Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 203 : Không Được, Ta Muốn Báo Thù (c1011-c1015)
❮ sautiếp ❯Chương 1011: Không Được, Ta Muốn Báo Thù
Hăn đứng ở nơi đó, tay phải bấm niệm pháp quyết điểm về phía Bạch Tiểu Thuần, dưới một chỉ này mang theo lực lượng phong ấn đáng sợ, nó hóa thành vô số phù văn hư ảo bao phủ Bạch Tiểu Thuần, sau đó biến thành tấm lưới lớn bao lại!
Tấm lưới vừa thu lại liền nổ tung, bản thân Bạch Tiểu Thuần không thể né tránh, trực tiếp đụng lên phía trên, bởi vì tu vi trong người bị hút quá nhiêu, hắn lại không thể phá hủy phong ấn ngay lập tức, cho nên hắn bị tấm lưới này quấn chặt.
Cho dù như thế sắc mặt Công Tôn Dịch cũng thay đổi liên tục, nội tâm rất giật mình, hắn đang muốn gia cố phong ấn, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần như bị ngăn cản, phía sau hắn xuất hiện mười thân ảnh, thậm chí phía sau mười thân ảnh còn có rất nhiêu thiên kiêu đang tới gần.
Không chút do dự, những người này liên tục ra tay, từng thần thông pháp thuật đòn sát thủ bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt Chu Hoành âm trầm, hắn đánh ra một đạo kiếm quang đáng sợ chém tới.
Còn có Tiểu Lang Thần, người này gào rú và thân thể biến hóa, hắn hóa thành nửa sói nửa người, bộc phát tốc độ cực nhanh bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Lý Thiên Thắng, người này âm độc, lúc mọi người ra tay, hắn cười lạnh sau đó nâng tay phải điểm xuống một chỉ, lúc này khói độc năm màu bay tới, hắn còn cười khặc khặc thuấn di biến mất tại chỗ.
Những người này đều là tu sĩ Nguyên Anh, trong đó mặc dù không ít đều là Nguyên Anh sơ kỳ, cũng có rất nhiều Nguyên Anh trung kỳ, đám người Tiểu Lang Thần Lý Thiên Thắng đêu là Nguyên Anh hậu kỳ, về phần Chu Hoành, hắn là Nguyên Anh Đại viên mãn, bọn họ là thiên kiêu cực mạnh, công pháp cưòng đại, liên thủ một kích, cho dù là Thiên Nhân cũng phải động dung.
Đối mặt với nguy cơ sinh tử đáng sợ, tâm thần Bạch Tiểu Thuần rung động mạnh, tuy lúc trước hắn có chuẩn bị nhưng biết tình thế không thể nghịch chuyển, hắn đã tức giận thật sự.
– Khinh người quá đáng!
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần bi phẫn, hắn ngửa mặt lên trời gào to, trực tiếp cầm Vĩnh Dạ Tán ngăn cản, tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa sinh ra, phía sau hắn có tiếng quát lớn vang lên, thân ảnh Hứa San bay tới gần Bạch Tiểu Thuần, nàng nâng tay phải đánh ra một quyền.
– Trở về cho ta!
Hứa San quát lớn như kim loại va vào nhau, ra tay có thể rung chuyển thiên địa, lực lượng thân thể trong một quyền này cực mạnh, Bạch Tiểu Thuần đang toàn lực ngăn cản phong ấn, nội tâm gấp gáp cho nên hắn tức giận, đưa lưng về phía Vĩnh Dạ Tán sau đó đánh ra một quyền.
Hai người ra tay cách tấm lưới phong ấn, nắm đấm va chạm vào nhau, cùng lúc đó rất nhiều pháp thuật tâần thông đánh vào Vĩnh Dạ Tán.
Tiếng nổ mạnh rung trời vang lên, hào quang chói mắt làm hư vô sụp xuống, Hứa San rút lui, ngay cả Công Tôn Dịch cũng biến sắc, hắn lập tức tránh đi, khí thế đám người ra tay quá mạnh.
Khóe miệng Bạch Tiểu Thuần chảy máu tươi, hắn cầm Vĩnh Dạ Tán ngăn cản vô số pháp thuật thần thông sau lưng, sau đó bị đánh bay ra rất xa, hắn bay vào trong sương mù màu đen.
Hình ảnh này làm đám người rung động, mọi người không ngờ Bạch Hạo lại khó chơi như thế, nhiều người cùng ra tay chỉ có thể đánh hắn bị thương mà không thể giết hắn.
Đúng lúc này Diêu Lâm nhi mở to mắt, nàng rung động không nhỏ, đôi môi khẽ nhúc nhích và sinh ra một gợn sóng, gợn sóng khuếch tán làm tâm thần người ta bị rung động, trực tiếp quấn quanh bên người Bạch Tiểu Thuần.
Nghe được bên tai có âm thanh hấp dẫn tâm thần, nó đang kêu gọi hắn, tâm thần Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, thương thế trong người lại bộc phát toàn diện một cách quỷ dị, căn bản không thể áp chế nổi, hắn phun máu tươi, thân thể lảo đảo lui vài bước.
Cùng lúc đó đôi mắt Chu Hoành bộc phát hàn quang sáng ngời, hắn nâng tay phải lên, tay phai bắn ra một đạo hắc quang, hắc quang vừa xuất hiện mang theo Thiên Nhân chi ý, mọi người vô cùng kinh hãi khi thấy Chu Hoành ra tay với Bạch Tiểu Thuần.
Hắc quang bay đi với tốc độ cực nhanh, dường như nó có thể xuyên thấu hư vô, trực tiếp xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần, còn chưa chờ hắn tới gần, đột nhiên trong người Bạch Tiểu Thuần có hắc quang bạo phát ra ngoài.
Chính là Quy Văn Oa, tiếng nổ vang lên, hắc quang sụp đổ, Quy Văn Oa lại dung nhập vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần mượn lực rút lui, hắn không chút do dự nuốt một viên Phá Thiên Tạo Hóa Đan, tốc độ không giảm mà còn nhanh hơn, hắn lập tức tiến vào trong sương mù.
– Không thể để hắn bỏ chạy!
– Bạch Hạo không chết, cấm chế không tan!!
Mọi người vội vàng, đám người Công Tôn Dịch, Chu Hoành, Hứa San lập tức đuổi theo, Tiểu Lang Thần cắn răng đi theo.
Lúc này mọi người truy sát tiến vào trong sương mù, Nhị hoàng tử cười lạnh nhìn tất cả, không truy kích và Trần Mạn Dao không truy kích, nàng hít thở dồn dập nhìn thân ảnh Bạch Tiểu Thuần biến mất trong sương mù, trong mắt xuất hiện hào quang kỳ lạ, trước kia nàng không chú ý, lúc này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ra tay, nàng ẩn ẩn cảm thấy hình bóng quen thuộc trên người đối phương.
Tốc độ Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, hắn bay nhanh trong sương mù, trong người hắn nóng rực, thương thế trên người hắn khôi phục trong mấy hô hấp, nội tâm Bạch Tiểu Thuần được an ủi.
Tu vi vẫn bị hút đi, lại nghĩ tới chính mình bị Cự Quỷ Vương gạt, Bạch Tiểu Thuần lại phiền muộn, càng nghĩ càng tức giận, càng tức giận càng ủy khuất nhưng không dám dừng lại, hắn bay đi cực nhanh.
Tốc độ của hắn quá nhanh, đám người phía sau phải mất thời gian không ngắn mới đuổi kịp, khoảng cách kéo dãn ra, hơn nữa thế giới trong Luyện Hồn Hồ có sương mù nồng đậm, bên trong còn có lệ quỷ, mọi người tiến vào, những lệ quỷ kia lập tức bay tới gần bọn họ, những lệ quỷ này gào rú, chúng trùng kích cực nhanh, trong khoảng thời gian ngắn, mọi người lập tức rối loạn, từng tiếng kinh hô vang lên.
Hết lần này tới lần khác không có lệ quỷ nào ngăn cản Bạch Tiểu Thuần, làm như không nhìn thấy hắn, tùy ý hắn bỏ chạy trong sương mù, việc này làm đám người đuổi giết không thể đuổi kịp Bạch Tiểu Thuần.
– Hừ, lão tử có mặt nạ, các ngươi đừng mơ đuổi kịp ta!
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, tốc độ nhanh hơn, qua mấy canh giờ, phía sau hắn an tĩnh, không còn người nào đuổi theo, Bạch Tiểu Thuần đáp xuống mặt đất một sơn mạch, hắn ngồi tại chỗ sau đó nuốt thêm một viên Phá Thiên Tạo Hóa Đan, cảm nhận tu vi trong người bị hút đi rốt cục giảm bớt, sau đó dần dần dừng lại, không hề hấp thu tu vi của mình, Bạch Tiểu Thuần lại nuốt một viên Phá Thiên Tạo Hóa Đan mới khôi phục đến đỉnh phong, hắn nhìn chung quanh, nhớ lại chuyện vừa rồi liền tức giận.
– Nhiều người truy sát ta như vậy, lúc trước chúng ta không có thù, các ngươi khinh người quá đáng, quá phận, có bản lĩnh đơn đả độc đấu với ta!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1012: Ngươi Lừa Ta (Thượng)
-Còn Cự Quỷ Vương, lão bất tử kia, lão tử vì cứu ngươi mà lâm vào cảnh cửu tử nhất sinh, ngươi lại đối xử vói ta như thế?
-Khốn kiếp, không được, ta muốn báo thù!!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng tức giận, hắn cảm thấy ngực mình khó chịu, không xả ác khí này không được, dường như lá gan cũng lớn hơn một chút, hắn lập tức cắn răng hạ quyết định.
-Ta muốn báo thù!!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng tức giận, nắm chặt nắm đấm, trong đầu không ngừng sinh ra các biện pháp báo thù.
Giết người thì không được… Bạch Tiểu Thuần không ngốc, hắn biết rõ thân phận của mình tại Man Hoang rất mẫn cảm, nếu hôm nay giết những thiên kiêu này, một ít còn khá tốt, nếu như nhiều thì tương đương đắc tội cả Man Hoang, đến lúc đó cho dù Man Hoang lớn hơn nữa hắn cũng khó đi nửa bước.
Nếu chỉ giết một đám, Bạch Tiểu Thuần không cam lòng cho lắm.
-Huống hồ giết người cũng không quan hệ lớn với Cự Quỷ Vương, mặc dù biết không liên quan gì tới hắn, dù sao cũng không phải hắn giết người, đến lúc đó lão gia hỏa Cự Quỷ Vương trở mặt không nhận tình, tương đương ta tự chôn vùi bản thân mình…
– Không được… Cần phải nghĩ biện pháp, tốt nhất là có thể báo thù, lại có thể làm Cự Quỷ Vương cực khổ không nhỏ.
Bạch Tiểu Thuần vò đầu bứt tai,, hai mắt đỏ rừng rực, minh tư khổ tưởng, sau nửa ngày ngồi suy nghĩ, bỗng nhiên hắn mở to mắt, thần thái sáng ngời.
– Có rồi!
Tinh thần Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn, trong đầu có một ý niệm rõ ràng.
– Ta không giết người, ta sẽ trói tất cả thiên kiêu lại một chỗ, sau đó đưa đến chỗ Cự Quỷ Vương, đến lúc đó hắn phải đuối lý vì dám động tay chân đã làm các thế lực khác bất mãn, sau đó những thiên kiêu kia rơi vào tay hắn, như vậy các quyền quý càng có lý do bới móc… Nếu hắn thả sẽ ảnh hưởng tới mặt mũi của hắn thật lớn, nếu hắn không thả, các quyền quý Man Hoang sẽ liên hợp lại đi tìm hắn… Ha ha ha…
– Những thiên kiêu này chính là củ khoai lang nóng phỏng tay, đến lúc đó Cự Quỷ Vương có khổ cũng khó nói thành lời… Cho dù Cự Quỷ Vương bá đạo cũng không dám dùng những thiên kiêu này ra vơ vét tài sản gia tộc của bọn họ, loại hành vi trước ăn gian, sau lại vơ vét tài sản sẽ làm nhiều người nổi giận, Bạch gia gia ta có thể không sao cả, Cự Quỷ Vương thì không được, một khi hắn làm sẽ gặp mối họa to lớn.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền ngửa mặt lên trời cười to.
Hắn cảm giác mình quá thông minh, biện pháp tốt như thế cũng nghĩ ra, hắn cảm khái vì mình quá thông minh, vì muốn kế hoạch này hoàn mỹ hơn, Bạch Tiểu Thuần hít sâu và cân nhắc một lúc.
– Ta cũng phải phòng bị thật tốt, vạn nhất lão tiểu tử Cự Quỷ Vương không muốn trở mặt, trực tiếp thả người ra… Đây không phải việc không có khả năng, hừ hừ, Bạch gia gia ta muốn Cự Quỷ Vương thả người cũng phải trả cái giá lớn mới được!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng hưng phấn, trong đầu suy nghĩ nên báo thù như thế nào, sau nửa ngày hắn đã chải vuốt kế hoạch một cách cẩn thận, trong mắt hắn còn xuất hiện thần thái chờ mong.
– Cự Quỷ Vương, ngươi không thể oán ta, là ngươi lừa ta trước thì đừng trách ta bẫy ngươi, vừa vặn lão tử mượn cơ hội này tu hành Bất Tử Cốt!
Bạch Tiểu Thuần hít sâu mấy hơi, ánh mắt bắn ra thần thái quyết đoán, cho dù kế hoạch này còn một ít khuyết điểm nhỏ, Bạch Tiểu Thuần cũng bất chấp nhiều như vậy, chỉ cần không xuất hiện vấn đề là tốt rồi.
– Báo thù không cách đêm, ta sẽ đi ngay bây giờ!
Thân anhr Bạch Tiểu Thuần lập tức nhảy vào trong sương mù, lợi dụng mặt nạ che dấu khí tức, những lệ quỷ trong sương mù không nhìn thấy hắn giống như hóa thân thành u linh vô thanh vô tức xuyên qua sương mù
Trong sương mù Luyện Hồn Hồ có rất nhiều lệ quỷ, vô số oan hồn kéo cả đàn cả lũ bay ngang qua, Bạch Tiểu Thuần tiến lên rất nhanh, hắn nhìn thấy oan hồn giương nanh múa vuốt bay ngang qua người thì kinh hãi không nhỏ.
Nhất là nhìn thấy bên trong có không ít lệ quỷ hung ác đã mọc một sừng trên đầu, thậm chí thân thể hư ảo nhưng có lúc lại biến thành chân thật, điểm này càng làm hắn giật mình.
– Huyền Hồn Hồ quá quỷ dị, oan hồn bên trong càng quỷ dị.
Đám oan hồn lệ quỷ trong nơi này hung tàn hơn bên ngoài, thậm chí có một ít còn có thể thi triển thần thông pháp thuật mang theo tử khí, thường thường nhìn thấy người sống sẽ lao thẳng tới, một khi bị chúng tới gần, sinh cơ sẽ ảm đạm, thậm chí lúc chúng chui vào trong người, tánh mạng chi hỏa cũng phập phồng không yên.
Nếu đổi thành tu sĩ khu vực Thông Thiên Hà nhìn thấy đám oan hồn này nhất định luống cuống tay chân, cho dù những thiên kiêu Man Hoang, mỗi khi đối phó lệ quỷ như vậy cũng phải dùng thủ đoạn đặc biệt, thậm chí bản thân chính là Luyện Hồn Sư, cho dù đối mặt với đám oan hồn lệ quỷ trong Luyện Hồn Hũ cũng phải kiêng kị không nhỏ, có thể không đối kháng chính diện sẽ không chạm mặt.
Nội tâm bọn họ biết rõ, Luyện Hồn Hồ đặc thù, mặc dù có thể bắt lấy oan hồn lệ quỷ bên trong nhưng lại rất khó thu phục để mình sử dụng, cho nên một khi gặp được hoặc diệt đi, hoặc tránh né.
Trước mắt đám oan hồn lệ quỷ không ngừng trùng kích, những thiên kiêu đuổi giết Bạch Tiểu Thuần đều phân tán ra chung quanh, từng người tự chiến nên phân tán loạn các nơi, bọn họ vừa tránh né oan hồn lệ quỷ, lại vừa dùng thủ đoạn của mình tìm kiếm tung tích Bạch Tiểu Thuần.
Một khi tìm được, bọn họ sẽ hô to để mọi người cùng hợp lực giết hắn.
– Bạch Hạo đáng chết, nếu hắn không chết, chúng ta sx không có cơ hội đoạt được Quỷ Vương Quả.
– Thời gian cấp bách…
Vào lúc mọi người phân tán ra chung quanh, mỗi người đều sinh ra sát ý ngập trời với Bạch Tiểu Thuần, lúc này có một thanh niên mặc trường bào màu lam, sắc mặt âm trầm đang lao nhanh trong sương mù, phía sau hắn có một đám oan hồn gào thét đuổi giết, tốc độ của đám oan hồn không bằng thanh niên nên khoảng cách dần dần bị kéo ra.
Người này là Tiểu Lang Thần, một thân tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, cho dù hắn vào trong sương mù cũng có thể bảo trì tốc độ cao như cũ, chỉ cần không gặp phải hồn triều quy mô lớn hoặc gặp phải lệ quỷ cường đại, hắn có thể tùy ý tung hoành trong sương mù.
– Bạch Hạo trốn quá nhanh, bên phe ta có nhiều người tìm kiếm như thế, ta cũng không tin hắn có thể trốn quá lâu.
Nội tâm Tiểu Lang Thần tức giận, mục đích của hắn đi vào Luyện Hồn Hồ lần này là dựa vào thực lực bản thân đánh ra danh tiếng bản thân, cho dù không đạt được Quỷ Vương Quả cũng muốn phải phụ tá thế tử, kể từ đó cho dù không hoàn thành nhiệm vụ gia tộc, sau khi trở về cũng có ban thưởng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1013: Ngươi Lừa Ta (Hạ)
Tất cả tính toán lần này lại bị Bạch Hạo phá hủy cấm chế xuất hiện làm mọi người và cả hắn cũng hiểu, bọn họ lần này bị Bạch Hạo đùa nghịch, người này không chết tương đương bọn họ vô duyên với Quỷ Vương Quả.
-Mặc dù chúng ta không có thù nhưng ngươi nhất định phải chết.
Tiểu Lang thần cười lạnh một tiếng, tốc độ nhanh hơn, thần thức bao phủ chung quanh và tìm kiếm cẩn thận, thời gian trôi qua, nửa canh giờ sau, Tiểu Lang Thần nhìn phía trước đột nhiên xuất hiện mấy trăm oan hồn, đám oan hồn cũng phát hiện Tiểu Lang Thần, ánh mắt của chúng xuất hiện hào quang hung tàn và lao về phía Tiểu Lang Thần.
Tiểu Lang Thần không thèm nhìn, hắn không đặt mấy trăm oan hồn vào mắt, chẳng những tốc độ không giảm bớt mà còn tiến lên nhanh hon, hắn trực tiếp lao vào bên trong đám oan hồn đang gào thét, trong nháy mắt hắn xông vào bên trong, bỗng nhiên sắc mặt Tiểu Lang Thần thay đổi, đột nhiên tâm thần hắn xuất hiện cảm giác nguy cơ to lớn, càng không hiểu tại sao tu vi yếu đi ba phần, tu vi vận hành không lưu loát, thậm chí tu vi vận hành chậm chạp như bị cái gì đó ảnh hưởng.
-Không đúng!
Không kịp suy nghĩ quá nhiều, thân thể Tiểu Lang Thần nhanh chóng lui ra sau, lúc hắn lui ra sau lại nghe tiếng cười lạnh vang lên bên tai, sau đó có tiếng nói quanh quẩn trong tai hắn.
– Muộn rồi!
Khi âm thanh vang lên, một thân ảnh xuất hiện nhanh như tia chớp, thân ảnh này đã giấu trong oan hồn từ trước, cho dù dùng mắt thường hay thần thức dò xét cũng giống nhau, hắn xuất hiện đột ngột và dùng tốc độ nhanh áp sát Tiểu Lang Thần, không có nửa điểm do dự, hắn vung tay phải lên, lực lượng thân thể và tu vi dung hợp oanh kích một quyền.
Vào lúc nguy cơ trước mắt, Tiểu Lang Thần gào thét, hắn không tiếc bộc phát tiềm lực bản thân như muốn hóa thành bộ dạng nửa người nửa sói, chưa chờ hắn kịp biến thân, nắm đấm Bạch Tiểu Thuần đã giáng xuống.
Oanh, tiếng nổ vang vọng bốn phương, sóng xung kích càn quét chung quanh và đẩy đám oan hồn ra xa, tất cả quá đột ngột, Tiểu Lang Thần rung động, hắn muốn tránh né nhưng không thể làm được, muốn phản kích cũng cảm giác khó làm được, chỉ có thể mặc nắm đấm của Bạch Tiểu Thuần như núi giáng vào ngực, cảm nhận thân thể mình bị lực lượng cực lớn đánh trúng, hắn phun máu tươi và bay ngược ra sau thật nhanh, trong lúc bay ngược ra sau còn phun thêm vài ngụm máu tươi, tu vi trong người tán loạn, thân thể sắp nổ tung, ngay cả xương cốt cũng gãy thật nhiều.
– Bạch Hạo!
Tiểu Lang Thần kêu thảm thiết, da đầu run lên, hắn vô cùng hoảng sợ, cả đời này hắn chưa từng gặp qua một quyền nào cuồng bạo như sóng to gió lớn như lần này, hắn bị đánh ngu người, nội tâm hoảng sợ, máu tươi chảy ra không ngừng, Bạch Tiểu Thuần hiện tại không giống lúc trước, hắn mạnh tới mức Tiểu Lang Thần không dám tin tưởng.
Chỉ một quyền đã đánh thân thể hắn gần sụp đổ, thương thế nghiêm trọng, đôi mắt của hắn mơ hồ, Nguyên Anh suýt nữa xuất khiếu, thậm chí còn kém hồn phi phách tán, ngay cả thần thông biến cũng bị một kích vừa rồi cắt ngang! Thân thể như diều đứt dây bay ra sau hơn trăm trượng.
– Cho ngươi biến thân, lần trước ngươi đánh ta rất sung sướng đúng không, biến thân, ta đánh chính là kẻ biến thân!
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, hắn vượt qua khoảng cách trăm trượng.
– Bạch Hạo ở chỗ này…
Tiểu Lang Thần suy yếu tới mức tận cùng, triệt để mất đi sức chiến đấu, lúc Bạch Tiểu Thuần tới gần, đôi mắt hắn đỏ rực, không để ý thương thế liền rống to cầu cứu, đáng tiếc không chờ hắn nói xong, Bạch Tiểu Thuần vung tay phải phong ấn Tiểu Lang Thần và ném hắn vào trong túi trữ vật, làm xong tất cả liền quay người đi vào trong sương mù.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi không lâu, tại nơi hắn giao thủ với Tiểu Lang Thần có bảy tám người bay tới gần, sau khi nhìn thấy pháp thuật chấn động của Tiểu Lang Thần lưu lại nơi đây, chung quanh còn có rất nhiều máu tươi văng tung tóe, sắc mặt mọi người biến hóa sau đó truyền âm với nhau, cũng phân tán chung quanh tìm kiếm tung tích Bạch Tiểu Thuần.
Vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần bay nhanh trong sương mù, hắn vừa bay vừa liếm môi, trong đôi mắt còn mang theo điên cuồng, Tiểu Lang Thần không phải thiên kiêu hắn bắt được đầu tiên, trước Tiểu Lang Thần, hắn đã bắt tới bảy tám người.
– Ta đánh kẻ biến thân như ngươi trước.
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, Tiểu Lang Thần không phải người hắn bắt đầu tiên, hắn cũng đã ra tay mấy lần trước đó, có thể nói đây là lần Bạch Tiểu Thuần ra tay chính thức sau khi trở thành Thiên Đạo Nguyên Anh, hắn cũng cảm giác được Thiên Đạo Nguyên Anh phi phàm cỡ nào.
– Thiên Đạo Nguyên Anh có thể áp chế Nguyên Anh khác… Mấy người trước, lúc ta ra tay cũng bị suy yếu.
Bạch Tiểu Thuần cân nhắc một phen, hắn nhớ tới trận chiến trước đó, tu vi của Tiểu Lang Thần thật sự bất ổn, nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần cân nhắc đi nghiệm chứng thêm vài lần.
Vì vậy hắn bay đi thật nhanh, không bao lâu, sắc mặt hắn hơi động và cải biến phương hướng, hắn lao vào khu vực bên phải, nơi này đang có hai thiên kiêu Man Hoang đang bị rất nhiều oan hồn đuổi giết.
– Mượn hai người này thí nghiệm một chút!
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, tốc độ không giảm còn bay nhanh hơn, hắn lao thẳng về phía hai người kia, chỉ trong chốc lát hai thiên kiêu Man Hoang đã nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, bọn họ biến sắc, đang muốn mở miệng đã thấy Bạch Tiểu Thâần phát tay áo đánh ra một đạo cuồng phong, hai người bọn họ muốn ngăn cản, bằng vào tu vi Nguyên Anh trung kỳ của bọn họ làm sao có thể là đối thủ của Bạch Tiểu Thuần, cho nên bọn họ bị pháp thuật của Bạch Tiểu Thuần đánh trúng, tu vi của bọn họ bị áp chế nghiêm trọng, vận chuyển chậm chạp và có xu thế tán loạn.
Không đợi nghĩ ra biện pháp giải quyết, bọn họ nghe tiếng nổ tung sau đó phun máu tươi bay ngược ra sau, Bạch Tiểu Thuần bước tới một bước, hắn dùng hai tay nâng hai người lên như nâng con gà con.
Tiện tay phong ấn hai người và ném vào trong túi trữ vật, Bạch Tiểu Thuần vô cùng vui sướng, lần này hắn trọng điểm quan sát tu vi hai người này biến hóa, hiện tại hắn tin tức Thiên Đạo Nguyên Anh của mình có thể áp chế các Nguyên Anh khác, tâm thần phấn chấn không nhỏ.
– Trời ơi, thì ra tay mạnh như thế!
Bạch Tiểu Thuần mang theo kích động rời đi.
Cứ như thế, những thiên kiêu Man Hoang đang phân tán trong Luyện Hồn Hồ đã biến thành con mối trong mắt Bạch Tiểu Thuần, mà hắn là thợ săn, thân ảnh biến mất quỷ dị, mỗi lần xuất hiện là có thiên kiêu bị hắn bắt như diều hâu bắt gà con.
Nếu nhân số khá nhiều, hắn sẽ thối lui, gặp được một người sẽ đuổi giết như gió bão, mỗi lần ra tay đều rất ngắn, sau đó hắn lại chạy đi thật nhanh, cho nên mọi người khó có thể tạo thành xu thế vây công hắn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1014: Diều Hâu Bắt Gà Con
– Đáng chết, vì sao Bạch Hạo có thể qua lại sương mù tự do như thế?
– Đã có hơn mười người mất đi tin tức…
– Thông tri tất cả mọi người, không nên đi một mình, ít nhất cũng phải đi ba năm người với nhau!
Những thiên kiêu Man Hoang tiến vào Luyện Hồn Hồ phần lớn đều dùng Công Tôn Dịch, Chu Hoành cùng với Hứa San cầm đầu, sau đó bọn họ liên hệ vói nhau, thần thái cảnh giác.
Kể từ đó Bạch Tiểu Thuần phát sầu, mặc dù hắn có thể đánh hạ năm người nhưng sẽ tiêu hao một ít thời gian, thân ảnh của hắn đi vào trong sương mù dày đặc tìm kiếm, vào lúc suy nghĩ có nên mạo hiểm dùng mặt nạ cải biến thành gương mặt người khác, lừa dối trói người hay không, Bạch Tiểu Thuần vui vẻ.
– Có lạc đàn!
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn nhìn thấy đó là một thân ảnh khôi ngô đang tiến lên thật nhanh, hắn đang tả xung hữu đột trong đám oan hồn đuổi giết, người này chính là Triệu Đông Son!
– Có hơi xa, nếu hắn thuấn di bỏ chạy, ta đuổi theo cũng cần một thời gian ngắn.
Bạch Tiểu Thuần vỗ túi trữ vật, hắn lấy một cây đại cung ra.
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Triệu Đông Sơn, Triệu Đông Sơn cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần.
Triệu Đông Sơn vô cùng kinh hãi, lúc trước hắn nghe nói có không ít người mất tích, hiện tại hắn đang tiến lên phía trước thật nhanh, đang muốn đi tới nơi mọi người tụ tập cách đây không xa, sau khi hắn lao ra khỏi đám oan hồn vây quanh thì nội tâm hắn sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt, không phải thần thức của hắn cảm nhận nguy cơ, hắn tu hành công pháp đặc thù cho nên thân thể sinh ra cảnh báo!
Lúc quay đầu nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt của hắn biến hóa, hắn không do dự vận dụng thuấn di muốn chạy trốn, trong nháy mắt hắn thuấn di, một mũi tên mang theo khí thế kinh người bay thẳng về phía hắn, không chờ tới gần hắn, mũi tên lập tức tự bạo.
Oanh, uy lực vụ tự bạo làm hư không rối loạn.
– Mũi tên luyện linh!
Triệu Đông Sơn phun máu tươi, chỉ có mũi tên luyện linh ít nhất mười một lần tự bạo mới có khả năng rối loạn hư không, từ đó cắt đứt hắn thuấn di.
Triệu Đông Sơn kêu khổ, đang muốn lui về phía sau, ngay sau đó ánh mắt của hắn tuyệt vọng, hắn nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần đứng xa tay cầm cự cung, một lần bắn ra bảy mũi tên, bảy mũi tên phát ra âm thanh sưu sưu bay thẳng về phía hắn.
– Bạch Hạo!!
Triệu Đông Sơn hét lớn một tiếng, nơi này bị mũi tên tự bạo nên hư không rối loạn, cho nên hắn khó thuấn di, vào lúc này chỉ có thể dựa vào tốc độ lui ra phía sau.
Hắn trước kia còn xem thường Bạch Tiểu Thuần, khi đó mọi người liên tục vây công, hắn còn là người đầu tiên ra tay với đối phương, hiện tại ngực vẫn còn đau đớn, căn bản không có tâm tư đối chiến cho nên hắn lui nhanh, không ngờ bị mũi tên tự bạo cắt ngang thuấn di.
Tiếng nổ vang vọng bốn phương, Triệu Đông Sơn không ngừng phun máu tươi, hắn không quan chuyện khác, chỉ cúi đầu bỏ chạy, so với tốc độ của Bạch Tiểu Thuần thì tốc độ của hắn hiện tại quá chậm, không bao lâu đã bị Bạch Tiểu Thuần đuổi kịp.
– Không phải ngươi rất lợi hại sao, nãi nãi của ngươi, không ngờ dám làm người đầu tiên ra tay tấn công Bạch gia gia, gia gia ta đánh chết ngươi!
Bạch Tiểu Thuần vừa nhớ tới Triệu Đông Sơn chính là người ra tay với mình đầu tiên liền tức giận, trực tiếp đánh ra một quyền kinh thiên động địa, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, vô số sóng xung kích lan truyền chung quanh, thân ảnh Triệu Đông Sơnbiến mất, hắn bị Bạch Tiểu Thuần trói lại và thu vào trong không gian giới chỉ.
Trong lúc xuyên qua sương mù, trái tim Bạch Tiểu Thuần đập nhanh hơn, hắn cảm thấy lần này quá kích thích, cảm giác như chơi trốn tìm làm hắn chờ mong và hướng tới
– Một đám nhát gan, chỉ biết lấy nhiều khi ít, hừ hừ, làm gì có kẻ nào dám đơn đả độc đấu với Bạch gia gia ta.
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hắn cảm giác bộ dạng này mới xứng với vị trí vô địch thiên hạ, hêện tại hắn rất đắc ý, hắn dừng bước nhìn vào sương mù, nơi đó có không ít oan hồn gào thét dữ tợn, dường như đang vây công cái gì đó.
– Lúc trước chỉ làm nóng người, hiện tại là lúc diều hâu bắt gà con.
Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, hắn tiến tới gần sương mù, hắn cảm giác ở xa có năm thiên kiêu Man Hoang bị oan hồn vây công, bọn họ xung phong liều chết, bốn người trong năm người là Nguyên Anh trung kỳ, một người là Nguyên Anh hậu kỳ, liên thủ rất hung tàn, xem chừng không bao lâu sẽ thoát ra khỏi vây công.
– Đáng tiếc, ta không thể điều khiển oan hồn, bằng không ta sẽ không để bọn chúng trốn thoát dễ dàng.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn trầm ngâm một lúc liền cầm hỏa diễm mười lăm màu ra, ánh mắt lóe sáng, hắn cười hắc hắc, hắn luyện chế thật nhanh và che dấu chấn động đi tới gần.
Không bao lâu trên bầu trời sinh ra tiếng nổ ngập trời, ngay sau đó bầu trời có mây đỏ xuất hiện, sau đó lại tạo thành từng đám thiên hỏa hàng lâm nơi này, chính là tâần thông thiên hỏa do Bạch Tiểu Thuần tự nghĩ ra.
Bạch Tiểu Thuần đột phá Thiên Đạo Nguyên Anh, thần thông thiên hỏa được Thiên Đạo Nguyên Anh tăng phúc nên luyện chế dễ dàng hơn trước.
Biển lửa bao phủ và liên tục oanh kích xuống dưới, năm thiên kiêu Man Hoang bị biển lửa oanh kích liền sợ hãi, uy lực của hỏa diễm mười lăm màu, cho dù là bọn họ cũng kinh hãi, nhất là thiên hỏa không có rễ nên không thể thu, năm người chỉ có thể tăng tốc độ lao ra ngoài, vào lúc này thân ảnh Bạch Tiểu Thuần thừa dịp loạn đi tới gần, hắn cầm trường thương trong tay và bộc phát chiến lực bản thân giết vào biển lửa.
Tiếng nổ mạnh vang lên khắp nơi, qua hơn mười hô hấp, Bạch Tiểu Thuần liền xoay người bỏ chạy, biển lửa sau lưng biến mất, thân ảnh năm thiên kiêu cũng không còn.
Cả thế giới Luyện Hồn Hồ rối loạn, những thiên kiêu Man Hoang kia hãi hùng khiếp vía, đến bây giờ đã có hơn ba mươi người mất tích.
Tốc độ của Bạch Hạo quá nhanh, thường thường lúc bọn họ đuổi tới căn bản không thể hình thành vòng vây đuổi giết, bọn họ phát hiện lệ quỷ trong sương mù lại bỏ qua Bạch Hạo.
Điểm này làm nội tâm mọi người biệt khuất, tức giận tràn ngập tâm thần, cũng có người kinh hãi, bởi vì Bạch Tiểu Thuần trả thù quá nhanh và quá sắc bén.
Hiện tại có gần trăm thiên kiêu tiến vào nơi này, bọn họ phân thành bốn bộ phận bao quanh Công Tôn Dịch, Chu Hoành và Hứa San cùng nhị hoàng tử, cục diện lạc đàn rất ít.
Hiện tại không phải kế lâu dài, dù sao bọn họ phải tìm Bạch Tiểu Thuần, nếu không tiếp tục giằng co như thế, Quỷ Vương Quả không thuộc về bọn họ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1015: Bạch Hạo Chi Hồn (Thượng)
Mà dù tách nhau không xa tạo thành lưới tìm kiếm, đáng tiếc hoàn cảnh Luyện Hồn Hồ không thích hợp làm như vậy, dù sao trong sương mù nơi này tồn tại quá nhiêu lệ quỷ và oan hồn, một khi bọn họ tìm kiếm như thế, sợ chưa tìm ra Bạch Tiểu Thuần, bọn họ đã bị đám lệ quỷ và oan hồn làm sứt đầu mẻ trán.
Vào lúc khó xử như vậy, bốn phương an bài với nhau, nhị hoàng tử mang theo hơn mười người bên cạnh và không phân tán ra chung quanh, hắn cùng Trần Mạn Dao cùng tìm kiếm.
Vê phần Công Tôn Dịch, Chu Hoành và Hứa San, mặc dù ba người có tự tin nhưng vẫn mang theo năm ba người bên cạnh và tách ra tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, về phần những người khác tạo thành một tổ năm người, nhìn như không an toàn liên biến thành một tổ mười người, một khi gặp phải Bạch Tiểu Thuần, bọn họ có nắm chắc kéo dài thời gian chờ mọi người vây kín chung quanh.
Cả thế giới Luyện Hồn Hồ lòng người bàng hoàng, các thiên kiêu hiểu ra Bạch Tiểu Thuần cường hãn, trước mắt không có lựa chọn nào khác, lại không ra được, chỉ có thể dựa theo phương án của đám người Công Tôn Dịch mà đi tìm chung quanh.
Cả đám người nghiến rắng nghiến lợi, hạ quyết tâm chỉ cần vây quanh Bạch Hạo liền ra tay toàn lực giết Bạch Hạo không chỗ chôn.
Tất cả mọi người đều biết thời gian cấp bách, nhất định phải mau chóng giải quyết Bạch Tiểu Thuần, nếu không bọn họ sẽ thua.
Vào lúc mọi người dựa vào kế hoạch tìm kiếm, Bạch Tiểu Thuần đang ở trong một cái sơn cốc, hắn đứng ở nơi đó, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn về phía trước, gần ba mươi thiên kiêu Man Hoang đang ngồi song song với nhau, cả đám nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, tu vi và tứ chi của bọn họ bị phong ấn, ánh mắt của bọn họ mang theo uy hiếp nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
– Có bản lĩnh giết chúng ta xem!
– Hừ, Bạch Hạo, ngươi chọc vào đại họa lớn bằng trời rồi, cho dù là Cự Quỷ Vương cũng không thể bảo vệ ngươi.
Triệu Đông Sơn, Tiểu Lang Thần cũng ở trong đó, đôi mắt bọn họ đỏ rực, nếu như ánh mắt có thể giết người, bọn họ nhất định dùng ánh mắt nghiền Bạch Tiểu Thuần thành tro.
– Dám uy hiếp ta, ngươi chờ đó!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt đảo qua ba mươi người trước mặt mình, thần sắc ngạo nghễ cầm Vĩnh Dạ Tán ra khỏi túi trữ vật, hắn lập tức đi tới trước mặt tên thanh niên uy hiếp.
Thanh niên kia vô cùng ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi muốn làm gì!
– Không làm gì, khục khục, ta tu hành cần sinh cơ, mượn của ngươi một chút…
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, hắn không chần chờ nửa điểm, lúc này cầm Vĩnh Dạ Tán trong tay đâm vào người tên thanh niên.
Thanh niên phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, mọi người vừa nghe thấy tiếng kêu liền khiếp sợ không nhỏ, tiếng hít thở dồn dập, trong mắt mang theo hoảng sợ nhìn thân thể của thanh niên kia đang héo rũ thật nhanh, nhanh tới mức mắt thường có thể nhìn rõ ràng, chỉ hơn mười giây ngắn ngủi, đầu tóc thanh niên bạc trắng, thân thể da bọc xương, rất nhiều người hãi hùng khiếp vía khi nhìn cảnh này, càng sợ hãi nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
Nhất là trên Vĩnh Dạ Tán, sinh ra hấp lực và sinh ra khí tức quái dị, dường như Vĩnh Dạ Tán hóa thành cái miệng lớn thôn phệ tất cả sinh cơ của bọn họ.
Sinh rót vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động không nhỏ, thấy hút đủ nhiều liền rút Vĩnh Dạ Tán ra khỏi cơ thể thanh niên, sắc mặt của hắn hồng nhuận phơn phớt, không để ý đến mọi người, hắn nhanh chóng ngồi xuống lập tức vận chuyển Bất Tử Quyển tầng thứ tư, Bất Tử Cốt!
Khi vận chuyển công pháp, sinh cơ trong cơ thể hắn biến mất nhanh chóng, dung nhập vào trong xương cốt toàn thân Bạch Tiểu Thuần, chẳng khác gì cam lộ tưới lên mặt đất khô hạn, trên mặt Bạch Tiểu Thuần còn mang theo thần thái khoan khoái thoải mái.
Cảnh tượng này làm đám người Tiểu Lang Thần và Triệu Đông Sơn run rẩy, sắc mặt tái nhợt và vô lực, bọn họ đồng thời khiếp sợ nhìn thanh niên bị hấp thu sinh cơ, bộ dạng của thanh niên này da bọc xương và hấp hối, mặc dù không có tử vong nhưng nguyên khí đại thương, làm da đầu mọi người rung động.
– Bạch Hạo tu luyện ma công gì?
– Trời ơi, không ngờ lại hút lấy sinh cơ tu luyện.
– Ta biết vì sao hắn bắt chúng ta rồi, hắn muốn cầm chúng ta tu luyện.
Vào lúc tất cả mọi người kinh hãi lạnh mình, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần mở ra, tinh thần dạt dào và vui sướng không nhỏ.
– Ha ha, quả nhiên đúng như ta dự đoán lúc trước, chỉ cần có đầy đủ sinh cơ thì ra có thể tu luyện Bất Tử Cốt, hừ hừ, ta không giết đám người này nhưng hút sạch sinh cơ của bọn chúng và ném cho Cự Quỷ Vương, cứ để Cự Quỷ Vương đau đầu đi thôi!
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, nụ cười làm những người nơi đây vô cùng khiếp sợ, không chờ bọn họ nói gì, Bạch Tiểu Thuần đứng lên đi tới trước mặt thiên kiêu thứ hai.
– Ngươi tốt, hi vọng ngươi có thể phối hợp một chút, yên tâm, không đau đớn đâu…
Bạch Tiểu Thuần tươi cười chân thành, lúc hắn nói ra câu này làm thiên kiêu kia sợ hãi biến sắc, Vĩnh Dạ Tán đâm vào người hắn…
Sau đó là người thứ ba, thứ tư… Nửa canh giờ qua đi, Bạch Tiểu Thuần hấp thu sinh cơ của người nơi đây một lần,mỗi lần hút sinh cơ vào cơ thể, thân thể hắn run rẩy vài lần, xương cốt trong cơ thể được sinh cơ dung nhập và vận hành công pháp nên không ngừng kêu răng rắc.
Trong tiếng xương cốt kêu vang, toàn thân Bạch Tiểu Thuần sinh ra hào quang màu đen nhưng sau đó biến mất nhanh chóng, hắn mở mắt phun một ngụm trọc khí ra ngoài, xương cốt toàn thân cứng hơn trước rất nhiều.
– Thối Cốt Cảnh, đệ nhị trọng thiên!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng chờ mong, hắn biết rõ chỉ cần Thối Cốt Cảnh tăng lên một trọng thiên là hắn đủ tiêu chuẩn thi triển Bất Diệt Đế Quyền.
– Bất Tử Cốt cần sinh cơ quá kinh khủng, nhiều người như vậy chỉ có thể miễn cưỡng giúp ta tu hành tới nhị trọng thiên mà thôi… Chuyện này cũng quá khoa trương, lúc này đi vào Luyện Hồn Hồ là đúng, những thiên kiêu này không khác gì đại dược.
Thàn thái Bạch Tiểu Thuần sáng láng, hắn nhìn đám thiên kiêu da bọc xương trước mặt, bộ dạng ểu oải không phấn chấn, hắn lại trói buộc họ và ném vào túi trữ vật, sau khi làm xong hắn liền bay vào trong sương mù.
Vào trong sương mù, Bạch Tiểu Thuần che dấu tung tích và cẩn thận tiến lên phía trước, hắn cau mày và phát hiện những thiên kiêu này không còn đi vài người nữa, đã biến thành tiểu đội mười người.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một khi ra tay sẽ khó kết thúc trong thời gian ngắn, một khi đám người khác vây quanh, chính mình sẽ bị vây công như lần trước.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










