- Home
- Truyện Kiếm tu
- Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
- Tập 61 : Lòng này đã đóng băng: bắt Sở diêm vương! (c301-c305)
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 61 : Lòng này đã đóng băng: bắt Sở diêm vương! (c301-c305)
❮ sautiếp ❯Chương 301: Lòng này đã đóng băng: bắt Sở diêm vương!
Mặc Tinh Thần không thế làm gì ngoài cười khan mấy tiếng rồi nói:
“Đao của cháu Đổng đây đương nhiên là thần binh lợi khí rồi!”
vừa nói vừa tiếp lấy cây đao.
Đao vừa vào tay liên thấy cổ tay mạnh mê trầm xuống dưói, vội vàng kinh hãi vận nguyên lực mới có thế nâng đao lên, không đến nỗi mất mặt trước mọi người.
Nhưng trong lòng vô cùng kinh hãi.
Đây là loại đao gì? Tại sao lại nặng như vậy?
Rút đao ra chi nghe leng keng một tiếng, ánh sáng lạnh màu đen đột nhiên b*n r* bốn phía.
Sát ý lạnh lùng chỉ trong giây lát khiển cho nhiệt độ của Mạc gia đường như giảm đi mười mấy độ.
Cả cây đao không có bất kỳ trang sức nào! Rất chất phác! Nhưng lưỡi đao sắc bên thổi tóc qua là đứt.
Sống đao dày giống như có thể chặt núi.
Cả cây đao hình dạng tự nhiên lưu loát, nhìn một cái là có thể thấy được đây là một thanh hung khí dùng để chêm giêt!
Dưới cây đao này, e rằng ngay cả đại chùy cũng bị một đao chém làm hai.
“Cây đao này cho dù không dùng bất kỳ lực lượng gì thì cũng có thể chém sắt như chém bủn Trình độ sắc bên tuyệt đối không thua thanh đao Tinh Mộng Khinh Vũ mà Lão Đại ta đưa cho Tiểu Vũ cô nượng…”
Đổng Vô Thương nói tiếp.
Trong lời nói chưa đầy ẩn ý.
“Tinh Mộng Khinh Vũ đao…”
Mặc Tinh Thần cả kinh.
Nói đến mức này rồi, Mặc Tinh Thần cũng gần như hoàn toàn tin vào lời của Đổng Vô Thương, chỉ vì Đông Vô Thương biết được tên của cây đao kia…
“Đao tốt…”
Mặc Tinh Thần cẩm lấy cây đao, yêu thích không rời tay, trong lòng đầy lưu luyến.
Nhưng mà cây đao như vậy cũng chỉ có người của gia tộc Đổng gia mới có thể sử dụng Nếu như để ờ Mạc gia thì sợ là ngay cả vương cấp cao thủ muốn dùng cũng không dùng được!
Quá nặng!
Đổng vô Thưong nhận lấy đao, cười thỏa mãn và nói:
“Cây đao này là do Lão Đại của ta tặng cho ta!”
Mặc Tinh Thần lại chấn động.
Trong lòng suy đoán về năng lực của vị lão Đại thần bí kia càng coi trọng thêm một phần.
Một thanh đao Tinh Mộng Khinh Vũ, một thanh tuyệt thế báo đao như thê này…
“
Phải có nội tình như thế nào mới có thể tiện tay đưa ra được thần binh lợi khi đủ sức làm chân động thiên ha như thê này? Hơn nữa một làn còn đưa hai thanh?
“
Bởi vì trong tên của Tiểu vũ cô nương có hai tữ Khinh vũ nên mới đưa Tinh Mộng Khinh Vũ đao cho nàng.
“
Đổng Vô Thương trầm giọng: “
Mạc thúc, kính xin đứng để phụ hai chữ Khinh Vũ này.
“
Mặc Tinh Thần miên cương cười cười, trong lòng lai không nói ra được gì. “
Ta đi xem Tiểu vũ một chút.
Lão Đại bảo ta mang vài thứ đồ cho nàng!
” Đổng vô Thưong cười hắc hắc rồi nói tiểp: “
Cũng chi là mấy thứ dỗ đánh trẻ con thôi.
Mạc thế thúc có bận gì thì cứ đi đi.
Một lúc nữa ta đi cũng sẽ không quay ra tìm ngài để chào từ biệt
Mặc Tinh Thần nặng nề gật đầu, chi cảm thấy tâm loạn như ma.
Nếu vị lão Đai của Đổng Vô Thưong kia mà biết được những gì Tiểu vũ gặp phải ờ gia tộc, có khi nào… Bạn đang đọc truyện tại
–
Đổng Vô Thưong tiến vào tiểu viện của Khinh vũ, nói chuyện với nàng một hồi.
Trong ánh mắt ngây thơ thuần khiết cô chút nghi hoặc của Khinh Vũ, Đổng vô Thưong ghé sát vào tai nàng khẽ thấp giọng nÓi:
“Nghìn vạn lần đứng nói ra tướng mao SỞ Dương ca ca của muội.
Người khác hỏi muội, muội bất kể là ai cũng không được nói, có hiểu không?”
“Tại sao vậy?”
Khinh Vũ chớp mắt khẽ hỏi.
“Ai! Nểu muội nói sẽ mang đến nguy hiểm rất lớn cho Sở Dương ca ca của muội… Thậm chí có thê chêt!”
Đông Vô Thưong nói
“Thậm chí có thể chết!”
Mấy chữ này làm cho Khinh Vữ cực kỳ sợ hãi.
“Em không nói!”
Tiểu loly gật gật đầu thật mạnh, vẻ mặt kiên quyết.
Lúc gật đâu, chiêc nơ con bướm trên tóc cũng vang lên tiêng ong ong.
Đổng Vô Thướng rời đi.
Mặc Tinh Thần suy nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định đi tới hỏi chuyện nữ nhi của mình
“Tiểu Vũ, cái người đã cứu con ngày đó rốt cuộc trông như thể não”
?
” Mạc Tinh Thân ngôi bên cạnh Khinh Vũ, nhẹ nhàng hỏi. “
Người ta đã cứu con, đây là ăn tình rật lớn.
Chúng ta phải nghĩ biện pháp báo đáp lại người ta mới đúng
“.
“
Con…đã quên…
” Mạc Khinh Vữ chớp chớp mắt và nói
“
Quên mất rồi?
” Mặc Tinh Thần ngẩn người ra.
“
Vâng!
” Mạc minh Vũ ra sức gật đầu, “
Thật sự là đã quên rồi!”
Mặc Tinh Thần còn chưa kịp hỏi lại đã nhìn ra trong mắt nữ nhi một tia sợ hãi cùng cừu hận, không nhịn được mà cả người run lên, toàn thân vô lực.
Ánh mắt sợ hãi như vậy, cừu hận như vậy rõ ràng là vì nhìn thấy mình!
Ánh mắt nhìn người cha ruột như mình lại giống như thấy kê thù sinh tử vậy! Nàng vẫn là trẻ con! Một cô bé nhỏ! Cho dù tính đến bây giờ cũng mới hơn mười tuổi
Tại sao lại phải thừa nhận nhiều đau khổ như vậy?
Trong lòng Mạc Tinh Thân khê mềm xuống đưa tay ra muốn v**t v* nữ nhi của mình một chút.
Thế nhưng thân thể của Mặc Khinh Vũ lại run rẩy cực nhiêu, dè chững và sợ hãi nhìn về phía cha mình, thân thể co rúm lại, lủi vê phía sau một chút, tránh khỏi bàn tay của cha.
Tay của Mặc Tinh Thần đứng lại giữa không trung trong mắt hiện lên chút đau đớn.
Sau đó, hắn nhẹ nhàng thu tay về, âm thầm thở dài một tiếng.
Hắn làm sao có thể không biết cho được. mấy ngày gần đây, sự lạnh nhat cùng với đãi ngộ một trời một vực so với trước kia đã tạo thành tôn thương vĩnh viên không thê xóa bỏ trong tâm linh bé nhỏ của Mặc Khinh Vũ.
Mạc Tinh Thân hoàn toàn có thể tưởng tượng được rằng mấy ngày này để cho nữ nhi của mình cà đời khó quên.
Thậm chí vì vậy mà tính cách thay đôi, cả đời cũng không thoát khỏi lần tổn thương và sự đau đớn này.
Nhưng hắn chỉ cỏ thể làm như thế, bởi vì hắn là gia chủ của Mạc gia!
Điều hắn cần suy nghĩ vĩnh viễn chỉ có thể là ích lợi của toàn thể gia tộc Mạc thị, vĩnh viên chi có thê là sự sinh tử tôn vong của gia tộc Mạc thị mà không thê nào làm được một người cha thân tình!
Ngồi ờ vị trí này, hắn đã không thể có thân tình
Mặc Tinh Thần không hề biết rằng trong lòng Mặc Khinh Vũ thật ra còn đang mong chờ cha v**t v* mình.
Nàng một mực khát vọng cái ôm ấm áp trong lòng.
Mới vừa rồi lui về phía sau chỉ là do nhưng chuyện nàng gặp phải trong khoảng thời gian này làm cho nàng tự ti, tránh né theo bàn nàng còn có một chút giận dỗi của cô bé.
Nêu như Mặc Tinh Thần vươn tay thêm một lần nữa, Mặc Khinh Vũ tuyệt đối sẽ ch** n**c mắt nhào vào lòng của phụ thân mà khóc hêt sức.
Nàng đã hy vọng thật lâu cái ôm âm áp để được khóc này.
Thậm chí ngay cả trong mơ cũng đều mơ thây được phụ thân ôm.
Nhưng khi nàng nhìn thấy bàn tay của Mặc Tinh Thần dừng lại giữa không trung một lúc rồi lại thu về thì Mặc Khinh Vũ hoàn toàn tuyệt vọng.
Thật sự, ngay cà ôm cũng không muốn ôm ta sao?
Trải qua sự thăm hòi của những người có thế gọi là ngoài như Kỷ Mặc, La Khắc Địch, Đổng Vô Thương, Mặc Khinh Vũ có thê câm giác rõ ràng việc phụ thân đôi xử xa cách với nàng!
Trong đôi mắt to xinh đẹp của Mặc Khinh Vũ hiện lên màu tro tàn tuyệt vọng.
Giờ phút này, đôi môi đỏ mọng kiều diễm cũng trở nên trắng bệch, không có chút sức sống.
Lúc này, nàng mới nhớ đến lời Đống Vô Thương nói. “Nếu bị bọn họ biết được thì Sở Dương ca ca của muội có thế sẽ chết!”
Quà nhiên, Vô Thương ca ca vừa đi thì phu thân đã tới hỏi thăm chuyện của Sở Dương ca ca.
Ông ấy căn bàn không phải đến thăm mình mà muốn đưa vào mình để có được tin tức của Sở Dương ca ca, đê hại chêt…
Mặc Khinh Vũ đột nhiên cảm giác được trái tim mình biến thành khối băng! Nàng căm hận nhìn cái người thân nhất của mình đang đứng trước mặt này, trong lòng giông như điện cuông gào thêt. “Tại sao? Tại sao lại đôi xử với tôi không công bằng như vậy? Tại sao đôi xử với tôi tàn nhân như vậy? Trên thê gian này, người chịu đối xử rất tốt với tôi đa có rất rất ít rồi, tại sao các người lại còn muôn làm tôn thương Sở Dương ca ca của tôi?
“
Chằng lẽ muốn trên thế gian này không còn người nào đối xử tốt với tôi nữa thì các người mới hài lòng hay sao? Mặc Khinh Vũ cúi đâu thật thấp, không hể có chút cữ động nào.
“
Tiều vũ vào trong phòng đi, bên ngoài khá lạnh!
” Mặc Tinh Thần thờ dài một tiếng cúi đâu xuống nói: “
Không nên chạy loạn khăp nơi.
Có thời gian thì
chịu khó học một ít nữ công với mẹ của con đi!”
Đây là câu nói dài nhất trong suốt quãng thời gian này ông nói với nữ nhi của mình Trong lời nói không phải không có sự ân cần.
Rốt cuộc Mặc Tinh Thần cũng bỏ qua việc hỏi ra điều gì đó từ chỗ nữ nhi mình, đê cho trong lòng nữ nhi mình có một đoạn ký ức tôt đẹp.. Còn vê chuyện sau này thì sau này hãy nói.
Nhưng câu nói sau cùng lại làm cho Mặc Khinh Vũ càng thêm đau lòng.
Học một ít nữ công sao?
“Con biết rồi!
” Mặc Khinh Vũ cực kỳ mất mát, thấp giọng đáp lại rồi từ từ xoay người sang chỗ khác, từng bước từng bước đi vào gian phòng của mình Nàng cúi đầu thật thấp, không hề ngẩng lên chút nào.
Bóng người nho nhỏ đi thằng vào trong phòng không hề quay đầu lại.
“
Tách” một tiếng một giọt nước mắt thật lớn rơi xuống trên thêm đá trước cửa phòng Mặc Khinh Vũ tiến vào gian phòng của mình, đưa tay ra sau nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Hai cánh cửa chậm rãi khép lại… lại giống như cánh của trong lòng Mạc Khinh vũ giờ phút này đã hoàn toàn đóng lại.
Đem nhà của mình, đêm cả trời đất này đều nhốt ờ bên ngoài! Từ giờ trờ đi, lòng này đã đóng băng!
Mặc Tinh Thần kinh ngạc nhìn cửa phòng đóng chặt.
Trong lòng ông ta đột nhiên thấy khó chịu, dường như thoáng cảm giác được mình đã mất đi nữ nhi của
chính mình Giống như nữ nhi đóng cánh cửa này, cà đời cà kiếp cũng sê không mờ ra nữa vậy.
Hắn lắc đầu đuổi loại tâm tình hoang đường này ra khói đầu óc, trong lòng cười khô: “Làm sao có thê thê được? Nàng chẳng qua là một đứa trẻ! Một cô bé vừa tròn mười tuổi mà thôi…
Sau đó, hắn liền xoay người đi ra ngoài, đi rất nhanh!
Tinh Mông Khinh vũ đao của Mặc Khinh Vũ lại do một vị có lai lịch lớn tặng cho.
Hắn cần phải lập thương lượng với các trường lão trong gia tộc về
chuyện này.
Nghìn vạn lãn đừng đừng vì thê mà gặp phải cường địch.
Nhất định phải củng các trường lại thương lượng một kế sách vẹn toàn.
NhỠ
đâu vị nhân vật lớn kia tìm tới tận cửa, gia tộc không chỉ phải nghĩ biện pháp lưu lại Tinh Mộng Khinh vũ đao mà tôt nhất còn tìm cách mượn nhờ quan hệ của
Khinh Vũ làm giúp cho gia tộc mình có thêm một minh hữu mạnh mê.
Có lẽ đây chính là tác dung lớn nhất của nữ nhi duy nhất của hắn?
Mặc Tinh Thần đi đến Trường Lão Các, nói rõ ý đồ tiến đến.
Đến khi nói xong những lời của Đổng Vô Thương thì Đại trường lão đứng
đầu gia tộc Mạc Vô Tâm liền cười ha ha, liếc mắt nhìn và nói:
“Chỉ bằng những lời nói một bên của Đổng nhị thiếu này mà gia chủ của gia tộc Mạc thị như ngươi
đã dao động hay sao?”
“Cáỉ này… “
Mạc Tỉnh Thần nói: “Ngay từ đâu cũng có thê thấy được Tiểu Vũ nhất định là có cao nhân cứu giúp.
Mà Tinh Mộng Khinh Vũ đao tuyệt đối không phải người bình thường có thê lấy ra được
“.
“
Như vậy cũng chưa chắc!” Mạc vô Tâm lại nói:
“Nhưng mà cũng không thể khinh thường chuyện này.
Chúng ta chi có thế yên lặng xem kỳ biến, đợi vị được gọi là cao nhân kia đên.
Nêu như có thê thu đề mình dung thì là chuyện tôt đẹp nhất!”
“Ừ! nước đó có nên đem Tỉnh Mộng Khinh Vũ đao.. Mạc Tinh Thần thử dò xét nói.
“
Chỉ bằng mấy câu nói của vị Đổng nhị gia này mà ngươi đã nghĩ mang thanh tuyệt thế bảo đao này giao cho một phế vật không có bất kỳ tiên đô gì hay sao?
Nêu đây là âm mưu của gia tộc Đông thị nhăm vào việc cướp lây bảo đao thì sao?
“
Mạc vô Tâm trợn mắt lên, lạnh lủng nói: “
Nếu mà là như vậy… Ngươi biết có hậu quả gì không? Phài biết rằng Đông thị gia tộc được gọi là Mặc đao gia tộc.
Bọn họ mới là những người dùng đao quen thuộc nhât!
“
Đại trường lão nói đúng!” Mặc Tinh Thần im lặng một hồi lâu cuối cũng cũng phải cúi đầu.
Chương 302: Việc mà huynh đệ ta làm, ta không gánh thì ai gánh?: bắt Sở diêm vương!
Khi Nhuế Bất Thông đi tới Mạc gia không chỉ có một mình hắn mà cả hai vị sư phụ của hắn cũng đến.
So sánh với các người trước thì Mạc thị gia tộc coi trọng việc Nhuế Bất Thông tới nhất.
Mấy người trước là người của gia tộc.
Người của gia tộc có nghĩa là không thể lôi kéo được nữa.
Nhưng thân phận của Nhuế bất Thông thì khác, không cần lo lắng gì cũng có thể lôi kéo.
Không chỉ có hắn mà cả hai người sư phụ của hắn cũng là người tự do! Không thuộc về bất cứ gia tộc nào!
Người như thế lại có thực lực như vậy mới là đối tượng mà các đại gia tộc ở Trung Tam Thiên mơ ước chiêu dụ được.
Hơn nữa đối với người như thần thâu quỷ trộm thì cho dù không thể chiêu dụ được nhưng thiết lập mối quan hệ tốt thì gia tộc mình cũng tránh khỏi không it tổn thất vô duyên vô cớ.
Cho nên gia tộc Mạc thị biểu hiện cực kỳ nhiệt tình khi thầy trò Nhuế Bất Thông tới đây.
Mấy vị trưởng lão cũng gia chủ tự mình ra nghênh đón, để cho đủ thể diện, khách chủ đều vui mừng.
Thế nhưng khi nghe đến việc lần này Nhuế Bất Thông tới đây là vì thăm Mạc Khinh Vũ, Mạc Tinh Thần cùng mấy vị trưởng lão tập thể im lặng.
Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Tại sao cứ từng người từng người kéo nhau tới nối liền không dứt?
Không chỉ có Mạc gia kinh ngạc mà ngay cả hai vị sư phụ của Nhuế Bất Thông là Thần Thâu Quỷ Trộm cũng có chút kinh ngạc.
Từ trước tới giờ chưa từng thấy đứa đệ tử để ý tới cô bé nào! Tại sao lần này lại tới xem tiểu thư của gia tộc Mạc thị?
Chẳng lẽ Tiểu Nhuế coi trọng cô nương nhà người ta?
Vì thế hai lão nhân nàu ôm tâm tư đến nhìn vợ chưa cưới của đồ đệ.
Một đám người hùng hùng hổ hổ kéo nhau đi tới viện của Mạc Khinh Vũ.
Mạc Khinh Vũ vừa đi ra, Nhuế Bất Thông đã cười tít mắt nhảy tới, thì thầm to nhỏ nói chuyện với Mạc Khinh Vũ.
Ngạc nhiên nhất lại không phải là người của gia tộc Mạc Thị mà là Thần Thâu Quỷ trộm, hai vị đạo tạc làm cho cảu Trung tam thiên phải đau đầu.
Hai người Thầ thâu Quỷ trộm đưa mắt nhìn nhau đều thấy được đối phương tức tới mức thở phì phì.
Còn tường rằng là một đại mỹ nhân quốc sắc thiên huoeng, không nghĩ tới lại là một tiểu la lỵ ngay cả lớn cũng chưa lớn hết…
Nhìn kiểu này thì tuyệt đối không phải là tình yê nam nữ rồi…. Hai lão nhân trong lòng sốt ruột muốn ôm cháu liền im lặng…
Mấy vị trưởng lão của gia tộc Mạc thị ngồi nói chuyện bên cạnh Thần thâu Trộm quỷ trộm, nhìn Nhuế Bất Thông và Mạc Khinh Vũ nói chuyện với nhau.
Mạc Khinh Vũ cảm thấy không thích, lôi kéo Nhuế Bất Thông vào trong phòng.
Khi vừa mới đứng lên thì trên đầu Mạc Khinh Vũ khe rung động một hồi.
Ánh sáng hồng chớp động, tia sáng lóe lên.
Mạc Vô Tâm nhìn thấy nhất thời chấn động, ngưng nhìn kỹ nơ con bướng trên đầu Mạc Khinh Vũ, không ngờ lại sửng người.
Hắn tuyệt đối không nhìn lầm! cái nơ con bướm tinh xảo đẹp đẽ này tuyệt đối được chế tạo Đông Vân Cương và Tinh Thần Thiết, cũng giống với tài liệu của Tinh Mộng Khinh Vũ Đao.
Coi như là muốn chém lấy một khối Đồng Văn Cương thì cũng cần một vị cao thủ Hoàng cấp toàn lực ra tay.
Ai có thể xa xỉ tới mức dùng Đồng Vân Cương để chế tạo thành hình nơ con bướm?
Mỏng như cánh ve, nhẹ như không có gì.
Tinh xảo như vậy, khéo léo vô cùng….
Sợ rằng cao thủ Quân cấp cũng chưa chắc làm được.
Sau khi thầy tròn Nhuế Bất Thông rời đi, Mạc Vô Tâm một mình gọi Mạc Khinh Vũ tới hỏi:
” Tiểu Vũ, nơ con bướm trên đầu con là của ai cho vậy?”
” Kỷ Mặc ca ca cho”
Mạc Khinh Vũ chớp mắt, giọng nói đầy vẻ lạnh nhạt.
” Nói linh tinh! “
Mạc Vô Tâm cực kỳ giận giữ.
Kỳ Mặc? Gia tộc Kỷ Thị? Là gia tộc có thông gia với nhau, gia tộc Kỷ thị có bao nhiêu ngân lượng mà sao hắn lại không biết rõ được?
Chỉ bằng gia tộc Kỷ thì làm sao có thể làm ra chiếc nơ con bướm như vậy? Nói đùa hay sao?
” Đúng là Kỷ Mặc câc lần trước đến thăm đưa cho con mà!”
Mạc Khinh Vũ giải thích.
Trong lòng nàng lại thầm nghỉ:
” Là Kỷ Mặc ca ca đưa cho, còn về phần người nào tặng… ta còn lâu mới nói cho ông biết:”
.
” Xem ra ngươi không muốn nói thật với lão phu?”
Mạc Vô Tâm tức giận nói.
” Thật sự là nói thật rồi…”
“Hừ!”
Mạc Vô Tâm phất tay áo đi ra.
Với thân phận của hắn không thể làm ra chuyện bức bách một cô bé được.
Nhưng mà chiếc nơ con bướm này tuyết đối không phải là của Kỷ Mặc cho!
Về điều này, tấc cả mọi người trong gia tộc Mạc thị đểu khẳng định được!
Nếu như gia tộc Kỷ thị thật sự có cao thử như vậy, chỉ sợ rằng đã sớm xông lên thương tam thiên rồi…
” Chú ý kỹ cái viện này, không được để tiểu thư tùy ý đi ra ngoài! biết chưa? nếu có bất kỳ kẻ nào đi vào thì ngay lập tức phải bẩm báo cho gia tộc!”
Mạc Vô Tâm để lại một đạo mệnh lệnh rồi nghênh ngang rời đi.
Mạc Khinh Vũ khẽ cắn môi, đứng ở trong sân, nước mắt rưng rưng nhưng vẫn nhẫn nhịn.
Hừ, các ngươi coi ta là tù nhân hay sao?
Sở Dương ca ca, mau tới đón muội đi! Mau tới đón muội đi! Muội thật sự không muốn tiếp tục ở lại chỗ này nữa rồi…
Cố Độc Hành về đến gia tộc, ngay đầu tiên thấy được chính là khuôn mặt bi ai của nghĩa phụ Cố Văn Lan.
Nghĩa phụ vốn cả đầu tóc đen nhưng hiện giờ nhìn đến đã bạc hơn một nửa, những sợi còn lại cũng đã có chút lấm tấm.
Tuổi trung niên đã phải để tang con, hơn nữa còn một lúc chết cả hai đứa con ruột! chuyện này tuyệt đối là đả kích trầm trọng mà vị gia chủ của gia tộc Cố thị này không thể không thừa nhận được!
” Nghĩa phụ! Ngài làm sao vậy? “
Cố Độc Hành kinh hãi hô lên!
” Ai… Độc Hành, con trở lại rồi, trở lại là tốt rồ!”
Cố Vân Lan thở dài một tiếng, kéo cánh tay của Độc Hành rồi nói tiếp:
” Đợt vừa rồi con không nói tiếng nào mà rới nhà trốn đi, nghĩa phụ lo lắng không thôi, phái người đi tìm nhưng vẫn không có tin tức gì.
Con đã đi đâu vậy?”
” Những ngày đó con đều ở Thiết Vân…”
Cố Độc Hành cúi đầu, chần chờ một lúc rùi nói.
” Ta biết, ta biết rõ… trong lòng của con khó chịu nhưng mà…”
Ánh mắt Cố Văn Lan vô thần nhìn vào cây cối hai bên và nói tiếp:
” Chuyện mà Tiểu Diệu tỷ của con làm… đã tổn hại đến lợi ích của gia tộc, gây hậu quả nghiêm trọng.
Đối với chuyện này con phải hiểu được…”
” Con hiểu! Cho nên con nhất định sẽ xông lên Kiếm đế, cứu Tiểu Diệu tye ra ngoài”
Cố Độc Hành kiên định nói.
” Kiếm đế!”
Cố Vân Lan chấn động, quay đầu lại nhìn Cố Độc Hành.
Lúc này ông mới cẩn thận đánh giá lại nghĩa tử của mình, người nghĩa tử mà mình coi trọng nhất.
Nào ngờ nhìn một cái thì không khỏi giật mình kinh hãi:
” con, con…con trở thành kiếm khach sao?”
Loại hơi thở sắc bén lạnh buốt trên người Cố Độc Hành giống như lúc trường kiếm ra khỏi vỏ, chính khí ngang trời.
Bất kỳ kẻ nào đứng ở trươc mặt hắn đều khó có thể chịu nổi sự sắc bén này!
Đây chính là đặc thù của kiếm khách!
” Vâng thưa nghĩa phụ!”
Cố Độc hành lẳng lặng nói:
” Vậy hiện giờ con là Kiếm Tông mấy phẩm?”
Cố Vân Lan gấp gáp hỏi.
” Không phải kiếm Tông.
Nghĩa phụ”
Cố Độ Hành trầm giọng nói:
” Con bây giờ là… Kiếm Tôn tứ phẩm đỉnh phong! Trong vòng nữa tháng nữa, ta nhất định đột phá tới Kiến tôn ngũ phẩm!”
” Hả! “
Cố Vân Lang kinh ngạc vô cùng.
Cố Độc hành rời nhà đi tuyệt đối chưa tới một năm!
LÚc hắn rời đi chẳng qua chỉ là Kiếm Tông ngủ phẩm hoặc lục phẩm! thế mà chỉ qua mấy tháng lại tăng lên mưởi phẩm giai?
Làm sao…. làm sao có chuyện này được?
” Con… Làm sao con là dược điều này? hay là… đã ăn loại thiên tài địa bảo gì rồi”
Cố Vân Lan hỏi.
E là chỉ có mỗi nguyên nhân này thôi.
Khóe gặp cơ Duyên, ăn được thiên tài địa bảo gì đó… Sau đó tiêu hóa được lực, thoáng một cái là xông đến đỉnh phong…
Nhưng mà loại chuyện này luôn luôn tồn tại trong truyền thuyết, chẳng lẽ lại xảy ra với Cố Độc Hành sao?
” Con không ăn bất cứ thiên tài dịa bảo nào cả, chẳng quan là con gặp được một vị dị nhân.
Nhờ người đó chỉ điểm mới đột nhiên tăng mạnh…”
Cố Độc Hành thản nhiên nói.
” Đấy cũng là do con cố gắng mới được như thế… nhưng mà mấy thắng tăng lên đến mười phẩm cũng ngoài sức tưởng tượng của mọi người rồi!”
Cố Vân Lan sợ hãi than lên, Nhìn Cố Độc hành, trên mặt đột nhiên hiện lên nụ cười vừa có khổ sở lại có vui mừng.
“Ông trời không tuyệt đường người.
Ông trời không diệt Cố gia chúng ta.
Độc hành, sau này Cố gia… Muốn trông chờ vào con giữ gìn phát triển rồi!”
Cố Vân Lan bi thương nói:
” mấy ngày trước mói là đám tang cho hai người bọn nó…”
Cố Độc Hành do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng kiên quyết nói:
” Nghĩa phụ… thật ra thì… con có biết… cái chết của Cố Viêm Dương cũng Cố Viêm Nguyệt…”
” Con có biết… chuyện liên quan tới cái chết của Viêm Dương và Viêm Nguyêt?”
Cố Vân Lan giống như không tin vào tai mình, vô ý lẩm nhẩm lại một lần, đột nhiêu quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào Cố Độc hành:
” Con có biết?”
“Vâng!”
Cố Độc Hành trầm trọng đáp.
” Chuyện là như thế nào?”
trong giọng nói của Cố Vân Lan tràn ngập sự lạnh lẽo.
” Không lâu sau khi hai người bọn họ bị giết thì con đã nhận được tin tức”
Cố Độc Hành khó khăn trả lời.
” Không phải là con giết?”
Cố Vân Lan thở ra một hơi:
” không phải là con giết là tốt rồi”
.
“Mặc dù không phải do con giết nhưng cũng không khác gì là do con giết! người g**t ch*t bọn họ là huynh đệ của con!”
Cố Độc hành hít một hơi, nói ra toàn bộ:
” Hắn muốn g**t ch*t bọn họ cũng là vì con! Mặc dù trước đó con cũng không hề biết chuyện này, nhưng…con cũng không muốn lừa gạc nghĩa phụ”
” Huynh đệ của con…”
trong giọng nói của Cố Vân Lan tràng ngập sát khí, ” Khi thi thể của hai người bọn họ được đưa về, ta đã luôn nghĩa rằng Tạ Đan Quỳnh của gia tộc Tạ thi luôn luôn trầm ổn, mặc dù tên tuổi không nổi danh nhưng tuyệt đối cũng là một nhân tài mời xuất hiện có thể đào tạo được, làm sao có thể tùy tiện ra tay g**t ch*t hai huynh đèn Viêm Dương được? ngay cả có khúc mắc trong tình trường thì cũng sẽ không như thế mới đúng. hóa ra sự thật lại là như thế…”
” Huynh đệ của con là ai?”
Cố Vân lan trầm giọng hỏi
” Con không thể nói!”
Cố Độc Hành vẻ mặt mâu thuẩn nhưng lại kiên quyết nói:
” Bất kể chuyện gì chỉ cần hắn làm thì coi như tính trên người của con! Nếu nghĩa phụ thấy tức giận, căm thù thì có thể giết con.
Nhưng con nguyện chết cũng không thể bán đứng huynh đệ mình”
” Được, giỏi cho cái nghĩa khí sâu nặng!”
Cố Vân Lan cười lạnh:
” Cố Độc Hành, phải chăng con cảm thấy…. con trưởng thành, cánh cứng cáp rồi.
Hơn nữa Viêm Dương bọn họ cũng đã chết, người có thể kế thừa vị trí gia chủ gia tộc chỉ còn lại có một mình con nên con không sợ hãi phải không?”
” Nghĩa phụ soi xét, con chưa bao giờ dám nghĩ vậy?”
Cố Độc hành vốn đang cúi đầu nhưng nghe thế lại ngẩng đầu lên, ngang nhiên đáp lại: ” Con luôn luôn cho rằng nam tử hán đại trượng phu đã dám làm là sẽ dám nhận! Bất kể ở phía trước là gì đi chăng nữa, nếu đã làm thì phải biết gánh chịu, không hối hận và đón nhận! làm việc không cần phải nghe theo lời của người khác! Con đường kiếm đạo mà con đang tu hành là quang minh lỗi lạc, chỉ thẳng chứ không chịu uốn cong.
Đó chính lằn nguyên tắc làm việc cả đời này của con! Nếu lúc này con không nói thì có thể cả đời này nghĩa phụ cũng không biết.
Bởi vì ở hiện trường không có bất kỳ bằng chứng gì.
Coi như là Tạ Đan Quỳnh chắc chắn cũng không tìm ra bất cứ chúng cớ gì để thoát tội cho mình!”
” Nhưng con vẫn mún nói, đơn giản chỉ vì con không muốn lừa dối người!”
Cố Độc Hành nói:
” Chuyện mà huynh đệ của con làm, con không tới gánh chịu thì ai chịu? bởi vậy, nghĩa phụ! bất kể người làm gì cũng là đúng! Con tuyệt đối không có bất kỳ oán trách gì! Nhưng về chuyện bán đứng huynh đề thì nguyện chết không làm!”
Giọng nói của Cố Độc Hành vang vọng mạnh mẽ, ánh mắt đầy kiên quyết.
Chương 303: Cố Diệu Linh (1 + 2): bắt Sở diêm vương!
Cố Vân Lan im lặng một lúc thật lâu.
Ánh mắt bén nhìn chăm chú nhìn vào Cố Độc Hành, cũng nhùn thật lâu.
Cuối cùng thở dài một tiếng!
” Chuyện đến nước này, ta chỉ hy vọng tương lai con và huynh đề của con cho ta một cái công đạo…!”
Cố Vân Lan có chút mờ mịt mờ nói:
” Ta làm sao có thể không biết hai người bọn họ không ra gì.
Nếu cố thị gia tộc rơi vào tay bọn họ thì chỉ sợ là qua mấy năm sẽ lụi tàn.
Nhưng nói thế nào đi chăng nữa cũng không nên giết…”
Cố Độc Hành im lặng.
” Gia tộc Cố thi, gia tộc Có Thị… ha ha, nếu không phải nghĩ đến cơ nghiệp tổ tông cua gia tộc Cố thị, mấy vạn người dựa vào chúng ta để sống thì… Cố Độc Hạnh, năm nay ta sẽ một chưởng đập chết con!”
” Nghĩa phụ bớt giận”
Cố Vân Lan hừ lạnh một tiếng rồi lại thở dài.
Giờ phút này, nếp nhăn trên mặt dường như khắc sau hơn rất nhiều.
” Ta còn muốn suy nghĩ cẩn thận hơn về chuyện này”
Cố Vân Lan thấp giọng thở dài, im lặng đi về phía trước.Đi được bảy tám trượng thì bỗng đột nhiên dừng lại, không quay đầu mà nhẹ nói:
” Chuyện này…không được để bất kỳ kẻ nào biết”
” Vâng thưa nghĩa phụ!”
Cố Độc Hành nhìn bóng nghĩa phụ tiêu điểu rời đi, trong lòng không khỏi đau xót!
Chuyện này đã làm sai hay sao? Đã sai hay sao?
Từ góc độ của Cố Vân Lan mà nói, từ ân tình của Cố Vân Lan đối với Cố Độc Hành mà nói thì chuyện này làm sai rồi! Công ơn nuôi dưỡng như trờ cao đất dày, nhưng huynh đề mình lại giất con trai ruột của người!
Nhưng Cố Độc Hành nhận sai chứ không hối hận!
Áy náy đúng là có áy náy nhưng Sở Dương làm như vậy cũng chỉ là vì chính mình.
Cũng giống như những gì Cố Độc hành suy nghĩ, dự đoán trước.
Đội đến sau khi nghĩa phụ rời đi, thì sớm hay muộn bản thân mình cung phải đánh một trận với Cố Diêm Dương và Cố Viêm Nguyệt! Không phải là mình chết ở trong tay bọn họ thì là bọn họ chết trong tay mình
Sống hay chết cũng là chuyện đã xác định.
Nhưng dù sao cũng là chuyện sau này.
Bất kể như thế nào nghĩ phụ cũng sẽ không thấy được.
Nhưng hiện giờ lại xảy ra tình huống này, thật sự khiến cho lão nhân gia khó có thể thừa nhận.
Theo một góc độ khác mà nói thì Sở Dương g**t ch*t huynh đệ Cố Viêm Dương cũng là cứu vớt cho gia tộc Cố thị, để cho gia tộc không đến mức suy bại… Nhưng đây cũng chỉ là một cách nói mà thôi.
Không thể lấy đó là lý do được.
Trong lòng Cố Độc hành rất thống khổ, rất mâu thuẫn.
Nhưng hắn cũng không trách Sở Dương
Sở Dương không chỉ mạo hiểm tính mạng, hơn nữa còn mạo hiểm chuyện huynh đệ xích mích, quyết liệt với nhau để giúp mình giết người!
Cho dù ngươi trách ta làm chuyện này thì ta vẫn cứ làm giúp ngươi! Bởi vì ta với ngươi là huynh đệ!
Sớm hay muộn gì thì ngươi cũng sẽ phải đánh một trận với hai người bọn họ.
Ngươi giết bọn họ thì cả đời lương tâm bất an, sẽ trở thành chướng ngại, thành tâm mà của ngươi! Nhưng nếu là ta giết thì gánh nặng lương tâm của ngươi sẽ bớt đi nhiều lắm.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại
chấm cơm.
Cho nên chuyện ta làm, ngươi có trách ta cũng vẫn sẽ làm! Dù người tuyệt giao với ta, ta vẫn làm! Cho dù vì vậy dẫn đến bất hòa… ta cũng vẫn làm!
Hơn nữa còn là phải làm càng nhanh càng tốt!
Ta chỉ muốn huynh đệ của ta được bình an!
vì thế, ta không tiếc mang trên lưng môt thân tội nghiệt! cho dù tiếng xấu môn đời thì cũng có sao đâu?
Sở Dương không hề nói ra những lời này! một câu cũng không nói.
Nhưng Cố Độc Hành lại có thể biết được, hiểu được.
Cho nên hôm nay hắn mới thay huynh đệ của mình gánh tội danh này! Chuyện của huynh đệ ta làm, cho dù ta không biết ta cũng sẽ đến gánh!
Gánh đến cúng!
Cố Vân Lan biến mất ba ngày.
Trong ba ngày này, gia tộc Cố thi cẫn là một mảnh im lặng.
Toàn bộ nhân mã đi tới chiến khu Thương Lan đã thu thập xong xuôi, chỉ chờ gia chủ ra lệnh một tiếng là xuất phát.
Ngày thứ ba, Cuối cùng Cố Vân Lan cũng đi ra ngoài.
Thân thể hắn vẫn thẳng tắp hiên ngang nhưng đầu tóc của hắn gần như bạc trắng.
” Cố Độc hành, con đi theo ta!”
Cố Vân lan nói.
Cố Độc hành đi tới.
” Con dẫn người đi tới chiến khu Thương Lan!”
Cố Vân Lan trầm giọng nói, nhưng sau đó đột nhiên ngẩng đầu, thấp giọng quát:
” Ta muốn con mang theo gia tộc Cố thị đánh ra uy phong của chúng ta! mang theo gia tộc Cố thi đi tới huy hoàng! Mang theo gia tộc Cố thị xông tới Thượng tam thiên! Con có thể làm được không?”
” con có thể “
Cố Độc hành giật mình, đột nhiên hét lớn lên!
” Đi đi!”
” Nghĩa phụ, con muốn đến thăm Tiểu Diệu tỷ!”
Cố Độc Hành biết vào lúc này mà nói ra yêu cầu như thế có chút không đúng nhưng vẫn không nhịn được mà nói ra.
Mấy ngày nay tưởng niệm đã hành hạ hắn tới mức như hỏng mất!
Càng là rời đi càng nghĩ đến chỗ tốt của Cố Diệu Linh! Trong lòng thúc giục, mong nhớ da diết, Cố Độc Hành cuối cùng cũng về tới gia tôc.
Gặp được Cố Diệu Linh chính là tâm nguyện của hắn!
” Tâm nguyện duy nhất!
Nhìn chằm chằm một lúc, Cố Vân Lan rốt cuộc cũng nói “
co đi đi! sau khi thăm thì lập tức trở lại!
“
Đa tạ Nghĩa phụ!
“
Cố Độc Hành mừng rỡ cảm tạ rồi nhanh chóng phóng phi thân rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn một lúc lâu, Cố Vân Lan mới thở dài một hơn, lẩm bẩm nói:”
xem ra thật sự không phải độc hành làm, nhưng là Độc hành ơi, nếu con không nói ra có phải tốt hơn không? con biết rằng cha tình nguyện đánh một trận chiến hồ đồ với gia tộc tạ thị không?
“
Sau đó hắn liền sải bước đi tới trước mặt đội gnur gia tộc, lá cờ lớn trên đỉnh đầu bay phần phật.
Cố Vân Lan bước lên đài cao, giơ tay lên! Nhất thời, ở dưới vang lên tiếng hoan hô như sấm động!
“
Gia chủ! Gia chủ!
“
Các vị yên lặng
” Cố Vân Lan chắp tay sau lưng, thân thể thắng tắp đứng dưới đại lỳ giống như một thanh kiếm sắc bén vĩnh viễn không gẫy, ánh mắt ngạo nghễ tung hoành nói lớn: “
Hôm nay, tại đây tuyên bố 1 chuyện! Mời tấc cả mọi người nghe lỹ!
“
Phía dưới nhất thời im lặng.
“
Kể từ hôm nay trờ đi, Cố Độc Hành chính là người thừa kế duy nhất của gia tộc Cố thị chúng ta! Lần này đi chinh chiến ờ chiến khu Thưong Lan,Cổ Độc Hành có toàn quyền quyết định!
“
vâng!
” Tất cả đều đáp lại
“
Bất kỳ kẻ nào cũng không được bất mãn làm chuyện bất lợi, thậm chí là lén lút nói xấu về Thiếu gia chủ! Một khi bị phát hiện sẽ bị đuổi khỏi gia tộc.
Kê nào vi phạm nghiêm trọng thì giết không tha! Các vị đã nghe rõ chưa?
” Cố vân Lan lạnh lùng nói tiếp.
“
Đã nghe rõ!
“
Từ nay về sau, chúng ta nhất quyết tuân theo mệnh lệnh của Thiếu gia chủ!
” “
Gia chủ vạn tuế!” Ở trong gia tộc Cố thị, Uy vọng của Cố Độc Hành cao hớn nhiều so với hai người Cố Viêm Dương và Cố Viêm Nguyệt.
Bởi vậy cũng dễ khiến người khác tin phục hợn.
Cố Độc Hành chính là thiên tài được cả gia tộc Cố thị công nhận! ‘Cơ hồ mỗi người đều khẳng định rằng với năng lực của Cố Độc Hành thì chắc chắn có thê đưa tất cà mọi người đi tới huy hoàng.
Dù sao, không cần hỏi thì ai cũng biết việc đi theo một vị Thiếu gia chủ thiên tài với việc đi theo một vị Thiêu gia chủ tài trí bình thường thì việc nào có tiền đồ sáng lạn hơn.
Khi Cố Viêm Dương và Cố Viêm Nguyệt cầm quyền, những người này ngoài miệng thì không nói gì nhưng trong lòng thì lại rất bi quan với tương lai của gia tộc.
Cho nên đến khi huynh đệ Cố Viêm Dương chết đi thì ngoài một vài người ra, trong cà gia tộc Cố thị cũng không có ai thương tâm.
Nếu có nghĩ gì thì cũng là như trút được gánh nặng.
Hai kẻ vô liêm sỉ việc thành công thì không đủ, việc thất bại thì có thừa này cuối cũng cũng đã chết!
Chính vì huynh đệ Cố Viêm Dương chết đi mà những người này lại thấy được hy vọng.
Cho nên lần xuất chinh này mới có ý chí chiến đấu sục sôi như vậy!
Cố Vân Lan để cho tiếng hoan hô yêu bớt đi rồi mới nói tiếp: “Các vị ờ đây chờ trong chốc lát, đợi Thiếu gia chủ đến đây rồi lập tức lên đường!
“
Vâng!”
Tiếng đáp này càng thêm chỉnh tề, càng thêm vang dội!
Trong lòng Cố Vân Lan không khỏi khổ sở.
Tình huống này chưa từng xảy ra khi hai đứa con của mình cầm quyền.
Một lần cũng không có!
Cố Độc Hành một đường lao tới, xuyên qua vườn qua, xuyên qua đường nhỏ, rẽ mấy lối cuối cùng cũng tới được phía sau của gia tộc Cố thị.
Ở đây chính là động Tủ Long.
Nhưng càng đến gần thì bước chân của Cố Độc Hành càng thêm chậm lại.
Đến về sau, thậm chí còn có chút do dự, gần như muốn xoay người bỏ chạy.
Hắn đang sợ!
Cố Độc Hành chưa bao giờ biết sợ là cái gì! Coi như là một thân một mình đối mặt với ngàn vạn địch nhân hắn cũng có thể thản nhiên nghênh chiến.
Lá gan của Cố Độc Hành có thể nói là làm bằng sắt.
Nhưng giờ phút này, khi sắp nhìn thấy Cố Diệu Linh, hắn lại sợ… sợ hãi!
Liệu Tiểu Diệu tỷ có để ý tới mình không?
Nếu Tiểu Diệu tỷ có…
Liệu Tiểu Diệu tỷ có…
Gặp được rồi ta nên nói gì đây?
Cuối cùng Cố Độc Hành dừng lại cách động Tử Long gần trăm met.
Phía trước là một vũng nước nhỏ, mới gần đây có tuyết rơi nên tích tụ một chút nước tuyết, giờ đã đông thành băng.
Cố Độc Hành đi tới cạnh vũng nước, soi mình xuống mặt băng trơn nhẵn này, cẩn thận sửa sang lại quần áo, đâu tóc, nhìn khuôn mặt mình một chút rồi nắm lấy một đám băng tuyết xoa xoa lên mặt.
Lạnh lẽo thấu xương khiến cho đầu óc hắn trở nên tính táo hơn.
Đã đến đây rồi thì có gì không dám nữa?
Cố Độc Hành hiểu rõ lòng mình, nhanh chóng bước tới trước
” Người tới đứng lại!
” Thủ vệ quát to một tiếng.
“
Là ta
” Cố Độc Hành nói: “
Ta muốn gặp tiển thư!
“
Hóa ra là Độc Hành công tử Xin hỏi lần này Độc Hành công tử tới đây có lệnh bài của gia chủ hay không?
” Thái độ của thủ vệ trở nên cung kính hơn nhiều.
Bất kỳ người nào cũng biết, Cố Viêm Dương và Cố Viêm Nguyệt đã chết thì gia chủ tương lai của Cố gia chính là Cố Độc Hành!
Bọn họ làm sao dám vênh váo với gia chủ tương lai?
Độc Hành lấy lệnh bài từ trong ngự ném tới.
“
Mời Độc Hành công tử chờ!” Sau khi xem xong thủ vệ lập tức xoay người vào bên trong thông báo.
Chỉ một lúc sau, bên trong Truyền đến tiếng động rất nhỏ.
Sau đó, cửa động bóng loáng bóng sáng lên, không gian xung quanh bất chợt trở nên rét lạnh.
Một cỗ khí buốt lạnh tận xương tủy từ trong cứa động tràn ra.
Nhất thời, trên mặt đất ờ nước mặt Cố Độc Hành đã bao trùm một tầng băng sương thật dày.
Động Tử Long, Đây chính là chỗ lợi hại của động Tủ Long! Người thường tuyệt đối không thể chịu đựng được nhiệt độ ờ bên trong càng đi vào lại càng rét lạnh.Ơ tận cùng bên trong thì ngay cả hòn đá cũng có thể đông lạnh mà vỡ ra.
Bình thường ở đây có trận pháp bao trùm, hàn khí không ra ngoài được.
Nhưng một khi mờ ra thì cả trời đàt cũng lạnh đến đóng băng.
Tiếng bước chân rất nhỏ ra đến của liền dừng lại.
Dường như người ờ bên trong đang làm gì đó… Một lúc sau, một thiếu nữ cả người bị sương trắng bao phủ từ bên trong đi ra
Hít thở một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn Cố Độc Hành, mỉm cười nói: “Tiểu đệ, người tới làm gì?”
Nụ cười vô cùng sáng rở, đẹp đẽ.
Trên đầu nàng ngưng kết sương trắng một đầu tóc đen giờ nhìn như giống bà già bảy tám mươi tuổi. $ắc mặt đông lạnh đến mức xanh xao, tay chân có chút tê cứng.
Nhưng dù đầu tóc bị đóng băng có chút cứng ngắc nhưng vẫn thật chính tề!
Quàn áo cả người vẫn đâu ra đấy!
Nhìn là biết được trước khi nàng ra đây chắc chắn đã sửa sang quần áo thật lâu rồi mới miễn cưỡng có hiệu quà như thê này.
Người thiếu nữ này đa cố gắng hết sức có thề.
Cố Độc Hành kinh ngạc nhìn nàng ánh mắt như đọng lại trên người nàng
Một lúc lâu sau vẫn không nói được gì.
“Tiếu đệ, làm sao thế?
” Thỉếu nữ có chút bối rối đầu nhìn lại mình, cô gắng mỉm cười nói: “
Có phải lúc này Tiêu Diệu tỷ rất khó coi hay không?”
Chương 304: Tiểu Diệu tý, ta muốn tỷ làm vợ của ta!: bắt Sở diêm vương!
“Không! Tiểu Diệu tỷ vẫn xinh đẹp như xưa!”
Cố Độc Hành kích động nói: Không ai có thể xinh đẹp hơn Tiêu Diệu tý!
“
Nói linh tinh!” Người thiểu nữ này chính là Cố Diệu Linh, người vì cố Độc Hành mà chịu hết mọi đau khổ.
Giờ phút này nghe được lời nói của Cố Độc Hành, phàn ứng của Cố Diệu Linh không phải là ngượng ngùng mà giống như tỷ tỷ đang giận dỗi tiểu đệ, đệ nói chuyện lung tung vậy.
Nụ cười ôn như này giường như xua tan băng sương rét lạnh trên người Cố Diệu Linh, khiến cho gương mặt xanh vì đông lạnh của nàng trờ nên xinh đẹp kinh người!
Nhất thời, Cố Độc Hành choáng vàng đầu óc, trời đất quay cuồng ánh sáng như biến mât, trong mắt chi thấy được Cố Diệu Linh, ngân ngơ, mờ mịt, vô ý thức nói: “Thật là xinh đẹp…!
“
Tiểu hỗn đản!
” Cố Diệu Lỉnh rốt cuộc không chịu được ánh mắt như sắc lang này, vừa giận vừa thẹn khẽ giậm chân, dỗi hơn nhìn Cô Độc Hành: “
Ta là tỷ của ngươi! Có người nào lại nói chuyện với tỷ của mình như thế không?
“
Cố Độc Hành mở rộng miệng nước miệng chảy ra, thân hình lao tới trước.
Đến khi gần tới được thì thân thể lại đụng phải vòng bảo hộ, “
bịch
” một tiếng liền bay ngược ra ngoài, ngã chông ngược mặt mũi sưng vù..
Cố Diệu Linh cất tiếng cười khánh khách! Giờ phút này sau khi nhìn thấy Cố Độc Hành, dường như tât cả những khổ sở ở động Tù long trong khoảng thời gian qua đã tan thành mây khói.
“
Đứa ngốc! Nếu có thể đi ra ngoài, vì mấy lời nói vừa rồi kia của ngừơi, tỷ tỷ nhất định sẽ đánh cho người một trận.
Hừ hừ!
“
Cố Độc Hành tung người đứng dậy, giận đữ quát: “
Đập nó đi ngay! Để cho ta vào
“
Thiếu gia!
” Thủ vệ đáng thương nhìn cố Độc Hành rồi lại nhìn sang Cố Diệu Linh đầy vẻ khó xử.
“
Đừng làm loạn!
” Cố Diệu Linh ôn nhu nói.
Nói xong liên kinh ngạc nhìn khuôn mặt trưởng thành của Cô Độc Hành, một hồi lâu sau mới nhẹ giọng hói: “
Tiểu đệ, trong khoảng thời gian này đệ vân khỏe chứ?
“
Nhừng lời này khiến cho Cố Độc Hành thấy cay cay khóe mắt, nước mắt gần như chảy xuống.
Tiểu Diệu tỷ ờ bên trong động Tù Long mà vẫn còn suy nghĩ đến mình có khỏe hay không.
“
Ta rất khỏe!
” cố Độc nành khàn khàn nói.
“
Ừ! Vậy thì… Đệ cũng không còn nhỏ nữa, trong lòng đã có người con gái nào chưa? Có thể để cho phụ thân nhờ người đi làm mai cho đệ
” Cố Diệu Linh nhìn Cố Độc Hành, trong ánh mắt tràn đầy tình cảm không nói ra lời, có chút chờ đợi cũng có chút sợ hãi nhìn hắn “
Nếu đệ không tìm thì sợ rằng sẽ chậm!
“
Trong lòng ta đã có một người con gái… chẳng qua là…
” Cố Độc Hành thống khổ nói.
“
Chẳng là cái gì?
” sắc mặt của cố Diệu Linh thoáng cái đã trở nên trắng bệch, giọng nói có chút run run, trong mắt rưng rưng nước.
Nàng vội vàng quay người lại, một lát sau mới quay ra cười nói tiếp: “
Chẳng qua làm sao? Hóa ra tiểu đệ của tỷ đã có người trong lòng rồi sao?
“
Ừm, có!
“
Là ai thế?
” Cố Diệu Linh cắn môi chặt hớm cố nén đau đớn trong lòng, xinh đẹp cười nói: “
Nói ra xem nào, đê tỷ tỷ làm quân sư cho đệ! Chi tiêc là tỷ tỷ không thê uống được rượu mừng của đệ…
“
Nàng… rất tốt, rất tốt! Đối với ta cũng rất tôt… Ta cũng không biết làm thế nào đề báo đáp nàng.
Ta vẫn cho răng nàng đối xứ tôt với ta, ta cảm kích nàng ta kính trọng nàng… Nhưng ta lại chưa từng nghĩ rằng ta lại thích nàng… Ta muốn nàng làm thê tử của ta..
Cố Độc Hành thống khổ cúi đầu nghĩ
“Cho đến một ngày, nàng rời đi rồi ta mới biết được ta thích nàng đến như vậy, không muốn rời xa đến như vậy! Ta nghĩ tới nàng Tiêu Diệu tỷ, ta muốn nàng trờ thành thê tử của ta, có được hay không?”
Thân thể Cố Diệu Linh thân thể lay động suýt nữa té ngã xuống đất.
Khóe miệng nàng lộ ra nụ cười diễm lệ thê lương trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Hăn thích
“nàng”
, muốn yêu
“nàng”
, hắn muốn
“nàng”
làm vợ hắn…
Cố Diệu Linh, ngươi… ngươi… ngươi…
Giờ phút này, trái tim Cố Diệu Linh vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Thậm chí nàng còn muốn hận chính mình, tại sao hôm nay lại đi ra ng0ài? Bị giam ở đây thì kiếp này đã không còn hy vọng rời đi, bản thân mình chống đở được là vì có một ảo tưởng một hy vọng xa vời.
Nếu không ra, chính mình còn có thể gìữ lại giấc mộng trong lòng minh, cứ thế tiếp tục tư dối gạt mình..
Cho dù biết đó là giả thì đây cũng là một giấc mộng! Một giấc mộng tốt đẹp!
Nhừng hôm nay khi biết được Cố Độc Hành tới thăm mình, nàng không nhịn được mà hân hoan chạy ra, lại sợ hắn thấy được bộ dáng không xinh đẹp của mình nên ờ bên trong cố hết sức sửa sang lại trang phục để cho minh dễ nhìn hơn một chút rồi mới dám đi ra.
Nhưng ai ngờ vừa mới ra ngoài đã nghe được tin tức như đạn nố ngang trời thế này.
Hắn có người yêu! Hắn có người rồi!
Cố Diệu Linh lộ ra vẻ sầu thảrn, khẽ cười một tiếng Nên tính mộng rồi!
Trong lúc hốt hoảng mơ màng nàng nghe thấy Cố Độc Hành ở đối diện hỏi mình, giống như rất thấp thỏm cũng rất sợ hãi: “Tiểu Diệu tỷ, người nói… liệu nàng có đáp ứng hay không?
“
Tiểu Diệu tỷ, người nói… liệu nàng có tiếp nhận ta không?”
Lúc này, cố Độc nành vẫn đắm chìm trong ký ức xưa kia.
Hắn hận chính bản thân mình tại sao không sớm nhận ra Tiểu Diệu tỷ có tình cảm với mình?
Vì sao phải đợi đến khi Tiểu Diệu tỷ vì mình mà đi vào động Tù Long nhận hết muôn vàn khổ sở, hắn mới nhận ra?
Thần thế của nàng vốn yếu ớt như vậy, làm sao nàng có thế chịu nàng!
“Làm sao nàng có thể chịu được như thế?
“
Ta thật là ngu ngốc…”
Cố Diệu Linh cắn mạnh môi mình, cuối cùng cũng thấy được thần trí trờ lại.
Nàng cố gắng hết sức chống đở cho bán thân không bị ngã xuống buồn bã cười nóỉ: “Nàng nhất định sẽ đáp ứng ngươi!… Đệ đệ của ta ưu tú như vậy, có bán lĩnh như vậy, hơn nữa còn anh tuấn tiêu sái, tuổi trẻ tài cao… Nàng mà không đáp ứng thì quá không được rồi còn gì?
“
Thật vậy sao?” cố Độc Hành vui mừng ngẩng đầu lên.
“Ừ! Dũng cảm đi nói với cô bé mà đệ thích đi.
Tiếu Diệu tỷ cũng vui mừng”
Sắc mặt của Cố Diệu Linh trắng bệch, trâm ngọc lay động khẽ nóỉ:
“Đệ sẽ thành công.
Tiếu Diệu tỷ ở đây chân thành chúc phúc cho đệ”
.
Thôi thôi… Lần này trờ về, ta cứ chết già ờ trong động Tù Long này đi.
Cả đời này, không bao giờ nằm mơ nữa… Không bao giờ mơ nữa…
Cố Diệu Linh lén lút nghiêng mặt sang một bên hai hàng nước mắt như trân châu lặng lẽ làn xuống, nàng cố nén lại tâm tình muốn khóc lớn, mỉm cười đầy khổ sở: “Độc Hành! Nữ hài tử đều rất thẹn thùng coi như là thích đệ rồi thì cũng sẽ không nói ra ngoài.
Đệ đã thích một người thì cần phải chủ động hiểu lộ ra.
Một khi bỏ lỡ rồi thì sẽ mất hết. cả đời người, thời gian tốt đẹp nhất cũng chi có mấy năm mà thôi.
Đừng để phải hối hận… Nghìn vạn lần đừng để mình hối hận… Đi tranh thủ đi! Mau đi đi! Đệ sẽ thành công!” Càng nói, trong lòng nàng càng thêm khổ sở và tuyệt vọng. “Nếu trước kia ta không thẹn thùng như vậy, không giấu kín tất cả tâm sự xuống đáy lòng nên nói sớm ra với hắn.. thì liệu kêt cục có thay đổi hay không?
Nếu hiện giờ ta nói ra với hắn, liệu hắn có thể…
Haizz, còn nghĩ đến đến những thứ này làm gì.
Hẳn cũng đã muốn lấy vợ, mà ta thì ở trong động Tù kong này, kỳ hạn là vĩnh viễn… cả đời ta coi như xong rồi, Việc gì phải để cho hắn khổ sở cơ chứ? cứ để cho điều bí mật này chôn trong lòng của mình đi thôi…
“Tỉểu Diệu tỷ… cảm ơn người đã đáp ứng ta!
” cố Độc Hành kích động nói: “
Ta… ta rât vui mừng… Ta… ta… ta choáng váng Sắp xỉu rồi…
“
Ta đáp ứng đệ? cái gì cơ?
” Cố Diệu Linh còn đang đau lòng đến ngây người, cảm giác như tim mình đau đớn đang chảy máu đột nhiên nghe thây câu này.
Trong lúc nhất thời, đầu óc nàng cũng không hiểu gì hết!
“
Mới vừa rồi tỷ đã đáp ứng với ta!
” cố Độc Hành lao vào sát vòng bảo hộ hét lớn: “
Mới vừa rồi rõ ràng là tỷ đã đáp ứng ta!
“
Ta đáp ứng đệ cái gì?
” Cố Diệu Linh ngây người ra hỏi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
“
Tỷ đáp úng làm vợ của ta cố Độc Hành hưng phấn đến đỏ bĩm cả mặt, nhảy dựng lên bị ngã xuống vẫn cứ hết lớn:
“Mới vừa rối tỷ đã đáp ứng làm vợ của ta!”
Trong giây lát, Cố Diệu Linh mở trừng mắt, há mốm… Đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào cố Độc Hành, láp bắp nói: “Đệ, đệ… không phải đệ… không phải vừa rồi đệ nói là trong lòng yêu mến một cô nương hay sao? Đệ, đệ..
“
Đúng vậy, ta yêu mến một cô nương!” cố Độc Hành vui mừng nóỉ:
“Nhưng người mà ta yêu mến chính là tỷ đó, Tiểu Diệu tỷ… chẳng lẽ lại có người khác hay sao? Làm sao mà có người khác được?”
Cố Độc Hành buồn bực nhìn Cố Diệu Linh, không hiểu tại sao Tiếu Diệu tỷ lại nói như vậy. chẳng lẽ cả đời này Cố Độc Hành ta còn có thể thích người khác nữa hay sao? Đấy đúng là chuyện đáng cười!
” Ngươi.. ngươi… ta…ta…”
cố Diệu Linh lắp bắp nhìn hắn một lúc lâu sau vẫn không nói gì.
Bông nhiên hai hàng nước mắt của nàng đột nhiên trào ra mãnh 1iệt.
Ngay sau đó, nàng khụy xuống mặt đất, cất tiếng khóc lớn.
Tiếng khóc thảm thiết truyền ra ngoài nhưng cố Diệu Linh đường như liều mạng cũng không để ý tới dáng vẻ của chính mình mà chỉ khóc khản cả giọng.
Nước mắt tun rơi trên người nàng rơi vào quần áo.
Nóng và lạnh gặp nhau làm dâng lên một đoàn sương mù trắng nhàn nhạt
Nàng khóc đến thương tâm, khóc đến hết sức… Giống như muôn vàn ủn khuất đến trọn vẹn vào tiêng khóc này.
Dường như tât cả tuyệt vọng đã được tiếng khóc hòa tan nhưng lại nhanh chóng biến thành tuyệt vọng cùng lo âu lớn hơn nữa, khiến cho trái tim nàng càng thêm đau thương..
Cuối cùng thì nàng cũng có được điều mà nàng mơ ước tha thiết nhất… Bao nhiêu đêm tỉnh dậy, những lời nói này, phần tình cảm trong mơ ước này chính là thứ duy nhất chống đở cho tinh thần của nàng an ủi để nàng có thế sông sót!
Cứ mỗi lần tưởng tượng đến điều đó, Cố Diệu Linh sẽ không còn thấy lạnh nữa, cũng không Còn khó chịu nữa… Khi đó, trong lòng nàng tràn ngập tình yêu.
Nhưng hiện giờ nàng lại cực kỳ thống hận chính mình! Tại sao phải nhận được nó? Nàng không nên nhận được nó! Không nên
Vừa rồi nàng còn đang ai oán hối tiếc, nhưng hiện giờ lại hối hận mãnh liệt!
Lòng của nữ nhân mâu thuẩn như vậy đó.
Nàng không cầm lòng khi người mình yêu mấy năm qua lại đi yêu người khác Nếu thật sự xảy ra chuyện đó thì cố Diệu Linh sẽ không còn gì nghĩ gì đến sống nữa.
Nhưng đến khi nhận được tình cảm rồi thì nàng lại hối hận. chính mình đã bị phạt vào đống Tù Long mà kỳ bạn là vĩnh viên! Nếu như cố Độc Hành chấp nhất thích mình.. Vậy thì chẳng phải là mình đã hại cả đời hắn hay sao?
Hắn còn trẻ Không nên cô độc cả đời!
“Không được! Không được!”
Cố Diệu Linh vừa khóc vừa lắc đầu liên tục, nức nờ nóỉ:
“cả đời này của Tiểu Diệu tỷ coi như không còn rồi, không thể ra được nữa… Tiểu đệ, đệ còn có tiền đồ cực kỳ tốt, làm sao có thế phí thời gian vì ta cho được! chuyện này tuyệt đối không được!”
Chương 305: Vì tình yêu này, ta đợi, ta xông! (1 + 2): bắt Sở diêm vương!
“Nhưng trừ tỷ ra, ta không thích ai cả!”
Cố Độc Hành khẳng định, vội vã nói:
“Một thời gian trước ta đi ra ngoài, đi tới Hạ tam thiên mỹ nữ cũng rất nhiều.
Nhưng ta nhìn người nào cũng không bằng Tiểu Diệu tỷ, thậm chí còn không thêm nhìn.
Tỷ không biết chứ Kỷ Mặc với La Khắc Định bọn họ nhìn đến suýt rơi tròng mắt, nhưng ta thì lại chẳng nhìn gì..
vì hiểu lộ tình yêu của mình mà Cố Độc Hành không hề chóp mắt đã bán đứng hai huynh đệ của mình.. Hợn nữa còn hung hăng chà đạp dưới chân..
“Nhưng là… Nhưng là không được!
” Cố Diệu Linh dùng sức lâu đi nước mắt.
Ngay cả tâm tình đau khổ khi nghe những lời này của Cố Độc Hành cũng gần như nín khóc, mỉm cười dịu dàng nói: “
Tiểu đệ, đệ phải biết rằng hai vợ chồng ở chung một chỗ mới được gọi là vợ chồng.
Hiện giờ ta ớ trong này, cà đời cũng không ra được… Đệ không nên u mê như thế!
“
Nàng nhẹ nhàng ngăn cản Cố Độc Hành định mở miệng mờ mịt nói: “
Tiểu đệ, Tiể Diệu tỷ rất cảm kích phần tình cảm này của đệ… Đệ biết không từ ngày hôm nay trở đi, ta sẽ không bao giờ còn sợ ớ động Tù Long này nữa… Nhưng là đệ… đệ không thể tiếp tục khờ khạo như thế được…
“
Tiểu đệ của ta cần tìm một cô nương tốt thật khả ái, để cho nàng ở bên cạnh chăm sóc đệ, cùng đệ vượt qua mưa gió… không rời bỏ cho đên khi đâu bạc.
Đó mới là vợ chông!
“
Đệ màu trớ về đi thôi… Đừng ở chỗ này nữa! Đừng khờ khạo nữa!
” Cố Diệu Linh thâm tình nhìn Cố Độc Hành, nhìn thật lâu.
Trong mắt lại xuất hiện ánh lệ.
Khóe miệng nàng cười thỏa mản đầy ôn nhu: “
Có câu nói kia của đệ, cả đời này Tiểu Diệu tỷ sống không uống phí rồi…!
“Không!”
Cố Độc Hành kêu lên: “Không phải chỉ là một cao thủ Hoàng cấp hay sao? Tdt! Người chờ ta… Trong vòng hai năm-ta nhất định sẽ đạt tới Hoàng cấp! Ta thề! Ta lấy linh hồn của tổ tông các đời ra đê thề! Ta…
“
Đệ Dám!” cố Diệu Linh giận dữ quát:
“Đệ còn dám nói tiếp, ta sẽ lập tức chết ở đây cho đệ xem!”
Cố Độc Hành dừng lại, nhìn Cố Diệu Linh, đột nhiên cười nhẹ rồi nói:
“cố Diệu Linh, nếu hiện giờ tỷ chết ớ đây… vậy thì chúng ta có thế lập tức trớ thành vợ chồng…”
Ẩn ý trong những lời này khiến cho toàn thân Cô Diệu Linh run rẩy lên.
Nàng giống như nổi điên chạy nhào về phía trước, chạy tới vòng bảo vệ, hết sức kêu lên:
“Không cho phép! Ta không cho phép!”
Cố Độc Hành từ bên ngoài đưa tay vào, nhẹ nhàng mà kiên quyết ôm lấy thân thể của Cố Diệu Linh, Cố Diệu Linh cà người run lên, trong nhây măt mặt trở nên đỏ bừng…
“Cố Diệu Linh, tỷ nhìn xem.
Khi tỷ mới bước vào đây ta mới đạt tới Kiếm Tông tam phẩm.
Nhưng hiện giờ ta đã là Kiếm Tôn ngũ phẩm! Trong vòng nửa năm nữa, ta tuyệt đối có thể xông tới Kiếm Vương! Tỷ tin ta được chứ?”
Cố Độc Hành trầm thấp nói.
“Kiếm Tôn ngũ phẩm?”
Cố Diệu Linh kinh ngạc nhìn Cố Độc Hành, “Thật sự sao?
“
Đương nhiên là thật!” Cố Độc Hành kiêu ngạo nói tiếp:
“Hơn nữa còn không hề đi đường tắt tìm cách tăng lên mà mỗi một bước đều do chính mình tu luyện được!”
Nói tới đây, hắn ghé sát vào tai Cố Diệu Linh, khẽ thì thẩm:
“Ta gặp được một vị dị nhân Hắn truyền thụ cho ta một bộ công pháp có thể nhanh chóng tăng cấp… Không có ai biết được chuyện này cả!”
Vì để cho Cố Diệu Linh yên tâm cố Độc Hành liền nói dối!
“Thật sao?”
Ánh mắt Cố Diệu Linh sáng ngời nhìn thằng vào hắn.
“Đương nhiên là thật! Có muốn ta thề hay không?”
Cố Độc Hành lại giờ tay lên.
“Không cần!”
Cố Diệu Linh vội vàng ngăn cản, nhẹ nhàng nói:
“Ta tin đệ!”
Độc Hành thỏa mãn cười hạnh phúc.
Mặc dù ở giữa hai người còn cách một vòng bảo hộ không thể phá hủy, nhưng giờ phút này, cả hai lại cảm thấy vô cùng âm áp và hạnh phúc.
“Đúng rồi! Vị dị nhân kia sau đó trớ thành lão Đại của ta! Hắn cho ta một món đồ tốt để ta mang về cho tỷ”
Cố Độc Hành muốn đưa tay vào ngực để lấy đồ vật nhưng lại không nở buông Cố Diệu Linh ra, không thể làm gì khác đành dùng một tư thế cực kỳ quái dị để lấy đố vật này ra ngoài…
Sau đó đưa vào tay Cố Diệu Linh giống như dâng lên báu vật rồi lại nhanh chóng giữ lấy nàng.
“Đây là cái gì vậy?”
Cố Diệu Linh cúi đầu xuống xem xét cái hộp ngọc nhỏ trên tay mình
” Tỷ không nên mở ra! Đợi lát nữa đi vào rồi hãy mở”
cố Độc Hành thấp giọng nói:
“Đây là một miệng tinh hoa Hỏa tinh”
.
Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
– FULL
“Sao cơ?”
Cố Diệu Linh kinh hãi.
Tinh hoa Hỏa tinh chính là kỳ bảo trong thiên hạ.
Chỉ cần đeo một miếng cở ngón tay ở trên người thì dù có ở nơi rét lạnh thế nào đi chàng nữa cũng không hề cảm thấy lạnh.
Hiện giờ, đây chính là thứ mà Cố Diệu Linh cần nhất.
Đây cũng là một khối tính hoa Hỏa tính mà Sở Dương gần như trở mặt với kiếm linh mới bảo tồn được.
Những thứ trân quý khác giống như vậy đã chẳng còn lại gì.
Một khi bị Cửu kiếp kiếm hút thì e là ngay cà cặn bã cũng không còn.
Cả quốc khố của đế quốc Đại Triệu tích lũy mấy trăm năm trời cũng chỉ có một khối cỡ nắm tay như vậy mà thôi.
Mà sau đó đã đưa hết cho Cố Độc Hành.
“Còn có cái này nữa!”
Từ trong lồng ngực, Cố Độc Hành lại móc ra một cái bình ngọc.
“Đây là thứ gì?”
Cố Diệu Linh cảm thấy hạnh phúc không nói thành lời.
“Là Sinh cơ tuyền thủy”
cố Độc Hành trà lờit
“Đây cũng chính là của lão Đại cho tỷ.
Hiện giờ tỷ nhanh uống đi.
Đây là thứ tốt! Nghe nói sau khi uống có thể tăng lên sinh mệnh lực, gia tăng sinh cơ.
Sau này cho dù bị thương cũng không lưu lại vết sẹo…”
Cố Độc Hành nói liên tục không dứt giới thiệu một lượt về sinh cơ tuyển thủy, mặt mày hớn hớ.
Cố Diệu Linh là con gái của gia chủ gia tộc Cố thị, làm sao có thể không biết đến loại thần vật như Sinh cơ tuyền thủy cho được! Nhưng nàng cũng không nói gì mà chi dịu dàng nhìn Cố Độc Hành, cần thận lắng nghe người nam nhân mình yêu mến nói liên miên, giới thiệu cho mình nghe.
Nàng hiểu được, trong lòng Cố Độc Hành đã tồn tại tâm tư như thế thì khoảng thời gian ngắn này hắn đã chịu biết bao cực khổ….
thời gian ngắn này hắn đã cố gắng đến mức nảo? Hắn đã phải chịu bao miếu đau khổ?
Chỉ mới có hơn nữa nặm!
Từ Kiếm tông ba, bốn phẩm đạt tới Kiếm Tôn ngũ phẫm! Phần lớn mọi ngườiđều kinh ngạc vì tiến bộ của cố Độc Hành, đều than thở cố Độc Hành là thiêntài! Nhưng chỉ có Cố Diệu Linh đầu tiên nghĩ đến là trong thời gian ngắn nhưvậy, mà tấn chức nhiều như vậy… Rốt cuộc, hắn đã phải tự tu luyện, rèn luyệnkinh khủng đến mức nào.
Nghĩ tới đây, cố Diệu Linh không khỏi đau lòng.
“Đứa ngốc này, đệ cũng đừng nên quá cực khổ… có cái này…”
Cố Diệu Linh nâng lên cái hộp đừng tinh hỏa Hỏa tinh rồi dịu dàng nói tiếp: “Ta ở bên trong chờ thêm vài năm nữa cũng không Sao!
“
Không!” cố Độc Hành kiên quyết nói: “Để cho tỷ ờ đây chờ lâu thêm một canh giờ thì ta cũng thây là mình có tội!
“
Được rồi! Chắc là đệ lại đi rồi?” Cố Diệu Linh nhẹ nhàng buông hắn ra, nói tiếp:
“Hình như có người đến giục đệ rồi!”
Cố Độc Hành quay đầu lại nhìn thì thấy một vị trưởng lão của gia tộc đang bước nhanh về phía bên này, không khỏi trầm mặt xuống,cắn răng căm hận nói: “Cái đám lão bât tử này…
“
Đừng có nói như vậy! Cố Diệu Linh nhẹ nhàng lắc đầu: “Bọn họ… cũng là vì gia tộc… Đãy cũng là… nhà của chúng ta…l
“
Cố Độc Hành ngửa mặt lên trời thờ dài.
“
Ta đi vào.. Cố Diệu Linh khẽ nói, trong mắt rưng rưng nước, nhìn hắn thật lâu rồi nói: “Tiểu đệ, đệ phải bảo trọng…
“
Tỷ còn gọi ta là tiền đệ?” cố Độc Hành nóng nảy nói.
“Không gọi là tiểu đệ thì gọi là gì? “
cố Diệu Linh nhướng đôi mày cong rồi hừ một tiếng rồi nói: “Ta cũng chưa đáp ứng đệ…
“
Gì cơ?” cố Độc Hành khẩn trương “Cố Diệu Linh, không cho tỷ nói mà không giữ lời…
“
Ta cũng không nói là không giữ lời…” Cố Diệu Linh ôn nhu nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Cố Diệu Linh ở chỗ này cũng không chạy đi đâu được! Nhưng đệ Ở bên ngoài, nếu lở có để ý tới cô gái nào nữa thì nghìn vạn lần đừng vì Cố Diệu Linh mà ủy khuất chính mình, cứ theo đuổi đi! Chúng ta… Cho dù có thể đi ra ngoài, ta cũng không biết là đến năm nào tháng nữa.
Đừng làm chậm trễ tuổi thanh xuân của mình..
“
Trừ Cố Diệu Linh ra ta không cần muốn ai cả!” Trong giọng của Cố Độc Hành có chút run rẫy.
“Nữ nhân tốt trên thiên hạ này có rất nhiều Trên cả đại lục Cửu trọng thiên thì cũng có đến vài chục vạn mỹ nữ tuyệt sắc.
Chằng lo nhìn thấy tãt cả thì đều phải muốn hay sao?
Cố Diệu Linh xì một tiếng rồi cười nói: “
Ngươi đúng là đứa khờ.
Cho dù ngươi muốn thì chưa chắc người ta đa đồng ý.
“
Nói xong nàng nhìn thằng vào Cố Độc Hành, từ từ đi lùi vào trong.
Đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn chằm chằm khuôn mặt Cố Độc Hành, không nỡ rời khỏi tầm mắt…
Trưởng lão kia từ xa chạy tới đã kêu lớn lên: “
Thiếu gia chủ, tất cả mọi người đang đợi ngài…
” Nghe những lời này, ngay cả thủ vệ đang trốn ở một bên cũng khó chịu, bất bình nghĩ: “
Lão già này, có cần thiết vội vàng như đưa tang thế không? Cảnh cảm động như vậy… hu hu… không thấy được lão tử cũng đang khóc hay sao?
“
Biết rồi!
” Cố Độc Hành khó chịu quay đầu ra đáp.
Rồi khi quay đầu lại thì thân thế Cô Diệu Linh đã bước vào trong động Tù Long rồi.
Cố Độc Hành ngây người ra nhìn, một lúc sau đột nhiên hô to: “
Cố Diệu Linh, chờ ta! Ta nhất định sẽ cưới tỷ làm vợ!” Trong động Tù Long Cố Diệu Linh khẽ ừ một tiếng chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng bừng cả người mềm nhũn…Tiểu oan gia này!
Khí lạnh trong động vừa kéo tới, Cố Diệu Linh run cả người, liền vội vàng mờ ra chiếc hộp ngọc.
Chỉ trong giây lát, một cô nhiệt khí dâng Râm toàn thân nàng đều cảm thấy ấm dạt dào.
Cất dấu miếng tinh hoa Hỏa tinh này vào trong người, chỉ cảm thấy mình ở trong động này như đang sưởi ấm trước lò lửa trong trời đông giá rét, không hề có chút cảm giác rét lạnh nào.
Mà loại khí ấm nhu hòa này nhẹ nhàng bảo vệ nàng cùnng khoảng cách ba thước xung quanh cơ thế nàng, Còn ờ những địa phương khác thì vẫn rét lạnh như xưa.
So với trước kia thì đúng là một trời một vực
Độ ấm này mới có thể để cho một người tiếp tục ở lại đây được.
Cố Diệu Linh đưa tay chạm vào tinh hoa Hỏa tinh, trên mặt lộ ra nụ cười sáng rọi. “Độc Hành, ta sẽ chờ đệ! Cho dù không quan tâm tới ta nữa, ta vẫn đợi… Cho dũ đệ không căn ta đợi, ta cũng sẽ văn đợi!”
Sau đó, nàng liền lẳng lặng ngồi xuống.
Kể từ khi tiến vào nơi này, Cố Diệu Linh cảm thấy mỗi một ngày trôi qua như bằng một năm vậy.
Nhưng chỉ có hôm nay nàng lại cảm giác được trong lòng mình có điểm tựa vào.
Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì bên ngoài còn có một người đang chờ đợi ta.
Ta không thể ngã xuống được!
“Độc Hành! Ta sẽ không để đệ phải thất vọng
“.
Sau đó Cố Diệu Linh bắt đầu khoanh chân vận công. “
Độc Hành đang cố gắng ta cũng phải cố gắng phải giúp được đệ ấy…
“
Cố Độc Hành xoay người ra ngoài, cúi đầu nói với thủ vệ rằng: “
Huynh đệ, nhờ cậy vào người chiếu cố nàng thật tốt giúp ta!
” Đôi mày kiếm của hắn đột nhiên nâng lên, nói tiếp “
Ta sẽ không bạc đãi ngươi!
“
Thủ vệ kia được ưu ái mà kinh sợ, vội vàng xua tay: “
Thiếu gia chủ sao lại nói những lời này… Đại tiểu thư ở chỗ này không hề gặp phải bất kỳ ủy khuất nào.
Ngài cứ yên tâm đi!
“
Đa tạ!” Cố Độc chắp tay đa tạ xong thân thế đột nhiên b*n r* ngoài, giống như một thanh kiếm đâm thẳng trời cao! vì một phần tình yêu này, ta xông tới!
Chỉ không lâu sau, Cô Độc Hành đã mang theo một thân kiếm khí lẫm liệt xuất hiện ở trước mặt đội ngũ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










