Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 204 : Bạch Hạo Chi Hồn (Hạ) (c1016-c1020)
❮ sautiếp ❯Chương 1016: Bạch Hạo Chi Hồn (Hạ)
-Hừ, ta cũng có thể ra tay với tiểu đội mười người nhưng làm thế quá không lý trí, ta không nóng nảy, từ từ sẽ đến!
Bạch Tiểu Thuần cân nhắc một phen, hắn ngẩng đầu hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lẻn vào trong sương mù tìm kiếm mục tiêu ra tay, không bao lâu, hắn lại nhìn thấy tiểu đội mười người, tu vi mười người bộc phát bao phủ chung quanh, tuy chung quanh có oan hồn qua lại nhưng chúng cũng biết khắc chế, không có hành động thiếu suy nghĩ.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào một người trong tiểu đội này, người này là… Diệu Lâm Nhi.
Bạch Tiểu Thuần vẫn còn nhớ rõ, chính là nàng thi triển bí pháp cuối cùng làm thương thế của hắn không thể áp chế, tạo thành tổn thương gấp đôi, lúc này mới có cơ hội để Chu Hoành ra sát chiêu.
-Độc nhất là lòng dạ đàn bà, bộ dạng Bạch Tiểu Thuần ta hiện tại không bằng bộ dạng của ta lúc trước nhưng tính ra cũng tuấn tú, ta không đắc tội với ngươi, mà ngươi nhẫn tâm với ta như vậy.
Bạch Tiểu Thuần nheo mắt nhìn Diệu Lâm Nhi trong đám người, sau khi tính toán một lúc, trong mắt xuất hiện thần thái quyết đoán, hắn không do dự chút nào, thân thể bộc phát tốc độ cao nhất.
Trong chớp mắt hắn hóa thành một đạo hào quang nhanh như thuấn di lao thẳng vào đám người Diệu Lâm Nhi, hắn cách không đánh ra một quyền.
Một quyền này sinh ra phong bạo rất mạnh, nó bao phủ đám người, hắn xuất hiện làm đám người Diệu Lâm Nhi biến sắc, một ít người phun máu tươi, trong nháy mắt tản ra, có người truyền âm khắp bốn phía, cùng lúc đó thân thể Diệu Lâm Nhi lui ra sau, nàng còn cười nói.
– Bạch Hạo, ngươi mắc lừa, trận khởi!
Khi giọng nói của Diệu Lâm Nhi quanh quẩn, lúc này ánh mắt đám thiên kiêu chung quanh biến hóa, trên thân thể mọi người xuất hiện rất nhiều phù văn, trong nháy mắt những phù văn này tỏa ra liền hình thành trận pháp.
Trận pháp nổ tung ầm ầm và hàng lâm phạm vi trăm trượng, lúc này triệt để phong tỏa chung quanh Bạch Tiểu Thuần.
Đây là kế hoạch của đám người Công Tôn Dịch, mặc dù bọn họ dẫn người đi chung quanh, những người khác trong đội ngũ sớm có phục bút, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần dám xuất hiện lần nữa sẽ lâm vào trận pháp của hắn.
Trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần sắp bị trận pháp bao phủm đám người Công Tôn Dịch, Chu Hoành và Hứa San lập tức nhận được truyền âm, ba người không do dự chút nào, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đi tới nơi này.
Chu Hoành cách nơi này gần nhất cho nên chạy tới sớm nhất, trong đó có Lý Thiên Thắng, tốc độ hai người cực nhanh, chỉ mất mười giây đã đi tới khu vực trận pháp bao phủ Bạch Tiểu Thuần.
Trong khoảng thời gian ngắn, thế giới Luyện Hồn Hồ gió nổi mây phun, tất cả mọi người dùng tốc độ cao nhất chạy tới nơi này.
Tiếng cười của Diệu Lâm Nhi vẫn quanh quẩn, trong nháy mắt sắc mặt của nàng tái nhợt, đôi mắt co rút kịch liệt, chỉ thấy Bạch Tiểu Thuần đang ở trong trận pháp, bị trận pháp phong tỏa nhưng lại có chút kinh hoảng, ánh mắt không thèm ngó tới, hắn nhìn Diệu Lâm Nhi và bước tới một bước, một bước này vừa chạm đất liền thi triển Bất Tử Cấm.
Oanh, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần biến mất trong trận pháp, lúc xuất hiện đã đứng trước mặt Diệu Lâm Nhi.
– Không có khả năng!
Sắc mặt Diệu Lâm Nhi biến hóa, nàng nhanh chóng lui ra phía sau, trong nháy mắt nàng lui ra sau, thân thể Bạch Tiểu Thuần như hung thú cuồng bạo, cũng không có thương hương tiếc ngọc gì, trực tiếp đụng tới, tiếng nổ kinh thiên động địa sinh ra, Diệu Lâm Nhi phun máu tươi, tu vi trong cơ thể bị áp chế và hỗn loạn, xương cốt toàn thân như nát bấy, ngay cả Nguyên Anh cũng muốn bay ra ngoài, hiển nhiên nàng trọng thương, sắc mặt của nàng tái nhợt không còn chút máu, không chờ nàng lui ra sau liền bị bàn tay Bạch Tiểu Thuần nắm lấy cánh tay và hất lên, hắn lập tưc sphong ấn tu vi trong cơ thể Diệu Lâm Nhi.
Tất cả diễn ra quá nhanh, trong thời gian cực ngắn, Bạch Tiểu Thuần bắt giữ Diệu Lâm Nhi, chẳng những làm đám người chung quanh khiếp sợ không nhỏ, ngay cả đám người Chu Hoành đang gấp rút chạy tới cũng không thể đoán được, càng không có khả năng ngăn cản.
Trong sương mù bốn phía có không ít oan hồn thừa dịp loạn lao ra, ánh mắt của chúng đầy tham lam nhìn chằm chằm vào đám thiên kiêu.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn chung quanh, hắn đắc ý mang theo Diệu Lâm Nhi rời đi, vào lúc hắn muốn lao ra khỏi vòng vây, đột nhiên ánh mắt hắn tùy ý đảo qua những oan hồn chung quanh, ánh mắt của hắn dừng lại trên một oan hồn.
Hắn lập tức dừng bước, ánh mắt lộ ra vẻ khó tin, thân thể hắn run rẩy liên tục, thậm chí hắn cũng quên hít thở, đầu óc như bị thiên lôi đánh trúng.
Bởi vì oan hồn này có khác biệt so với khi còn sống, cho dù người ngoài không nhận ra nhưng Bạch Tiểu Thuần lại quá quen thuộc với người này.
– Bạch Hạo!!!
Bạch Tiểu Thuần suýt nữa kêu lên.
Bạch Tiểu Thuần không phải không nghĩ tới, dùng đặc thù của thế giới này, con người sau khi tử vong thì hồn của bọn họ nhất định xuất hiện trong Minh Hà, xuất hiện trong Man Hoang.
Thậm chí hắn nghĩ qua, có lẽ Bạch Hạo sau khi tử vong, hồn của hắn sẽ quay về Minh Hà… Đáng tiếc quá mức xa vời như mò kim đáy biển, cho dù Bán Thần cũng không làm được.
Suy nghĩ này chỉ xuất hiện trong đầu Bạch Tiểu Thuần trong tích tắc, sau đó hắn lại thở dài.
Cho dù thế nào thì hắn cũng không nghĩ tới, chuyến đi Luyện Hồn Hồ lần này, hắn cũng chẳng có chút chuẩn bị nào cả, thế mà hắn lại nhìn thấy hồn Bạch Hạo.
Cho dù bộ dáng cải biến, cho dù trên oan hồn có tham lam và điên cuồng, toàn đều là âm tử khí nhưng Bạch Tiểu Thuần vừa nhìn qua đã biết đó chính là Bạch Hạo!
Hắn quá quen thuộc Bạch Hạo, có thể nói trên thế giới này trừ Bạch Hạo ra không ai quen thuộc hơn hắn, đó là đệ tử của hắn, hắn dùng thân pâận Bạch Hạo đi lại trong tại Man Hoang tới nay.
Lúc này tâm thần Bạch Tiểu Thuần rung động rất mạnh, hắn biết rất rõ ràng chung quanh có nhiều người đang chạy tới, có lẽ mình dừng lại một giây sẽ bị vây quanh lần nữa, lâm vào trong vây giết điên cuồng.
Hắn hiểu rõ nhưng hắn vẫn dừng lại, hắn không có lựa chọn rời đi, bởi vì hắn không thể bỏ qua cơ hội này, một khi bỏ qua, cho dù trong thế giới Luyện Hồn Hồ hiện tại, hắn muốn tìm kiếm Bạch Hạo cũng cực kỳ gian nan, trong quá trình đó hồn của Bạch Hạo có khả năng diệt vong, như vậy hắn sẽ tiếc nuối cả đời.
Hắn cũng hiểu rõ, hồn Bạch Hạo xuất hiện với hắn mà nói là nguy cơ lớn lao, một khi có người khác biết rõ, như vậy thân phận của hắn nhất định bạo lộ, thậm chí liên tưởng tới tên thật của hắn cũng không phải khó khăn gì.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1017: Nghiền Áp Chúng Cường
Bày ra ở trước mặt hắn, lựa chọn tốt nhất là lập tức rời đi, không quan tâm tới, kể từ đó dù có tai hoạ ngầm nhưng cũng khó xuất hiện mánh khóe.
Còn có một lựa chọn, chính là giết hồn Bạch Hạo, kể từ đó thật sự không chê vào đâu được, hắn làm không được, thậm chí hắn không nghĩ tới..
Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ… Đây là đệ tử của hắn, là đệ tử đầu tiên trong đời hắn! Nếu không tìm thấy cũng bỏ đi, một khi gặp được thì hắn không bỏ qua.
Hắn không chút do dự, Bạch Tiểu Thuần dừng bước, hắn tức cải biến phương hướng lao tới vị trí hồn Bạch Hạo, những oan hồn kia không nhìn thấy hắn, hắn tới cũng không làm hồn triều bạo động, trong đó hồn Bạch Hạo cũng như thế, trong mắt của nó vẫn mang theo tham lam đi theo hồn triều công kích đám thiên kiêu Man Hoang.
Trong nháy mắt hồn Bạch Hạo đang lao tói, Bạch Tiểu Thuần mang theo tâm thần rung động và nâng tay lên bắt lấy hồn Bạch Hạo, hắn lập tức thu hồn vào trong hồn tháp.
Sau khi làm xong tất cả, tâm tình Bạch Tiểu Thuần vẫn bất ổn, khí tức phập phồng, vào lúc quay người thì phương xa có hai đạo khí tức thuấn di tới gần.
Chính là Chu Hoành cùng Lý Thiên Thắng!
– Bạch Hạo!!
Chu Hoành nổi giận gầm lên một tiếng, tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn bộc phát hình thành trùng kích oanh động bốn phía, nó hóa thành tầng tầng gợn sóng đồng thời trong tay xuất hiện một cái ngọc giản, sau khi hắn bóp nát, hư vô trong phạm vi vạn dặm bị dao động giống như phong ấn khả năng thuấn di.
Hành động rất mau lẹ, vô cùng nhanh chóng như hành vân lưu thủy, giọng nói của hắn như sấm sét vang vọng các nơi.
Giọng nói của hắn quanh quẩn, trong nháy mắt thân ảnh hắn xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần, lúc hắn tới gần, trong người hắn xuất hiện từng sợi tơ màu đen bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt những sợi tơ này ẩn chứa khí tức Thiên Nhân, hiển nhiên là đòn sát thủ cua Cửu U Vương cho hắn.
Sau hắn là Lý Thiên Thắng, trong mắt tên này mang theo âm trầm, hắn tận lực chậm lại vài bước và hất tay áo ra, lập tức khói độc năm màu tản ra, loại độc này vô cùng kinh người, những oan hồn kia tránh không kịp nên lúc đụng chạm khói độc liền kêu thê lương thảm thiết, hóa thành mây khói.
Những tu sĩ chung quanh nhìn thấy Chu Hoành đã đến, tình cảm quần chúng phấn chấn, đồng thời vây quanh Bạch Tiểu Thuần, bọn họ hiểu lần này Bạch Tiểu Thuần không chạy thoát, chỉ cần kéo dài thời gian hơi lâu một chút sẽ có các thiên kiêu khác chạy tới, đến lúc đó là thời cơ đẩy Bạch Tiểu Thuần vào nguy cơ sinh tử.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần mạnh hơn nữa thì thế nào, bọn họ người đông thế mạnh, toàn bộ ra tay, Thiên Nhân cũng không dám tranh phong.
Điểm này Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu rõ, lúc Chu Hoành đánh tới, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần trọng điểm đặt vào những sợi tơ kia, bởi vì hắn cảm giác những sợi tơ này nguy hiểm, hắn đánh ra một quyền, quyền này chứa đựng lực lượng thân thể bộc phát, tu vi ẩn chứa trong đó hình thành phong bạo mang theo tiếng nổ ngập trời, Chu Hoành biến sắc, đôi mắt co rút lại, những sợi tơ nổ tung làm hắn phun máu tươi, ánh mắt mang theo kinh hãi không nhỏ.
– Tại sao lại mạnh như thế?
Hai mắt Chu Hoành đỏ thẫm, dường như mang theo điên cuồng và không cam lòng, trong người lại có những sợi tơ màu đen bay ra ngoài, lại bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần tránh né và dùng tốc độ cực nhanh trách Chu Hoành, hắn lao thẳng về phía đám thiên kiêu Nguyên Anh trung kỳ đang vây quanh.
Cùng lúc đó Vĩnh Dạ Tán xuất hiện, hắn không do dự chút nào, hắn trực tiếp đâm vào sườn của Diệu Lâm Nhi.
Sinh cơ bị hút đi, Diệu Lâm Nhi kêu lên thê lương thảm thiết, hồng nhan tóc bạc, thân thể héo rũ trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần vận chuyển Bất Tử Cốt, trong người sinh ra tiếng răng rắc không nhỏ, mượn nhờ sinh cơ này tiến vào Thối Cốt Cảnh đệ nhị trọng tiểu viên mãn.
Một Diệu Lâm Nhi lại giúp mình từ nhị trọng thiên tăng lên tiểu viên mãn, Bạch Tiểu Thuần cũng rất kinh ngạc, không ngờ sinh cơ trong người Diệu Lâm Nhi lại vượt xa những người khác.
– Không biết tiểu bì nương này tu hành công pháp gì, không ngờ trong người nhiều sinh cơ như thế, quần áo bạo lộ, thủ thế phối hợp với dung mạo xinh đẹp, xem ra là tu hành tà công.
Bạch Tiểu Thuần nói thầm một câu.
Tất cả nói thì chậm chạp nhưng chuyện xảy ra lại nhanh như tia chớp, tiện tay ném Diệu Lâm Nhi vào trong túi trữ vật, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện tơ máu, tốc độ nhanh hơn, hắn vung Vĩnh Dạ Tán hình thành một tầng hào quang âm u, những tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ khiếp sợ, bọn họ liên tục ra tay và dùng đủ loại thần thông oanh kích, Vĩnh Dạ Tán bị Bạch Tiểu Thuần mở ra ngăn cản têế công, mũi nhọn của nó đâm vào người một thiên kiêu Nguyên Anh và hấp thu sinh cơ của hắn.
Tên thiên kiêu này la hét thảm thiết, trong nháy mắt thân thể héo rũ thật nhanh, hắn bị Bạch Tiểu Thuần bắt lấy, Bạch Tiểu Thuần thay đổi phương hướng và phóng về phía mục tiêu khác, Chu Hoành tức giận ngập trời, hắn quát lớn và truy kích, bởi vì tốc độ của hắn không bằng Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần dựa vào tốc độ vung Vĩnh Dạ Tán hấp thu sinh cơ của bốn người, Chu Hoành vỗ vào trán một cái, trong nháy mắt sợi tơ màu đen chung quanh ngưng tụ thành một sợi tơ lớn bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Khí tức Thiên Nhân sinh ra trong sợi tơ màu đen, Bạch Tiểu Thuần thở sâu, Quy Văn Oa xuất hiện và ngăn cản công kích, oanh, Bạch Tiểu Thuần lui ra sau hơn mười trượng, Vĩnh Dạ Tán rung động vài lần sau đó đâm thẳng vào người một tên thiên kiêu Nguyên Anh trung kỳ tránh né không kịp.
Thân thể tên thiên kiêu héo rũ, hắn kêu thảm thiết, Bạch Tiểu Thuần vận chuyển Bất Tử Cốt trong cơ thể, sinh cơ rót vào trong người, trực tiếp thôi động Thối Cốt Cảnh đến nhị trọng đại viên mãn.
Quá trình này quá hanh, đám thiên kiêu cũng không có thời gian khiếp sợ, bọn họ hoảng hốt nhìn Bạch Tiểu Thuần, không dám lên trước, thậm chí còn lui nhanh ra phía sau, bọn họ đã bị chiêu số quỷ dị của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp tâm thần.
– Bạch Hạo, ngươi có dám đấu với ta một trận hay không?
Chu Hoành phẫn nộ đến cực điểm, hắn đuổi tới lần nữa, sắc mặt Lý Thiên Thắng tái nhợt, hắn lập tức lui ra phía sau, hắn cảm giác cây dù của Bạch Tiểu Thuần quá quỷ dị nên không dám tới gần.
– Đừng có gấp, giữ lại ngươi là vì muốn ngươi nếm thử một quyền của ta.
Bạch Tiểu Thuần bỏ qua Chu Hoành, ánh mắt trực tiếp nhìn thẳng vào Lý Thiên Thắng đang lui ra sau, hắn tươi cười và nâng bước chân tiến lên, mặc dù hắn không thể thi triển Bất Tử Cấm vì ngọc giản của Chu Hoành quấy nhiễu hư vô, tốc độ thân thể của Bạch Tiểu Thuần còn nhanh hơn cả thuấn di, trong nháy mắt hắn bước tới một bước liền xuất hiện trước mặt Lý Thiên Thắng!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1018: Bất Diệt Đế Quyền (Thượng)
Nụ cười của hắn trong mắt Lý Thiên Thắng chắng khác gì ác ma đang cười, da đầu Lý Thiên Thắng run lên, đầu óc không hoạt động, hắn chỉ có thể liên tục lui bước và không ngừng vung vẩy hai tay phóng xuất khói độc, những chất độc này ngưng tụ thành sương mù và hóa thành đầu lâu bảy màu bay tới thôn phệ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần không thèm nhìn đầu lâu bảy màu, trực tiếp xuyên thẳng qua không gian, thân thể của hắn xuất hiện âm thanh ba ba ba, toàn thân đều là bảo vật luyện linh mười bốn lần sinh ra kim quang ngắn cản tất cả ở bên ngoài cơ thể, hắn lại xuất hiện trước mặt Lý Thiên Thắng.
– Phóng độc chơi rất tốt sao?
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần vang lên, hắn cầm Vĩnh Dạ Tán đâm về phía Lý Thiên Ihắng, Lý Thiên Thắng hét lớn một tiếng, toàn thân xuất hiện hào quang màu đỏ, hắn dùng tất cả pháp bảo ngăn cản Vĩnh Dạ Tán, trong nháy mắt những bảo vật này xuất hiện, trong mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hào quang năm màu, tu vi trong cơ thể Lý Thiên Thắng hỗn loạn và dừng lại ngay sau đó, tâm thần hắn hoảng hốt, vào lúc nguy cơ mà dám thất thần… Oanh, mũi nhọn của cây dù đâm vào người Lý Thiên thắng.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, thân thể Lý Thiên Thắng héo rũ trong nháy mắt, trong người hắn xuất hiện sinh cơ bàng bạc rót vào trong người Bạch Tiểu Thuần, xương cốt trong người hắn kêu rắng rắc, toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh, sâu trong mắt của hắn lại xuất hiện một tia kim quang nhàn nhạt, Bất Tử Cốt đã có đột phá, đạt tới Thối Cốt Cảnh đệ tam trọng thiên!!
Khi đạt thành đệ tam trọng thiên, Bạch Tiểu Thuần cảm giác toàn thân ấm áp, hắn cảm nhận được lực phòng ngự thân thể đã tăng lên rất nhiều, nội tâm hắn cực kỳ kích động, hiện tại hắn đã đạt tới yêu cầu thấp nhất để thi triển Bất Diệt Đế Quyền!
Hắn gào thét thật lớn, Công Tôn Dịch, Hứa San và Nhị hoàng tử, Trần Mạn Dao cùng nhiêu thiên kiêu đang chạy tới tăng tốc độ nhanh hơn.
– Chu Hoành, ngăn kẻ này!!
– Không được để hắn bỏ chạy.
Chu Hoành trơ mắt nhìn Lý Thiên Thắng bị bắt đi, vào lúc này lại nghe được tiếng mọi người từ xa vọng về, hắn vô cùng xấu hổ, ngửa mặt lên trời gào rú, trong cơ thể sinh ra nhiều sợi tơ màu đen hơn trước, những sợi tơ màu đen này bao phủ chung quanh, hiển nhiên hắn bị chọc giận cho nên muốn thi triển đòn sát thủ.
Những sợi tơ này bộc phát toàn diện nên oanh động thiên địa, chúng từ bốn phương tám hướng bao phủ Bạch Tiểu Thuần vào trong!
Bạch Tiểu Thuần hít thở trầm ổn, hắn xiết chặt nắm đấm, trong mắt xuất hiện hào quang lóng lánh, khí tức toàn thân ngưng tụ và co rút quỷ dị, dường như dấu hiệu tính mạng không còn và áp súc tới mức tận cùng, trên nắm đấm của hắn xuất hiện vòng xoáy màu đen và xoay tròn với tốc độ cực nhanh.
Trong vòng xoáy ngưng tụ lực lượng khủng bố tới mức mọi người khiếp sợ, tâm thần cảm giác có đại khủng bố sắp hàng lâm.
Đây là thức mở đầu của Bất Diệt Đế Quyền!
Bất Tử Quyển tầng thứ tư Bất Tử Cốt, đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần thi triển bí thuật Bất Diệt Đế Quyền, khí tức của hắn áp súc toàn thân, dường như huyết nhục, linh hồn thậm chí tất cả sinh cơ đều đạt tới mức cực hạn.
Xương cốt của hắn kêu răng rắc, dường như xương cốt cả căn cơ của một quyền này, sau đó dùng huyết nhục toàn thân đè ép hình thành luống sóng tạo thành sức bật cực mạnh trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần!
Lực lượng chi nguyên này hóa thành cuồng phong dữ dội, thân thể của Bạch Tiểu Thuần bị lực lượng cuồng bạo này đè ép, nếu không cẩn thận sẽ bị phong bạo xé nát, thậm chí hủy diệt bản thân mình!
Tất cả xảy ra trên người hắn đều dùng xương cốt cứng rắn làm vật dẫn, lực lượng huyết nhục bộc phát và áp súc rất mạnh, cuối cùng dùng da làm nơi phát tiết, lực lượng bộc phát khắp làn da toàn thân Bạch Tiểu Thuần.
Thời điểm này mấu chốt của biến hóa xuất hiện, Bất Diệt Đế Quyền có cách vận chuyển đặc biệt, sức bật lan truyền khắp làn da toàn thân, trong nháy mắt nó lại bị ngăn chặn giống như bị phong tỏa chín thành chín, hiện tại tất cả tập trung vào nắm tay phải của hắn!
Chỉ có nắm đấm tay phải của hắn là điểm duy nhất bộc phát lực lượng khắp toàn thân.
Bạch Tiểu Thuần hiện tại chính là lỗ đen áp súc tất cả, co rút tất cả, bên ngoài nắm đấm của hắn xuất hiện vòng xoáy màu đen và tỏa ra khí tức kinh thiên động địa, dường như tới mức sắp không khống chế nổi!
Dường như nếu không đánh ra, như vậy thân thể Bạch Tiểu Thuần sẽ bị Bất Diệt Đế Quyền cắn trả, trực tiếp băng diệt.
Sau lưng Bạch Tiểu Thuần ẩn ẩn xuất hiện một hư ảnh, hư ảnh này mặc đế bào, đội đế quan, mặc dù tướng mạo mơ hồ không rõ nhưng lại mang theo đế ý bá đạo vô song.
Lúc Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hư vô chung quanh vỡ vụn và không ngừng vặn vẹo, đám người Công Tôn Dịch, Hứa San và Nhị hoàng tử, Trần Mạn Dao nhìn thấy cảnh tượng này cũng hít khí lạnh và sợ hãi!
Nhất là Chu Hoành, hắn cách Bạch Tiểu Thuần gần nhất, cũng là kẻ đứng mũi chịu sào, sau khi hắn cảm giác được Bạch Tiểu Thuần quỷ dị, trong lòng của hắn xuất hiện nguy cơ sinh tử chưa từng có.
Không đợi Chu Hoành có hành động gì, Bạch Tiểu Thuần cười cười, hắn nhìn những sợi tơ màu đen, sau đó đấm một quyền về phía Chu Hoành!
Trong nháy mắt quyền này dánh tới, đế ảnh sau lưng hắn cũng xuất quyền, sau đó khí phách kinh thiên động địa bộc phát dữ dội.
Thiên địa biến sắc, phong vân đảo ngược giống như cự nhân trấn áp đại địa, trực tiếp đánh ra lực lượng toàn thân, hấp lực vô tận bao phủ bốn phương, vòng xoáy màu đen kinh người không ngừng mở rộng ra, trong nháy mắt trong phạm vi mười trượng, tất cả sắc thái của thế giới thay đổi, hấp dẫn mọi thứ cả thiên địa nhìn chằm chằm vào, dường như ngay sau đó cả thế giới sẽ bị một quyền này hủy diệt!
Quyền giáng xuống, thiên địa biến, Chu Hoành gào thét thảm thiết, ánh mắt của hắn mang theo khiếp sợ và khó tin, nội tim sợ hãi đến mức tận cùng, đầu óc như bị sóng gió bao phủ, ngay sau đó trên người hắn xuất hiện hào quang màu xanh hóa thành một thanh trường kiếm, bị hắn nắm trong tay và chém thẳng vào một quyền của Bạch Tiểu Thuần.
– Cửu U Trảm!!
Chu Hoành đã điên cuồng, một trảm này kinh thiên động địa, kiếm quang màu xanh bao phủ hư vô, những sợi tơ màu đen bao phủ bốn phía, kiếm quang chém thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần và bộc phát màu sắc chói mắt.
Mọi người cảm thấy rung động khi nhìn thấy điểm này, bọn họ chỉ nhìn thấy chém giết như thế trên người trưởng bối, không thể gặp được trong đồng bối.
Tất cả như phù dung sớm nở tối tàn, khi kiếm quang màu xanh va chạm với một quyền của Bạch Tiểu Thuần và va chạm với vòng xoáy màu đen, tiếng oanh minh bao phủ tám phương.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1019: Bất Diệt Đế Quyền (Hạ)
Rầm rầm rầm oanh!!
Tiếng nổ mạnh truyền khắp nơi, kiếm quang màu xanh của Chu Hoành sụp đổ, những sợi tơ kia vặn vẹo như cuồng phong,Chu Hoành há miệng phun máu tươi, xương cốt toàn thân vỡ vụn hơn phân nửa, huyết nhục mơ hồ, Nguyên Anh cũng bị đánh bay ra khỏi thân thể và trực tiếp hôn mê, thân thể hắn bay xa như diều đứt dây
Bất Diệt Đế Quyền lần đầu tiên xuất hiện trước mặt người đời.
Bạch Tiểu Thuần cũng không dùng toàn lực đánh ra một quyền vừa rồi, hắn chỉ dùng ba thành uy lực mà thôi, dù sao Bất Diệt Đế Quyền quá mạnh mẽ, Bạch Tiểu Thuần rất lo lắng mình sẽ đánh chết Chu Hoành.
Cho dù chỉ có ba thành cũng làm tám phương rung động.
Nếu có thể dùng từ gì có thể miêu tả một quyền này, đó chính là thứ có thể oanh trời, có thể diệt địa, uy lực to lớn không phải Toái Hầu Tỏa, Hám Sơn Chằng có thể so sánh! Lực lượng bá đạo rung chuyển tâm thần.
Tất cả như thiên lôi nổ vang trong tâm thần mọi người, tất cả mọi người sững sờ một lúc và hít khí lạnh, cho dù là Công Tôn Dịch cùng Nhị hoàng tử cũng rung động rất mạnh, bọn họ vô ý thức cân nhắc một chút, sau đó trái tim rung rung phát hiện, cho dù bọn họ đối diện với quyền ý bá đạo kia… Kết quả không mạnh hơn Chu Hoành, rất khó đối kháng một quyền vừa rồi!
Dưới quyền như thế, không người có thể ngăn cản.
Không có ai nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại có thủ đoạn kinh người như vậy, lực lượng của một quyền này tuyệt đối không phải cấp độ Nguyên Anh có thể dùng.
Khi Chu Hoành hôn mê, Bạch Tiểu Thuần lao tới nắm lấy thân thể và Nguyên Anh của Chu Hoành, hắn cũng không dừng lại, lập tức hóa thành hào quang rời đi.
Người bốn phía hít thở dồn dập, vô ý thức muốn cất bước đuổi theo, nhưng bọn họ vừa cất bước thì Bạch Tiểu Thuần đang bay đi đã nói vọng một câu.
– Đừng chọc ta, một quyền như thế, lão tứ có thể sử dụng cả trăm lần, các ngươi tin hay không!
Giọng nói mang theo bá đạo, mang theo hung hăng càn quấy, mọi người chung quanh cảm thấy chói tai nhưng lại không ngoài dự tính, bọn họ đều dừng bước… Không có người nào dám đuổi theo!
Cho dù là Công Tôn Dịch, thân thể của hắn cũng run rẩy, sắc mặt khó coi, hắn không dám nâng bước chân đuổi theo, hắn chỉ có thể hít thở dồn dập nhìn chằm chằm vào hướng Bạch Tiểu Thuần đi xa.
Tâm tính kiêu ngạo của hắn đã bị đả kích.
Bạo nữ nữ Hứa San cũng phải rùng mình, lúc nhìn về phía bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt của nàng mang theo thần thái khác lạ, trong thần thái mơ hồ còn có sùng bái và cuồng nhiệt.
Ánh mắt Nhị hoàng tỏa sáng, trong nội tâm suy nghĩ vô số lần, hắn không chú ý tới Trần Mạn Dao bên cạnh khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần rời đi, trong mắt nàng mang theo nghi hoặc và khó hiểu.
– Hắn không có khả năng sử dụng quyền vừa rồi bao nhiêu lần.
– Đúng vậy, nếu không hắn cũng không bỏ chạy, sợ rằng với tính cách có thù tất báo của kẻ này, vừa rồi đx thừa dịp chúng ta bị chấn nhiếp ra tay ngay sau đó.
Sau nửa ngày, người chung quanh lục tục lên tiếng, đám người Công Tôn Dịch không nói một lời, bọn họ thân là người đứng đầu các thiên kiêu, tâm trí không tầm thường, làm sau có thể không nhìn ra Bạch Tiểu Thuần phô trương thanh thế.
Cho dù phô trương thanh thế nhưng quyền vừa rồi đã sinh ra bóng mờ trong nội tâm bọn họ, cũng sinh ra lực chấn nhiếp lên tâm thần.
Sau khi im lặng ngắn ngủi qua đi, Hứa San thở sâu và không nói một lời, trong nháy mắt nàng đuổi theo, sau đó là Nhị hoàng tử, Trần Mạn Dao, tâm tư ba người là giao chiến với Bạch Tiểu Thuần, điểm này không phải người khác có thể nhận ra nhưng Công Tôn Dịch có thể cảm nhận được.
Hắm im lặng ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt có tơ máu xuất hiện, trên người sinh ra chiến ý ngập trời.
– Ta không thể để trên đầu của mình có thêm một người đè xuống, Bạch Hạo… Từ giờ trở đi, ngươi chính thức lọt vào mắt ta!
Công Tôn Dịch bộc phát tu vi toàn thân, hắn không đuổi theo Bạch Tiểu Thuần, hắn bay thẳng về hướng Quỷ Vương Hoa.
– Ngươi nhất định tới nơi này, ta sẽ chờ ngươi tại đó.
Trong mắt Công Tôn Dịch lộ ra quyết đoán và chiến ý.
Về phần những người khác, nội tâm bọn họ đắng chát nhìn nhau, trong bọn họ tâm hối hận khi trêu chọc yêu nghiệt như thế, cho dù là ai cũng không thể đoán được, nhóm người mình có thể tùy ý vuốt ve Bạch Tiểu Thuần, không ngờ người ta biến hóa nhanh như thế, hóa thành hồng hoang cự thú có thể cắn nuốt bọn họ.
– Đáng chết, Bạch Hạo đã lợi hại như vậy, ngươi sớm đánh ra một quyền kia đi, sau khi chúng ta biết sẽ không đi trêu chọc ngươi là được.
– Đúng vậy, nếu hắn sớm thi triển chiến lực như vừa rồi, đại khái chúng ta có thể đi kết giao hắn, không cần phải ra tay, cần gì phải mất mặt như hiện tại.
Nội tâm mọi người kêu khổ nhưng không có cách nào, chỉ có thể tụ tập cùng với nhau, bọn họ phân hóa thành ba bộ phận, không dám tiếp tục đuổi giết Bạch Tiểu Thuần mà là rời xa nơi đây, bọn họ không ôm hi vọng cướp được Quỷ Vương Quả, hiện tại chỉ có một suy nghĩ…
Bất kể là ai đạt được Quỷ Vương Quả, sau khi Luyện Hồn Hồ mở ra, bọn họ lập tức chạy ra ngoài.
Trong sương mù Luyện Hồn Hồ, Bạch Tiểu Thuần chạy đi thật nhanh, sắc mặt hơi tái nhợt, hắn sử dụng Bất Diệt Đế Quyền nhưng bản thân hắn cũng phải kinh hãi, lực lượng thân thể giảm xuống tới mức đáng sợ, máu, xương, thịt, gân trong người vô cùng đau đớn.
Cũng may hắn chỉ sử dụng ba thành uy lực của chiêu vừa rồi, cho nên hắn mới còn tu vi rời đi, bằng không hắn đã nằm lại tại chỗ.
– Bất Diệt Đế Quyền quá lợi hại, nếu vừa rồi ta sử dụng toàn lực, sợ rằng cho dù là Thiên Nhân cũng phải rung động khi đối mặt với một quyền như thế.
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, sau khi hắn nhớ lại, trong mắt mang theo kích động và hưng phấn, từ khi hắn bắt đầu bước vào con đường tu hành tới bây giờ đã tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công, qua nhiều năm như vậy, hắn đã tốn hao quá nhiều tài nguyên cho công pháp này.
Hiện tại nhìn thấy một quyền kinh thiên động địa kia, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tất cả đều đáng giá, mặt khác từ khi đến Thối Cốt Cảnh đến đệ tam trọng thiên, xương cốt toàn thân sinh ra cảm giác ấm áp, hắn cảm giác rất rõ ràng, lưc phòng ngự thân thể của hắn tăng cao không ít.
Thậm chí nếu khôi phục như cũ thì xương cốt còn mạnh hơn vài phần.
– Vừa rồi ta chạy đi, những người kia đã sợ hãi, hừ hừ, sớm biết như thế cần gì làm vậy, biết sợ cũng muộn rồi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1020: Bạch Hạo Ngươi Đứng Lại
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nội tâm của hắn nhớ tới bản thân mình thật lợi hại, sau đó có thể quét ngang tất cả mọi người, hắn không có chút khẩn trương, ngược lại lấy Chu Hoành đang hôn mê từ trong túi trữ vật ra ngoài, hắn hảo tâm đánh Nguyên Anh vào cơ thể Chu Hoành, giúp Nguyên Anh quy khiếu, lúc này mới cầm Vĩnh Dạ Tán đâm vào ngực của hắn,.
Đau đớn làm Chu Hoành thức tỉnh.
-Bạch Hạo, ngươi làm gì!!
Chu Hoành gào thét, không chờ hắn rống xong, sinh cơ toàn thân bị rút đi vô cùng đau đớn, hắn kêu la thảm thiết, thân thể hắn héo rũ trong nháy mắt, sinh cơ bàng bạc rót vào trong người Bạch Tiểu Thuần, lực lượng thân thể của hắn khôi phục thật nhanh, bởi vì bản thân Chu Hoành vốn trọng thương, lúc này bị lăn qua lăn lại như thế cho nên không kiên trì bao lâu liền hôn mê lần nữa.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng rút Vĩnh Dạ Tán về, tức giận mắt nhìn Chu Hoành da bọc xương, rất bất mãn.
-Đúng là vô dụng, còn không bằng Lý Thiên Thắng, chỉ có chút sinh cơ như thế, còn là thế tử nữa, sao không đi chết đi!
Bạch Tiểu Thuần lầm bầm vài câu, hắn ném Chu Hoành vào trong túi trữ vật, nhìn sương mù chung quanh một chút, hắn lập tức chạy sang một hướng.
Thời gian một ngày trôi qua thật nhanh, trong ngày hôm nay, hung danh của Bạch Tiểu Thuần vô cùng hiển hách, chiến lực của hắn quá mạnh mê, Thiên Đạo Nguyên Anh, phối hợp với lực lượng thân thể cho nên tốc độ cũng hơn xa người khác, từ đó hắn trong nội tâm của thiên kiêu Man Hoang chính là một con sói đói, mà bọn họ chính là đám cừu non…
Có lẽ hình dung như vậy là quá khoa trương, nhưng trên thực tế lại không khác bao nhiêu, Thiên Đạo Nguyên Anh cường đại cũng thể hiện rất rõ ràng, ngày hôm nay lại hậu tích bạc phát, trong Nguyên Anh, trừ phi là những người nửa bước thoát ly Nguyên Anh, chỉ có cường giả nửa bước Thiên Nhân bắt đầu cảm ngộ thiên địa, đám người còn lại hoàn toàn không phải đối thủ của Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù Chu Hoành là Nguyên Anh Đại viên mãn cũng như thế, càng không cần nói những người khác, thậm chí đối mặt cường giả nửa bước Thiên Nhân, Bạch Tiểu Thuần cũng có lòng tin dựa vào Bất Diệt Đế Quyền đánh bại nửa bước Thiên Nhân.
Trong ngày hôm nay, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần ẩn trong sương mù Luyện Hồn Hồ, nhiều lần qua lại, bởi vì không tìm thấy đội ngũ năm người nào, cho nên hắn đặt mục tiêu vào những tiểu đội mười người.
Hắn như hóa thân thành sói đói, thường thường sẽ ra tay vào lúc con mồi sơ ý nhất, trực tiếp bắt giữ mấy người sau đó bỏ chạy, lúc này rất nhiều người run rẩy và kinh hãi nhưng không thể ngăn cản.
Cứ như vậy, trong thời gian một ngày, Bạch Tiểu Thuần đã bắt hơn ba mươi người, kể từ đó chỉ có sáu thành thiên kiêu Man Hoang đã rơi vào trong tay của hắn.
Còn lại hơn ba mươi người, toàn bộ đều khủng bố tới cực điểm, nhất là nghĩ đến cây dù quỷ dị của Bạch Tiểu Thuần có thể thôn phệ sinh cơ, nó mới là ngọn nguồn làm người ta kinh hãi.
Những người này đã phân thành hai bộ phận, một bộ phận đi theo tùy tùng Nhị hoàng tử và Trần Mạn Dao, bọn họ đi tới chỗ Quỷ Vương Hoa, cùng tụ hợp với Công Tôn Dịch đang lặng lẽ chờ ở đó, còn có một bộ phận bỏ chạy tới miệng Luyện Hồn Hồ, mục đích rất rõ ràng, bọn họ nhận thua không muốn đối địch với Bạch Tiểu Thuần, nói rõ thái độ chờ Luyện Hồn Hồ mở ra sẽ chạy ra ngoài.
Trừ chuyện đó ra, chỉ còn một người đang không ngừng truy tìm Bạch Tiểu Thuần trong sương mù Luyện Hồn Hồ, đây là một người con gái, chính là quận chúa Linh Lâm Vương, Hứa San.
Trong mắt nàng mang theo thần thái khác thường, nàng không ngừng tìm kiếm bốn phía ý đồ tìm Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo, ta nhất định sẽ tìm được ngươi, ngươi là của ta!
Hứa San mặc niệm trong lòng, trong mắt mang theo thần thái kiên định, cả buổi trước, sau khi Bạch Tiểu Thuần đắc thủ đã bị nàng đuổi theo, hai người lập tức giao thủ nhưng sau khi đánh được một nửa, đối phương dùng một quyền đánh mình lui mấy trăm trượng liền quay người bỏ chạy, từ đó Hứa San phi thường bất mãn.
Bạch Tiểu Thuần lúc này dò xét đám thiên kiêu, tin tưởng càng đánh càng sung túc, tin tưởng bạo tăng, chiến lực mạnh hơn nữa, trong túi trữ vật của hắn đã trói hơn bảy mươi người, tất cả đều bị hấp hút sinh cơ, bộ dạng da bọc xương, chỉ còn một hơi..
Sinh cơ bàng bạc như thế giúp Bạch Tiểu Thuần đột phá Thối Cốt Cảnh tam trọng thiên lên ngũ trọng thiên, lực lượng phòng hộ thân thể của hắn vô cùng cường đại, thậm chí thần thông Nguyên Anh sơ kỳ đánh lên người hắn không nói không gây thương tích nhưng cũng chẳng có thương tích quá lớn.
– Sắp tới Thối Cốt Cảnh lục trọng thiên…
Bạch Tiểu Thuần cao hứng tìm kiếm trong sương mù một lúc, phát hiện rất khó tìm được đám thiên kiêu Man Hoang, lại tìm thêm một thời gian, hắn dần dần phát hiện những người còn lại phân thành hai bộ phận.
– Khi dễ Bạch Tiểu Thuần ta thì phải trả giá thật nhiều.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý ngẫng đầu lên, có bộ phận chạy trốn tới hồ nước, bày ra tư thái nhận thua rõ ràng, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ mình cũng nên rộng lượng một chút.
– Cũng được, nếu các ngươi biết sai, Bạch gia gia ta cũng thả cho các ngươi một con ngựa, đám tiểu tử canh giữ gần Quỷ Vương Hoa đừng trách Bạch gia gia!
Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, hắn đang muốn tiến tới khu vực Quỷ Vương Hoa, vào lúc này sương mù sau lưng hắn có dị động, một đạo hào quang lao nhanh tới gần.
Trong hào quang là một người con gái, sau khi cô gái này nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt của nàng xuất hiện hào quang sáng ngời, nàng hít thở dồn dập khi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo, ngươi đừng đi…
Nhìn thấy thân ảnh này, nghe được câu nói của nàng, sắc mặt tự tin của Bạch Tiểu Thuần sinh ra biến hóa, lông mày nhăn nhó, hắn lập tức bộc phát tốc độ bay đi.
Nội tâm vô cùng phiền muộn, hắn đã gặp qua Hứa San lần trước, hai người cũng đánh một trận, Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ đến cực điểm, không phải Hứa San mạnh bao nhiêu, chiến lực của nàng không khác gì Chu Hoành, trên người của nàng lại mang một quả ngọc bội, ngọc bội này là chí bảo hộ thân do Linh Lâm Vương ban cho nàng, thứ này cực kỳ khoa trương, sau khi mở nó ra, Bạch Tiểu Thuần phát hiện mình không thể phá được hào quang phòng ngự.
Phải biết rằng trong Man Hoang, Cửu U Vương và Đấu Thắng Vương đều không cho Chu Hoành và Công Tôn Dịch pháp bảo như thế, dù sao bọn họ xem ra, trong Man Hoang có người dám ra tay với dòng dõi của bọn họ nhưng lại tuyệt không dám diệt sát, đó là vì bọn họ là thế tử, ngày sau sẽ kế thừa vương vị, cho nên chí bảo phòng hộ biến thành vô dụng.
Chỉ có huyết chiến ma luyện mới có thể làm cho bọn họ càng ngày càng mạnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










