Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 222 : Chẳng Lẽ Nơi Này Có Ma! (c1106-c1110)
❮ sautiếp ❯Chương 1106: Chẳng Lẽ Nơi Này Có Ma!
Lúc hai người rời đi, Đại Thiên Sư lại nhìn về phía sâu trong hoàng cung.
Ánh mắt âm u của hắn hiện ra vẻ thâm sâu không lường được.
– Mang trong mình huyết mạch hoàng tộc của Nhất Đại Khôi Hoàng… Chẳng lẽ đã yên ổn quá lâu? Ngươi cần gì phải dấy lên gió tanh mưa máu ở Khôi Hoàng thành một lần nữa chứ.
Đại Thiên Sư lắc đầu rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Giám Sát phủ thực sự không phải ở phía trên mà ở phía dưới hoàng thành! Nói một cách chính xác thì nó nằm ở khu vực trung tâm, thuộc vào khu thứ bốn!
Sau khi rời khỏi hoàng thành, Bạch Tiểu Thuần bay theo người áo đen.
Cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một tòa phủ đệ sừng sững ở khu thứ bốn.
Tòa phủ đệ này chiếm diện tích không nhỏ lại nằm ở vị trí náo nhiệt trong thành.
Thế nhưng toàn bộ đường phố xung quanh lại không có ai đi lại.
Bất kỳ người đi đường nào tới gần đây đều lách qua.
Dường như chỗ này có thứ gì đó vô cùng khủng bố khiến cho bọn họ không dám đến gần.
Từ xa nhìn lại, toàn bộ tòa phủ đệ này là một màu đen có khí tức âm lãnh dày đặc và cực kỳ nồng đậm, giống như một đầu tuyệt thế hung thú nằm đó khiến người ta cảm thấy tê dại da đầu.
Sau khi nhìn thấy tòa phủ đệ này, Bạch Tiểu Thuần cũng kinh hãi hít vào một hơi.
Hắn nhìn ra nơi đây tràn ngập âm khí mãnh liệt, hiển nhiên ở chỗ này đã xảy ra rất nhiều lần giết chóc, khiến cho không gian cũng trở nên âm u không tiêu tan trong thời gian dài.
Bề ngoài Giám Sát phủ có phần giống với nha môn trong phàm tục, nhưng điểm khác là ở trước cửa có hai pho tượng lớn mặc áo giáp màu đen, thân thể chúng tỏa ra chấn động cường hãn.
Tuy là tượng nhưng đôi mắt lại rất linh động, giống như thủ hộ tòa phủ đệ này đồng thời chú ý khi có người tới gần.
Khi người áo đen và Bạch Tiểu Thuần đến trước cửa thì hai pho tượng này chỉ liếc mắt nhìn qua rồi thu hồi không quan tâm đến nữa.
Bạch Tiểu Thuần đã có nhận thức sâu hơn về Giám Sát phủ.
Hai pho tượng này mặc dù hắn nhìn không rõ nông sâu, nhưng chấn động tỏa ra từ thân thể chúng rõ ràng… có thể so với Thiên Nhân!
– Pho tượng có thể so với Thiên Nhân…
Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt.
Hắn cảm thấy mình buôn bán có lãi rồi, nếu không phải có người áo đen đi cùng thì hắn còn muốn tiến lên kiểm tra hai pho tượng.
Cửa lớn của Giám Sát phủ cũng là màu đen.
Hiện tại chỉ mở một nửa, thông qua đó có thể thấy con đường trải đá xanh bên trong lẫn lầu các đình viện, nhưng lại không thấy một bóng người nào.
Sau khi cùng người áo đen đi vào bên trong, Bạch Tiểu Thuần nhận thấy bốn phía vẫn hoàn toàn yên tĩnh như trước.
Hắn thử dò xét khắp nơi một lần vì trong lòng hắn cảm thấy dù Giám Sát phủ có âm trầm và kinh khủng đến mức nào thì như thế này cũng an tĩnh quá mức.
– Đây chính là Giám Sát phủ! Bạch Hạo, ngươi tự giải quyết cho tốt.
Ánh mắt người áo đen đảo qua bốn phía một lượt như nhớ lại sau đó ném tới một lệnh bài màu đen.
Bạch Tiểu Thuần nhận lấy lệnh bài.
Hắn đang định mở miệng hỏi han tình hình nhưng người áo đen đã biến mất không còn tăm hơi.
Hiện tại ở đây cũng chỉ còn lại một mình Bạch Tiểu Thuần.
Hắn trợn to mắt, ngơ ngác nhìn lệnh bài trong tay rồi gãi đầu một cái.
– Chỉ vậy thôi ư?
Bạch Tiểu Thuần rất bất mãn vì thân phận của mình cao như vậy mà gã áo đen này lại lãnh đạm như thế.
Chẳng qua cân nhắc việc đối phương là tâm phúc của Đại Thiên Sư, hắn mới hừ nhẹ một tiếng.
– Mà thôi mà thôi, Đại Thiên Sư tốt với ta như vậy, ta không so đo với hắn.
Bạch Tiểu Thuần cầm lấy lệnh bài rồi nhìn bốn phía.
Hắn tản ra thần thức nhưng phát hiện nơi đây tồn tại áp chế khiến cho phạm vi thần thức của hắn ở đây giảm đến chín phần mười.
– Giám Sát phủ này sao lại quỷ dị như vậy.
Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương.
Thần thức hắn dung nhập vào bên trong lệnh bài nhưng lại phát hiện lệnh bài kia cần phải luyện hóa.
Hơn nữa do chất liệu đặc thù nên kể cả với tu vi của Bạch Tiểu Thuần cũng không thể luyện hóa nhanh chóng được.
Hắn ước chừng phải mất ít nhất mười canh giờ mới có thể hoàn toàn luyện hóa thành công.
Bạch Tiểu Thuần chần chừ mất một lúc rồi hô lên.
– Ở đây có người không?
– Có ai hay không a!
Bạch Tiểu Thuần vừa hô hào vừa đi thẳng về phía trước, nhưng hắn đi quá nửa tòa phủ đệ này cũng không nhìn thấy một bóng người nào.
Việc này khiến Bạch Tiểu Thuần rất ngạc nhiên đồng thời cảm thấy không đúng.
– Không thể đến một người cũng không có a…
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, toàn lực tản ra thần thức rồi tăng tốc đi về phía trước.
Đến khi hoàng hôn buông xuống, cuối cùng hắn cũng đi hết một vòng Giám Sát phủ.
Bao gồm từng cái đại điện, từng phòng ở, nhưng mặc cho hắn đã tìm toàn bộ cũng không thấy bất kỳ ai ngoại trừ bản thân.
Việc này làm cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi.
Hắn cảm thấy trình độ quỷ dị nơi đây thật không thể tưởng tượng.
– Chẳng lẽ toàn bộ Giám Sát phủ chỉ có một mình Giám Sát sứ sao…
Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng trực giác của hắn cảm thấy nơi đây… trừ mình ra thì vẫn có không ít khí tức.
Những khí tức này như có như không đồng thời dường như nằm giữa ranh giới sinh tử.
Chính điều đó làm cho hắn không tìm được một ai cả.
– Chẳng lẽ nơi đây có ma!
Bạch Tiểu Thuần giật mình.
Liên tưởng tới lăng mộ của Khôi Hoàng, hắn cảm thấy dựng tóc gáy, sắc mặt thay đổi rồi quay người nhìn về phía sau lưng.
Sau khi phát hiện không có người ở phía sau, cũng không có người giấy dán trên lưng thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Hoàng hôn buông xuống, tòa phủ đệ này cũng dần dần đen kịt khiến cảm giác âm trầm trở nên mãnh liệt hơn.
Bạch Tiểu Thuần muốn rời khỏi nhưng hắn kinh hãi khi phát hiện không thể đi ra được khỏi đây!! Chỗ này lại có cấm chế vô hình phong tỏa tất cả.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã thật sự sợ hãi.
Hắn càng lúc càng cảm thấy Giám Sát phủ này không bình thường.
Thử lại vài lần nhưng không có cách nào đi ra ngoài, Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian tìm một gian lầu các.
Sau khi mở cửa, nhìn bốn phía trống trải nhưng lại không vương chút bụi bặm nào cả, hắn vội cuống cuồng ngồi xuống.
– Xem ra phải luyện hóa lệnh bài kia mới có thể biết được bí mật trong Giám sát phủ.
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn lệnh bài.
Hiện tại hắn đã luyện hóa được ba thành.
Hắn nghiến răng vận chuyển tất cả tu vi, sử dụng toàn lực để luyện hóa.
– Cần phải nhanh lên, ta có cảm giác không ổn, chỗ này khi về đêm sợ là… có ma a.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1107: Chúng Ta Là Người Một Nhà
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run rẩy, thậm chí càng lúc càng cảm thấy bất mãn với người áo đen vì đưa cho mình cái lệnh bài khó luyện hóa như vậy.
Thế nhưng hiện tại hắn cũng hết cách, chỉ có thể liều mạng đẩy nhanh tốc độ luyện hóa.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần liều mạng luyện hóa lệnh bài thì màn đêm dần phủ xuống.
Không gian tĩnh lặng đến mức một cây trâm rơi trên mặt đất cũng sẽ tạo ra âm thanh lanh lảnh vang vọng.
Chung quanh càng yên tĩnh thì nội tâm Bạch Tiểu Thuần càng sợ hãi, hô hấp cũng trở nên bất ổn.
Hắn vội vã luyện hóa lệnh bài, đột nhiên hắn nghe thấy có tiếng bước chân bên ngoài lầu các.
Bạch bạch….Bạch bạch….
Tiếng bước chân tựa như tiếng tim hắn đang đập bình bịch thật rõ ràng.
Bạch Tiểu Thuần có thể xác định đây là tiếng bước chân nhưng khi hắn tản thần thức ra tìm kiếm thì lại không thấy một ai.
Điều này khiến cho da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp vỡ ra đến nơi.
– Chuyện này….chuyện này ma quái quá….
Bạch Tiểu Thuần sắp khóc rồi.
Ngoại trừ sợ chết thì đời này hắn sợ nhất là ma quỷ.
Dù hắn đã là Thiên Đạo Nguyên Anh nhưng vẫn không thể xua đuổi được nỗi ám ảnh này, Bạch Tiểu Thuần vội vàng móc một nắm phù văn ra dán lên khắp người.
Mớ phù văn này là hắn mua từ hồi còn ở Nghịch Hà Tông.
Lúc chạy trốn trong Khôi Hoàng lăng kia đã dùng kha khá, cũng có chút tác dụng.
Lúc này hắn cũng mặc kệ cái gì bại lộ với không bại lộ, huống hồ còn có mặt nạ che lấp.
Bạch Tiểu Thuần dán kín cả người nhưng vẫn không thấy an tâm hơn, hắn lại vội vàng luyện hóa tiếp, hai mắt chốc chốc lại đảo quanh bốn phía, rất sợ đột nhiên nhìn thấy một cái mặt người xuất hiện bên cạnh.
– Ta là Giám Sát Sứ mà.
Nơi này là Giám Sát phủ, sao…sao có thể như vậy…Không thể nào…
Bạch Tiểu Thuần run rẩy lẩm bẩm, bỗng nhiên tiếng bước chân bên ngoài ngày càng nhiều, tựa như đang có thiên quân vạn mã bao vây lâu các này.
Bạch Tiểu Thuần muốn điên rồi!
– Nhiều quỷ như vậy là sao!!!
Mặt hắn tái mét, đúng lúc mất hồn mất vía thì có tiếng gõ cửa.
Tiếng gõ cửa đều đặn theo quy luật, gõ liên miên không dừng lại chút nào.
Lông tơ hắn dựng hết cả lên, nhìn chằm chằm cánh cửa.
Hồi lâu sau, tiếng bước chân lại vang lên nhưng nghe như đám thiên quân vạn mã này đang bỏ đi.
Lại chờ thật lâu, thật lâu sau, Bạch Tiểu Thuần xác định bên ngoài không còn âm thanh nào nữa mới lau mồ hôi lạnh.
Hắn cảm thấy hơi mất mặt, hắn đường đường là Thiên Đạo Nguyên Anh, ở Man Hoang này còn là Luyện Hồn Sư, mỗi lần luyện hỏa dung nhập không biết bao nhiêu oan hồn thế mà lại để cho bọn quỷ khi dễ.
Bạch Tiểu Thuần thầm khinh bỉ chính mình.
– Gì chứ! Bạch gia gia ta mà sợ quỷ à? Ta không ra tay chẳng qua vì còn chưa luyện hóa hết lệnh bài, lo lắng gây ra hiểu lầm gì đó thôi
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây đột nhiên hết thấy xấu hổ, đang định tiếp tục luyện hóa thì….
Cửa phòng truyền đến một tiếng nổ mạnh, bị một lực lượng từ bên ngoài phá bung cánh cửa, gió đêm lạnh lẽo ập vào mặt dọa Bạch Tiểu Thuần thét lên chói tai, tu vi toàn thân bộc phát, thân thể cấp tốc lui về phía sau, rống to:
– Ta là Giám Sát Sứ, chúng ta là người một nhà!!
Cũng không biết có phải tiếng gào của Bạch Tiểu Thuần có tác dụng không mà sau khi cửa bị bật mở, không có thêm động tĩnh gì nữa.
Bên ngoài trời tối đen như mực, không có bóng người nào, không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng gió thổi qua tán cây nghe xào xạc.
Bạch Tiểu Thuần vã mồ hôi, khí tức cũng hỗn loạn rồi.
Từ cửa phủ có thể nhìn rõ Khôi Hoàng Thành về đêm.
Trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần thì khu tám chín lúc trước vô cùng náo nhiệt, càng không cần phải nói đến khu thứ tư nằm ở trung tâm Khôi Hoàng Thành này.
Ban ngày, chung quanh đây đầy những cửa hàng cửa hiệu buôn bán tấp nập nhưng quỷ dị là… Đêm vừa xuống thì Bạch Tiểu Thuần không còn nghe được bất cứ âm thanh nào, dù cửa phủ lúc này đang mở toang.
Thậm chí, ánh mắt hắn lia về phía xa mới hoảng sợ phát hiện những con đường náo nhiệt ban ngày đều đã tối đen như mực.
Hiển nhiên, mọi người quanh đây đều đã biết tình huống chỗ này nên trời vừa tối liền tắt lửa và yên lặng.
– Nơi đây là cái địa phương quỷ gì thế!
Bạch Tiểu Thuần lập cập nói.
Tay bấm niệm pháp quyết đóng cửa phủ lại, hắn ngó dáo dác khắp bốn phía, thần thức không ngừng tản ra nhưng không có bất kỳ phát hiện nào.
Hắn bỗng vỗ vào túi trữ vật, một tòa hồn tháp hiện ra, hồn Bạch Hạo đi ra ngoài.
– Đồ nhi, ngươi là Quỷ tu, mau giúp vi sư nhìn xem chung quanh đây có đồng loại của ngươi không?
Bạch Tiểu Thuần vội nói.
Hồn Bạch Hạo vừa đi ra còn hơi ngơ ngác, chần chờ nhìn chung quanh rồi lại nhắm mắt cảm thụ một phen, nhíu mày, hồ nghi nói:
– Sư tôn, bốn phía không thấy quỷ hồn có thần trí nào…bất quá, nơi đây cho ta một cảm giác rất kỳ lạ.
Tựa như đây là một khu vực nằm giữa ranh giới Sống và Chết, không biết miêu tả cụ thể thế nào nhưng ta cảm giác được nơi này…
Hồn Bạch Hạo vừa quan sát chung quanh vừa mở lời, đến lúc quay về phía Bạch Tiểu Thuần chợt phát hiện sắc mặt sư tôn tái nhợt, bộ dáng hoảng hốt nên nhịn không được hỏi:
– Sư tôn, người làm sao vậy?
– Ha ha…không có gì, vi sư một chút cũng không sợ hãi! Ngươi cứ nói tiếp đi
Bạch Tiểu Thuần liếm liếm môi.
Hắn không muốn lộ ra bộ dạng sợ hãi trước mặt đồ nhi nên vỗ ngực lớn tiếng nói.
– Sư tôn…ta đâu có nói người sợ hãi.
Bạch Hạo ngập ngừng.
– A? Ha ha, không nói chuyện này nữa, vừa rồi ngươi còn chưa nói hết câu.
Nơi đây làm sao cơ?
Bạch Tiểu Thuần chột dạ, tìm cách đổi chủ đề.
Hồn Bạch Hạo cổ quái nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút rồi mới tiếp tục nói:
– Ta cảm giác được nơi này không phải trống trải như mắt nhìn….mà khắp nơi đều có người….rất đông người ấy…
Câu nói của hồn Bạch Hạo khiến lông tóc Bạch Tiểu Thuần dựng đứng, khiếp đảm nhìn chung quanh nhưng vẫn không nhìn thấy ai.
– Sư tôn…..có phải người sợ không?
Hồn Bạch Hạo nhìn chăm chăm Bạch Tiểu Thuần, vừa nghi hoặc vừa buồn cười.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy sư tôn kinh hoảng như vậy.
Dù lúc trước đối mặt với mấy trăm thiên kiêu kia cũng không thấy sư tôn sợ sệt như vậy đâu.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đã bắt đầu rên khóc nhưng nghe đồ đệ nói thì vẫn ngoan cố trợn mắt chống chế:
– Nói bậy! Ta mà sợ à? Ta còn chưa biết sợ cái gì đâu!
Bạch Tiểu Thuần lớn giọng sau đó vội vã tìm cách chuyển chủ đề.
Hắn kéo hồn Bạch Hạo lại bên cạnh rồi vừa tiếp tục luyện hóa lệnh bài vừa nói chuyện phiếm với Bạch Hạo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1108: Nội Tình Của Giám Sát Phủ (Thượng)
– Đồ nhi à, gần đây nghiên cứu thế nào rồi? Chuyện mười tám màu lửa ấy?
– Đồ nhi, giờ chúng không trở về cửa hàng được nữa rồi.
Chúng ta phải cân nhắc biện pháp kiếm tiền mới thôi.
– ……….
– ……………….
Bạch Tiểu Thuần cứ lải nhải không ngừng, hồn Bạch Hạo sắc mặt cổ quái nhưng vẫn đáp lời từng vấn đề.
Nói mãi một hồi, Bạch Tiểu Thuần không tìm được chủ đề nào nữa liền kể cho hồn Bạch Hạo nghe về cuộc gặp mặt với Đại Thiên Sư.
Hồn Bạch Hạo nghe đầu đuôi câu chuyện xong liền nghiêm mặt.
Lúc ở trong hoàng cung hắn không dám phát ra chút khí tức nào nên cũng không cảm nhận được thái độ của Đại Thiên Sư với Bạch Tiểu Thuần.
– Đi điều tra những kẻ có liên hệ với Khôi Hoàng…
Hồn Bạch Hạo kinh hãi, lập tức ý thức được sư tôn nhà mình đã sa chân vào một vũng lầy thật lớn rồi.
– Sư tôn, đây không phải chuyện đùa đâu! Đại Thiên Sư sở dĩ không giết chúng ta, thậm chí còn bổ nhiệm người làm Giám Sát Sứ….Điều này hiển nhiên là vì thấy người đắc tội nhiều người như vậy nên muốn biến người thành một thanh đao trong tay hắn!
Hồn Bạch Hạo nghiêm túc phân tích tình hình.
– Ta cũng đã nghĩ đến điểm này.
Thật sự là vi sư quá ưu tú mà…
Bạch Tiểu Thuần nhướng mày.
Nói đến chuyện này, hắn cũng thoáng quên đi cảm giác ma mị ở nơi đây nhưng vẫn nhớ sử dụng mặt nạ để phong bế nơi này.
– Sư tôn, chuyện này đối với chúng ta cũng là một cơ hội.
Quan trọng nhất là thái độ của Đại Thiên Sư…Hắn nếu coi trọng người vì người đã đắc tội tất cả những kẻ kia thì hắn càng hy vọng thanh đao này sắc bén.
Cho nên, sau này sư tôn đắc tội càng nhiều người thì chúng ta càng an toàn!
Suy nghĩ của Bạch Hạo không ngừng vận chuyển, dùng trí tuệ của hắn để phân tích rõ ràng cho Bạch Tiểu Thuần.
Từ việc của Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào, Bạch Tiểu Thuần đã biết Bạch Hạo rất thông minh, hắn nghe vậy liền gật đầu tỏ ý tán đồng.
Bạch Hạo thấy sư tôn đồng ý với quan điểm của mình liền vui vẻ, trong mắt chớp động tia sáng kỳ dị, mắt đảo một vòng liền nhích tới gần Bạch Tiểu Thuần, khẽ nói:
– Sư tôn, ta mơ hồ đoán được tâm tư Đại Thiên Sư.
Nhất định là hắn muốn dẹp bỏ những tai họa ngầm trước rồi sẽ từng bước làm suy yếu các phương chư hầu.
Lúc dẹp bỏ tai họa ngầm thì ta tạm thời chưa có đối sách nhưng lúc làm suy yếu các chư hầu thì ta có một kế rất thích hợp.Vừa làm các gia tộc quyền quý kia sụp đổ, giúp sư tôn lập công, lại giải tỏa khúc mắc cho Đại Thiên Sư, khiến hắn an tâm!
Sau đó Bạch Hạo thì thầm kế hoạch của mình.
– Đây cũng quá hung ác rồi a….
Bạch Tiểu Thuần nghe xong thì trợn mắt, hít vào một hơi.
– Sư tôn, con thuyền này, nếu chúng ta đã bước lên thì phải ngồi cho thật vững chắc…
Bạch Hạo trầm giọng.
– Việc này để sau hãy bàn lại! Hiện giờ việc quan trọng nhất ta cần làm là hoàn thành tốt nhiệm vụ của Giám sát sứ.
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm.
Mưu kế của Bạch Hạo có thể nói là cực kỳ tàn nhẫn làm cho bản thân hắn cũng cảm thấy do dự.
Chẳng qua là kế này cần thời điểm thích hợp để sử dụng, hiện tại cũng không gấp.
– Sư tôn, chúng ta nên âm thầm bố trí từ bây giờ để đề phòng chuyện vắt chanh bỏ vỏ.
Bạch Hạo liếc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần rồi nói một cách thận trọng.
– Yên tâm, việc này sư phụ có kinh nghiệm.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha.
Hắn không mở miệng còn tốt, một khi nói ra câu kia lập tức khiến cho Bạch Hạo cảm thấy có chuyện không hay.
Chẳng qua là nhìn sư tôn tự tin như vậy, hắn cũng khó nói lại được gì, chỉ có thể trầm tư suy nghĩ thêm biện pháp rồi không ngừng trao đổi với Bạch Tiểu Thuần.
Một đêm cứ thế trôi qua, sự tình quỷ dị cũng không phát sinh thêm lần nào nữa.
Trong lúc trao đổi với Bạch Hạo, Bạch Tiểu Thuần vẫn cố gắng đẩy nhanh tốc độ luyện hóa lệnh bài.
Đến sáng sớm, Bạch Tiểu Thuần thử đi ra ngoài nhưng hắn phát hiện cấm chế vẫn còn tồn tại.
Hiện tại hắn hiểu rằng chỉ có luyện hóa lệnh bài mới có thể nắm giữ những cấm chế ở đây!
Vì vậy Bạch Tiểu Thuần đành tiếp tục tiến hành luyện hóa, cuối cùng đến khi hoàng hôn gần buông xuống hắn mới hoàn thành việc này.
Thời gian luyện hóa mất gần mười ba canh giờ, còn lâu hơn so với dự tính của hắn.
Bạch Tiểu Thuần tản ra thần thức dung nhập vào bên trong lệnh bài.
Trong đầu hắn truyền đến tiếng nổ vang như sấm sét rồi thần thức nhanh chóng dung hợp với lệnh bài.
Tiếp đó trong đầu hắn hiện lên… cảnh tượng của toàn bộ Giám sát phủ!
Trong nháy mắt khi chứng kiến cảnh tượng này, Bạch Tiểu Thuần trợn to mắt, thân thể chấn động mãnh liệt, thậm chí lấy định lực của hắn cũng phải kinh hô.
– Đây là… Đây là…
Trong đầu hắn, Giám sát phủ như được thu nhỏ vô số lần, hắn rõ ràng nhìn thấy nó được xây dựng ở trên vô số cỗ quan tài!
Có thể nói, toàn bộ lòng đất phía dưới Giám sát phủ đều là những cỗ quan tài rậm rạp chằng chịt, chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp.
Tất cả tổng cộng có chín tầng, số lượng lên đến hơn mười vạn chiếc.
Bên trong từng cỗ quan tài tản mát ra từng luồng chấn động hết sức khủng bố.
Càng ở các tầng phía dưới thì số quan tài lại càng ít, nhưng chấn động từ nơi đó làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy kinh hãi.
Nhất là tầng thứ chín, tầng dưới cùng này chỉ có duy nhất một chiếc quan tài, nhưng khí tức tràn ra từ đó lại khiến Bạch Tiểu Thuần phải trợn tròn mắt, khí tức đó rõ ràng là… Bán Thần!!
– Trời ạ…
Lồng ngực Bạch Tiểu Thuần cấp tốc phập phồng.
Hắn phát hiện lệnh bài trong tay trên thực tế chính là pháp khí để điều khiển mười vạn chiếc quan tài này!
Hắn cảm thấy rõ ràng chỉ cần một ý niệm của mình có thể mở ra mười vạn chiếc quan tài, đồng thời khiến cho thi thể trong đó thức tỉnh, tuân theo tất cả mệnh lệnh của mình!
– Đây là giám sát phủ sao…
Bạch Tiểu Thuần thấy bản thân có chút bối rối.
Sau một lúc lâu, hắn mới thu hồi thần thức, ngơ ngác nhìn lệnh bài màu đen trong tay.
Hắn tin đây không phải là lệnh bài chủ, Đại Thiên Sư không thể hoàn toàn giao cho hắn lực lượng kinh thiên động địa như vậy được.
– Đây chỉ là lệnh bài con… Lệnh bài chủ chính thức ở trong tay Đại Thiên Sư, hắn có thể tùy thời thay đổi chủ nhân của thế lực ở dưới Giám sát phủ!
– Điều này không thành vấn đề, chỉ cần ta không đối nghịch với Đại Thiên Sư, ta có thể sử dụng thế lực này, vậy là đủ rồi!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động.
Sau khi điều chỉnh lại hô hấp, hắn tản ra thần thức dung nhập lệnh bài một lần nữa rồi ngưng tụ về phía cỗ quan tài gần nhất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1109: Nội Tình Của Giám Sát Phủ (Hạ)
– Thức tỉnh!
Ý niệm Bạch Tiểu Thuần vừa truyền ra, ngay lập tức mặt đất chỗ lầu các ngoài cửa lớn bỗng nhiên vỡ vụn, một cỗ quan tài hắc thiết tràn ngập khí tức tang thương bay ra, ầm một tiếng rơi xuống trên mặt đất.
Nắp quan tài trực tiếp bị một nguồn sức mạnh đẩy ra từ bên trong.
Theo nắp quan tài rơi xuống, một cỗ khí tức tử vong mang theo mục nát khuếch tán ra bốn phương.
Ở bên trong quan tài, bỗng nhiên đi ra một… đại hán mặc giáp đen, mang mặt nạ màu đen, toàn thân hắn phát ra sát khí kinh khủng đến không thể tưởng tượng!
Sát khí này giống như đã từng trải qua vô số lần giết chóc, làm cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cũng phải biến hóa.
Hắn chậm rãi đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần rồi ngẩng đầu, trong mắt lộ ra hào quang màu đỏ, một cỗ chấn động thuộc về Nguyên Anh đại viên mãn từ thân thể khuếch tán ra xung quanh.
Sau khi nhìn Bạch Tiểu Thuần giống như để nhớ kỹ khí tức, hắn mới cúi đầu, bịch một tiếng quỳ xuống.
– Bái kiến đại nhân!
Tiếng nói ông ông truyền ra từ trong miệng, thanh âm trầm thấp ẩn chứa ý tôn kính vô cùng.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cứng lại, trong mắt lộ ra thần thái mãnh liệt.
Còn Bạch Hạo kinh hãi lắp bắp.
– Giám sát phủ này lại ẩn giấu nội tình như thế sao!
Trong lòng phấn khích, Bạch Tiểu Thuần cầm lệnh bài, liên tục ngưng tụ thần thức hướng về những cái quan tài khác truyền lệnh thức tỉnh.
Lập tức, toàn bộ Giám Sát phủ nghe tiếng nổ liên thinh, hết quan tài này tới quan tài khác lần lượt bay ra, phút chốc đã có hơn một nghìn cái.
Sau khi xuất hiện, từng nắp quan tài bị bật tung lên, từng tên đại hán giáp đen đi ra.
Tu vi những người này yếu nhất cũng là Nguyên Anh trung kỳ, mạnh nhất thì có hai người nửa bước Thiên Nhân.
Bọn hắn xuất hiện khiến cho sát khí kinh thiên động địa, gió giục mây vần, bốn phương mờ mịt, lại nghe có tiếng khóc than thê thảm như có như không.
Đây cũng chỉ là một phần nhỏ trong số các quan tài bên dưới mặt đất trong Giám Sát phủ mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần định triệu hoán thêm nữa nhưng hắn phát hiện là lệnh bài này có một ít hạn chế, tựa hồ chỉ cho phép triệu hồi tối đa một nghìn người.
Hơn nữa, hắn cũng chỉ có thể triệu hoán ở bảy tầng trên.
Ở tầng thứ tám có mười quan tài tràn ra khí tức Thiên Nhân, nhưng lại bất động không hề phản ứng với lệnh triệu hoán.
– Nghìn người cũng được rồi!
Bạch Tiểu Thuần không vì vậy mà buồn bã, trái lại lúc này đây hắn rất vui là khác.
Nhìn một nghìn đại hán giáp đen, hắn cười lên ha hả cảm giác như đang ở Trường Thành, nhấc tay chỉ ra là nghìn quân xuất hiện.
– Phải chi mấy ngày trước ta có được những người này thì khi đám người kia đến gây chuyện, ta chỉ cần vung tay là đã có thể khiến bọn chúng gục ngã.
Trong niềm phấn khích, lòng tin của Bạch Tiểu Thuần vào Đại Thiên Sư đã dâng cao đến tột cùng.
So với Cự Quỷ Vương, hắn thấy Đại Thiên Sư thiệt là đáng tin hơn rất nhiều a.
Cự Quỷ Vương chỉ ban thưởng cho hắn mấy thứ tào lao, đâu như Đại Thiên Sư… vừa ra tay đã là một nghìn quân.
Ngoại trừ nghìn quân này, Bạch Tiểu Thuần còn tìm thấy một công dụng khác của lệnh bài màu đen.
Hắn phát hiện ra trong lệnh bài còn chứa một số lớn tin tức rất toàn diện về các quyền quý trong Khôi Hoàng thành và cả trên toàn Man Hoang.
Làm như, bất kỳ lúc nào cũng có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào các quyền quý kia rồi đem tất cả chuyện tình xảy ra ghi chép vào trong lệnh bài.
Nhờ vậy, người nắm giữ lệnh bài chỉ cần liếc mắt ngó qua là có thể biết được hầu như toàn bộ điều bí mật của thiên hạ.
Chuyện này khiến Bạch Tiểu Thuần kinh hãi không thôi.
Ngay lập tức, từ những tin tức này hắn liền điều tra được, sở dĩ có chuyện mấy trăm người kia vây công mình chính là vì có kẻ bịa đặt thêm dầu vô lửa, khiến cho đám người kia nổi giận mà kéo đến đòi giết mình.
Mà trong đám đầu sỏ dựng chuyện kia thì Chu Hoành cũng chỉ là một ngòi cháy, hầu như toàn bộ đám người bị Bạch Tiểu Thuần bắt giữ trong Luyện Hồ hồ đều có liên can đến chuyện này, và đây cũng chỉ là trước mặt.
Sau lưng những chuyện này… lại thấy thấp thoáng dấu tay của hai hoàng tử.
Trước đây hắn không biết những chuyện này, giờ đây mới được hiểu tường tận.
Nhất là khi, hắn chợt nhớ lại tên thanh niên cầm la bàn đứng bên cạnh Chu Hoành nên lập tức dùng lệnh bài để điều tra thân phận của người này.
Tên thanh niên kia lại là một trong các khách khanh dưới trướng Đại hoàng tử.
Bạch Tiểu Thuần lập tức nổi giận.
– Khinh người quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng nghiến lợi.
Nhớ tới nhiệm vụ mà Đại Thiên Sư giao cho mình, lại nghĩ tới chuyện những quyền quý này tính giết mình, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ rõ hàn mang.
– Sư tôn, việc này nên nhẫn nhịn một chút mới được, nếu làm hư chuyện của Đại Thiên Sư thì chúng ta cũng bị ảnh hưởng.
Hồn Bạch Hạo ở đứng kế bên Bạch Tiểu Thuần, ngó thấy sư tôn mình lộ vẻ giận dữ thì liền hỏi, khi nghe rõ sự tình, hắn suy nghĩ một chút rồi lên tiếng khuyên.
– Việc này không thể nhẫn nhịn.
Đây hai chuyện mà cũng là một chuyện.
Dù sao thì Đại Thiên Sư cũng không biết những ai đang cấu kết với Khôi Hoàng, đồng thời thiên sư cũng không nói rằng ta không được điều tra những người nào.
Bạch Tiểu Thuần khoát tay chặn lại.
Hắn hiện đang nắm quyền trong tay, sau lưng lại có Đại Thiên Sư, có thể xem như mạng nhỏ đã rất an toàn, lấy tính cách của hắn, tất nhiên là phải báo thù.
Dù vậy, Bạch Tiểu Thuần cũng biết rằng, tuy hắn có quyền lực không nhỏ lại có pháp chỉ của Đại Thiên Sư nhưng vẫn cần một ít chứng cứ, nếu nắm được chứng cứ thì dù có sự biến gì thì hắn cũng không rơi vào thế bị động.
Chứng cứ tuy khó tìm nhưng đó là đối với người khác, chứ còn đối với hắn… Vừa nghĩ đến hai chữ chứng cứ này, Bạch Tiểu Thuần liền nhớ đến nhà tù tăm tối ở Cự Quỷ thành, những trọng phạm ở đó cũng chôn giấu trong lòng biết bao những bí mật.
– Đi, chúng ta tới đại lao của Khôi Hoàng thành!
Bạch Tiểu Thuần cất giọng ngạo nghễ.
Mang theo hồn Bạch Hạo, hắn bay đi, tâm niệm khẽ động đã truyền lệnh cho một nghìn đại hán giáp đen, lập tức cả đám đại hán liền theo sát Bạch Tiểu Thuần bay thẳng về phía xa.
Lúc này trời đã hoàng hôn nhưng khu vực nội thành vẫn phồn hoa náo nhiệt như ban ngày, trên đường phố kẻ đi người lại vẫn nườm nượp.
Đám người Bạch Tiểu Thuần khí thế hung hăng, mang theo gió lạnh tái tê cũng tử khí rợn người, đi qua nơi nào cũng đều khiến mọi người chấn động.
– Đó là những ai thế? Sát khí nặng nề quá!
– Đây chẳng phải là Bạch Hạo đó sao?! Những hồn tu mặc giáp đen theo sau hắn vì sao mà ngập tràn tử khí như thế?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1110: Các Ngươi Biết Ta?
Tiếng nghị luận lập tức xì xầm nổi lên từ bốn phía.
Bạch Tiểu Thuần rất đắc ý, hắn cảm nhận được vô số ánh mắt đang nhìn mình khiến lòng hắn càng dậy lên niềm cảm khái.
Có nghìn quân trong tay, còn ai dám trêu chọc đến ta!
Khi Bạch Tiểu Thuần chấp thuận làm Giám Sát Sứ do Đại Thiên Sư sắc phong, trong Khôi Hoàng Thành có không ít ánh mắt tập trung vào hắn, luôn quan sát động tĩnh của Giám Sát Phủ.
Bởi vậy, lần này hắn dẫn theo một nghìn người mặc giáp đen rời khỏi phủ đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.
Có không ít người hít vào một hơi lạnh, hoảng hốt nhớ lại một truyền thuyết trong Khôi Hoàng Thành.
Có một thế lực đã từng nhấc lên gió tanh mưa máu, khiến Khôi Hoàng Thành máu chảy thành sông…
Mọi người chỉ chỏ đầy sợ hãi:
– Thi Khôi Huyết Quân!!
– Kia chính là Thất Nguyệt khát máu của Thi Khôi Huyết Quân!
Giờ khắc này, vô số ánh mắt chú mục trên người Bạch Tiểu Thuần và quân đoàn hắc giáp sau lưng hắn, còn đám quyền quý thì run sợ.
Bọn họ không sợ Bạch Tiểu Thuần.
Người bọn họ sợ là Thi Khôi Huyết Quân, càng sợ Đại Thiên Sư ở phía sau màn.
Có rất nhiều tin đồn liên quan đến quân đoàn Thi Khôi này.
Có người nói quân đoàn thần bí này tồn tại từ đời Khôi Hoàng thứ ba, luôn do Khôi Hoàng nắm giữ nhưng đến Khôi Hoàng đời này thì quyền khống chế lại rơi vào tay Đại Thiên Sư.
Cũng có người nói trước khi Đại Thiên Sư xuất hiện, trên thế gian này không hề có Thi Khôi quân đoàn.
Quân đoàn này do một tay Đại Thiên Sư dùng chính những thi thể của đám quyền quý chống đối hắn để tạo ra quân đoàn vô địch này.
Đủ loại tin đồn, đủ các tình tiết hư cấu nhưng đều có liên quan chặt chẽ đến Đại Thiên Sư.
Quân đoàn này một lần nữa hiện thế khiến giới quyền quý Khôi Hoàng Thành sợ hãi ý thức được một điều
Sắp xảy ra chuyện lớn rồi!!
Quan trọng hơn là người điều khiển quân đoàn thay Đại Thiên Sư lại là…Bạch Hạo!
Đó là kẻ đã trực tiếp hoặc gián tiếp đắc tội rất nhiều thiên kiêu và đại năng quyền quý trong triều đình.
Đêm gió tanh mưa máu mấy ngày trước đến hôm nay vẫn còn được nhiều người đàm luận sôi nổi.
Thù này tuyệt đối không nhỏ!
Bạch Tiểu Thuần cũng không hề biết việc mình mang thiên quân hắc giáp xuất hành đã khiến trong lòng đám quyền quý kia chao đảo thế nào.
Hắn cực kỳ hưởng thụ cảm giác uy phong đi đến đâu cũng hấp dẫn vô số ánh nhìn sùng bái.
– Đã bao lâu rồi…bao lâu rồi ta không được hưởng thụ loại cảm giác nở mặt nở mày thế này…Lúc ở Cự Quỷ Thành tuy ta là Đại tổng quản nhưng trong tay lại không có binh quyền.
Bạch Tiểu Thuần thỏa mãn lẩm bẩm, cằm hếch lên, thể hiện ra tư thái của kẻ đứng trên cao bao quát thiên hạ.
Quân đoàn bay giữa không trung một cách ngay ngắn, trật tự, nhìn như chập chạm kì thực đang phóng rất nhanh về phía trước.
Mục tiêu của hắn là đại lao Khôi Hoàng Thành.
Đại lao không nằm ở khu trung tâm mà tọa lạc ở khu bốn chín.
Bạch Tiểu Thuần dẫn đầu một nghìn binh sĩ hắc giáp ngang nhiên xông vào, thị vệ canh cửa nhìn thấy cũng không dám ngăn cản, để mặc họ bay đến tận cửa đại lao.
Đại lao nhìn từ xa trông như một con cự mãng đang cuộn tròn.
Cổng đại lao chính là miệng rắn.
Khi đám người Bạch Tiểu Thuần tiến đến, các giám ngục cũng vội vã lao ra, nhìn thấy quân đoàn hắc giáp sau lưng Bạch Tiểu Thuần thì nơm nớp lo sợ.
– Bái kiến Giám Sát Sứ!
Bọn hắn có nghe nói chuyện Bạch Tiểu Thuần được bổ nhiệm làm Giám Sát Sứ, nay nhìn thấy quân đoàn hắc giáp liền đoán được thân phận của Bạch Tiểu Thuần, vội vàng tiến đến chào hỏi.
– Các ngươi biết ta sao?
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hất hàm, lạnh nhạt hỏi.
– Bạch đại nhân phong thái siêu quần, thanh danh hiển hách, biết bao người ngưỡng mộ.
Mấy tháng trước, ty chức may mắn được chứng kiến tư thế oai phong của đại nhân từ xa.
Không biết đại nhân lần này tới đây là có chuyện gì, nếu có thể tương trợ việc gì, ty chức nhất định cố gắng hết sức!
Giám ngục trưởng của đại lao là một nam tử trung niên bụng phệ, trông khá béo tốt.
Lúc này đang cười cười nịnh nọt nhưng để ý kĩ có thể thấy trên trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh.
Trong lòng hắn bất an vô cùng, Bạch Hạo vừa được bổ nhiệm làm Giám Sát Sứ đã dẫn Thi Khôi Huyết Quân đến chỗ mình đầu tiên.
Bạch Tiểu Thuần không được hài lòng với công phu tâng bốc chưa đến nơi đến chốn của tên giám ngục trưởng này.
Hắn cảm thấy gia hỏa này không có thành ý, bất quá với thân phận hôm nay của hắn mà so đo với tên tiểu nhân nhỏ nhoi này thì có hơi mất mặt, vì vậy hừ một tiếng.
– Ngươi không cần hỏi nhiều, cứ làm theo là được!
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, nghênh ngang đi vào đại lao.
Đám giám ngục thấy Bạch Tiểu Thuần trả lời như thế thì sửng sốt, trong lòng càng run rẩy nhưng không dám nghĩ nhiều, cắm mặt đi theo.
Mặc dù là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần đến đại lao Khôi Hoàng Thành nhưng vừa ngửi được hương vị ẩm mốc trong không khí, cảm thụ được khí tức âm lãnh nơi đây, hắn liền cảm thấy thật quen thuộc.
Dù sao hắn cũng từng một thời làm lính canh ngục trong đại lao Cự Quỷ Thành, còn là đệ nhất Hắc Tiên.
– Lấy cho ta xem ghi chép về tất cả phạm nhân nơi đây!
Bạch Tiểu Thuần ngồi xuống ghế chủ tọa trong đại điện, lập tức mở miệng.
Giám ngục trưởng rất căng thẳng, vừa lau mồ hôi vừa lớn tiếng sai người đi lấy hồ sơ phạm nhân rồi tự mình dâng lên cho Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận ngọc giản rồi nghiêm nghị mở miệng.
– Chuẩn bị cho ta một gian mật thất.
Nói xong, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu xem xét tin tức trong ngọc giản.
Giám ngục trưởng lập tức an bài một mật thất tốt nhất trong đại lao.
Giờ phút này hắn chỉ cầu mong Bạch Hạo kia có thể sớm sớm đi khỏi đây, cầu mong mình được bình an.
Thật sự là Thi Khôi Huyết Quân đã khiến đáy lòng hắn áp lực vô cùng.
– Người này, người này…người này nữa….đều đưa tới gặp ta!
Thần thức của Bạch Tiểu Thuần đảo một vòng tin tức trong ngọc giản.
Dựa vào kinh nghiệm của hắn tại hắc lao trước đây, hắn rất nhanh đã khoanh vùng được mười người có quan hệ với giới quyền quý Khôi Hoàng Thành.
Mặc dù loại quan hệ này không thể giúp bọn hắn lập tức được phóng thích nhưng ngày thường cũng được hưởng dụng tài nguyên tu hành không thua kém bên ngoài.
Mấy kẻ này làm mưa làm gió trong đám phạm nhân, ngay cả lính canh ngục cũng rất khách khí với họ.Thế nên khi Bạch Tiểu Thuần ra lệnh thì giám ngục trưởng hơi do dự…
– Chẳng lẽ giám ngục trưởng còn muốn để bản Giám Sát Sứ tự mình động thủ?
Bạch Tiểu Thuần bất mãn, trợn mắt lên.
Hai binh sĩ hắc giáp bên cạnh lập tức bước ra, tràn ra sát khí đậm đặc như muốn biến nơi đây thành địa ngục tu la.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










