Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 170 : Người Thừa Kế Minh Hoàng (c846-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 846: Người Thừa Kế Minh Hoàng
Chu Nhất Tinh cực kỳ bi phẫn, hắn nhìn thấy tất cả, đáy lòng ủy khuất, hắn thầm nghĩ lúc trước mình nói mình là Luyện Hồn Sư tam phẩm, hết lần này tới lần khác đám thổ dân và hồn tu này không nghe.
Lúc này cả đám người cẩn thận từng li từng tí cung kính mời Bạch Tiểu Thuần trở về bộ lạc mình, bộ lạc này không lớn, nhân khẩu hơn ngàn người mà thôi, bọn họ sống trong sơn cốc một dãy núi.
Tuy bốn phía có rào chắn nhưng lại cho người ta cảm giác cực kỳ nguyên thủy, bốn phía là những hang động trên vách núi, Bạch Tiểu Thuần đã đến liền được tôn sùng là khách quý, hai hồn tu tống xuất động phủ để Bạch Tiểu Thuần ở lại, mỗi ngày đưa tới rất nhiều oan hồn bồi thường.
Đủ loại đãi ngộ làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được địa vị của Luyện Hồn Sư trong Man Hoang cực cao, nhất là đám thổ dân nơi đây, mỗi lần nhìn thấy mình đều dùng ánh mắt sùng bái và sợ hãi, Bạch Tiểu Thuần có cảm giác chỉ cần mình ra lệnh một câu, đám thổ dân này sẽ không do dự chấp hành.
Hai tên hồn tu kia, mặc có kính ý và nịnh nọt mình nhưng lại mang tâm tư không dám nói.
Về phần Chu Nhất Tinh, bởi vì được cho rằng là tùy tùng của Bạch Tiểu Thuần cho nên cũng hưởng thụ đãi ngộ tôn sùng, chỉ có điều không bằng Bạch Tiểu Thuần mà thôi.
Sau khi đến bộ lạc này nửa tháng, mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần tiêu hao rất nhiều oan hồn, hai hồn tu đều cắn răng xuất ra, Bạch Tiểu Thuần cũng có chút xấu hổ.
– Nói đi, các ngươi có chuyện gì muốn nhờ ta trợ giúp.
Ngày hôm nay, lúc hai tên hồn tu cung kính dâng oan hồn lên, Bạch Tiểu Thuần ho khan và hỏi thăm.
Hắn vừa nói lời này hai tên hồn tu trung niên cực kỳ kích động, bọn họ mấy ngày qua không biết nên mở miệng thế nào, bây giờ Bạch Tiểu Thuần chủ động nói ra, hai người nhìn nhau sau đó báo ra tình hình thực tế.
Bởi vì Minh Hoàng hai tháng trước truyền pháp chỉ, muốn lựa chọn người thừa kế, yêu cầu người thừa kế cực kỳ hà khắc, mặc dù như thế, cho dù vương thành hay thế gia luyện hồn của Man Hoang đều điên cuồng, bọn họ sẽ tham dự.
Mà người tham gia tranh đoạt vị trí thừa kế có hạn chế tu vi, cho nên cần rất nhiều hồn dược tăng tu vi lên, vì vậy ba đại gia tộc trong Cự Quỷ Vương thành đã liều tất cả, bọn họ báo cho tất cả bộ lạc trong lãnh dịa, hạ lệnh cưỡng chế, trong thời gian hạn định phải dâng đủ hồn dược, nếu không giao đủ, bộ lạc sẽ lâm vào nguy cơ sinh tử.
Mà bộ lạc Hắc Sơn bởi vì xuất hiện một ít chuyện ngoài ý muốn nên thực lực suy yếu, trong thời gian ngắn không cầm ra nhiều hồn dược như vậy, rơi vào đường cùng, một phương diện bán của cải trong bộ lạc, một phương diện khác ra ngoài tìm kiếm Luyện Hồn Sư tương trợ, một phương diện lại đi bốn phía ăn cướp, muốn giết người đoạt bảo, gom góp đủ hồn dược.
Cho dù làm cả ba cách nhưng vẫn lâm vào nguy cơ…
Bạch Tiểu Thuần nghe xong, cảm thấy có phần ngạc nhiên, Chu Nhất Tinh suýt nữa rớt tròng mắt ra ngoài, nhất là nghe thấy Minh Hoàng tìm người thừa kế, hai mắt Chu Nhất Tinh xuất hiện hào quang chưa từng có, thậm chí hô hấp của hắn dồn dập.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần khẽ động, sắc mặt như thường, dấu diếm dấu vết nói bóng nói gió tìm hiểu tin tức, Chu Nhất Tinh đang rung động nên không khách sáo với Bạch Tiểu Thuần, hắn biết gì nói đấy.
Bạch Tiểu Thuần mới hiểu rõ, ánh mắt cũng sinh ra hào quang sáng ngời, thì ra trong Man Hoang, trừ có Hoàng thành Khôi Hoàng, còn có Minh Hoàng.
Tin tức liên quan đến Minh Hoàng là một truyền thuyết, trong truyền thuyết, sau khi Khôi Hoàng đầu tiên chết, hồn của hắn không tiêu tán mà là hóa thành một đầu Minh Hà, khống chế tử vong của thế gian, mà Minh Hà chi linh chính là Minh Hoàng!
Đời đơi kiếp kiếp con dân tín ngưỡng Khôi Hoàng, mặc dù trong Man Hoang này, thổ dân vô tri vô giác cũng tín ngưỡng Minh Hoàng.
So với Khôi Hoàng là người đứng đầu trên thực tế, bọn họ đều thờ phụng tượng thần.
Truyền thuyết, sâu trong Minh Hà có một Minh Hoàng cung, mà Minh Hoàng ở lại nơi đó, thậm chí trong lịch sử từng có sứ giả Minh Hoàng xuất hiện trên thế gian, mỗi một sứ giả xuất hiện đều được người người tôn kính, thậm chí đương đại Khôi Hoàng cũng khách khí với hắn.
Vào hai tháng trước trên bầu trời Hoàng thành xuất hiện Minh Hà, trên đó có tấm bia đá pháp chỉ hàng lâm, pháp chỉ nói rằng, trong sáu mươi năm phải lựa chọn ra một người thừa kế trở thành Minh Hoàng tiếp theo!
Chuyện này oanh động cả Man Hoang, phải biết rằng bao nhiêu năm rồi chưa bao giờ có chuyện Minh Hoàng lựa chọn người thừa kế, đây là lần đầu tiên!
Tất cả gia tộc trong Hoàng thành, các thế lực Thiên hầu, Thiên quân và Thiên vương đều rung động, bọn họ đều mơ tưởng muốn tộc nhân của mình trở thành Minh Hoàng.
Muốn trở thành người thừa kế Minh Hoàng cần thỏa mãn hai điều kiện, một phải có tu vi Nguyên Anh, điều kiện thức hai phải đạt được tư cách hậu tuyển!
Trong hai điều kiện này, trọng điểm là điều thứ hai.
Dù sao điều kiện trước chỉ là tu vi Nguyên Anh, cho dù nơi này là Man Hoang nhưng tu sĩ Nguyên Anh không hiếm thấy, nhất là những Luyện Hồn Sư cường đại, bởi vì bản thân bọn họ có thể luyện chế hồn dược, bọn họ càng có khả năng đột phá Kết Đan hơn cả hồn tu, cũng dễ dàng bước vào Nguyên Anh.
Tư cách hậu tuyển mới là điều khó nhất.
– Làm cách nào đạt được tư cách hậu tuyển?
Sắc mặt Chu Nhất Tinh hơi run run, nhìn sang hai hồn tu trung niên trơớc mặt và hỏi, trái tim của hắn lúc này đang đập rất mạnh, chuyện Minh Hoàng tìm truyền nhân chính là đại sự kinh thiên đông địa trong Man Hoang, ngay cả hắn dù không có tu vi Nguyên Anh cũng mơ tưởng chiếm được một chén canh.
Bạch Tiểu Thuần như có điều suy nghĩ, hắn cũng nhìn sang hai hồn tu trung niên, hai người này không giấu diếm, lập tức nói những gì mình biết, dù sao loại chuyện này không phải bí mật gì.
– Muốn có được tư cách hậu tuyển, đầu tiên phải là Luyện Hồn Sư, trọng yếu nhất là phải luyện linh Nguyên Anh bản thân ngoài năm lần trở lên mới có tư cách hậu tuyển!
Hai hồn tu trung niên lên tiếng, sắc mặt Chu Nhất Tinh biến hóa dữ dội và kinh hô.
– Làm sao có thể!! Luyện linh Nguyên Anh bản thân, đó là bí pháp chung cực của Luyện Hồn Sư trong truyền thuyết, mặc dù trên lý luận có thể giúp tăng tốc độ tu hành của bản thân, đạt tới một loại trình độ không thể tưởng tượng nổi, thực lực cũng rất mạnh, nhưng mà… Loại phương pháp này hiếm người nếm thử, nhất là năm lần… Này không phải tìm chết sao!
Bạch Tiểu Thuần cũng mở to mắt ra nhìn, trước kia hắn chưa bao giờ nghĩ có thể luyện linh Nguyên Anh bản thân, loại chuyện này không thể tưởng tượng nổi, hiển nhiên có nguy hiểm cực lớn.
Phải biết rằng luyện linh tồn tại khả năng thất bại, luyện linh năm lần sẽ có thất bại cực cao, lúc luyện linh pháp bảo, một khi thất bại sẽ là pháp bảo tan nát, luyện linh Nguyên Anh… Chắc hẳn cũng như thế.
Nếu thất bại… Nguyên Anh tan vỡ, chẳng khác gì bản thân rơi vào kết cục hình thần câu diệt, chuyện này hiếm người nếm thử… Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, hắn cảm thấy Chu Nhất Tinh thất thố như vậy cũng dễ hiểu… Dù sao người có can đảm làm chuyện này hoặc phải có tự tin cực lớn, hoặc là người điên cuồng tới cực điểm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 847: Luyện Linh Nguyên Anh Bản Thân
– Đúng là như thế, Minh Hoàng tuyển truyền nhân sẽ có quá nhiều thế hệ Nguyên Anh thiên kiêu tranh giành… Trong thành Khôi Hoàng có một tấm minh bia, bia này từ Minh Hà giáng xuống, nghe nói có thể cảm được người phù hợp tiêu chuẩn trong Man Hoang, cũng ghi tên bọn họ vào danh sách và số lần luyện linh Nguyên Anh, tất cả đều được tiết lộ trên tấm bia.
– Mọi người đều có thể nhìn thấy bài danh trên tấm bia đá, nghe nói cách đây không lâu có bảy Nguyên Anh thiên kiêu ghi tên lên danh sách… Sau sáu mươi năm, người đứng đầu trên tấm bia sẽ trở thành người thừa kế Minh Hoàng…
Hai hồn tu cười khổ, bọn họ vừa nói xong Chu Nhất Tinh đã triệt để dập tắt suy nghĩ lúc trước, hắn cảm thấy việc này quá điên cuồng, vừa nghĩ tới luyện linh Nguyên Anh năm lần, hắn cảm thấy đó là hành vi chủ động đi dạo trước cửa quỷ môn quan năm lần.
– Luyện linh Nguyên Anh bản thân năm lần… Độ khó việc này không lớn.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, bỗng nhiên lên tiếng.
– Độ khó không lớn?
Chu Nhất Tinh mở to mắt nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, dường như hắn đang nhìn người điên.
– Cho dù độ khó luyện linh năm lần không lớn nhưng người xếp hạng thứ nhất chắc chắn không phải là người luyện linh năm lần, những Nguyên Anh thiên kiêu tranh đấu với nhau, nhất định không chết không ngớt, năm lần chỉ là trụ cột, muốn trở thành thứ nhất, không biết sẽ luyện linh Nguyên Anh bản thân bao nhiêu lần!
Chu Nhất Tinh vừa nghĩ tới việc này vô duyên với mình, tinh thần hắn chán nản không ít, nghe Bạch Tiểu Thuần nói vậy hắn không cho là đúng.
– Đến lúc đó tranh đấu với nhau, dùng bối cảnh và thế lực của các thiên kiêu này, đừng nói năm lần, thậm chí bảy lần tám lần cũng có.
– Tuy nhiên trong truyền thuyết nếu luyện linh Nguyên Anh bản thân mười lăm lần, có thể từ Nguyên Anh sơ kỳ đột phá bước vào Nguyên Anh trung kỳ, luyện linh mười tám lần có thể bước vào Nguyên Anh hậu kỳ, hai mươi lần sẽ đạt tới Nguyên Anh Đại viên mãn, càng về sau càng không cần phải nói, có nghe đồn nếu luyện linh Nguyên Anh bản thân hai mươi mốt lần sẽ trực tiếp bước vào Thiên Nhân… Không có khả năng thất bại! Nhưng ai dám làm loại chuyện này?
Chu Nhất Tinh ủ rũ, hắn thở dài một hơi, bỗng nhiên ý thức được mình nói quá nhiều, nội tâm hơi run rẩy, hắn nghĩ lại mà sợ cho nên im miệng không nói.
– Nếu đây là con đường hẳn phải chết không nghi ngờ, rất khó khăn, dù sao pháp bảo luyện linh mười lăm lần đã có người mượn nhờ lực lượng của nó đột phá Thiên Nhân, mặc dù tỷ lệ trở thành Thiên Nhân rất nhỏ nhưng đây là con đường ổn thỏa nhất.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hiện tại hắn hiểu ra, thậm chí thông qua Chu Nhất Tinh nói chuyện, Bạch Tiểu Thuần đã ý thức được phương pháp Luyện Hồn Sư Man Hoang tấn chức Thiên Nhân.
Phương pháp kia có quan hệ với đẳng cấp của Luyện Hồn Sư, cần pháp bảo luyện linh ít nhất mười lăm lần câu thông thiên địa, cũng trợ giúp bản thân đạt tới cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất sau đó đột phá tu vi.
Chỉ có Luyện Hồn Sư Huyền phẩm mới có thể luyện chế ra thập ngũ sắc hỏa.
– Xem ra hệ thống tu hành trong Man Hoang không thể phân tách khỏi Luyện Hồn Sư…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy hưng phấn.
Luyện linh Nguyên Anh bản thân, đây là biện pháp Luyện Hồn Sư gia tăng tốc độ tu hành, đây là con đường một bước lên trời, một bước địa ngục, sống hay chết đều xem trình độ của bản thân.
Nhưng đối với người khác mà nói đây là việc khó, bản thân Bạch Tiểu Thuần lại vui mừng như điên, hắn nghĩ đến Quy Văn Oa, nghĩ đến phương pháp luyện linh của mình.
– Nếu như có một ngày ta có thể trở thành Nguyên Anh… Có lẽ có thể dùng phương pháp này tăng tu vi lên cao hơn, thậm chí đột phá Thiên Nhân cũng không phải không được.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, trái tim đập mạnh hơn trước.
Dù Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, việc này quá xa xôi với hắn, dù sao chuyện trọng yếu nhất của hắn chính là trở về Trường thành, là tìm kiếm Thiên Nhân Hồn.
Hắn đã có ba Thiên Nhân Hồn phân thân, muốn đột phá không thể sử dung Thiên Thú Hồn, chỉ có thể đi lại tìm kiếm hai Thiên Nhân Hồn khác, hơn nữa phải là Thiên Nhân Hồn thuộc tính kim, thổ.
Vừa nghĩ tới Thiên Nhân Hồn, Bạch Tiểu Thuần phát sầu.
Sau khi hai hồn tu trung niên nói xong, bọn họ ôm quyền với Bạch Tiểu Thuần, lúc ngẩng đầu còn mang theo cầu khẩn.
– Đại nhân, việc này đã oanh động cả Man Hoang, cho dù hoàng tử hoàng thành hay thiên kiêu của vương thành cùng với tất cả gia tộc luyện hồn đều điên cuồng… Bọn họ đều dùng phương pháp của mình, đều mơ tưởng tranh đoạt vị trí người thừa kế Minh Hoàng.
– Thành Quỷ Vương cũng như thế, chẳng những vương thành cần rất nhiều hồn dược, cho dù ba đại gia tộc trong vương thành cũng như vậy, ý đồ đề cao tu vi tộc nhân của mình, kể từ đó gia tăng thu thuế rất lớn…
– Tầng tầng truyền lệnh xuống, lúc đến chúng ta phải giao hồn dược nhiều hơn trước kia đâu chỉ một hai lần… Bộ lạc Hắc Sơn không chịu nổi, chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.
Hai hồn tu bộ lạc Hắc Sơn đắng chát.
– Kính xin Bạch đại sư tương trợ, luyện chế năm trăm phần hồn dược hạ phẩm, chúng ta nguyện ý xuất ra một trữ hồn tháp làm trao đổi.
Cuối cùng hai người cũng nói ra lý do, cũng nói rành mạch chuyện cần trợ giúp, sau khi nói xong hai người ôm quyền lần nữa, bọn họ cúi đầu thật sâu, sau đó lấy một tiểu tháp màu xám ra khỏi ngực, cung kính dâng cho Bạch Tiểu Thuần.
Toàn thân tiểu tháp màu xám, càng có sương mù màu xám bay ra ngoài, chúng lượn lờ quanh tòa tháp, làm cho thân tháp như ẩn như hiện, cùng lúc đó khí tức tuế nguyệt tang thương lan ra chung quanh, hiển nhiên đây là đồ cổ.
Tuy chỉ có tầng năm nhưng lại liền một khối, Bạch Tiểu Thuần quan sát kỹ lưỡng sau đó kêu lên, cảm nhận không gian chi lực ẩn chứa bên trong tương tự túi trữ vật.
– Trữ hồn tháp…
Bạch Tiểu Thuần có lòng muốn đạt được, mặc dù hắn chưa gặp qua nhưng với tu vi của hắn sau khi dò xét cũng hiểu công dụng của nó, đây chính là pháp bảo chuyên môn chứa oan òồn trong Man Hoang.
Dù sao đặt oan hồn trong túi trữ vật luôn có lúc tan biến, đây không phải việc kỳ lạ, công dụng của trữ hồn tháp là chứa oan hồn bên trong, giữ cho chúng vẫn còn linh động.
Bạch Tiểu Thuần dò xét trữ hồn tháp, đáy lòng Chu Nhất Tinh bên cạnh ê ẩm, hắn biết trữ hồn tháp không phải là thứ đặc biệt hiếm thấy nhưng mỗi cái đều có giá trị không nhỏ, là vật được các Luyện Hồn Sư yêu thích, kiện trước mắt không tầm thường, lại có năm tầng, phương pháp chế tạo nó không phải ở cận đại, mà là đồ cổ x xưa.
Trữ hồn tháp năm tâng với những Luyện Hồn Sư cường đại mà nói có lẽ không xem vào đâu, đối với các Luyện Hồn Sư khác đây là bảo vật, tác dụng của nó giống như Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, cực kỳ tương tự túi trữ vật.
– Không có gì, ta trước kia cũng có một…
Nội tâm Chu Nhất Tinh nói thầm, hắn đã từng có trữ hồn tháp, dù chỉ có ba tầng, sau khi hắn bước vào Kết Đan được lão tổ gia tộc ban tặng, chỉ có điều lúc ở trong mê cung bị Bạch Tiểu Thuần đánh trọng thương bỏ chạy và gặp phải cường địch, nó bị hủy trong lúc đánh nhau…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 848: Lườm Ngươi Đấy
Thời điểm nội tâm Chu Nhất Tinh chua xót, Bạch Tiểu Thuần nhìn trữ hồn tháp trước mặt, trong mắt mang theo suy nghĩ, thời gian dần qua, đôi mắt hắn ngưng trọng, đầu óc rung động như bị sét đánh.
– Ta nghĩ ra nguyên nhân luyện chế thập nhất sắc hỏa thất bại rồi.
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, tay phải nâng lên bắt lấy trữ hồn tháp, trữ hồn tháp bay ra khỏi tay hồn tu trung niên bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi bị Bạch Tiểu Thuần cầm trong tay, hắn dùng linh thức rót vào trong trữ hồn tháp, hắn cảm giác bên trong ẩn chứa không gian chi lực rất nồng đậm, mà không gian chi lực này rất đặc thù, nó có tác dụng tẩm bổ oan hồn.
Càng như vậy Bạch Tiểu Thuần càng xác định suy đoán lúc trước của mình, ánh mắt hắn xuất hiện hào quang kỳ lạ.
– Quả nhiên đúng như ta suy đoán, tác dụng trữ hồn tháp cùng loại với túi trữ vật.
– Chẳng qua là đồ vật chuyên môn chứa đựng oan hồn, oan hồn tồn tại trong túi trữ vật sẽ mất đi linh động, theo thời gian qua đi sẽ biến mất, nếu chứa trong trữ hồn tháp chuyên dụng sẽ bảo trì trạng thái hoàn hảo như ban đầu.
– Sở dĩ ta luyện chế thập nhất sắc hỏa thất bại không phải do thủ pháp của ta không thành thạo, cũng không phải bản thân thủ pháp điều chế có vấn đề, mà là… Oan hồn điều chế thập nhất sắc hỏa không đủ linh động.
– Tuy linh động giảm đi không nhiều nhưng dù sao đặt trong túi trữ vật lại ít đi một tia, mỗi oan hồn đều ít đi một tia như thế, tích lũy cùng một chỗ sẽ tạo thành bất ổn trong quá trình dung hợp.
– Bất ổn này không ngừng phóng đại trong quá trình luyện chế, cuối cùng sẽ hình thành… Tự bạo!
– Như vậy xem ra chứa oan hồn trong trữ hồn tháp, như vậy lúc ta luyện chế sẽ giải quyết được vấn đề này, cũng có nắm chắc luyện chế ra… Thập nhất sắc hỏa!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nội tâm kích động, hắn vô cùng hưng phấn, hận không thể lập tức luyện hỏa.
Vào lúc này Chu Nhất Tinh và hai hồn tu nhìn thấy bộ dáng Bạch Tiểu Thuần rất kích động sau đó có suy nghĩ gì đó, Chu Nhất Tinh cảm thấy kinh ngạc, hai hồn tu vui mừng, cảm thấy vị đại nhân trước mặt tám chín phần mười sẽ đồng ý tỉnh cầu của bọn họn họ.
– Đại sư, oan hồn chứa trong trữ hồn tháp, trừ luyện chế hồn dược ra, còn lại chính là tâm ý của chúng ta, kính xin đại sư nhận lấy.
Này lưỡng hồn tu lẫn nhau nhìn xem về sau, rèn sắt khi còn nóng giống như, lần nữa cung kính ôm quyền mở miệng.
Bạch Tiểu Thuần không quan tâm Chu Nhất Tinh và hai hồn tu trước mặt, linh thức của hắn đảo qua trữ hồn tháp, nhìn thấy bên trong có rất nhiều oan hồn.
Số lượng oan hồn không ít, có thể thấy được bộ lạc Hắc Sơn vô cùng thành ý.
– Cũng được, ta sẽ giúp các ngươi…
Tâm tình Bạch Tiểu Thuần sung sướng, cảm thấy rất hài lòng, vì vậy gật gật đầu, hắn vừa mới nói xong một nửa, không đợi nói dứt câu liền nhìn lên bầu trời.
Trên bầu trời xa xa xuất hiện một đạo hào quang, tốc độ hào quang cực nhanh, nó vạch phá bầu trời bay thẳng về phía bộ lạc Hắc Sơn.
Không đợi tới gần, khí tức Kết Đan đại viên mãn bộc phát, hào quang bay tới càng sáng tới cực điểm, tại đây hôm nay sắc trời đã tối nên càng làm người khác chú ý.
Lúc này toàn thể bộ lạc Hắc Sơn chấn động, không ít thổ dân hít khí lạnh nhìn lên bầu trời, ngay cả hai hồn tu trung niên bên cạnh Bạch Tiểu Thuần cũng sợ hãi ngẩng đầu nhìn lên.
Chu Nhất Tinh cũng sững sờ, lúc nhìn sang hai mắt co rút, hiển nhiên nhận ra tu vi người tới không tầm thường, hoàn toàn không kém gì hắn lúc toàn thịnh.
Lúc nhìn thấy mọi người nhìn mình, đạo hào quang bay tới giữa bộ lạc Hắc Sơn sau đó thu liễm hào quang, một thân ảnh xuất hiện.
Đó là nam tử trung niên, mái tóc dài xõa vai, tướng mạo tầm thường nhưng sát khí đặc biệt rõ ràng, toàn thân của hắn có khói đen lượn lờ, sương mù chung quanh ngưng tụ thành mặt người giống như oan hồn, chúng không ngưng gào thét trong bóng tối.
Uy áp trên người này bao phủ chung quanh, đây không phải uy áp của hồn tu, mà là… Luyện Hồn Sư!!
Giờ phút này chấn động truyền ra khắp bốn phương tám hướng nam tử trung niên cao cao tại thượng, hai mắt ngạo nghễ nhìn phía dưới, ánh mắt liếc Chu Nhất Tinh một cái sau đó lại nhìn Bạch Tiểu Thuần, lúc thấy trữ hồn tháp trong tay Bạch Tiểu Thuần thì ánh mắt của hắn xuất hiện hàn quang, lại nhìn sang hai tên hồn tu của bộ lạc Hắc Sơn.
– Đầu lĩnh Hắc Sơn bộ tới gặp ta!
Giọng nói của hắn lạnh lùng giống như chúa tể, dường như với hắn Hắc Sơn bộ được gặp mặt nói chuyện với hắn chính là tạo hóa lớn nhất.
Vào lúc hắn lên tiếng, hai hồn tu trung niên bên cạnh Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, một người trong đó bước lên phía trước, ôm quyền nói:
– Bái kiến hồn sư đại nhân.
– Bản tôn Lý Phong, năm trăm hồn dược hạ phẩm của Hắc Sơn bộ các ngươi sẽ do Lý mỗ tiếp, còn không mang hồn tháp ra đây?
Ngữ khí của Luyện Hồn Sư bình thản nhưng không cho phép cự tuyệt, giống như nhất ngôn cửu đỉnh, một khi nói ra thì những người khác phải tuân theo, nếu không sẽ bị lửa giận của hắn thiêu đốt.
Trên thực tế, sở dĩ hắn đi tới nơi này là nghe Hắc Sơn bộ dọc theo đoạn đường này thả ra tin tức muốn dùng một trữ hồn tháp đổi lấy hồn dược hạ phẩm.
Đối với trữ hồn tháp, Lý Phong nguyện nhất định phải có, dù sao vật này đối với luyện hồn thế gia không tính là thứ quan trọng gì, đối với tán tu không thuộc về thế gia như Lý Phong mà nói lại rất đáng giá, nếu có thể dùng năm trăm hồn dược hạ phẩm đổi trữ hồn tháp là có lợi nhất.
Sau khi biết rõ việc này hắn lập tức chạy đến, vào lúc hắn đến đây, hắn nhìn thấy trong tay Bạch Tiểu Thuần cầm trữ hồn tháp, hắn hơi suy nghĩ đã đoán được mình đến chậm một bước.
Nhưng thứ này quá trọng yếu với hắn, hắn có tự tin mình đã đến thì trữ hồn tháp sẽ thuộc về mình.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, hắn nháy mắt mấy cái, cũng không lên tiếng.
Hai hồn tu trung niên Hắc Sơn bộ trợn mắt há hốc mồm, nếu Bạch Tiểu Thuần không ở chỗ này, Lý Phong đến, bọn họ nhất định vui vẻ, trước mắt đồng thời xuất hiện hai vị Luyện Hồn Sư làm bọn họ xoắn xuýt, dù sao bọn họ không thể đắc tội người nào cả.
– Đại… Đại nhân, vị đại sư này đã đồng ý thỉnh cầu của chúng ta, hôm nay…
Hai người do dự một lúc, lập tức cẩn thận trả lời.
Vào lúc hai người nói chuyện, ánh mắt Lý Phong xuất hiện hào quang sáng chói mắt giống như lợi kiếm nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần.
– Chuyện nơi này không liên quan tới ngươi, ta muốn hồn tháp này, lấy ra.
Hắn trừng mắt rất đáng sợ, ngữ khí nhìn như bình tĩnh nhưng vô cùng cuồng ngạo và cực kỳ rõ ràng, nhất là hàn mang trong mắt hắn có ý nói chỉ cần Bạch Tiểu Thuần dám cự tuyệt, chờ đợi hắn sẽ là một kích lôi đình.
Trong hàn mang kia còn tồn tại khinh miệt, khinh miệt này tới từ tự tin.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mất hứng, hắn cảm giác mình không khi dễ người ta đã không tệ, không ngờ còn có người dám khi dễ mình.
Nhất là Bạch Tiểu Thuần cảm thấy trữ hồn tháp rất trọng yếu với mình nên không thể buông tha, vì vậy hắn lườn mắt nhìn Lý Phong.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 849: Khi Dễ Ngươi. (Thượng)
– Ngươi lườm ai?
Lý Phong tức giận hỏi.
– Lườm ngươi đấy!
Bạch Tiểu Thuần ương ngạnh, thầm nghĩ nếu so mắt, trên đời này mình không sợ kẻ nào! Nghĩ tới đây nội tâm của hắn tự ngạo, ánh mắt tỏa sáng nhìn sang.
Hai hồn tu Hắc Sơn bộ càng xoắn xuýt, nhìn Lý Phong, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần, nội tâm hai người thở dài, không dám lên tiếng, việc hôm nay đã không phải bọn họ có thể quyết định, dù sao mặc kệ cuối cùng giao dịch với ai, chỉ cần có thể hoàn thành thỉnh cầu của bọn họ là được.
Lại qua mấy hô hấp, Lý Phong cười to, nụ cười lạnh như băng, ý khinh thường trong mắt hắn vô cùng rõ ràng, hắn chẳng muốn nói nhiều với Bạch Tiểu Thuần làm cái gì, hắn nâng tay phải lên, trong tay hắn xuất hiện một đám… Thập sắc hỏa!!
Thập sắc hỏa vừa xuất hiện đã làm thiên địa biến hóa, hoàng hôn u ám bị xua tan không ít, thổ dân Hắc Sơn bộ nhìn thấy thập sắc hỏa liền rung động, tâm thần không yên.
– Thập sắc hỏa!!
– Trời ạ, hắn là… Hắn là Luyện Hồn Sư tam phẩm đỉnh phong!
Những thổ dân này run rẩy quỳ xuống.
Chẳng những các thổ dân hoảng sợ, ngay cả hai hồn tu trung niên của Hắc Sơn bộ cũng sợ hãi, sắc mặt đại biến, lập tức tiến lên bái kiến, nội tâm rung động đến mức tận cùng.
– Tam phẩm đỉnh phong ah, Luyện Hồn Sư như vậy không gặp nhiều, chỉ kém nửa bước là có thể tiến vào Hoàng phẩm!
– Luyện Hồn Sư như vậy đồng ý luyện dược cho chúng ta, đây là tạo hóa của Hắc Sơn bộ!
– Lý Phong này lại là tam phẩm đỉnh phong! Hảo hảo hảo, như vậy có việc đáng xem rồi!
Chu Nhất Tinh hưng phấn đứng bên cạnh, tràn đầy hả hê và chờ mong, hắn rất hi vọng Lý Phong trên không trung có thể đánh chết họ Bạch, kể từ đó nói không chừng mình được tự do.
– Mau đánh, đánh chết một ít một!
Lúc thấy mọi người như thế, nội tâm Lý Phong vô cùng đắc ý, trên thực tế hắn cũng mới luyện ra thập sắc hỏa, nội tâm cũng rất phấn chấn, vừa xuất thập sắc hỏa ra bát phương đến bái, hắn vô cùng hưởng thụ cảm giác này, ánh mắt của hắn đầy xem thường nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, lại hừ lạnh một tiếng.
– Cút!
Lý Phong có tự tin này, hắn cũng nhìn ra tu vi Bạch Tiểu Thuần không tầm thường, hắn không thèm để ý, bản thân thập sắc hỏa ẩn chứa lực lượng đủ giúp hắn bỏ qua quá nhiều người.
Thân là Luyện Hồn Sư, thủ đoạn đấu pháp chính là đấu hỏa diễm, hắn tin tưởng chỉ cần phẩm cấp Luyện Hồn Sư của đối phương không bằng mình, cho dù tu vi không kém mình thì người hắn chính là hắn.
Hắn dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn Bạch Tiểu Thuần, Lý Phong cười lạnh, hắn tin tưởng chỉ cần là người tự hiểu lấy mình, đối phương tuyệt đối không dám trêu chọc mình.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, hắn nhìn Trương Lý Phong đang khoe khoang, lại nghe đám thổ dân không ngừng bàn tán, hắn cảm giác đối phương quá rêu rao, trực tiếp xuất thập sắc hỏa ra áp chế mình.
– Tu vi Lý Phong là Kết Đan nhưng tính cách quá rêu rao xốc nổi, tu sĩ đời ta chỉ chú ý nội liễm hàm súc, không thể quá cao điệu như vậy, cho dù cao điệu cũng không thể thô tục.
Bạch Tiểu Thuần âm thầm lắc đầu, cảm thấy Lý Phong này kém mình quá xa.
Hắn suy nghĩ có nên một tát đánh chết đối phương không, hay là dùng hành động đánh tan ngạo khí của Lý Phong?
Hắn đang lo lắng, hai hồn tu trung niên lại cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần, đây là cách uyển chuyển muốn Bạch Tiểu Thuần trả trữ hồn tháp, dù sao bọn họ nhìn ra Bạch Tiểu Thuần chỉ là có thể Luyện Hồn Sư tam phẩm luyện chế thất săc hỏa, mà Lý Phong lại có thể luyện chế ra thập sắc hỏa, sau khi so sánh đã phân cao thấp.
Mặc dù lúc này không đưa ra yêu cầu, hai người cũng dùng hạnh động uyển chuyển một chút, dù sao bọn họ cũng không muốn đắc tội Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn thấy hai người như vậy, Bạch Tiểu Thuần không quan tâm, hết lần này tới lần khác Chu Nhất Tinh lại ho khan một tiếng, hắn đến bê cạnh Bạch Tiểu Thuần thấp giọng nói.
– Người này không dễ chọc, đại nhân, nếu không chúng ta buông tha đi…
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, nội tâm không vui, hắn cảm giác mình rất cần thứ này, hơn nữa hắn còn muốn Lý Phong và những người ở nơi đây hiểu rõ cái gì mới gọi là náo động!
– Ta hận nhất người khác khoe khoang trước mặt ta!
Bạch Tiểu Thuần hất càm lên, trong mắt mang theo ý bế nghễ, hắn nâng tay phai cầm một đóa hỏa diễm.
Hỏa diễm này là thất sắc hỏa!
Vào lúc thất sắc hỏa xuất hiện, dám thổ dân chung quanh dùng ánh mắt cổ quái nhìn sang, hai hồn tu Hắc Sơn bộ cũng như thế, Lý Phong đứng giữa không trung lộ ra nụ cười lạnh.
– Không biết tự lượng sức mình.
Lý Phong hất càm lên, ngạo nghễ nói một câu.
– Lý Phong, trong Man Hoang này, ngươi gặp được bất cứ Luyện Hồn Sư nào cũng không nên nói năm chữ không tự lượng sức mình.
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, lúc hắn nói câu này liền bộc phát bộ dạng cao thâm khó lường, Bạch Tiểu Thuần phối hợp với quần áo phất phơ bày ra khí chất phiêu dật xuất trần.
Giọng nói của hắn ẩn chứa tang thương cao quý vang vọng hư vô, giống như cảm khái, lại giống hồi ức tuổi trẻ, những lời này lập tức hấp dẫn mọi người chú ý, mọi người rung động khi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Bởi vì ngươi vĩnh viễn không biết, người trước mặt ngươi là tồn tại vĩ đại cỡ nào.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn nói xong liền vung tay lên, lập tức bắt một đám oan hồn trong trữ hồn tháp ra ngoài.
Lúc oan hồn vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần rất tùy ý phất tay quét ngang thất sắc hỏa, chỉ một cái vung tay sau đó buông ra, thất sắc hỏa hình thành biển lửa lan ra chung quanh, bao phủ đám oan hồn vào bên trong.
Tất cả diễn ra cực nhanh, trong chớp mắt nắm tay phải Bạch Tiểu Thuần xiết chặc, biển lửa co rút lại cực nhanh, sau khi Bạch Tiểu Thuần mở lòng bàn tay ra đã biến thành một đóa hỏa diễm mới, đó là một đóa bát sắc hỏa!
Đúng thế! Bát sắc hỏa!
Cảnh tượng này làm đám thổ dân chung quanh ngạc nhiên.
– Bát sắc hỏa! Đây… Đây là luyện hỏa sao?
– Phất tay, thất sắc thành bát sắc, này… Này…
Đám thổ dân chung quanh sững sờ, hai tên hồn tu trung niên cũng rung động, bọn họ đã nhìn thấy Luyện Hồn Sư luyện hỏa, chưa từng gặp qua ai luyện hỏa hời hợt như Bạch Tiểu Thuần, động tác như hành vân lưu thủy, phất tay một cái thất sắc hỏa biến thành bát sắc hỏa.
Chẳng những bọn họ sửng sốt, Lý Phong đứng giữa không trung cũng thế, cho dù hắn luyện chế bát sắc hỏa cũng không nhẹ nhàng như vậy, vào lúc này hắn ẩn ẩn cảm thấy không ổn, hắn vẫn nhịn xuống sau đó cười nói:
– Thành thạo mà thôi, chắc hẳn ngươi đắm chìm luyện chế bát sắc hỏa lâu năm, thì tính sao, ở trước mặt ta ngươi chưa đủ tư cách.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn Lý Phong, ánh mắt hắn vô cùng bình tĩnh, lập tức đáp trả:
– Bát sắc hỏa như không đủ, cửu sắc hỏa thì sao?
Bạch Tiểu Thuần lại cầm bát sắc hỏa, bát sắc hỏa hóa thành biển lửa, oan hồn trong trữ hồn tháp bay ra sau đó dung nhập vào trong biển lửa.
Nhìn như hoàn thành trong nháy mắt nhưng quá trình cắn nuốt lại có quy luật, không có sai lầm chút nào, tay phải Bạch Tiểu Thuần nắm chặc, biển lửa co rút lại và ngưng tụ trong lòng bàn tay Bạch Tiểu Thuần, lúc này ánh mắt mọi người tập trung vào tay hắn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 850: Khi Dễ Ngươi. (Hạ)
Khi Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở tay phải ra, hỏa diễm trong tay hắn biến thành cửu sắc hỏa.
– Cửu sắc hỏa!
Thổ dân chung quanh không ngừng sững sốt, tiếng hít thở và tiếng kinh hô vang len, ánh mắt hai hồn tu trung niên mang theo khiếp sợ, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần còn mang theo sùng bái ngập trời.
Thân thể Lý Phong run lên thật khẽ, ánh mắt hắn nhìn chằm căằm vào hỏa diễm trong tay Bạch Tiểu Thuần, khi hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần luyện chế cửu sắc hỏa nhẹ nhõm như vậy liền gặp áp lực chưa từng có, thậm chí trước kia hắn chưa từng nghĩ tới có người luyện cửu sắc hỏa đơn giản như vậy.
Hành động này vượt qua hắn tưởng tượng, hắn cảm thụ cửu sắc hỏa của đối phương, cho dù bản thân hắn luyện chế cũng cần bế quan thời gian ngắn, tĩnh tâm một thời gian mới luyện chế, cho dù cẩn thận cũng không bảo chứng sẽ thành công.
– Điều đó không có khả năng…
Lý Phong hít thở dồn dập, hắn cảm thấy không thể tin nổi.
– Không có gì không có khả năng, trong mắt ngươi khó khăn, không có nghĩa trong mắt người khác cũng như thế, cửu sắc hỏa mà thôi…
Bạch Tiểu Thuần khẽ lắc đầu, sắc mặt bình tĩnh, hắn lại vung tay phải lần nữa, rất nhiều oan hồn bay ra ngoài, oan hồn bao phủ phạm vi trăm trượng, tất cả mọi người liên tục lui về phía sau, Bạch Tiểu Thuần lại biến cửu sắc hỏa thành biển lửa.
Nhìn hỏa diễm thanh thế kinh người đang lan ra chung quanh, những oan hồn chung quanh nhanh chóng lao xuống dung hợp với tốc độ cực nhanh, chỉ qua mấy hô hấp đã dung nhập tất cả oan hồn, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải lên và xiết chặc.
Hỏa diễm bị khống chế co rút vào trong bàn tay phải, sau đó biển lửa biến mất không còn lại gì.
Cảnh tượng này làm tâm thần mọi người chung quanh rung động rất mạnh, trong mắt của bọn họ Bạch Tiểu Thuần là chúa tể của cửu sắc hỏa, dường như tất cả hỏa diễm đối mặt với hắn đều phải thuần phục.
– Cho dù là thập sắc hỏa thì như thế nào?
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, hắn vươn tay ra, trong bàn tay hắn chính là một đóa hỏa diễm… Mọi người lập tức khiếp sợ, đóa hỏa diễm này đang bộc phát hào quang sáng người, là thập sắc hỏa!
Tuy hỏa diễm có mười màu sắc nhưng rất sinh động, lúc thiêu đốt sức nóng làm hư vô vặn vẹo.
Dường như mọi người chung quanh không cách nào thừa nhân nổi, bọn họ không ngừng lui ra phía sau, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo sợ hãi tới mức tận cùng.
Trong tay Lý Phong cũng có thập sắc hỏa nhưng so sánh với Bạch Tiểu Thuần lại ảm đạm hơn không ít, cho dù cùng là thập sắc hỏa nhưng có chênh lệch không nhỏ!
Thập sắc hỏa vừa xuất hiện, mọi người không ngừng xôn xao và bàn tán ngập trời, đám thổ dân bị hành động của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp, lúc này bọn họ kính Bạch Tiểu Thuần như thần linh.
– Tam phẩm đỉnh phong!
– Trời ạ, Bạch đại sư… Cũng là tam phẩm đỉnh phong!
Hai hồn tu trung niên ngạc nhiên há hốc mồm, bọn họ giống như gặp quỷ, dù bọn họ nghĩ thế nào cũng không ngờ Bạch Tiểu Thuần lại có thể luyện ra thập sắc hỏa, hơn nữa phẩm chất thập sắc hỏa còn mạnh hơn Lý Phong không ít.
Lý Phong run rẩy,, sắc mặt tái nhợt, tóc của hắn dựng đứng, áh mắt hắn nhìn chằm chằm vào hảo diễm trong tay Bạch Tiểu Thuần, hắn không còn năng lực suy nghĩ.
– Không có khả năng, điều này sao có thể…
Hắn không thể thừa nhận sự thật này, trước đó hắn còn cho rằng mình cao cao tại thượng, trong nháy mắt tiếp theo phát hiện mình kém đối phương quá lớn.
Ngay cả Chu Nhất Tinh cũng hít khí lạnh, hắn là người duy nhất ở đây biết Bạch Tiểu Thuần có thể luyện chế thập sắc hỏa, cũng tận mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần luyện chế thập sắc hỏa nhưng chưa bao giờ kinh hoàng như lần này.
– Đây… Đây vẫn là thập sắc hỏa sao, tới bây giờ ta chưa từng nhìn thấy thập sắc hỏa nào bàng bạc như vậy…
Chu Nhất Tinh nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo sợ hãi, lúc trước Bạch Tiểu Thuần luyện chế thập sắc hỏa cũng nằm trong phạm vi bình thường, thập sắc hỏa trước mắt lại quá kinh người.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mọi người chung quanh kinh hãi như vậy, nội tâm rất sung sướng, hắn cũng không giấu diếm, bộ dáng không thèm quan tâm chung quanh.
– Thập sắc hỏa, nếu như còn chưa đủ, như vậy… Thập nhất sắc hỏa thì như thế nào?
Bạch Tiểu Thuần nhìn hỏa diễm trong tay, hắn ngẩng đầu nhìn Lý Phong đang rung động, bỗng nhiên lên tiếng.
Lúc hắn nói ra lời này thổ dân Hắc Sơn bộ chung quanh không ngừng xôn xao, hai hồn tu trung niên ngơ ngác không dám tin.
– Thập nhất sắc hỏa… Chỉ có Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm mới có thể luyện ra, chẳng lẽ…
Mọi người bị một câu của Bạch Tiểu Thuần dẫn động hiếu kỳ, Lý Phong ngơ ngác đứng giữa không trung, ngay cả Chu Nhất Tinh cũng hít sâu một hơi.
Không chờ những người khác kịp phản ứng, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra thần quang, hắn cũng muốn nếm thử phản đoán của mình có chính xác hay không, vào lúc này hắn nghiêm túc một ít, linh thức tiến vào trong trữ hồn tháp, lần này hắn mang toàn bộ oan hồn trong trữ hồn tháp ra ngoài.
Đám oan hồn vừa ra khỏi trữ hồn tháp liền gào thét dữ dội, chúng khuếch tán ra chung quanh, từng cơn gió lạnh thổi qua vùng đất này, vô số oan hồn biển ảo các gương mặt đáng sợ, đám oan hồn muốn bỏ chạy tứ tán, vào lúc này Bạch Tiểu Thuần hành động.
– Hỏa tán!
Hắn nói xong vung tay sau đó hỏa diễm trong thập sắc hỏa bộc phát ra bên ngoài, biển lửa càn quét chung quanh, thổ dân và những người khác liên tục lui ra xa hơn.
Thiên địa biến sắc, phong vân biến ảo, sức nóng của hỏa diễm bao phủ các hướng, vào lúc hỏa diễm đang lan ra xa, những oan hồn kia lại bay vào trong biển lửa.
Oan hồn hóa thành từng sợi sương mù, cho dù tốc độ bỏ chạy nhanh hơn nữa cũng không nhanh bằng hỏa diễm khuếch tán, trong chớp mắt oan hồn chung quanh giảm bớt thật nhanh, quá trình tiếp tục trong ba mươi hô hấp, trong phạm vi ngàn trượng chung quanh Bạch Tiểu Thuần không còn oan hồn nào khác.
Biển lửa không ngừng xoay tròn, khí thế kinh thiên động địa, Bạch Tiểu Thuần đứng trong biển lửa, thân ảnh mơ hồ, tâm thần những người nhìn thấy đều rung động một cách khó hiểu.
Bạch Tiểu Thuần lúc này biến thành hỏa quân vương.
Hắn lại nâng tay phải lên, biển lửa co rút ngưng tụ vào bàn tay hắn.
– Ngưng!
Chỉ một chữ nhưng ẩn chứa pháp tắc đáng sợ nào đó, chỉ trong nháy mắt hắn ra lệnh cho biển lửa, biển lửa bao phủ phạm vi ngàn trượng đều tụ tập lại và bay vào lòng bàn tay phải của Bạch Tiểu Thuần.
Mắt thường có thể nhìn thấy hỏa diễm biến mất trên tay phải của hắn.
Vào lúc hắn nắm chặt bàn tay, biển lửa biến mất không còn thừa chút nào, mọi người chung quanh hãi hùng khiếp vía, ánh mắt cùng nhìn vào tay phải Bạch Tiểu Thuần.
Không có người nào nói chuyện, chỉ có tiếng hít thở dồn dập, Chu Nhất Tinh cũng như thế, hắn nghe được tiếng tim mình đập rộn lên, dù là hắn cảm thấy không có khả năng nhưng vẫn khẩn trương một cách khó hiểu.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần như thường, dường như từ đầu tới cuối hắn không thèm quan tâm mọi việc diễn ra chung quanh, trên thực tế nội tâm hắn đắc ý quên hình, hưng phấn kích động, nhất là nhìn thấy ánh mắt sùng bái của mọi người, nội tâm hắn kích động không kìm nén được, hắn cố ý dừng một chút sau đó chậm rãi mở bàn tay phải ra..
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









