sao thủ đoạn của Giám sát phủ, để điều tra ra manh mối đều là sau khi sự tình phát sinh.
Tình huống hiện tại là Bạch Hạo vừa mới mất tích, kể cả có phát hiện manh mối thì cũng phải mất một khoảng thời gian để thu thập tin tức mới có thể có báo cáo.
Thế nhưng thời gian không đợi người, Bạch Tiểu Thuần biết rõ chuyện này càng kéo dài thì nguy cơ của Bạch Hạo càng lớn, sớm tìm được manh mối thì mới có khả năng cứu được đệ tử, nếu chậm chễ thì hắn sẽ phải hối hận cả đời.
Lo lắng đến phát điên, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng rồi lấy ra ngọc giản truyền âm.
Đây là lần đầu hắn sử dụng đồ vật này từ khi trở thành Giám Sát Sứ, lần đầu tiên… hắn chủ động liên lạc với… Cự Quỷ Vương!
Không phải là hắn không muốn, mà là không thể, thân là Giám Sát Sứ, nếu như hắn liên hệ với Cự Quỷ Vương thì cả hai đều không có lợi mặc dù giao tình giữa hai người vẫn không hề thay đổi.
Hiện tại Bạch Tiểu Thuần không quan tâm được nhiều như vậy, hắn đã đến tình trạng mặc kệ mọi thứ rồi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1145: Sự Quan Tâm Của Cự Quỷ Vương (Hạ)
Sự tình hôm nay quá mức quỷ dị, Bạch Tiểu Thuần không biết đối phương sử dụng thủ đoạn gì để có thể bắt Bạch Hạo mà thần không biết quỷ không hay… Không để lại chút dấu vết nào, thế nên việc này hắn cần nhờ cậy vào kinh nghiệm và tu vi Bán thần của Cự Quỷ Vương.
Cùng lúc đó, Cự Quỷ Vương đang uống rượu cùng với phu nhân tộc trưởng Trần gia trong vương điện ở Cự Quỷ Thành.
Đang lúc cười nói, chân mày hắn chợt nhíu lại, trầm ngâm một lúc mới lấy ra ngọc giản.
– Thì ra là Giám Sát Sứ Bạch Hạo Bạch đại nhân, thế nào hôm nay lại liên lạc với bổn vương vậy? Ngươi có việc gì nói mau, có rắm mau thả.
Cự Quỷ Vương hừ một tiếng rồi truyền âm qua ngọc giản.
– Vương gia, ta gặp phiền toái…
Thanh âm khàn khàn của Bạch Tiểu Thuần trả lời lại mang theo vẻ điên cuồng khiến Cự Quỷ Vương sững sờ, thần sắc cũng trở nên nghiêm túc.
– Nhóc con, ngươi đừng xúc động, có chuyện gì cẩn thận nói ta nghe!
Cự Quỷ Vương trầm giọng truyền âm.
Sau khi nghe Bạch Tiểu Thuần miêu tả, mắt hắn lóe lên, cả người mơ hồ tràn ra uy áp ngập trời.
Hắn đứng dậy bước một bước đã đến nóc vương điện rồi lộ vẻ trầm ngâm.
Một lúc lâu sau, hắn truyền âm cho Bạch Tiểu Thuần.
– Không có bất kỳ dấu vết, không có chút chấn động, không có nửa điểm manh mối… Bản thân ba cái không có này đã nói rõ vấn đề, cũng đã nói lên đáp án!
– Có Bán Thần ra tay…
– Khả năng là Đại Thiên Sư nhỏ nhất, dù sao hắn muốn ra tay với ngươi thì không cần phải phiền phức như thế!
– Thế nhưng dù sao cũng là Khôi Hoàng Thành, có thể hành động hoàn hảo như vậy, chỉ một Bán Thần còn chưa đủ, còn cần nhiều gia tộc liên hợp cùng một chỗ… Như thế mới có thể che dấu không để lại bất kỳ manh mối nào!
– Bạch Hạo, ngươi đắc tội quá nhiều người, việc này kể cả lão phu cũng không đoán ra được là ai làm…
– Chỉ là tình huống hiện tại ngươi càng hành động càng sai… Ngươi là người thông minh… Hạo nhi, trở về đi, đừng để mình bị cuốn vào vũng nước đục này.
Chỉ cần ngươi quay về Cự Quỷ Thành, ta xem ai dám tính toán với ngươi trước mặt lão phu!
Cự Quỷ Vương thở dài rồi chậm rãi truyền âm.
Từ đầu đến cuối hắn không hề hỏi Bạch Tiểu Thuần tại sao Hồn Bộc kia lại quan trọng như vậy, cũng không hỏi đến thân phận…
Hắn không muốn hỏi, cũng không muốn biết đáp án, chỉ nguyện hồ đồ một chút, một chút là tốt rồi.
Lời nói Cự Quỷ Vương làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ấm áp.
Hắn biết rõ một khi mình trở về, đồng nghĩa với việc tất cả cừu hận của văn võ bá quan trong triều sẽ đổ dồn về phía Cự Quỷ Vương.
Thế nhưng ý tốt của Cự Quỷ Vương, hắn chỉ có thể tâm lĩnh chứ không thể làm theo.
Huống hồ, Bạch Hạo mất tích, hắn không muốn cũng không thể bỏ qua.
Sát ý trong ánh mắt hắn phát ra nồng đậm, khí tức băng hàn tỏa ra xung quanh càng thêm lạnh thấu xương.
– Hạo nhi, cố gắng chịu đựng, mặc kệ chuyện kế tiếp sẽ dẫn đến phong ba bão táp lớn cỡ nào,… Vi sư nhất định phải tìm được ngươi!!
Trong lòng trở nên điên cuồng, Bạch Tiểu Thuần nhẹ giọng nói một câu cuối cùng với vẻ nhu hòa.
Sau khi lập lời thề, trong lòng của hắn chỉ còn lại cảm giác băng hàn, tất cả cảm xúc dồn nén lại thành tiếng gầm thét trong lòng.
– Chuyện này cho dù là ai làm… Kể cả là Bán Thần, ta thề sẽ dùng tất cả biện pháp để… diệt tộc!!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, hắn không chần chừ nữa mà lập tức bay đi, theo sau là đại quân thi khôi và Chu Nhất Tinh.
Phương hướng Bạch Tiểu Thuần tiến đến là… Hoàng cung!
Chuyện này chỉ có một người có thể quyết định tất cả, người này chính là… Đại Thiên Sư!
Dù Bạch Tiểu Thuần biết rằng hiện tại ý định của Đại Thiên Sư có lẽ đã thay đổi.
Dù hắn ý thức được hiện giờ ý nghĩa tồn tại của Giám sát phủ giống như gân gà.
Thế nhưng ở thời điểm này, Bạch Tiểu Thuần không có biện pháp khác.
– Lúc trước Đại Thiên Sư đối đãi với ta không tệ, có lẽ là ta cả nghĩ, lão nhân gia người cũng không có ý định vắt chanh bỏ vỏ…
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ ngầu, trong lòng không ngừng an ủi chính mình.
Hắn sử dụng tốc độ cao nhất, hóa thành cầu vồng tiến vào Hoàng Cung.
Sau khi sắp xếp đại lượng thi khôi chờ ở ngoài, hắn chỉ mang theo thi khôi chuẩn Thiên Nhân đến thẳng Thiên Sư điện.
Mà từ lúc mất liên hệ với Bạch Hạo đến bây giờ, thời gian cũng chỉ chưa tới một canh giờ!
Trong đó phần lớn thời gian được sử dụng khi thi khôi tiến hành điều tra, có thể nói Bạch Tiểu Thuần đã dùng toàn lực để có thể xử lý mọi việc với tốc độ nhanh nhất.
Lúc Bạch Tiểu Thuần tiến vào Thiên Sư điện, phía trước hắn đã có tám người đang đứng trước mặt Đại Thiên Sư thấp giọng nói gì đó với thần sắc cung kính.
Trong tám người này có hai vị Thiên Công, một người là Trần Hảo Tùng, người còn lại là một nam tử trung niên có bộ râu quai nón, sau lưng hai người này còn có sáu vị Thiên Hầu.
– Đại Thiên Sư, các tông môn ở Thông Thiên Hà có nhiều hoạt động bất thường trong suốt một năm qua, bốn mặt Trường Thành cũng tích lũy thế lực nhiều hơn… Căn cứ manh mối trên nhiều phương diện, thậm chí thông qua tìm hiểu của Ám Tử, ta tin rằng vị Thiên Tôn ở Thông Thiên đảo kia đang muốn tiến hành một cuộc chiến tranh…nghìn năm không gặp!
Người đang nói chuyện không phải Trần Hảo Tùng mà là vị Thiên Công có bộ râu quai nón.
Đúng lúc này, Bạch Tiểu Thuần cầu kiến ở bên ngoài Thiên Sư điện.
Vị Thiên Công kia ngừng lời, nhìn về phía Đại Thiên Sư.
Nhận được sự đồng ý, hắn bỏ qua Bạch Tiểu Thuần bước vào Thiên Sư điện với ánh mắt đỏ ngầu không hề che giấu, tiếp tục hướng về Đại Thiên Sư mở miệng.
– Mặc dù bốn vị Thiên Vương có sứ mạng trấn thủ phòng tuyến biên cương, sức mạnh của bọn họ cũng có thể kinh sợ kẻ địch, nhưng ta vẫn đề nghị nên tăng cường cảnh giác với Trường Thành.
Ty chức cũng nguyện ý tham chiến, trấn thủ phòng tuyến Trường Thành phía bắc!
Đại Thiên Sư không trả lời mà đưa mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhận thấy sát khí phát ra từ người Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn khác với ngày thường, còn có ánh mắt đỏ thẫm chất chứa sự điên cuồng, hắn khẽ cau mày.
– Việc này hãy bàn sau.
Đại Thiên Sư thu hồi ánh mắt đang nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhàn nhạt mở miệng.
Vị Thiên Công có bộ râu đẹp nghe vậy thì trầm mặc chỉ liếc mắt nhìn Trần Hảo Tùng mà không nói thêm gì nữa.
Thiên Sư điện liền yên tĩnh đi.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu hít vào một hơi đang định cất tiếng thì thanh âm Đại Thiên Sư vang vọng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










