- Home
- Truyện Hay
- Nhất Niệm Vĩnh Hằng
- Tập 223 : Nghe Nói Ngươi Rất Rành Xét Nhà! (Thượng) (c1111-c1115)
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 223 : Nghe Nói Ngươi Rất Rành Xét Nhà! (Thượng) (c1111-c1115)
❮ sautiếp ❯Chương 1111: Nghe Nói Ngươi Rất Rành Xét Nhà! (Thượng)
Giám ngục trưởng run rẩy toàn thân, sợ hãi vô cùng, không còn nửa điểm chần chờ mà lập tức sai người dẫn các đối tượng đến.
Trong đại lao lập tức gà bay chó sủa, đám lính canh ngục hung hăng phóng đến chỗ những phạm nhân bị Bạch Tiểu Thuần điểm tên.
– Các ngươi làm gì thế!
– Lão chủ nhân của ta chính là Chu thiên hầu, các ngươi thật to gan!
– Dừng tay!!
Đủ loại âm thanh giận giữ vang lên nhưng tất cả lính canh đều ngoảnh mặt làm ngơ, mạnh mẽ trấn áp lôi đi.
Không bao lâu sau thì cả đám đều bị trói gô đưa đến mật thất.
Bên ngoài mật thất, mười người này đều hãi hùng khiếp vía không biết chuyện gì đang xảy ra, định dò hỏi lẫn nhau thì bị đám lính canh ngục cưỡng ép im lặng.
Khi bọn hắn vô cùng hoang man thì bốn phía lập tức yên tĩnh.
Đám lính canh ngục kia ngay ngắn xoay người bái kiến về một hướng, đám phạm nhân vội nhìn theo thì thấy được giám ngục trưởng đang nịnh nọt đi theo bên cạnh một người thanh niên.
Thanh niên này bề ngoài tuấn lãng, hai tay chắp sau lưng, cằm khẽ nhếch, chính là Bạch Tiểu Thuần.
Phía sau hắn cũng có không ít binh sĩ hắc giáp thủ hộ, khí thế khiếp người.
– Bản Giám Sát Sứ muốn đích thân thẩm vấn.
Ta gọi ai, các ngươi đưa kẻ đó vào.
Trong quá trình bản Giám Sát Sứ thẩm vấn, tất cả mọi người không được tới gần!
Bạch Tiểu Thuần bước đến trước cửa mật thất, gắng đè xuống sự đắc ý trong lòng, nghiêm nghị dặn dò.
Giám ngục trưởng lập tức vâng dạ.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần bước vào mật thất cùng một phạm nhân.
Những binh sĩ hắc giáp kia tản ra bao vây mật thất, không cho phép bất cứ ai tới gần.
Giám ngục trưởng sầu muộn không thôi, hắn vẫn chưa thể nào hiểu được vì sao Bạch Hạo kia lại đến chỗ mình đầu tiên.
– Rốt cuộc là hắn muốn thế nào…
Giám ngục trưởng đang suy nghĩ nát óc thì bỗng nhiên từ trong mật thất truyền đến tiếng kêu thê lương thảm thiết khiến sắc mặt mọi người biến hóa.
Đám lính canh ngục, nhất là những hắc tiên vừa nghe đến tiếng kêu này thì lập tức mở to mắt, ngoảnh nhìn lại.
– Tiếng kêu thảm thiết này…không phải là dễ mà làm cho phạm nhân phát ra đâu….
Chẳng những đám lính canh kinh hãi mà đám phạm nhân đang đợi thẩm vấn ở chỗ này cũng run lên.
Ngay cả giám ngục trưởng kia cũng chấn động mãnh liệt, càng thêm kính sợ.
Tiếng kêu gào liên tiếp suốt nửa nén hương rồi cửa mật thất mở ra.
Một bóng người bị ném ra ngoài.
Cả người hắn liên tục run rẩy, ánh mắt tan rã, thần trí đờ đẫn, trông như một phế nhân.
– Kế tiếp!
Tiếng Bạch Tiểu Thuần truyền ra từ trong mật thất khiến mọi người giật nảy.
Bạch Tiểu Thuần không tàn nhẫn không được, hắn hiểu nếu mình muốn báo thù thì cần có bằng chứng.
Chứng cớ có thể không xác đáng nhưng hắn bắt buộc phải tìm ra để dễ bề ăn nói với Đại Thiên Sư.
Hắn không nghĩ ra biện pháp nào ngoài việc thẩm vấn phạm nhân trong đại lao.
Thế nhưng đây cũng là biện pháp mà tất cả đều không nghĩ đến, vì không phải ai cũng như Bạch Tiểu Thuần đã từng làm lính canh ngục, hơn nữa còn là đệ nhất Hắc Tiên.
Vậy nên đa số mọi người không thể biết được bí mật ẩn giấu trong đại lao là… vô cùng kinh người!
Đối với Bạch Tiểu Thuần, đại lao chính là cửa khẩu đột phá tốt nhất, vì kể cả chuyện lớn như việc làm phản của ba đại gia tộc ở Cự Quỷ thành thì vẫn có người biết được tình hình dù đang bị giam trong ngục.
Mà do đặc thù của hồn tu khiến cho việc sưu hồn đã khó càng thêm khó, nhưng vấn đề này lại không là gì đối với Bạch Tiểu Thuần.
Đám tù nhân bị hắn điểm mặt chỉ tên đều có chứng cứ phạm tội rất rõ ràng.
Thân thế bọn chúng đều có liên quan đến giới quyền quý trong Khôi Hoàng thành, vậy nên dù phạm phải trọng tội nhưng lại không bị xử tử vì đủ loại lý do.
Theo thời gian trôi qua, đám phạm nhân lần lượt bị đưa vào chỗ thẩm vấn, không có ngoại lệ, từng người đều liên tục kêu lên thảm thiết.
Kết quả như vậy làm tâm thần tất cả mọi người chấn động mãnh liệt, trong đó các Hắc tiên ở đây là những người ngạc nhiên nhất.
– Giám sát sứ đại nhân… lại là Hắc tiên sao!!
– Đúng rồi, ta nhớ ra rồi! Tin đồn bên ngoài về Bạch Hạo này, trừ lòng dạ độc ác ra còn là đệ nhất Hắc tiên ở Cự Quỷ thành!!
Giám ngục trưởng nghe rõ ràng từng lời đàm luận của các Hắc tiên, tinh thần càng trở nên khẩn trương.
Trong lòng hắn càng lúc càng cảm thấy sợ hãi với thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần.
Mặc dù hắn chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi, nhưng hắn đã từng nghe về sự kiện xảy vào vào tháng bảy cách đây nhiều năm trước, khi Thi Khôi Huyết quân đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, kết quả là rất nhiều người dù vô tội cũng bị vạ lây, vô cùng thê thảm.
Nghĩ tới đây, thân thể hắn run lên khi nhìn về phía những đại hán mặc giáp đen đứng xung quanh gian mật thất.
Hắn thở sâu một hơi, hạ quyết tâm nhất định phải làm thỏa mãn tất cả các yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần mất trọn vẹn một ngày để thẩm vấn hơn mười người này.
Thế nhưng manh mối rất ít khiến sắc mặt hắn trở nên khó coi.
Hắn cầm lấy ngọc giản rồi đưa ra danh sách hơn trăm người.
– Đưa tất cả bọn chúng đến đây cho ta!
Giám ngục trưởng không hề chần chờ chút nào mà lập tức đồng ý.
Hắn vội vàng an bài phía dưới mang đến đợt thứ phạm nhân thứ hai để Bạch Tiểu Thuần lần lượt thẩm vấn.
Thời gian dần qua, nhóm thứ ba, nhóm thứ tư, nhóm thứ năm…
Bạch Tiểu Thuần miệt mài thẩm vấn phạm nhân để tìm chứng cứ, không hề biết hành động của hắn đã đưa tới chấn động không nhỏ ở bên ngoài
– Cái gì, hắn đến đại lao sao?
– Bạch Hạo này vào trong đó để làm gì…
– Không tốt, hắn là đệ nhất Hắc tiên ở Cự Quỷ thành, chẳng lẽ hắn muốn biết những chuyện bí mật của đám phạm nhân trong đại lao…
Chuyện diễn ra trong nhà lao không ai biết được tình hình, nhưng chỉ cần phát hiện một chút manh mối, người ta có thể nhìn ra chân tướng.
Hiện tại đã có không ít người đoán ra được mục đích của Bạch Tiểu Thuần sau khi biết hắn đến đại lao.
Đoán ra thì đoán ra, nhưng chuyện hay lại là các bí mật chỉ có phạm nhân trong đại lao mới biết rõ, người bên ngoài chỉ có thể biết thân phận phạm nhân, không thể phát hiện liệu có người nắm giữ sự tình nào đó của bản thân hay không.
Vì nếu là phát hiện ra, người bên ngoài sớm đã giết người diệt khẩu.
Sau khi thẩm vấn bốn năm nhóm phạm nhân, cuối cùng Bạch Tiểu Thuần tìm thấy một manh mối quan trọng.
Theo lời khai của một phạm nhân, hắn biết được danh tính một vị Thiên Hầu có tiếp xúc bí mật với Đại hoàng tử mà người ngoài không biết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1112: Nghe Nói Ngươi Rất Rành Xét Nhà! (Hạ)
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần lập tức thay đổi vì hắn có ấn tượng về vị Thiên Hầu này, con của hắn dường như có mối quan hệ cực kỳ mật thiết với Chu Hoành.
Thông qua lệnh bài Giám sát sứ, Bạch Tiểu Thuần đã biết người này là một trong những người chủ mưu cũng như trợ giúp Chu Hoành tung tin đồn về chuyện Trần Mạn Dao và Hứa San.
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc rồi tiếp tục thẩm vấn.
Thời gian trôi nhanh, hắn đã ở trong đại lao thẩm vấn suốt nửa tháng.
Trong nửa tháng này, toàn bộ người khả nghi đều bị hắn tra hỏi qua một lượt, kết quả vẫn không khiến hắn hài lòng lắm.
Tiếp đó, hắn lại tiếp tục thẩm tra đến những người mà thoạt nhìn không có liên quan đến, nhưng đã phạm phải trọng tội.
Trong này có rất nhiều người sớm đã bị chấn nhiếp vì nghe nói đến thủ đoạn của hắn, nên lập tức khai ngay.
Dù gì thì hắn cũng muốn tiết kiệm Phát Tình đan.
Thật bất ngờ, trong cuộc phỏng vấn cuối cùng, từ miệng một phạm nhân không liên can kia, hắn lại có được một chứng cứ đáng kinh ngạc.
– Phụ thân của Lý Thiên Thắng… Thiên Hầu Lý gia đúng không.
Bạch Tiểu Thuần cuồng hỉ như bắt được cá lớn, lập tức kết thúc cuộc thẩm vấn này, lòng đầy phấn khởi rời khỏi mật thất, rồi phất tay ra hiệu cho một nghìn hắc giáp quân cùng bay ra khỏi đại lao.
Khi hắn đi ra, toàn bộ lính canh ngục đều nhìn Bạch Tiểu Thuần với vẻ kính sợ, trong đó thậm chí còn có không ít người lộ rõ vẻ cuồng nhiệt, rõ ràng là hoàn toàn bái phục hiệu suất thẩm vấn của Bạch Tiểu Thuần, xem ra còn đang tiếc hận không thể theo hắn làm tùy tùng.
Chỉ có tên giám ngục kia là thở ra một hơi dài, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn.
Suốt nửa tháng qua, hắn bị áp lực rất nặng, sợ mình sơ ý chút là có thể bị liên can.
Sau khi tống tiễn Bạch Tiểu Thuần như đưa tiễn thần linh, hắn lập tức quay về đại lao, lựa chọn bế quan.
Hắn biết rõ là Khôi Hoàng thành sẽ lại sắp có gió tanh mưa máu phủ xuống.
Còn Bạch Tiểu Thuần lúc này lại đang rất mừng rỡ, hắn không lập tức ra tay với phụ thân Lý Thiên Thắng và vị Thiên Hầu khác kia, mà là thẳng đến hoàng cung đi bái kiến Đại Thiên Sư.
– Hừ, dám chọc đến ta à.
Ta sẽ cho các ngươi biết rõ, Bạch Tiểu Thuần này cũng không phải người ăn chay.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý, tốc độ hắn càng nhanh hơn.
Trên đường đi, nghĩ rằng nhân thủ của mình vẫn chưa đủ, nên Bạch Tiểu Thuần lại truyền âm cho Chu Nhất Tinh sai hắn chạy đến Khôi Hoàng thành.
Vừa xong những thứ này thì Bạch Tiểu Thuần cũng đã tới hoàng cung đến trước điện của Thiên Sư.
Hắn hướng đại điện ôm quyền cúi đầu, lớn tiếng nói.
– Ty chức Bạch Hạo, có chuyện quan trọng xin được bái kiến Đại Thiên Sư.
Hắn vừa dứt lời thì trên tầng mây kia lão rồng kia lại xuất hiện, vẫn với vẻ nghi hoặc cùng hiếu kỳ, nó chăm chí nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Rất nhanh sau, cửa đại điện chậm rãi mở ra, Đại Thiên Sư đang ngồi ở vị trí thượng tọa.
Bạch Tiểu Thuần điều chỉnh lại hơi thở, bước nhanh vào điện, hô lên.
– Đại Thiên Sư, ty chức may mắn không làm nhục mệnh, đã điều tra được hai vị Thiên Hầu đã từng quấy rầy Khôi Hoàng thanh tu.
Nói xong, Bạch Tiểu Thuần lấy ra một quả ngọc giản, đưa tới.
Đại Thiên Sư cầm lấy ngọc giản, quét mắt nhìn qua rồi trầm ngâm, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt qua vuốt lại trên ngọc giản.
Bạch Tiểu Thuần chớp chớp mắt đứng đợi, thầm nghĩ trong lòng, không biết liệu Đại Thiên Sư có thể cho mình đích thân đi lo liệu hai tên gia hỏa hay không.
Dù sao đi nữa thì chứng cứ kia cũng không phải là quá đầy đủ, cẩn thận suy xét thì chứng cứ ấy cũng chỉ là những suy đoán hơi xác thực mà thôi.
Tuy nhiên, qua cuộc thẩm vấn ở đại lao, Bạch Tiểu Thuần xem như đã cực kỳ thấu hiểu hai vị Thiên Hầu này rồi.
Hắn biết rõ hai người này chẳng tốt lành gì.
Lý gia thì từ trên xuống dưới đều tu luyện độc công, mà loại độc công này có tên là Phụ Nhân Tâm.
Trong quá trình tu luyện cần phải liên tục thu thập tim phụ nữ để luyện công.
Ác độc ở chỗ, tu vi càng cao thì càng cần nhiều trái tim.
Có thể nói là Lý gia được xây dựng trên vô số lần giết chóc người khác.
Còn Trần gia thì cũng chẳng kém gì.
Trong nội thành Khôi Hoàng thì Trần gia là một trong rất ít gia tộc buôn bán sinh cơ.
Cái gọi là sinh cơ thực tế chính là vô số nô bộc được gia tộc này nuôi dưỡng, những nô bộc này đều là các tu sĩ bị bắt trong Trường Thành, sau khi bị đưa đến đây thì trở thành nô lệ cung cấp sinh cơ cho người khác, giúp chữa trị thương thế cho họ.
Những thiên kiêu quyền quý kia, sau khi bị Bạch Tiểu Thuần thu thập, sở dĩ có thể khôi phục nhanh như vậy là có liên quan đến việc này.
Nghĩ đến đủ loại việc xấu của hai nhà này, Bạch Tiểu Thuần trộm liếc nhìn Đại Thiên Sư.
Nhưng Thiên Sư vẫn không lộ ra chút động thái nào, cũng chẳng nói một lời.
Điều này khiến Bạch Tiểu Thuần có chút nóng nảy, không biết trong lòng Đại Thiên Sư đang suy nghĩ gì.
Thời gian một nén nhang chậm chạp trôi qua, ngón tay cái của Đại Thiên Sư đột nhiên khựng lại, ngọc giản lập tức tan thành tro bụi, tiêu tán biến mất.
– Đem Lý Thiên Hầu, Trần Thiên Hầu… Bắt lại!
Đại Thiên Sư chậm rãi mở miệng, thanh âm quanh quẩn.
Lập tức ngay bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hư vô vặn vẹo, người mặc áo đen kia bước ra, cúi thấp đâu, rồi biến mất chẳng thấy tăm hơi.
Người kia xuất hiện đột ngột đã dọa Bạch Tiểu Thuần nhảy dựng lên.
Sau khi nghe Đại Thiên Sư nói, trong lòng hắn lại tràn đầy kích động.
– Nghe nói ngươi rất rành xét nhà, cho ngươi hai canh giờ.
Hãy giải quyết chuyện của Lý gia cùng Trần gia!
Đại Thiên Sư nói xong thì nhắm nghiền hai mắt lại.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, tim hắn theo câu nói đó mà tăng tốc đập nhanh lên, hắn cảm thấy máu nóng dồn lên đầu.
Nghĩ đến chuyện mình lại lần nữa được dẫn người đi xét nhà, thần khí hắn liền rạng rỡ lên.
Thu hoạch chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất chính là được báo thù, mà lại còn là công báo tư thù (dùng việc công để báo thù riêng).
Hắn nhận thấy vị Đại Thiên Sư này đúng là một người tốt a.
Bạch Tiểu Thuần lập tức lớn tiếng đồng ý rồi quay người bay nhanh ra khỏi Thiên Sư điện.
Lúc này hắn cũng đã hiểu được quyết định của Đại Thiên Sư, đó chính là “giết gà dọa khỉ”.
Hắn thậm chí cũng không cần cung cấp chứng cứ gì, chỉ cần một tia manh mối, cho dù chỉ là suy đoán thì cũng đã đủ rồi.
Đại Thiên Sư muốn giết người!
– Có một chỗ dựa quyết đoán và cường hãn thế này, còn ai dám chọc đến ta!
nghĩ tới đây, lòng Bạch Tiểu Thuần lại sục sôi niềm phấn khích.
Hắn hất tay áo, truyền lệnh cho một nghìn hắc giáp, cùng tiến thẳng đến Lý gia.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1113: Ngươi Có Biết Tội Không!
– Lý Thiên Thắng, Bạch gia gia của ngươi tới đây!
Bạch Tiểu Thuần hào hứng bừng bừng, mang theo một nghìn Thi Khôi Huyết Quân lao ra khỏi hoàng cung.
Đám thị vệ hoàng cung nơm nớp lo sợ, nhất là nhìn thấy bộ dáng hùng hổ của Bạch Tiểu Thuần thì sợ đến rắm cũng không dám phóng, vội dạt ra nhường đường cho quân đoàn hắc giáp này.
Tin tức Bạch Tiểu Thuần được bổ nhiệm làm Giám Sát Sứ, thêm cả Thi Khôi Huyết Quân lần nữa hiện thế đã lan truyền ra khắp Man Hoang.
Bạch Tiểu Thuần hẳn không biết hiện giờ cái tên Bạch Hạo đã vang dội khắp nơi, áp đảo cả tên thật của hắn.
Ngay cả các đại tông môn ở Thông Thiên Hà cũng thông qua Trường Thành mà biết được có một kẻ tên là Bạch Hạo trở thành tân sủng của Khôi Hoàng triều, là một thanh đao sắc bén trong tay Đại Thiên Sư.
Những chuyện mà kẻ này làm ở Cự Quỷ Thành cũng nhanh chóng bị đào ra.
Người người đều biết tên Bạch Hạo kia lòng dạ độc ác, diệt sát thân tộc, xét nhà đoạt vợ người khác, lại còn cả gan trói cả Bán Thần.
Mọi người lúc này đều ý thức được Bạch Hạo kia chính là một tên điên có sức chiến đấu kinh khủng.
Lấy sức một người mà trói gô cả trăm thiên kiêu, ở trong tuyệt địa bị mấy trăm người vây giết mà vẫn có thể lật ngược thế cờ.
Loại nhân vật này, bản thân hắn đã kinh tài tuyệt diễm, càng không cần phải nói đến sau lưng hắn còn có Đại Thiên Sư chống lưng, còn là con rể được Cự Quỷ Vương chỉ định.
Một loạt thân phận khiến cho Bạch Hạo trở thành một đại nhân vật lừng lẫy ở Man Hoang.
….
Được Đại Thiên Sư ngầm thúc đẩy, Bạch Tiểu Thuần khí thế bừng bừng dẫn đầu một nghìn hắc giáp hóa thành một dải đen dài gào thét bay thẳng đến Lý gia trong Khôi Hoàng Thành.
– Lý Thiên Thắng, ngươi cùng Chu Hoành nhiều lần tìm ta gây phiền toái, muốn đẩy ta vào chỗ chết.
Ta tha cho ngươi một lần, ngươi lại cố tình đến gây sự lần hai.
Giờ ta nổi giận rồi! Ta cho ngươi biết, ta mà giận lên thì chính ta cũng thấy sợ hãi!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần khoan khoái dễ chịu, ánh mắt chờ mong muốn nhìn xem những kẻ ác ý muốn hại mình kia, hôm nay ở trước mặt mình sẽ có bộ dạng gì.
– Lý Thiên Thắng, ngươi là người đầu tiên!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây lại càng tăng tốc lao thẳng tới Lý gia.
Thái độ kiêu ngạo hung hăng của Bạch Tiểu Thuần cũng khiến vô số người chú ý.
Bọn hắn e sợ nhìn theo phương hướng của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng nổi lên vô số suy đoán.
– Sát khí không thèm che giấu như thế….tên Bạch Hạo này đang muốn làm gì đây…?
– Hướng hắn đi hình như là….khu thứ chín?
– Khu thứ chín….là nơi ở của Lý gia…
Lý gia người đông thế mạnh, chiếm cứ hai phần phạm vi cả khu thứ chín.
Gia tộc kia dựa vào danh tiếng Thiên Hầu mà làm mưa làm gió, tộc nhân đông đảo, cũng có không ít hồn tu phụ thuộc, từ lâu đã trở thành con quái vật khổng lồ ít người nào dám trêu chọc.
Trước sự kinh hãi của mọi người, Bạch Tiểu Thuần mang theo một nghìn hắc giáp bước vào khu thứ chín, từ xa đã nhìn thấy đình viện lầu các của Lý gia, còn cả cái tháp cao chừng trăm trượng, sừng sững giữa trời.
Tháp này được gọi là Thiên Hầu tháp.
Trong Khôi Hoàng Thành, chỉ có Thiên Hầu mới được xây dựng tòa tháp cao trăm trượng.
Nếu là Thiên Công thì được phép xây dựng tòa tháp cao ngàn trượng.
Cùng lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía Thiên Hầu tháp thì Lý gia cũng nhận ra Bạch Tiểu Thuần.
Trên dưới Lý gia bạo động, các tộc nhân vội vã lao ra ngưng trọng nhìn về Bạch Tiểu Thuần phía xa.
Lý Thiên Thắng cũng ở trong đám người, đang được rất nhiều người vây quanh bảo hộ.
Hắn là thiếu chủ Lý gia, lại là thiên kiêu, địa vị cao ngất.
Ngày thường, lời nói của hắn cũng như lời gia chủ.
– Bạch Hạo!!
Lý Thiên Thắng nhìn rõ đám người liền hét lên, sắc mặt hắn dữ tợn, trong mắt vằn lên ác độc.
Vì khôi phục sinh cơ cho hắn mà gia tộc đã phải trả một cái giá thật lớn cho Trần gia.
Tất thảy những điều này chính là do tên Bạch Hạo trước mắt này gây nên.
Hắn gắng đè nén nỗi hận của mình.
Hắn biết rõ Bạch Hạo bây giờ đã một bước lên trời, được sắc phong làm Giám Sát Sứ, có Đại Thiên Sư chống lưng.
Hôm nay lại sát khí bừng bừng lao đến nơi này khiến tim hắn trầm xuống.
Hắn lập tức ra lệnh mở ra trận pháp phòng hộ.
Hắn vừa an bài xong thì tiếng xé gió mãnh liệt truyền đến.
Bạch Tiểu Thuần mang theo một nghìn hắc giáp hàng lâm xuống.
Sát khí của Thi Khôi Huyết Quân tỏa ra ngập trời, hóa thành đám mây đen bao phủ không trung Lý gia.
Vô số hồn tu từ bốn phía thi nhau vây xem, trong lòng cũng rung động vô cùng, đủ các loại suy đoán.
– Chẳng lẽ là đại thiên sư muốn động thủ sao? Kẻ đầu tiên…lại là Lý gia!
– Không thể nào! Rất có thể là tên Bạch Hạo kia ỷ chức vụ đến báo thù riêng!
Bạch Tiểu Thuần vênh váo tự đắc hưởng thụ sự kinh hãi của người chung quanh vây xem.
Hắn đứng trước Thi Khôi Huyết Quân, cúi đầu quan sát Lý gia, ánh mắt đảo một vòng rồi rơi vào mấy trăm tộc nhân Lý gia đang giương cung bạt kiếm.
Hắn nhìn thấy Lý Thiên Thắng đang được đám người vây quanh.
– Lý Thiên Thắng, nhìn thấy Giám Sát Sứ giá lâm còn không mau bái kiến!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, thanh âm như tiếng sấm ù ù truyền ra, thời khắc này Thi Khôi Huyết quân phía sau hắn cũng phát ra sát khí mãnh liệt hơn.
Sắc mặt tất cả mọi người trong Lý gia trở nên dữ tợn.
Lý Thiên Thắng hô hấp dồn dập, trong lòng cực kỳ chấn động và bất an nhưng lại không dám biểu hiện ra mặt, chỉ có thể quát khẽ.
– Bạch Hạo, ngươi thật to gan, dám cả gan phạm thượng, đây là Thiên Hầu phủ, không phải là chỗ ngươi có thể làm loạn, còn không mau rút lui!!
– Thiên Hầu phủ? Hắc hắc, Bạch gia gia của ngươi đúng là muốn đến Lý gia Thiên Hầu phủ.
Ta nghe nói Lý gia tài phú không ít, Bạch mỗ lo lắng những bảo bối kia của ngươi có đồ giả nên ta tới để xem xét giúp các ngươi a.
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hất cằm lên, lời nói mang theo cuồng vọng kiêu ngạo.
Thực tế trong lòng hắn đã cười đến nở hoa rồi, hắn cảm giác câu nói này của mình vô cùng có khí thế.
Hắn thích nhất cái cảm giác làm chủ cục diện này, hơn nữa lại còn lấy đạo lý để áp đảo.
– Lớn mật!!
– Bạch Hạo ngươi muốn chết phải không, Lý gia ta sao có thể để cho ngươi làm loạn!
– Đúng là trò cười, Bạch Hạo, ngươi bị váng đầu rồi sao!
Sau khi nghe Bạch Tiểu Thuần nói, tộc nhân Lý gia vốn đã quen kiêu ngạo lập tức gào thét đáp trả, ngôn từ cực kỳ không khách khí.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1114: Lý Gia Giãy Giụa (Thượng)
Sắc mặt Lý Thiên Thắng càng thêm khó coi, trong lòng lo lắng, hắn rõ ràng thấy chuyện này có gì đó không ổn nhưng hắn nghĩ khả năng Đại Thiên Sư muốn ra tay với Lý gia không lớn, mà khả năng lớn nhất… là Bạch Hạo này mượn việc công báo tư thù, nghĩ tới đây, hàn mang lóe lên trong mắt hắn.
– Đây cũng là cơ hội để diệt kẻ này…
Nội tâm Lý Thiên Thắng xoay chuyển, mặc dù kiêng kị Thi Khôi Huyết Quân nhưng hắn cũng tự tin vào nội tình của Lý gia, nhất là hiện tại Lý Thiên Hầu cũng đang ở trong phủ.
Nghĩ đến đây, dũng khí của hắn tăng lên, dõng dạc mở miệng nói.
– Tất cả tộc nhân Lý gia nghe lệnh, ai bước vào Lý gia trong vòng trăm trượng, giết không tha!
Lý Thiên Thắng vừa nói xong, vẻ mặt tộc nhân Lý gia ở xung quanh lập tức trở lập tức trở nên dữ tợn, nhao nhao tiến lên với sát ý ngút trời, đồng thời rất nhiều thân ảnh từ bên trong chạy ra như bay.
Trong số này có không ít là tộc nhân, nhưng chiếm đa phần lại là những hồn tu phụ thuộc Lý gia.
Số lượng lên tới hơn vạn người, tất cả đều tản ra sát cơ mãnh liệt, hình thành khí thế dường như đã vượt qua cả Thi Khôi Huyết Quân đang lơ lửng giữa không trung.
Một màn này làm cho tất cả mọi người kinh hãi, Bạch Tiểu Thuần lại càng hoảng sợ.
Nhưng nghĩ đến thân phận của mình, lại nghĩ đến mệnh lệnh của Đại Thiên Sư.
Hắn nhận thấy nếu Đại Thiên Sư đã bảo mình làm việc này thì nhất định sẽ không để Lý gia đến tiêu diệt bản thân.
Nghĩ đến đây, Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh lại, ánh mắt lại trừng lên.
Cảm giác khí thế lúc trước của mình yếu đi, hắn hít sâu một hơi rồi bỏ qua đám người Lý Thiên Thắng, nhìn về tòa tháp của Lý gia ở phía xa, trầm giọng nói.
– Lý Thiên hầu, Bạch mỗ nhận lệnh của Đại Thiên Sư tới đây hỏi ngươi một câu… Ngươi… có biết tội không?!!
Lúc Bạch Tiểu Thuần nói ra những lời này, lập tức trên người tỏa ra khí thế làm cho trời đất xoay chuyển, khiến tâm thần mọi người xung quanh nổ vang.
Đám tộc nhân Lý gia đều biến sắc, nội tâm Lý Thiên Thắng lộp bộp một tiếng, suy nghĩ trong đầu nhất thời trở nên hỗn loạn.
Trong một gian mật thất ở tầng cao nhất của tòa tháp, Lý gia Thiên hầu, cũng là cha của Lý Thiên Thắng đang khoanh chân ngồi đó.
Nghe Bạch Tiểu Thuần nói xong, sắc mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi.
Dường như ảnh hưởng của câu nói kia đã làm cho tinh thần hắn chấn động đến mức tu vi nửa bước Thiên Nhân cũng xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
Lời nói của Bạch Tiểu Thuần, hắn đã nghe thấy rõ ràng.
Thực tế là hắn đã một mực theo dõi tất cả từ khi Bạch Tiểu Thuần tiến vào Lý gia.
Diễn biến mọi chuyện khiến vẻ mặt hắn từ lo lắng trở nên vô cùng u ám.
Hô hấp của hắn có chút hỗn loạn.
Bản thân hắn là Thiên Hầu, cách nhìn tất nhiên thấu đáo hơn nhiều so với đám người Lý Thiên Thắng.
Hiện tại hắn hiểu được… đây nhất định là chủ ý của Đại Thiên Sư, nếu không chắc chắn tên Bạch Hạo này không dám dẫn người đến Lý gia diễu võ giương oai như thế này.
Không phải vì thực lực chênh lệch mà do địa vị khác biệt mới khiến hắn đưa ra nhận định như vậy.
Dù sao hắn cũng là một trong một trăm lẻ tám vị Thiên Hầu của Khôi Hoàng triều, Giám sát sứ lại hành động trắng trợn không để ý hậu quả như vậy, việc này đã thể hiện rõ thái độ của Đại Thiên Sư.
– Là đang mỉa mai ta sao…
Lý Thiên hầu trầm mặc, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.
Việc này làm cho hắn trở nên vô cùng nhạy cảm, nhớ lại những gì hắn biết về Đại Thiên Sư, trên trán hắn dần dần xuất hiện mồ hôi, trong mắt cũng hiện lên vẻ sợ hãi.
– Đại Thiên Sư… muốn giết ta!
Đáp án này khiến thần sắc Lý Thiên hầu dữ tợn, hô hấp trở nên ồ ồ, hắn biết rõ nếu Đại Thiên Sư muốn giết mình thì bản thân chạy trời không khỏi nắng!
Hắn không cam lòng, hắn phải mất nhiều năm tu hành mới đạt đến trình độ Thiên Hầu, nắm trong tay gia tộc lớn như vậy, hắn không thể bó tay chịu trói ngồi chờ chết, hắn nhất định phải giãy giụa để tìm ra biện pháp hóa giải tai họa lần này!
– Kéo dài thời gian!!
Lý Thiên hầu rất nhanh đưa ra quyết định, hắn biết rõ bây giờ chỉ có biện pháp là kéo dài thời gian đồng thời làm cho chuyện này càng ồn ào lên càng tốt, từ đó để các Thiên Hầu và Thiên Công, thậm chí là Tứ Đại Thiên Vương kịp thời phản ứng.
Nếu Đại Thiên Sư có thể tùy ý xử trí một Thiên Hầu như hắn, các Thiên Hầu khác nhất định sẽ có tâm lý “môi hở răng lạnh”.
Vì vậy ở thời điểm này, bọn họ chắc chắn sẽ đi cứu hắn cũng là tự cứu bản thân.
Mà một khi tất cả văn võ trong triều đều lên tiếng, kể cả là Đại Thiên Sư cũng phải thu liễm lại một chút.
– Còn có Khôi Hoàng… Không đúng, không thể đi tìm Khôi Hoàng!
Lý Thiên hầu bỗng nhiên giật mình, hắn phát hiện vấn đề rất lớn phía sau chuyện này.
– Đại Thiên Sư dùng một ngón tay cũng có thể dễ dàng giết chết ta, vì sao lại để cho Bạch Hạo này ra mặt… Giết ta là chuyện nhỏ, hắn muốn xem xem văn võ trong triều, ai sẽ lên tiếng vì chuyện này! Đây là …dẫn xà xuất động!!
Nghĩ đến đây, Lý Thiên hầu hít vào một hơi khí lạnh, ý nghĩ xoay chuyển hàng trăm lần rồi lập tức quyết định, một mặt kéo dài thời gian chờ người đến cứu, mặt khác nghĩ biện pháp chạy trốn!
– Kéo dài thời gian, làm to chuyện lên…
Ánh mắt Lý Thiên hầu ánh mắt lóe lên, đột nhiên truyền âm cho Lý Thiên Thắng ở bên ngoài.
– Tấn công Thi Khôi Huyết Quân, ngoài ra không tiếc đại giới giết chết Bạch Hạo!!
Ở bên ngoài, trong lúc tộc nhân Lý gia còn đang kinh hãi, thân thể Lý Thiên Thắng bỗng run lên, sau khi nghe cha mình truyền âm, hô hấp của hắn trở nên dồn dập.
Mặc dù sự tình còn chưa tới một bước kia nhưng hiện tại cũng không kịp nghĩ nhiều, hắn ngẩng đầu lên nhìn chòng chọc vào Bạch Tiểu Thuần rồi hét lớn.
– Bạch Hạo giả truyền ý chỉ, mưu đồ làm loạn, toàn bộ Lý gia nghe lệnh ta, giết chết bọn chúngt!
Lý Thiên Thắng nói xong, tộc nhân Lý gia xung quanh hơi do dự nhưng tất cả đều hiểu nếu như Lý gia bị diệt bọn hắn cũng đi đời.
Giờ phút này từng người mang vẻ tàn nhẫn, hét lớn lao lên phía trước.
Trong nháy mắt, hơn vạn người gào thét lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, vung tay lên, lập tức một nghìn đại hán giáp đen xung quanh hắn ngẩng đầu, tấn công về phía tộc nhân Lý gia.
Tiếng nổ rung trời lập tức vang lên, Bạch Tiểu Thuần không tiến lên mà đứng giữa trung tâm vòng bảo hộ được tạo ra bởi đám quân lính mặc giáp đen.
Hắn còn quý trọng cái mạng nhỏ của mình nên không vội mạo hiểm.
Hiện tại hắn được chứng kiến lực sát thương kinh người của Thi Khôi Huyết Quân.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1115: Lý Gia Giãy Giụa (Hạ)
Những đại hán mặc giáp đen này căn bản không cảm thấy đau đớn, toàn thân giống như tu sĩ Luyện Thể cực kỳ cường hãn.
Những nơi họ đi qua như là hổ nhập bầy dê, đánh giết một cách tùy ý.
Thuật pháp hay là Pháp bảo đánh trúng bọn hắn giống như không đau không ngứa, mà những đại hán giáp đen cũng không thèm để ý, liên tục tấn công bất kể sống chết.
Chỉ trong thời gian mấy hơi thở, thanh âm thê lương thảm thiết liên tiếp vang lên, tộc nhân Lý gia căn bản không phải là đối thủ, thậm chí có không ít người bị Thi Khôi Huyết Quân trực tiếp xé xác!
Mùi máu nồng nặc, huyết khí lan tràn.
Bỗng nhiên có tiếng trận pháp nổ vang, dưới lòng đất hiện ra một màn sáng màu máu nhanh chóng lan tràn bao phủ bốn phương, đồng thời từng tiếng tim đập thình thịch! thình thịch! cũng truyền ra từ trong trận pháp.
Theo tiếng tim đập quẩn quanh, thân thể của đám tộc nhân Lý gia dần biến thành màu đen, sương mù chứa kịch độc cũng khuếch tán.
Một số khác thì thi nhau lấy ra những quả tim người rồi bóp nát.
Trong nháy mắt quả tim bị bóp nát, từng hư ảnh nữ tử hiện ra, gào thét thê lương, ánh mắt oán độc lướt về phía binh sĩ hắc giáp.
Những hư ảnh này được hình thành từ kịch độc, mà quả tim kia chính là độc công nổi danh của Lý gia “Phụ Nhân Tâm đệ nhất độc”
Nhưng trong mắt Bạch Tiểu Thuần, thứ độc nhất không phải Phụ Nhân Tâm mà chính là những kẻ tàn độc đã dùng tim nữ nhân để tu hành loại công pháp trời không dung, đất không tha này.
Loại độc này rất kinh người, lần đầu tiên từ khi bắt đầu cuộc chiến đám binh sĩ hắc giáp bị cản lại, hành động trở nên chậm chạp.
Trên thân thể bọn hắn cũng dần xuất hiện dấu hiệu bị ăn mòn, nhất là những binh sĩ đứng phía trước Bạch Tiểu Thuần.
Hắn thấy thế vội điều khiển bọn hắn tránh đi nhưng hành động này đã làm bại lộ vị trí của hắn.
Ánh mắt Lý Thiên Thắng ngập sát cơ, lập tức gầm lớn:
– Tiêu diệt Bạch Hạo!
Lý Thiên Thắng vừa hét vang vừa phi đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Có mười tộc lão Lý gia theo sát hắn, đều là tu vi Nguyên Anh, nguyên một đám thân thể đen kịt, càng có khói độc vờn quanh bốn phía, lúc thì tản ra, lúc thì ngưng tụ thành hư ảnh nữ tử.
Những cô gái này đều không có tim.
Dù không còn linh hồn nhưng sự xuất hiện của đám hư ảnh này khiến Bạch Tiểu Thuần lập tức cảm thấy nguy hiểm.
Bạch Tiểu Thuần đang muốn lui ra phía sau thì đột nhiên đám binh sĩ vốn đang bị khói độc ăn mòn chợt khựng lại, trong mắt lộ ra u mang rồi đồng loạt mở miệng hít mạnh một hơi.
Một nghìn người cùng hút khí lập tức hình thành cơn gió lốc hút hết khí độc bốn phía vào miệng.
Điều kỳ lạ là sau khi hút đám khí này thì tu vi của đám binh sĩ hắc giáp liền tăng lên nhanh chóng, ngay cả những thương tổn do kịch độc ăn mòn trên thân thể cũng mau chóng khỏi hẳn, thân thể lại hoàn hảo như ban đầu.
Đám khói độc này bỗng nhiên như trở thành chất dinh dưỡng cho các binh sĩ hắc giáp vậy.
Đây chính là chỗ phi thường của Thi Khôi Huyết Quân.
Những binh sĩ hắc giáp này có thể hấp thu hết thảy thuật pháp gây tổn thương cho họ rồi biến nó thành chất dinh dưỡng để gia tăng tu vi của bản thân.
Chính vì thế mà họ trở thành một quân đoàn vô địch càng đánh càng mạnh.
Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, lập tức giơ tay chỉ thẳng vào đám người Lý Thiên Thắng:
– Tiêu diệt bọn chúng cho ta!
Hắc giáp bốn phía hùng hổ xông tới đám người Lý Thiên Thắng.
– Không tốt!
Sắc mặt Lý Thiên Thắng đại biến, muốn lui về sau nhưng đã chậm.
Hắn và mười tộc lão bị vô số hắc giáp oanh kích, máu tươi phun ra, tình thế nguy ngập vô cùng.
Bạch Tiểu Thuần thì ngửa mặt cười ha hả.
– Lý Thiên Thắng, ngươi cũng dám đấu với ta sao! Một khi ta ra tay thì thượng đế cũng phải che mặt đấy!
Bạch Tiểu Thuần rất là tâm đắc với câu nói của mình, cảm thấy bản thân nói chuyện quá có khí thế rồi!
Lý Thiên Thắng lúc này đầu tóc rối bù, sắc mặt vặn vẹo, cả người đầy những vết thương lớn nhỏ.
Hắn nghe Bạch Tiểu Thuần nói một câu kia thì gào rú thê lương:
– Tế tạng!!
Lời nói vừa ra, màn sáng trận pháp bỗng vặn vẹo rồi huyễn hóa ra một trái tim màu đỏ khổng lồ!
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy đây không phải hư ảnh huyễn hóa ra mà chính là một trăm vạn trái tim phụ nhân tạo thành, cũng đại biểu cho một trăm vạn phụ nhân đã tử vong. (phụ nhân: chỉ người đàn bà đã có chồng)
Trái tim khổng lồ ầm ầm tan vỡ tạo thành một mảnh hắc vụ đen như mực lan tỏa khắp chung quanh.
Những nơi đi qua đều bị ăn mòn, thậm chí những hồn tu phụ thuộc Lý gia tránh không kịp, bị hắc vụ chạm đến liền kêu lên thảm thiết, hóa thành bãi mãu loãng rơi xuống mặt đất.
Chỉ có những tộc nhân tu luyện độc công Phụ Nhân Tâm là không bị tổn hại gì, thậm chí ánh mắt trở nên điên cuồng, thương thế trên người phục hồi nhanh chóng rồi lại lần nữa lao thẳng đến Thi Khôi Huyết Quân.
Hắc vụ này khiến da đầu Bạch Tiểu Thuần run lên, vội tránh lui về sau.
Nhưng vào lúc này, Thiên Hầu Lý gia phụ thân của Lý Thiên Thắng thừa dịp bốn phía đại loạn, đứng dậy bước ra một bước, cả người hóa thành điểm điện, xuyên qua khói độc thẳng đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo! Nhận lấy cái chết!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần co rút, nhìn chằm chằm Lý Thiên Hầu.
Từ đầu đến cuối Bạch Tiểu Thuần không hề ra tay là vì phòng bị tên Thiên Hầu của Lý gia này.
Nháy mắt Lý Thiên Hầu xuất hiện, tu vi Bạch Tiểu Thuần lập tức bộc phát.
Nhưng không đợi hắn động thủ, một giọng nói lành lạnh vang lên, quanh quẩn bốn phía.
– Lý Thiên Hầu, ngươi rốt cuộc đã chịu ra khỏi Thiên Hầu Tháp.
Không uổng công lão phu ẩn thân chờ ngươi lâu như vậy!
– Hắc Minh!
Sắc mặt Lý Thiên Hầu cuồng biến, vội vã bỏ chạy nhưng đã chậm.
Một bàn tay từ trên trời giáng xuống cực nhanh, lúc va chạm với trận pháp phát ra tiếng nổ vang.
Trận pháp rạn nứt, bàn tay xuyên qua, một phát bắt được Lý Thiên Hầu trong tay!
– Thiên Hầu đại nhân!
– Phụ thân!
Tất cả tộc nhân Lý gia choáng váng.
Thân thể Lý Thiên Thắng bủn rủn như mất đi hết cả khí lực, đáy lòng run rẩy.
Hắn sợ!
Không chỉ Lý gia mà những người vây xem xa xa cũng mở to mắt, hít vào một hơi.
Bạch Tiểu Thuần lập tức ngẩng đầu nhìn người áo đen đang trôi nổi giữa không trung.
– Hắc lão quái! Chúng ta cùng một phe đấy! Ngươi quá tùy tiện rồi! Đã tới chỗ này nửa ngày rồi mà bây giờ mới ra tay.
Ta vất vả giăng câu bắt con cá lớn mà ngươi lại nửa đường móc câu rời đi! Ngươi đây là cướp công!!
Bạch Tiểu Thuần hết sức bất mãn, ỷ vào thân phận Giám Sát Sứ của mình mà chất vấn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![Nữ Đế Vẫn Là Nhóc Đáng Thương [ Bị Ta Thu Dưỡng ] Nữ Đế Vẫn Là Nhóc Đáng Thương [ Bị Ta Thu Dưỡng ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Nu-De-Van-La-Nhoc-Dang-Thuong-Bi-Ta-Thu-Duong-Audio.jpg)


![[Dịch] Vũ Vương [Dịch] Vũ Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Vu-Vuong-dich.jpg)

![[Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân [Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Bat-Hu-Pham-Nhan-Audio-Truyen.jpg)

