Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 171 : Luyện Hồn Sư Hoàng Phẩm (c851-c855)
❮ sautiếp ❯Chương 851: Luyện Hồn Sư Hoàng Phẩm
Trong nháy mắt hắn mở bàn tay phải, bên trong có một đám hỏa diễm hừng hực ẩn chứa nhiệt độ kinh người, hư vô trong phạm vi ngàn trượng vặn vẹo, mọi người ẩn ẩn cảm giác có nguy cơ sinh tử, dường như hỏa diễm bạo phát ra ngoài sẽ thiêu đốt mọi thứ thành tro bụi.
Vào lúc hỏa diễm xuất hiện, trên bầu trời xuất hiện sấm sét nổ vang, dị tượng sinh ra liên tục.
Trong tích tắc vô số đôi mắt nhìn chằm chằm vào hỏa diễm vừa xuất hiện, tiếng hít khí lạnh không ngừng vang lên, lúc này thổ dân liên tục bàn tán với nhau, bọn họ cảm thấy hào quang của hỏa diễm này chính là ánh sáng duy nhất trên đời.
Cùng lúc đó mặt đất dưới chân Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bị hòa tan, dường như dưới uy lực của hỏa diễm này, mọi thứ không tồn tại.
Hết lần này tới lần khác thân thể của hắn đứng trong biển lửa lông tóc không tổn thương.
Màu sắc hỏa diễm thay đổi, không ngừng cải biến màu sắc trước đó, cũng trở nên mơ hồ bất định, mắt thường không nhìn ra mánh khóe gì, chỉ khi ngưng tụ tu vi vào hai mắt nhìn mới có thể nhận ra bên trong có mười một màu sắc.
Đây chính là… Thập nhất sắc hỏa!!
Sau khi trải qua yên tĩnh ngắn ngủi, rất nhanh, mọi người chung quanh kinh hô và tán dương Bạch Tiểu Thuần.
– Trời ạ, đây là thập nhất sắc hỏa sao, cả đời của ta chưa từng nhìn thấy thập nhất sắc hỏa bao giờ.
– Thập nhất sắc hỏa, thập nhất sắc hỏa, Bạch đại sư, hắn không phải tam phẩm, mà là Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm!
– Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm… Đó là khách quý ngay cả luyện hồn thế gia cũng phải tôn sùng, dù đặt trong thành Cự Quỷ cũng là nhân vật nổi danh.
Những thổ dân chung quanh hưng phấn bàn tán với nhau, giọng nói truyền khắp núi rừng, hai hồn tu trung niên của Hắc Sơn bộ ngạc nhiên không nhỏ, bọn họ ngơ ngác không nói nên lời, thân thể run rẩy, lúc nhìn sang Bạch Tiểu Thuần còn mang theo cảm giác khó tin, bọn họ cảm thấy thiên địa như sụp đổ trước mặt mình.
– Hoàng… Hoàng Phẩm…
– Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm!
Hai người phải mất thời gian thật lâu mới kịp phản ứng, không chần chờ chút thêm giây phút nào, lập tức quỳ xuống bái lạy, bọn họ cực kỳ kính sợ Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm, trong mắt bọn họ, Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm chính là đại nhân vật dậm chân một cái cũng làm bọn họ bị hủy diệt.
Loại nhân vật này đang đứng trước mặt của mình, hai người lúc trước đã mạo phạm Bạch Tiểu Thuần, tuy vừa rồi bọn họ biểu lộ uyển chuyển muốn đòi lại trữ hồn tháp, cho nên càng sợ hãi xảy ra chuyện.
Hai người bọn họ không cần nói làm gì, Lý Phong đang dứng giữa không trung, tròng mắt Lý Phong suýt nữa rớt ra ngoài, giờ phút này lại rung động rất mạnh, thân thể hắn suýt rơi xuống đất.
– Thỉnh đại sư bớt giận…
Lý Phong vội vàng quỳ xuống, hắn sợ hãi hắn nhớ lại chuyện kinh tâm độc phách năm xưa, sau đó liền dọa sợ sắc mặt tái nhợt, nội tâm càng bi ai, hắn có cảm giác đắc tội người không thể đắc tội, mồ hôi lạnh chảy khắp toàn thân, nội tâm hối hận và ủy khuất, cảm giác đắng chát bao phủ khắp toàn thân hắn.
Hắn cảm thấy người trước mắt đường đường Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm ah, không ngờ vì một cái hồn tháp lại đi luyện dược cho tiểu bộ lạc.
Chu Nhất Tinh cũng giật mình, hắn liên tục hít khí lạnh, hắn biết Bạch Tiểu Thuần là người thế nào, trong mắt hắn mang theo hào quang sáng ngời, nếu nói cảm thấy không phục, thậm chí nội tâm mỉa mai, hiện tại hắn đã tâm phục khẩu phục, thậm chí còn sinh ra một tia cuồng nhiệt.
Hắn biết rõ đối phương đã có thể luyện ra thập nhất sắc hỏa không bao lâu, vừa mới luyện chế mà lại có cảm giác vô cùng thành thạo giống như lô hỏa thuần thanh làm cho tâm thần Chu Nhất Tinh rung chuyển, hắn có cảm giác sùng kính.
Bỗng nhiên hắn có ý thức được, nếu hắn có thể đi theo một Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm, đó chính là tạo hóa của bản thân! Nhất là đối phương rất rõ ràng là thế hệ thiên tư tung hoành, ngày sau nói không chừng có thể đột phá Hoàng Phẩm, bước vào huyền phẩm, hắn xem như tùy tùng đầu tiên, không cần phải nịnh nọt cạnh tranh như những người khác.
Nghĩ tới đây, Chu Nhất Tinh cuồng nhiệt càng lớn.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần sảng khoái, hắn thưởng thụ vẻ mặt của mọi người, hắn ho nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn lên người Lý Phong.
– Bỏ đi, bản tôn không chấp nhặt với ngươi, ta nhìn ra được ngươi có thiên tư không tệ, muốn muốn nói cho ngươi, làm người nên ít xuất hiện… Ngươi xem ta lợi hịa như thế nhưng cao điệu lúc nào
Bạch Tiểu Thuần nói xong liền vung tay lên, hắn thu hồi thập nhất sắc hỏa trở về, quay người bảo trì tư thế vuốt cằm, không để ý tới mọi người sau đó đi về động phủ.
Lý Phong cười khổ, hắn nghe Bạch Tiểu Thuần nói liền cảm thấy nếu đại sư này không cao diệu, như vậy không biết cái gì mới là cao điệu, hắn không dám nhiều lời, chỉ có thể cảm kích đồng ý, nội tâm của hắn lại có ý niệm giống hệt Chu Nhất Tinh trong đầu.
– Nếu đi theo bên cạnh vị Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm này, được ngẫu nhiên nhắc nhở một chút cũng là tạo hóa… Nếu có thể thường xuyên hỏi thăm chẳng phải càng…
Nghĩ tới đây, Lý Phong cắn răng, hắn biết rõ tán tu khổ sở, ngày bình thường không thể tiếp xúc với Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm, giờ phút này hắn có cảm giác được đây là cơ hội, lập tức có quyết định, bất kể như thế nào cũng phải nịnh bợ đối phương, tranh thủ đi theo tùy tùng.
Sau khi có quyết định này, Lý Phong vô ý thức nhìn về phía Chu Nhất Tinh.
– Người này chắc là tùy tùng bên cạnh đại sư, cũng là mục tiêu ta vượt qua!
Thời điểm Lý Phong nhìn về phía Chu Nhất Tinh, Chu Nhất Tinh cũng đã có quyết đoán, hắn hơi xem xét, cũng nhìn về phía Lý Phong, phát giác được suy nghĩ của đối phương, Chu Nhất Tinh lập tức không vui, càng cảnh giác.
– Không đúng, người này muốn tranh đoạt thân phận tùy tùng với ta!
Ánh mắt hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy địch ý và suy nghĩ cạnh tranh của nhau.
Lý Phong không có rời đi, hắn vẫn ở lại bộ lạc Hắc Sơn, chủ động đi theo bên người Bạch Tiểu Thuần, thái độ rất cung kính, bộ dạng chỉ cần Bạch Tiểu Thuần yêu cầu chuyện gì thì hắn quyết tâm xông pha khói lửa tiến lên hoàn thành.
Điểm này gây áp lực lớn lên tinh thần của Chu Nhất Tinh, hắn cũng giống đối thủ lập tức cuồng nhiệt với Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần phát hiện nên không đuổi Lý Phog, hắn nhìn hai người không ngừng nịnh nọt chính mình, loại cảm giác này làm nội tâm Bạch Tiểu Thuần được thoả mãn.
– Ai, cũng do ta quá quyến rũ, đi ở nơi nào cũng có người đi theo tùy tùng, cũng không tốt cự tuyệt, ta là người mềm lòng mà.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái, thổ dân và hồn tu trong bộ lạc đối đãi với Bạch Tiểu Thuần càng còn nhiệt hơn trước, nhất là hai hồn tu trung niên tôn sùng Bạch Tiểu Thuần giống thần minh.
Hai người tập hợp lực lượng bộ lạc thỏa mãn yêu cầu Bạch Tiểu Thuần đưa ra, đãi ngộ này làm Bạch Tiểu Thuần cực kỳ hưởng thụ, hắn cũng đề cập chuyện luyện dược lúc trước.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 852: Luyện Lại Mặt Nạ
Dù vây trước khi luyện dược, Bạch Tiểu Thuần biết rõ có một yêu cầu phải hoàn thành thật nhanh, hắn không thể trì hoãn, trong đêm đó cùng ngoài hắn bố trí cấm chế chung quanh động phủ, thậm chí an bài ba đại phân thân che lấp cửa ra và thổ hộ chung quanh, lúc này mới khoanh chân ngồi trong động phủ tháo mặt nạ xuống.
Vào lúc tháo mặt nạ của mình ra, Bạch Tiểu Thuần cảnh giác nhìn bốn phía, ba đại phân thân của hắn cũng như thế, xác định nơi đây không ngại cho nên bảo Bạch Tiểu Thuần yên tâm.
– Đã có thể luyện chế thập nhất sắc hỏa, như vậy kế tiếp nên luyện linh mặt nạ một lần, xóa đi ấn ký trên đó, thứ này chính thức thuộc về ta.
– Từ đó cũng không có ai thông qua mặt nạ tìm được ta nữa.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn cầm Quy Văn Oa và thập nhất sắc hỏa ra ngoài, sau đó không ngừng luyện linh điệp gia, hắn hít sâu một hơi nhìn mặt nạ trong Quy Văn Oa, cuối cùng hắn cũng ném thập nhất sắc hỏa vào trong.
Lúc này trong Quy Văn Oa sinh ra hào quang sáng ngời, tia sáng này không phải màu bạc, mà là màu vàng, trong hào quang hào quang màu vàng bao phủ động phủ, đột nhiên khí thế thay đổi cả thiên địa xuất hiện trong kim quang, ẩn ẩn tràn ra một tia cũng làm Bạch Tiểu Thuần rung động.
Cũng may không phải hắn lần thứ nhất dùng thập nhất sắc hỏa luyện linh, trong ảo cảnh lần trước hắn đã có kinh nghiệm, Giờ phút này khí định thần nhàn tập trung luyện chế, sau khi hào quang bị Quy Văn Oa hấp thu toàn bộ, một đạo hào quang màu vàng bao phủ mặt nạ.
– Nhất định phải thành công!
Mặt nạ này quá trọng yếu, Bạch Tiểu Thuần co được lo mất, sau khi ném mặt nạ vào trong nồi hắn liền nhìn chằm chằm vào hào quang trong Quy Văn Oa, hào quang trong nồi sáng lên lần nữa, dường như đang khảm kim vân lên mặt nạ.
Tốc độ cực nhanh, kim vân như bện vào trong mặt nạ, từng tiếng kêu ông ông bao phủ khắp động phủ, mặt nạ… Hòa tan mắt thường có thể thấy được.
Từ khi hòa tan nó hóa thành chất lỏng màu ngà sửa tỏa ra mùi hương thơm ngát, mùi hương này ập vào mặt, Bạch Tiểu Thuần ngửi một hơi liền rung động tâm thần.
– Luyện linh mười một lần, có thể trọng tố bổn nguyên, năm đó lá cây biến thành đại thụ, giờ phút này mặt nạ… Lại biến thành một giọt nước màu ngà sửa.
Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ nhìn giọt nước đang cứng lại rất nhanh, nó đã ngưng tụ thành hạt châu, hạt châu sinh ra hào quang nhu hòa, bỗng nhiên trên hạt châu có kim vân rực rỡ.
Rất nhanh, hào quang trên Quy Văn Oa ảm đạm, sau khi biến mất hoàn toàn, hô hấ Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, sau đó hắn cầm hạt châu trong tay, hắn cảm giác bên trong có khí tức cổ quái truyền ra.
Hắn chỉ cảm nhận khí tức này một chút, dường như đặt mình trong ảo cảnh, bốn phía không còn là trong động phủ, ngược lại hắn đang đi vào tiên cảnh, vô số tiên sơn mọc lên san sát như rừng, vô số tiên hạc vờn quanh, vô số linh hoa đua nở, mây mù lượn lờ không phân rõ thật giả.
Cũng may tất cả đều biến mất trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần khôi phục như thường, hắn cầm hạt châu trong tay, hít thở dồn dập.
– Trong vật này còn có lực lượng mê huyễn! Chẳng lẽ còn có… Năng lực khác cần mình thăm dò.
Bạch Tiểu Thuần hoảng hốt, sau khi quan sát cẩn thận liền rung động, hắn xác định trong hạt châu này không còn ấn ký của người nào, hắn vội vàng khắc lạc ấn của mình lên đo.s.
Hạt châu màu trắng tỏa sáng, hắn thành lập cảm giác liên hệ với hạt châu, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới vui mừng.
– Thành, trước kia ta không có cảm giác như vậy với mặt nạ!
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, hắn cầm hạt châu vỗ vào mi tâm của mình, lúc này hạt châu biến mất trong Thông Thiên pháp nhãn, cùng lúc đó dung nhan của hắn mơ hồ, sau khi rõ ràng đã không còn là dung mạo Bạch Tiểu Thuần, mà lại hóa thành Bạch Hạo.
Hắn xuất gương ra quan sát, phát hiện không có sơ hở gì cả, cho dù dung mạo hay hồn lực chấn động đều không thể nhìn ra mánh khóe.
Nếu như nói lúc trước mang mặt nạ lên mặt, một ít đại năng như Bán Thần có lẽ nhìn ra một ít khác biệt, như vậy trước mắt Bán Thần cũng không nhận ra.
Lúc Bạch Tiểu Thuần hoàn thành quá trình hóa mặt nạ thành hạt châu, xóa đi ấn ký lúc trước, lưu lại ấn ký của mình, trong một tòa thành lớn kinh người trong Man Hoang.
Thành trì này có màu vàng và vô cùng khổng lồ, nó không khác gì cự long tỏa ra uy áp đáng sợ bao phủ tứ phương, dường như có thể trấn áp tất cả.
Tòa thành này chính là thành Khôi Hoàng trong Man Hoang!
Vào lúc này khu vực giữa không trung thành trì, mây mù lượn lờ, trên bầu trời ẩn ẩn có một cung điện đang ẩn hiện trong mây.
Đây là hoàng cung, trong một đại điện cực kỳ xa hoa có một lão giả đang đả tọa, quần áo lão giả cực kỳ quý giá, dung nhan không giận tự uy, giống như thân ngồi địa vị cao, một lời có thể quyết định sinh tử của vô số người..
Tu vi của hắn sâu không lường được, nhìn từ xa giống như thần linh.
Hắn giật mình, khi Bạch Tiểu Thuần xóa đi ấn ký hắn đã mở mắt, trong đôi mắt sinh ra kim quang mang lại hi vọng cho người khác, lại giống như tâm thần không yên, tu vi xuất hiện chấn động, chấn động này khuếch tán khắp hoàng cung, cả cung điện rung động rất mạnh.
– Biến mất…
Lão giả lâm vào suy nghĩ, bỗng nhiên nhíu mày sau đó vung tay lên, lập tức cánh cửa đại điện mở ra, bên ngoài đại điện có một nam tử trung niên lạnh run quỳ xuống.
– Đại thiên sư, bệ hạ chấn kinh bảo tiểu nhân tới hỏi một chút, là chuyện gì làm đại thiên sư tức giận như thế, tu vi rung động…
– Lá gan của bệ hạ quá nhỏ, tính toán thời gian, hắn cũng nên bế quan tăng cao tu vi một chút, cũng gia tăng can đảm.
Truyền ý chỉ của lão phu, bệ hạ phải bế quan mười năm, bắt đầu từ hôm nay.
Lão giả lên tiếng, hắn nói xong liền nhắm mắt lại, không quan tâm chuyện khác.
Vào lúc này trong phạm vi thế lực thành Quỷ Vương, động phủ bộ lạc Hắc Sơn, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận dung mạo của mình một chút, cảm thấy mỹ mãn liền triệu hồi ba đại phân thân, hắn nhìn trữ hồn tháp sau đó vỗ một cái, bên trong có không ít oan hồn bay ra ngoài.
Những oan hồn vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải lên, trong bàn tay sinh ra hấp lực ngưng tụ oan hồn, lúc bàn tay bóp một cái và mở ra, một đóa nhất sắc hỏa đang ngưng tụ, hắn lại vung tay cắt ngang quá trình ngưng tụ hóa thành nhất sắc hỏa, lúc này một viên tinh thạch màu trắng xuất hiện trước mặt hắn..
– Đây là hồn dược?
Bạch Tiểu Thuần nhìn tinh thạch trong tay, hắn cảm nhận được hồn lực rung động bên trong, nghiên cứu nửa ngày vẫn cảm thấy thứ này thần kỳ.
– Luyện chế cũng đơn giản, khó là lúc ngưng luyện đa sắc hỏa… Chỉ cần có thể luyện hỏa là có thể luyện thành hồn dược, nhưng không biết… Có thể dùng phương thức luyện đan gia tăng tốc độ hay không?
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ sau đó cầm lò đan ra ngoài, hắn đặt hồn dược vào trong lò đan.
Không có tác dụng gì, không thể gia tăng hiệu quả của hồn dược tốt hơn, thậm chí Bạch Tiểu Thuần chưa từ bỏ ý định, hắn còn xuất một ít đan dược cùng luyện với đan dược, hao phí không nhỏ, rốt cục cũng làm hồn dược dung luyện với một ít Vân Vụ Thảo, Bạch Tiểu Thuần cân nhắc một cái, hắn phát hiện được không bù mất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 853: Bán Thần Hồn
– Vô dụng, mặc dù có thể dung nhập một ít dược liệu sương mù nhưng tiêu hao quá lớn, càng khó có tác dụng trợ giúp tu hành, tiêu hao tinh lực không nhỏ, không có lợi nhất… Trừ phi thêm vào một ít độc khí… Còn có thể miễn cưỡng hữu dụng.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã tiếc nuối buông tha, nội tâm cảm tâấy đáng tiếc, hồn dược sau khi cải biến không nhìn ra biến hóa là gì, trừ phi là luyện dược đại sư, nếu không khó nhìn ra cải biến, có thể nói rất hoàn mỹ, dù sao hoàn cảnh đặc thù trong Man Hoang, không có người nào dùng linh thảo luyện dược.
Sau khi nghiên cứu xong, Bạch Tiểu Thuần không thể không buông tha suy nghĩ dung hợp linh dược vào trong hồn dược, mặc dù cảm thấy đáng tiếc nhưng biết đây là hai hệ thống luyện dược khác nhau, không thể dung hòa cả hai làm một.
– Cũng đúng, có thể dung nhập độc khí là tốt rồi, nói không chừng sau này có thể dùng đến.
Bạch Tiểu Thuần tự an ủi bản thân, hắn tiếp tục luyện chế hồn dược.
Dù sao hắn đã đáp ứng bộ lạc Hắc Sơn, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình là người quang minh lỗi lạc, nói một là một, vì vậy trong thời gian kế tiếp hắn đắm chìm trong luyện hồn dược.
Tất cả oan hồn do bộ lạc Hắc Sơn cung cấp, bộ lạc Hắc Sơn này đủ đáng thương, Bạch Tiểu Thuần hơi mềm lòng, cũng không cắt xén quá nhiều.
Qua mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần thuận lợi luyện chế năm trăm phần hồn dược hạ, nhìn những hồn dược trước mắt, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỹ mãn, hắn có cảm giác mình rất lợi hại.
– Cho dù thời gian ngắn không quay về Trường thành cũng không có gì, ta có khả năng luyện chế hồn dược cho nên có khả năng hoành hành trong Man Hoang.
Bạch Tiểu Thuần đắc chí nói thầm một câu, thời điểm này lại cảm khái mình quá ưu tú, đi nơi nào cũng có thể sống được.
– Có lẽ đây mới là ưu điểm lớn nhất của ta.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu mộ hơi, hắn nhắm mắt lại say mê bản thân mình, hắn nhớ lại lần bị truyền tống trong nơi thí luyện, tất cả mọi người bị đưa ra ngoài, có lẽ Thần Toán Tử, Tống Khuyết, Triệu Long không sao, bọn họ có bị truyền tống đến nơi quái dị không?
– Không biết mấy người bọn họ như thế nào…
Bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần rất chờ mong, nếu hắn có thể gặp bọn họ trong Man Hoang, vừa nghĩ tới việc này hắn cảm gaics mình không cô độc trong Man Hoang.
Sau khi tự tưởng tượng một lúc, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, hắn sờ sờ mặt mình, mấy ngày qua hắn cảm giác được hiệu quả che dấu khí tức của mặt nạ không chỉ hữu dụng với mình, thậm chí có thể che dấu khí tức chấn động khi luyện hỏa, che dấu không còn một mảnh, dù hắn luyện hỏa ở đây, người bên ngoài không phát hiện ra.
– Đây là bảo bối tốt!
Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng cảm thấy mặt nạ không tệ, nội tâm lại trầm xuống, không suy nghĩ chuyện mặt nạ, hắn lại dò xét trữ hồn tháp.
– Sau khi giao năm trăm phần hồn dược hạ phẩm cho bộ lạc Hắc Sơn, ta cũng hoàn thành giao dịch, mặc dù nơi đây không tệ nhưng không phải nơi có thể ở lâu.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ mình nên làm gì, hắn có một mục tiêu chính là quay về Trường thành, một mục tiêu khác chính là điều chế ra hỏa diễm vượt qua thập ngũ sắc hỏa.
Quan trọng hơn là, hắn nhất định phải tìm được Thiên Nhân Hồn, nếu không bản thân mình vĩnh viễn không thể đột phá Kim Đan bước vào Nguyên Anh.
– Đều tại Hồng Trần Nữ đáng chết kia!
Vừa nghĩ mình rơi vào hoàn cảnh này là do đối phương bức bách, Bạch Tiểu Thuần hận nghiến răng nghiến lợi, suy nghĩ một ngày nào đó sẽ cho Hồng Trần Nữ và Trần Hạ Thiên biết rõ lợi hại của mình.
Bạch Tiểu Thuần thì thào một câu, hắn nhìn sang trữ hồn tháp, hắn dùng linh thức đảo qua tháp này nhưng không nhìn thấy cụ thể, lúc này đã luyện dược xong nên hắn rất bình tĩnh, chuẩn bị quan sát cẩn thận một phen, tốt nhất có thể tìm được nguyên lý trong trữ hồn tháp.
Thần thức trong đầu hắn tràn ra chung quanh, hắn quan sát trữ hồn tháp suốt nửa ngày, sau nửa ngày hắn không tìm thấy manh mối gì, trong trữ hồn tháp có rất nhiều sương mù màu xanh, linh thức của Bạch Tiểu Thuần không thể xuyê thấu quá nhiều, tất cả đều mơ mơ hồ hồ, như ẩn như hiện, mặc dù như vậy cũng có thể nhìn thấy đại khái, hắn càng cảm giác trữ hồn tháp đã tồn tại vô số năm tháng.
– Sương mù quá nhiều… Không cho ta nhin đúng không… Xem ta thu thập một cái trữ hồn tháp nho nhỏ đây! Hừ hừ, nếu tháp này đã thuộc về ta, tốt nhất dùng biện pháp luyện linh gột rửa một lần, mặc kệ trong đó có giấu ấn ký của ai khác hay không, chỉ cần luyện một lần là có thể xóa đi!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chớp động, sau chuyện mặt nạ, hắn có lòng cảnh giác rất mạnh với đồ của người khác, mặc dù hiện tại không có manh mối gì nhưng hắn vẫn quyết định làm.
Hắn cho phân thân đi ra ngoài tìm kiếm oan hồn, lại ra lệnh cho Chu Nhất Tinh cùng Lý Phong, đồng thời còn có người bộ lạc Hắc Sơn tiếp tục bắt oan hồn.
Qua mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần đã tập hợp đủ oan hồn luyện chế một phần thập nhất sắc hỏa, trong hoàn hôn ngày hôm nay hắn tiến hành luyện hỏa trong động phủ.
Từ khi thập nhất sắc hỏa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần không do dự, hắn dùng Quy Văn Oa luyện linh trữ hồn tháp.
Kim sáng lóng lánh, màu sắc trữ hồn tháp cải biến triệt để, không còn là màu xám, mà là giống như thủy tinh, tinh xảo đặc sắc không nói, trên đó có một đạo kim vân sinh ra lực lượng đáng sợ, hoàn toàn cải biến tháp này, cho dù là Luyện Hồn Sư cường đại cũng không ngăn cản được.
Cầm hồn tháp thủy tinh, Bạch Tiểu Thuần vui sướng khắc ấn ký của mình lên, sau khi cảm giác không còn bị ngăn cản liền yên lòng.
– Hiện tại hồn tháp này đã thuộc về ta.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, linh thức lại rót vào hồn tháp, sau khi xem xét hắn vui vẻ phát hiện sương mù trong tháp đã biến mất, tất cả thông thấu, linh thức hắn đảo qua nơi nào đều có thể nhìn thấy rành mạch.
Đột nhiên Bạch Tiểu Thuần kêu to một tiếng, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt tỏa sáng, hắn toàn lực vận chuyển linh thức dò xét hồn tháp.
Sâu trong hồn tháp có sương mù màu xám bao phủ, lúc trước Bạch Tiểu Thuần không nhìn ra mánh khóe gì, hiện tại Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào, hắn phát hiện một cấm chế phong ấn.
Phong ấn này rất nhỏ, nếu không nhìn cẩn thận sẽ không phát hiện ra được.
– Phong ấn..
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ đầu tiên là người bộ lạc Hắc Sơn muốn chết, không ngờ dám đào hố gài bẫy mình, nhưng rất nhanh hắn cảm thấy không đúng, hắn cảm giác cấm chế phong ấn cực kỳ cổ xưa giống với niên đại của hồn tháp.
Sau khi suy nghĩ một lúc, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn nếm thử cởi bỏ phong ấn nhìn xem bên trong có cái gì, sau khi nếm thử hắn phá hiện phong ấn do tử khí hóa thành, muốn mở ra cần lực lượng thiên địa khổng lồ mới được, với tu vi Bạch Tiểu Thuần hôm any thì không alfm được.
– Thú vị, ta xem thường trữ hồn tháp này rồi, không ngờ có phong ấn cổ xưa như thế…
Bạch Tiểu Thuần thu hồi linh thức, hắn vuốt cằm suy nghĩ, bỗng nhiên ánh mắt tỏa sáng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 854: Đòn Sát Thủ (Thượng)
– Muốn mở ra cần lực lượng thiên địa trùng kích… Mặc dù tu vi của ta không đúng, thế nhưng mà… Không có nghĩa ta không có biện pháp khác.
– Hồn tháp nho nhỏ, ta sẽ cho ngươi xem thủ đoạn của Bạch gia gia!
Bạch Tiểu Thuần vỗ túi trữ vật, hào quang lóe lên, hắn lại lấy một cái thùng nước lớn.
Thùng nước cao hơn người, rộng chừng năm thước, vừa mới xuất hiện đã có linh lực xuất hiện, trong thùng là một thùng nước… Thông Thiên Hà!
Năm đó Bạch Tiểu Thuần còn ở Nghịch Hà Tông, bởi vì chuyện ma quái trong mặt nạ làm loạn, dọa hắn sợ nên ngâm mặt nạ vào trong nước, về sau hắn cũng quên chuyện này, lúc này hồn tháp cần lực lượng thiên địa khổng lồ mới mở ra được, sau đó hắn nhớ lại trong túi trữ vật của mình còn có thứ này.
– Nước Thông Thiên Hà là đồ vật trân quý trong Man Hoang, ta có một thùng lớn như vậy, không nói giàu có nhất cũng xem như đại tài chủ.
Bạch Tiểu Thuần liếm môi nhìn thùng lớn trước mặt mình, hắ rất đắc ý, cũng ngạo nghễ nhìn thùng nước.
– Thùng lớn như vậy, bên trong ẩn chứa linh lực đủ giúp ta trùng kích phong ấn.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn nâng tay phải bấm niệm pháp quyết và điểm về phía trước, lúc này trong hồn tháp xuất hiện hấp lực nuốt nước Thông Thiên Hà vào bên trong, cũng dùng nước trùng kích phong ấn.
Cả hồn tháp rung động rất mạnh, linh thức của Bạch Tiểu Thuần cũng dung nhập theo, hắn quan sát phong ấn bị nước Thông Thiên Hà oanh kích, hắn phát hiện phong ấn có dấu hiệu vỡ vụn nhưng lại khép lại tự nhiên.
Bạch Tiểu Thuần bấm niệm pháp quyết tăng thêm nước Thông Thiên Hà, vào lúc nước Thông Thiên Hà rút đi phân nửa thì phong ấn trong hồn tháp mất đi năng lực khép lại, nó bắt đầu sụp đổ.
Đột nhiên trong phong ấn xuất hiện cái khe, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần sợ hãi, tâm thần rung động, một tia khí tức lan ra ngoài
Hắn dùng linh thức cảm nhận linh thức một chút, toàn thân hắn rung động rất mạnh, hắn hít thở dồn dập và sợ hãi ngây người.
– Đây là… Đây là…
Bạch Tiểu Thuần hét lên một tiếng, lại bấm niệm pháp quyết ngăn cản nước Thông Thiên Hà trùng kích, hắn dùng toàn lực rút nước Thông Thiên Hà trở về.
Cũng may động tác của hắn rất nhanh, nước Thông Thiên Hà trong hồn tháp rất rút đi, phong ấn không sụp đổ nữa, lại mất đi năng lực khôi phục, bảo trì trạng thái bị tàn phá, giống như chỉ cần thêm một chút lực là có thể phá hủy.
Bạch Tiểu Thuần điều chỉnh hô hấp, sắc mặt không ngừng biến hóa, hắn liên tục hít sâu vài lần, lúc này dùng ánh mắt sợ hãi nhìn hồn tháp.
– Ta cảm giác khí tức này vượt qua Thiên Nhân… Khí tức cực kỳ tương tự lá cây trải qua luyện linh hai mươi mốt lần, đây… Đây là tồn tại vượt qua Thiên Nhân, chẳng lẽ là… Bán Thần, trời ạ, trong tháp này phong ấn cái gì?
Bạch Tiểu Thuần miệng đắng lưỡi khô, tim đập rộn ràng, sau đó hắn cẩn thận dùng một tia linh thức thăm dò phong ấn, hắn run rẩy tiến vào khu vực khủng bố kia.
Trong linh thức của hắn, phong ấn đầy khe hở, dường như hơi động vào sẽ sụp đổ, Bạch Tiểu Thuần do dự một chút, hắn cảm nhận một tia khí tức tràn ra, khí tức này sinh áp bức rất nặng lên tâm thần hắn.
– Xong rồi, ta lại gặp rắc rối…
Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, hắn suy nghĩ trước khi rời đi phải nhìn rõ mới được, vì vậy hắn cắn răng khống chế linh thức của mình tới gần, hắn từ khe hở tiến vào khu vực phong ấn.
Hắn không dám tiến vào quá sâu, hắn chỉ vào một bộ phận cũng đủ nhìn đại khái tình hình trong phong ấn.
Nơi này tồn tại một không gian khác.
Trong không gian này có màu xám, sâu trong hào quang có một lão giả đang ngồi.
Gương mặt lão giả đầy nếp nhăn, không có tóc, trên người có chín trăm chín mươi chín khóa sắt phong ấn trói hắn lại nơi này.
Khí tức trên người hắn vượt qua Thiên Nhân rất nhiều, Bạch Tiểu Thuần cảm giác lão giả giống như thần linh, chỉ một tia uy áp cũng làm hắn run rẩy.
– Đây là… Bán Thần sao…
Bạch Tiểu Thuần ngoài tháp ngừng thở, hắn xuyên tâấu qua linh thức nhìn thấy tất cả, hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, lúc này còn cảm thấy hãi hùng khiếp vía, hắn sợ đối phương chú ý, hắn cẩn thận khống ché linh thức lui ra phía sau, nội tâm đã nghĩ kỹ, hắn không muốn hồn tháp nữa.
Thời điểm linh thức Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau, bỗng nhiên lão giả mở mắt ra, trong nháy mắt hắn mở mắt ra thân thể của hắn đã có chút cải biến, lại không còn là hình người, hắn hóa thành cự mãng ba đầu, biến hóa này làm Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết.
– Tiền bối tha mạng…
Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết muốn thu hồi linh thức ra khỏi hồn tháp, hắn nhanh chóng dừng lại, bởi vì hắn phát hiện lão giả bị khóa sắt khóa chặc, thân thể hắn cũng không phải thực chất, nhìn sang có chút mơ hồ, trừ chuyện đó ra, hắn còn có cảm giác lão giả không trọn vẹn…
Quan trọng hơn là, hắn mặc dù mở mắt ra rất uy nghiêm nhưng trong mắt mang theo mờ mịt, dường như hắn đã mất đi ý thức.
– Tàn hồn?
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, ánh mắt hơi run run, sau khi quan sát cẩn thận hắn mới dám xác định.
– Bán Thần tàn hồn!
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên, sau khi xác định liền xem xét một phen, lúc này mới chậm rãi lui ra ngoài, lúc thu hồi linh thức, phải mất một lúc hắn mới khôi phục tinh thần, hắn cảm khái khi nhìn hồn tháp thủy tinh.
– Có Thiên Nhân Hồn sẽ có Bán Thần Hồn, dù hồn trong tháp không trọn vẹn thì cũng là Bán Thần Hồn.
– Rất rõ ràng, bản thể hồn này không phải tu sĩ, mà là con hung thú tu vi Bán Thần… Có lẽ là đại năng vô số năm trước lại bị người diệt sát, hồn phách không trọn vẹn, hoặc là bị người ta phong ấn, hoặc là bản thân nó tự phong ấn mình trong tháp…
Bạch Tiểu Thuần ngậm miệng, hắn cảm giác lần này nhặt được bảo, hắn lại dùng linh thức quan sát, cho đến buổi trưa ngày hôm sau, Bạch Tiểu Thuần mới chấm dứt dò xét, ánh mắt hiểu ra.
– Đúng là tàn hồn không có ý thức, nó dung hợp với tháp này… Một khi tháp diệt thì hồn bị phong ấn cũng mất đi, hồn của nó sẽ nổ tung khi tháp hủy diệt, từ đó hình thành khí tức hủy diệt lan tỏa ra chung quanh, chỉ sợ cho dù là Thiên Nhân cũng bị trọng thương khi đối mặt với lực trùng kích.
– Rất hiển nhiên, đây chính là kiện pháp bảo sử dụng một lần!! Trữ hồn chỉ là công năng thêm vào mà thôi, hoặc là thủ đoạn mê hoặc?
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn không nghĩ tới là tồn tại thế nào lại cầm Bán Thần tàn hồn luyện thành pháp bảo sử dụng môt lần.
Hắn có t không thể tưởng tượng nổi nhìn hồn tháp trong tay, thậm chí món đồ chơi có thê uy hiếp Thiên Nhân lại rơi vào trong tay mình.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng cao hứng nhưng tóc gáy cũng dựng đứng.
– Là trùng hợp sao…
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, nhớ lại tình hình sau khi mình truyền tống đến Man Hoang, gặp được mọi chuyện… Càng nghĩ càng cảm thấy vô cùng đáng sợ…
Sau khi ngây người một lúc, Bạch Tiểu Thuần thu hồi hồn tháp, hắn ngẩng đầu triệu hoán hai hồn tu bộ lạc Hắc Sơn đến đây, hai người nhanh chóng đi vào trong động phủ Bạch Tiểu Thuần, không biết vì sao Bạch Tiểu Thuần lại triệu hoán, lúc này khẩn trương ôm quyền bái kiến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 855: Đòn Sát Thủ (Hạ)
– Hồn tháp các ngươi cho ta lấy được từ chỗ nào?
Bạch Tiểu Thuần không nói nhảm, ánh mắt như tia chớp nhìn chằm chằm vào hai người, hắn hỏi thẳng.
Thậm chí phòng bị hai người nói dối, Thông Thiên pháp nhãn trên mi tâm Bạch Tiểu Thuần xuất hiện cái khe cảm nhận biến hóa trên người hai hồn tu, chỉ cần hơi dao động một chút hắn cũng biết rõ ràng.
Thân thể hai hồn tu run lên, cảm nhận được uy áp cường đại nên bọn họ hít thở dồn dập, không dám giấu diếm lời nào, hai người một năm một mười nói rõ những tin tức mà mình biết.
Tháp này là vật truyền thừa của bộ lạc Hắc Sơn bộ từ xa xưa, thời gian đã quá lâu rồi, bọn họ cũng không biết lai lịch cụ thể, dù sao bộ lạc thổ dân trong Man Hoang đều có vật truyền thừa của tổ tiên còn sót lại, có giá trị, cũng có không có giá trị.
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, hắn lại triệu kiến đầu lĩnh bộ lạc Hắc Sơn hỏi thâm rõ ràng, cuối cùng hắn cau mày và trầm ngâm không lên tiếng.
Tất cả đều nói rõ đây chính là vật tổ tiên bộ lạc Hắc Sơn truyền lại, vật phẩm lưu lại không chỉ có trữ hồn tháp, còn có những vật phẩm khác, cũng không ai biết rõ lai lịch cụ thể của chúng.
Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy lo lắng, hắn đi theo đầu lĩnh bộ lạc Hắc Sơn, tên đầu lĩnh run rẩy mang những vật phẩm còn truyền thừa của tổ tiên ra ngoài.
Sau khi xem xét từng cái, Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấy manh mối nào trong những thứ này, hắn không thể không buông tha.
Trong đêm khuya, Bạch Tiểu Thuần đứng ngoài động phủ, hắn nhìn lên bầu trời, nhìn dãy núi phập phồng, ánh mắt sinh ra hào quang.
– Hy vọng là ta nghĩ nhiều… Bất kể thế nào nói, hồn tháp này chính là đòn sát thủ của ta! Đáng tiếc chỉ có thể dùng một lần!
Bạch Tiểu Thuần thở dài một hơi, hắn nghĩ mãi mà không rõ, hắn dứt khoát không quan tâm tới việc này nữa.
Mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần lựa chọn rời khỏi bộ lạc Hắc Sơn, trước khi đi thổ dân cả bộ lạc Hắc Sơn đều quỳ lạy, bọn họ mang theo cảm kích và kính sợ Bạch Tiểu Thuần.
Hai hồn tu trung niên cũng giống như thế, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo kính sợ rất rõ ràng.
Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi người, trong nội tâm cảm động, cảm giác mình lúc ở trong thôn cũng như vậy, khi gần đi mọi người vui vẻ đưa tiễn, tại Linh Khê Tông, mọi người vui vẻ đưa tiễn, tại Nghịch Hà Tông mọi người cũng vui vẻ đưa tiễn, tại Không thành Tinh Không Đạo Cực Tông Không, mọi người vui vẻ đưa tiễn…
Hôm nay đến Man Hoang, bộ lạc Hắc Sơn cũng vui vẻ đưa tiễn…
Bạch Tiểu Thuần cố ý dùng thần thức đảo qua, xác định những thổ dân này không chuẩn bị chiêng trống gì đó hắn càng cảm động, cảm thấy những ngững người này thật tình đưa tiễn mình.
– Đều trở về đi.
Bạch Tiểu Thuần cảm động vung tay lên, hắn vung tay lên sau đó mang theo phấn chấn bay lên không trung.
Sau lưng hắn, Chu Nhất Tinh bước nhanh đi theo, ánh mắt vô cùng kiên định, hắn đã thầm thề, nhất định phải đi theo tùy tùng vị Bạch đại sư trước mặt, đồng thời ánh mắt nhìn sang người bên cạnh mình với ánh mắt bất thiện.
Cùng đi theo Bạch Tiểu Thuần, còn có Lý Phong…
Ba người cùng đi đường, đi không bao lâu, Chu Nhất Tinh nhịn không được quay đầu lại hung dữ nhìn Lý Phong, hắn quát lớn.
– Ngươi đi theo chúng ta làm gì, còn không mau cút đi!
Nói xong Chu Nhất Tinh nhanh chóng xoay người biểu lộ nịnh nọt Bạch Tiểu Thuần, hắn đã luyện vẻ mặt như vậy rất nhiều lần.
– Đại sư, người này không có hảo ý, hắn đi theo chúng ta, nhất định lòng mang làm loạn.
Bạch Tiểu Thuần khẽ ân một tiếng, không để ý tới, hắn tiếp tục bay về hướng thành Quỷ Vương.
Lý Phong nhìn thấy Chu Nhất Tinh vu oan chính mình, hắn vội vàng ôm quyền.
– Đại sư ngàn vạn không nên hiểu lầm, ta không có tâm tư khác, mà là sùng kính đại sư, muốn trở thành tùy tùng của ngài.
Lý Phong lập tức lên tiếng, hắn thực hy vọng có thể ôm bắp đùi Bạch Tiểu Thuần, như vậy sau này sẽ được đối phương đề điểm.
Thấy Bạch Tiểu Thuần không quan tâm tới mình mà lại quay người đi xa, Lý Phong càng sốt ruột.
Chu Nhất Tinh càng vui vẻ, hắn lườm Lý sau đó đuổi theo Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt vô cùng đắc ý vừa lòng.
Lý Phong vội vàng, hắn cảm giác Bạch đại sư trước mắt chính là Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm, là một trong những Luyện Hồn Sư cường đại nhất hắn gặp.
Nếu mình có thể đi theo đại nhân vật như vậy, chỗ tốt quá lớn, vừa nghĩ tới nếu mình không bắt lấy cơ hội này, như vậy về sau nhất định sẽ hối hận, hắn đang lo lắng và suy nghĩ nhất định phải làm cho đối phương biết rõ giá trị của mình, nghĩ tới đây Lý Phong lập tức lên tiếng biểu hiện sự tồn tại của bản thân.
– Bạch đại sư, ta có thể làm rất nhiều việc, dùng thân phận của đại sư, lúc cần hồn không thể tự mình đi bắt, cho nên…
Bạch Tiểu Thuần dừng bước, cảm thấy Lý Phong nói có chút đạo lý…
Nội tâm Chu Nhất Tinh rung động mạnh, nội tâm giận dữ, trước kia Bạch Tiểu Thuần chưa trở thành Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm, hắn cảm thấy đi theo Bạch Tiểu Thuần là ủy khuất, từ khi biết Bạch Tiểu Thuần là Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm thì hắn sớm tôn sùng Bạch Tiểu Thuần như thần tiên.
Hắn cảm giác mình phải ôm bắp đùi, càng nghĩ càng cảm thấy nên giải quyết Lý Phong, trước mắt nghe Lý Phong vô sỉ như vậy nên hắn không thể yếu thế.
– Ta cũng có thể!
Chu Nhất Tinh quát lớn, sợ Bạch Tiểu Thuần đồng ý việc này.
Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh nháy mắt mấy cái, hắn sớm nhận ra hai người này không hợp và có ý cạnh tranh, đây cũng là việc hắn vui vẻ khi nhìn thấy, lúc này tiếp tục đi xa.
Chu Nhất Tinh thở ra một hơi, hắn nhìn chằm chằm Lý Phong, nếu hắn khôi phục tu vi, hắn chắc chắn sẽ ra tay diệt đối phương…
Lý Phong cũng bất chấp Chu Nhất Tinh không vui, hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần lại muốn đi xa, lúc này vội vàng hô to.
– Bạch đại sư, ta… Ta biết rõ nơi nào có nhiều oan hồn…
– Ta cũng biết! Ta biết rõ vài chỗ!
Chu Nhất Tinh lập tức hét lớn.
– Ta có thể cung cấp hồn dược cho đại sư, dùng trình độ tam phẩm đỉnh phong của ta có thể luyện chế rất nhiều hồn dược thay đại nhân!
ý Phong lo lắng lên tiếng.
– Ta cũng có thể luyện hồn dược!
Chu Nhất Tinh cắn răng.
– Chu Nhất Tinh, ngươi đừng khinh người quá đáng, ta biết địa phương nào có được nước Thông Thiên Hà, giá trị nước Thông Thiên Hà xa xỉ, một giọt có thể đổi lấy rất nhiều hồn dược! Chu Nhất Tinh, ngươi có thể so sánh sao?
Lý Phong hét lớn.
– Ta…
Chu Nhất Tinh yếu thế, nếu nơi này là lãnh địa của gia tộc hắn, hắn còn có thể nói mình có thể làm được, hắn lại không có con đường tìm hiểu việc này.
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời, tuy hắn biết nước Thông Thiên Hà có giá trị xa xỉ trong Man Hoang, có lẽ rất đáng tiễn, hắn không ngờ còn quý hơn cả suy nghĩ của mình.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










